Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 

Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

 
Có bài mới 28.06.2018, 20:52
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 268
Được thanks: 1448 lần
Điểm: 40.97
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, ★ Chương 28: Tĩnh tâm

Tề Ngọc Yên bỗng cảm thấy hơi căng thẳng.

Nàng nâng mắt, nhìn vào bên trong buồng, bóng một người cao gầy mờ ảo trong ánh đèn, dường như có vầng sáng hắt ra từ trên người hắn. Thân ảnh kia vừa quen thuộc, lại vừa xa lạ, nhìn khiến mắt nàng có chút nóng lên.

Lúc này, Lý Cảnh mặc thường phục bằng vải lanh màu vàng phớt đỏ, đứng bên bàn, tay cầm bút, đang viết chữ trên giấy Tuyên Thành.

Tề Ngọc Yên biết thói quen này của hắn. Mỗi khi tâm trạng của hắn không tốt thường thích đi luyện chữ. Hắn hay nói, luyện chữ có thể tĩnh tâm. Trong lúc đưa từng nét bút, tâm trạng sẽ từ từ bình tĩnh trở lại. Sau này, lúc tâm tình không yên, nàng cũng thích luyện chữ tĩnh tâm.

Chỉ là, bây giờ Lý Cảnh, mặc dù dưới ngòi bút là rồng bay phượng múa, nhưng hai chân mày luôn khóa chặt lại với nhau. Xem ra, lần luyện chữ này không thể khiến cho tâm trạng của hắn ổn định trở lại được.

Tề Ngọc Yên từ từ bước tới, nhẹ nhàng thi lễ với Lý Cảnh: “Tần thiếp Tề Ngọc Yên, gặp qua Hoàng thượng.”

Tay Lý Cảnh dừng lại, nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua Tề Ngọc Yên, nhàn nhạt nói: “Ừ, Tề quý nhân đã tới.” Sau đó lại cúi đầu tiếp tục tập trung tinh thần lên tờ giấy, không để ý tới nàng.

Tề Ngọc Yên cứ vậy mà bị hắn gạt sang một bên.

Nàng cắn môi. Nàng biết, Lý Cảnh đang đứng trước mặt mình, không phải Lý Cảnh sủng ái mình, cho phép mình tùy tiện làm bậy ở kiếp trước. Nhìn vẻ mặt âm trầm của hắn ở trước mặt mình, một cảm giác bức bách chưa từng có đột ngột nảy nòi trong lòng Tề Ngọc Yên, cảm giác này khiến cho nàng có chút khó chịu, như thể tay chân không biết nên đặt ở đâu.

Nhớ tới Thường Hải gọi mình tới để nghiền mực cho Lý Cảnh, Tề Ngọc Yên liền ngẩng đầu nhìn về phía bàn. Vừa nhìn, lại khiến nàng sửng sốt. Bên trong nghiên mực có mực nước, có vẻ chẳng cần người tới nghiền mực giúp hắn, vậy Thường Hải gọi mình đến làm gì?

Nhìn Lý Cảnh thản nhiên viết chữ, cũng chẳng hề để ý tới mình, nhưng nàng không thể cứ đứng đực ra ở đây như vậy chứ? Nàng đắn đo một hồi, rồi nói với Lý Cảnh: “Không biết Hoàng thượng gọi tần thiếp tới là có phân phó gì?”

“A.” Lý Cảnh nghe được lời của nàng, tựa hồ sực nhớ ra điều gì, dừng bút, nói với Tề Ngọc Yên: “Vậy ngươi giúp ta nghiền mực…” Lúc nói, khóe mắt hắn bỗng nhìn thoáng qua mực bên trong nghiên còn đầy, hắn dừng lại một lát, ngẩng đầu, cười như không nói với Tề Ngọc Yên: “À, tâm trạng bây giờ của trẫm không được tốt, ngươi có cách nào giúp trẫm vui lên không?”

Nghe Lý Cảnh nói như vậy, Tề Ngọc Yên ngỡ ngàng. Đương nhiên nàng biết nguyên nhân khiến tâm trạng hắn không tốt, nhưng mình cũng không thể rửa sạch mặt tới gặp chàng chứ? Đó không phải chính là kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao? Nhưng muốn mình giúp chàng vui, mình còn cách nào nữa? Nghĩ tới đây, nàng cười khổ một tiếng, lắc đầu, nói: “Hoàng thượng đến luyện chữ cũng không thể ổn định lại tâm tình, tần thiếp ngu dốt, sao có thể nghĩ ra biện pháp giúp hoàng thượng vui vẻ được chứ?”

Lý Cảnh ngẩng đầu, mắt lạnh liếc qua nàng, nói: “Tề quý nhân, ngươi làm tần phi của Trẫm, làm Trẫm vui không phải bổn phận của ngươi ư?”

Tề Ngọc Yên giật mình, sau đó cúi đầu, rũ mắt nói: “Hồi Hoàng thượng, thứ lỗi cho tần thiếp ngu dốt, quả thật không nghĩ ra cách nào giúp Hoàng thượng vui cả.” Nàng nghĩ nói như vậy, không chừng Lý Cảnh sẽ tức giận mà đuổi mình về, sau đó không bao giờ muốn mình nữa.

Không ngờ Lý Cảnh nghe Tề Ngọc Yên nói, lại không bực tức như ý. Hắn nghiêng đầu, liếc nhìn Tề Ngọc Yên, bên môi mang theo ý cười trêu đùa, hỏi: “Vậy ngươi biết cái gì?”

Tề Ngọc Yên cúi đầu, sau đó nói: “Hồi hoàng thượng, tần thiếp cầm kì thư họa, mỗi thứ biết một chút.” Những điều này lúc trước tuyển phi có bẩm báo qua, không thể giấu được.

“Được, vậy ngươi gảy một khúc cho trẫm nghe.” Lý Cảnh nói.

Tề Ngọc Yên ngẩn người, sau đó cúi đầu trả lời: “Dạ. Nhưng mà tần thiếp vội vàng đến đây nên không kịp mang theo cầm, xin Hoàng thượng cho phép tần thiếp quay về lấy cầm.”

“Sao lại làm phiền Tề quý nhân tự mình lấy chứ, ngươi bảo Thường Hải sai người mang tới là được.” Lý Cảnh nói.

“Dạ.” Tề Ngọc Yên lên tiếng, xoay người tới bên cạnh cửa, vén màn lên, nói với Thường Hải đang đứng ngoài cửa: “Thường công công, làm phiền ngươi sai người tới chỗ ta, nói với thị nữ Trúc Vận một lời, bảo em ấy đưa cầm tới cho ta.”

“Tề quý nhân, xin chờ một lát. Tiểu nhân sẽ sai người đi báo cho Trúc Vận cô nương ngay.” Thường Hải vội vàng đáp.

“Được.” Tề Ngọc Yên gật đầu, sau đó buông màn xuống, đi trở về.

Lý Cảnh tiếp tục múa bút vẩy mực trước bàn.

Thấy Tề Ngọc Yên trở về, Lý Cảnh hơi nâng mắt, thấy Tề Ngọc Yên chăm chú nhìn mình viết chữ, liền hỏi: “Tề quý nhân thấy chữ này Trẫm viết như thế nào?”

Thầy của Lý Cảnh xuất thân từ thế gia Lâm Toại chuyên thư pháp, đương nhiên chữ viết rất đẹp. Kiếp trước hai người sớm tối bên nhau, dĩ nhiên Tề Ngọc Yên quá quen thuộc nét chữ của Lý Cảnh, liếc mắt liền nhận ra nét chữ hôm nay của hắn khác với ngày thường.

Nàng ngẩng đầu, nhìn Lý Cảnh một lúc rồi yếu ớt cười nói: “Chữ của Hoàng thượng, mạnh mẽ tuyệt hảo, đương nhiên không thể so sánh với người thường. Chỉ là nét chữ hôm nay…” Nói tới đây, Tề Ngọc Yên dừng một lát.

“Chỉ là sao?” Lý Cảnh nâng mắt hỏi.

Tề Ngọc Yên cười cười, từ tốn nói: “Chỉ là nét chữ của hoàng thượng ngày hôm nay thoạt nhìn không trầm ổn như ngày thường, có chút hơi dữ dội.”

Nghe vậy, Lý Cảnh ngẩn ra, yên lặng nhìn Tề Ngọc Yên.

Tề Ngọc Yên thấy sắc mặt của Lý Cảnh thay đổi, trong lòng hoảng hốt, vội nói: “Tần thiếp đã nói quá phận, xin Hoàng thượng thứ tội.”

Lý Cảnh nhìn chằm chằm vào Tề Ngọc Yên một lúc, sau đó cười khổ một tiếng, nói: “Ngươi sai gì chứ? Tâm trạng ta không tốt, tự nhiên chữ viết cũng hơi mạnh.”

Tuy Tề Ngọc Yên biết nguyên nhân khiến tâm trạng của hắn không tốt, nhưng lúc này cũng chỉ có thể làm bộ không biết gì, cười nhẹ nói: “Không biết Hoàng thượng buồn phiền vì chuyện gì? Tần thiếp chỉ hận không thể san sẻ giùm Hoàng thượng.”

Lý Cảnh ngẩn ra một lúc, rốt cuộc than nhẹ, nói: “Trẫm đang tìm một người. Tìm hơn nửa năm rồi vẫn chưa có tin tức gì. Trẫm nghĩ tới có lẽ cả đời cũng không thể tìm được nàng, trong lòng có chút phiền muộn.”

Tề Ngọc Yên nghe thấy Lý Cảnh nói như vậy, trong lòng nhảy dựng lên, sau đó chột dạ hỏi: “Không biết, người Hoàng thượng muốn tìm là ai ạ?”

Lý Cảnh liếc nàng, như sực nhớ ra gì đó, ngước lên hỏi: “Tề quý nhân, ngươi cũng là nữ tử, ngươi nói xem, nếu một nữ tử được một nam tử ra tay cứu giúp, nàng ta chẳng những không cảm tạ nam tử này, ngược lại còn nghĩ cách bỏ rơi nam tử, như thế là sao?”

Nghe Lý Cảnh nói, mặt Tề Ngọc Yên nóng bừng. Cái gì gọi là không cảm tạ chàng? Nàng nhớ rõ lúc đó mình đã nhiều lần cảm ơn chàng. Về phần vì sao bỏ rơi chàng, sao dám nói ra nguyên do cho chàng chứ?

Tề Ngọc Yên ngừng một chút, sau đó khiếp sợ nói: “Tần thiếp cho rằng, có lẽ hành vi của nam tử này, khiến vị nữ tử cảm thấy, nam tử này có suy nghĩ… không đứng đắn với cô, khiến nữ tử ấy sợ mình vừa ra hang hổ, lại tiến ổ sói, cho nên cô ấy mới vội nghĩ biện pháp trốn thoát.”

Sau khi Tề Ngọc Yên nói xong, trông thấy mặt Lý Cảnh thoáng chốc cứng lại. Trong lòng nàng thầm kêu không ổn, mình nói vậy chẳng khác nào so sánh Hoàng đế Bệ hạ với lang sói ư? Cũng không biết chàng có bộc phát uy rồng không nữa.

Ngay lúc Tề Ngọc Yên còn đang thấp thỏm bất an, Lý Cảnh lại chẳng hề tức giận, chỉ thần người ra một lúc rồi thấp giọng nói: “Tề quý nhân, ngươi có tin thật sự có nhất kiến chung tình trên thế gian không?”

Lời này của Lý Cảnh vừa ra khỏi miệng, lại đến phiên Tề Ngọc Yên ngây người. Trên danh nghĩa là nữ nhân của Hoàng đế, nàng nào dám có suy nghĩ quá phận với nam nhân khác, cho nên, Tề Ngọc Yên lập tức kiên định lắc đầu, nói: “Tần thiếp không biết, tần thiếp chưa gặp bao giờ.”

Nghe Tề Ngọc Yên nói, Lý Cảnh cười khẽ, vẻ mặt lại mang chút cô đơn: “Cảm giác này chính là, thời điểm ngươi gặp được nàng, ngươi cũng không biết vì sao, tim mình liền bị nàng kéo dắt, từ đó về sau trong lòng không còn ai khác.” Khi nói chuyện, ánh mắt của hắn tựa như xuyên qua Tề Ngọc Yên, trở về cái đêm Nguyên Tiêu nọ. Đứng trước mặt mình, dường như chính là người mà mình khổ sở kiếm tìm.

Nghe Lý Cảnh tỏ bày tình cảm thâm sâu chân thành như vậy, Tề Ngọc Yên hơi rung động, sống mũi cay cay. May mắn bây giờ đang đeo mạng che, Lý Cảnh không nhận ra sự khác thường ở nàng, bằng không sợ rằng sẽ bị lộ tẩy. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh mình lại, sau đó ngẩng đầu, hỏi Lý Cảnh: “Người Hoàng thượng muốn tìm, chính là nữ tử đã làm người nhất kiến chung tình kia ư?”

Tiếng của Tề Ngọc Yên kéo Lý Cảnh lại từ trong suy tưởng.

Hắn ngây ngốc, không hiểu tại sao mình lại nói nhiều với Tề Ngọc Yên đến thế, thậm chí còn nói hết bí mật chôn giấu dưới đáy lòng của mình với nàng ta. Hắn cảm tưởng trên người Tề Ngọc Yên có một loại năng lực thần bí, luôn khiến mình vô thức, trong lòng rối loạn.

Hắn tự cười giễu. Có lẽ bởi vì Tề Ngọc Yên có chất giọng của người phương Nam, nên làm cho mình nhớ tới nữ tử kia chăng?

Nghĩ đến đây, hắn nâng mắt lên, nhìn Tề Ngọc Yên. Đúng lúc nàng cũng nhìn hắn, tầm mắt hai người giao nhau trên không, cả hai đều ngẩn ngơ, sau đó ánh mắt dính chặt cùng một chỗ.

Lý Cảnh yên lặng nhìn Tề Ngọc Yên. Nàng đeo mạng che, nhìn không rõ dung mạo của nàng ấy. Nhưng không thể phủ nhận, đôi mắt của nàng, lại rất đẹp. Đẹp tới mức tựa như cất hắn xuống tận đáy, như nước mùa thu lấp lánh, vẩy vào lòng người.

Mà trong lòng Tề Ngọc Yên, cũng rối rắm vô cùng. Nàng xuyên qua mắt hắn, trở về đoạn thời gian hạnh phúc của hai người kiếp trước, không tài nào dứt bỏ được.

Hai người cứ vậy lặng yên nhìn nhau, không ai nói gì. Trong lòng lặng yên như tờ.

Đúng lúc này, giọng của Trúc Vận vang lên ở ngoài cửa: “Quý nhân, nô tỳ đã mang cầm tới.”

Tề Ngọc Yên nghe thấy, bấy giờ mới lấy lại tinh thần, biết mình đã luống cuống.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Catstreet21, Luong My Dung, SầmPhuNhân, ntt 03
     

Có bài mới 26.08.2018, 20:24
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 268
Được thanks: 1448 lần
Điểm: 40.97
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, ★ Chương 29: Tài nữ

Tề Ngọc Yên vội quay mặt đi chỗ khác, không nhìn hắn nữa, cố dằn lòng mình lại. Sau đó nàng xoay người, tới bên cửa vén màn lên, nhìn Trúc Vận đang đứng ở trước cửa.

Trúc Vận thấy Tề Ngọc Yên xuất hiện ở cửa, vội đưa cầm qua, nói: “Quý nhân, cầm cô cần.”

Tề Ngọc Yên đưa tay nhận lấy cầm, nói với Trúc Vận: “Được rồi, em về trước đi.”

“Dạ.” Trúc Vận chăm chú nhìnTề Ngọc Yên một lúc rồi mới từ từ lui xuống.

Tề Ngọc Yên ôm cầm, trở vào buồng, đặt cầm xuống bên chiếu, còn mình thì quỳ xuống, ngẩng mặt lên, nhìn Lý Cảnh hỏi: “Không biết Hoàng thượng muốn nghe khúc nào?”

Lý Cảnh vừa tâm sự với Tề Ngọc Yên xong, lúc này trong lòng thư thái hơn rất nhiều. Nên thoải mái cười với Tề Ngọc Yên, nói: “Tùy ý. Tề quý nhân gảy gì Trẫm nghe nấy.”
  
Tề Ngọc Yên nghe Lý Cảnh nói, chân mày hơi chau lại. Tùy ý? Thế này bảo người ta gảy kiểu gì? Bỗng nhiên, nàng nhớ tới hồi ở kiếp trước, Lý Cảnh rất thích nghe mình gảy một vài khúc của phương Nam, vì thế, nàng cười mà nói: “Vậy tần thiếp sẽ gảy cho Hoàng thượng một khúc <vong ưu>, hy vọng Hoàng thượng một đời không phải buồn lo.”

Nghe lời của nàng, khóe miệng của Lý Cảnh nhếch lên nụ cười, cũng không nói, bút trong tay lại nhấc lên, bắt đầu vẽ lên giấy Tuyên Thành.

Tề Ngọc Yên thấy Lý Cảnh không phản đối, liền hít sâu một hơi, chậm rãi đặt ngón tay lên dây đàn, đầu ngón tay nhẹ nhàng gảy dây. Phút chốc, tiếng đàn êm dịu như dòng nước, tuôn chảy từ tay nàng, dào dạt lan khắp lều.

Nghe tiếng đàn, Lý Cảnh cảm thấy tinh thần của mình càng lúc càng bình lặng, bút trong tay tựa như cũng nghe lời hơn. Lần này, không có bất cứ gián đoạn nào, chữ dừng dứt khoát trên giấy.

Nhìn nét mực chưa khô trên giấy, tâm trạng bỗng khá khẩm hơn. Hắn quay sang, nhìn nữ tử đang đánh đàn dưới đất, vẻ mặt điềm tĩnh.

Hắn giật mình.

Mang sự bình yên đến cho lòng mình,rốt cuộc là người này, hay là cầm kia?

Đêm đó, cũng không biết do đi đường mệt nhọc, hay nhờ tiếng đàn của Tề Ngọc Yên mà Lý Cảnh ngủ vô cùng ngon giấc.

Ngày hôm sau còn chưa tới giờ Thìn, đoàn xe đã nhổ trại.

Bởi vì La Xảo Nhi không được thoải mái trong người, nên ở rịt trong xe không dám xuống.

Tề Ngọc Yên thấy La Xảo Nhi ở trong xe không ra, sợ một mình mình xuống xe sẽ bị Thường Hải tóm đi hầu vua, cho nên, nàng cũng trốn trong xe, không dám xuống.

Sau khi đến nơi cắm trại vào tối muộn, Tề Ngọc Yên dùng qua bữa cơm thì bắt đầu rửa mặt, chuẩn bị nằm nghiêng trên giường đọc sách một lúc rồi nghỉ ngơi. Nhưng nàng còn chưa kịp lên giường, tiểu thái giám Chu Nguyên lại tới.

Sau khi nghe Trúc Vận thông báo, trong lòng Tề Ngọc Yên xộc lên lửa giận. Cho nên, khi nhìn thấy bộ mặt béo núc cười hì hà của Chu Nguyên trước mắt mình thì nàng bực bội nói: “Chu Nguyên à, kỳ thật muốn giúp Hoàng thượng mài mực cứ tìm một cô cung nữ bất kì cũng được, nếu không được thì Thường Hải cũng ổn mà. Đâu nhất thiết phải là ta hoặc La tiểu nghi mới có thể mài mực cho Hoàng thượng được?”

Nghe Tề Ngọc Yên nói, trên mặt Chu Nguyên vẫn tươi cười, thấy Tề Ngọc Yên đã nói xong, hắn mới đủng đỉnh nói: “Tề quý nhân, hôm nay tiểu nhân đến mời người qua, không phải do Thường công công bảo tiểu nhân đến, mà đích thân Hoàng thượng điểm tên, muốn Tề quý nhân qua đó.”

“Hoàng thượng gọi ta?” Tề Ngọc Yên sửng sốt: “Ngươi không nghe lầm chứ? Có lẽ người gọi La tiểu nghi chăng?”

“Không nhầm đâu ạ.” Chu Nguyên mỉm cười: “Chính tai tiểu nhân nghe Hoàng thượng nói, là gọi Tề quý nhân qua ạ.”

Tề Ngọc Yên ngẩn ra. Lý Cảnh gọi mình qua ư? Vì sao? Phải rồi, hôm qua chàng nói tiếng đàn của mình rất dễ nghe, hay là muốn nghe mình gảy đàn?

Vừa nghĩ tới bởi vì nguyên nhân này, Tề Ngọc Yên hối hận vô vàn. Biết thế đêm qua cứ gảy khúc nào chàng không thích, khiến chàng phiền chán mình mới là tốt. Tự trách mình mềm lòng, thấy tâm trạng chàng không tốt, muốn chàng vui nên mới gảy khúc <Vong ưu> kia. Hiện giờ buồn trong chàng đúng là đã quên, nhưng mình lại thành sầu không dứt.

Nhưng Hoàng đế gọi nàng, nàng không thể không đi. Vì thế, Tề Ngọc Yên bất đắc dĩ ôm cầm, theo sau Chu Nguyên, rời khỏi lều của mình. Vừa đi, vừa thầm nhủ trong lòng, tối nay nhất định phải gảy một khúc khiếm nhã, khiến chàng chán ghét, đỡ cho mai chàng lại tìm mình.

Thường Hải đang đứng canh trước lều của Lý Cảnh, thấy Tề Ngọc Yên tới, tươi cười đong đầy tiến lên ngênh đón, niềm nở vén màn lên cho nàng, nói: “Tề quý nhân, mời vào, Hoàng thượng đã đợi người được một lúc rồi.”

Tề Ngọc Yên gật nhẹ đầu với Thường Hải, cũng không nói nhiều, nhấc chân vào phòng. Bấy giờ, Lý Cảnh đang ngồi một mình trong buồng, nghe thấy Tề Ngọc Yên vào, không ngẩng đầu, chỉ vẫy tay với Tề Ngọc Yên, nói: “Tề quý nhân, mau lại đây.”

Tề Ngọc Yên ôm cầm, chậm rãi bước đến trước mặt Lý Cảnh, hành lễ với hắn rồi nói: “Không biết hôm nay Hoàng thượng muốn nghe khúc gì ạ? Muốn tần thiếp gảy lại khúc hôm qua, hay đổi sang khúc khác?”

Nghe Tề Ngọc Yên nói, bấy giờ Lý Cảnh mới ngẩng đầu, nhìn cầm trong lòng Tề Ngọc Yên, có chút ngạc nhiên: “Ngươi mang cầm tới làm gì?”

Nghe Lý Cảnh nói, Tề Ngọc Yên sửng sốt: “Không phải Hoàng thượng gọi tần thiếp tới là để gảy đàn ư?”

Lý Cảnh giật mình, sau đó cười nhẹ: “Không phải hôm qua ngươi nói mình thông thạo cầm kì thư họa sao? Cầm, hôm qua trẫm đã nghe, quả thật không tệ lắm. Nhưng mà hôm nay Trẫm muốn kiểm tra thử một ít kỳ nghệ của ngươi như nào, có phải cũng thông thạo hay không. Ngươi đánh với Trẫm một ván đi.”

Hóa ra hôm nay gọi mình tới để chơi cờ với hắn. Tề Ngọc Yên lúng túng cười, nhỏ giọng nói: “Tần thiếp ngu dốt, sợ Hoàng thượnng chơi cờ với tần thiếp sẽ thấy buồn chán. Chi bằng, Hoàng thượng gọi Dự vương điện hạ tới chơi cờ với ngài đi.”

Lý Cảnh ngẩng đầu nhìn Tề Ngọc Yên, ý cười bên môi: “Nhưng hôm nay trẫm muốn cùng ngươi đánh, xem ngươi có phải thông thạo cầm kỳ thư họa như hôm qua nói không.” Nói tới đây, hắn nhìn Tề Ngọc Yên, trong mắt lóe lên ánh sáng.

“Hoàng thượng, tần thiếp nói là, hiểu sơ cầm kỳ thư họa, không phải là tinh thông.” Tề Ngọc Yên nhìn Lý Cảnh, khóc không ra nước mắt nói.

“Ồ, vậy à?” Lý Cảnh gãi mũi, thản nhiên cười, còn nói thêm: “Vậy để Trẫm xem thử rốt cuộc ngươi là hiểu sơ hay là tinh thông, ngươi ngồi xuống trước đi.” Nói xong, hắn nhìn Tề Ngọc Yên chỉ vào chỗ ngồi đối diện mình.

Tề Ngọc Yên thấy tình hình như vậy, đành gật đầu, nói: “Tần thiếp tuân mệnh.” Sau đó nàng đặt cầm trong tay sang một bên, ngồi xuống đối diện Lý Cảnh.

“Ngươi cầm quân đen.” Lý Cảnh nói với Tề Ngọc Yên.

Trong cờ vây, bên đen đi trước, chiếm cơ hội trước sẽ có được một ít lợi thế. Cho nên, khi đánh cờ, thông thường sẽ thông qua cách rút thăm xem ai sẽ cầm quân đen. Lý Cảnh chủ động nhường Tề Ngọc Yên cầm quân đen, vô hình trung cho nàng thêm một tay.

Tề Ngọc Yên cũng không khách khí, nhặt lấy một quân cờ màu đen từ trong bát đựng cờ, nắm trong tay, trong lòng lại đánh trống. Lần đánh cờ này, có nên xuất hết bản lĩnh thật sự ra đánh với Lý Cảnh không?

Vốn kỳ nghệ của Tề Ngọc Yên không kém, kiếp trước thường xuyên đánh cờ với Lý Cảnh. Chẳng qua Lý Cảnh biết nàng hiếu thắng, thường nhường nàng, hầu như lần nào cũng là nàng thắng. Trong lòng nàng biết hắn nhường mình, nhưng làm bộ không biết, sau khi thắng hắn liền dương dương tự đắc, còn hắn ở một bên, vẻ mặt đạt được mưu đồ.

Từng chút nhớ lại kiếp trước của hai người, trên mặt của nàng không nhịn được lộ ra một nụ cười mỉm nhạt nhòa. Bất kể là hắn nhường nàng, hay là nàng làm bộ không biết hắn nhường nàng, đều bởi vì tình thâm nên mới vậy ư?

Đột nhiên, lòng háo thắng trong nàng bị khơi lên. Kiếp này Lý Cảnh không có tình ý gì với mình, đương nhiên sẽ không cố ý nhường mình, liệu mình có thể thắng được chàng không?

Ừm, hay là, thử xem sao?

Nghĩ đến đây, Tề Ngọc Yên chuẩn bị tinh thần, dồn hết tâm trí vào ván cờ. Kiếp trước hai người nhiều lần giao đấu, tuy Lý Cảnh cố ý nhường nàng, nhưng nàng vẫn hiểu một chút cách đánh của Lý Cảnh, trong quá trình đánh cờ, chú ý chế trụ chiêu tiếp của hắn.

Sau mấy lần xuống cờ, Lý Cảnh phát hiện, Tề Ngọc Yên ra chiêu hung ác, mình ứng phó lại có chút chật vật. Vốn Lý Cảnh chỉ tính chơi vui nên gọi Tề Ngọc Yên đến chơi cờ, không ngờ kỳ nghệ của Tề Ngọc Yên thật sự không tồi.

Đối với người yêu cờ, chuyện may mắn nhất trong đời chính là có thể gặp được kỳ phùng địch thủ. Bị Tề Ngọc Yên dồn ép, ngược lại lại dấy lên hứng thú trong Lý Cảnh. Hắn cũng không dám coi thường Tề Ngọc Yên, dốc toàn lực đọ sức cùng Tề Ngọc Yên.

Lần đánh này, mưu lược được đặt lên hàng đầu, từng đường đi nước bước, không chỉ nghĩ xem mình nên đi nước nào mới có thể thắng, còn phải đoán được đối phương có khả năng sẽ ra chiêu gì ứng phó, mình có nên giữ đường lui để đối phó đối phương hay không, cứ như thế, thời gian suy nghĩ lại kéo dài thêm. Bởi vậy, đêm đã khuya, cả ván cờ mới chỉ đi được một nửa.

Thường Hải thấy canh giờ không còn sớm, rốt cuộc nhịn không được, vào buồng khuyên nhủ: “Hoàng thượng, canh giờ không còn sớm nữa, ngày mai còn phải lên đường, vẫn nên nghỉ ngơi sớm một chút ạ.”

Nghe Thường Hải nói như vậy, Tề Ngọc Yên mới nhận ra quả thật ván cờ này đánh hơi lâu. Nàng vội thu lại suy nghĩ của mình từ trong ván cờ, hỏi Thường Hải: “Thường công công, bây giờ là giờ nào rồi?”

Vẻ mặt Thường Hải đau khổ nói: “Đã sang giờ hợi rồi.”

Tề Ngọc Yên nghe xong, giật mình, bật thốt lên: “Đã trễ vậy rồi sao?” Nàng vội vã quay đầu, nói với Lý Cảnh: “Hoàng thượng, vẫn còn sớm để thu quan*, tiếp tục như vậy, e rằng đến sáng mai vẫn chưa đánh xong. Ban ngày Hoàng thượng chạy đường mệt nhọc, vẫn nên nghỉ ngơi sớm chút đi?”
(Thu quan: ăn quân và chiếm đất. Nếu chia ra thì thuộc vào giai đoạn cuối trong cờ vây.)

Lý Cảnh nhìn chằm chằm vào bàn cờ một lúc, cũng biết ván cờ này không thể một chốc một lát có thể kết thúc, đành phải gật đầu nói: “Được rồi.”

Nghe Lý Cảnh nói, Tề Ngọc Yên như được đại xá, nhẹ nhõm thở ra một hơi dài. Nhưng nàng còn chưa kịp thở xong, đã nghe Lý Cảnh nói tiếp: “Thường Hải, ngươi gọi người tới ghi nhớ thật kĩ vị trí quân đen quân trắng, tối mai xếp cờ lại vào đúng vị trí, Trẫm muốn đánh tiếp tới hết ván với Tề quý nhân.”

Nghe Lý Cảnh nói, người Tề Ngọc Yên cứng đờ. Tối mai vẫn phải đến chơi với chàng ư? Nghĩ tới chuyện này, nàng chỉ cảm thấy tâm lực mệt nhoài, khóc không ra nước mắt. Không khỏi thở dài một tiếng trong lòng, đúng là tự làm bậy, không thể sống. Đang yên đang lành đi so cờ với Hoàng thượng làm gì, giờ thì tốt rồi, ngày mai lại phải đến.

Mặc dù trong lòng Tề Ngọc Yên hoàn toàn không tình nguyện, nhưng trên mặt lại không dám biểu lộ ra chút nào, còn phải nở ra một nụ cười mỉm, cúi đầu đáp: “Vâng, thưa Hoàng thượng. Tần thiếp cáo lui trước!”

Thấy Lý Cảnh phẩy phẩy tay với mình, Tề Ngọc Yên cúi người ôm lấy cầm của mình, rời đi như trốn chạy khỏi lều của Lý Cảnh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Catstreet21, Luong My Dung, SầmPhuNhân
     
Có bài mới 24.07.2019, 21:28
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 268
Được thanks: 1448 lần
Điểm: 40.97
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, ★ Chương 30: Tình cảm thay đổi

Lộ trình còn lại năm ngày, Tề Ngọc Yên thật sự chẳng rảnh rỗi chút nào. Ngày nào sau bữa tối, Lý Cảnh cũng sai người đến truyền nàng qua lều chơi cờ cùng hắn.

Tề Ngọc Yên vốn chẳng thích thú với việc chơi cờ với Lý Cảnh, nhưng lại không thể không đi. Nhưng lúc đánh cờ với Lý Cảnh, luôn làm cho nàng nhớ tới khoảng thời gian tươi đẹp kiếp trước của hai người.

Nàng cố đè nén trái tim đang đập loạn lên của mình, không ngừng tự nhủ bản thân, Tề Ngọc Yên, mi phải tránh xa hắn ra. Nhưng lần nào nhìn thấy hắn thì trong lòng không kìm được mà rung rinh.

Cứ như vậy, tâm trạng rối ren theo Tề Ngọc Yên tới hành cung Huyền Tước sơn, tưởng rằng đến hành cung, Lý Cảnh nhiều việc hơn, sẽ không tìm mình đánh cờ nữa là nàng có thể được giải thoát rồi. Không ngờ tới, hứng thú chơi cờ trong Lý Cảnh chẳng hề thuyên giảm, còn để nàng ở tại Vĩnh Huy điện phía bên trái Duyên Khánh điện nơi hắn ở, đây cũng là cung thất gần Duyên Khánh điện nhất, bảo rằng tiện cho nàng qua đánh cờ cùng hắn.

Tề Ngọc Yên càng thêm hối hận, mình tới so cờ với Lý Cảnh, không ngờ kết quả lại thành bê đá tự đập chân mình.

Sau khi đến Huyền Tước sơn, thân thể La Xảo Nhi cũng khỏe lại, lại bắt đầu chạy nhảy hoạt bát. Bởi vì chỉ có hai cung quyến* là Tề Ngọc Yên và La Xảo Nhi theo Lý Cảnh ra ngoài, cho nên, La Xảo Nhi ở trong Minh Thiện điện nằm phía bên phải Duyên Khánh điện, cách Vĩnh Huy điện của Tề Ngọc Yên không xa, thành ra ngày nào nàng ấy cũng đến quậy trong phòng Tề Ngọc Yên.
(Cung quyến: người thân trong cung.)

Chẳng chán nản giống Tề Ngọc Yên, nha đầu đó, vô cùng hứng thú với chuyện săn bắn.

Một ngày nọ, La Xảo Nhi đến Duyên Khánh điện xem Tề Ngọc Yên và Lý Cảnh chơi cờ, nhân cơ hội Lý Cảnh vừa ra một chiêu giành thắng lợi, tâm trạng đang rất tốt. Nàng đánh bạo, đề nghị với Lý Cảnh, muốn cùng hắn ra ngoài săn bắn.

Lý Cảnh nghe La Xảo Nhi nói, hơi kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn nàng ấy: “Săn bắn phải cưỡi ngựa, ngươi có cưỡi được không?”

La Xảo Nhi nghe xong, thấy Lý Cảnh vẫn chưa nổi giận, bèn sợ sệt nói: “Tần thiếp có thể học cưỡi ngựa ngay lập tức.” Nói xong nàng chớp đôi mắt to, giương mắt nhìn Lý Cảnh.

Lý Cảnh nhìn chằm chằm nàng ấy hồi lâu, sau đó rũ mắt xuống, ánh mắt chăm chú nhìn bàn cờ, không nói gì thêm.

Thấy Lý Cảnh không nói gì, La Xảo Nhi tủi hờn cắn môi, không dám nói nữa.

Thấy tình hình như vậy, trong lòng Tề Ngọc Yên cũng lo lắng thay La Xảo Nhi, liền thử thăm dò nói: “Hoàng thượng, chẳng phải La tiểu nghi chưa từng được đi săn sao? Đương nhiên trong lòng có chút tò mò, muốn đi thử xem thế nào. Hoàng thượng, ngài dẫn theo thiếp và La tiểu nghi ra ngoài, không phải vì muốn chúng thiếp mở mang kiến thức sao? Chi bằng, cho La tiểu nghi ra ngoài mở rộng tầm mắt cũng tốt mà.”

Lý Cảnh nghe Tề Ngọc Yên nói, ngẩng đầu, nhìn nàng.

Thấy Lý Cảnh nhìn mình đăm đăm, trong lòng Tề Ngọc Yên càng thêm khẩn trương, nuốt nước miếng, kéo mặt, mỉm cười nhìn Lý Cảnh.

Lý Cảnh thấy mặc dù chiếc mạng che màu trắng trên mặt Tề Ngọc Yên khiến cho không nhìn thấy rõ được khuôn mặt của nàng, nhưng thấy mi mắt cong cong của nàng, cả gương mặt mang nét cười hiền dịu.

Trong lòng Lý Cảnh có chút rung động không tên, quay đầu, nhìn gương mặt đầy chờ mong của La Xảo Nhi, cười nhẹ, nói với La Xảo Nhi: “Còn năm ngày nữa thôi là chúng ta tới bãi săn thú rồi. Nếu La tiểu nghi muốn đi, vậy Trẫm đồng ý với ngươi. Chỉ cần nội trong năm ngày ngươi học được cưỡi ngựa, Trẫm sẽ cho phép ngươi đi.”

La Xảo Nhi vừa nghe, mừng rơn trong lòng, đang định tạ ơn, dường như lại nhớ đến điều gì, cắn môi, nói với Lý Cảnh: “Hoàng thượng, tần thiếp muốn học cưỡi ngựa, có thể tìm người dạy tần thiếp được không ạ?”

Lý Cảnh nâng mắt nhìn La Xảo Nhi, gật đầu nói: “Trẫm cho phép ngươi tìm một ngự tiền thị vệ dạy ngươi cưỡi ngựa.”

La Xảo Nhi nghe xong, trên mặt mừng rỡ, hành lễ nói lời cảm tạ với Lý Cảnh: “Tần thiếp đa tạ Hoàng thượng.”

Lý Cảnh mỉm cười, cũng không lên tiếng, quay đầu nhìn Tề Ngọc Yên, hỏi: “Tề quý nhân, ngươi có muốn mở rộng tầm mắt một chuyến không?”

Nghe Lý Cảnh nói, Tề Ngọc Yên ngạc nhiên, rồi nhanh chóng lắc đầu, nói: “Hồi Hoàng thượng, tần thiếp không giỏi cưỡi ngựa, đi theo chỉ sợ vướng tay vướng chân Hoàng thượng, vẫn nên ở lại thì tốt hơn.”

Lý Cảnh hơi ngẩn ra, lại nói: “Không giỏi cưỡi ngựa thì có sao? Đâu bảo ngươi đi bắn chết con mồi. Đến lúc đó ngươi và La tiểu nghi xem chúng ta săn thú là được rồi.”

Từ nhỏ Tề Ngọc Yên đã thích mấy con vật nhỏ, không muốn nhìn sát sinh. Hơn nữa tính ngày, nguyệt tín của mình cũng sắp tới, đâu dám ra ngoài? Vì vậy nàng vội cười nhẹ nói: “Từ nhỏ tần thiếp đã thích mấy con vật nhỏ, sợ tới bãi săn, thấy chúng bị người ta đánh giết, trong lòng khó chịu, đến lúc đó sợ rằng sẽ khiến Hoàng thượng mất hứng. Tần thiếp vẫn nên không đi.”

Lý Cảnh thấy Tề Ngọc Yên nhất quyết không đi, trong lòng có đôi chút thất vọng, trên mặt lại không biểu lộ ra tí nào, chỉ cười nói: “Tề quý nhân không đi cũng được, ngươi cứ ở lại trong hành cung, chờ tin chúng ta thu hoạch lớn trở về là được.”

Tề Ngọc Yên thi lễ với Lý Cảnh, mỉm cười nói: “Dạ.”

Mấy ngày sau, ngày nào La Xảo Nhi cũng đi luyện cưỡi ngựa, không tới tìm Tề Ngọc Yên nữa, nàng cũng được yên tĩnh hơn rất nhiều. Trừ bỏ mỗi ngày phải chơi một ván cờ với Lý Cảnh ra, chuyện còn lại khá là hài lòng.

Bất quá, mặc dù nàng không tình nguyện chơi cờ cùng Lý Cảnh, nhưng lúc hai người giao đấu, nàng cũng xuất hết toàn lực. Kỳ nghệ của hai người tương đương nhau, ngoại trừ sợ bị Lý Cảnh phát hiện mình giả xấu thì nàng cảm thấy chơi cờ cùng Lý Cảnh, kỳ thật cũng vui vui.

Không ngờ La Xảo Nhi có thể học được cưỡi ngựa trong năm ngày thật, được theo Lý Cảnh tới bãi săn bắn như ý.

Ngày đám Lý Cảnh tiến vào bãi sẵn, Tề Ngọc Yên và những người ở lại tiễn xuống tận chân núi Huyền Tước. Nhìn bóng lưng Lý Cảnh dần xa, trong lòng nàng không nói ra được cảm xúc lúc này. Bất chợt, một người thị vệ đột nhiên xoay đầu lại, liếc nhìn nàng.


     Là Chung Dục.

Nàng hoảng hốt, vội vã chuyển mặt ra chỗ khác, không muốn giao bất kì thứ gì với hắn nữa.

Tề Ngọc Yên nhớ lại cảnh ngộ kiếp trước của hai người, trong lòng vẫn sợ hãi không thôi. Kiếp này, nàng cố ý tránh né Chung Dục. Tuy rằng hầu hạ bên cạnh Lý Cảnh, nhưng hai người rất ít khi gặp được nhau, chứ đừng nói đến có quan hệ gì. Nàng luôn nghĩ, giữa hai người không có bất cứ liên quan nào, thì về sau mình có xảy ra chuyện gì, ít nhất cũng sẽ không liên lụy tới Chung Dục.

Những ngày không có Lý Cảnh ở hành cung Huyền Tước sơn, Tề Ngọc Yên sống vô cùng thoải mái nhàn nhã. Chỉ là thời gian trôi qua cũng thật nhanh chóng, chớp mắt đã qua mười ngày, đám Lý Cảnh săn bắn cũng trở về.

Bởi vì đã có cung nhân về hành cung Huyền Tước sơn báo tin từ trước, nên sớm tinh mơ hôm đó, Tề Ngọc Yên và những người ở lại cùng nhau đứng dưới chân núi Huyền Tước, chờ đám người Lý Cảnh trở về.

Đợi đến thời điểm gần trưa, đội kỵ mã xuất hiện từ phía xa xa. Mặc dù cách khá xa, nàng vẫn có thể nhìn thấy trong sự bao vây của đám người nổi bật lên bộ đồ vàng nhung của Lý Cảnh. Đoàn ngựa càng lúc càng gần, vẻ mặt hào hứng của hắn cũng ánh vào đáy mắt Tề Ngọc Yên. Xem ra lần này hắn đi săn, thu hoạch được rất nhiều.

Ngoại trừ Lý Cảnh mặc cả người màu vàng óng, ở giữa một đám nam nhân mặc đồ màu xanh màu đen, là La Xảo Nhi trong bộ đồ săn bắn màu đỏ tươi cực kỳ thu hút ánh nhìn. Chỉ thấy nàng ngồi trên lưng ngựa, gương mặt trong veo như nước hơi phớt hồng, tựa như quả đào mật chín, khiến người ta nhịn không được muốn cắn một miếng.Có vẻ mấy ngày qua nha đầu kia sống rất vừa ý.

Nhìn bộ dạng đáng yêu của La Xảo Nhi, Tề Ngọc Yên cảm thấy tinh thần của mình cũng sảng khoái hơn. Ở chung mấy ngày nay, trong lòng nàng cực kỳ thích tiểu cô nương này. Kiếp trước hai người không qua lại, không ngờ tới kiếp này, ma xui quỷ khiến lại thành tỷ muội tốt.

Nàng tủm tỉm cười nhìn La Xảo Nhi, đột nhiên, nàng thấy ánh mắt của La Xảo Nhi len lén liếc về phía Lý Cảnh, trên mặt thấp thoáng lộ ra tâm tư cô gái nhỏ.

Thấy tình cảnh này, lòng Tề Ngọc Yên chùng xuống. La Xảo Nhi vốn được sủng ái, lần đi này, sợ rằng mối quan hệ với Lý Cảnh lại tiến gần thêm một bước? Nghĩ đến đây, nàng cảm thấy tươi cười trên mặt mình càng lúc càng gượng gạo.

Đợi đoàn kỵ mã sắp tới trước mặt, nàng dần dần phát hiện ánh mắt của La Xảo Nhi có chút không đúng. Hướng ánh mắt của nàng khóa chặt, hình như không phải là Lý Cảnh, mà là một thị vệ trẻ tuổi bên cạnh Lý Cảnh, Chung Dục.

Đến khi Tề Ngọc Yên phát hiện ra bí mật này, tim bất chợt bị quất mạnh một cái. Kết cục của Chung Dục kiếp trước, nàng luôn nhớ rõ ràng. Chẳng lẽ kiếp này, coi như không có mình, hắn vẫn không trốn thoát khỏi vận mệnh kiếp trước ư?

Mắt thấy Lý Cảnh đã tới trước mặt, Tề Ngọc Yên vội thu lại nghi ngờ trong lòng, xuất hiện trước mặt Lý Cảnh, vẫn là ý cười ngập mắt.

Lý Cảnh tới gần, liền xuống ngựa. Tề Ngọc Yên nhanh chóng nghênh đón, thi lễ với Lý Cảnh: “Tần thiếp cung nghênh Hoàng thượng.”

Lý Cảnh miễn lễ cho nàng, tỉ mỉ nhìn nàng rồi cười nói: “Tề quý nhân, lần này ngươi không đi, thật là phí. Phong cảnh trên thảo nguyên rất nên thơ, suýt chút nữa La tiểu nghi không chịu trở về rồi.”
     
“Hoàng thượng, tần thiếp đâu dám không về chứ? Là do tần thiếp thấy Hoàng thượng thích thú nên mới muốn ở thêm vài ngày thôi.” La Xảo Nhi ở bên hé môi cười nói, sau đó bước tới kéo tay Tề Ngọc Yên, cười nói: “Chẳng qua, Tề tỷ tỷ, đúng là tỷ nên đi. Thảo nguyên kia trời cao đất rộng, có thể bắt gặp được kỳ hoa dị thảo khắp nơi, tỷ mà đi chắc chắn sẽ thích.”

Tề Ngọc Yên thản nhiên cười nói: “Đành chịu thôi, lần này La tiểu nghi chơi vui là được. Lúc nào tiểu nghi rảnh rỗi, tới kể cho tỷ vài chuyện hay ho trên thảo nguyên là tỷ thấy đủ rồi.”

“Được, muội rảnh sẽ tới kể tường tận cho Tề tỷ tỷ! Tỷ nghe xong chắc chắn sẽ hối hận vì đã không đi.” Nói tới đây, La Xảo Nhi cười toe toét.

Tề Ngọc Yên mỉm cười, vừa ngẩng đầu, lại chạm mắt với Lý Cảnh.

Ánh mắt hai người giao nhau, Lý Cảnh hơi xao động, sau đó cười nói với Tề Ngọc Yên: “Phải rồi, đêm nay sẽ có khánh công yến* ở Tể An điện, trong tiệc sẽ dùng chính những con mồi chúng ta săn được lần này, Tề quý nhân cũng đến nhé. Không đi săn bắn thì nếm món ăn cũng được.”
(Khánh công yến: tiệc mừng hoạt động thuận lợi.)

“Tạ ân điển Hoàng thượng.” Tề Ngọc Yên đáp.

“Vậy thì Trẫm về thay áo quần trước.” Dứt lời, Lý Cảnh đi về phía cung nội.

“Cung tiễn Hoàng thượng.” Cả đám người hành lễ hô.

Lúc Tề Ngọc Yên đứng dậy thì Lý Cảnh đã vào trong. Nàng quay đầu, cười nói với La Xảo Nhi: “Chi bằng, tỷ theo La tiểu nghi về cung thay đồ nhé?”

“Vâng.” La Xảo Nhi cười tươi rồi kéo Tề Ngọc Yên đi về phía Minh Thiện điện.

Về chính sảnh của Minh Thiện điện, Tề Ngọc Yên chờ ở gian ngoài. La Xảo Nhi vào phòng trong cởi trang phục săn bắn, đổi sang chiếc váy yên la thêu hoa màu xanh biếc, bớt đi vài phần anh dũng, thêm nhiều đoan trang xinh đẹp.

Tề Ngọc Yên đưa mắt nhìn La Xảo Nhi, mỉm cười nói: “Vừa rồi ta thấy La tiểu nghi cưỡi ngựa rất thuần thục. Không nghĩ tới trong thời gian ngắn ngủi mà muội có thể cưỡi giỏi như vậy, xem ra, thị vệ dạy muội cưỡi ngựa cần phải được ban thưởng hậu hĩnh mới được. Không biết là vị thị vệ nào đã dạy La tiểu nghi thế?”

La Xảo Nhi thắt đai lưng thành bông hoa bên hông, sau đó xoay đầu lại, cười với Tề Ngọc Yên: “Thị vệ dạy muội cưỡi ngựa, Tề tỷ tỷ cũng quen đó, chính là Chung thị vệ Chung dục đấy. Nếu Tề tỷ tỷ cũng muốn học cưỡi ngựa, hôm khác gọi Chung thị vệ tới dạy tỷ là được.” Lúc nói chuyện, hai má ửng hồng như say, ánh mắt rực sáng.

Tề Ngọc Yên vừa nhìn vẻ mặt của La Xảo Nhi, càng xác định suy đoán trong lòng mình. Nhưng lại không biết muội ấy nảy sinh tình cảm tự bao giờ. Là lúc dạy muội ấy cưỡi ngựa, hay là chuyến đi tới bãi săn lần này?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Luong My Dung
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Feedfetcher và 58 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

19 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

20 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.