Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 

Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

 
Có bài mới 26.07.2019, 21:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 259
Được thanks: 1423 lần
Điểm: 40.71
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, ★ Chương 31: Đêm trăng

Mặc dù Tề Ngọc Yên phát hiện ra tâm tư của La Xảo Nhi, nhưng không dám nói thẳng, trên mặt không biểu lộ gì, chỉ thản nhiên cười nói: “Cuộc săn bắn này kết thúc rồi, còn học cưỡi ngựa làm gì? Với cả, chúng ta làm tần phi, nên hạn chế tiếp xúc với nam tử khác thì tốt hơn. Bằng không, bất cẩn bị người ta dị nghị, không những hại mình, còn hại người khác, nói không chừng còn liên lụy tới người trong nhà.” Nói xong nhìn La Xảo Nhi sâu xa.

Nghe Tề Ngọc Yên nói, nét mặt của La Xảo Nhi rõ ràng cứng lại. Nàng kinh ngạc nhìn Tề Ngọc Yên, cảm giác trong lời nói của Tề Ngọc Yên có ý tứ khác. Nàng cắn môi, sau đó cố nặn ra một nụ cười với Tề Ngọc Yên, nói: “Tề tỷ tỷ nói đúng, muội nhớ rồi.”

Nghe La Xảo Nhi nói vậy, Tề Ngọc Yên hơi thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Nếu La Xảo Nhi đã thông suốt hơn, nàng cũng không cần nói thêm gì nữa, đứng dậy, kéo tay La Xảo Nhi, mỉm cười nói: “Vậy giờ La tiểu nghi kể vài chuyện hay ho các người gặp được cho tỷ đi.”

“Ừm.” La Xảo Nhi nhanh nhẹn gật đầu, rồi kể về chuyến đi săn bắn của họ.

Dù sao La Xảo Nhi còn nhỏ tuổi, nhắc tới chuyện xảy ra khi đi săn bắn, liền thao thao bất tuyệt.

Tề Ngọc Yên vừa nghe La Xảo Nhi kể, vừa chú ý quan sát vẻ mặt của nàng ấy. Thấy nàng ấy dường như vẫn chưa bị ảnh hưởng bởi những lời vừa rồi của mình, mới yên tâm hơn chút. Nàng chỉ hi vọng thời gian chưa lâu, cảm tình của La Xảo Nhi dành cho Chung Dục chưa sâu, nếu không, giữ lại trong mình chỉ có khổ đau mà thôi.

Hai người đang trò chuyện rôm rả, lúc này, có cung nữ tiến đến bẩm báo Chu Nguyên cầu kiến Tề Ngọc Yên.

Nghe mấy lời này, Tề Ngọc Yên ngẩn ra. Kỳ lạ, có chuyện gì gấp lắm ư? Bằng không, sao Chu Nguyên phải chạy tới tận phòng của La Xảo Nhi để tìm mình?

Thấy vẻ mặt khó hiểu của Tề Ngọc Yên, La Xảo Nhi vội nói: “Tề tỷ tỷ, gọi Chu Nguyên tiến vào, chẳng phải sẽ biết chuyện gì xảy ra sao?”

Tề Ngọc Yên gật đầu, nói: “Truyền Chu Nguyên vào.”

“Dạ.” Cung nữ đến truyền lời lên tiếng, rồi lui xuống.

Rất nhanh, Chu Nguyên xách một giỏ trúc nhỏ vào phòng, hành lễ với Tề Ngọc Yên và La Xảo Nhi: “Tiểu nhân gặp qua La tiểu nghi, Tề quý nhân ạ.”

“Chu Nguyên, ngươi tìm Tề quý nhân có chuyện gì?” La Xảo Nhi hỏi.

Chu Nguyên cười nói: “Tiểu nhân phụng mệnh Hoàng thượng, đến tặng lễ vật cho Tề quý nhân ạ.”

Tề Ngọc Yên sửng sốt: “Lễ vật gì vậy?”

Chu Nguyên cười híp mắt nói: “Lễ vật nằm trong giỏ này, mời Tề quý nhân xem ạ.” Nói xong cung kính dâng giỏ lên, sau đó lui sang một bên.

Tề Ngọc Yên nghi hoặc nhận giỏ trúc, mở nắp ra nhìn vào thì thấy một con thỏ hoang vàng xám nằm bên trong giỏ. Sau khi nắp giỏ trúc được mở, trong giỏ sáng bừng, nó cũng cảm nhận được động tĩnh, thân thể hơi run rẩy, hơi dịch người bên trong giỏ rồi lại nằm im.

Nhìn bé thỏ đáng yêu này, lòng Tề Ngọc Yên chợt mềm nhũn. Nhịn không được vươn tay ra, vuốt ve đầu nó. Nhưng tay vừa chạm vào trán bé con, nó tựa hồ kinh ngạc đôi chút rồi chạy toán loạn trong giỏ.

Tề Ngọc Yên vừa vuốt ve lông trên người nó, vừa nhẹ nhàng an ủi, trong miệng thì thầm: “Đừng sợ, bé ngoan, ta không làm đau em đâu.”

Bé thỏ như nghe hiểu lời của Tề Ngọc Yên, dần dần bình ổn lại, để mặc cho Tề Ngọc Yên vuốt ve trán của nó, cũng không nhúc nhích.

La Xảo Nhi lại gần nhìn thấy, kinh ngạc hô lên: “Hóa ra là bé thỏ này, Hoàng thượng bắt về là để tặng Tề tỷ tỷ à.”

“La tiểu nghi từng nhìn thấy bé thỏ này rồi ư?” Tề Ngọc Yên ngẩng đầu nhìn La Xảo Nhi.

“Vâng.” La Xảo Nhi gật đầu nói: “Hôm qua trên đường săn thú trở về theo Hoàng thượng, Dự vương phát hiện ra con thỏ này, bắt tên chuẩn bị bắn chết nó, lại bị Hoàng thượng cản lại. Sau đó Hoàng thượng cưỡi ngựa tự mình đuổi theo một lúc, mới bắt được bé thỏ này, dường như rất thích bé thỏ này, còn sai người chăm nó. Hóa ra, Hoàng thượng vất vả bắt nó là để tặng cho Tề tỷ tỷ.”

Nói tới đây, La Xảo Nhi toét miệng cười: “Tề tỷ tỷ, muội cảm thấy chuyến đi tới Huyền Tước sơn lần này, có vẻ Hoàng thượng để ý tới tỷ nhiều hơn đó.”

Nghe La Xảo Nhi nói, bàn tay của Tề Ngọc Yên đang vuốt ve bé thỏ khựng lại, nhưng rất nhanh trở lại bình thường, cười xuề với La Xảo Nhi: “Sao có thể chứ? Bộ dạng tỷ khó coi như vậy, sao lọt vào mắt của Hoàng thượng được?”

La Xảo Nhi không cho là đúng cười: “Nhưng Tề tỷ tỷ có tài nha! Hoàng thượng rất thích chơi cờ cùng với tỷ, nghe tỷ đánh đàn nữa. Với cả, Tề tỷ tỷ là do ngã bệnh mới thành ra vậy, ngày nào đó khỏi bệnh, dung mạo trở về như xưa, lại xinh đẹp như trước đây.”

Tề Ngọc Yên bật cười: “Muội biết trước kia tỷ đẹp à?”

La Xảo Nhi cười ha ha: “Nếu bộ dạng khi xưa của Tề tỷ tỷ khó nhìn, sao Thái hậu có thể chọn tỷ chứ?”

Tề Ngọc Yên cười khẽ nói: “Thái hậu nói, vì Hoàng đế tuyển phi tần, tuyển đức không tuyển mạo.”

La Xảo Nhi lém lỉnh lè lưỡi về phía Tề Ngọc Yên, nói: “Thái hậu còn có câu không nói ra, tốt nhất vừa có đức vừa có mạo.”

Tề Ngọc Yên cười, không hề đáp lại. Ngón tay vuốt nhẹ trán bé thỏ, cảm giác mềm mại, ngứa ngáy, dao động trong tay mình.

Nhìn bé thỏ này, đột nhiên nàng cảm thấy chuyện trên thế gian, luôn có một vài liên kết không thể giải thích được. Kiếp trước, nàng và Lý Cảnh nhờ một con thỏ mà nên duyên, kiếp này, nàng thoát khỏi thỏ con đã kết duyên với Lý Cảnh, chẳng ngờ ông trời lại để Lý Cảnh trả lại cho nàng một con thỏ. Chẳng lẽ có vài chuyện, thật sự không thể tránh khỏi ư? Nghĩ đến đây, trong lòng nàng có chút bất an mờ hồ.

Tối đến, bên trong Tể Thế An điện vô cùng náo nhiệt.

Lý Cảnh mở tiệc chiêu đãi quần thần cùng đi săn bắn lần này tại đây, sau tối nay, buổi đi săn bắn kết thúc, mọi người lại sửa soạn vài ngày rồi trở về kinh thành. Cho nên, tối nay quân thần đều buông xuống lễ tiết ngày thường, thỏa chí no say.

Đương nhiên, tinh thần sảng khoái này đều nằm trên người các nam nhân trong tiền điện. Còn tại hậu điện, không khí lại yên bình hơn rất nhiều.

La Xảo Nhi và Tề Ngọc Yên ở chính giữa hậu điện, ăn uống cùng với một vài nữ quyến đi theo các quần thần. Các nữ nhân, chỉ nhấm nháp qua loa, mặc dù không khí không sôi động như trong tiền điện, nhưng cũng vô cùng ấm áp.

Tề Ngọc Yên sống ở Mi Dương từ nhỏ, sau khi lớn lên cũng chưa từng tham gia vào các cuộc giao thiệp trong kinh thành, không thân quen nhiều với các nữ quyến. Thêm vào đó vị phân của nàng và La Xảo Nhi tương đối thấp, cũng chỉ có thể hành xử khiêm nhường. Cho nên, sau khi nhóm người ăn được một ít, những người quen biết thì xúm lại thành tốp trò chuyện.

Đợi tới khi tiếng ồn ào bên ngoài tiền điện từ từ lắng xuống, các vị phu nhân cũng dần dần cáo từ, rất nhanh, trong điện chỉ còn lại hai người là La Xảo Nhi và Tề Ngọc Yên.

Tề Ngọc Yên mỉm cười nói với La Xảo Nhi: “La tiểu nghi, chúng mình trở về nghỉ ngơi thôi.”

La Xảo Nhi kéo tay Tề Ngọc Yên, trả lời: “Được ạ, Tề tỷ tỷ.”

Hai người nhìn nhau cười, cùng nhau đi về phía cửa điện. Vừa ra cửa, liền nhìn thấy Lý Cảnh và Lý Chương đang đứng trước điện nói cái gì đó. Nghe thấy tiếng động, hai người Lý Cảnh xoay đầu lại, vừa thấy Tề Ngọc Yên và La Xảo Nhi đứng trước cung điện, Lý Cảnh vẫy tay với hai người, cười nói: “Tề quý nhân, La tiểu nghi, các ngươi chưa đi hả? Mau lại đây!”

Tề Ngọc Yên và La Xảo Nhi vội vàng bước lên trước làm lễ với Lý Cảnh và Lý Chương.

Lý Chương cười nói: “Hôm nay Hoàng huynh hăng hái quá mức, uống vô tư lự, chắc ngà say rồi, các ngươi mau khuyên Hoàng huynh trở về nghỉ ngơi đi.”

Lý Cảnh kéo cánh tay của Lý Chương, nói: “Hôm nay trong lòng Trẫm đang rất là vui, không muốn nghỉ. Lục đệ, đệ theo Trẫm về Duyên Khánh điện làm ván cờ nhé?”

Lý Chương lắc đầu, nói: “Hoàng huynh, hôm nay săn thú trở về, quả thật thần đệ có hơi mệt, thật sự chịu không nổi, ngày mai chúng ta hẵng chơi cờ có được không?” Nói xong ánh mắt của y liếc sang Tề Ngọc Yên, chớp mắt, mỉm cười nói: “Nếu như Hoàng huynh thực sự muốn chơi cờ, gọi Tề quý nhân bồi huynh là được, Nếu như chơi cờ mệt, hai người có thể lên giường nghỉ ngơi bất cứ lúc nào.” Dứt lời, y cười vang, nụ cười kia nhìn qua có chút xấu xa.

Nghe Lý Chương nói, Tề Ngọc Yên bỗng cảm thấy hai bên tai nóng bừng, vội nói: “Chơi cờ giờ này thật sự có hơi lâu đó. Hoàng thượng ra ngoài đã nhiều ngày, thân thể cũng mệt mỏi, nghỉ ngơi sớm vẫn tốt hơn.”

La Xảo Nhi cũng hùa nói: “Hoàng thượng đánh cờ với Tề tỷ tỷ, thật khó phân cao thấp, nếu bây giờ mới bắt đầu chơi, sợ rằng đến sáng mai mới kết thúc được. Trong người Tề tỷ tỷ còn mang bệnh, không chịu nổi giày vò vậy đâu.”

Lý Cảnh giật mình, hồi lâu mới khẽ than một tiếng, rầu rĩ nói: “Vậy các ngươi về nghỉ sớm đi.” Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn Tề Ngọc Yên, nói: “Trẫm vẫn chưa thấy buồn ngủ, hay là đi cùng với Tề quý nhân một đoạn, đưa ngươi về Vĩnh Huy điện.”

Tề Ngọc Yên hơi run sợ, lập tức trả lời: “Vĩnh Huy điện của tần thiếp không xa lắm, tự tần thiếp trở về là được rồi. La tiểu nghi lại ở hơi xa. Chi bằng Hoàng thượng đưa La tiểu nghi về đi.”

La Xảo Nhi vừa nghe, vội vã xua tay nói: “Không cần đâu ạ, tần thiếp không dám làm phiền Hoàng thượng đại giá, tự tần thiếp về cũng được.” Nói xong nàng nhanh chóng hành lễ: “Vậy tần thiếp xin cáo lui.” Sau đó chạy trốn như thỏ nhỏ.

Thấy La Xảo Nhi bày ra bộ dạng e sợ trốn tránh với Lý Cảnh, trong lòng Tề Ngọc Yên “bịch” một tiếng. Nàng biết, hiện giờ La Xảo Nhi cư xử như vậy với Lý Cảnh, là vì trong lòng nàng ấy đã có người khác. Chỉ hi vọng nàng ấy nghe lọt những lời nhắc nhở của mình, sớm dừng cương trước bờ vực.

Lý Chương thấy La Xảo Nhi rút lui, sợ mình lại bị Lý Cảnh tóm lấy, vội hành lễ, cũng cáo lui đi mất.

Bây giờ chỉ còn lại hai người Tề Ngọc Yên, đương nhiên nàng không thể trốn, đành miễn cưỡng cười với Lý Cảnh, nói: “Tần thiếp cùng đi với Hoàng thượng một đoạn vậy.”

“Ừ.” Lý Cảnh tươi cười, dường như vô cùng dịu dàng.

Hôm nay, trăng tròn sáng rõ. Hai người một trước một sau, đi xuyên qua mùi hương hoa quế thoang thoảng trong vườn, gió nhẹ phất qua, tay áo tung bay theo gió, khiến lòng người thư thái.

“Đêm nay trăng tròn thật.” Đột nhiên Lý Cảnh dừng bước, ngước mắt nhìn ánh trăng tròn vành vạch.

Tề Ngọc Yên đứng lại sau Lý Cảnh, nhìn theo ánh mắt hắn về phía chân trời, bên môi nhoẻn lên nụ cười mỉm: “Đúng thế, hôm nay là rằm rồi.”

“Ừ, đã lại tới rằm rồi.” Ánh mắt Lý Cảnh vẫn thả trôi về nơi chân trời xa xăm, một lúc sau, hắn thản nhiên cười nói: “Cũng vào một đêm trăng tròn như vậy, ta gặp được nữ tử mà ta ngày đêm khổ cực kiếm tìm kia.”

Nghe Lý Cảnh nói, tim Tề Ngọc Yên, bất chợt nảy lên một cái.

Nàng ngây ngốc nhìn bóng lưng Lý Cảnh, sau một lúc, mới nhỏ giọng hỏi: “Hoàng thượng nói, chính là nữ tử đã làm người nhất kiến chung tình kia ư.”

Thân thể Lý Cảnh khẽ động đậy, nhưng không lên tiếng. Một hồi sau mới nghe tiếng hắn thở dài: “Ừm.” Ngừng một lát, hắn nói tiếp: “Chẳng qua, ta cảm thấy cả đời này e rằng sẽ không bao giờ tìm được nàng nữa.” Giọng nói bị đè nén, trong màn đêm, tăng thêm vài phần đau buồn.

Nghe vậy, Tề Ngọc Yên vặn chặt chiếc khăn lụa đang cầm trong tay, ngón tay nhói nhói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Luong My Dung, Tây Tây Công Tử
     

Có bài mới 31.07.2019, 20:47
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 259
Được thanks: 1423 lần
Điểm: 40.71
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, ★ Chương 32: Phong hàn

Nhìn bóng lưng lẻ loi của Lý Cảnh, Tề Ngọc Yên cố gắng kiềm chế xúc động trong lòng, dịu dàng nói với Lý Cảnh: “Hoàng thượng, tần thiếp tin rằng, mọi chuyện trên thế gian đều có số mệnh. Nếu Hoàng thượng không tìm thấy cô nương đó, có lẽ nàng ấy vốn không phải người có duyên với Hoàng thượng. Kỳ thật trong thế gian này, vẫn còn những nữ tử tốt đẹp khác, Hoàng thượng, đâu nhất thiết phải là nàng ấy?” Nói tới đây, giọng điệu của nàng càng trở nên khó nhọc. Nàng chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày, mình phải khuyên Lý Cảnh sủng hạnh những nữ tử khác.

Nghe Tề Ngọc Yên nói, thân thể của Lý Cảnh khẽ run, sau đó chậm rãi xoay người lại, đôi mắt tối đen chăm chú nhìn vào Tề Ngọc Yên, chậm rãi nói: “Ngươi nói rất đúng, nhiều ngày qua ta cũng đã thông suốt. Trên thế gian này vẫn còn nữ tử tốt đẹp khác.”

Tề Ngọc Yên thấy hai mắt hắn sáng rực nhìn mình, trái tim như run lên. Có phải, những lời vừa rồi mình nói, khiến hắn hiểu lầm, tưởng rằng nữ tử tốt đẹp khác trong lời mình là đang chỉ chính mình không?

Chẳng đợi Tề Ngọc Yên giải thích, Lý Cảnh lại nói tiếp: “Ký thật, thích một người, ngoại trừ từ cái nhìn đầu tiên đã trông thấy nàng, xốn xang trong lòng, còn có một loại, chính là trong lúc hai người tiếp xúc, vô thức, nàng đã tiến vào lòng ngươi rồi.” Nói xong, hắn nhìn Tề Ngọc Yên không chớp.

Ánh mắt càng lúc càng rực cháy của hắn chẳng hiểu sao khiến Tề Ngọc Yên căng thẳng vô cùng.

Nàng há miệng thở dốc, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như bị ai bóp nghẹt, làm thế nào cũng không thể phát ra tiếng.

Trong bóng đêm, hai người cứ yên lặng nhìn nhau như vậy. Vài cơn gió man mát mang theo hơi say thổi về phía nàng, như thể muốn nhấn chìm nàng trong men say.

Nhưng, nàng biết, nàng từng say một kiếp, kiếp này, nàng tuyệt đối không thể để mình phạm lại cùng một sai lầm được.

Nàng quay mặt đi chỗ khác, không nhìn hắn nữa, trên mặt mang theo một ý cười nhàn nhạt, nói: “Phải rồi, mấy ngày nay tần thiếp ở cùng với La tiểu nghi, cũng cảm thấy muội ấy là một người tốt đẹp đó. Chẳng trách thời gian qua, Hoàng thượng chỉ độc sủng mình muội ấy. Giả như tần thiếp là nam tử, e cũng sẽ vậy nhỉ?” Nói xong nàng cười vang.

Nghe Tề Ngọc Yên nói, Lý Cảnh ngẩn ra, sau một lúc mới nói: “Chẳng lẽ Tề quý nhân thấy mình không tốt đẹp ư?”

Lời này vừa ra, Tề Ngọc Yên sửng sốt, lập tức vuốt ve mặt mình, cười khổ nói: “Tần thiếp tự mình biết rõ.”

“Không phải sau khi ngươi bị bênh mới trở thành vậy ư?” Lý Cảnh nói: “Đợi hồi cung rồi, Trẫm sẽ tìm danh y trong thiên hạ giùm ngươi, không tin chữa không khỏi bệnh của ngươi.”

Tề Ngọc Yên ngơ ngác, đây là ý gì? Chẳng lẽ hắn chỉ cái người vô thức tiến vào lòng hắn, là mình ư? Nàng nhìn ánh mắt của Lý Cảnh, dường như vẫn mang men say. Là do hắn say, nói lời của rượu ư? Bât kể có phải là rượu nói hay không, mình phải nhanh chóng dứt khỏi.

Nghĩ đến đây, nàng vội cười nói với Lý Cảnh: “Tần thiếp đã bệnh hơn nửa năm, cũng chẳng hy vọng xa vời mình có thể khỏi hẳn, Hoàng thượng đừng phí tâm vì tần thiếp. Phải rồi, Hoàng thượng, thời gian không còn sớm nữa, chi bằng nên về phòng sớm nghỉ ngơi nhé?”

Thấy Tề Ngọc Yên biểu lộ xa cách, Lý Cảnh nao nao, rồi gật đầu nói: “Ừ, Trẫm đưa nàng về.” Sau đó hắn xoay người đi về phía trước.

Tề Ngọc Yên theo sau hắn, cả đoạn đường hai người không hề nói gì thêm.

Chẳng bao lâu đã tới bên ngoài Vĩnh Huy điện. Tề Ngọc Yên hành lễ với Lý Cảnh nói: “Hoàng thượng đưa tần thiếp về, tần thiếp thụ sủng nhược kinh. Canh giờ không còn sớm nữa, Hoàng thượng mau chóng về điện nghỉ ngơi đi ạ.” Nàng cũng không mời Lý Cảnh vào điện.

Lý Cảnh dừng một chút, nói: “Mấy ngày nay ra ngoài săn bắn, không được nghe tiếng đàn của Tề quý nhân, trong lòng nhớ vô cùng, hay là, đêm nay Tề quý nhân gảy một khúc cho Trẫm được không?”

Tề Ngọc Yên nghe Lý Cảnh nói, sững sờ. Nhưng cho dù nàng không bằng lòng, cũng chẳng dám nói ra, chỉ đành đáp: “Tần thiếp tuân mệnh.” Nói xong mời Lý Cảnh vào điện.

Trúc Vận thấy thế, vội cầm đèn, lại vào phòng lấy cầm ra đặt cẩn thận, rồi rót cho Lý Cảnh một chén Ninh Tâm trà.

Tề Ngọc Yên ngồi ổn định trước cầm, ngẩng đầu hỏi: “Không biết hiện giờ Hoàng thượng muốn nghe khúc gì?”

“Khúc <vong ưu> mà nàng từng gảy cho Trẫm nghe buổi tối đầu tiên ấy.” Lý Cảnh nói.

“Dạ.” Tề Ngọc Yên lên tiếng, sau đó cúi đầu, ngón tay gạt dây đàn, gảy lên.

Lý Cảnh nhấp một ngụm trà, nhìn thiếu nữ ngồi bên cầm. Không biết do trà, hay là tiếng đàn mà hắn cảm thấy đáy lòng giờ đây an bình, khiến hắn chỉ muốn đắm chìm trong đó, quên đi mọi phiền nhiễu.

Chỉ là, cho dù hắn có lưu luyến giờ khắc dịu êm này, cuối cùng vẫn đến lúc khúc kết thúc. Tề Ngọc Yên chậm rãi thu tay, từ từ đứng dậy, thi lễ với Lý Cảnh, nói: :Không biết Hoàng thượng có thích không?”

“Rất thích.” Lý Cảnh gật đầu, nói: “Không hề khác với lần đầu ta nghe.”

“Tạ Hoàng thượng đã khen.” Tề Ngọc Yên cười nhẹ nói: “Không biết Hoàng thượng mêt mỏi chưa, có muốn về phòng nghỉ ngơi không?”

Lý Cảnh ngây người, đây là đang hạ lệnh đuổi khách ư? Nhìn dáng vẻ mi mắt cong cong của Tề Ngọc Yên, nghĩ tới trên người nàng vẫn mang bệnh, hắn lại không có cách nào tức giận, chỉ đành cứng người gật đầu, nói: “Quả thật trẫm cũng mệt rồi, nên trở về nghỉ ngơi thôi. Tề quý nhân cũng nên nghỉ sớm đi.”

Tề Ngọc Yên vội quỳ xuống hành lễ nói: “Tần thiếp cung tiễn Hoàng thượng.”

Nghe tiếng bước chân của Lý Cảnh dần xa, Tề Ngọc Yên mới thẳng người, ngây ngốc quỳ tại chỗ.

Trúc Vận vội tiến lên đỡ nàng dậy: “Quý nhân, Hoàng thượng đã đi rồi, cô mau đứng lên đi.”

Tề Ngọc Yên giống như con rối gỗ, được Trúc Vận kéo lên, hồn chẳng biết đã bay về nơi đâu.

Lời nói việc làm hôm nay của Lý Cảnh, thật sự vượt qua sức tưởng tượng của nàng rồi. Ám chỉ mơ hồ trong lời hắn, nàng đã hiểu. Nhưng tất cả chuyện này không phải điều nàng mong muốn.

Xem ra, mấy ngày nay chơi cờ cùng hắn, đánh đàn cho hắn, vô thức kéo gần lại khoảng cách giữa hai người. Nhân lúc bây giờ tình ý của hắn đối với mình còn chưa quá sâu đậm, nhất định phải một nhát chặt đứt mới được.

Nghĩ đến đây, Tề Ngọc Yên quay đầu nhìn Trúc Vận, nói: “Trúc Vận, ta nghĩ, sợ rằng ngày mai ta muốn đổ bệnh, sau đó ta chỉ có thể ở trong Vĩnh Huy điện, không thể ra ngoài. Em nghĩ cách giúp ta nhé.”

Nghe Tề Ngọc Yên nói, Trúc Vận kinh ngạc, sau đó đáp: “Nô tỳ đã hiểu.”

Buổi chiều ngày hôm sau, Lý Cảnh xử lý công chuyện xong sớm, hơi ngứa tay, liền phân phó Thường Hải phái người gọi Tề Ngọc Yên qua chơi cờ.

Thường Hải nhanh chóng gọi Chu Nguyên đi mời Tề Ngọc Yên.

Chẳng bao lâu, Chu Nguyên một mình trở về.

Thường Hải vừa thấy không có Tề Ngọc Yên theo, vội hỏi: “Chu Nguyên, Tề quý nhân đâu?”

Chu Nguyên khom lưng nói: “Hồi Thường công công, lúc tiểu nhân đến Vĩnh Huy điện mời Tề quý nhân thì nghe Trúc Vận cô nương nói, tối qua Tề quý nhân nhiễm phong hàn, hôm nay không thể ra ngoài.”

“Cái gì?” Thường Hải sửng sốt. Hôm qua thấy Tề Ngọc Yên vẫn khỏe mạnh mà, sao hôm nay đã đổ bệnh rồi? Gã không dám chậm trễ, vội bẩm báo cho Lý Cảnh.

Lý Cảnh vừa nghe, đôi lông mày nhướn lên, hỏi Thường Hải: “Sao cơ, nàng bị bệnh? Tối qua không phải vẫn còn khỏe sao? Sao hôm nay đã ngã bệnh rồi?”

“Báo là tối qua nhiễm phong hàn ạ.” Thường Hải cúi đầu đáp.

“Truyền thái y chưa?” Lý Cảnh hỏi.

“Nghe Trúc Vận cô nương nói, Vương thái y Vương Vị của Thái y viện đã qua xem cho Tề quý nhân rồi, nói là nhiễm phong hàn, bảo Tề quý nhân tĩnh dưỡng.” Chu Nguyên vội trả lời. May mắn trước khi gã trở về phục mệnh đã nghe Trúc Vận nói, bằng không, Hoàng đế hỏi đến, không biết long nhan có phát nộ không nữa?

“Vậy, Trẫm đi thăm nàng.” Nói xong Lý Cảnh đứng lên ra cửa.

Vừa bước vào trong điện, Lý Cảnh đã thấy Vương Vị đang nói gì đó với Trúc Vận ở trước điện.

Thấy Lý Cảnh vào phòng, hai người tiến lên trước hành lễ.

Lý Cảnh hỏi: “Vương thái y, bệnh tình của Tề quý nhân sao rồi.”

Vương Vị nghiêng mặt nhìn qua Trúc Vận rồi nói: “Hồi Hoàng thượng, thân thể Tề quý nhân vốn đã yếu, tối qua lại nhiễm phong hàn, bệnh của nàng ấy lại thêm nặng.”

Lý Cảnh vừa nghe, biến sắc: “Vậy Tề quý nhân không có gì đáng lo chứ?”

Vương Vị nhanh chóng nói: “Thần đã kê thuốc cho Tề quý nhân, có lẽ có thể ổn định được bệnh tình, sẽ không có trở ngại. Chẳng qua, muốn khỏe hoàn toàn, phải từ từ điều dưỡng.”

“Không có gì đáng lo là được rồi.” Lý Cảnh thở phào nhẹ nhõm trong lòng, còn nói thêm: “Vậy Trẫm vào thăm nàng.” Nói xong tính vào phòng.

Vương Vị thấy thế, vội ngăn lại Lý Cảnh nói: “Hoàng thượng, ngài vẫn nên đừng vào, sẽ lây bệnh của Tề quý nhân.”

“Trẫm là thiên tử chân long cao quý, luôn có thần tiên phù hộ, sao dễ dàng lây bệnh được?” Nói xong Lý Cảnh không để ý tới Vương Vị nữa, tính đẩy cửa vào.

“Hoàng thượng, người tuyệt đối không được vào!” Tiếng của Tề Ngọc Yên bất chợt vang lên.

Lý Cảnh nghe thấy giọng của Tề Ngọc Yên, chân khựng lại. Hắn dừng một lát, rồi nói với vào trong phòng Tề Ngọc Yên: “Tề quý nhân, Trẫm vào thăm nàng được không.”

Giọng của Tề Ngọc Yên truyền ra từ trong phòng: “Hoàng thượng, người vừa nghe Vương thái y nói rồi đấy, bệnh của tần thiếp dễ lây, Hoàng thượng tuyệt đối không được vào phòng.”

Lý Cảnh khẽ cười, nói: “Trẫm nói, trẫm có thần tiên phù hộ, không lo.”

Tề Ngọc Yên nói: “Hoàng thượng không lo, nhưng tần thiếp lo. Nếu như Hoàng thượng thật sự muốn để tần thiếp an tâm dưỡng bệnh thì đừng nên vào, nhỡ đâu Hoàng thượng lây bệnh từ tần thiếp, tần thiếp có chết muôn lần cũng khó thoát tội. Sau khi hồi cung, Thái hậu, Hoàng hậu đương nhiên sẽ trách tội tần thiếp, bảo tần thiếp phải sống sao?” Càng nói, trong giọng của Tề Ngọc Yên càng mang theo nghẹn ngào.

Nghe Tề Ngọc Yên nhất quyết như vậy, Lý Cảnh đành bất đắc dĩ gật đầu, nói: “Nếu đã vậy thì đợi Tề quý nhân khỏe hơn, Trẫm sẽ tới thăm nàng.”

“Tần thiếp tạ Hoàng thượng thương xót.” Giọng nói mềm mại của Tề Ngọc Yên truyền tới, khiến tim Lý Cảnh run lên. Cuối cùng hắn chỉ đành thở dài một hơi, rời khỏi Vĩnh Huy điện.

Nghe thấy Lý Cảnh rời đi, Tề Ngọc Yên nhẹ nhàng thở ra một hơi dài. Vượt qua được cửa ải ngày hôm nay là mình có thể mượn cớ dưỡng bệnh, cách xa khỏi Lý Cảnh, để hắn từ từ mà quên đi sợi tơ tình mỏng manh giữa hai người.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Luong My Dung, Tây Tây Công Tử
     
Có bài mới 03.08.2019, 23:29
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 259
Được thanks: 1423 lần
Điểm: 40.71
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, ★ Chương 33: Đêm thu (phần đầu)

Từ đó về sau, Tề Ngọc Yên luôn đóng cửa không rời Vĩnh Huy điện, đến tận khi Lý Cảnh quay về kinh thành, nàng mới ra khỏi Vĩnh Huy điện, cùng trở về kinh.

Ngồi trên nghi xa về kinh, Tề Ngọc Yên ở lì trên xe, không xuống khỏi xe một bước. Thời gian nghỉ ngơi buổi tối, Tề Ngọc Yên cũng để Trúc Vận báo với Thường Hải trước, sợ lây bệnh sang Lý Cảnh, nhờ Thường Hải sắp xếp lều trại của nàng ở một nơi yên tĩnh.

Từ sau khi Tề Ngọc Yên đổ bệnh, Lý Cảnh phát hiện không có nàng chơi cờ cùng, không có tiếng đàn của nàng bầu bạn, trong lòng mình luôn cảm thấy thiếu vắng thứ gì đó. Hắn cũng để Thường Hải nhắn lời, muốn tới thăm nàng. Nhưng Tề Ngọc Yên luôn lấy việc sẽ lây bệnh cho hắn làm cớ, không chịu gặp hắn, hắn đành buông bỏ suy nghĩ gặp nàng.

Trở về hoàng cung, Tề Ngọc Yên vẫn đóng cửa dưỡng bệnh trong Chiêu Thuần cung.

Lý Cảnh thấy nàng bệnh lâu không tốt, lại lần lượt phái chánh phó viện chính* của Thái y viện tới xem cho nàng. Trước khi hai vị viện chính đại nhân đến, Vương vị đã truyền tin đi, Trúc Vận liền cho Tề Ngọc Yên uống chút thuốc làm rối loạn mạch tượng.
(Ở đây nghĩ là phái cả quan chủ lẫn quan phụ của thái y viện tới xem.)

Bệnh trước của Tề Ngọc Yên là do Vương Vị xem. Tuy Vương Vị trẻ tuổi, nhưng y thuật cũng được coi là cao siêu, rất được hai vị viện chính của Thái y viện coi trọng, bọn họ tin tưởng, Vương Vị tuyệt đối không thể đoán sai bệnh phong hàn này được, cho nên, trong lòng hai người cũng có chút tiên nhập vi chủ*. Sau khi tới Chiêu Thuần cung, từ mạch tượng đến bệnh trạng, quả thật bệnh Tề Ngọc Yên mắc là phong hàn. Cho nên, lúc hai vị viện chính phục mệnh, cũng nói với Lý Cảnh rằng Tề Ngọc Yên nhiễm phong hàn, hơn nữa còn làm bệnh cũ nặng hơn, cần phải đóng cửa tĩnh dưỡng.
(Tiên nhập vi chủ: cho rằng cái trước là đúng.)

Thấy hai vị thái y có kinh nghiệm lâu năm ở Thái y viện cũng nói vậy, Lý Cảnh cũng đành phải để Tề Ngọc Yên tĩnh dưỡng trong Chiêu Thuần cung, nén lại suy nghĩ muốn gặp nàng của mình. Muốn chờ bệnh nàng đỡ hơn, sẽ tới thăm nàng.

Vì tránh né Lý Cảnh, Tề Ngọc Yên luôn rúc trong Chiêu Thuần cung, không dám ra khỏi cửa nửa bước. Mỗi ngày không đọc sách thì luyện chữ để giết thời gian, ngày qua ngày vô cùng tẻ nhạt.

Nghĩ tới kiếp này mình lại phải giam mình trong Chiêu Thuần cung này, Tề Ngọc Yên buồn bực trong lòng. Nàng bấm đầu ngón tay nhẩm tính, còn khoảng mười tháng nữa, Hoàng hậu chắc sẽ giá hạc về Tây, Thái hậu cũng sẽ xuất cung. Nàng tự nhủ trong lòng, chỉ cần nhẫn nại thêm chút nữa, chịu đựng thêm vài tháng rồi theo Thái hậu tới hành cung là được tự do hơn rồi.

Càng về cuối thu, thời tiết cũng dần dần trở lạnh.

Ngày hôm đó, là ngày sinh thần của Tề lão phu nhân, tổ mẫu của Tề Ngọc Yên.

Tại quê nhà Mi Dương của Tề Ngọc Yên, có một phong tục, người đời sau nếu muốn người già trong nhà khỏe mạnh sống lâu, vào ngày sinh thần của lão nhân, thắp một chiếc đèn hoa sen cho lão nhân, thả ra giữa sông, cầu mong lão nhân sẽ được sống lâu, năm sau lão nhân sẽ không bệnh không đau ốm.

Lúc ở Mi Dương, hàng năm Tề Ngọc Yên sẽ dẫn theo Tề Ý, thắp một chiếc đèn hoa sen cho lão phu nhân, thả vào lòng sông, để chiếc đèn kia mang theo hiếu tâm của mình với tổ mẫu, trôi về phương xa, mang tới cho tổ mẫu một năm bình an khỏe mạnh.

Nay nàng đã vào cung, không thể hầu bên tổ mẫu, nhưng nàng vẫn tính muốn thắp một chiếc đèn hoa sen cho tổ mẫu, làm tròn đạo hiếu.

Cách bên ngoài Chiêu Thuần cung không xa có hồ Quỳnh Phương, xuôi theo hồ một đoạn sẽ có một con mương chảy từ hồ ra, giống như một con sông. Tề Ngọc Yên cảm thấy, trong cung không có sông, thả đèn hoa sen trong con mương nhỏ này cũng được.

Vì sợ người khác trông thấy mình ra ngoài, nàng tính đợi tới nửa đêm vắng người mới ra ngoài thắp đèn.

Vừa qua giờ hợi, Tề Ngọc Yên đoán người trong cung đã đi ngủ rồi, liền chuẩn bị ra khỏi Chiêu Thuần cung. Lúc trước tắm rửa, nàng đã tẩy sạch lớp thuốc mỡ trên mặt, nghĩ đã trễ thế này, trong cung chắc không còn ai khác, cũng không bôi thuốc mỡ lên nữa. Chẳng qua, để cho chắc, lúc ra cửa nàng vẫn đeo mạng che màu trắng lên mặt.

Tới trước cửa Chiêu Thuần cung, chưởng sự thái giám của Chiêu Thuần cung Tần Dương thấy Tề Ngọc Yên muộn rồi còn muốn ra ngoài, hơi sửng sốt, hỏi: “Tề quý nhân muộn rồi còn đi đâu vậy ạ?”

Tề Ngọc Yên dùng ánh mắt ra lệnh cho Mai Hương, Mai Hương vội nhét một thỏi bạc vào trong tay Tần Dương, mỉm cười nói với Tần Dương: “Hôm nay là sinh thần của Tề lão phu nhân tổ mẫu của quý nhân, theo tập quán tại quê nhà quý nhân, người đời sau sẽ thắp đèn hoa sen cho lão nhân vào ngày hôm nay. Quý nhân nhà ta muốn tới ven hồ Quỳnh Phương thắp đèn cho lão nhân gia, chúc lão nhân gia sống lâu trăm tuổi.”

Tần Dương nắn bạc, cười híp tịt nói: “Lòng hiếu thuận của Tề quý nhân thật đáng khen, có cần tiểu nhân theo Tề quý nhân đi thả đèn không.”

“Không cần đâu.” Tề Ngọc Yên lắc đầu, nói: “Cũng khuya rồi, ngươi đi nghỉ đi, để Mai Hương canh ở đây là được rồi.”

Tần Dương đáp: “Dạ. Vậy tiểu nhân không quấy rầy Tề quý nhân.” Sau đó hành lễ lui xuống.

Tề Ngọc Yên quay đầu nói với Mai Hương: “Mai Hương, ta và Trúc Vận thả đèn xong sẽ trở về, nhanh thôi. Đêm nay gió lớn, em về phòng đi, đừng để bị trúng gió. Đừng đóng cửa cung, khép hờ lại là được, ta và Trúc Vận trở về sẽ đóng chặt cửa.”

Nghe vậy, Mai Hương lại lắc đầu, nói: “Quý nhân, nô tỳ mặc dày lắm, không sợ lạnh đâu. Nô tỳ sẽ canh ở đây đợi quý nhân về.”

“Vậy được.” Tề Ngọc Yên nói: “Nhưng nếu lát nữa em thấy lạnh thì về phòng nhé.”

“Dạ.” Nghe Tề Ngọc Yên quan tâm mình như vậy, Mai Hương thấy lòng ấm áp, gật đầu cười: “Nô tỳ biết ạ.”

Tề Ngọc Yên lại dặn thên hai câu, bấy giờ mới cùng Trúc Vận ra cửa.

Trúc Vận đi ở phía trước Tề Ngọc Yên, trong tay xách một chiếc đèn lồng, chiếu vào bóng đêm đen thẳm, tỏa ra một quầng sáng.

Cả quãng đường, hai người không nói lời nào, đi dọc theo hồ Quỳnh Phương, vừa tới bên con mương kia thì gió chợt nổi lớn. Tề Ngọc Yên nghe Trúc Vận hoảng sợ kêu lên: “Hỏng rồi.” Sau đó thấy đèn lồng vụt tắt.

Bởi vì không có ánh sáng soi tỏ, Tề Ngọc Yên chỉ thấy trước mắt là một màu đen tối, chẳng nhìn thấy gì, tiếp đó nghe thấy tiếng khóc của Trúc Vận truyền đến: “Quý nhân ơi, đèn lồng tắt rồi, phải thắp đèn kiểu gì đây?”

“Trúc Vận, em không mang theo hộp quẹt à?” Tề Ngọc Yên cau mày hỏi.

“Không ạ.” Trúc Vận đáng thương nói: “Nô tỳ tưởng có nến trong đèn lồng rồi, lát nữa thắp đèn sẽ dùng lửa trong đèn lồng là được, không nghĩ tới đèn lồng lại bị thổi tắt.” Nói xong nàng dùng tay sờ sờ đèn lồng, kêu lên: “Trời đất ơi, thủng từ bao giờ vậy?”

Tề Ngọc Yên thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: “Trúc Vận, lúc em ra ngoài cũng không kiểm tra qua đèn lồng có sao không hả?

“Cái này… Quý nhân chờ ở đây một lát, nô tỳ về cung lấy hộp quẹt, rồi đổi đèn lồng luôn.” Trúc Vận nói.

“Ừ.” Chuyện tới nước này, cũng chẳng còn cách nào khác, Tề Ngọc Yên đành gật đầu: “Vậy em đi nhanh về nhanh.”

“Dạ.” Trúc Vận lên tiếng, bước mau về phía Chiêu Thuần cung.

Thấy Trúc Vận đã chạy xa, Tề Ngọc Yên đứng tại chỗ một lúc lâu, ánh mắt từ từ thích ứng vào màn đêm, nhìn cảnh vật xung quanh cũng rõ ràng hơn. Gió bên hồ hơi lớn, nàng đứng một hồi, cảm thấy lành lạnh, liền dậm chân. Nghĩ Trúc Vận vừa mới đi, chắc phải một lúc nữa mới về được, mình đứng ở đây cũng chán, nên đi men theo hồ Quỳnh Phương về phía trước.

Hốt nhiên, một trận gió lớn lại nổi lên, cuốn theo cát bụi, che mờ mắt người. Tề Ngọc Yên vì tránh gió cát, liền ngoảnh mặt đi. Bởi vì híp mắt tránh, không phát hiện nhánh cây ở bên cạnh, mặt sượt qua nhánh cây, mạng che mặt cũng bị nhánh cây giật xuống. Đến khi nàng thấy gió đã nhỏ lại, mở mắt ra muốn tìm mạng che mặt của mình, lại phát hiện mạng che kia đã bị gió thổi bay xa.

Trước mắt tối om om, Tề Ngọc Yên không dám đuổi theo. Dù sao ở trong cung này, người biết mình chỉ có Lý Cảnh, những người khác coi như trông thấy mình cũng không quen không biết. Huống hồ hiện giờ mình đang mặc váy áo mang từ nhà đến, người khác trông thấy cũng sẽ không nhận ra mình là Tề quý nhân, nói không chừng cho rằng mình là một cung nữ nào đó. Vừa nghĩ như vậy, nàng cũng thôi không nghĩ về chuyện mạng che mặt nữa, xoay người, tiếp tục xuôi theo hồ về phía trước.

Hồ Quỳnh Phương này khá hẹp, không biết dài bao nhiêu, rộng ước chừng hai mươi trượng, đứng một bên hồ có thể nhìn thấy rõ được cảnh vật ở phía kia hồ.

Tề Ngọc Yên lần mò được một đoạn, đột nhiên, nàng nhìn thấy phía trong đình Lãm Nguyệt phía bên kia hồ, hình như phát ra ánh sáng.

Đã trễ đến vậy, gió lại lớn như kia, ai lại tới hồ chứ?

Tề Ngọc Yên hơi tò mò, rảo bước tới, đi đến đối diện đình Lãm Nguyệt thì thấy có một người đang ngồi trong đình.

Lúc nhìn rõ diện mạo của người kia, tim nàng, chợt nhảy dựng lên.

Là Lý Cảnh.

Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy hắn kể từ sau khi trở về từ Huyền Tước sơn.

Lúc này đây, hắn đang ngồi trong đình, tự mình rót tự mình uống, vẻ mặt mang vài phần cô đơn. Thỉnh thoảng có gió thổi qua, cuốn lên tóc hắn, càng lộ vẻ lẻ loi.

Nhìn bộ dạng của hắn như vậy, Tề Ngọc Yên chợt chua xót trong lòng. Nàng yên lặng nhìn hắn, không muốn rời đi.

Đột nhiên, nàng nhìn thấy có một thứ gì đó thật dài, trơn mềm duỗi từ trên xuống.

Đó là một con rắn xanh bích. Lạnh như vậy mà con rắn này vẫn chưa ngủ đông ư? Có độc không?

Nghĩ đến đây, tim Tề Ngọc Yên thít chặt lại.

Lý Cảnh lại hoàn toàn không hay biết gì về con rắn đang treo ngay trên đầu mình, vừa uống rượu, vừa suy nghĩ gì đó. Còn đám người Thường Hải, Chu Nguyên hầu hạ bên cạnh, lại chẳng hề phát hiện, chỉ cúi đầu đứng một bên.

Mắt thấy thân rắn      càng lúc càng thõng xuống, sắp rớt trên đầu Lý Cảnh, Tề Ngọc Yên càng thêm căng thẳng, nếu như con rắn này có độc, cắn Lý Cảnh, vậy thì quá nguy hiểm. Nghĩ đến đây, nàng hét to với Lý Cảnh: “Hoàng thượng, cẩn thận! Rắn! Hoàng thượng, trên đầu người có rắn!”

Mặc dù cách hồ, nhưng mặt hồ không rộng, hai bờ hồ cách nhau không xa, Thường Hải chợt nghe thấy tiếng hô hoán của Tề Ngọc Yên. Gã ngẩng đầu, nhìn thấy bên bờ có nữ tử hướng về mình, đang gào thét, có vẻ vô cùng sốt ruột. Nhưng gã lại không nghe rõ nữ tử ấy đang hô hào cái gì, chỉ ngỡ ngàng nhìn nàng ấy.

Tề Ngọc Yên thấy người đối diện không phản ứng gì, càng nóng lòng hơn, vươn cổ la lớn với Thường Hải: “Thường Hải! Trong đình có rắn, ngay trên đầu Hoàng thượng!” Nói xong nàng dùng ngón tay chỉ lên phía trên.

Thường Hải vẫn không nghe rõ Tề Ngọc Yên nói gì, nhưng thấy rõ ngón tay của nàng chỉ lên trên, gã theo bản năng nhìn lên, vừa nhìn thấy thứ rũ xuống từ trên đình, lập tức mặt xám ngoét, vội vã xông lên, kéo Lý Cảnh dậy, kêu lên: “Hoàng thượng, trên đầu ngài có rắn.”

Lý Cảnh nghe Thường Hải kêu, ngẩng đầu nhìn lên, hoảng sợ lùi xuống mấy bước.

Lúc này, thị vệ đứng ở một bên tiến đến, dùng gậy gỗ đánh rớt rắn xuống, khều nó ra ngoài.

Môt tên thái giám đứng ở ngoài đình trông thấy con rắn được thị vệ khều ra, kinh hô: “Ta biết con rắn này, gọi là Trúc Diệp Thanh, kịch độc.”

Thường Hải nghe xong, sắc mặt càng sợ tới mức trắng bệch, lau mồ hôi, nói: “May nhờ vị cô nương kia nhắc nhở, nếu không con rắn này cắn phải Hoàng thượng, tiểu nhân mang tội nặng mất.”

“Cô nương nào?” Lý Cảnh vừa rồi vẫn đang uống rượu, không hề nhìn thấy Tề Ngọc Yên, lúc này nghe Thường Hải nói, có chút khó hiểu.

“Chính là vị cô nương phía đối diện đó!” Thường Hải chỉ sang phía hồ bên kia, nói: “Nếu không phải nàng liều mạng hô hoán, tiểu nhân cũng không phát hiện ra con rắn này.”

Nghe Thường Hải nói, Lý Cảnh nâng mắt nhìn về phía bờ bên kia, hình bóng yêu kiều của một nữ tử bất chợt lọt vào mắt hắn.

Mặc dù là ban đêm, nhưng đèn trong Lãm Nguyệt đình sáng rực, soi rõ người phía đối diện. Nên gương mặt của nàng, bởi vì hứng sáng nên hắn nhìn thấy rất rõ ràng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Luong My Dung, Tây Tây Công Tử
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Apricot blossom, banmaixanh204_9x, Evil201294, fuyu hime, knp20301314, nobi, vyanh2001 và 159 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

9 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

12 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
meoancamam
meoancamam
Ngọc Hân
Ngọc Hân
Song Nhi
Song Nhi
THO THO
THO THO
Cửu Muội
Cửu Muội
zio
zio

Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.