Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp

 
Có bài mới 20.06.2018, 21:01
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 557
Được thanks: 2545 lần
Điểm: 37.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 73: cái chớp mắt thứ mười

Edit & Beta: Tịnh Hảo

Nghỉ hè Phương Huỳnh phải đi làm, Tưởng Tây Trì tự mình trở về nhà một chuyến.

Trong nhà tất cả đều như thường, trừ con chim anh vũ kia của Nguyễn Học Văn, không biết nó có học theo mấy đứa nhỏ trong hẻm không, há mồm ngậm miệng đều là mắng chửi người, trái thì kêu “Mẹ bán phê” (*), phải thì nói, “Khốn kiếp”, mỗi ngày Ngô Ứng Dung nghe được đều muốn đem nó kho tàu.

(*) Đây là một từ mắng chửi vùng Tứ Xuyên, mang theo tính vũ nhục rất nặng.

Đến mùa đông năm nay, kỳ điều tra hoãn thi hành án năm năm của Đinh Vũ Liên sắp kết thúc, cuối cùng bà cũng có thể rời khỏi quê hương để đi nơi khác.

Bà cũng đã nói với Tưởng Tây Trì, đến lúc đó phải đến xem nơi bọn họ ở, cũng muốn dạo chơi thành phố mà Phương Huỳnh đã sinh sống hơn năm năm.

Khi Phương Huỳnh và Tưởng Tây Trì bắt đầu chuyển nhà, Lương Yến Thu bên kia, hôn lễ cũng chuẩn bị xong.

Lương Yến Thu lập một nhóm, thêm Phương Huỳnh, Tưởng Tây Trì và Mẫn Gia Sênh vào. Mẫn Gia Sênh tiện tay thêm Biên Du vào, Phương Huỳnh tiện tay thêm Nhiếp Tuyết Tùng, Nhiếp Tuyết Tùng lại tiện tay thêm La Cẩm Trình, vì thế, nhóm nhỏ tám người này, được Lương Yến Thu mệnh danh là “Nhóm chuẩn bị hôn lễ”, nhưng Mẫn Gia Sênh nhiều lần đổi tên, đã biến thành “Lương Yến Thu quá phiền các cậu có đồng cảm không”, “Nhóm càn quét đồ ăn ngon khắp nơi”, “Học tỷ Nhiếp mua giùm”… vân vân.

Trong nhóm tán gẫu cái gì, chính là không chịu bàn về chuẩn bị hôn lễ của Lương Yến Thu.

Cậu thường xuyên ném vào mấy tấm hình, để mọi người hỗ trợ cố vấn chỗ nào tốt nhất, Phương Huỳnh trả lời một câu, “Không phải cậu có tiền sao, đều đến một nơi đi”, mọi người phía sau trả lời theo “đều đến một nơi đi.”

Trong nhóm vô cùng náo nhiệt trò chuyện hơn ba tháng, lúc thời tiết chuyển lạnh, cuối cùng ngày hôn lễ của Lương Yến Thu và Cố Vũ La đã đến.

Nơi tổ chức là bên trong tòa thành một trang viên nào đấy ở Áo, Lương Yến Thu chẳng những bao ăn ở còn bao luôn tiền vé máy bay đi và về.

Nhiếp Tuyết Tùng đang du học ở Anh, nghe nói Lương Yến Thu chịu chi như vậy, hết sức kinh ngạc: “Bạn Lương thật sự rất có tiền đấy…”

Phương Huỳnh trả lời: “Cậu ấy vẫn luôn như vậy.”

Mẫn Gia Sênh tán thành: “Đúng, huấn luyện quân sự hồi cấp ba, mời toàn bộ bạn học tụi em uống nước. Không nói một lời giúp lớp về quần áo, mỗi người một chiếc áo thun Adidas.”

Lương Yến Thu: “Adidas mắc thật sao?”

Phương Huỳnh: “...”

Mẫn Gia Sênh: “... Quan trọng không phải là mắc hay không.”

Cuối cùng, Cố Vũ La xuất hiện chủ trì đại cục: “Học tỷ có thể giành chút thời gian sang đây, tụi em thật vinh hạnh, phụ trách lộ phí là cần phải vậy.”

Lương Yến Thu: “Đúng vậy, nước Anh đến Áo lại không mắc.”

Mọi người đều yên lặng.

Cuối tháng mười, mọi người xuất phát từ các nơi, khoảng hai ngày đã lần lượt đến, ngủ ở khách sạn của trang viên.

Giữa bọn họ rất nhiều người cũng đã lâu không gặp mặt, buông hành lý xong liền vào cửa. Cuối cùng phát hiện căn phòng lớn nhất mà cô dâu Cố Vũ La chuẩn bị cho, để mọi người tụ họp lại.

Nam sinh thì tán gẫu về bóng đá, nữ sinh thì hưng phấn muốn thấy Cố Vũ La mặc áo cưới trước. Mẫn Gia Sênh được Cố Vũ La mời làm phù dâu, đồ của phù dâu các cô ấy đã xem qua, màu sáng vải lụa mỏng, tùy theo vóng dáng mà làm, rất tôn dáng Mẫn Gia Sênh.

Cố Vũ La bình thường là người hỉ nộ không biểu hiện ra, hôm nay bị không khí tụ họp của mọi người cảm hóa, ý cười có thêm vài phần ngại ngùng, “… Tớ muốn để các cậu thấy trong hôn lễ vào ngày mai.”

Mẫn Gia Sênh cười nói: “Được đó, thật ra không xem cũng biết, nhất định sẽ đẹp ngây người.”

Đề tài nhất thời bị phân tán đi.

Mẫn Gia Sênh ngồi trên ghế sofa, Phương Huỳnh giống như không xương ngồi dựa vào cô ấy, “Gia Sênh, cậu ở thủ đô có quen không?”

“Tốt lắm, chỉ là hơi nhớ về phía nam.”

Phương Huỳnh nhìn Biên Du đang thao thao bất tuyệt ở chỗ kia, “Các cậu ở cùng nhau sao?”

“Không có, quan hệ rất tốt là được, cuối tuần thường xuyên cùng nhau ra ngoài ăn cơm.”

“Cái người cậu không chịu nói kia, cậu còn thích không?”

Mẫn Gia Sênh cười, “Không thích, chỉ là tạm thời không đụng tới thì tốt...”

“Thật tốt? Tốt hơn tớ sao?”

“Ừm...” Mẫn Gia Sênh làm như đánh giá cô thật, “Cỡ như cậu vậy.”

“Người tốt hơn tớ không nhiều đâu, tớ đây rất muốn mở mang kiến thức.”

“Đừng bắt tớ nói, sẽ không nói cho cậu đâu.”

Phương Huỳnh than thở, “Cậu cũng thật khó trị đó.”

Mẫn Gia Sênh cười, hỏi: “Năm lớp 10, cậu và Tưởng Tây Trì đã ở cùng nhau, kết quả lại là Cố Vũ La đuổi ở phía trước, cậu chuẩn bị khi nào làm?”

“Tụi tớ nghèo, còn sớm mà, dù sao cậu cũng đừng ôm bất kỳ chờ đợi không thực tế nào, tụi tớ không chơi nổi trang viện cổ xưa này, vé máy bay cũng không bao, tự cậu tới.”

“Cũng mời tớ làm phù dâu không?”

“Mời chứ, nhưng cậu đừng kết hôn trước tớ.”

“Sẽ không đâu.” Mẫn Gia Sênh quay đầu, mỉm cười nhìn cô, “Nhất định đợi đến ngày cậu mặc áo cưới thì hãy nói.”

Câu chuyện không có nội dung chính gì, tất cả đều là trò chuyện vặt vãnh.

Tìm chỗ trống, Tưởng Tây Trì ngồi xuống bên cạnh Nhiếp Tuyết Tùng.

Nhiếp Tuyết Tùng và Cố Vũ La cùng Lương Yến Thu không quen thân lắm, lúc nãy đa số chỉ là chị nghe mọi người trò chuyện. Chị cũng cảm thấy không sao cả, rất thích nghe. Chị lớn hơn các cô mấy tuổi, lại trải qua một số việc, tâm tình càng thêm trưởng thành hơn, nhìn ba cô gái vui cười đùa giỡn, giống như đang nhìn em gái của mình.

Tưởng Tây Trì hỏi: “Không phải đã rất lâu không gặp học trưởng La sao, sao chị không nói chuyện với anh ấy.”

Nhiếp Tuyết Tùng cười nói: “Không tính là lâu, nghỉ hè cậu ấy có sang Anh một chuyến, gặp mặt chị.”

“Gần đây chị thế nào?”

“Rất tốt, mọi chuyện đều đã qua.”

“Chị và học trưởng La…”

Nhiếp Tuyết Tùng mím môi cười, “... Sau này chúng ta có kết hôn, sẽ mời em.”

Lúc đó mọi chuyện ầm ĩ lớn như vậy, đương nhiên cha mẹ của La Cẩm Trình cũng có nghe nói qua, đối với chuyện con trai muốn ở cùng với một nữ sinh “như vậy”, đương nhiên bọn họ có phê bình kín đáo. La Cẩm Trình ương bướng, đương nhiên không chỉ nói về mặt học thuật nghiên cứu, dù sao mặc kệ cha mẹ nói thế nào, nhất định quyết tâm sau này sẽ không bỏ cuộc. Anh ấy làm việc ở viện nghiên cứu, cùng với người ưu tú đứng đầu nghiên cứu vật lý, kinh tế hoàn toàn độc lập, không cần phụ thuộc vào cha mẹ, nói chuyện làm việc đều có sức mạnh. Sự kiên trì của La Cẩm Trình, đương nhiên làm cho Nhiếp Tuyết Tùng có an ủi rất lớn.

Nói chuyện cả buổi, mọi người tụ lại chơi mấy ván “trò giết người”, đến mười giờ đêm, từng người trở về phòng mà Cố Vũ La đã giành ra để nghỉ ngơi.

Ngày hôm sau, không khí tươi mát, sắc trời vô cùng tốt.

Trên mặt cỏ ở trang viên đã dùng không biết là bao nhiêu hoa hồng để dựng thành cổng, mấy chiếc xe ngựa kiểu cũ đứng ở phía tây trang viên, xây lại căn phòng cũ ở khách sạn.

Cố Vũ La dọc theo thang lầu chậm rãi đi xuống, áo cưới kéo dài dưới đất, bó hoa trong tay ánh lên làm cô chói lọi.

Phương Huỳnh và Mẫn Gia Sênh cũng không nhịn được khen “oa” một tiếng.

Xe ngựa chở người bên nhà họ Cố, xuyên qua đường đá trong trang viên, đi về nhà thờ ở giữa trang viên.

Cánh tay của cha vòng qua tay Cố Vũ La, xuyên qua cánh cửa hoa, bước lên thảm trải sàn màu đỏ mạ vàng, chậm rãi đi vào bên trong.

Tiếng đàn piano, ánh mặt trời từ cửa sổ hoa văn chiếu vào, trong nhà thờ rất nghiêm túc.

Lương Yến Thu đứng ở một góc khác.

Cố Vũ La dưới ánh nhìn chăm chú của cậu, bước từng bước, đi đến trước mặt cậu.

Phương Huỳnh cũng bị cảm xúc này lây nhiễm, trong lòng bắt đầu có cảm xúc khó có thể miêu tả được.

Ngón tay lặng lẽ bị nắm giữ.

Nghiêng đầu nhìn, Tưởng Tây Trì mặc tây trang nhìn không chớp mắt, đè thấp giọng nói: “Lương Yến Thu làm hôn lễ có yêu cầu cao như vậy, khiến anh sau này phải làm sao bây giờ.”

Phương Huỳnh khẽ cười một tiếng, “Nỗ lực kiếm tiền, còn có thể làm sao nữa.”

“Có thể cả đời, cũng chỉ là một nghiên cứu viên thanh liêm.”

“Vậy em sẽ thanh liêm với anh cả đời.”

Nghi thức kết thúc, chú rể và cô dâu bị vây quanh lên xe ngựa, đi tới sân tiệc rượu.

Âm nhạc suối phun, tháp sâm banh, diễn tấu âm nhạc cổ điển… Bọn họ từng thấy trên TV, hôm nay hoàn toàn trải qua.

Người đến ít, không vượt qua ba mươi người, bầu không khí trong bữa tiệc vô cùng tốt.

Sau khi ăn xong, hai bên cha mẹ còn có sắp xếp, mấy người trẻ bọn họ, đương nhiên tự do hoạt động.

Mọi người thấy thời gian còn không sớm lắm, buổi chiều mỗi người trở về phòng ngủ, ăn cơm chiều xong, liền xông vào phòng của Lương Yến Thu và Cố Vũ La, bắt đầu hoạt động “Phong kiến” của Trung Quốc – nháo động phòng.

Lương Yến Thu và Cố Vũ La mỗi người bị ép ngồi ở trên ghế sofa, mặt đối mặt, sau khi cánh tay bị trói ngược lại, giày bị cởi đi, chân đặt trên một băng ghế.

Biên Du và Mẫn Gia Sênh ngồi một bên, trong tay cầm một sợi lông chim.

Phương Huỳnh hắng giọng, “Tụi tớ chuẩn bị mười trò, nếu như các cậu chần chừ, hoặc là đáp án phải giống nhau nhưng lại không giống, sẽ nhận lấy sự trừng phạt tàn khốc.”

Biên Du và Mẫn Gia Sênh biểu diễn cho họ một chút về “trừng phạt tàn khốc”, hai người đều bị gãi cực kỳ khó chịu, nhưng không tránh được, nhanh chóng cầu xin tha thứ.

“Bắt đầu chưa?”

Mọi người cùng kêu lên: “Bắt đầu đi.”

Phương Huỳnh: “Câu thứ nhất, lần đầu tiên chú ý tới đối phương là khi nào.”

“Ở cổng trường ngày khai giảng.”

“Lúc huấn luyện quân sự.”

Phương Huỳnh: “Câu hỏi thứ hai, ai theo đuổi ai.”

“Tớ theo đuổi cô ấy.”

“Anh ấy theo đuổi tớ.”

Phương Huỳnh: “Theo đuổi thế nào?”

Cố Vũ La: “Tặng chocolate.”

Lương Yến Thu: “Cẩn thận quan tâm.”

Biên Du và Mẫn Gia Sênh lập tức chấp hành “Trừng phạt”.

Lương Yến Thu kêu rên: “Đưa chocolate là chọc em, không tính là theo đuổi em!”

Cố Vũ La: “... Ồ. Nhưng em không phát hiện anh quan tâm em ở chỗ nào đấy?”

Từng câu hỏi cứ tiếp tục.

“Câu hỏi thứ chín, lần đầu tiên hôn môi là khi nào, ở đâu?”

Cùng kêu lên: “Cấp ba, sân bay.”

“Câu cuối cùng, lần đầu tiên lên giường là khi nào, ở đâu? Ai đưa ra ý trước?”

Hai người đều yên lặng.

Biên Du và Mẫn Gia Sênh sắp ra tay, Lương Yến Thu cười đến rơi nước mắt, đành phải khai ra: “… Tháng ba năm nay, ở nhà, Tiểu Cố.”

Mẫn Gia Sênh: “Oa, không phải chứ Lương Yến Thu, cậu túng như vậy à!”

Lương Yến Thu không vừa ý: “Tớ bao ăn bao ở để các cậu tới tham gia hôn lễ, các cậu đối đãi với chủ nhà như vậy sao! Đằng kia còn có một đôi, sao không bắt lại truy hỏi đi?”

Phương Huỳnh và Tưởng Tây Trì bị nhắc đến liếc nhau.

Phương Huỳnh: “Chạy mau!”

Hai người quyết định thật nhanh, chạy về phía cửa, nắm tay, qua hành lang, qua thang lầu, qua cả đại sảnh… Rồi xuyên qua vườn hoa rộng lớn.

Phương Huỳnh thở hổn hển, quay đầu nhìn thoáng qua, “... Không đuổi theo sao?”

“Hai chúng ta có thần kinh vận động, ai đuổi theo được chứ.”

Phương Huỳnh cười ha ha, bước đi chậm dần.

Hai người dọc theo con dốc chậm rãi đi xuống, bất tri bất giác, đã đi ra khỏi cửa lớn của trang viên, đi tới bên hồ.

Ven hồ có một con thuyền gỗ đang đậu, hai người lên ngồi, cởi dây thừng ra.

Nước gợn do gió nhẹ thổi bay qua, đẩy thuyền nhỏ chậm rãi rời xa. Bầu trời đêm thăm thẳm, có một luồng sương, cách đó không xa là hình dáng đỉnh nhọn của tòa thành.

“A Trì, anh cảm thấy giữa chúng ta, mười điểm quan trọng nhất là gì?”

“Em cảm thấy thế nào?”

“Em hỏi anh mà!”

“Lãnh giấy chứng nhận là một điều, dù sao nó cũng tượng trưng sau này chúng ta không ngoại tình.”

Phương Huỳnh nghiêng người đá anh, thuyền nhỏ cũng lay động theo, cô vội vàng ngồi vào chỗ của mình, cười nói: “Anh nghiêm túc chút.”

Tưởng Tây Trì liền nghiêm túc, nháy mắt điểm lại mười điều quan trọng trong trí nhớ.

Phương Huỳnh nghe anh đếm xong, cười nói: “… Chỉ có chín?”

“Còn có giờ này khắc này.”

“Ồ, vậy vừa đủ.”

Đêm an tĩnh như vậy, thế giới giống như chỉ còn lại có hai người bọn họ.

Tưởng Tây Trì nhìn đôi mắt của cô bị ánh trăng chiếu sáng lấp lánh, “Vậy em nói xem, em chờ mong nhất điều gì?”

Phương Huỳnh cười, “Chờ đợi rất nhiều. Ví dụ như, làm hôn lễ, ví dụ như, chờ anh tốt nghiệp trở thành nhà khoa học, ví dụ như, sinh mấy đứa nhỏ, chúng ta phải cho tụi nhỏ một thời thơ ấu vô tư…”

Cô ngẩng đầu, nhìn Tưởng Tây Trì, “... Cũng hy vọng từng ngày từng ngày đều như vậy, cùng anh già đi.”

“Sẽ không chán sao?”

Phương Huỳnh cười: “Rất kỳ quái, không hề chán tí nào.”

Anh quen em;

Anh chứng kiến em lần đầu có kinh nguyệt;

Anh và em lần đầu tiên hôn môi;

Anh cởi bỏ áo giáp, nói cho em nghe tất cả bí mật đen tối của anh;

Anh thực hiện lời hứa hẹn, cùng em rời khỏi nơi có những hồi ức không thoải mái, lại may mắn gặp được cố hương của anh; anh thuộc về em;

Em làm bạn với anh, hoàn toàn tạm biệt với bóng ma quá khứ;

Em trở thành vợ trên luật pháp của anh;

Anh chứng kiến em, từ người bị hại, trở thành người bảo vệ người bị hại.

Còn có gì nữa?

Còn có giờ này khắc này, cùng mỗi thời mỗi khắc.

Chúng ta cùng đi trên một đoạn đường, từ nơi hoang vu đến sầm uất.

Làm bạn với nhau, thuộc về nhau, giúp đỡ lẫn nhau.

Anh không phải là kỵ sĩ của em, em cũng không phải công chúa của anh.

Chúng ta là tảng đá cheo leo làm chỗ dựa cho nhau, là hai ngọn cây có bộ rễ quấn chặt nhau.

Thuyền chở bọn họ, đong đưa ra giữa hồ, ánh trăng sáng tỏ trên hồ nước.

Không nhìn đường, không hỏi đường về.

Hoàn



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: Lê Đan, SầmPhuNhân, ThiểnThiển, cloud176, fumi, linhkhin, san san, searatsuki, teddy95
     

Có bài mới 25.06.2018, 21:40
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 557
Được thanks: 2545 lần
Điểm: 37.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Edit & beta: Tịnh Hảo

Ngoại truyện 1

Về nhà ăn Tết xong, Đinh Vũ Liên theo Phương Huỳnh và Tưởng Tây Trì đến thành phố A làm “công việc thị sát”.

Vốn mang theo lo lắng đầy bụng, ở một tuần, đã bị Tưởng Tây Trì hoàn toàn thuyết phục.

“Mỗi ngày quần áo đều do tây Trì giặt? Chàng trai thật chăm chỉ đấy.”

“. . . Ném quần áo vào máy giặt, ấn nút, giặt xong thì đem hong khô, công việc đơn giản như vậy, chăm chỉ chỗ nào ạ?”

“Đơn giản như vậy, sao con không tự làm?”

Phương Huỳnh biện minh: “Không phải mỗi lần đều như vậy đâu, thỉnh thoảng! Thỉnh thoảng thôi! Con đi làm hơi bận, A Trì rảnh hơn chút, cho nên công việc nhà để anh ấy gánh vác nhiều một tí ạ!”

Còn về chuyện nấu cơm, Đinh Vũ Liên cũng sẽ khích lệ anh: “… Tay nghề của Tây Trì cũng không tệ.”

Lòng Phương Huỳnh như nguội đi: “Gì mà không tệ chứ! Chỉ là quen rồi, có thể đạt được trình độ ăn được thôi!”

Tưởng Tây Trì nói: “Dì, con sẽ cố gắng tiếp tục tiến bộ.”

Đinh Vũ Liên: “Tiến bộ rất lớn, dì nhớ lúc học trung học, Tây Trì ngay cả mì cũng không biết nấu.”

Phương Huỳnh nhanh chóng đẩy thịt nướng củ từ đến trước mặt Đinh Vũ Liên, “Mẹ nếm thử món này đi ạ, con làm đó.”

Đinh Vũ Liên nếm xong, “Cũng được, tiến bộ không lớn.”

Phương Huỳnh: “. . .”

Tưởng Tây Trì là từ 0 điểm tiến bộ đến 60 điểm, cô từ 70 điểm tiến bộ lên 90 điểm, tiến bộ có lớn không, cô đâu phải là vô ích đâu?

Cuối tuần, Tưởng Tây Trì mượn xe, tự lái chở Đinh Vũ Liên vào trong thành phố đi dạo một số nơi nổi tiếng.

Đinh Vũ Liên chỉ vào một chỗ di tích cũ nát hỏi Phương Huỳnh, “Đây là cái gì?”

“. . . Đền thờ ạ.”

Tưởng Tây Trì: “Đây là Ung Chính trong triều Thanh, để khen ngợi buôn muối…”

Đinh Vũ Liên liên tục gật đầu, “Ừm, vẫn là Tây Trì có học vấn.”

Phương Huỳnh rớt ở phía sau một bước, tiến đến bên tai Tưởng Tây Trì, “Thì ra tối hôm qua hơn nửa đêm anh không ngủ, vì lên Baidu tìm tài liệu? Quá âm hiểm nha, quá tâm cơ rồi.”

Tưởng Tây Trì không để ý đến cô, vượt qua hai bước cười hỏi: “Dì, dì có mệt không, nếu không thì nghỉ chân trước một lát, phía trước có tiệm bán bánh trôi không tệ ạ.”

“Tưởng Tây Trì.”

Chờ Tưởng Tây Trì quay đầu lại, Phương Huỳnh giơ ngón giữa về phía anh.

Ăn bánh trôi xong, Tưởng Tây Trì tiếp tục mở đường, dẫn Đinh Vũ Liên đi dạo phố cổ có tiếng ở thành phố A.

Trên đường, chỉ cần là đồ Đinh Vũ Liên để mắt tới, Tưởng Tây Trì giống như sẽ trực tiếp bỏ tiền ra mà không hề lưỡng lự.

Đinh Vũ Liên: “. . . Mua nhiều đồ như vậy, sao dì mang về được?”

“Tụi con gởi về dùm dì ạ.”

“Đây là gốm sứ đấy.”

“Đóng gói ba lớp, bình thường không vỡ được.”

“. . . Dùng không hết đâu.”

“Chia cho hàng xóm láng giềng.”

Đinh Vũ Liên vui tươi hớn hở nói: “Vẫn là Tây Trì biết ứng xử, Phương Huỳnh, con học tập đi.”

Phương Huỳnh: “. . .”

Cô oan ức quá, nhiều năm qua, Đinh Vũ Liên chưa từng kêu cả họ lẫn tên của cô ra.

Đi dạo cả con đường dài, Phương Huỳnh đau chân, nhất định phải tìm một chỗ nghỉ chân rồi đi tiếp.

Đinh Vũ Liên chậc chậc lắc đầu, “Nếu sau này không đi làm thì tập thể dục đi, Tây Trì, con để ý con bé kia một chút, bình thường rảnh rỗi thì dẫn con bé đi vận động, nếu không thì tứ chi đều thoái hóa hết.”

Tưởng Tây Trì: “Dì, con biết rồi ạ.”

Phương Huỳnh đã buông tha không đấu tranh nữa.

Buổi tối ăn cơm, là tiệm ăn tương đối đặc sắc của thành phố A, người cũng ba trăm, cũng hơi mắc.

Đinh Vũ Liên vừa lật thực đơn liền muốn bỏ cuộc, “… Hay là chúng ta đổi chỗ khác đi.”

“Dì không thường đến, ăn một bữa xem như là nếm thử cái mới. Con và A Huỳnh cũng chưa từng ăn, đúng lúc hôm nay cùng nhau ăn thử.”

Đinh Vũ Liên vội nói: “Con cũng muốn ăn thử sao? Vậy được, vậy ăn thử xem.”

Phương Huỳnh cảm thấy mình không có ý nghĩa tiếp tục tồn tại.

Cơm nước xong, đi đến bãi đỗ xe, Đinh Vũ Liên bỗng nhiên nói: “Huỳnh Huỳnh, con biết lái xe không? Đổi với Tây Trì đi, lúc đến là thằng bé lái.”

Phương Huỳnh: “. . .”

Tưởng Tây Trì: “A Huỳnh ra đường không nhiều, chở dì hơi áp lực, cho nên vẫn để con chở cho ạ.”

Đinh Vũ Liên gật đầu, “Cũng đúng, Huỳnh Huỳnh, sau này luyện tập nhiều hơn, nếu không bằng lái xem như vô dụng thì sao?”

Phương Huỳnh: “. . . Dạ.”

Ngày hôm sau, tiếp tục tham quan đại học A và đại học C.

Đinh Vũ Liên đi dạo một vòng trong vườn trường đại học A, tán thưởng không ngớt lời: “Quả nhiên là trường học tốt nhất, khí thế lớn mạnh.”

Người ngoài phòng thí nghiệm không được tiến vào, nhưng có thể xuyên qua cửa sổ thủy tinh nhìn vào bên trong.

Đinh Vũ Liên: “. . . Quả thật là không phải nhà khoa học, nên mấy thiết bị này, dì không biết gì cả.”

Khi đến đại học C, Đinh Vũ Liên đứng ở trước tòa lầu cổ sơ của trường luật, uyển chuyển nói: “… Nhìn hơi cũ thì phải.”

Vì trường học cũ, Phương Huỳnh vẫn muốn tranh cãi, “… Đây là cố ý bắt chước theo kiến trúc của mấy khu trường cũ, không phải rất có cảm giác lắng đọng của lịch sử sao? Mẹ xem điêu khắc nổi ở chính giữa này…”

“Ồ, mẹ biết, là cái cân.”

Phương Huỳnh khóc không ra nước mắt.

—— đó là cân bằng đấy!

Cuối cùng, hai tuần lễ khảo sát, đã kết thúc mỹ mãn.

Trước khi đi, Đinh Vũ Liên vô cùng cảm khái, “Tây Trì à, Huỳnh Huỳnh vừa lười, tính tình lại không tốt, còn chưa có thông minh như con, sau này con phải tha thứ nhiều hơn.”

Phương Huỳnh ở một bên thôi miên chính mình: Mẹ nói gì vậy, gió quá lớn nên một chữ con cũng không nghe thấy.

Đinh Vũ Liên ôm hai đứa nhỏ vào trong lòng, mặc kệ bọn họ bao nhiêu tuổi, nhưng trong cảm nhận của bà, vẫn như lúc học cấp 2, cấp 3, là những đứa nhỏ suốt ngày ầm ĩ, cầm tay, đặt cùng một chỗ với nhau, nhẹ nhàng vỗ, dặn dò nói: “Phải sống thật tốt.”

Tưởng Tây Trì trịnh trọng gật đầu.

Tiễn Đinh Vũ Liên xong, buổi tối sau khi rửa mặt, Phương Huỳnh oan ức bắt đầu tính sổ với Tưởng Tây Trì.

“Rất tức giận đấy! Em mới là con ruột! Em mới phải!”

“Có ai nói em không phải đâu!”

Phương Huỳnh đưa tay đánh vào ngực anh, “Bình thường anh phụ thầy hướng dẫn mới có được tiền, một bữa cơm ăn hơn cả một ngàn, còn không cho em thanh toán! Anh cố ý tranh ấn tượng tốt trước mặt mẹ em!”

“Em nói cái gì thì chính là cái đó.”

“Còn nữa! Mua cho mẹ một đống đồ, tất cả đều là hàng hóa lẫn lộn của mấy người bán buôn, đổi bao bì liền dám hét giá nói là rất đặc sắc!”

“Dì vui vẻ là được rồi.”

“Còn có, trường học lợi hại rất giỏi, thông minh nhưng chưa lên tới đâu.”

“. . . Không phải không có, chỉ là em chậm nên cần bắt đầu sớm thôi.”

“Anh nói em ngốc sao?”

“Ngốc cũng thích.”

Phương Huỳnh chộp lấy cái gối đánh anh, “Anh hơi quá đáng, rất có mưu đồ!”

“Đừng nháo, nháo nữa anh tức giận.”

Tưởng Tây Trì tránh trái tránh phải, Phương Huỳnh không bỏ cuộc.

Cuối cùng, Tưởng Tây Trì không thể nhịn được nữa, bắt lấy cổ tay cô, lật người đè ở trên giường, “Anh còn chưa có tìm em tính sổ với em đâu.”

“Tìm em tính sổ gì chứ, em đâu có làm sai gì đâu.”

Tưởng Tây Trì nắm tay cô, giơ ngón cái lên, ngón tay trỏ, ngón áp út và áp út, để ngón giữa “cô độc đứng thẳng”, “Này là có ý gì?”

“. . .”

“Muốn bị phạt phải không?”

“Ơ ơ ơ, không nghe thấy không nghe thấy…”

Tưởng Tây Trì trực tiếp cởi áo ngủ của cô, “Lời của dì nói, anh phải nghe theo.”

“Mẹ nói với anh cả một trăm câu, mỗi câu anh đều nghe?” Phương Huỳnh còn đang phí công giãy giụa.

“Vậy chỉ nghe một câu này thôi.” Đè cánh tay cô thật chặt, không cho cô một chút cơ hội tránh thoát, “Dẫn em làm vận động nhiều một chút.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: SầmPhuNhân, fumi, hoàng cảnh du, linhkhin, san san, searatsuki
     
Có bài mới 26.06.2018, 12:55
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 557
Được thanks: 2545 lần
Điểm: 37.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Edit & beta: Tịnh Hảo

Ngoại truyện 2

1

Ở thành phố A, rốt cuộc Tưởng Tây Trì và Phương Huỳnh đã có nhà ở của riêng mình.

Sau khi giao phòng, hai người bắt đầu bận rộn trang hoàng, không an tâm giao cho đội xây dựng toàn bộ, thay phiên nhau canh chừng giám sát. Tốn ba tháng, trang hoàng xong, lại đặt máy thông gió.

Chuyện đầu tiên sau khi chuyển nhà, là Phương Huỳnh định mời đồng nghiệp đến nhà ăn tiệc nướng.

“Người càng nhiều càng tốt.”

“Vì sao?”

“... Nếu có khí độc hại gì còn sót lại, thì để bọn họ giúp hít vào hết, người nhiều thì sức lớn.”

Tưởng Tây Trì: “...”

2

Phương Huỳnh đột nhiên mê xem phim truyền hình, hơn nữa là loại của những thập niên đã lâu, người lúc nào cũng dính vào phim truyền hình.

“... Loại mang tính A/V này, có gì đáng xem.”

Tưởng Tây Trì không nói thì còn được, vừa nói, Phương Huỳnh liền nhớ đến một chuyện mình còn chưa thử.

Hôm nay, Tưởng Tây Trì trở về từ viện nghiên cứu, liền cảm thấy không khí không đúng, ăn cơm xong, tắm xong, Phương Huỳnh kéo anh vào phòng ngủ, ôm laptop, “A Trì, chúng ta cùng nhau xem loại phim kia đi…”

“... Loại nào?”

“Chính là loại này nè...”

Thấy ngón tay cô chạm trên màn hình, click mở một video clip.

Mặt Tưởng Tây Trì cứng lại, “... Em lấy đâu ra hả?”

“Tải xuống.”

“... Ai dạy em?”

“Vào internet tìm, cái thanh công cụ tìm kiếm ấy...”

Tưởng Tây Trì quyết định khép laptop lại thật nhanh, “Không được xem.”

“Tại sao?”

“Em sẽ nhìn thấy người đàn ông khác...”

“Này.” Phương Huỳnh không vừa ý, “... Vậy năm đó anh xem qua nhiều cô gái như vậy… Em có nói gì sao?”

Tưởng Tây Trì: “...”

Cuối cùng, Phương Huỳnh vẫn click mở video clip.

Cô dựa vào tinh thần ham học hỏi, nhìn say sưa. Phần phía trước vẫn rất bình thường, nghe không hiểu, nhưng Phương Huỳnh mơ màng, cũng có thể biết là đang làm gì.

Đại khái là người trong phim tùy tiện tìm một cô gái ở trên đường, hỏi cô ta có đồng ý quay phim không, sau đó làm một ít phỏng vấn.

Rất nhanh, video clip đã tiến vào chủ đề chính.

“...” Phương Huỳnh ấn tạm dừng, chỉ vào gương mặt của nam sinh lộ ra, “… Dáng vẻ xấu như vậy?”

Tưởng Tây Trì đã sớm quyết định không nói câu nào.

Phương Huỳnh tiếp tục xem.

“Oa… quá dung tục, em cảm thấy sắp ói ra hết rồi.”

“Ôi trời, đây là cái gì hả…” Cô tạm dừng lại, ngạc nhiên nhìn trong clip, người đàn ông cầm một đạo cụ đầu tròn.

Tưởng Tây Trì: “...”

“Hỏi anh đấy.”

“Sao em không tự xem...”

Phương Huỳnh đành phải tiếp tục xem.

Sau đó vẻ mặt liên tục khiếp sợ, kinh khủng, hiếu kỳ, ghét bỏ, “… Cảm thấy con gái rất không được tôn trọng.”

“Cho nên nói, không có gì đáng xem.”

Lòng Phương Huỳnh hiếu kỳ còn chưa có hoàn toàn được thỏa mãn, tiếp tục quan sát, sau khi rút đạo cụ ra, sau đó dùng tay, một lát là miệng…

Cô xem đến mặt đỏ tai hồng, nhìn Tưởng Tây Trì nằm ở bên cạnh.

Vẻ mặt anh vô cùng bình thản, giống như Phương Huỳnh đang bật phim phóng sự BBC.

Phương Huỳnh không tin, sờ xuống phía sau.

Thật đúng là mềm.

Phương Huỳnh một mình kiên trì, thấy bộ phận pít-tông vận động, thật sự cảm thấy dáng vẻ của tên đầu heo kia rất chán, mà cô gái thì lại rất gượng cười, không có chút cảm giác hưởng thụ.

Vì thế dứt khoát tắt video clip, ném máy tính sang một bên, xoay đầu Tưởng Tây Trì qua.

“Làm gì vậy?”

“... Gột rửa ánh mắt.”

Tưởng Tây Trì nở nụ cười.

Phương Huỳnh đi qua, hôn anh, “… Xem video clip dạy học xong, kế tiếp có phải đến phiên chúng ta thực hành không?”

3

Có lần cuối tuần, Tưởng Tây Trì đến viện nghiên cứu tăng ca làm một thí nghiệm, để quên đồ ở nhà, bảo Phương Huỳnh giúp đưa qua.

Đứng trước tòa lầu thí nghiệm chờ một lát, Tưởng Tây Trì đi xuống.

Bên ngoài anh mặc một chiếc áo dài trắng, hơi giống với bác sĩ.

Eo hẹp, vai rộng, chân dài, áo blouse trắng mặc trên người anh, vừa đẹp mắt vừa cấm dục.

Tâm tư Phương Huỳnh lung lay.

Vào chủ nhật, Tưởng Tây Trì vừa tỉnh, Phương Huỳnh liền ném một bộ quần áo lên giường.

Nhìn kỹ vào, là áo dài trắng.

Phương Huỳnh giải thích: “Mua trên taobao, rửa sạch rồi.”

Tưởng Tây Trì: “... Cho nên?”

“Mặc vào đi, em đã chuẩn bị muốn cởi.”

Trên mặt Tưởng Tây Trì nóng lên, phụng phịu nói, “... Em có thể ra dáng con gái xíu không?”

“Đừng thẹn thùng mà.”

Tưởng Tây Trì: “...”

Cuối cùng, Tưởng Tây Trì phát hiện thật ra chơi như vậy rất vui.

Sau khi chấm dứt, anh hỏi: “... Lần sau có phải đến phiên anh không?”

Phương Huỳnh mờ mịt: “Cái gì?”

Tưởng Tây Trì nhìn cô, “... Quần áo nghiêm chỉnh em mặc trên tòa án, không tệ.”

Phương Huỳnh chộp lấy cái gối ném về phía anh, “Oa, biến thái.”


“... Đây là đúng tiêu chuẩn của cả hai người.”

4

Tưởng Gia Bình dẫn Từ Uyển Xuân và Tưởng Nghệ Hiên đến đây thăm hỏi một lần.

Tuy rằng khúc mắc nhiều năm đã được cởi bỏ, nhưng quan hệ lại rất khó hòa hợp, nhiều lắm chỉ có thể bảo trì trạng thái ăn bữa cơm vào ngày nghỉ như thế này.

Tưởng Gia Bình thấy công việc và cuộc sống của Tưởng Tây Trì đều sinh động, quả thật mình đã lo nghĩ nhiều, tuy rằng khó chịu, nhưng cuối cùng vẫn không thể cưỡng cầu.

Trước khi đi, đưa cho Tưởng Tây Trì một cái hộp.

Chờ Tưởng Gia Bình đi rồi, Tưởng Tây Trì mở ra nhìn, bên trong là nhẫn vàng.

Phương Huỳnh đi qua bên cạnh anh, hiếu kỳ nhìn thoáng qua, “… Nhẫn ở đâu vậy.”

“... Trước đây mẹ anh từng đeo.” Anh ngẩng đầu, đưa tay kéo Phương Huỳnh, cầm ngón tay cô, “… Tặng cho em.”

“Vàng quá thường.”

“Ừm…”

Anh giơ ngón tay cô lên, “... Vừa vặn.”

5

Có một ngày, nói đến vấn đề con cái là nam hay nữ.

Phương Huỳnh kinh ngạc: “... Cái này có gì để nói chứ, đương nhiên là một nam một nữ.”

“... Không phải đơn giản như vậy.”

Phương Huỳnh trừng anh, “Vậy phải xem trách nhiệm của người mang nhiễm sắc thể XY rồi.”

Tưởng Tây Trì chợt thấy áp lực rất lớn, “... Anh sẽ cố gắng.”

Buổi tối, đang ngồi ở trước máy tính làm việc, Phương Huỳnh nằm sấp lên bả vai anh, “A Trì, đã đến giờ anh cố gắng.”

Một năm đó, cô nói, muốn sinh mấy đứa nhỏ, để bọn trẻ không chịu đau khổ mà hai người đã từng trải qua.

Làm cho bọn trẻ, vô ưu vô lự lớn lên.

6

Có một ngày.

Phương Huỳnh đang lắc lư ghế đọc sách, đột nhiên hỏi Tưởng Tây Trì đang gõ bàn phím máy tính ở bên cạnh, “A Trì, chúng ta quen nhau đã bao nhiêu năm.”

“... Không biết, quan tâm làm gì.”

Quen bao nhiêu năm, anh vẫn là anh, em cũng vẫn là em.

Chúng ta, vẫn là chúng ta.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: SầmPhuNhân, ThiểnThiển, fumi, hoàng cảnh du, linhkhin, san san, searatsuki, Đông Sương
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ericaklausee, hando1304, Hao hao, jubae, Myliinh, Nhungtran303, posua262, Tyt, Túnguyễn, voivoi94 và 302 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 208, 209, 210

6 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

8 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

11 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

12 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

18 • [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng

1 ... 18, 19, 20

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 194, 195, 196



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Độc Bá Thiên: Giờ Ri già rồi ngủ sớm ghê  :lol:
Độc Bá Thiên: Tên này hay đó :)2
Lục Bình: Ngủ à, pp
Lục Bình: Vì công việc, cũng như bỏ caia quá khứ như shit nên đổi :)2
Lục Bình: T là t cảm giác t nghèo, rất nghèo
Độc Bá Thiên: Vắng là do bà đổi tên đó  :boxing3:
Độc Bá Thiên: :boxing3: Ri nghèo tài sản 6 số :cry:
Lục Bình: Cái dd nó vắng lặng te ơi :|
Lục Bình: :D4 t là nghèo rớt mồng tơi, giám giựt đâu
Độc Bá Thiên: Giựt đi rồi Đào cũng đấu lại à :)2
Lục Bình: :)) chời quơ nói giựt chứ tiếc điểm hùi hùi, xạo xạo cho cũng hông giựt  :cry:
Độc Bá Thiên: Ngó qua thông tin thì ra  là Ri đại triệu phú
Độc Bá Thiên: Tên mới tưởng ng mới thiệt cơ :))
Độc Bá Thiên: Giựt thì là của Ri thôi :)2  
Nghèo lắm có tiền đấu đâu :(((
Lục Bình: Tưởng đổi tên ko ai nhớ :hixhix:
Lục Bình: Èo, chưa giựt
Độc Bá Thiên: Ói máu rồi, Ri ơi :)2
Độc Bá Thiên: Hộc hộc
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 230 điểm để mua Ếch trắng
Lục Bình: Lát giựt :lol: cho ói máu chơi :D3
Độc Bá Thiên: Iu e nhìu <3 . Gắng đấu ếch cho a nhaaaa :kiss:
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 262 điểm để mua Mèo ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 272 điểm để mua Bé hồng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Vong Ưu Tình: :lol: phát hiện 1 dàn nhân sự bay màu
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 200 điểm để mua MM
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 218 điểm để mua Ếch trắng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 336 điểm để mua Nơ bông hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.