Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Viễn phương - Yên Thủy Tinh

 
Có bài mới 10.12.2017, 00:56
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1114 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới [Đam mỹ - Hiện đại] Viễn phương - Yên Thủy Tinh - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Viễn Phương

Tác giả: Yên Thủy Tinh

Nguồn: https://nguyenvanodyssey.wordpress.com

Trạng thái: Full

Couple: Bạch Ngọc Đường x Triển Chiêu (Thử Miêu)

Độ dài: 43 chương + Kết thúc

Thể loại: Hiện đại, xuyên, HE

Edit: Rượu Nếp

Giới thiệu:

Nếu có thể giả sử cuộc đời của con người giống như một quyển sách, thì liệu có phải lật đến cuối trang sách mới biết kết quả cuối cùng hay không.

Lời dẫn:

Ta sinh ra ở một nơi xa, nơi đó rất là xa. Ngày đó, ta vừa mới hai mươi hai tuổi. Từ khi ta đến nơi xa lạ này, vẫn luôn ở yên trong đây, một quán bar mang tên ‘’Hãm Không‘’, cơ hồ không ra ngoài. Nơi này lưu lại tất cả quá khứ của ta, mà ta, lại là một kẻ không có tương lai.

Ta là Triển Chiêu, cố sự về ta rất nhiều người vẫn đang kể lại. Kể về chuyện sinh tử của Triển Chiêu, hơn nữa, còn có rất nhiều phiên bản. Thế nhưng không ai biết, Triển Chiêu thực sự vẫn sống, lại chưa hề chết đi. Ta đến từ Đại Tống, không phải u hồn lang bạt, mà là Triển Chiêu chân chính. Triển Chiêu là một người không hề đầu thai, cũng chưa từng chết, lấy đâu ra linh hồn để bước qua cầu chuyển kiếp. Không giống người kia, hắn thực sự đã chết, chín trăm năm này Triển Chiêu mất đi, hắn cũng đã trải qua mấy lần luân hồi. Trằn trọc hồng trần, lại thêm bao nhiêu ràng buộc quấn quýt nhân tình, hôm nay, chỉ sợ đã đem những chuyện đau đớn đến khắc cốt ghi tâm xưa kia, quên hết từ lâu.

Cũng tốt, có chút ký ức, lưu cho một người là tốt rồi.



Đã sửa bởi Thư Niệm lúc 10.12.2017, 02:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.12.2017, 00:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1114 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Viễn phương - Yên Thủy Tinh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



1: Một, ta đến từ phương xa
  

“Vì sao ngươi không biến đi! Ta nguyền rủa ngươi vĩnh viễn biến mất trên thế gian này, vĩnh viễn biến mất!”

Được chăng? Nếu thực sự có thể, Triển Chiêu cũng mong muốn như vậy. Một thế giới không có hắn, ta thật lòng không muốn lưu lại lâu hơn.



Gió lạnh gào thét, tạt vào gương mặt lam y nhân, đau rát. Năm nay, mùa đông trên Hãm Không Đảo dường như đặc biệt giá rét.

Triển Chiêu điềm nhiên đứng lặng, chăm chú nhìn vào ngôi mộ trước mặt. Bên trên không có một ngọn cỏ dại, trời rét đậm, vốn không cỏ cây nào sinh trưởng, huống hồ người trong mộ phần này, đã chết từ ba tháng trước.

“Ngọc Đường, ta tới rồi.” Buông nữ nhi hồng, Triển Chiêu ngồi xuống trên chiếu, hầu như không cảm nhận được mặt đất ướt lạnh.

“Chúng ta từng nói, chờ việc ở Tương Dương xong rồi, sẽ trở về Hãm Không Đảo, thâu đêm suốt sáng, nâng cốc uống mừng. Triển Chiêu nay theo lời hẹn xưa mà đến, chúng ta hôm nay, không say không về.”

Tay nâng ly rượu, trên mặt Triển Chiêu phảng phất nét cười.

“Chuột trắng, ngươi còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta cùng uống rượu là lúc nào không? Cái gì, quên rồi sao? Ha ha, ngươi nhốt ta dưới địa lao, tình huống đó khung cảnh đó, thế nào lại có thể quên. Ngày hôm qua ta trở về chốn cũ, tìm thấy trên vách đá vẫn còn lưu lại mấy chữ “Nghẹn chết mèo” ngươi đã khắc khi xưa. Ngươi thật nhỏ mọn, chuyện như thế, vậy mà vẫn là không cam lòng chịu thua ta.”

“Ngọc Đường, mấy ngày này ta suy nghĩ mãi, nếu như ngay từ đầu là ta thua, kết quả sẽ thành ra thế nào đây? Ngươi cũng muốn biết chứ?”

“Có còn nhớ nóc nhà phủ nha ngươi hay lật lên không? Con chuột nhà ngươi, chưa bao giờ chịu đi vào đàng hoàng, suốt ngày chỉ toàn vượt nóc băng tượng. Ngươi có biết hay không, chi tiêu của phủ nha, hơn phân nửa đều là chịu tốn kém vì ngươi.”

“Nóc nhà những ngày này đã không cần phải tu sửa nữa. Thế nhưng, vì sao ngồi uống rượu nơi cũ, vị đạo dường như đã khác rất nhiều. Ngọc Đường, ngươi nói xem vì sao thế?”

Rượu uống xuống, một ngụm lại một ngụm, nhưng không có lấy một tia ấm áp, lòng Triển Chiêu từ lâu đã lạnh, tựa như Bạch Ngọc Đường ngày trước, vạn tiễn xuyên tâm. Tâm lạnh như sắt, nhưng nét mặt vẫn như cũ mỉm cười, thì ra, ta thực sự đã không còn nước mắt. Theo một ngụm rượu uống vào, tiếu ý càng thêm nồng đậm.

“Ngọc Đường, ngươi yên tâm, Triển Chiêu sẽ sống rất tốt, sẽ sống thay cho cả phần của ngươi. Thời gian chỉ mấy mươi năm, cũng sẽ trôi qua trong nháy mắt. Hồng trần tục sự, ràng buộc nhân sinh, Triển Chiêu sẽ đi cho hết. Ngươi nếu không muốn chờ nữa, thì nhanh chuyển thế đi, dù mất bao lâu, ta nhất định sẽ tìm được ngươi.”

“Triển Chiêu! Tên ác ma hại người! Ngươi còn dám tới quấy rầy Ngũ đệ?! Mau cút khỏi Hãm Không Đảo, nếu không ngươi nhất định chết không toàn thây!”

Triển Chiêu toàn thân cứng đờ, không quay đầu lại. Y biết, đó là bốn vị huynh trưởng của Bạch Ngọc Đường. Nếu nói, tất cả mọi người đều có quyền được khóc thương, thì chẳng lẽ người khóc to nhất thì cũng chính là kẻ đau thương nhiều nhất ư? Cho nên, Triển Chiêu không muốn cùng họ tranh chấp làm gì. Ngũ đệ vĩnh viễn vẫn là Ngũ đệ của họ, mà không ai buồn quan tâm, đang an nghỉ nơi này, cũng chính là Ngọc Đường của Triển Chiêu y.

“Ngọc Đường, ta phải đi, sau này có lẽ không thể đến gặp ngươi nữa. Không cần chờ đợi, ta sẽ nhanh chóng đến tìm gặp ngươi, rất nhanh sẽ đến.”

Đứng dậy, mới phát giác cơ thể đã tê cứng. Thì ra nữ nhi hồng căn bản không hề có công dụng chống lạnh, chuột trắng, Mèo con lại bị ngươi lừa rồi.

Miễn cưỡng chống đỡ thân thể cứng ngắc, Triển Chiêu hướng thẳng chân núi mà đi, phía sau lưng tiếng mắng chửi của Tứ thử vẫn vang lên không dứt. Thanh âm cứ đều đều dội đến, Triển Chiêu lại như mắt điếc tai ngơ.

“Triển Chiêu, vì sao ngươi không chết? Vì sao không phải là ngươi? Vì sao?”

Vì sao? Triển Chiêu cũng muốn biết.

“Ngươi đừng xuất hiện bên cạnh Ngũ đệ nữa. Kể cả trước mộ phần này của hắn cũng không được!”

Yên tâm, ta sẽ không.

“Vì sao ngươi không biến đi! Ta nguyền rủa ngươi vĩnh viễn biến mất trên thế gian này, vĩnh viễn biến mất!”

Được chăng? Nếu thực sự có thể, Triển Chiêu cũng mong muốn như vậy. Một thế giới không có hắn, ta thật lòng không muốn lưu lại lâu hơn.

Bỗng nhiên cảm thấy một trận mê muội, ôi, thân thể hẳn là không xong rồi. Sau lần kịch chiến đó, quả nhiên không thể uống rượu chịu rét. Ngất đi ở chỗ này, sợ là cũng không có ai để ý đến. Vậy cũng tốt, Ngọc Đường, để Triển Chiêu đi cùng ngươi một đoạn.

Lúc tỉnh lại, cơn lạnh thấu xương đã biến mất, Triển Chiêu cảm thấy trên người rất ấm áp. Một bàn tay mềm mại đặt trên trán, thanh âm ôn nhu vang lên bên tai: “Đã hạ sốt, anh ta sắp tỉnh lại rồi.”

“Chị nè, rốt cuộc chị từ chỗ nào tha một quái nhân như thế này đem về vậy?” Một giọng nói của con nít mang ý nghi ngờ.

“Quái nhân cái gì! Em trai, người ta quái chỗ nào, lễ phép một chút.” Giọng nữ ôn nhu cười nói.

“Ăn mặc kỳ quặc như vậy, y chang mấy diễn viên trong các phim truyền hình, còn không quái?” Đứa nhỏ không phục lắm.

“Chờ cậu ta tỉnh rồi sẽ biết thôi.” Bên cạnh, một giọng nam nhẹ nhàng can ngăn.

“Thấy chưa. Anh hai nói lúc nào cũng có lý.”

“Hừ, anh hai bất công.”

“Suỵt… Anh ta tỉnh.”

Triển Chiêu chậm rãi mở mắt, lại cảm thấy một trận choáng váng, vội vàng nhắm mắt lại. Cảm thấy trên người mệt mỏi muốn chết, giống như đã trải qua một quãng đường thật dài, chỉ có thể nén lại khó chịu, lần thứ hai mở mắt.

“Anh thấy thế nào rồi, rất khó chịu sao?” Đang nói chính là nữ nhân lúc nãy, Triển Chiêu vừa nhìn tới nàng, không khỏi sửng sốt.

“Đinh tiểu thư, sao nàng lại ở Hãm Không Đảo?”

“Anh biết tôi sao?” Cô gái bị Triển Chiêu gọi là Đinh tiểu thư vô cùng kinh ngạc, vì sao mà một người từ bên ngoài nhặt về nhà lại có thể quen mình.

Triển Chiêu hiện tại cũng không hiểu ra sao, ở đây chắc chắn không phải Hãm Không Đảo, trước mắt rõ ràng là Đinh Nguyệt Hoa, thế nhưng lại ăn vận trang phục cực kỳ cổ quái, quan trọng nhất chính là không nhận ra y. Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?

“Đinh tiểu thư, nàng không nhận ra Triển Chiêu sao?”

“Triển Chiêu?” Đinh Nguyệt Hoa nhướng mày, tỉ mỉ cố gắng nhớ lại, rõ ràng chưa từng gặp qua người nào tên Triển Chiêu mà.

Nhìn Đinh Nguyệt Hoa đang lắc đầu, trong lòng Triển Chiêu cực kỳ kinh hoảng, đến tột cùng là chuyện gì? Thấy Triển Chiêu giãy dụa muốn rời giường, Đinh Nguyệt Hoa vội vàng ngăn cản.

“Anh đừng gấp, hiện tại thân thể của anh rất yếu, cần phải nghỉ ngơi. Chuyện gì nghĩ không ra thì cứ từ từ nhớ lại cũng được.”

Triển Chiêu nghe Đinh Nguyệt Hoa nói như vậy, càng tỏ ra sốt ruột hơn. Thế nào lại thành ta nghĩ không ra, rõ ràng là nàng không nhớ được Triển Chiêu mà.

“Nè, tên kỳ quái kia, chị đã bảo anh nghỉ ngơi, anh còn lộn xộn cái gì?”

Triển Chiêu theo thanh âm quay sang nhìn, người đang nói chuyện kia đương nhiên là Đinh Triệu Huệ, thế nhưng, Đinh Triệu Huệ vì sao lại mang bộ dáng của đứa trẻ mười tuổi được chứ? Vậy, vậy đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì? Không kịp nghĩ ngợi, một trận váng vất nghiêm trọng kéo tới, Triển Chiêu lại ngất đi, mê man.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.12.2017, 00:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1114 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Viễn phương - Yên Thủy Tinh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2: Hai, nơi này gọi là “Hãm Không”
  

Triển Chiêu bị ý nghĩ này hù dọa, tử vong, chuyển thế, không có ký ức của kiếp trước, tất cả đều không đáng sợ. Thế nhưng ta bỏ lỡ thời gian gần nghìn năm, như vậy Ngọc Đường đang ở nơi nào, vậy hơn chín trăm năm này, hắn trải qua luân hồi, lẽ nào cũng không có Triển Chiêu tồn tại?



Một năm sau.

“Triển Chiêu, hôm nay đông khách không?”

Đinh Nguyệt Hoa mặc một cái váy liền màu lục nhạt, mái tóc quăn mềm xõa tung trên vai, xuất hiện trước quầy rượu ở quán bar “Hãm Không”, vẻ mặt tươi cười, nhìn người thanh niên áo lam chờ đợi.

“Cũng được, hôm nay chị làm việc tốt không?”

Triển Chiêu mỉm cười cầm lấy túi giấy trong tay Đinh Nguyệt Hoa, tiện tay cất xuống dưới quầy gỗ.

“Ừ, bệnh viện hôm nay khá thoải mái.”

Đánh giá vẻ mặt mỉm cười ôn hòa của người thanh niên này, Đinh Nguyệt Hoa không khỏi khẽ lắc đầu, do dự một chút, rốt cuộc lên tiếng.

“Triển Chiêu, tôi vẫn muốn hỏi cậu, vì sao thời gian trôi qua lâu như vậy rồi, vẫn chưa từng thấy cậu đi ra ngoài một chút? Cứ mãi buồn bực ở trong quán cũng không phải cách hay đâu.”

“Sao nào, hiện tại mọi người yên tâm để tôi ra khỏi cửa sao?

Triễn Chiêu nhíu mày thật nhẹ, bên mép kéo ra một nụ cười nhàn nhạt.

“Ha ha,” Đinh Nguyệt Hoa hồi tưởng lại những ngày Triển Chiêu vừa mới đến, không thể không cười thành tiếng.

Triển Chiêu, đến từ Đại Tống hơn chín trăm năm trước, không biết mình tới bằng cách nào, cũng không biết trở lại làm sao, vào một buổi chiều thuộc thế kỷ hai mươi mốt, ngất xỉu trước cửa nhà ba anh em Đinh thị, được Đinh Nguyệt Hoa “tha” về. Đinh Nguyệt Hoa cứu cậu, thế nhưng lại bị thân thế của cậu hù dọa, xuyên qua thời gian, đây chính là tình tiết chỉ có trong tiểu thuyết đó. Thân là một bác sĩ, đối với loại sự việc không có căn cứ khoa học này vốn là luôn luôn khịt mũi khinh thường. Anh hai và em trai cũng không tin, thế nhưng vẫn quyết định tạm thời thu lưu Triển Chiêu, vả lại, cũng không thể lần thứ hai ném một bệnh nhân vô thân vô cố (không ai thân thích) trở lại ngoài đường.

Thời gian mới bắt đầu, anh em nhà họ Đinh mỗi ngày đều ở vào tình trạng thần kinh căng thẳng cảnh giác cao độ, bởi vì mỗi ngày, bọn họ đều phải đối mặt với mọi loại phiền phức khác nhau. Lớn thì TV, xe đạp, nhỏ thì điện thoại, điều khiển từ xa, tất cả mọi thứ đều có thể khiến Triển Chiêu rơi vào nguy hiểm. Bàn chải đánh răng, quần áo, giày dép, hầu như tất cả tập quán sinh hoạt đều phải từng chút từ chút thích ứng từ đầu. Đương nhiên, anh em họ Đinh càng không dám để Triển Chiêu ra khỏi cửa, bằng không thật không dám nghĩ có thể nào cậu sẽ một đi không trở lại. Cậu tựa như một đứa trẻ con trong lốt hai mươi hai tuổi, không có lấy một phân kiến thức sinh hoạt thường thức, lại còn hết lần này đến lần khác tự ý hành động, như một người trưởng thành tâm tình bất ổn, mỗi ngày đều khiến cho ba người muốn phát điên.

Thân phận của Triển Chiêu cũng là một vấn đề khó khăn, bất quá may mà khu vực họ ở hàng xóm cả đời cũng không buồn qua lại với nhau, mà cảnh sát dường như cũng chẳng bận tâm chiếu cố đến. Trong khoảng thời gian này là đủ để tạo ra một thân phận giả cho Triển Chiêu, để cậu tạm thời lăn lộn như vậy.

Mấy tháng kế tiếp, Triển Chiêu từ từ làm quen với cuộc sống mới, tâm tình cũng dần dần bình ổn. Đương nhiên, nếu muốn sống trong cái thế giới xa lạ này, quả thực rất không dễ dàng. Triển Chiêu hôm nay, thân phận đang dùng là giả, không có bằng cấp, không có kinh nghiệm làm việc, điểm trọng yếu nhất, công việc duy nhất cậu từng đảm nhiệm thuở xưa, ở trong thế giới này trăm triệu lần không được tiếp cận.

Nhưng rất nhanh sau đó, anh hai của Đinh Nguyệt Hoa Đinh Triệu Lan đã phát hiện ra nơi tốt nhất để Triển Chiêu làm việc.

Đinh Triệu Lan, nay nay 35 tuổi, là một vị thương nhân thành công tuổi trẻ tài cao, kinh doanh một công ty lữ hành quy mô không nhỏ. Và cũng như rất nhiều thanh niên vào đại học những năm 80 đó, Đinh Triệu Lan có một tình cảm đặc biệt với truyện võ hiệp. Hơn nữa, không giống như những người khác, Đinh Triệu Lan ba mươi lăm tuổi này, đến nay vẫn chưa quên bản thân từng ôm một giấc mộng võ hiệp từ rất lâu rồi.

Từ khoản tiền vốn ban đầu, anh tìm cách mở một quá bar giả cổ, giống như những nơi có đại hiệp thường xuyên ra vào thuở xưa. Đinh Triệu Lan rất thích đọc những sách sử khô khan, và đầy rẫy những tiểu thuyết cổ văn truyền kỳ, cho nên, trong ba người, anh là người đầu tiên tinh tưởng vào thân thế của Triển Chiêu. Bởi vì anh nhận ra, lời nói cử chỉ của Triển Chiêu rất giống người đời xưa. Viết chữ cần bút lông, cuốn < Tư trì thông giám > dày đặc chữ phồn thể lại đọc dễ dàng như đang xem tiểu thuyết. Thỉnh thoảng nếu liếc qua các tiết mục trên ti vi, cậu sẽ đỏ mặt khép mắt, dù Đinh Triệu Lan thấy đôi nam nữ trong chương trình này ăn mặc đã rất bảo thủ rồi. Cho nên, để khỏi kích động cậu, ba anh em nhà họ Đinh cũng phải thay đổi không ít, chí ít Đinh Nguyệt Hoa cũng đã rất lâu chưa mặc váy.

Vào một ngày nọ sau sáu tháng Triển Chiêu tới Đinh gia, Đinh Triệu Lan dùng cả một giờ, hao hết nước bọt giảng giải chuyện anh yêu thích võ thuật như thế nào, lại kích động vạn phần giới thiệu về mơ ước mà anh sắp biến thành hiện thực, kết quả là thiếu chút nữa bị một câu của Triển Chiêu làm cho nghẹn chết.

“Đinh huynh đang nói tới tửu lâu phải không.” Triển Chiêu thành khẩn nhìn Đinh Triệu Lan bị sặc nước bọt đến đỏ mặt.

Tửu lâu, trời ơi là trời, giả cổ quán bar của tôi lại bị cái đứa nhỏ kỳ quặc này nói thành tửu lâu, chẳng lẽ còn muốn tôi mời tới một trù sư nữa sao. Vì vậy, anh quyết định phải để cho thời gian quý giá của mình không bị lãng phí, lôi một Triển Chiêu chưa từng bước chân khỏi cửa đến quán rượu vừa mới khai trương. Dọc đường đi có thể gặp được đủ thứ trang phục nam nữ quái dị, và một số vật thể phóng như bay không rõ hình thù, Triển Chiêu chưa tỉnh hồn cứ như vậy mà tham dự vào buổi clubbing đầu tiên trong đời mình.

Mới vừa bước chân vào cửa, Triển Chiêu đã ngây ngẩn cả người. Đây, đây không phải là Túy Tiên Lâu sao? Từng cái bàn từng băng ghế, tất cả đều thân thiết đến vậy, cảnh cũ rõ ràng trước mắt, Triển Chiêu cảm thấy trong ngực trào lên một trận chua xót khó nhịn. Ngẩng đầu một cái sẽ có thể thấy chỗ ngồi bên song cửa lầu hai kia, trong thoáng chốc hình như nơi đó có một thiếu niên áo trắng đang ngồi, thần thái phi dương, vẻ mặt tươi cười đến càn rỡ, vẻ như tùy thời tùy hứng mà gọi tên của mình. Sai rồi, hắn chưa từng đàng hoàng gọi tên của mình.

“Ngọc Đường.” Thanh âm của Triển Chiêu rất nhỏ, chỉ có bản thân nghe được, đó cũng nhờ liều mạng khống chế.

“Triển Chiêu, cậu sao vậy?” Đinh Triệu Lan phát hiện thần sắc Triển Chiêu không bình thường, có hơi lo lắng hỏi.

“Đinh đại ca, ta có thể ở đây không?

Giọng của Triển Chiêu phi thường kích động, cậu không muốn rời khỏi nơi này, bởi vì nơi này mang tới cảm giác quen thuộc, khiến cậu cảm thấy rất an toàn.

Không biết vì sao lại đến một nơi kỳ quái như thế này, suốt thời gian qua, Triển Chiêu phải chịu đả kích thật nhiều lắm. Như mọi người nói, đây đã là chín trăm năm sau rồi, vậy ta không phải đã sớm chết rồi sao? Thế nhưng người chết không phải tất cả đều chuyển thế sao? Vì sao chỉ có ta là duy trì hình dáng hai mươi tuổi, hơn nữa chỉ có ta còn nhớ rõ sự tình Đại Tống một thời xưa kia. Tức là không uống bát canh Mạnh Bà, căn bản vẫn còn sống, chỉ là đã bỏ lỡ khoảng thời gian hơn chín trăm năm. Triển Chiêu bị ý nghĩ này hù dọa, tử vong, chuyển thế, không có ký ức của kiếp trước, tất cả đều không đáng sợ. Thế nhưng ta bỏ lỡ thời gian gần nghìn năm, như vậy Ngọc Đường đang ở nơi nào, vậy hơn chín trăm năm này, hắn trải qua luân hồi, lẽ nào cũng không có Triển Chiêu tồn tại?

Hiện tại, cậu cuối cùng cũng tìm được một nơi khiến cho mình an tâm, bởi vì nơi này có liên quan đến hồi ức về Bạch Ngọc Đường, khiến Triển Chiêu muốn giữ lấy thật chặt.

“Cậu thích nơi này?” Đinh Triệu Lan cũng rất kích động, kể cả người đời xưa cũng đã nhận ra rồi, vậy là thiết kế của mình rất chuẩn xác đó.

“Thích, Đinh đại ca, tôi muốn ở đây, có được không?

“Hả… Có thể được chứ, chỉ có điều đây là nơi buôn bán.” Đinh Triệu Lan lộ ra nét mặt khó xử, tuy rằng hiếm hoi thấy được dáng vẻ cao hứng của Triển Chiêu, anh cũng rất muốn giúp đỡ cậu. Chỉ là quán rượu của mình chuyên việc buôn bán, để cậu ấy ở đây, nhiều người ánh mắt phức tạp, sợ rằng không tốt.

“Đinh đại ca nếu không có cách, quên đi vậy.” Ánh mắt Triển Chiêu trong khoảnh khắc ảm đạm rũ xuống.

“Cậu…” Đinh Triệu Lan sửng sốt, trong ngực đột nhiên cảm thấy có điểm khổ sở. Được rồi, phải nghĩ ra biện pháp để cậu ấy ở lại, quản lý quán cũng được, dù sao đi nữa mình còn công ty du lịch, ngày thường cũng không thể đến coi chừng.

Bất quá ngoài dự liệu của tất cả mọi người, quyết định này của Đinh Triệu Lan vô cùng thành công, Triển Chiêu thực sự rất thích hợp với nơi này. Nghề nghiệp quán bar chưa từng làm qua, Đinh Triệu Lan đối với quyết định sáng suốt của mình âm thầm đắc ý, ha ha, đúng là nhặt được báu vật mà.

Triển Chiêu ở lại trong quán, cậu thực sự biến nơi này thành nhà của mình. Dưới sự trợ giúp của “Đại hiệp” chân chính, quán bar giả cổ này hoàn toàn biến thành quán bar “Đại tống”, hơn nữa còn đặt một cái tên nghĩ thế nào cũng không hiểu được – “Hãm Không”.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o, khaichinh, Lala1299, mjschjckkut3, nguyễn hằng123 và 124 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.