Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 124 bài ] 

Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái

 
Có bài mới 11.03.2018, 12:51
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1002
Được thanks: 12234 lần
Điểm: 32.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái (chương 30) - Điểm: 42
Chương 33.1


Mùa xuân năm 1980, tin tức ‘sẽ được phân ruộng riêng’ lan khắp thôn Quan Gia. Trong khi mọi người lo lắng chờ đợi không biết có thật không, rốt cuộc thôn trưởng đã lên tiếng xác nhận trên loa phát thanh của thôn. Lúc này vấn đề phân chia ruộng đất thế nào là vấn đề mọi người quan tâm nhất, ở thời đại này, ruộng đất chính là nguồn sống của người dân.

Không khí trong thôn Quan Gia vừa náo nhiệt vừa khẩn trương, có người đầu óc lanh lẹ đã lặng lẽ lôi kéo quan hệ với lãnh đạo xã.

Chỉ mấy ngày sau, thôn trưởng dựa theo công văn chỉ đạo do ủy ban huyện chuyển xuống, phân đất theo đầu người. Toàn bộ người dân tập trung ở sân phơi của hợp tác xã, ngay khi thôn trưởng công bố tin này, không khí lập tức ồn ào hẳn lên. Nhà nhiều người thì vỗ ngực may mắn, nhà ít người thì vỗ ngực tiếc nuối.

Quan Viễn không quan tâm lắm đến việc sẽ phân được bao nhiêu và ở đâu nhưng Triệu Thanh Cốc lại khác, mặc dù bán thịt kho kiếm được không ít tiền, nhưng anh vẫn có niềm khát vọng rất lớn với ruộng đất. Triệu Thanh Cốc nghe thông báo phân chia theo đầu người, không có phản ứng gì, bởi vì đây xem như là cách phân chia công bằng nhất rồi.

Người nhà họ Quan không được vui cho lắm, bởi vì tuy Triệu Thanh Cốc vốn không thuộc hộ khẩu nhà họ, nhưng Quan Viễn lại khác, giờ Quan Viễn đã cắt khẩu sang bên Triệu Thanh Cốc, khiến bọn họ mất đi phần đất sẽ được phân cho Quan Viễn.

Phân đất theo đầu người chẳng có gì đáng nói, không ai phản đối việc này, nhưng được phân ở đâu, đất tốt hay xấu lại là chuyện khác. Ban đầu thôn trưởng đề nghị sẽ phân cho mỗi nhà phần đất ở gần nhà, nhưng có vài người thấy như vậy là thiệt cho họ bởi vì đất ở nhà họ là đất xấu. Cuối cùng, thôn trưởng quyết định: bốc thăm để chọn.

Người rút được chỗ đất tốt thì vô cùng hưng phấn, người rút được chỗ đất kém thì đỏ ngầu cả mắt. Cả thôn nhốn nháo hò hét vì chuyện này khoảng chừng mười ngày mới yên tĩnh lại. Sự kiện này đánh dấu thôn Quan Gia đã bước sang thời đại mới. Từ khi có đất riêng, người dân mất đi tình trạng lười biếng lúc còn trong hợp tác xã, ai cũng nhiệt tình giống như uống thuốc lắc. Có người thậm chí ở ngoài đất cả ngày, thấy một cọng cỏ dại mới nảy mầm là lập tức nhổ ngay.

Đất nước từ từ mở cửa, hơi thở của thời đại mới lan tràn khắp nơi, minh chứng dễ thấy nhất là đã có nhiều người bày sạp bán trên đường hơn.

Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc vẫn dựa theo kế hoạch cũ, đi học. Trường tiểu học cũ của thôn Quan Gia từ khi đóng cửa đến nay vẫn chưa được xây lại, muốn học chỉ có thể qua thôn Triệu Gia bên cạnh, hoặc là lên thẳng thị trấn. Đối với Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn, đương nhiên lên thị trấn học sẽ tiện hơn nhiều.

Điều khiến Quan Viễn cảm thấy kinh ngạc là Quan Thạch Đầu cũng bị cha mẹ bắt đi học. Quan Thạch Đầu méo miệng, vẻ mặt không tình nguyện, “Đại ca, đi học có gì vui đâu?! Không bằng ở nhà bắt châu chấu cho rồi!”

Quan Quốc nghe vậy, tức giận vỗ quạt hương bồ lên đầu Quan Thạch Đầu, “Cho mày đi bắt châu chấu này! Được đi học còn không chịu đi! Cha mày cũng vì không được đi học mới bị mẹ mày nói là đần đó!” Quan Quốc đánh xong, quay lại nói với Triệu Thanh Cốc, “Thanh Cốc, thằng bé này nghịch ngợm quen thói rồi, ở trường con giúp chú trông nó một chút tránh cho nó gây họa ha!”

Triệu Thanh Cốc cười nói, “Chú yên tâm đi! Thạch Đầu rất ngoan, đúng không Thạch Đầu?”

Quan Thạch Đầu nhìn nụ cười của Triệu Thanh Cốc, bỗng thấy lạnh cả người, “Dạ… đúng.”

Triệu Thanh Cốc, Quan Viễn và Quan Thạch Đầu được phân vào lớp 1-3. Thật ra người lớn như Triệu Thanh Cốc đi học không phải không có, nhưng quan trọng là Triệu Thanh Cốc cao hơn các bạn cùng lứa rất nhiều, vừa bước vào phòng học đã tạo cảm giác áp bách cho những bạn học nhỏ tuổi hơn trong lớp. daiên.xdfs/nglkq/aywyfofofn Cả lớp vừa mới còn hò hét ầm ĩ đã lập tức yên tĩnh lại. Ba người cứ thỉnh thoảng lại bị các bạn lén nhìn.

Quan Thạch Đầu vốn là một nhóc quậy có tiếng trong thôn, thấy các bạn nhìn mình như nhìn người nước ngoài, lập tức đập bàn hỏi, “Nhìn cái gì?! Có gì vui mà nhìn?”

Hai phần ba học sinh trong lớp là nhà trong thị trấn, lúc này người thị trấn vẫn mang tâm lý xem thường người nhà quê rất nặng, nghe Quan Thạch Đầu nói tiếng địa phương lập tức cười ầm lên.

Một bé trai mặc đồ khá sang nhìn Quan Thạch Đầu với ánh mắt khinh miệt, “Đồ nhà quê!”

Quan Thạch Đầu vốn nóng tính, nghe vậy lập tức giơ quả đấm lên định đánh đứa bé kia, nhưng bị Triệu Thanh Cốc đè xuống.

“Bạn này, người lớn trong nhà bạn không dạy bạn biết lễ phép là gì sao?” Triệu Thanh Cốc đứng trước mặt cậu bé kia hỏi.

Cậu bé kia thấy Triệu Thanh Cốc như gã khổng lồ đứng trước mặt, dù đã cố nén, nhưng cơ thể vẫn run run, “Làm…. Làm gì? Nói cho cậu biết, tôi không phải đứa dễ bắt nạt đâu!” vẻ mặt như sắp khóc tới nơi. Triệu Thanh Cốc bỗng cảm thấy thật vô nghĩa, chẳng có được một phần vạn đáng yêu của Quan Viễn, bèn quay trở về chỗ ngồi lại.

“Anh làm cậu ta sắp khóc rồi kìa!” Quan Viễn chọt tay Triệu Thanh Cốc nói.

“Anh có làm gì đâu? Trông cậu ta rất phách lối, không ngờ lá gan lại nhỏ như vậy!” Triệu Thanh Cốc nói xong, lật quyển sách vừa được phát ra xem.

Đúng lúc này, ngoài cửa có một cái đầu nhỏ duỗi vào, Quan Viễn nhìn ra, phát hiện là Quan Mộc Mộc và Quan Thụ Lâm đang đứng phía sau cầm bọc sách cho cậu ta. Quan Viễn vui vẻ phất phất tay với Quan Mộc Mộc.

Hai mắt Quan Mộc Mộc lập tức sáng lên, cảm giác bàng hoàng hoảng sợ lập tức biến đi. Quan Thụ Lâm dắt Quan Mộc Mộc tới bên cạnh nhóm Quan Viễn, “May quá! Chú cứ lo Mộc Mộc nhát gan đi học sẽ bị bạn bắt nạt, không ngờ được cùng lớp với mấy đứa. Thanh Cốc, phiền con ở trường giúp chú trông chừng Mộc Mộc một chút ha!”

Dĩ nhiên là Triệu Thanh Cốc gật đầu đồng ý ngay. Quan Viễn cảm thấy anh cậu đi học mà cứ như đi trông trẻ, một đứa hiếu động quá mức phải đề phòng cậu ta bắt nạt người khác, một đứa lại yên tĩnh quá mức, phải đề phòng cậu ta bị bắt nạt.

Khắp phòng chỉ còn mỗi bên cạnh Quan Thạch Đầu là trống, Quan Thụ Lâm bèn cho Quan Mộc Mộc ngồi xuống đó. Quan Thạch Đầu vốn không ưng lắm, nhưng thấy hôm nay Quan Mộc Mộc ăn mặc vô cùng sạch sẽ, chỉ bĩu môi chứ không nói gì, dù sao ngồi gần một người quen cũng tốt hơn một kẻ xa lạ.

Quan Thụ Lâm không yên lòng lại dặn dò thêm mấy câu nữa mới đi. Quan Viễn thầm cảm thán, Quan Thụ Lâm đúng là một người cha cẩn thận.

Quan Mộc Mộc và Quan Thạch Đầu ngồi ngay trước mặt Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc. điếhgjfn.đàn/lêqgjfgy.đôn Lỗ tai Quan Mộc Mộc cứ đỏ suốt. Thỉnh thoảng Quan Mộc Mộc quay đầu nhìn Quan Viễn, lần nào Quan Viễn cũng cười cười đáp lại khiến Quan Mộc Mộc càng kích động hơn, mặt đỏ giống như cà chua chín. Quan Mộc Mộc lén giơ hai tay lên nhìn, thấy chúng sạch bóng mới yên tâm thở phào một hơi.

Một lát sau, giáo viên chủ nhiệm tới, mời từng bạn bước lên bục giới thiệu bản thân. Lúc này mới thấy rõ sự khác biệt giữa trẻ con thị trấn và trẻ con nông thôn. Phần lớn trẻ con thị trấn đều nói chuyện tự tin to rõ, còn mấy đứa nhỏ ở nông thôn lại tự ti mình nói tiếng địa phương, giọng nhỏ tới mức chẳng khác gì tiếng muỗi kêu.

Quan Thạch Đầu tự tin bước lên bục nói to, “Mình tên là Quan Thạch Đầu, đánh nhau rất giỏi, về sau bạn nào chơi với mình, mình sẽ bảo kê cho!”

Quan Viễn đen mặt, Triệu Thanh Cốc cười khổ, cô giáo chủ nhiệm thì mặt xanh như tàu lá chuối, “Bạn Thạch Đầu, đánh nhau là sai! Nếu em đánh nhau, cô sẽ mời cha mẹ em lên nói chuyện!”

Quan Thạch Đầu lập tức lầm bầm một câu, “Biết ngay sẽ như vậy mà!” Cô giáo nghe vậy, tức muốn hộc máu, đúng là một đứa trẻ nghịch ngợm!

Tiếp theo, Quan Mộc Mộc bước lên bục, cực kỳ bình tĩnh nói rõ từng câu từng chữ giới thiệu bản thân. Cô giáo vừa thấy Quan Thạch Đầu tựa như học sinh cá biệt, nay gặp Quan Mộc Mộc đối lập lập tức thích ngay.

Tới phiên Quan Viễn lên, hai mắt của cô giáo lập tức tỏa sáng, thầm than đứa nhỏ này không những nhìn đáng yêu nói chuyện cũng mềm mềm ngọt ngọt. Mấy cô bé ngồi dưới cũng đỏ mặt nhìn Quan Viễn.

Còn Triệu Thanh Cốc với chiều cao không thua gì thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi thật sự là quá chói mắt. Cô giáo lập tức lộ vẻ mặt không thể tin khi nghe Triệu Thanh Cốc tự giới thiệu mới mười hai tuổi.

Ngày đầu tiên không có tiết học, sau khi tự giới thiệu và nghe cô giáo phổ biến nội quy trường học xong tất cả học sinh ra sân trường nghe hiệu trưởng phát biểu thao thao bất tuyệt chừng hai tiếng đồng hồ nữa mới được về.

Trên đường về, Quan Mộc Mộc ừm à nhiều lần, rốt cuộc lấy hết dũng khí hỏi Quan Viễn, “Sau này mình có thể tới nhà bạn học bài chung không?”

Quan Viễn cảm thấy cậu bé này thật sự rất đáng yêu, đáp, “Dĩ nhiên là được!” Quan Mộc Mộc nghe xong, lập tức nở nụ cười thật tươi.

Quan Thạch Đầu vội kêu lên, “Đại ca, em cũng muốn, em cũng muốn!” Quan Viễn đá mông Quan Thạch Đầu một cái, “Cút!” Quan Mộc Mộc thấy vậy che miệng cười. Triệu Thanh Cốc đứng bên cạnh vui vẻ nhìn bọn nhóc đùa giỡn.

Cứ vậy, bốn người bắt đầu kiếp học sinh. Quan Viễn không cần phải nói, Triệu Thanh Cốc thì vốn thông minh lại tăng thêm hết lòng học tập, tiến bộ vượt xa các bạn trong lớp.  Quan Mộc Mộc cũng học rất tốt, chỉ có Quan Thạch Đầu là ham chơi nên luôn không thể tập trung học tập.

Lúc Quan Mộc Mộc tới nhà Quan Viễn làm bài tập, Quan Thạch Đầu cũng ham vui đi theo. Quan Thạch Đầu không dám chọc Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc, hiển nhiên Quan Mộc Mộc lập tức trở thành đối tượng tốt nhất để bắt nạt. Quan Thạch Đầu lúc thì ném lên người Quan Mộc Mộc một con châu chấu lúc lại kéo tóc cậu bé. Những lúc này Quan Mộc Mộc sẽ đỏ mắt, lẳng lặng nhìn Quan Thạch Đầu không nói một lời nào. Lần nào cũng như lần nấy, một lúc sau, Quan Thạch Đầu sẽ gãi gãi đầu, lắp ba lắp bắp nói, “Được rồi… xin lỗi.”

Quan Viễn thấy vậy buồn cười nghĩ hai đứa nhỏ này, thoạt nhìn là Quan Thạch Đầu giương nanh múa vuốt nhưng thực tế lại bị Quan Mộc Mộc ăn gắt gao, có thể nói là vỏ quýt dày có móng tay nhọn!

Học kỳ một kết thúc, Quan Viễn, Triệu Thanh Cốc, Quan Mộc Mộc thi hai môn toán và ngữ văn đều đạt điểm tối đa, nằm trong tốp đầu của lớp. Còn Quan Thạch Đầu, ngữ văn năm mươi bốn, toán sáu mươi bảy.

Lúc Quan Quốc biết điểm của Quan Thạch Đầu, cảm thấy toán của con mình trên trung bình là không tệ rồi. Không may sau đó Lý Anh biết được trong bốn đứa nhỏ lên thị trấn học, chỉ có Quan Thạch Đầu nhà bọn họ là điểm tệ nhất về nhà lập tức xắn tay áo đòi đánh Quan Thạch Đầu. Lúc đầu Quan Quốc còn ngăn cản vợ, sau khi nghe xong đầu đuôi, một đánh một biến thành hai đánh một. Tiếng gào kêu cha gọi mẹ của Quan Thạch Đầu truyền đi thật xa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Heo♥LoveLy, TTripleNguyen, snow33, zinna, Âu Dương Ngọc Lam

Có bài mới 13.03.2018, 06:59
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1002
Được thanks: 12234 lần
Điểm: 32.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái (chương 30) - Điểm: 44
Chương 33.2


Trong thôn sau khi nghe nói có ba đứa nhỏ lên thị trấn học thi được điểm tối đa, những nhà cho con sang thôn Triệu Gia học lập tức chộn rộn cả lên.

Lúc trước chỉ có nhóm Quan Viễn, Triệu Thanh Cốc, Quan Thạch Đầu và Quan Mộc Mộc lên thị trấn học, còn các nhà khác đều cho con cháu sang trường bên thôn Triệu Gia học chủ yếu là do trên thị trấn học phí quá mắc, gấp đôi trường bên thôn Triệu Gia.

Quan Quốc trông coi cửa hàng bán thịt kho cho Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc, hai người thấy Quan Quốc cần cù thật thà nên đã tăng tiền lương thành ba mươi tệ một tháng. Về phần Lý Anh không chỉ lo việc đồng áng chu đáo còn nuôi hai con heo thật mập. Nhờ đó nhà Quan Quốc từ từ trở nên khá giả, đứng trong tốp đầu ở thôn Quan Gia. Quan Thụ Lâm thì có lẽ vì tay nghề tốt, ngày càng nhận được nhiều đơn đặt hàng. Bởi vậy hai nhà này mới có dư tiền cho con lên thị trấn học.

Nay mấy nhà trong thôn Quan Gia biết nhóm Quan Viễn thi được điểm cao, đều nghĩ là nhờ trường trên thị trấn dạy giỏi, bởi vậy một số nhà ngầm quyết định, học kỳ sau dù khổ cách mấy cũng phải cho con lên thị trấn học.

Lý Nguyệt Chi nghe tin Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc có thành tích tốt, ganh tỵ không chịu nổi, làm ầm ĩ với Quan Mãn Khố, bắt phải cho Quan Thái Minh lên thị trấn học.

Tất nhiên Quan Mãn Khố cũng phản đối việc cho con đi học, nhưng quan trọng là không có tiền. Hiện giờ tiền trong nhà đều do Quan Hà giữ.

Quan Mãn Khố nghe Lý Nguyệt Chi giật dây, đi tìm Quan Hà nói muốn cho Quan Thái Minh lên thị trấn học.

Quan Hà ngồi trên giường gạch nghe Quan Mãn Khố nói xong, trầm mặc hồi lâu. Thật ra Quan Hà cũng muốn cho cháu mình đi học để sau này có tương lai, đặc biệt khi thấy cuộc sống của Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc ngày càng tốt lên, suy nghĩ đó càng trở nên bức thiết. Nhưng đi học quá tốn kém!

“Mãn Khố à, cha cũng muốn cho mấy đứa nhỏ lên thị trấn học, nhưng mày cũng biết rồi đó, nhà chúng ta chẳng có bao nhiêu tiền, trên thị trấn học phí lại quá mắc. Thôi thì cho qua bên trường thôn Triệu Gia học đi! Học ở đâu chẳng là học!”

Quan Mãn Khố phản bác, “Cha, sao mà giống được! Hai thằng nhóc Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc lên thị trấn học thi được điểm tối đa luôn kìa, cứ cái đà này không chừng tụi nó thi đậu đại học rồi làm cán bộ luôn ấy chứ! Cha, ráng lúc nay đi! Hiện giờ nhà mình toàn là nông dân, nhưng sau này bọn nhỏ sẽ là ‘người nhà nước’!” Không thể không nói Quan Mãn Khố đã gãi đúng chỗ ngứa của Quan Hà. Quan Hà nghe xong có vẻ hơi dao động.

Quan Mãn Khố thấy có cơ hội, vội bồi thêm, “Nếu cháu nội của cha thật sự có thể thi lên đại học, chẳng phải cha mẹ cũng được thơm lây sao?”

“Được rồi, đi hết! Đứa nào tới tuổi đi học đều cho lên thị trấn học hết!”

Quan Mãn Khố nghe vậy lại không vui, nếu cho đi học hết, lúc ra riêng, nhà chẳng còn được mấy đồng mà chia.

Quan Hà lườm Quan Mãn Khố một cái, “Đừng cho là tao không biết mày đang nghĩ gì! Nếu chỉ cho con mày đi, Mãn Thương, Mãn Phòng chắc chắn sẽ có ý kiến, không cho con tụi nó đi, nhất định tụi nó sẽ làm ầm lên. Hơn nữa, tao thấy mấy đứa nhà Mãn Phòng trông còn thông minh hơn mấy đứa nhà mày nhiều!”

Quan Mãn Khố như nghẹn một búng máu ngay cổ họng, nếu người khác dám nói như vậy, chắc chắn Quan Mãn Khố đã sớm xắn tay áo lên đánh cho một trận, nhưng là cha mình, Quan Mãn Khố đành phải thôi, lại nghĩ rốt cuộc nhà mình có nhiều con nhất, cũng không tính là thiệt.

Qua học kỳ hai, Quan Viễn phát hiện có thêm mấy đứa nhỏ nhà họ Quan và vài gương mặt quen thuộc trong thôn Quan Gia lên thị trấn học, thầm cảm thán, tâm tình mong con thành đạt của bậc làm cha làm mẹ đúng là thời nào cũng như thời nào.

Hiện thịt kho Viễn Cốc đã nổi tiếng khắp huyện Vân Sơn. Quan Viễn căn cứ kinh nghiệm đời sau, biết không chỉ thịt kho, bán thịt khô để làm quà biếu cũng rất có lời, cho nên đẩy mạnh bán thêm thịt khô. Dù là người trong huyện Vân Sơn hay các huyện lân cận một khi muốn thịt khô làm quà, nghĩ tới đầu tiên chính là thịt khô Viễn Cốc.

Tuy nhu cầu thị trường ngày càng cao, nhưng Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc đều không định tăng sản lượng, hàng ngày chỉ bán cố định một trăm cân, hết thì thôi. Cho nên mỗi ngày cửa hàng vừa mở cửa đã thấy rất nhiều khách xếp hàng chờ từ sớm.

Quan Quốc không chỉ một lần nói với Triệu Thanh Cốc nên làm nhiều một chút, nhưng Triệu Thanh Cốc vẫn không đồng ý.

Ngày nào cũng chưa tới trưa đã bán hết, Quan Quốc đành phải nói với những người còn đang xếp hàng chờ, “Đã bán hết rồi, mọi người chịu khó ngày mai quay lại đi.” Khách hàng nghe riết thành quen, chỉ oán trách mấy câu rồi giải tán. Quan Quốc nhìn hàng người tản ra cảm giác như tiền đang vỗ cánh bay đi, lòng đau như dao cắt.

Hôm nay Quan Quốc đẩy thịt tươi về nhà cho Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc, thấy Triệu Thanh Cốc đang xem Quan Viễn vẽ tranh.

“Tiểu Viễn giỏi quá! Rõ ràng chỉ vài nét bút đơn giản, nhưng vừa nhìn vào đã biết ngay là hai anh em mình!”

Quan Viễn đắc ý cười ha ha, “Em mà!”

Triệu Thanh Cốc xoa đầu Quan Viễn với vẻ mặt cưng chiều.

Quan Quốc không quấy nhiễu hai người, đẩy thẳng xe thịt ra nhà sau, thuần thục rửa sạch.

Rửa sạch hai trăm cân thịt rất tốn thời gian, lúc Quan Quốc rửa hết, Triệu Thanh Cốc đã nấu xong cơm chiều. dikhkễn.đàn/lê/qublýdoonn Hai người giữ Quan Quốc ở lại ăn cơm. Quan Quốc cũng không khách sáo, nhìn bàn cơm hương, vị đều đủ, giơ ngón cái lên nói với Triệu Thanh Cốc, “Thanh Cốc, chú thật sự phục con rồi! Vừa biết kiếm tiền vừa biết lo liệu việc nhà, sau này cô nào cưới được con, nhất định là đã tích phúc mấy đời!”

Triệu Thanh Cốc chỉ cười cười không nói gì.

Quan Viễn nghe vậy trong lòng không vui, im lặng ăn cơm. Triệu Thanh Cốc lúc nào cũng chú ý tới Quan Viễn, lập tức nhận ra ngay tâm tình cậu không tốt, “Tiểu Viễn, đồ ăn không vừa miệng à?”

Quan Viễn lắc đầu, thấy Triệu Thanh Cốc quan tâm tới mình như vậy, cảm xúc không vui trong lòng lập tức biến mất tăm, “Không ạ! Chỉ là em chưa đói lắm thôi!”

“Ừ, vậy ăn chút canh đi. Canh gà này anh hầm bằng lửa nhỏ suốt một buổi chiều đó! Rất tốt cho cơ thể.”

Quan Quốc thầm chậc lưỡi, Thanh Cốc thật sự cưng chiều Tiểu Viễn quá! Cơm nước xong, Quan Quốc lại nói, “Thanh Cốc, ngày nào cũng có cả khối người mua không được thịt kho, phải ra về tay không. Con thật sự không tính làm nhiều hơn một ít à?!”

Triệu Thanh Cốc khổ cười nói, “Chú biết đó, hiện giờ một ngày làm hai trăm cân đã là cực hạn của tụi con, nhiều hơn nữa con và Tiểu Viễn làm không nổi, trừ khi là mướn người làm phụ.”

Quan Quốc vừa nghe tới ‘mướn người làm phụ’ lập tức phất tay nói, “Không được! Nhất định không được! Đây là công thức bí truyền của tụi con, mướn người phụ lỡ người ta học được thì sao?! Đến lúc đó chắc chắn việc buôn bán của mình sẽ bị ảnh hưởng. Không được, không được!”

Thật ra Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc đã có dự định mở chi nhánh, nhưng phải mở ở nơi khác, bởi vì với huyện Vân Sơn này, một cửa hàng thịt kho với số lượng hai trăm cân mỗi ngày là đã đủ rồi. Đây mới nguyên nhân chính khiến hai người không tăng sản lượng lên.

Về phần giữ độc quyền, mặc dù công thức làm thịt kho hơi khó, nhưng không đến mức người khác không suy ra được, thịt kho Viễn Cốc ăn ngon như vậy phần lớn là nhờ có nước suối thiêng. Cho nên dù là mướn người làm phụ, hai người chỉ cần nắm giữ công thức phối đồ gia vị thì chẳng sợ gì hết. Hơn nữa dù có người nghiên cứu được công thức rồi, không phải ai cũng có nước suối thiêng để thêm vào.

Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn đang định đi Thượng Hải xem xét thị trường, nếu có khả năng sẽ mở một chi nhánh ở đó, vì Thượng Hải cách đây cũng không xa.

Quan Quốc nghe hai người nói dự định, kinh ngạc há hốc miệng, không hiểu tại sao Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn lại có tự tin dữ vậy, nhưng chỉ bấy nhiêu đã biết bản thân mình còn kém rất rất rất xa. Nói trắng ra, hiện giờ Triệu Thanh Cốc là ông chủ, ông chủ có khả năng quyết đoán, người làm công tự nhiên sẽ được nhờ, nhưng cứ nghĩ đến ông chủ của mình vẫn còn là một đứa bé, Quan Quốc lại cảm thấy quả thật đã sống uổng ba mươi năm qua, chẳng trách luôn bị vợ mắng là ngốc. So với hai đứa nhỏ này không ngốc thì còn gì nữa?!

Từ đó, Quan Quốc càng trở nên nghiêm khắc với Quan Thạch Đầu hơn, đến mức khiến Quan Thạch Đầu giận dỗi bỏ nhà đi bụi một lần. Tất nhiên đều là chuyện sau này.

Trường học cho nghỉ cùng lúc bắt đầu thu hoạch vụ thu. Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn được phân mỗi người ba mẫu đất, đã gieo trồng một ít hoa màu, thu hoạch rất nhanh. Hai người lo việc đồng áng xong, pha sẵn một ít gia vị để lại cho Quan Quốc tự kho thịt mỗi ngày rồi xách theo vài bộ đồ đi xe lửa lên Thượng Hải.

Huyện Vân Sơn mới vừa khai thông đường sắt nối lên Thượng Hải, Triệu Thanh Cốc vốn định mua vé giường nằm, nhưng muốn vé mua giường nằm nhất định phải có giấy giới thiệu, hơn nữa chỉ ưu tiên cho cán bộ đi công tác nên hai người đành phải mua vé ngồi.

Hiện tại xe lửa vẫn là kiểu cũ, khi chạy cứ kêu ầm ầm, tốc độ cũng chậm. Vừa lên xe lửa, Quan Viễn đã cảm giác ngộp ngộp. Triệu Thanh Cốc cẩn thận che chở cho Quan Viễn trong đám đông nhốn nháo, dắt cậu tới chỗ ngồi ghi trên vé.

Có vẻ hôm nay không phải ngày may mắn của Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc. Lúc hai người tìm được chỗ rồi, phát hiện ghế của họ đã bị người khác chiếm. Triệu Thanh Cốc cẩn thận nhìn tờ phiếu một lần nữa để xách định chắc chắn mình không nhìn lầm.

Một người phụ nữ tuổi trung niên dắt theo một cậu bé đang ngồi ở ghế của hai người. dibloễn.đnà/lêholiq/quý.đôn Triệu Thanh Cốc muốn người phụ nữ đứng lên trả ghế cho Quan Viễn, còn ghế của mình vẫn để cậu bé kia ngồi tiếp, bèn nói ôn hòa, “Xin lỗi thím, hai ghế này là của tụi con, thím nhường lại một ghế được không?”

Nào ngờ người phụ nữ kia nghe xong, lập tức gào to, “Cái gì?! Mày kêu tao là thím? Tao già dữ vậy hả? Mày cố tình làm nhục tao đúngkhông?!”

Triệu Thanh Cốc hít sâu một hơi, nói, “Xin lỗi, chị đang chiếm chỗ của bọn tôi, phiền chị đứng lên trả ghế lại.” Người phụ nữa kia trợn trắng mắt, “Ai ngồi trước thì là chỗ của người đó!”

Quan Viễn bị mùi xe làm cho choáng váng buồn nôn, vốn đã không thoải mái, nghe vậy tức giận nói, “Thím à, thím chiếm chỗ của người ta còn lý sự cùn như vậy, coi được sao?!” Mấy người khách bên cạnh cũng lên tiếng ủng hộ, “Đúng đó! Chiếm chỗ người ta còn làm như mình có lý lắm ấy!”

“Hừ! Thằng nhóc này, ăn nói hỗn hào! Không có cha mẹ dạy dỗ hả?” Người phụ nữa kia nghe xong, tức giận nói.

“Bà nói ai không có cha mẹ dạy dỗ?” Triệu Thanh Cốc lạnh lùng nhìn chằm chằm người phụ nữ kia hỏi.

“Anh, đừng nói nhảm với thím ta nữa! Nhờ tiếp viên tới giải quyết, xem thím ta có chịu trả lại ghế cho mình không!” Quan Viễn đã mất hết kiên nhẫn.

“Nhốn nháo cái gì đó?!” Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới. Mấy người khách xung quanh nhanh chóng kể lại tình huống cho người soát vé nghe. Người soát vé lập tức mời người phụ nữ kia đi ngay.

Quan Viễn ngồi xuống ghế, vùi mặt vào lòng Triệu Thanh Cốc, ngửi mùi hương trên áo anh mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Heo♥LoveLy, TTripleNguyen, lan trần, zinna, Âu Dương Ngọc Lam
Có bài mới 15.03.2018, 08:42
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1002
Được thanks: 12234 lần
Điểm: 32.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái (chương 30) - Điểm: 35
Chương 34


Xe lửa chạy ầm ầm suốt năm tiếng mới tới Thượng Hải, Quan Viễn từng học đại học ở đây, nhìn trạm xe lửa quen thuộc, bỗng dưng nảy sinh ra xúc cảm ‘người xưa cảnh cũ nay đã không còn’.

Thượng Hải là một thành phố lớn, tất nhiên khác hẳn với thị trấn Vân Sơn. Đường phố rộng lớn hơn, người dân ăn mặc cũng đa dạng hơn. Quan Viễn nhìn khắp một lượt thấy gần phân nửa số người trên đường chạy theo mốt mặc quần ống loe, còn có vài cô gái uốn tóc xoăn.

Quan Viễn đã nhìn thấy nhiều kiểu thời trang hơn trong tương lai, cảm thấy quần áo kiểu này thật quê mùa, đặc biệt là mái tóc xoăn kia, uốn trông cứ như mì ăn liền.

Chợt có một thanh niên cỡi xe đạp treo máy phát thanh chạy ngang qua, mấy người xung quanh đều ồ lên khen.

Lần đầu lên thành phố lớn, Triệu Thanh Cốc thấy cái gì cũng lạ, hăm hở nhìn tới nhìn lui. “Tiểu Viễn, đúng là thành phố có khác! Náo nhiệt thật!”

“Thế này chẳng là gì đâu anh, tương lai một thị trấn nhỏ còn náo nhiệt hơn thế này nhiều!”

Hai người ngồi xe lửa suốt năm tiếng đã rất mệt, muốn tìm một chỗ nghỉ ngơi trước, hỏi thăm nhiều người mới tìm được chỗ ở trọ duy nhất trong khu này.

Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn bước vào nhà nghỉ, thấy một người phụ nữ trung niên đang ngồi trước quầy đăng ký. Người nọ nghe Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc nói muốn mướn phòng, bèn hỏi, “Hai đứa có giấy giới thiệu không?”

Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc đồng thời lắc đầu.

“Đi công tác à?” Người phụ nữ hỏi tiếp, thái độ coi như ôn hòa.

Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc lại lắc đầu.

“Nếu như đi công tác và có giấy giới thiệu sẽ được miễn phí, còn nếu không sẽ thu tiền. Có loại phòng hai tệ, ba tệ, năm tệ một ngày, hai đứa muốn thuê loại nào?”

Triệu Thanh Cốc nói, “Cho tụi con xem thử trước đi.”

Được rồi, đi theo dì.” Người phụ nữ dẫn Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc đi xem phòng. Cuối cùng Triệu Thanh Cốc chọn phòng năm tệ một ngày. Phòng này có máy nước nóng, còn kèm bữa sáng.

Lúc Triệu Thanh Cốc trả tiền, người phụ nữ nhìn hai người cười nói, “Không ngờ hai đứa có tiền dữ vậy! Có việc cứ gọi dì, dì luôn có mặt dưới quầy kia.”

“Cám ơn dì.” Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn chờ người phụ nữ đi rồi, vào phòng khóa cửa lại. diưm;ễnlđà/leqqnquysod';don Trên xe lửa nhiều người, mùi rất nặng, Triệu Thanh Cốc lập tức xả nước nóng cho hai người tắm.

Triệu Thanh Cốc nhìn máy nước nóng trong phòng tắm, nói, “Cái máy này không tồi, chúng ta có thể mua một cái về nhà.”

Quan Viễn cười nói, “Máy này dùng điện, thôn ta còn chưa nối điện nữa là! Nhưng mà cũng sắp rồi, chắc cuối hè này là có thôi.”

Triệu Thanh Cốc nghe nói trong thôn sắp có điện, hưng phấn nói, “Có điện rồi chúng ta có thể mua một cái ti vi về xem tin tức thời sự.”

“Nếu anh muốn nghe tin tức thời sự, mua một cái radio là được, nó còn phát được nhiều kênh hơn ti vi nữa.”

Triệu Thanh Cốc hào phóng vung tay lên, “Đều mua!” Quan Viễn cười hì hì, cảm giác lúc Triệu Thanh Cốc nói những lời này, đặc biệt giống một tên nhà giàu mới nổi.

Hai người nói chuyện một hồi, bụng đói kêu vang, thấy trời đã không còn sớm, quyết định đi ra ngoài kiếm đồ ăn.

Người phụ nữ ở quầy tiếp tân đang ăn cơm tối, thấy Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn xuống, thân thiết hỏi, “Hai đứa ra ngoài đi dạo à?”

Triệu Thanh Cốc gật đầu, “Tụi con ra ngoài kiếm gì đó bỏ bụng.”

“Ừ, làm gì thì làm cũng phải no bụng trước! Để dì giới thiệu cho một chỗ ăn ngon, cách đây mấy căn có một tiệm mì mùi vị rất khá, dì hay ăn ở đó lắm, ngay trên con phố này thôi!”

Đúng lúc Triệu Thanh Cốc đang muốn ăn mì, hai người nói cảm ơn người phụ nữ, rồi đi tìm tiệm mì kia.

Tiệm mì diện tích hơi nhỏ, bên trong chỉ đủ bày bốn cái bàn, còn lại đều đặt ở ngoài, có vẻ buôn bán không tệ, bên trong đã đầy khách. Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn chọn một bàn ở ngoài ngồi xuống. Chỉ chốc lát sau, một ông chú chân hơi cà thọt đi tới, nhiệt tình cười hỏi, “Hai đứa muốn ăn mì gì? Chỗ chú mì gì cũng có hết!”

“Tiểu Viễn, em muốn ăn mì gì?” Triệu Thanh Cốc hỏi.

Quan Viễn nghĩ nghĩ nói, “Cho con một tô mì chay đi, nhiều rau một chút!” trong nhà bán thịt, cậu ăn thịt riết ngán luôn. Triệu Thanh Cốc biết hiện Quan Viễn ngán thịt nên tùy cậu. “Cho con một tô mì thịt băm.”

“Rồi! Chờ chú một chút ha!” Ông chú vui vẻ nói, nhanh nhẹn đi vào, một lát sau bưng hai bát mì ra.

Quan Viễn nếm thử nước mì, quả thực mùi vị không tệ.

Triệu Thanh Cốc thấy Quan Viễn ăn ngon, vui vẻ giơ ngón tay cái với ông chú bưng mì, “Ngon!”

Ông chú nghe khen cười càng tươi hơn, dứt khoát ngồi xuống bên cạnh Triệu Thanh Cốc, nói, “Không phải tự khen chứ, mì tiệm chú là gia truyền đó! Ông cố của chú là ngự trù, ngự trù là gì hai đứa biết không?”

Quan Viễn tất nhiên biết, nhưng Triệu Thanh Cốc chưa đọc nhiều sách, thật sự không biết ‘ngự trù’ là gì bèn thành thật lắc đầu.

Ông chú thấy Triệu Thanh Cốc lắc đầu, càng đắc ý nói, “Ngự trù là đầu bếp trong cung, đặc biệt nấu ăn cho hoàng đế, là quan đó! Sau này thời đại biến động, tất cả mai một dần chỉ còn sót lại món mì là truyền được tới bây giờ. Tiệm mì cũ của nhà chú bị đập hồi cách mạng văn hóa, cái chân này của chú cũng bị gãy lúc đó luôn. Đúng là một lũ đáng ghét…”

Triệu Thanh Cốc không muốn nghe tiếp mấy chuyện không vui, vội chuyển chủ đề, “Cho con hỏi, chú tên gì ạ?”

“Chú họ Triệu, tên đầy đủ là Triệu Xuyên.” Không biết sao ông chú thấy Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc rất vừa mắt, nhiệt tình nói thêm một hồi, chẳng mấy chốc đã kể hết tình huống nhà mình.

Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc dở khóc dở cười, kiên nhẫn nghe tới khi ăn mì xong, cảm giác như trút được gánh nặng, “Tụi con ăn xong rồi. Hết bao nhiêu cho con gửi ạ?”

Ông chú hào phóng nói, “Thôi! Chú cháu mình nói chuyện hợp, coi như bạn bè, bạn bè ăn một tô mì không lẽ còn tính tiền?!”

Lúc này một người phụ nữ tuổi trung niên đi ra, véo lỗ tai ông chú, hung hăng nói, “Đã nói với ông bao nhiêu lần rồi hả? Ông từng hứa với tôi những gì? Hôm nay là bạn bè, ngày mai là tri kỷ, ngày mốt là tri âm, ai ông cũng không lấy tiền, thì chúng ta ăn không khí để sống à?!”

Mấy người khách bên cạnh hình như đã quen cảnh này, cười ồ lên, “Ông Triệu lại hào phóng à?”

Ông chú đau tới mức nhe răng trợn mắt, “Mình à,đang trước mặt mọi người, chừa cho tôi chút mặt mũi đi… Ai da, nhẹ một chút, nhẹ một chút!”

Triệu Thanh Cốc vội vàng móc tiền trả cho bà chủ. Bà chủ nhận lấy, nói, “Không phải thím cố ý nhằm vào hai đứa đâu! Là tại ông ấy hết, hễ ai vừa nói vài câu ông đã coi là bạn không chịu lấy tiền vậy đó! Ở nhà còn một đám nhóc chờ ăn kìa!”

Triệu Thanh Cốc cười nói, “Không sao ạ. Đã ăn thì phải trả tiền thôi! À, con cũng họ Triệu, biết đâu lại cùng quê với chú ấy chứ!”

Triệu Xuyên vừa xoa lỗ tai vừa nói, “Bởi vậy, chú cứ có cảm giác thân thân thì ra là cùng họ!” Bà chủ trừng ông chú một cái, không tiếp lời.

Triệu Thanh Cốc nghĩ nghĩ, biết bà chủ sợ hai người bắt quàng làm họ, bèn không nói gì nữa, dắt Quan Viễn đi.

“Anh, ông chú kia thật là thú vị!” Quan Viễn cười nói, tất nhiên không vui mấy với việc bà chủ có ý đề phòng hai người.

Triệu Thanh Cốc hiễu rõ Quan Viễn nghĩ gì, véo mũi cậu cười nói, “Anh chẳng phải là tiền, sao có thể người người đều thích, thím ấy đề phòng cũng không có gì là sai.” Lúc này đèn đường đã bật, Triệu Thanh Cốc cảm thán, “Đẹp quá!”

Quan Viễn nhìn bóng hai người kéo dài dưới ánh đèn đường, dính sát một chỗ, gật đầu nói, “Đẹp thật!”

Bỗng nhiên hai người thấy mấy người trên đường hùa nhau chạy về cùng một hướng, Triệu Thanh Cốc bèn kéo một người lại hỏi mới biết nguyên nhân là do quảng trường bên kia sắp bắn pháo hoa.

Triệu Thanh Cốc hỏi Quan Viễn, “Em muốn đi xem không?”

“Dạ muốn!”

Lúc hai người đến quảng trường, pháo hoa đã bắn đầy trời. Mọi người phấn kích kêu to. diễvn.đàn/lẹt;.qufýo.đôn Nói thật pháo hoa lúc này kém xa pháo hoa Quan Viễn được ngắm về sau, nhưng có Triệu Thanh Cốc đứng bên cạnh Quan Viễn lại cảm thấy đây màn bắn pháo hoa đẹp nhất trong số những lần cậu được xem.

Hai người xem hết pháo hoa xong tới tám giờ mới về nhà trọ.

“Ngày mai chúng ta tìm người hỏi thăm thử xem, chứ cứ đi lung tung chẳng khác gì ruồi bọ bay đại.” Triệu Thanh Cốc nói.

“Không cần tìm đâu, em rất rành chỗ này, biết nhà ở đâu đáng giá, chỉ mua để không chờ nó tự tăng giá rồi bán kiếm lời cũng được!” Quan Viễn nhắc nhở Triệu Thanh Cốc.

Triệu Thanh Cốc vỗ trán nói với giọng chọc ghẹo, “Ờ ha, anh quên mất Tiểu Viễn có khả năng tiên tri.”

Quan Viễn nện Triệu Thanh Cốc một cái, quay lưng đi, “Hừ, lại chọc em! Không thèm để ý anh luôn!”

“Thật không để ý anh?” Triệu Thanh Cốc vừa nói vừa vươn tay chọt lét Quan Viễn.

Quan Viễn vô cùng sợ nhột, Triệu Thanh Cốc vừa chọt, cậu lập tức cười đến thở không ra hơi, “Được rồi… Được rồi… Em đầu hàng! Ha ha ha… Anh… Ann đừng chọt nữa!”

Triệu Thanh Cốc thấy Quan Viễn thở hụt hơi mới tha cho, “Sau này còn dám nói mấy lời như ‘không thèm để ý anh’ này nọ nữa, anh sẽ chọt lét cho tới khi em xin tha mới thôi!”

“Hừ, chỉ giỏi bắt nạt em!” Hai người vui vẻ cười đùa, dù ở một nơi xa lạ cũng cảm thấy rất ấm áp.

Hôm sau, hai người dậy thật sớm, đi thẳng tới chỗ Quan Viễn nhớ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: TTripleNguyen, lan trần, loan69, Âu Dương Ngọc Lam
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 124 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: HaZi410, TTripleNguyen và 65 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.