Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 71 bài ] 

Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

 
Có bài mới 14.04.2018, 20:05
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 278
Được thanks: 1497 lần
Điểm: 41.05
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, ★ Chương 17: Thái hậu

Tề Ngọc Yên thấy sắc mặt Trịnh hoàng hậu có chút không vui, cũng không sợ hãi, mỉm cười đáp lời: “Hồi Hoàng hậu nương nương, mấy ngày trước tần thiếp bị ốm một trận, khuôn mặt biến đổi lớn, cực kỳ xấu xí, không dám lộ mặt gặp người, tránh khiến cho Thái hậu và Hoàng hậu nương nương hoảng sợ.”

“Ngươi bị bệnh mà biến dạng mặt mày ư?” Trịnh hoàng hậu sửng sốt, sau đó bán tín bán nghi nhìn Tề Ngọc Yên.

Tề Ngọc Yên sợ Trịnh hoàng hậu không tin, còn nói thêm: “Lúc trước Xuân Hoa cô cô đến phủ dạy tần thiếp lễ nghi, mẫu thân tần thiếp từng xin Xuân Hoa cô cô hồi cung bẩm báo việc này rồi.”

“Hình như có chuyện như thế thật.” Tiêu thái hậu nghe Tề Ngọc Yên nói như vậy, gật gù nói: “Quả thật ai gia có nghe Xuân Hoa trở về báo về chuyện Tề quý nhân sinh bệnh, ai gia nhớ rõ còn phái thái y tới Tề phủ xem bệnh cho Tề quý nhân.”

“Tần thiếp tạ ơn Thái hậu quan tâm.” Tề Ngọc Yên nhẹ nhàng thi lễ với Tiêu thái hậu.

“Thật không?” Trịnh hoàng hậu nâng mắt liếc Tề Ngọc Yên, cười lạnh, nói: “Chẳng qua đổ bệnh thôi mà, có thể đáng sợ tới mức nào cơ chứ? Bỏ mạng che mặt cho Thái hậu và bản cung xem, Thái hậu và bản cung không dễ bị dọa sợ đến thế đâu.” Tề Ngọc Yên càng che giấu gương mặt, nàng ta càng muốn nhìn. Muốn xem thử người còn đẹp hơn đệ nhất mỹ nhân kinh thành trong lời đồn có dáng vẻ ra sao.

Bởi vì Trịnh hoàng hậu Trịnh Chước là ngoại sinh nữ (cháu gái ngoại) của Tiêu thái hậu, mẫu thân nàng ta là tỷ tỷ ruột của Tiêu thái hậu nên tình cảm giữa hai người vô cùng thân thiết. Tiêu thái hậu không có con gái, từ nhỏ đã yêu thương Trịnh Chước như nữ nhi của chính jleee=quuúy+)ônnn mình, cho nên ở trước mặt Tiêu thái hậu nàng ta thích gì làm nấy. Ví như hiện giờ, Tiêu thái hậu còn chưa lên tiếng mà nàng ta đã lên tiếng trước rồi.

Nhưng nói gì chăng nữa, Trịnh hoàng hậu cũng đứng đầu trong cung, lời nàng ta nói, Tề Ngọc Yên không thể không nghe theo. Vì thế Tề Ngọc Yên cúi người hành lễ, nói: “Tần thiếp tuân mệnh. Chỉ là, nếu lát nữa dáng vẻ xấu xí của tần thiếp dọa sợ Thái hậu và Hoàng hậu nương nương, xin Thái hậu và Hoàng hậu nương nương thứ tội.” Nói xong Tề Ngọc Yên đứng thẳng người, chậm rãi đưa tay về sau tai,  từ từ tháo chiếc mạng che trên mặt mình xuống.

Khi gương mặt xấu xí để lộ hoàn toàn trước mắt mọi người, Tề Ngọc Yên nghe thấy rõ mồn một tiếng giật mình hít khí của toàn bộ người trong điện, trong điện lập tức trở nên yên tĩnh, quả thực nghe được cả tiếng kim rơi.

Thấy tình cảnh này, trong lòng nàng thầm cười khổ. Xem ra gương mặt này của mình, thật sự là xấu không chịu nổi.

Sau một lúc, mới nghe được giọng nói hoảng hốt của Tiêu thái hậu vang lên: “Tề quý nhân, sao ngươi lại trở nên như vậy?”

Tề Ngọc Yên ngẩng đầu, nhìn vẻ khiếp sợ không giấu nổi của Tiêu thái hậu, cười chua chát nói: “Sau khi thần thiếp ngã bệnh, sắc mặt càng lúc càng kém, rồi trở thành thế này.”

Tiêu thái hậu tựa như vẫn không thể tin nổi: “Ai gia thấy trong bức họa kia, Tề quý nhân là một tiểu cô nương vô cùng xinh đẹp. Hơn nữa lần trước Tĩnh Ly tiến cung chơi cũng nói Tề quý nhân cực kỳ xinh đẹp ra sao? Tại sao đổ một trận bệnh lại trở nên như này?”

Tề Ngọc Yên nghe Tiêu thái hậu nói, trong lòng sửng sốt. Lưu Tĩnh Ly từng khen ngợi dung mạo của mình trước mặt Thái hậu ư? Lúc này, nàng chợt nhớ tới, mẫu thân Lưu Tĩnh Ly là cô cô ruột của Trịnh hoàng hậu, cho nên Lưu Tĩnh Ly và Trịnh hoàng hậu có qua lại nhiều với nhau. Xem ra, chắc lúc Lưu Tĩnh Ly nhập cung, có nhắc tới mình với Thái hậu, mới khiến Thái hậu chú ý , cuối cùng bị tuyển vào cung.

Nghĩ tới đây, trong lòng Tề Ngọc Yên không khỏi thầm than đúng là thất sách. Sớm biết kết quả sẽ như này, mình sẽ không tới Chung gia. Cũng sẽ không bị Lưu Tĩnh Ly nhìn thấy, vô hình trung tự đưa mình vào cung.

Nhưng hiện giờ có hối hận cũng vậy, theo tình hình hiện tại, Tiêu thái hậu còn hối hận hơn cả mình. Nhưng mình đã nhập cung, chẳng còn cách cứu vãn nữa. Trước mắt chỉ có thể nhún mình, khiến Thái hậu thương xót, hi vọng cuộc sống trong cung sau này của mình sẽ yên bình chút ít. Nghĩ đến đây, Tề Ngọc Yên tức khắc làm ra vẻ mặt ủ dột: “Đúng vậy, chỉ có thể trách Ngọc Yên số khổ, không biết tại sao ngã bệnh một cái lại biến thành bộ dạng như này. Lát nữa Hoàng thượng tới, nhìn thấy Ngọc Yên, phải chăng sẽ ghét bỏ Ngọc Yên?” Nói xong trên mặt Tề Ngọc Yên mang vẻ bi thương.

Nghe Tề Ngọc Yên nói như vậy, lại thấy nàng thương tâm vô cùng, Tiêu thái hậu cũng thở dài một tiếng. Lý Cảnh là con trai duy nhất của bà, sắp tới tuổi đôi mươi, dưới gối vẫn chưa có lấy một mụn con.

Tiêu thái hậu cũng hiểu, Lý Cảnh không thích ngoại sinh nữ Trịnh Chước của mình. Nhưng lại không từ chối được tỷ tỷ nhờ vả, thêm nữa bản thân mình thật sự rất yêu thương Trịnh Chước, hai năm trước đã ép Lý Cảnh thú Trịnh Chước. Tưởng rằng thành thân rồi, hai đứa lâu ngày sinh tình, quan hệ sẽ dần tiến triển.

Nào ngờ Lý Cảnh và Trịnh Chước như thể oan gia kiếp trước, làm thế nào cũng không thể ở chung được với nhau, hai năm qua, Lý Cảnh không hề bước một bước vào Khôn Dương cung. Mà Trịnh Chước thì lại vô cùng ghen tuông, nếu trong cung có cung nữ nào muốn thân cận Lý Cảnh, không tránh khỏi bị Trịnh Chước xuống tay ác độc trừng trị. Cũng may Lý Cảnh chẳng để vào mắt nữ tử nào trong cung, bên người cũng không có nữ nhân nào khác, dần dần Trịnh Chước cũng ngừng nghỉ, không gây ra trận mưa to gió lớn nào nữa.

Nhưng dù sao Lý Cảnh cũng là vua một nước, bên người không thể không có nữ nhân. Cuối cùng Tiêu thái hậu không màng tới Trịnh Chước có đồng ý hay không, tự mình ll..ê>qpúy&đ)0^(n làm chủ tuyển phi cho Lý Cảnh, định chọn cho nhi tử mấy nữ tử hợp ý. Nhưng Lý Cảnh tựa hồ chẳng vui thích gì cái chuyện tuyển phi này, dưới sự khuyên can đủ đường của bà mới đồng ý để Tiêu thái hậu tuyển bốn phi tần dùm hắn.

Bởi vì tần phi tuyển tiến cung không nhiều, cho nên lúc chọn lựa, Tiêu thái hậu cũng hao tốn tâm tư rất nhiều, càng không phải bàn tới dung mạo, đây chính là thứ phải đặc biệt chú trọng. Nam nhân nào lại không thích mĩ nhân chứ? Tiêu thái hậu tin tưởng nhi tử của mình cũng không ngoại lệ.

Lúc tuyển Tề Ngọc Yên, Thái hậu cũng do nghe Lưu Tĩnh Ly kể rằng nàng ấy cực kỳ xinh đẹp, Tiêu thái hậu tự mình xem bức họa, cũng cảm thấy diện mạo của nữ tử này hẳn là không tầm thường, bấy giờ mới tuyển nàng tiến cung. Không ngờ gặp được người thật, nhưng dung mạo xấu xí như này, sao có thể lọt vào mắt nhi tử của mình chứ? Nghĩ tới bốn người, lại phí mất một, trong lòng Tiêu thái hậu thật hối hận mà!

Nhưng chuyện đã tới nước này, không tuyển cũng đã tuyển, đây chính là tần phi do Lý Cảnh tự mình hạ thánh chỉ sắc phong. Giờ người đã vào cung rồi, còn có cách nào khác? Đành để Tề Ngọc Yên điều dưỡng trong cung trước, xem có thể khôi phục lại hay không đã. Nghĩ tới đây, Tiêu thái hậu an ủi Tề Ngọc Yên: “Đừng lo lắng, ai gia đã nói qua, tần phi của Hoàng đế, trọng đức không trọng mạo. Hơn nữa bệnh này của Tề quý phi cũng không có gì đáng ngại cả, điều dưỡng thêm chút thời gian sẽ từ từ khá hơn thôi.”

Tề Ngọc Yên bày ra bộ dạng hai mắt đẫm lệ, nhìn Tiêu thái hậu, nghẹn ngào nói: “Tạ Thái hậu thương yêu.”

Tiêu thái hậu lại than nhẹ một tiếng, sau đó xua tay nói: “Thân thể ngươi không khỏe, ngồi xuống trước đi.”

“Dạ.” Tề Ngọc Yên đưa tay lên, lại đeo mạng che lên, rồi mới đi về phía chỗ ngồi.

Phan Dửu Quân thấy Tề Ngọc Yên đi tới, dịu dàng cười với nàng, nhẹ giọng kêu lên: “Muội muội, mau tới ngồi bên tỷ tỷ này.”

Nhìn thấy Phan Dửu Quân, Tề Ngọc Yên hơi chậm lại cước bộ, sau đó hành lễ với Phan Dửu Quân, rồi ngồi vào chỗ của mình. Kiếp trước vị phân của Tề Ngọc Yên cao hơn Phan Dửu Quân, chưa bao giờ phải hành lễ với ả ta, không ngờ tới kiếp này, mình lại phải hành lễ với kẻ thù. Nhưng nếu có thể đổi lấy bình an cho cả nhà Tề gia, đừng nói phải hành lễ với Phan Dửu Quân, dù phải quỳ xuống dập đầu với ả thì có làm sao? Nghĩ như thế, trong lòng Tề Ngọc Yên thanh thản hơn nhiều.

Thấy Phan Dửu Quân bên cạnh Tề Ngọc Yên, rốt cuộc trong lòng Tiêu thái hậu được an ủi đôi chút. Nói cho cùng thì vẫn không chọn lầm Phan Dửu Quân. Nàng ta không hổ là mỹ nhân đệ nhất kinh thành, mày liễu mắt hạnh, môi anh đào da trắng tuyết, nhìn thôi đã khiến người ta động lòng rồi. Cứ chờ nhi tử mình tới, nhìn thấy người đẹp dường này, chắc hẳn sẽ yêu thích.

Trịnh hoàng hậu thấy Tề Ngọc Yên xấu xí như thế, nên chẳng đặt nàng vào trong lòng nữa, nhưng thoáng nhìn qua Phan Dửu Quân ngồi bên dưới, chân mày lập tức nhăn lại.

Động tác nhỏ nhặt này của Trịnh hoàng hậu không lọt khỏi mắt của Tề Ngọc Yên. Nhắc tới vị Trịnh Chước này, mặc dù là hoàng hậu cao quý, nhưng cũng không tính là một nữ tử mệnh số tốt. Nàng gả cho Lý Cảnh ba năm trước, quan hệ hai người như nước với lửa, vậy mà nàng vẫn yêu Lý Cảnh đậm sâu. Do đó, muốn nàng ta vừa mắt phi tần nào đó của Lý Cảnh là điều không thể.

Tề Ngọc Yên còn nhớ rõ kiếp trước, thời điểm mình được sủng, Trịnh hoàng hậu cũng từng tới tìm nàng kiếm chuyện. Lúc đó nàng sợ người khác nói mình được sủng mà kiêu ngạo, không dám nói với Lý Cảnh, tự mình âm thầm chịu đựng. Cho tới một hôm, Trịnh hoàng hậu tìm cớ, phạt nàng quỳ dưới ánh mặt trời chói chang hai canh giờ, cuối cùng nàng chịu không nổi mà ngất lịm đi, mới bị Lý Cảnh phát hiện (d=đ"lê&qu-[ú]đô/a/n. Hôm đó hắn nổi giận đùng đùng tới Khôn Dương cung, không biết đã nói gì với Trịnh hoàng hậu, trái lại sau lần đó nàng không cần tới Không Dương cung thỉnh an nữa, Trịnh hoàng hậu cũng không tìm nàng gây sự nữa, chỉ là một năm sau nàng ta vì u sầu mà qua đời. Bởi vì chuyện Trịnh hoàng hậu qua đời, Tiêu thái hậu vẫn giận Lý Cảnh, sau đó chuyển tới hành cung ở núi Lộc Sơn ở một mình, không chịu hồi kinh.

Nếu như Trịnh hoàng hậu đoản mệnh giống kiếp trước, vậy nàng ta cũng chỉ có thể sống thêm một năm rưỡi nữa mà thôi. Nghĩ tới đây, mặc dù kiếp trước Trịnh hoàng hậu gây nhiều khó dễ với mình, Tề Ngọc Yên cũng không muốn so đo với nữ tử không còn sống được bao lâu này.

Vừa ngồi xuống, lại có cung tỳ tiến vào điện bẩm báo, nói rằng dung hoa Lương Tử Vân, mĩ nhân La Xảo Nhi đã đến.

Tiêu thái hậu liền sai cung tỳ truyền hai người tiến vào.

Hôm nay Lương Tử Vân mặc một chiếc váy dài đầy nhành hoa xếp ly màu hồng cánh sen, trên đầu cài một cây trâm hoa đào, lộ ra thân hình nhỏ nhắn xinh đẹp.

La Xảo Nhi nhỏ hơn Tề Ngọc Yên một tuổi, vừa tròn mười lăm, chỉ thấy nàng ở trên mặc một chiếc xiêm bách điệp dệt kim màu xanh nhạt, bên dưới là chiếc váy dài xòe rộng, vô cùng hoạt bát đáng yêu.

Hai người dắt tay nhau, cùng tới trước mặt Tiêu thái hậu, quỳ xuống hành lễ.

Tiêu thái hậu khẽ cười nâng tay: “Đứng lên đi.”

Chờ hai cô gái đứng dậy, Tiêu thái hậu quan sát kỹ lưỡng một hồi, vô cùng hài lòng. Ngẫm nghĩ mặc dù đã chọn sai Tề Ngọc Yên, nhưng ba tần phi còn lại ai cũng đều xinh đẹp như hoa, mỗi người mỗi vẻ, nhi tử mình chắc sẽ thích được một người.

Trái ngược với sắc mặt vui mừng của Tiêu thái hậu, Trịnh hoàng hậu càng lúc càng tái nhợt.

Tề Ngọc Yên đọc được tâm tư của Trịnh hoàng hậu. Quan hệ giữa nàng ta và Lý Cảnh vốn đã không tốt, hiện giờ lại có thêm ba phi tần như hoa như ngọc tiến cung, sợ rằng quan hệ giữa nàng ta và hoàng đế sẽ càng lúc càng xa?

Thấy cũng đã tới giờ, Tiêu thái hậu cười nói: “Chắc hẳn Hoàng đế sắp tới đây rồi, chúng ta tới Dật Hòa điện chờ hắn trước đi.”

Nghe Lý Cảnh sắp tới, tim Tề Ngọc Yên nhảy dựng lên. Ngước mắt nhìn ba người kia, gương mặt Phan Dửu Quân và Lương Tử Vân chứa tình, ánh mắt tràn đầy mong chờ, ngay cả La Xảo Nhi còn nhỏ tuổi trên má cũng nhuộm mảng hồng.

Thấy tình cảnh này, trong lòng Tề Ngọc Yên cười khổ. Đây là bốn tần phi mới tiến cung, lần đầu gặp mặt Hoàng đế. Ba người các nàng trong lòng có chút chờ mong, cũng là chuyện bình thường. Ai chẳng hi vọng mình lọt vào mắt xanh Hoàng đế, rồi một bước lên trời? Nhưng kiếp này, không biết Lý Cảnh sẽ vừa ý với ai đây?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Catstreet21, Luong My Dung
     

Có bài mới 14.04.2018, 20:28
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 278
Được thanks: 1497 lần
Điểm: 41.05
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, ★ Chương 18: Diện thánh

Cung yến được bày tại Dật Hòa điện phía đông Nhân Thọ cung.

Tề Ngọc Yên theo sau Phan Dửu Quân vào trong điện, đã thấy trong điện bày biện xong xuôi hết tất cả.

Chính giữa Dật Hòa điện xếp ba cái bàn. Tiêu thái hậu ngồi ở giữa, Trịnh hoàng hậu ngồi ở bên phải bà. Còn chỗ bên trái Tiêu thái hậu đương nhiên là giành cho Hoàng đế Lý Cảnh.

Phía dưới xếp bốn cái bàn, trái phải mỗi bên hai.

Dựa theo vị phân cao thấp, Lương Tử Vân và Tề Ngọc Yên ngồi bên trái, Phan Dửu Quân và La Xảo Nhi ngồi bên phải.

Trong lúc chờ Lý Cảnh, mọi người cùng ngồi trong điện tán gẫu. Tiêu thái hậu cực kỳ ân cần với mọi người, dần già, mọi người không còn ngại ngùng nữa, nói chuyện một cách tự nhiên. Phan Dửu Quân thấy Tiêu thái hậu hình như rất thích nghe một vài chuyện lạ ngoài cung, nên kể một vài câu chuyện lạ kì mà mình nghe được cho bà, khiến Tiêu thái hậu vô cùng thích thú.

Nghe tiếng nói dịu nhẹ của Phan Dửu Quân, Tề Ngọc Yên chợt nhớ về lúc ả tới Lan Vu cung kiếp trước, kể lại người nhà chết thảm thế nào, Huyên nhi bị hại ra sao, cũng bằng chính cái giọng này. Đột nhiên Tề Ngọc Yên thấy trong lòng bức bối, cũng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi ở bên, như thả mình vào một thế giới khác.

Bất chợt, tiếng một thái giám hét vang to: “Hoàng thượng giá đáo!”

Nghe tiếng thái giám, Tề Ngọc Yên giật mình, thân thể không kìm được khẽ run lên.

Cuối cùng hắn đã tới.

Thấy mọi người lục tục đứng lên, Tề Ngọc Yên cũng nhanh chóng đứng dậy, cùng mọi người hành lễ. Nghe thấy tiếng bước chân càng lúc càng gần, Tề Ngọc Yên quỳ trong điện, rạp người trên đất, hai tay đặt chéo, để trên mặt đất, trán áp nhẹ lên mu bàn tay.

Rất nhanh, bước chân của nam tử tới trước người Tề Ngọc Yên, không dừng lại trước nàng như kiếp trước, mà tiếp tục đi thẳng tới chỗ Tiêu thái hậu. Tiếp đó là giọng nói vừa thân thương lại vừa xa lạ của Lý Cảnh vang lên bên tai nàng: “Nhi thần gặp mặt mẫu hậu.”

Tiêu thái hậu nhìn nhi tử trìu mến, mỉm cười nói: “Cảnh nhi, con tới rồi.”

Trịnh hoàng hậu cúi người thi lễ với Lý Cảnh, nói: “Thần thiếp gặp mặt Hoàng thượng.”

Lý Cảnh liếc nhìn Trịnh hoàng hậu, nở một nụ cười hời hợt, lạnh giọng nói: “Hoàng hậu miễn lễ.” Cũng không hề nói thêm gì với Trịnh hoàng hậu, tới ngay chiếc bàn phía bên trái Tiêu thái hậu ngồi xuống.

Thấy Trịnh hoàng hậu đứng như trời trồng, sắc mặt tựa hồ có chút xấu hổ, Tiêu thái hậu vội vàng nói: “A Chước, con cũng ngồi xuống đi.”

“Tạ mẫu hậu.” Trịnh hoàng hậu gượng cười, xoay người trở về bàn.

Nhìn dáng vẻ của Trịnh hoàng hậu, Tiêu thái hậu thở dài trong lòng. Một người là nhi tử thân sinh của mình, một người là chất nữ ruột của mình, ai cũng đều có dòng máu Tiêu gia chảy trong huyết quản, nhưng quan hệ của hai người lại giống như mèo và chuột vậy, không thể ở cùng một chỗ. May thay, hiện giờ có thêm bốn phi tần mới vào cung. Bốn người này đều do mình tuyển chọn kỹ càng, mặc dù Tề Ngọc Yên là ngoài ý muốn, nhưng ba tần phi kia cũng được coi là mĩ nhân trăm dặm mới tìm được một, chắc hẳn nhi tử sẽ phải ưng được một người chứ?

Nghĩ tới đây, Tiêu thái hậu chỉ vào bốn vị nữ tử bên dưới, cười nói với Lý Cảnh: “Đây là những phi tần mới trúng tuyển, Cảnh nhi chưa từng gặp đâu.”

Lý Cảnh nhìn lướt qua bên dưới, chỉ thấy bốn nữ tử đang hành lễ nằm rạp trên mặt đất. Hắn thản nhiên mở miệng: “Tất cả đều bình thân đi.”

Đám người Tề Ngọc Yên vội vã tạ ân, đứng dậy ngồi vào lại bàn của mình.

Tiêu thái hậu cười nói: “Dưới kia, mấy vị tần phi theo vị phân cao thấp, từng người tiến lên trước thánh đi, để Hoàng đế có thể nhìn ngắm các ngươi thật rõ.”

“Dạ vâng.” Bốn người đồng thanh đáp.

“Lương dung hoa, bắt đầu từ ngươi đi.” Tiêu thái hậu nói.

“Tần thiếp tuân chỉ.” Lương Tử Vân gật đầu, sau đó chậm rãi đứng dậy, mỗi bước như hoa sen nở tới giữa điện, hành lễ với Lý Cảnh, dịu dàng nói: “Tần thiếp Lương Tử Vân, ra mắt Hoàng thượng.”

“Lương dung hoa.” Lý Cảnh thờ ơ cười, nói: “Được rồi, trẫm đã nhớ, về chỗ đi.”

Thấy Lý Cảnh không để mắt tới Lương Tử Vân mới tiến cung, gương mặt củaTrịnh hoàng hậu vốn bởi vì bị Lý Cảnh lạnh nhạt mà hơi tái, hồi phục lại vài phần màu sắc.

Lương Tử Vân thấy Lý Cảnh không nhìn mình nhiều, trong mắt không giấu nổi vẻ thất vọng. Nàng hơi cắn môi, sau đó cúi đầu hành lễ, mang tủi hờn trở về.

“Phan tần, tới lượt ngươi.” Tiêu thái hậu thấy Lương Tử Vân thất bại, vội gọi Phan Dửu Quân.

Tiêu thái hậu vừa dứt lời, Phan Dửu Quân nhẹ nhàng đứng dậy, hít một hơi thật sâu, chầm chậm bước tới, hành lễ với Lý Cảnh, dùng giọng nói mềm chảy nước nói: “Tần thiếp Phan Dửu Quân ra mắt Hoàng thượng.” Nói xong hơi ngẩng đầu lên, mỉm cười, dùng đôi mắt như làn nước mùa thu nhìn Lý Cảnh. Thân là mỹ nhân đệ nhất kinh thành, nàng ta có vài phần tự tin vào dung mạo của chính mình.

Lý Cảnh nâng mắt, nhìn lướt qua Phan Dửu Quân, gật đầu, nói: “Phan tần à, ngươi cũng trở về đi.”

Thấy Lý Cảnh lạnh nhạt với mình y như Lương Tử Vân, tươi cười trên mặt Phan Dửu Quân thoáng chốc trở nên cứng đờ. Không nghĩ tới, Lý Cảnh nhìn thấy dung mạo động lòng người của nàng rồi mà vẫn dửng dưng như cũ. Nàng cắn răng, cố nhịn sự chênh vênh trong lòng, cười duyên nói: “Tạ hoàng thượng.” Sau đó nhẹ nhàng lui xuống.

“Tề quý nhân.” Tiêu thái hậu nhìn Tề Ngọc Yên, dùng ánh mắt ra lệnh cho nàng.

Nghe thấy tiếng Tiêu thái hậu, trong chớp mắt hô hấp của Tề Ngọc Yên loạn lên. Kiếp trước, trước khi làm lễ, Lý Cảnh đã lén đưa tình với nàng, nên lúc nàng ra mắt hắn cũng không đến nỗi căng thẳng lắm. Kiếp này, mình dùng gương mặt này gặp hắn sẽ ra sao đây?

Tề Ngọc Yên chậm rãi đứng lên, kéo thân mình cứng đờ, nhắm mắt tới trước mặt Lý Cảnh, hành lễ với hắn, nói: “Tần thiếp Tề Ngọc Yên ra mắt Hoàng thượng.”

Lý Cảnh thấy Tề Ngọc Yên đeo mạng che mặt, trong lòng có chút tò mò, liền hỏi: “Tại sao ngươi phải che mặt?”

Tề Ngọc Yên cúi đầu nhẹ giọng đáp: “Tháng trước tần thiếp sinh bênh, da mặt vàng đen, cực kì xấu xí, đành phải che lại, tránh khiến cho Bệ hạ nhìn thấy bộ mặt xấu xí của tần thiếp mà mất hứng.”

Lý Cảnh nhìn Tề Ngọc Yên một lúc, cảm giác giọng nói của nàng ấy có chút quen quen.

“Ngẩng đầu nhìn Trẫm.” Lý Cảnh đột nhiên nói.

Nghe Lý Cảnh nói, Tề Ngọc Yên hít một hơi thật sâu, sau đó từ từ ngẩng đầu, nhìn Lý Cảnh, khẽ thốt lên: “Hoàng thượng.”

Nhìn ánh mắt của Tề Ngọc Yên, chẳng hiểu sao tim Lý Cảnh nảy lên. Hắn cảm giác mình từng gặp nàng ấy ở đâu đó, nhưng không tài nào nhớ nổi.

“Tháo mạng che mặt xuống, để Trẫm nhìn.” Hắn lên tiếng.

Nghe hắn nói vậy, thân mình Tề Ngọc Yên hơi chấn động. Lời của Hoàng đế, nàng nào dám không nghe, chỉ đành chậm rãi đưa tay lên, nhẹ nhàng tháo xuống mạng che mặt của mình.

Lý Cảnh chăm chú theo dõi Tề Ngọc Yên.

Phía dưới mạng che mặt, là một gương mặt hắn chưa từng gặp qua, hoàn toàn xa lạ. Da thịt đúng như lời nàng nói, vừa đen vừa vàng, cực kỳ xấu xí, nhưng nhìn nàng, lại không có cảm giác khó chịu, vẫn cảm giác thân thuộc quanh quẩn đầu tim, không xua đi được. Lý Cảnh nhìn chằm chằm vào nàng một lúc, vẫn không nghĩ ra được tại sao lại có cảm giác như vậy với nàng, đành phải khẽ thở dài, nói: “Ngươi về chỗ đi.”

“Dạ.” Tề Ngọc Yên hành lễ, định bụng đeo lại mạng che mặt.

Đúng lúc này, Trịnh hoàng hậu cất tiếng: “Tề quý nhân, sắp khai yến rồi, ngươi còn đeo mạng che mặt làm gì nữa?” Bởi vì Lý Cảnh nói nhiều với Tề Ngọc Yên thêm vài câu, nàng ta liền bất mãn với Tề Ngọc Yên. Lại nghe thấy Lý Cảnh khẽ thờ dài, chắc hẳn tiếc hận dụng mạo của Tề Ngọc Yên, nên nàng ta cố ý muốn trưng khuôn mặt xấu xí của Tề Ngọc Yên ra trước mắt hắn.

Nghe Trịnh hoàng hậu nói, tay Tề Ngọc Yên đang đeo mạng che mặt hơi khựng lại bên má. Dừng một chút, nàng lại bỏ khăn che mặt xuống, cất vào trong tay áo, cung kính nói với Trịnh hoàng hậu: “Hồi Hoàng hậu nương nương, tần thiếp sẽ không đeo nữa.”

Nhìn bộ mặt xấu xí của Tề Ngọc Yên, Trịnh hoàng hậu càng nhìn càng thấy nàng ta chướng mắt, nhíu mày nói: “Nhìn bộ dạng xấu xí này của ngươi, thật khiến người ta khó chịu. Sau này ngươi cứ ở trong tẩm cung dưỡng bệnh là được, không cần tới Khôn Dương cung thỉnh an hằng ngày đâu. Đỡ cho sáng sớm bản cung trông thấy tâm trạng lại kém.”

Nghe Trịnh hoàng hậu ghét bỏ mình, đầu tiên Tề Ngọc Yên sửng sốt, rồi trong lòng lập tức mừng rơn. Không cần phải tới Khôn Dương cung thỉnh an Hoàng hậu, bản thân có thể lấy việc dưỡng bệnh làm cái cớ, ngày ngày co đầu rụt cổ bên trong Chiêu Thuần cung không ra khỏi cửa, chắc sẽ nhanh chóng bị người đời quên mất thôi? Nghĩ tới đây, nàng kiềm chế kích động trong lòng, vội vàng đáp: “Tần thiếp cẩn tuân lệnh của Hoàng hậu nương nương!”

Nghe Trịnh hoàng hậu nói như vậy, quả thực có mất đi phong độ của một hoàng hậu, Lý Cảnh hơi cau mày. Hắn ngẩng đầu, nhìn Tề Ngọc Yên bị Trịnh hoàng hậu chế nhạo, lại phát hiện nàng ta dường như không thấy lúng túng, trái lại có chút vui sướng. Lý Cảnh thầm nghĩ, Tề quý nhân này hẳn có ý đồ đây.

“Xuống đi.” Trịnh hoàng hậu không nhịn được xua tay.

“Dạ.” Tề Ngọc Yên vội vàng đáp.

Lúc này, mắt nàng lướt qua ánh mắt bén nhọn tựa chim ưng của Lý Cảnh, “vụt” đâm về phía nàng. Nàng sững người, chẳng lẽ mình vui mừng quá mức tới nỗi lộ hết lên mặt rồi? Trong lòng nàng hoảng hốt, nhanh chóng cúi đầu trở về chỗ ngồi của mình.

“La mĩ nhân, mau tới gặp qua Hoàng đế đi.” Tiêu thái hậu vẫy tay với La Xảo Nhi. Bởi vì La Xảo Nhi nhỏ tuổi nhất, trong lòng Tiêu thái hậu yêu mến nàng hơn vài phần.

“Dạ.” La Xảo Nhi lên tiếng, bước nhanh lên trước, tới trước mặt Lý Cảnh, hành lễ: “Tần thiếp La Xảo Nhi ra mắt Hoàng thượng.” Có lẽ lúc nói có chút xấu hổ, giọng nói sợ sệt của La Xảo Nhi có chút run rẩy, càng lộ ra vẻ đáng yêu khiến người ta thương.

Thấy bộ dạng căng thẳng của La Xảo Nhi, Lý Cảnh cười dịu dàng với nàng ấy, nói: “Được rồi, Trẫm đã thấy, ngươi cũng mau trở về đi.”

La Xảo Nhi tạ ân, trở về bàn mình như chạy trốn. Chờ nàng ngồi xuống, thở hổn hển khe khẽ, hai má vẫn đỏ bừng như cũ.

Bốn tần phi diện thánh xong, chỉ có La Xảo Nhi được Lý Cảnh đối xử dịu dàng, trong lòng mọi người đều phỏng đoán, phải chăng La Xảo Nhi đã lọt vào mắt xanh của Hoàng đế?

Tề Ngọc Yên lén nhìn Phan Dửu Quân và Lương Tử Vân. Chỉ thấy trong mắt hai người bọn họ lộ ra vẻ thất vọng, nhưng trên mặt vẫn duy trì tươi cười đúng mực, còn trên mặt Trịnh hoàng hậu, đã không thể che giấu nổi mây đen từ lâu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Catstreet21, Luong My Dung, Mặc Lãnh Nguyệt, Thongminh123
     
Có bài mới 14.04.2018, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 278
Được thanks: 1497 lần
Điểm: 41.05
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, ★ Chương 19: Giai thoại

Cả bốn người đã diện thánh xong, cung yến chính thức bắt đầu.

Các cung nữ nối đuôi nhau vào, xếp món ngon rượu ngọt lên trên bàn.

Tề Ngọc Yên nhìn trên bàn của mình được bày một tô thịt đào hoa*, sò biển tơ vàng, canh đậu phụ Văn Tư, vịt Bát Bảo, gà hạnh hương.
(Thịt đào hoa: giống với thịt kho tàu bên mình.
Gà hạnh hương: gà rút xương chiên cùng hạnh nhân lát rưới sốt chanh.)

Trong đó có món sò biển tơ vàng là món Tề Ngọc Yên thích nhất. Kiếp trước ở trong cung, nàng ăn không ít, từ lúc sống trong lãnh cung nửa năm, sau đó trùng sinh, tính ra đã lâu rồi nàng chưa được ăn món sò biển tơ vàng do Ngự Thiện phòng làm. Hơn nữa từ lúc tiến cung tới giờ, nàng bận bịu sắp xếp, chưa bỏ gì vào bụng, hiện giờ quả thực có hơi đói.

Vất vả lắm mới đợi Tiêu thái hậu nói xong một đống lời khách sáo, sau đó cho phép khai tiệc, Tề Ngọc Yên không đợi nổi bốc lên một con sò biển tơ vàng, dùng đũa gỗ mun khều thịt dưới lớp vỏ sò biển, đặt vào trong chiếc đĩa sứ bạch ngọc trước mặt, đang chuẩn bị cho vào miệng, đột nhiên nghe Tiêu thái hậu gọi mình: “Tề quý nhân.”

Tề Ngọc Yên vội ngẩng đầu, nhìn Tiêu thái hậu đang mỉm cười nhìn mình. Nàng vội đặt đũa gỗ mun xuống, cung kính nói với Tiêu thái hậu: “Thái hậu gọi tần thiếp có chuyện gì ạ?”

Tiêu thái hậu chỉ vào đĩa thịt sò biển của nàng, nhẹ nhàng nói: “Sò biển là món ăn kích thích. Trên người ngươi có bệnh, chỉ sợ ăn sò biển càng khiến mặt ngươi càng khó khôi phục lại, ai gia cảm thấy ngươi vẫn không nên ăn thì tốt hơn.”

Bấy giờ Tề Ngọc Yên mới phát giác mình bị mĩ thực mê mụ đầu óc, suýt chút nữa quên mất mình đang giả bệnh, vội vàng gật đầu, cười đáp: “Thái hậu nói đúng, tần thiếp không nên ăn những món gây kích thích.”

“Tốt lắm, để cung nữ mang sò biển xuống đi.” Tiêu thái hậu nói.

“Dạ.” Tề Ngọc Yên mỉm cười gật đầu, sau đó trơ mắt nhìn cung nữ đem sò biển tơ vàng trước mặt mình đi mất.

Nhìn sò biển tơ vàng mình thích nhất bị đem đi, cơn thèm ăn trong Tề Ngọc Yên vụt giảm bớt đi, ăn cũng không được nhiều. Ba người còn lại bởi vì có Hoàng đế ở đây, không dám ăn thoải mái, chỉ nếm qua loa mấy món đồ ăn rồi đặt đũa xuống, cúi đầu không nói.

Tiêu thái hậu thấy không khí có chút nặng nề, liền cười nói với Phan Dửu Quân: “Phan tần, mấy chuyện lạ mà ngươi kể lúc trước rất thú vị, còn nữa không? Kể thêm một chút để mọi người cùng vui đi.”

Phan Dửu Quân nghe Tiêu thái hậu nói, nghĩ muốn nhân cơ hội khiến Lý Cảnh chú ý tới mình, liền lên tinh thần, kể câu chuyện về Kim Nhân cốc ở vùng phía tây Đại Hiên. Chuyện về Kim Nhân cốc này, Tề Ngọc Yên cũng từng được nghe kể, phong tục ở đó khác với Đại Hiên, bình thường là người phụ nữ làm việc đồng áng, còn nam tử thì ở nhà nội trợ.

Phan Dửu Quân vừa nói tới phong tục của Kim Nhân cốc, vừa quan sát sắc mặt của Lý Cảnh, thấy hắn dường như chẳng có chút hứng thú nào, nàng liền chưng hửng, từ từ ngừng nói.

Tiêu thái hậu thấy Phan Dửu Quân kể xong, lại hỏi: “Phan tần, còn nữa không?”

Phan Dửu Quân gượng cười, đáp: “Hồi Thái hậu, tạm thời tần thiếp chưa nghĩ ra chuyện nào khác nữa.”

Tiêu thái hậu có chút thất vọng, sau đó quay sang nhìn Tề Ngọc Yên, hỏi: “Tề quý nhân, không phải ngươi từ phương Nam trở về ư? Liệu phương Nam có chuyện gì kì lạ không?”

Tề Ngọc Yên không ngờ Tiêu thái hậu lại chỉ đích danh mình, đầu tiên là ngớ ra. Sau đó trong lòng thầm nghĩ, giờ mình đã xấu xí thế này rồi, kiếp này hẳn là người không được sủng, không thể ỷ vào Lý Cảnh nữa. Nếu như có thể làm cho Thái hậu yêu thích, sau này ở trong cung, ít nhất còn có chỗ dựa. Vì thế nàng cười nói: “Nhắc tới, tần thiếp có được nghe kể về một giai thoại.”

“Vậy ư?” Tiêu thái hậu vừa nghe có chuyện kì lạ, chớp mắt phục hồi lại tinh thần, nói: “Vậy ngươi mau mau kể đi.”

Tề Ngọc Yên cười nói: “Lúc tần thiếp ở Mi Dương có nghe một chuyện kì lạ từ Vinh Châu phủ gần Mi Dương.”

“Chuyện lạ gì?” Tiêu thái hậu hỏi.

Tề Ngọc Yên kể: “Nghe nói ở Vinh Châu phủ có một thông phán tên là Trương Nghị, người này da mặt trắng nõn, phong thần tuấn lãng, dung mạo tuyệt hảo, là mĩ nam tử nổi danh tại đó. Vào một đêm nọ, Trương Nghị mơ thấy một người xấu xí, mũi to râu rậm tới tìm y, nói rằng cực kì thích khuôn mặt của y, muốn trao đổi mặt với y. Đương nhiên Trương Nghị không chịu, nói rằng mỗi người có một dung mạo riêng, sao có thể đổi với người khác được? Gã xấu xí kia vô cùng thất vọng, chỉ đành tức tối mà rời đi. Buổi tối kế tiếp, gã xấu xí lại tới trong giấc mơ của Trương Nghị, yêu cầu Trương Nghị đổi với gã, tất nhiên Trương Nghị cũng không đồng ý.”

Lúc Tề Ngọc Yên kể chuyện, giọng nói vô cùng êm dịu, Lý Cảnh cảm thấy cực kì thân quen. Thêm nữa chuyện nàng kể tựa hồ thật sự có chút quái dị, vì thế hắn cũng dỏng tai nghe nàng kể.

“Thế nhưng từ đó về sau, đêm nào gã xấu xí kia cũng vào trong giấc mơ của Trương Nghị, năn nỉ Trương Nghị đổi mặt. Rốt cuộc tới một ngày, Trương Nghị bực bội, miễn cưỡng nói với gã xấu xí này, nếu ngươi có năng lực đổi mặt này của ta thì ngươi cứ lấy đi. Gã xấu xí kia nghe xong, trên mặt mừng rỡ, cảm ơn rối rít rồi rời đi. Sáng hôm sau, Trương Nghị ngủ dậy rửa mặt, bấy giờ đồng liêu cùng buồng với y cũng dậy, nhìn thấy Trương Nghị liền ngây người, chất vấn ngươi là ai, tại sao lại ở trong phòng này. Trương Nghị thấy quái lạ, vội vàng nói ta là Trương Nghị, không phải ta và ngươi ở cùng buồng với nhau à. Đồng liêu nghe Trương Nghị nói đầu tiên là sửng sốt, sau đó sợ hãi hét toáng lên, rồi hoảng loạn chạy ra khỏi buồng.”

“Trương Nghị thấy hành động khác lạ của người cùng phòng, lại nhớ tới giấc mơ tối qua, vội tìm một cái gương để soi. Vừa nhìn tới, y ré lên còn đáng sợ hơn của người đồng liêu. Từ trong gương phản chiếu ra, không phải là gương mặt tuấn tú quen thuộc của y, mà là khuôn mặt xấu xí của gã nam tử trong mơ. Y sợ tới mức ném vỡ cái gương, tự lẩm nhẩm nói, hắn ta thật sự làm được, hắn thật sự đổi mặt ta rồi.”

“Tri châu đang tại chức ở đấy nghe được việc này, liền phái người tới bắt kẻ được cho là giả mạo Trương Nghị, ai ngờ Trương Nghị kêu to oan uổng, kể hết công sự mình từng làm cho mọi người cùng nghe, toàn bộ đều trùng khớp. Tri châu lại phái người gọi thê tử trong nhà Trương Nghị tới, ấy vậy mà hắn cũng có thể kể chi tiết những chuyện kín đáo vụn vặt trong nhà Trương Nghị, cuối cùng đám người cũng tin lời của hắn, hắn thật sự là Trương Nghị, chỉ là bị người đổi mặt.”

“Nhưng Trương Nghị không cam lòng việc gương mặt mình đang từ tuấn tú trở nên xấu xí như thế, muốn đổi lại mặt. Đêm đó, trời vừa sẩm tối, hắn lên giường nghỉ ngơi, chờ nam tử kia lại vào giấc mơ, đổi lại mặt của hai người, nào ngờ, nam tử kia từ đó không còn xuất hiện nữa. Chẳng qua, người nhà và đồng nghiệp phát hiện ngoại trừ khuôn mặt khác xưa, còn lại thì không hề khác biệt, từ từ cũng quen dần với Trương Nghị xấu xí này.”

Kể tới đây, Tề Ngọc Yên có chút khát nước, dừng lại, bưng chén trà trong tay chuẩn bị uống trà nhuận giọng. Tiêu thái hậu đang hào hứng nghe, giục hỏi: “Tề quý nhân, ngươi mau tiếp tục kể đi, rốt cuộc Trương Nghị này có đổi mặt trở lại được không?”

Tề Ngọc Yên nhấp một ngụm trà, cười một cái, lại kể: “Không đổi trở về ạ. Nhưng mà, nghe nói từ đó Trương Nghị phát hiện ra bản thân có chút dị năng. Trên mặt của y có thể xuất hiện hai loại biểu tình trái ngược hoàn toàn, ví dụ mặt bên trái khóc, mặt bên phải cười. Y còn có thể cầm bút hai tay cùng viết chữ, nội dung viết ra hoàn toàn khác nhau. Đọc kĩ thì thấy hai bài văn đều từ ngữ trau chuốt, ngữ ý sâu xa. Có lẽ một ít năng lực của người chủ cũ khuôn mặt này theo đó mà sang y, cũng coi như đền bù cho việc người kia lấy mất đi gương mặt tuấn mĩ của y.”

Sau đó Tề Ngọc Yên ngẩng đầu, nhẹ nhàng cười nhìn Tiêu thái hậu, nói: “Thái hậu, câu chuyện của tần thiếp đến đây là hết.”

Tiêu thái hậu tựa hồ vẫn còn chút băn khoăn: “Việc này có thật ư?”

Tề Ngọc Yên cười nói: “Tần thiếp cũng không biết nữa, tần thiếp chỉ là được nghe kể mà thôi.”

“Nếu mẫu hậu muốn biết, không phải đơn giản à.” Lý Cảnh cười nói: “Lúc nào đó gọi thông phán của Vinh Châu tới kinh thành, mẫu hậu tự mình nhìn.”

“Vinh Châu xa thế, sau này hãy nói.” Tiêu thái hậu khoát tay, sau đó lại nhìn Tề Ngọc Yên nói: “Đúng rồi, Tề quý nhân, ngươi nói, thật sự có chuyện đổi mặt này không?”

Tề Ngọc Yên lắc đầu nói: “Tần thiếp cũng không biết, chẳng qua, tần thiếp thật sự hi vọng chuyện này có thật.” Như vậy có thể đổi mặt mình với người khác, không sợ Lý Cảnh nhận ra mình.

Lý Cảnh nghe vậy, nhìn sâu vào Tề Ngọc Yên, khóe miệng mang theo một ít chế giễu: “Vậy cũng đúng ha. Nếu có thật, e rằng Tề quý nhân vội tìm ngay người đổi mặt ấy chứ?” Nói tới đây, trong đầu Lý Cảnh chợt hiện lên gương mặt của nữ tử gặp tại miếu Nguyệt lão đêm nguyên tiêu kia. Nếu có thể đổi mặt Tề Ngọc Yên thành mặt nàng ấy, thật tốt biết mấy. Nghĩ tới đó, Lý Cảnh giật mình, hắn không hiểu vì sao mình lại có suy nghĩ như vậy.

Tề Ngọc Yên nghe Lý Cảnh nói chuyện mình đổi mặt, ngây người. Sao Lý Cảnh lại biết mình muốn đổi mặt? Chẳng lẽ hắn nhìn ra gì đó? Nghĩ như vậy, tâm trạng của nàng bắt đầu thấp thỏm không yên.

Tiêu thái hậu nghe Lý Cảnh nói, trừng mắt oán trách nhi tử, nói: “Hoàng đế, con đừng đùa Tề quý nhân thế, nàng cũng vì bị bệnh mới trở thành thế này. Trước khi bị bệnh, Tề quý nhân cũng rất xinh đẹp đó.”

Nghe Tiêu thái hậu nói, Tề Ngọc Yên mới hiểu, Lý Cảnh đang cười nhạo mình xấu xí, chứ không phải là nhìn thấu mình, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.

Mà tâm Lý Cảnh lúc này đã sớm bay về đêm nguyên tiêu, vừa nghĩ tới nữ tử kia lén lút bỏ rơi mình, trong lòng dâng lên cơn giận giữ, không còn tâm trạng tiếp tục nữa. Hắn quay sang nói với Tiêu thái hậu: “Mẫu hậu, nhi thần đã ăn xong, trong điện còn ít chính sự phải xử lý, nhi thần cáo lui trước.” Nói xong Lý Cảnh đứng lên, hành lễ với Tiêu thái hậu, chuẩn bị rời đi.

Nghe Lý Cảnh nói, các nữ nhân trong điện đều sửng sốt. Trong lòng Tề Ngọc Yên lại thêm nghi hoặc, kiếp trước lúc tổ chức cung yến, hắn cũng đâu có rời đi trước thế này, sau khi cung yến kết thúc, hắn luôn quấn lấy mình, chẳng thấy hắn có chuyện gì gấp cả? Chẳng lẽ sự tình kiếp này có chỗ sai lệch?

Thấy Lý Cảnh tính rời đi, Tiêu thái hậu liền mở miệng nói: “Cảnh nhi! Bốn vị tần phi mới nhập cung hôm nay, con xem thắp đèn cung nào, hay là gọi một vị phi tần tới Càn Dương cung?”

Ở Đại Hiên, Hoàng đế có hai cách sủng hạnh tần phi, một là Hoàng đế tới tẩm cung của phi tần lâm hạnh, tần phi được chọn trúng trên cửa cung sẽ treo hai ngọn đèn hoa, tục gọi là thắp đèn. Cách khác là Hoàng đế không muốn tới tẩm cung của tần phi, tần phi được chọn thị tẩm sẽ tới Càn Dương cung.

Câu hỏi này của Tiêu thái hậu, ý tứ rất rõ ràng, chính là bảo Lý Cảnh phải chọn ra một tần phi thị tẩm. Bởi vậy, Tiêu thái hậu vừa dứt lời, ngoại trừ Tề Ngọc Yên, ba vị tần phi kia đều đỏ mặt cúi đầu, chỉ có Trịnh hoàng hậu, sau khi nghe câu nói của Tiêu thái hậu, mặt tái đi, toàn thân dường như trở nên cứng ngắc.

Lý Cảnh nghe Tiêu thái hậu nói, ngẩn người, liếc qua Trịnh hoàng hậu, sau đó lại quét qua bốn thiếu nữ đang ngồi bên dưới. Lương Tử Vân, Phan Dửu Quân và La Xảo Nhi đều thẹn thùng cúi đầu, chỉ có Tề Ngọc Yên ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt hai người vô thức chạm nhau.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Catstreet21, Hothao, Luong My Dung, Mặc Lãnh Nguyệt, Ngô Thanh, SầmPhuNhân, Thongminh123
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 71 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Feedfetcher và 51 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.