Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 8 bài ] 

Con yêu thú này ta muốn - Quân Tuyết Trần

 
Có bài mới 12.12.2017, 12:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 11.12.2017, 22:14
Bài viết: 128
Được thanks: 15 lần
Điểm: 9.92
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Con yêu thú này ta muốn - Quân Tuyết Trần - Điểm: 8
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Con Yêu Thú Này Ta Muốn

Tác giả: Quân Tuyết Trần

Thể loại: Đam Mỹ, cường cường, thiên tác chi hòa, xuyên việt thời không, Cổ Đại

Nguồn: https://little1991.wordpress.com

Trạng thái:Full

Edit: LittlePu

Độ dài: 7 chương

Nhân vật: Dung Diễn, Kỳ Lân

Giới thiệu:

Hắn xuyên việt đến một nơi mà hắn không hề biết gì cũng không biết tại sao hắn lại làm người đúng đầu một bang phá.  mỗi ngày bị lão vua láng giềng…..a không! Môn phái láng giềng như hổ rình mồi muốn thôn tính, Dung Diễn dứt khoát quyết định nhốt chính mình vào phòng tối rèn luyện kỹ năng.

Chỉ là….Ai có thể nói cho hắn, vì cái gì hắn vừa ra tới thế giới này liền hoàn toàn thay đổi? Phái Hồng Lô bọn họ như thế nào nhảy biến thành đại phái đệ nhất thiên hạ? Vì sao bộ tộc yêu thú cường đại trâu bò nhất trên phiến đại lục này thế nhưng đột ngột trở thành bộ tộc yếu nhất? Ai? Con thú giữ cửa cho môn phái chúng ta nhìn thật quen mắt nhỉ?





Đã sửa bởi Seung Ri lúc 12.12.2017, 12:13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.12.2017, 12:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 11.12.2017, 22:14
Bài viết: 128
Được thanks: 15 lần
Điểm: 9.92
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Con yêu thú này ta muốn - Quân Tuyết Trần - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



1: Con yêu thú tiến vào cửa
  

Trong thạch thất mộc mạc cổ xưa, người ngồi xếp bằng tựa như bạch ngọc mở to mắt, trong mắt tinh quang đại thịnh, một lát sau tinh quang thu lại, trong con ngươi đen nhánh chỉ còn lại một mảnh ôn nhuận.

Dung Diễn bấm pháp quyết triệt tụ linh trận cùng phòng ngự trận trong phòng, phất tay nâng lên cửa đá nặng nề.

Các đồ tôn, môn chủ ta rốt cuộc đi ra, chiến một trận với hàng xóm, không bao giờ sợ yêu thú Cửu Hoang chạy đến tát một phát chết ta nữa?

Mấy bạch y nhân thoạt nhìn cao lớn vây quanh khắp núi đồi bên ngoài.

Xảy, xảy ra chuyện gì?

Chớ sợ, chớ sợ, môn chủ ta hiện tại là Độ kiếp kỳ, tuy nói không tính toán phi thăng, đối phó nhiều Kim đan kỳ như vậy, môn chủ ta cũng có thể trốn khụ khụ khụ…..

Làm cái gì a! Bế quan một lần, môn phái của yêm đã bị người phá rồi sao? Lão tử cần báo thù không? Hay chạy trối chết quan trọng hơn….

Dung Diễn đề khí, bay nhanh ra bên ngoài.

“Cung nghênh tôn tổ xuất quan!!”

Dung Diễn thiếu chút nữa đau sốc hông ngã xuống, vội vàng ổn định thân hình đứng giữa không trung.

Một đại thúc Hóa thần kì đẹp trai mặc áo trắng viền vàng thêu chữ triện tiến lên nhìn Dung Diễn, cất cao giọng nói: “Cung nghênh sư thúc tổ xuất quan.”

Ế ế? Hắn trước khi xuất quan chỉ là một thái sư thúc thôi, bây giờ sao trực tiếp biến thành sư thúc tổ vậy?

Dung Diễn cao lãnh —- trên thực tế là chưa phản ứng kịp mà đứng giữa không trung, “Ngươi là thế hệ môn hạ của vị trưởng lão chữ Dung?”

“Hồi sư thúc tổ, Liên Dận là môn hạ đệ tử đời thứ năm của Dung Thiện trưởng lão, đương nhiệm môn chủ của Hồng Lô môn ………. Nếu sư thúc tổ nghĩ muốn đảm nhiệm môn chủ, Liên Dận tự nhiên chắp tay nhường lại.” Liên Dận khiêm nhượng.

“Không cần, ngươi đã làm tốt, vậy tiếp tục đi, không cần băn khoăn ta.” Dung Diễn đáp. Muốn hắn đến quản lý môn phái phải làm xã giao kinh doanh lập mưu kế gì đó, hắn làm không được.

Dung Diễn rốt cục cảm thấy cúi đầu quá khó khăn, nhẹ nhàng hạ xuống.

“Vâng, sư thúc tổ.” Sau khi Liên Dận nhìn thấy hình dáng Dung Diễn một bộ kích động kiểu tộc truy tinh (hâm mộ idol), thấy Dung Diễn có phần không nói gì, “Sư, sư thúc tổ, thỉnh, mời theo Liên Dận, môn nội đã an bài chỗ ở.”

Dung Diễn từ chối cho ý kiến gật đầu, cùng Liên Dận bay về phía sơn môn của phái Hồng Lô.

Dung Diễn bay qua một mảnh kiến trúc, nội tâm cảm khái, hắn bế quan một lần, mấy đỉnh núi này đột nhiên xuất hiện nhiều kiến trúc to lớn như vậy, này đó là của môn phái nào, mấy môn phái đó có quan hệ tốt với phái Hồng Lô không?

Cuối cùng hai người dừng lại dưới một miếu thờ, a bậy, cửa đá với hoành phi thanh khiết cao năm mươi thước.

Dung Diễn sờ sờ cây cột. Không ngẩng đầu thật đúng là không biết phía trên còn có một tấm biển, còn tưởng rằng đây chỉ có hai cái cột vươn tận trời chứ.

“Sư thúc tổ mời vào trong. Mặt sau này chính là giới bi của phái Hồng Lô chúng ta. Ghi lại môn quy của phái Hồng Lô chúng ta.”

Dung Diễn tùy ý nhìn xem gật đầu, “Không tệ.”

“Phía trước là đại điện Hồng Lô, đãi khách nghị sự đều ở chỗ này.”

“Ngọn núi sau đại điện kia là thiền viện, bên trái là Hành Nho các, các tu sĩ cao giai ở đây đọc sách trao đổi tìm hiểu. Bên phải là Dục Trác các, các đệ tử đê giai ở đây đọc sách tụ tập thỉnh giảng. Trung gian là Luyện kiếm bình, binh khí tu tập kiếm thuật đều tại chỗ này.”

Dung Diễn nhìn đại điện nghẹn ứ không nói gì. Móa nó, cả một đỉnh núi đã bị các ngươi dùng làm một cái đại điện, “Các ngươi nghị sự chẳng lẽ là người cả phái cùng nhau sao?”

“Sư thúc tổ sở liệu không sai. Tảng sáng các đệ tử đều phải tập trung trước đại điện, dựa theo cao đê giai diễn tập kiếm pháp kiếm trận. Môn chủ cùng các trưởng lão không có việc phải tự thân đến quan sát, sau khi diễn tập, có việc thì gọi, không việc thì tan, sư thúc tổ có tu vi địa vị tôn kính, tự nhiên không cần tuân theo lễ này.”

Dung Diễn: ………… sao lại như lãnh đạo phát biểu trong ngày hội thể thao của trường học vậy.

“Phía sau nữa của ngọn núi kia là Cẩm Thư các, tất cả tàng thư của môn phái đều ở chỗ này, đệ tử môn phái nếu có chút lòng xuất môn tìm học ghi lại cũng sao chép một phần phân theo cao đê giai đặt tại nơi này……..”

Dung Diễn đứng cạnh cửa một bên nghe một bên đánh giá, tại tiểu lâm viên bên cạnh cửa lớn nhìn thấy một tượng đá màu đen có sừng mang vảy nằm trong bụi cỏ, không, không phải tượng đá, là vật sống.

Lực chú ý của Liên Dận cũng tại nơi này, liền cười giải thích: “Đó là Kỳ Lân chúng đệ tử bắt được từ Cửu Hoang. Kỳ Lân là thú của điềm lành, ít đả thương người, thích hợp với không khí phái ta, lại là một trong các yêu thú cường đại nhất, liền giam giữ nó để bảo hộ phái chúng ta, cũng cung cấp cho nó một chỗ có thể tu luyện tốt.” Lại than, “Từ một kiếp ngàn năm trước, bộ tộc yêu thú đã xuống dốc, thần lực giảm đi, ngay cả tu luyện cũng khó hơn bình thường gấp trăm lần, lại thêm những hạng người cứ thấy cái mình thích lại không từ thủ đoạn đánh giết lấy tài liệu, nay đã không còn một phần…….”

Đầu óc Dung Diễn ông một tiếng, “Từ từ…….ngươi nói, ngàn năm?”

“Đúng vậy, sư thúc tổ, từ ngài bế quan đến nay đã có ngàn năm.”

Dung Diễn ngây ngây dại dại được Liên Dận lĩnh đến viện đã an bài cho hắn.

Hắn đây là……tiết tấu người trong núi sâu không hề hay biết, thế gian đã trải ngàn năm a. Trong lúc hắn bế quan đã bỏ lở ngàn năm kịch biến, Cửu Hoang đại nạn, yêu thú xuống dốc, môn phái từ từ quật khởi, nhảy một cái liền trở thành tôn tổ của đệ nhất môn phái, một chút đều không có cảm giác chân thật được không? Này thật sự không thể trách năng lực tiếp nhận của hắn quá kém!

Mới vừa quen thuộc một chút thế giới này, lập tức phải lật đổ tam quan tức khắc trùng kiến…………..ha hả.

Dung Diễn buồn bực quyết định ngủ một giấc trấn an một chút tâm linh không quá kiên cường của bản thân.

Hôm sau.

Dung Diễn làm bữa sáng, lúc mở cửa ra nghênh đón nắng sớm.

“Éc!” Dung Diễn hoảng sợ nhìn sinh vật màu đen ghé vào trước bụi trúc trong viện kia.

Không một chút phòng bị, cũng không một chút chú ý, ngươi cứ như vậy xuất hiện trong tầm mắt của ta, khiến ta kinh hách…..

“Tôn thượng mạnh khỏe, Liên Hàm vấn an sư thúc tổ.” Thanh niên áo trắng hoa văn bạc không hề có cảm giác tồn tại vái chào Dung Diễn.

Dung Diễn khụ một cái, nói với thanh niên tất cung tất kính trước cửa: “Kỳ Lân này sao lại ở trong viện của ta?”

“Sư huynh thấy sư thúc tổ có chút hứng thú đối với con thú này liền bảo ta sáng sớm đưa đến.” Liên Hàm đáp.

“Liên Dận?” Dung Diễn nhíu mày, đang muốn bảo Liên Hàm mang con yêu thú này đi, ngẫm lại cảm thấy có chút tịch mịch, hắn không cần người hầu hạ, đỡ phải có người kinh sợ do trong chớp mắt được giao cho hầu hạ một tôn tổ cao cao tại thượng không thể chạm như vậy, chỉ là trong viện không ai cũng quá quạnh quẽ, yêu thú này mặc dù thoạt nhìn có chút đáng sợ, bị trận liên (dây xích có khắc pháp trận) xuyên qua cũng không thể đả thương người, lưu lại cũng không sao.

“Vâng, đúng là y.” Liên Hàm đáp lời.

Dung Diễn khoát tay, “Thay ta cám ơn y, cũng vất vả ngươi.”

Liên Hàm nhất thời kích động nói: “Không dám. Sư thúc tổ nếu có gì phân phó cứ nói cho ta biết.”

Dung Diễn nghĩ nghĩ, không có gì đặc biệt muốn phân phó, liền cho y đi, “Ngươi đi làm chuyện của ngươi đi.”

“Vâng, Liên Hàm cáo lui.”

Dung Diễn nhìn Liên Hàm ra sân hóa thành một đạo lưu quang, sau đó đối diện với Kỳ Lân đang nhắm mắt quỳ rạp trên mặt đất, cùng một động tác như lúc mới gặp cũng không biết nói gì cho phải. Thật không biết khi nó lại đây là cái dạng gì, cũng là như vậy sao? Dung Diễn có chút buồn cười.

Dung Diễn ăn điểm tâm, từ trên giá sách lấy ra một quyển 《Niên đại lịch sử tu tiên của đại lục》xem.

Bên trong có chút tối, Dung Diễn nhìn một chút liền dời đến hành lang ngoài cửa dựa vào cây cột xem.

Đình viện kiểu Nhật, trúc tùng, hồng phong, oa thạch (đá hình ếch), dụng cụ truyền nước bằng trúc, dòng suối nhỏ với đá cuội thoạt nhìn phong phú lại tĩnh lặng. Chắc sợ quấy rầy sự yên lặng của hắn, dưới ống trúc có chèn thêm vải, lúc ống trúc đầy hạ xuống không có một tiếng “cạch” thanh thúy.

Dung Diễn cảm thấy thập phần im lặng, im lặng tựa hồ cả thế giới chỉ còn lại hắn. Lấy lại tinh thần nhìn Kỳ Lân tu luyện không ngừng trong viện, đã là Hợp thể kì, tu vi cũng không kém Hóa thần kì, trong lòng cảm thán cảnh còn người mất. Lúc trước một con yêu thú Kim đan kỳ đủ để tiêu diệt mười bảy mười tám tu sĩ nhân loại cùng cấp, yêu thú Hợp thể kì trừ phi là tiên nhân, nếu không không ai động được, hiện giờ…..

Đệ tử nội môn từng rất kinh hoàng bất an e sợ trời giáng tai họa bất ngờ biểu tình buộc chặt như còn tại hôm qua, hiện nay không còn một gương mặt quen thuộc.

Thật sự bỏ lỡ rất nhiều. Bỏ lỡ đến nỗi hắn cảm thấy chính mình đứng ở nơi này là một sai lầm.

Dung Diễn nghĩ nghĩ, không ngờ ngủ mất.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.12.2017, 12:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 11.12.2017, 22:14
Bài viết: 128
Được thanks: 15 lần
Điểm: 9.92
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Con yêu thú này ta muốn - Quân Tuyết Trần - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2: Con yêu thú tiến vào viện
  

Dung Diễn không nghĩ đến sẽ làm một giấc mộng như vậy.

Một người toàn thân hắc y ngồi trên đài cao bị gió thổi đến lẫm liệt, uy thế mười phần, tứ chi bị xiềng xích trói buộc, thấy không rõ mặt, lại ẩn ẩn có bi tráng cùng bất đắc dĩ của anh hùng mạt lộ.

Chiến hỏa tiêu yên (lửa chiến tranh khói thuốc súng), tựa hồ không ảnh hưởng đến người này, vị trí của y an bình lại ngăn cách với xung quanh, tựa hồ bị nhốt vào lồng giam.

Sự vật xung quanh qua qua lại lại gây sức ép thế nào hoàn toàn không ảnh hưởng đến y. Chiến hỏa không thể khiến y khiếp sợ nao núng. Y ngồi chỗ kia, giống như kẻ tù tội, vĩnh viễn.

Dung Diễn mở mắt tỉnh lại, kinh ngạc trong chốc lát, quay đầu thở dài với Kỳ Lân trong viện, xoay người không nói gì đi vào.

Ngày qua như nước chảy, so hiện đại, so ngàn năm trước, không có gì bất đồng, Dung Diễn cả ngày đọc sách, pha trà, dâng hương, chơi nhạc khí, làm chút món ăn, thần thái này, tựa như chí sĩ phong lưu thời Ngụy Tấn. Hắn cũng không có tự giác của tiên nhân, không thích dùng linh thức chân lực, tựa người thường chuyện gì cũng tự thân mà làm.

Dung Diễn vốn học đầu bếp, cái loại ước lượng từng thìa này, sau lại cảm thấy quá mệt mỏi, muốn đi học thi chứng nhận làm bánh kem. Không biết do hắn nhìn không có tính xâm lược hay là do khí tràng, sau khi mở quán kết bạn với rất nhiều hồng nhan khuê mật cái loại có chút học thức nhã hứng thanh tao, mỗi ngày thảo luận với hắn cái gì trà đạo hương đạo, làm hại hắn không thể không đi tìm tài liệu đọc, sau các nàng dứt khoát đem đạo cụ đến đây tiến hành trao đổi, cuối cùng ma xui quỷ khiến hắn cư nhiên thích một cô nàng phổ thông thoạt nhìn không thực dụng lại học đòi văn vẻ gì đó.

Hương trà nhẹ nhàng hòa với chất cỏ cây ngọt ngào như có như không, đây là hương vị vốn có mà lại kéo dài không tan trên người Dung Diễn.

Hai chân tùy ý gập lại, Dung Diễn ngồi dựa vào cái cột ở hành lanh cầm trong tay một chén trà lật xem một cuốn sách, bên cạnh là một dĩa bích ngọc cao, Dung Diễn vô ý thức lấy một khối điểm tâm đang định đưa vào miệng, chợt có sở cảm, đảo mắt nhìn đến Kỳ Lân khụt khịt mũi. Mỉm cười, Dung Diễn bưng điểm tâm lên, chầm chậm đi đến trước mặt Kỳ Lân ngồi xổm xuống, “Ngươi có thể ăn thức ăn con người ăn sao?”

Đây là câu đối thoại đầu tiên giữa một người một thú từ lúc cùng một chỗ đến nay.

Kỳ Lân phút chốc mở đôi mắt to như nắm tay lúc Dung Diễn đến gần.

Dung Diễn đầu tiên bị đôi mắt đột nhiên trợn to của Kỳ Lân làm cho hoảng sợ, sau đó lại bị con ngươi sâu sắc màu trà kia hấp dẫn, chỉ thấy thời gian cả vạn năm đều nằm trong đó.

Dung Diễn bất giác xoa má Kỳ Lân, bị cảm giác lạnh lẽo làm bừng tỉnh, sau đó rút tay lại, có chút kinh ngạc cười rộ lên, không để ý đứng dậy, nhanh nhẹn rời đi.

Dung Diễn ngày hôm sau làm cháo thịt gà cùng một mâm sushi, mở cửa liền phát hiện mâm bày trước của sạch sẽ sáng bóng. Dung Diễn có chút kinh ngạc, còn tưởng rằng Kỳ Lân sẽ không ăn chứ, người này thật ra rất lễ phép, quả nhiên không hổ là thụy thú (thú mang điềm lành) có linh trí sao?

Dung Diễn rất cao hứng liền đem sushi mới vừa làm thưởng cho Kỳ Lân.

Kỳ Lân cũng không kiêng dè Dung Diễn, vươn lưỡi cuốn thức ăn trên dĩa rồi dùng cái mũi đẩy đẩy chén dĩa về phía Dung Diễn.

Từ nay về sau Dung Diễn có thể nói thêm một thực khách.

Kỳ Lân quả thật mà nói là một sủng vật im lặng nhất dễ nuôi nhất, cho nó bao nhiêu nó liền ăn bấy nhiêu, có cái gì ăn cái đó, không cho nó ăn liền im lặng nằm úp sấp cũng không kêu không nhìn Dung Diễn, tựa như lúc trước.

Dung Diễn đoán Kỳ Lân cũng là không để ý, chén dĩa quá nhỏ, thức ăn quá ít, nó cũng chỉ ăn để lấy hương vị, tuy nói nguyên liệu nấu ăn đều là linh thực linh thú, lại như giọt nước so với biển rộng.

Dung Diễn từ trước không dưỡng sủng vật, ngại phiền toái lại sợ sau khi dưỡng ra tình cảm thì chết, thương tâm. Dạng như bây giờ thật tốt.

Ngày hôm đó có mấy người trẻ người khinh dạ lúc ẩn lúc hiện ở cửa viện.

Dung Diễn không phải lão quái không làm gì thích đóng cửa người rảnh rỗi chớ gần, cửa viện cho đến bây giờ là không đóng, trận pháp phòng ngừa mấy đệ tử đê giai xâm nhập trên cửa đã bị hắn bỏ. Mấy đứa nhóc này không biết có lý do gì.

“Vào đi.” Dung Diễm chậm rãi nói.

Mấy nhóc một bộ như bị bắt tại trận, cúi đầu đi vào xếp thành hàng trước cửa.

Dung Diễn thấy buồn cười, hay chính mình thoạt nhìn không gần người?

“Làm sao vậy? Đến chỗ này của ta có chuyện gì?”

Mấy đứa nhóc nghe được chủ nhân nói chuyện giọng điệu ôn hòa, lắp bắp trả lời đồng thời không khỏi trộm ngẩng đầu nhìn, “Uhmmmm, chúng ta nghe nói nơi này có một tôn tổ mới đến có chút tò mò cho nên……” Đứa nhóc nhìn thấy Dung Diễn bỗng nhiên nói không ra lời.

“A nha! Cái con này sao lại ở đây! Ta nói nhiều ngày diễn tập buổi sáng như thế nào không thấy, nguyên lai là ở trong này hả?” Một đứa nhóc khác đột nhiên chỉ vào Kỳ Lân kêu to.

Kỳ Lân từ khi mấy đứa nhóc vào cửa có nhìn thoáng qua sau đó nhắm mắt lại.

Lại có một đứa sống chết kéo tay áo đứa nhóc đột nhiên kêu to.

Dung Diễn cũng không so đo, cười nói: “Vậy hiện giờ các người nhìn thấy rồi?” Cũng không biết là người nào.

Mấy nhóc phản ứng lại, khúm núm liên tục gật đầu.

“Chỗ này cách Tư Quá điện rất gần, không biết các ngươi……..?”

“Ai nha! Ta bỗng nhiên nhớ đến chúng ta còn có việc, vị tôn tổ này chúng ta sau này còn gặp lại!” Đứa nhỏ dẫn đầu nhảy dựng lên lôi kéo những đứa khác bỏ chạy.

Mấy nhóc kia do dự đùn đùn đẩy đẩy chạy đi.

Trong viện an tĩnh lại, im lặng đến có chút tịch mịch.

Dung Diến híp mắt nhìn về phía chân trời, nhẹ giọng hỏi: “Kỳ Lân, ngươi có thể nói sao?”

Kỳ Lân mở mắt ra, con mắt chuyển động đến chỗ Dung Diễn, không tiếng động.

Dung Diễn nhìn bàn tay phải trên đầu gối của chính mình nhẹ nắm, ngón tay thon dài xinh đẹp phí công nắm lấy không khí, dưới ánh mặt trời đẹp đến kinh tâm động phách, “………..Bắt không được.”

Thoạt nhìn có chút cô độc.

“Thu tấn (thăng cấp mùa thu) của phái Hồng Lô nhanh đến.” Dung Diễn gối lên cánh tay chính mình nằm xuống, thong thả mà tùy tiện.

Thu tấn là cuộc tỷ thí năng lực của đệ tử nhập môn từ đê giai lên cao giai, có ba hạng dược, pháp, khí, lấy không tổn thương mạng người làm điểm mấu chốt, lại có người tài giỏi đức hạnh ngầm kiểm tra, các trưởng lão sư thúc sư bá xem tâm tính ngộ tính hoặc tư chất mà bắt lấy hạt mầm hợp ý nhập vào môn hạ.

Dung Diễn nhàn rỗi quá nhàn rỗi, lên tiếng bảo Liên Dận không cần gióng trống khua chiên bại lộ thân phận bản thân, ẩn thân thành một đệ tử tầm thường ở một bên quan sát.

Trong lúc Thu tấn diễn luyện buổi sáng tạm dừng. Người tu hành tu tích cốc, không thể tích cốc cũng có ích cốc đan điền bụng mỗi ngày. Thu tấn không phân biệt ngày đêm. Ba ngày, tất cả các đệ tử có khả năng thăng tiến đều dánh xong.

Bỗng một đệ tử từ bên ngoài chạy đến truyền lời bên tai Liên Dận.

Liên Dận nghe xong lại nhìn về phía hắn.

Dung Diễn không hiểu ra sao.

Thu tấn kết thúc, Dung Diễn trở về viện —-a, viện này gọi là Thanh Nhã Uyển, lúc này mới nhìn thấy.

Trên mặt Dung Diễn có chút buồn cười, dựa vào cái cột ở hành lang nhớ lại thật lâu, đợi trần ai lạc định (bụi trần rơi hết = ý chỉ chuyện đã đến hồi kết thúc)thì mở miệng, nói với Kỳ Lân đã ba ngày chưa gặp lại vẫn bất động như núi: “Ngươi hẳn là chưa thấy qua Thu tấn của phái Hồng Lô đi.”

Kỳ Lân lù lù bất động.

Dung Diễn cười cười, chọn hai ba chuyện thú vị kể cho nó. Hắn giảng giải đến tinh thần hưng phấn, thanh âm như châu ngọc chạm nhau, giọng điệu lại khôi hài khúc chiết, mỗi khi nói xong một đoạn chiến đấu cuối cùng sẽ tổng kết ngắn gọn sâu sắc về hậu chiến.

Kỳ Lân từ từ nhắm hai mắt tựa như ngủ.

Dung Diễn tự nói đến hăng say, cũng không để ý Kỳ Lân rốt cuộc có nghe hay không, thoạt nhìn hắn tự mình kể cho chính mình cũng có chút thú vị.

“Đúng rồi. Bên cạnh cái kia gọi Công phái gì gì đó, a, Công Nghi phái đại đệ tử phản bội ôm vợ gã lại đây muốn đổi nội đan của ngươi.” Dung Diễn nói.

Kỳ Lân phút chốc mở mắt.

“Ngươi đoán coi gã nói thế nào?” Dung Diễn tự đùa nghịch vạt áo, “Nguyện dâng trăm vạn linh thạch đổi nội đan. Chậc, ta bây giờ còn nhiều linh thạch mà, muốn mấy thứ kia để làm gì?”

Thế nhưng hiện tại linh thạch linh mạch khan hiếm, trăm vạn linh thạch phỏng chừng cũng là toàn bộ người nọ có thể lấy ra.

“Sau gã còn nói lấy mạng đền bù. Ta nơi này mạng người còn nhiều lắm, muốn mạng của gã làm chi?”

“Ta nói yêu đan không trị được nội thương không trị được thận suy ngay cả bệnh thương hàn cũng không trị được, ngươi dùng yêu đan trị cho nàng không phải muốn nàng sớm chút nổ tan xác mà chết sao? Gã còn không tin, nói chúng ta không coi trọng mạng người ngược lại che chở một yêu thú.”

“Ta nói, đây không phải đương nhiên sao? Ngươi cũng không phải môn phái của chúng ta, không che chở môn phái chúng ta lại đi che chở ngươi sao? Ta liền lừa gã vào môn phái chúng ta sửa phòng ở sửa lộ. Hắc, kết quả chỉ một viên Phục linh đan của tiểu cô nương vừa mới tấn chức liền chữa trị xong thương của vợ gã.” Dung Diễn thản nhiên đi vào bên trong, cho kết luận, “Cho nên nói, không văn hóa, toàn bị người lừa gạt.”

Ánh mắt Kỳ Lân vẫn luôn dõi theo đến khi hắn tiến vào bên trong mới thu hồi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 8 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoaquynh96, 반단소년단 và 51 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.