Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 

Thâm tỉnh băng - Thương Bạch Bần Huyết

 
Có bài mới 07.12.2017, 01:15
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1177 lần
Điểm: 10.19
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Thâm tỉnh băng - Thương Bạch Bần Huyết - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thâm Tỉnh Băng

Tác giả: Thương Bạch Bần Huyết

Thể loại: Đam Mỹ, Cổ Đại

Nguồn: https://thuyluunien.wordpress.com

Trạng thái: Full

Độ dài: 77c

Edit: Yển

Giới thiệu:

Vốn  là nhất phẩm Đốc sư Hà Yến kết đảng mưu nghịch, Hoàng thượng triệt tra nhân số Hà đảng trong triều đình.

Đại thần điều tra vụ án này nộp lên năm mươi cái tên, thế nhưng Hoàng thượng chê chưa đủ, còn lôi đại thần phụ trách điều tra ra ngoài đánh nhừ tử, hòng răn đe, thề tra dư đảng.

Hoàng thượng tru chi tam tộc tất cả những người có liên quan còn đối với Hà Yến là: Hà Yến, ban chậm tửu, tru cửu tộc.” (Lông chim chậm rất độc, nhúng vào rượu thành chậm tửu, chất độc rất mạnh và không giải được)


Mục lục

Chương 1  -  Chương 2  -  Chương 3  -  Chương 4  -  Chương 5
Chương 6  -  Chương 7  -  Chương 8  -  Chương 9  -  Chương 10
Chương 11  -  Chương 12  -  Chương 13  -  Chương 14  -  Chương 15
Chương 16  -  Chương 17  -  Chương 18  -  Chương 19  -  Chương 20
Chương 21  -  Chương 22  -  Chương 23  -  Chương 24  -  Chương 25
Chương 26  -  Chương 27  -  Chương 28  -  Chương 29  -  Chương 30
Chương 31  -  Chương 32  -  Chương 33  -  Chương 34  -  Chương 35
Chương 36  -  Chương 37  -  Chương 38  -  Chương 39  -  Chương 40
Chương 41  -  Chương 42  -  Chương 43  -  Chương 44  -  Chương 45
Chương 46  -  Chương 47  -  Chương 48  -  Chương 49  -  Chương 50
Chương 51  -  Chương 52  -  Chương 53  -  Chương 54  -  Chương 55
Chương 56  -  Chương 57  -  Chương 58  -  Chương 59  -  Chương 60
Chương 61  -  Chương 62  -  Chương 63  -  Chương 64  -  Chương 65
Chương 66  -  Chương 67  -  Chương 68  -  Chương 69  -  Chương 70
Chương 71  -  Chương 72  -  Chương 73  -  Chương 74  -  Chương 75
Chương 76  -  Chương 77



Đã sửa bởi Thư Niệm lúc 07.12.2017, 13:40.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thư Niệm về bài viết trên: Ngọc Hân
Có bài mới 07.12.2017, 01:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1177 lần
Điểm: 10.19
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thâm tỉnh băng - Thương Bạch Bần Huyết - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



1: Mở đầu
  

Năm Nguyên Kinh thứ năm, kinh thành đổ trận tuyết đầu mùa.

Trực điện giám Xuân Bảo co tay vào tay áo bông, trên lông mày kết một tầng bông tuyết li ti, hơi thở ra như khói sóng theo gió, tan vào không khí lạnh giá.

Trên đầu một cây hoa mai đón gió thấu tuyết, chao ôi là thê lương.

“Xuân Bảo! Mau xách thùng nước chết tiệt của ngươi lại đây, nếu đi chậm, coi chừng Hoàng thượng chém đầu ngươi!”

Xuân Bảo nghe tiếng giật mình, quay đầu lại thấy lão thái giám da mặt xanh trắng đang nghiến răng nghiến lợi nhìn mình.

“Còn đứng đực ra đó làm chi? Mau đến trước Phúc Thọ điện lau dọn,” Đôi mắt lão thái giám đỏ đậm, “Nhân máu còn chưa đóng thành băng, có lẽ dọn sẽ nhanh hơn.”

Xuân Bảo vâng một tiếng, nhổ nước bọt ra lòng bàn tay lạnh cóng đến đỏ lên, gắng sức xách thùng nước lạnh to đùng kia, bước nông bước sâu theo sau lão thái giám đến Phúc Thọ điện.

Tuyết bay nhè nhẹ, chỉ chốc lát đã bám đầy mảnh vải trên vai lão thái giám.

Xuân Bảo đi hơi vội, nước lạnh văng ra làm ướt tấm áo bông cũ màu tím thêu hoa văn, không bao lâu liền lạnh cóng.

Càng giống áo liệm mặc cho người chết hơn.

Sắc trời u ám.

Đằng trước cung điện nguy nga, đứng giữa gió tuyết, loáng thoáng lại có vài phần dáng vẻ của mộ bia.

Xuân Bảo mở to mắt, ngơ ngác nhìn bóng người lắc lư ở cửa Phúc Thọ điện, tay chân lạnh lẽo, thở hổn hển, không nhúc nhích.

Mấy ngự tiền đới đao thị vệ lôi người từ cửa cung điện xuống bậc thềm, để lại một đường đỏ tươi trên mặt đất, ánh tuyết bợt bạt, vô cùng đáng sợ.

“Mau, Xuân Bảo!” Lão thái giám khô khốc gọi một tiếng, vội chạy chầm chậm tới.

Xuân Bảo chưa bao giờ gặp trận thế này, trong lòng sợ hãi vô cùng, mới đi hai bước thùng nước cầm không vững đã đổ quá nửa.

Mặt lão thái giám kia dữ tợn như thể muốn ăn sống nuốt tươi gã.

Xuân Bảo bị gió tuyết làm mờ mắt, mơ hồ chạy theo, trong lòng nhớ tới mấy cành hồng mai xinh đẹp khi nãy ngắm, bây giờ nhớ lại mà cũng cảm thấy quái dị.

Hai nô tài chạy tới trước bậc thềm Phúc Thọ điện, từ trên xuống dưới cọ rửa từng chút máu tanh hôi ấy, thi thoảng còn có thể bới ra ít thịt nát từ vải vụn, trắng bệch, đã hóa bùn.

Xuân Bảo quỳ dưới đất, dạ dày nhờn nhợn, cắn môi bật máu, song không dám nhổ ra.

Mình ở phủ nội vụ cũng không phải chưa từng bị đánh, nhưng hình phạt đánh trước mắt lại hoàn toàn không như thế.

Máu thịt tung tóe, thật là đáng sợ.

Hai người quỳ dưới đất lau chưa bao lâu thì lại nghe trên đầu có tiếng ồm ồm.

“Hai ngươi ai vào trong điện một chuyến? Có một đại thần nôn ra đất, mau lau chùi sạch sẽ cho xong việc.”

Xuân Bảo chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn ngự tiền thị vệ đang nói chuyện với mình, trông dáng vẻ ấy cực kỳ giống cá chết trợn mắt.

Lão thái giám bên cạnh tiến lên đạp Xuân Bảo một phát, “Còn không mau đi vào.”

Xuân Bảo ngẩn ra, lấy một mảnh vải mới chưa dùng, lồm cồm bò dậy, khom lưng rụt cổ theo sau ngự tiền thị vệ vào Phúc Thọ điện.

Phúc Thọ điện là cung điện hoa lệ nhất trong thâm cung này, Hoàng thượng bình thường vào triều nghị chính ngay tại nơi đây.

Và Xuân Bảo cũng không phải mới lần đầu đến, trước kia quét dọn Phúc Thọ điện với bọn Tiểu Lạc Tử, Xuân Bảo đã cảm thấy nó thần tiêu giáng khuyết, xa hoa cùng cực.

Nhưng người đứng trước mắt, tự dưng lại đầy âm khí, khiến người ta không thở nổi.

Mấy đại thần béo tốt đứng trong điện, da mặt như tượng sáp, không hề có sức sống.

Ngự tiền thị vệ dẫn Xuân Bảo vào cũng rất cẩn thận, không dám thở mạnh, dẫn đến nơi liền rảo bước đi như bỏ chạy.

Chỉ chừa lại một bãi nước khiến người ta buồn nôn, và Xuân Bảo run rẩy vì sợ.

Xuân Bảo cố chịu từng trận mùi chua, lấy vải gom uế vật kia vào một chỗ, chia đôi bao lại.

Lại do khi nãy vào vội quên mang ki, chỉ có thể gom mấy thứ này vào vạt miên bào của bản thân, tính đợi lát nữa bưng ra luôn thể.

Chờ dọn dẹp xong, Xuân Bảo đứng dậy muốn đi, lại nghe trong đại điện vang lên một giọng nói lãnh thanh.

Như lưỡi dao, xé toang sự tĩnh mịch cả triều.

“Hỉ Liên-“

Một giọng the thé đáp “Hoàng thượng, có nô tài.”

Xuân Bảo không dám nhúc nhích, co ro tại chỗ như chó, nghĩ có lẽ là mình thu dọn không tốt chọc giận Hoàng thượng, sợ là phải bị ban chết rồi.

Đang lo lắng, trong đầu Xuân Bảo bỗng nhiên lại có một ý nghĩ khác.

Từ khi mình cát thế vào cung tới nay, từng quét vô số cung điện, mà chưa bao giờ được thấy Hoàng thượng, nếu có thể nhân cơ hội này nhìn thiên tử một cái, cũng coi như chết không tiếc nuối. (cát thế: hoạn)

Nghĩ đến đây, Xuân Bảo hết sức không quen mà ngẩng đầu, co rúm nhìn lên trên.

Bên ghế cửu long sơn vàng, chạm khắc cầu kỳ, Đô tri tổng quản thái giám Hỉ Liên đứng đó. Người này hơi còng, đôi mắt tam giác hồ ly khiến lòng người phát rợn.

Ẩn phía sau, cao cao tại thượng chính là đương kim thiên tử.

Vận long bào màu vàng, khuôn mặt trắng trẻo không để râu, tuấn nhã mỹ tú, tiếc rằng đôi mắt lạnh như hàn quật, tràn đầy lệ khí.

Xuân Bảo ngẩng đầu nhìn chằm chằm Hoàng thượng không rời mắt.

May sao Nguyên Kinh đế và Hỉ Liên đều không phát hiện tiểu thái giám trong một góc này, khiến cho Xuân Bảo bất tự giác tránh được tai bay vạ gió.

“Đem số tấu chương đó lên.” Môi Nguyên Kinh không một chút máu.

Hỉ Liên bên cạnh khom người lĩnh mệnh, cực cẩn thận lui vài bước, rồi quay người đi tìm tấu chương.

Bấy giờ Xuân Bảo mới biết vừa rồi Hoàng thượng gọi Hỉ công công không liên quan gì tới mình, nhưng nghĩ lại vẫn rất sợ, thoát lực ngồi lên gót chân mình, cúi đầu xuống không dám ngẩng lên nữa.

Giọng lạnh lùng ở đầu kia long ỷ lại vang lên, “Nhân số không đủ, còn thiếu rất nhiều.”

Các đại thần nơm nớp lo sợ, vẫn không ai dám nói gì.

Phen này, là nhất phẩm Đốc sư Hà Yến kết đảng mưu nghịch, Hoàng thượng triệt tra nhân số Hà đảng trong triều đình.

Đại thần điều tra vụ án này nộp lên năm mươi cái tên, thế nhưng Hoàng thượng chê chưa đủ, còn lôi đại thần phụ trách điều tra ra ngoài đánh nhừ tử, hòng răn đe, thề tra dư đảng.

Hoàng thượng tâm ý như thế, nhưng việc này nói dễ hơn làm, Hà đảng đã có căn cơ hai mươi năm, trải qua hai đời thiên tử, trong ngoài triều đình đều là người của Hà Yến, nếu cố luận quan hệ họ hàng, bất cứ ai cũng chẳng thoát được can hệ.

Dù Hoàng thượng muốn thẩm cũng vô dụng, không thể vừa thanh tiễu dư đảng vừa lôi cả mình vào chứ.

Cho nên, Hà đảng tra Hà đảng, dĩ nhiên là lực bất tòng tâm.

Mắt phượng hơi liếc, khuôn mặt Nguyên Kinh âm lãnh, “Vương ái khanh, việc này về sau giao cho ngươi làm.”

Đại thần bị Hoàng thượng chỉ đích danh quỳ thụp xuống, “Hoàng thượng… Thứ cho thần vụng về… Thần không đủ sức gánh trọng trách này…”

Nguyên Kinh lãnh nhãn liếc hắn, “Ngươi thân là Lại bộ Thượng thư, bổ nhiệm quan viên lớn nhỏ trong triều, trong bản danh sách này, có ai không phải do ngươi từng bước tỉ mỉ bồi dưỡng? Cho nên ái khanh không cần tự coi nhẹ mình, trẫm thấy việc này, thật sự không phải ái khanh thì không thể.”

Đại thần kia dĩ nhiên hiểu được ý trong lời này, giọng run rẩy, “Hoàng thượng… Thần… Thần nhất thời hồ đồ.”

Nguyên Kinh mặt không biểu cảm nhìn đi nơi khác, “Người đâu – lôi ra ngoài đánh.”

Đại thần kia nghe thế xụi lơ dưới đất như người chết, ngay cả giãy giụa cũng không thể, mặc hai đới đao thị vệ lôi ra ngoài điện, chỉ chốc lát liền kêu gào thảm thiết như giết heo.

Vang tận mây xanh, chấn động kim loan.

Xuân Bảo quỳ dưới đất, tay chân cứng ngắc không động đậy nổi, mấy đống uế vật trong miên bào đã sớm chảy ra lớp vải bao, lạnh sệt như hồ.

Ngây người hồi lâu, Xuân Bảo lại nghe mùi máu tươi nồng nặc trong không khí.

Phỏng chừng lão thái giám bên ngoài lúc này nên mệt gần chết rồi.

Mấy đại thần còn lại trong điện sắc mặt đã sớm như màu đất, môi tái xanh.

Khuôn mặt tuấn tú của Nguyên Kinh thì lạnh lẽo, nhưng giọng lại ấm áp, “Đánh tới khi hắn khai ra đồng đảng cho trẫm.”

Ý là trong lòng Hoàng thượng đã nắm rõ.

Hỉ Liên vừa nãy ra ngoài lấy tấu chương đã trở lại, hai thị vệ theo sau, vác hai gói to, mở ra trước điện, chồng chất toàn là tấu chương.

Mấy lão cáo già còn lại trên triều đình lập tức thể hồ quán đỉnh.

Trước mắt thật sự không trốn nổi nữa.

Nguyên Kinh mắt phượng lạnh tanh, “Đây đều là tấu sớ trước kia khen ngợi Hà Yến, trẫm nhất loạt ghi lại, tính toán sơ qua, quả thật không nên chỉ có năm mươi người này.”

Tiếng gào ngoài điện yếu dần, chỉ còn tiếng gậy gỗ đánh vào người chát chát, xen lẫn tiếng bắn.

Có đại thần quỳ thụp xuống đất, giọng thê lương: “Hoàng thượng anh minh, lão thần nguyện chịu tội lập công, tra rõ Hà đảng còn sót!”

Những người còn lại vừa thấy thế liền nhao nhao quỳ xuống đất khóc tỏ lòng trung, thề đoạn tuyệt với tặc nhân Hà Yến.

Nguyên Kinh không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn tấu chương trên long án.

Đây là tấu từ nội các đương trường trình lên, chưa qua Ty lễ giám duyệt trước.

Năm mươi người, viết bằng chữ tiểu triện, giấy trắng mực đen, trên cùng là tên Hà Yến.

Nguyên Kinh cầm bút son khoanh tròn từng cái tên, nhưng lại chừa cái đầu tiên.

“Thích chữ lên mặt, sung quân đến nơi khổ hàn…” Nguyên Kinh lẩm nhẩm.

Mặt y tái nhợt gần như trong suốt, trên trán dày đặc một tầng hắc khí.

“Kẻ còn sống trên danh sách này, lập tức lăng trì!”

“Ai chết rồi thì quật lên, trạc thi!” (Trạc thi đại khái là dùng các vật nhọn đâm xác)

“Toàn bộ tịch biên, tru tam tộc!”

Xuân Bảo quỳ ở đó ôm một đống hôi thối, hạ thân âm ấm, nước tiểu khai rình ướt đẫm miên bào, vậy mà lại không nhịn được.

Chúng thần tử đã đổ mồ hôi đầm đìa, hai chân run lẩy bẩy.

Rất nhiều người trên bản tấu kia kỳ thực tội không đáng chết, tuy khá thân với Hà Yến song tốt xấu gì cũng là thần tử cho Hoàng thượng sai sử nhiều năm, không có công lao cũng có khổ lao, nào ngờ Hoàng thượng tàn nhẫn, chẳng thèm niệm tình cũ.

Cũng không biết kẻ đầu sỏ Hà Yến phải bị xử trí thế nào.

Có lẽ không còn hình phạt nào khiến người ta sợ hãi hơn là lăng trì.

Nguyên Kinh buông bút, nhìn chằm chằm hai chữ trên cùng, chợt nở nụ cười khẽ.

Ngay cả Hỉ Liên bên cạnh cũng quỳ xuống.

“Hoàng thượng…”

Nguyên Kinh càng cười to, lạ lùng là, trong đôi mắt đen láy lại phủ một tầng hơi nước.

Giơ tay lau nước trước mắt, nhìn thấy lại không phải là Kim Loan bảo điện tử khí nặng nề này.

Mà là vương phủ cũ nát trước khi mình đăng cơ.

Nửa thành áo trắng, hồng mai tế địa.

Thân thể thiếu niên cao ráo vững vàng trần truồng, Hà Yến mặc quần, nhìn chằm chằm người bên dưới, nhướng mày nhếch môi.

“Nhìn gì? Bị chơi ra tình yêu rồi à?”

Ẩn đi lệ quang nơi đáy mắt, sát khí trên mặt Nguyên Kinh lại cuộn trào lên.

“Hà Yến, ban chậm tửu, tru cửu tộc.” (Lông chim chậm rất độc, nhúng vào rượu thành chậm tửu, chất độc rất mạnh và không giải được)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.12.2017, 01:37
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1177 lần
Điểm: 10.19
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thâm tỉnh băng - Thương Bạch Bần Huyết - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2: Bị đánh
  

Mùa đông năm nay tựa hồ đặc biệt lạnh.

Hoài Hoài co hai tay trong tay áo bông, rụt cổ đứng giữa tuyết địa, khụt khịt mũi.

Bầu trời xám xịt như là lại sắp đổ tuyết.

Tiếng lẹp kẹp giẫm trên tuyết vang lên, ngày càng gần, Hoài Hoài quay đầu lại, thấy Du công công đang đi về phía này.

Du công công đanh mặt, the thé nói: “Tổ tông, tìm được ngài rồi, ngài ngây ra đây làm gì, còn không mau trở về, trong thâm cung này há cho chúng ta tùy tiện chạy lung tung…”

Dứt lời, liền giơ đôi tay khô quắt kéo Hoài Hoài.

Hoài Hoài lui về sau hai bước, suýt nữa ngã xuống nền tuyết, “Về phòng chỉ có một người chết, cả ngày ở cùng hắn, ngột ngạt lắm.”

Du công công chạy lên hai bước, cầm tay áo Hoài Hoài kéo đi.

Trong đôi mắt khắc bạc đầy nét mỉa mai, “Ngài cũng không phải là hài đồng sáu bảy tuổi, to như trâu rồi còn ham chơi như vậy, mau theo ta trở về đi.”

Hoài Hoài rất khỏe, giãy mạnh một cái, liền chạy tới hướng ngược lại.

Lão thái giám sốt ruột giậm chân, cắp mông đuổi theo sau, “Tổ tông! Về mau!”

Mái đỏ ngói xanh, nối dài không dứt.

Hoài Hoài hất tay ra, men theo tường thành màu đỏ tươi chạy một lúc lâu.

Tiếng kêu phía sau càng lúc càng xa, không bao lâu liền chìm vào thâm cung tĩnh mịch, chẳng còn một tẹo âm thanh nào.

Hoài Hoài bước chậm lại, nhìn chằm chằm khoảng đất trống trước mắt, mũi thở ra khói trắng.

Giữa băng thiên tuyết địa này, sắc đỏ rực khắp cành kia như thể ráng đỏ giăng hết nửa bầu trời, kinh tâm vô cùng.

Gió Tây gào thét, thổi rơi sắc đỏ trên cây, cánh hoa như hạt mưa, bay lả tả đập vào mặt, vào người Hoài Hoài.

Hoài Hoài thở hổn hển, lạnh đến tím tái, lại không thèm để ý mà ngẩng đầu lên, trợn to mắt nhìn chằm chằm màu đỏ ngập trời kia, tim như bị nuốt chửng.

Cứ cảm thấy cảnh này như đã từng gặp rồi, nhưng vô luận thế nào cũng chẳng nhớ ra nổi.

Trên mi mắt bám một lớp băng vụn, hà hơi ấm tan thành nước, nhỏ lên mặt như thể nước mắt vậy.

Lại là lạnh.

Một đội người từ xa đến, khiêng một cỗ kiệu ấm, mười mấy thái giám cung nữ rụt cổ đi theo sau như một bầy rùa.

Có một bàn tay trắng mịn như châu ngọc vén rèm lên, lộ ra đầu một nữ nhân.

Trên mặt nữ nhân ấy tô son trát phấn dày cộp, trắng bệch không thấy huyết sắc, đôi mắt hoa đào sưng đỏ, nhìn nam nhân đứng ngây ra dưới gốc mai mà nhíu mày.

“Chu Nhi-“

Cung nữ mặt nhọn bên cạnh kiệu vội đáp một tiếng, “Nương nương.”

“Đến đó xem thử.”

Cung nữ mặt nhọn thấp giọng đáp: “Vâng, nương nương.”

Nói xong liền rảo vài bước, dùng khuỷu tay huých tổng quản thái giám đi trước dẫn kiệu, đưa mắt ra hiệu phía trước, giọng cực thấp, “Nhìn thấy không, nương nương muốn đi gặp tiểu tử ngốc kia.”

Nghe nói vị Hy phi này mới do chuyện phụ thân bị cách chức điều tra mà khóc một trận ở chỗ Hoàng thượng, bị chặn ngoài cửa, trước mắt tâm trạng không chỉ là khó chịu, đang tức tối không chỗ trút ra.

Tổng quản thái giám ngoác miệng cười, lộ ra hàm răng sâu, “Chậc, hôm nay có trò hay để xem rồi.”

Cung nữ mặt nhọn cười âm hiểm, không lên tiếng nữa.

Mấy chục người chuyển hướng, chậm rãi đi tới Mai viên.

Hoài Hoài đang mê mẩn ngắm hồng mai, còn chưa biết đại họa sắp đến, chỉ cảm thấy tay lạnh, vừa định co vào tay áo cho ấm thì bỗng bị đá chân sau, cả người quỳ xuống.

Bàn tay kia dưới nước tuyết lạnh lẽo buốt xương.

Trên đỉnh đầu âm sắc kỳ dị, “Nô tài lớn mật, gặp Hy phi nương nương mà còn không quỳ xuống!”

Hoài Hoài quay đầu lại nhìn công công vừa nói, mặt trắng không râu, môi đỏ tươi như tô son.

“Ngây ra làm chi? Còn không mau dập đầu!”

Hoài Hoài nghe thế ngẩng cổ lên, buột miệng nói một câu, “… Cái rắm… Lão tử gặp Vương gia cũng không dập đầu, xông lên đè luôn nữa là.”

Mấy cung nữ nhìn nhau, lập tức phá lên cười.

“Ngươi mau nghe xem hắn nói bậy bạ gì kìa, mặc quần áo thái giám, mà cả gan vũ nhục vương thất tôn quý trước mặt nương nương.”

“Mấy hôm trước nghe các cô cô truyền nhau trong cung có một nam nhân ngốc, hiện giờ thấy rồi, đúng thật là không uổng chuyến này.”

“Đúng thế, xem vẻ ngu đần của hắn, thật tiếc cho mã ngoài đẹp như vậy.”

Hoài Hoài đang muốn mở miệng cãi, lại thấy cỗ kiệu tám người khiêng vững vàng hạ xuống đất, đám cung nữ mới châm biếm vội vàng khom người lui ra sau, cung nữ mặt nhọn tiến lên cẩn thận vén rèm, nữ nhân từ trên kiệu bước xuống cầm lò sưởi tay khắc hoa, phục sức lộng lẫy, rất quý khí.

Hoài Hoài nhìn đôi mắt hơi đỏ của nữ nhân ấy, cùng làn da nhợt nhạt không huyết sắc, cứ cảm thấy vạn phần hồi hộp.

“Chu Nhi-“

“Bẩm nương nương, có nô tỳ.”

Đầu ngón tay thon trắng của Hy phi thong thả vuốt lò sưởi tay, “Vả miệng.”

“Vâng, nương nương.” Cung nữ mặt nhọn vẻ không muốn mà rút tay khỏi tay áo ấm áp, rảo bước tiến lên, tát Hoài Hoài cái chát, “Đồ mù mắt, mặt nương nương mà ngươi cũng dám nhìn chằm chằm.”

Vừa nói vừa giáng thêm phát nữa.

Chỉ tiếc tát thật lực mà lại hụt.

Hoài Hoài co lại trong tuyết địa, “Đừng đánh… đừng đánh… ta quỳ là được.”

Cung nữ mặt nhọn hơi xấu hổ, quay đầu nhìn Hy phi.

Hy phi hạ đôi mắt sưng húp, chậm rãi nhẹ nhàng nói, “Bản cung phát hiện, kính sự phòng càng lúc càng vô dụng, ban ngày ban mặt để một đại nam nhân chạy lung tung trong hậu cung, còn ra thể thống gì.”

Tổng quản thái giám thông minh khom người tiến lên, quỳ một gối xuống đất, nịnh nọt: “Nương nương có gì phân phó ạ.”

Hy phi liếc người đang co đầu rụt cổ giữa tuyết một cái, “Móc mắt, đuổi ra cung.”

Cung nữ mặt nhọn chợt mở miệng, “Nương nương, người này không đuổi được đâu.”

Dù sao cũng là nha đầu tâm phúc hồi môn của mình, Hy phi không chấp nhặt, chỉ lạnh lùng liếc nhìn nàng ta một cái, “Sao vậy?”

Cung nữ nọ tiến lại gần Hy phi, “Nương nương, nô tỳ nghe nói, lai lịch của tên ngốc này không nhỏ, nghe đâu là…”

Mấy câu sau âm sắc cực thấp, tuy đây cũng là bí mật trong cung ngầm biết hết, song vẫn không tiện nói ra trước đám đông.

Hy phi hơi nghiêng đầu, chờ nghe cung nữ nói hết, mặt càng lạnh như sương.

Oán độc trong đáy mắt như muốn nhảy bổ ra.

“Bản cung đuổi không được, nhưng cũng không thể mặc hắn phá hoại quy củ tổ tông.”

Hy phi quay người hướng mặt về cỗ kiệu, tiểu cung nữ bên cạnh vội vàng vén rèm, Hy phi khom người lên kiệu, chờ ngồi vững rồi mới nhìn tổng quản thái giám, “Trong cung này không thể giữ lại nam nhân, trừ khi… hắn là thái giám.”

Tổng quản thái giám cười tít mắt, “Nô tài hiểu rồi.”

Cung nữ mặt nhọn hơi chần chừ, “Nương nương, thái giám trong cung đều tịnh thân từ nhỏ, tên ngốc này lớn vậy rồi, nếu không hoạn ổn để chết người, sợ là không ăn nói nổi…”

Hy phi trợn mắt, “Vậy thì hoạn cho tốt, nếu hắn chết, các ngươi cũng không thoát được.”

Tổng quản thái giám vội nói: “Nương nương yên tâm, nô tài đi làm ngay đây.”

Nói đoạn Hy phi nương nương bãi giá hồi cung, để lại mấy thái giám ở đó, vây Hoài Hoài không một kẽ hở.

“Ngây ra cả làm gì hả-” Tổng quản thái giám giận dữ rít lên, “Còn không dẫn người đi.”

Mấy kẻ khác nghe thế liền xắn tay áo tiến lên bắt người.

Hoài Hoài hoảng sợ khó nén, liền cho kẻ gần nhất một quyền, thái giám kia bị đánh bất ngờ, bịt mắt lảo đảo như say rượu, cuối cùng cắm đầu ngã quỵ xuống đất.

“Ồ, tiểu tử này còn dám phản kháng, đánh chết cho ta-” Tổng quản thái giám giơ lan hoa chỉ, trỏ mũi Hoài Hoài, vừa chửi rủa vừa liên tục lui về sau.

Đám thái giám còn lại ùa lên, múa may một lúc lâu, nhưng căn bản không bắt được Hoài Hoài, nôn nóng quá ngay cả võ rùa cũng dùng tới, song vẫn không thể hiệu quả.

Lại nói đám thái giám lùn này làm chút việc nặng còn được, đánh nhau thì rất là không ổn.

Hoài Hoài thì khác, người cao to, cả ngày ăn no chẳng phải làm gì, rất thừa sức khỏe.

Tổng quản thái giám ở đằng xa nóng ruột, khom lưng nặn cả đống cầu tuyết, ra sức ném hết tới bên này, “Một đám phế vật, ngay cả tên ngốc cũng không bắt được, xem gia gia ngươi… chết tiệt-“

Chỉ tiếc mấy quả cầu tuyết ném liên tiếp đập cả vào một tiểu thái giám.

Chớp mắt liền biến thành người tuyết, cứng ngắc ở đó, chỉ thò đầu ra, “Công công, ngài nhìn kỹ hẵng ném, bay cả vào người ta rồi.”

“Cút mẹ ngươi đi ranh con, nếu không phải ngươi cản gia gia, gia gia ném trúng tên ngốc đó từ lâu rồi!”

“Công công, cho dù ngài ném trúng thì thế nào, tiểu tử này hình như có chút công phu quyền cước, chúng ta căn bản không bắt được hắn.”

“Đồ gà thiến không đầu óc, nếu gia gia chọi trúng mắt hắn, ngươi còn không biết nhân lúc hắn chùi tuyết trên mắt để bắt hắn lại sao.”

“Công công thật thông minh, ta cũng ném.”

Hoài Hoài thấy đám tiểu thái giám kia không xông tới bắt mình nữa, tất cả ngồi chồm hổm nặn cầu tuyết, lập tức vui vẻ ra mặt, ngồi xổm bốc một vốc tuyết, nhờ nhiệt độ trong lòng bàn tay vo tròn cục tuyết, nhắm tổng quản thái giám mà ra sức ném.

“Úi cha – thằng ranh con nặn băng cầu – ném chết gia gia rồi-“

Hoài Hoài cười ha ha, “Chúng ta chơi ném tuyết!”

Mấy tiểu thái giám bên cạnh thấy thế đều chọi tuyết vào mặt Hoài Hoài, “Ném cha ngươi, đồ con lừa!”

Hoài Hoài giơ tay chùi tuyết trên mí mắt, chỉ cảm thấy đầu bị nện liên hồi, hai mắt tối sầm, lập tức không còn tri giác.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nh0cv1tbd và 25 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.