Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 

Lục Tử Hề - Hoàng Ninh

 
Có bài mới 17.12.2017, 23:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lục tử hề - Hoàng Ninh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 12: Xe kiệu bị cướp


Lục Bạch hồi phủ, không

nghi ngờ lại bị hai huynh muội kia trêu chọc một phen, y có chút cảm thấy không biết nói sao cho phải, đành thở dài: "Thật sự không biết các ngươi cả ngày nói nghĩ cái gì, ta với tướng quân đều là nam tử, có gì đâu mà nói?"

Lục Tử Tấn cười bất kham: "Này không phải là tướng quân đối xử với đệ quá tốt hay sao, rõ ràng hai người mới gặp nhau có đúng một lần, hắn cứ quan tâm đến đệ như vậy thì sao chúng ta có thể không nghĩ đến cái chuyện đó được, đúng không, Nguyệt nhi."

"Đúng thế, những chuyện như vậy đều là chuyện bình thường trong quân doanh."

Lục Bạch bóp trán: "Tiểu muội, muội là một thiếu nữ khuê các, nghe đâu ra mấy chuyện đó."



Lục Nguyệt trỏ Lục Tử Tấn, "Ca ca kể."

Lục Bạch trừng mắt với anh ta, Lục Tử Tấn làm động tác buông tay bất đắc dĩ nói: "Quân doanh nào chả thể, đều là một đám đại nam nhân, ở chung lâu đương nhiên sẽ không kìm lòng được, có gì đáng ngạc nhiên đâu."

Anh ta vỗ bả vai Lục Bạch, nhe nhởn nói: "Tống tướng quân sắp sang ba mươi rồi, lần trước vài người bọn ta còn bàn xem có phải tướng quân thích nam sắc cho nên mới không thành thân hay không. Tử Hề, đệ nói xem có phải không...."

Cái giọng u u của anh ta truyền vào trong tai Lục Bạch, quan hệ vốn chẳng có gì bị nói thành có gì đó khiến cho Lục Bạch thẹn quá hóa giận, đẩy Lục Tử Tấn ra, mắng: "Nói mê sảng cái gì đó, huynh thế nhưng còn dám vọng ngôn chủ tướng, coi chừng bị hắn biết."

Lục Tử Tấn bĩu môi hô to: "Nơi này chỉ có ta, ta nói so ra còn khuya mới bằng mấy tướng lãnh khác."

Lúc này, Lục Nguyệt xen vào giữa bọn họ, bừng tỉnh đại ngộ nói: "Ca ca, ca nói xem có phải tướng quân thật sự có ý với Tử Hề ca ca hay không."

Lục Nguyệt cười hì hì, Lục Tử Tấn cười âm âm, Lục Bạch nhíu mày tức giận, "Ý cái gì mà ý, đừng nói bậy, ta muốn nghỉ ngơi, các ngươi mau trở về đi."

Dứt lời thì chạy vọt vào phòng, lúc đóng cửa còn oán hận liếc mắt nhìn bọn họ một cái, cái vẻ vừa bất đắc dĩ vừa thẹn thùng đó khiến hai người cười mãi không thôi.

Lục Bạch nằm trên giường giả chết nhìn trần nhà, lại nhìn ngoài cửa sổ, sau lại nhìn ống tay áo, vết máu trên tay áo vẫn còn, y lại nằm ngay đơ, rồi lại ngồi dậy đổi quần áo, gọi nha hoàn trong viên sai đi giặt sạch vết máu đi.

Như thường ngày đọc sách rồi lại lên giường nằm. Vừa lên giường y lại cảm thấy cả người cực kỳ mềm yếu, y cười nhạo một tiếng, cảm giác như thể bản thân mình ngày càng suy sút, cơ thể dần dần không được, như vậy thật không tốt, y suy nghĩ hẳn là mình nên ra ngoài một chút, rèn luyện thân thể.

Hai ngày sau, y chạy đi tìm Lục Tử Tấn rủ đi ấm trang.

Ấm trang nằm ở ngoại ô kinh thành, là một trang ôn tuyền, thuộc sở hữu của Lạc thị kinh thành, mùa đông năm nào cũng không thiên nhân gia nhà giàu đến tắm suối nước nóng. Ngày hôm qua, y nghe có người bên ngoài nhắc đến mới sinh ra ý nghĩ này, cảm giác cả người mềm yếu vô lực rất khó chịu nên y muốn tắm suối, đã thế địa thế ngoại ô cũng không tốt, tiện cho y hoạt động gân cốt.

Nghĩ xong xuôi thì y đi tìm Lục Tử Tấn liền, thế nhưng lại chẳng gặp anh ta.

Lúc về lại gặp Lục Nguyệt, hỏi ra mới biết là đi quân doanh, Lục Nguyệt vỗ ót, chỉ nhớ tới đại sự mà suýt nữa quên nói với Tử Hề.

"Tử Hề ca ca, lúc đi ca ca có nói lúc nào ca tỉnh dậy thì đi tìm ca ấy." Lục Bạch trước đây có thói quen sáng sớm dậy đọc sách, thêm nữa là hay đi đến thư viện dạy học, đương nhiên là không thể sớm bằng các học trò, chỉ là do cơ thể y tiệm nhược, cả ngày học xong thì lên giường.

Cho nên, buổi sáng lúc Lục Tử Tấn đi y hay còn đang chơi cờ với chu công. Nghe Lục Nguyệt nói xong, y lại có chút giật mình: "Quân doanh, chỗ đó có thể tùy tiện đi sao?"

Lục Nguyệt lắc đầu ra vẻ mơ hồ: "Muội cũng không rõ nữa, thế nhưng ca ca có để kiệu lại nói Tử Hề ca ca mà dậy thì cứ lấy đó mà đi. Buổi sáng ca ca làm sao ấy, nói lung tung rồi đi mất."

Lục Bạch gật gật đầu: "Ta biết rồi."

Lục Tử Tấn làm việc đều luôn như vậy, Lục Bạch cũng chẳng nghĩ nhiều, ra đến cửa quả nhiên là thấy một cỗ kiệu đang đỗ ngoài cửa, mà người điều khiển là tiểu tư bên người Tử Tấn.

"Mời nhị thiếu gia."

Lục Bạch lên kiệu, nghĩ bụng không biết có chuyện gì mà lại muốn y đến quanh doanh, cái nơi ấy có phải là ai muốn vào là vào được đâu. Nhưng nghi hoặc là nghi hoặc, y cũng chẳng để trong lòng, ngồi trên kiệu lắc a lắc a, chỉ chốc lát sau, liền nằm xuống đệm mềm ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh lại là do bị một trận tiếng vó ngựa đánh thức. Y dụi dụi mắt, mơ mơ màng màng mở mắt ra chớp mắt mấy cái rồi xốc màn che lên, hỏi tiểu tư bên ngoài.

"Tiểu Lâm, xảy ra chuyện gì thế?"

Tiểu Lâm vừa lái xe vừa nói với ra phía sau: "Nhị thiếu gia, phía sau hình như có một lượng lớn nhân mã, bất quá không liên quan gì đến chúng ta, quân doanh hãy còn xa, thiếu gia nghỉ ngơi thêm lát nữa đi."

Lục Bạch "ừ" một tiếng rồi để Tiểu Lâm chú ý lái xe, đoạn buông mành chuẩn bị ngủ, thuận tiện cảm khái một chút sao quân doanh lại ở xa vậy chứ, nếu không phải có Tiểu Lâm thì y hiện tại chẳng biết đây là phương nào.

Lái xe bên này là đang có ý định tiến đến quân doanh phía bắc ngoại thành kinh thành, đến khi cách xe kiệu khoảng một trăm mét, một nam tử thở dốc dồn dập nói với nữ tử bên cạnh rằng: "Vân nhi, phía trước có một cỗ kiệu, chúng ta mau qua đi."

Nữ tử nhìn hắn kiên định gật gật đầu, sau đó hai người chạy một đường, hướng về cỗ kiệu.

Lục Bạch vẫn ngủ như trước, lúc này lại bị giật mình tỉnh lại, vừa định mở miệng gọi Tiểu Lâm thì đã cảm thấy thân mình xoay tròn một trận, trời đất đổi chỗ cho nhau, y ngồi trong kiệu bám chặt đệm giường, đầu đập phải trần một cái.

"A...."

Lục Bạch che trán, cũng không biết bên ngoài ra sao rồi, "Tiểu Lâm, Tiểu Lâm!"

Y đứng lên, nhanh chóng nhìn ra ngoài xe kiệu, lại nghe thấy Tiểu Lâm bên ngoài hét lên một tiếng, sau đó cỗ kiệu ổn định trở lại, tốc độ nhanh hơn, chạy nhanh chóng về phía trước.

Ổn định rồi, Lục Bạch mới hồi thần, che trán xốc màn che lên, phía trước rõ ràng là một nam một nữ đang ngồi, đang lái xe lên núi, không biết là muốn đi nơi nào.

Lục Bạch hít một hơi, hô về phía trước: "Này! Các người là ai?!"

Nam tử phía trước rõ ràng có nghe thấy, quay đầu lại liếc mắt nhìn y một cái nhưng lại chẳng nói một lời, hắn ta quay đi rồi tiếp tục đánh xe. Tốc độ xe rất nhanh, Lục Bạch vén rèm lên, gió thổi bên ngoài khiến cho má y đau đớn khó chịu, không có cách nào, y đành phải vén mành xuống.

Chắn được gió bên ngoài, y dựa vào khe hở sa liêm để nhìn hai người bên ngoài.

Hình như bọn họ là một đôi tình nhân, nam tử dùng một tay lái xe, một tay ôm lấy eo người bên cạnh, gắt gao bảo hộ nàng, hẳn là....một đôi tình nhân rất yêu nhau.

Ngẫm lại cũng không giống người xấu, vừa rồi nam tử nọ quay đầu lại y có thể nhìn ra sự đôn hậu thành thật của người giang hồ ở anh ta, bộ dạng cao lớn khôi ngô, xem ra rất đáng tin cậy. Bất quá đây là chỉ ấn tượng đầu tiên của y thôi, nhưng hiện giờ chẳng có cách nào khác, y chẳng thể nhảy xuống khỏi kiệu được.

Đành phải ngồi im trong kiệu xem mục đích của họ thôi.

Còn có Tiểu Lâm nữa, không biết có an toàn hay không. Y cứ nghĩ, suy nghĩ lại càng đi xa, ăn lớn như vậy mà có thế cũng chẳng làm được, trong cỗ kiệu quả là ám cách, đành phải tìm một quyển sách để đọc.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.12.2017, 23:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lục tử hề - Hoàng Ninh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 13: Hiểu lầm mà thôi


Tiểu Lâm đang đánh xe thì nghe phía sau có tiếng động ngày một gần, lại cảm thấy có chút bất an, bồn chồn nên không để ý tới con đường phía trước, cỗ kiệu cán phải một tảng đá lớn khiến cho kiệu bị nghiêng sang một bên, thế là nó hét lên một tiếng rồi rơi xuống mặt đất.

Nghĩ tới trên đó còn có nhị thiếu gia, nó vội vàng đứng lên chuẩn bị xem xét chiếc xe một chút, nào ngờ ngay lúc đó, một trận gió thổi qua, thì ra là có một đôi nam nữ nhảy lên chạy vài bước bay lên kiệu, hai người bọn họ ngồi lên kiệu, chẳng nói chẳng rằng mà kéo dây cương điều khiển ngựa tránh khỏi hòn đá, đợi đến sau khi xe ổn định thì lái xe phi ngựa đi mất.

Tiểu Lâm kinh hách không thôi, bên trong còn có nhị thiếu gia nhà mình, nếu người nọ chạy đi mất tăm mất tích thì nó biết đi đâu tìm người? Thế là nó sợ tè cả ra quần, vội vàng chạy về báo cáo tin tức.

Lục Tử Tấn đứng ngoài quân doanh, đi trái một chút phải một chút, tròng mắt liếc ngang liếc dọc, miệng không ngừng lẩm nhẩm.



"Tử Hề này sao còn chưa tới, đã lâu như vậy rồi, tướng quân....." ánh mắt hắn liếc đến Tống Cáp đang an tọa uống trà trong lều chính, "Cũng không biết tướng quân tìm Tử Hề làm cái gì, thần bí hề hề thật tình."

Anh ta nhớ tới chiều ngày hôm qua tướng quân tìm đến mình, nói cái gì mà muốn gặp Tử Hề, muốn mình dẫn Tử Hề đến, cuối cùng mình lại quên mất thói quen dậy muộn của Tử Hề, thế nên đành phải chạy tới một mình trước.

Tướng quân đã ngồi đó đợi cả một buổi sáng rồi mà vẫn không phân phó hắn làm chuyện gì, thật sự là kỳ quái.

Anh ta vừa nhìn tướng quân vừa trông ra đường nhỏ. Lúc này, có một người chạy tới từ xa, đợi đến khi người nọ đến gần mới biết hóa ra là tiểu tư Tiểu Lâm của mình.

Tiểu Lâm thở hồng hộc, vẻ mặt kích động vừa nhìn đã biết là nó vội vàng chạy tới đây.

Tiểu Lâm thở hồng hộc, thần sắc kích động, vừa nhìn thấy hắn liền bận rộn đến mức chạy tới.

Lục Tử Tấn nghi hoặc hỏi: "Sao chỉ có mình ngươi, Tử Hề đâu, đệ ấy chưa tới à?"

Tiểu Lâm sắp khóc, sau khi nói toàn bộ sự tình ra, Lục Tử Tấn đã gấp đến phái điên, lôi kéo Tiểu Lâm hận không thể lập tức bay đi tìm đệ đệ.

"Làm sao?" Tống Cáp nhận thấy không thích hợp thì nhịn không được đi tới hỏi.

Lục Tử Tấn lúc này mới nhận thức được là còn có Tống Cáp ở đó, hắn vàng lôi kéo Tống Cáp, cuống quýt nói: "Tướng quân, Tử Hề bị bắt đi rồi!! Làm sao bây giờ a, Tử Hề yếu đuối một chút võ công cũng không biết, có khi nào sẽ bị...."

Tống Cáp nhíu mày, trong lòng có hơi chấn động, trong đôi mắt thâm thúy xuất hiện thêm cả sự tàn khốc, hắn nhìn thằng vào Tiểu Lâm, trầm giọng nói: "Ngươi nói, để mất cậu ta ở đâu."

Tiểu Lâm bị ánh mắt của Tống Cáp dọa sợ, run cầm cập kể lại một lần nữa, sau đó vô cùng thấp thỏm đứng một bên chờ xử lí.

Tống Cáp nghĩ nghĩ rồi đột nhiên xoay người, lúc trở ra thì đã thấy anh ta cưỡi trên một con ngựa, tung vó chạy đi.

Lục Tử Tấn nhìn anh ta cưỡi ngựa rời đi thì cũng tìm một con ngựa khác chạy theo.

Tống Cáp ngồi trên lưng ngựa, lôi kéo dây cương phi với tốc độ vô cùng nhanh, hắc bào bị gió thổi tung bay, tóc dài phi vũ và trong đôi mắt đen như mực của hắn cất chứa cái vẻ vô cùng lo lắng và cảm tình không rõ ràng, bên trong lồng ngực rất rầu rĩ khó chịu, hắn chỉ biết là, trong nháy mắt nghe người ta nói Lục Tử Hề gặp chuyện không may thì hắn chỉ hận không thể lập tức bay đến bên người cậu ta, ôm chặt cậu ta vào trong lồng ngực, bảo vệ cậu ta sống yên ổn.

Tiểu Lâm nói rằng có một nam một nữ cướp mất kiệu trên đường đến quân doanh, vô căn vô theo như vậy, ngay cả tướng mạo bọn họ thế nào cũng không rõ thì biết tìm thế nào.

Đề là do hắn, tự dưng tự lành lại muốn một người yếu đuối như vậy đến quân doanh. Hắn bất quá chỉ là do lúc huấn luyện, đang nhìn ngàn vạn tráng sĩ thì đột nhiên sinh ra ý nghĩ nếu Lục Tử Hề tới đây thì không biết sẽ cảm thụ thế nào thôi.

Nghe Lục Tử Tấn nói người nọ sùng kính mình nhất ở khoản luyện tướng sĩ, cho nên mới sinh hứng trí, cho nên mới làm ra cái chuyện không cần thiết. Hắn xuy một tiếng, ngựa dần dần dừng lại, dưới chân là một đống vết vó ngựa, phía sau còn có cả vết bánh xe rõ rệt.

Tống Cáp nhìn vết bánh xe, lôi kéo dây cương chạy theo không chút do dự.

Bụi đất tung bay.

Lục Bạch vẫn ngồi bên trong kiệu, hai người phía trước tự mình đánh xe, cũng không biết là muốn đi nói nào. Y khó có dịp nhàn dỗi, sau khi nhìn hai người họ chán thì bắt đầu chuyên tâm ngồi đọc sách.

Bên ngoài tối rất nhanh, Lục Bạch thở dài, nghĩ đến hôm nay không thể đến quân doanh được rồi, đã thế còn chẳng hiểu tại sao lại bị hai người bắt đi, mà nhất là đã qua nửa ngày trời rồi mà bọn họ vẫn chẳng nghỉ ngơi tí nào.

Tay cầm sách trượt xuống bụng, đột nhiên vang lên hai tiếng ùng ục, y đỏ mặt, hơi mím môi lại.

Một ngày chưa ăn gì, đói ghê.

Lúc này, nam nhân phía trước quay đầu nhìn y một cái, sau đó cầm lấy một bao bên người, nghĩ nghĩ rồi ném về phía sau, rơi vào lòng Lục Bạch, nam nhân giương giọng nói: "Ăn một chút đi!"

Sau đó không nhìn y nữa mà nói với nữ tử trong lòng rằng: "Vân nhi, mệt không, chúng ta tìm chỗ nghỉ ngơi một lát."

Nử tử gật đầu, lộ ra một nụ cười xinh đẹp động nhân, "Được."

Lục Bạch ngây ngốc nhìn cái bao trong lòng mình, mở ra mới biết hóa ra là vài cái bánh, y nở nụ cười, "Đa tạ!"

Sau đó liền lấy một khối bánh lên ăn, bình thường y sẽ không ăn lương khô, bởi y biết cơ thể y không tốt, bình thường không thể ăn cái gì quá khô bằng không sẽ tổn thương đến dạ dày. Nhưng lúc này y cũng chẳng có cách gì, mấy khối bánh họ cho nhìn ngang nhìn dọc cũng chính là lương khô.

Lục Bạch chỉ ăn một khối bánh, y đặt xuống đệm ngồi, lúc này, xe ngựa chậm rãi dừng lại, hai ngựa nhảy xuống từ ngựa, đi về phía y.

Bấy giờ Lục Bạch mới thấy rõ tướng mạo của nữ tử, diễm nhược đào lý, thanh linh tĩnh mĩ.

"Là cô?!" Lục Bạch kinh hỏi.

Nam nhân nhìn Lục Bạch ngồi trong kiệu rồi lại nhìn nữ tử phía sau, nữ tử đi lên phía trước, hơi hơi cau mày, nghi vấn hỏi: "Anh là...."

Lục Bạch nói: "Cô là tiểu thư Lạc phủ."

"Anh..." Nữ tử nghe y nói xong thì trong đôi mắt hiện lên sự kinh hoảng, sau đó tỉ mỉ nhìn thư sinh nho nhã trước mặt một lần, đoạn cô ta mở to hai mắt ra nói, "Tôi từng gặp anh rồi, người bị thương trong lần ném tú cầu đó chính là anh!"

Lục Bạch gật đầu: "Là tôi, sao cô lại...."

Lúc này, nam nhân cho rằng Lục Bạch quen biết bọn họ, mắng một tiếng sau đó vội vàng vọt lên xa giá, kéo áo Lục Bạch, mạnh mẽ tha y xuống dưới.

Cơ thể Lục Bạch yếu, lảo đảo xuống xe, bị nam nhân kéo đến trước người, chất vấn, "Nói mau, rốt cuộc ngươi là ai?!"

Lục Bạch chịu không nổi sức lực của anh ta, thở phì phò nói: "Không phải, tôi...."

"A Thanh, đừng như vậy, ta xem anh ta không giống người phụ thân phái tới đâu." Lạc Vân vội vàng kéo nam nhân bảo anh ta dừng tay lại, "Lần ném tú cầu anh ta có đến, thế nên mới nhận ra ta."

Thẩm Thanh trừng mắt nhìn Lục Bạch, lúc này mới buông tay, Lục Bạch tựa vào xe, thở mà trong lòng hô to sao mình làm chuyện gì cũng không nên thân thế. Sau khi hồi phục lại cái mặt tái nhợt, y mới nói: "Tôi tên là Lục Tử Hề."

Nữ tử suy nghĩ một lát rồi giật mình, "Anh có quan hệ gì với Lục Thượng thư?"

“Lục Thượng Thư là bá phụ tôi."

Nghe Lục Tử Hề nói thế, nữ tử lập tức yên lòng, cười cười với y, đoạn xoay người nói với nam nhân rằng: "A Thanh, đừng lo lắng, anh ta sẽ không bán đứng chúng ta. Ta nghe nói một nhà Lục Thượng thư đều là người hạo nhiên chính khí, không lâu trước ta đã từng gặp tiểu thư nhà họ, tương giao với cô ấy rất tốt."

Nam nhân do dự rồi gật gât đầu: "Vậy sao ngươi lại xuất hiện ở đó? Ngươi muốn đi đâu?"

Lục Bạch đáp: "Quân doanh ngoại ô."

Nam nhân nhìn Lục Bạch từ trên xuống dưới vài lần, thấy thế nào cũng không giống người luyện võ, Lạc Vân thấy vậy thì cười nói: "Thiếu gia nhà họ Lục hiện đang là người dưới trướng Huyền Vũ đại tướng quân, Lục công tử đi gặp anh ta à?"

Lục Bạch gật đầu.

"Được rồi, A Thanh, mọi chuyện đều là hiểu lầm." Lạc Vân nói với Lục Bạch rằng: "Lục công tử, thật ngại quá, hại anh sợ hãi."

Nam nhân cũng khom người với Lục Bạch, nghiêm mặt nói: "Lục công tử, tại hạ Thẩm Thanh, chuyện ngày hôm nay, vạn phần xin lỗi! Chỉ mong công tử đừng trách tội."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.12.2017, 23:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lục tử hề - Hoàng Ninh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 14: Tình cũng vĩnh hằng


Lục Bạch vội vàng khom người đáp lễ: "Hai vị không cần chú ý, chỉ là....Sao các ngươi lại vội vàng như thế?"

Thẩm Thanh và Lạc Vân liếc nhau, sau đó Thẩm Thanh nói: "Việc này nói ra thì rất dài. Lục công tử, hiện nay trời sắp tối rồi, không bằng chúng ta tìm một chỗ nghỉ đêm trước đó, ngày mai chúng tôi sẽ đưa công tử trở về phủ."

Lục Bạch nhìn sắc trời, lại thấy chung quanh hoang vu, đất đá cỏ cây, cũng không biết là cái gì, y chỉ đành gật gật đầu, đi về phía trước cùng họ.

Thẩm Thanh và Lạc Vân xem chừng cũng thường dã ngoại bên ngoài, vô cùng có kinh nghiệm, một chút hoang mang cũng không có, họ kéo xe kiệu đến dưới một gốc đại thụ, dùng cỏ hoang che khuất, sau đó tìm một sơn động chui vào, Lục Bạch cũng theo sau, vừa đi vào đã thấy rất nhiều bụi bặm chui vào mũi y, khiến y ho khan một trận.

Thẩm Thanh có chút ngượng ngùng, tiến lên đỡ cơ thể có hơi lung lay của Lục Bạch, hỏi: "Ngươi không sao chứ?"

Lục Bạch khoát tay che miệng ho khan mấy cái nữa rồi mới nói: "Không, không sao, chỉ là cơ thể tương đối kém thôi."



Đêm đông quả thực rất lạnh, gió thổi ù ù vào trong động, ba người cuộn cỏ dại lại, ôm một ít cỏ khô để ngoài cửa động cho ngăn lạnh, trong động cũng đã dựng lên một đống cỏ dại, bắt đầu nhóm lửa.

Ba người vây quanh đống lửa sưởi ấm, Lục Bạch nhìn đôi nam nữ ghé vào nhau, nam nhân dịu dàng ôm lấy nử tử nhẹ nhàng xoa nắn tay nàng, nữ tử tựa vào vai nam nhân hơi hơi cười nhẹ, y không khỏi ngẩn ra.

Nhớ đến chuyện ném tú cầu hai ngày trước, Lục Bạch do dự một hồi tìm từ ngữ rồi mới hỏi: "Xin hỏi hai vị là bị người đuổi giết sao?"

Hai người sửng sốt, không hề nghĩ đến y sẽ xen vào chuyện của người khác, nhìn nhau vài lần như là do dự, Lạc Vân đầu tiên cười với y, sau đó thở dài.

Lục Bạch nói: "Tôi không có ác ý, Lạc tiểu thư, Thẩm công tử, hai vị có khổ trong lòng đúng không? Nếu tại hạ đoán không sai thì chuyện này liên quan đến chuyện ném tú cầu chọn rể hai ngày trước?

Lục Bạch thấy rõ sự kinh ngạc và trốn tránh trong mắt họ khi y vừa dứt lời, y nhất thời đã hiểu rõ.

Đầu tiên là kinh ngạc, sau ngẫm lại rồi mới hỏi: "Các người bỏ trốn sao?"

Bị một người ngoài hỏi thăm chuyện xấu hổ như vậy, Lạc Vân là một cô nương nên thấy xấu hổ không thôi, nhưng đó cũng chính là sự thật, không thể phản bác, mặt nàng đỏ lên cúi đầu tựa vào người Thẩm Thanh không biết nên đáp lại như thế nào.

Thẩm Thanh trái lại giận dữ, nhíu mày nói: "Bỏ trốn cái gì! Ta với Vân Nhi thật lòng yêu nhau, cớ sao lại không thể ở cùng một chỗ! Các ngươi cái đồ thư sinh cổ hủ, chỉ biết giảng lễ là giảng lễ lại không biết mấy cái lễ tiết bỏ đi đấy đã hại biết bao kẻ si tình!"

Những lời này của anh ta tuy rằng đang nói Lục Bạch nhưng đương nhiên cũng đang phản bác lại sự cổ hủ của Lạc lão gia.

Thẩm Thanh tức giận nom rất dọa người, cả khuôn mặt tuấn mĩ lẫn thân thể đều tỏa ra lệ khí khí phách làm cho người ta sợ hãi. Lạc Vân nhanh chóng trấn an anh ta.

Lục Bạch cũng không sợ, tiếp tục dụ họ nói: "Sính tắc vi thê bôn tắc vi thiếp*, anh làm như vậy là muốn Lạc tiểu thư làm thiếp anh, sau khi có được nàng lại còn muốn cười một lương duyên nữa sao."

*Tục cưới hỏi xưa lúc cưới vợ cả phải có đủ sính lễ theo trình tự nhưng cưới thiếp thì không cần rườm rà như vậy.

Lục Bạch tuy rằng nói rất không nể mặt người ta, nhưng đây quả là sự thật. Thẩm Thanh nghe xong thì chấn động, anh ta cả đời thô nhân nào biết cái gì là sính cái gì là bôn, vội nói: "Không có, ta chưa từng có ý nghĩ này, ta từ đầu tới cuối đều chỉ có một mình Vân nhi!"

Anh ta vội vàng giữ chặt Lạc Vân rồi nói: "Vân nhi, ngươi phải tin tưởng ta, ta không hề có ý tứ đó."

Anh ta nói đến là kích động, vẻ mặt kích động, giọng điệu cũng kích động, Lạc Vân mỉm cười nhìn anh ta, cười hiểu rõ, tràn đầy dịu dàng.

"Ta biết rồi, A Thanh, ta vẫn biết mà. Ngươi là đồ ngốc, cái gì cũng không hiểu, sao lại gạt ta."

Sau đó Lạc Vân nhìn Lục Bạch nói: "Lục công tử, tôi tin lời anh nói, nhưng tôi càng tin A Thanh hơn. Trên đời này, không có một ai có thể so sánh với Thẩm Thanh, không có một ai có thể đối tốt với tôi như Thẩm Thanh, thê cái gì thiếp cái gì, tôi đều không để ý, tôi chỉ để ý có một mình hắn, đều nói sơn vô lăng thiên địa hợp, tôi lại không muốn cho hắn thề, hắn tốt thì tôi tốt, hắn cười thì tôi cười, hắn khóc thì tôi an ủi hắn, hắn bị thương thì tôi hận không thể chuyển vết thương của hắn sang người mình."

Lạc Vân nói: "Tôi đối xử với hắn thế nào, A Thanh cũng đối với tôi như thế. Con người sống ở trên đời, có thể gặp người mình thích đã không dễ dàng, há phải để ý miệng lưỡi thế tục phân phân hỗn loạn, chọc trong lòng bất an. Lục công tử, tôi nói có đúng không?"

Thẩm Thanh cầm tay nàng, gắt gao không thả lỏng.

Lạc Vân nắm trở lại, ấm lòng đến cực điểm.

Lục Bạch đột nhiên mỉm cười tươi sáng, thoải mái nói: "Thế thì lại là tôi hẹp hòi rồi. Lạc tiểu thư nhược chất nữ lưu mà lòng dạ lại rộng lớn sâu thẳm hơn nam nhi ba phần, Lục mỗ mặc cảm."

Lạc Vân nói: "Công tử nói quá rồi, có thể được công tử hiểu cho, tôi và A Thanh đều yên tâm."

"Thế các ngươi tính toán đến đâu rồi, tôi nghĩ Lạc lão gia sẽ không bỏ qua đâu." Lục Bạch nói.

Thẩm Thanh lắc đầu, hơi ngẩng đầu nói: "Trời đất bao la thiếu gì chốn phiêu lưu, ta sẽ tìm được một chỗ để cùng Vân nhi sinh sống bình an bình phàm ở đó."

Lục Bạch nghi vấn: "Chẳng lẽ các ngươi không nghĩ cách để Lạc lão gia chấp nhận sao? Dù có thế nào thì Lạc tiểu thư vẫn là viên minh châu ông ấy đặt trong lòng bàn tay, nếu Lạc lão gia đồng ý, chuẩn bị lo liệu hôn sự thì chẳng phải càng tốt hơn sao? Tôi thấy Thẩm công tử lẫm lẫm hạo nhiên, tuyệt đối không phải một con ếch ngồi đáy giếng, cưới hỏi đàng hoàng cũng không phải việc khó.

Hai người lặng im.

Lục Bạch cũng chờ trả lời.

Sau một lát, Thẩm Thanh vươn tay gạt đống lửa vào, nhìn hỏa tinh lóng lánh, anh ta nhắm chặt mắt rồi mới nói: "Sao lại không nghĩ đến, sao lại không muốn, chỉ là, khó càng thêm khó."

"Vì sao?!" Lục Bạch kinh ngạc hỏi.

Vì sao, đơn giản là --

Thẩm Thành vốn là con của giặc cỏ giang hồ, phụ thân Trầm Chí kết thân với rất nhiều huynh đệ trong kinh thành kéo đến thôn nhỏ xa xôi ngoại thành vào rừng làm cướp, chiếm cả ngọn núi để làm sơn tặc, cả ngày chạy ra đường thu phí hoặc là "cướp của người giàu chia cho người nghèo", chọc dân núi dưới núi khổ không sao kể xiết, lại bất lực không làm gì được.

Cứ thế qua mười mấy năm, Thẩm Thanh trưởng thành, Thẩm Thanh thiên tư thông minh, lại chăm chỉ học tập võ thuật cùng phụ thân và các vị thúc bá, đọc không ít sách vở, dần dần có được nhận thức, thế nên sinh ra bất mãn với hành vi của mọi người trong núi, cứ đề nghị phụ thân giải tán sơn trại mãi.

Phụ thân đương nhiên không chịu, lại qua bao nhiêu ngày, bọn họ chuyển mục tiêu đến cửa hàng nhà họ Lạc đang chuẩn bị vận chuyển hàng vào kinh thành.

Hết thảy tựa như những câu kể trong sổ sách, bọn sơn tặc vì cướp lấy tiền tài mà giết hại vô số người, Thẩm Thanh hay tin tìm đến ngăn lại thì cũng chỉ cứu được hai người Lạc Vân và Lạc lão gia.

Lúc ấy người hầu đi theo đều bị giết hết. Lạc lão gia thấy có một thiếu niên cứu mình thì đương nhiên lòng đầy hoan hỉ, nhưng sau khi biết được thiếu niên lại chính là con của sơn tặc thì sinh ra chán ghét cùng cực.

Ít ngày sau, Lạc lão gia báo cho tuần phủ kinh thành, tóm được cả ổ sơn tặc, dưới sự khẩn cầu của Lạc Vân thì một bộ phận đã đào tẩu được còn những kẻ khác thì bị bắt hết vào nhà lao đợi trảm.

Oan oan tương báo, cuối cùng nhân quả qua lại.

Cố tình Lạc Vân lại thích thiếu niên vĩ ngạn kia, một thích rồi biến thành hai người thích, cuối cùng trốn cũng không thoát. Sau đó Lạc lão gia nghĩ mọi biện pháp để tách hai người ra, vừa đuổi giết vừa tổ chức ném tú cầu chọn rể, nhưng rốt cuộc hai người họ vẫn có tình cảm với nhau, thế nên bắt đầu bước chân vào con đường chạy trốn.

Lạc Vân nói: "Tôi vẫn có cảm giác mình có duyên với A Thanh, giữa chúng tôi là máu tươi của người nhà hai người, đời đời kiếp kiếp, vĩnh vĩnh viễn viễn, hắn cũng không thể bỏ lại tôi, tôi cũng không thể trốn khỏi hắn, đây là duyên phận, cũng là số mệnh."

Lục Bạch nhìn nàng ra vẻ đầy bụng thâm tình thì không nhin được hỏi: "Hai người, từng tách khỏi nhau sao?"

Lạc Vân nói: "Đương nhiên có chứ a, sao lại không được, song mọi chuyện đã qua rồi, cửa ải khó khăn nào chúng ta cũng đã từng trải qua, thế thì mấy chuyện như thế có là gì?"

Thẩm Thanh nói: "Núi sông vỡ vụn, tình cũng vĩnh hằng."

Núi sông vỡ vụn, tình cũng vĩnh hằng......



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 463 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 320 điểm để mua Nữ thần mặt trời
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 285 điểm để mua Chong chóng gió 7 cánh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 440 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.