Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Thất lạc phong ấn - Tô Du Bính

 
Có bài mới 27.11.2017, 14:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 5069
Được thanks: 760 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] (Cửu giới hệ liệt) Thất lạc phong ấn - Tô Du Bính - Điểm: 8
[Cửu Giới Hệ Liệt] - Thất Lạc Phong Ấn

Tác giả:  Tô Du Bính

Thể loại: Đam Mỹ, Hài Hước, Tiểu Thuyết Phương Tây

Số chương: 71c

Nguồn: http://fangcaoyuan.wordpress.com

Trạng thái: Full

Editor: Âu Dương Tình

Beta:Tiểu Hạt

Giới thiệu:

Cuộc đối thoại giữa ngài cảnh sát và một nghị viên nào đó:

Cảnh sát: anh có chút đánh giá nào hay không về việc anh tay không tất sắc  bò ra khỏi căn nhà bị sập mà chẳng có chút thương tích,
Ngài nghị viên nào đó: Mạng lớn, có sức sống.

Cảnh sát: Về việc anh có thể di chuyển ba mươi mét trong vòng một giây, anh có đánh giá thế nào?

Ngài nghị viên nào đó: Gió lớn, đứng không vững.


♡♡MỤC LỤC♡♡

CHƯƠNG 1CHƯƠNG 2CHƯƠNG 3
CHƯƠNG 4CHƯƠNG 5CHƯƠNG 6
CHƯƠNG 7CHƯƠNG 8CHƯƠNG 9
CHƯƠNG 10CHƯƠNG 11CHƯƠNG 12
CHƯƠNG 13CHƯƠNG 14CHƯƠNG 15
CHƯƠNG 16CHƯƠNG 17CHƯƠNG 18
CHƯƠNG 19CHƯƠNG 20CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22CHƯƠNG 23CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25CHƯƠNG 26CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28CHƯƠNG 29CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31CHƯƠNG 32CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34CHƯƠNG 35CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37CHƯƠNG 38CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 40CHƯƠNG 41CHƯƠNG 42
CHƯƠNG 43CHƯƠNG 44CHƯƠNG 45
CHƯƠNG 46CHƯƠNG 47CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49CHƯƠNG 50CHƯƠNG 51
CHƯƠNG 52CHƯƠNG 53CHƯƠNG 54
CHƯƠNG 55CHƯƠNG 56CHƯƠNG 57
CHƯƠNG 58CHƯƠNG 59CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61CHƯƠNG 62CHƯƠNG 63
CHƯƠNG 64CHƯƠNG 65CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67CHƯƠNG 68CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70CHƯƠNG 71
♡♡THE END♡♡



Đã sửa bởi Sát Phá Lang lúc 29.12.2017, 03:38, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 17.12.2017, 17:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 5069
Được thanks: 760 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Teen] Thiên băng đừng lạnh lùng nữa - Huỳnh Ngọc Trâm - Điểm: 10

1: Mưu sát (thượng)
  

Bão táp, gần đổ bộ rồi.

Ông chủ trẻ tuổi thong thả sải bước theo hướng ngược sáng, tây trang đen phối với khăn quàng cổ hoa văn xanh xám một cách khéo léo, tôn lên phong cách lịch lãm và cao quý của anh.

Anh là quý tộc thừa kế, trong Thượng nghị viện chỉ giữ một vị trí nhỏ nhoi nhưng được cái đẹp trai, lắm tiền, hài hước, dí dỏm, sở hữu tất cả những điều kiện khiến người khác phải ganh tỵ, từng được tạp chí tuần san “Thế Kỷ Mới” ba năm liên tục bình chọn là “Chàng trai hội đủ những điều kiện hoàn hảo để kết hôn trên toàn cầu”.

Chỉ có Macewen, người đã hầu hạ anh hơn một trăm hai mươi năm biết rõ, thân phận thật sự của anh là một huyết tộc đã có tuổi. Mà “có tuổi” ấy tức là giả sử anh biến thành con người, chắc hẳn đã phải đi bán muối mấy chục chuyến rồi.

Vào đúng giây phút cửa xe đóng lại, một chú mèo nhanh nhảu lách qua khe hở chui tọt vào xe, chảnh chọe giẫm lên đùi của chủ, nghênh ngang chiếm hẳn ghế trái sau xe.

Ông chủ thò tay kéo mèo đen vào sát bên hông, dùng năm ngón tay dịu dàng vuốt ve lông nó và lơ đãng hỏi: “Chào buổi sáng Macewen. Sáng nay ăn gì rồi?” Tọc mạch đời tư của người khác chính là sở thích quái đản của ông chủ này.

Macewen thuận miệng trả lời: “Một chén máu tươi nhỏ.” Đúng, gã cũng là huyết tộc, nhưng tuổi trẻ hơn chủ mình nhiều lắm – Mặc dù nhìn bề ngoài thì hoàn toàn ngược lại.

Ông chủ nói: “Của người da trắng ấy hở? Máu của người da trắng tôi uống riết mà ngán muốn ói luôn, thật sự hy vọng có thời gian ghé thăm châu Á, nghe đồn máu của người da vàng đỡ ngậy hơn.”

Macewen khởi động xe – Gã là quản gia, là thư ký kiêm cả tài xế. “Đến Cung điện Westminter à?”

Ông chủ đáp: “Ừ, hôm nay tôi phải tham dự hội nghị. Cậu đoán xem lão Benson hôm nay có đến dự hội nghị không?” Vị nghị viên của Thượng nghị viện vẫn luôn quyết định việc có tham dự hội nghị hay không dựa trên tâm trạng hôm ấy.

Macewen nói: “Có lẽ.”

Ông chủ liếc chú mèo đen một cái rồi lẩm bẩm: “Tôi đã chuẩn bị sẵn hoa hồng đỏ cho lão ta.” Cứ như ảo thuật, anh rút từ sau lưng ra một đóa hoa hồng.

Mèo đen cào chân anh.

Ông chủ vui vẻ ôm lấy nó, nâng đầu nó lên tặng nó một nụ hôn môi nồng cháy.

Macewen nhìn lướt qua kính chiếu hậu, “Tươi nhỉ.”

“Ừ, mới hái trong vườn hoa mà. Mong được nhìn thấy bản mặt mừng như điên khi nhận được hoa của lão thật đấy.” Ông chủ thả mèo xuống, rầu rĩ chống má, “Nhỡ như lão quá cảm động mà tình nguyện gả cho tôi, tôi nên từ chối thế nào mới phải đây? Dè dặt bảo, ‘Xin lỗi, ông xấu quá.’, hay uyển chuyển tí xíu, bảo với lão rằng: ‘Xin lỗi, tôi quá đẹp, ông với không tới đâu.’, hay cứ nói toạc ra: ‘Xéo!’ nhỉ.”

Macewen lặng lẽ thắp một ngọn nến cho Benson.

Thượng nghị viện là một nơi kỳ diệu, có những nghị viên tâm linh ghét nhau như nước với lửa, có cả huyết tộc. Đương nhiên, nghị viên tâm linh được công khai đón nhận, còn nhân vật được nhắc sau là phải che giấu thân phận. Những vị giám mục không hề biết rằng bên trong vị hàng xóm quý tộc “trông như con người” của họ ẩn giấu một lão già mấy trăm tuổi, mà lão già này còn đang ngấm ngầm tìm cách dày vò lũ giám mục bọn họ cơ chứ.

Cũng chỉ có thể ngấm ngầm dày vò.

Huyết tộc năm trăm năm trước từng xảy ra thánh chiến với giáo hội, quy mô xuyên khắp các lục địa châu Âu, cũng từng ảnh hưởng đến những giới khác. Để tránh thánh chiến thăng cấp thành thế chiến, dưới sự can thiệp của thiên đường và được địa ngục đứng ra làm chứng, tộc trưởng Leslie đại diện cho huyết tộc đã cùng giáo hoàng đương nhiệm ký kết Hiệp nghị Đình chiến, không được xâm phạm và quấy rầy lẫn nhau, đặt ra điều lệ ràng buộc nghị viên tâm linh và huyết tộc rằng bất cứ bên nào gây ra chiến tranh trước đều sẽ bị phạt nặng.

Vì vậy dù cho trong đầu vị ông chủ trẻ tuổi của chúng ta có muốn nghiền lão Benson ra tro cỡ nào thì bề ngoài anh cũng chỉ có thể tỏ vẻ kinh tởm một cách vô hại mà thôi.

Ông chủ hỏi: “Cậu thì sao?”

Macewen ngẩn ra, “Hả?”

“Chắc gần đây nhận được không ít thư tình chứ gì.”

“…” Dù trong bụng đang muốn gào lên đây là đời tư của ông, xin đừng tò mò tọc mạch, nhưng vì đã quen với tính truy hỏi tận gốc của ông chủ, Macewen đành chọn cách nói thật: “Không, là thư tạm biệt của hàng xóm. Gần đây cuộc sống không mấy yên bình, họ định đi Pháp chơi một chuyến.”

Ông chủ hỏi: “Pháp?”

Macewen đáp: “Brittany được ngài Tiểu Minh Vương bảo vệ.”

Ông chủ nói: “Nhưng quý ngài ‘kia’ có dễ sống chung vậy đâu.”

Macewen cười khổ bảo: “Còn đỡ hơn tự dưng oan mạng chả hiểu nguyên do.”

Một tháng gần đây ở Anh đã xảy ra mười mấy vụ án mạng, từ đời thứ sáu tới đời thứ mười lăm, số huyết tộc tử vong nhiều không kể xiết. Vì thân phận đặc biệt của huyết tộc, chính phủ đã ém nhẹm hết tin tức, nhưng trong thế giới ngầm, nỗi sợ hãi đang dần dần lan tràn, huyết tộc ở Anh đành phải khăn gói sang Pháp.

Ông chủ hỏi: “Cậu cũng định đi à?”

Macewen đáp: “Tôi tuân theo nguyện vọng của ngài.”

Ông chủ gãi nhẹ cằm mèo. Mèo đen quào cho anh một cái, anh cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh lục ánh vàng trong veo của nó và phì cười, nhẹ giọng bảo: “Đừng lo.”

Mèo đen đi xoay một vòng rồi nằm xuống, đuôi quấn quanh tay ông chủ.

Cung điện Westminster bên dòng sông Thames chợt xuất hiện trước mắt.

Macewen dừng xe cách đó không xa, ông chủ hôn mèo đen đầy vẻ quyến luyến rồi mới xuống xe đi bộ về phía trước.

Chính vào lúc Macewen đang định nổ máy lái đi, một tiếng nổ lớn từ hướng ông chủ đang đi thình lình vang lên, sau đó là một bóng đen tông mạnh vào cửa xe bên cạnh ghế lái. Cái bóng nhanh chóng mở cửa xe ngồi vào trong.

Macewen cả kinh nhìn ông chủ vừa trở về của mình.

Ông chủ phủi đi bụi đất bám vào quần áo do vụ nổ ban nãy, sắc mặt có vẻ khó coi, “Có người đặt bom cho nổ Benson, tiếc cho đóa hoa hồng phải bồi táng chung với lão, sớm biết đã tặng lão một bó cúc đại đóa cho hợp thời.” Nói rồi, anh cuối đầu nhìn xuống cổ áo của mình, “Hy vọng mớ thịt vụn của lão ta đừng dính lên quần áo của tôi.”

Chú mèo đen bấy giờ đã leo lên cạnh ghế lái và ghế phụ, nghe anh nói thế thì chợt dừng bước, xoay lưng toan bỏ đi nhưng lại bị ông chủ với tay kéo về.

“Ghét bỏ chủ nhân của mình là không được đâu nha em yêu.” Ông chủ cấu nhẹ vào tai của nó.

Mèo đen chảnh chọe cào lại cho anh một phát.

Mu bàn tay rướm máu nhưng ông chủ lại chỉ lơ lễnh cười cười, cúi đầu liếm sạch chỗ máu, vết thương cũng đã khép miệng.

Trước của cung điện Westminster hết sức lộn xộn, Macewen lái xe chạy đi.

“Đi đâu đây?” Gã hỏi.

Ông chủ đáp: “Về nhà dọn đồ, xem ra chúng ta cũng phải đến Pháp một khoảng thời gian thôi.”

Quyết định của ông chủ vẫn chậm một bước.

Lúc Macewen còn đang lẩn quẩn trong hầm rượu để chọn những chai rượu ngon mà ông chủ gã sau khi đến Pháp sẽ thấy nhớ, cảnh sát mò đến trước cửa nhà họ.

“Quý ngài Oregon Chamberlain, hiện tại chúng tôi có lý do nghi ngờ anh có liên quan tới vụ nổ trước của cung Westminster, mời anh theo chúng tôi một chuyến.”

Ông chủ – Cũng là Oregon Chamberlain bình tĩnh cầm lấy áo khoác, “Có thể cho phép tài xế của tôi đi theo sau xe cảnh sát không? Tôi sợ lúc rời cục không đón xe được.”

Cảnh sát nói: “Vậy thì anh ta phải mang theo tiền để ở khách sạn đấy.” Ý là anh sẽ không được thả ra sớm vậy đâu.

Oregon bước ra vườn hoa, chú mèo đen đang nằm phơi nắng phóng tới bên anh.

Oregon dừng bước, vuốt ve lưng nó đầy vẻ dịu dàng, “Tôi sẽ về ngay thôi.”

Đuôi của mèo đen cứ quấn chặt cổ tay của anh.

Oregon hỏi cảnh sát: “Tôi có thể mang nó đi cùng không? Trong nhà không có ai chăm sóc nó, lúc xảy ra chuyện nó đi cùng với tôi, có thể làm miêu chứng.”

Cảnh sát nói: “Vậy anh phải mang đủ thức ăn cho mèo.”

Ra đến của, Oregon chợt nói: “Còn nữa…”

“Cái gì?” Cảnh sát bắt đầu bực mình.

Oregon ngắt một đóa hồng, “Tặng cậu.”

Cảnh sát ngây ngẩn, nhìn gương mặt đẹp đến mức xuất chúng của ai kia với ánh mắt đầy cảnh giác, “Nếu đang là thế chiến thứ hai, hành vi của anh có thể sẽ khiến anh bị ép phải nhận liệu pháp kích thích hóc môn đấy.”

Oregon mỉm cười, “Chắc thế, trong trường hợp khi ấy cậu không bị Đức cho nổ chết.”

Cảnh sát: “…”

Oregon bồng chú mèo đang quấn lấy chân mình lên, thờ ơ hỏi cảnh sát: “Cậu không thích hoa hồng?”

Mặt cảnh sát sầm xuống, “Lúc giám mục Benson qua đời, trong tay ông ấy cũng cầm một cành hoa hồng.”

Oregon im lặng một lúc rồi nói: “Không phải tôi đang rủa cậu đâu.”

Cảnh sát nhìn anh, sắc mặt trở nên bớt khó chịu. Thôi được rồi, dù mình chẳng mấy hứng thú với đàn ông nhưng được nhận hoa từ một anh chàng điển trai cũng là trải nghiệm đâu đến nỗi nào đúng không? Cậu chìa tay ra toan nhận lấy cành hoa.

Oregon nói: “Nhưng hoa hồng trong tay cụ Benson cũng giống đóa của cậu đấy, đều do tôi tự tay hái trong vườn cả.”

Cảnh sát quyết định phải quản lý tay mình cho tốt.

Oregon bị cảnh sát dắt vào một căn phòng nhỏ trong cục cảnh sát.

Trong phòng chỉ có một chiếc bàn, hai chiếc ghế và một cây đèn bàn. Cửa sổ vén lên rất cao, có thể nhìn thấy được cả cửa chính của tòa nhà đối diện cục cảnh sát.

Oregon ngồi xuống, thả mèo lên bàn.

Chú mèo từ trên bàn nhảy xuống nhưng lại bị Oregon tóm về.

“Dưới đất bẩn lắm.” Anh nói.

Mèo ta dùng móng vuốt cào vào đùi anh mấy cái rồi mới tìm chỗ thoải mải để ngồi.

Cửa mở ra, một ông lão với mái tóc bạc trắng được chải chuốt kỹ lưỡng, mặc tây trang đen, chống gậy, chầm chậm bước vào rồi trở tay khóa cửa lại.

Oregon nói: “Thánh giá trên cổ ông bị lộ kìa.”

Ông lão điềm tĩnh kéo ghế ngồi xuống, để gậy gác vào bàn và mỉm cười bảo: “Tôi không đeo thánh giá.”

Oregon nói: “Vậy chắc trong bụng ông đã đổ sẵn cả thùng nước thánh.”

Ông lão nói: “Những thứ đó không có tác dụng với ngài đây, ngài Oregon Chamberlain nhỉ, à không, phải là quý ngài Oregon Gangrel.”

Oregon nhìn ông lão bằng vẻ mặt vô cảm, dường như chuyện bị vạch trần thân phận anh đã sớm đoán trước được, “Tôi nên xưng hô với ông sao đây. Ông già? Lão già?”

Ông lão đáp: “Trước mặt ngài đây tôi làm sao dám nhận chữ ‘già’. Lúc ngài tham dự hội nghị kiểu mẫu ngày xưa, tôi vẫn chưa ra đời nữa là. Thực tế thì trong giáo hội tôi vẫn được xếp vào hàng ngũ trẻ tuổi.”

Oregon nói: “Xem ra trong mắt các người tôi chẳng còn bí mật gì cần khai nữa.”

Ông lão đáp: “Không, vẫn còn đôi chút. Ví dụ như,” Ông lão lấy từ trong túi ra một cái đồng hồ vàng nạm hồng ngọc đặt xuống trước mặt Oregon, “thứ này.”

Oregon nhìn lướt qua huy hiệu khắc trên đồng hồ.

Ông lão hơi nghiêng tới trước, trầm giọng nói: “Tìm được tại hiện trường giám mục Benson bị hại.”

“Chắc ngài nào phải xa lạ gì với nó đúng không?”

“Huy hiệu của gia tộc Malkavian.”

“Gia tộc mang dòng máu bị nguyền rủa.”

***

Chú thích:

Thông tin tham khảo về Cung điện Westminster và hệ thống Thượng nghị viện:

Thượng nghị viện Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland là Thượng nghị viện trong Quốc hội Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, với tên chính thức là Viện Quý tộc (tiếng Anh: House of Lords). Quốc hội Anh bao gồm Quốc vương Anh, Viện Quý tộc và Viện Thứ dân. Thượng nghị viện hiện tại có 793 nghị viên quý tộc (Lords). Thành viên Viện Quý tộc bao gồm hai giới đều không do dân cử là các nghị viên tâm linh (quý tộc tâm linh, Lords Spiritual) và các nghị viên thế tục (quý tộc thế tục, Lords Temporal). Giới nghị viên tâm linh gồm 26 giám mục cấp cao trong Giáo hội Anh. Giới nghị viên thế tục đa số là các quý tộc nhất đại (không có tính thừa kế) do Quốc trưởng bổ nhiệm theo đề nghị của Thủ tướng hoặc Ủy ban Bổ nhiệm Viện Quý tộc, số còn lại là các quý tộc thừa kế.

Cho tới năm 2009, Viện Quý Tộc cũng giữ quyền lực về tư pháp và được coi là Tòa án chung thẩm của Anh quốc, quyết định của Thượng viện được coi là phán quyết cuối cùng cho một vụ án. Hệ thống Tư pháp đặt dưới sự lãnh đạo của các Quý tộc Phúc thẩm Thường nhiệm (hay Quý tộc Luật). Nhưng từ ngày 1 tháng 10 năm 2009, quyền tối cao tư pháp ở Anh được giao cho Tối cao Pháp viện Anh Quốc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.12.2017, 01:18
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 5069
Được thanks: 760 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] (Cửu giới hệ liệt) Thất lạc phong ấn - Tô Du Bính - Điểm: 10

2: Mưu sát (trung)
  

Bão táp, gần đổ bộ rồi.

Oregon búng một cái, đồng hồ bị đẩy về trước mặt ông lão.

Anh ôm mèo đứng dậy, “Đã xác định ra mục tiêu thì chúc cho các người sớm phá được án.”

“Xin chờ một chút.” Ông lão ngẩng đầu lên.

Oregon dừng bước.

Anh đứng quay lưng về phía cửa sổ duy nhất trong phòng, ánh sáng hắt vào bên mặt khiến gương mặt anh trông có vẻ mờ mờ ảo ảo.

Tim ông lão chợt thót lại, cả người lạnh toát. Ông đút tay vào túi mân mê thánh giá, cuối cùng đợi tâm trạng mới ổn định lại đôi chút mới đắn đo mở lời: “Tôi từng nghe về truyền thuyết của ngài và Ansbach.”

Oregon thở dài, “Tôi còn sống mà đã trở thành truyền thuyết rồi cơ à.”

“Không, ý tôi là…” Ông lão đang định giải thích thì lại bị tình huống trước mặt dọa mất cả vía…

Oregon lấy ra một tấm gương to bằng bàn tay, nhìn đắm đuối vào gương rồi than thở: “Nhỡ bước nhầm một tí là leo tuốt lên đỉnh cao để người khác phải ngước nhìn ngay vậy đấy.”

Ông lão: “…”

Mèo đen lấy vuốt che mắt.

Oregon liếc cái ông lão vẫn chưa hoàn hồn kia, “Đừng cố kìm nén lòng ngưỡng mộ của ông dành cho tôi, xưa nay ông đâu phải người duy nhất.”

Ông lão cúi đầu ho khan một hồi rồi mới chậm rãi nói: “Nếu mục tiêu của chúng ta đã giống nhau, vậy tại sao không hợp tác với nhau?”

Oregon chống một tay lên bàn, hơi nhoài người về trước, nở nụ cười với ông lão để lộ ra răng nanh sắc bén, “Đương nhiên do tôi đây là huyết tộc cao quý, còn ông lại là giáo đồ bảo thủ.”

Ông lão nói: “Ngài đây đã cao quý bao năm mà vẫn cứ thích giữ vẻ cao quý, đây chẳng phải cũng là một loại bảo thủ khác sao?”

Oregon cười bảo: “Dẻo miệng chưa kìa! Giờ thì tôi tin ông được xếp vào hàng ngũ trẻ tuổi của bên giáo hội rồi. Trong giáo hội, lúc những tên khác đang bàn xem miếng đất nào phong thủy tốt để xây mộ, ông nhất định đang suy nghĩ nên chọn phong cách nào xây mộ mới đẹp. Tôi thấy phong cách Địa Trung Hải được đó… Ấy, không phải tôi đang mỉa mai gì tóc ông đâu, tuy tóc mà dày vậy nhìn cái là biết tóc giả ngay. Ý tôi là ông có thể xây một lăng mộ hình cầu, như vậy khi bị những người tới đào mộ sẽ không bị các góc cạnh cắt phải làm bị thương.”

Ông lão thờ nhơ nhìn anh ba hoa chích chòe, một lúc sau mới chống gậy đứng dậy, “Xem ra tin tức có chút sai lầm, quan hệ giữa ngài và Ansbach nào phải như nước với lửa thường nghe trong truyền thuyết. Hoặc có lẽ những phán đoán tôi vốn cho rằng vô căn cứ và hoang đường mới chính là sự thật. Ngài và Ansbach không phải kẻ thù không đội trời chung, mà lại là… bạn bè sống chết có nhau.” Ông lão lê bước ra tới gần cửa rồi khẽ nghiêng người, hơi khom lưng chào, “Hôm nay tùy tiện đến thăm hỏi, xin hãy tha thứ cho sự đường đột của tôi.”

Ông lão rời đi chưa được bao lâu thì một cảnh sát bước vào. Mặt người này có vẻ đang giận dữ, tuổi khoảng bốn mươi, vóc người rất cao, đầu thì nhọn, cứ như chỉ cần bật lên một cái là xuyên thủng cả nóc nhà. Gã kéo ghế ngồi xuống, động tác có phần thô lỗ.

Oregon ôm mèo ngồi đối diện với gã, thái độ thản nhiên chẳng khác nào đang tắm nắng trên bãi biển.

“Bộp.”

Cảnh sát đập xấp hồ sơ xuống trước mặt Oregon, bên trong hồ sơ có vài tấm hình. “Mùa đông hai năm trước, tiểu trấn Vitznau của Thụy Sĩ xảy ra một vụ sập nhà. Anh trùng hợp lại đang ở trong căn nhà đó.”

Oregon nói: “Thật bất hạnh.”

Cảnh sát rút trong tập hồ sơ sáu tấm ảnh bày lần lượt trước mặt anh, “Đây là ảnh do một nhiếp ảnh gia dùng điện thoại chụp được. Anh trèo ra khỏi căn nhà bị sập ấy mà lại không hề bị thương. Về việc này anh đánh giá thế nào?”

Oregon nhìn lướt qua mất tấm ảnh rồi nhún vai bảo: “Mạng lớn, có sức sống.”

Cảnh sát lại lấy hai tấm ảnh ra đặt trước mặt anh, “Còn đây là vụ nổ xảy ra trước cửa cung điện Westminster. Tình cờ có mấy khách du lịch đang chụp ảnh gần đó nên đã ghi lại được hiện trường với nhiều góc độ. Đây là hình cắt ra từ video, tấm này là anh đang đứng trước cửa cung Westminster nói chuyện với giám mục Benson, tấm này là anh mở cửa chuẩn bị lên xe. Vị trí trong hai tấm ảnh này cách nhau gần ba mươi mét, nhưng thời gian lại chỉ cách nhau một giây. Về việc này anh có đánh giá gì không?

Oregon nói: “Gió lớn, đứng không vững.”

Ngón tay cảnh sát gõ nhịp nhè nhẹ lên bàn, “Xem ra trong hai ta có một tên bị đần, theo anh thì người bị đần đấy là ai?”

Oregon hỏi: “Chọn ai thì tôi được về nhà?”

Cảnh sát gom hết ảnh lại, “Nếu anh không còn gì để nói thì tôi sẽ giao chuyện này cho tòa thánh xử lý.”

Oregon hỏi: “Anh hy vọng tôi nói cái gì?”

“Hung thủ.” Cảnh sát nói: “Tôi tin rằng với sức quan sát của anh, không thể nào không phát hiện ra hung thủ. Đây là trong trường hợp anh không phải là đồng phạm.”

Oregon nói: “Tôi nói anh biết hung thủ là ai thì sẽ được thả ra?”

Cảnh sát không khẳng định cũng chẳng phủ định.

Oregon hỏi: “Ngoài kia đã chuẩn bị sẵn bao nhiêu thùng nước thánh? Hay là một khẩu súng có đạn bọc bạc? Mười khẩu?”

Cảnh sát dọn xong đồ đạc thì đứng dậy, “Giám mục Benson có quan hệ rất tốt trong giáo hội, cũng rất có sức ảnh hưởng ở Anh Quốc.”

Lời ám chỉ tràn ngập uy hiếp.

“Khoan đã.” Ngón tay Oregon gõ nhẹ lên bàn hai cái rồi hơi trầm ngâm, “Mời vị tiên sinh Địa Trung Hải kia quay lại.” Ngừng một lát anh lại giải thích thêm đôi chút: “Vị của tòa thánh trung ương đó.”

Ông lão chống gậy đứng ngoài cửa chần chừ đôi chút mới chịu bước vào và đóng cửa lại. “Không ngờ chưa chi đã gặp lại nhau.”

Oregon nói: “Ô! Nhìn mấy nếp nhăn chân thành của ông mà tí nữa là tôi tin rồi đấy. Lúc bước ra chắc ông cũng đã tính tới chuyện này chứ gì.”

Ông lão nói: “Mất đi giám mục Benson là tổn thất lớn lao đối của giáo hội, nhất là đối với những người bạn sớm chiều chung sống với nhau, không tìm ra hung thủ, nỗi đau đó khó lòng vơi đi.”

Mèo đen bỗng dưng gãi nhẹ đùi Oregon.

Oregon cúi đầu hôn lên trán nó, nói với giọng vô cùng nuông chiều: “Đói à? Được rồi. Tụi mình mau chóng giải quyết lão ta, sau đó đi ăn đồ tươi nhé.” Dứt lời, anh ngẩng đầu lên, vẻ mặt lạnh hẳn, “Nói thẳng đi. Tình hình của tôi, mục đích của ông.”

Ông lão chà nhẹ vào chân, nói: “Gần đây huyết tộc liên tục xảy ra án mạng đã gây nhiễu loạn nghiêm trọng tới trật tự của nhân giới, chúng tôi hy vọng chuyện này mau chóng được giải quyết. Bất kể việc của giám mục Benson có dính líu gì tới chuyện này hay không thì ngài cũng đã bị cuốn vào. Vì vậy trước mắt con đường duy nhất của ngài là hợp tác với chúng tôi. Tôi có thể thay mặt tòa thánh trung ương đứng ra bảo đảm cho ngài, chắc chán bên Anh Quốc sẽ giữ được bình tĩnh và im lặng. Còn ngài phải nhanh chóng điều tra rõ chân tướng và thay mặt huyết tộc giải quyết chuyện này.”

Oregon nói: “Nếu tôi từ chối, tòa thánh trung ương sẽ không can thiệp vào chuyện này nữa, mặc cho tôi bị lũ người Anh bên ngoài giải quyết tôi. Thế nhưng ông đã quên mất một tiền đề, bọn chúng có khả năng giải quyết tôi hay không.”

Ông lão nói: “Đừng quên mất Hiệp nghị Đình chiến. Bọn họ không cần ra tay, chỉ cần một mực khẳng định do ngài giết chết giám mục Benson thôi.”

“Ở hiện trường vụ án ông tìm được đồng hồ của Malkavian.”

“Tôi cũng là nhân loại, vào lúc mấu chốt, tôi sẽ đứng chung chiến tuyến với họ. Trừ phi,” Ông lão tiếp: “chúng ta có giao ước liên minh trước.”

Oregon nói: “Vậy tức là ông đã quyết tâm ép con nhà lành phải đi làm gái.”

“…Nói thật lòng chứ,” Ông lão nói: “ví von kiểu này ngoài việc làm tôi khó chịu, ngài cũng có dễ chịu gì đâu đúng không?”

Oregon: “…”

Ông lão nói: “Nếu ngài bằng lòng, tòa thánh sẽ giúp đỡ ngài. Lẽ nào ngài không muốn biết hung thủ giết hại bao nhiêu đồng bào của ngài là ai ư?”

Oregon: “Không muốn chút nào.”

Ông lão: “…”

Oregon cúi đầu ngắm mèo.

Mèo ngẩng đầu lên, ngúc ngoắc cái đuôi.

Oregon dùng tay gãi nhẹ cằm nó, khóe miệng cuối cùng cũng chịu nhoẻn lên tí xíu, “Được thôi. Tôi đồng ý. Nhưng hiện tại tôi chẳng có manh mối gì cả…”

“Tôi đã chuẩn bị sẵn cho ngài một kế hoạch.”

“…Vậy à?” Oregon nhận lấy bản kế hoạch đầy vẻ hào hứng.

Ông lão nói: “Để giữ mạng, huyết tộc ở châu Âu đều di cư sang Brittany ở Pháp. Trong số họ có vài người sống sót sau vụ án, cũng có thể có lẫn tai mắt của hung thủ, thậm chí chính hung thủ.”

Oregon hỏi: “Ông muốn tôi đến Brittany?”

Ông lão gật đầu đáp: “Nếu được thì hãy tiếp cận Vương Tiểu Minh.”

Oregon nói: “Không thành vấn đề, chỉ cần ông dụ được vị ‘vệ sĩ’ như hình với bóng bên cạnh cậu ấy đi chỗ khác là xong ngay.”

Ông lão nói: “Ngài khách sáo quá, ngài là đời thứ tư.”

Oregon đáp: “Chính vì tôi tự biết mình mới đời thứ tư, bằng không đã chết mất xác rồi.”

Ông lão nói: “Được, tôi không can thiệp vào hành động của ngài, nhưng xin ngài hãy nhanh chóng thu được kết quả.”

Oregon đứng dậy, ôm mèo lên và dùng cằm cọ nhẹ lên đầu nó, “Phải cho cưng ăn no trước đã.”

“À phải.” Dù đối phương cứ lờ mình đi nhưng ông lão vẫn tự giới thiệu bản thân, “Tôi là Derek Thompson thuộc quân đoàn Thủ hộ thần thánh.”

Trước sự kiên trì bền bỉ của ông lão, Oregon đành cầm bản kế hoạch ngồi vào xe.

Macewen lo lắng hỏi: “Phiền phức rồi à?”

Oregon đáp: “Hơi hơi.”

“Có việc gì tôi giúp được không?”

“Đương nhiên, làm ơn tìm một quán ăn gần đây. Nó đói rồi.”

“…Được.” Macewen vừa nổ máy xe vừa quan sát sắc mặt của ông chủ qua kính chiếu hậu.

Oregon hỏi: “Sắc mặt của tôi hôm nay thế nào?”

“Hả? A, tốt lắm.”

“Tốt đến mức cậu kìm lòng không đặng phải trộm ngắm tôi?”

“Tôi chỉ hơi lo, ờ thì, chuyện ngài gặp phải trong sở cảnh sát.”

“Chẳng xảy ra chuyện gì cả. Chúng ta vẫn tới Brittany như kế hoạch đã định.” Ngừng một lúc, anh lại nói: “Nghỉ mát.”

“Thật á? Thế thì tuyệt quá.”

Oregon mỉm cười, nghiêng đầu mở cửa sổ rồi ném bản kế hoạch ra ngoài.

Một luồng khói xám từ trong xe vụt ra, trong nháy mắt biến thành hình dạng con dơi, há cái mồm đỏ hỏn như máu nuốt bản kế hoạch vào bụng rồi tan biến giữa không trung.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: kenhlike07 và 99 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 137, 138, 139

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C789

1 ... 114, 115, 116

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

15 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 384 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 364 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 290 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.