Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Thiên nhai khách - Priest

 
Có bài mới 25.11.2017, 15:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5476 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Thiên nhai khách - Priest - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thiên Nhai Khách

Tên gốc: 天涯客

Tác giả: Priest

Edit: Yển

Nguồn: thuyluunien.wordpress.com

Thể loại: Đam mỹ, cổ trang giang hồ, 1×1, ấm áp, hài, HE

Độ dài: 77 chương chính văn + 2 chương ngoại truyện

Nguồn sưu tầm: https://thuyluunien.wordpress.com/hoan- ... hai-khach/

Giới thiệu:

Thiên Song, nơi phàm là người sống có miệng có thể nói đều không ra được. Tuy nhiên kẻ đứng đầu nơi này lại muốn thoát ly, trở lại “làm người”, bằng cách dùng Thất khiếu tam thu đinh, biến người ta thành hoạt tử nhân (dĩ nhiên vì chú có mánh nên không bị biến thành hoạt tử nhân nhưng mà cũng khó lòng sống lâu).

Quỷ cốc, nơi cực ác người ăn thịt người, quỷ cắn quỷ. Kẻ đứng đầu, quỷ chủ, đến ác quỷ cũng phải sợ, lại muốn thoát khỏi nơi đây, quay về nhân gian “làm người”.

Nghe thì có vẻ u ám chứ thực ra truyện khá ấm áp, chỉ là hành trình quay lại “làm người” của 2 kẻ không kính già không yêu trẻ.



Đã sửa bởi Công Tử Tuyết lúc 11.12.2017, 18:54, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.11.2017, 16:27
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5476 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thiên Nhai Khách - Priest - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Bái biệt triều đình

Chương 1: Thiên Song

Hoa mai trong viện nở đầy cành, rơi khắp dưới đất, trải lên tuyết đọng chưa kịp tan sạch, thoạt nhìn khiến người ta không phân ra được đâu là tuyết, đâu là mai, những khi gió nổi, hoa mai thong dong, lượn vòng khắp viện.

Tấm màn hoàng hôn buông xuống, trên mái hiên, ánh trăng lạnh như nước.

Cuối tiểu viện có một cánh cửa hông hoa mai thấp thoáng nửa bên, dáng vẻ như đã được nhiều năm, đẩy cánh cửa nhỏ đi qua, bên trong liền bất đồng lớn, hai hán tử cường tráng mặc giáp cầm đao đứng trước cửa, cửa hiên chật hẹp, dưới lót đá phiến lớn, thông đến một tù thất tối đen, luồng khí túc sát nặng nề đập vào mặt.

Hương hoa phảng phất bị cách trở đến đầu kia của viện, không qua được chút nào.

Nơi đó cũng có mấy thị vệ canh gác, trên người phối đao kiếm, đứng như thể khúc gỗ, cửa có song sắt to như cánh tay nam tử thành niên.

Xuyên qua con đường chật chội tối om của tù thất nọ tiến vào trong sẽ là ba cửa đá lớn có cơ quan khống chế, mỗi cửa đều có người thủ, qua ba cửa đá này vào sâu hơn nữa thì ngay cả một chút sức sống nhân gian cũng tựa như không còn nữa, phảng phất đoạn đường đằng đẵng mà chật hẹp kia là đường Hoàng Tuyền đầy rẫy oan hồn, mấy ngọn đèn lập lòe không ngừng, như thể ma trơi.

Tù thất trong cùng có tiếng một nam nhân nói khẽ câu gì đó, kế tiếp yên tĩnh giây lát, như có một người khác thở dài, nhẹ tênh không có sức.

Bỗng nhiên, một tiếng hét thảm chợt cắt ngang bóng tối đen kịt trong tù thất, ngay cả ánh lửa cũng lóe sáng rồi tối đi một thoáng, tiếng kêu thảm kia chói tai cực kỳ, như động vật hấp hối, chỉ khiến lòng người dâng lên hàn ý không nói nên lời.

Một người trong hai thị vệ đứng ngay cửa đưa lưng về phía tù thất dường như mới tới, trên mặt vẫn còn vẻ ngây ngô thiếu niên, phút chốc nghe thấy động tĩnh này, không nhịn được phải rùng mình, trộm liếc đồng bạn một cái, phát hiện đối phương như là bị điếc, đứng thẳng tắp bất động như núi, lập tức cũng thu liễm tâm thần, cúi mắt xuống.

Nhưng tiếng kêu thảm kia thật sự cao vút kéo dài thái quá, người nọ kêu đứt cả tiếng, khản đặc giọng vẫn không ngừng không ngớt, cuối cùng hơi thở chẳng còn nối tiếp, kêu thảm lớn tiếng biến thành rên rỉ nức nở, lại càng lộ vẻ thê thảm.

Thị vệ mới đến chỉ cảm thấy da gà trên người chen nhau nổi lên.

Qua chừng một nén nhang, thanh âm của người nọ mới tiêu tan. Lại qua không bao lâu, hai người kéo ra một nam tử trung niên chẳng rõ sống chết. Nam nhân tay trần, đầu vẹo sang một bên, tóc đã bị mồ hôi ngấm ướt, môi lưỡi cắn nát bấy, bọt máu ứa ra khóe miệng, thân thể trái lại chẳng có thương tích gì, chỉ là trên bảy chỗ đại huyệt ở ngực bụng đều bị đóng một cây đinh đỏ sậm.

Như là nối liền thành một đồ đằng quỷ dị đáng sợ, ánh mắt thiếu niên thị vệ không cầm được đuổi theo người trung niên nọ, mãi đến khi họ biến mất ở đầu kia cửa đá.

Lúc này, một người khẽ nói phía sau gã: “Nhìn thấy điều này đã hối hận chưa?”

Thiếu niên thị vệ run lẩy bẩy quay ngoắt lại, chỉ thấy một nam tử trường bào màu xanh ngọc không biết im hơi lặng tiếng đứng ngay phía sau gã từ khi nào, đồng bạn ở bên đã quỳ một gối xuống đất, thiếu niên phản ứng lại, cũng vội vàng quỳ xuống, miệng nói: “Trang chủ.”

Nam tử trường bào trông tầm hai mươi tám hai mươi chín tuổi, dáng vẻ nhã nhặn như một văn sĩ, chỉ là khuôn mặt có vẻ đau bệnh, đường nét mặt mày sắc nét rõ ràng, mắt cực sáng, luôn hơi cúi xuống, hàng mi cực dài cực dày kia che khuất một nửa, ngẫu nhiên ngước lên liền mang theo lãnh ý không nói nên lời, khiến người nhìn mà lạnh cả tim, sống mũi cao thanh tú, môi lại rất khinh bạc, khiến khuôn mặt tuấn mỹ kia tự dưng thêm vẻ bạc tình quả nghĩa.

Nghe thấy xưng hô của thiếu niên, nam nhân không nhịn được nhìn gã một cái, cười khẽ bảo: “Mới đến nhỉ?”

Thiếu niên cúi đầu: “Vâng.”

Nam nhân đưa tay khẽ vỗ vai gã hai cái: “Thế phải nhớ, về sau không thể gọi ta là trang chủ, ta sớm không còn là trang chủ gì nữa, lần tới nên xưng hô ta một tiếng Chu đại nhân.”

Thiếu niên ngẩng đầu nhanh chóng nhìn y một cái, lại tất cung tất kính cúi xuống: “Vâng, Chu đại nhân.”

Nam nhân gật đầu, khoát tay bảo: “Hai ngươi đi đi, ta một mình thanh tịnh một hồi.”

Hai thị vệ đáp một tiếng, sóng vai đi ra ngoài, thiếu niên thị vệ vẫn không nhịn được quay đầu thoáng nhìn, thấy nam tử lam bào kia lẳng lặng dựa khung cửa, ánh mắt giống như đang nhìn chằm chằm thứ gì đó trong hư không, lại giống như chẳng nhìn thấy gì hết, thiếu niên không hiểu ra sao, cảm thấy y dường như phải đi một nơi rất xa vậy.

Cánh cửa sắt thứ nhất hạ xuống, lão thị vệ im lặng bên cạnh bất chợt nói khẽ: “Ngươi nhìn đại nhân dáng vẻ như một thư sinh nhã nhặn lại ôn hòa, có thể nghĩ đến chính là đôi tay ấy đóng ‘Thất khiếu tam thu đinh’ cho lão Tất không?”

Thiếu niên sửng sốt quay đầu nhìn đồng bạn lớn tuổi, lão thị vệ tóc mai bạc cả hai bên thở dài nói: “Những chuyện ngươi không hiểu còn nhiều lắm, ‘Thiên Song’ chúng ta vốn chính là có vào không ra, muốn ra ngoài, không chết hoặc tàn thì không thể được.”

Năm Đại Khánh Vinh Gia thứ tư, tên “Thiên Song” đã có thể khiến cả triều dã nghe mà sợ.

“Thiên Song” chính là một tổ chức do thám tử và sát thủ tổ thành, trực tiếp hiệu trung với Hoàng đế, không ai biết họ có bao nhiêu người, không ai biết họ ẩn tàng nơi nào – không ai có thể hoài nghi, xúc giác của họ có thể duỗi đến chân trời góc biển. Là Dung Gia Hoàng đế Hách Liên Dực khi còn là Thái tử một tay kiến lập, đến bây giờ đã ra vào nghiêm ngặt, quy củ trật tự.

Thủ lĩnh nhiệm đầu tiên của “Thiên Song” – nam tử trường bào xanh ngọc nọ, “Tứ Quý trang chủ” trước kia, Chu đại nhân Chu Tử Thư hiện giờ.

Trên từ cung đình bí sự, dưới đến dân thường, ở “Thiên Song” này, đều giống như không có bí mật, cho nên liền có quy định, phàm người sống có miệng có thể nói, đều không được rời khỏi Thiên Song, vào đây lại ra ngoài, trừ phi đã chết, hoặc là tự xin “Thất khiếu tam thu đinh”.

Cái gọi là “Thất khiếu tam thu đinh”, đó là trên bảy chỗ đại huyệt tối quan trọng giữa ngực bụng người lấy nội lực phong vào bảy cây đinh độc, bảy kinh tám mạch ngưng trệ không xong, từ đây võ công phế hết, miệng không thể nói, tứ chi không thể hơi động đậy, hình như phế nhân, ba năm độc vào ngũ tạng, tuyệt khí bỏ mình.

Tuy sống tạm ba năm, lại sống không bằng chết.

Nhưng ngay cả như thế, vẫn thỉnh thoảng có người tình nguyện làm hoạt tử nhân cũng muốn rời khỏi Thiên Song.

Ba năm cẩu thả sống tạm, đó là ân huệ lớn nhất ngự ban.

Lại nói Chu Tử Thư dẹp lui trái phải, bản thân một mình trở về tù thất nho nhỏ, khép cửa, hai tay chắp sau lưng, như có điều suy tư mà chậm rãi đi một vòng, sau đó dừng chân, lấy chiếc hộp nhỏ đựng Thất khiếu tam thu đinh trong góc tường rồi mở ra. Vật nhỏ hình dáng đáng sợ này lại tản ra một thứ mùi như lạc mai lãnh hương, Chu Tử Thư hít sâu một hơi, tiếp đó tự mình cởi trường bào.

Y ngoài mặt thoạt nhìn vóc người cao lớn cân xứng, song vừa cởi áo, mới hiện ra thân thể khô quắt hệt như bị thứ gì đó rút cạn, giữa ngực bụng gầy đét kia, lại rõ ràng đã cắm sáu cây Thất khiếu tam thu đinh, không biết đóng lên từ năm tháng nào, cũng sắp ăn vào trong thịt luôn rồi.

Chu Tử Thư cúi đầu nhìn nhìn thân thể mình, cười cười như tự giễu, nhặt từ bên cạnh lên một thanh tiểu đao, cắn răng, một lần nữa cắt da thịt đã khép lại ở cạnh mỗi cây đinh, y hạ đao cực nhanh cực ổn, như không phải cắt da thịt của mình, chẳng bao lâu sau, trước ngực đều bị máu nhuộm đẫm, lại nhìn lần nữa, những cây đinh sớm đóng vào kia liền như vừa mới ghim.

Sau đó như là khởi động trạm gác gì, y khẽ kêu một tiếng, lập tức cả người mềm nhũn dựa góc tường, chầm chậm trượt xuống, thân thể run rẩy không nén được, một chút huyết sắc vẻn vẹn trên môi cũng rút hết, răng nghiến “ken két”, bỗng nhiên co giật, mắt y thoáng mở to, sau đó chậm rãi khép lại, đầu vẹo sang bên.

Sắc mặt tái nhợt, một thân huyết tích, như đã biến thành một thi thể.

Mãi khi ánh ban mai ngày hôm sau ló dạng, người cuộn mình trong một góc tù thất mới khe khẽ co giật, sau đó chậm rãi mở mắt, lần đầu tiên thử nhổm dậy, chân mềm nhũn lại suýt nữa ngã nhào, lần thứ hai mới miễn cưỡng đứng lên, lấy khăn tay thấm nước cẩn thận lau đi quá nửa vết máu trên ngực, một lần nữa khép áo, nhặt một cây Thất khiếu tam thu đinh cất vào lòng.

Hít một hơi thật sâu, đẩy cửa đi ra ngoài.

Rảo bước ra khỏi tù thất, về đến tiểu viện lãnh mai bạch tuyết kia, Chu Tử Thư chỉ cảm thấy một mùi hương thấm vào ruột gan hất vào mặt, giống như dễ dàng gột rửa sạch sẽ mùi máu tanh đầy người, y đứng dưới một gốc mai hồi lâu, khẽ ngửi ngửi, trên mặt bất giác lộ ra một chút tươi cười.

Lại khe khẽ thở dài, nói nhỏ: “Người đâu.”

Một hắc y nhân chui ra như một cái bóng, khom người chờ y nói. Chu Tử Thư lấy ra một tấm lệnh bài màu tối ném cho hắn, bảo: “Đi mời Đoàn đại quản gia đến, hôm nay bảo y cùng ta đi gặp thánh.”

Hắc y nhân nhận lệnh bài, lại thần không biết quỷ không hay mà mất tích, giống như chưa bao giờ xuất hiện ở đó.

Đoàn đại quản gia Đoàn Bằng Cử là sau khi Chu Tử Thư nắm giữ Thiên Song, một tay đề bạt lên, chỉ nghe mình y điều phối. Người này có bản lĩnh, cũng có dã tâm, đồng thời chưa từng tiếc rẻ phô bày loại dã tâm này.

Có đôi khi Chu Tử Thư nhìn y, liền giống như nhìn bản thân vài năm trước. Không bao lâu sau, Đoàn Bằng Cử mang theo lệnh bài đến, y còn có chút không rõ nguyên cớ, dù sao đây là một đoàn người không thể lộ mặt, ngày thường trừ Chu Tử Thư thì những người khác không hề có quá nhiều cơ hội gặp thánh.

Chu Tử Thư cũng không nhiều lời, chỉ giữ y dùng một bữa cơm sáng, phỏng đoán Hoàng thượng cũng xấp xỉ phải hạ buổi triều sớm, mới phân phó một tiếng: “Đi thôi.”

Liền đi vào trong cung, Đoàn Bằng Cử tuy không biết y có ý tứ gì, cũng không hỏi nhiều, chỉ yên lặng đi theo.

Hai người một trước một sau đến thượng thư phòng, Dung Gia Hoàng đế Hách Liên Dực đã ở đó, vừa nghe nói họ đến, lập tức cho người gọi cả hai vào. Sau khi Chu Tử Thư và Đoàn Bằng Cử hành đại lễ, Chu Tử Thư lấy từ trong tay áo ra một ống trúc, trình cho Hách Liên Dực nói: “Hoàng thượng, đây là ngài lần trước phân phó.”

Hách Liên Dực nhận lấy, cũng không vội xem, ngược lại đánh giá Chu Tử Thư một phen, không nhịn được nhíu mày nói: “Sắc mặt ngươi càng ngày càng không tốt, lát nữa kêu Thái y xem thử, tất là trên người có ám thương, nhất thiết không được coi thường, đừng cậy tuổi trẻ rồi không coi là gì.”

Chu Tử Thư khẽ cười cười, không gật đầu, chỉ nói: “Phiền Hoàng thượng quan tâm.”

Hách Liên Dực lại liếc thấy Đoàn Bằng Cử, thoạt tiên sửng sốt, sau đó hỏi: “Hôm nay sao Bằng Cử cũng đến? Trẫm có một thời gian không gặp ngươi, thấy tinh thần không thiếu đâu.”

Đoàn Bằng Cử nheo đôi mắt nhỏ, vội cười bồi nói: “Phiền hà Hoàng thượng trăm công nghìn việc, còn có thể nhớ lão nô.”

Hách Liên Dực cười cười, láng máng cảm thấy Chu Tử Thư dường như có lời muốn nói, liền mở ống trúc y mang đến trước, lấy từ bên trong ra một cuộn giấy nhỏ, đọc nhanh như gió, trên mặt lộ ra nụ cười, ngẩng đầu nói với Chu Tử Thư: “Việc này làm thật đẹp, Tử Thư có cần trẫm khao thưởng ngươi như thế nào?”

– Đến rồi.

Chu Tử Thư bỗng vén vạt áo quỳ xuống đất, Đoàn Bằng Cử không rõ nguyên do, chỉ đành quỳ theo.

Hách Liên Dực nhíu mày hỏi: “Ngươi làm gì thế?”

Chu Tử Thư như là khí lực không đủ, nhẹ giọng nói: “Thần chỉ cầu Hoàng thượng thưởng một ân điển.”

Hách Liên Dực cười nói: “Đứng lên mà nói, ngươi vì Đại Khánh ta vào sinh ra tử mấy năm nay, trừ giang sơn này, muốn cái gì mà trẫm không thể đáp ứng? Nói đi.”

Chu Tử Thư thẳng người dậy, lại vẫn quỳ, sau đó yên lặng cởi vạt trường bào, trường bào che dày mà kín kẽ kia vừa cởi, mùi máu tanh lập tức hất vào mặt, thân thể y mới kết vảy bởi vì dọc đường kiệu ngựa xóc nảy lại bị chảy máu.

Hách Liên Dực đứng bật dậy: “Tử Thư!”

Đoàn Bằng Cử đã sợ tới mức không thốt được gì.

Chu Tử Thư lại xòe tay, một cây Thất khiếu tam thu đinh cuối cùng nằm trên bàn tay thuôn thuôn, nói: “Hoàng thượng, thần tự mình đâm sáu cây, nếu cây thứ bảy cũng đâm nốt, sợ là không gượng nổi vào cung chào từ biệt Hoàng thượng, cầu Hoàng thượng một ân điển, bảo Bằng Cử giúp thành toàn cho thần đi.”

Hách Liên Dực ngây ra hồi lâu, không nói được chữ nào, qua một lúc mới suy sụp ngồi trở lại, ngửa đầu nhìn đòn dông thượng thư phòng, thấp giọng nói như độc thoại: “Duẫn Hành trú mãi tây bắc, Bắc Uyên… Bắc Uyên không còn, hiện giờ cả ngươi cũng muốn bỏ trẫm sao?”

Chu Tử Thư chỉ im lặng.

Hách Liên Dực trầm mặc một hồi, nói như than thở: “Trẫm là cô gia quả nhân.”

Chu Tử Thư nói tiếp: “Hoàng thượng, chuyện Thiên Song ngài không cần nhọc lòng nhiều, Bằng Cử mấy năm nay vẫn đi theo thần, tin được, cũng có bổn sự…”

Đoàn Bằng Cử ngắt lời y: “Trang chủ! Trang chủ không thể nói như vậy, Lão Đoàn ta tuyệt không có ý nghĩ như thế! Ngài… Ngài không thể…”

Chu Tử Thư khẽ lẩm nhẩm: “Thất khiếu tam thu đinh, tam thu tất đoạn trường, giương cung không có tên quay đầu…”

Y khom người, dập đầu trước Hách Liên Dực, dập xong lại không ngẩng đầu, miệng nói: “Niệm thần hầu hạ ngần ấy năm, thành toàn thần đi.”

Hách Liên Dực nhìn chằm chằm người như huyết hồ lô kia, khoảnh khắc ấy không ai biết đế vương đang lúc thịnh niên này nghĩ gì trong lòng – những năm cẩn thận dè dặt ấy, những năm cơ quan tính hết ấy, những năm bốn bề bất ổn ấy, những năm phong sương khổ hàn ấy, những năm… Mà cuối cùng y quân lâm thiên hạ, nhưng mọi người đều không còn, chỉ sót lại mình y.

Mỗi người đều không trốn nổi thế sự vô thường, cùng năm tháng ruồng bỏ.

Hồi lâu, y nhắm mắt, vung tay.

Khóe miệng Chu Tử Thư lộ ra nụ cười: “Tạ chủ long ân.”

Như là gặp được chuyện gì cực vui vẻ, trên khuôn mặt tái nhợt lại hơi phiếm đỏ, cao hứng phấn chấn quay sang Đoàn Bằng Cử, nhét một cây đinh cuối cùng vào tay: “Đến đi.”

Đoàn Bằng Cử trù trừ một lúc lâu, mới cắn răng, giơ cây đinh đỏ sậm bất tường, ghim chết vào thân thể máu thịt của trang chủ, y biết là cực đau, mấy năm nay nhìn quen, hán tử thiết huyết nhất cũng không chịu nổi mà thất thanh kêu thảm, nhưng Chu Tử Thư lại chỉ hơi co quắp, thân thể vẫn thẳng băng, không kêu la, chỉ có một tiếng rên khẽ gần như không thể nghe.

Y thậm chí cảm thấy trong tiếng rên của Chu Tử Thư cũng có ý cười.

Đoàn Bằng Cử cảm thấy trang chủ điên rồi.

Chu Tử Thư ở nguyên tại chỗ hồi lâu, cuối cùng bái Hách Liên Dực, khuôn mặt trắng bệch như giấy.

Sức lực trong thân thể y đang nhanh chóng rút đi, cảm giác chết lặng bắt đầu chậm rãi dâng lên, mở miệng nói ra bốn chữ cuối cùng: “Hoàng thượng bảo trọng.”

Sau đó không đợi Hách Liên Dực đáp, liền rảo bước ra khỏi thượng thư phòng, nhẹ nhàng như là đã bỏ xuống gánh nặng gì, bóng dáng thoáng cái không còn thấy bóng dáng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.11.2017, 16:28
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5476 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thiên Nhai Khách - Priest - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển một: Lạc phách giang hồ tái tửu hành

Chương 2: Ngẫu ngộ

Thất khiếu tam thu đinh có một bí mật, bí mật này trước mắt trừ Chu Tử Thư thì không còn ai biết, sau này đại khái cũng chẳng mấy ai hay – nếu một lần đóng liền bảy cây đinh thì ngay lập tức không xong, công lực thâm hậu như Chu Tử Thư, chắc cũng đủ giữ một hơi thở để y rời khỏi hoàng cung, chỉ sợ chưa đến cửa cung đã thành một đống thịt bầy nhầy chẳng thể nói năng động đậy.

Nhưng nếu mỗi ba tháng đóng một lần, để đinh kia ăn dần vào người từng chút, biến thành một thể với mình, chậm rãi thích ứng, tuy rằng ba năm sau cũng phải chết, tốt xấu còn có thể giữ lại năm thành nội công, hơn nữa nói năng hành động đều có thể như người thường, chỉ là phải chịu đựng mười tám tháng đau đớn như dùi tim khoét cốt.

Nghe nói chỉ cách đau đớn này đã có thể khiến người ta điên cuồng, có điều Chu Tử Thư rất khoái lạc thầm nghĩ, hóa ra lời đồn này không đúng, ít nhất y hiện tại không điên, chẳng những không điên, y cảm thấy đời này dường như chưa từng có lúc nào khoái lạc nhẹ nhõm như vậy.

Thiên Song đương nhiên cũng sẽ có theo dõi với người tự xin ly khai, người nào, khi nào rời khỏi, dừng lại ở đâu, vùi thân nơi đâu đều có ghi chép tỉ mỉ, giống như một tấm lưới lớn, vào rồi thì cả đời không ra được.

Tội nghiệp y nửa đời bán mạng, cuối cùng vẫn có mấy tâm phúc.

Chu Tử Thư, thủ lĩnh Thiên Song ngày xưa Vinh Gia Hoàng đế một tay bồi dưỡng, võ nghệ cao cường, cực am hiểu thuật dịch dung, đi vào giữa đám đông vừa quay người thì chẳng còn ai nhận được.

Mà bóng đen đi lại trong cung đình khủng bố nhất kia, cứ thế biến mất khỏi cõi đời, chỉ còn lại một nam nhân sa sút lang thang cưỡi con ngựa gầy, dọc đường ngậm cỏ tranh ngâm nga khúc ca dân gian sai nhịp.

Thành người đầu tiên thoát khỏi mạng lưới khủng bố này.

Y đeo chiếc mặt nạ da người không tinh xảo lắm, tùy ý tô vẽ cho bản thân vẻ mặt vàng vọt, thoạt nhìn như một kẻ lắm bệnh có thể chết thẳng cẳng bất cứ lúc nào, khi uống nước bên bờ sông nhìn mặt nước, cảm thấy rất thích hợp với tình huống chân thật của mình, càng nhìn càng vừa lòng, lại tiện tay dắt dê trong nông hộ ven đường một bộ quần áo vải thô, cởi bộ cẩm bào ban đầu đem đốt, hông đeo bầu rượu rỉ mất một nửa, bên trong là nửa bầu rượu đục cẩu thả.

Lại nghĩ tới mấy năm nay mình vẫn ẩn trong hoàng cung đại nội, chưa bao giờ lấy tên họ thật hành tẩu giang hồ, ngay cả một cái tên giả cũng chẳng cần dùng đã hoan hoan hỉ hỉ lên đường.

Y cũng chẳng quan trọng nơi đi, đều nói Giang Nam tốt, liền muốn đến Giang Nam xem thử, dọc đường đi đi ngừng ngừng, làm chút hoạt động cướp phú tế bần mà sống tạm, qua Khai Phong, đi Bồng Lai, chậm rì rì, hơn ba tháng mới đến Giang Nam cỏ xanh sen thắm.

Vừa đến địa phương, liền ẩn vào hầm rượu của thiên hạ đệ nhất lâu, nếm hết rượu quế hoa ngọt ngon, túy sinh mộng tử, vui phơi phới, chỉ cảm thấy cuộc sống này không thể tuyệt hơn.

Hơn mười ngày sau, nhất thời uống nhiều, suýt nữa bị phát hiện hành tung, cũng cảm thấy rượu tuy ngon nhưng nói cho cùng mềm nhũn, giảm chút thú vị, thế là ném lại một lượng bạc rồi rời khỏi hầm rượu.

Vừa qua hơn mười ngày, hình tượng càng khó coi, y mang khuôn mặt quỷ bệnh lao và ngũ quan hèn mọn, đó là vẻ mặt xanh xao chính tông vô cùng, lại thêm quần áo ngâm trong rượu mười mấy ngày, cơ hồ thành bã rượu, mái tóc bù xù rũ rượi, chẳng khác chi một tên ăn mày xin cơm.

Cho nên khi ngồi ven đường nhắm mắt phơi nắng, có một đứa bé mũm mĩm tung tăng đi qua bên cạnh y, lại tung tăng quay về, dòm dòm y, lấy một đồng tiền nhón trong tay nhưng không biết bỏ đâu, tìm hồi lâu còn hỏi: “Đại thúc, bát của thúc đâu?”

Lập tức bị người lớn trong nhà bế đi, chỉ làm y dở khóc dở cười.

Rất nhiều năm qua đi, bằng hữu quá khứ, người bận lòng, không phải đã chết thì là tha hương, Chu Tử Thư dựa góc tường, duỗi tứ chi mãn nguyện phơi thái dương ấm áp, khóe miệng thoáng có nụ cười, bắt đầu suy xét ngần ấy năm mình mưu cầu gì?

Lúc còn trẻ, luôn thấy mình là một nhân tài vượt trội, lời ca ngợi gì cũng ôm lên người, nào là tuyệt đỉnh thông minh, nào là tim có chín lỗ, nào là võ nghệ cao cường, nào là hiểu biết sâu rộng, như thể không làm ra một phen sự nghiệp là uổng đến nhân thế một hồi, hiện giờ nhớ tới, rốt cuộc mưu cầu điều gì đây?

Lại rơi mất cái gì đây?

Chẳng qua vứt bỏ thân tự do, làm một nô tài không thể lộ diện cho hoàng gia, vòng vòng vèo vèo, hóa ra thứ có được cũng bù vào sạch sẽ cả, đến bây giờ cô gia quả nhân hai bàn tay trắng, lại trăm phương ngàn kế liều mạng chuộc mình ra, còn cảm thấy làm rất thông minh.

Y bỗng nhiên lại bi thương, chỉ cảm thấy trên thế giới có ngốc nữa cũng chẳng ngốc được hơn mình.

Bao nhiêu năm rồi không để đầu óc trống trơnnằm phơi nắng ven đường như thế này? Buồn cười người qua đường đi lại hối hả, tới tới lui lui như vội chết, còn gấp hơn kẻ sắp chết là y.

Chỉ nghe trên tửu lâu bên cạnh có một nữ tử giọng giòn tan: “Công tử, người coi tên kia, nếu nói y là ăn mày thì sao bên cạnh chẳng có lấy một cái bát vỡ, nếu nói không phải sao lại ngồi đó cả buổi sáng chẳng làm gì hết, chỉ cười hì hì một cách ngây ngô, lẽ nào không phải kẻ ngốc?”

Chu Tử Thư hiện giờ tuy rằng công phu chỉ còn một nửa, nhĩ lực lại như còn tốt hơn năm đó, nữ tử kia tuy cách một con phố huyên náo, lại không lớn tiếng, vẫn để y nghe không sót chữ nào.

Còn chưa kịp tự giễu, chỉ một khắc sau lại có tiếng một nam nhân nói: “Y đang phơi nắng.”

Giọng nam nhân này hết sức dễ nghe, trầm trầm thấp thấp, nói cực chậm, lại không lằng nhằng.

Chu Tử Thư không nhịn được ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên lầu hai của tửu lâu đối phố dựa lan can, một thiếu nữ áo tím diện mạo cực đẹp và một nam tử áo xám đang ngồi đối nhau, nam nhân nọ sắc mặt hơi nhợt nhạt, mắt lại rất đen, như là hút hết ánh sáng vào, mà đen trắng rõ ràng, thoạt trông có phần không giống người sống, Chu Tử Thư mới ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải mắt y.

Nam nhân áo xám mặt không biểu cảm giao ánh mắt, lập tức mặt không biểu cảm quay đầu, chuyên tâm ăn thức ăn trên bàn.

Chu Tử Thư không nhịn được phải bật cười, lòng nói biển người mờ mịt, lại vẫn gặp được một tri kỷ.

Thiếu nữ áo tím nọ lại vẫn đang đảo quanh đôi mắt to long lanh nước trên người y, hồi lâu rốt cuộc không nhịn được nữa, báo với nam tử áo xám kia một tiếng rồi nhảy nhót xuống lầu, chạy đến trước mặt Chu Tử Thư nói: “Ăn mày, ta mời ngươi ăn cơm, thấy thế nào?”

Chu Tử Thư uể oải nhìn nàng một cái, lắc đầu nói: “Tiểu thiện nhân, không bằng cô mời ta uống rượu đi.”

Thiếu nữ áo tím cười duyên, quay đầu lớn tiếng nói với trên lầu: “Công tử, tên ngốc này bảo ta là thiện nhân này!”

Đáng tiếc công tử áo xám kia như là không nghe thấy, chẳng hề nhìn nàng, chỉ chuyên chú ăn cơm, giống như trước mắt trời sụp đất nứt cũng chẳng thể phai mờ mối tương tư với thức ăn.

Thiếu nữ áo tím liền hỏi: “Người khác đều xin cơm, sao chỉ mình ngươi xin rượu? Rượu kia có gì tốt, có thể no bụng sao?”

Do nàng đẹp, Chu Tử Thư cũng không nhịn được muốn nói với nàng vài câu, liền đùa: “Nhờ rượu mượn hồng nhan.”

Thiếu nữ áo tím hơi ngẩn ra, lập tức khó nén được cười đến không dừng nổi, nàng cười tựa như nhánh hoa rung, Chu Tử Thư cảm thấy mình vận khí không tồi, Giang Nam quả nhiên lắm mỹ nhân, vừa thưởng thức vừa gật gù thở than: “Ký ngôn toàn thịnh hồng nhan tử, ưng liên bán tử bạch đầu ông.* Cô nương cười trên tai họa như vậy, không hiền hậu đâu.”

Thiếu nữ kinh ngạc nói: “Ê, ngươi còn ra vẻ nho nhã nữa nha.” Nói đoạn ngồi xổm xuống, nhanh chóng đưa tay tháo bầu rượu bên hông y, chạy vào tửu lâu, giây lát lại trở về.

Chu Tử Thư định đưa tay nhận, ai ngờ thiếu nữ nhanh chóng triệt tay, cười bảo: “Ta hỏi ngươi chuyện này, nếu ngươi nói đúng, ta sẽ đưa bầu rượu cho ngươi, mời ngươi uống rượu, nếu ngươi nói không đúng, ta sẽ hạ độc trong đây, cho ngươi uống lủng bụng luôn.”

Chu Tử Thư cười khổ, thiếu nữ này đẹp thì đẹp thật, nhưng cũng vướng tay, liền hỏi: “Bầu rượu của ta chính là thắng từ một lão ăn mày, bên trong chẳng biết ngâm bao nhiêu xác rận, nếu cô thích thì cứ cầm, ta bỏ còn không được sao.”

Thiếu nữ áo tím mắt xoay một vòng, cười hì hì nói: “Ngươi khiến cô nương mất công một chuyến, ta nổi giận rồi, giận rồi thì phải giết ngươi.”

Chu Tử Thư thầm nghĩ, tiểu ma tinh từ đâu đến đây, uổng cho ngoại hình như thiên tiên, đành nói: “Cô nói đi.”

“Ta hỏi ngươi, ngươi ở đây ăn xin, vì sao bên cạnh ngay cả cái bát vỡ đựng tiền cũng không có?”

Chu Tử Thư nghía cô, nói: “Ta nói ta ăn xin bao giờ? Chẳng qua chiếm một góc phơi nắng thôi.”

Thiếu nữ áo tím ngẩn ra, vô thức quay đầu nhìn nam nhân trên tửu lâu kia, nam tử áo xám nọ hiển nhiên nhĩ lực cũng cực tốt, nghe họ nói chuyện thoáng dừng tay, không tỏ vẻ gì khác, lại gió mát vô sầu, hạ đũa như bay tiếp tục chuyên tâm ăn.

Thiếu nữ ngửa đầu nhìn ánh dương, hơi nghi hoặc: “Ta không làm sao nhìn ra thái dương có gì đáng phơi?”

Chu Tử Thư cười lắc đầu rồi đứng dậy, nhẹ nhàng đưa tay chụp lại bầu rượu thủng kia, thiếu nữ “ôi cha” một tiếng, vừa không đề phòng lại bị y đắc thủ, hơi nghi hoặc nhìn y, chỉ nghe nam nhân dáng vẻ như ăn mày này nói: “Cô nương tuổi trẻ, tự nhiên có rất nhiều việc cần làm, phải khẩn trương ăn uống no nê, dưỡng đủ tinh thần mới được, ta một kẻ đất vàng chôn đến cổ, trừ uống rượu thì chỉ còn lại ăn no chờ chết, không phơi nắng thì làm gì?”

Y ngửa đầu dốc một ngụm rượu, chép miệng lớn tiếng khen: “Rượu ngon, đa tạ cô nương!”

Nói xong quay người đi thẳng, thiếu nữ áo tím nọ theo bản năng đưa tay túm lấy, nàng tự cho là công phu không tồi, nhưng ai biết người vốn tưởng vươn tay là bắt được lắc lư trước mắt, lại kém một tấc mới đụng đến, thoáng chốc tên ăn mày kia đã mất hút giữa đoàn người, không tìm thấy nữa.

Nàng muốn đuổi theo, lại nghe nam tử trên tửu lâu khẽ nói: “A Tương, ngươi bổn sự không được, nhãn lực cũng không được luôn sao? Còn ở đó cho mất mặt.”

Tiếng y nói chuyện như là thì thầm, chẳng mảy may khắc ý đề cao âm lượng, nhưng thanh âm kia lại từ trên lầu cao, qua đoàn người huyên náo, chuẩn xác truyền vào tai thiếu nữ, thiếu nữ áo tím ủ rũ cúi đầu, không dám lỗ mãng trước mặt chủ nhân nhà mình nữa, thoáng nhìn đoàn người lần cuối rồi quay lưng lên lầu.

Chu Tử Thư lắc lư ôm bầu rượu vừa uống vừa đi, Giang Nam lắm sông nước, y đi qua bên cạnh tiểu kiều nước chảy, từ trên mặt nước liếc nhìn mình một thoáng, cũng cảm thấy tôn vinh này hơi có lỗi với nơi đây, đoán đại khái chẳng khách điếm nào bằng lòng để y ngủ trọ, liền men theo sông đi một mạch đến ngoài thành, dưới sông là từng chiếc thuyền chài nhỏ đưa người qua sông.

Lúc này đang là ngày xuân du khách đông, y đi một vòng cũng không được nhàn, chẳng dễ dàng gì trông thấy một lão ngư tiều cập thuyền ven bờ, liền đi qua.

Chiếc thuyền có mui màu đen của lão ngư tiều đậu ngay một bên, người khác đều bận tối mày tối mặt, chẳng biết vì sao đến chỗ lão liền nhàn như gì, lão nằm chổng vó bên bờ mà lim dim, chiếc mũ rơm úp trên mặt, chỉ lộ ra mái tóc bạc trắng xác xơ. Chu Tử Thư bước đến, không gấp, cũng không gọi lão ngư tiều kia, chỉ đặt mông ngồi ngay bên cạnh chờ lão ngủ dậy.

Ai ngờ một lát sau, tự lão ngư tiều kia lại không nằm được, thở hồng hộc ném cái mũ rơm che trên mặt xuống, khổ đại thù thâm trừng y, mở miệng mắng ngay: “Con bà nó, không thấy lão tử đang ngủ à!”

Chu Tử Thư cũng không giận, nói: “Lão trượng, có việc này.”

Lão ngư tiều lại mắng: “Mẹ kiếp ngươi, miệng để thở hay để đánh rắm? Muốn ngồi thuyền không biết nói một tiếng?”

Nói rồi đứng lên vươn vai vặn lưng, phủi mông, quay đầu thấy Chu Tử Thư còn ngồi dưới đất, lập tức lại nổi cơn tam bành: “Mông ngươi cắm đất luôn rồi hả?”

Chu Tử Thư chớp chớp mắt, liền hiểu được vì sao người khác đều bận đưa đò, chỉ có mình lão ta nhàn rỗi.

Chán nản đứng dậy theo sau lão nhân, vừa nghe miệng lão chửi bới vừa dày mặt hỏi: “Lão trượng, có cái gì ăn không? Cơm thừa cũng được, cho ta một bát.”

Lão ngư tiều thô lỗ nói: “Còn là tên quỷ chết đói đầu thai.”

Liền móc từ trong lòng ra một miếng bánh cắn dở còn dấu răng ném qua, Chu Tử Thư cũng không chê, vừa theo lão lên thuyền vừa cười hì hì nhận lấy, há miệng cắn ngay.

Lão ngư tiều chèo thuyền ra, liếc Chu Tử Thư một cái, còn hung tợn nói: “Con mẹ ngươi.”



*Đây là hai câu trong bài Đại bi bạch đầu ông (Bạch đầu ông vịnh) của Lưu Hy Di.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.