Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 

Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

 
Có bài mới 01.12.2019, 13:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 311
Được thanks: 2499 lần
Điểm: 42.32
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 74
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, ★ Chương 66: Bên tai

(Ý là thổi gió bên tai)




Vừa nghĩ như vậy, trong lòng Lý Cảnh liền thoải mái hơn chút. Hắn hít sâu một hơi, sau đó ngồi xổm xuống, đỡ Tề Ngọc Yên khóc tới lạc giọng đang quỳ trước mặt mình lên, nói: “Ngọc Yên, nàng giận tới mất trí rồi, sao lại nói linh tinh vậy? Huyên Nhi, nàng cứ coi con như một giấc mộng đi, coi như chúng ta chưa có con, sau nay sinh đứa khác.”




Tề Ngọc Yên ngước lên gương mặt đẫm lệ, lắc đầu, nói: “Hoàng thượng, lúc thiếp sinh Huyên Nhi có bao nhiêu hung hiểm, chàng đều nhìn thấy, sao thiếp có thể coi như không có con? Hoàng thượng, thiếp van cầu chàng, thiếp không cần những đứa con khác, thiếp chỉ cần Huyên Nhi thôi!” Dứt lời, nàng lại khóc không thành tiếng.




Lý Cảnh nhìn bộ dạng nàng như vậy, khóe mắt không nhịn được hồng lên. Hắn chợt cảm thấy mình thật vô dụng, ngay cả đứa con của mình cũng không giữ được, trái lại còn khiến người trong lòng mình đau khổ như vậy.




Tự trách áy náy khổ sở đan xen, tản khắp lòng hắn.




Thấy Lý Cảnh rũ đầu, vẻ mặt áy náy, tâm Tề Ngọc Yên đã lạnh thành băng.




Xem ra, hiện giờ không thể lấy lại được Huyên Nhi.




Nước mắt lại một lần nữa ứa ra.




Nhưng mình có thể làm được gì? Đến Hoàng đế cũng không thể chống lại ý chỉ của Tiêu Thái hậu, mình càng không có khả năng. Nếu chọc tức Tiêu thái hậu, không chỉ mình bị trị tội, không chừng còn liên lụy tới cha mẹ người nhà.




Tại sao số mình lại khổ như vậy chứ?




Một lúc sau, nàng mới ngừng khóc, vẻ mặt tuyệt vọng nhìn Lý Cảnh, sắc mặt tái nhợt, chậm rãi nói: “Thì ra, có là Hoàng đế, cũng có chuyện không thể làm được.”




Lý Cảnh ngẩng mạnh đầu lên, ánh mắt hai người gặp nhau.




Hắn đọc hiểu ánh mắt của nàng, biết nàng cực kì thất vọng về mình, trong lòng buồn bã: “Ngọc Yên…” Nhưng không biết nên nói sao với nàng.




Hai người cứ yên lặng nhìn nhau, trong mắt ngập nước.




Nếu Huyên Nhi bị Trịnh Chước cướp đi là kết cục đã định, mình khóc nữa cũng vô dụng. Nhưng dẫu sao Trịnh Chước cũng không phải mẫu thân thân sinh Huyên Nhi, nàng ta lại ghét mình, liệu nàng ta có đối xử tốt với Huyên Nhi không?




Nghĩ đến đây, Tề Ngọc Yên nhịn xuống đau xót trong lòng, lau khô nước mắt trên mặt, sau đó đứng dậy, đi thẳng tới trước mặt Trịnh Chước, “bịch” quỳ xuống, ngẩng mặt, nói với Trịnh Chước: “Hoàng hậu nương nương, nếu Thái hậu và Hoàng thượng muốn giao Huyên Nhi cho người, thần thiếp cũng vô lực ngăn cản, chỉ đành nhận mệnh. Có điều, có điều Huyên Nhi là mạng sống của thần thiếp, thần thiếp cầu người nhất định phải đối xử tốt với con. Nếu như có một ngày Hoàng hậu nương nương không thích con, xin đưa trả con về với thần thiếp, thần thiếp chắc chắn sẽ cảm động tới rơi nước mắt với Hoàng hậu.” Nói xong, nàng rạp người dập đầu lạy ba cái.




Lý Cảnh đứng dậy, nghe Tề Ngọc Yên dập đầu trên đất phát ra tiếng vang thanh thúy, như thể đang đập vào lòng mình, hóa đau. Lòng hắn khó chịu vô vàn, nhưng không thể thốt ra lời nào.




Trịnh Chước nâng mắt, nhìn vẻ mặt âm trầm của Lý Cảnh, lòng run lên, nhanh chóng cúi đầu, nói với Tề Ngọc Yên: “Tề quý phi yên tâm, từ hôm nay Huyên Nhi là nhi tử thân sinh của bản cung, đương nhiên bản cung sẽ không bạc đãi con.”




“Đa tạ Hoàng hậu nương nương.” Tề Ngọc Yên ngẩng mặt lên, nở một nụ cười yếu ớt, “Vậy thần thiếp trở về thu dọn một chút, rồi bảo người đưa những vật phẩm Huyên Nhi thường dùng tới cho Hoàng hậu nương nương.”




“Đi đi.” Trịnh Chước mỉm cười gật đầu, “Nếu thiếu cái gì, ngươi cứ liệt kê danh sách cho bản cung, bản cung phái người đi chuẩn bị.”




Thấy tình hình vậy, Tiêu Thái hậu cũng hài lòng gật đầu, “Ngọc Yên, ngươi hiểu đại thế như vậy, ai gia rất vui.”




“Tạ Thái hậu khen.” Tề Ngọc Yên cười, nói, “Thần thiếp xin cáo lui.”




“Ngươi đi đi.” Tiêu Thái hậu gật đầu.




Tề Ngọc Yên đứng dậy, cũng không liếc qua Lý Cảnh đứng ở sau, hướng ra ngoài điện.




Thấy nàng không để ý tới mình, Lý Cảnh biết nàng thất vọng mình vô cùng, trong lòng lại khó chịu.




Tề Ngọc Yên vừa đi được hai bước, bỗng cảm thấy bước chân có chút không thực, ngước mắt nhìn, mọi thứ giống như đang xoay tròn, ngay sau đó hai mắt tối sầm, thân thể nhẹ hẫng bay lên.




“Ngọc Yên!” Trước khi mất đi ý thức, nghe rõ Lý Cảnh sợ hãi gọi tên mình.




Lý Cảnh thấy Tề Ngọc Yên sau khi đứng dậy, đi chưa được hai bước thân thể bắt đầu lảo đảo, ngã xuống đất. Trong lòng hắn căng thẳng, chẳng suy nghĩ gì, xông lên, ôm nàng vào lòng trước khi nàng ngã xuống.




“Ngọc Yên, nàng không sao chứ?” Hắn lo lắng nhìn Tề Ngọc Yên ở trong lòng mình, chỉ thấy hai mắt nàng nhắm nghiền, hiển nhiên đã hôn mê bất tỉnh.




Hắn hoảng hốt, hét lớn: “Ngọc Yên, nàng làm sao vậy? Nàng tỉnh lại mau!”




Tiêu Thái hậu thấy Tề Ngọc Yên té xỉu, Lý Cảnh cực kì kích động, sợ Tề Ngọc Yên có gì không tốt, vội phân phó người nói: “Mau gọi thái y tới Khôn Dương cung!”




“Dạ!” Có cung nhân nhanh nhẹn đáp, sau đó chạy hướng ra ngoài.




“Chờ chút!” Lý Cảnh kêu lên.




“Hoàng thượng còn gì dặn dò ạ?” Cung nhân xoay người lại.




Lý Cảnh nói: “Gọi thái y tới thẳng Càn Dương cung!”




Trịnh Chước thấy Tề Ngọc Yên tái nhợt, nằm tại đó không phản ứng, trong lòng cũng hơi sợ. Nếu Tề Ngọc Yên xảy ra chuyện gì, không biết Lý Cảnh sẽ phát điên ra sao.




Trịnh Chước phân phó thị nữ nói: “Mau, đỡ Tề quý phi lên tháp.”




“Dạ!” Hai cung nữ đứng ngoài điện chạy vào trong, nói với Lý Cảnh: “Hoàng thượng, giao quý phi nương nương cho chúng nô tỳ ạ.”




“Không cần, Trẫm tự mình làm.” Nói xong Lý Cảnh bồng Tề Ngọc Yên.




Cúi đầu, nhìn nàng tái nhợt tiều tụy, hắn đau lòng không thôi, “Ngọc Yên, ta bế nàng về Càn Dương cung. Nàng không được xảy ra chuyện gì!”




Nói xong, hắn không để ý tới Tiêu Thái hậu và Trịnh Chước nữa, bế Tề Ngọc Yên lao ra ngoài.




Vừa chạy tới cạnh cửa, hắn đột nhiên nhớ ra gì đó, xoay mạnh người lại, nói với Trịnh Chước: “Trịnh Chước, nếu mẫu hậu làm chủ, để ngươi nhận Huyên Nhi về nuôi nấng, Trẫm cũng không còn lời để nói! Nhưng Trẫm cũng muốn cảnh cáo trước, nếu Huyên Nhi trong tay ngươi có bất kì tổn thương nào, Trẫm chắc chắn không bỏ qua cho ngươi! Nếu Huyên Nhi có bất trắc, không chỉ địa vị Hoàng hậu của ngươi khó giữ, Trẫm còn chôn cả Trịnh gia theo ngươi!”




Trịnh Chước vừa nghe, sắc mặt thoắt cái trở nên trắng bệch.




Phải biết rằng trẻ sơ sinh rất dễ chết non. Năm đó Tiêu Thái hậu ngoài Lý Cảnh, còn sinh một trai một gái, nhi tử chưa được nửa tuổi đã chết non, nữ nhi chết yểu lúc hai tuổi, chỉ mình Lý Cảnh có thể trưởng thành.




Thằng bé Lý Huyên mới đầy tháng, ai dám đảm bảo nó có thể vô bệnh vô tai bình an lớn lên?




Nếu Lý Huyên thật sự xảy ra điều không hay, dựa vào việc Lý Cảnh chán ghét mình, hơn nữa hắn còn sủng ái Tề Ngọc Yên, cực kì có khả năng không cần hỏi phải trái mà hạ đao Trịnh gia cùng mình.




Nghĩ đến đây, Trịnh Chước lạnh toát sống lưng. Đột nhiên nàng cảm thấy, mình giành Lý Huyên, có lẽ đã giành về một củ khoai lang phỏng tay.




Xem ra, nếu muốn mình và cả nhà Trịnh thị bình an vô sự, chỉ có thể cầu thần phật phù hộ Lý Huyên vô bệnh vô tai, bình an lớn lên.




Lúc Tề Ngọc Yên tỉnh lại, người đã ở trong Càn Dương cung.




Nàng nâng mắt, nhìn thấy Lý Cảnh đang ở bên cạnh nàng, nhưng Huyên Nhi thì không trở về cùng hai người.




Nàng quay sang, nhìn bên giường trống không, lại nhớ tới lúc ở cữ, cũng trên chiếc giường này, Lý Cảnh cũng ngồi giống vậy bên cạnh mình, Huyên Nhi nằm chếch phía trong giường, hai người tựa vào nhau, ngẩn ngơ chăm chú ngắm Huyên Nhi ngó nghiêng, thỉnh thoảng cười khanh khách…




Nghĩ đến đây, nước mắt nàng lại ứa ra.




Lý Cảnh thấy Tề Ngọc Yên tỉnh lại, trong lòng vừa mới nhẹ nhõm, đã thấy nàng khóc tiếp, tâm lại căng thẳng.




Hắn biết, chuyện về Huyên nhi, đã hình thành một vết thương sâu trong lòng nàng, trong nhất thời, sợ rằng khó có thể khép lại.




“Ngọc Yên.” Trong lòng hắn buồn bã, kéo tay nàng, “Đừng đau buồn nữa. Nàng vừa rồi bởi vì thương tâm quá mức mà ngất xỉu, giờ khóc nữa sẽ ảnh hưởng tới thân thể.”




Nàng vẫn khóc nấc lên, vẫn chẳng đáp lại hắn.




Trong lòng hắn càng thêm khó chịu.




“Ngọc Yên, xin lỗi, ta vô dụng.” Hắn ấp chặt tay nàng trong tay, cúi đầu nói, “Ta không thể mang Huyên nhi về cho nàng.”




Nghe hắn nói, nàng ngẩng đầu lên, nhìn hắn, mắt ngập lệ.




Quả thật trong lòng nàng có trách chàng, hận chàng, oán chàng. Chàng là Hoàng đế, nhưng lại không thể bảo vệ Huyên Nhi của nàng.




Đột nhiên nàng cắn răng, rút mạnh tay, muốn rút tay của mình khỏi tay hắn.




Nhưng hắn không cho, dùng sức túm lấy tay nàng.




“Chàng buông ra!” Nàng khóc kêu lên.




“Ta không buông!” Hắn đáp.




“Chàng buông ra! Ta hận chàng!” Nàng khóc lớn.




“Ngọc Yên, ta biết nàng hận ta.” Mắt hắn cũng thấm đỏ, “Ta biết ta vô dụng, nàng muốn đánh ta, mắng ta, ta đều nhận, nhưng ta tuyệt đối không buông nàng ra!”




Nàng ngẩn ra, lặng yên nhìn hắn, trong mắt là xót xa cùng khổ sở.




Hắn nghẹn ngào nói: “Ngọc Yên, nàng muốn hận thì hận đi, nhưng nàng phải nhớ kỹ, ta vẫn luôn yêu nàng.”




Nghe vậy, nàng ngây ra, nước mắt lại chảy ra lần nữa. Bỗng nhiên, nàng bật khóc thành tiếng, dùng bàn tay khác ra sức đấm vào ngực hắn: “Ta hận chàng! Chàng trả lại Huyên Nhi! Trả lại Huyên Nhi cho ta!”




“Ngọc Yên!” Hắn để mặc cho nàng đánh mình, “Ta cũng muốn Huyên Nhi trở về! Nhưng hôm nay mẫu hậu dùng lễ pháp cùng hiếu đạo ép ta, ta cũng không có cách nào khác. Nàng đừng nóng, chúng ta tìm cơ hội khác đem Huyên Nhi trở về.”




Tề Ngọc Yên vẫn gào khóc như cũ, nắm tay tựa như mưa rơi lên ngực hắn.




“Ngọc Yên, nàng đừng khóc, chú ý thân thể mình.” Hắn mặc cho nàng xả trên người hắn, nhẹ nhàng khuyên nhủ, “Huyên Nhi ở bên chỗ Trịnh Chước sẽ không xảy ra chuyện đâu. Trước khi đi, ta đã nói với cô ta, nếu Huyên Nhi có bất kì tổn thất nào, ta bắt cả nhà Trịnh thị bồi mệnh cho con!”




Nghe vậy, nàng ngây ra, có vẻ đánh tới mệt rồi, nắm tay đánh vào ngực hắn cũng dần dần ngừng lại. Song, nước mắt vẫn rơi đều.




Sau một lúc, nàng mới ngẩng đầu, nhìn hắn. Chỉ thấy hai mắt hắn đỏ au, sắc mặt tái nhợt.




Nàng đau lòng, nàng biết, trong hắn cũng là khó chịu.




“Oa!” Nàng chợt bật ra tiếng khóc, nhào vào lòng hắn, “Hoàng thượng, thiếp muốn Huyên Nhi! Chàng trả Huyên Nhi lại cho thiếp đi!”




“Ngọc Yên, ta cam đoan, Huyên Nhi là của nàng, vĩnh viễn là nhi tử của nàng. Ta nhất định sẽ nghĩ ra cách, trả Huyên Nhi lại cho nàng.”




Nàng chỉ mải khóc, không hề đáp lời hắn.




Hắn ôm chặt nàng, thở dài nói: “Ngọc Yên, có trách thì trách ông trời trêu ngươi, khiến chúng ta gặp nhau muộn ba năm. Nếu ta gặp được nàng trước khi đại hôn với Trịnh Chước, ta tuyệt đối sẽ không cưới Trịnh Chước. Nếu ta cưới nàng sớm hơn, sẽ không xảy ra chuyện ngày hôm nay.”




Nghe hắn nói thế, nàng ngẩn người, sau đó lắc đầu nói: “Sao có thể? Nếu gặp được sớm ba năm, thần thiếp vẫn chưa cập kê, chưa thể gả cho ai.”




Hắn ngẩn ra, sau đó hôn phớt lên trán nàng, nói: “Vậy ta sẽ đại hôn muộn ba năm.”




“Đại hôn trễ ba năm thì sao chứ? Thái hậu vẫn sẽ để chàng cưới Trịnh Chước thôi.” Nàng buồn bã nói.




“Thời điểm Trịnh Chước gả cho ta đã mười lăm, đợi ba năm nàng ta đã mười tám. Sao Trịnh gia có thể cho nàng ở lại nhà lâu như vậy được? Nhất định là gả sớm cho người nào đó rồi.” Hắn nói.




Nàng nhìn chằm chằm hắn một lúc, rồi mới lên tiếng: “Vậy thì sao?”




“Tất nhiên chỉ cưới một mình nàng rồi.” Nói xong hắn cúi đầu, lặng yên ngắm nàng, “Khi đó, nàng là Hoàng hậu của ta, trong cung cũng chỉ có hai phu thê chúng ta, không ai có thể cướp con của chúng ta.”




Nghe hắn nói như vậy, nàng ngỡ ngàng.




Tại kiếp trước, Trịnh Chước vì u uất mà chết, hắn cũng không sắc lập nàng làm Hoàng hậu. Nhưng bây giờ, chàng lại nói với mình, không có Trịnh Chước, chàng sẽ lập mình làm hậu.




Kiếp này Trịnh Chước không qua đời, nhưng nếu Trịnh Chước bị phế, chàng sẽ lập mình làm Hậu ư? Cho dù chàng không lập mình làm Hậu, chỉ cần chàng giống như kiếp trước, không lập ai khác làm Hậu, như vậy trong cung này, quý phi mình vẫn là tôn quý nhất, sẽ không có người dám tới cướp con của mình.




Nói như vậy, Huyên Nhi sẽ tự nhiên trở lại bên mình. Nghĩ đến đây, tim nàng đập dữ dội.




Tuy rằng trước đó vài ngày nàng đã quyết tâm phải làm vài chuyện, không thể cứ vậy ngồi chờ chết, nhưng đối tượng nàng nhắm đến, vốn chỉ có Phan Dửu Quân và Lương Tử Vân.




Nếu Trịnh Hoàng hậu muốn cướp Huyên nhi của mình, vậy chi bằng mình cũng nghĩ cách, kéo nàng ta khỏi cái ghế Hoàng hậu.




Tiêu Thái hậu không phải từng nói, Trịnh Chước không sai không thể phế ư? Vậy chính mình sẽ giúp nàng ta, khiến nàng ta phạm phải sai lầm đi!




Nghĩ đến đây, mắt đẹp của nàng càng thêm thâm trầm. Mà giả Trịnh Chước biết mình bị tính kế, liệu có ảnh hưởng tới Huyên Nhi không?




Nàng ngẩng đầu, hỏi Lý Cảnh: “Hoàng thượng, Huyên Nhi ở chỗ Hoàng hậu nương nương sẽ thật sự an toàn chứ ạ? Hoàng hậu luôn không thích thần thiếp, nhỡ người giận chó đánh mèo Huyên Nhi thì sao?”




Lý Cảnh lắc đầu, nói: "Cô ta chắc sẽ không? Nàng ta cướp Huyên Nhi, nói cho cùng, cũng là muốn dùng Huyên Nhi làm chỗ dựa. Nếu Huyên Nhi xảy ra chuyện, chẳng phải mưu tính của cô ta thành xôi hỏng bỏng không ư?” Ngừng một lúc, hắn lại nói tiếp, “Huống hồ, ta đã buộc mạng cả nhà Trịnh thị cùng với Huyên Nhi rồi, nàng ta không dám xuống tay với Huyên Nhi đâu.”




“Vậy thì tốt.” Tề Ngọc Yên thở một hơi nhẹ nhõm, “Trịnh gia không chỉ là nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu nương nương, cũng là hậu thuẫn của nàng ta, nàng ta chắc chắn sẽ ném chuột sợ vỡ đồ.”




Lý Cảnh gật đầu, hắn chợt nhớ ra gì đó, nói với Tề Ngọc Yên: “Ngọc Yên, nàng vất vả sinh Huyên Nhi, ngoại trừ khen ngợi nàng, ta nghĩ, cũng nên thăng bậc cho phụ thân nàng.”




Nghe Lý Cảnh nói vậy, Tề Ngọc Yên ngẩn ra.




Kiếp trước sau khi Huyên Nhi ra đời, chàng đã thăng bậc cho phụ thân nàng từ chính tam phẩm Vinh Uy đại tướng quân thành chính nhị phẩm Trấn Quốc đại tướng quân, hai năm sau lại thăng ông lên tòng nhất phẩm Trấn Viễn đại tướng quân, đến tận khi phụ thân thua trận bỏ mình.




Nàng nhớ rõ trước khi chết, có nghe Phan Dửu Quân nói, nguyên nhân phụ thân thua là do không có công trạng mà được tấn chức, lính bên dưới khinh thường ông, chúng quân không tin phục.




Kiếp này, nàng tất nhiên không thể để chuyện giống vậy phát sinh lần nữa.




Vì thế, nàng lắc đầu, nói: “Hoàng thượng, phụ thân thần thiếp không có công trạng gì, chỉ bởi vì thần thiếp sinh con trai, đã thăng bậc cho phụ thân, liệu có ổn không ạ?”




“Có gì không ổn?” Lý Cảnh không cho là đúng, “Nàng sinh cho ta hoàng tử duy nhất, thế là có công lớn với hoàng thất rồi. Ta thăng bậc cho phụ thân nàng cũng là chuyện bình thường, chắc chắn trên triều sẽ không có ai phản đối.”




“Ngoài miệng người ta không phản đối, trong lòng không chắc sẽ phục.” Tề Ngọc Yên chậm rãi nói, “Huống hồ phụ thân thần thiếp là quan võ, lên chức phải luận theo công trạng mới đúng. Bằng không, lấy gì mọi người nể phục? Nếu có một ngày ra chiến trận, thủ hạ khinh thường chủ soái, làm sao có thể thắng trận?”




“Chẳng lẽ Ngọc Yên không muốn thế lực nhà mẹ đẻ của mình lớn chút, có khả năng hậu thuẫn cho nàng à?” Lý Cảnh kinh ngạc.




Tề Ngọc Yên thở dài một hơi, nói: “Đương nhiên thần thiếp muốn phụ huynh (cha anh) có thể thăng quan tiến chức, nhưng thần thiếp hi vọng họ giành được bằng chính năng lực của mình, mà không phải dựa vào việc bám váy thần thiếp.”




“Ngọc Yên.” Nghe vậy, Lý Cảnh có chút xúc động, “Nàng giải thích như vậy, thật sự khác với những cô gái bình thường.”




“Vậy chuyện thăng bậc cho phụ thân thần thiếp, Hoàng thượng đừng đề cập đến nhé.” Nàng nhẹ nhàng nói.




“Ta theo lời nàng nói.” Hắn nắm tay nàng, “Dù sao trong lòng ta chỉ có mình nàng, coi như nhà mẹ đẻ không mạnh, cũng chẳng sao cả, ta sẽ là hậu thuẫn của nàng.”




Nàng cúi đầu cười, không nói.




“Chẳng qua, ta e rằng sắp phải tấn vị phân cho Phan Dửu Quân.” Hắn đột ngột nói.




“Vì sao?” Nàng kinh ngạc.




“Nàng biết không, vùng Đông Linh xảy ra lũ lụt, quan viên địa phương cứu tế không hết lòng hết sức, dẫn tới dân chúng oán than đầy đường. An bình Tiết độ sứ Hàn Thôi thừa cơ làm loạn mưu phản. Sáng sớm hôm nay, ta cùng nhóm Văn Thái úy, Binh bộ trao đổi, dự định phái Trung võ Đại tướng quân Đặng Tuấn nắm giữ ấn soái tiến tới đánh dẹp. Huynh của Phan Dửu Quân – Phan Kỳ muốn theo Đặng Tuấn tới Đông Linh dẹp loạn.”




Nói tới đây, Lý Cảnh nhéo tay Tề Ngọc Yên: “Ngọc Yên, ta thật sự chỉ vì để Phan gia yên tâm, mới tấn vị phân cho Phan Dửu Quân. Hiện giờ ta nói trước chuyện này với nàng một tiếng, tránh khiến nàng nghĩ lung tung.”




Nghe Lý Cảnh nói, Tề Ngọc Yên chợt lâm vào trầm tư.




Kiếp trước chuyện Hàn Thôi làm loạn, Tề Ngọc Yên cũng nhớ mang máng.




Nàng nhớ Đặng Tuấn tới Đông Linh thì dùng chiêu đặc biệt, thiết kế khiến Hàn Thôi rơi vào bẫy rồi toàn lực tấn công Hàn Thôi, cuối cùng quân Hàn đại bại mà trốn chạy.




Cũng trong lúc đó, triều đình trừng trị quan viên cứu tế bất lợi, hơn nữa trị thủy có hiệu quả, lũ rút. Triều đình lại điều phái lương tiền ở các nơi tới cứu tế nạn dân, rất nhanh dân chúng Đông Linh dần ổn định lại. Dân chúng thấy theo Hàn Thôi cũng chẳng sống được ngày lành, trái lại triều đình giúp mọi người vượt qua cơn khốn khó, nên cũng không giúp đỡ Hàn Thôi làm loạn nữa.




Hàn Thôi sau khi thua trận, thế lực giảm mạnh, lại chưa thể mời gọi bổ sung thêm lính mới, không có khả năng chiến đấu, cuối cùng bị Đặng Tuấn dùng trọng binh vây khốn tại Thần Ngưu sơn. Đám người Phan Kỳ được phái vào núi vây quét Hàn Thôi, không ngờ tìm ra chỗ ẩn núp của Hàn Thôi, sau một trận đấu ác liệt, đích thân hắn ta chém đầu Hàn Thôi, do đó lập công lớn.




Lúc ấy, Lý Cảnh vì khen ngợi Phan gia, không chỉ thăng bậc cho Phan Kỳ làm Chiêu võ tướng quân, còn sắc lập Phan Dửu Quân làm Đức phi - một trong tứ phi.




Chuyện Phan Kỳ lập công, Tề Ngọc Yên cũng nghe phụ thân Tề Chí Huy nhắc tới. Ông nói, Phan Kỳ lập công lớn hoàn toàn dựa vào may mắn. Một trận đã có thể đánh bại Hàn Thôi, chủ yếu do Đặng Tuấn đánh úp mà giành thắng lợi. Nàng còn nhớ rõ, lúc đó phụ thân tấm tắc khen Đặng Tuấn, nói hắn ta là nhân tài về quân hiếm có.




Nếu kiếp trước Phan Kỳ và Đặng Tuấn xuất chinh là có thể lập công lớn, nếu đổi lại là huynh trưởng của mình Tề Thứ dẫn đầu, có phải huynh ấy cũng có khả năng lập công lớn?




Nghĩ đến đây, Tề Ngọc Yên ngẩng đầu, nói với Lý Cảnh: “Hoàng thượng, thần thiếp có yêu cầu quá đáng, không biết có nên nói hay không.”




Lý Cảnh nhanh chóng nói: “Ngọc Yên có lời cứ việc nói, chỉ cần ta có thể làm được, tất nhiên sẽ đáp ứng nàng.”




Đến Huyên Nhi cũng không thể lấy về được, hiện giờ Lý Cảnh cũng không dám chắc chuyện mình có thể làm được.




“Huynh trưởng của thần thiếp là Tề Thứ, từ nhỏ theo phụ thân làm việc trong quân, cũng từng trải qua chiến sự vài lần, cũng tính có chút kinh nghiệm. Lần xuất chinh này nếu đã có Đặng Đại tướng quân giữ chỉ huy, nếu chỉ làm tiên phong gì đó, huynh trưởng thần thiếp cũng làm được.” Tề Ngọc Yên ngẩng đầu nói.




Nghe Tề Ngọc Yên nói vậy, Lý Cảnh sửng sốt. Muốn phái Phan Kỳ theo Đặng Tuấn xuất chiến, cũng là Phan Báo nêu ra với mình. Trong lòng hắn đương nhiên biết lão hồ ly Phan Báo này có ý đồ gì.




Tài năng quân sự của Đặng Tuấn ở trong triều rõ như ban ngày, Hàn Thôi căn bản không phải đối thủ của hắn. Giờ phân Phan Kỳ theo Đặng Tuấn, nói trắng ra chính là đi chiếm công. Chỉ là Lý Cảnh dựa theo lệ thường, trước khi đại chiến, tấn vị phân cho cung quyến ở trong cung của tướng lĩnh xuất chinh cho yên lòng quân. Nhưng Lý Cảnh không biết sau khi Tề Ngọc Yên biết phải tấn vị phân cho Phan Dửu Quân, nàng sẽ có phản ứng như nào, nên báo trước cho nàng biết.




Không ngờ tới, đối với chuyện tấn vị phân cho Phan Dửu Quân, Tề Ngọc Yên căn bản không nhắc tới, trái lại đề xuất cho ca ca nàng Tề Thứ làm tiên phong. Cho nên hắn cũng không hiểu nổi, là nàng đang tức giận? Hay là không quan tâm tới mình đây?




Thấy Lý Cảnh trầm mặc không nói, Tề Ngọc Yên tưởng hắn không muốn, bèn cười, nói: “Có phải thần thiếp không nên ra yêu cầu này không?” Nàng cúi đầu, cười nói, “Thần thiếp biết, chuyện trong triều, không tới lượt thần thiếp lắm lời, Hoàng thượng coi như thần thiếp chưa nói gì đi.”




“Ngọc Yên, không phải ta nghĩ thế đâu.” Nghe vậy, Lý Cảnh vội nói, “Chỉ là Phan Kỳ theo Đặng Tuấn xuất chinh, Phan Báo đã từng đề cập với ta. Nếu như Phan Kỳ không được cho đi, ta sợ ông ta sẽ nghĩ nhiều.”




“Chẳng lẽ theo Đặng Đại tướng quân xuất chinh, chỉ được một mình Phan Kỳ thôi sao?” Tề Ngọc Yên nói.




Nghe vậy, Lý Cảnh ngây ra.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Mặc Lãnh Nguyệt, QTNZ, Tearyruby, banhmikhet, hh09, meomeomeomy, thtrungkuti, tieunai691993, xichgo, y229917
     
Có bài mới 21.12.2019, 01:00
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 311
Được thanks: 2499 lần
Điểm: 42.32
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 75
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, ★ Chương 67: Thái y




Nghe Tề Ngọc Yên nói như vậy, Lý Cảnh kinh ngạc, sau đó hỏi: “Ý Ngọc Yên là, cho Tề Thứ và Phan Kỳ cùng theo Đặng Tuấn xuất chinh?”




Tề Ngọc Yên gật đầu, nói: “Lúc đại quân khai chiến hình như không chỉ có một tiên phong đúng không? Chẳng phải có thể chia làm trái giữa phải ba đường tiên phong ư?”




“Chuyện này nàng cũng biết?” Hắn sửng sốt.




Nàng nở nụ cười, nói: “Hoàng thượng, mặc dù thần thiếp là đàn bà con gái, không hiểu dụng binh, nhưng cũng lắng nghe lúc phụ thân và huynh trưởng nói chuyện về bày binh bố trận. Thần thiếp hơi có ấn tượng với việc này.”




“Trẫm hiểu ý nàng rồi, thông minh đấy.” Nói xong hắn nhéo mũi nàng, cười nói: “Được, chuyện nàng vừa mới nói, ta sẽ cân nhắc.”




“Đa tạ Hoàng thượng!” Tề Ngọc Yên mừng rỡ nói.




Nàng biết, lời này của hắn nghĩa là đã đồng ý cho Tề Thứ theo Đặng Tuấn cùng ra trận.




Thấy nàng từ sau khi Huyên Nhi rời khỏi, khó có được vui vẻ như thế, tâm trạng hắn cũng khá hơn, nên vươn tay, ôm nàng vào lòng, thầm thì bên tai nàng: “Ta đã nói, chuyện có thể làm, ta nhất định sẽ làm.”




“Dạ.” Nàng cũng không nói thêm gì, chỉ tựa đầu vào ngực hắn, ra sức gật đầu, trong lòng lại tính toán.




Coi như Phan Kỳ cũng theo đại quân xuất chinh thì sao? Nàng cam đoan, lần này người lấy được đầu Hàn Thôi, nhất định là Tề Thứ.




Nghĩ đến đây, Tề Ngọc Yên cười khẩy trong lòng. Phan Dửu Quân sợ là nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi, kiếp này Tề Thứ cướp quân công của huynh trưởng nàng ta, chuyện này sẽ khiến ả thiệt lớn. Kiếp trước ả vì khoe khoang công lao huynh trưởng của ả, từng thuật lại sinh động Phan Kỳ tìm được Hàn Thôi bằng cách nào, chiến đấu với gã ra sao, lấy đầu gã thế nào.




Nếu Tề Ngọc Yên đã biết trước chỗ ẩn núp của Hàn Thôi, như vậy, đến lúc đó người đầu tiên đuổi tới, chắc chắn là Tề Thứ. Nếu Phan Kỳ có thể lấy được đầu Hàn Thôi, nàng tin tưởng, dựa vào năng lực Tề Thứ, đánh bại Hàn Thôi càng dễ dàng.




Chỉ cần Tề Thứ lập công lớn, Hoàng đế sẽ danh chính ngôn thuận thăng bậc ban thưởng cho huynh ấy. Theo đó, sẽ không có ai nói Tề gia lợi dụng quan hệ bên trên, mọi chuyện sau này sẽ thuận buồm xuôi gió.




Ngày hôm sau, Lý Cảnh hạ chiếu phong Phan Dửu Quân làm quý tần.




Ba ngày sau, Trung võ Đại tướng quân Đặng Tuấn dẫn dắt đại quân xuất phát, tiến về Đông Linh dẹp loạn. Còn Phan Kỳ cùng Tề Thứ chia làm đại quân dẹp loạn tiên phong cánh trái và cánh phải, xuất phát cùng một lúc với đại quân.




Bảy ngày sau, Lý Cảnh tiến hành đại lễ sắc phong quý phi long trọng cho Tề Ngọc Yên tại Kỳ Nguyên điện, ban cho nàng kim sách và kim ấn.




Tuy sắc phong quý phi không long trọng bằng sắc lập Hoàng hậu, không chỉ phải đại xá thiên hạ, hơn nữa hoàng thân trọng thần cùng mệnh phụ triều đình đều có thể đến dự lễ. Nhưng ngày hôm đó, trong hoàng cung vẫn vô cùng náo nhiệt vui vẻ.




Tề phu nhân cùng chị dâu Trương Tương Như tiến cung dự lễ, Hoàng đế sau khi để các nàng dùng ngọ thiện trong cung, còn cho phép ba mẹ con ba chuyện trò với nhau trong Trọng Hoa cung một lúc rồi mới rời đi.




Tề Ngọc Yên nhân cơ hội lén lút giao bức thư có viết nơi Hàn Thôi trốn cho mẫu thân, bảo mẫu thân mang về phái người ra roi thúc ngựa đuổi theo đại quân, giao thư cho Tề Thứ.




Có mẫu thân cùng chị dâu ở bên, tâm trạng Tề Ngọc Yên đỡ hơn ít nhiều.




Sau khi mẫu thân và chị dâu rời khỏi, Tề Ngọc Yên gọi Mai Hương với Trúc Vận lấy hạ lễ Tiêu Thái hậu, Hoàng hậu Trịnh Chước và tần phi khác đưa tặng ra xem.




Tiêu Thái hậu ban cho cây trâm song loan điểm thúy chạm vàng khảm hồng bảo thạch cùng ngọc bội phỉ thúy đằng hoa.




Hoàng hậu Trịnh Chước ban cho Tề Ngọc Yên, ngoại trừ một viên dạ minh châu lớn bằng quả trứng chim, còn có một cây trâm Lục Tuyết thơm ngát.




Thấy Tiêu Thái hậu và Trịnh Chước ra tay phóng khoáng như thế, Tề Ngọc Yên cười lạnh trong lòng. Hai người này có lẽ cướp Huyên Nhi của mình, áy náy trong lòng nên mới hào phóng như thế?




Phan Dửu Quân tặng một cây trâm ngọc Khổng tước xanh ngọc ánh biếc. Trên khắp chiếc trâm ngọc này nạm đá quý màu sắc rực rỡ, bất luận ngày đêm, luôn lấp lánh ánh sáng, rất lung linh. Bên cạnh đó, nàng ta còn tặng Tề Ngọc Yên một tử đàn hương được bí chế, nói rằng đốt liên tục ba tháng, vừa có khả năng loại trừ bách bệnh, còn hỗ trợ giấc ngủ.




Lương Tử Vân tặng một cặp vòng tay Dương Chi ngọc. Vòng ngọc này trắng như tuyết, không chút tì vết. Xem ra, mặc dù Lương Tử Vân không ưa nàng, sĩ diện vẫn phải giữ trọn.




La Xảo Nhi tặng trâm châu điệp luyến hoa vàng nạm ngọc. Cây trâm này nằm trong đống quà không tính là quý giá nhất, nhưng bươm bướm màu vàng trên cây trâm kia vờn bên đóa hoa trắng, thoạt nhìn cực kì sống động. Còn nhụy hoa lại được màu đỏ mã não điểm xuyết, trông vô cùng xinh đẹp.




Kiếp trước ngoại trừ việc Hoàng hậu mất sớm, chưa ban vật cho nàng, Tiêu Thái hậu ban cho một miếng ngọc bội, còn lễ vật của ba người kia, đều giống với kiếp trước.




Tề Ngọc Yên nhặt ra trâm châu điệp luyến hoa, đặt vào trong hộp trang sức mình hay dùng, sau đó nói với Trúc Vận đang đứng hầu bên cạnh: “Trúc Vận, đặt những thứ khác vào lại đi.”




“Dạ, nương nương.” Trúc Vận bước lên trước, nhặt nhạnh đồ vật, tính để vào rương, nhìn thấy đàn hương kia, sợ cất lâu sẽ hỏng, bèn hỏi Tề Ngọc Yên: “Nương nương, đàn hương này cũng bỏ vào ạ?”




Tề Ngọc Yên quay mặt lại xem, nhìn hương kia, nhớ tới kiếp trước Phan Dửu Quân âm thầm làm ra mấy chuyện với mình, chợt giật mình, nói với Trúc Vận: “Trúc Vận, em mang hương này đi kiểm tra thử xem có gì kì lạ không?”




Nghe vậy, Trúc Vận kinh ngạc, hơi ngập ngừng, nói: “Nương nương nghi ngờ Phan quý tần động chạm vào đàn hương này? Chuyện này, chắc không thể đâu?”




“Trúc Vận, không thể không đề phòng lòng dạ người khác, em hoàn toàn đừng tưởng lòng người vô cùng thiện lương! Hôm ta sinh Huyên Nhi, đã ầm ĩ với Phan Dửu Quân như thế nào, em đều chứng kiến. Em tin tưởng nàng ta sẽ không bất mãn? Mọi thứ đều nên cẩn thận mới tốt.”




“Nương nương nói đúng ạ, vậy nô tỳ cầm đàn hương đi kiểm tra.” Nói xong Trúc Vận đưa hương lên mũi ngủi, nói: “Hương này hình như hơi khác với tử đàn hương bình thường, chỉ là, nô tỳ, cũng không biết có thể phân biệt được không. Nương nương, nếu nô tỳ không xác định được, có thể mời Vương thái y của Thái y viện tới giúp đỡ được không? Hắn đối với vấn đề này giỏi hơn nô tỳ.”




Tề Ngọc Yên gật đầu, cười nói: “Đi đi. Nhưng không được nói cho hắn biết hương này từ đâu mà có.”




“Dạ, nương nương, Trúc Vận đã nhớ.” Trúc Vận nói xong, thu dọn châu báu đồ trang sức nhóm hậu phi tặng, rồi cầm đàn hương ra ngoài.




Buổi tối, Lý Cảnh xong việc, cũng qua Trọng Hoa cung.




Tề Ngọc Yên dùng thiện cùng hắn, hai người đi dạo bên hồ Ngọc Xuân, trở về đánh cờ một lúc, rồi mỗi người tắm rửa chuẩn bị nghỉ ngơi.




Lần nào Lý Cảnh tắm cũng nhanh hơn Tề Ngọc Yên. Lần này cũng không ngoại lệ, lúc Tề Ngọc Yên từ phòng tắm đi ra, vào trong tẩm điện đã thấy Lý Cảnh mặc tẩm y nằm trên giường.




Chỉ thấy hắn không dựa ngồi đọc sách như bình thường, mà hai tay vắt ra sau đầu làm gối, hai mắt nhìn trời, không biết đang suy nghĩ gì.




Nghe thấy tiếng Mai Hương đóng cửa, Tề Ngọc Yên tới trước bàn trang điểm, thả tóc xuống, chải mượt rồi mới tới bên giường, thấy Lý Cảnh vẫn đang thừ người nhìn nóc màn trướng, dáng vẻ như đang nghĩ ngợi.




Nàng cúi người xuống, vươn tay vẫy trước mặt hắn, hỏi: “Hoàng thượng đang nghĩ gì mà tập trung thế?”




Lý Cảnh xoay đầu lại, nhìn Tề Ngọc Yên, khóe miệng cong lên, duỗi tay ôm nàng vào lòng, cười nói: “Nàng thật sự muốn biết ta đang nghĩ gì?”




“Hoàng thượng muốn nói cho thần thiếp, thần thiếp sẽ lắng nghe. Hoàng thượng không muốn nói, thần thiếp cũng không hỏi.” Nàng nói.




Hắn dùng tay chấm lên chóp mũi nàng, cười nói: “Ta vừa mới tính, hai chúng mình đã bao lâu chưa gần gũi?”




Nàng ngẩn ra.




Từ sau khi nàng mang thai, sợ tổn thương con nên không thân mật với chàng nữa. Sau này chàng đi Thái Sơn, đợi chàng trở về thì thai cũng đã lớn, ngay cả ngủ cũng thấy vất vả, vì thế càng không có tâm tư muốn những thứ ấy.




Tuy chàng từng hỏi nàng hai lần, nhưng đều bị nàng cự tuyệt thẳng thừng. Tiếp đó, nàng sinh con, ở cữ, đương nhiên không thể cùng một chỗ.




Tính ra, hai người đều gần một năm không thân mật.




Nghĩ đến đây, Tề Ngọc Yên cảm giác mặt nóng lên, nâng mày nhìn hắn, xẵng giọng: “Sao Hoàng thượng lại không biết xấu hổ như thế cơ chứ?”




Hắn ôm chặt nàng, thầm thì: “Không biết xấu hổ cũng chỉ với một mình nàng.”




Hơi thở của hắn phả bên tai nàng, nong nóng. Đột nhiên, nàng cảm giác được tay hắn thò vào vạt áo tẩm y nàng, rất nhanh đã chạm tới nơi mềm mại bên ngoài trước ngực nàng, dùng sức xoa nắn.




Tề Ngọc Yên chỉ cảm thấy hai gò má như nước sôi, lôi kéo cánh tay hắn, muốn kéo tay hắn ra: “Hoàng thượng, chàng bỏ tay ra trước đã!”




Tay hắn lại dính chặt như keo, kéo cũng không ra.




“Hoàng thượng! Đừng nóng vội như thế!” Nàng la hắn.




Bất chợt, hắn xoay người một cái, đặt nàng ở dưới thân, yên lặng nhìn nàng, hờn dỗi nói: “Sao có thể không gấp chứ? Ngọc Yên, ta nhịn đã lâu, nghẹn tới sắp hỏng rồi.”




“Nhiều năm trước kia, chẳng phải Hoàng thượng cũng vượt qua đó thôi?” Nàng nói.




“Đó là lúc chưa khai trai, chưa biết vị thịt. Giờ ngày ngày nhìn thấy nàng, mà lại không được ăn, khó chịu biết bao.”




“Thiếp đâu có khó chịu.” Nàng bĩu môi.




“Vậy nàng nỡ để ta khó chịu ư?” Nói xong hắn bắt đầu cởi vạt áo nàng, “Ta thấy Huyên Nhi ăn ngon miệng lắm, ta cũng muốn ăn.”




Nghe hắn nhắc đến Huyên Nhi, nàng chấn động.




Hắn biết mình nói sai, ngay lập tức ngừng tay, lặng lẽ nhìn nàng.




Nàng nhìn hắn, hơi khói lan dần trong mắt.




“Ngọc Yên.” Hắn thở dài một tiếng, dùng tay xoa má nàng, hôn nhẹ lên, nói: “Hay là, chúng ta thêm một đứa nữa.”




Nàng ngừng trong giây lát, nâng mắt lên nhìn hắn. Nàng biết, đối với chuyện của Huyên Nhi, hắn vẫn rất áy náy trong lòng.




Nàng mềm lòng, hai tay ôm cổ hắn, cười nói: “Được, nhưng giờ chúng mình sinh con gái nhé.”




Có con trai có con gái, hợp thành một chữ “Tốt”. Nhưng mà, sẽ có con gái sao? Kiếp trước nàng chỉ sinh mỗi Huyên nhi, sau này mặc dù nàng và hắn cùng với nhau, nhưng bốn năm trời, nàng vẫn không sinh được thêm.




Lòng, không kìm được nhớ Huyên Nhi.




Huyên Nhi, mẫu thân rất nhớ con. Cho dù mẫu thân có những hài tử khác hay không, mẫu thân cũng sẽ không từ bỏ con. Mẫu thân nhất định sẽ nghĩ ra cách, giành lại được con về. Và phụ hoàng con, là chỗ dựa lớn nhất để mẫu thân có thể giành con về.




Nghĩ đến đây, Tề Ngọc Yên ngẩng đầu lên, sáp môi lại, hôn hắn thật sâu, mạnh mẽ xâm nhập vào trong môi hắn, cùng hắn quấn lấy nhau.




Một cái hôn chủ động này của nàng, khiến cho ngọn lửa trong hắn như được tiếp thêm, thoáng chốc bùng lên dữ dội, đốt cháy nàng và hắn, tựa như hai người muốn cùng nhau tan thành tro bụi…




Ngày hôm sau, lúc Tề Ngọc Yên tỉnh lại, Lý Cảnh đã không còn bên.




Nàng hơi động đậy, mùi hương hoan ái đêm qua bên trong chăn lập tức phả vào mặt.




Mặt nàng nóng phừng phừng.




Có lẽ đã lâu không cùng với nhau, đêm qua hai người quấn quít đặc biệt lâu, khiến cho tới giờ thân thể nàng vẫn đau nhức không thôi.




Thấy sắc trời đã không còn sớm, nàng chịu đựng cảm giác không mấy thoải mái, từ từ ngồi dậy, gọi với ra ngoài cửa: “Người đâu!”




Mai Hương đẩy cửa tiến vào, hô lên: “Nương nương có gì phân phó ạ?”




“Mai Hương, em đi chuẩn bị chút nước, ta muốn tắm rửa.” Nàng nói.




“Dạ, nương nương.” Mai Hương liền lui ra ngoài.




Nàng mặc xiêm y, ngồi vào trước bàn trang điểm, túm lấy tóc phía sau vấn lên. Chẳng bao lâu, Mai Hương chuẩn bị nước xong liền tới gọi nàng, nàng mới đứng dậy tới canh thất tắm rửa.




Tắm rửa xong xuôi, cả người thoải mái.




Mai Hương đỡ nàng tới trước bàn trang điểm, chải tóc cho nàng.




Tề Ngọc Yên ngồi ở trước gương đồng, nhìn nữ tử trong gương, mi mục như họa, mới mấy ngày trước còn tiều tụy, gương mặt cuối cùng đã có lại chút màu sắc.




Mai Hương ở sau lưng, chải mái tóc rối của nàng thành suôn mượt: “Nương nương, hôm nay muốn vấn kiểu gì ạ?”




“Vấn theo ý em đi.” Tề Ngọc Yên cười nhẹ nói.




“Vậy hôm nay nô tỳ vấn cho nương nương Mặc Tuyền kế nhé.” Mai Hương cười nói.




“Được.” Ngẫm nghĩ, nàng còn nói thêm. “Đeo lên cho ta cây trâm điệp luyến hoa mà La thuận nghi tặng ta đi.”




“Dạ.” Mai Hương đáp, động tác trên tay không dừng lại, nhanh nhẹn cuốn sắc đen dài thành búi tóc trên đầu, rồi cài trâm ngọc điệp luyến hoa vào.




“Nương nương xem thử có hài lòng không ạ?” Mai Hương hỏi.




Tề Ngọc Yên quan sát hai bên, gật đầu, nói: “Đẹp lắm.”




“Nô tỳ ra ngoài gọi nghi liễn chuẩn bị tới Khôn Dương cung thỉnh an nhé.” Mai Hương khẽ giọng nói.




“Đi đi.” Tề Ngọc Yên gật đầu nói.




Mai Hương liền lui xuống.




Tề Ngọc Yên ngồi một mình trước gương đồng, tay phải chống má. Không biết hôm nay tới Khôn Dương cung, có cơ hội gặp được Huyên Nhi không. Nếu như Trịnh Chước vẫn không nhắc tới chuyện cho mình gặp Huyên Nhi, mình có nên đề cập đến không?




Đương lúc nàng trầm tư thì Trúc Vận đi vào, hành lễ sau lưng nàng, nói: “Nương nương, nô tỳ có việc muốn bẩm báo.”




Tề Ngọc Yên vừa nghe, bỏ tay xuống, xoay người lại, nói với Trúc Vận: “Em nói đi!”




Trúc Vận nhìn ngó xung quanh, bấy giờ mới thấp giọng nói: “Nương nương, chuyện hôm qua cô bảo nô tỳ điều tra, nô tỳ đã điều tra xong.”




“Nhanh vậy ư?” Tề Ngọc Yên giật mình, hỏi: “Thế đàn hương kia có vấn đề gì không?”




“Đúng thật có vấn đề!” Trúc Vận gật đầu, nói, “Trong hương kia có trộn lẫn một loại thuốc tên gọi là cỏ Tuyệt Hoan.”




“Thứ đó là gì?” Tề Ngọc Yên nâng mày.




“Cỏ Tuyệt Hoan này không có ở Đại Hiên, xuất phát từ bộ lạc người Địch ở phía tây Viên quốc. Cỏ này có công dụng đặc biệt, đó là đốt lên tạo ra khói có thể khiến phụ nhân không thể thụ thai, nếu phụ nhân ngửi liên tục ba tháng, cả đời không thể thụ thai.”




Tề Ngọc Yên vừa nghe, biến sắc: “Trúc Vận, em nói thật chứ?”




“Chính xác tuyệt đối.” Trúc Vận đáp.




“Sao em biết được là thuốc của người Địch?” Tề Ngọc Yên hỏi.




Trúc Vận đáp: “Hồi nương nương, hôm qua nô tỳ trở về phòng, cạo ra một ít bột đàn hương, xem xét kĩ lưỡng, phát hiện trong đó ngoại trừ bột đàn hương, còn có một loại nô tỳ chưa từng gặp qua. Nô tỳ vội tới Thái y viện tìm Vương vị, nhờ hắn xem giúp, sau khi hắn kiểm tra, nói rằng hơi giống thuốc của người Địch, hắn cũng không dám khẳng định, nhưng hắn quen biết một vị thầy thuốc người Địch sống trong kinh thành, nên lập tức ra cung tìm Địch y kia đến xem. Vừa rồi Vương Vị tới tìm nô tỳ, bảo rằng Địch y kia biết thứ đó, nói thuốc này là cỏ Tuyệt hoan, khói sau khi đốt có thể khiến phụ nhân vô sinh.”




Nghe Trúc Vận thuật lại, chân tay Tề Ngọc Yên đã lạnh toát.




Kiếp trước mình ngửi cỏ Tuyệt Hoan liên tục hơn ba tháng.




Chẳng trách, kiếp trước sau khi mình sinh hạ Huyên Nhi, thì không còn mang thai được nữa. Hóa ra, mọi chuyện đều có tay Phan Dửu Quân nhúng vào.




Kiếp này, Phan Dửu Quân vẫn sử dụng thứ ấy ý muốn mình vô sinh, ả ra tay âm độc như thế, vậy thì đừng trách nàng lòng dạ độc ác.




Nghĩ đến đây, Tề Ngọc Yên nói với Trúc Vận: “Trúc Vận, em chuẩn bị cho ta một bát tị tử canh.”




Nghe Tề Ngọc Yên muốn uống tị tử canh, Trúc Vận giật mình: “Nương nương muốn tị tử canh làm gì ạ?”




Tề Ngọc Yên nói: “Trúc Vận, nếu ả Phan Dửu Quân ý đồ hại ta vô sinh, nếu ta mang thai lúc này, ả biết âm mưu bị bại lộ, sẽ đề phòng ta, ta xuống tay cũng khó khăn hơn. Cho nên, hiện tại ta không thể mang thai.”




Trúc Vận nhíu mày: “Cho nên nương nương muốn uống tị tử canh, để cho mình tạm thời không thụ được thai?”




Tề Ngọc Yên gật đầu, còn nói thêm, “Đúng, em cũng chuẩn bị một ít đàn hương hơi giống với loại này, châm trong phòng ta. Trong Trọng Hoa cung này không biết cơ sở ngầm của ả ta, không thể để cho ả phát hiện đề phòng ta.”




“Nương nương, có cần thiết phải phiền toái như thế không? Chỉ cần nương nương báo lại việc này cho Hoàng thượng, Hoàng thượng biết Phan quý tần dùng độc dược hại nương nương vô sinh, chắc chắn làm chủ cho nương nương.” Trúc Vận nói.




Tề Ngọc Yên lắc đầu, nói: “Bây giờ chưa phải lúc. Nếu lúc này để Hoàng thượng ra tay, coi như nhốt ả vào lãnh cung thì sao? Thế lực Phan gia vẫn tồn tại, khó nói sau này Hoàng thượng cần tới Phan gia, vẫn có thể thả ả ra.”




Kiếp trước Phan gia hãm hại cả nhà Tề thị, kiếp này, nàng chắc chắn phải nhổ cả gốc rễ Phan gia.




Trúc Vận không ngờ Tề Ngọc Yên đã suy tính xa đến vậy, chỉ đành đáp: “Dạ, nô tỳ nghe theo nương nương.”




Thấy Trúc Vận ra cửa, Tề Ngọc Yên vẫn ngẩn ngơ ngồi tại chỗ.




Hóa ra, Phan Dửu Quân vì đối phó mình, lên kế hoạch mấy năm trời. Kiếp trước mình thật sự quá ngây thơ, chẳng có tí phòng bị với ả ta, khó trách cuối cùng lại rơi vào kết cục bi thảm như kia.




Chỉ là kiếp này, nàng đã không còn là Tề Ngọc Yên không hiểu thế sự kia nữa. Nếu đã biết thủ đoạn của ả và Phan gia, vậy nàng sẽ hát thật hay vở kịch này.




Đến khi nàng trở về từ Khôn Dương cung, Trúc Vận bưng chén thuốc tới, dâng lên cho Tề Ngọc Yên: “Nương nương, tị tử canh đã hầm xong.”




“Ừ.” Tề Ngọc Yên gật đầu, nàng đưa tay bưng bát thuốc, hơi ngây người.
Kiếp này hồi mới ở bên Lý Cảnh, lúc hai người gần gũi xong, hắn sai Thu Sương đưa trợ dựng dược cho nàng, nàng lại tưởng rằng tị tử canh, vì vậy mà thương tâm một thời gian. Không ngờ, giờ nàng lại chủ động uống bát tị tử canh này.




Nàng cười khổ một tiếng, sau đó đưa bát tới bên môi, một hơi uống cạn sạch thuốc trong đó.




Đây là lần đầu tiên nàng uống tị tử canh, đắng ngắt.




Nàng lau miệng, đưa bát cho Trúc Vận.




Trúc Vận đưa tay nhận chén thuốc, nói với Tề Ngọc Yên: “Phải rồi, nương nương, cô cũng đừng lo lắng quá cho tiểu hoàng tử. Nô tỳ nghe Vương Vị nói, Hoàng hậu nương nương quan tâm tiểu hoàng tử lắm.”




“Làm sao hắn biết Hoàng hậu quan tâm Huyên Nhi?” Tề Ngọc Yên sửng sốt.




Hiện tại vừa nghe tới tin Huyên Nhi, nàng liền kích động.




Hôm nay đi Khôn Dương cung, vẫn chẳng thể gặp Huyên Nhi, nàng cực kì buồn rầu.




“Bây giờ ngày nào Vương Vị cũng phải tới Khôn Dương cung gặp tiểu hoàng tử.” Trúc Vận nói.




“Ngày nào hắn cũng tới gặp Huyên Nhi ư? Vì sao?” Tề Ngọc Yên căng thảng, “Chẳng lẽ Huyên Nhi bị bệnh?”




“Không ạ.” Trúc Vận sợ Tề Ngọc Yên sốt ruột, vội vàng nói, “Nô tỳ nghe Vương Vị nói, Hoàng hậu nương nương ra lệnh hắn bất kể hoàng tử có bệnh hay không bệnh, đúng giờ mỗi ngày tới Khôn Ninh cung khám cho tiểu hoàng tử.”




“Hoàng hậu sai Vương Vị xem cho Huyên nhi?” Tề Ngọc Yên ngẩn ra, “Nàng ta thật sự lo lắng cho Huyên Nhi?”




“Dạ.” Trúc Vận gật đầu, nói, “Nô tỳ nghe cung nhân xì xào, Hoàng thượng từng nói, nếu tiểu hoàng tử có chuyện, Hoàng thượng sẽ không bỏ qua cho Hoàng hậu nương nương và cả nhà Trịnh thị. Đương nhiên Hoàng hậu nương nương không dám lơi là, sợ tiểu hoàng tử xảy ra chuyện, không thể giao cho Hoàng thượng, thành ra mới lo lắng như vậy.”




“Ra thế, nàng ta lo lắng Huyên Nhi như vậy, là sợ Huyên Nhi có việc sẽ liên lụy tới nàng ta cùng Trịnh gia.” Tề Ngọc Yên suy nghĩ gật đầu. Xem ra, ngược lại mình có thể lợi dụng chuyện này, dựng chuyện, giành lại Huyên Nhi.




Trúc Vận cầm chén thuốc bỏ vào khay, mỉm cười nói: “Nếu nương nương không còn gì phân phó, nô tỳ lui xuống trước ạ.”




Tề Ngọc Yên ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn Trúc Vận,  nói: “Trúc Vận, em bảo, liệu ta có thể tin tưởng vị Vương Vị thái y này không?”




Nghe vậy, Trúc Vận giật mình, sau đó mặt đỏ bừng, nói: “Nô tỳ tin chắc, hắn đối với nương nương, trung tâm y như nô tỳ ạ.”




Tề Ngọc Yên nở nụ cười: “Đó là tất nhiên, hắn vẫn chưa cưới được em, sao dám đắc tội ta.”




Nghe vậy, Trúc Vận vừa lúng túng vừa xấu hổ, kêu lên: “Nương nương!” Mặt cô, lúc này giống như tấm lụa đỏ.




“Nam nữ yêu nhau, vốn là bình thường, có gì ngại?” Tề Ngọc Yên cười nhẹ nói, “Nếu hai người các ngươi có tình, ta đương nhiên sẽ không gây khó dễ bên trong.”




“Nương nương muốn Vương Vị chiếu cố tốt tiểu hoàng tử.” Trúc Vận đỏ ửng mặt mũi, cúi đầu nói, “Chuyện này không cần nương nương nói, hắn cũng sẽ làm.”




“Không phải, ta cần hắn giúp đỡ ta lấy lại Huyên Nhi.” Nàng nói.




“Giúp như thế nào ạ?” Trúc Vận sửng sốt. Đến Hoàng thượng cũng không thể khiến tiểu hoàng tử trở về với nương nương, Vương Vị sao có thể?




Tề Ngọc Yên tươi cười, nói: “Bây giờ em đi một chuyện tới Thái y viện, bảo thân thể ta hơi mệt mỏi, nhờ Vương Vị tới xem cho ta. Đợi hắn tới, ta sẽ giải thích trước mặt hắn.”




“Dạ, nương nương.” Trúc Vận không rõ cho lắm, chỉ đành gật đầu, “Nô tỳ đi ngay ạ.” Dứt lời Trúc Vận đi vội vã.




Trông thấy bóng dáng Trúc Vận dần xa, trong lòng Tề Ngọc Yên kích động không thôi. Xem ra, lúc trước dẫn theo Trúc Vận vào cung là hoàn toàn chính xác, không chỉ mình có thị nữ trung thành và tận tâm, còn có thêm một thái y có thể để mình sử dụng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: QTNZ, Tearyruby, banhmikhet, thtrungkuti, tieunai691993, xichgo
     
Có bài mới 21.12.2019, 01:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 311
Được thanks: 2499 lần
Điểm: 42.32
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, ★ Chương 68: giúp đỡ




Chẳng bao lâu, Vương Vị tới Trọng Hoa cung.




Trúc Vận dẫn y vào trong điện.




Hai người bước tới trước, hành lễ với Tề Ngọc Yên.




Tề Ngọc Yên đang luyện chữ, thấy Vương Vị tới, ngẩng đầu tươi cười, nói: “Vương thái y đã tới.”




Sau đó nàng gác bút lên giá, quay sang, nói với Mai Hương đứng bên: “Mai Hương, em ra cửa canh chừng.”




“Dạ.” Mai Hương hành lễ, không hỏi nhiều thêm, lui ngay ra ngoài.




“Nghe nói quý phi nương nương có bệnh, xin để thần xem mạch cho nương nương trước ạ.” Vương Vị mỉm cười nói.




“Không phải gấp.” Tề Ngọc Yên tới bàn ngồi xuống, bưng lên chén trà bên tay, nhấp một ngụm, sau đó ngẩng đầu nhìn Vương Vị, nói: “Vương thái y, nghe nói ngươi và Trúc Vận quen biết đã nhiều năm.”




Vương Vị không ngờ Tề Ngọc Yên đột ngột nhắc tới việc này, giật mình, sau đó cúi đầu đáp: “Dạ phải, quý phi nương nương.”




“Không biết Vương thái y cảm thấy Trúc Vận thế nào?” Tề Ngọc Yên cười hỏi.




Trúc Vận nghe vậy lúng túng, khẽ giọng kêu: “Nương nương!”




Vương Vị trộm nhìn Trúc Vận, đỏ mặt nói: “Hồi quý phi nương nương, thần cảm thấy Trúc Vận cô nương, tất nhiên là, cực tốt.”




Tề Ngọc Yên chăm chú nhìn Vương Vị, gật đầu cười nói: “Ta cũng cảm thấy Trúc Vận cực tốt. Cho nên, ta tính giữ em ấy bên người thêm vài năm.”




Vương Vị giật mình, liếc nhìn Trúc Vận, cúi đầu không nói gì.




“Vương thái y, không giấu gì ngươi, hiện giờ ta vẫn chưa rời được Trúc Vận. Đợi ta xử lý xong chuyện cùng người, ta sẽ để em ấy nở mày nở mặt gả ra ngoài.” Nói tới đây, Tề Ngọc Yên quay mặt nhìn Trúc Vận, nói, “Phu quân em ấy, sẽ do chính em ấy chọn lựa. Em ấy nguyện ý gả cho ai, thì gả cho người đó. Đến khi ấy, ta sẽ đưa em ấy xuất giá y như muội muội vậy.”




Trúc Vận nghe xong, bùi ngùi, đỏ mắt nói: “Nương nương, Trúc Vận không gả, Trúc Vận muốn hầu hạ cô cả đời.”




Tề Ngọc Yên nở nụ cười: “Trúc Vận, em đừng nói thế.” Nói xong đánh mắt về Vương Vị, “Vừa nghe em nói không gả, Vương thái y nóng ruột nóng gan lắm rồi kìa, không chừng đang hận ta lắm đó.”




“Thần không dám.” Mặt Vương Vị càng đỏ bừng, vội nói, “Thần, thần theo ý Trúc Vận.”




“Sao?” Tề Ngọc Yên lườm Vương Vị, nói, “Trúc Vận không gả, ngươi không sốt sắng à? Có phải tính cưới ai khác không?”




Trúc Vận vừa nghe, vội nâng hai mắt ngấn lệ, nhìn chằm chằm Vương Vị.




“Oan quá, quý phi nương nương!” Vương Vị vội xua tay, mặt đỏ tai hồng nói, “Kiếp này không phải Trúc Vận thần sẽ không cưới, nếu nàng ấy muốn hầu hạ nương nương cả đời không gả, thần cũng cả đời không lập gia đình.”




Thấy bộ dạng cuống quít của Vương Vị, Tề Ngọc Yên bật cười thành tiếng: “Được rồi, hai người các ngươi cũng đừng nói không gả không cưới gì hết. Phải gả thì nên gả, phải cưới thì nên cưới, chỉ là đành để các ngươi phải đợi mấy năm thôi.”




Trúc Vận vừa nghe, bịch một tiếng quỳ xuống trước mặt Tề Ngọc Yên, rơm rớm nói: “Nương nương, mạng Trúc Vận là phu nhân cho, chỉ cần nương nương có việc cần đến Trúc Vận, đừng nói đợi vài năm, muốn mạng Trúc Vận, Trúc Vận cũng nguyện ý.”




Vương Vị cũng vội vàng quỳ xuống bên người Trúc Vận, nói: “Nương nương, thần cũng vậy ạ.”




Tề Ngọc Yên nhanh chóng đứng dậy, đỡ hai người lên, cười nói: “Mạng hai người, ta không cần. Chẳng qua, bây giờ ta thật sự có hai chuyện, muốn Vương Thái y hỗ trợ.”




“Quý phi nương nương xin cứ phân phó, thần muôn lần chết không chối từ.” Vương Vị nói.




Tề Ngọc Yên cười tươi, nói: “Nghe Trúc Vận nói, mỗi ngày Vương thái y đều tới khám cho Huyên Nhi, ta muốn Vương thái y bận bịu một chuyện, đương nhiên là về Huyên Nhi.”




“Hồi nương nương, hoàng tử Huyên hoàn toàn khỏe mạnh.” Vương Vị nhanh chóng nói.




“Nhưng mà, chuyện ta muốn ngươi làm, chính là để thằng bé không khỏe.” Tề Ngọc Yên chăm chú nhìn Vương Vị.




“Khiến Hoàng tử Huyên không khỏe?” Vương Vị ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Tề Ngọc Yên, thấy vẻ mặt nàng nghiêm túc, không giống đang nói đùa, y sững người.




Thấy Vương Vị đờ ra, Tề Ngọc Yên cười lên: “Đương nhiên không phải khiến thằng bé thật sự ốm, chỉ là muốn nó giống như không khỏe thôi, ngươi còn phải nói với Hoàng hậu rằng thằng bé không khỏe, hơn nữa do thay đổi sinh hoạt, tình trạng của nó sẽ còn tệ hơn, chuyện còn lại ngươi đừng quan tâm, tự nhiên ta sẽ xử lý.”




“Ngược lại thần có cách để Hoàng tử Huyên giống như không khỏe lắm. Nhưng Hoàng hậu thấy hoàng tử Huyên lâu ngày không khỏi, nhất định sẽ gọi Sử Viện Chính đến xem cho thằng bé.” Vương Vị nói, “Đến lúc đó sẽ không giấu được.”




“Nếu Sử Viện Chính cũng nói Huyên Nhi không được khỏe thì sao?” Tề Ngọc Yên cười lạt.




Chân mày Vương Vị hơi chau lại: “Sử Viện Chính luôn luôn cương trực, thần sợ ông ấy không chịu giúp quý phi nương nương nói dối.”




“Ta nói với ông ấy, chưa chắc ông ấy sẽ nghe.” Nói tới đây, Tề Ngọc Yên hơi nhếch khóe miệng, “Nếu như Hoàng thượng bảo ông ấy, ngươi nói ông ấy có nghe không?”




“Hoàng thượng?” Vương Vị ngẩn ra, “Nếu Hoàng thượng lên tiếng, Sử Viện Chính đương nhiên sẽ nghe, chỉ là không biết, chuyện này có thể không?”




“Có gì là không thể chứ.” Trúc Vận trừng Vương Vị, “Hoàng thượng luôn sủng ái nương nương, chuyện nhỏ cỡ này, Hoàng thượng chắc chắn đồng ý.”




“Vậy thần sẽ làm theo.” Vương Vị chắp tay đáp, còn nói thêm, “Không phải Quý phi nương nương có hai chuyện muốn phân phó vi thần ạ? Không biết chuyện thứ hai này là chuyện gì?”




Tề Ngọc Yên khép hờ mắt, cười nhẹ: “Ta muốn ngươi tìm một thứ giúp ta.” Nói xong cầm lấy bút trên bàn, nhúng vào trong nghiên mực, sau đó viết xuống hai chữ trên giấy.




Vương Vị vừa nhìn, biến sắc, “Nương nương muốn thứ này?”




“Đúng!” Tề Ngọc Yên đặt bút lên giá, nặng nề gật đầu, “Hơn nữa, ta ngươi cùng Trúc Vận còn phải phối hợp diễn một màn kịch.”




“Diễn?” Vương Vị hỏi.




“Tất nhiên là kịch hay rồi!” Tề Ngọc Yên kéo lên một nụ cười.




Vương Vị quay mặt nhìn thoáng qua Trúc Vận, thấy cô cũng mông lung, hai người đưa mắt nhìn nhau, sau đó Vương Vị đáp: “Dạ, vậy thần sẽ làm theo những gì quý phi nương nương phân phó. Phải rồi, quý phi nương nương, nếu muốn Hoàng hậu nương nương cảm thấy hoàng tử Huyên không khỏe, có thể gây khổ hoàng tử Huyên chút, không biết quý phi nương nương chịu được không?”




Tề Ngọc Yên giương mắt nhìn Vương Vị, hỏi: “Vương thái y tính làm thế nào?”




Vương Vị nói: “Thần đang định dùng chút dược, khiến tiểu hoàng tử chán ăn, có khi sẽ vô cớ khóc loạn.”




Tề Ngọc Yên vừa nghe, mày nhíu chặt: “Dược này của ngươi, có ảnh hưởng gì tới thân thể của Huyên Nhi không?”




Vương Vị hồi đáp: “Tất nhiên thần sẽ dùng dược không có hại tới thân thể hoàng tử Huyên, chỉ là trong lúc dùng dược tinh thần Hoàng tử Huyên nhìn thì không được tốt lắm, thật ra không có vấn đề gì. Chỉ cần thần dừng thuốc, hoàng tử Huyên sẽ trở lại bình thường.”




Nghe Vương Vị nói, Tề Ngọc Yên căng thẳng. Coi như dược này không ảnh hưởng tới thân thể, nhưng trong lúc dùng, Huyên Nhi sẽ không thoải mái. Mà nếu không làm chiêu binh đi nước hiểm, có lẽ Huyên Nhi sẽ mãi mãi không trở về với mình được.




Nghĩ đến đây, Tề Ngọc Yên cắn răng, nói: “Vương thái y, chỉ cần có thể bảo đảm thân thể Huyên nhi vô sự, ngươi cứ việc làm đi! Có điều bây giờ Huyên Nhi còn quá nhỏ, đợi thêm ba tháng nữa, đợi thằng bé cứng cáp rồi hẵng làm.”




“Dạ, quý phi nương nương!” Vương Vị chắp tay nói.




“Vậy ngươi đi tìm thứ ta cần trước đi.” Tề Ngọc Yên nói.




“Vâng.” Vương Vị nhanh chóng đáp, “Thần bắt tay làm ngay.”




Tề Ngọc Yên nặng nề gật đầu, nói: “Làm xong chuyện sớm, ngươi và Trúc Vận cũng mau tu thành chính quả.”




Trúc Vận và Vương Vị đưa mắt nhìn nhau, má hai người đỏ ửng.




Mùa hè sau trưa, thời tiết oi bức, Lương Tử Vân nằm trên sàng tháp nghỉ trưa, tiếng ve sầu rả rích ngoài cửa sổ khiến nàng ta không thể vào giấc.




Tâm phiền ý loạn, nàng ta bật ngồi dậy từ trên giường, gọi với ra ngoài phòng: “Thu Di!”




“Tới ạ.” Rất nhanh một thị nữ chạy vào, mỉm cười nói với Lương Tử Vân: “Tiệp dư, người tỉnh rồi ạ?”




“Tỉnh ngủ cái gì?” Lương Tử Vân bực dọc nhíu mày, nói, “Ve sầu kêu bên ngoài, khiến ta phiền não, chẳng ngủ được chút nào.” Nói xong tính xuống giường.




Thu Di bước tới, đi giày cho Lương Tử Vân, đỡ nàng xuống giường, nói: “Lát nữa nô tỳ gọi người cầm lưới đến, bắt hết lũ ve ngoài phòng.”




“Ừ.” Lương Tử Vân gật đầu, lại nghĩ tới chốc lát sẽ có một đám cung nhân ở ngoài bắc thang bắt ve sầu, nhất định sẽ hò hét ầm ĩ, trong lòng lại bực bội.




Thu Di thấy Lương Tử Vân cau mày, biết nàng đang khó chịu trong lòng, bèn nói: “Hay là, nô tỳ theo tiệp dư đi dạo Dị Lâm.”




Lương Tử Vân nghe xong, ngừng một lát, sau đó gật đầu nói: “Cũng được.”




Thu Di thấy Lương Tử Vân đồng ý, vội ra ngoài gọi nghi liễn chuẩn bị xong, rồi mới về phòng mời Lương Tử Vân ra cửa, thoắt cái đã tới Dị Lâm.




Dị Lâm là một khu rừng lớn ở phía Tây hoàng cung, các loại cây kỳ lạ trong rừng được thu thập từ khắp các nơi tại Đại Hiên, cành lá sum suê, cao chọc trời, che kín cả khu rừng. Vào mùa hè nắng gắt, đi dưới bóng cây vô cùng mát mẻ.




Đi ở trong rừng, màu xanh hút mắt, cả người mát lạnh. Cuối cùng Lương Tử Vân cũng thoải mái hơn, lông mày vốn nhíu lại cũng dần dần giãn ra.




Thấy vậy, Thu Di cười nói: “Nếu tiệp dư thích chỗ này, nô tỳ sẽ theo hầu tiệp dư tới đây nhiều hơn.”




“Ừ.” Lương Tử Vân gật đầu, mỉm cười nói: “Nếu có thể ngủ trưa tại đây thì tốt biết mấy.”




“Khó mà làm được.” Thu Di cười nói: “Trong rừng nhiều muỗi, thỉnh thoảng còn có rắn ẩn hiện, sẽ dọa người đấy.”




Nghe thấy rắn, Lương Tử Vân lại nhớ tới lời đồn trong cung, chân mày lại chau.




Lời đồn rằng, có một đêm Lý Cảnh ngồi một mình trong Lãm Nguyệt đình, một con rắn rớt xuống từ trên đỉnh, mà cung nhân bên cạnh người không ai phát hiện. Tề Ngọc Yên đúng lúc đi ngang qua, thấy rắn hô lên, bấy giờ mọi người mới phát hiện ra rắn, bắt nó lại. Lý Cảnh cũng bởi vì Tề Ngọc Yên cứu mình, mà đối đãi với nàng khác biệt, sủng ái đủ đường.




Nghĩ đến đây, Lương Tử Vân ấm ách trong lòng, sao ngày đó người ngang qua Lãm Nguyệt Đình không phải là mình chứ?




Trông thấy Lương Tử Vân lại nhíu mày, Thu Di vội hỏi: “Tiệp dư đi mỏi rồi ạ? Nếu không chúng ta đến bên trên ngồi nhé?” Nói xong Thu Di chỉ tay vào ngọn đồi nhỏ phía trước.




Trên đồi kia có một cây bách cổ cao ngất, dưới tàng cây có một tảng đá xám, có thể cho người ngồi.




Thấy vậy, Lương Tử Vân gật đầu, nói: “Được.”




Thu Di đỡ nàng ngồi dưới tàng cây, lấy ra chiếc quạt lông từ trong tay áo, nhẹ nhàng phe phẩy, quạt mát cho Lương Tử Vân.




“Thoải mái hơn không, tiệp dư?” Thu Di hỏi.




“Ừ.” Lương Tử Vận gật nhẹ, ánh mắt từ từ nhắm lại.




Thu Di cũng không nói lời nào, tay chưa từng dừng chiếc quạt lông.




Chầm chậm, hô hấp Lương Tử Vân trở nên đều đặn, có vẻ sắp ngủ.




Bỗng nhiên, Thu Di khẽ chọc Lương Tử Vân, nhỏ giọng kêu lên: “Tiệp dư.”




Lương Tử Vân sắp vào giấc bị Thu Di chọc một cái, bừng tỉnh, mở mắt ra, nghiêm mặt đang chuẩn bị quở cô ta vài câu, lại thấy Thu Di yên lặng ngồi xổm người xuống, dựng ngón trỏ đặt trước môi, hướng mình lắc đầu.




“Sao thế?” Lương Tử Vân theo bản năng hạ thấp giọng hỏi.




“Tiệp dư, nô tỳ trông thấy thị nữ Trúc Vận bên người quý phi nương nương cũng tới Dị Lâm này, vừa đi vừa ngó nghiêng xung quanh, như sợ bị người khác phát hiện, như có chuyện gì ấy.”




“Trúc Vận một mình tới đây làm cái gì?” Lương Tử Vân cau mày, thắc mắc.




“Nô tỳ cũng không biết ạ. Tiệp dư, chúng ta có nên theo dõi hay không.” Thu Di nói, “Em thấy Trúc Vận đi dọc dưới đồi, chúng ta đi men phía trên đồi, cô ta sẽ không phát hiện ra chúng ta, chúng ta lại có thể thấy cô ta làm cái gì.”




“Được.” Lương Tử Vân do dự một lúc, sau đó gật đầu, nói: “Chúng ta đi xem thử xem.”




Nói xong đứng lên, cùng với Thu Di men theo đồi theo hướng Trúc Vận rời đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: QTNZ, Tearyruby, banhmikhet, thtrungkuti, tieunai691993, xichgo, y229917
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

4 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1635

1 ... 205, 206, 207

7 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 223, 224, 225

9 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 135, 136, 137

13 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

14 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

15 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

16 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiêu Phòng ký - Bích Loa Xuân

1 ... 9, 10, 11

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 276 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 552 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3781 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 3190 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3020 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2875 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2600 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2300 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 2101 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 761 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 828 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 226 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 313 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 405 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 271 điểm để mua Cô bé làm dáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 256 điểm để mua Bảo Bình Nam
Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.