Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

Cây lớn ở phương Nam - Tiểu Hồ Nhu Vĩ

 
Có bài mới 24.11.2017, 10:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 22.05.2016, 13:45
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 50
Được thanks: 573 lần
Điểm: 11.26
Có bài mới [Hiện đại] Cây lớn ở phương Nam - Tiểu Hồ Nhu Vĩ - Điểm: 10
CÂY LỚN Ở PHƯƠNG NAM

images


Tác giả: Tiểu Hồ Nhu Vĩ
Dịch giả: Phương Linh
Công ty Phát hành: Quảng Văn
Nhà xuất bản: Phụ nữ
Kích thước: 14,5x20,5
Số trang: 589 trang
Số chương: 15 chương dài + 6 ngoại truyện
Ngày xuất bản: Tháng 9/2017
Giá bìa: 129.000 VNĐ
Type: XiaoQing (nhothanh)
Nguồn Diễn Đàn Lê Quý Đôn


GIỚI THIỆU

Nam Kiều là một kỹ sư thiết kế máy bay không người lái, vào lễ Giáng Sinh, cô phát hiện Châu Nhiên - chồng sắp cưới đã phản bội mình liền quyết định chia tay. Quyết định này chính là bước ngoặt thay đổi toàn bộ cuộc đời cô: Châu Nhiên rút vốn ở công ty của Nam Kiều, khiến cô phải đi kêu gọi nhà đầu tư. Từ đó gặp được Thời Việt - một người đàn ông có quá khứ phức tạp, luôn mang trong mình phức cảm quân nhân. Từ đây cuộc đời Nam Kiều, sự nghiệp của Nam Kiều gắn với Thời Việt; tình yêu của anh dành cho cô là thật hay là giả, sự nghiệp của Nam Kiều sẽ tiếp tục phát triển hay lụi tàn?

"Anh đã hơn ba mươi rồi, đã nhìn thấy quá nhiều thứ rồi. Tưởng rằng có tình yêu là có thể coi thường mọi thứ, vì một phút rực rỡ mà như thiêu thân lao vào biển lửa, đó là tình yêu của người trẻ tuổi.

Anh muốn cắm rễ bên cạnh Nam Kiều. Nếu Nam Kiều là một cái cây lớn ngoan cường mà mạnh mẽ, vậy anh phải là một cái cây cao lớn hơn thế đứng cạnh cô, cành lá sum suê rậm rạp, che mưa chắn gió cho cô. Anh sẽ lặng lẽ mỉm cười, nhìn cô muốn lớn lên thế nào tùy ý. Anh muốn che chở cho cô cả đời, anh không thể để cô chịu bất cứ sự ấm ức nào"

Giới thiệu tác giả:

Tiểu Hồ Nhu Vĩ, người Hồ Bắc, sống tại Bắc Kinh, viết lách là nghề tay trái, thích dùng ngòi bút để diễn tả những nỗi bi thương hoan hỉ của nhân vật. Phong cách đa dạng, đề tài cổ kim phong phú, hiện tại đã có ba bộ tác phẩm được xuất bản.

Tác phẩm đã xuất bản:

- Nữ quan (2 tập)
- Đại thiếu gia bị giam trong hồ
- Cây lớn ở phương Nam

=== =========
Xin chào các bạn, đây là lần đầu mình post truyện, là cuốn sách truyện đầu tiên. Phải nói đây là tác phẩm rất hay và nội dung rất mới, rất gần cũng rất xa.

Quyển sách này được type để chia sẻ với những bạn không có điều kiện mua sách.
Nếu bạn có điều kiện hãy mua sách để ủng hộ tác giả nha!



Đã sửa bởi Nhothanh lúc 20.06.2018, 10:58.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 24.11.2017, 14:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 22.05.2016, 13:45
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 50
Được thanks: 573 lần
Điểm: 11.26
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cây Lớn ở Phương Nam - Tiểu Hồ Nhu Vĩ - Điểm: 10
Chương 1: Lời nói dối đêm Giáng Sinh

Nam Kiều cúi đầu nhìn chiếc vòng đeo trên cổ tay trái: 17 giờ 43 phút 24 giây.

Đã quá 3 phút 24 giây so với thời gian Thường Kiếm Hùng hẹn gặp.

Nhưng Thường Kiếm Hùng vẫn chưa xuất hiện, Nam Kiều bất giác chau mày.

Từ năm Nam Kiều mười sáu tuổi được gửi tới Đức học, cô và Thường Kiém Hùng rất ít khi gặp mặt. Tính đến giờ đã hơn mười năm rồi.

Đợt trước Thường Kiếm Hùng gửi email báo cho cô năm năm phục vụ trong quận đội ở Tây Tạng của anh ta đã kết thúc, anh ta sẽ chuyển vào làm việc trong công ty vận chuyển vũ trang của bố.

Nam Kiều không thích xã giao, thậm chí còn ghét cay ghét đắng, dù chỉ là những cuộc gặp riêng như thế này, cô cũng thấy rất áp lực. May mà Thường Kiếm Hùng cũng không hẳn là người ngoài, anh ta tới Bắc Kinh, hẹn gặp cô, cô không từ chối.

Thường Kiếm Hùng là người chọn địa điểm The Place này, Nam Kiều ở Bắc Kinh ba năm nhưng chưa từng tới khu thương mại quốc tế CBD, dù Châu Nhiên, chồng chưa cưới của cô làm việc ở tòa tháp China World.

Cô đứng dưới màn hình LED cực lớn, ngơ ngác nhìn quanh. Trời tối dần, gió mạnh cuốn những hạt tuyết khô dưới đất chui vào cổ cô. Cô do dự một hồi rồi đóng cúc cổ chiếc áo bông mặc trên người lại.

Nam Kiều nhìn điện thoại, bắt đầu hơi sốt ruột vì không lưu số của Thường Kiếm Hùng.

Chắc vì sắp tới Giáng Sinh, The Place dần trở nên đông đúc.
Bên cạnh vang lên một giọng nói lanh lảnh: "Mẹ ơi, mẹ nhìn chị kia kìa, chị ấy vẫn còn dùng Nokia!".
Nam Kiều: "...".

Cô không biết nên vui vì đứa trẻ đó gọi cô là chị hay nên buồn vì điện thoại của mình bị cười nhạo là quá lỗi thời.

Người mẹ trẻ ăn mặc sành điệu vỗ đầu đứa bé trách móc, nhìn Nam Kiều tỏ vẻ xin lỗi.

Quả thực trong thời đại điện thoại thông minh tràn ngập khắp nơi này, người còn dùng Nokia 3120 như cô đúng là dị thường. Nhưng nếu có ai chú ý đến chiếc vòng đeo thông minh trên cổ tay trái cô sẽ biết, cô gái trẻ cao ráo thanh tú này tuyệt đối không phải "cụ Khốt" nào, ngược lại còn thuộc lớp những người đi đầu trong lĩnh vực công nghệ.

Nam Kiều vô thức ấn sáng màn hình di động, trên màn hình không có thông tin gì, cũng không có tin nhắn của Châu Nhiên. Đêm Giáng sinh, Châu Nhiên nói với cô là anh ta phải làm thêm.

Cô biết ở công ty đầu tư quốc tế mà Châu Nhiên làm việc, một tuần làm việc trên trăm tiếng đồng hồ là chuyện cơm bữa, làm thêm vào đêm Giáng Sinh cũng không có gì lạ. Hơn nữa, cô cũng bận, hai người bèn thoải mái xác định không hẹn hò vào ngày Giáng Sinh.

Chiếc điện thoại di động này là món quà bảy năm trước Châu Nhiên mua tặng khi theo đuổi cô, đến bây giờ trong đó cũng chỉ lưu số của một mình Châu Nhiên.

Cô hiếm khi khóa màn hình, khi muốn liên lạc với Châu Nhiên, chỉ cần bám vào số liên hệ khẩn cấp là được.

Thường Kiếm Hùng vẫn chưa tới.

Nam Kiều đội mũ áo lên, đi đi lại lại dưới chân chiếc cột đá cẩm thạch cao lớn. Đột nhiên, một chiếc A8 đen lao vụt tới, phanh gấp một cú đẹp mắt, cuốn những bông tuyết bay lên, rồi đỗ lại trước vạch cấm.

Nam Kiều hơn ngạc nhiên, không chỉ vì tiếng phanh xe đứt khoát quen thuộc, mà còn vì cả chiếc xe kia, biển số chiếc xe kia nữa.

Châu Nhiên?

Người đàn ông bước xuống xe đẹp trai cao lớn, có nụ cười dịu dàng quyến rũ. Nhưng lúc này, anh ta không cười vì thấy cô.

Nam Kiều đứng sau cột đá cẩm thạch, thấy Châu Nhiên bước sang bên kia chiếc xe, gương mặt vốn đã trắng bệch vì lạnh của cô càng trở nên xám xịt.

Châu Nhiên mở cửa xe, hai tay bịt mắt một cô gái ăn mặc hiện đại, đưa cô ta xuống xe. Cô gái này mặc một chiếc áo khoát màu hồng nhạt, môi đỏ hồng, trông vô cùng trẻ trung. Châu Nhiên ôm chặt cô ta từ phía sau, che hai mắt cô ta lại, cô ta gỡ tay Châu Nhiên ra, cười khanh khách không dứt: "Anh làm gì vậy! Đáng ghét!"

Châu Nhiên giữ lấy cơ thể đang thân mặt giãy giụa trong lòng mình, môi kề sát tai cô ta khẽ nói: " Mười, chín, tám, bảy...".

"Bốn, ba, hai, một". Nam kiều khẽ tiếp lời, lặng lẽ nhìn quảng trường người đi lại ngược xuôi.

"Một", môi còn chưa khép lại, Châu Nhiên đã bỏ bàn tay che mắt cô gái ra. Ngay lập tức, những cái cây treo đầy đèn màu hai bên đường từ gấn đến xa đều bừng sáng, màn hình LED phía trên mở ra như một phép thuật.

Đoạn nhạc dạo của bàn "Christmas is all around" vang lên, dưới màn hình LED, người qua đường vốn đang tản mát xung quanh như đột nhiên bị tiếng nhạc đánh thức, họ đứng đối diện với Châu Nhiên và cô gái, bắt đầu đồng thanh ca hát nhảy múa.

"I feel it in my fingers,
"I feel it in my toes,
" Christmas is all around me,
and so the feeling grows...".

Cảnh tượng thật giống như khi Billy ca hát nhảy múa vui vẻ trong bộ phim Giáng Sinh "Love Actually". Không khí lễ hội ở The Place càng trở nên sôi nổi hơ. Màn Hình LED không ngừng hiện lên hình ảnh những bông hoa tuyết bay lượn, cây thông Giáng Sinh treo đầy quà, chiếc xe kéo và tuần lộc của ông già Tuyết...

Người đi đường ấn tượng với cảnh tượng này đều lần lượt dừng chân đứng xem, giơ di động lên chụp ảnh tanh tách. Người bất ngờ và vui mừng nhất tất nhiên là cô gái kia. Nam Kiều chăm chú nhìn cô ta, thấy vẻ ngạc nhiên vui vẻ trong mắt cô ta dần biến thành ngưỡng mộ yêu thương, cô ta quay lại ôm cổ Châu Nhiên, gương mặt tràn ngập vẻ âu yếm ngọt ngào.

Sau đó, họ hôn nhau.

Nam Kiều không cần nghĩ cũng biết lời Châu Nhiên thì thầm bên tai cô gái:
'...You know I love you I always will,
My mind's made up by the way that I feel,
There's no beginning, there'll be no end...".

Nam Kiều chợt thấy buồn cười, rất nhiều năm trước, đêm Châu Nhiên tỏ tình với cô cũng giống hệt như đêm nay. Không ngờ sau bao nhiêu năm như vậy, anh ta vẫn thích dùng chiêu này, mà các cô gái trẻ bây giờ vẫn đổ gục.

Nam Kiều cảm thấy có một xúc cảm tối tăm, mục nát sinh sôi trong lòng và đang từ từ lan rộng. "Cạch một tiếng, chiếc hộp Pandora đã mở ra".

Cô gửi thấy mùi tanh của sự đố kỵ, phẫn nộ xen lẫn với hận thù.

Những cảm xúc đó rất xa lạ với cô. Trong hai mươi bảy năm cuộc đời, cô chưa từng cảm nhận những tình cảm này một cách mãnh liệt như vậy, nhưng như thế không có nghĩa là chúng không tồn tại.

Phụ nữ luôn tự lừa dối, tin rằng mình là duy nhất trong mắt người tình, thế nên điều khiến phụ nữ đau đớn nhất chính là phải tận mắt thấy người mình yêu lặp lại những việc đã từng làm với mình với một người khác.

Tình yêu có thể phục chế mà còn gọi là tình yêu sao?

Nếu sự thân mật này không phải của riêng hai người, vậy cô chẳng qua cũng chỉ là một trong vô số cô gái để anh ta chơi đùa mà thôi.

Nam Kiều là một cô gái lạnh nhạt, nhưng như vậy không có nghĩa là cô không có những cảm xúc phức tạp. Đó là nhân tính, bẩm sinh đã có, bén rễ trong tính cách của mỗi người phụ nữ.

Nam Kiều không phải thần tiên, cũng không phải thánh nữ, nhìn thấy người đàn ông một tháng nữa mình sẽ cưới hôn một cô gái khác, cô cũng giận dữ vô cùng. Cô cảm thấy rõ ràng cơn giận đang định thay đổi cô, biến cô thành một người mà cô không muốn biến thành -một cô gái đanh đá, méo mó, xấu xí, khóc lóc như điên, chửi bới đánh người giữa nơi công cộng.

Chỉ vừa mới nghĩ thế, cô đã rùng cả mình. Nam Kiều vội vã rời đi. Tuyết bắt đầu rơi, mọi người đều vỗ tay hoan hô. Đúng thế, một đêm Giáng Sinh mới đẹp làm sao một đêm Giáng Sinh mà mọi người nên ca tụng chúc mừng, nên chúc phúc và hôn nhau.

Nam Kiều bỏ mũ áo xuống, cởi cúc áo cổ. Bên trong cô vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng vô cùng đơn giản cùng chiếc quần bò như ba mùa còn lại. Chỉ có điều, vào mùa đông, cô sẽ đi thêm một đôi ủng đi tuyết vừa mềm vừa cũ. Mặc ít như vậy khiến cô tỉnh táo để có thể kiềm chế bản thân.

Cô lấy điện thoại ra gọi cho Châu Nhiên. Qua dòng người đông đúc, cô vẫn nhìn thấy Châu Nhiên và cô gái đó ôm nhau. Cô gọi ba cuộc Châu Nhiên mới bắt máy.

"Alo".
"Châu Nhiên".
"Sao thế?"

Nam Kiều nín thở, không nói gì. Cô dựa vào một góc khuất tối tăm ở The Place, tiếng gió thổi ào ào bên tai.

Châu Nhiên như chợt hiểu ra điều gì, anh ta đẩy cô gái ra xa một chút, dùng tay che ống nói cho bớt tiếng người ồn ào xung quanh, giọng nói trở nên dịu dàng. "Tiểu Kiều, anh ra ngoài ăn cơm với đồng nghiệp, em có ăn uống tử tế không đấy?".

"Ăn rồi". Nam Kiều lạnh lùng nhìn Châu nhiên phía xa, lạnh nhạt nói.

"Ừ". Châu Nhiên đáp một tiếng, dù cách xa, nam Kiều vẫn có thể lờ mờ thấy được nụ cười trên mặt anh ta. Cô gái kia dẩu môi, sốt ruột kéo áo anh ta, Châu Nhiên đưa ngón tay lên môi ra hiệu cho cô ta im lặng. Cô gái không vui, đưa bàn tay lãnh lẽo lên cổ anh ta. Châu nhiên bị bất ngờ, lạnh quá "Á" lên một tiếng.

"Anh sao vậy?". Nam Kiều hỏi.

"...Không sao, vừa rồi đồng nghiệp đùa anh, dí lon coca vào mặt nên hơn lạnh". Anh ta cười dịu dàng, "Lát nữa anh còn phải về công ty làm thêm giờ, tối nay chắc sẽ về hơi muộn. Em đừng ở công ty muộn quá, bên ngoài tuyết rơi rồi, lạnh lắm".

"Ừ". Nam Kiều nói, nừng một lát lại gọi tên anh ta: "Châu Nhiên".
"Ừ"
"Chia tay đi".
"..."

Châu Nhiên giật mình, bỏ điện thoại khỏi tai nhìn một cái, chắc chắn Nam Kiều chưa cúp máy mới lại đặt lên tai, vội vàng nói: "Tiểu Kiều, em nói cái gì?".
"Chia tay". Nam Kiều lặp lại.
"Hả". Châu Nhiên đau đớn thở dốc, "Em đùa gì vậy?". Thần sắc anh ta trở nên nghiêm trọng, cô gái kia có vể mất kiên nhẫn, bĩu môi, giậm chân cũng không thu hút được sự chú ý của anh ta, bèn giận dỗi định bỏ đi. Châu Nhiên nắm tay kéo lại, ấn mái đầu hơi rối của cô ta vào lòng như vỗ về, cô gái mới ngoan ngoãn ôm eo anh ta, không động đậy nữa.

Châu Nhiên còn đùa với cô: "Tiểu Kiều, em không phải là Tiểu Kiều, đúng không?". Anh ta ra vể đùa cợt: "Là Âu Dương Ỷ phải không? Cô lại nghịch điện thoại của Tiểu Kiều nhà tôi đấy à?".

Gió thổi ào ào, cách nơi lạnh lẽo tối tăm này mười mét là cảnh tượng náo nhiệt rộn rã tiếng người.

Châu Nhiên dường như nghe được điều gì trong điện thoại, đẩy cô gái trong lòng ra, nhìn xung quanh, trịnh trọng hỏi:"Tiểu Kiều, em đang ở đâu?".
"Anh đẩy nhẹ thôi". Nam Kiều lạnh lùng nói.

Tuyết Bắc Kinh rơi rất nhanh, rơi xuống xong cũng không chịu tan. Hạt tuyết không mềm mịn như tuyết phương Nam mà khô và to hơn, giống như cát vàng Tây Vực. Chỉ một lát sau, một lớp tuyết trắng đã phủ lên mặt đất xen lẫn lớp tuyết cũ còn sót lại.

Ánh sáng trên màn hình LED khổng lồ lấp lánh biến đổi, The Place biến thành một vũ đài lớn, góc khuất phía sau vũ đài càng có vẻ tiêu điều, xa vời sự phồn hoa hơn.

Châu Nhiên đến đứng dưới chân một bức tượng đá thần thoại Hy Lạp, sắc mặt hơi xấu đi. Cô gái có vẻ khó chịu muốn bỏ đi, cảm giác không cam tâm biến thành sự ra oai ác ý, cô ta đi theo Châu Nhiên, không quá gần cũng chẳng quá xa.

Cô ta tên Hạ Tinh, vừa tốt nghiệp năm nay, nhận được một trong hai vị trí công việc duy nhất ở đại lục của ngân hàng đầu tư quốc tế nơi Châu Nhiên làm việc. Người có thể vào một công ty tượng trưng cho địa vị và tiền bạc thế ầy tất nhiên đều là những sinh viên trẻ đầy dã tâm.

Hơn nữa, cô ta còn khá xinh đẹp, có lý do gì không chinh phục mọi thứ cô ta muốn, kể cả đàn ông chứ? Khi rời khỏi trường đại học cô ta đã vô cùng nôn nóng muốn thử sức, lại tình cờ được phân về tổ Châu Nhiên phụ trách. Châu Nhiên có khí chất ngôi sao bẩm sinh, đẹp trai nhất nhì, cách ăn mặc cũng vô cùng sành điệu, được vô số nhân viên nữ thầm mến mộ, nghe nói chỉ cần anh ta ra tay là không có khách hàng nữ nào thoát được.

Nhưng Hạ Tinh vừa vào công ty đã bị đàn chị cùng trường nhắc nhở, Châu Nhiên là VIP, không thể động vào. Cô ta tò mò hỏi thêm thì được cho biết Châu Nhiên có thể trở thành phó tổng trẻ nhất trong ngành là nhờ gia thế, bạn gái anh ta cũng là người có gia thế, nghe nói còn rất bí ẩn.

Điều này càng làm dấy lên khát khao chinh phục của Hạ Tinh. Cô ta nhận ra Châu Nhiên không bao giờ nhắc tới bạn gái, ngoài giờ làm việc cũng thường ra ngoài chơi là chính, vì thế liền đoán có cơ hội cho mình xen vào giữa Châu Nhiên và bạn gái.
Cô ta đã thành công.

Một người bạn trai như Châu Nhiên có thể thỏa mãn tất cả thói ham hư vinh của phụ nữ. Cô ta hưởng thụ sự dịu dàng ân cần của Châu Nhiên, thậm chí còn ảo tưởng có thể gắn bó lâu dài với anh ta, đến tận bây giờ, khi "cô bạn gái" này lần đầu tiên thực sự xuất hiện trên màn hình điện thoại của Châu Nhiên, cô ta mới thoát ra khỏi cơn mộng mị.

Trong lòng Hạ Tinh vẫn vô cùng coi thường cô gái này, dù sao cô ta cũng mới là kẻ chiến thắng trong cuộc chiến tình cảm này, còn cô gái kia có gia thế tốt thì đã sao? Con gái gia thế tốt phần lớn đều chẳng xinh đẹp gì, hơn nữa còn lớn tuổi hơn cô ta.

Cuộc chiến giữa đàn bà chẳng phải đều so bì bằng sắc đẹp và sự yêu chiều của đàn ông sao?

Nhưng khi nhìn thấy cô gái kia bước ra từ bóng tối của tòa cao ốc, cô ta đột nhiên cảm thấy mọi thứ dường như đều vừa đúng như trong dự liệu lại vừa như không.

Nam Kiều mặc một chiếc áo bông màu xanh quân đội không có hoa văn hay tô điểm gì, cúc cũng không đóng, để lộ ra lớp vải lót màu vàng nhạt bên trong. Nam Kiều mặc áo sơ mi trắng dáng dài, đôi chân thoi dài thẳng tắp, phải cao đến hơn mét bảy.

Cô có bề ngoài điển hình của người phương Nam với lông mày dài, mắt đen, tóc đen da trắng, vẻ đẹp rất nhẹ nhàng phóng khoáng. Cô có một khí chất kỳ lạ, dường như rất lạnh lùng, nhưng chỉ cần cô chăm chú nhìn, người ta sẽ cảm nhận rõ ràng được một sức nóng kỳ lạ.


Đã sửa bởi Nhothanh lúc 20.06.2018, 11:18, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhothanh về bài viết trên: Aida, Huogmi, NGUYENCHINH, Quỳnh Trần, chu tước, conluanho, heodangyeu, kieumy0810, lehanguyen07, mimeorua83, monkeylinh, nghê giãn, qh2qa06
     
Có bài mới 25.11.2017, 10:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 22.05.2016, 13:45
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 50
Được thanks: 573 lần
Điểm: 11.26
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cây Lớn ở Phương Nam - Tiểu Hồ Nhu Vĩ - Điểm: 11
Chương 1 (tiếp theo)

Hạ Tinh chăm chăm nhìn Nam Kiều rất lâu, chắc chắn rằng sự lạnh lùng của Nam Kiều không phải lạnh lùng thực sự, mà chỉ là thờ ơ, khi Nam Kiều rời mắt khỏi người cô ta, cô ta gần như có thể chắc chắn Nam Kiều đã quên mình rồi.

“Tiểu Kiều, nếu em đã thấy cả rồi thì anh cũng không nói dối em nữa. Nhưng đây chỉ là chơi bời thôi, trong lòng anh em vẫn là duy nhất, mãi mãi không thay đổi”.

Châu Nhiên chăm chú nhìn Nam Kiều, trịnh trọng nói. Anh ta trắng trợn nói, hoàn toàn không bận tâm đến sự có mặt của Hạ TInh.

Hạ Tinh giận đến run cả người mà không thể làm ầm lên được. Lúc này cô ta mới nhận ra mình ngu ngốc, sự tự tin và dã tâm của cô ta phần lớn đều là nhờ có công việc hiện nay và “tình yêu” của Châu Nhiên. Nhưng hai thứ đó đều bị Châu Nhiên khống chế. Nếu sự tự tôn và hư vinh của một cô gái đều là do đàn ông ban phát, vậy cô ta đã thua rồi.

Nhưng Nam Kiều thì khác. Nam Kiều cao một mét bảy mươi lăm, đứng trước Châu Nhiên một mét tám hoàn toàn không bị lép vế. Ngược lại, vì sự lạnh nhạt có phần hơi cứng nhắc trên người còn khiến Châu Nhiên đang chột dạ như thấp hơn cô một cái đầu.

Nam Kiều không bận tâm đến lời giải thích của Châu Nhiên, dường như cô nhớ ra điều gì, lấy một chùm chìa khóa trong túi áo bông ra, tháo chiếc nhẫn bạch kim trên ngón giữa ra lồng vào chìa khóa, vứt cho Châu Nhiên.

“Phiền anh báo cho chú Châu, lễ cưới và tuần trăng mật vào tháng sau bị hủy, tôi sẽ không có mặt đâu”.

“Nam Kiều”.

Nam Kiều không thích liên lạc qua điện thoại và tin nhắn. Cô luôn cho rằng có mâu thuẫn thì nên mặt đối mặt giải quyết. Bây giờ việc cần trao đổi đã trao đổi xong, cô cho rằng mình và Châu Nhiên không còn bất cứ quan hệ gì nữa, cũng không cần nói thêm một lời nào nữa.

Châu Nhiên cũng nổi giận, anh ta bước nhanh tới chắn trước mặt Nam Kiều, đẩy mạnh cô lên bức tường lạnh lẽo, giận dữ nói: “Nam Kiều, em cứ thế đi luôn à? Chúng ta ở bên nhau bao nhiêu năm như vậy mà em không thể cho anh thêm một cơ hội sao? Em vô tình quá!”.

Nam Kiều lạnh nhạt nói: “Sao? Muốn dùng vũ lực với tôi à?”.

Châu Nhiên chán nản quay đầu đi thở dốc, thả cô ra. Anh ta mềm giọng nói: “Nam Kiều, lần này là anh sai, anh sai thật rồi, nhưng em bận tâm chuyện này như vậy cho thấy em vẫn còn rất yêu anh, đúng không?”.

Anh ta chộp lấy tay Nam Kiều đặt lên ngực cô, dịu dàng nói: “Đừng tự lừa dối mình, anh biết bây giờ trong lòng em rất buồn, lẽ nào chia tay rồi em sẽ vui sao? Anh bảo đảm với em, sẽ không có lần thứ hai nữa, chúng ta làm lại từ đâu, được không em”. Vừa nói anh ta vừa từ từ cúi xuống định hôn Nam Kiều.

Nam Kiều đẩy mạnh anh ta ra.

Châu Nhiên còn muốn kéo cô lại nhưng một người đàn ông cao to không biết từ đâu xuất hiện chắn giữa hai người. Người đàn ông này mặc jacket quân dụng, dáng cao lớn, gương mặt đẹp vô cùng nam tính. Anh ta cười với Châu Nhiên, giơ tay ra nói: “Vị này chắc là Châu thiếu gia rồi? Tôi là Thường Kiếm Hùng, nhận lệnh của thủ trưởng đến đón Nam Kiều về nhà. Chắc Châu thiếu gia sẽ không làm khó tôi chứ”.

Châu Nhiên sững ra rồi chợt cười như tự giễu: “Em giỏi lắm, Nam Kiều, chia tay còn mang theo vệ sĩ”. Liếc nhìn Thường Kiếm Hùng, anh ta hiểu người đàn ông này, gương mặt anh tuấn chợt trở nên nham hiểm dưới ánh đèn đường, anh ta cười nhạt: “Nam Kiều, đừng nói anh, em cũng chẳng sạch sẽ lắm đâu”.

Nam Kiều không muốn tranh luận với Châu Nhiên, lại nghe anh ta lạnh lùng nói: “Được, nếu đã muốn chia tay thì chia tay triệt để vào”.

Châu Nhiên nói: “Nam Kiều, anh muốn rút vốn”.

Nam Kiều quay phắt lại nhìn Châu Nhiên chằm chằm, dáng vể đó giống hệt một con mèo xù lông, cong lưng chuẩn bị tấn công.

Châu Nhiên cười nhạt nói: “ Nam Kiều, nhìn xem trong lòng em, địa vị của anh còn không bằng cái công ty ghẻ đó”.

Nam Kiều nói: “Có những việc không thể so sánh được”.

Châu Nhiên cười với vẻ bất bình thường: “Được rồi, 30% cổ phần, trả tất bằng tiền mặt, trong vòng ba ngày”.

Thường Kiếm Hùng hơi đổi sắc mặt nhìn Nam Kiều. Anh ta biết Nam Kiều có một công ty tên là Tức Khắc Phi Hành. Nam Kiều có thể coi là kỳ tài về kỹ thuật, học xong tiến sĩ trong vòng tám năm, vốn định ở lại Đức tiếp tục phát triển, nhưng vì Châu Nhiên hết lời khuyên bảo và mệnh lệnh của bố nên mới về nước. Sau khi làm việc ở sở nghiên cứu một tháng theo ý bố - ông Nam Hoàng Trụ, cô rời khỏi đó mở công ty Tức Khắc Phi Hành.

Đây cũng chính là nguyên nhân khiến hai bố con mâu thuẫn, cô bị ông Nam Hoàng Trụ đuổi ra khỏi nhà cùng một số tiền hồi môn.

Nhưng cô vẫn không từ bỏ Tức Khắc Phi Hành, cô đầu tư tất cả tiền hồi môn của mình vào đó. Châu Nhiên khá dung túng cho việc này, như anh ta vẫn nói với đám bạn bè của mình, bạn gái anh ta muốn chơi thì cứ để cô “chơi” cho thỏa thích, chơi đủ rồi sẽ tự về nhà chăm chồng dạy con, vì thế cũng đầu tư vào công ty ba triệu tệ. Nhưng Châu Nhiên không nhờ thái độ của Nam Kiều với Tức Khắc Phi Hành không chỉ là “chơi cho vui”. Đó là sự nghiệp cả đời của cô.

Rất nhiền người, nhất là phụ nữ, cả đời cũng không hiểu được ý nghĩa của hai chữ “sự nghiệp”. Nhưng Nam Kiều tin chắc điều mình muốn làm, Châu Nhiên lại cảm thấy đúng là “khốn kiếp”.

Hơn mười năm trước, Thường Kiếm Hùng đã biết được bí mật trong lòng cô thiếu nữ kỳ lạ này. Thường Kiếm Hùng nhìn quanh, Hạ Tinh không biết đã lặng lẽ bỏ đi từ lúc nào, chả trách Châu Nhiên có thể thản nhiên nói chuyện tiền nong như vậy.

Tức Khức Phi Hành vốn làm hệ thống điều khiển bay, sau ba năm đã thành công chút ít, thậm chí bắt đầu sinh lời, nhưng mục tiêu của Nam Kiều không chỉ là làm hệ thống, cô muốn làm máy bay, máy bay không người lái thực thụ.

Nghe Nam Tư, anh trai Nam Kiều nói, mấy tháng trước cô đã rút tất cả vốn ra khỏi hạng mục hệ thống điều khiển, đầu tư vào nghiên cứu phát triển máy bay không người lái rồi. Trong thời điểm thay đổi cơ cấu ngành nghề như vậy, cô lấy đâu ra nhiền tiền như thế để trả cho Châu Nhiên?

Nam Kiều hơi cuối đầu khoảng mười giây rồi nói: “Được”.

Lúc này, Châu Nhiên cũng rất rối rắm, không rõ là còn chút hy vọng ép Nam Kiều quay lại hay muốn giậu đổ bìm leo, bóp chết thứ mà cô yêu thích nhất trong tay mình. Anh ta cầm chìa khóa chung cư và nhẫn đính hôn, nói: “… Nam Kiều, theo đánh giá của anh, giá trị công ty em bây giờ đã tăng gấp đôi, số tiền em phải trả cho anh là mười hai triệu tệ”.

Nam Kiều như không hề dao động trước con số này, trả lời không chút do dự: “Được”.

Châu Nhiên cười nhạt: “Nam Kiều, em đã nghĩ kỹ chưa, chúng ta đã gửi cả thiệp mời đám cưới rồi, em từ hôn là làm mất mặt bố em đấy. Em đừng mong bố em, anh chị em sẽ cho em vay một đồng nào!”.

Nam Kiều mặt không lộ cảm xúc nhìn bầu trời tuyết rới: “Mở Tức Khắc Phi Hành vốn là việc của một mình Nam Kiều tôi”.

“Nam Kiều! Sao em quyết liệt như vậy!”. Châu Nhiên  cuối cùng cũng mất kiềm chế kêu lên: “ Bây giờ đã là thời đại nào rồi, làm gì có thằng đàn ông nào chưa từng chơi gái chứ? Muốn tìm một thằng đàn ông chung tình á, nằm mơ đi!”.

Gương mặt tuấn tú của anh ta trở nên hung dữ: “Nam Kiều, cô biết thứ tôi ghét nhất ở cô là gì không? Tôi ghét nhất là cái sự kiêu ngạo không coi ai ra gì của cô! Lúc nào cũng là tôi cúi đầu, tôi thỏa hiệp, tôi ngoan ngoãn cung phụng cô như công chúa. Cô đừng quên đó là tôi nể mặt bố cô! Với tính cách của cô, cô tưởng rằng sẽ có đàn ông thật lòng thích cô chắc? Tốt xấu gì cùng làm bạn trai cô bao năm , tôi chân thành khuyên cô một câu, đừng tự cao quá, cô chẳng qua cũng chỉ được sinh ra để cứu chị gái cô thôi. Ở nhà cô, cô chỉ là người thừa!”

Anh ta giận dữ nói xong liền quay đầu bỏ đi, trước khi đi còn không quên bồi thêm một con dao cuối cùng: “Nam Kiều! Công ty ghẻ đó của cô chờ chết đi!”

Dưới màn hình LED càng lúc càng có đông người tụ tập, ánh sang ngũ sắc không ngừng biến đổi, nhóm người của giáo hội bắt đầu cùng đi phát táo, hát thánh ca.

Nam Kiều bây giờ mới cảm nhận được cái lạnh thấu xương, Thường Kiếm Hùng đi tới, khép vạt áo bông rồi cài cúc cho cô.

“Tôi tự làm được”. Cô cứng nhắc nói.

Người phản bội rõ ràng không phải là cô, nhưng hóa ra cô mới là kẻ đại gian đại  ác thực sự, phải gánh chịu mọi lời độc địa. Nam Kiều quay đầu lại nhìn màn hình LED của The Place, trên đó đã bắt đầu chạy những dòng tin nhắn tỏ tình ngọt ngào lay động lòng người.

“Yêu anh trọn đời trọn kiếp. Ninh”.
“Em mãi mãi là cô ngốc của anh”.
“Cho đến khi biển cạn đá mòn, cả đời ở bên em. Gửi đến “quả quýt” mà anh yêu nhất”.

Mọi tình yêu đều hứa hẹn một thời hạn nào đó, nhưng không gì có thể tồn tại vĩnh viễn.

Nam Kiều lấy chiếc điện thoại Nokia cũ kỹ ra, mở danh sách liên lạc chỉ có mình cái tên Châu Nhiên nằm lẻ loi. Cô cố nhớ lại một cách tỉ mỉ bảy năm hai người quen nhau, phát hiện những chuyện đáng nhớ giữa họ vô cùng ít ỏi. Cô thả tay ra, chiếc điện thoại liền rơi xuống cống thoát nước qua khe hở trên nắp cống.

Sau khi chia tay vào đêm Giáng Sinh, Nam Kiều không trở lại căn chung cư của Châu Nhiên lần nào nữa. Cô bạn thân Âu Dương Ỷ cười cô đã đạt tới cảnh giới cao nhất của triết lý tối giản – đồ tùy thân chưa đầy một cái va li. Đừng nói các loại túi hàng hiệu, ngay cả một bộ đồ trang điểm cao cấp cũng không có, đúng là không để cô ả nhân tình mới được hưởng chút lợi lộc nào. Chỉ có Nam Kiều biết cô đã đánh mất thứ đáng quý nhất ở đó, không bao giờ lấy lại được nữa.

Nam Kiều không có bạn bè thân thiết, Âu Dương Ỷ có thể coi là người bạn duy nhất của cô. Hai người đều là người tỉnh H miền Nam, sau này vì bố thuyển chuyển công tác, Nam Kiều mới tới miền Bắc, sau đó đi du học nước ngoài. Âu Dương Ỷ thi vào khoa Sinh đại học T ở Bắc Kinh, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ thì mở một bệnh viện thú y ở khu Triều Dương.

Chiều tối hôm nay Nam Kiều tới bệnh viện thú y của Âu Dương Ỷ vừa làm xong một cuộc phẫu thuật, đang rửa tay thay đồ. Nam Kiều nhìn thấy có hai anh chàng một trước một sau bế chó ra, họ đều đeo kính râm, người đi sau trẻ hơn một chút, giúp người đi trước đeo khăn quàng cổ, nhanh chóng che quá nửa gương mặt. Người đi trước đi thẳng ra cửa, không nhìn ngang ngó dọc, người đi sau thấy Nam Kiều còn lịch sự giật đầu chào cô, miệng nở nụ cười ấm áp.

Âu Dương Ỷ lau tay nước ra: “Đúng là khách quý”. Cô ấy tết tóc lọn nhỏ, có hàng lông mày thẳng và hơi dữ, là một cô gái vô cùng ghê gớm.

Nam Kiều vẫn như đang nghĩ ngợi điều gì: “ Người vừa rồi hình như hơi quen mặt”.

Âu Dương Ỷ kéo đuôi mắt xuống làm mặt xấu với cô: “Nam Kiều, cậu bệnh nặng quá rồi đấy. Lư Châu - ảnh đế (1) mới, ngôi sao nam hot nhất hiện nay trên màn ảnh, hình ảnh anh ta giăng khắp sân bay, trung tâm mua sắm, rạp chiếu phim, ga tàu điện ngầm, bến xe bus, tạp chí, màn hình LED ngoài trời. Mà tớ vừa bảo anh ta tên gì ấy nhỉ?”.
Nam Kiều: “…”/
(1): Tài tử điện ảnh.
Nam Kiều không nhớ gì thật. Người ta nói cá vàng chỉ nhớ thứ mà nó nhìn thấy bảy giây, đầu óc của Nk dường như cũng có cấu tạo kỳ lại như thế - khi cô thông thể nảy sinh một liên tưởng hợp lý giữa sự vật và tên gọi của nó, cô sẽ không thể nhớ được tên vật đó.

Điều đáng buồn là cô cũng gặp trở ngại tương tự với con người.

Đối với người lớn lên cùng cô từ nhỏ như Âu Dương Ỷ, tên cô ấy tất nhiên đã in sâu vào trong não, cô sẽ không quên, nhưng nhớ tên người lạ đúng là cực hình.

Cũng vì thế, thành tích môn xã hội của cô vô cùng thê thảm, nhất là lịch sử, cô không tài nào nhớ nổi những cái tên người, địa danh và sự kiện phức tạp. Bạn học ai có biệt hiệu có khi cô còn nhớ được, người không có biệt hiệu thì cô chỉ có thể nhớ một hình ảnh, lúc gặp cố gắng lắm mới có thể nhận ra. Đây cũng là lý do khiến cô rất ít bạn, ấn tượng đầu tiên mà cô để lại cho nhiều người là lạnh lùng, vô cảm, xa cách, khó gần.

Khi Châu Nhiên theo đuổi cô, anh ta đã tặng cô một chiếc điện thoại di động, trên màn hình hiển thị ảnh và tên anh ta rất to, chỉ là chiếc điện thoại đó dã bị cô vứt đi rồi, về sau cũng không định mua lại nữa.

Âu Dương Ỷ rót cho cô cốc nước: “ Nào, uống ngụm nước cho đỡ sợ”.
Nam Kiều: “…”.

Âu Dương Ỷ: “hai người đó có phải đều rất đẹp trai không? Có phải cậu đã quên sạch sành sanh cái mặt của gã công tử bọ họ Châu kia ngay rồi không?”.

Nam Kiều: “…”.

Âu Dương Ỷ cười bí ẩn: “ Tớ toàn chữa bệnh cho thú cưng của sao, cậu chăm tới dây rửa mắt thì sẽ không nhớ nhung tên kia nữa”.

Nam Kiều : “…”. Cô cảm thấy cần phải ngăn Âu Dương Ỷ tiếp tục nói luyên thuyên lại, bèn lấy ra một tấm card đen in nổi, đưa cho Âu Dương Ỷ, “Đây là đâu?”

Âu Dương Ỷ cầm tấm card, trên đó in nổi một hình tam giác Penrose kinh điển, chữ “Lucid Dream” được viết một cách hoa lệ, phía dưới là địa chỉ.

“Mộng Cảnh Tỉnh Táo, một quán bar lớn rất hot ở khu Tam Lý Đồn hai năm gần đây, nổi tiếng với các bữa tiệc hóa trang về đêm”. Giọng nói uể oải của Âu Dương Ỷ xen  lẫn chút mờ ám, ánh mắt nhìn Nam Kiều có vẻ khác thường, “Sao? Cậu muốn đi à? Đây không phải là phong cách của cậu mà”.

“Không sạch sẽ à?”

Âu Dương Ỷ lắc dầu, “Không đến nỗi thế, mấy năm nay, quản lý chặt, Thiên Thượng Nhân Gian cũng bị dẹp nữa là, quán này làm ăn tốt tất nhiên là do kinh doanh đàng hoàng. Có điều…” Cô ấy kéo dài giọng, thấy Nam Kiều cau mày mới mím môi cười nói: “Cũng chút lách luật”.
Nam Kiều gật đầu.

-----
Lời của Qing: hey, 25 trang... bài sau hót man mới xuất hiện.


Đã sửa bởi Nhothanh lúc 25.06.2018, 14:05, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ngocanh234, SAYan NT và 590 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C897

1 ... 130, 131, 132

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

12 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 124, 125, 126

18 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107



Aka: Cần nâng giá hơm :">
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 1071 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 514 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Công Tử Tuyết: ssngoc ơi ss nhường em cái nhẫn xanh này đi, trong shop vẫn còn một cái xanh đấy ạ
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 558 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 531 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1019 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 504 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
TửNguyệtLiên: Đã có chương mới, mọi người ủng hộ với nha ^^ viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 327 điểm để mua Ếch che nắng
Hạ Quân Hạc: =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.