Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 

Độc tình - Lục Xu

 
Có bài mới 04.03.2018, 14:26
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5117
Được thanks: 15999 lần
Điểm: 9.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Độc tình - Lục Xu - Điểm: 11
Chương 45

Type: Thùy Miên


Lê Họa xoay xoay chiếc túi xách, cuối cùng quay lại, mỉm cười nhìn Lộ Thiếu Hành. Thật may mắn vì cô đã đi đôi giày cao gót này, khiến cảm giác đuối thế trước mặt anh giảm bớt đi, dù cho đó chỉ là sự an ủi do cô tự tạo ra.

“Không phải.” Nói rồi, cô bỏ đi.

Thật buồn cười. Anh như một người chỉ biết làm đại sự, cho rằng cô không hiểu anh. Còn cô chỉ như một cô gái bình thường cảm thấy người đàn ông này không hiểu mình.

Lộ Thiếu Hành giữ tay cô lại: “Nếu không phải vậy thì nói rõ ra đi.”

Lê Họa quay đầu lại: “Nói gì?”.

“Nếu không phải vì chuyện nhà họ Tô, thì vì lý do gì?”

Hiện tại, anh đột nhiên hiểu ra tốt nhất không nên nói những lời đại loại “anh hiểu em” với người phụ nữ này. Chơi trò đoán ý người khác, anh luôn thua. Nếu đã không đoán ra thì tốt nhất nên nói cho rõ ràng để tránh hiểu lầm.

Tuy nhiên, Lê Họa không chịu thỏa hiệp: “Đúng vậy, không phải vì nhà họ Tô, là vì họ Vương, họ Tôn…”.

Lộ Thiếu Hành càng siết chặt bàn tay khiến cánh tay đang lạnh băng của cô thêm đau nhức. Anh không thích cô gây sự vô lý kiểu này, vốn không thoải mái, cô còn dám xuất hiện trước mặt anh.

Một khi Thượng đế đã muốn ban duyên phận cho ai đó thì quỷ thần đều không cản được.

“Bỏ tay ra!” Lê Họa cố vùng vẫy. Tay còn lại cầm túi xách liên tục đập vào người Lộ Thiếu Hành. Anh vẫn đứng yên, không có dấu hiệu sẽ buông tay.

“Xả giận xong rồi thì có thể nói được chưa?”

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh. Anh đứng yên như vậy chỉ vì muốn để cho cô xả giận sao?

Sự cảm động đúng là khắc tinh của phụ nữ.

Cô thở dài: “Anh bỏ tay ra trước đã”.

“Em nói trước.” Anh cố chấp.

“Đúng như anh nghĩ đấy, chẳng phải anh và cô Tô sắp đính hôn sao? Em ở lại làm gì? Hai người trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, rất xứng đôi. Em cảm thấy mình không xứng với anh, vậy được chưa?”

Lộ Thiếu Hành nhìn cô chằm chằm.

“Mâu thuẫn đến nỗi khiến người ta chán ghét.” Anh dừng lại giây lát, “Một chút tự tin cũng không có”.

Anh nói không sai. Cô chính là thiếu tự tin, bây giờ thấy bộ mặt thật của cô rồi, anh buông tay được rồi chứ? Tốt nhất anh nên mau chóng bỏ lại cô, rồi sau đó cho rằng mình đã quyết định đúng đắn.

Lê Họa đứng yên đó, không có ý định đi.

Anh nhìn cô, tự hỏi liệu trong lòng cô có đang mắng chửi bản thân hay không. Đột nhiên anh bật cười: “Nhưng anh cũng chẳng ra làm sao cả, vừa cố chấp, vừa bướng bỉnh, lại thiếu kiên nhẫn…” ngẫm nghĩ một lát, anh nói tiếp, “Vậy nên, công bằng mà nói, anh đâu có xứng với một cô gái hoàn hảo?”.

Lê Họa chỉ biết nhìn anh, không nói nên lời. Nếu vừa rồi chỉ là sự cảm động, thì lúc này có lẽ trái tim đã rung động. Tại sao anh lại làm vậy, tại sao anh lại tốt hệt như trong tưởng tượng của cô? Anh cứ tồi tệ một chút thì cô đã có thể bước đi không quay đầu. Tại sao luôn luôn như vậy?

Cô hít sâu một hơi, giơ túi xách lên đập thật mạnh vào người anh, cố gắng kiềm chế tình cảm đang dâng trào trong lòng.

Cô định bỏ chạy, Lộ Thiếu Hành liền tóm lấy cánh tay cô. Anh không tin ở trước mặt anh mà cô vẫn ngoan cố muốn chạy trốn.

“Tất cả mọi việc anh đều có thể thương lượng, duy nhất chỉ có hôn nhân là không. Chuyện này không ai có thể quyết định thay anh, kể cả bố mẹ anh.” Sau khi nói rõ ràng, anh mới nhìn xem cô phản ứng thế nào.

Lê Họa mím chặt môi, không lên tiếng.

Lộ Thiếu Hành bắt đầu mất kiên nhẫn: “Vẫn muốn đi?”.

Cô cúi đầu, không đáp.

Bây giờ anh cũng chẳng cần kiêng dè gì nữa, quan sát xung quanh không có người, anh lập tức trở nên “vô lại”: “Em còn chưa trả tiền cho anh mà đã muốn bỏ trốn à? Muốn chạy thì trả tiền đi đã”.

Dứt lời, sắc mặt anh đỏ bừng. Đại để là chưa bao giờ phải nhiều lời nói với ai đó như vậy, hơn nữa đối tượng lại là phụ nữ. Chuyện này đồn ra ngoài người ta lại tưởng nhà anh làm ăn thất bát đến nỗi phải đòi nợ một người phụ nữ.

“Không có tiền, không trả nổi.” Lê Họa rốt cuộc cũng chịu nhìn anh,

“Ồ vậy thì tốt rồi.” Anh cười xấu xa, “Lấy chính mình ra trả nợ đi”.

“Em…”

Lộ Thiếu Hành không để cô kịp nói gì, lập tức kéo cô đi về phía xe của mình.

Chuyện bán thân trả nợ nghe có vẻ hoang đường, nhưng nếu có thể lấy làm trò tiêu khiển một lát cũng không đến nỗi nào.

Sức mạnh cơ bắp có thể coi là ưu điểm trời sinh của đàn ông. Lê Họa hoàn toàn không biết Lộ Thiếu Hành sẽ đưa cô đi đâu, nơi ở của anh sang trọng đến nỗi khiến cô cảm thấy không tự nhiên, lại có chút chán ghét, nhưng cô cũng chẳng biết phải làm thế nào. Anh cưỡng ép, không cho cô sự lựa chọn. Đôi khi như vậy cũng tốt, khi mà bản thân chưa biết nên làm gì, có một người thay mình quyết định lại hay. Cho dù kết quả không được như ý cô thì vẫn tốt hơn là cứ đắn đo suy nghĩ mãi. Mấy chuyện lãng mạn chắc chắn sẽ không xảy ra, cô cũng không hy vọng gì.

Lộ Thiếu Hành lấy thẻ mở cửa phòng, liếc cô một cái: “Đừng hòng chạy!”.

Cửa mở ra, anh ôm cô vào nhà, lập tức giở trò, tất cả bất mãn đều quẳng ra sau đầu, hưởng thụ trước đã rồi tính tiếp.

Lê Họa thở dốc vài hơi, lấy chân đá Lộ Thiếu Hành, nhắc nhở: “Đóng cửa!”.

Nghe vậy, Lộ Thiếu Hành nở nụ cười gian xảo.



Chẳng sai khi người ta nói phụ nữ giống ma túy, rất dễ gây nghiện. Còn có hại hay không lại phụ thuộc vào cách bạn sử dụng nó.

Lộ Thiếu Hành ngồi dậy, nhìn chằm chằm cô một lúc rồi mới đi vào phòng tắm. Lê Họa nằm đờ ra đó hồi lâu, sau đó cũng trở dậy chỉnh đốn lại một lượt.

Lê Họa luôn cảm thấy, đối với Lộ Thiếu Hành, cô dường như chỉ là một người bạn gái hay giận dỗi, cãi nhau chán rồi lại làm lành. Suy nghĩ đó của cô không hề sai, Lộ Thiếu Hành đúng là coi cô như vậy.

Mọi người đều mang trong mình ít nhiều tính “tự yêu bản thân”, luôn cho rằng ai đó thích mình nhiều năm thì sẽ mãi thích mình như vậy, không dễ dàng gì mà thích một người khác.

Lê Họa ra khỏi phòng tắm, trông thấy Lộ Thiếu Hành đã nằm nhàn nhã trên giường.

“Giờ nói được chưa?” Anh kéo cô vào lòng.

Sau khi đã cho bản thân “thù lao” nhất định, anh quyết định sẽ lắng nghe lý do bỏ đi của cô, có lẽ sẽ khiến anh không mấy vui vẻ, may là đã điều chỉnh trước rồi. Anh luồn tay vào mái tóc cô, nếu không chịu nằm yên thì tóc cô sẽ bị kéo, người đau là cô, chẳng liên quan gì đến anh cả.

“Bố mẹ Trác Dực Đình đến tìm anh phải không?”

Anh còn tưởng cô không chịu nói. Anh gật đầu: “Ừ”.

“Họ nói gì?”

Tốc độ dò hỏi này khiến anh không khỏi buồn cười: “Họ muốn anh chia rẽ một cặp tình nhân vốn cũng chẳng yêu nhau sâu đậm lắm.” Anh chăm chú nhìn cô, “Thật ra anh nghĩ, chẳng cần đến anh chia rẽ, họ cũng sẽ tan vỡ thôi. Vậy nên anh quyết định mặc kệ”.

Lê Họa nhíu mày. Lộ Thiếu Hành bóp hai má cô, mạnh đến nỗi hằn vết đỏ trên mặt cô.

“Vậy nên cảm ơn vì anh đã mặc kệ nhỉ?”

“Nếu em lấy chính bản thân ra để cảm ơn thì anh sẵn sàng nhận.”

Lê Họa ngồi bật dậy. Ngón tay anh vẫn đang quấn chặt mấy sợi tóc của cô khiến cô đau kêu lên một tiếng, lại nằm trở về vị trí cũ. Có một vài người, chỉ khi bị đau mới biết ngoan ngoãn.

Cô bèn cầm lấy tay anh, cắn một phát. Như vậy mới công bằng.

“Đâu chỉ có mặc kệ!”

“Ý em là muốn kể anh nghe phiên bản khác à?”

Sự thờ ơ của anh khiến cô khó chịu. “Bố mẹ anh ấy có hứa sẽ cung cấp cho anh tài liệu công trình XX và giảm giá 20% so với thị trường nếu anh khiến Trác Dực Đình chia tay với em không?”

Lộ Thiếu Hành nhìn cô giây lát rồi trả lời: “Đúng là như vậy”.

Cô làm vẻ mặt quả nhiên là đúng.

“Ai nói với em?”

“Có quan trọng không?” Nỗi thất vọng thoáng qua.

Lộ Thiếu Hành bất mãn: “Em nghĩ anh là người thế nào”, anh nhíu mày, “Có người chủ động cho mình lợi ích, chẳng lẽ lại từ chối?”.

Lê Họa im lặng.

Anh cười: “Anh không phải người tốt như em nghĩ. Nếu được lợi thì chẳng có lý do gì để từ chối cả. Em muốn nghe sự thật không? Số tiền tiết kiệm kiếm được từ hợp đồng đó, anh đã dùng để trả nợ cho em đấy, khoản em vay nặng lãi và cả khoản vay từ Tô Tự. Con người anh là như vậy, dùng tiền của người khác để mua tình người, hơn nữa còn muốn mượn cơ hội đó khiến em cảm động”.

Nhịp thở của cô tăng dần. Sự thật đúng là như vậy, nhưng từ chính miệng anh nói ra, cơ hồ đã biến thành bộ dạng khác.

“Em có thể coi đó là phí chia tay mà bố mẹ bạn trai cũ của em trả cho em.” Lộ Thiếu Hành dừng lại, buông những sợi tóc quấn trên ngón tay ra, “Có điều, tất cả đều là người khác tự nguyện mang đến, anh chưa bao giờ chủ động đề nghị, cũng sẽ không làm điều gì do được người khác yêu cầu, tuyệt đối không”.

Mọi chuyện đã xảy ra, nhưng không phải do anh muốn.

Cô hiểu.

Anh không hề cố ý xuất hiện để trêu đùa cô.

Thật ra, đây chính là cái cô muốn. Về chuyện anh không phải một người chính trực, cô lại cảm thấy dễ chịu. Cô không thích anh quá tốt, như vậy sẽ tạo cảm giác xa cách.

“Hiểu rồi chứ?” Thấy cô không nói gì, anh giật nhẹ tóc cô.

“Ừ.” Hiểu rồi thì sao đây?

“Em gặp Trác Dực Đình rồi phải không?” Ngoài Trác Dực Đình, anh không nghĩ ra ai có thể kể với cô những chuyện kia, “Gặp riêng?”.

“Điều gì quan trọng hơn?”

Gặp riêng quan trọng hơn hay gặp Trác Dực Đình quan trọng hơn?

Anh hôn lên trán cô: “Em có thể chủ động hỏi anh mọi chuyện. Em không cảm thấy là nghe mọi chuyện trực tiếp từ anh sẽ rõ ràng hơn sao?”.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: HNRTV, Như Thanh, conluanho
     

Có bài mới 05.03.2018, 16:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5117
Được thanks: 15999 lần
Điểm: 9.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Độc tình - Lục Xu - Điểm: 11
Chương 46

Type: Thùy Miên


Thấy Tô Tự chẳng có biểu hiện lo lắng gì khi mình “mất tích”, Lê Họa tỏ ra tức giận, liên tục cằn nhằn khiến cô nàng phát phiền.

“Thôi thôi, mình biết Lộ Thiếu Hành ở đấy rồi thì còn lo cho cậu làm gì?” Tô Tự trợn mắt, tại sao phải lo lắng cho cái đôi yêu đương vụng trộm này chứ.

“Cậu không quan tâm mình thì có.” Lê Họa nói chắc như đinh đóng cột.

“Dạ vâng, tôi không quan tâm cô, chỉ có Lộ Thiếu Hành quan tâm cô thôi.” Tô Tự cố ý kéo dài giọng. Đèn tín hiệu vừa chuyển sang màu đỏ, cô dừng xe lại, quay sang nhìn Lê Họa: “Cô nam quả nữ ở chung nhà, đã làm những gì rồi?”.

“Làm cái trong đầu cậu đang nghĩ!” Lê Họa cười, “Cậu muốn nghe diễn biến hay nghe kết quả?”.

“Cả hai.”

“Diễn biến chẳng có gì hay, kết quả vô vị. Vậy đó!”

“Hừm…” Tô Tự bĩu môi, tiếp tục lái xe.

Lê Họa ở Bắc Thành đã khá lâu, đến lúc phải trở về rồi. Lê Họa được Tô Tự đưa đến sân bay, ngồi trong phòng chờ, cô buồn chán cầm tờ tạp chí mà người khác vừa đọc lên xem. Hóa ra tiểu thư nhà họ Tô lại là một cô gái nổi bật như vậy, nhìn gương mặt còn tưởng là ngôi sao mới nổi, xinh đẹp dịu dàng, ánh mắt trong veo. Lê Họa nhủ thầm, nhất định là Lộ Thiếu Hành chưa gặp trực diện cô gái này, nếu không, chưa biết chừng anh sẽ nhất kiến chung tình. Người ta ai chẳng khao khát những thứ tốt đẹp, sau đó tiếp tục tưởng tượng xa xôi.

Đợi mãi cũng đến giờ bay, chẳng có gì làm, cô định chợp mắt một lát cho tới khi máy bay hạ cánh xuống Yên Xuyên.

Ghế bên cạnh có người ngồi xuống, Lê Họa không mấy chú ý. Khi nhận ra mùi hương quen thuộc, cô mới quay sang.

“Anh…”

Cô chưa nói hết câu đã bị Lộ Thiếu Hành bóp cằm: “Em ngạc nhiên hay kinh sợ thế?”.

“Anh không thấy phiền à?” Lê Họa liếc anh một cái, “Anh đâu có nói với em hôm nay anh về”.

“Em không hỏi.”

“Anh cũng không nói.”

“Không nói mà gặp ở đây thì là duyên phận rồi?”

“Thực tế cho thấy duyên phận đa số là do con người tạo ra.” Cô cười khẽ.

Lê Họa vào nhà vệ sinh, lúc trở ra, cô bắt gặp một cô gái đang đứng trước gương, dùng nước để chà xát một vết bẩn như bị đồ uống đổ vào. Thấy Lê Họa nhìn, đối phương ngượng ngùng cười.

Người ta đều nói Yên Xuyên nhiều mỹ nữ, trước đây Lê Họa không tin, bây giờ mới thấy đúng thật. Cô gái này có phong thái khiến người khác phải ngoái nhìn vài lần.

Lê Họa về ghế ngồi, Lộ Thiếu Hành gấp lại tờ báo trên tay: “Lâu thế?”.

“Ngắm người đẹp.”

“Sao không gọi anh?” Lộ Thiếu Hành làm vẻ mặt tiếc nuối.

“Em nói thật đấy, xinh lắm.”

“Ồ.” Anh cười bỡn cợt, “Để anh đi xác nhận?”.

Dù Lộ Thiếu Hành tỏ ra rất hào hứng nhưng cô biết anh hoàn toàn không để ý.

Từ sau khi trở về Yên Xuyên, Lộ Thiếu Hành mỗi ngày đều bận rộn, Lê Họa cũng chăm chỉ làm việc. Không có chuyện gì đặc biệt, hai người ở bên nhau rất yên ổn, không quá ngọt ngào, nhưng cũng không cãi vã.

Hết giờ làm, Lộ Thiếu Hành vừa vào trong xe thì nhận được điện thoại của Đường An An, giọng điệu nghe không vui vẻ cho lắm, hình như ở nhà xảy ra chuyện gì. Anh gọi điện báo Lê Họa hôm nay sẽ không về Đông Linh, sau đó lái xe về thẳng nhà bố mẹ.

Lộ Chính Nhiên chưa về, Đường An An thì đang ngồi trong phòng khách với vẻ mặt nặng nề, nghe tiếng bước chân, bà cũng không ngoảnh lại xem ai.

Lộ Thiếu Hành tháo giày, tươi cười đi tới.

“Sao thế này?” Anh nhìn đĩa quýt trên bàn đã bị bóc nát be nát bét, “Mấy quả quýt này đắc tội gì với mẹ của con thế? Để con bóc thử một quả xem thế nào, biết đâu có quả ngọt, không để mẹ phải ăn quả chua đâu”.

Đường An An nhìn con trai, trong lòng không biết nên nổi giận hay nên cười.

“Có đúng như Trác Kính nói không?” Đường An An phiền muộn cả ngày, rốt cuộc cũng đợi được đến lúc Lộ Thiếu Hành về, bà không thể nhịn được nữa.

Hôm nay trước mặt bao nhiêu người, vợ chồng Trác Kính cũng không biết giữ ý tứ mà khuyên bảo bà, khiến bà chỉ biết ngơ ra giữa đám đông. Nghe họ nói mãi một hồi bà mới hiểu ra phần nào, người phụ nữ dụ dỗ Trác Dực Đình trước kia đang hẹn hò với con trai bà. Điều khiến bà nổi điên nhất chính là việc Lộ Thiếu Hành đưa người phụ nữ kia đến dự tiệc đính hôn của hai nhà Đường, Thẩm, có thể không tức giận được ư? Tuy rằng trước mặt người ngoài, Đường An An vẫn ra sức bảo vệ con trai, mỉa mai vợ chồng Trác Kính không quản được con mình còn để ý chuyện nhà người khác. Có điều, bà biết họ nhắc nhở vậy cũng không phải vô lý.

“Cái gì đúng cơ ạ?” Lộ Thiếu Hành vẫn tỏ ra bình thường, ngồi xuống đối diện Đường An An.

Thái độ này của anh khiến Đường An An không biết nên nói gì, đã chuẩn bị bao nhiêu lời lẽ để nói ra vậy mà con trai lại giả vờ không biết.

“Rốt cuộc có phải sự thật hay không?” Lần này, bà dứt khoát không để Lộ Thiếu Hành trốn thoát. Đã vài lần dùng đến chiêu này, lần nào bà cũng bị qua mặt. Nhưng đây là vấn đề nghiêm túc, nhất định phải giải quyết hẳn hoi.

“Mẹ không nói cho con biết là chuyện gì thì con làm sao biết có thật hay không.” Lộ Thiếu Hành càng tỏ ra thờ ơ thì Đường An An càng trở nên rối rắm.

“Con bé qua lại với Trác Dực Đình,…” Bà không thể nào nói được hết câu, “Con nói đi, rốt cuộc con và nói có quan hệ gì?”.

“Không có gì cả.” Lộ Thiếu Hành trả lời dứt khoát. Anh làm sao có quan hệ gì với người phụ nữ của Trác Dực Đình được chứ? Anh chỉ có quan hệ với người phụ nữ của mình thôi…

Đường An An vẫn chưa thỏa mãn.

“Vậy chuyện con đưa con bé đó đến dự tiệc đính hôn là thế nào?”

“Vô tình gặp ở đó thôi mẹ”, Lộ Thiếu Hành thản nhiên, “Sao thế ạ?”.

Dù thấy con trai biểu hiện rất tự nhiên nhưng Đường An An vẫn cảm thấy không yên tâm. Những gì Lộ Thiếu Hành đã làm suốt nhiều năm qua khiến bà quả thật không hiểu rõ, bà chỉ lo lắng con mình bị lừa.

“Trác Kính nói nhờ con mà Trác Dực Đình mới chia tay với con bé đó, rốt cuộc con dùng cách gì? Sao tự dưng lại dính dáng đến nó?”

“Hai bác đã nói gì với mẹ à?” Lộ Thiếu Hành bắt đầu có chút hối hận khi đưa Lê Họa đến bữa tiệc kia.

“Họ nói con bé đó rất hám tiền, con thì gia thế tốt, sau khi gặp được con, nó liền bỏ Trác Dực Đình để bám theo con.” Nghĩ đến vẻ mặt ghen ăn tức ở của vợ chồng Trác Kính lúc ấy, Đường An An cũng cảm thấy thỏa mãn phần nào lòng hư vinh của mình, “Đúng vậy không?”.

“Gần như vậy.” Lộ Thiếu Hành không có gì để giải thích nên cứ để mặc cho mọi người nghĩ sao thì nghĩ, “Mẹ gọi con về để hỏi chuyện này thôi à?”.

Đường An An gượng gạo cười: “Hôm nay mẹ nấu cơm đấy, con muốn ăn gì?”.

Lộ Thiếu Hành day trán.

Hôm sau, Lộ Thiếu Hành chưa thể quay về Đông Linh ngay, chút chuyện nhỏ của anh cũng bị lãng quên. Lộ Ôn Thịnh trở về, quả thật là điều ngoài dự kiến của mọi người.

“Anh hai!” Lộ Diệc Cảnh lười nhác gọi Lộ Thiếu Hành, “Anh ba lần này sợ là không ổn”.

“Ừ.” Lộ Thiếu Hành lờ mờ đoán ra. Lần này Lộ Ôn Thịnh về nhà, ai cũng nóng lòng muốn biết kết quả sẽ ra sao. Thời đại bây giờ khác trước rồi, bậc bề trên luôn cho rằng quyết định của mình là đúng, nhưng chưa đến phút cuối thì chưa biết được bọn họ sẽ khuất phục hay thỏa hiệp.

Thật hiếm khi cả nhà có mặt đông đủ ăn cơm cùng nhau, đã vậy còn dư một người ngoài.

Diệp Tinh nhìn con trai: “Y Hàm đến làm khách mà sao con cứ chăm chăm ăn, không để ý đến con bé thế?”.

Lộ Ôn Diên ngẩng đầu liếc mẹ một cái rồi quay sang mỉm cười với Tỉnh Y Hàm: “Tôi vô ý quá, mong cô Tỉnh đừng để bụng nhé”. Đoạn, anh ta gắp thức ăn cho Tỉnh Y Hàm.

“Không sao đâu, anh cứ để tôi tự nhiên.” Tỉnh Y Hàm cười nhã nhặn, sau đó còn gắp thức ăn cho Lộ Chính Hoán và Diệp Tinh khiến hai vị phụ huynh vô cùng hài lòng.

Lộ Thiếu Hành thích thú nhìn Lộ Ôn Diên, xem xem cậu em này sẽ làm gì.

Bữa cơm này kéo dài khá lâu, phần lớn thời gian là Lộ Chính Hoán và Diệp Tinh hỏi chuyện Tỉnh Y Hàm. Lộ Chính Nhiên và Đường An An ra sức khen ngợi. Còn lại mấy anh em cố gắng làm như mình là không khí.

Ăn uống xong, Lộ Ôn Thịnh cùng với mấy anh em ngồi nói chuyện ngoài chòi nghỉ.

“Nhoáng cái về cả, mấy người giỏi nhỉ.” Học được thái độ bằng mặt không bằng lòng, học được cách chống đối cả rồi.

Lộ Ôn Diên không mấy hăng hái: “Anh à, vị trí ở Hoàn Quang vốn là của anh, anh về cũng phải”.

Lộ Ôn Thịnh nhíu mày: “Chú biết rõ ý của bố mẹ là gì mà”.

Mục đích gọi Lộ Ôn Thịnh trở về vốn không phải vì chuyện tiếp quản công ty, bố mẹ họ chỉ muốn cảnh cáo Lộ Ôn Diên rằng nếu anh ta không nghe lời thì sẽ bị thay thế bất cứ lúc nào.

Lộ Thiếu Hành nhìn hai anh em bọn họ: “Hai người sắp cãi nhau đấy à? Có cần tôi tránh mặt không hả?”

Lộ Ôn Diên trừng mắt: “Anh lo chuyện của mình trước đi, người tiếp theo bị xử lý là anh đấy, đừng có cười trên nỗi đau của người khác”. Đoạn, anh ta đứng dậy bỏ ra ngoài. Diệp Tinh đang ở ngoài kia, phỏng chừng muốn Lộ Ôn Diên đưa Tỉnh Y Hàm về. Xem ra bố mẹ anh ta rất thích cô gái này, đối đãi như con dâu không bằng.

Lộ Ôn Thịnh cũng cảm thấy nhàm chán: “Vừa trở về chưa quen múi giờ, đi ngủ đây”.

Lộ Diệc Cảnh nhún vai, chuẩn bị đứng dậy đi nốt thì bị Lộ Thiếu Hành giữ lại: “Chú lại sao rồi?”.

“Sao là sao?” Lộ Diệc Cảnh khó hiểu.

“Nghe nói dăm ba bữa chú lại bay sang Pháp. Giờ giỏi rồi nhỉ?” Lộ Thiếu Hành nhìn chằm chằm Lộ Diệc Cảnh. Trước đây còn độc thân muốn làm gì thì làm, không ai hỏi đến, nhưng giờ lập gia đình rồi, không thể cứ như vậy mãi được.

Lộ Diệc Cảnh sa sầm mặt: “Anh cũng khác gì đâu mà lên giọng với em!”.

“Ít nhất tôi không đùa với chuyện hôn nhân, càng không có mối quan hệ ngoài luồng khi đã kết hôn.”

Câu nói của Lộ Thiếu Hành có vẻ nặng nề, khiến Lộ Diệc Cảnh nghe xong sắc mặt càng trở nên khó coi. Anh ta tóm lấy ống tay áo của Lộ Thiếu Hành: “Anh nói đi, em nên làm gì bây giờ?”. Ai cũng cho rằng anh ta là kẻ vô dụng, một công tử ăn chơi phá hoại. Người ngoài nghĩ vậy, người trong nhà cũng nghĩ vậy, thậm chí chính bản thân anh ta cũng cho là như vậy. Nhưng anh ta lại gặp phải một cô gái, cầm lên được mà không buông xuống được, trên vai còn cả một tảng đá hôn nhân đè nặng. “Anh, em nói nghiêm túc đấy, em muốn ly hôn, cứ tiếp tục thế này sớm muộn em cũng phát điên mất”.

Bình thường hay nghe Lê Họa và Tô Tự trò chuyện, Lộ Thiếu Hành cũng biết được phần nào chuyện của Tô Tự. Đặc biệt là khi ở trước mặt anh, Lê Họa luôn nói vòng vo, khiến anh hiểu rõ thái độ của Tô Tự.

“Chú biết chuyện này là không được. Chỉ cần chú còn mang họ Lộ thì không thể mở miệng nói đến việc đó.” Lộ Thiếu Hành nói một câu chặn đường lui của Lộ Diệc Cảnh.

“Anh nói đi, tại sao em phải chịu ấm ức vì cái nhà này? Giang Tri Ngữ là tiểu thư thì sao chứ, em không phải con người chắc? Mọi người có biết cô ta là người thế nào không? Tính tình khó ưa, động một chút là nổi khùng lên, đá thúng đụng nia. Hễ trông thấy em là cô ta buông lời châm chọc mỉa mai. Em là một thằng đàn ông, cái em cần không phải là một cô vợ suốt ngày coi em là nô lệ. Còn tiếp tục, em sẽ phát điên thật đấy.” Lộ Diệc Cảnh ức chế nói liền một mạch.

Lộ Thiếu Hành nhướng mày: “Anh chỉ muốn nhắc nhở chú tỉnh táo. Có đúng là chú đang thích một người khác không?”.

“Anh đang đùa à?”

“Tất cả hành động của chú đều bị Giang Tri Ngữ nắm rõ trong lòng bàn tay, chú thích người khác chẳng lẽ cô ta còn không biết? Tại sao cô ta vẫn để yên, chú không nghĩ cho kỹ?”

Lộ Diệc Cảnh khựng lại: “Nghe nói… Giang Tri Ngữ có một người em sinh đôi, chẳng lẽ…” Chẳng lẽ tất cả là một màn kịch?

Lộ Thiếu Hành nhắm mắt, “Em gái sinh đôi của Giang Tri Ngữ bị bắt cóc qua đời từ năm bảy tuổi rồi.”.

Lộ Diệc Cảnh kinh hãi.

“Giờ chú nghĩ cho kỹ xem, cô gái chú gặp ở Pháp là ai?”

Lộ Thiếu Hành nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Lộ Diệc Cảnh, có lẽ anh ta đã hiểu ra phần nào rồi.

Vốn Lộ Thiếu Hành không để ý nhiều, nhưng sau khi nghe Lộ Ôn Diên nói không điều tra được thông tin của cô gái bên Pháp, hơn nữa ở buổi dạ tiệc, có người gọi Tô Tự bằng cái tên khác, nên anh nảy sinh nghi ngờ. Trên thế giới này có thể tồn tại hai người phụ nữ giống nhau, nhưng y chang như hai giọt nước thì thật ly kỳ. Huống hồ, Tô Tự là người biết diễn xuất.

Lộ Thiếu Hành nghĩ đến chuyện trước đây không điều tra ra được tin tức gì về Lê Họa, lần này cũng vậy, Lộ Ôn Diên không tìm ra bất kỳ manh mối nào về cô gái có diện mạo rất giống Tô Tự kia. Vậy thì khả năng đó là một người rất cao.

Còn lý do tại sao Tô Tự phải làm vậy, chỉ có cô ta mới rõ. Nực cười hơn là, khi sắm vai một người khác, Tô Tự lại quyến rũ được Lộ Diệc Cảnh.

Lộ Thiếu Hành nhìn em trai, những gì cần nhắc nhở cũng nhắc cả rồi. “Liệu mà thu xếp đi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: HNRTV, Như Thanh, conluanho
     
Có bài mới 08.03.2018, 20:31
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5117
Được thanks: 15999 lần
Điểm: 9.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Độc tình - Lục Xu - Điểm: 11
Chương 47

Type: Thùy Miên


Sau một ngày tăng ca, Lê Họa rời khỏi công ty với cái cổ mỏi nhừ. Trông thấy xe của Lộ Thiếu Hành, cô cứ thế đi tới. Thói quen là một thứ thật đáng sợ, lần đầu tiên thấy anh đợi ở đây, cô cảm động, nhưng sau nhiều lần như vậy, cô lại chẳng còn cảm giác gì nữa.

Lộ Thiếu Hành nửa cười nửa không. Gần đây cô rất cứng đầu, nếu anh không đến đón cô về Đông Linh thì cô sẽ không chủ động về đó.

“Càng ngày càng làm giá rồi!” Khiến anh phải đợi ở đây lâu như vậy, dường như trong tiềm thức anh luôn cho rằng thời gian của mình quý giá hơn của cô.

Lê Họa mở cửa lên xe, “Em có yêu cầu anh làm vậy đâu”.

Giọng điệu gì thế? Anh “hừ” một tiếng, “Dạo này bận lắm à?”.

“Chưa bằng anh.” Lê Họa thắt dây an toàn, miệng mỉm cười.

Thế gian này vốn không có gì đáng để con người ta phải đau khổ, vậy nên hãy cố gắng tươi cười. Huống hồ, những chuyện đau khổ nhất đều đã trải qua rồi, cho dù tương lai ra sao, cũng sẽ không có gì tồi tệ hơn được nữa.

Có lẽ sự xuất hiện của Lộ Thiếu Hành là để thức tỉnh cô, cũng có thể cuộc sống vốn là cuốn sách giáo khoa tốt nhất, dạy cho cô nhận ra rằng, ham muốn càng nhiều thì càng khó có được hạnh phúc.

Cô khăng khăng muốn nắm giữ mãi những thứ thuộc về mình. Nhưng cho dù đối phương hứa hẹn vĩnh viễn thì sao, sẽ thật sự trở thành vĩnh viễn ư? Đã vậy, cần gì phải cưỡng cầu. Tâm trạng có sự thay đổi tích cực giúp cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Vào làm trong công ty này chưa lâu, nhưng Lê Họa đã đảm nhận khá nhiều việc, đây chính là cơ hội tốt để cô rèn giũa bản thân.

Hoàng hôn luôn mang lại cho người ta rất nhiều cảm xúc, chúng như những hạt bụi bay lơ lửng trong không khí, tầng tầng lớp lớp, hỗn loạn, mờ ảo.

Lê Họa cầm điện thoại chơi game, Lộ Thiếu Hành dừng đèn đỏ, quay sang nhìn cô rồi nói: “Ngốc!”.

Trò đơn giản vậy mà cũng không qua.

Lê Họa không nói gì, lẳng lặng chìa điện thoại cho anh. Nếu cô ngốc thì để xem anh thông minh cỡ nào. Lộ Thiếu Hành không hề do dự nhận lấy, loáng một cái đã qua cửa. Anh trả điện thoại cho cô, còn cố làm vẻ mặt “anh không muốn làm tổn thương em đâu”. Lê Họa cầm lấy điện thoại, miệng nhếch lên, chết cũng không thừa nhận cái này có liên quan đến trí thông minh.

Đèn xanh bật lên, Lộ Thiếu Hành tiếp tục lái xe. Đi được một đoạn, anh mới quay sang nhìn cô vẫn đang mải mê chơi game, nói: “Mai Trác Dực Đình đính hôn đấy”.

Lê Họa khựng lại, ngón tay chạm vào một vị trí trên màn hình cảm ứng, lần nữa bị quân địch tiêu diệt.

“Ừm…” Cô cũng rõ tình huống này, cô không được có mặt, “Vậy anh giúp em tặng quà mừng nhé?”.

Đoạn, cô lại cúi đầu chơi tiếp. Lộ Thiếu Hành thấp giọng “hừ” một tiếng, không rõ thái độ ra sao. Điều này khiến Lê Họa cảm thấy không thoải mái. Cô ngẩng đầu nhìn anh: “Anh không định đi à?”.

“Hai người chia tay chưa lâu phải không?”

Ý tứ của anh là tình cảm giữa cô và Trác Dực Đình cũng chỉ như mái chèo của con thuyền lênh đênh giữa biển rộng, bất kỳ lúc nào cũng có thể bị lật úp.

“Anh nghĩ anh có tư cách nói vậy à?”

Giận dỗi vô cớ, đúng vậy, anh dựa vào đâu mà dùng ánh mắt người ngoài cuộc để nhìn nhận chuyện của cô?

“Em cáu đấy à?” Lộ Thiếu Hành không có ý định thỏa hiệp, “À, người yêu cũ đính hôn, em buồn cái gì?”.

“Em cáu đấy, thì sao nào?” Cô vênh mặt nhìn anh. Cái vẻ mặt này đến là khó chịu.

Lộ Thiếu Hành lái xe vào khu để xe rồi kéo cô ra: “Tóm lại em không hài lòng cái gì?”. Từ sau khi đi Bắc Thành về, cô cứ có cái vẻ hờ hững khiến anh cảm thấy bứt rứt vì không thể nắm bắt, nhưng anh vẫn phải tỏ vẻ bình thường.

“Em chẳng có gì không hài lòng cả. Anh gây sự đấy chứ.” Đang yên đang lành lại cãi nhau. Cô đã tự nhủ sẽ không bao giờ lời qua tiếng lại với anh rồi.

“Anh?” Lộ Thiếu Hành cảm thấy nực cười, “Anh nhớ rõ anh từng nói, chuyện hôn nhân do anh tự mình quyết định”. Anh dám chắc cô lại nghe được điều gì không hay rồi giữ ấm ức trong lòng, chỉ thoáng bộc phát ra ngoài. Phụ nữ chẳng phải luôn mong chờ một lời hứa hẹn vĩnh hằng từ người đàn ông của mình sao? Nhưng những người nói câu “anh sẽ mãi yêu em”, “cả đời này anh chỉ yêu mình yêu”, “anh muốn ở bên em đến đầu bạc răng long”, liệu có mấy ai thật sự làm được? Anh không biết những câu nói chẳng khác gì nói dối kia có bao nhiêu ý nghĩa.

Nói qua nói lại, cơ hồ không ai hiểu ai.

Lê Họa thở dài: “Em không hiểu anh đang nói gì cả, bỏ tay em ra, đau”.

Lúc này Lộ Thiếu Hành mới buông tay cô ra, “Thế em tự dưng dở chứng cái gì?”.

“Ai dở chứng?” Cô cảm thấy nực cười khi nghĩ về vẻ mặt anh vừa nãy, như thể cô và Trác Dực Đình yêu đương vụng trộm vậy.

“Vậy sao nghe nhắc đến Trác Dực Đình, em lại có thái độ như thế?”

“Thái độ gì?” Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, giọng điệu cũng chậm lại. “Hả?”

“Thái độ khiến người khác khó chịu.”

Biểu hiện kỳ cục của Lộ Thiếu Hành làm cho Lê Họa bật cười: “Tại anh trông thấy em đã ngứa mắt rồi nên em làm gì cũng khiến anh khó chịu chứ gì?”

Lộ Thiếu Hành phớt lờ cô, bỏ đi trước. Thật mất mặt, cãi nhau vì chuyện không đâu này, đây là lần đầu tiên trong đời anh.

Ngược lại, Lê Họa có vẻ thích thú, cô đuổi theo anh: “Anh nhắc đến Trác Dực Đình làm gì?”.

“Cậu ta đính hôn nên anh muốn thông báo cho bạn gái cũ của cậu ta biết chứ sao.”

Lê Họa gật gù: “Và người đã cướp bạn gái cũ của anh ấy định đến dự lễ đính hôn để chọc tức anh ấy?”

Nghe cô nói vậy, Lộ Thiếu Hành bật cười: “Em thông minh lên rồi đấy”.

“Vẫn còn kém anh.”

Buổi tối, Lộ Thiếu Hành được nghỉ ngơi nhưng Lê Họa vẫn phải làm việc. Anh buồn chán ngồi đọc sách. Trong thư phòng của anh có rất nhiều sách, cô liếc anh mấy lần hỏi: “Sao anh có nhiều sách thế?”.

“Thấy phòng này trống trải quá nên mang sách ở nhà qua đây.”

Lê Họa gật đầu, bàn tay đang gõ bàn phím chợt dừng lại. Hóa ra trong lòng cô vẫn không thể làm ngơ. Từ cuốn sách của anh rơi ra một tấm ảnh, cô gái trong hình thật sự rất xinh đẹp. Lê Họa cảm thấy cô gái này trông quen quen những nghĩ mãi vẫn không biết đã từng gặp ở đâu.

“Không hiểu chỗ nào à?” Thấy cô không đánh chữ nữa, Lộ Thiếu Hành bỏ quyển sách xuống, đi tới cạnh cô, chỉ ngón tay vào màn hình, “Ở đây… có một chút vấn đề”.

Lê Họa định thần nhìn lại, đúng là có gì đó không ổn.

Anh cốc đầu cô: “Làm việc không nghiêm túc, phải phạt”.

“Sao anh còn nghiêm khắc hơn cả sếp em thế? Lỗi nhỏ này vẫn ở trong phạm vi chấp nhận được.” Sửa xong cô liền kháng nghị.

“Sai là sai, còn phân chia to nhỏ nữa!”

“Anh đúng là… Chẳng lẽ anh không thích phạm một vài lỗi nhỏ gì à?”

“Có chứ, nhưng biểu hiện ra bên ngoài vẫn phải làm cho thật hoàn hảo.”

“Đạo đức giả.”

“Cảm ơn em đã khen ngợi.”

***

Trác Dực Đình tổ chức lễ đính hôn không quá linh đình, vừa thân mật lại vừa không phô trương lãng phí. Đây đều là ý tưởng của Bạch Lam, nhà họ Trác vì thế mà càng thêm hài lòng về cô con dâu tương lai này. Cũng phải, sự đối lập đó khiến cho thân phận của Bạch Lam càng thêm cao quý.

Đường An An kéo Lộ Thiếu Hành lại nói nhỏ: ‘Con bé Bạch Lam này trông được đấy nhỉ. Nhưng mà con trai mẹ chắc chắn cũng có tiêu chuẩn cao, nhất định không kém Trác Dực Đình”.

Nói đi nói lại cũng vẫn là đề tài này. Lộ Thiếu Hành cười, hờ hững đáp: “Hai bác ấy nghe được lại không thích”.

“Con trai mẹ xuất sắc thế này cơ mà, tìm một cô gái tốt là điều hiển nhiên.” Đường An An tự tin như vậy không phải vô lý, từ nhỏ Lộ Thiếu Hành vốn là một đứa trẻ ngoan ngoãn, không bao giờ gây chuyện, vậy đã hơn người khác lắm rồi.

Trác Kính ra đón tiếp Đường An An, không quên căn dặn Lộ Thiếu Hành: “Thiếu Hành, chẳng phải hai bác đã nói với cháu rồi sao? Loại đàn bà đó, cháu nên giữ khoảng cách”.

Sắc mặt Đường An An sa sầm. Trong tình huống này mà còn nói những lời như vậy, đúng là đám nhà giàu mới nổi, không biết vuốt mặt nể mũi. Bà nhẹ nhàng nói: “Con tôi tự biết thu xếp chuyện của nó”.

Lời lẽ rõ ràng đang châm chọc Trác Dực Đình không biết tự thu xếp, làm bố mẹ không quản con mình cho tốt còn lo chuyện thiên hạ.

Lộ Thiếu Hành cười cười, tỏ ra khó xử: “Mẹ, có ai khen con trai mình như thế bao giờ”.

Đường An An vỗ vai anh: “Tốt thì mới khoe chứ, khiêm tốn quá người ta lại bảo mình giả tạo. Bà Trác thấy đúng không?”.

“Thiếu Hành đúng là rất ngoan, nhưng tuổi trẻ khó tránh được cám dỗ. Chúng ta làm bố mẹ, cũng chỉ nhắc nhở một hai câu vậy thôi.”

Đường An An tỏ ra hiểu rõ: “Biết rồi, ông bà vì chuyện của Dực Đình mà thần hồn nát thần tính cả rồi. Không phải ai cũng như Dực Đình đâu”.

Bà Trác nghe vậy liền cảm thấy không vui, đành mượn cớ kéo chồng đi chỗ khác.

Đường An An không bao giờ dễ dàng để người khác muốn nói gì về con trai mình thì nói. Con do bà sinh ra, dạy bảo hay mắng chửi gì cũng là việc của bà, không đến lượt người ngoài lên tiếng.

“Thằng nhóc này”, Đường An An nhéo cánh tay Lộ Thiếu Hành, “Mày mà để mẹ lo lắng là không yên với mẹ đâu”.

Đây coi như lời cảnh cáo. Bà không để bụng những điều Trác Kính nói, chỉ muốn nhắc nhở Lộ Thiếu Hành không được phạm sai lầm.

Vị hôn thê của Trác Dực Đình là một danh môn thục nữ, lời ăn tiếng nói đều biểu hiện rõ ràng. Trác Dực Đình đứng trước mặt Lộ Thiếu Hành, mấy lần đỡ rượu hộ vợ tương lai, sắc mặt đã bắt đầu ửng đỏ.

“Lần trước nghe Trang Chu nói, tôi còn chưa dám tin.” Lộ Thiếu Hành nói thật, nhưng vào tai người khác thì nghe có phần giả dối.

Trác Dực Đình không đáp, chỉ nhìn vào ly rượu trên tay. Trong chuyện tình cảm, không phải cứ bỏ thời gian ra theo đuổi là có thể thu được kết quả như mong muốn. Bản thân Trác Dực Đình cũng không muốn tin, ừ thì đính hôn, không chống đối gì cả. Phần vì mệt mỏi, phần vì không muốn tổn hao sức lực để gây ra những chuyện ầm ĩ nữa. Lắc lắc ly rượu trong tay, nhìn làn hơi bốc lên. Thật ra, bọn họ cũng giống chất lỏng trong ly này, cho rằng bản thân cao quý, được người người khen ngợi, rượu vang lâu năm, trải qua nhiều khâu chế biến, giá thị trường nhiều ít thế nào, cuối cùng cũng chỉ nằm trong chiếc ly này. Thậm chí, rơi xuống đất thì chẳng bằng nước lọc, đã vậy còn làm bẩn sàn nhà.

Trác Dực Đình chỉ cười trước câu nói của Lộ Thiếu Hành, trong lòng biết rõ giữa hai người không thể nào giống như trước được nữa, cũng không cần nói những lời giả tạo với nhau.

Lộ Thiếu Hành đưa cho anh ta một món quà: “Cô ấy gửi tặng”. Anh tin là Trác Dực Đình hiểu.

Tuy nhiên, Trác Dực Đình không nhận.

Lộ Thiếu Hành cười khẽ, quay sang đưa cho Bạch Lam: “Một người bạn gửi quà mừng”.

Bạch Lam nhìn thoáng qua Trác Dực Đình, khó hiểu: “Xin hỏi người bạn đó là ai vậy?”.

“Không tiện nói tên.” Lộ Thiếu Hành vẫn chìa món quà ra, ý bảo Bạch Lam nhận lấy. Dù sao anh cũng chỉ là người chuyển hộ, không định mang về.

Bạch Lam cầm lấy, gật đầu với Lộ Thiếu Hành: “Vậy nhờ anh chuyển lời cảm ơn tới người bạn đó. Rất đẹp, tôi rất thích”.

Trác Dực Đình uống cạn ly rượu.

Đúng là tác phong của Lê Họa, cô biết anh sẽ không nhận nên đưa cho Bạch Lam, anh không thể ngăn cản. Chính vì cô hiểu anh như vậy, nên anh mới càng thêm bất mãn.

“Mẹ gọi anh và em qua đó kìa.” Bạch Lam nói với Trác Dực Đình, nhưng mắt nhìn thoáng qua Lộ Thiếu Hành, rõ ràng là để cho Lộ Thiếu Hành nghe.

Lộ Thiếu Hành gật đầu: “Tôi cũng phải qua chỗ mẹ tôi đây”.

Đúng là một cô gái thông minh, rất xứng đôi với Trác Dực Đình. Anh cảm thấy mẹ mình nhận xét chí phải.

Vừa rồi, anh vốn định ngấm ngầm nhắc đến những lời mà Trác Dực Đình đã nói với Lê Họa, nhưng xem ra không có cơ hội nữa rồi. Anh cũng không tiếc nuối, những lời đó vốn chẳng có ý nghĩa gì. Có thể Trác Dực Đình thật lòng nghĩ cho Lê Họa nên nói vậy để nhắc nhở cô đề phòng, không có gì đáng để gây xích mích.

Hai người đàn ông, vì một cô gái mà thành ra thế này, ngoài thở dài còn biết làm gì nữa?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: HNRTV, Như Thanh, conluanho
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Tóc gió, Tỉnh Hảo, Vũ Bối Châu và 280 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

18 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.