Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 124 bài ] 

Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái

 
Có bài mới 25.01.2018, 06:29
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1002
Được thanks: 12234 lần
Điểm: 32.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái (chương 17) - Điểm: 36
Chương 19


Quan Viễn vừa dứt lời, ông cụ kia đã chạy tới, còn dẫn theo một người thanh niên mặc đồ lính.

“Tiền đây, đưa cá cho ông đi!”

Triệu Thanh Cốc nhận tiền, giao cá. Người thanh niên đứng bên cạnh ông cụ vội đưa tay nhận lấy.

Quan Viễn bực ông cụ để Triệu Thanh Cốc chờ lâu, mặc kệ ông cụ là ai, trách, “Ông à, ông không nói rõ ràng gì hết đã chạy mất tiêu, vả lại bọn con cũng chưa nói là đồng ý! Ông đi thật lâu mới quay lại, nãy giờ biết bao nhiêu người tới mua cá anh con đều không bán, nhất định phải chờ ông, lỡ con cá này chết mất, bọn con bán không được phải trách ai đây ạ?”

“Thằng bé này, nói chuyện kiểu gì đó, coi chừng …” Người thanh niên đứng bên cạnh ông cụ gầm lên.

Ông cụ khoát tay nói, “Tiểu Trương, tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần, đừng có lúc nào cũng nóng nảy như vậy. Đây đúng là lỗi của tôi, không trách đồng chí nhỏ này được.”

Tiểu Trương vội vàng đáp một cách cung kính, “Dạ.”

Quan Viễn liếc Tiểu Trương một cái, chó săn!

Ông cụ nhìn Quan Viễn với ánh mắt hứng thú, “Cậu bé thật can đảm.”

Triệu Thanh Cốc kín đáo nhích người đứng chắn trước mặt Quan Viễn, đoán ông cụ này ắt không phải người thường, bình tĩnh đáp, “Em trai con còn nhỏ không hiểu chuyện, con xin thay mặt em xin lỗi ông.”

Ông cụ vốn chỉ có hứng thú với Quan Viễn, giờ nhìn Triệu Thanh Cốc, thấy vẻ mặt nghiêm nghị và cách nói chuyện không kiêu ngạo cũng không tự ti của Triệu Thanh Cốc, thầm than: không biết nhà nông nào lại nuôi được hai con kỳ lân thế này!

Ông cụ khẽ mỉm cười, nói, “Không sao, không sao! Ông già thế này chẳng lẽ còn so đo với một đứa bé. Cậu bé nói cũng không sai, phải là ông xin lỗi mới đúng. Đồng chí nhỏ, để ông bồi thường cho con được không?”

Quan Viễn đáp, “Cũng được ạ.”

Ông cụ thấy bộ dạng đáng yêu của Quan Viễn, bật cười, hỏi, “Sau này hai con vẫn bán cá ở đây đúng không?”

“Cái này…” Triệu Thanh Cốc do dự.

“Sao?”

“Cá này bọn con bắt trong sông của thôn, hôm nay may mắn bắt được, không chắc lần sau lại có. Nhưng nếu bán nhất định vẫn sẽ bán ở đây ạ.”

Ông cụ nghe xong, sờ sờ đầu Quan Viễn vài cái rồi cười ha hả, đi mất.

Chờ ông cụ đi rồi, Triệu Thanh Cốc móc tiền bán cá ra xem, thấy có đến tám bảy tệ, hưng phấn hôn má Quan Viễn một cái, nói, “Đi! Anh dẫn Tiểu Viễn đi ăn cơm nhà hàng!”

Quan Viễn vô cùng vui vẻ, phần lớn là vì được Triệu Thanh Cốc hôn má chứ không phải vì được đi ăn nhà hàng, cho nên một tay bị Triệu Thanh Cốc nắm, một tay cứ che chỗ Triệu Thanh Cốc đã hôn, cười ngây ngô.

Triệu Thanh Cốc dẫn Quan Viễn vào nhà hàng quốc doanh lúc nãy chỉ.

Đang giờ cơm trưa nhưng trong nhà hàng vô cùng vắng vẻ, không thấy một người khách nào, cả tiếp tân cũng chán chết ngồi ngủ gật.

Triệu Thanh Cốc dẫn Quan Viễn ngồi vào bàn, chờ hồi lâu vẫn không thấy ai ra hỏi han gì.

“Nhà hàng này lạ thật, chẳng có phục vụ ra chào khách gì hết.” Triệu Thanh Cốc ngạc nhiên nói.

Tiếp tân nghe thấy vung tay đuổi như đuổi ruồi, “Đi mau đi! Đây không phải là nơi hai đứa nhóc tụi bây ăn nổi đâu!”

“Nhà hàng của mấy người không bán cơm à?” Triệu Thanh Cốc hỏi.

“Có sao không! Hai đứa bây có tiền ăn nổi không mà hỏi?” Tiếp tân nói xong, cẩn thận quan sát Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn từ trên xuống dưới một lượt, thấy áo bông của hai người có vài chỗ vá, càng mất kiên nhẫn nói, “Mau cút đi! Con nít con nôi tới chỗ khác mà chơi!”

Quan Viễn nhìn tiếp tân với ánh mắt lạnh lẽo. Dám nói với anh tôi bằng cái giọng đó, đúng là tự tìm chết!

Triệu Thanh Cốc giận nói, “Chỉ là chỗ để ăn cơm thôi, có phải chỗ nào ghê gớm đâu mà bọn tôi không vào được! Quản lý của anh đâu? Kêu quản lý ra đây nói chuyện đi!”

“Ồn ào cái gì đó?” Một người đàn ông trung niên mang mắt kiếng bước ra.

Triệu Thanh Cốc hỏi, “Ông là quản lý ở đây?”

Người đàn ông đáp, “Đúng. Rồi sao?”

“Bọn tôi tới ăn cơm, không chỉ không ai ra hỏi món còn đuổi bọn tôi đi, phục vụ gì lạ vậy?”

Người đàn ông kia lại quan sát Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc từ trên xuống dưới một lần rồi nói, “Hai đứa bây mà đòi…” Dù chưa nói hết câu nhưng ngụ ý trong đó ai cũng hiểu.

Quan Viễn móc bọc tiền từ trong túi Triệu Thanh Cốc ra, lấy một tờ mười tệ vỗ bộp xuống bàn.

Quản lý thấy hai người thật sự có tiền, lập tức cười nói, “A, tới ăn cơm thật à?! Ha ha, hiểu nhầm, hiểu nhầm thôi! Hai vị muốn ăn gì cứ nói, tôi lập tức kêu phòng bếp làm ngay! Tiểu Quách còn không mau tới đây!”

“Thôi khỏi! Anh, mình đi thôi! Thiếu gì chỗ để ăn, mắc gì phải ăn ở đây vừa tốn tiền vừa ôm cục tức vào người!”

Triệu Thanh Cốc bị nói không sao, quan trọng là tự dưng Quan Viễn cũng bị khinh bỉ theo khiến Triệu Thanh Cốc không cách nào tha thứ được, bèn nói, “Ừ, đi thôi!” nói xong lấy tờ mười tệ trên bàn bỏ vào túi lại.

“Này, này…” Quản lý định kéo lại, nhưng Triệu Thanh Cốc đã nhanh chóng bế Quan Viễn bước ra ngoài.

Trước khi đi Quan Viễn lén búng nhẹ một phát về phía hai người kia.

Ông quản lý này trước giờ vốn không quan tâm nhà hàng kinh doanh lời hay lỗ, cứ chờ tới tháng nhận lương là xong, ít khách một chút ông ta còn mừng vì đỡ mệt, nhưng gần đây mơ hồ nghe nói quốc gia sắp ban hành chính sách kinh tế mới, nếu cứ tiếp tục kinh doanh thua lỗ e rằng sẽ bị mất việc.

Ông quản lý quay sang trút toàn bộ lửa giận lên người Tiểu Quách, tát một cái thật mạnh lên má cậu ta. Mặt Tiểu Quách lập tức xuất hiện dấu năm ngón tay. dnkiễn.đàn/lênlkq/iyqs.đnlkôn “Cậu làm ăn vậy đó hả?! Nhà hàng buôn bán kém thế này đều là do thái độ phục vụ tệ hại của cậu đó!” Ông ta đã hoàn toàn quên mất chính ông ta cũng có thái độ khinh thường khách.

Tiểu Quách bụm mặt, giận mà không dám nói, chỉ xin lỗi liên tục.

Ông quản lý phát tiết xong, thấy cả người thoải mái hẳn, đột nhiên bụng co rút một hồi, sau đó ‘phù’ một tiếng, một mùi hôi thối tỏa ra. Ông ta xấu hổ đỏ bừng cả mặt, bởi vì đã… đại tiện trong quần.

Tiểu Quách nhìn quản lý với vẻ mặt không dám tin, thầm hả hê trong lòng. Không ngờ lại ‘phù’ một tiếng nữa, mặt Tiểu Quách cứng đờ. Cậu ta cũng đại tiện trong quần.

Hai người nhìn nhau, sau đó không hẹn mà cùng chạy thật nhanh vào nhà vệ sinh. Lúc hai người đi ra, chân cẳng mềm nhũn như mì sợi, nhưng vừa tới cửa nhà vệ sinh, lại thấy mắc nữa, phải vào lại. Cứ vậy khoảng mười lần, ngay cả người sắt cũng không chịu nổi, chứ nói chi người thường.

Lại nói Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn, hai người rời khỏi khách sạn, đi bộ trên đường tìm chỗ ăn trưa.

Hai người đi không bao xa thấy phía trước có xe đẩy bán mì của một cặp vợ chồng. Chiếc bàn nhỏ bên cạnh đã ngồi đầy người, xem ra buôn bán không tệ.

“Tiểu Viễn, em ăn mì không?”

Quan Viễn nghe mùi rất thơm, bèn gật đầu.

Ông chú bán mì thấy Triệu Thanh cốc và Quan Viễn tấp vào, nhiệt tình mời, “Hai bạn trẻ ăn gì đây? Chỗ chú có cả mì thịt và mì chay luôn!”

Triệu Thanh Cốc đáp, “Cho con hai tô mì chay, một tô thêm một cái trứng gà.” Không cần nói cũng biết cái trứng kia là cho ai.

Quan Viễn vội nói, “Hai tô đều thêm trứng gà ạ!”

Triệu Thanh Cốc bất đắc dĩ kêu, “Tiểu Viễn…”

Quan Viễn nói, “Anh không ăn thì Tiểu Viễn cũng không ăn!”

Triệu Thanh Cốc đành chịu thua, “Được rồi, nghe Tiểu Viễn hết!”

Người khách nữ bên cạnh khen, “Hai anh em yêu thương nhau ghê!”

Quan Viễn hớn hở nói, “Dạ!”

Mì thật sự không tệ, không những ăn được mà lượng cũng rất nhiều. Hơn nữa, một tô to như vậy giá chỉ một hào. Dĩ nhiên Quan Viễn không ăn hết nổi, phải nhờ Triệu Thanh Cốc ăn giùm.

Ăn mì xong, Triệu Thanh Cốc dẫn Quan Viễn vào cửa hàng bách hóa mua mấy hộp sữa tươi. diễn;ln.đàn/leqe/qn;luý.đonp Lúc trước Triệu Thanh Cốc vô tình nghe người ta nói sữa tươi rất tốt cho trẻ con, thầm ghi nhớ  nay có tiền quyết định phải mua cho Quan Viễn uống, sau đó lại mua thêm nửa ký mứt quả để dành cho cậu ăn vặt.

Trên đường về, Triệu Thanh Cốc vừa cõng Quan Viễn đi vừa tính, “Bán mì, trừ hết tiền vốn, một tô có thể lời bốn xu. Cho là một buổi sáng họ bán được khoảng bốn mươi tô, tính ra mỗi buổi kiếm được gần một tệ, nếu bán luôn từ sáng đến tối…” Không tính không biết, vừa tính ra đã thấy giật mình.

Quan Viễn nghe Triệu Thanh Cốc tính, nói, “Nhưng rất cực khổ.”

“Có việc nào làm mà không khổ chứ! Muốn có tiền, nhất định phải bỏ công trước, tựa như hoa màu, không bỏ công chăm sóc nó tự mọc lên được sao?”

Quan Viễn không ngờ chỉ môt câu nói của mình đã khiến Triệu Thanh Cốc nói cả đống đạo lý. “Tiểu Viễn biết rồi!”

Triệu Thanh Cốc vỗ mông Quan Viễn một cái, “Ngốc!”

Quan Viễn cười hì hì, “Không đau! Biết anh không nỡ đánh mạnh mà!”

Triệu Thanh Cốc bất đắc đĩ nghĩ, ai bảo mình thật không ngỡ đánh chứ.

“Anh, chúng ta có thể phơi cá cho thành cá khô, nhất định sẽ bán được nhiều tiền hơn nữa!”

Triệu Thanh Cốc ngạc nhiên hỏi, “Sao em biết?”

“Tiểu Viễn chỉ đoán vậy thôi! Chú kia biến bột mì thành mì sợi, lời được nhiều tiền, ắt hẳn là biến cá thành cá khô cũng sẽ được như vậy.”

Triệu Thanh Cốc không những không ngu ngược lại còn rất thông minh, nghe xong mấy câu tưởng như ngây ngô của Quan Viễn, lập tức nghĩ thông, hai mắt tỏa sáng nói, “Tiểu Viễn đúng là ngôi sao may mắn của anh, ha ha!”

Quan Viễn ôm cổ Triệu Thanh Cốc, đắc chí nói, “Tất nhiên! Không nghĩ lại coi Tiểu Viễn là em của ai!” Mỗi lần Quan Viễn nói vậy đều khiến cho Triệu Thanh Cốc vui vẻ cười ha ha, lần này cũng không ngoại lệ.

Tiếng cười vui vẻ của hai anh em vang suốt đường về.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Heo♥LoveLy, TTripleNguyen, Thu Tham 501, lan trần, snow33, zinna, Âu Dương Ngọc Lam

Có bài mới 30.01.2018, 19:40
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1002
Được thanks: 12234 lần
Điểm: 32.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái (chương 17) - Điểm: 38
Chương 20


Lúc Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn về tới nhà họ Quan, bọn họ đã ăn cơm trưa xong, không ai thèm hỏi hai người đã ăn hay chưa. Dương Tú Thúy thấy hai người vào cổng, liếc một cái rồi lầm bầm câu gì đó nghe không rõ. Ngược lại Lý Nguyệt Chi thấy Triệu Thanh Cốc xách thùng gỗ, săm soi hỏi, “Hai đứa bây xách thùng đi đâu đó?”

Triệu Thanh Cốc bình tĩnh đáp, “Tụi con ra sông xem thử có cá không.”

Nguyệt Chi vội hỏi tới, “Có không?”

“Không ạ.”

Lý Nguyệt Chi không tin, “Không?! Hai đứa bây bắt được cá lén ăn hết rồi nên mới không về ăn cơm trưa chứ gì!”

Quan Viễn ôm cổ Triệu Thanh Cốc, quay đầu lại nói, “Thím, hôm trước con thấy anh Thái Tinh và chị Thái Cúc núp trong góc phòng ăn kẹo đó!”

Lý Nguyệt Chi cứng người, “Nói bậy gì đó? Hai anh chị mày cả cơm cũng ăn không đủ no, làm gì có kẹo mà núp trong góc ăn?!”

Đúng lúc Dương Tú Thúy từ trong phòng bước ra, nghe vậy, đen mặt nói, “Cô nói vậy là ý tôi khắt khe cháu nội đúng không? Cả nhà ai cũng no, chỉ hai đứa nó là không no, bộ cô sinh hai cái thùng cơm hả?”

Lý Nguyệt Chi thầm hận muốn chết, nhưng ngoài mặt vẫn phải cười đáp, “Mẹ, mẹ nói gì vậy! Trong thôn mình ai không biết mẹ nổi tiếng là người hiền hòa, mẹ hiểu nhầm ý con rồi!”

Dương Tú Thúy nhìn chằm chằm Lý Nguyệt Chi trong chốc lát, tựa hồ đoán xem Lý Nguyệt Chi đang nói thiệt hay giả, cuối cùng hừ một tiếng, xoay người vào phòng lại. Lý Nguyệt Chi siết chặt nắm tay nhìn theo bóng lưng Dương Tú Thúy, tự nhủ phải ráng nhịn cho tới khi được ở riêng.

Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn đã sớm thừa dịp hai người họ gây gổ đi về phòng. Quan Viễn lén lấy kẹo sữa giấu trong không gian ra, lột một viên nhét vào miệng Triệu Thanh Cốc trước, sau đó mới ăn một viên.

Triệu Thanh Cốc thấy bộ dáng híp mắt say mê của Quan Viễn, niết bên má phồng lên của cậu, hỏi, “Ăn ngon không?”

Quan Viễn cười gật đầu, “Anh mua cái gì cũng ngon hết!”

Triệu Thanh Cốc bật cười ra tiếng, “Là do kẹo ngon chứ đâu phải vì anh mua mới ngon!”

Quan Viễn nhìn Triệu Thanh Cốc nói, “Người khác có cho kẹo giống thế này Tiểu Viễn cũng thấy không ngon!”

Triệu Thanh Cốc cảm động không thôi, ôm Quan Viễn vào lòng, nói, “Tiểu Viễn thật là đáng yêu!” Quan Viễn nghe vậy, hạnh phúc cười híp cả mắt, dụi dụi đầu vào cổ Triệu Thanh Cốc.

“Anh, chuyện mình bán cá có bị họ biết không?”

Triệu Thanh Cốc bình tĩnh đáp, “Chắc chắn sẽ không giấu được bao lâu. Nhưng anh đã sớm nói từ trước tiền do anh kiếm được sẽ thuộc về anh rồi. Nếu bọn họ ăn vạ cùng lắm anh sẽ đi nói cho tất cả bà con trong thôn đều biết.”

Quan Viễn rất thích cái tính mạnh mẽ như vậy của Triệu Thanh Cốc. Nếu kiếp trước anh cũng dứt khoát được thế này hẳn là đã đỡ khổ biết bao nhiêu.

Triệu Thanh Cốc thấy quần áo Quan Viễn bị bẩn, chuẩn bị đi tắm cho Quan Viễn, nhưng tìm mãi vẫn không thấy cái áo bông còn lại của cậu đâu. Quan Viễn chỉ có tổng cộng hai cái áo bông, nếu tìm không ra cái kia thì chẳng cách nào tắm rửa được. dinlkễn/đnklàn/lqqn;kee'qunlký.đơ,ôn Lúc nãy vào phòng không để ý, giờ nhìn lại mới thấy cái rương đặt ở đầu giường hai người đã bị ai đó lục tung lên.

Triệu Thanh Cốc nổi giận đùng đùng đi thẳng tới phòng chính. Quan Viễn vội chạy theo sau. Mất một cái áo bông chẳng là gì với Quan Viễn nhưng lúc này cậu đã không còn là một Quan Viễn dù bị bắt nạt cũng không dám lên tiếng như đời trước nữa.

Trừ mẹ con Triệu Tú Liên còn lại cả nhà họ Quan tập trung hết trong phòng chính sưởi ấm.

Quan Dư ngồi trong lòng Dương Phi Phương ngủ gà ngủ gật, thấy Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn bước vào, vô thức dựa sát vào người Dương Phi Phương hơn. Mấy nốt sẩn trên mặt Quan Dư đã tiêu hết, nhưng những chỗ bị cào nát thoạt nhìn vẫn còn rất ghê.

Dương Tú Thúy chỉ liếc hai người một cái, không nói lời nào. Quan Hà ngồi trên giường gạch hút thuốc lá. Mấy anh em Quan Mãn Thương thì nằm dài trên đó không biết thức hay ngủ. Còn Lý Nguyệt Chi thì đang dạy Quan Thái Cúc may vá.

“Mấy người, ai lấy áo bông của Tiểu Viễn?”

Lý Nguyệt Chi nghe vậy, giật mình đâm kim vào đầu ngón tay, nhưng lập tức trấn tĩnh lại, tiếp tục khâu áo, tỏ vẻ như không nghe thấy. Quan Thái Cúc lại có vẻ hơi mất tự nhiên.

Dương Tú Thúy lên tiếng châm chọc trước, “Biết đâu chạy đi chơi cả ngày tự làm mất đâu đó ở ngoài còn về nhà nổi điên.”

Quan Viễn thấy rõ phản ứng của Lý Nguyệt Chi nên đã biết là ai lấy áo bông của mình, “Thím tư, thím có thấy áo bông của Tiểu Viễn đâu không?”

Lý Nguyệt Chi trả lời một cách cứng ngắc, “Thằng nhóc này, nhiều người ở đây không hỏi ai lại hỏi tao, chẳng lẽ ý nói tao trộm áo hả? Áo của mày nhỏ như vậy tao có lấy về thì anh chị của mày cũng mặc có vừa đâu mà lấy!”

Quan Hà hít một hơi thuốc lào, phun khói ra rồi mới nói, “Trong nhà chẳng ai làm mấy chuyện này đâu! Tám chín phần mười là hai đứa bây chạy ra ngoài rồi làm mất ở đâu đó thôi! Chắc cũng chẳng tìm lại được, Thanh Cốc may một cái mới đi là vừa! Đúng lúc áo bông của ông nội cũng rách hết rồi, để ông nội hưởng lây phúc của chái trai vậy!”

Quan Viễn bị tức cười bởi sự vô liêm sỉ của Quan Hà, giả bộ không hiểu hỏi lại, “Ông nội, sao lại hưởng lây phúc của con ạ? Quần áo của con đều do anh bỏ tiền may, trong nhà chẳng mua cho con cái nào hết mà?”

Quan Hà ho khan một tiếng, thầm bực thằng nhóc này sao lanh mồm lanh miệng dữ, nhưng ngoài mặt vẫn phải cười nói, “Ông nội nói nhầm rồi. Để Thanh Cốc may cho con một cái khác đi.”

“Ông nội, tại sao các anh chị khác đều được trong nhà may cho, còn con thì phải do anh bỏ tiền ạ?”

Dương Tú Thúy chen miệng, “Tại vì lúc nào mày cũng anh con anh con chứ sao nữa! Đương nhiên quần áo của mày phải do anh mày may cho rồi! Thẳng quỷ xui xẻo này, rốt cuộc có muốn may áo mới không? Không thì cho mày chết vì đông lạnh luôn đi!”

Triệu Thanh Cốc nghe Dương Tú Thúy gọi Quan Viễn là thẳng quỷ xui xẻo, lạnh giọng nói, “Ai nói Tiểu Viễn là quỷ xui xẻo?! Nếu để con nghe được lời này một lần nữa thì đừng trách con không nể tình!”

Dương Tú Thúy chột dạ không dám lớn tiếng nữa, chỉ lầm bầm một câu, “Đồ mất dạy!”

Triệu Thanh Cốc không thèm dây dưa với Dương Tú Thúy, gằn giọng hỏi lại, “Rốt cuộc ai đã lấy áo bông của Tiểu Viễn?”

Quan Mãn Khố đang ngủ, nghe ồn thức dậy quát, “Nhao nhao cái gì đó, có để cho người ta ngủ hay không đây?”

Lửa giận của Triệu Thanh Cốc càng lúc càng cao, “Con hỏi lại một lần nữa, ai đã lấy áo bông của Tiểu Viễn? Nếu không ai chịu nói thì chỉ còn cách đi lục từng phòng thôi!”

Vẫn không ai nói lời nào.

Lý Nguyệt Chi siết cây kim thật chặt, lo lắng nghĩ: cái áo vẫn đang nằm trên giường chưa kịp giấu đi, nếu thằng nhóc Triệu Thanh Cốc đi lục từng phòng thật sẽ lộ mất! Nhưng chỉ chớp mắt Lý Nguyệt Chi đã bình tĩnh lại, đoán Triệu Thanh Cốc sẽ không dám đi lục soát từng phòng thật.

Quan Thái Cúc lặng lẽ kéo vạt áo Lý Nguyệt Chi, bị Lý Nguyệt Chi hất tay ra.

“Được rồi, vậy con đành phải đi lục từng phòng xem sao. Không tin là không tìm được!” Tất nhiên Triệu Thanh Cốc đã nhận ra vẻ khác thường của Lý Nguyệt Chi và Quan Thái Cúc, dứt lời hướng thẳng về phía phòng của Lý Nguyệt Chi.

Lý Nguyệt Chi sốt ruột hô, “Thanh Cốc, mày định làm gì? Dám đi lục phòng của người lớn thật à? Còn biết trên biết dưới là gì không hả?!”

Triệu Thanh Cốc cười nhạo nói, “Đối với kẻ trôm thì còn nói lễ phép gì nữa?” Quan Viễn cũng bắt chước Triệu Thanh Cốc hừ lạnh một tiếng với Lý Nguyệt Chi.

“Tụi bây… Tụi bây,” Lý Nguyệt Chi vội quát Quan Mãn Khố, “Anh còn nằm ngay đơ đó à? Sắp bị một thằng miệng còn hôi sữa cỡi trên đầu trên cổ rồi kìa!”

Quan Mãn Khố bước xuống giường, ngăn trước mặt Triệu Thanh Cốc, “Thằng mất dạy này, mày muốn làm gì? Coi đây là nhà mình hả? Dám giương oai ở đây?!”

Quan Viễn đang híp mắt nghĩ nên áp dụng biện pháp gì để ‘dạy dỗ’ Quan Mãn Khố, đột nhiên Quan Thái Tinh cầm một cái áo lông chạy vọt từ trong phòng ra, “Mẹ, đây là áo bông mẹ mới mua cho con hả? Nhỏ quá! Cả tay cũng chẳng xỏ vào được luôn!”

Triệu Thanh Cốc lập tức giật lấy cái áo trong tay Quan Thái Tinh về. Quan Thái Tinh thấy áo bông bị đoạt, há to miệng định la lối om sòm, nhìn lại là Triệu Thanh Cốc, lập tức từ bỏ ý định, nói, “Áo của em!”

Triệu Thanh Cốc từ tốn hỏi Quan Thái Tinh, “Thái Tinh nói cho nghe cái áo này em lấy ở đâu vậy?”

Quan Thái Tinh sợ Triệu Thanh Cốc giành đồ của mình, vội nói to, “Trên giường của mẹ em chứ đâu! Đây là đồ mẹ mới mua cho em, anh mau trả đây!”

Lý Nguyệt Chi và Quan Mãn Khố đều cứng người, ngay cả Quan Thái Cúc cũng xấu hổ đỏ bừng mặt. dinlkễn.đàn/lênkqu;k]sdodon Vẫn là Lý Nguyệt Chi phục hồi tinh thần nhanh nhất, “Thằng nhóc chết bầm này, mày nói bậy gì đó! Đây rõ ràng là áo của Tiểu Viễn, mày nhặt được ở bên ngoài còn dám nói là lấy từ trên giường mẹ là sao?!”

Quan Mãn Khố cũng vỗ đầu Quan Thái Tinh một cái, “Ăn nói bậy bạ!”

Quan Thái Tinh uất ức khóc to, “Con lấy nó từ trên giường gạch của phòng mình thật mà! Không phải nhặt ở ngoài… Hu hu hu…”

Triệu Thanh Cốc nói với giọng giễu cợt, “Không ai chịu may đồ cho Tiểu Viễn, tôi phải nhờ bà nội ba may giùm, vậy mà thím cũng lấy được! Thật là bội phục!”

Lý Nguyệt Chi vốn muốn vào phòng Triệu Thanh Cốc lục xem có tiền hay không, nhưng lục khắp nơi không thấy tiền đâu chỉ thấy quần áo của Quan Viễn ở trong rương, sờ thử thấy lớp bông rất dày, định đem về sửa lại cho Quan Thái Tinh mặc, không ngờ chưa kịp sửa thì đã bị phát hiện.

Lý Nguyệt Chi vẫn còn biết chút xấu hổ, mặt đỏ lên, nhưng miệng vẫn cãi cố, “Thanh Cốc, con nói oan cho thím rồi. Thím thật sự không biết chuyện này là sao hết!”

Triệu Thanh Cốc không thèm dài dòng, nhìn về phía Quan Mãn Khố hỏi, “Chú cũng không biết chuyện này là sao?” Quan Mãn Khố miễn cưỡng đáp, “Tất nhiên! Tao làm sao biết được!”

Dương Phi Phương không bỏ qua cơ hội tốt để chì chiết Lý Nguyệt Chi, lên tiếng giễu cợt, “Vợ chồng chú hài quá! Chẳng lẽ có người cầm đồ bỏ vào phòng của chú thím rồi vu oan giá họa cho chú thím được à! Nhà này chẳng ai rảnh dữ vậy đâu!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Heo♥LoveLy, TTripleNguyen, lan trần, zinna
Có bài mới 31.01.2018, 09:18
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1002
Được thanks: 12234 lần
Điểm: 32.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái (chương 17) - Điểm: 37
Chương 21


“Ông nội, chuyện này ông nói phải làm sao?” Triệu Thanh Cốc không thèm để ý tới vợ chồng Quan Mãn Khố, hỏi thẳng Quan Hà.

Dương Tú Thúy giành nói trước, “Làm gì mà làm! Tiểu Viễn còn nhỏ, mặc chi cho nhiều, nhường cho anh nó một cái mặc không được à?”

“Vì vậy nên muốn lấy là có thể tự tiện vào phòng trộm? Bà Quan đã nói vậy thì để con đi nói cho tất cả bà con trong thôn biết nhà họ Quan đã đối xử với Tiểu Viễn thế nào. Không những con phải trả tiền cơm mà còn phải nhờ người khác may đồ cho Tiểu Viễn. Để con xem nhà họ Quan còn mặt mũi nhìn ai không.”

Dương Phi Phương trên danh nghĩa vẫn là mẹ của Quan Viễn, nếu để cho mọi người biết, cô ta không bị đâm thọt sau lưng mới là lạ, vả lại đây cũng là cơ hội tốt để đè ép vợ chồng Quan Mãn Khố, bèn lên tiếng, “Cha, chuyện này rõ ràng là vợ chồng chú Mãn Khố làm sai, ít nhất cũng phải xin lỗi một tiếng chứ!”

Quan Hà ho khan một tiếng, thầm tức Lý Nguyệt Chi kiến thức hạn hẹp, làm náo loạn cả lên chỉ vì một cái áo bông, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ hiền lành nói, “Thôi, vợ Mãn Khố nói một tiếng xin lỗi với Tiểu Viễn đi. Tiểu Viễn là đứa bé ngoan sẽ không giận vợ chồng bây đâu!” Ý là nếu Quan Viễn vẫn tiếp tục làm ầm lên, thì sẽ là đứa bé không ngoan.

Lý Nguyệt Chi đành phải xin lỗi Quan Viễn.

Triệu Thanh Cốc biết chuyện này chỉ dừng ở đây, vả lại cũng không thật sự muốn nói ra ngoài, bởi vì nếu nói không riêng nhà họ Quan mất mặt, Quan Viễn cũng sẽ bị người ta chỉ trỏ.

Triệu Thanh Cốc dắt Quan Viễn về phòng, ôm Quan Viễn vào lòng, thương tiếc nói, “Tiểu Viễn, dù không ai thương em, thì vẫn có anh luôn thương em.”

Quan Viễn vùi đầu trong ngực Triệu Thanh Cốc dạ một tiếng, nghĩ thầm: Tiểu Viễn chẳng cần mấy người đó thương, vì anh chính là cả thế giới của em.

Hôm sau, Triệu Thanh Cốc lại dẫn Quan Viễn ra sông đánh cá. Quan Viễn tiếp tục thừa dịp Triệu Thanh Cốc không chú ý, nhỏ một ít nước suối thiêng lên lưới. diễn.đavkn.êqqysbkj,đbkjôn Triệu Thanh Cốc vừa quăng lưới xuống nước không bao lâu đã thấy động tĩnh, có kinh nghiệm lần đầu, lúc này không kinh ngạc nữa.

Triệu Thanh Cốc cẩn thận kéo lưới lên, bên trên có năm con cá lớn, thu hoạch còn nhiều hơn hôm qua. Dù có chững chạc như Triệu Thanh Cốc cũng không giấu được niềm vui, hạnh phúc cười to.

“Ha ha, Tiểu Viễn, hôm nay chúng ta lại có tiền rồi!” Quan Viễn thấy Triệu Thanh Cốc vui vẻ, cũng toét miệng cười theo.

Triệu Thanh Cốc đột nhiên hỏi, “Nếu con sông này dễ bắt cá như vậy, sao trước giờ chưa thấy ai tới bắt hết?”

Quan Viễn thầm nghĩ nếu không có nước suối thiêng coi có dễ bắt không, nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ ngây thơ đáp, “Anh, có lẽ là do người ta không biết đấy!”

Triệu Thanh Cốc lắc đầu, “Con sông này đã có từ lâu, nếu có cá sao không ai biết được!”

Quan Viễn sợ Triệu Thanh Cốc suy nghĩ nhiều, vội đáp, “Vậy thì nhất định là do chúng ta may mắn hơn người khác rồi!”

Triệu Thanh Cốc nghĩ mãi vẫn không rõ nguyên nhân đành kết luận là do may mắn, “Có lẽ đúng là vậy thật! Do Tiểu Viễn mang tới!”

Quan Viễn không phủ nhận, cười hì hì nhận, “Chứ còn gì nữa!”

Hai người nhanh chóng gỡ cá cho vào thùng gỗ, vui vẻ xách lên thị trấn bán.

Triệu Thanh Cốc thấy chỗ bọn họ đứng hôm qua vẫn còn trống, bèn xách thùng lại đó tiếp.

Hai người đứng không bao lâu, bà cụ mua cá ngày hôm qua đã chạy tới nói, “Ây da, bà đợi hai đứa lâu lắm rồi đó!”

Triệu Thanh Cốc nghe vậy khẩn trương hỏi lại, “Cá của tụi con có vấn đề gì hay sao ạ?”

Bà cụ thấy vẻ mặt lo lắng của Triệu Thanh Cốc biết lời mình khiến Triệu Thanh Cốc hiểu lầm, vội khoát tay, “Không hề! Bà chờ từ sáng là để mua cá tiếp đó! Hai đứa không biết đâu, hôm qua bà lấy cá nấu canh, tươi thơm tới mức cả lầu đều ngửi được, ông già nhà bà ăn nhiều hơn bình thường một chén cơm luôn!”

Triệu Thanh Cốc thở phào một hơi, “Hóa ra là vậy! Cá này tụi con mới bắt từ dưới sông lên, bà xem nó còn nhảy nhót tưng bừng kìa! Hôm nay bà muốn mua tiếp ạ?”

Bà cụ nhanh chóng đáp, “Ừ, mua chứ! Cá ngon thế này, ai không mua thiệt ráng chịu! Hôm nay bà muốn mua con lớn nhất. Ngày mai hai đứa còn tới không?”

Triệu Thanh Cốc thầm nghĩ, ngày mai phải ra đồng hẳn là không tới được, bèn đáp, “Có thể là không ạ.”

Bà cụ do dự một lát rồi phất tay nói, “Vậy lấy cho bà hai con luôn đi!”

Triệu Thanh Cốc nhanh chóng bắt hai con cá lên cân, tổng cộng sáu cân hơn. dnlkiễn/nlk],ơ.dôn Bà cụ trả luôn tiền sáu cân rưỡi nhưng Triệu Thanh Cốc từ chối không nhận. Bà cụ nói, “Hai đứa nhận đi! Còn nhỏ đã biết tay làm hàm nhai, rất tốt! Vả lại cá ngon như vậy, bán có sáu hào một cân là hơi lỗ rồi.” Triệu Thanh Cốc nghe vậy mới chịu nhận.

“Cá của bà đây! Hơi nặng ạ!”

Bà cụ vui vẻ đáp, “Không sao!” Dứt lời nhanh chóng xách hai con cá đi.

Có lẽ lời của bà cụ khiến mọi người xung quanh chú ý, chỉ chốc lát sau hai người đã bán sạch cá, tổng cộng được mười bảy tệ.

Lúc Triệu Thanh Cốc trả lại cân cho người phụ nữ trung niên bên cạnh, người nọ nói, “Hai đứa buôn bán khá quá ha! Bắt được cá lớn như thế ở đâu hay vậy? Hôm nay kiếm tiền còn nhiều hơn thím nữa đấy!”

Triệu Thanh Cốc đáp, “Tụi con bắt được cá là do may mắn thôi, không chừng mai mốt gì lại không có nữa. Hai ngày nay đều mượn cân của thím, thật sự cảm ơn thím rất nhiều, hai xu này mong thím nhận cho!”

Người phụ nữ kia nữa xoa xoa hai bàn tay với nhau, cười vui hẳn, “Ai da, mượn một lát thôi tền bạc gì chứ!” tuy nói vậy nhưng tốc độ lấy tiền lại không hề chậm.

Triệu Thanh Cốc trả cân xong, đang định dắt Quan Viễn đi thì ông cụ mua cá hôm qua lại tới, bên cạnh vẫn là người thanh niên gọi Tiểu Trương kia.

“Còn cá không, mau lấy cho ông hai con đi!” Ông cụ vừa nói vừa vạch thùng gỗ ra xem.

Dù sao trong thùng cũng chẳng còn gì, nên Triệu Thanh Cốc không ngăn ông cụ, chỉ nói, “Hết rồi ạ. Hôm nay tụi con bán nhanh.”

Ông cụ vỗ đùi, mặt ảo não nói, “Sao hết nhanh dữ vậy!” rồi quay qua nhìn Tiểu Trương tức giận nói, “Đã nói đi sớm một chút, thằng nhóc kia lại cứ bắt kiểm tra này nọ, lúc này thì hay rồi, xem về ông có lột da nó hay không!”

Tiểu Trương dở khóc dở cười, thầm nghĩ: Ở cái huyện này, dám chỉ vào mặt chủ tịch huyện nói thằng nhóc chỉ có mỗi mình ngài thôi.

Ông cụ nói xong, thấy Quan Viễn núp sau lưng Triệu Thanh Cốc, tưởng rằng đã dọa cậu, vội sờ sờ đầu Quan Viễn, sờ túi phát hiện còn một viên kẹo sữa ngày hôm qua dụ chái trai còn dư, vội móc ra nhét vào tay Quan Viễn, nói, “Cho con nè. Đừng sợ, ông chỉ đùa thôi!”

Quan Viễn thầm nghĩ, con chỉ là đang ngẩn người thôi. “Con không hề sợ đâu!”

Ông cụ vui mừng nói, “Tốt! Bé con can đảm lắm!”

Triệu Thanh Cốc đoán ông cụ có thân phận không đơn giản, không muốn Quan Viễn tiếp xúc nhiều bèn đứng chắn trước mặt cậu, nói, “Ông ơi bọn con bán cá xong rồi giờ phải về thôn, ông muốn mua thì phải chịu khó chờ lần sau thôi ạ!”

“Vậy mai tụi con có tới không? Vẫn giờ này à?”

Triệu Thanh Cốc lắc đầu đáp, “Ngày mai con phải ra đồng không chắc tới được! Nếu tới cũng không hứa được là giờ nào, bởi vì con phải ra sông đánh cá, có mới lên đây bán.”

Ông lão giật mình nhìn Triệu Thanh Cốc hỏi lại, “Ra đồng làm công?”

Triệu Thanh Cốc cười gật đầu, thản nhiên nói, “Sáu tuổi con đã ra đồng rồi.” nói xong dắt tay Quan Viễn đi.

Ông cụ đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng hai người hồi lâu.

“Tư lệnh, chúng ta về thôi…” Tiểu Trương thấy tư lệnh Lý ngẩn người hồi lâu, lên tiếng nhắc.

Ông Lý vung tay lên, “Đi, về tìm thằng nhóc kia tính sổ!” nói xong sải bước đi ngay. Tiểu Trương vội đuổi theo sau, thầm nghĩ về tới nhà phải nhanh chóng trốn xa một chút.

Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn đi ngang qua khách sạn quốc doanh ngày hôm qua, phát hiện họ đã đổi tiếp tân. Triệu Thanh Cốc ngạc nhiên không hiểu, nhưng Quan Viễn lại biết rõ đã xảy ra chuyện gì. Hừ, cho hai ông phách lối! Chỉ sợ hôm nay vẫn tiêu chảy tới mức không xuống giường nổi.

Hai người kiếm chỗ ăn cơm trưa, đi dạo trên đường giống như chơi xuân, sau đó về nhà.

Từ xa đã nghe tiếng nhao nhao ầm ĩ, trước cổng nhà họ Quan còn khá nhiều người vây quanh bàn tán, chế giễu.

Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc đứng ngoài nghe, phát hiện là Quan Mãn Nguyệt và Quan Mãn Tinh đang cãi nhau, thỉnh thoảng còn có tiếng khuyên can của Dương Tú Thúy. Càng lại gần tiếng cãi vả càng to.

“Quan Mãn Tinh, tao nguyền rủa tiện nhân như mày không được chết tử tế! Đồ lòng dạ xấu xa, cả em gái ruột cũng hại! Ông trời đúng là bị mù mới để tao làm chị em với mày…” Khả năng mắng chửi người của Quan Mãn Nguyệt được thừa hưởng trăm phần trăm từ Dương Tú Thúy, lời nào lời nấy vô cùng độc địa.

Quan Mãn Tinh tức giận phản bác, “Nếu không do chính cô muốn trèo cao thì ai ép cô được?! Xấu xa còn giả như mình ngây thơ vô tội lắm!”

Quan Viễn nghe xong trợn mắt há hốc mồm, đây là cô hai lúc nào cũng cười cười tỏ vẻ hiền lành của mình sao? Không thèm giả bộ hiền nữa?

Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc vào nhà mới biết tại sao Quan Mãn Tinh không thèm giả bộ nữa. Trên trán Quan Mãn Tinh có một vết thương đang trào máu, trên mặt con trai Tôn Tử Hạo của cô ta cũng có dấu bàn tay năm ngón đỏ bừng, hẳn là bị Quan Mãn Nguyệt đánh.

Dương Tú Thúy bị kẹp giữa hai đứa con gái, gào khóc, “Ông trời ơi, con đã gây nghiệt gì mà sinh ra hai đứa quỷ đòi nợ này, chúng nó không muốn bà già này sống nữa mà!”

Quan Hà không có mặt ở đây, ba anh em Quan Mãn Thương thì bình thường đã không ưa gì hai chị em này, giờ trông mong họ đứng ra can là không thể nào.

Dương Tú Thúy thấy Triệu Thanh Cốc vào, mắt lập tức sáng lên, hô, “Thanh Cốc, mau lại khuyên hai cô mày đi! Nếu hai cô lại đánh nhau thì nhanh chóng can ngay!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Heo♥LoveLy, Snow cầm thú HD, TTripleNguyen, lan trần, loan69, zinna, Âu Dương Ngọc Lam
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 124 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: HaZi410, TTripleNguyen và 82 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.