Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Cố sự điều giáo đạo sĩ của hồ yêu - Hoài Dực

 
Có bài mới 18.12.2017, 12:51
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5491 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cố sự điều giáo đạo sĩ của hồ yêu - Hoài Dực - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3

Kỳ Mặc sau khi đưa Thương Huyền về liền đặt hắn lên giường. Cho dù huyệt đạo bị phong bế, không thể động đậy nhưng hắn vẫn rất tỉnh táo.
Thương Huyền chỉ nghĩ rằng, hắc yêu hồ sao có thể có hứng thú với một đạo sĩ như hắn, lúc nãy trêu chọc chỉ là muốn làm cho hắn mất mặt mà thôi, trăm phương nghìn kế đưa hắn trở về, chắc chắn là có mục đích khác. Chỉ là hắn không nghĩ ra được đạo sĩ thì có thể có giá trị gì với yêu hồ?

Kỳ Mặc rót đầy hai ly rượu hợp cẩn quay người lại, liền thấy Thương Huyền nghiêng mặt nhíu mày trầm tư, căn bản không phát hiện ra sự khác biệt của tẩm phòng. Y đã dặn Bích Ngọc khéo tay trang trí tẩm phòng thành tân phòng, kết quả lại không biết tâm trí Thương Huyền bay đến nơi đâu.

Kỳ Mặc kéo Thương Huyền qua, vòng tay mình qua tay hắn, uống cạn rượu trong chén, lại nhét một ly rượu khác vào tay Thương Huyền, nắm lấy tay hắn, đưa rượu gần đến miệng hắn, đổ thẳng vào. Tận đến khi rượu tràn vào miệng, Thương Huyền mới hồi thần mà hỏi.

"Làm gì vậy?"

Giọng nói của hắn nhiễm men rượu, khàn khàn thêm vài phần quyến rũ, bởi vì sặc nên hai mắt hơi nheo lại, ngập nước, vô cùng phong tình, đã nhiều năm không uống rượu nên cơ thể cũng không chịu nổi mà khiến cho gương mặt ửng hồng lên. Kỳ Mặc nuốt nuốt nước miếng, đặt ly rượu xuống, nắm lấy cằm Thương Huyền, hôn xuống môi hắn.

Thương Huyền sửng sốt một lát mới phản ứng lại, hung hăng cắn xuống cái lưỡi đang càn quấy trong miệng mình. Kỳ Mặc lập tức rụt lưỡi lại, chống lại ánh mắt sắc bén như chất vấn của Thương Huyền, mặt đầy vẻ vô tội, tựa như việc y làm vừa nãy là thiên kinh địa nghĩa.

"Ngươi làm gì vậy?"

"Nương tử, chúng ta đã bái đường, uống rượu hợp cẩn giao bôi, đến lúc động phòng rồi nha! Đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng, nương tử chúng ta tuyệt đối không nên lãng phí."

Dứt lời, Kỳ Mặc liền áp người, đè Thương Huyền xuống giường, giơ tay cởi xiêm y của hắn.

"Cái gì? Ta với ngươi đâu thực sự thành thân!"

Kỳ Mặc dừng động tác lại, nhìn hắn thật sâu, sau đó đứng lên, đi đến bên giá sách, lấy ra một quyển sách cũ nát, lật đến một trang trong đó, đưa tới trước mặt Thương Huyền.

"Đây là 'Lục giới thông điển', tức là luật pháp thông hành trong sáu giới. Ngươi xem phần nhân duyên, chương kết hôn, điều thứ nhất: 'nếu đã hoàn thành nghi thức bái đường hoặc các nghi lễ thành hôn khác, thành thân sẽ có hiệu lực. Bị ép buộc, hiếp bức, bị khống chế bởi thuật pháp hoặc các phương thức khác, khiến cho một bên không thể tự quyết định mà hoàn thành nghi lễ thành thân, thành thân sẽ không có hiệu lực' Ta đâu có dùng phương thức nào bắt ép ngươi đâu, là tự bản thân ngươi quyết định muốn bái đường với ta không phải sao? Đây chính là 'Lục giới thông điển', cũng áp dụng cho Nhân Giới."

Thương Huyền trừng Kỳ Mặc, chỉ sợ hắc hồ này đã cẩn thận tính kế từ trước, y biết hắn sẽ thay thiên kim họ Hoàng bái đường để tróc nã y, y liền tương kế tựu kế bẫy lại hắn.

Cứ như không thấy được ánh mắt muốn giết người của Thương Huyền, Kỳ Mặc cười hì hì, ngón tay chỉ xuống điều thứ hai.

"Còn nữa nha, phần nhân duyên, chương kết hôn, điều thứ hai: 'nếu như đã kết hôn, người thành thân phải có nghĩa vụ đồng sàng cộng chẩm.' Ta chỉ là tuân theo 'Lục giới thông điển' mà thôi.

(TNS: Đồng sàng cộng chẩm: Chung chăn chung gối, Đầu ấp tay gối)

Kỳ Mặc ném luật điển sang một bên, hai tay dùng lực mạnh mà xé, ngay cả áo dài mặc bên trong và áo lót của Thương Huyền cũng bị xé thành giẻ rách, thân thể rắn chắc gầy gò liền lộ ra, đầu Kỳ Mặc bắt đầu nóng lên, hạ phúc càng trướng đau không thôi.

Thương Huyền buông tay tựa như nhắm mắt lại, Kỳ Mặc cúi đầu, dùng lưỡi liếm láp nơi nhũ hồng trên lồng ngực kia, liếm đến khi óng ánh nước. Thương Huyền nhíu mày, muốn quên cảm giác nóng ướt thô ráp đang không ngừng chạy loạn trong người hắn kia đi. Lúc này Kỳ Mặc cắn lên phần cơ trước ngực hắn, mày Thương Huyền nhíu càng chặt hơn, trước ngực truyền đến một cảm giác đau đớn kì lạ, hắn đáng lẽ phải cảm thấy ghê tởm mới đúng, vì sao.... ...

Kỳ Mặc cởi tiết khố của hắn ra, hai tay xoa nắn phân thân của hắn đến cứng lên, hắn thở dốc vì kinh ngạc, cúi đầu thở gấp, không biết nên đối mặt với khoái cảm xa lạ kia thế nào. Hắn mới chỉ qua nhược quán, nhiều năm nay say mê tu luyện kiếm pháp và đạo thuật, không hề có dục vọng, bởi vậy ngay cả tự xử cũng chưa từng, cũng sẽ không giống các sư huynh đệ khác, sau khi ngủ một đêm, sáng hôm sau liền tới thẳng phòng giặt đồ.

(TNS: Ngày xưa, con trai hai mươi tuổi thì làm lễ đội mũ, cho nên con trai mới hai mươi tuổi gọi là "nhược quán", chưa đến hai mươi tuổi gọi là "vị quán".)

Chỗ đó dưới thân đang dần sưng to lên, Kỳ Mặc phát huy hết kỹ xảo dùng tay của mình mà lộng cao thấp, đối với phản ứng và vẻ mặt của Thương Huyền vô cùng vừa lòng. Xem ra Bảo nhi của y vẫn còn là một tờ giấy trắng tinh, vừa lúc tạo điều kiện cho y có thể điều giáo nhiều hơn không phải sao?

"Bắn, buông tay!"

Thương Huyền rốt cuộc mở to mắt, kêu to, một cảm giác ngưng tụ lên đến đỉnh muốn mạnh mẽ lao ra, thật giống với lúc đi tiểu.

"Bắn ra rồi."

Thương Huyền cuối cùng là nhịn không được mà tiết ra, bạch trọc dính đầy hai tay Kỳ Mặc, càng làm cho hắn xấu hổ và giận dữ, đáng chết là, hắc yêu hồ kia còn, còn cho thứ đó vào miệng!

Kỳ Mặc liếm sạch dịch trắng trên tay, khuôn mặt tuấn tú vô cùng yêu dị, trong mắt lóe lên ngọn lửa cháy âm ỉ. Thương Huyền nhiều năm giữ mình trong sạch, tinh dịch tuy đặc lại không hề tanh hôi, tựa như mùi vị sạch sẽ trên người hắn. Mà càng sạch sẽ, y lại càng muốn làm cho hắn bị vấy bẩn; càng bình tĩnh, y lại càng muốn hung hăng lộng hắn đến khóc nức nở.

Kết thúc rồi sao?

Thương Huyền nhắm mắt lại, đột nhiên có thứ ẩm ướt chạm vào phía sau của hắn, trong lúc hắn chưa kịp phản ứng, một ngón tay của Kỳ Mặc đã chen vào trong.

"A!"

Một tay Kỳ Mặc cầm bình sứ nhỏ, tay kia chậm rãi khuếch trương nơi cấm địa tư mật kia, bởi vì chút nữa y muốn vào nơi kia, phải nới lỏng thật kĩ, chút nữa mới không kẹp chết y.

"Dừng tay......"

Ngón tay của hắc yêu hồ trong cơ thể càn quấy, y dùng cao xoa loạn lên ngón tay tiếp tục ấn vào một chỗ, tiếp theo lại cho thêm ngón thứ hai vào, ngón tay cong lại, chui vào bên trong càng sâu, tựa như muốn nới lỏng chỗ đó đến mức rộng nhất có thể.

Kỳ Mặc thấy có vẻ đã ổn , rút ngón tay ra, tiếp tục tư thế đứng bên mép giường, cởi tiết khố của mình ra, kéo hai chân vô lực mềm nhũn của Thương Huyền sang hai bên, hai tay chống xuống giường, nhét thẳng dương vật cương cứng vào trong tiểu huyệt mà thúc.

"A!"

Thương Huyền kêu sợ hãi, Kỳ Mặc đã nhanh chóng bắt đầu thúc vào trong, tư thế đứng thẳng này làm cho y cắm vào rất tiện, động tác của y làm cho phần thịt bên trong bị thúc mạnh, khi dương vật của y tiến vào nơi căng chặt bên trong kia, y đã bị cảm giác nóng bỏng ướt át kia làm cho điên cuồng.

"Hô...... Hô...... Nương tử ngươi thật chặt......"

"A...... A a...... ưm a......"

Hắc yêu hồ dùng cái thứ thô dài kia đâm vào trong hắn, không ngừng đỉnh lộng, thô lỗ chen vào trong cơ thể hắn rồi lại rút ra, nháy mắt lại bị lấp đầy rồi lại trở nên trống rỗng, sau đó lại lần nữa bị nhồi đầy, tiểu huyệt đằng sau vừa nóng vừa trướng, lúc căng lên, lúc giãn ra, làm hắn không tài nào xua đi được cảm giác đau đớn cùng khoái cảm ngập tràn đang xâm nhập thần trí hắn.

Cao nguyên bản dùng làm bôi trơn bị chảy ra khỏi cơ thể, hỗn hợp mồ hôi và dịch ruột non, làm cho chỗ giao hợp biến thành ẩm ướt, dinh dính. Kỳ Mặc nhờ thế, đẩy lại càng dễ dàng thông thuận, hai cái túi tinh đập mạnh vào mông Thương Huyền, lúc dùng lực rút ra cắm vào liền rung lên, bồm bộp kêu to, còn có thể nghe thấy tiếng nước nhóp nhép.

"Á...... a ưm...... A......"

Kỳ Mặc nghe thấy lại càng hăng say, dùng toàn lực càn quấy nội bích bên trong, eo chuyển động càng nhanh, y có cảm giác như đang chinh phục Thương Huyền, nhưng mới thế này còn chưa đủ, y đã thề sẽ hung hăng chơi hắn, đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi. Kỳ Mặc tách hai cánh mông của Thương Huyền ra, để bản thân có thể tiến vào càng sâu, sau đó xoa nắn hai cánh mông, khiến cho nội bích ma sát càng chặt chẽ với côn thịt của y.

"Đừng mà! Đừng như vậy......" Ngữ điệu của Thương Huyền mang theo tiếng khóc, hắn có thể cảm giác được nhịp đập kinh người của vật kia, tựa như có một con quái vật đang chôn trong cơ thể hắn.

"Vì sao lại không muốn? Không phải là thoải mái lắm sao, khiến ngươi rất thích sao?" Kỳ Mặc cười tà hỏi, nụ cười mang theo chút ngoan lệ, hai tay tiếp tục ép hai cánh mông kia sang hai bên, để tiểu huyệt bao lấy y thật gắt gao.

"Ưm a...... a......"

Chơi cái mông đáng thương đã đủ, hai cánh mông trắng nõn đã lưu lại dấu tay đỏ hồng, Kỳ Mặc kéo hai đùi của Thương Huyền ra, tiếp tục dùng lực làm tiếp.

"A A A...... ô...... a...... a...... không......"

Thương Huyền khóc lớn thét to, sóng triều khoái cảm xa lạ đổ ập đến, hoàn toàn bị khống chế khiến cho hắn sợ hãi, cùng với thứ kia tựa hồ như muốn đâm thủng hắn, vật cứng kịch liệt ra vào trong cơ thể hắn, tất cả vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn.

"Nương tử ngươi thật lợi hại, hậu đình thật thoải mái, còn co rút lại được nữa, thật là lanh lợi, bao trọn lấy vi phu rồi nha!"

Tốc độ đưa đẩy của Kỳ Mặc tăng lên càng nhanh, quy đầu đẩy tới tận chỗ sâu bên trong, ngọc trụ (JJ đấy) đằng trước của Thương Huyền lại lần nữa cứng lên, nội bích co rút lại càng thêm lợi hại, toàn thân thả lỏng, làn da trở nên ửng hồng, thở hổn hển, vẻ mặt vừa thống khổ lại vừa mãn nguyện.

"A...... a......không muốn...... muốn...... ưm......a......"

"Là không muốn? Hay là muốn đây? Hả?"

Tận tình thao tiểu huyệt của Thương Huyền, Kỳ Mặc có cảm giác thỏa mãn đến cực độ, nhìn đạo sĩ bình thường vẫn luôn thanh lãnh lại trở nên mềm nhũn ra, điên cuồng dưới thân y...... chậc, tư vị này quá tuyệt vời!

"Ưm a...... ô a a a......"

Thương Huyền rên lên một tiếng cao vút, tiểu huyệt đằng sau co rút đến cực hạn, hung hăng co rụt lại, Kỳ Mặc đưa đẩy thêm vài cái, cuối cùng bắn vào trong cơ thể hắn, mà Thương Huyền cuối cùng lại ngất đi. Kỳ Mặc có chút bất mãn, liếm liếm môi, tạm thời bỏ qua cho hắn vậy. +

Còn rất nhiều thời gian nha!

(TNS: Mặc Mặc vất vả nhiều rồi! Thương thương Mặc Mặc nhiều a!)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.12.2017, 12:53
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5491 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cố sự điều giáo đạo sĩ của hồ yêu - Hoài Dực - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4

"Đại thiếu phu nhân, người tỉnh lại rồi."

Thương Huyền vừa mở mắt, bên tai liền truyền đến một giọng nói ngọt ngào.

"Bây giờ là mấy giờ rồi?" Thương Huyền chớp chớp đôi mắt nhức mỏi, nhìn đỉnh giường khắc hoa tinh xảo, có phần hoảng hốt. Hắn rõ ràng chỉ là một đạo sĩ tầm thường của phái Thanh Vân, thế mà lại thành thân với một hắc yêu hồ, còn.... còn.... chuyện đêm qua thật là hoang đường!

"Mới rạng sáng thôi ạ. Đại thiếu nãi nãi muốn mặc y phục?"

"Làm phiền ngươi." Thương Huyền giơ tay xoa mi tâm, chống tay xuống đầu giường ngồi dậy.

"Không phiền. Tiểu nô là Lãnh Thu, phụ trách hầu hạ đại thiếu phu nhân người." Lãnh Thu buộc màn che lại, hai tay dâng lên một bộ y phục vải dệt trắng tuyết tới trước giường.

"Gọi Thương Huyền là được rồi, cái danh đại thiếu phu nhân Kỳ gia này, ta chưa bao giờ đồng ý nhận." Hai mắt Thương Huyền chợt lóe lên sự tức giận, cầm lấy tiết khố đặt bên trên lớp y phục, xoay lưng mặc vào.

Lãnh Thu nhìn thấy dấu tay xanh tím trên mông Thương Huyền, le lưỡi một cái, trên mặt vẫn là nụ cười tươi rói hoạt bát.

"Công tử muốn dùng bữa chưa?" Lãnh Thu tự động sửa miệng, tục danh của chủ mẫu, không phải là thứ mà họ có thể gọi tùy tiện.

"Không cần."

Thương Huyền buộc chặt dây đai, đi giày bước ra khỏi phòng, bắt đầu bài tập rèn luyện mỗi sáng. Hắn tìm một chỗ yên tĩnh để ngồi, ngồi thiền đúng một canh giờ, ngồi thiền xong, lại đến đình viện luyện kiếm pháp. Cho dù trong tay Thương Huyền không có kiếm, mỗi chiêu mỗi thức vẫn không hề qua loa, các thế kiếm võ: bổ, đốt, chém, đâm, bộ pháp nhẹ nhàng mà vững vàng, thân hình tựa như tiên, như ảo, vẻ mặt bình tĩnh mà chuyên chú.

Trong bụi cỏ, vài cục lông tròn tròn chen chúc nhau, lén nhìn ra từ khe hở, dùng ngôn ngữ hồ ly kề tai nói nhỏ.
"Tứ tứ (44), ngươi nói thử xem đại ca có phải là bị héo rồi không? Đại tẩu trông không khác gì người bình thường cả, đáng lẽ hắn phải là ngồi không được, đứng không vững mới đúng, vậy mà vẫn có thể ngồi thiền tận một canh giờ, bây giờ ngay cả bộ kiếm pháp thứ tư cũng luyện đến rồi" Tam nhị (32) đệ hỏi muội muội. 5

"Ngươi cho rằng kích thước của đại ca như gậy cán mì chắc? Nói không chừng chỉ bằng cái kim thêu ấy chứ!" Tứ tứ muội đắc ý nói. 1

"Hóa ra đại ca là bên bị đè." Bát cửu (89) đệ giọng điệu lạnh nhạt nói.

"Hê, a đệ nói đúng rồi !" Nhị nhất (21) muội đụng đụng vào người đệ đệ.

"A tỷ, ở đây có sâu cắn ta, hơn nữa ta ngồi đến tê cả mông rồi......" Ngũ bát (58) đệ lăn qua lăn lại như giun dưới đất, đáng thương oán giận nói.

"Thích thì xem, không thì cút!" Nhất cửu (19) muội bị làm phiền, trả lời ngắn gọn dứt khoát. 1

Bụi cỏ gần đó vẫn luôn phát ra tiếng sột soạt, hơn nữa tiếng vang càng lúc càng lớn, Thương Huyền không thể không thu thế, tìm đến nơi âm thanh phát ra. Còn không đợi hắn vén bụi cỏ sang hai bên, vài cục hồ ly tròn tròn đã lăn ra, xám, trắng, nâu, vàng, màu lông gì cũng có. Mấy cục lông tròn lăn lộn thành một khối, giương mắt nhìn về phía Thương Huyền, đôi mắt hồ ly chớp chớp, đột nhiên có tiếng mèo kêu.

"Meo ~"

Thương Huyền ngây ra mất một lúc, mấy con hồ ly kia liền nhân cơ hội lảo đảo bò lết chạy mất, chỉ còn lại một con hồ ly nhỏ màu nâu, chính là ngũ bát đệ ngồi lâu đến tê cả mông kia. Thân hình ngũ bát mảnh mai, tính tình lại nhát gan, bị chen lấn lăn ra đằng sau, vẫn ngồi lại chỗ cũ, hai tai run run, cũng không dám ngẩng đầu lên. Đột nhiên, có một con báo hoa không biết từ đâu vọt ra, cắn lấy cổ ngũ bát, mang nó chạy đi. Thương Huyền nhìn thấy con báo hoa to lớn lại tha mất tiểu hồ ly, trong lòng hốt hoảng đang muốn đuổi theo, đột nhiên bị chặn lại, ôm lấy, kéo ra sau bụi cỏ, đặt trên mặt đất.

"Không cần đuổi theo, con báo hoa kia là người bảo vệ của ngũ bát đệ. Nương tử, ta nhìn ngươi luyện kiếm, bên dưới cứng lên rồi."

Kỳ Mặc cười tà, một tay cố định hai tay của Thương Huyền lên đỉnh đầu, một tay cởi bỏ vạt áo của Thương Huyền, trường bào tuyết trắng bị kéo sang bên trái từng chút một, quần trong lẫn tiết khố, giày cũng bị y thuận thế "xoạt xoạt" cởi ra. Kỳ Mặc dùng đầu gối chân trái đè xuống đùi phải của Thương Huyền, tháo đai quần của mình ra, cầm lấy côn thịt đang cương cứng, kéo chân trái của Thương Huyền ra, nhắm ngay huyệt khẩu, trực tiếp cắm thẳng vào.

Tràng đạo chưa được bôi trơn lúc vào có chút khó khăn, nhưng khoảng cách giữa hai lần giao hợp cũng không lâu lắm, tiểu huyệt thích ứng với sự xâm nhập khá nhanh, co rút lại chứa chấp hành vi xâm phạm. Thương Huyền vừa luyện kiếm, thân thể có chút mệt mỏi, người nhũn ra, gần như không thể phản kháng lại, chỉ có thể dựa theo động tác kinh người của Kỳ Mặc, thân thể chậm rãi đung đưa.

Kỳ Mặc thong thả mà mạnh mẽ lúc cắm vào, lúc rút ra, hưởng thụ khoái cảm được khám phá bên trong, cùng với nhiệt độ nóng bỏng của nội bích. Lúc y cắm vào sẽ cọ xát chỗ mẫn cảm của Thương Huyền, người dưới thân sẽ phát ra tiếng rên cùng than nhẹ; khi y thong thả rút côn thịt của mình ra, Thương Huyền đang thở dốc liền bị ma sát đến hỗn loạn.

"Nương tử, ngươi có biết vi phu đang làm gì không? Vi phu đang làm ra sữa đậu nành. Trước phải xay đậu ra nha, ta tự xay đậu ra. Sau đó muốn đút sữa đậu nành đậm đà này cho cái miệng nhỏ bên dưới của ngươi no nha."

Kỳ Mặc cố ý chỉ mới cắm vào một nửa đã rút ra, chậm rãi mà có quy luật dùng côn thịt cọ cọ nội bích, tựa như giã, xay xát.

"Nói hươu nói vượn...... ưm..... hừ......"

Thương Huyền cúi đầu hừ hừ thở gấp, chỗ sâu trong huyệt ngứa ngáy không thôi, điểm mẫn cảm trong cơ thể chỉ được lướt qua không thể nào thỏa mãn được sự trống rỗng trong cơ thể, phân thân nhỏ dựng thẳng đứng, khóc ra dục dịch. Thân thể hắn không thể kiềm chế mà run rẩy, tiểu huyệt vội vã mút lấy thứ đang ở ngay trước cửa động, cảm giác tê ngứa một lần nữa vọt tới thần kinh, bên tai chỉ còn tiếng ong ong, trong đầu trống rỗng.

"Hô...... Nương tử ngươi mút chặt quá, ta xay đậu thật vất và......" Kỳ Mặc nhịn cảm giác muốn bắn xuống, tiếp tục hành động cắm vào rút ra nhè nhẹ trong tiểu huyệt.
Chân Thương Mặc đã không còn sức lực, vắt trên khuỷu tay Kỳ Mặc, trước mắt là lồng ngực phập phồng thấm ướt mồ hôi trông thật ngon miệng, người dưới thân vẻ mặt mê loạn cũng giãy dụa, trong chớp mắt lý trí của hắn biến mất trước dục vọng. Thân thể càng cấm dục, càng dễ sa vào khoái cảm, mà y càng muốn khiến thân thể tinh thuần này mê đắm trong tư vị bị y thượng.

"Ưm...... a...... đừng mà...... hừ....."

Thần chí Thương Huyền mê ly, lắc đầu, ương ngạnh chống lại khoái cảm, nhưng khi Kỳ Mặc rút ra, cố ý kéo dài thời gian cắm vào, Thương Huyền liền dùng ánh mắt bán manh, khát cầu nhìn về phía y, không ngừng cầu hoan.
"Nương tử, muốn không? Hay vẫn không muốn? Ngươi không nói rõ ràng vi phu làm sao mà biết được?"
Thương Huyền xoay người qua, liếc mắt nhìn lên cổ tay đang bị cố định trên đầu, nhắm chặt mắt cố không để ý tới, cắn môi đến phát run. Kỳ Mặc để phân thân trước huyệt khẩu, nhẹ nhàng đâm vào một chút liền rút ra ngay lập tức, trêu đùa cúc huyệt đáng thương chưa được thỏa mãn.
"Cái miệng nhỏ phía dưới này của ngươi đang thèm khát đại bổng của ta đâm vào, phun sữa đậu nành nè! Đáng thương chủ nhân của nó lại quật cường như vậy, thật đáng thương nha ~"

Quy đầu tròn của Kỳ Mặc chảy ra dục dịch, y đỡ lấy côn thịt của mình, ma sát lên xuống, qua lại trước cửa huyệt, dùng quy đầu nhét vào huyệt khẩu một chút, khi bị nuốt vào liền bỏ ra, cứ như vậy đắc ý tiếp tục nhịp điệu đùa bỡn này.
"Cho ta......"

Rốt cuộc, Thương Huyền phát ra âm thanh run rẩy nhỏ như tiếng muỗi kêu, vẫn quay đầu, không muốn nhìn về phía gia hỏa đáng giận trên người hắn, khóe mắt đỏ bừng có chút ẩm ướt. Kỳ Mặc tự nhận y là tiểu công tốt, yêu thương bạn lữ, không dong dài thêm nữa mà thẳng thắn đi vào, bắt đầu xâm nhập làm thỏa mãn người dưới thân.
"A a a...... a...... ưm....."

Sự trống trải trong cơ thể rất nhanh chóng bị ma sát lấp đầy, côn thịt nóng bỏng chầm chậm đỉnh vào điểm yếu ớt nhất, nhạy cảm nhất của hắn, khoái cảm như mưa lớn, tác động vào toàn thân từ trên xuống dưới, dịch trong cơ thể trào ra như suối. Kỳ Mặc buông hai tay hắn ra, nhấc hai chân hắn kê lên vai mình, quỳ trước người hắn, hạ thân cũng lại sát gần, như muốn hợp làm một, nhanh chóng tháo nước.
Nửa người trên của Thương Huyền nằm ngửa trên cỏ, bàn tay nắm chặt lấy nhánh cỏ run lên, phần eo bên dưới bị va chạm, thân thể theo động tác cắm vào, đưa đẩy đến rung lên, ngửa cổ, tiếng rên rỉ không thể kiềm chế được mà tràn ra khỏi miệng.
Kỳ Mặc nghe thấy tiếng rên khàn khàn của hắn, dục vọng càng thêm phấn khởi, kích động, càng ra sức ra vào trong tiểu huyệt của hắn, khiến Thương Huyền phát ra càng nhiều tiếng than nhẹ.
"Tiểu Huyền, sữa đậu nành của vi phu rất chất lượng phải không? Hả? Có phải xay đậu rất nhanh không? Thích liền kêu to lên, kêu ra miệng, ta liền thỏa mãn ngươi, sáp cho ngươi thích đến ngất xỉu!" 5
Thương Huyền nghe thấy ô ngôn uế ngữ đó, vừa giận bản thân mình, đồng thời thân thể lại bị kích thích càng thêm hưng phấn, không tự chủ giạng hai chân càng rộng ra, để nam căn của Kỳ Mặc sáp vào, lấp đầy hắn.
"A...... a...... ưm...... hừ ân...... ưm......"
Kỳ Mặc nắm lấy hai cánh mông tuyết trắng kia, dùng tốc độ nhanh hơn ra sức cắm vào rút ra, thao đến tiểu huyệt ngập dịch ruột non cùng mồ hôi run lên bần bật, cuối cùng sâu đến tận cúc huyệt, càn quấy loạn, nhanh chóng bắn ra từng luồng tinh dịch đặc sệt vào trong nội bích.
"Đút sữa đậu nành nào! Hô ưm...... a...... Bảo nhi...... bảo bối Tiểu Huyền...... Ngươi thật tuyệt...... hô......"

Kỳ Mặc buông hai chân Thương Huyền ra, áp người lên thân thể hắn, tạm thời thỏa mãn mà ồ ồ thở gấp trên người hắn, không chú ý tới hai mắt ướt át sương mù của Thương Huyền chợt lóe lên, dao động cảm xúc mất mát.
Hắn nhất định là nghe lầm rồi...... Đã không còn ai...... gọi cái tên đó nữa rồi......

"Đại ca đại tẩu đúng là không biết xấu hổ, ban ngày ban mặt chơi dã hợp trên cỏ."
Một giọng nói âm lãnh cất lên, Thương Huyền đột ngột cả kinh, phát hiện hai chân còn đang mở rộng, hạ thân trần trụi, y phục hỗn độn, bị đặt dưới thân hắc yêu hồ, bộ dáng chật vật không chịu nổi, thật muốn chết luôn đi cho rồi. Nhìn qua gáy hắc yêu hồ, Thương Huyền ngẩng đầu là có thể nhìn ra phía sau hắc yêu hồ, trước mắt hắn, một bóng dáng cao gầy trắng muốt như tuyết đang đứng thẳng.
Yêu lệ khí cường đại, khí tức băng lãnh, tuy rằng ngược sáng, cũng có thể nhìn thấy một đôi mắt hung ác nham hiểm u ám, tựa như hai lưỡi dao sắc bén lia trên người hắn. Yêu kia lại liếc nhìn hắn, phát ra một tiếng hừ lạnh trào phúng, Thương Huyền tựa như bị nhốt vào hố băng, toàn thân bị giọng nói kia làm cho rét run, đầu cũng tỉnh táo lại trong nháy mắt.

Thương Huyền đẩy Kỳ Mặc ra, mượn quần áo còn nguyên vẹn trên thân che đậy da thịt bên dưới, ôm quần trong cùng tiết khố và giày bị cởi ra, có phần hốt hoảng chạy mất. Kỳ Mặc còn chưa thỏa mãn chép chép miệng, nhét hạ thân đã phát tiết một lần vào trong khố, chỉnh lại dây đai, liền bị Kỳ lão tam đá một cước vào mông, khuôn mặt vô cùng không ưu nhã ngã sấp xuống mặt cỏ, mũi thiếu chút nữa lệch sang một bên.
"Lão Tam ngươi không biết lớn nhỏ!" Kỳ Mặc rống giận, Kỳ lão tam lạnh lùng hừ một tiếng, khinh thường liếc nhìn đại ca của mình chật vật từ bãi cỏ đứng dậy, phất tay áo  +

rộng che thân hình lại, biến mất một cách quỷ mị.
"Kỳ quái......" Kỳ Mặc lẩm bẩm, ra khỏi đình viện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.12.2017, 12:54
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5491 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cố sự điều giáo đạo sĩ của hồ yêu - Hoài Dực - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5: Hồ tắm

Thương Huyền vừa trở lại phòng, liền đặt quần áo đặt lên bàn, muốn tìm khăn sạch lau trọc dịch giữa hai chân đi. Kỳ Mặc đã tiến tới, ôm chặt hắn vào lòng, nói nhỏ vào tai hắn trêu trọc.
"Tiểu Huyền, chúng ta còn chưa tận hứng mà, sao đi vội vậy?"

"Ta muốn tắm, buông ta ra......"

"Ta đưa ngươi đi." Kỳ Mặc lại cắn cắn tai hắn thêm vài cái nữa, hôn lên cần cổ hắn một cái, sau đó giữ chặt lấy tay hắn, đưa hắn vào gian trong.

Vòng qua bình phong trong phòng, Kỳ Mặc dùng chân đá bức tường sau bình phong, vách tường nặng nề "oanh" một tiếng, rồi trượt sang bên phải, lộ ra những phiến đá lớn bao quanh một hồ nước lớn có ôn tuyền chảy qua để tắm rửa. "Nương tử, ngươi tắm mau lên, ta chờ ngươi trong phòng." Dứt lời, Kỳ Mặc hôn một cái lên mặt hắn, để hắn lại rồi lui ra.

Thương Huyền bước vào phòng tắm, tường đá phía sau lại ầm ầm trở lại nguyên dạng. Hắn hít sâu mấy hơi, bên tai chỉ còn lại tiếng nước chảy vào hồ, thân thể căng thẳng lúc này mới thả lỏng xuống, hai chân cất bước run rẩy đi tới hồ. Hắn cởi quần áo, ngồi xổm bên cạnh hồ, dùng gáo gỗ trong hồ lấy nước ấm giội từ trên xuống dưới, nhặt xà phòng để bên trong chậu gỗ bên cạnh, tắm rửa thân thể rồi gội mái tóc dài thượt của mình.

Giội vài lần, Thương Huyền cảm giác trên người không còn mổ hôi dính dính nữa, lập tức nghĩ đến chỗ xấu hổ còn chưa rửa sạch. Hắn đứng thẳng dậy, cắn răng, thò hai ngón tay hướng đến phía sau, banh rộng huyệt ra, chất dịch ẩm ướt liền thong thả chảy xuống đùi hắn.

Hắn vừa dùng ngón tay móc trọc dịch bên trong ra, vừa dùng gáo gỗ giội khiến nước văng tung tóe, lặp lại vài lần, vẫn cảm giác trong cơ thể còn lưu lại thứ gì đó, làm cho hắn buồn rầu không thôi. Hắn nhìn về phía hồ, dứt khoát bước vào trong hồ nước, giạng rộng hai chân, nhắm mắt lại, đưa một ngón tay vào trong cơ thể, dựa theo dòng nước để đưa thứ đó ra ngoài, quả nhiên là có hiệu quả.

Trong lúc hắn đang chăm chú tắm rửa, đột nhiên có một bàn tay bắt lấy cái cổ tay đang cố thò ngón tay vào cơ thể kia, Thương Huyền kinh ngạc mở mắt, mới phát hiện không biết Kỳ Mặc đã vào đây từ lúc nào, đã bước vào trong hồ, mà hắn hoàn toàn không phát hiện ra.

"Nương tử, vi phu đến giúp ngươi rửa."

Kỳ Mặc vốn đã cởi hết đồ, vừa nằm sấp trên giường đợi mỹ nam tắm xong, vừa tưởng tượng bộ dáng Thương Huyền khi tắm rửa, nghĩ một hồi thân thể càng thêm hưng phấn mà cứng lên, cảm giác thời gian chờ đợi kéo dài càng lâu thêm, cuối cùng không nhịn được ý niệm cùng nhau tắm.

Y vô thanh vô tức xuyên qua tường đá, đi đến trước mặt Thương Huyền, liền nhìn thấy một cảnh tượng phiến tình khiến máu y nóng lên, hạ phúc trướng đau không thôi. Chính diện là Thương Huyền mở rộng hai chân, mắt khép hờ tựa vào mép hồ, ngón tay ở dưới chậm rãi ra vào, sắc mặt ửng hồng, trên mắt như có ánh nước, đôi môi hé mở thở dốc, vụng về tẩy rửa huyệt.

Kỳ Mặc không chút nghĩ ngợi liền bắt lấy tay hắn, thay bằng ngón tay mình, đâm vào nơi mềm mại trong huyệt kia. Thương Huyền thân thể giật bắn một cái, huyệt động sau gắt gao co rụt lại, bao lấy ngón tay y.

"Bỏ...... bỏ ra đi...... Ta có thể tự...... ưm !"

Kỳ Mặc cọ xát vào nơi mẫn cảm trong huyệt khẩu kia, thành công cắt đứt lời nói dở của Thương Huyền. Một tay y ấn chân phải của Thương Huyền xuống, một tay thò ngón tay vào bên trong cơ thể hắn ra vào, Thương Huyền liền vội vàng thở hổn hển cương lên, bắt lấy cánh tay y, ngăn cản sự xâm phạm của y.

Nước ấm nương theo ngón tay đang ra vào của Kỳ Mặc, một lần lại một lần chui vào trong cơ thể, Thương Huyền run run thở gấp, thân thể lại không thể dùng lực, dần dần nhũn lại dưới thân Kỳ Mặc, khóe mắt ướt át đỏ bừng, mặc cho ngón tay kia làm càn trong cơ thể hắn.

Trong chốc lát Kỳ Mặc rút ra ngón tay ra, hôn hôn môi Thương Huyền, đặt hắn ngồi xuống bên cạnh hồ, hạ thân nóng bỏng nhô ra giữa hai chân cứ thế mà cắm vào. Thương Huyền ngẩng đầu lên thấp giọng rên rỉ, Kỳ Mặc mượn nước ấm không ngừng đưa thứ của mình vào bên trong người dưới thân, tốc độ không nhanh không chậm, chỉ là cho côn thịt trượt vào lại đi ra, giống như đang thực sự tẩy rửa bình thường.

Nước xung quanh họ sóng sánh, bên trong phòng tắm chỉ còn tiếng thở đứt quãng thỏa mãn của Kỳ Mặc và Thương Huyền không còn lực để nói. Kỳ Mặc đỡ lấy eo Thương Huyền, chậm rãi thúc sâu dục vọng, người dưới thân vô lực ưỡn người tựa vào cạnh hồ, tay khoát lên trên tay y, chân mở rộng đón tiếp động tác mạnh mẽ ra vào của y, miệng nhỏ giọng than nhẹ, vẻ gợi tình trên mặt pha một chút giãy dụa, hơi vặn vẹo eo không biết là muốn chống lại hay là hùa theo.

Tay Kỳ Mặc đặt trên thắt lưng Thương Huyền nhéo lấy vài cái, theo cái eo mềm dẻo kia đi xuống dưới, vuốt ve hai cánh mông, sau đó nâng mông hắn lên ấn xuống người mình, để phần thịt bên trong bị đâm sâu thêm. Lực mạnh này khiến Thương Huyền rên lên một tiếng cao vút, cảm giác tê dại từ lưng vọt lên tận đầu, hai chân không tự chủ kẹp chặt lấy eo Kỳ Mặc.

"A......"

Tiếng than nhẹ ngọt ngào này khiến đầu Kỳ Mặc lại nóng lên, y kéo Thương Huyền từ dưới nước lên, để hắn ngồi lên phiến đá cạnh hồ, còn mình thì đứng trước mặt hắn, một tay ôm eo hắn, tay kia đỡ lấy đùi hắn, hạ thân mạnh mẽ cắm vảo rút ra, nước trong hồ vì động tác kịch liệt của y mà tràn ra ào ào. Phiến đá cạnh hồ ẩm ướt trơn trượt, vài lần Thương Huyền bị trượt vào trong ao, lại bị Kỳ Mặc dùng lực mạnh đẩy nước vào trong, khoái cảm liên miên không dứt xâm nhập tứ chi, hắn chỉ có thể hừ hừ thở dốc dưới động tác của Kỳ Mặc.

Hắc yêu hồ tính dục rất mạnh, Thương Huyền không có cách nào khống chế họng mình, âm thanh rên rỉ muốn nén xuống lại vì bị trêu chọc không ngừng mà phát ra.

Hắn không biết hắn giờ phút này mặt hắn đầy xuân sắc, hai mắt ướt át sương mù, môi run run phát ra tiếng rên trầm thấp dụ hoặc, lồng ngực cũng cùng một dạng, Kỳ Mặc càng nhìn càng thêm phấn khởi, nổi lên ý định làm đến khi Thương Huyền choáng váng, tiếp tục ma sát hạ thân bừa bãi vào tràng bích nóng bỏng ướt át kia.

"Ưm a...... a...... đừng mà...... không chịu được ... ... a a...... ư......"

Thương Huyền tuổi trẻ nhưng thân thể không quen với chuyện này, chịu không nổi sự ép buộc như vậy, chỉ có thể bất lực khóc lóc cầu xin tha thứ.

"Huyền nhi bảo bối, ngươi cố nhịn chút, vi phu ra nhanh đây."

Kỳ Mặc yêu thương liếm cắn môi hắn, tiếp tục thẳng tiến bên trong tràng bích, trên thực tế, còn lâu mới tới lúc y thỏa mãn, chỉ là khẩu thị tâm phi mà trấn an vậy thôi.

"Không muốn...... a a...... ưm..... ngươi dừng lại...... ưm......a......"

Huyệt khẩu bị nới lỏng ra, nội bích không ngừng bị xâm nhập ma sát, khoái cảm cường liệt khiến toàn thân hắn đều co rút lại, xâm nhập thần trí hắn. Hắn không định cầu xin hắc hồ ly tha cho, nhưng đã bị đặt vào thế yếu, giống như miếng thịt trên thớt, để mặc hắc yêu hồ xâm phạm, mặc y đùa bỡn. Chỗ đó trướng nóng đến kì lạ, vừa tê vừa ngứa, huyệt kịch liệt co rút lại, mút mạnh lấy nghiệt căn của hắc yêu hồ, thân thể liền bị tác động không nhỏ, quá cường liệt, làm cho người ta sợ hãi.

"A...... không được...... không muốn...... ưm...... a a a a...... Sư tôn ~"

Thương Huyền lên đến cao trào, Kỳ Mặc lại bởi vì người dưới thân kêu to một tiếng ngoài dự liệu, kích thích khiến cho y nhịn không được mà bắn toàn bộ vào cơ thể Thương Huyền. Kỳ Mặc rút mạnh ra, Thương Huyền mềm nhũn trượt vào trong hồ, nội bích vẫn còn hơi run run, làm cho hắn rên nhè nhẹ. Kỳ Mặc bên trên nhìn thấy vẻ mặt đó, trong lòng càng như cuộn trào nước sôi nóng bỏng, dâng lên từng cỗ phẫn nộ và đố kị.

Y để mặc cho nước trong hồ xô vào người, dùng thân thể đè nặng lên người Thương Huyền, bóp chặt cằm hắn nâng lên, bắt hắn phải đối diện với tầm mắt mình.

"Ngươi gọi ai là sư tôn?" Trong đầu Thương Huyền vẫn còn mê muội, cằm bị nhấc lên đến đau, đối diện với tròng mắt yêu dị của Kỳ Mặc, màu mắt nâu vàng, bên trong lại như có huyết sắc lóng lánh, nhất thời bị đôi mắt kia mê hoặc, không trả lời.

"Ta hỏi ngươi ngươi gọi ai là sư tôn!"

Kỳ Mặc tức giận chất vấn hắn, Thương Huyền ấp úng, nhớ lại vừa rồi mình đúng là nhịn không được kêu một tiếng "sư tôn". Hắn lại suy nghĩ, vài năm nay ở bên ngoài một mình tu hành lang bạt, cũng chưa từng yếu ớt tới mức cần đến sự giúp đỡ của sư tôn, bây giờ lại vô dụng như vậy, quả thực là làm cho sư môn mất mặt.

Thương Huyền cúi đầu trầm mặc, không muốn lại yếu thế, lại bị Kỳ Mặc hiểu lầm hoàn toàn. Kỳ Mặc nghĩ đến chuyện còn có một người như vậy, có được cả cơ thể lẫn tình yêu của Bảo nhi nhà hắn, đã nhìn thấy hết toàn bộ tư thái hầu hạ của Bảo nhi, thậm chí còn có khả năng lấy cớ dạy dỗ mà song tu, từng chút một chiếm lấy Bảo nhi của y, y liền phẫn nộ đến muốn phát cuồng, hận không thể đập vỡ vụn người kia ra.

Thế nhưng, Thương Huyền đối với chuyện tình dục vẫn là ngây ngô vô thố, hiển nhiên, nhan sắc của hắn tuy không phải là quá đẹp đẽ bậc nhất lại có phần nam tính, nhưng y lại có thể nhiễm lên người y càng nhiều sắc thái, điều giáo thân thể này không thể rời xa y.

"A...... Ha ha ha!"

Thương Huyền không rõ tâm tư Kỳ Mặc, không biết tâm tư hắn đã trăm chuyển thiên hồi đến thẳng hướng bất lợi cho hắn. Chỉ cảm giác được không hiểu vì sao yêu hồ lại giận dữ, giận tới cười lớn, tiếng cười âm trầm làm cho người ta sợ hãi, trong lòng cũng trầm xuống.

"Tiểu Huyền, bảo bối nhi, ngươi là của ta, ngay cả sư tôn của ngươi cũng không thể chạm vào ngươi. Bất quá, chạm vào cũng không sao, hắn dạy ngươi cực lạc đến thế này, ta lại có thể song tu cùng ngươi, ta còn muốn khiến thân thể ngươi vĩnh viễn không thể rời xa ta."

Kỳ Mặc cúi đầu tình sắc liếm môi hắn, Thương Huyền còn vì lời nói của y mà cảm thấy kinh hãi, đột nhiên bị ôm đứng dậy. Kỳ Mặc tách chân Thương Huyền ra, đặt hắn ngồi lên người y, ghì người hắn xuống khiến cho côn thịt nhấn một cái, lại tiến vào, ấn hắn gắt gao, không để hắn động đậy, ma sát lên xuống .

"A...... a...... Không muốn......ưm...... ha......" Thương Huyền không thể không dán sát vào người Kỳ Mặc, eo và mông bị đè lại thật chặt, thứ nóng bỏng cứng rắn kia không ngừng ra vào trong cơ thể hắn.

"Muốn, ngươi muốn. Tiểu Huyền, nếu đến cả sư tôn của ngươi, ngươi còn không cự tuyệt, vậy thì ngươi càng không thể cự tuyệt ta. Không chỉ không thể cự tuyệt, ta muốn ngươi nhìn thấy ta eo liền nhũn, chủ động lắc eo nâng mông, bị côn thịt của ta làm đến khóc to xin tha, khiến ngươi vĩnh viễn quên sư tôn của ngươi đi!"

Thương Huyền trừng lớn mắt, lập tức bị một trận ra vào cuồng liệt làm mất đi khả năng suy nghĩ, thân thể dán sát thân thể hắc yêu hồ mà rên rỉ, bị y đặt ngồi lên nam căn mà dâm loạn, côn thịt lặp đi lặp lại động tác cắm vào rút ra, trong đầu liền trống rỗng, không thể suy nghĩ được gì nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 686868 và 52 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.