Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Chim Cổ Đỏ - Jo Nesbo

 
Có bài mới 04.01.2018, 10:37
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35068
Được thanks: 5242 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trinh thám] Chim Cổ Đỏ - Jo Nesbo - Điểm: 10
94

Olso.
Ngày 17 tháng 5 năm 2000


Hamburg.
Ngày 30 tháng Sáu năm 1944.

Sau khi viết thư cho Helena, tôi mở bi đông đổ cuộn giấy tờ tùy thân của Sindre Fauke ra, và thay vào đó bằng lá thư này. Tiếp theo tôi dũng lưỡi lê khắc tên cô ấy và địa chỉ lên rồi bước vào màn đêm. Ngay khi bước ra ngoài cửa tôi có thể cảm thấy hơi nóng. Gió giật đồng phục của tôi, bầu trời trên đầu tôi hình mái vòm vàng ệch. Ảm thanh duy nhất vọng đến tai tôi át tiếng lửa réo xa xa là tiếng kính vỡ, tiếng la hét của những người không biết chạy đi dâu. Dù ít hay nhiều tôi mường tượng địa ngục cũng sẽ như thế này. Bom đã ngừng rơi. Tôi đi dọc theo một con phố mà nó không còn là con phố nữa, chỉ là một dải nhựa đường chạy xuyên qua một vùng trống hoác với hàng đống đổ nát. Thứ duy nhất vẫn còn đứng vững trên “con phố” là một cái cây đen trũi chĩa thẳng lên trời những ngón tay phù thủy. Và một ngôi nhà đang cháy phừng phừng. Đó là nơi vọng ra những tiếng thét. Khi đến gần tới mức hai lá phổi của tôi cháy sém theo từng hơi thở; tôi quay lại và cất bước về phía bến cảng. Con bé đang ở đó. Một bé gái có đôi mắt đen thẫm vì quá khiếp đảm. Con bé giật giật áo khoác của tôi, gào thét đến lạc cả giọng khi tôi đi ngang qua.

“Meine Mutter! Meine Mutter!(47)”

Tôi cứ đi tiếp đường mình, chẳng làm gì được nữa. Tôi thấy một bộ xương người đang đứng trong ánh lửa sáng rực trên tầng thượng. Hai chân bị mắc kẹt vào hai bên bậu cửa sổ. Nhưng con bé tiếp tục đi theo tôi, gào thét những lời van xin tuyệt vọng để tôi giúp mẹ nó. Tôi cố gắng bước nhanh hơn, nhưng vòng tay bé bỏng của con bé giữ chặt lấy tôi, không chịu buông ra nên tôi kéo lê theo con bé đến biển lửa khổng lồ dưới chân chúng tôi. Chúng tôi tiếp tục đi, một đám rước lạ lùng, hai con người ràng buộc với nhau trên con đường cùng đến sự tuyệt diệt.

Tôi đã nức nở, phải, tôi đã nức nở; nhưng những giọt lệ cũng bốc hơi ngay khi xuất hiện. Tôi không biết ai trong hai chúng tôi là người dừng lại, nhưng tôi đã bế con bé lên. Và tôi quay lại mang theo con bé đến một khu nhà ở tập thể, quàng tấm chăn của tôi quanh người nó.

Sau đó tôi lấy hết đệm từ các giường khác, rồi nằm xuống bên cạnh con bé trên sàn nhà.

Tôi không bao giờ biết con bé tên gì, hay chuyện gì đã xảy ra cho nó, vì con bé đã biến mất trong đêm. Nhưng tôi biết con bé đã cứu mạng tôi. Tôi quyết định mình phải hy vọng.

Tôi thức dậy thì thấy một thành phố đang hấp hối. Vài đống lửa vẫn còn cháy. Những tòa nhà ở bến cảng bị san bằng. Những con tàu đã đến mang theo đồ tiếp tế hoặc để sơ tán người bị thương nằm ngoài quận Aufienalster, không vào được vũng tàu đậu.

Trời tối rồi thủy thủ đoàn mới dọn được một chỗ để họ có thể bốc dỡ; vậy là tôi nhanh chân nhảy lên tàu. Tôi nhảy từ tàu này sang tàu khác cho đến khi tìm được đúng cái tôi đang tìm - chuyến đi đến Na Uy. Con tàu có tên là Anna và đang chở xi măng đến Trondheim.

Điểm đến này thích hợp với tôi vì tôi không hề hình dung các lệnh bắt đã mò tới được nơi ấy. Trật tự ngày thường của quân Đức đã bị hỗn loạn, một nơi những tuyến chỉ huy nói nhẹ là bị rối loạn. Quân hàm SS trên cổ áo còn trẻ, tôi dường như gây được một ấn tượng nhất định. Tôi chẳng gặp khó khăn gì khi lên tàu. Cả trong việc thuyết phục thuyền trưởng bằng các lệnh tôi cho ông xem, ngụ ý rằng tôi phải tìm đường đến Oslo theo tuyến đường trực tiếp nhất có thể. Trong hoàn cành hiện thời, điều đó nghĩa là đi tàu Anna đến Trondheim sau đó đi xe lửa đến Oslo.

Chuyến đi mất ba ngày. Tôi xuống tàu, trình giấy tờ và được đi tiếp. Sau đó tôi đáp xe lửa đi Oslo. Toàn bộ chuyến đi mất bốn ngày.

Trước khi xuống xe lửa, tôi vào nhà vệ sinh và mặc vào người quần áo tôi đã lấy của Christopher Brockhard. Sau đó tôi đã sẵn sàng cho bài sát hạch đầu tiên. Tôi đi bộ lên phố Karl Johans. Trời ấm và có mưa phùn. Hai cô gái tiến đến chỗ tôi, tay trong tay, cười khúc khích lớn tiếng khi tôi đi qua họ. Hỏa ngục ở Hamburg dường như đã cách xa bao nhiêu năm ánh sáng. Trái tim tôi rộn lên vui sướng, tôi đã quay về đất nước tôi hằng yêu thương, và tôi được sinh ra lần thứ hai.

Nhân viên lễ tân trong khách sạn Continental chăm chú xem giấy tờ tùy thân của tôi, trước khi nhìn tôi qua cặp kính.

“Chào mừng đến khách sạn Continential, ông Fauke.”

Khi tôi nằm ngửa trên giường trong phòng khách sạn màu vàng, nhìn chằm chằm lên trần nhà lắng nghe những âm thanh của thành phố ngoài kia, tôi tập đọc to cái tên mới trên đầu lưỡi, Sindre Fauke.

Không quen lắm, nhưng tôi nhận ra rằng có lẽ, có thể nó sẽ được việc.

Nordmarka.
Ngày 12 tháng Bảy năm 1944.

… một người đàn ông tên là Even Juul. Ông ta dường như tin toàn bộ câu chuyện của tôi, giống những người ở hậu phương khác. Mà dù sao thì sao họ lại không nên thế nhỉ? Sự thật - rằng tôi đã chiến đấu tại Mặt trận phía Đông và đang bị truy nã vì tội giết người - thậm chí sẽ còn khó chấp nhận hơn nhiều chuyện tôi đào ngũ và quay về Na Uy qua ngả Thụy Điển. Họ đã kiểm tra thông tin với các nguồn tin và được xác nhận rằng một người có tên là Sindre Fauke được báo cáo mất tích, có khả năng là đào ngũ sang Nga. Hệ thống của người Đức thật là có trật tự.

Tôi nói tiếng Na Uy khá chuẩn, tôi nghĩ đó là kết quả của việc tôi lớn lên tại Mỹ. Không ai nhận thấy rằng khi là Sindre Fauke tôi đã nhanh chóng bỏ được phương ngữ Gudbrandsdal. Tôi xuất thân từ một nơi nhỏ bé ở Na Uy. Nhưng ngay cả nếu có gặp ai đó tôi quen thời còn trẻ (Tuổi trẻ! Chúa tôi, mới chỉ ba năm trước mà tưởng như đã cả một đời rồi) xuất hiện thì tôi cũng chắc chắn rằng họ sẽ không nhận ratôi. Tôi cảm thấy mình hoàn toàn khác.

Điều làm tôi sợ hơn nhiều là ai đó có biết Sindre Fauke thật xuất hiện. Thật may mắn, hắn ta xuất thân từ một nơi còn cách biệt hơn cả tôi, nếu điều đó xảy ra. Nhưng dĩ nhiên hắn cũng có họ hàng có thể nhận ra hắn.

Tôi đi quanh mà cứ nghiền ngẫm những điều này. Do vậy tôi vô cùng ngạc nhiên khi hôm nay họ ra lệnh cho tôi xử lý một người anh theo Dân tộc Thống nhất của tôi (của Fauke). Đó là để thử xem tôi thực sự đổi phe hay tôi là kẻ thâm nhập. Daniel và tôi suýt phá lên cười - như thể chính chúng tôi khám phá ra điều này vậy. Họ quả đã yêu cầu tôi loại bỏ những kẻ có thể đi tố tôi! Tôi biết thừa là đám chỉ huy của bọn lính giả hiệu này nghĩ rằng việc gia đình tàn sát nhau là đi hơi quá xa, vì họ ở trong khu rừng an toàn này không quen với sự tàn bạo của chiến tranh. Nhưng tôi đã quyết định làm theo lời họ ngay trước khi họ đổi ý. Ngay sau khi trời tối, tôi sẽ xuống thành phố và lấy khẩu súng giấu cùng bộ quân phục của tôi trong ngăn hành lý cất tại nhà ga, rồi bắt đúng chuyến xe lửa vào cái đêm tôi đã bắt để đến đây. Tôi biết tên của ngôi làng gần nhất đến trang trại của Fauke, thế nên tôi chỉ cần hỏi…

Oslo.
Ngày 13 tháng Năm năm 1945.

Một ngày lạ lùng nữa. Đất nước vẫn đang miên man trong cơn sốt giải phóng và hôm nay thái tử Olav tới Oslo cùng phái đoàn nội các. Tôi chẳng màng ra bến cảng xem, nhưng nghe nói “phân nửa” Oslo đã tập trung tại đó. Hôm nay tôi mặc quần áo thường dân cuốc bộ lên phố Karl Johans mặc dù những người “chiến hữu” của tôi không hiểu tại sao tôi lại không muốn khệnh khạng trong bộ quân phục Kháng chiến, và được chào đón như anh hùng. Đây được cho là sự hấp dẫn ghê gớm đối với thiếu nữ thời đó. Phụ nữ và quân phục - nếu tôi không nhầm thì hồi năm 1940 họ cũng thường thích chạy theo những bộ quân phục xanh lá như thế.

Tôi tới gần Hoàng cung để xem thái tử có chường mặt ra ban công, nói một vài lời không. Nhiều người nữa cũng đã tụ tập tại đó. Khi tôi xuất hiện, lính gác đang đổi phiên. Một sự phô trương đáng khinh theo các tiêu chuẩn Đức. Nhưng mọi người vẫn đang reo hò.

Tôi có hy vọng rằng thái tử sẽ dội gáo nước lạnh xuống những người Na Uy được gọi là lương thiện này, những kẻ ngồi đó như khán giả thụ động suốt năm năm mà chẳng chịu nhấc một ngón tay cho cả hai bên rồi giờ đây gào thét đòi báo thù những kẻ phản bội. Thực ra thì tôi đã nghĩ thái tử Olav có thể hiểu chúng tôi, vì nếu tin đồn đúng, ông là người duy nhất ngoài nhà vua và chính phủ, bằng cách ngỏ ý ở lại với người dân Na Uy và cùng chia sẻ số phận của họ, đã cho thấy một chút sự gai góc trong thỏa ước đầu hàng này. Nhưng chính phủ đã can ngăn. Họ biết rất rõ rằng điều này sẽ khiến nhà vua và họ bị nhìn nhận là kỳ lạ, bỏ mặc thái tử ở lại Na Uy trong khi bản thân họ thì trốn chạy.

Phải, tôi có hy vọng rằng thái tử trẻ tuổi (còn biết mặc quân phục, không giống như “những vị thánh ngày nay”) có thể giải thích cho dân tộc những người lính Mặt trận phía Đông đã giành được những gì, nhất là vì chính mắt anh ta đã nhìn thấy mối nguy mà bọn Bôn sẽ vích ở phía Đông đặt ra (và vẫn còn đặt ra) cho dân tộc chúng ta. Hồi đầu năm 1942, khi chúng tôi đang chuẩn bị ra Mặt trận phía Đông, người ta nói thái tử đã có những cuộc hội đàm với tổng thống Roosevelt bày tỏ mối quan ngại về các kế hoạch của người Nga đối với Na Uy.

Cũng có vẫy cờ, có một vài bài hát và tôi chưa từng thấy cây cối xanh hơn thế. Nhưng hôm nay thái tử đã không bước ra ngoài ban công. Thế nên tôi chỉ còn biết tự nhủ phải kiên nhẫn.

“Họ vừa gọi từ Vienna. Các dấu vân tay giống nhau!”

Weber đứng bên ngưỡng cửa vào phòng khách.

“Tốt!” Harry nói với cái gật đầu chiếu lệ, vẫn cắm cúi đọc.

“Ai đó đã nôn trong thùng rác!” Weber nói. “Ai đó ốm rất nặng. Có nhiều máu hơn là chất nôn ra.”

Harry liếm ngón cái và lật tiếp sang trang kế. “Được.”

Im lặng.

“Nếu tôi còn có thể giúp gì…”

“Cảm ơn rất nhiều, Weber, nhưng cứ thế đã.”

Weber nghiêng đầu song vẫn không nhúc nhích.

“Cậu không nên mở đài báo động sao?” cuối cùng ông hỏi.

Harry ngẩng đầu lên, ném sang Weber cái nhìn lơ đãng.

“Tại sao?”

“Tôi biết thế chó nào được,” Weber đáp. “Trên cơ sở không-cần-biết.”

Harry mỉm cười, có lẽ vì câu bình luận của tay cảnh sát già. “Không. Đó chính xác là lý do đấy.”

Weber chờ thêm nữa, nhưng không thấy gì.

“Tùy cậu thôi, Hole. Tôi có mang theo khẩu Smith & Wesson. Được nạp đạn đầy đủ và thêm một băng đạn nữa đây. Bắt lấy nè!”

Harry ngước mắt lên đúng lúc chụp kịp bao súng ngắn đen Weber ném cho anh. Anh lấy khẩu súng ngắn ra. Súng đã được tra dầu, có lớp bóng mờ trên thép mới lau chùi sạch tinh. Dĩ nhiên rồi. Là súng của chính Weber.

“Cảm ơn đã giúp đỡ, Weber,” Harry nói.

“Bảo trọng nhé.”

“Tôi sẽ cố. Chúc một ngày tốt… lành nhé!”

Weber khịt mũi trước lời nhắc nhở. Khi ông lê bước ra khỏi căn hộ, Harry đã lại miệt mài trong chồng giấy.

Phản bội - phản bội - phản bội! Choáng váng, tôi ngồi đó, khuất trong hàng ghế cuối khi người phụ nữ của tôi được dẫn vào, ngồi xuống ghế dành cho bị cáo. Cô ta trao hắn, Even Juul, nụ cười thoáng qua nhưng rõ ràng. Và chỉ nụ cưới thoáng qua ấy cũng đủ cho tôi biết tất cả. Thế nhưng tôi vẫn ngồi đó, đóng đinh trong chiếc ghế dài, chẳng thể làm được gì ngoài nhìn và nghe. Và đau khổ. Tên dối trá đạo đức giả! Even Juul biết rất rõ Signe Aleaker là ai. Tôi chính là người đã nói cho hắn nghe về cô ta. Khó mà trách hắn. Hắn nghĩ rằng Daniel Gudeson đã chết rồi, nhưng còn cô ta, cô ta đã thề thủy chung đến trọn đời. Phải rồi, tôi sẽ nói lại lần nữa: phản bội! Và thái tử đã không nói lời nào. Tại pháo đài Akershus họ đang bắn chết những người đã mạo hiểm mạng sống vì Na Uy. Tiếng vọng những phát súng lơ lửng trong không trung phủ xuống thành phố trong một thoáng, rồi biến mất và mọi thứ còn tĩnh lặng hơn trước. Như thể chẳng xảy ra chuyện gì.

Tuần trước người ta bảo tôi rằng vụ án của tôi bị hủy bỏ; bao hành động anh hùng của tôi vượt xa những tội ác tôi đã phạm. Tôi phá lên cười cho đến khi những giọt nước mắt trào ra khi tôi đọc bì thư. Vậy là họ nghĩ vụ hành quyết bốn người nông dân tay không tấc sắt tại Gudbrandsdalen là một hành động anh hùng, vượt hơn hẳn việc tôi phạm tội bảo vệ cho đất nước tôi tại Leningrad! Tôi ném thẳng cái ghế vào tường, bà chủ nhà chạy lên và tôi phải xin lỗi. Chuyện đó đủ làm người ta phát điên.

Ban đêm tôi đã mơ về Helena. Chỉ Helena thôi. Tôi phải cố quên đi. Và thái tử đã không nói một lời nào. Thật không chịu đựng nổi. Tôi nghĩ…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.01.2018, 10:38
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35068
Được thanks: 5242 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trinh thám] Chim Cổ Đỏ - Jo Nesbo - Điểm: 10
95

Olso.
Ngày 17 tháng 5 năm 2000


Harry xem đồng hồ đeo tay lần nữa. Anh lật thêm vài trang cho đến khi mắt anh chợt dừng lại ở một cái tên quen thuộc.

Quán Schreder.
Ngày 23 tháng Chín năm 1948.

… một công việc kinh doanh có triển vọng tốt. Nhưng hôm nay những gì tôi lo sợ từ lâu đã xảy ra.

Tôi đang đọc báo thì nhận ra ai đó đang đứng ở bàn tôi quan sát tôi. Tôi ngước mắt lên và máu trong huyết quản tôi đông lại thành băng! Ông ta có phần tồi tàn, tôi có thể thấy được. Quần áo ông ta sờn cả. Ông ta không còn giữ được dáng thẳng tắp, cứng cỏi như tôi còn nhớ. Một điều gì đó ở ông ta đã không còn. Nhưng tôi ngay lập tức nhận ra người tiểu đội trưởng cũ của chúng tôi, người đàn ông chỉ có một mắt.

“Gudbrand Johansen,” Edvard Mosken nói. “Lẽ ra cậu phải chết rồi chứ. Ở Hamburg người ta đồn thế.”

Tôi không biết phải nói gì hay phải làm gì. Tôi chỉ biết rằng người đàn ông ngồi trước mặt tôi đây có thể tuyên án tôi tội danh phản quốc hoặc tội giết người.

Miệng tôi hoàn toàn khô khốc khi cuối cùng tôi cũng nói được. Tôi đã nói vâng, tôi chắc chắn còn sống và để tranh thủ thời gian tôi đã nói rằng cuối cùng tôi được đưa vào một bệnh viện quân y ở Vỉenna, với các chấn thương đầu và bị thương nặng ở chân. Chuyện gì đã xảy đến với ông ta? Ông ta nói rằng mình đã về nước và điều trị tại bệnh viện ở Sinsen, thật khôi hài làm sao khi đó đúng là bệnh viện lẽ ra tôi được gửi đến. Như hầu hết những người khác, ông ta cũng bị tuyên án ba năm, được thả sau khi đã thụ án hai năm rưỡi.

Chúng tôi tám một chút chuyện nọ chuyện kia. Và một lúc sau tôi bắt đầu thấy thoải mái. Tôi gọi cho ông ta một cốc bia và nói về cơ sở vật liệu xây dựng tôi điều hành. Tôi nói với ông ý của mình: đối với những người như chúng ta tốt nhất là tự mình mở cái gì đó, vì hầu hết các công ty đều từ chối tuyển mộ tính từng chiến đấu ở Mặt trận phía Đông (đặc biệt là các công ty có hợp tác làm ăn với người Đức trong chiến tranh).

“Còn anh thì sao?” Ông ta hỏi.

Tôi giải thích rằng việc gia nhập “đúng phe” chẳng giúp tôi được nhiều. Tôi vẫn còn mặc bộ quân phục Đức.

Mosken ngồi đó suốt thời gian vẫn giữ nguyên nụ cười nửa miệng trên môi, và đến cuối cùng ông ta không kềm chế được nữa. Ông ta bảo rằng ông ta đã cố gắng lần theo dấu tôi từ lâu lắm rồi, nhưng toàn bộ các dấu vết đã dừng ở Hamburg. Ông ta suýt bỏ cuộc thì một hôm nhận ra cái tên Sindre Fauke trong một bài báo về những người lính Kháng chiến. Việc đó lại làm ông ta thấy quan tâm; ông ta đã tìm ra nơi Fauke làm việc rồi gọi điện tới. Ai đó mách cho ông ta biết rằng có lẽ tôi đang ở quán Schreder.

Tôi thấy căng thẳng. Nhưng điều ông ta nói cực kỳ khác với những gì tôi đã hình dung.

“Tôi chưa bao giờ cảm ơn anh cho đúng vì đã ngăn Hallgrim Dale bắn chết tôi lần đó. Anh đã cứu mạng tôi, Johansen."

Tôi nhún vai và há miệng nhìn chằm chằm để chuyện đó bớt trầm trọng. Tôi chỉ có thể làm được chừng ấy.

Mosken nói rằng tôi đã chứng tỏ là người có đạo đức khi cứu mạng ông ta. Vì tôi có lý do chính đáng để mong cho ông ta chết. Nếu người ta phát hiện ra thi thể của Sindre Fauke, Mosken có thể làm chứng rằng có lẽ tôi là kẻ sát nhân. Tôi chỉ gật đầu. Sau đó ông ta nhìn tôi và hỏi tôi rằng tôi có sợ hãi ông ta không. Tôi nhận ra rằng mình chẳng còn gì để mất, bèn kể ông ta nghe toàn bộ câu chuyện chính xác như nó đã xảy ra.

Mosken lắng nghe, con mắt duy nhất chú mục vào tôi đôi lần để xem tôi có nói dối không, thỉnh thoảng ông ta lắc dầu, nhưng ông ta biết rõ rằng hầu hết câu chuyện là sự thật.

Kể xong, tôi gọi thêm hai cốc bia nữa và ông ta kể cho tôi nghe về mình. Vợ ông ta đã tìm được người đàn ông khác chăm sóc cho mình và đứa con trai khi ông ta ở trong tù. Ông ta hiểu. Có lẽ đó cũng là điều tốt nhất cho cả Edvard Junior nữa, khi không phải lớn lên cùng một kẻ phản bội như cha nó. Mosken dường như cam chịu. Ông ta nói mình muốn làm việc trong ngành vận tải, nhưng ông ta đã nộp đơn mà chẳng nhận được công việc nào dù chỉ là một chân lái xe.

“Tự mua một xe tải riêng đi!” tôi nói. “Anh cũng nên khởi nghiệp riêng đi.”

“Tôi vẫn chưa có đủ tiền làm thế!” ông ta nói, liếc mắt nhanh về phía tôi. Tôi có ý tưởng mơ hồ cuộc đối thoại này sẽ dẫn đến đâu. “Các ngân hàng thì không sốt sắng lắm với những cựu chiến binh từ Mặt trận phía Đông. Họ nghĩ tất cả chúng ta là một lũ lừa gạt.”

“Tôi có dành dụm được chút tiền,” tôi nói. “Anh có thể vay tôi một ít.”

Ông ta từ chối, nhưng tôi nói vấn đề này coi như xong.

“Dĩ nhiên tôi sẽ cộng thêm lãi suất. Điều đó thì hiển nhiên khỏi cần phải nói!” tôi nói và mặt ông ta tươi lên. Nhưng một lúc sau ông ta trở lại nghiêm nghị và nói như vậy thì quãng thời gian trước khi ông ta có thể thực sự ăn nên làm ra lại có thể trở nên tốn kém quá.

Nên tôi cam đoan với ông ta là mức lãi suất sẽ không quá cao, mang ý nghĩa tượng trưng hơn. Sau đó tôi gọi thêm một chầu bia nữa và khi uống xong, chúng tôi cùng ra ngoài và bắt tay nhau. Chúng tôi đã thỏa thuận xong.

Oslo.
Ngày 3 tháng Tám năm 1950.

… một lá thư đóng dấu bưu điện Vienna nằm trong hộp thư. Tôi để lá thư trên bàn bếp trước mặt và nhìn chằm chằm. Tên và địa chỉ của cô ấy được viết trên mặt sau phong bì. Tôi đã gửi một lá thư đến bệnh viện Rudoly II vào tháng Năm, hy vọng ai đó có thể biết Helena đang ở đâu trên thế giới và gửi đến đó. Phòng khi những con mắt tò mò có vô tình mở thư, tôi cũng chẳng viết gì có thể gây nguy hiểm cho cả hai chúng tôi, và dĩ nhiên tôi cũng chẳng viết tên thật của mình. Và dứt khoát là tôi không dám mong nhận được hồi âm. Mà tận trong său thẳm, tôi cũng chẳng biết mình muốn nhận được thư trả lời không, không, nếu như câu trả lời như tôi mong đợi. Đã kết hôn và làm mẹ một đứa bé. Không, tôi không muốn biết chuyện đó. Ngay cả cho dù đó là những gì tôi đã cầu chúc cho cô ấy, đó là những gì tôi đã cho phép cô ấy.

Lạy Chúa tôi, chúng tôi còn quá trẻ. Cô ấy chỉ mới mười chín tuổi. Và bây giờ, khi tôi cảm lá thư ấy trong tay, tất cả bỗng đâu như không thật, như thể hàng chữ viết tay nắn nót trên phong bì chẳng thể nào liên quan đến Helena tôi đã mơ tưởng suốt sáu năm trời. Tôi mở thư với những ngón tay run run, ép mình phải mong chờ điều tồi tệ nhất. Đó là một lá thư dài và tôi đọc nó mới có vài tiếng trước mà giờ tôi đã thuộc nằm lòng.

Uriah thân yêu,

Em yêu anh. Thật dễ biết rằng em sẽ yêu anh đến cuối đời. Nhưng điều lạ lùng là có cảm giác như thể em cũng đã yêu anh cả cuộc đời em rồi. Khi em nhận được thư anh, em đã bật khóc vì hạnh phúc. Điều…

Harry đi vào bếp với bản thảo trong tay, tìm được cà phê trong tủ chén trên bồn rửa. Anh đặt ấm cà phê lên bếp trong khi vẫn đọc. Về cuộc đoàn tụ hạnh phúc, dù cũng thật khó khăn và đau đớn tại một khách sạn ở Paris. Hôm sau họ đã đính hôn.

Từ đoạn này trở đi, Gudbrand viết ngày càng ít hơn về Daniel. Cuối cùng dường như người này đã hoàn toàn biến mất.

Thay vào đó ông ta viết về một cặp tình nhân rất hạnh phúc trong tình yêu mà, vì vụ sát hại Christopher Brockhard, vẫn cảm thấy hơi thở của những kẻ truy đuổi phả sau gáy mình. Hai người có những buổi hẹn hò bí mật ở Copenhagen, Amsterdam và Hamburg. Helena đã biết danh tính mới của Gudbrand. Nhưng liệu cô ấy có biết toàn bộ sự thật về vụ giết người ở Mặt trận phía Đông không, về vụ hành quyết tại trang trại nhà Fauke không? Có lẽ là không.

Họ đã đính hôn sau khi quân Đồng minh rời nước Áo. Đến năm 1955 cô rời khỏi đất nước mà cô tin chắc sẽ lại bị xâm chiếm một lần nữa, “bởi những tội phạm chiến tranh, những kẻ bài Do Thái và những kẻ cuồng tín không học được gì từ sai lầm của chúng.” Hai người định cư tại Oslo, nơi này Gudbrand vẫn sử dụng tên của Sindre Fauke, tiếp tục điều hành cơ sở kinh doanh nhỏ của mình. Cùng năm đó họ nhờ một linh mục Thiên Chúa làm lễ kết hôn cho mình trong một buổi lễ riêng tư, trong khu vườn ở Holmenkollveien. Tại đây họ vừa mua một ngôi nhà to, riêng rẽ bằng tiền Helena kiếm được từ việc bán cơ sở may mặc của cô ở Vienna. Họ sống hạnh phúc, Gudbrand viết như vậy.

Harry nghe thấy tiếng xeo xeo và ngạc nhiên thấy ấm cà phê đã sôi tràn ra ngoài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.01.2018, 10:38
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35068
Được thanks: 5242 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trinh thám] Chim Cổ Đỏ - Jo Nesbo - Điểm: 10
96

Olso.
Ngày 17 tháng 5 năm 2000


Bệnh viện Rikshospital.
Năm 1956.

Helena mất nhiều máu đến nỗi đã có lúc mạng sống của cô ấy như chỉ mành treo chuông. Thật may họ đã hành động mau lẹ. Chúng tôi đã mất đứa bé. Đương nhiên Helena không nguôi ngoai được dù tôi liên tục lặp đi lặp lại rằng cô ấy hãy còn trẻ, rằng chúng tôi còn nhiều cơ hội nữa. Tuy nhiên, bác sĩ thì không lạc quan như vậy. Ông ấy nói tử cung…

Bệnh viện Rikshospital.
Ngày 12 tháng Ba năm 1967.

Một đứa con gái. Con bé sẽ được đặt tên là Rakel. Tôi đã khóc và khóc mãi, Helena vuốt má tôi và nói Chúa có những phương cách…

Harry quay vào trong phòng khách. Anh đưa tay lên che mắt. Tại sao anh lại không thể lần ra mối liên hệ ngay khi thấy ảnh Helena trong phòng của Beatrice? Mẹ và con gái. Tâm trí anh chắc đang treo ở đâu đâu. Có lẽ đúng là thế - tâm trí anh đã ở đâu đâu. Anh trông thấy Rakel khắp nơi: trên con phố trong những khuôn mặt phụ nữ đi lướt qua, trên các kênh truyền hình khi anh chuyển kênh, đằng sau quầy trong quán cà phê. Nên sao anh lại phải chú ý đặc biệt đến khuôn mặt cô trong tấm ảnh một phụ nữ xinh đẹp trên tường?

Anh có nên gọi cho Mosken yêu cầu xác nhận điều Gudbrand Johansen, tức Sindre Fauke, đã viết không? Có cần thiết không? Không phải bây giờ.

Anh lật qua trang bản thảo cho đến khi thấy đề mục ngày 5 tháng Mười năm 1999. Chỉ còn vài trang nữa. Harry cảm thấy hai lòng bàn tay mình rịn mồ hôi. Anh cảm thấy một thoáng điều tương tự cha của Rakel đã mô tả khi nhận được thư của Helena - sự miễn cưỡng khi cuối cùng phải đối mặt điều không thể tránh khỏi.

Oslo.
Ngày 5 tháng Mười năm 1999.

Tôi sắp chết rồi. Sau tất cả những gì tôi đã trải qua, thật kỳ lạ khi biết ra tôi sẽ được ban cho phát súng ân huệ là một căn bệnh thường thấy, như hầu hết mọi người. Tôi sẽ nói với Oleg và Rakel thế nào đây? Tôi đi bộ lên phố Karl Johans và cảm thấy cuộc đời này thân thương biết chừng nào, vậy mà tôi đã trải qua nó như một cuộc đời không đáng sống kể từ khi Helena mất. Không phải vì tôi không mong ngóng gặp lại em, Helena, mà vì tôi đã sao nhãng mục đích mình tồn tại trên Trái Đất quá lâu và bây giờ không còn nhiều thời gian nữa. Tôi bước lên đúng lối đi rải sỏi tôi đã đi ngày 13 tháng Năm năm 1945. Thái tử vẫn không chịu bước ra ngoài ban công mà nói rằng ông ta hiểu, ông ta hiểu tất cả những người khác trong hoạn nạn. Tôi không nghĩ ông ta sẽ đến. Tôi nghĩ ông ta đã phản bội chúng tôi.

Sau đó tôi lại ngủ thiếp đi, tựa vào một thân cây và mơ thấy một giấc mơ dài, lạ lùng như một khải thị. Và khi thức dậy, đồng chí cũ của tôi cũng thức dậy theo. Daniel đã quay lại. Và tôi biết cậu ấy muốn làm gì.

Chiếc Ford Escort rên rỉ khi Harry ép quá mạnh cần số để lùi số, liên tiếp sang số một rồi số hai. Nó gầm lên như một con mãnh thú bị thương khi anh nhấn mạnh bàn đạp chân ga xuống sàn rồi giữ yên đó. Một người đàn ông mặc trang phục lễ hội Osterdal đang bước tới phần đường cho người đi bộ tại giao lộ giữa phố Vibes và phố Bogstadveien. Anh ta nhảy dựng lên và nhờ vậy vừa kịp tránh dấu lốp cao su mòn vẹt lên giò đi tất dài. Tại Hedgehaugsveien có một hàng xe đang chờ vào trung tâm thành phố, nên Harry chạy bên trái đường tay sẵn sàng bấm còi, hy vọng những chiếc xe đến sau tỉnh táo mà bẻ lái tránh sang bên. Anh vừa điều khiển cho xe vòng quanh lề đường bên ngoài quán cà phê Lorry, thì một bức tường màu xanh nhạt choán cả trường nhìn của anh. Xe điện!

Không kịp dừng lại nữa, Harry bẻ quặt tay lái, siết nhẹ chân phanh để lùi xe cho thẳng, dộng xóc qua đá cuội cho đến khi đâm sầm vào xe điện, bên trái xe và bên trái tàu đụng nhau. Có một tiếng xoảng khi gương chiếu hậu biến mất, nhưng tiếng tay nắm cửa đang bị kéo lê theo bên hông tàu điện mới dài và đinh tai nhức óc.

“Mẹ kiếp. Mẹ kiếp!”

Rồi anh thoát ra được, bốn bánh xe tự xoay tít rời khỏi đường ray tàu điện, bám vào được mặt đường nhựa, đẩy anh về phía những ánh đèn giao thông kế tiếp.

Xanh, xanh, vàng.

Anh lái xe tăng hết tốc lực, một bàn tay vẫn đè lên chính giữa tay lái, hy vọng hão huyền là tiếng còi xe không đáng kể sẽ thu hút được sự chú ý vào lúc 10 giờ 15 ngày 17 tháng Năm ở trung tâm Oslo. Rồi anh thắng kin kít, nhấn mạnh cả hai chân phanh và, khi chiếc Escort tuyệt vọng cố níu vào đất mẹ thì các hộp băng cassette, bao thuốc lá cùng Harry Hole liệng tới trước. Trán anh đập vào kính chắn gió khi chiếc xe dừng lại. Một bầy trẻ em reo hò vẫy cờ tràn ra lối đi dành cho người đi bộ trước mặt anh. Harry đưa tay quẹt trán. Vườn thượng uyển ngay phía trước mặt, con đường lên Hoàng cung đen đặc người là người. Từ chiếc xe mui trần đứng trong hàng kế bên, anh nghe thấy tiếng radio và đài truyền thanh trực tiếp quen thuộc hằng năm.

“Và bây giờ trên ban công gia đình hoàng tộc đang vẫy tay chào đám rước trẻ em và từng đám đông đã tụ tập tại quảng trường Hoàng cung này. Mọi người đang reo hò, đặc biệt là dành cho thái tử nổi tiếng, vừa từ nước Mỹ trở về. Dĩ nhiên ngài là..!”

Harry nhả khớp ly hợp ra, nhấn ga và thẳng tiến đến lề đường trước mặt lối đi rải sỏi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.