Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 

Lục hào - Priest

 
Có bài mới 20.12.2017, 12:18
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Lục hào - Priest - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lục Hào

Tác giả: Priest

Editor: Keikan (+ Ái Kỳ)

Thể loại: Tiên Hiệp, Đam Mỹ

Độ dài: 5 quyển ( 112 chương )

Trạng thái: Full

Nguồn: https://haiky.wordpress.com

Giới thiệu:

CP đại sư huynh niên thượng ~  Hay gây chuyện công X cay nghiệt thụ

Nội dung: Tiên hiệp tu chân truyền kỳ  

Diễn viên: Trình Tiềm, Nghiêm Tranh Minh, cùng các diễn viên phối hợp

Trình gia có đứa con thứ trong số ba người con tên là Trình Tiềm, vốn cha mẹ không yêu thương đối xử lạnh nhạt nên dần dần hình thành trong hắn con người lạnh lùng.Hắn đã tính an phận làm Trình Nhị Lang sống qua ngày, nhưng vì cha mẹ coi trọng tiền tài  nên vừa bán vừa tặng cho một vân du đạo nhân, nhân vật chính từ đó bị ép vào con đường tu chân lắm dối lừa.

Tuy nói từ xưa người tu chân đắc đạo phi thăng khó tính hết, nhưng môn phái suy tàn, sư phụ chẳng đáng tin, chúng đệ tử bất tài dốt đặc cán mai, đại sư huynh còn là chuyên gia gây chuyện, con đường tu tiên có thể nói tiền đồ mờ mịt. Cùng đón xem Trình Tiềm làm sao giấu tài, làm sao tu tiên, chấn chỉnh chúng đệ tử.

Tu chân cố sự, kể về một môn phái đang đà xuống dốc làm sao chấn hưng bởi khỉ bảnh choẹ, trùm gây chuyện, quỷ cay nghiệt, đồ ngốc và tiểu tạp mao.



Đã sửa bởi Bách Linh Uyển lúc 20.12.2017, 16:37.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.12.2017, 12:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lục hào - Priest - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 1 - Chương 1

Biên tập: Keikan

Trình Tiềm tuổi mụ là mười, chậm lớn, thân hình không theo kịp tuổi tác.

Gần giữa trưa, nó ôm củi từ ngoài cổng đi vào nhà chính, nguyên một bó khó chuyển, nó chạy tới chạy lui hai chuyến, cả người ướt mồ hôi mới an tâm vùi đầu thổi lửa nấu cơm.

Mấy ngày nay trong nhà có khách, cha nó bận rộn tiếp đãi, rửa rau nấu cơm nhóm lửa chẻ củi một núi công việc toàn bộ đổ lên đầu Trình Tiềm, biến nó thành một cái vụ chân ngắn, bất kể thời gian địa điểm đều có thể nổi gió.

Bởi vì quá lùn, tuy Trình Tiềm có thể với tới bệ bếp, nhưng nấu trong cái nồi lớn khá bất tiện, nó đem một cái ghế tìm thấy trong góc nhà chính xuống đây.

Cái ghế nhỏ bốn chân không đều, khập khiễng, Trình Tiềm từ sáu tuổi đã bắt đầu học bắt ghế nấu cơm, sau vô số lần suýt rơi vào nồi biến thành canh thịt người, nó đã biết cách tìm đồ kê dưới cái ghế so le để chung sống hoà bình, duy trì thăng bằng.

Hôm nay, nó đang đứng trên ghế châm nước vào nồi lớn, đại ca trở về.

Trình gia đại ca đã mười lăm, là một đại tiểu tử, cả người mồ hôi, lặng lẽ đi vào nhà chính, nhìn xung quanh rồi một tay xách ấu đệ từ cái ghế nhỏ xuống, không nặng không nhẹ đẩy sau lưng nó một cái, không vui nói: “Để ta, đệ đi chơi đi.”

Trình Tiềm đâu phải loại không tim không phổi chạy đi chơi, nó khéo léo kêu một tiếng đại ca, tiện đà ngồi xổm một bên, hì hục kéo ống bễ.

Trình Đại Lang cúi đầu nhìn nó một cái, không nói gì, ánh mắt hơi phức tạp.

Trình gia có ba người con trai, Trình Tiềm thứ hai, cho đến tối ngày hôm trước, vị khách kia chưa tới, Trình Tiềm vẫn còn là “Trình Nhị Lang”.

Đại Lang biết, hôm nay hai chữ ‘Nhị Lang’ đã trở thành tên mụ đơn giản của người nhị đệ này, cùng nó thay hình đổi dạng, tha hương đất khách.

Vị khách đến lúc chiều ngày hôm trước là một đạo sĩ, tên gọi là gì không rõ, trâng tráo tự xưng “Mộc Xuân chân nhân”, có điều xét về tướng mạo, vị chân nhân này e chẳng có bản lĩnh gì. Ông để một chòm râu dê lưa thưa, đôi mắt tam giác nửa khép nửa mở, lộ ra một đôi chân gầy trơ xương dưới lớp trường bào bồng bềnh, chẳng có chút tiên phong đạo cốt mà giống tên thầy bói giả danh lừa bịp hơn.

Chân nhân vốn dĩ du lịch ngang qua đây, vào xin chén nước, không ngờ nhìn thấy Trình Nhị Lang.

Trình Nhị Lang khi đó vừa từ ngoài chạy về —— ở cổng thôn có một lão đồng sinh thi mãi không đậu, mở lớp dạy học. Học vấn của lão cẩu thả, được cái thu phí cao, thịt khô rau quả nhà nông chướng mắt quá rồi, chỉ thu vàng, bạc hoặc tiền vuông, hơn nữa còn không có định mức —— tiêu xài hết thì chìa tay với học sinh.

Thái độ làm người như vậy không xứng để truyền đạo giảng dạy sách thành hiền, nhưng hết cách, hài tử nông thôn đọc sách không dễ, mười mấy dặm xung quanh, chẳng tìm được người thứ hai dạy đọc sách.

Bằng gia cảnh Trình gia, khẳng định không có dư tiền cho các con đi đọc sách gì đó, toàn những thứ chi, hồ, giả, dã đọc chẳng thuận miệng lại có sức hấp dẫn hơn tất thảy với Trình Nhị Lang, nó không thể quang minh chính đại mà đi, đành phải thường xuyên chạy đi nghe trộm.

Lão đồng sinh này làm như một giọt nước bọt nhỏ xíu đều là dốc hết tâm huyết mà phun ra, không chịu cho nghe miễn phí, cứ giảng bài đến phân nữa là cảnh giác đi tuần xung quanh.

Trình Nhị Lang đành hoá thân làm khỉ, ở trên cây hoè lớn ngoài cổng nhà lão đồng sinh ẩn ẩn núp núp, đi nghe trộm mà một người mồ hôi như ‘Tu thân tề gia bình thiên hạ’.

Đêm qua, Trình Nhị Lang cả người mồ hôi chạy về gặp phụ thân bị sai đem nước cho khách. Vị khách cổ quái này không cầm liền, mà chìa bàn tay gầy đét lạnh lẽo ra, không sờ nắn khung xương, cũng chẳng dùng công pháp cổ quái gì, nhẹ nhàng nâng mặt nó lên, mắt đối mắt với đứa trẻ đang nỗ lực bắt chước “Thư sinh toan hủ khí”.

Không biết chân nhân tìm ra manh mối gì trong cái nhìn này, sau khi xem xong thần thần bí bí gật đầu, quay người mở miệng nói như thật với Trình gia: “Ta thấy nó tư chất hơn người, tương lai có thể lên trời xuống biển, không chừng còn có phúc phần lớn, không phải vật trong ao.” (Đằng thiên tiềm uyên = bay lên trời cao, lặn xuống vực sâu)

Lúc chân nhân nói lời này, Đại Lang cũng có mặt. Đại Lang theo chủ hiệu buôn học nghề bên ngoài, gặp không ít người từ nam chí bắc, tất nhiên có chút kiến thức, vậy mà cũng chưa nghe qua nhìn một cái có thể thấy tư chất tốt xấu.

Đại Lang vừa định khinh miệt phản bác cái bọn giang hồ bịp bợm này, còn chưa mở miệng, đã thấy cha mình nghe lọt tai chuyện hoang đường này, kinh hồn bạt vía hiểu ra chuyện gì.

Trình gia vốn chẳng dư dả, năm trước mẹ nó vừa sinh tiểu đệ, vì sinh khó khiến mẹ nó cứ ốm yếu đến mức rời giường chẳng được, cứ như vậy, trong nhà đã thiếu một người làm, lại tăng một cái siêu thuốc (Chỉ người hay đau ốm). Đã không giàu có, còn nghèo rớt mồng tơi.

Năm nay mất mùa, trời không làm mưa mấy tháng, mắt thấy lại một năm mất mùa, ba huynh đệ… e là nuôi không nổi.

Đại Lang biết cha mẹ nghĩ gì. Chính hắn học nghề được một năm rưỡi, thêm một năm rưỡi nữa có thể kiếm tiền cho nhà, là hy vọng tương lai của Trình gia. Tiểu đệ còn bọc tã, cha mẹ dứt không được, còn sót lại đứa giữa là Nhị Lang dư thừa, giữ lại không ích gì, nếu đẩy theo đạo sĩ qua đường tu tiên gì đó, trái lại có chỗ đi.

Tu thành, là mộ phần tổ tiên Trình gia gặp được vận lớn, tu không thành cũng chẳng sao, để nó theo người khác đi phiêu bạt giang hồ cũng tốt, giả danh lừa bịp cũng được, có cơm ăn, có thể trưởng thành, coi như lối thoát.

Mộc Xuân chân nhân và Trình gia chủ ếch ngồi đáy giếng có qua có lại, rất nhanh đã bàn xong giá ‘bán’, chân nhân để lại một nén bạc vụn, bọn họ một tay giao tiền, một tay giao người. Trình Nhị Lang từ nay về sau đổi tên Trình Tiềm, chiều tối hôm đó, nó cắt đứt trần duyên, theo sư phụ lên đường.

Đại Lang hơn nhị đệ vài tuổi, bình thường ở chung chẳng có chuyện gì nói, lại chẳng thân mật, có điều nhị đệ hiểu chuyện, không khóc không nháo, cũng không gây chuyện phiền toái, quần áo là đồ thừa của đại ca, thức ăn cũng nhường bớt cho đệ đệ và người mẹ ốm đau, chỉ có làm việc là xông xáo dẫn đầu, chưa từng oán thán.

Đại Lang ngoài miệng không nói, trong lòng rất yêu thương đệ đệ này.

Hết cách rồi, nhà nghèo, nuôi không nổi, còn chưa tới lượt Trình Đại Lang đứng ra đính môn lập hộ, chuyện lớn chuyện nhỏ không phải do hắn quyết định.

Thế nào đi nữa, cũng là máu mủ, nói bán liền bán sao?

Đại Lang càng nghĩ càng tức, trong lòng muốn đem lão bịp bợm kia ra chôn sống, suy đi nghĩ lại, cuối cùng không dám —— như đã nói qua, nếu hắn thật có sự quyết đoán này, cũng không theo người ta học nghề, cứ vào nhà cướp của chẳng phải tiền tài như nước?

Đối với toan tính của cha mẹ và ấm ức của đại ca, Trình Tiềm nào phải hài tử vô tri ngây thơ.

Nó không tính là thông minh, cái gì mà bảy tuổi làm thơ, mười ba tuổi xưng tụng thần đồng với không tới, chỉ một đầu óc bình thường.

Cha đi sớm về khuya, đại ca một nắng hai sương, trong mắt mẹ chỉ có đại ca và tiểu đệ, sót lại nó. Tuy ở Trình gia chẳng ai đánh mắng, nhưng không coi nó ra gì. Những thứ này Trình Tiềm biết rõ, trời sinh nó cũng biết điều, không ồn ào khiến người ta ghét, từ lúc chào đời đến nay, chuyện quá nhất chính là trèo lên cây đại thụ nhà lão đồng sinh, nghe lén sách thánh hiền diễn đạt chưa thông.

Nó thận trọng, cần mẫn, đem mình làm kẻ hầu, người ở trong nhà —— chỉ không làm nhi tử.

Trình Tiềm không biết làm nhi tử có mùi vị gì.

Tiểu hài tử vốn nên lắm lời, trên chạy dưới nhảy, nhưng Trình Tiềm không phải nhi tử, dĩ nhiên không có đặc quyền lắm miệng hay nghịch ngợm, trong lòng có chuyện gì đều chịu đựng không nói, cứ thế, lời muốn nói không thể nói ra, đành đem mũi nhọn chỉa vào trong, làm một tiểu hài tử với trái tim ghồ ghề trong ngực.

Trong lòng Trình Tiềm biết, cha mẹ đem bán nó, ấy vậy mà yên lặng đến kỳ dị, cứ như đã đoán trước ngày này.

Trước khi đi, người mẹ ốm yếu của Trình Tiềm phá lệ xuống giường, run rẩy gọi nó lại, vành mắt đo đỏ kín đáo đưa cho nó một cái gói nhỏ, bên trong là vài bộ quần áo để thay đổi và một chục bánh bột ngô. Quần áo không cần phải nói, vẫn là sửa lại của đại ca, bánh do cha nó làm suốt đêm hôm trước.

Dù sao cũng là miếng thịt trên người mình rứt ra, mẹ nhìn nó, kìm không được đưa tay vào trong tay áo lục tìm, Trình Tiềm thấy bà run run lấy ra một xâu tiền đồng. Xâu tiền lồi lõm, tối màu làm sâu trong cõi lòng lạnh lùng của Trình Tiềm nhói lên một cái, nó như con thú nhỏ lạnh cóng, giữa trời đông rét mướt, chóp mũi nhỏ bé ngửi được một chút mùi của mẹ.

Xâu tiền bị cha nó nhìn thấy, ông đến gần ho khan một tiếng, mẹ nó không thể làm gì khác đành nuốt lệ cất xâu tiền lại.

Vì vậy, mùi của mẹ như hoa trong gương, trăng trong nước, chập chờn một chút, chưa kịp để Trình Tiềm ngửi rõ ràng đã tan thành mây khói.

“Nhị lang lại đây,” cái người không có mùi mẹ kia nắm tay Trình Tiềm, dẫn nó vào buồng, mới đi hai bước đã thở hổn hển.

Bà mệt mỏi tìm một cái ghế đẩu ngồi xuống, chỉ vào ngọn đèn nhỏ treo trên nóc nhà, yếu ớt hỏi: “Nhị Lang, con biết đó là gì không?”

Trình Tiềm hờ hững ngẩng đầu nhìn: “Đèn chong của tiên nhân.”

Ngọn đèn nhỏ hình thù chẳng đặc biệt này, là bảo vật gia truyền của Trình gia. Tương truyền là của hồi môn của bà cố nội Trình Tiềm, lớn chừng bàn tay, không có bấc, không cần dầu, trên cái đế bằng gỗ mun xưa cũ có khắc mấy dòng phù chú. Nó tự chiếu sáng được cả một thước vuông rất lâu.

Nhưng Trình Tiềm không nghĩ ra, cái thứ đồ chơi tồi tàn này treo ở đây, ngoại trừ mùa hè gọi sâu tới còn có công dụng gì?

Chẳng qua mang tiếng tiên khí rồi, không cần có công dụng gì thực tế, chỉ cần hàng xóm láng giềng sang chơi, lấy ra khoe chút chút, đối với hương dã thôn phu mà nói, chính là bảo bối lợi hại truyền tận mấy đời.

Cái ‘tiên khí’ được ‘tiên nhân’ khắc phù chú gì đó, phàm phu tục tử bắt chước không được —— phẩm loại tiên khí rất nhiều, công dụng càng phong phú, tỷ như đèn không cần dầu, giấy không sợ lửa, giường đông ấm hạ mát vân vân, còn nhiều lắm.

Trước đây, có một tiên sinh kể chuyện giang hồ đi ngang cửa thôn, nói trong đại thành phồn hoa dùng ‘gạch tiên nhân’ xây thành, mặt trời chiếu vào như dát lưu ly, xanh vàng rực rỡ giống như hoàng cung, bát ăn cơm nhà giàu bên ngoài được tiên nhân cao cấp viết phù chú, có thể ngừa bách độc, trừ bách bệnh, một mảnh sứ vỡ đã bốn lượng vàng, thế mà người ta vẫn tranh mua không ngớt.

“Tiên nhân”, cũng chính là “Người tu chân”, còn xưng là “Đạo nhân” hoặc “Chân nhân”  —— cái trước bình thường là tự xưng, nghe hơi khiêm tốn hơn chút ít.

Có người nói bọn họ dẫn khí nhập thể, câu thông thiên địa làm nhập môn, tu vi cao hơn còn có thể ích cốc không ăn, lên trời xuống đất, thậm chí trường sinh bất lão, độ kiếp thành tiên… Các loại truyền thuyết này lưu truyền rất rộng, nhưng tiên nhân thật sự mấy cái mũi mấy con mắt, chưa ai từng thấy qua, lúc nghe lại rất kỳ diệu.

Các tiên nhân rày đây mai đó, tiên khí ngàn vàng khó có, các đại quan quý nhân chạy theo như vịt.

Trình gia nương tử cúi người, đau buồn nhìn Trình Tiềm, gần như lấy lòng hỏi: “Chờ Nhị Lang học xong trở về, cũng làm cho mẹ một cái đèn chong được không?”

Trình Tiềm không trả lời, chỉ nhấc mí mắt nhìn bà một cái, trong lòng nguội lạnh thầm nghĩ: “Hay thật, ngày hôm nay đuổi ta ra khỏi nhà, sau này mặc kệ học thành hay không, sống hay chết, là heo là chó, ta cũng không trở về nhìn mấy người một cái.”

Trình gia nương tử chợt ngẩn ra, bà phát hiện đứa trẻ này không giống cha mẹ, trái lại có phần giống hình bóng đại ca bà.

Đại ca bà như một làn khói xanh bốc lên từ mộ phần tổ tiên. Từ nhỏ đã không giống con nhà nông, lớn lên mi mục như hoạ, phụ mẫu táng gia bại sản cho y đọc sách, y cũng chẳng chịu thua kém, mười một tuổi đã thi đậu tú tài, ai cũng nói sao Văn Khúc hạ xuống nhà bà.

Nhưng sao Văn Khúc này không muốn ở lại nhân gian quá lâu, còn chưa kịp thi đậu cử nhân, mắc bệnh rồi chết thẳng cẳng.

Lúc đại ca chết, bà còn nhỏ, ấn tượng mơ hồ. Bây giờ đột nhiên nhớ lại, lúc người kia còn tại thế, cũng là thế này. Mặc kệ trong lòng có bao nhiêu lửa giận, y cũng hời hợt liếc mắt như thế, dè dặt đến độ thản nhiên, khiến lòng người sợ hãi, không muốn thân cận.

Trình gia nương tử vô tình buông lỏng bàn tay Trình Tiềm, đồng thời Trình Tiềm cũng im lặng lui về sau nửa bước.

Nó cứ vậy, ngoan ngoãn không thốt ra lời nào, kết thúc màn sinh ly tử biệt của hai mẹ con.

Trình Tiềm tự biết việc làm của mình không phải xuất phát từ oán hận, oán hận vô lý —— cha mẹ nó có công sinh thành và nuôi dưỡng, cho dù nửa chừng dang dở, nuôi một nửa rồi không cần nó nữa, thì coi như lấy ưu bù khuyết.

Nó cúi đầu nhìn mũi chân mình, tự nhủ, trong mắt cha mẹ không có nó, không sao. Bán nó cho một đạo sĩ mắt tam giác thì đã sao.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.12.2017, 12:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lục hào - Priest - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 1 - Chương 2


Biên tập: Keikan

Trình Tiềm theo Mộc Xuân chân nhân đi.

Mộc Xuân chân nhân thân hình tiều tuỵ, gầy đến độ ba cây chập một, trên đầu còn đội một cái mũ lung lay sắp đổ, một tay dẫn Trình Tiềm, giống như chủ gánh giang hồ mãi nghệ vùng sơn dã dắt theo một tên lâu la.

Trình Tiềm bề ngoài trẻ em mang trong mình tấm lòng niên thiếu.

Nó đi rất lặng lẽ, cuối cùng nhịn không được quay đầu nhìn thoáng qua.

Nó thấy mẹ địu một cái gùi trên lưng, trong gùi là tiểu đệ đang say ngủ, mẹ nó khóc sướt mướt, khuôn mặt mờ nhạt. Cha nó cúi đầu đứng ở một bên, không biết là thở dài hay áy náy, hay là không muốn ngẩng đầu nhìn nó, như một cái bóng tiu ngỉu.

Trình Tiềm không lưu luyến thu hồi ánh mắt. Con đường phía trước chìm trong bóng tối vô hạn, đôi tay khô gầy của sư phụ nó đang nắm, giống như ngọn đèn gia truyền của Trình gia —— ngay cả khi trâng tráo thêm hai chữ ‘tiên nhân’ vào, nó chỉ có thể soi sáng được một tấc vuông đất, nhìn được chứ dùng không được.

Thông thường đi xa có hai loại, một là ‘du lịch’, một loại khác là ‘chạy loạn’.

Trình Tiềm theo sư phụ, đừng nói màn trời chiếu đất, còn bị ông tra tấn hai lỗ tai bằng mấy cái thuyết lung tung xằng bậy, ngay cả ‘chạy loạn’ cũng không xứng.

Nói đến tu tiên cầu đạo, Trình Tiềm có nghe qua.

Nhân thế viễn vông, người muốn thăm hỏi tiên môn, có dạo như cá diếc qua sông.

Vào thời tiên đế, khắp phố phường đều có môn phái lớn nhỏ như cóc nhái bên sông sau mưa. Nào là trương tam lý tứ Vương nhị mặt rỗ, chỉ cần con cháu trai trong nhà, tất cả đều như ong vỡ tổ, đưa đến các môn phái cầu tiên vấn đạo, học một ít kỹ năng các loại gì mà ‘ngực trần đập đá’, ngoài mấy cái này ra, cũng không thấy ai thật sự tìm được manh mối gì. (‘Hung khẩu toái đại thạch’, là kiểu mãi võ mà để ngực trần rồi đập đá)

Lúc đó, người luyện đan so với nấu cơm còn nhiều hơn, người tụng kinh nhiều hơn người làm ruộng. Thậm chí có năm chẳng ai chịu đọc sách tập võ đàng hoàng, khiến bọn giang hồ bịp bợm khắp nơi rối bời.

Có người nói cầu tiên vấn đạo quan trọng nhất là thời gian, một huyện khoảng mười dặm tám thôn, từ đông sang tây, môn phái tu tiên san sát chừng hai mươi cái. Từ tiểu thương đến bán hàng rong đều mua một quyển tâm pháp chó má không mới không cũ, cả gan dùng chiêu bài tu tiên để vơ vét của cải người khác.

Những người này nếu thật đều có thể phi thăng lên trời, chẳng biết Nam Thiên môn có chứa đủ hết đám mèo chó này không.

Ngay cả sơn tặc thổ phỉ vào nhà cướp của cũng muốn theo phong trào. Đem bản gốc ‘Hắc Hổ trại’ ‘Ngạ Lang bang’ đổi tên thành cái gì mà ‘Thanh Phong quan’, ‘Huyền Tâm quán’, lại làm thêm một ít ‘Chảo dầu lấy vật’ ‘Há miệng phun lửa’ đủ loại ảo thuật. Cướp đường trước hết phải biểu diễn một phen, hù người đi đường đến mức vui vẻ mở hầu bao.

Tiên đế xuất thân trong quân ngũ, là người thô lỗ nóng nảy, cảm thấy dân chúng nếu tiếp tục sa vào nơi chướng khí mù mịt này, nước không ra nước. Vì vậy hạ một đạo chỉ dụ, bắt hết các ‘thần tiên’ lớn nhỏ lộng hành ở quê, mặc kệ tiên thật hay tiên giả, đem xung quân ráo.

Cái chỉ dụ kinh thiên động địa này còn chưa kịp ra cửa cung, trọng thần trong triều đều nghe được tin tức, đám người có liên can sợ đến hồn phi phách tán, suốt đêm cứ lăn lộn trong chăn, chạy đến trước đại điện xếp hàng —— quan nhỏ phía trước, quan lớn phía sau, chuẩn bị đâm đầu vào cột trên đại điện, thề chết khuyên can, lo hoàng thượng đắc tội tiên nhân mà mất ngai vàng.

Hoàng thượng không nỡ để văn võ bá quan cả triều thật sự máu chảy đầu rơi, vả lại bàn long trụ kia chắc gì chịu nổi.

Tiên đế không thể làm gì khác ngoài thu lại mệnh lệnh đã ban ra. Ngày kế, y còn lệnh cho khâm thiên giám (Cơ quan trông nom về thiên văn và việc làm lịch của các triều đình phong kiến) phân ra một cái ‘Thiên Diễn Xử’ lệnh cho thái sử trực tiếp giám thị, quanh co lòng vòng mời mấy chân nhân thứ thiệt đến toạ trấn. Quy định từ nay về sau các tiên môn lớn nhỏ, đều phải báo lên và trải qua xác định của Thiên Diễn Xử, sau khi xác định thật rõ mới ban cho thiết quyển, có thể thu nhận đệ tử, cấm các môn phái tư nhân dân gian.

Đương nhiên, Cửu Châu mênh mông ngang dọc, ngàn dặm đông tây, nam bắc không thông, muốn kỷ luật nghiêm minh căn bản là không thể nào, pháp lệnh cứng nhắc còn có thể luồn lách, đừng nói đến cái loại chính lệnh chó má kém cỏi không đâu này.

Triều đình ngay cả cướp đường buôn người đều tra không rõ, đâu thèm ngó thử tiên môn có khai đệ tử không?

Tiên môn chân chính căn bản không để lão nhi* hoàng thượng vào trong mắt, cái gì nên làm thì làm. Bọn giang hồ bịp bợm chột dạ thì biến mất bớt, nhưng biến cũng không nhiều —— Thiết hay đồng gì đó cũng không phải đều giả được sao.

(lão nhi mình tra được là một loại bệnh lão hoá sớm =))) chắc ám chỉ hoàng thượng sống không lâu bằng tiên nhân)

Song khổ tâm của tiên đế cũng không tính là công cốc. Trải qua ba lần bốn lượt lăn tới lăn lui, thanh tra, chỉnh đốn, tuy hiệu quả nhỏ nhưng đem nhiệt tình tu tiên trong dân gian giảm đi nhiều. Cộng thêm ở thôn quê xa xôi, đâu ai nghe nói đến tu chân có thành quả gì, thời gian lâu dần, đại gia cũng trồng trọt ôi trồng trọt, chăn dê ôi chăn dê, không còn mơ mộng hão huyền nữa.

Đến hoàng thượng tại vị, thị hiếu tu tiên trong dân gian đã thoi thóp, say mê rồi cũng tỉnh. Thánh thượng biết rõ nước quá trong ắt không có cá, đối với chuyện lừa gạt tu tiên này nọ, đại khái mắt nhắm mắt mở, dân không cử quan không xét.

Những tiền căn hậu quả này, Trình Tiềm nghe lão sinh nói qua một lần. Bởi vậy trong mắt nó, cây chày gỗ đang nắm tay nó đích thực là một cây chày gỗ không hơn không kém… Cùng lắm là cây chày gỗ lo chuyện cơm nước, không có gì để đặc biệt kính trọng.

Mộc Xuân chày gỗ vuốt vuốt chòm ria mép lưa thưa, tán hươu tán vượn: “Phái ta tên là ‘Phù Dao’, đồ nhi, con biết cái gì gọi là Phù Dao không?”

Lão sinh đối với mấy thứ này căm thù đến tận xương tuỷ, tất nhiên không chịu nói. Trình Tiềm trí thức vỡ lòng, ít nhiều bị ảnh hưởng, trong lòng tràn đầy khinh thường, miễn cưỡng tỏ ra vẻ chăm chú lắng nghe.

Mộc Xuân chỉ một ngón tay trước mặt Trình Tiềm, một ngón tay này của ông như mang theo gì đó linh thông, khắp nơi đột nhiên nổi gió lốc khó hiểu, xoáy tròn, cuốn cỏ khô trên mặt đất bay lên, còn có một phiến lá khô vàng, bị một đạo thiểm điện chiếu vào, cơ hồ chói đến hoa mắt Trình Tiềm. (Phù Dao là gió lốc)

Một ngón tay quái lực đến loạn thần khiến tiểu thiếu niên há hốc mồm nhìn.

Chính Mộc Xuân cũng không ngờ được biến cố này, ngay tức khắc sửng sốt, nhưng thấy mình hù được nhóc con lạnh nhạt này, bèn mượn sườn núi xuống lừa (lợi dụng điều kiện có lợi để hành sự) mà rút tay về.

Y giấu đôi tay khô gầy vào trong ống tay áo, thản nhiên khoe khoang: “Bằng chi tỷ vu nam minh dã, thủy kích tam thiên lý, đoàn phù diêu nhi thượng giả cửu vạn lý, khứ dĩ lục nguyệt tức giả dã * —— không có hình dạng, không bị trói buộc, lướt theo gió, đến cả nước sâu hay bay đến vô tận, chính là ‘Phù Dao’, con hiểu chưa?”

(*) Trích trong Nam Hoa Kinh của Trang Tử: Tề Hải, sách chép các việc kỳ quái nói: chim Bằng, lúc bay qua biển Nam, cánh đập làm cho sóng nước nổi lên ba nghìn dặm dài; nó nương theo gió lốc mà cất lên chín muôn dặm cao, và bay luôn sáu tháng mới nghỉ.

Đương nhiên Trình Tiềm nghe không hiểu, trong lồng ngực nhỏ nhỏ của nó, sự kính nể với mấy loại sức mạnh không rõ và bàng môn tả đạo không cho là đúng cứ rối lại, khó bỏ khó phân. Cuối cùng nó quyết định kính nể vị sư phụ không cho là đúng này, đem Mộc Xuân với cái đèn rách nát ở nhà cùng một vị trí, ngây thơ gật đầu.

Mộc Xuân đắc ý vểnh ria mép, đang muốn mượn cớ phát huy thêm chút, ai biết lão thiên gia không chịu cho ông thêm chút mặt mũi. Miệng chưa kịp mở lần hai, vẻ khoác lác vừa rồi rơi mất —— sau tiếng sấm là một trận gió to hung hăng thổi tới, đem hăng hái của hai thầy trò thổi thành một mớ tro nguội. Sau đó là cuồng phong gào thét, sấm chớp cùng nhau đánh tới, gọi sắc trời đen thui từ phía tây đến.

Mộc Xuân chẳng màng giả thần giả quỷ nữa, la to một tiếng: “Không hay, có mưa to.”

Nói xong, ông nhảy lên một tay xách hành lý, tay kia xách Trình Tiềm, dùng đôi chân như hai cây sậy, giống cái cổ dài của mấy con gà rừng, lật đà lật đật chạy trối chết.

Tiếc là mưa quá nhanh, cho dù là gà cổ dài cũng không thoát được số phận bị ướt như chuột lột.

Mộc Xuân nhét Trình Tiềm vào trong ngực, cởi ngoại sam nháy mắt đã ướt sũng, có còn hơn không để che cho đứa trẻ trong lòng, lao như điên trong mưa, còn hô to gọi nhỏ: “Ai, xui quá, mưa lớn thế này, èo, chạy đâu trốn đây?”

Cả đời Trình Tiềm thấy qua vô số chim chóc, thú vật chạy bộ —— có lẽ đây là con xóc nảy nhất, lải nhải nhất.

Tiếng gió mưa sấm sét cùng tiếng ồn ào của sư phụ trộn lại một chỗ, trên đầu nó là áo choàng của sư phụ, hai mắt tối đen, chỉ ngửi được mùi gỗ thơm mát không rõ là gì trên ống tay áo người.

Một tay sư phụ đang ôm trước ngực nó, tay còn lại cứ lo che đầu Trình Tiềm. Lão già gầy trơ xương đến mức khiến nó phát đau, nhưng sự ôm ấp và bảo vệ này đều là thứ thiệt.

Mặc dù mấy lời khoác lác của cái cổ gà dài ngoằn này đã bị nó biết, nhưng Trình Tiềm lại cảm thấy gần gũi một cách tự nhiên với người này.

Trình Tiềm trùm áo khoác của Mộc Xuân, lặng lẽ dòm qua kẽ hở thấy sư phụ ướt đẫm trong màn mưa. Từ lúc chào đời đến nay, lần đầu nó được hưởng thụ đãi ngộ của một đứa trẻ đáng có. Trong giây phút ấy, nó cam tâm tình nguyện thừa nhận sư phụ, đồng thời quyết định —— cho dù vị sư phụ này miệng đầy mấy lời thúi hoắc, một bụng bàng môn tả đạo, nó cũng tha thứ.

Trình Tiềm ngồi trong lòng sư phụ gầy trơ xương, ướt sũng trú vào một đạo quán rách nát.

Trong thời gian thi hành quy mô ‘Thanh đạo’ của tiên đế đã dọn dẹp rất nhiều môn phái trái phép, nhờ vậy để lại không ít đạo quán của mấy môn phái này. Sau đều trở thành nơi cho bọn trẻ ăn mày không nhà và các lữ khách tá túc tạm.

Trình Tiềm thò cái đầu nhỏ ra khỏi áo khoác của Mộc Xuân, vừa ngẩng đầu đã chạm ngay mắt đại tiên được thờ trong đạo quán, bị đại tiên bằng bùn này làm cho hết hồn —— vị kia trên đầu có hai búi tóc, mặt tròn không thấy cổ, tỏ vẻ hung dữ, hai bên gò má còn có hai vòng đỏ bừng, cái miệng ở dưới há to như chậu máu, lộ ra một hàm răng so le.

Sư phụ tất nhiên cũng nhìn thấy, vội vàng che mắt Trình Tiềm, giận dữ trách: “Áo hồng ở trong, áo bào xanh biếc ngoài, ôi, bộ trang phục dâm tà như vậy mà không biết xấu hổ còn đem đi thờ, nực cười!”

Trình Tiềm còn nhỏ kiến thức có hạn, vừa không hiểu nguyên do, vừa thấy sợ sợ.

Mộc Xuân chính nghĩa nói: “Người tu chân thanh tâm quả dục, luôn luôn chú ý lời nói và việc làm, trang phục cứ như mấy kẻ hát xướng, còn ra thể thống gì!”

Ông còn biết cái gì gọi là thể thống… Trình Tiềm phải lau mắt mà nhìn mới được.

Lúc này, một mùi thịt thoang thoảng từ phía sau đạo quán đổ nát bay tới, cắt đứt ‘thanh tâm quả dục’ của sư phụ đang giận đời.

Mộc Xuân không tự chủ nuốt cái ực, nhất thời im luôn. Vẻ mặt cổ quái của ông khiến Trình Tiềm dời mắt ra phía sau bức tượng dâm tà, nhìn thấy một nhóc ăn mày lớn hơn Trình Tiềm một hai tuổi là cùng.

Nhóc ăn mày này chẳng biết dùng dụng cụ gì, phía sau đạo quán đào ra một cái hốc, bên trong đang nướng một con gà ăn mày* to mọng, nhóc mới tách lớp bùn ra, mùi thơm ngập tràn không khí.

(*) gà ăn mày (khiếu hoa kế): Là một món ăn nổi tiếng ở vùng Giang Nam, vốn là một món ăn thông dụng ở Giang Tô, thuộc về ẩm thực Chiết Giang. Món này làm từ gà, bọc lá sen và đất sét rồi nướng, khi chín có màu vàng ươm, hương thơm xông vào mũi, sớ thịt chín mềm, phù hợp ăn khi dã ngoại.

Mộc Xuân lại nuốt nước miếng.

Một người nếu quá mức gầy nhom gặp phải tình cảnh này, có một số việc sẽ bất tiện. Ví dụ khi thèm ăn, cái cổ như cái nắm tay không dễ gì giấu được phản ứng bản năng.

Mộc Xuân chân nhân thả Trình Tiềm xuống đất, tiện thể biểu diễn cho tiểu đồ đệ một phen thế nào là ‘Người tu đạo luôn luôn phải chú ý lời nói và việc làm’.

Trước hết ông vuốt mấy giọt nước trên mặt xuống, bày nụ cười tiên phong đạo cốt của cao nhân ra, sau đó mới cất bước trái lắc phải lư như mỗi bước nẩy một bông sen tới gần nhóc ăn mày. Ngay trước mặt Trình Tiềm, chậm rãi mà nói một đống hoa ngôn xảo ngữ thao thao bất tuyệt, miêu tả tiên môn đi giày bằng vàng bạc, ăn no mặc ấm, nói một hồi làm nhóc ăn mày trợn cả hai mắt.

Mộc Xuân nhiệt tình lừa nhóc ăn mày đầu to người nhỏ: “Ta thấy con tư chất hơn người, tương lai có thể đằng thiên tiềm uyên, không chừng còn có phúc phần lớn —— hài tử, con họ gì tên chi?”

Trình Tiềm thấy những lời này hơi quen tai.

Nhóc ăn mày tuy có chút xảo quyệt khi lưu lạc khắp nơi, dù sao tuổi còn nhỏ, rõ ràng bị sư phụ lừa dối đến nước mũi hai hàng, ngây ngô ngẩn ngơ đáp: “Tiểu Hổ, không biết họ gì.”

“Vậy theo họ Hàn của vi sư đi.” Mộc Xuân vuốt chòm râu dê, trơn tru xác định danh phận thầy trò với người ta, “Để vi sư ban cho con một cái tên —— tên một chữ Uyên, có được không?”

Trình Tiềm: “… …”

Hàn Uyên, hàm oan… Đúng là vừa may mắn vừa đáng mừng.*

Sư phụ chắc đói đến hồ đồ, đối với con gà ăn mày da vàng thịt dầy mới lựa lời không tốt.

(*) Hàn Uyên và hàm oan đồng âm.

[Kei]: Hiện tại mình đang rà lại chính tả cho truyện, nhưng đêm đã khuya không đăng thêm được. Hẹn mọi người sáng mai, là có mấy chục chương đọc chơi. Hehe




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoài Thuu, Leslie Juan, nguyễn hằng123, Ngô Yến và 42 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.