Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 

Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

 
Có bài mới 29.07.2018, 07:50
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 5116
Được thanks: 12196 lần
Điểm: 13.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương - Điểm: 46
Ngoại truyện 5: Niềm vui bất ngờ

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Dạ Tử Đồng rời khỏi khách sạn, tùy tiện tìm một quán café ngoài trời, vừa thưởng thức vừa vuốt vuốt điện thoại, nhìn dãy số điện thoại được đặt tên là ông xã, Dạ Tử Đồng không tự chủ cười ngọt ngào vui vẻ, lập tức ấn dãy số kia, đầu bên kia vang lên bảy tám tiếng chuông nhưng không có người nghe máy. Giờ này bên Hongkong là đêm khuya, Vân Diệu Thiên không có thói quen đi ngủ sớm, chắc anh đang bận làm việc trong thư phòng. Dạ Tử Đồng đổi lại gọi vào số máy trong thư phòng, vang lên hai tiếng, một giọng nói trầm mạnh vang lên trong ống nghe, Dạ Tử Đồng cố ý nghiêm mặt, khẽ trách mắng nói: “Bận rộn cả ngày ở công ty còn chưa đủ, về đến nhà còn phải bận à, anh muốn mệt chết người có phải không?”

Vân Diệu Thiên kẹp ống nghe giữa tai và đầu, hai tay không rời khỏi bàn phím phút nào, với giọng nói nũng nịu trách mắng bên kia đầu không hề giận ngược lại còn cười, bị mắng mà còn có thể cười, e rằng da mặt dày không biết xấu hổ chỉ có Vân Diệu Thiên anh.

“Anh còn như vậy, em thật sự muốn ly hôn với anh.”

“Em dám!”

Nhắc tới chữ ly hôn, tiếng gõ bàn phím đột nhiên dừng lại, xem ra chiêu này rất được, Dạ Tử Đồng không tranh luận chủ đề đau lòng này với Vân Diệu Thiên nữa, “Em quyết định không bay nữa, anh sắp xếp giúp em.”

“Em nên biết là anh sẽ không sắp xếp chức vụ ở cơ sở.”

Chuyển sang nơi Vân Diệu Thiên có chủ quyền, đương nhiên Dạ Tử Đồng biết anh sẽ không thả rông mình, chắc điều mình đến bên anh, nhưng bây giờ vị trí thư ký không trống, trợ lý cũng không, không phải anh thật sự muốn tới hãng hàng không đấy chứ? Lúc Vân Diệu Thiên mất lí trí thì thực sự chuyện gì cũng làm ra được, Dạ Tử Đồng suy nghĩ một lát, vẫn nói: “Em vẫn muốn!” Trong ống nghe truyền tới tiếng thở dài tiếc nuối của Vân Diệu Thiên, theo đó nói: “Có phải lâu lắm rồi ông xã không dẫn em đi chơi rồi không?”

“Dạ, mấy tháng rồi.” Khoảng nửa năm!

“Có muốn đi hưởng tuần trăng mật lần thứ ba không?”

Hưởng tuần trăng mật lần thứ ba, như vậy chẳng phải là một năm đi hưởng tuần trăng mật một lần à? Dạ Tử Đồng muốn đi rất nhiều nơi, cho dù Vân Diệu Thiên dẫn cô đi đâu thì cô đều cảm thấy đó là thiên đường, cho nên cười híp mắt, nói: “Được, nhưng lần này chủ….” Dạ Tử Đồng cứng người, nhìn qua Thiệu Trọng Thân đột nhiên xuất hiện, tác phong đáng sợ này luôn là rào cản mà cô không thể nào vượt qua được, nụ cười đọng lại trên mặt trong nháy mắt bị vẻ sợ hãi che kín, bên kia Vân Diệu Thiên cuộn chặt nắm đấm, nói vào điện thoại một câu rồi cúp máy, sau đó gọi vào một dãy số, ra lệnh người nọ nhanh chóng đặt một vé máy bay tới London nhanh nhất giúp anh.

Thiệu Trọng Thân nheo đôi mắt nguy hiểm, nhìn vẻ mặt Dạ Tử Đồng cười đến ngọt ngào, trái tim như bị thứ gì đó hung hăng quất một cái, buồn bực đau đớn nhăn mày, nhiều năm như vậy, trước mặt anh ta Dạ Tử Đồng chưa từng biểu lộ vẻ mặt tươi cười, lúc gặp anh ta mãi mãi là dáng vẻ sợ hãi, bộ dạng Thiệu Trọng Thân anh ta giống ăn thịt người à?

Cánh tay dài duỗi ra, Dạ Tử Đồng dễ dàng bị kéo vào trong lồng ngực, bị vây quanh bởi hơi thở khiến người ta hoảng loạn, “Sao vậy, không muốn gặp tôi?” Cùng là đàn ông, anh ta có chỗ nào không sánh bằng Vân Diệu Thiên? “Hay là, trước khi tôi từ hôn, em và Vân Diệu Thiện đã có một chân?” Thiệu Trọng Thân không nghĩ tới Dạ Tử Đồng là một người phụ nữ dâm đãng như vậy, nhưng xem bản tính sắc nữ của cô, quyến rũ Vân Diệu Thiên cũng là chuyện đương nhiên, là anh ta ngu ngốc bị lừa gạt.

Mặc dù bị hiểu lầm Dạ Tử Đồng có chút đau lòng, nhưng cô không cần phải giải thích nguyên nhân, vì đối tượng không phải là Vân Diệu Thiên, Thiệu Trọng Thân thuộc về quá khứ, cô không cần giải thích với anh ta!

“Tôi có một chân với anh ấy, anh ấy là ông xã yêu dấu của tôi, là ba của đứa bé!”

Thiệu Trọng Thân không giận, ngược lại cười, tay giữ cằm Dạ Tử Đồng, ép cô nhìn đôi mắt lạnh giá của mình, “Không sao, chỗ đó của em có cảm giác với tôi, tôi không so đo hai chồng hầu một vợ đâu.”

“………”

Dạ Tử Đồng khó chịu quay mặt, Thiệu Trọng Thân đâm trúng lòng cô, với sự đụng chạm của anh ta, thân thể phản ứng rất chân thật, hôm nay sau ba năm, thân thể cô vẫn không ghét Thiệu Trọng Thân trêu chọc như trước, thân thể cô vẫn có cảm xúc nóng bỏng với Thiệu Trọng Thân, nhưng bị cô kiềm chế trong tiềm thức, cưỡng ép mình chạy trốn. Nhưng cô không muốn buông Vân Diệu Thiên, một khi buông đôi tay kia ra, Dạ Tử Đồng biết rất rõ mình sẽ không thể nào tìm được một người chồng tốt như vậy, cô nên toàn tâm toàn ý giữ gìn đoạn hôn nhân này, mặc dù đoạn hôn nhân này không có tình yêu làm nền móng, nhưng ít nhất hai người cùng bồi dưỡng vun đắp tình cảm.

Trong lòng Dạ Tử Đồng mãnh liệt đấu tranh, cô cũng biết mình nên nghiêng về bên nào, Thiệu Trọng Thân là chồng của phụ nữ khác, anh ta có gia đình, vợ con, cô là người phụ nữ đã có chồng, có chồng, tương lai sẽ có đứa bé, Dạ Tử Đồng dùng ánh mắt kiên định nhìn lại, “Tôi để ý! Bây giờ chứ không phải thời cổ đại, tôi không thích một vợ hai chồng.”

Đối với Dạ Tử Đồng phản bác, Thiệu Trọng Thân không tức giận chút nào, nhìn bóng lưng gầy yếu, cong môi cười, nói thề chắc nịch: “Tôi chỉ cần thân thể em phục tùng!”

Vân Diệu Thiên ngồi máy bay 13 tiếng, cuối cùng cũng tới sân bay London, trợ lý đã giúp anh đặt khách sạn, nhân viên tiếp tân xem xét giấy tờ xong dẫn Vân Diệu Thiên lên tầng có phòng tổng thống. Dạ Tử Đồng nửa tỉnh nửa mê, nhìn thấy người đàn ông không nên xuất hiện ở London, cảm giác nóng bỏng khiến cô không biết là cảnh trong mơ hay thực tế.

“Ông xã!”

Lần này mơ có phần không chân thật, Vân Diệu Thiên cong môi cười, thả vợ lên giường, nói: “Anh ở đây!” Hôn xuống trán trơn bóng một nụ hôn, rồi cầm áo ngủ bên cạnh đi vào phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào giống như khúc nhạc ru ngủ, giúp Dạ Tử Đồng ngủ ngon hơn, nhưng ngay sau đó cô bật người dậy, nhìn qua phòng trang trí lộng lẫy, rồi đến cửa phòng tắm đóng chặt, lúc này thật sự không phải đang ở trong mơ, mà là chân chân thật thật, “A….”

Tiếng hét khiến người đàn ông đang tắm rửa xông ra, “Xảy ra chuyện gì, mơ thấy ác mộng à?” Dạ Tử Đồng nhìn người đàn ông từ trong phòng tắm lao ra, còn chưa kịp che nữa thân dưới, trong nháy mắt xấu hổ muốn tìm lỗ chui vào, “Anh… Em……” Dạ Tử Đồng nói năng lộn xộn chui vào trong chăn, Vân Diệu Thiên than thở sau đó chạy về phòng tắm, ba phút sau, một thân mát mẻ lần nữa đi ra, mệt mỏi bị quét sạch, tóc ẩm ướt, còn nhiễu nước xống, Dạ Tử Đồng nằm trong chăn rên rỉ một tiếng, rồi thò đầu ra, khuôn mặt gần trong gang tấc dọa cô sợ rụt về, dáng vẻ rụt đầu như một chú rùa bị hù sợ, khiến Vân Diệu Thiên không hay cười cũng phải bật cười.

“Ra đây lau khô tóc giúp anh.”

Vân Diệu Thiên không nói Dạ Tử Đồng cũng làm, nhưng bị khuôn mặt nam tính gần trong gang tấc dọa hoảng, sau đó như chú rùa rụt vào trong mai rùa. Dạ Tử Đồng từ trong chăn chui ra, kéo chiếc khăn lông khô bên cạnh, quỳ gối, lực độ vừa phải giúp Vân Diệu Thiên lau khô tóc ướt, mười ngón ta giống như mang theo ma lực làm Vân Diệu Thiên thoải mái không tự chủ từ từ nhắm mắt nghỉ ngơi, tóc khô rồi cô đặt khăn xuống ga giường, Dạ Tử Đồng vẫn giữ tư thế quỳ gối, mười ngón tay đặt lên bờ vai cứng rắn, làm động tác xoa bóp.

“Mỗi lần em không ở nhà anh đều thức đêm, đó là anh muốn thân thể mình mệt chết đúng không?”

“Nếu anh không thức đêm, không ngủ được!” Đối mặt với vợ, Vân Diệu Thiên không e dè nói suy nghĩ của mình, trở thành vợ chồng ba năm, bồi dưỡng không thành tình yêu, ít nhất vẫn có cảm tình, cho nên trước mặt vợ Vân Diệu Thiên không giấu diếm gì nhiều. Vợ không ở bên cạnh anh không ngủ được, chuyện kinh thiên động địa như vậy nhưng anh không cảm thấy xấu hổ, ngược lại khiến Dạ Tử Đồng càng thêm chắc chắn với quyết định dừng bay.

Vân Diệu Thiên cần cô, căn nhà đó cũng cần cô!

“Sao anh lại bay tới London?” Lúc bị ôm, trong lúc nửa tỉnh nửa mơ cô còn cho là mình đang ở trong giấc mộng, cảm giác cực nóng nói cô biết là đời thực chứ không phải cảnh trong mơ, cô vẫn không thể tin, “Còn đến vào nửa đêm chứ, anh không báo cho em biết một tiếng.”

“Anh muốn cho em niềm vui bất ngờ!” lê quý đônn

Dạ Tử Đồng rất muốn nói: Đây không phải là niềm vui bất ngờ mà là kinh sợ, nhưng cô cũng không nói gì, môi bị phủ xuống, hai đầu lưỡi khó chia lìa mút chất lỏng lẫn nhau, giống như khát nước lâu ngày dòng suối ngọt, hai bên mút thỏa thích, hai bên dây dưa.

Con ngươi bị tình dục nhiễm mờ mịt mê ly, Dạ Tử Đồng rũ mắt nhìn đầu lưỡi người đàn ông kéo ra sợi chỉ bạc, còn cả không khí mập mờ dần dần thăng hoa, lảng vảng trong căn phòng, Dạ Tử Đồng thở hồng hộc, khuôn mặt bị hôn ngứa ngáy bị hôn đỏ bừng, ngay cả vết sẹo trên má trái cũng đỏ theo.

“Đừng……”

“Bà xã, anh rất muốn!”

Dạ Tử Đồng nhìn vào cặp mắt chim ưng sâu thẳm tràn ngập tình dục kia, cố gắng khống chế, nhưng cô cần ông xã chạm vào, còn cả thứ tiêu hồn kia lấp đầy, “Được!”

Cả đêm phóng túng khiến toàn thân đau nhức rã rời, Dạ Tử Động cố nhịn cả người không có sức lực, lật người xuống giường, thả hai chân suýt quỵ xuống đất đi vào phòng tắm. Ngâm mình trong nước, nơi riêng tư được xoa dịu bớt, đầu loáng thoáng xẹt qua từng hình ảnh cảnh xuân kiều diễm không giới hạn, mặt ửng hồng không biết vì nhiễm hơi nước ấm thổi lên hay là vì hình ảnh tình cảm mãnh liệt dâm đãng gây ra. Nhiệt độ nóng hổi làm Dạ Tử Đồng khẽ than, sau đó nín thở chìm mình xuống nước, lần nữa đầu từ trong nước trồi lên, vừa vặn đối diện với đôi mắt chim ưng sâu hoắm, người đàn ông như thần rũ mắt nhìn cô, Dạ Tử Đồng sợ tới mức kêu toáng lên, quên mình đang ở trong bồn tắm, cô hơi tựa người ra phía sau, trong nháy đụng vào thành bồn tắm, đau đớn nước mắt chảy như mưa.

Vân Diệu Thiên lập tức bế Dạ Tử Đồng từ trong bồn tắm đi ra khỏi phòng, đặt cô xuống giường, sau đó cẩn thận kiểm tra đằng sau gáy của cô, không thấy chảy máu, chỉ bị đụng sưng lên, hết sưng là được, “Sao em lại hoảng sợ như vậy?”

“Anh đi vào không gõ cửa, bước chân cũng không có tiếng động, em còn tưởng gặp phải quỷ.” Câu cuối cùng Dạ Tử Đồng không dám nói quá lớn, nhưng câu nói thầm như muỗi kêu vậy Vân Diệu Thiên vẫn nghe một rõ hai ràng, hai ngón tay cong lên búng vào trán cô, Dạ Tử Đồng bị đau sờ một cái, sau khi tầm mắt vô ý chạm vào đôi mắt chim ưng sâu không thấy đáy thì mới phát hiện lúc mình bị ôm ra ngoài toàn thân trần truồng, người đàn ông mở to mắt ăn đậu hũ của cô, “Không cho nhìn, sắc lang!”

“Được, ông xã không nhìn!” Vân Diệu Thiên nhắm chặt mắt, nhưng nói một câu khiến Dạ Tử Đồng gần như có xúc động muốn chết, “Ông xã chỉ chạm vào!”

Dạ Tử Đồng xoay người chạy trốn, tiếc rằng tốc độ của cô không nhanh bằng người nào đó, hai ba bước thì trở thành tù nhân, bị giam dưới đôi mắt của người đàn ông. Bây giờ Vân Diệu Thiên chẳng những dùng đôi mắt sỗ sàng mà còn dùng cả tay vừa sờ vừa bóp, làm Dạ Tử Đồng rên rỉ khe khẽ, ngay cả sức phản kháng cũng không có.

“Tối hôm qua làm cả đêm, anh đừng làm tiếp nữa!”

“Vậy em hôn anh một cái!”

Dạ Tử Đồng rướn người lên, hai tay khoác lên cổ ông xã, chủ động dâng môi mình lên, vốn như chuồn chuồn lướt nước nhưng người đàn ông không chịu để bà xã mình qua loa lấy lệ, bàn tay giữ chặt gáy Dạ Tử Đồng, tình cảm mãnh liệt hôn lưỡi, sau khi Dạ Tử Đồng tìm được tự do, tức giận trừng mắt nhìn bộ dạng vui vẻ lại còn khoe khoang của Vân Diệu Thiên.

“Đừng giận, ông xã đưa em đi ăn.” Vân Diệu Thiên dùng thức ăn ngon dụ dỗ Dạ Tử Đồng quên đi suy nghĩ tức giận trong đầu, thức ăn ngon và giận hờn giằng co nhau trong đầu Dạ Tử Đồng, đấu tranh mấy lần, Dạ Tử Đồng chọn thức ăn ngon. Mặc quần áo ra ngoài, Dạ Tử Đồng kéo cánh tay Vân Diệu Thiên, hai người thân mật xuất hiện trước đại sảnh khách sạn, đồng nghiệp May ra đón, hỏi Dạ Tử Đồng có muốn cùng đi mua sắm với bọn họ không, Dạ Tử Đồng mỉm cười khéo léo từ chối, nói: “Chồng mình đã tới London, mình muốn đi với anh ấy.”

“À!” Đáng tiếc, không đúng, May lập tức cảm thấy không đúng, cầm lấy tay Dạ Tử Đồng nói: “Cậu không nói mình đã kết hôn mà, ông xã ở đâu ra?”

“Liên quan đến vấn đề này…” Dạ Tử Đồng nhìn sang Vân Diệu Thiên bình chân như vại, bộ dạng không muốn giải thích, “Thật ra….”

Hết Nt 5



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.07.2018, 08:52
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 5116
Được thanks: 12196 lần
Điểm: 13.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương - Điểm: 43
Ngoại truyện 6: Cố gắng tạo người

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Cô ấy đã kết hôn hay chưa cần phải giải thích với cô sao?” Kết hôn ba năm chẳng hề công bố, thật ra gặp phải rất nhiều rắc rối, người khác không biết Dạ Tử Đồng có chồng rồi, đồng nghiệp đều giúp mai mối, chỗ này quả thực có thể khiến người ta có cơ hội, Vân Diệu Thiên cần phải tự kiểm điểm.

“Tôi… Không phải ý này!” May bị tác phong tự nhiên của Vân Diệu Thiên hù sợ, nói lắp bắp, Dạ Tử Đồng muốn an ủi cô vài câu, kết quả bị người nào đó kéo ra khỏi đại sảnh khách sạn, cô chào tổ đồng nghiệp, có người chỉ trỏ phía sau lưng Dạ Tử Đồng: “Con người thật sự không thể nhìn tướng mạo, bộ dạng lạnh lùng cao ngạo, còn không phải là câu được kẻ ngốc, bọn họ giống vợ chồng chỗ nào, vui đùa một chút thôi.”

“Người ta có khả năng, cậu có sao?”

“Hừ!”

Dạ Tử Đồng đi xa không nghe được giữa mấy đồng nghiệp châm chọc khiêu khích cô, Vân Diệu Thiên vừa xuất hiện, cô biết rõ toàn bộ đồng nghiệp trong đội bay sẽ ồn ào truyền tin tức như chiếc radio, đàn ông theo đuổi Dạ Tử Đồng nhất định tan nát cõi lòng.

Làm việc trong hãng hàng không Phi Dương gần ba năm, không phải Dạ Tử Đồng không có người theo đuổi, chỉ là vì vết sẹo trên mặt làm cô như gần như xa với mấy phi công đẹp trai kia, còn nữa, cô không còn độc thân, cô đã kết hôn rồi, ông xã cô đẹp trai hơn bất cứ người nào trong hãng hàng không Phi Dương, lại còn cưng chiều, cho nên mỗi lần có đồng nghiệp nam tới gần bày tỏ, Dạ Tử Đồng đều mỉm cười khéo léo từ chối, câu trả lời của cô vĩnh viễn đều là hai câu: Thật xin lỗi! Tôi chỉ muốn bay, chưa nghĩ tới chuyện yêu đương trai gái.

Đám đàn ông bị từ chối vẫn không hết hi vọng như cũ, muốn lấy cớ mời mọc, nhưng Dạ Tử Đồng dùng đủ loại lý do đuổi từng người một! Dạ Tử Đồng và Vân Diệu Thiên chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, Dạ Tử Đồng có rất nhiều cơ hội lựa chọn, nhưng cô vẫn treo cây đại thụ Vân Diệu Thiên trên cổ, cũng như Vân Diệu Thiên có sự tin tưởng ở Dạ Tử Đồng mà không thể nói ra được, cho nên anh tình nguyện buông tha cả rừng rậm, chỉ muốn treo cổ trên cây nhỏ Dạ Tử Đồng này.

Thực sự nói bọn họ không có tình cảm ư, có, đó là sự ăn ý bồi dưỡng tích lũy tháng ngày, bọn họ không ai mở miệng nói nhưng tin tưởng nhau!

Vân Diệu Thiên dẫn Dạ Tử Đồng đi tới chợ gần đó, ở đó có rất nhiều vật phẩm thời xưa, có một quán ăn nhỏ, có một nhà hàng nhỏ nổi tiếng, chỗ đó thứ gì cũng vô cùng ngon miệng, đặc biệt là café chính thống làm người ta lưu luyến không thôi.

Dạ Tử Đồng xem đồ ăn trên menu không chớp mắt, món nào cũng làm người ta chảy nước miếng, Vân Diệu Thiên cầm bảng menu, vừa lật xem vừa nói, “Anh muốn một ly café, món khác em tự quyết định.”

“…..”

Người đàn ông này thực sự lấy café thay nước uống sao, đi đến chỗ nào cũng gọi một ly café, nghiện đúng không? Dạ Tử Đồng cong miệng nói thầm, vẫn chọn mấy món ăn bình thường thích ăn, sau đó gọi một bình trà sữa.

Không bao lâu sau nhân viên phục vụ mang café và trà sữa đi lên, Dạ Tử Đồng nhận làm công việc của nhân viên, tự tay rót café cho Vân Diệu Thiên rồi sau đó mới rót trà sữa cho mình. Vân Diệu Thiên cầm lấy uống một ngụm, hương café tuyệt trần chậm rãi khuếch tán trong miệng, nhìn bộ dạng rất hưởng thụ của Vân Diệu Thiên, Dạ Tử Đồng uống một ngụm nước, hỏi: “Thật sự dễ uống như vậy sao?” Dạ Tử Đồng không ghét café, nhưng cô ít khi chạm vào, có thể không thích hương vị đắng chát, cô cảm thấy café đắng như người ta thất tình vậy, cho nên cô không thích hương vị này.

“Nếm một ngụm.”

Vân Diệu Thiên đưa ly café đến bên miệng Dạ Tử Đồng, hương vị café nồng đậm làm người ta sảng khoái tinh thần, nhưng nghĩ tới vị đắng của nó, Dạ Tử Đồng lập tức quay mặt, đẩy ly café ra xa, vẻ mặt Vân Diệu Thiên kỳ quái, nhưng cũng không ép.

Lúc này, nhân viên phục vụ mang thức ăn lên, Dạ Tử Đồng mở bánh pizza ra, gắp một miếng đặt vào chén của Vân Diệu Thiên, mùi thơm bánh pizza tỏa ra bốn phía khiến người ta muốn ăn.

Bà Vân, báo cáo xét nghiệm của bà đã có, tử cung bà đã từng bị tổn thương, tỷ lệ thụ thai chỉ có 5%....

Tỷ lệ thụ thai của cô chỉ có 5%, cũng không phải hoàn toàn không thể mang thai, nhưng tỷ lệ mang thai thật xa vời; bác sĩ nói tiếp gì đó nữa nhưng Dạ Tử Đồng hoàn toàn không nghe vào. Thật vất vả từ London về, thiệt tình muốn cho Vân Diệu Thiên một đứa bé, cho nên khi chân trước anh rời đi, chân sau đến bệnh viên kiểm tra tình hình cơ thể, tỷ lệ thụ thai chỉ có 5%, chuyện này và chuyện không mang thai có gì khác nhau?

Vân Diệu Thiên nói đứa trẻ phải thừa kế sản nghiệp của anh, thật sự đơn giản là kế thừa sản nghiệp của anh sao?

Ánh mắt mẹ Vân khát khao ôm cháu khiến Đồng trái tim Dạ Tử âm thầm đau đớn, mẹ, xin lỗi, thật sự phải để người thất vọng rồi. Dạ Tử Đồng xiết chặt bản báo cáo, giống như đã hạ quyết tâm, bắt một chiếc taxi về nhà, chờ ông xã tan tầm về.

Dạ Tử Đồng chờ một mạch từ hai giờ chiều đến mười giờ tối, phòng khách tối thui không thấy cả năm ngón tay, Vân Diệu Thiên mệt mỏi mở cửa vào nhà, cả phòng đen kịt khiến Vân Diệu Thiên nhíu mày, đưa bàn tay ấn lên tường một cái, trong nháy mắt phòng tối đen sáng rực, Vân Diệu Thiên nhìn thấy vợ ngẩn người ngồi trên ghế salon, hai ba bước đi tới, đưa tay giữ cằm cô, để cô nhìn mình, nhìn thấy vệt nước mắt chưa cạn khiến trái tim Vân Diệu Thiên căng chặt, khoảnh khắc Dạ Tử Đồng nhìn thấy Vân Diệu Thiên, cô không thể nói ra lời giao anh cho người phụ nữ khác, cũng không thể nói ra lời lại yêu cầu ly hôn lần nữa.

Mẹ Vân nói đúng, hôn nhân không phải trò chơi, không phải nói kết hôn thì kết hôn, ly hôn thì ly hôn, hôn nhân là chuyện thiêng liêng, cô gặp phải chuyện gì cũng không phải là chuyện của riêng mình cô, mà là chuyện của hai người, đã nhận định Vân Diệu Thiên là chồng mình, thì tình trạng cơ thể của cô anh có quyền biết.

“Xảy ra chuyện gì? Khóc đến đẫm nước mắt.” Vân Diệu Thiên không thể nhìn nhất là nước mắt của Dạ Tử Đồng, chạm vào nước mắt cô trái tim anh như bị thứ gì đó hung hăng đâm vào, hô hấp cũng giống như bị rút sạch, rất có xu thế hít thở không thông mà chết đi.

Dạ Tử Đồng mấy lần mở miệng, nhưng lời nói đến bên miệng lại giống như một cây đuốc, không nói nên lời, chỉ có thể đưa bản báo cáo bị bóp đầy vết nhăn trên tay đưa cho anh. Vân Diệu Thiên hí mắt nhìn bản báo cáo rồi lại nhìn vợ khóc lóc sướt mướt, trái tim nóng rực như có ngọn lửa đang đốt, sau đó lấy báo cáo từ trong túi ra, Vân Diệu Thiên xem không sót chữ nào.

“Em… Chúng ta ly hôn đi!” Dạ Tử Đồng không dám nhìn vẻ mặt Vân Diệu Thiên xem báo cáo, cô sợ chứng kiến vẻ mặt anh tuấn kiên nghị lộ vẻ thất vọng, ba năm trước đây anh không nên mang cô về nhà, không nên lấy cô, không nên cho cô một mái ấm gia đình. “Em…” Dạ Tử Đồng muốn nói gì đó nhưng lời nói đến bên miệng lại không thể thốt thành lời.

Vân Diệu Thiên đặt bản báo cáo xuống bàn, hỏi: “Năm đó anh đưa em về nhà, là coi trọng em có thể sinh con?”

“Không phải!” Anh chỉ nói cần một người vợ xấu xí mà thôi, những lời này Dạ Tử Đồng không có gan nói. “Nhưng mà, anh cần…. Đứa con kế thừa sản nghiệp….”

Vân Diệu Thiên cười khổ, cắn nhẹ lên môi Dạ Tử Đồng, giải thích nói: “Đúng là tương lai đứa bé sẽ phải kế thừa sản nghiệp của anh, nhưng mục đích của anh không phải chuyện này, anh không muốn em bay, cho nên muốn đứa bé cản trở em.”

“…….”

Lúc này đến lượt Dạ Tử Đồng im lặng cười khổ, không muốn người ta bay thì cứ trực tiếp nói ra, vì sao làm lớn chuyện như vậy?

Nhưng vừa nghĩ tới tỷ lệ thụ thai chỉ có 5%, cười khổ biến thành cay đắng, cuối cùng không cười nổi: “Kiểm tra báo cáo anh cũng đã xem, bác sĩ nói tỷ lệ mang thai có 5%...” Dạ Tử Đồng còn chưa dứt lời đã bị Vân Diệu Thiên cắt ngang, nói: “5% cũng có thể, chúng ta đừng bi quan, phải lạc quan nhìn về tương lai, nói không chừng chuyện này là ông trời thử thách.”

“…….”

Trong miệng người đàn ông này vĩnh viễn không có mấy lời bạn muốn nghe, nhưng mỗi lần anh nói ra miệng đều khiến bạn cảm động chết đi được, có người chồng tinh tế như vậy, Dạ Tử Đồng cô đi đâu tìm được? Nếu như không có chuyện ba năm trước, bây giờ cô vẫn còn ở bên cạnh người đàn ông kia, ngày nào cũng trải qua trong lòng lo sợ, bây giờ nhớ lại, Dạ Tử Đồng nên phải cảm ơn An Tử Manh, nếu không sao cô có cơ hội gặp được một người đàn ông tốt như thế?

Người đàn ông tên Vân Diệu Thiên này, cả đời này Dạ Tử Đồng không muốn buông tay, cho dù sau này có chuyện gì xảy ra, bọn họ sẽ cùng nhau chống đỡ, cùng nhau gánh vác!

“Đừng có vẻ mặt cay đắng như vậy, bây giờ quan trọng nhất là phải bồi dưỡng thân thể cho khỏe, chúng ta còn trẻ tuổi, còn nhiều thời gian, em nói đúng không?”

Nói thì nói như vậy, nhưng nghĩ tới sắp đến đại thọ của ông nội, làm thế nào Dạ Tử Đồng cũng không nhẹ nhõm được, mẹ Vân còn đợi được, chứ ông nội đợi cô dưỡng khỏe người mới được ôm chắt, có thể không đợi được cũng trở thành vấn đề khiến người ta đau đầu.

“Nhưng chỗ ông nội……..”

Vợ lo lắng như vậy làm Vân Diệu Thiên thở dài, nhưng lần này ngược lại anh không muốn mở miệng an ủi, dùng hành động chứng tỏ họ cố gắng, bây giờ nói gì cũng thành già mồm cãi láo, quan trọng nhất là phải bắt đầu hành động tạo người. Nghĩ đợi lát nữa có thể phóng thích vào chỗ đó của vợ, Vân Diệu Thiên kích động, Dạ Tử Đồng bị kéo ngã xuống ghế salon, hai tay hai chân đều bị giữ chặt, lập tức hiện ra dáng vẻ cừu con đáng thương.

Chẳng bao lâu sau người đẩy bị kéo ngã, nhìn người đàn ông trên người mình, Dạ Tử Đồng cười hì hì, vẻ mặt đau khổ trong nháy mắt trở thành khuôn mặt thiên sứ quyến rũ.

“Cười cái gì?” Dạ Tử Đồng cảm thấy lúc này không thích hợp giải thích, cho nên hơi cong người, dâng lên môi mềm, lưỡi dọc theo bờ môi nam tính chầm chậm đánh dấu, mặc dù kỹ xảo không phải thuần thục nhưng khá lưu loát, Vân Diệu Thiên kiềm chế xúc động, hưởng thụ vợ phục vụ, khó có khi cô chủ động nên Vân Diệu Thiên bị động nằm trên ghế salon. Dạ Tử Đồng bị đè dưới người bắt buộc dạng hai chân ôm lấy vòng eo cường tráng của người đàn ông, hay tay chống lên lồng ngực nam tính nóng rực như ngọn lửa. Vân Diệu Thiên có thể nhịn không chạm vào, điều này làm Dạ Tử Đồng có chút không thích ứng, nhưng cô không có quá nhiều thời rảnh rỗi suy nghĩ, chiếc lưỡi mô tả đôi môi nam tính cuối cùng đi thẳng xuống phía dưới, khi thì gặm cắn khi thì hôn, mãi đến khi khơi gợi dục vọng của Vân Diệu Thiên, sau cùng biến thành chuyện không thể cứu vãn.

“Ông xã, đừng…..”

Dạ Tử Đồng muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Vân Diệu Thiên, cô còn chơi chưa đủ, cô cảm thấy chỗ đó của chồng càng cần cô hơn, cho nên lúc Vân Diệu Thiên muốn đè cô xuống, bản tính sắc nữa của Dạ Tử Đồng giống như quay về, một tay giữ lấy gậy sắt của người đàn ông, sau đó di chuyển lên xuống, nhiệt độ nóng rực khiến Dạ Tử Đồng chắt lưỡi, nhưng động tác di chuyển của cô không hề ngừng lại. Vân Diệu Thiên bị cô đùa giỡn như vậy, thân thể giống như bị diện giật, toàn thân tê dại. Vân Diệu Thiên không tự chủ thở dài một tiếng, môi mỏng khêu gợi khẽ nhếch lên, tiếng thở vô cùng gợi cảm, khiến Dạ Tử Đồng nghe được mặt đỏ tới tận mang tai, toàn thân khô nóng.

Dạ Tử Đồng nghiêng người qua, dùng nụ hôn che môi ông xã, bàn tay nhỏ bé vẫn di chuyển, nhưng động tác càng lúc càng nhanh, càng lúc càng dồn dập. Vân Diệu Thiên từ bị động đổi thành chủ động, lúc sắp bắn ra đè lên Dạ Tử Đồng nằm trên salon, hai chân mở rộng, nơi riêng tư ướt đẫm để Vân Diệu Thiên đâm vào, Dạ Tử Đồng a một tiếng rất dài, hai tay bắt lấy cái gối, thừa nhận trận cướp đoạt như gió bão…

Hết Nt6


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 31.07.2018, 22:21
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 5116
Được thanks: 12196 lần
Điểm: 13.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương - Điểm: 48
Ngoại truyện 7: Hàng đêm thâu hoan

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Âm thanh dâm đãng phối hợp với hành động đâm vào rút ra! Tiếng động như một nhạc khúc tuyệt vời; cả người Dạ Tử Đồng không chịu được quá nhiều đòi hỏi, gần như hôn mê bất tỉnh, mặc dù Vân Diệu Thiên rất muốn vùi cây gậy sắt của mình vào trong cơ thể vợ, nhưng nghĩ tới thể lực cô và thể lực của mình cách xa nhau rất nhiều, cho nên tăng tốc độ rong ruổi, một đợt co rút mãnh liệt, hạt giống nóng hổi giải phóng ra ngoài như dòng suối…….

Vì cao trào, vẻ mặt Dạ Tử Đồng không tái nhợt dọa người, mà đỏ bừng khác thường, vết sẹo trên má trái cũng đỏ au, Vân Diệu Thiên vô cùng yêu thích lúc Dạ Tử Đồng đạt cao trào, say mê vết sẹo mờ mê người, hôn khe khẽ như mưa xuống đó, ngứa ngứa, tê tê.

Dạ Tử Đồng hít thở phập phồng như cũ, chỗ ngực đập mạnh lợi hại, Vân Diệu Thiên hôn lên môi mềm của Dạ Tử Đồng, chuông điện thoại giống như đòi mạng vang lanh lảnh trong phòng khách rộng lớn, Dạ Tử Đồng lấy tay đẩy người đàn ông vững chãi như núi ra, ra hiệu anh đứng dậy nghe máy, đáng tiếc cô vừa dịch người thì gậy sắt cũng di chuyển theo, co bóp tê dại, thân thể lại co giật.

Vân Diệu Thiên ôm Dạ Tử Đồng từ trên ghế salon xoay người, cánh tay duỗi ra kéo quần áo rơi trên mặt đất, lấy chiếc điện thoại vang lên không ngừng từ trong túi quần ra, hí mắt quét qua tên hiện thị trên màn hình, Dạ Tử Đồng đưa mắt nhìn thấy hai chữ dì Vân, trán đổ mồ hôi, thật biết chọn thời gian ghê!

Vân Diệu Thiên ấn mở khóa, đầu dây bên kia điện thoại vang lên tiếng mẹ Vân phàn nàn, “Công việc quan trọng, nhưng nghỉ ngơi cũng quan trọng, đừng mãi làm việc mà thờ ơ với A Đồng, bọn ta còn muốn nó nối dõi tông đường, hôm nay ông nội hào hứng nghĩ tới lúc ôm chắt, con không bận đến mức nửa đêm…..”

Dạ Tử Đồng vẫn nằm trong ngực Vân Diệu Thiên, ngón tay như có như không hăng say trêu chọc, đồng thời dựng thẳng lỗ tai nghe mẹ Vân lải nhải, không nghe thì khá tốt, vừa nghe xong như có áp lực vô hình chặn ngang ngực, hô hấp đông cứng, không thở nổi.

Vân Diệu Thiên không nói lời nào, để mặc mẹ Vân lẩm bẩm, ngón tay thon dài như chiếc lược lướt qua mái tóc dài tựa thác nước, “Mẹ không càm ràm nữa, ngày mai nhớ về nhà ăn cơm.” Vân Diệu Thiên dạ rồi mới cúp máy, điện thoại đáng thương bị vứt qua một bên, đặt Dạ Tử Đồng nằm lại ghế salon, con ngươi mê ly, không có tiêu cự.

Vân Diệu Thiên thấp giọng thở dài, xoa mặt bà xã, nói: “Đừng tạo áp lực cho mình, cứ giống như bình thường.”

Lời nói tuy rất nhẹ nhàng nhưng vẫn có áp lực, bọn họ bí mật kết hôn ba năm rồi, người nhà họ Vân không hỏi cô cũng không nên giả ngu, mẹ Vân xem cô như con ruột, cô không nên lừa gạt người ta, Dạ Tử Đồng chép miệng, bộ dạng đáng thương muốn khóc mà không khóc được, nhìn vào mắt Vân Diệu Thiên, ngoại trừ thương yêu vẫn là thương yêu.

“Nếu vẫn không mang thai được, chúng ta…..”

“Dạ Tử Đồng!”

Dạ Tử Đồng lập tức im lặng, Vân Diệu Thiên có tức giận thế nào cũng chưa từng chỉ mặt gọi tên cô, xem ra anh thật sự ghét cô nói hai chữ ly hôn. Có người đàn ông nào bằng lòng dễ dàng tha thứ cho người phụ nữ của mình mở miệng ngậm miệng gì cũng đều là hai chữ ly hôn hết lần này đến lần khác, người đàn ông có rộng lượng hơn nữa cũng không tha thứ mãi được.

“Em không nói, hàng đêm chúng ta cố gắng!”

Những lời này vừa giống như là hứa hẹn vừa giống như mang lại lợi ích cho người đàn ông, vẻ mặt nghiêm túc của Vân Diệu Thiên trong nháy mắt phủ kín một tầng sắc dục, Dạ Tử Đồng cúi đầu đáng thương lại bị đẩy ngã, sau đó……

Núi Vân Phong, nhà họ Vân.

Mẹ Vân dậy từ 5h sáng, tự mình xuống bếp gầm món súp gà tây, bà thấy thân thể Dạ Tử Đồng quá gầy, trước khi mang thai em bé tốt nhất phải bồi dưỡng cơ thể, cho nên trước khi ngủ gọi điện thoại ra lệnh cho con trai dẫn vợ về nhà, tiện thể bàn chuyện bổ sung hôn lễ; Vài ngày trước Ảnh Thường và con lớn của dòng họ Đỗ thị gặp mặt, cơ hội thành công 99%. Chuyện này thật sự là mười phần chắc chắn, hai người lại có cảm tình với nhau, hai bên ba mẹ cũng đang thảo luận chuyện kết hôn. MẸ Vân nghĩ tới hôn sự của Ảnh Thường và dòng họ Đỗ thị, lại muốn bổ sung hôn lễ cho con trai và vợ cùng một ngày, song hỉ lâm môn, cho nên hôm nay cố ý bảo họ về nhà họ Vân một chuyến, ngồi xuống nói chuyện cụ thể.

Hôm nay không phải là ngày nhà họ Vân tụ họp gia đình, nhưng người về cũng không ít, ngay cả con cả nhà họ Đỗ, Đỗ Trọng Bang cũng đến tham gia náo nhiệt, hôm nay hiếm khi có dịp, vốn hẹn với Ảnh Thường đi ra ngoài một lát, ăn bữa cơm, tiện thể giải tỏa nỗi khổ tương tư, Ảnh Thường vô tình nói đến chuyện anh họ về nhà họ Vân, cuối cùng địa điểm ăn cơm đổi thành nhà họ Vân. Đỗ Trọng Bang xuất hiện khiến nhà họ Vân có chút trở tay không kịp, mẹ Vân phản ứng nhanh, lập tức đi tới mở miệng chào hỏi, “Ảnh Thường không nói với bọn ta là cậu Đỗ tới, không tiếp đón được, thím Chu, rót trà mời cậu Đỗ.”

“Vâng, bà chủ.”

Thím Chu lập tức đi chuẩn bị, không dám chậm trễ, Vân Ảnh Thường dùng ánh mắt tức giận nhìn người đàn ông bình chân như vại, thoải mái ung dung, “Bác gái, bọn con nhất thời về ăn ké cơm, con nghe nói anh họ và chị dâu họ cũng về, cho nên tham gia náo nhiệt ạ.” Nói đến cặp đôi Vân Diệu Thiên và Dạ Tử Đồng, người nhà họ Vân gần như đều về, nhưng ngay cả cái bóng bọn họ cũng không thấy, đây là tám chín phần muốn đợi tới lúc ăn cơm mới xuất hiện!

Những người biết bọn họ đều biết họ đến muộn, lúc mẹ Vân sắp phàn nàn, cuối cùng Vân Diệu Thiên cũng dẫn vợ xuất hiện trước mặt mọi người, nhìn thấy tất cả người nhà họ Vân đều đã về, không khỏi nhíu chặt chân mày, nói: “Hôm nay không phải tụ họp? Sao các cậu đều chạy về hết vậy? Đỗ thiếu, không phải cậu đi công tác à, hôm nay ngọn gió nào thổi cậu tới đây thế?”

“Người anh em, lâu rồi không tụ tập, tìm anh nói chuyện!” Vân Ảnh Thường biết người đàn ông của mình có quen anh họ, nhưng cô không nghĩ lại quen thuộc như vậy, còn như anh em ruột, điều này…….

“Được!”

Lúc này người nhà họ Vân đã đến đông đủ, mẹ Vân bảo thím Chu lập tức dọn cơm lên, trong bữa cơm, mẹ Vân bưng súp gà tây để trước mặt Dạ Tử Đồng, nói: “A Đồng, súp gà này rất tốt cho cơ thể, nhân lúc còn nóng con uống đi!” Dạ Tử Đồng dạ một tiếng, rồi cầm lấy uống từng thìa từng thìa.

Món súp gà hầm này vừa đủ lửa, nếm vào miệng có hương vị gà, còn một ít thuốc bắc, trong súp không có nhiều mỡ, Dạ Tử Đồng rất thích uống súp mẹ Vân hầm, ba năm rồi, rời khỏi thành phố Đài Châu, rời căn nhà kia, đã ba năm rồi cô không gặp mẹ mình.

Một bữa cơm vô cùng hài hòa, hơn nũa ông cụ ngồi ở vị trí chủ chốt, nhìn cháu chắt mình ngồi hai bên trái phải, bên người còn có bạn trai bạn gái của chúng nó, cảnh tượng như vậy thật sự hiếm gặp, ông cụ Vân yêu cầu không cao, chỉ muốn con cháu trở về ăn bữa cơm cùng ông nhiều một chút, cười cười nói nói mà thôi.

Sau khi cơm trưa kết thúc, Dạ Tử Đồng chủ động dọn dẹp bát đũa, Ảnh Thường dìu ông nội vào phòng khách, hai người đàn ông Đỗ Trọng Bang và Vân Diệu Thiên đi qua quầy rượu bên cạnh nói chuyện phiếm. Còn mấy người khác trong nhà họ Vân thì tụm năm tụm ba vây quanh một chỗ thảo luận chuyện hôn sự của anh em họ Ảnh Thường và Vân Diệu Thiên, bọn họ đều nhất trí song hỉ lâm môn, càng đông vui, ông cụ Vân liên tiếp gật đầu, cảm thấy chủ ý này không tệ, nhưng cũng phải chờ đương sự đồng ý.

Dạ Tử Đồng rửa xong bát đĩa, rửa sạch bệ rửa, sau đó mang trái cây ra phòng, “Ông nội, mời ông ăn trái cây.”

“Ừ!” Ông cụ Vân nhận trái cây cháu dâu đưa tới, ánh mắt quét một vòng ở phòng khách nhưng không nhìn thấy bóng dáng mấy cháu trai đâu thì cảm thấy kỳ cục, Vân Ảnh Thường nói: “Bọn họ đến quầy rượu bên kia.” Dạ Tử Đồng nhìn theo ánh mắt Vân Ảnh Thường, bên tay trái phòng khách có một quầy rượu khá rộng, phía sau quầy rượu là một tủ rượu rất lớn, đàn ông đang uống, Đỗ Trọng Bang đang ngồi trên ghế chân cao thưởng thức rượu, Dạ Tử Đồng vốn định di qua nhưng bị mẹ Vân đi trước một bước gọi lại, trước khi quan hệ của hai người chưa công khai, Dạ Tử Đồng cảm thấy khá tốt, nhưng bây giờ…… Dạ Tử Đồng có ý định muốn chạy trốn trong đầu, cô sợ nhất là ám hiệu của mẹ Vân, đáng tiếc bụng của cô không có tiến triển gì.

“Mẹ!”

“A Đồng, không phải mẹ giục con mà chỉ muốn nói với con là bổ sung hôn lễ của các con, ông nội thấy các con và Ảnh Thường tổ chức một ngày, có điềm tốt, càng thêm vui mừng, hai vợ chồng con về bàn bạc đi nhé.” Dạ Tử Đồng cảm thấy bổ sung tiệc cưới giao cho chồng được rồi, sắp xếp của anh chẳng bao giờ để mình thất vọng, duy nhất khiến cô có chút tiếc nuối mà thôi.

Suy nghĩ bay xa, ngay cả khi mẹ Vân bị gọi đi lúc nào cũng không phát hiện, mãi đến khi trên lưng thêm một bàn tay không thành thật, Dạ Tử đồng mới lấy lại tinh thần, phát hiện nơi cô đang ở…..

“Ngây ngốc gì vậy?”

“Ông xã…..”

“Hả?” Bàn tay không ngoan đã từ dưới quần áo chui lên, sau đó thoáng chốc khơi mào ham muốn của vợ, cách quần áo giống như không gãi đúng chỗ ngứa không đã ghiền, Vân Diệu Thiên cởi bỏ móc cài vướng bận của áo ngực, sau đó đưa tay kéo xuống, ngực đầy đặn mềm mại lập tức được giải phóng, bật ra ngoài, bị bàn tay của người đàn ông nắm chặt, chậm rãi xoa nắn.

“Ưm…” Dạ Tử Đồng ưm một tiếng, cô nằm dưới người đàn ông, bộ dạng xụi lơ mềm như nước, để mặc người đàn ông trên người muốn làm gì thì làm, “Ông xã, đừng…..” Dạ Tử Đồng nghĩ buổi sáng đã hô mưa gọi gió, làm tình vô cùng mãnh liệt, bây giờ vẫn còn muốn, nếu để cực đại của người đàn ông kia đi vào, không đâm nát chỗ đó của mình mới là lạ, cho nên Dạ Tử Đồng lập tức đưa tay ngăn cản hành động tiếp theo của người đàn ông.

“Chỗ ấy còn sưng, đừng….”

“Anh sẽ nhẹ nhàng!” Cái gọi là nhẹ nhàng của Vân Diệu Thiên, khó đảm bảo đến bước sau cùng sẽ biến thành nặng một chút, Dạ Tử Đồng không dám lấy thân thể mình ra đùa giỡn, cho nên vẫn không buông tay, không được vào lối giữa mất hồn kia, quả thực là cực khổ cho Vân Diệu Thiên tên đã lên dây cung, hai người cứ duy trì tư thế cao thấp, giằng co như vậy.

Dạ Tử Đồng vẫn bị đè dưới người chịu đựng trọng lượng của ông xã, thân thể gầy yếu sao có thể chịu nổi, cuối cùng lựa chọn đầu hàng, nói: “Em làm giúp anh ra.”

“Được!” Vân Diệu Thiên cười hấp dẫn, lập tức xoay người ngược lại nằm trên giường, Dạ Tử Đồng oán trách liếc anh, rồi xoay người ngồi xuống……

Nếu như mỗi ngày mỗi đêm đều bị giày vò như vậy, Dạ Tử Đồng không mất nửa cái mạng thì cũng phải nằm trên giường hàng ngày. Lúc hai người xuất hiện dưới phòng khách lần nữa, người nhà họ Vân đều biết hai người kia làm chuyện tốt gì ở trên lầu, Vân Diệu Thiên ôm Dạ Tử Đồng không buông tay, nói: “Chúng con về trước!”

Có người bắt đầu, tất nhiên những thành viên khác của nhà họ Vân cũng muốn thừa dịp cháy bắt lửa, sớm rời đi, nếu bị ông cụ Vân mở miệng cản lại, ai cũng đừng hòng đi, vậy sao được, “Thời gian không còn sớm, chúng con phải về rồi.”

“Đúng đúng đúng, ông nội, lần sau sẽ đánh cờ với ông.”

Vân Ảnh Thường nhận được ám hiệu của người đàn ông bên cạnh cũng lập tức lên tiếng, mặc dù ông cụ Vân rất muốn cháu gái ở lại với mình, nhưng ông cũng không phải là người thông thái rởm, thời đại bây giờ khác với thời đại của ông, người trẻ tuổi hiện nay muốn nhất là hai người ở cùng một chỗ, gia tăng cảm tình, nhìn hai người cháu gái và con trai cả của dòng họ Đỗ, Đỗ Trọng Bang, hai người vốn là xem mắt kết bạn, nhưng tình cảm còn ổn định hơn các anh em họ khác yêu đương, hai bên đều đang chọn ngày tháng, việc hôn sự này thật sự là trúng ý ông.

“Đi thôi đi thôi, về đi!” Ông cụ Vân đuổi cháu chắt đi, mẹ Vân dìu ông về phòng nghỉ ngơi. Người nhà họ Vân ra khỏi nhà chính, mỗi người ngồi lên xe mình chạy tới, sau đó nhanh như chớp tiêu sái lái ra ngoài, trong nháy mắt đã không còn bóng dáng xe đâu nữa. Vân Diệu Thiên đẩy Dạ Tử Đồng ngồi kế bên tay lái, còn mình ngồi vào ghế lái, lúc khởi động động cơ, cửa sổ xe bị người ta gõ hai cái, quay cửa kính xuống thì thấy Đỗ Trọng Bang còn chưa rời đi, “Không cố gắng đi tạo người?”

“Yên tâm, em họ anh bị tôi ăn xong lau sạch, trễ chút tạo người cũng không muộn, ngược lại anh, tạo thế nào?”

“Cậu nói đi?”

Đỗ Trọng Bang cúi đầu nhìn thoáng qua chị dâu buồn ngủ ngồi kế bên ghế lái, xem ra tạo vô cùng mệt mỏi, thân thể không chịu nổi. “Xem ra anh làm chị dâu mệt muốn chết rồi.” Vân Diệu Thiên quay đầu qua phía vợ, nhìn thoáng qua vẻ mặt vợ có phần mệt mỏi đã ngủ thiếp đi, cong môi cười, “Nói đi, đừng quanh co lòng vòng, đây không phải là nơi Đỗ thiếu cậu ra oai!”

Hết NT7


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cô nàng Ma kết, Đoàn Kim Anh, Hạ Tử Tuyết, Lancarot, TiểuNgư, Tử Tranh, Xi Hoàng và 1010 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

11 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 575 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 986 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1568 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 543 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 546 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 938 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1492 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 516 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2819 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 490 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1420 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 640 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1351 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 465 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2683 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 608 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Nhân Gian Hoan Hỉ: chữ tạo đề tài chỗ nào vơqis các bạn...ko thấy chi luôn
Windwanderer: huhu có ai biết dùng PTS k tớ nhờ xíu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster lêu lêu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 248 điểm để mua Chai nước biển
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster lêu lêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.