Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 

Như lâm đại địch - Khốn Ỷ Nguy Lâu

 
Có bài mới 24.11.2017, 14:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 05.05.2017, 11:52
Bài viết: 545
Được thanks: 56 lần
Điểm: 10.01
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Như lâm đại địch - Khốn Ỷ Nguy Lâu - Điểm: 8
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Như Lâm Đại Địch

Tác giả: Khốn Ỷ Nguy Lâu

Nguồn: https://lieulam.wordpress.com

Trạng thái: Full

Edit: Liêu Dương Ca

Beta: Lam

Thể loại: Cổ trang, giang hồ, nhất thụ nhất công, HE.

Độ dài: 35c

Giới thiệu:

Một thiên ma giáo chủ, cho nên y gây thù chuốc quán với vô số.

Y gây thù chuốc quán với tất cả mọi người,  bất kể là danh môn chính phái hay tà ma ngoại đạo.Y đã sớm có thói quen nhận lấy ác ý và chán ghét của người trong thiên hạ.

Lần bị thương này thế mà lại khiến y gặp được một kẻ đầu óc vô cùng đơn giản.

Lục Thiết Âm ngây thơ, Lục Thiết Âm hiền lành, Lục Thiết Âm thích nói năng lảm nhảm.

Người ấy tình nguyện tin tưởng y, cũng tình nguyện săn sóc y.

Dù y hiểu mình không nên động tâm, lại trót dành tình cảm cho hắn trong bất tri bất giác.

Chỉ là, một khi sự thật phơi bày, Lục Thiết Âm sẽ biết người giết sư đệ của hắn chính là y.

Lúc ấy, phần tình cảm này nên kết thúc như thế nào đây?




Đã sửa bởi ༄༂Tuyền Uri༂࿐ lúc 24.11.2017, 15:52.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ༄༂Tuyền Uri༂࿐ về bài viết trên: Lạc Tâm Vũ
Có bài mới 24.11.2017, 14:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 05.05.2017, 11:52
Bài viết: 545
Được thanks: 56 lần
Điểm: 10.01
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Như lâm đại địch - Khốn Ỷ Nguy Lâu - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


1

Đau quá!

Đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu Tống Ngọc Thanh sau khi y bừng tỉnh từ cơn hôn mê. Y mờ mịt đưa mắt nhìn gạch đá rải rác tứ phía, trong lòng lại hơi chút hoảng hốt.

Lạ thật, ta đang nằm ở cái hang quái quỷ nào thế này?

Nhắm mắt lại, một lúc lâu sau mới nhớ ra, ngày đó y gặp phải cường địch, lại bị kẻ đó đâm cho mấy nhát nên mới vô ý rơi xuống vách đá, sau đó ngất đi.

A, không ngờ lại vẫn còn sống.

Tống Ngọc Thanh khẽ nhếch mép, vừa cúi đầu định xem vết thương ra sao đã kinh ngạc phát hiện, vết thương ở trên vai và bụng ấy thế mà đều đã được băng bó tỉ mỉ. Khi y vẫn còn đang ngẩn người nghi hoặc, trước mắt bỗng nhiên tối sầm. Một bóng người cao lớn đang bước nhanh vào sơn động.

“A, ngươi cuối cùng cũng tỉnh lại rồi.” Người mới tới khuôn mặt mơ hồ, nghe giọng nói thì có lẽ vẫn còn rất trẻ, “Ngươi ngã từ trên núi xuống, bị gãy chân phải. Ta vừa mới ra ngoài nhặt về mấy tấm gỗ, định bó xương giúp ngươi. Ha ha, ta không phải là đại phu, nhưng trước kia ở trong núi lại hay làm việc này cho thỏ hoang, mèo rừng. Lúc bó xương có hơi đau, ngươi cố gắng chịu đựng một chút.”

Tống Ngọc Thanh nhíu mày, chẳng muốn nghe kẻ kia dông dài chút nào. Y cố gắng cật lực lắm mới nhả ra được một chữ, “Nước…”

“A, thật vô ý quá, ta quên mất là ngươi đã hôn mê lâu như vậy, nhất định sẽ rất khát nước. Được rồi, ngươi có đói bụng không? Ta vừa mới bắt được hai con cá ở bên khe suối, chốc nữa sẽ nướng lên cho ngươi ăn.” Người kia nói năng lộn xộn một tràng xong mới gỡ bình nước ở bên hông xuống, cẩn thận đưa tới bên miệng Tống Ngọc Thanh.

Tống Ngọc Thanh hé miệng uống vài ngụm, vừa mới uống xong liền cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn rất nhiều. Ngẩng đầu lên, lúc này, y mới nhìn thấy rõ ràng dung mạo của người kia— Hắn ước chừng hai mươi tuổi, ngũ quan đoan chính, tướng mạo đường đường, đôi mắt lại sáng sủa đến động nhân.

Ô, khuôn mặt này hình như cũng hơi quen quen.

Tống Ngọc Thanh có khả năng chỉ cần nhìn qua cái gì là không quên được, vậy nên y chỉ ngây người trong chốc lát liền nhớ ra được đây là ai. Y lập tức vận công đánh một chưởng vào ngực người kia, quát lên, “Hóa ra là ngươi! Vì sao ngươi lại cứu ta? Sư phụ ngươi ở đâu?”

Tự nhiên bị đánh một chưởng, người kia vô cùng kinh ngạc. Hắn cũng hỏi, “Vị đại ca này, ngươi là bằng hữu của sư phụ ta sao?”

“Hả? Ngươi không nhận ra ta?”

“Ôi? Ta biết ngươi sao? Xin lỗi, trí nhớ của ta rất kém, có khả năng là đã quên mất ngươi rồi.”

Tống Ngọc Thanh nghe xong câu này thì ngẩn ra, trong lòng lại thấy ngờ ngờ vực vực.

Y và người trước mắt này thật cũng không tính là quen, nhưng ta đã hạ độc hắn, lại còn là kẻ thù của sư đệ hắn, hắn có lý nào lại không nhận ra ta.

Khi y vẫn còn đang suy nghĩ, bên ngoài động bỗng có một cơn gió thổi vào lạnh buốt.

Y giật mình, vừa mới đưa tay lên sờ mặt thì ngay lập tức biến sắc. Y lạnh giọng hỏi, “Mặt nạ của ta đâu rồi?”

“Cái gì? Ngươi vốn đeo mặt nạ sao? Gương mặt của ngươi đẹp đẽ như vậy, tại sao phải đeo cái thứ đó vào?” Người trẻ tuổi kia vẫn như cũ ngây người, nhưng sau khi cười vài tiếng thì bỗng dưng ngừng lại thất thanh kêu lên, “Tống, Tống giáo chủ?! Hóa ra… Ngươi vẫn còn trẻ vậy à…”

“Hừ, cuối cùng cũng nhận ra ta rồi sao?” Tống Ngọc Thanh hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến bộ dạng ngốc nghếch của hắn mà tiếp tục hỏi, “Mặt nạ của ta ở đâu?”

“Khi ta nhặt được ngươi ở dưới chân núi, ngươi đã là như vậy rồi, chưa từng thấy cái mặt nạ nào cả.” Dừng một chút, hắn hạ giọng thì thầm, “Ta nếu nhìn thấy cái mặt nạ đó, còn cứu tên đại ma đầu như ngươi làm gì.”

Nghe nói như vậy, Tống Ngọc Thanh nheo mắt lại, trong con ngươi lại hiện lên sát ý. Y hít mạnh một hơi, vừa mới gượng ngồi dậy được liền vươn tay nhét vào miệng người kia một viên thuốc đen sì.

Người kia không kịp phòng bị, sau khi tinh thần hồi phục thì đã nuốt viên thuốc kia xuống mất rồi. Hắn chỉ đành dùng sức ho khan mấy tiếng, hỏi, “Thuốc gì vậy?”

“Đây là Thất tình hủ cốt đan ta mật chế. Trong bảy ngày nếu không kiếm được thuốc giải, ngươi sẽ chết vì toàn thân thối rữa.”

“Tống giáo chủ, ta với ngươi không thù không oán, sao ngươi lại hại ta?”

“Sợ cái gì? Nếu thực sự muốn cái mạng này, ta đã cho ngươi uống thứ độc khiến ngươi chết ngay tại chỗ rồi.” Chân khí trong người tiêu tan hết, Tống Ngọc Thanh đành phải nằm vật ra đất lần nữa. Y cười ha ha, “Giờ ta đang trọng thương, không tiện hành động nên muốn phiền ngươi làm giúp ta một việc. Làm xong chuyện này, ta nhất định sẽ đưa ngươi thuốc giải.”

Dù ngoài miệng nói dễ nghe nhưng trong lòng y lại âm thầm suy nghĩ: Không thù không oán? Hừ, sư đệ ngươi đã bị ta giết chết từ đời nào rồi, vết thương trên người ta tất cả lại đều là do sư phụ ngươi ban tặng, không thù không oán cái nỗi gì?

Bởi vì có việc phải lợi dụng đối phương, y đành phải che giấu sự thật, tùy tiện nói bậy lừa gạt đối phương một phen.

Nam tử trẻ tuổi tính tình thành thật quả nhiên tin ngay thứ chuyện ma quỷ của Tống Ngọc Thanh. Sờ sờ mũi, hắn đành tự nhận mình đúng là không may, “Được rồi, Tống giáo chủ có gì phân phó, cứ việc nói ra đi.”

“Ngươi đi tìm cái mặt nạ về đây cho ta.”

“A? Chỉ là cái mặt nạ mà thôi, việc gì phải phiền phức như vậy? Ngươi ngã từ trên vách núi xuống, có khi mặt nạ đã bị hủy từ lâu rồi cũng nên…”

“Ngươi thì biết cái gì?!” Tống Ngọc Thanh trừng mắt, biểu cảm gương mặt bỗng trở nên vô cùng đáng sợ. Phóng ra một cây độc châm, y hung tợn quát, “Nhanh đi cho ta!”

Người nọ khó khăn lắm mới tránh được độc châm. Hắn bực mình lầm bầm, “Hung dữ cái gì không biết? Chưa từng thấy kẻ nào lại lấy oán trả ơn như vậy.”

Tuy ngoài miệng oán giận, hắn vẫn xoay người đi ra cửa động.

Vừa mới đi được vài bước, hắn lại đã nghe thấy tiếng Tống Ngọc Thanh ở sau lưng gọi, “Này!”

“Sao?”

“Ngươi tên là gì?”

Người nọ ngẩn người, sau lại thấy buồn cười, “Tống giáo chủ nói quen ta, thế mà lại không biết tên ta?”

“Hỏi thừa.” Tống Ngọc Thanh cười lạnh, trả lời lại như đương nhiên phải vậy, “Ta cũng chẳng hơi đâu mà đi nhớ tên những kẻ qua đường.”

Nam tử trẻ tuổi thấy bộ dạng không thèm nói lý kia của y thì dở khóc dở cười. Hắn không thể làm gì khác hơn là lắc đầu thở dài, sau mới chậm rãi nói ra tên của mình, “Lục Thiết Âm.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.11.2017, 14:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 05.05.2017, 11:52
Bài viết: 545
Được thanks: 56 lần
Điểm: 10.01
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Như lâm đại địch - Khốn Ỷ Nguy Lâu - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


2

Người kia vừa dứt lời liền phẩy tay áo bước nhanh về phía trước.

Đợi Lục Thiết Âm đi xa, Tống Ngọc Thanh lại một lần nữa cố gắng ngồi dậy xếp bằng trên mặt đất, hết sức tập trung vận công chữa thương. Y luyện nội công tà phái, chỉ cần lơ là một chút đã có thể dẫn tới tẩu hỏa nhập ma. Y tiến vào cảnh giới rất chậm chạp, chậm vậy nhưng vẫn không thể nào đánh tan cảm giác khó chịu trong lồng ngực.

Ngoảnh đi ngoảnh lại, trời cũng đã sầm tối từ lúc nào không hay.

Đợi đến khi mặt trời lặn về hướng tây, Lục Thiết Âm cuối cùng cũng trở lại động, nhưng trong tay hắn ngoại trừ mấy loại quả dại ra thì không còn gì khác.

Tống Ngọc Thanh liếc mắt nhìn hắn một cái, mới lạnh giọng hỏi, “Mặt nạ của ta đâu?”

“Không tìm thấy.”

“Vô dụng.” Khe khẽ hừ lạnh, giọng điệu y lại hết sức ngang ngược, “Ngày mai tìm tiếp.”

“…” Lục Thiết Âm hơi cứng người lại nhưng lặng im không nói. Hắn có lòng tốt cứu người, trái lại kết quả vừa trúng độc vừa bị người ta mắng. Trong lòng quả thật thấy rất oan ức, nhưng xưa nay hắn vốn không phải người ưa cãi cọ. Buông lỏng nắm tay đang nắm chặt, hắn cố gắng nhịn cảm giác này xuống, đồng thời chuyển hướng sang việc nhóm lửa.

Không bao lâu sau, ánh lửa đã chiếu sáng cả sơn động nhỏ bé.

Tống Ngọc Thanh nhắm mắt, tiếp tục vận công hành khí. Lục Thiết Âm ngồi xuống bên cạnh y, một mặt cúi đầu lựa chọn mấy mảnh gỗ trên mặt đất, một mặt thận trọng mở miệng, “Tống giáo chủ, trước tiên ta giúp ngươi bó lại xương đùi nhé? Có đau một chút, nhưng ngươi cố chịu.”

Tống Ngọc Thanh hoàn toàn chẳng thèm để ý. Y nhắm mắt quay đầu sang hướng khác.

Lục Thiết Âm bẽ mặt, đành phải lúng túng ho khan vài tiếng. Hai tay lần mò tìm kiếm chỗ bị thương trên đùi phải Tống Ngọc Thanh, “rắc” một tiếng nối liền những đầu xương bị gãy. Sau đó, hắn dùng một ít thảo dược bôi vào chỗ bị thương, lại lấy mấy mảnh gỗ ra cố định cái chân bị gãy.

Từ đầu đến cuối, Tống Ngọc Thanh không nói lời nào, vẻ mặt bất biến ngồi ở góc sơn động.

Lục Thiết Âm thấy buồn bực, lại lải nhải một mình, “Loại thảo dược này làm giảm đau, còn loại kia sẽ giúp liền xương. Tuy trông chúng không đẹp mắt nhưng công hiệu lại rất mạnh. Chân của ngươi sẽ khỏi rất nhanh thôi. À mà, khả năng chịu đau của Tống giáo chủ ngươi thật đúng là siêu phàm, sư đệ ta chỉ cần rách một chút da đã kêu la oai oái rồi.”

Nói đến đây, chẳng hiểu nhớ ra chuyện gì thú vị, hắn thấp giọng cười ra tiếng.

Tống Ngọc Thanh nghe thấy liền khó chịu. Y rốt cục mở mắt trừng người kia, lại cao giọng quát, “Ồn ào! Câm miệng!”

Lục Thiết Âm trông thấy bộ dạng hung ác của y thì giật mình. Hắn quả nhiên ngoan ngoãn che miệng lại, không tiếp tục huyên thuyên nữa. Một lúc lâu sau, hắn đem nướng hai con cá mình bắt được bên khe suối.

Hắn không những có thủ pháp nối xương thuần thục, khả năng nấu nướng lại càng hơn người. Chỉ với hai con cá mà hắn cũng có thể nướng đến thơm ngon như vậy, mùi hương tràn ngập khắp không gian.

Tống Ngọc Thanh đã lâu chưa ăn cái gì, lúc này ngửi thấy mùi thơm tất nhiên sẽ thấy đói bụng. Y không chịu mở miệng nói, nét mặt cũng bình tĩnh, thế nhưng đôi mắt lại nhìn hai con cá nướng chằm chằm.

Lục Thiết Âm nhận ra tầm mắt của y liền bật cười. Đưa một con cá đang cầm trong tay tới, hắn còn cẩn thận dặn dò, “Rất nóng đấy, ăn từ từ thôi.”

Tống Ngọc Thanh hừ lạnh; y không thèm nói lời cảm ơn mà há mồm cắn luôn một miếng. Thái độ của y tuy rằng tồi tệ, nhưng ít nhất đã nhu hòa hơn rất nhiều, không còn hung ác như vừa nãy nữa.

Lục Thiết Âm thấy thế vừa mỉm cười vừa thì thầm hỏi, “Ăn ngon không?”

“… Tạm được.”

“Tay nghề của ta không tính là giỏi, nhưng chí ít cũng vẫn có thể ăn được. Hồi trước ở trong núi, mỗi ngày ba bữa ta đều phụ trách cả. Sư phụ và sư đệ của ta thì chỉ biết phá đám; nhị sư đệ của ta tuy có thể giúp một ít, nhưng y vừa nấu được cái gì là cái đấy lại giống y như thuốc độc.”

“Ngươi thật ồn ào.”

“A, xin lỗi, xin lỗi. Cái tật lắm miệng này của ta sửa kiểu gì cũng không được.” Lục Thiết Âm ha ha cười hai tiếng, vẻ mặt vừa ngượng ngùng lại vừa ảo não, “Ta bởi vì quá ngốc nghếch nên luôn khiến sư đệ bực mình. À, Tống giáo chủ quen biết sư đệ ta, gần đây ngươi có nhìn thấy y không? Vì tìm y nên ta mới lạc tới cái chốn quái quỷ này, đi kiểu gì cũng chẳng tìm thấy lối ra.”

Ngu ngốc, tiểu tử thối kia đã sớm chết dưới kiếm của ta rồi!

Tống Ngọc Thanh hận sư đệ Lục Thiết Âm đến thấu xương, y híp mắt, trong lòng lại chả thấy có gì vui vẻ. Thầm mắng vài câu, đôi môi mỏng hơi nhếch lên, y như cười như không hỏi, “Lời ngươi nói chữ chữ câu câu sao chẳng có gì ngoài sư đệ? A, hay là ngươi thích y?”

Vốn chỉ là một câu nói đùa, không ngờ Lục Thiết Âm vừa mới nghe xong, mặt mày liền ửng đỏ.

“Tống giáo chủ, ngươi đừng nói lung tung! Ta, ta…” Hắn sống chết cúi đầu, mặt mày lại đỏ như thiêu, miệng lắp ba lắp bắp giải thích, “Ta và sư đệ lớn lên cùng nhau, tình cảm tất nhiên là khá tốt, còn những cái khác… hoàn toàn không có…”

Tống Ngọc Thanh thấy mình một lời vậy mà nói trúng tâm sự trong lòng Lục Thiết Âm thì quả có chút ngạc nhiên. Y trước nay vốn không quan tâm chuyện người ngoài, nhưng lúc này lại chợt thấy hứng thú trêu cợt, “Là tình thanh mai trúc mã, hai kẻ hồn nhiên vô tư sao? Hay là ngươi ‘hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình’?”

Lục Thiết Âm đỏ mặt, ngơ ngác không nói nên lời. Một lát sau, hắn bỗng nhiên nhặt quả dại ở dưới đất nhét vào tay của Tống Ngọc Thanh, lại lớn tiếng hô lên, “Ăn đi!”

Tống Ngọc Thanh giật mình, nhẹ giọng bật cười, “Ngươi định dùng cái này để chặn miệng ta?”

Lục Thiết Âm không trả lời, chỉ ngẩng đầu lên nhìn trộm hắn. Con ngươi đen nhánh trợn tròn, gương mặt lại đỏ tới mang tai, dáng vẻ cực kì khốn quẫn.

Tống Ngọc Thanh thấy thế, trong lòng bỗng nảy lên một cái, cũng không buồn hỏi thêm nữa. Y từ tốn ăn quả dại, ôn hòa nói một câu, “Ta mệt rồi, ngủ trước đây. Ngươi nhớ sáng mai lại phải ra ngoài tìm mặt nạ đấy.”

Lục Thiết Âm như được đại xá thở dài nặng nề một hơi, nghe vậy liền liên thanh đáp ứng. Hắn lần này không dám nói nhiều lời nữa. Đợi cho nhiệt độ trên mặt dần dần giảm đi, hắn xoay người đi tới bên ngoài sơn động, khoanh chân ngồi xuống đó.

Tống Ngọc Thanh liếc mắt thấy hành động của hắn lại có chút nghi hoặc. Y trừng mắt nhìn tấm lưng kia một hồi, rốt cục không nhịn được cất giọng, “Này, ngươi ngồi chỗ đó làm gì?”

Lục Thiết Âm quay đầu cười cười với hắn để lộ ra hàm răng trắng bóc. Hắn không chút do dự đáp, “Ban đêm trời rất lạnh, ta ngồi ở đây chắn gió cho ngươi.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mai Thi 9, xinmayco và 69 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

16 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

18 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

19 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 384 điểm để mua Cô gái chocolate
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường mèo trắng
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 222 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 234 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 800 điểm để mua Trái tim đá xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.