Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 

Bất cẩn cái chọc thủng trời - Long Thất

 
Có bài mới 05.12.2017, 21:27
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1202 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới [Đam mỹ - Hiện đại] Bất cẩn cái chọc thủng trời - Long Thất - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Bất Cẩn Cái Chọc Thủng Trời

Tác giả: Long Thất

Nguồn: https://anhhoachibich.wordpress.com

Trạng thái: Full

Edit: ilysm

Thể loại: Ảo tưởng không gian, tu chân huyền huyễn, tiên hiệp tu chân, trùng sinh, tự công tự thụ, 1×1, HE

Tình trạng bản gốc: Đã hoàn (78 chương chính văn + 11 chương ngoại truyện)

Giới thiệu:

Có một cơn gió thổi qua kéo theo người quay đầu lại có thể phẩy cho một vị đại năng đỉnh cấp ôm ngực ngã xuống đất, khi ngươi ngáp một cái có thể gây ra trời long đất lở, khi ngươi khẽ giậm chân xuống liền có thể khiến cho đại lục sụp đổ…

Thế nên cái gì mà trong tộc hãm hại, học viện nội đấu, tỷ thí đoạt bảo, thám hiểm bí cảnh… Tất cả đều sẽ trở thành trò cười.

Tô Hàn- một tuổi Luyện Khí, ba tuổi Trúc Cơ, mười tuổi Kim Đan, hai mươi tuổi Nguyên Anh, sáu mươi tuổi Hóa Thần, một trăm tuổi Phá Vỡ Hư Không mở ra thế giới mới- không tài nào hiểu nổi: nếu hắn đã chết rồi trùng sinh, thì vì sao còn bảo lưu lực lượng không gì không làm được này?

Có thể sảng khoái mà chết một lần hay không đây?

Quỷ mới biết để hắn tự giết chính mình đã phải tốn bao nhiêu sức lực!

Nhắc nhở vào hố:

Nhân vật chính ngày ngày đều phải tìm cách áp chế sức mạnh của mình để phòng ngừa việc ngủ một giấc tỉnh lại không cẩn thận hủy diệt thế giới, nhưng luôn có pháo hôi đến khiêu chiến tính nhẫn nại của hắn…

Nhân vật chính tinh thần phân liệt: Nhân cách số 1 là thanh niên lười nhác đã nhiều lần trải qua việc đời khám phá hồng trần luôn muốn sống cuộc sống của một người bình thường, nhân cách số 2 là thanh niên trung nhị* cố chấp u ám tam quan bất chính một lòng chỉ muốn hủy diệt thế giới.

Gỡ mìn: văn này, Tự – công – tự – thụ.


Mục lục:

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5
Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10
Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15
Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20
Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25
Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30
Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35
Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40
Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45
Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50
Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55
Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60
Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65
Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70
Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75
Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80
Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85
Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89





Đã sửa bởi Thư Niệm lúc 07.12.2017, 01:46.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thư Niệm về bài viết trên: nh0cv1tbd, sxu
Có bài mới 05.12.2017, 21:28
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1202 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Bất cẩn cái chọc thủng trời ㅡ Long Thất - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


1

Tô Hàn, một tuổi Luyện Khí, ba tuổi Trúc Cơ, mười tuổi Kim Đan, hai mươi tuổi Nguyên Anh, sáu mươi tuổi Hóa Thần, một trăm tuổi Phá Vỡ Hư Không mở ra thế giới mới bày tỏ: sống có gì vui.

Vì thế hắn bắt đầu tự tìm cái chết, phá vỡ một cái hư không, phá vỡ hai cái hư không, phá vỡ ba cái hư không… sau khi mở ra thêm vài cái thế giới, sau nhiều lần trải qua trăm cay nghìn đắng Tô Hàn rốt cuộc thành công giết chết chính mình.

Thách thức lớn nhất trong đời hắn đó chính là tự giết chết chính mình.

May mà thành tựu này đã hoàn thành mỹ mãn, nói chung không để lại tiếc nuối…

Ngay khi ý nghĩ này vừa mới hiện lên trong đầu, Tô Hàn… mở mắt ra.

Đệch! Cái gì mà hẳn chết không thể nghi ngờ chứ!

“Thiếu gia tỉnh rồi! Thiếu gia rốt cuộc ngài cũng tỉnh lại rồi!” Một giọng nói già nua vang lên, mang theo siết bao ngạc nhiên mừng rỡ, gương mặt bổ nhào đến bên giường kia lại càng tràn ngập vui sướng, ngũ quan dúm dó lại thành một đóa hoa cúc nở rộ.

Tô Hàn khẽ nghiêng đầu.

Bịch! Ầm!

Sau một tiếng nổ, lão giả văng ra, đập thẳng vào tường, đập thành cái động chưa tính, miệng còn phun cả máu tươi.

Tô Hàn: “…..”

“Khụ…khụ khụ….” Lão nhân đương nhiên là bị trọng thương, nửa chết nửa sống.

Tô Hàn dùng thời gian nửa hơi thở, cuối cùng tiêu hóa hết tình cảnh trước mắt.

Hắn hẳn là đã chết thật rồi, chẳng qua lại sống lại thành một thiếu niên quần là áo lượt bị chiều hư, thiếu niên này chẳng sợ trời chẳng sợ đất, mới mười ba mười bốn tuổi, chưa đủ lông đủ cánh đã bắt chước người ta giành giật nữ nhân, kết quả bị người ta đánh cho một trận, ngỏm luôn.

Sau đó Tô Hàn liền trở thành Tô Hàn.

Có thể biến thành một người bình thường, đối với Tô Hàn mà nói quả là một chuyện tuyệt vời, chẳng qua xem thử lão tu sĩ bởi vì cái khẽ nghiêng đầu của hắn mà lục phủ ngũ tạng liền bị dập nát kia, Tô Hàn cảm thấy… Khoảng cách giữa bản thân với bình thường cách xa quá nhiều so với trong tưởng tượng.

Chẳng mấy chốc, sức mạnh quen thuộc kia len lỏi khắp cơ thể, Tô Hàn đã chẳng còn muốn động, tâm như tro tàn.

Vất vả mãi mới chết một lần, vất vả mãi mới sống lại một hồi, vì sao cái sức mạnh không gì không làm được này vẫn còn bám theo hắn?!

Tô Hàn thở dài, lúc nhận thấy có một đám người đang vội vã chạy tới gần căn phòng này, hắn cử động.

Khẽ nâng ngón tay, làm cho thời gian nơi này quay trở về lúc trước khi hắn mở mắt.

Lão giả nửa chết nửa sống nháy mắt trở nên dồi dào sinh khí, vách tường bị đập ra cái động cũng khôi phục như lúc ban đầu, để tránh cho gây ra những rắc rối không cần thiết Tô Hàn trực tiếp áp chế toàn bộ sức mạnh, nằm trên giường giả chết.

“Thiếu gia tỉnh rồi! Thiếu gia rốt cuộc ngài cũng tỉnh lại rồi! Ý…Sao cứ có cảm giác đã từng nói qua mấy lời này rồi? Mặc kệ, thiếu gia a…” Lão giả lần thứ hai xông tới. Bông cúc trên mặt vẫn sống động như vậy.

Tô Hàn yếu ớt quay đầu, ho khan một tiếng rồi hô: “Ngụy gia gia…”

Ngụy Nguyên kích động đang định lên tiếng, thì cửa bị mở toang, một nữ tử vóc người nhỏ nhắn yểu điệu nhào vào, bước chân vẫn tao nhã nhưng tốc độ lại sánh ngang tia chớp, nháy mắt liền nắm chặt tay Tô Hàn, giọng nói dịu dàng trong trí nhớ đều đổi sang tiếng khàn khàn sau khi khóc to: “Con của ta! Bảo bối của ta! Tâm can của ta! Cục cưng bé nhỏ của ta!”

Tô Hàn: “…” Lấy cái gì ra áp chế ngươi, da gà da vịt trên tay ta!

Nữ tử cao giọng khóc lớn, đôi mắt sưng đỏ, hiển nhiên là Tô Hàn hôn mê bao lâu nàng liền khóc bấy lâu, mới rồi phải rời đi là do mệt quá ngất xiu, lúc này cảm giác được Tô Hàn tỉnh lại, nàng chả kịp vấn tóc liền chạy ào đến.

Một chuỗi người hầu phía sau nàng, đều là chạy đến thở hồng hộc, có người khoác áo cho nàng, có người giúp nàng chải tóc, còn có người bưng canh ấm tới…

Nhưng trong mắt nữ tử chỉ có Tô Hàn: “Bảo bối, thân thể còn có chỗ nào đau không? Còn chỗ nào khó chịu không? Mau nói cho nương, nương sẽ tìm người…”

Nàng còn chưa dứt lời, bản thân đã lại hôn mê bất tỉnh…

Lại là một hồi gà bay chó sủa.

Chờ cho đến khi hoàn toàn bình tĩnh lại, đã là ba ngày sau.

Sau khi bảy, tám, chín, mười dược sư đồng thời xác định Tô Hoàn đã hoàn toàn khỏe mạnh thậm chí còn khỏe mạnh hơn cả trước khi bị đánh, Tưởng Thất Nương rốt cuộc buông tha cho đám người này… đúng vậy, Tô Hàn cũng được tính trong đó.

Bị “Giới cấm” ba ngày, để né tránh Thập toàn đại bổ thang Tưởng Thất Nương yêu thích kia, trời vừa hửng sáng, Tô Hàn liền thu thập thỏa đáng, dẫn theo thư đổng đến tộc học.

Phàm là hài tử của tu chân thế gia, sau khi nhập môn liền sẽ vào tộc học tu hành, đây cũng không phải là tộc học của Tô gia, mà là tộc học thống nhất của hơn mười gia tộc trên cả Long Trung Sơn Mạch.

Cho nên quy mô rất lớn, quy củ cũng không ít, chẳng qua Tô gia thế lực lớn, Tô Hàn lại là đứa nhóc được cha thương nương sủng, bởi vậy không phải chịu bất cứ uất ức gì.

Đương nhiên… điều kiện tiên quyết là hắn không gây chuyện.

Không nên tìm đường chết, vậy cũng có thể chết, ví như Tô Hàn trước kia đã chết rồi.

Nhưng mà Tô Hàn hiện tại không có mấy lo lắng này, nếu hắn quả thực có thể bị người ta đánh chết, vậy Tô Hàn nên thành tâm thành ý mà cám ơn mười tám đời tổ tông nhà người nọ, biến thành quỷ cũng sẽ cầu phúc cho hậu thế của gã.

Trong tộc học đều là thiếu niên, từ chín tuổi đến mười ba tuổi không đồng đều, mấy thứ được học chẳng qua chỉ là phương pháp ngưng khí thuận khí, đều chỉ là  mấy thứ cơ bản, ngay cả Luyện Khí cũng chưa đến.

Chỉ có tới tầm tuổi như Tô Hàn, mới có thể dạy một vài pháp thuật khá phổ thông.

Ví như Ngự Hỏa Thuật.

Phu tử trước mặt có tu vi Luyện Khí tam giai, vừa làm thủ quyết vừa dạy đệ tử phía dưới: “Dẫn khí vào Đan Điền, xuyên qua Vân Môn, đến Thiên Phủ… cuối cùng hợp lại ở Thái Uyên, tán nhiệt ngưng hỏa, xuất!”

Lời vừa ra, lòng bàn tay phu tử dâng lên một quả cầu lửa lớn tầm quả trứng ngỗng.

Bên dưới lập tức truyền đến tiếng kinh hô của nhóm thiếu niên: “Tiên sinh lợi hại quá!”

Phu tử là một người còn rất trẻ, nghe mấy lời thán phục này có chút tự đắc, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Các con chăm chỉ tập luyện, cố gắng lĩnh hội, mặc dầu khẳng định không thể phóng ra cầu lửa to như vậy, nhưng chỉ cần có thể phóng ra kích thước tầm ngón tay cái, là đủ thông qua môn phái…”

“A, cầu lửa của Thẩm Tiêu Vân lớn quá!”

Ấn đường phu tử giần giật, vừa quay đầu, nhìn thấy lòng bàn tay của thiếu niên cao gầy đang bay một quả cầu lửa to bằng quả bóng da.

Ấy vậy mà còn lớn gấp mấy lần cầu lửa của vị phu tử trẻ tuổi.

Sắc mặt phu tử khẽ biến, sau một lúc lâu mới nói câu: “Không, không tồi…Ừm…Rất tốt…”

Thiếu niên được gọi là Thẩm Tiêu Vân kia bộ dạng tuấn mỹ, nhưng thần thái hàm hậu, cười đến ngại ngùng vô cùng, là được khen đến xấu hổ.

Có hắn mở đầu tốt đẹp, nhóm thiếu niên nhao nhao thử nghiệm, nhưng Ngự Hỏa Thuật dù sao cũng là pháp thuật, đối với một vài tu sĩ kiến tập chưa nhập môn mà nói, vẫn là vô cùng khó khăn.

Đừng nói là ngọn lửa kích thước bằng trái bóng da, đến ngọn lửa to như đầu ngón tay cái như phu tử trẻ tuổi nói cũng chưa ai có thể phóng ra nổi.

Nhưng mặc kệ thế nào, chí ít mọi người có thể khiến cho lòng bàn tay bay lơ lửng một tia lửa nhỏ. Chỉ có duy nhất một người, từ đầu đến cuối lòng bàn tay vẫn cứ trống trơn.

Không phải ai khác, chính là Tô Hàn.

Lòng tự trọng của phu tử trẻ tuổi kia bị Thẩm Tiêu Vân đả kích đã được các đệ tử khác bù đắp không ít, lúc này tinh thần tỉnh táo, thấy Tô Hàn mãi vẫn chưa thành công, không khỏi an ủi: “Cứ từ từ, không cần phải nóng vội, cố gắng lĩnh hội linh khí lưu chuyển trong kinh mạch, tỉ mỉ nhẩm lại khẩu quyết…”

Hắn lầm bầm nói một lèo, trong tay Tô Hàn vẫn là một khoảng trống không, đừng nói ngọn lửa, đến làn khói cũng chẳng tỏa ra nổi.

Càng làm cho người ta nổi sung đó là tiểu tử này ấy thế mà vẫn cứ một bộ dạng từ tốn đủng đỉnh, rất trêu ngươi!

Kiên nhẫn của vị phu tử trẻ tuổi tiêu hao gần như không còn, giọng hắn càng nâng càng cao, lời nói cũng không quá dễ nghe: “Thuận khí ngưng khí, ngay cả trụ cột đơn giản như vậy cũng không làm nổi à? Ngươi như thế này làm sao mà tham gia khảo hạch? Làm sao mà bái nhập tông môn?”

Hắn cao giọng, thiếu niên chung quanh đều chú ý tới, nhao nhao liếc qua, sau khi nhìn thấy Tô Hàn liền sáng tỏ.

Cái gọi là bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa, chính là để mô tả vị Tam thiếu gia này của Tô gia, bộ dáng tuấn tú lịch sự, gia thế cũng vô cùng cao, nhưng bản thân lại cứ cố tình là một bộ không chí tiến thủ, cực kỳ không nên thân.

“Phu tử, đừng làm khó hắn, chí hướng của Tô Hàn không ở đây.”

“Đúng vậy, mục tiêu của hắn là hưởng hết mỹ nhân thiên hạ, tu hành mấy thứ này, đã sớm vứt ra khỏi đầu rồi.”

Lời này vừa nói xong, mọi người cười rộ lên.

Thậm chí còn có mấy đứa nhỏ cố tình đến trước mặt Tô Hàn, lật bàn tay, mang ngọn lửa nhỏ xíu xiu của mình ra khiêu khích Tô Hàn.

Tô Hàn: “…”

Phu tử còn đang chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Con thả lỏng thi triển, chỉ cần làm theo lời ta nói, khẳng định có thể thành công!”

Cả phòng học người duy nhất không cười nhạo hắn chỉ có Thẩm Tiêu Vân kia, hắn nhìn về phía Tô Hàn, muốn nói lại thôi, định nói mà hình như còn đang kiêng kị cái gì.

Phu tử đã bắt đầu rít gào: “Thuận khí ngưng khí, ta nói con làm, có thành hay không là một chuyện, có làm hay không lại là một chuyện khác, thái độ phải nghiêm chỉnh!”

Tô Hàn thực bất đắc dĩ.

Đương nhiên, cuối cùng phu tử giận đến sùi bọt mép, lòng bàn tay Tô Hàn vẫn cứ trống trơn.

Sau khi tan học, Tô Hàn bình tĩnh lên xe về nhà trong tiếng chế nhạo của mọi người.

Nửa đường, xe ngựa dừng lại, thư đồng ở bên ngoài nói vọng vào: “Thiếu gia, là Thẩm thiếu gia.”

Tô Hàn khẽ nâng mành nói: “Mời qua đây đi.”

Hắn vừa dứt lời, Thẩm Tiêu Vân liền nhảy lên xe ngựa, hắn vốn cao lớn, mặc một bộ hắc y, mày kiếm mắt sáng, quả là tư thế oai hùng hiên ngang, chẳng qua trên mặt hắn lúc này đầy vẻ lo lắng: “A Hàn…”

Tiếng gọi này còn mang theo chút rụt rè, Tô Hàn có kí ức của nguyên chủ, đương nhiên biết sao lại như thế.

Thẩm Tiêu Vân xem như là thanh mai trúc mã của Tô Hàn, hơn nữa Tưởng Thất Nương (mẫu thân Tô Hàn) còn có đại ân với Thẩm phu nhân, cho nên Thẩm Tiêu Vân đối xử với Tô Hàn vô cùng tốt.

Nhưng tiểu tử Tô Hàn này chẳng ra gì, ngày thường không cố gắng, mọi thứ đều thua kém Thẩm Tiêu Vân. Tuổi hai người xấp xỉ nhau, một người là thiên chi kiêu tử, một tên là ăn chơi trác táng có tiếng, ăn chơi trác táng cả ngày bị ví với con cẩu, đương nhiên trong lòng bất mãn, không có cách nào dùng thực lực chứng minh bản thân, nên bắt đầu giận chó đánh mèo với Thẩm Tiêu Vân.

Nửa năm trước còn buông ra mấy lời độc địa, từ đó về sau tuyệt giao với Thẩm Tiêu Vân, cả đời không qua lại với nhau.

Cho nên Thẩm Tiêu Vân mới e ngại như vậy, hắn thực sự sợ bị Tô hàn đuổi xuống.

Nhưng Tô Hàn này không phải Tô Hàn đó, lão Tô dù gì cũng đã mấy ngàn mấy vạn tuổi, so đo với một tên mao đầu tiều tử, rất mất phẩm giá.

Vì thế hắn ấm áp hỏi han: “Có chuyện gì không?”

Mắt Thẩm Tiêu Vẫn lập tức sáng ngời: “Rốt cuộc ngươi cũng đồng ý nói chuyện với ta.”

Tô Hàn: “…” Thiếu niên ngươi nhất định phải chứng minh mình là ống thép thẳng, nếu không ta sẽ đá ngươi xuống xe.

Thẩm Tiêu Vân rất kích động, nhưng tình cảm trong mắt lóe ra vẫn là tấm lòng chân tình của huynh đệ ruột thịt cãi nhau rồi hoà thuận, không có bất cứ phấn hồng mờ ám gì, giọng nói cũng là thẳng thắn vô tư: “Ta dạy ngươi Ngự Hỏa Thuật nhé, rất đơn giản, vị phu tử kia tính tình nóng vội, nói quá nhanh, ta sẽ từ từ dạy ngươi, khẳng định ngươi có thể nắm chắc.”

Tô Hàn: “…” Các ngươi không hiểu, ta chỉ là không muốn thiêu trụi đại lục này.

Đáng tiếc, hắn cho người này lên xe chính là nhảy vào hố, một cái hố rất khó trèo ra.

Thẩm Tiêu Vân quả nhiên bắt đầu dạy Tô Hàn Ngự Hỏa Thuật, hắn thực sự kiên nhẫn hơn phu tử trẻ tuổi kia, hơn nữa từ đầu chí cuối ngữ điệu đều ôn hòa, không thúc giục cũng không giận giữ, từng chút từng chút, cẩn thận không tưởng.

Mặc dù Tô Hàn nghe đến cái lỗ tai sắp đóng kén, lại không nỡ đuổi một người thật lòng thật dạ muốn tốt cho mình xuống xe.

Một canh giờ sau, Tô Hàn rốt cuộc cắt ngang Thẩm Tiêu Vân: “Nghỉ ngơi chút đi…”

Thẩm Tiêu Vân: “Ta không mệt!”

Tô Hàn: “…Ta mệt.”

Thẩm Tiêu Vân ngớ ra, cào cào tóc nói: “Cũng phải, sắp tới giờ cơm tối, ngươi mau hồi phủ đi, ngay mai ta lại tiếp tục dạy ngươi!”

Tô Hàn sau khi nghe thấy nửa câu sau đầu lập tức Ùng một tiếng ― hắn đau đầu.

Tiễn bước Thẩm Tiêu Vân, trở lại Tô gia, hắn còn chưa thay xong quần áo, tiếng chân đều đặn lại nhanh như chớp quen thuộc kia đã nhẹ nhàng bước đến.

Tưởng Thất Nương ôm cổ hắn, kêu tâm can cục cưng nửa ngày rồi mới giữ mặt hắn nói: “Bảo bối đừng nóng vội, nương đã nghe cả rồi, chẳng phải chỉ là cái Ngự Hỏa Thuật thôi sao? Nương sẽ thỉnh các vị đại sư về phụ đạo cho con, lại tìm thêm cho con một ít linh đan diệu dược để dùng, trăm phần trăm có thể phóng ra thành công.”

Miệng Tô Hàn giật giật.

Tưởng Thật Nương vỗ vỗ tay, thị nữ phía sau bưng tới chén thuốc vẫn còn đang tỏa khói: “Nào, trước uống hết mấy thứ bổ thân thể này, đợi ngày mai nương lại tìm thêm linh dược khác cho con…”

Tô Hàn vốn không coi chuyện này là gì, thân thể mới này của hắn quá yếu ớt, không có cách nào vận dụng lực lượng linh hoạt được, nếu không áp chế, vậy linh lực phóng thích ra sẽ chính là hủy thiên diệt địa, loại pháp thuật nền tảng như Ngự Hỏa Thuật vào tới tay hắn, cũng đủ khiến cho mảnh đại lục này từ nay về sau biến mất hoàn toàn.

Cho nên Tô Hàn không định dùng, nhưng bây giờ…

Thẩm Tiếu Vân: “Ngày mai ta tiếp tục dạy ngươi!”

Tưởng Thất Nương: “Đợi linh đan diệu dược của nương!”

Tô Hàn: quả nhiên vẫn nên thử xem sao.

Đêm đến, Tô Hàn đi tới một mảnh rừng sau núi.

Hắn nhắm mắt lại, một mình đứng trong gió lạnh ước chừng hai canh giờ, khi hắn rốt cuộc thử tách ra một phần mười triệu linh lực, hắn mở  mắt ra.

Không sai biệt lắm, lực đạo như vậy, hẳn là có thể tạo ra một quả cầu lửa nhỏ.

Khóe miệng Tô Hàn khẽ nhếch, tự tin mà nâng tay…

Ùng!

Ầm!

Xoạt xoẹt xoẹt!

Trong chớp mắt, cả hậu sơn chìm trong biển lửa!

Liệt hỏa hừng hực bừng sáng đêm tối, thiếu niên đứng trong đó…mặt không biểu cảm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thư Niệm về bài viết trên: nh0cv1tbd
Có bài mới 05.12.2017, 21:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1202 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Bất cẩn cái chọc thủng trời ㅡ Long Thất - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C2


Một phần mười triệu không được, lẽ nào phải là một phần nghìn tỷ ư?

Lấy tố chất của thân thể này hiện nay, căn bản không thể nào phân chia được tinh chuẩn như thế.

Tô Hàn thở dài thườn thượt, mặt mày ủ rũ trở về.

Sau bảy ngày, Tô Hàn rơi vào “địa ngục tình yêu” không thể tự thoát ra được: Thẩm Tiêu Vân mỗi ngày dành ưu đãi đặc biệt cho hắn, Tưởng Thất Nương mỗi ngày đút linh dược cho hắn.

Tô Hàn đáng thương vẫn không tài nào giải phóng ra một cái Ngự Hỏa Thuật vô cùng đơn giản.

Trên lớp, chúng thiếu niên đều cực kỳ hâm mộ Thẩm Tiêu Vân đã có cầu lửa to bằng quả dưa hấu, mỗi người đều lấy hắn làm mục tiêu, cố gắng phấn đấu, chuyên cần rèn luyện không ngừng. Tô Hàn cũng cực kỳ hâm mộ, chẳng qua tâm tính của hắn trái ngược với các thiếu niên khác: Các thiếu niên dùng hết sức bú mẹ, cố gắng phóng to cầu lửa ra, Tô Hàn lại dùng hết lực hồng hoang, cố gắng thu bé cầu lửa lại.

Nhưng mặc kệ quá trình ra sao, kết quả vẫn chẳng khác gì nhau, đều rất khổ cực.

Hôm đó Tô Hàn đặc huấn trở về ― lại thiêu trụi một ngọn núi, quả thực nên cảm thấy may mắn là Long Trung Sơn Mạch hoang vắng, đa phần là núi đồi.

Hắn đang đi trong sân, còn chưa bước chân qua cửa nhà, đã xa xa nghe thấy tiếng trò chuyện trong phòng.

Giọng nữ mềm mại là Tưởng Thất Nương, nàng rầu rĩ nói: “Cục cưng bé nhỏ đáng yêu của thiếp a.”

Một giọng nam trầm thấp hỏi: “Đã đến giờ này rồi, lão Tam vẫn chưa tan học?” Chính trực là Tô Cảnh Thần – phụ thân Tô Hàn.

Tưởng Thất Nương ưu thương nói: “Mấy ngày nay nó vì cái Ngự Hỏa Thuật kia nên vẫn luôn đi theo hài tử nhà họ Thẩm học tập, mỗi ngày học xong còn lén đi tự luyện tập, thiếp thấy mà đau lòng.”

Tô Cảnh Thần: “Có cái Ngự Hỏa Thuật thôi, còn chưa nắm vững?”

Tưởng Thất Nương lập tức khóc rưng rức: “Tiểu Tam thông minh thì thông minh, tư chất thân thể cũng tuyệt hảo, rõ ràng nên…nên…là một thiên tài có một không hai, một tuổi Luyện Khí, ba tuổi Trúc Cơ, mười tuổi Kim Đan, hai mươi tuổi Nguyên Anh, sáu mươi tuổi Hóa Thần, một trăm tuổi Phá Vỡ Hư Không mở ra thế giới mới, nhưng như thế nào lại…”

Tô Hàn đứng giữa sân: theo ý nghĩa nào đó mà nói, mẫu thân ngài mới là đại boss.

Tô Cảnh Thần không biết nói gì, hắn đã quá quen thuộc với kiểu sủng con mù quáng của lão bà nhà mình rồi.

Tô Cảnh Thần ngưng một lát, hồi lâu mới trầm giọng nói: “Không sao, tư chất cao cũng chả phải chuyện gì tốt, nhìn hai tên ca ca kia của nó mà xem, thành cái dạng gì chứ!”

Đề tài này xem như là cấm kỵ của Tô gia, mới vừa nhắc tới Tô Cảnh Thần liền hối hận, thời gian còn lại đều dùng để hết nước hết cái dỗ dành thê tử.

Tô Hàn cảm thấy tình hình bên trong không quá thích hợp cho kẻ làm con như hắn đây đi vào, vì thế quành lại, đi thẳng về phòng ngủ.

Tô Cảnh Thần và Tưởng Thất Nương sinh ba đứa con, lão đại Tô Sương, lão nhị Tô Tuyết, lão tam Tô Hàn.

Trong kí ức hiện có của Tô Hàn, chỉ láng máng nhớ được nhị ca Tô Tuyết đẹp như tranh vẽ, tuy rành rành nam nhân, nhưng lại có dung mạo khiến cho tất cả mỹ nữ ở Long Trung  Sơn Mạch này khiếp sợ.

Nghe nói lúc vừa sinh, được ôm từ phòng sinh ra, Tô Cảnh Thần mới liếc mắt nhìn qua tưởng là con gái, cho nên đặt cái tên có độc nhất một chữ Tuyết.

Ai lớn chả muốn một cái tên nam tính, nhưng hài tử của thế gia tu chân sinh ra sẽ định chế mệnh bài thuộc về chính mình, Tô Cảnh Thần lại là tộc trưởng, trực tiếp làm ra mệnh bài cho “Nữ nhi” của mình ngay tại trận, không trì hoãn phút giây nào. Mệnh bài này có liên hệ với tên họ, đã định ra rồi là không thể sửa, cho nên Tô gia lão nhị mới có một cái tên nữ tính như thế.

Về phần đại ca Tô Sương, Tô Hàn hoàn toàn không có ấn tượng, hẳn là lớn hơn rất nhiều so với thân thể này của mình, khi hắn còn rất nhỏ đã rời nhà trốn đi, chưa từng quay về.

Đương nhiên, nếu Tô Hàn muốn xem thử hai người huynh trưởng này đang ở nơi nào, làm cái gì, gây ra chuyện gì, thì là một chuyện cực kỳ dễ dàng, chẳng qua hắn không thèm để ý, nên đương nhiên cũng lười đi tìm hiểu.

Có sức làm chuyện này, không bằng hắn nắm chắc thời gian nghiên cứu tiếp Ngự Hỏa Thuật cho xong.

Lại thêm bảy ngày, hơn 90% thiếu niên trong lớp đã có thể giải phóng ra quả cầu lửa kích cỡ tầm ngón cái, mấy người tư chất kém cũng có thể phóng ra ngọn lửa bằng ngón út, đặc biệt chỉ có hai người.

Một người là Thẩm Tiêu Vân, tiểu tử này ngày ngày dạy Tô Hàn, vậy nên đã vày vò nghiên cứu pháp thuật cơ bản đơn giản này đến thấu triệt, chỉ cần linh cơ vừa động, nâng tay lên cùng lúc phóng ra hai quả cầu lửa to như quả dưa hấu, việc này không chỉ khiến một đám thiếu niên sợ ngây người, mà còn khiến cho cằm phu tử rơi thẳng xuống đất, hô vang thiên tài!

Người còn lại chính là Tô Hàn, lão Tô sống lại một đời, trăm triệu lần không nghĩ tới mình lại chịu thua trước một phép Ngự Hỏa Thuật nho nhỏ, dày vò hơn nửa tháng, thành tích duy nhất của hắn chính là đốt trụi hết ngọn núi này đến ngọn núi khác.

Đáng tiếc không có cách nào phóng ra một đốm lửa nhỏ.

Phu tử đã hoàn toàn buông tha cho hắn, chúng đệ tử cũng chán chả thèm chê cười hắn, dù sao giới tu chân là thiên hạ cá lớn nuốt cá bé, mặc cho gia cảnh có tốt thế nào mà năng lực bản thân không có, thì nhất định sẽ bị đào thải, dù vị thế Tô gia bây giờ như mặt trời ban trưa, nhưng cũng chả ai muốn gần gũi với Tô Hàn.

Nhưng từ đầu chí cuối, Thẩm Tiêu Vân vẫn không từ bỏ.

Chẳng những bản thân hắn không phiền, còn sợ Tô Hàn phiền, để lên tinh thần cho hắn, hôm này hắn không cùng luyện tập với Tô Hàn, trái lại còn đề nghị: “Ta dẫn ngươi ra ngoài chơi nhé.”

“Được.” Tô Hàn vui cực kỳ, có thể không phải tiến hành loại học bổ túc một cộng một bằng hai não tàn này, quả thực cực sướng.

Hai người ăn nhịp với nhau, quay đầu xe ngựa, chạy về phía cổng thành.

Nhưng lại không nghĩ tới, vừa chạy tới cổng thành, bọn họ đã bị cản lại.

Hộ vệ thủ thành nhận ra chiếc xe ngựa này, bọn họ cung kính nói: “Kính chào Tô thiếu gia, cửa thành đã đóng, xin đừng ra khỏi thành.”

Tô Hàn vừa định đứng dậy, lại đột nhiên nhíu nhíu mày, ngồi về chỗ cũ, Thẩm Tiêu Vân chưa nhận ra, hắn đã nhanh tay vén rèm lên trước, khom lưng đi ra: “Sao thế? Xảy ra chuyện gì à?”

“Thẩm Thiếu Gia, mạnh khỏe!” Hộ vệ vội vàng hành lễ với Thẩm Tiếu Vân, nói tiếp, “Là mệnh lệnh của thành chủ đại nhân, gần đây Long Trung Sơn Mạch xuất hiện một tên đồ đệ cực kỳ hung ác, vì sự an toàn của dân chúng, đặc biệt hạ lệnh phong thành, phàm là tu vi chưa đến Luyện Khí trung giai, đều không cho phép ra khỏi thành.”

“Ác đồ?” Thẩm Tiêu Vân suy nghĩ một lát rồi nói: “Là tên phóng hỏa kia?”

Hộ vệ nói: “Đúng vậy, ác đồ kia nhất định là đang tu luyện tà công, cho nên phóng hỏa đốt núi, tuy rằng trước mắt đều chọn những ngọn núi vắng vẻ, nhưng công pháp này tà ác lại hùng mạnh, chờ cho hắn đạt được thành tựu, khó đảm bảo sẽ không thương tổn đến mạng người!”

Thẩm Tiêu Vân đồng ý nói: “Việc này không thể khinh thường, đành phiền các vị cực khổ phòng thủ rồi.”

Hộ vệ đã sớm nghe nói thiếu gia Thẩm gia thiên tư cực cao lại rất thông tình đạt lý, hôm nay mới thấy lại càng cảm thấy lời đồn không sai, ôm quyền tạ ơn nói: “Đa tạ Thẩm thiếu gia thông cảm.”

“Đây đều là chuyện phải làm.”

Hai người hàn huyên vài câu, lại trăm triệu lần không ngờ đến, tên phóng hỏa cực kỳ hung ác tu luyện tà công (Ngự Hỏa Thuật) kia đang ở ngay trong chiếc xe ngựa này.

Tô Hàn nhéo nhéo mi tâm, có vài dự cảm không tốt lắm.

Thẩm Tiêu Vân xốc màn xe lên đi vào, nhẹ nhàng giải thích: “Gần đây bên ngoài không được yên ổn, ta cũng nghe nói về chuyện tên phóng hóa kia, hôm nay chúng ta đừng ra khỏi thành, nếu ngươi cảm thấy buồn, ta dẫn ngươi đến Trân Bảo Các ở Tây Thành xem…” Đang nói hắn phát hiện có chút khác thường, không khỏi khẽ hô: “A Hàn?”

Hai chữ này vừa ra, không khí chung quanh đột nhiên thít chặt lại.

Giống như có vô số hàn khí xâm lấn, nhanh chóng nhồi đầy cả xe, khiến người ta như ngồi trên vùng trời băng đất tuyết vậy.

Tiếp theo một giọng nói rất êm tai rồi lại vô cùng nguy hiểm nhẹ nhàng chậm rãi vang lên: “A Hàn…Tên này ngươi có thể gọi sao?”

Cả người Thẩm Tiêu Vân cứng đơ tại chỗ, nhìm chăm chăm vào thiếu niên vừa quen thuộc rồi lại cực kỳ xa lạ trước mắt này.

Hắn khẽ vắt chân ngồi trong xe ngựa, những sợi tóc mềm mại trước trán bị vén ra sau đầu, khí chất cả người nháy mắt thay đổi, dưới cái trán trơn bóng là một đôi mắt thâm thúy, mơ hồ có thể nhìn thấy màu đỏ tươi, Thẩm Tiêu Vân có thể cảm nhận thấy rõ ràng, đây là màu máu tươi đại biểu cho chém giết cùng hung bạo!

Lời tác giả: Công lên sân khấu rồi!

CP là Nhân cách trong x Nhân cách ngoài, cố chấp âm u ngạo kiều công x trải hết sự đời lười nhác thụ



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thư Niệm về bài viết trên: nh0cv1tbd
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: jee_aan, 반단소년단 và 76 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 440 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.