Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 89 bài ] 

Lời nguyền Lâu Lan - Sái Tuấn

 
Có bài mới 29.01.2018, 14:21
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35456
Được thanks: 5254 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kinh dị - Trinh thám] Lời Nguyền Lâu Lan - Sái Tuấn - Điểm: 10
13


Sau khi làm xong thủ tục, Bạch Bích đi theo Diệp Tiêu trên hành lang dài. Bước chân của Diệp Tiêu nặng trịch, vừa vặn trái ngược hoàn toàn với bước chân của cô, hai thứ thanh âm vang vọng trong dãy hành lang vắng lặng.

Bước vào một căn phòng toát ra đầy khí lạnh, Bạch Bích bất giác ôm lấy vai mình, ánh sáng đèn neon lạnh lẽo, xung quanh toàn là từng dãy tủ sắt. Cô biết, trong những chiếc tủ này là những xác người chết. Diệp Tiêu kéo một trong những chiếc tủ này ra, người phụ nữ bị khí lạnh bao vây đang lặng lẽ nằm yên trong đó. Bạch Bích nhìn khuôn mặt cô ta, kẽ kêu lên:

- Lam Nguyệt!

Lam Nguyệt không bao giờ có thể trả lời được nữa.

Diệp Tiêu khẽ nói:

- Em nhìn đi, cô ấy rơi từ trên tầng thượng của tòa nhà sáu tầng xuống, nhưng gương mặt lại giữ được nguyên vẹn như vậy, đúng là một kỳ tích. Khi cô ấy rơi xuống, mặt ngửa lên trời, gáy hướng xuống đất. Thông thường, trong quá trình rơi xuống, tư thế rơi sẽ luôn thay đổi, có nghĩa là, lúc rơi xuống đầu hướng lên trên, nhưng khi rơi hẳn xuống thì đầu sẽ hướng xuống dưới. Nhưng cô ấy từ đầu đến cuối đều giữ nguyên được tư thế này, cho đến khi chạm đất, cho nên gương mặt cô ấy hoàn toàn không bị tổn thương gì.

Nhưng Diệp Tiêu không nói cho Bạch Bích biết phần lưng và phần gáy của Lam Nguyệt thực sự vô cùng thê thảm. Hiện giờ phần gáy của Lam Nguyệt đã được xử lý, anh không muốn nói điều này cho Bạch Bích, có thể đưa Bạch Bích đến đây nhìn Lam Nguyệt lần cuối đã là sự nhượng bộ quá lớn rồi.

Mấy hôm trước, khi anh nhìn thấy cơ thể của Lam Nguyệt, trong anh trào dâng thứ cảm giác sợ hãi mơ hồ, mặc dù anh đã quá quen với kiểu hiện trường này. Gương mặt cô hoàn mỹ như thế, vẫn gìn giữ được khuôn mặt mê hồn người, nhưng phía sau lưng cô ấy đã bị ngã đến nát vụn, đâm xuyên ra khỏi thịt, thậm chí còn làm rách toạc quần áo cô. Lúc đó, máu ở đầu cô chảy ra ướt nửa mái tóc cô, nửa mái tóc còn lại che lấp khuôn mặt. Lúc mọi người khiêng cô lên xe chở xác, mắt cô vẫn mở trừng trừng.

Bạch Bích mới xuất viện ba hôm, lặng lẽ ngắm nhìn Lam Nguyệt nằm trong tủ đông lạnh, cảm giác ít nhất thì Lam Nguyệt thế này sẽ không bị già đi. Mắt Lam Nguyệt nhắm hờ, đôi mắt hút hồn người của cô mãi mãi không bao giờ có thể mở ra được nữa. Khuôn mặt cô rất sạch sẽ, không hề có vết máu giống như trong tưởng tượng của Bạch Bích, chỉ là máu trong người cô như đã bị rút cạn, giờ chỉ còn lại một các xác không còn chút sức sống. Mặc dù Bạch Bích hiểu rõ điều này, nhưng cô vẫn cảm tưởng như Lam Nguyệt không hề chết, chỉ là đang ngủ, cô thậm chí còn muốn giơ tay ra để vuốt ve cô ấy, nhưng bị Diệp Tiêu ngăn cản. Cô nhận ra nụ cười mỉm còn sót lại trên gương mặt Lam Nguyệt, khóe môi Lam Nguyệt khẽ nhếch lên, mang theo nét ung dung và điềm tĩnh, tạo nên thứ khí chất khác thường trên khuôn mặt, như thể là một bức tượng điêu khắc.

Bạch Bích ngẩng đầu hỏi Diệp Tiêu:

- Chị ấy sẽ bị đưa đi hỏa táng sao?

- Đúng vậy, nhưng không phải là bây giờ.

Cô không hỏi thêm gì nữa, lại nhìn Lam Nguyệt, đột nhiên lại có cảm giác giống như nhìn thấy xác ướp ở trong kho của Viện nghiên cứu Khảo cổ. Cô lại nhớ đến cô gái hơn hai nghìn năm được đặt trong lồng kính ở Viện nghiên cứu Khảo cổ, hai hình ảnh dần dần hòa nhập lại làm một, cho đến tận khi cô không thể phân biệt được đâu là Lam Nguyệt, đâu là thi thể cổ xưa đó. Dần dần, cô cảm thấy đầu óc choáng váng.

- Bạch Bích, em sao vậy? Chúng ta đi thôi! - Diệp Tiêu thúc giục cô.

Bạch Bích gật đầu, rồi lại nhìn thêm lần nữa, sau đó Diệp Tiêu lại đẩy xác Lam Nguyệt trở về vị trí cũ. Họ trở lại dãy hành lang dài, trong bầu không khí tĩnh mịch đó lại một lần nữa vang lên tiếng bước chân hai người.

Sau khi đưa Bạch Bích đi, một mình Diệp Tiêu đi lại trong dãy hành lang dài, anh không biết tại sao lại lưu lại đây, chỉ yên lặng lắng nghe bước chân mình.

- Diệp Tiêu, có việc này tôi phải nói với cậu. - Từ phía đầu bên kia hành lang truyền tới một giọng nói. Diệp Tiêu chưa cần quay đầu lại, cũng có thể nhận ra người đó là Phương Tân. Diệp Tiêu và Phương Tân cùng đi đến một văn phòng ở gần đó.

Phương Tân nói với thái độ rất kỳ lạ:

- Diệp Tiêu, mình muốn nói chuyện với cậu về vụ án cô gái nhảy lầu tự tử đó.

- Cậu muốn nói đến Lam Nguyệt sao? À, không, nên gọi là Nhiếp Tiểu Thanh mới đúng.

- Diệp Tiêu, mình nói thật với cậu nhé. Kết quả kiểm nghiệm hiện tại khiến mình vô cùng kinh ngạc, bởi vì mình phát hiện thấy phương thức sắp xếp thứ tự DNA của cô ta không giống với người bình thường.

- Không giống với người bình thường? Như vậy là có ý gì?

- Đương nhiên, ngoài những cặp song sinh, DNA của mỗi người chúng ta đều có sự khác biệt dù là rất nhỏ. Hơn nữa, DNA của con người lại tương đối phức tạp, cho dù tổ chức Gen của con người đã được khám phá và dịch thành công, nhưng vẫn có những câu đố rất khó giải đáp.

Sự khác biệt sắp xếp hàng dãy của DNA giữa người với người thường chiếm tỉ lệ 1/1000, có nghĩa là DNA của mỗi người chúng ta có khoảng ba triệu nucleotide[31] sắp xếp không giống nhau. Nhưng sự khác biệt giữa DNA của cô ấy và chúng ta lại lớn hơn hẳn con số này, thậm chí đã vượt xa sự khác biệt Gen của các dòng tộc loài người, mà xâm nhập vào một thế giới khác, thế giới chúng ta chưa từng biết đến.

- Thế giới chúng ta chưa từng biết đến? Ý cậu là... - Diệp Tiêu liên tưởng đến điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.

Phương Tân gật đầu, nói:

- Không cần nói nữa, xem ra cậu đã hiểu được ý mình. Còn nữa, trong khi mình tiến hành kiểm tra thi thể cô ấy, đã chú ý đến khuôn mặt cô ấy. À, cậu đừng hiểu nhầm, cô ấy thực sự rất xinh đẹp, nhưng mình không nói tới điều này, ý mình là, đứng từ góc độ nhân loại học, trên người cô ấy hình như tồn tại thành phần chủng tộc khác. Đương nhiên, vấn đề này không quan trọng, bởi vì những trường hợp trộn lẫn huyết thống chủng tộc khác vẫn khá phổ biến ở Trung Quốc. Trên thế giới vốn không hề có dân tộc thuần chủng, nói không chừng, tổ tiên của cậu và mình đều có huyết thống dị tộc. Nhưng, trên cơ thể cô ấy biểu hiện càng rõ nét hơn, mình đoán trong dòng máu của cô ấy có thể có một phần tư hoặc một phần tám huyết thống của chủng tộc người Ấn Âu.

- Mình biết rồi, cảm ơn cậu!

Diệp Tiêu không muốn ở lại đây, anh vội vàng bước ra ngoài để hít thở bầu không khí trong lành. Anh chào tạm biệt Phương Tân rồi bước nhanh qua dãy hành lang dài vắng lặng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 29.01.2018, 14:22
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35456
Được thanks: 5254 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kinh dị - Trinh thám] Lời Nguyền Lâu Lan - Sái Tuấn - Điểm: 10
Chương 13

1


Lại một tháng nữa trôi qua, mùa đông lạnh lẽo đã chiếm lĩnh thành phố này, chỉ là vẫn chưa có trận tuyết mà mọi người luôn mong đợi. Hôm nay không phải là ngày nghỉ cuối tuần, cũng không phải là lễ Thanh minh hay Đông chí, cho nên người đến thăm mộ không đông, trông vô cùng lạnh lẽo vắng vẻ. Khu mộ này nằm ở bên cạnh một con sông nhỏ ở khu vực ngoại ô thành phố, hai bên bờ sông có rất nhiều lau sậy, chỉ có điều thời tiết giá lạnh quá khiến chúng đều khô héo cả, một vùng màu vàng khô héo đang lay động trong gió, lặng lẽ chờ đợi mùa xuân năm sau.

Bạch Bích và Diệp Tiêu đứng ở trước một ngôi mộ, trên tấm bia mộ làm bằng đá Đại Lý vừa mới khắc thêm tên của mẹ Bạch Bích, bên cạnh còn có một cái tên khác nữa đã lặng lẽ chờ đợi suốt mười mấy năm, đó chính là Bạch Chính Thu. Hôm nay, Bạch Bích vừa mới lấy tro của mẹ cô ra khỏi Nhà tang lễ, có Diệp Tiêu đi cùng, đưa đến phần mộ của bố cô. Phần mộ này lúc đầu là do mẹ cô chọn, phiến đá trên mộ không bị xây kín, chính là để sau này bình tro của mẹ cô cũng có thể an táng bên cạnh bố cô. Một người công nhân trong nghĩa trang giúp họ mở tấm bia đá ra, Bạch Bích nhìn thấy bình tro của bố cô đang yên lặng nằm trong đó. Cô ôm bình tro lên, lấy khăn tay lau chùi thật tỉ mỉ, giống như lúc nhỏ bố ôm cô vào lòng vậy. Bình tro của bố cô đã nằm cô độc ở đây suốt mười mấy năm, Bạch Bích có thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương tỏa ra từ bình tro. Bây giờ, mẹ cô cuối cùng cũng đã đến bầu bạn cùng ông, từ giờ về sau, ông không còn bị cô độc nữa.

Sau khi lau xong, Bạch Bích đặt bình tro của bố cô trở lại vị trí ban đầu. Sau hơn mười năm âm dương cách trở, cuối cùng họ đã được ở bên nhau, có thể gặp gỡ nhau ở cùng một thế giới, Bạch Bích nghĩ, có thể đây cũng chính là lý do mà mẹ cô lặng lẽ chờ đợi để được tự sát.

Sau khi hai bình tro đã được đặt ngay ngắn vào mộ, người công nhân lại đậy nắp lại, sau đó lấy xi măng trát vào bốn phía xung quanh, cho đến tận khi không còn một kẽ hở nào nữa, giống như một chiếc đinh cuối cùng được đóng cố định vào cỗ quan tài. Mộ phần cuối cùng cũng đã được bịt chặt, mãi mãi không bao giờ có thể mở ra được nữa, cũng không ai có thể làm phiền giấc ngủ ngàn thu của họ được nữa.

Bạch Bích gật đầu, đặt một bó hoa tươi trước bia mộ, lặng lẽ ngắm nhìn di ảnh của bố mẹ được khắc trên bia mộ.

Cô cứ yên lặng nhìn như vậy hơn mười phút, sau đó cô chợt quay sang nói với Diệp Tiêu:

- Cảm ơn anh đã đi cùng em đến đây!

- Không có gì, hôm nay cũng đúng ngày anh được nghỉ.

Mấy hôm nay, trông Diệp Tiêu gầy đi nhiều.

- Anh biết tại sao hôm nay em lại muốn anh đi cùng em đến đây không? - Cô khẽ hỏi.

- Em nói xem?

Bạch Bích nhìn vào mắt anh, nói:

- Bởi vì, em có một việc muốn nói với anh!

- Em nói đi!

Bạch Bích ngừng lại một lát, lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt anh, sau đó khẽ nói:

- Chúng ta cưới nhau nhé!

Diệp Tiêu lấy làm kinh ngạc, như thể bị một viên đạn bắn trúng tim, cơ thể khẽ lay động. Có cơn gió thổi lướt qua mái tóc anh, trong khoảnh khắc, anh không biết nên trả lời như thế nào.

- Diệp Tiêu, hãy nhìn vào mắt em! Chúng ta cưới nhau đi! - Cô lại nhấn mạnh giọng hơn, nói lại lần nữa.

Anh không nhìn vào mắt Bạch Bích, mà nhìn vào hai tấm ảnh trên bia mộ. Bức di ảnh của Bạch Chính Thu và vợ ông đang lặng lẽ nhìn anh, như thể đang nhờ cậy anh một thứ trách nhiệm nào đó. Diệp Tiêu bây giờ mới hiểu, thì ra Bạch Bích muốn anh đưa ra quyết định trước mặt cô, người đã mất đi cả bố và mẹ, cho nên mới nhờ anh đưa cô đến nghĩa trang. Anh không lên tiếng, môi lạnh đến độ tím tái, gần như tê dại. Anh nhìn ra phía sau lưng Bạch Bích, những hàng lau sậy khô héo bên sông bao quanh khu nghĩa trang vẫn đang đung đưa trong gió, chốn này như là một thế giới hoàn toàn tách biệt. Cuối cùng, anh cũng nhìn thẳng vào mắt Bạch Bích, anh lờ mờ cảm nhận thấy, đôi mắt này dường như đã từng gặp gỡ từ lâu rồi.

Cơn gió tây thổi vù vù tới, trước mắt anh vô cớ bất chợt hiện lên nụ cười của Lam Nguyệt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.01.2018, 14:23
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35456
Được thanks: 5254 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kinh dị - Trinh thám] Lời Nguyền Lâu Lan - Sái Tuấn - Điểm: 10
2


Diệp Tiêu và Bạch Bích cuối cùng cũng kết hôn.

Buổi hôn lễ của họ tiến hành trong một đêm đông lạnh lẽo, hôn lễ không được long trọng cho lắm, chỉ bày mấy bàn tiệc rượu, có lẽ là do họ đã trải qua quá nhiều sự việc. Người thân của Bạch Bích gần như không có một ai, chỉ có mấy người bạn ở phòng tranh. Còn bố mẹ của Diệp Tiêu cũng vội vã từ Tân Cương tới, họ không biết về những việc xảy ra với Bạch Bích, trông họ rất vui mừng phấn khởi, còn đem rất nhiều đặc sản của vùng Tân Cương đến tặng cho khách mời tham gia hôn lễ. Bạch Bích vốn định không mặc luôn cả váy cưới, cô nói trời quá lạnh, muốn mặc quần áo truyền thống, nhưng Diệp Tiêu kiên quyết muốn cô mặc váy cưới, nói cả đời chỉ có một lần. Bạch Bích cuối cùng cũng mặc váy cưới, đứng bên cạnh chú rể của cô, đón tiếp các vị khách mời.

Buổi hôn lễ diễn ra rất tẻ nhạt, chú rể và cô dâu đều không biết uống rượu, mọi người cũng biết ý, nên chẳng chọc phá gì, bởi vì họ đều biết cô dâu chú rể quen nhau như thế nào. Nhiều đồng nghiệp của Diệp Tiêu khi nhận được thiệp mời đám cưới đều vô cùng kinh ngạc. Đối với sự việc này, phần lớn mọi người thân quen với anh đều không thể nào hiểu nổi. Cho dù cô dâu quả thực rất xinh đẹp, nhưng cũng chỉ thế mà thôi, họ cho rằng Diệp Tiêu đã bị lú lẫn.

Buổi hôn lễ nhanh chóng kết thúc, không có ai chọc ghẹo chuyện động phòng, bố mẹ Diệp Tiêu đến ngủ nhờ nhà họ hàng. Còn Diệp Tiêu và Bạch Bích thì về thẳng căn nhà mới của họ. Gọi là căn nhà mới, thực ra vẫn là nhà cũ. Bởi vì Diệp Tiêu không có nhà riêng ở Thượng Hải, dù anh đã quyết tâm mua một căn hộ để hai người chung sống, nhưng Bạch Bích nói cô không để tâm, thế nên Diệp Tiêu lại chuyển đến nhà Bạch Bích. Căn hộ vẫn hoàn toàn giữ nguyên trang trí ban đầu, thực sự trong lòng anh rất hiểu, căn hộ này vốn là để chuẩn bị cho đám cưới của Bạch Bích và Giang Hà, tất cả trang trí này đều do Giang Hà một tay lo liệu. Thế nhưng giờ đây, Diệp Tiêu lại trở thành nam chủ nhân của căn hộ này, mặc dù anh không muốn như vậy.

Kể từ khi anh chuyển vào đây, trong lòng cứ thấp thoáng có cảm giác bất an, anh nói anh muốn sửa chữa lại căn hộ, nhưng bị Bạch Bích ngăn cản, cô nói như vậy thì quá lãng phí. Anh thấy lời của Bạch Bích không phải là không có lý. Đồ đạc và mọi thứ đều mới, gần như chưa sử dụng, không cần thiết sửa chữa lại lần nữa, tốn công sức và tiền của.

Lúc này đây, Bạch Bích đã trút bỏ váy cô dâu, mặc một chiếc áo khoác dày, Diệp Tiêu khoác tay cô, bước lên trên tầng. Lại là một đêm đông giá lạnh, anh chợt nhớ đến cái đêm cách đây hai tháng anh đưa Bạch Bích bước lên những bậc cầu thang này. Lúc này đây, đúng là không nên nghĩ đến chuyện này. Anh lắc đầu, muốn xua tan đi ý nghĩ không mấy tốt lành đó, chỉ chăm chú nhìn những bậc cầu thang phía trước. Khi đi lên đến tầng 6, trên cửa dán chữ “Hỷ” rất to, anh mở cửa. Sau đó, Bạch Bích bật đèn, rồi kéo rèm cửa. Dưới ánh đèn, đôi mắt Bạch Bích lấp lánh ánh sáng dìu dịu.

- Sao hôm nay em không cười? - Diệp Tiêu đột nhiên hỏi cô, anh cảm thấy trong buổi hôn lễ, cô dâu không hề có những biểu hiện tươi vui thường thấy.

Bạch Bích cởi áo khoác ra, nói:

- Em xin lỗi, hôm nay em mệt quá!

- Người cần nói lời xin lỗi phải là anh mới đúng, anh không nên làm cho em mệt như vậy. - Diệp Tiêu tỏ ra hối lỗi.

Đột nhiên Bạch Bích nắm chặt tay anh, nắm rất chặt, điều này lại khiến cho Diệp Tiêu cảm thấy hơi căng thẳng. Anh muốn rút tay ra, nhưng chợt phát hiện sức lực của cô mạnh hơn anh tưởng. Cô ngẩn người nhìn khuôn mặt anh, khuôn mặt này khiến cô nhớ đến rất nhiều sự việc đã xảy ra trước đây. Cơ thể cô cuối cùng cũng nóng lên, má cũng bắt đầu ửng hồng, cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh phả vào má cô.

Cuối cùng, cô tiến sát lại bên tai anh, khẽ nói:

- Nào, chúng ta hãy bắt đầu đi!

Đêm đông dài đằng đẵng.

Diệp Tiêu không nhớ mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, Bạch Bích nằm ngay bên cạnh anh, hơi thở đều đều, ngủ rất yên giấc. Nhưng anh vẫn tỉnh giấc, bởi vì anh nghe thấy thứ âm thanh nào đó.

Âm thanh đó truyền tới từ phía trên đỉnh đầu, “thịch... thịch... thịch...” hình như âm thanh này đồng thời cũng vang lên trong lòng anh. Tim anh bỗng đập dồn dập, hơi thở cũng trở nên nặng nề. Cuối cùng anh mở mắt, rèm cửa đã được kéo kín, trong phòng tối đen như mực, không nhìn thấy được gì. Anh có thể chắc chắn âm thanh đó phát ra từ trên trần nhà, giống như là tiếng bước chân. Bước chân đó liên tục đi đi lại lại, từ bên trái đi sang bên phải, từ trước ra sau, hình như đang thể hiện một thứ quy luật nào đó. Đây là tầng 6, là tầng cao nhất của tòa nhà này, phía trên trần nhà chính là sân thượng. Lúc này anh đã có thể khẳng định, chính là tiếng bước chân ở trên sân thượng: “thịch... thịch... thịch...”. Tần suất tiếng bước chân đó hình như càng lúc càng nhanh, xuyên qua sân thượng và trần nhà vang vọng trong căn phòng của anh. Nhưng, đêm hôm khuya khoắt, ai lại đi lên sân thượng làm gì chứ? Lưng Diệp Tiêu bỗng chốc toát mồ hôi lạnh.

Anh xuống giường, Bạch Bích vẫn đang ngủ ngon, anh vén rèm cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, sắc trời vẫn tối đen, bây giờ có lẽ khoảng 3, 4 giờ sáng. Diệp Tiêu ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, trước mắt lại như hiện lên đôi mắt thần bí đó.

Không, không thể nào, quyết không thể nào, Diệp Tiêu ra sức phủ định suy nghĩ mông lung của mình. Anh quay đầu lại nhìn Bạch Bích, âm thanh ở trên trần nhà mặc dù không lớn, nhưng giữa đêm khuya tĩnh mịch như vậy, nên nghe rất rành rọt, sao Bạch Bích lại có thể không nghe thấy chứ? Lại vẫn có thể ngủ yên giấc như vậy? Lúc này đây, tiếng bước chân trên trần nhà vẫn tiếp tục vang lên.

Thịch... thịch... thịch...

Diệp Tiêu không thể nào chịu đựng thêm được nữa, anh mặc áo khoác, bước ra khỏi phòng, chạy lên sân thượng. Cơn gió đêm lạnh lẽo đâm xuyên vào da thịt, trong đêm tối, xung quanh đều là vực sâu thăm thẳm.

Trên bầu trời lấp lánh các vì sao, như thể đang tâm sự điều gì đó với anh. Nhờ vào ánh sáng của những tấm biển quảng cáo trên các tòa nhà cao tầng, Diệp Tiêu cố gắng nhìn xung quanh, nhưng không thấy gì cả. Trên cả sân thượng rộng lớn không có bất cứ thứ gì ngoài những thùng chứa nước. Gió thổi tung mái tóc anh, gần như muốn quật ngã cả cơ thể anh, anh lớn tiếng gọi:

- Anh ở đâu? Mau ra đi!

Giọng anh vang vọng giữa bầu trời đêm, rồi lại bị cơn gió to nuốt chửng.

Diệp Tiêu cúi đầu, chợt hiểu ra, tất cả những gì mình vừa nghe thấy thực ra đều là hoang tưởng, vốn không có ai đi dạo trên sân thượng, thứ âm thanh được coi là “tiếng bước chân” thực ra chỉ là sự hoang tưởng của anh mà thôi, một thứ ảo giác cứ quẩn quanh bên tai anh. Việc này không phải là do sân thượng của tòa nhà có vấn đề, mà chính là thần kinh của anh có vấn đề.

Đây chính là đêm động phòng hoa chúc của anh, Diệp Tiêu khóc nghẹn ngào ở trên sân thượng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 89 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ciel99 và 311 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

11 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster lêu lêu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 248 điểm để mua Chai nước biển
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 519 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 892 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1162 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 441 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 493 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 848 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2554 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 419 điểm để mua Hoa anh đào
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết chưa HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 429 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2431 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 946 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 900 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 856 điểm để mua Hamster lêu lêu
ĐàoHoaChiPhong: Ok fine, tôi đang kiểm tra lại truyện =]]]]
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tử Liên Hoa 1612
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 814 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 468 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 774 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 806 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2314 điểm để mua Đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.