Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 

Dịch và Thời An - Vô Hà Ca

 
Có bài mới 18.12.2017, 12:29
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 612 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới [Bách hợp - Hiện đại] Dịch và Thời An - Vô Hà Ca - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Dịch Và Thời An

Tác giả: Vô Hà Ca

Editor: Ami

Beta: WallMap

Độ dài: 59 chương + 1 PN

Thể loại: Bách Hợp, Đô thị tình duyên, Thế gia phú hào, hiện đại không căn cứ

Trạng thái: Full

Nguồn: wattpad

Giới thiệu


Dịch Nghiêu cùng tuổi với Thời Ngộ An, lúc Thời Ngộ An đi tiểu học thì Dịch Nghiêu cũng đi tiểu học, lúc Thời Ngộ An lên sơ trung* Dịch Nghiêu đã lên cao trung*, lúc Thời Ngộ An lên cao trung thì Dịch Nghiêu đã tốt nghiệp đại học, ra nước ngoài du học.

*sơ trung: THCS (6-9)

*cao trung: THPT (10-12)

Lúc Dịch Nghiêu 22 tuổi đã có được hai học vị tiến sĩ về Lịch sử học và Ngôn ngữ học, lúc nàng mang theo chứng chỉ và một thân vinh dự về nước, Thời Ngộ An đã lập gia đình sinh con gái, nghe nói nàng chỉ học đại học được 1 tháng.

Dịch Nghiêu được công nhận là thiên tài, gia thế tốt, tướng mạo tốt, tính tình tốt, giáo dục tốt, đơn giản có thể nói là hoàn mỹ. Thời Ngộ An ngoại trừ vẻ ngoài xinh đẹp, đem so sánh với Dịch Nghiêu, đơn giản là khác nhau một trời một vực.

Thời Ngộ An đã quên Dịch Nghiêu, nàng chỉ nhớ rõ lúc tiểu học từng có một bạn học rất lợi hại, lần nào cũng xếp hạng nhất toàn trường, là học sinh thầy cô yêu thích nhất. Ngược lại Dịch Nghiêu vẫn nhớ Thời Ngộ An, cô bé lỗ mãng dùng một viên đường đổi nụ hôn đầu tiên cùng nàng “Tư định chung thân”*.

*hẹn ước cả đời

Dịch Nghiêu: “Em với hắn ly hôn, con đưa tôi nuôi.”

Thời Ngộ An: “Chị bị bệnh a?”

Dịch Nghiêu: “Em muốn phụ tình bạc nghĩa sao?”

Thời Ngộ An: “...”


Nhân vật: Dịch Nghiêu x Thời Ngộ An

Nhân vật phụ: Thời Sướng, Giang Trừng, Ngụy Sở Ca, anh em Khang gia, ba anh em Dịch gia




Đã sửa bởi Bách Linh Uyển lúc 18.12.2017, 15:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.12.2017, 12:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 612 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Bách hợp - Hiện đại] Dịch và Thời An - Vô Hà Ca - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 1: Vợ người


“Kêu Dịch Hiên điều tra người này một chút, ta muốn toàn bộ tài liệu của cô ấy.” Dịch Nghiêu đẩy mắt kiếng, đưa một tấm hình tới trước mặt Dịch Thuấn. Dịch Thuấn đưa tay cầm lấy, trong hình là một thiếu nữ thoạt nhìn chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, vẻ mặt đang cười, vô cùng sáng lạn rực rỡ, chẳng qua là hình này nhìn thế nào cũng không giống mới chụp. Dịch Thuấn hoài nghi nhìn vẻ mặt không có cảm xúc của Dịch Nghiêu, lật phía sau tấm hình thấy viết ba chữ Thời Ngộ An, chữ viết thanh tú, cứng cáp, hiển nhiên là nét chữ của Dịch Nghiêu.

Dịch Thuấn bỏ hình vào ví tiền, vỗ ví bảo đảm: “Yên tâm đi đại tiểu thư, không đến ba ngày, nhất định tất cả đều tra ra. Có điều đại tiểu thư, cô gái xinh đẹp này là ai a, đại tiểu thư mới vừa về nước, trước hết cái gì cũng không làm mà lại tìm cô ấy?” Dịch Nghiêu tựa lưng vào ghế ngồi, hai tay khoanh đặt ở bụng, dù bận vẫn ung dung nhìn hắn: “Bốn năm không gặp, Dịch Thuấn, con nói nhảm ngày càng nhiều.” Dịch Thuấn giơ hai tay lên, vẻ mặt nịnh hót cười: “Con chỉ tùy tiện hỏi một chút, ha hả. Đúng rồi đại tiểu thư, ông nội kêu con hỏi tối nay đại tiểu thư có về nhà ăn cơm hay không a?”

Dịch Nghiêu xoa xoa mi tâm, cầm văn kiện trên bàn làm việc lật xem, gật đầu một cái: “Về, có điều ta muốn đi gặp anh hai trước đã.” Dịch Thuấn nhún nhún vai, vẻ mặt thờ ơ: “Ba ở tổng công ty, con đi với đại tiểu thư nha?” Dịch Nghiêu phất tay: “ Không phải con tới chỉ để hỏi ta có về nhà hay không sao, đi về báo cáo kết quả đi, thuận tiện cùng ông nội nói một tiếng, ngày kia ta phải về đại học X diễn thuyết, nói ông vài ngày nữa hãy an bài công việc cho ta.” Dịch Thuấn đáp ứng, Dịch Nghiêu liền đứng dậy chạy lấy người.

Hơn ba giờ chiều, Dịch Nghiêu bắt xe đến cao ốc Dịch thị, lúc đi vào đại sảnh mới nhớ tới còn chưa hỏi Dịch Thuấn phòng làm việc của tổng giám đốc ở lầu mấy. Nàng nhìn xung quanh đại sảnh tráng lệ, bất đắc dĩ lắc đầu một cái, đi tới trước bàn tiếp tân, khẽ mỉm cười: “Xin chào, cho hỏi phòng làm việc của tổng giám đốc ở lầu mấy?” Cô gái ngồi ở bàn tiếp tân nhìn nàng mỉm cười: “Chào tiểu thư, cô muốn tìm Dịch tổng? Xin hỏi có hẹn trước hay không?”

“Hẹn trước sao...” Dịch Nghiêu có chút khổ não nhíu mày lại, cô gái thấy khí chất của nàng không giống người bình thường, tốt bụng đề nghị: “Nếu không thì ngài gọi điện thoại cho thư kí của Dịch tổng đi?” Dịch Nghiêu hiểu rõ cười một tiếng, lấy điện thoại di động ra quơ quơ: “Có thể gọi điện thoại không?” “Dĩ nhiên có thể.” Cô gái bị nụ cười của nàng làm hoa mắt, Dịch Nghiêu bấm điện thoại: “Alo, anh hai, em là A Nghiêu. Dạ, em ở dưới lầu, anh không cần xuống, anh gọi điện thoại cho tiếp tân là được. Được rồi, lát nữa gặp.”

Dịch Nghiêu mới vừa để điện thoại di động xuống, điện thoại tiếp tân liền vang lên, cô gái nhận được điện thoại nói mấy câu, vẻ mặt lập tức trở nên khẩn trương. Gác điện thoại, nàng dùng vẻ mặt có lỗi nhìn Dịch Nghiêu: “Xin lỗi Dịch tiểu thư, tôi không biết là cô. Phòng làm việc của Dịch tổng ở lầu 23, mời cô lên đó.” Dịch Nghiêu gật đầu, phất tay với nàng một cái: “Cám ơn, hẹn gặp lại.” Cô gái ngây ngẫn nhìn bóng lưng của nàng, tự lẩm bẩm: “Thì ra đây chính là thiên tài Dịch gia. Dáng vẻ đẹp như vậy, lại là Đại tiểu thư Dịch thị, còn rất lễ phép nữa, trời ạ...”

Dịch Nghiêu vào thang máy lên lầu 23, cửa thang máy vừa mở, Dịch Kính Viễn lập tức cười tủm tỉm giang hai cánh tay nghênh đón: “A Nghiêu, hoan nghênh trở về.” Dịch Nghiêu ôm hắn một cái, mỉm cười nhìn gương mặt đã không còn trẻ nữa của hắn: “Anh hai, đã lâu không gặp.” Dịch Kính Viễn có chút xúc động, đưa tay sờ sờ đầu của nàng: “Đúng nha, công việc của anh quá bận rộn, cũng không có thời gian đi thăm em một chút, từ biệt bốn năm, dường như A Nghiêu lại cao thêm, cũng đẹp ra nữa.”

Dịch Kính Viễn vô cùng cưng chiều Dịch Nghiêu, Dịch Nghiêu và hắn cũng không phải do một cùng một mẹ sinh ra, nàng là lão lai tử*, nhỏ hơn Dịch Kính Viễn 23 tuổi, cùng tuổi với con trai lớn của Dịch Kính Viễn, Dịch Thuấn. Đối với Dịch Kính Viễn mà nói Dịch Nghiêu vừa là em gái, lại vừa là con gái. Dịch Kính Viễn có ba đứa con trai, không có con gái, đối với Dịch Nghiêu càng thêm thương yêu, đừng nói chi đến Dịch lão gia tử cưng chìu con gái nhỏ này bao nhiêu.

*chỉ những đứa con được sinh ra khi cha mẹ đã về già

Dịch Nghiêu kéo cánh tay Dịch Kính Viễn đi về phòng làm việc: “Ba có khỏe không? Còn mẹ nữa, chắc lại đi khắp trời nam đất bắc?” Dịch Kính Viễn cười gật đầu một cái: “ Thân thể ba rất tốt, kể từ lần trước em nói ba, ông ấy liền không đụng đến rượu và thuốc lá nữa. Hiện tại mẹ nhỏ đang ở Pháp, anh đã kêu Dịch Thuấn nói cho mẹ nhỏ biết em trở lại, đoán chừng không bao lâu nữa cũng sẽ trở về.” Dịch Nghiêu lại hỏi chút chuyện trong nhà, Dịch Kính Viễn cũng đều kiên nhẫn khai báo rõ ràng cho nàng.

Lúc Dịch Nghiêu ra khỏi Dịch thị đã gần năm giờ, Dịch Thuấn bị Dịch lão gia tử kêu tới đón nàng, xe mới vừa chạy không tới năm phút, Dịch Nghiêu liền vỗ bả vai Dịch Thuấn ra lệnh: “Dừng xe lại bên đường.” Dịch Thuấn có chút mờ mịt, lại vẫn nghe lời tìm chỗ dừng xe. Xe vừa mới dừng, Dịch Nghiêu đã mở cửa xe sải bước đi xuống, chỉ để lại một câu: “Ở đây chờ ta“. Dịch Thuấn ngớ ngẩn vỗ vỗ đầu mình: “Mặc dù bốn năm không về, đại tiểu thư thông minh như vậy, cũng không thể nào đi lạc đi?”

“Ngụy Sở Ca!” Dịch Nghiêu chạy nhanh đuổi theo một cô gái trẻ tuổi, đưa tay giữ cánh tay nàng lại. Cô gái quay đầu lại, có chút bất khả tư nghị trợn to hai mắt: “Dịch Nghiêu? Cậu về lúc nào?” Dịch Nghiêu buông nàng ra, mỉm cười nhìn nàng: “Vừa trở về, nhìn dáng người tương đối giống cậu, liền gọi, không ngờ thật sự là cậu.” Ngụy Sở Ca cười ha ha một tiếng, đi quanh nàng quay một vòng, tấm tắc hai tiếng: “Không tệ, Dịch đại tiểu thư lại còn nhớ tôi, thật quá vinh hạnh!”

Dịch Nghiêu vẫn cười như cũ, tự nhiên hào phóng để nàng quan sát một phen, mạn bất kinh tâm* hỏi nàng: “Đúng rồi, hiện tại cậu mới vừa tốt nghiệp đại học đi, tôi nhớ cậu cùng Thời Ngộ An đều học đại học X phải không?” Ngụy Sở Ca nhướng mày, một bộ dáng vẻ thì ra là như vậy, rất có thâm ý nhìn nàng: “Muốn nghe ngóng về Tiểu An thì cứ nói thẳng đi, còn quanh co lòng vòng giống như năm đó vậy. Thế nào, Dịch Nghiêu, tôi đã nói cậu thích cô ấy, bây giờ còn không chịu thừa nhận?”

*không quan tâm, lơ đãng

Dịch Nghiêu nhún nhún vai: “Trước giờ tôi cũng chưa từng phủ nhận qua mà.” Ngụy Sở Ca thở dài, buông tay nói: “Mặc dù không biết tại sao người ưu tú như cậu lại thích Tiểu An, hơn nữa lại còn kéo dài nhiều năm như thế, dĩ nhiên tôi cũng không nói Tiểu An không tốt, chẳng qua thật sự là hai người chênh lệch quá lớn. Nhưng là bạn của cô ấy, tôi nhất định phải khuyên cậu một câu, Dịch Nghiêu, Tiểu An đã kết hôn, cậu cũng không cần chấp nhất như thế nữa...” Dịch Nghiêu cau mày, nói lên nghi vấn của mình: “Thời Ngộ An, cô ấy đã kết hôn?”

“Hiện tại cô ấy không chỉ là vợ người ta, còn đã làm mẹ.” Ngụy Sở Ca liếc mắt: “Cũng không biết là nha đầu kia chuyện gì xảy ra, mới vừa lên đại học một tháng đã nghỉ học biến mất, một năm sau trở lại, không chỉ mang về một người đàn ông, còn có một đứa nhỏ!” Sắc mặt của Dịch Nghiêu có chút không tốt lắm, nhưng vẫn là nỗ lực cười: “Cô ấy sống như thế nào?” Ngụy Sở Ca có chút chần chờ: “Tạm được đi, chính là cùng chồng tương kính như tân*, một chút cũng không giống như những cặp vợ chồng bình thường.”

*tôn trọng nhau như khách

Dịch Nghiêu đưa tay đẩy mắt kiếng, mặt cười nhẹ nhõm: “Ngày mai tôi diễn giảng ở đại học X, nếu rảnh thì cậu cũng đi xem một chút đi?“. “Được a.” Ngụy Sở Ca cười gật đầu một cái: “Dịch đại tiểu thư tự mình mời, tôi nhất định sẽ trình diện. Đúng rồi, có muốn tôi gọi Tiểu An đi cùng không?” Dịch Nghiêu trầm ngâm một chút, chậm rãi lắc đầu: “Không cần.” Hai người lại hàn huyên một lát, trao đổi số điện thoại di động, Ngụy Sở Ca liền đi. Dịch Nghiêu lấy mắt kiếng xuống, dụi dụi mắt, âm trầm nhếch miệng: “Vợ người, còn đã làm mẹ? Thời Ngộ An, em giỏi lắm...”

Dịch Nghiêu là bạn cùng lớp với Thời Ngộ An ở tiểu học, từ nhỏ Dịch Nghiêu được bao phủ bởi vầng hào quang “thiên tài”, thêm vào nguyên nhân là do tính cách, hầu như không người nào nguyện ý kết bạn với nàng, ngoại trừ Thời Ngộ An. Thời Ngộ An là một người vô cùng hòa đồng, lại vô cùng khả ái, lớn lên cũng là bộ dạng khiến cho mọi người yêu thích, trong lớp không có ai không thích, bản thân Thời Ngộ An cũng thích chơi cùng với mọi người, bao gồm Dịch Nghiêu.

Khi còn bé, thành tích của Thời Ngộ An cũng không thể nói kém, nhưng mà so Dịch Nghiêu lần nào nào cũng đứng nhất mà nói, thì cô đặc biệt sùng bái, cho dù Dịch Nghiêu rất lạnh nhạt đối với cô, cô cũng là rất trực tiếp biểu đạt sự sùng bái của mình đối với Dịch Nghiêu. Thời gian lâu dài, Dịch Nghiêu thành thói quen bên người có một cái đuôi nhỏ, Thời Ngộ An thích lôi kéo nàng hỏi chút vấn đề kỳ quái, hơn nữa rất tin tưởng, không hề nghi ngờ đối với đáp án nàng đưa ra, Thời Ngộ An thích lôi kéo nàng cùng những người bạn khác cùng nhau chơi đùa, cho dù vẻ mặt của nàng lúc nào cũng tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn, Thời Ngộ An thích ngẩng đầu cười với rồi lén lút nhét vào tay một viên kẹo sữa vào tay nàng mặc dù lúc nào nàng cũng nhìn Thời Ngộ An bằng vẻ mặt khinh bỉ...Dịch Nghiêu đã quen bên người có một Thời Ngộ An, cũng không bài xích Thời Ngộ An mang đến cho nàng đủ loại cảm xúc.

Đêm trước khi tốt nghiệp tiểu học, trong lớp mở tiệc chia tay, một nam sinh cùng Thời Ngộ An đùa giỡn, nói giỡn: “ Thời Ngộ An, cậu không thục nữ như vậy sau này nhất định sẽ không có người nguyện ý cưới đâu! Thời Ngộ An, không ai thèm lấy!” Rất nhiều người cùng nhau cười ầm, phụ họa nói Thời Ngộ An không ai thèm lấy! Thời Ngộ An bĩu môi không thèm nói với bọn họ, nhưng mà trái tim yếu ớt của tiểu lạ lị vẫn bị tổn thương.

Đến giờ tan học, Thời Ngộ An không líu ríu nói mãi không xong như ngày thường, cúi đầu không nói một lời nhẹ nhàng bước đi. Dịch Nghiêu không nhịn được hỏi cô: “Cậu làm sao vậy?” “Bọn họ nói mình không ai thèm lấy!” Thời Ngộ An bĩu môi, đôi mắt đẫm lệ yêu kiều nhìn Dịch Nghiêu, trong lòng Dịch Nghiêu nói Thời Ngộ An ngây thơ, nhưng vẫn đưa tay sờ sờ tóc của Thời Ngộ An, tùy ý nói: “Cùng lắm thì tôi cưới cậu a, đứng có buồn.” Đôi mắt Thời Ngộ An sáng lên, nhón chân lên ôm cổ Dịch Nghiêu, dùng sức hôn miệng nàng một cái, sau đó cười híp mắt: “Được được, nếu sau này không ai thèm lấy mình, cậu phải cưới mình, mình nhớ kỹ, cậu cũng không thể ăn quỵt nga!” Sau đó nhét viên kẹo sữa vào lòng bàn tay Dịch Nghiêu, dương dương tự đắc ngẩng đầu lên: “Đây là tín vật đính ước!”

“Tạm biệt Dịch Nghiêu, ngày mai gặp lại!” Thời Ngộ An nhảy nhót nhanh chóng đi xa, Dịch Nghiêu sững sờ vuốt miệng mình, trong lòng có một khối ầm ầm sụp đổ. Lại sau đó, Thời Ngộ An lên sơ trung, Dịch Nghiêu cũng lên sơ trung, bất quá các nàng không cùng lớp. Thời Ngộ An mới đầu gặp phải Dịch Nghiêu cũng cùng nàng quen thuộc tán gẫu linh tinh, sau đó Thời Ngộ An có bạn mới lúc còn học sơ trung, Dịch Nghiêu cũng đã nhảy lớp lên lớp 9, các nàng cũng rất ít gặp mặt, cho dù thỉnh thoảng gặp nhau, Thời Ngộ An cũng chỉ là cười đơn giản kêu một tiếng với Dịch Nghiêu, liền cùng các bạn cười nói đi xa. Từ trước đến giờ Thời Ngộ An chưa từng quay đầu nhìn lại, cô cũng chưa bao giờ biết ánh mắt của Dịch Nghiêu khi nhìn theo bóng lưng cô có bao nhiêu khổ sở.

Thời điểm Thời Ngộ An chuẩn bị lên cao trung, Dịch Nghiêu thi đậu trường đại học trọng điểm, nàng đứng ở trên con đường Thời Ngộ An thường đi qua để chờ cô, muốn cùng cáo biệt với cô, lại thấy được Thời Ngộ An cùng một nam sinh đang nắm tay đi tới. Nụ cười của Thời Ngộ An vẫn sáng lạn như ánh mặt trời, lại làm cho tim Dịch Nghiêu rơi vào hầm băng. Dịch Nghiêu xoay người đi, ném hộp kẹo sữa trong tay vào thùng rác.

Thời điểm Dịch Nghiêu gặp lại Thời Ngộ An là lúc cô thi đậu vào cao trung, trở thành học muội của nàng, nhưng mà, Thời Ngộ An đã không còn nhận ra nàng nữa. Thời Ngộ An đi ngang qua bên người Dịch Nghiêu, sau đó quay đầu lại nhìn nàng, cười hì hì cùng Ngụy Sở Ca nói bộ dáng của vị học tỷ này giống như một bạn học thời tiểu học của cô nga. Thời Ngộ An đi xa, Dịch Nghiêu lấy mắt kiếng vừa đeo không bao lâu xuống, bẻ gảy ném vào thùng rác.

Khi Thời Ngộ An ở trọ trong trường cao trung, Ngụy Sở Ca là bạn cùng phòng của cô, cũng là bạn tốt nhất của cô thời cao trung. Dịch Nghiêu cố ý xây dựng mối quan hệ tốt với Ngụy Sở Ca, lúc ấy nàng là nhân vật phong vân của trường đại học X, từng liên tục ba lần vô địch các cuộc thi, được công nhận là thiên tài. Trong lòng Ngụy Sở Ca vẫn nghi hoặc đối với việc Dịch Nghiêu tiếp cận mình, cho đến lần thứ n Dịch Nghiêu cố ý vô ý nghe ngóng tin tức của Thời Ngộ An từ nàng, nàng rốt cục không nhịn được hỏi ra miệng: “Dịch Nghiêu, không phải cậu để ý Tiểu An đó chứ?” Dịch Nghiêu sửng sốt một chút, nhưng cười không nói.

Sau đó Dịch Nghiêu được cử đi học ở đại học X, vẫn duy trì liên lạc cùng Ngụy Sở Ca, từ chỗ Ngụy Sở Ca biết được toàn bộ tin tức về Thời Ngộ An. Thời Ngộ An mất mặt, Thời Ngộ An té ngã, Thời Ngộ An bị thầy cô mắng, Thời Ngộ An thi hạng nhất, Thời Ngộ An đang yêu, Thời Ngộ An bị thầy chủ nhiệm chia rẻ uyên ương, Thời Ngộ An...Ngụy Sở Ca đoán nhất định Dịch Nghiêu rất thích Thời Ngộ An, nhưng Dịch Nghiêu lại chưa bao giờ chủ động xuất hiện ở trước mặt Thời Ngộ An, cũng chưa bao giờ tỏ vẻ lấy lòng, chỉ là luôn luôn lặng lẽ, lặng lẽ chú ý Thời Ngộ An. Ngụy Sở Ca từ nhỏ đã học vẽ, cảm xúc theo chủ nghĩa lãng mạn, nàng cảm thấy cái cách Dịch Nghiêu yêu thật là quá vĩ đại, rõ ràng thích như vậy, yêu như vậy lại không chịu đến gần.

Ngụy Sở Ca đã làm gián điệp cho Dịch Nghiêu rất nhiều năm, cho đến khi Dịch Nghiêu lập nên một kỷ lục kinh người ở đại học X, học kỳ hai của năm thứ hai đại học liền lấy được bằng tốt nghiệp, vô cùng hãnh diện ra khỏi nước, liên lạc giữa hai người vì thế mà gián đoạn, Dịch Nghiêu hoàn toàn biến mất trong cuộc sống của Thời Ngộ An. Từ biệt bốn năm, Ngụy Sở Ca không nghĩ tới sẽ có một cuộc gặp gỡ tình cờ ở trên đường cùng Dịch Nghiêu như vậy, càng không có nghĩ tới, đã qua nhiều năm như vậy, Dịch Nghiêu vẫn thích Thời Ngộ An như cũ. Đáng tiếc từ trước đến nay Thời Ngộ An vô tâm, ngay cả đại học cũng chưa học xong liền bỏ chạy đi kết hôn sinh con, Thời Ngộ An cùng Dịch Nghiêu, có thể thật là hữu duyên vô phận.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.12.2017, 12:34
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 612 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Bách hợp - Hiện đại] Dịch và Thời An - Vô Hà Ca - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 2: Diễn giảng


Dịch Nghiêu trở lại trong xe, vươn tay với Dịch Thuấn, “Đưa tấm hình lại đây cho ta.” Dịch Thuấn từ trong túi tiền lấy hình ra, đặt vào tay Dịch Nghiêu: “Nhưng mà con còn chưa có nói gì với a Hiên mà.” Dịch Nghiêu đem hình cất xong, mặt không biểu tình nhìn về phía trước, thanh âm có chút lạnh “Không cần tra xét nữa, lái xe đi.” Dịch Thuấn rụt cổ một cái, ngoan ngoãn khởi động xe, trong lòng lại làm một trăm lần suy luận. Cô gái xinh đẹp đó là ai a? Tình địch của Đại tiểu thư? Không thể nào, Đại tiểu thư mới xem thường cùng người khác tranh giành đàn ông.

Xe chậm rãi lái vào gara Dịch gia, Dịch lão gia tử, Dịch Trữ cùng vợ chồng Dịch Kính Viễn - Lâm Tương Nhã ở cửa gara đứng chờ, Dịch Nghiêu vừa xuống xe Dịch Trữ liền nghênh đón.”Nghiêu Nghiêu đã về rồi.” Dịch Trữ chống quải trượng, người mặc một thân màu đen Đường trang, tuổi gần bảy mươi tinh thần vẫn phấn chấn. Dịch Nghiêu đưa tay ôm ôm Dịch Trữ, lại cùng Lâm Tương Nhã ôm một cái: “Ba, chị dâu, a Nghiêu đã trở về.”

“Trở lại là tốt rồi, tiểu Nghiêu mệt không, nhanh ăn cơm rồi đi nghỉ ngơi đi.” Lâm Tương Nhã mặc dù tuổi đã gần năm mươi, nhưng bởi vì bình thường được bảo dưỡng tốt ngược lại không nhìn ra đã là mẹ của ba người trưởng thành. Dịch Nghiêu đỡ Dịch lão gia tử đang cười vui vẻ, cùng Lâm Tương Nhã nói việc nhà đi ra ngoài, Dịch Thuấn im lặng theo ở phía sau. Hắn cũng biết, chỉ cần cùng Đại tiểu thư ở chung một chỗ, sẽ không có người nào chú ý tới hắn.

“A, Đại tiểu thư thân mến đã về rồi!” Dịch Hiên vốn là đang cùng Dịch Vũ tranh nhau hộp điều khiển ti vi, nhìn thấy Dịch Nghiêu đi vào vội vàng vứt bỏ Dịch Vũ chạy đến, trên mặt cười tâm hoa nộ phóng: “Có mang lễ vật về cho con không a?” Dịch Nghiêu đưa tay chụp lên đầu hắn: “Không phải đã đưa rồi sao?” Dịch Hiên lấy lòng ôm cánh tay của nàng quơ quơ, “Người ta đã mười chín tuổi, là người lớn rồi chứ bộ, tiểu cô thân ái còn muốn cầm tiểu mô hình tạm qua ải, người ta muốn xe thật, cầu xin Đại tiểu thư tặng cho một chiếc!”

Dịch Nghiêu đẩy ra hắn, mặt dịu dàng cười: “Chờ đến lúc con có thể lái xe, anh hai tự nhiên sẽ mua cho con, ngoan, cứ vậy đi.” Dịch Hiên gào khóc một tiếng nằm ở trên ghế sa lon giả chết, Dịch Vũ đi tới đá một cước vào bắp chân của hắn, hắn lập tức bò dậy cùng Dịch Vũ đùa giỡn. Dịch Hiên cùng Dịch Vũ là anh em sinh đôi, hai người ngoại trừ màu sắc quần áo không giống nhau, còn lại đều giống nhau như đúc, nhìn hai người bọn họ nháo thành một đoàn, Dịch Nghiêu cũng cảm thấy rối mắt.

“Tốt lắm không náo loạn nữa.” Dịch Thuấn lấy ra tư thái anh cả, nghiêm túc kéo ra hai người bọn họ: “Đại tiểu thư vừa trở về không lâu, còn không có nghỉ ngơi, hai người các em cũng không cần thêm phiền toái.” Dịch Nghiêu so với anh em Dịch gia cũng không lớn hơn bao nhiêu, mấy người bọn họ có thể nói là cùng nhau lớn lên, anh em Dịch gia đều không thích gọi nàng là cô, mà là giống như những người giúp việc trong nhà một dạng gọi nàng Đại tiểu thư. Dịch Kính Viễn nói mấy đứa nhỏ không có quy củ, Dịch Hiên rất kiêu ngạo nói chúng con là kỵ sĩ của Đại tiểu thư. Dịch Kính Viễn nói không lại bọn hắn, hơn nữa Dịch Nghiêu cũng không có phản đối, thành thói quen cũng liền tùy bọn họ đi.

Dịch Vũ ngạo kiều hừ với Dịch Hiên một tiếng, đi tới trước mặt Dịch Nghiêu cười lấy lòng: “Đại tiểu thư, có đói bụng không a? Bữa tối đã chuẩn bị xong nga, đều là những món Đại tiểu thư thích ăn, là con tự mình làm nha!” Dịch Nghiêu cưng chìu sờ sờ đầu của hắn: “Tiểu Vũ thật ngoan.” Dịch Vũ khom lưng, cho nàng dễ dàng xoa xoa đầu của mình, đắc ý nhìn Dịch Hiên. Dịch Hiên mặt nhăn nhăn, cắt ngang: “Đầu bếp tuyệt vời a!”

Dịch Kính Viễn gọi điện thoại tới, nói phải đi dự tiệc tối, không thể trở về ăn cơm. Lâm Tương Nhã có chút tịch mịch, Dịch Nghiêu nhìn nàng một cái, cười nói với Dịch Trữ: “Ba, hai ngày nữa chuyện riêng của con cũng giải quyết xong, ba liền sắp xếp công việc cho con đi.” Dịch Trữ vừa gắp thức ăn cho nàng, vừa nghiêm túc nghe nàng nói chuyện, nghe vậy nhíu mày một cái: “Sao không nghỉ ngơi một đoạn thời gian đi?” Dịch Nghiêu lắc đầu một cái, lại nghiêng đầu nhìn Dịch Thuấn, cong lên khóe miệng nói: “Không cần đâu, ngược lại một mình anh hai bận tâm lo lắng chuyện của công ty, bận rộn đến nhà cũng không về được mới cần nghỉ ngơi. Dịch Thuấn cũng lớn, có thể giúp đỡ cái gì ba liền giao cho a Thuấn đi.”

Dịch Thuấn không giống Dịch Nghiêu, hắn không có năng lực siêu phàm, cũng không giống như Dịch Nghiêu có thể làm cho người ta yên tâm, mặc dù đã trưởng thành, Dịch lão gia tử lo lắng hắn không đủ kinh nghiệm trải đời, vẫn không dám để cho hắn trông nom chuyện của công ty. Dịch Nghiêu thấy Dịch Trữ chần chờ, kiên nhẫn nói: “Ba, a Thuấn cần chính là rèn luyện, trong ba anh em cũng chỉ có a Thuấn để tâm đến chuyện của công ty, ba cứ yên tâm để cho a Thuấn làm đi, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng có anh hai cùng con ở đây mà.”

“Vậy cũng tốt, “ Dịch Trữ thỏa hiệp: “Nếu Nghiêu Nghiêu cũng nói như vậy, thì chờ Kính Viễn trở lại ta cùng nó nói một chút.” Dịch Thuấn vui mừng nhìn lão gia tử, lại nhìn một chút Dịch Nghiêu: “Con nhất định sẽ không để cho ông nội cùng Đại tiểu thư thất vọng đâu.” Dịch Nghiêu cười gật đầu một cái, nhìn lại hướng Lâm Tương Nhã, trên mặt nàng quả nhiên nhẹ nhõm nhiều, vì con trai rốt cục được đền bù mong muốn, cũng vì chồng mình rốt cục có thể buông lỏng một chút. Lâm Tương Nhã cảm kích nhìn về phía Dịch Nghiêu, Dịch Nghiêu hướng nàng cười một tiếng.

Ngày thứ ba Dịch Nghiêu trở về nước, buổi diễn giảng chuẩn bị đã lâu của đại học X rốt cuộc được khai mạc. Dịch Nghiêu danh tiếng thiên tài vang dội, ngày đó người đến dự rất nhiều, không chỉ sinh viên hiện tại đang học ở đây, ngay cả những người đã tốt nghiệp đều đến. Nếu như không phải là giới hạn ở những sinh viên đã từng học ở đại học X thì hội trường đã bị chen sập cũng không chừng.

“Mọi người im lặng một chút, Dịch học tỷ lập tức sẽ đến.” Trên đài, sinh viên tiêu biểu kiêm người chủ trì có chút phát run, đây là lần đầu tiên hắn ngay trước mặt nhiều người như vậy làm chủ trì.

Tiếng ồn ào trong hội trường từ từ dừng lại, chỉ còn lại tiếng hít thở, cùng cái chuông trên tường qua lại phát ra tiếng tích tắc. Người chủ trì xuống đài, một lát sau lại lần nữa đi tới, nói một đống chuyện trên trời dưới đất kéo thời gian, sau cùng rốt cục đi vào chánh đề: “Lần này diễn giảng, nhân vật chính là ai chắc tất cả mọi người ở đây đã sớm nghe thấy, tôi tin tưởng trong mọi người ở đây cũng có không ít người là vì nàng mới có mặt tại nơi này. Nàng chính là một trong những vinh dự lớn nhất của đại học X chúng ta, từng để lại nhiều kỷ lục mà cho tới bây giờ cũng chưa bị phá vỡ. Nàng là người đầu tiên của đại học X ở năm thứ hai đại học thì đã lấy được bằng tốt nghiệp, ra khỏi nước bốn năm liền đạt được hai học vị tiến sĩ về Lịch sử học cùng Ngôn ngữ học. Nàng được xem là ánh sáng của đại học X, được công nhận là thiên tài cùng học thần, mỗi một chuyện của nàng hết lần này đến lần khác được truyền xuống. Kể từ khi nàng tiến vào đại học X, vẫn luôn là thần tượng đứng đầu bảng, cho dù là sau khi đã tốt nghiệp cũng chưa từng thay đổi qua. Nàng là ai? Các bạn học nói cho tôi biết, nàng là ai!”

Đối với sự thổi phồng của người chủ trì, những người bên dưới lại không có chút phản cảm nào, ngược lại ngọn lửa nhiệt tình như được đốt lên, cùng nhau hô to tên của Dịch Nghiêu, thanh âm vang dội cả hội trường. Người chủ trì che lại lỗ tai, ý bảo mọi người im lặng, đợi hội trường hoàn toàn an tĩnh, hắn mới cao giọng tuyên bố: “Bên dưới, cho mời ánh sáng của đại học X chúng ta, tốt nghiệp khóa thứ 6, Dịch Nghiêu học tỷ!” Tiếng vỗ tay thay nhau nổi lên, trải qua hồi lâu không ngừng, cho đến một thân hình chậm rãi từ phía sau màn đi ra.

Dịch Nghiêu mặc áo sơ mi trắng đơn giản cùng quần dài màu đen, trên chân mang một đôi giày màu trắng, tựa như một sinh viên đại học bình thường, tràn đầy thanh xuân. Nàng mỉm cười, mặt mày tinh xảo ẩn hiện nét phong lưu, tóc dài qua loa cột ở sau ót, lộ ra cái cổ trắng ngần cùng xương quai xanh tinh tế. Nàng hơi nghiêng đầu, khẽ vén mấy sợi tóc lòa xòa trên trán ra sau vành tai, giơ lên micro ở khóe miệng, năm ngón tay thon dài, mang một chiếc nhẫn màu bạc chiếu lấp lánh.

“Xin chào các thầy cô, các bạn học, tôi là Dịch Nghiêu.” Đôi môi mỏng khẽ mở, nụ cười uyển chuyển hàm xúc, thanh âm có chút ý vị trong trẻo lạnh lùng, nhưng không mất dịu dàng, vọng về ở bên tai phá lệ thoải mái. Bên trong hội trường vẫn ở trạng thái hết sức an tĩnh, cho đến một cái thanh âm phá vỡ yên tĩnh: “Tên này cậu giành mắt kiếng của tôi làm gì!” Sau đó, toàn bộ hội trường bắt đầu nhốn nháo: “Dịch học tỷ ở ngoài xinh đẹp hơn so với ảnh chụp nhiều!” “Đây chính là nữ thần!” “Đây mới thật sự là chân chính xinh đẹp!” “Học thần, có nhan sắc, lại có tiền, công bằng ở đâu a! Học tỷ cầu xin bao nuôi!” “Ta tưởng là truyền thuyết đều là giả!” “Truyện cổ tích cũng không phải đều gạt người!” “Cười thật là dịu dàng, học tỷ cầu xin gả cho tôi!“...

Dịch Nghiêu đưa tay ra dấu, ý bảo mọi người im lặng. Mọi người cũng ngoan ngoãn nghe lời im miệng, thỉnh thoảng có mấy tên gây sự vẫn còn cãi nhau ồn ào. Dịch Nghiêu hơi nhíu lại đôi mi thanh tú, nghiêm túc nói một câu: “Xin đừng làm ồn.” Hội trường yên tĩnh một chút, bỗng nhiên lại bắt đầu náo loạn hẳn lên: “Oa oa.. ôi chao, thật là đẹp trai!” “Bá đạo tổng giám đốc đẩy ngã tôi đi a!” “Không được tôi muốn cong!” “Học tỷ, chị còn chưa có bạn trai đi, chưa có đi chưa có đi?” “Dịch học tỷ, chị có suy tính tìm một người bạn gái không a?” “Vừa dịu dàng vừa thô bạo, nhất định là bạn gái tốt nhất!” “Học tỷ nghiêm túc lại đẹp trai như vậy!“...

Dịch Nghiêu bất đắc dĩ đỡ trán, cười khổ vỗ vỗ micro: “Các bạn học, có thể an tĩnh một chút không?” Hội trường từ từ yên tĩnh lại, Dịch Nghiêu hài lòng gật đầu, hướng về phía dưới đài khom người thật sâu: “Cảm ơn lời mời của Ngô hiệu trưởng, để tôi có thể đứng ở chỗ này, vì các bạn học diễn giảng là vinh hạnh của tôi. Đồng thời, đây là lần đầu tiên tôi đối mặt với nhiều người như vậy diễn giảng, có rất nhiều không hiểu, hy vọng các bạn học có thể tha thứ. Cảm ơn mọi người đã tới đây, vô luận những gì tôi nói hôm nay có thể giúp ích gì cho mọi người hay không. Tôi thấy được các bạn học cùng thầy cô trước kia của tôi, còn có rất nhiều khuôn mặt mới. Thật cảm ơn mọi người đã ưu ái, tôi là Dịch Nghiêu, tốt nghiệp khóa 06, hôm nay chủ đề mà tôi diễn giảng, không phải là cuộc sống, không phải là mục tiêu, mà là tình yêu...”

Dịch Nghiêu giọng nói vừa phải, không có kích tình mênh mông, cũng không có cảm động sâu sắc, nàng không nhanh không chậm dùng hiểu biết của mình giải thích về tình yêu của tuổi trẻ, dưới đài tâm tình bọn sinh viên cũng từ kích động dần dần bình thản, nghiêm túc nghe nàng diễn giảng. Dịch Thuấn ôm hai cánh tay tựa vào trên cửa chính của hội trường, dương dương đắc ý cười híp mắt: “Không hổ là Đại tiểu thư nhà mình.” Dịch Hiên nằm ở trên bả vai hắn, giống nhau cười híp mắt: “Là Đại tiểu thư nhà mình. “ Dịch Vũ đứng ở một bên, yên lặng liếc mắt, sau đó mặt tràn đầy sùng bái nhìn Dịch Nghiêu đang đứng trên đài.

Thời gian trôi qua rất nhanh, Dịch Nghiêu diễn giảng căn bản là đã xong, sinh viên phía dưới tranh nhau hỏi, Dịch Nghiêu nhấn mạnh một chút nàng thích trật tự, bọn sinh viên liền thật không có ồn ào, an tĩnh giơ tay lên. Dịch Nghiêu tùy tiện chỉ một người, một nam sinh đỏ mặt đứng lên, hỏi vấn đề mà rất nhiều người đều muốn biết đáp án: “Dịch học tỷ, chị có bạn trai chưa?” Dịch Nghiêu cười yếu ớt lắc đầu một cái, thanh âm dịu dàng: “Không có nga. Bất quá, tôi có người thích.”

Dưới đài vang lên những âm thanh thất vọng, Dịch Hiên mặt bát quái, gian xảo nhìn Dịch Thuấn: “Đại tiểu thư cư nhiên có người trong lòng, anh hai, anh có biết là ai không?” “ Anh làm sao có thể biết được?” Dịch Thuấn hí mắt, lắc lư bả vai hất đầu của hắn xuống. Dịch Hiên bĩu môi, lại nằm úp sấp đến trên vai của Dịch Vũ, Dịch Vũ nghiêm túc nhìn chăm chú vào bên trong khán đài, ngược lại lười quan tâm hắn.

Nam sinh ngồi xuống, Dịch Nghiêu lại chỉ một người nữ sinh. Nữ sinh đứng lên, hỏi ra sự nghi ngờ của mình: “Học tỷ chưa cùng người mình thích cùng một chỗ sao?” Dịch Nghiêu vươn tay vuốt vuốt lỗ tai, thành thực lắc đầu một cái: “Tôi yêu thầm nga, nàng* cũng không biết.” Dịch Nghiêu vừa dứt lời, dưới đài liền nổ tung, còn có một nam sinh liều mạng đứng lên rống to: “Người học tỷ thích là dạng người gì? Quá ngu xuẩn đi!”

*Hắn với nàng đồng âm. Có thể mọi người đều nghe thành hắn.

Dịch Nghiêu vẫn dịu dàng cười, trên mặt mặt lộ vẻ hoài niệm, thanh âm có chút trầm thấp: “Nàng a, rất hòa đồng, rất khả ái, cười lên đặc biệt đẹp mắt.” Dịch Thuấn biến sắc, chợt nhớ tới tấm hình Dịch Nghiêu đưa, theo bản năng bật thốt lên: “Không thể nào...” Dịch Hiên mặt tức giận nhìn hắn: “Anh hai, anh thật sự không biết người không có mắt kia là ai sao?” Dịch Thuấn nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt hắn, lại hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Lão Nhị, em dùng internet của em giúp anh tra một người.”

Dịch Hiên nhíu mày đứng xa xa nhìn Dịch Nghiêu, tùy ý hỏi: “Ai a?” “Thời Ngộ An.” Dịch Thuấn cũng cau mày, vẻ mặt như cũ rất nghiêm túc. Dịch Hiên lấy điện thoại di động ra, mặt khinh bỉ nhìn hắn: “Anh để cho em mò kim đáy biển a? Thêm chút tin tức đi.” Dịch Thuấn có chút lúng túng: “Anh chỉ biết, là một cô gái, dáng dấp xinh đẹp...” Dịch Hiên nháy mắt mấy cái, bỉ ổi cười: “Xuân tâm nảy mầm sao, anh hai?” Dịch Thuấn liếc hắn một cái: “Cút ngay. Mau tra xem, chú ý giữ bí mật, ngàn vạn lần đừng để cho Đại tiểu thư biết. Người tên Thời Ngộ An này tám chín mươi phần trăm chính là người thành phố X, hơn nữa cũng cùng Đại tiểu thư có quen biết.”

Dịch Hiên rất kỳ quái tại sao không thể để cho Dịch Nghiêu biết, nhưng hắn tuyệt đối tín nhiệm Dịch Thuấn, cũng biết anh hai sẽ không làm chuyện gì kỳ quái với Dịch Nghiêu, liền không có hỏi nhiều, lấy điện thoại ra, ném cho Dịch Thuấn: “ Đánh tin tức lên, sau đó gửi đi là được.” Dịch Thuấn ồ một tiếng, trên điện thoại đánh ra một hàng chữ: “Thời Ngộ An, nữ, người thành phố X, người quen cũ của Dịch Nghiêu.” Dịch Hiên ngoái đầu liếc mắt nhìn nhìn, gật đầu một cái bày tỏ có thể, Dịch Thuấn liền bấm gửi đi.”Anh tra người ta làm cái gì nha?” Dịch Hiên cùng Dịch Vũ dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Dịch Thuấn, Dịch Thuấn chần chờ một chút, vẫn là quyết định nói cho bọn hắn biết: “Người tên Thời Ngộ An này, rất có thể chính là người mà Đại tiểu thư thích.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Duale, Miyaki Yuuki, Nguyen89, nguyễn hằng123 và 186 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.