Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp

 
Có bài mới 24.01.2018, 12:42
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 562
Được thanks: 2547 lần
Điểm: 37.93
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 15: Giao thừa

Edit & beta: Tịnh Hảo

Hẻm Kiều Hoa đã có hương vị của Tết đến, ngày 28 tháng Chạp đã bắt đầu tiến hành, có những trận pháo nổ vang. Đứa trẻ bảy tám tuổi mặc quần áo mới tinh đùa giỡn trong ngõ nhỏ, có từng nhà treo đầy lồng đèn màu đỏ, thừa dịp người ta chưa chuẩn bị, quăng xuống dưới chân người đi tới, làm cho người ta muốn mắng một trận, nhưng vẫn muốn trêu đùa, bỏ chạy trước khi người lớn kêu la, cười đùa lập tức giải tán.

Buổi sáng, Phương Huỳnh đến tận hẻm Tây tìm Tưởng Tây Trì, đúng lúc gặp mấy đứa bé, ra kế hoạch châm pháo ném vào chậu hoa để thử uy lực. Có lẽ là do sự xuất hiện của Phương Huỳnh, “hoạt động” liền dừng lại— làm cho đám trẻ đều đã quên mất sự tồn tại của người đứng đầu— một nam sinh đầu vỏ dưa nhìn thấy cô đi tới, giơ tay ném pháo vừa mới được châm ngòi qua bên chân cô.

Chiêu này dùng để hù dọa nữ sinh lần nào cũng được. Tiểu quỷ đầu dưa ung dung chuẩn bị xem kịch, đã thấy mắt của Phương Huỳnh không chớp, nâng chân lên đá qua, pháo kia còn chưa có cháy đã tắt mất.

Tiểu quỷ đầu dưa trợn mắt há hốc mồm, còn chưa kịp phản ứng, cánh tay đã bị Phương Huỳnh giam giữ, lật cổ tay lại, bật lửa nắm chặt trong tay, kể cả hai hộp pháo vẫn còn đầy, đã vào trong tay của Phương Huỳnh.

“Dũng cảm nhỉ, dám hù dọa chị Phương.” Phương Huỳnh nhíu mày, bắt lấy cái nón trên đầu tiểu quỷ đầu dưa, vứt pháo còn chưa đốt vào trong.

Tiểu quỷ sợ tới mức tè ra quần, lắc đầu chân nhảy dựng lên, muốn lấy đồ trong mũ ra, “Mau! Mau giúp tớ với! Sắp nổ rồi! Oa! Sắp nổ rồi!”

Phương Huỳnh cười ha ha, quay đầu vừa nhìn, không biết khi nào Tưởng Tây Trì đã đến cửa.

Cô ném vật đó vào trong tay đứa bé bên cạnh, hai tay đặt vào trong túi áo, đi đến trước mặt Tưởng Tây Trì, nhón chân lên, lại vững vàng đứng lại, cười nói: “A Trì.”

Mấy ngày nay, Phương Huỳnh đều chạy qua nơi này của Tưởng Tây Trì, Dưới sự dụ dỗ và đe dọa của anh, cô phá lệ, thời gian nghỉ đông chỉ còn lại phân nửa, nửa thì làm bài nửa thì sao chép, bài tập nghỉ đông đã làm được bảy tám phần rồi.

Mấy ngày trôi qua, Ngô Ứng Dung đã thay đổi cách nhìn về Phương Huỳnh. Từ trước đến nay chỉ biết cô là người hỗn láo, tiếp xúc rồi mới phát hiện, cô cũng không khác gì những đứa con gái bình thường, chẳng những không khác mà còn hiểu chuyện hơn, còn biết nhìn mặt người khác mà đoán ý người. Cô giúp nhặt rau, hay là vào phòng bếp phụ việc. Hỏi cô cái gì, đều lễ phép nói rõ ngọn ngành, nhưng chỉ riêng việc nói bóng nói gió về chuyện nhà của cô, thì cô luôn cười rồi cho qua.

Phương Huỳnh vào nhà, Ngô Ứng Dung đang ướp cải bắp vào trong một cái hủ - bình nước chua trong mùa đông, chỉ cần qua một đêm, cải bắp ướp muối sẽ rất ngon, nhẹ nhàng khoan khoái vừa miệng.

“Bà ngoại Ngô.”

Ngô Ứng Dung đáp một tiếng, cười tủm tỉm hỏi: “Bài tập còn lại bao nhiêu?”

“Không nhiều ạ.” Phương Huỳnh nhìn về phía Tưởng Tây Trì, “Đúng không?”

“Vậy hôm nay làm nhanh một chút, một hơi làm xong, ăn Tết thoải mái.”

Đến chạng vạng, trừ mấy bài làm văn, nhìn chung bài tập ngữ văn của Phương Huỳnh đã hoàn thành xong, cô duỗi cái lưng mỏi, đứng lên, nằm bò lên bàn kiểm tra tiến độ của Tưởng Tây Trì, “Cậu làm xong toán học rồi à?”

“Ừ.”

“Cho tớ chép phần còn lại đi.”

Tưởng Tây Trì lại vươn cánh tay che quyển tập lại, “Cầm ngữ văn đến đổi.”

Phương Huỳnh kinh ngạc, “Cậu muốn chép của tớ sao?” Cô nhìn Tưởng Tây Trì, giống như cảm thấy không thể tin nổi, “Cậu đứng thứ hai toàn khối, còn chép bài của tớ?”

Tưởng Tây Trì mở cuốn bài tập toán học kẹp dưới khủy tay ra, trực tiếp cầm bài tập ngữ văn của cô qua, đổi qua.

Phương Huỳnh cười run rẩy cả người, cười hồi lâu, mới hỏi: “A Trì... Có phải tớ làm hư cậu rồi không?”

“Tớ vốn không nghĩ cậu tốt đến vậy.” Tưởng Tây Trì ném một cuốn vở trống đến trước mặt cô, “Cậu chịu trách nhiệm viết văn.”

“Cậu!”

“Cậu viết nháp, tớ sẽ sao chép một bên!”

“Tớ sẽ đi báo cậu với Dương Văn Cử!”

Tưởng Tây Trì nhìn cô, trong mắt cũng không tự chủ được có ý cười, “Thầy Dương sẽ tin cậu sao?”

… Học sinh ba tốt sao chép bài văn của cô, nghe qua là không thể tin được.

Phương Huỳnh nhìn anh, “... Có phải cậu đang tính kế tớ không?”

“Sao lại tính kế cậu?”

Phương Huỳnh chống lại ánh mắt của anh, theo bản năng cúi đầu, né tránh đi, gãi đầu, “Tớ phải trở về nấu cơm rồi.”

“Ừ.” Tưởng Tây Trì đứng lên thu dọn bàn.

“Ngày mai là giao thừa, tớ sẽ không qua đây, tớ chúc cậu năm mới vui vẻ trước.”

Cô cúi đầu, thu dọn đồ đạc và bút viết vào trong hộp. Tóc phảng phất không biết lúc nào lại dài ra quá nhiều sắp đến bả vai.

Chợt, Tưởng Tây Trì mới ý thức được mình nhìn cô chằm chằm đến ngẩn người, lấy lại tinh thần, nhanh chóng sắp xếp sách vở ngay ngắn.

Ngô Ứng Dung đi ra từ phòng bếp tiễn cô, “Tiểu Phương, có phải trong nhà chỉ còn cháu và mẹ cháu không?”

“Dạ, Phương... Cha cháu về quê rồi ạ.”

“Là như vậy à. “ Ngô Ứng Dung xoa xoa tay, “Bà có bàn bạc với ông ngoại Nguyễn, nói nếu không thì ngày mai cháu và mẹ cháu qua nhà chúng ta ăn tết nhé? Người nhiều, cũng náo nhiệt chút.”

Phương Huỳnh không biết lời này là lời nói khách sáo, hay là lời mời thật lòng, theo bản năng quay đầu nhìn Tưởng Tây Trì.

Tưởng Tây Trì gật đầu, cũng nói: “Đến đây đi.”

Phương Huỳnh nghĩ nghĩ, cúi đầu cười nói: “Bà ngoại Ngô, cám ơn ý tốt của bà, cháu không nên làm phiền bà nữa ạ…”

“Không phiền, ba người hay năm người cũng là ăn tết, người nhiều mới có hương vị của Tết.”

Phương Huỳnh cười, lại cảm ơn từ chối khéo lần nữa.

Trời sắp tối rồi, đèn lồng màu đỏ trong hẻm nhỏ đều phát sáng lên, gần gần xa xa, thời tiết ấm áp, gió đêm được ánh đèn chiếu lên cũng dịu đi vài phần.

Tới cửa, Phương Huỳnh bảo Tưởng Tây Trì dừng bước, nhưng mà anh nhất định phải tiễn cô qua đầu cầu.

“Năm sau cậu phải thăm người thân à?”

“Phải đi đến nhà cậu họ hàng xa ăn bữa cơm.”

Phương Huỳnh quay đầu nhìn anh, “Người thân bên cha cậu đâu?”

Tưởng Tây Trì trầm mặc, hồi lâu mới nói một tiếng “ừm” không rõ, lại hỏi tình hình của cô.

“Tớ không có thân thích gì có thể đi.” Phương Huỳnh bĩu môi, “Mười năm trước ông bà tớ đã mất rồi. Tớ không biết ông ngoại của tớ là ai, bà ngoại của tớ chưa kết hôn đã sinh mẹ tớ ra, sinh xong thì bỏ chạy, nghe nói phải đi đến phương Bắc, tìm một người nông dân trung thực kết hôn… Mẹ tớ được ông cậu— ông cậu tớ nuôi lớn… Mẹ tớ không biết đọc sách, vì không muốn bà mợ khinh thường, còn chưa tốt nghiệp cấp hai đã đi làm công…”

Giọng nói của cô không mang theo chút tình cảm gì, nói mấy câu đã nói xong hết tình hình trong nhà.

Trong lòng của Tưởng Tây Trì có chút nghẹn.     

“Cậu đừng thương hại tớ.” Lúc này Phương Huỳnh lại phá mất ý nghĩ của anh, “Tớ thấy phiền nhất chính là đối phó với thân thích bạn bè gì đó. Cậu không cảm thấy thế à? Hát cho cậu một bài, để cậu thuộc bài “Ánh trăng sáng trước giường”, biểu diễn cho cậu xem chút tài nghệ…” Cô cười một tiếng, “Thiên tài như cậu, lúc còn nhỏ chắc bị người thân yêu cầu phải học thuộc chín bảng cửu chương nhỉ?”

Tưởng Tây Trì cùng cười theo một cái.

“Người lớn chính là như vậy...” Phương Huỳnh đi trên đường cũng không yên, muốn đá cái gì đó, một cục đá văng ra ngoài, vừa đi trên đường vừa đá viên đá, phát ra âm thanh lanh lảnh, “... Cho tới bây giờ không xem trẻ nhỏ là người, mà biến tụi nó thành món đồ chơi mặc họ sắp xếp."

Giao thừa, Phương Huỳnh dậy thật sớm.

Sáng sớm tiếng pháo nổ đã vang lên không ngừng, hôm nay thời tiết cũng tốt, sương trên sông đã tan hết, một tia sáng hiện ra giữa trời.

Giữa trưa, ánh mặt trời chiếu vào trong nhà. Phương Huỳnh mở nửa cánh cửa, nhấc bếp lò ra chính giữa phòng khách, sau khi nấu miến, thịt viên, cải trắng, tàu hũ ky xong thì vớt ra để vào nồi nhỏ.

Nồi lẩu thế này, chính là bữa cơm đoàn viên.

Buổi chiều, Đinh Vũ Liên đột nhiên có ý nghĩ muốn đan một chiếc áo lên cho cô. Đang Tết nên cửa hàng đóng cửa, không có chỗ nào để mua len.

Phương Huỳnh lục tung, tìm ra vài áo lên cũ mà ngày trước từng mặc. Gỡ từng sợi lên của ba chiếc áo len cũ.

Muốn đan chiếc áo lên mới, Đinh Vũ Liên đếm một lần, tăng thêm mấy móc đan, lại đếm, lại tăng... Cuối cùng ngây ngốc hìn Phương Huỳnh, duỗi tay về phía cô.

Phương Huỳnh đi qua, nắm lấy tay bà, “Mẹ, làm sao vậy?”

“Bé con...” Hốc mắt Đinh Vũ Liên ướt át, “... Mới nháy mắt thôi, con đã lớn như vậy rồi.”

Phương Huỳnh không nói chuyện, không biết làm thế nào đứng yên.

“Năm mới là 14 tuổi rồi, sắp thành cô gái lớn...”

“Mẹ.” Phương Huỳnh cười, giọng nói hơi khàn, “Đan lan nhé? Con cũng muốn học, mẹ dạy con có được không ạ?”

Đương nhiên Phương Huỳnh không phải người giỏi đan len, đan được vai móc thì rớt mấy móc, cuối cùng cũng lười chẳng muốn làm, ngoan ngoãn ngồi trên băng ghế, kế bên Đinh Vũ Liên, xem que đan móc trong tay bà hướng lên rồi hướng xuống, thoáng chốc đã đan được một đoạn ngắn.

Mặt trời chiếu vào, đầu gối vào cánh tay, cánh tay ôm đầu gối, được mặt trời chiếu vào cảm thấy ấm áp.

Ăn cơm tối xong, Phương Huỳnh, Phương Huỳnh đề nghị ra ngoài đi dạo, Đinh Vũ Liên vẫn không muốn.

Phương Huỳnh không miễn cưỡng, đã rửa mặt, kéo một cái hộp bằng sắt đã khóa lại từ trong ngăn tủ tuốt bên trong, mở khóa, lấy máy ghi âm và băng nhạc mà mình đã tiết kiệm tiền rất lâu mới mua được, trèo lên giường, ngồi kế bên Đinh Vũ Liên, bật nhạc Châu Kiệt Luân cho bà nghe.

Cô ngâm nga theo: “... Anh nắm lấy tay em, đi qua ngọn đồi ngập tràn kẹo mạch nha, hương thơm quyến rũ, gò má em ửng hồng...”

Bờ bên kia sông, tiếng pháo nổ sắp phủ hết mọi âm thanh trong tiết mục cuối năm trên TV. Nguyễn Học Văn uống mấy cốc rượu, hơi say, chờ dọn bàn, ngồi trên ghế sofa làm bằng gỗ, ngồi nói chuyện về mấy cây cỏ, mấy con chim mà ông thích với Tưởng Tây Trì đang ngồi uống trà.

Nói đến vui vẻ, không nhịn được đem kính viễn vọng bảo bối ra khoe với Tưởng Tây Trì, “Đây thật sự là một món đồ tốt, tiền nào của nấy! Ông mang ra ngoài ngắm chim, ngay cả trên thân chim có mấy sợi lông cũng nhìn thấy rất rõ...”

Ông kê mắt vào nhìn, nheo con mắt còn lại, bỗng nhiên hoảng hốt đứng dậy: “Tây Trì! Tây Trì? Sao lại không thấy rõ! Không phải kính viễn vọng này hỏng rồi chứ?!”

Tưởng Tây Trì nhận lấy, nhìn một lát, không khỏi cảm thấy buồn cười, “Ông quên mở nắp rồi...” Anh lấy nắp ra, thuận thế giơ lên nhìn thoáng qua phía bờ sông bên kia.

Động tác này hoàn toàn vô ý thức . Trong kính viễn vọng, một hình dáng chợt hiện ra.

Anh thẫn thờ, từ từ quay trở về, nhất thời hoảng hốt——

Bờ bên kia sông, trong nhà Phương Huỳnh, cửa sổ phòng ngủ phía tây mở ra.

Phương Huỳnh đưa lưng về phía cửa sổ, ôm chặt, che chở Đinh Vũ Liên trong ngực.

Mặt Phương Chí Cường đỏ bừng, trên trán nổi lên gân xanh, khí thế mạnh mẽ lộ ra, một tay nắm chặt tóc Phương Huỳnh, một tay vung nắm đấm, đánh lên bả vai gầy yếu của cô...

Pháo hoa bên ngoài đột nhiên nổ vang, chiếu sáng cả dòng sông.

Tưởng Tây Trì cả kinh lui về sau một bước, suýt chút nữa quăng kính viễn vọng trong tay.

Nhà nhà sum vầy, đèn đuốc rực rỡ.

Nhưng cách một dòng sông, có một địa ngục trần gian.

Tưởng Tây Trì trả kính viễn vọng cho ông ngoại, chạy ra ngoài.

“A Trì —— đang năm mới, con đi đâu vậy? !”

Tim trong lồng ngực đập kịch liệt, sắp bật ra khỏi cổ họng.

Thì ra là như vậy, quả nhiên là như thế.

Nguyễn Học Văn cũng đuổi theo, kêu tên anh ở phía sau.

Nhưng anh không nghe thấy gì cả, trong lòng chỉ có một ý nghĩ.

Anh phải đi cứu cô!



Đã sửa bởi Tịnh Hảo lúc 22.06.2018, 22:40.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: SầmPhuNhân, san san, searatsuki, Đào Thị Na
     
Có bài mới 28.01.2018, 11:17
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 562
Được thanks: 2547 lần
Điểm: 37.93
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 82
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 16.1: Đừng sợ

Edit & beta: Tịnh Hảo

Khi qua cầu, Tưởng Tây Trì vấp chân ở trên bậc thang, suýt chút nữa ngã sấp xuống. Địa hình nguy hiểm, dừng lại một lát, thở dốc một hơi, tiếp tục chạy về phía trước.

Hẻm đông cũng náo nhiệt, dãy đèn lồng đỏ kéo dài cả con hẻm, chỉ có một nơi là không có, giống như là một vết u thương giữa màu đỏ mênh mông.

Chỗ hổng đó, chính là nhà của Phương Huỳnh.

Tưởng Tây Trì nhảy hai bước lên bậc thang, mạnh mẽ đập cửa: “Mở cửa!”

Vỗ vài cái, không nghe thấy bên trong có chút âm thanh, dứt khoát đá lên. Ván cửa lung lay hai cái, đổ ụp xuống.

Tiếng động lớn, kinh động đến hàng xóm. Một bác gái mở cửa, ló đầu ra nhìn xung quanh: “Ai vậy! Xảy ra chuyện gì hả?”

Tưởng Tây Trì tiếp tục đá cửa, “Mở cửa! Nếu không mở tôi báo cảnh sát!”

Càng có nhiều người mở cửa xem náo nhiệt, có người nhận ra Tưởng Tây Trì, nhanh chóng tiến lên ngăn cản, “Tiểu Tưởng, cháu mặc kệ chuyện nhà này đi, qua năm mới, nhanh về đi, bên ngoài lạnh lắm đấy!”

Vừa dứt lời, liền nghe “Két” một tiếng, cửa mở ra.

Phương Chí Cường bước ra khỏi cửa, cúi chào mọi người trước, cười làm lành nói: “Xin lỗi xin lỗi! Vợ của tôi lại phát bệnh nữa, làm ầm ĩ mọi người ăn Tết, thật sự ngại quá…”

Ông thấy Tưởng Tây Trí mím chặt môi, khó chịu muốn xông vào trong, chợt lách người chặn anh lại, “Bạn nhỏ này, cháu tới tìm Phương Huỳnh à? Hôm nay trong nhà chú không tiện đãi cháu, cháu quay trở về nhé…”

Tưởng Tây Trì lạnh lùng nhìn, “Ở nhà đánh vợ và con vào ngày Tết, đương nhiên ông không tiện cho tôi vào!”

Phương Chí Cường biến sắc, “Cháu nói bậy gì thế?”

Liền có người hùa theo Phương Chí Cường: “Tiểu Tưởng, nói cũng không thể nói lung tung… Tình hình vợ của chú Phương, mọi người đều biết, phát bệnh cũng là chuyện ngoài ý muốn…”

“Dì biết à?” Tưởng Tây Trì nâng mắt nhìn sang, “Dì từng thấy, hay là nghe Phương Chí Cường nói với dì?”

Người kia bị chặn nhất thời nghẹn lời.

Nguyễn Học Văn và Ngô Ứng Dung thở hổn hển chạy tới, kêu một tiếng “Tây Trì”, chen vào đám người vây xem, tiến lên vài bước bắt lấy cánh tay của Tưởng Tây Trì, “Cháu làm gì thế?”

“Bà ngoại...” Tưởng Tây Trì cố gắng kiềm chế cảm xúc lo lắng của mình, anh biết rõ mình vẫn chưa là người đàn ông trưởng thành, nếu lúc này mọi người đã vây xem, không bằng nhân cơ hội này, dứt khoát chọc thủng mủ nhọt này, “Phương Chí Cường đánh Phương Huỳnh và dì Đinh, cháu nhìn thấy trong kính viễn vọng…”

Ngô Ứng Dung biến sắc, nhìn Phương Chí Cường thật thà trước mặt, lại nhìn cháu ngoại ngoan ngoãn nghe lời của mình, “… Cháu… thật sự thấy?”

Tưởng Tây Trì không trả lời, hô to về phía trong nhà: “Phương Huỳnh! Đi ra!”

Trong phòng ngủ, bàn học bị ném thành hai nửa, băng nhạc màu đen cũng bị tách rời ra, xoắn lại thành một cục.

Đinh Vũ Liên run rẩy, Phương Huỳnh ôm chặt bà, da đầu đau, trong đầu vang lên tiếng ong ong, trong khoang miệng là mùi máu tươi.

Bên ngoài phỏng chừng có người đã đến, cô biết.

Nhưng cô rất rõ, không làm được gì.

Mọi người đều như vậy, mọi người đều tự quét tuyết trước cửa, không có ai nhìn sương trên mái nhà.

“Phương Huỳnh! Đi ra!”

Phương Huỳnh đột nhiên ngẩn ra, dựng thẳng tai nghe.

Thật sự là Tưởng Tây Trì, cổ họng dường như muốn gào lên, từng tiếng gọi tên của cô.

“Phương Huỳnh! Là tớ... Cậu đi ra, đừng sợ...”

Đừng sợ.

Phương Huỳnh nháy mắt, một lát, chợt thấy trước mắt mơ hồ một mảnh.

Cô giơ cánh tay lên dùng sức lau mắt, “Mẹ, con ra ngoài một lát…”

Đinh Vũ Liên khẩn trương nắm ống tay áo của Phương Huỳnh, “Bé con, bé con…”

“Mẹ.” Phương Huỳnh vỗ bờ vai của mẹ, thấp giọng an ủi, “Con ra ngoài một lát sẽ trở lại...”

Ngoài cửa, Phương Chí Cường có chút bất đắc dĩ cười cười, “Dì Ngô, dì đã ở hẻm Kiều Hoa này bao nhiêu năm, nhà của hai chúng ta cách một con sông, tình hình của nhà cháu ra sao, dì không biết sao? Phương Huỳnh bướng bỉnh, đoán rằng đã nói bậy gì đó với cháu ngoại của dì…”

“Cháu không nói lung tung.” Giọng nói lạnh lùng.

Mọi người nhìn qua bên kia, nhất thời hít một hơi thật sâu ——

Phương Huỳnh chỉ mặc một chiếc áo mùa thu đi ra, khóe miệng rướm máu, mặt mũi bầm dập, nơi da đầu gần trán, máu đang chậm rãi rơi xuống.

Phương Chí Cường gào to: “Mày chạy ra ngoài làm gì, còn không mau đi vào xem mẹ mày!” Lại lập tức thay đổi bộ dáng tươi cười, giải thích với mọi người, “... Mỗi lần vợ tôi phát bệnh thì không nhận ra người thân nữa, mọi người xem, con gái của tôi là bị cô ấy…”

“Phương Chí Cường.” Phương Huỳnh giương mắt nhìn ông, ánh mắt phảng phất như có độc, “Dám làm không dám chịu, ông có phải là cẩu nương dưỡng không?”

Thấy bộ dáng này của Phương Huỳnh, trong khoảnh khắc, trước đây quần chúng còn đồng tình Phương Chí Cường “trung thực khó khăn”, tinh thần chính nghĩa lập tức trổi dậy, ngược lại sôi nổi chỉ trích.

Tưởng Tây Trì tiến lên một bước, đưa tay, chạm vào đầu ngón tay của Phương Huỳnh.

Anh cảm thấy cơ thể cô run lên một cái, từng chút từng chút nắm ngón tay của cô, chậm chạp nắm chặt lòng bàn tay.

Thật lạnh, giống như một khối băng.

“Phương Huỳnh...”

Phương Huỳnh giương mắt, nhìn anh, không nói gì cả.

Trong mắt rõ ràng là ẩm ướt, nhưng lại cười với anh.

Tưởng Tây Trì cảm giác trái tim mình cũng run lên theo.

“Phê đấu” (phê phán) ở bên kia, bắt đầu hừng hực khí thế, có người chỉ trích, đương nhiên có người nhảy ra nói “lời công bằng”, nói một cây làm chẳng nên non… Rất nhanh, có người đề nghị đưa Phương Huỳnh và Đinh Vũ Liên đi bệnh viện xem một chút, còn có người rộng rãi mời mẹ con hai người đến nhà mình ở tạm…

“Vẫn là báo cảnh sát đi...”

“Cảnh sát không ăn tết sao?”

“Qua năm mới, đừng làm lớn chuyện, chắc lão Phương cũng không cố ý…”

Phương Chí Cường lập tức thuận theo lao, mạnh mẽ tát mình hai bạt tai, khóc lóc nức nở, ăn năn nói: “Là lỗi của tôi! Tôi không phải là thú vật! Mà tôi không hề có lỗi với hai mẹ con cô ấy! Năm mới này, tôi ra ngoài làm ăn xong rồi trở về, vốn hy vọng người một nhà có thể ăn bữa cơm đoàn viên, trở về thì thấy, nồi lạnh bếp lạnh, còn cau có với tôi… Các người phân xử xem, đổi lại là người khác thì có ai chịu được hả? Tôi không hết lòng với đứa con gái này sao? Mỗi ngày đi dọn dẹp tàn cuộc của nó, mọi người đều có thể nhìn thấy…”

Phương Huỳnh chê cười, “Ai kêu ông nói mẹ tôi có bệnh! Ông mới có bệnh!”

“Cô ta không bệnh? Bốn, năm năm qua cô ta có ra khỏi cửa sao?”

“Ông không cho mẹ ra ngoài! Ra một lần ông đánh mẹ một lần!”

“Cô ta là đồ rác rưởi! Ra ngoài để ông đây mất mặt xấu hổ sao!”

Hai chữ “rác rưởi”, để hàng xóm vừa mới lòng đầy căm phẫn, bỗng trên mặt có chút khả nghi không rõ.

Phương Huỳnh tức giận đến toàn thân phát run, bỏ tay Tưởng Tây Trì ra, muốn xông lên liều mạng với Phương Chí Cường.

Ngô Ứng Dung ngăn cô lại, “Tiểu Phương, Tiểu Phương! Nghe bà nói, dẫn mẹ con ra ngoài, hôm nay ở nhà của bà ngoại…” Quay sang láng giềng vây xem, “Tất cả mọi người giải tán đi, tết rồi, nên làm gì thì làm…”

Phương Huỳnh trở về phòng, đỡ Đinh Vũ Liên xuống giường, khoác áo khoác.

Đinh Vũ Liên nắm chặt cổ tay của cô, “Bé con… Con muốn đi đâu? Cha con đi rồi sao? Chúng ta đừng gây chuyện nữa…”

Phương Huỳnh kiềm chế tức giận, dịu dàng trấn an: “Mẹ, không có việc gì, có người đến giúp chúng ta.”

Người bên ngoài gần như không giải tán, chờ Phương Huỳnh dẫn người ra, Ngô Ứng Dung ôm bả vai của Đinh Vũ Liên, “Đi thôi.”

Phương Huỳnh hung dữ trừng Phương Chí Cường.

Trên mặt Phương Chí Cường là nụ cười không biết xấu hổ, mắng Phương Huỳnh một câu “Đồ nhóc con, có bản lĩnh thì báo cảnh sát bắt tao đi! Có bản lĩnh thì đừng về!”

Tưởng Tây Trì vội túm Phương Huỳnh lại, nắm chặt tay cô, lắc lắc đầu, chặn lại nói: “A Huỳnh, đi thôi.”

Phương Huỳnh cắn chặt răng, gằn từng tiếng: “... Phương Chí Cường, sớm muộn gì tôi cũng sẽ giết ông.”

Vào nhà, Ngô Ứng Dung rót cho Đinh Vũ Liên và Phương Huỳnh ly nước ấm. Tưởng Tây Trì vào phòng mang hòm thuốc tới, bôi thuốc giảm viêm cho Phương Huỳnh.

Nguyễn Học Văn vặn đầu của Phương Huỳnh kiểm tra, “Đầu có choáng không? Đưa cháu vào bệnh viện khám xem nhé?”

Phương Huỳnh lắc đầu, “Ông ngoại Nguyễn, không sao đâu ạ.”

Tưởng Tây Trì ngắt hai bông băng sạch, chậm rãi lau vết máu kéo dài trên trán, nhìn gần, mới phát hiện trên đầu cô có lọn tóc bị kéo căng, máu chảy ra từ chỗ đó.

“Nghe thấy Phương Huỳnh thầm than “a” một tiếng, tay run, vội hỏi: “Đau à?”

“Không...”

Tưởng Tây Trì rũ mắt xuống, động tác trên tay càng nhẹ, lau vết máu sạch sẽ, thấm chút iod, nhẹ nhàng khử trùng cho cô.

Phương Huỳnh nhỏ giọng hỏi: “Sau cậu biết được?”

“... Nhìn thấy trong kính viễn vọng.”

Phương Huỳnh trừng mắt, “Cậu nhìn lén tớ?!”

“... Không có, ngoài ý muốn nhìn thấy thôi.”

“Cậu là học sinh ba tốt, vậy mà nhìn lén con gái…”

“... Thật sự là ngoài ý muốn.”

Phương Huỳnh cười khúc khích, “Ai tin cậu chứ.”

Tưởng Tây Trì bất đắc dĩ, thoa thuốc tiêu viêm trên mặt sưng đỏ của cô, “Còn cười, không đau à?”

“Đau chứ, nhưng khóc cũng vô dụng, có thể làm đau đớn đỡ hơn chút sao?”

Vẻ mặt Tưởng Tây Trì căng thẳng, bây giờ còn chưa thả lỏng.

Lúc này, nhìn cô cười, anh tình nguyện nhìn cô khóc hơn, giống như người bình thường vậy.

Bên kia, dưới sự trấn an của Ngô Ứng Dung, cảm xúc của Đinh Vũ Liên đã ổn định lại, nhưng vẫn sợ hãi, ngơ ngác nhìn Phương Huỳnh, không ngừng lau nước mắt.

Ngô Ứng Dung thở dài, “Tiểu Phương, rốt cuộc chuyện gì xảy ra thế? Cha con đánh hai người bao nhiêu lần?”

“... Không đếm được.”

“Nhiều năm như vậy, sao không có người phát hiện?”

“Bà ngoại…” Vẻ mặt Phương Huỳnh lạnh nhạt, “Không phải bọn họ không phát hiện, mà là không muốn phát hiện.”

Ngô Ứng Dung nhất thời khó mà trả lời được, một lát mới hỏi tiếp: “Mẹ cháu, có phải tình trạng tinh thần không được tốt không?”

“... Là bị Phương Chí Cường làm hại.”

Tưởng Tây Trì có chút không đành lòng, không muốn nhìn Phương Huỳnh như vậy, còn phải đào khoét ra chuyện này, thấp giọng nói: “Bà ngoại, ngày mai rồi nói sau nhé?”

Ngô Ứng Dung đứng lên, “Được… Bà đi làm nóng rượu (*), mọi người uống một ly, hôm nay ngủ sớm một chút.”

(*) Trong bản raw là 酒酿 : tửu nhưỡng. Một dạng rượu gạo Trung Quốc không pha chế chứa bã rượu nếp có hàm lượng cồn rất thấp và thường cho trẻ em uống được gọi là tửu nhưỡng hoặc lao tao.

Ngô Ứng Dung thu xếp phòng cho khách một lát, thay drap giường mới, sợ hai mẹ con lạnh, lại thêm một chăn bông sợi tơ tằm.

Phương Huỳnh giúp Đinh Vũ Liên rửa mặt, ngồi trên mép giường, chờ mẹ ngủ, thì mình cũng đi rửa mặt.

Ngô Ứng Dung và Nguyễn Học Văn không thức khuya nổi, chờ tất cả mọi người vào phòng, cũng tắt TV, đi lên lầu nghỉ ngơi.

Tưởng Tây Trì không ngủ được, sắp tới 0 giờ, tiếng pháo hoa nổ vang bên ngoài liên tục không ngừng.

Anh mặc áo khoác vào, mở cửa, chợt phát hiện cửa toilet nửa mở, bên trong có đèn. Đi qua nhìn một cái, đã thấy Phương Huỳnh đang đứng ở trước gương, cầm kéo cắt tóc. Tóc dài đến vai, đã bị cắt đi hơn phân nửa.

“Phương Huỳnh.”

Bóng người dừng lại, quay đầu, cười với anh, động tác cũng không dừng lại, “Cậu còn chưa ngủ à?”

“Cậu…”

“Cắt tóc.” Cô nhìn gương mặt trong gương, “Sắp xong rồi, cậu chờ tớ một lát.”

“Tóc cậu dài một chút… mới đẹp.”

Phương Huỳnh nhún vai, “Nhưng bị người ta nắm được cũng rất đau.”

Tưởng Tây Trì không lên tiếng.

“Cậu muốn cắt thử không?” Phân nửa mái tóc dài vẫn còn quấn ở trên tay, đưa cây kéo cho Tưởng Tây Trì, “Rất thú vị đấy.”

Tưởng Tây Trì mím chặt môi, “Không cần.”

Phương Huỳnh nháy mắt, giọng nói mang chút ý nhờ vả, “… Cậu giúp tớ cắt đi, được không? Tớ không nhìn thấy phía sau…”

Tưởng Tây Trì ngây người hồi lâu, mới chậm rãi đi vào, nhận lấy cây kéo trong tay cô.

Phương Huỳnh quay lưng lại, giọng nói mang theo ý cười: “… Cậu cắt đẹp một chút, cắt hỏng tớ sẽ trách cậu.”

Tưởng Tây Trì nghiêm mặt, “Cậu có thể im lặng được không?”

Một lát, không nghe thấy tiếng trả lời.

Tưởng Tây Trì khẽ nhíu mày, nắm lấy tóc phía sau cô, khoa tay múa chân một lát, nhưng hồi lâu vẫn chưa cắt đi.

“... Cậu nhanh chút đi.”

Tưởng Tây Trì cắn chặt răng, chốc lát, khép cán kéo lại, “rắc” một tiếng, cuối cùng cũng cắt đứt.

Sợi tóc trượt xuống theo ngón tay, rơi vào thùng rác trước bồn rửa mặt.
Tưởng Tây Trì cầm cây kéo, đặt vào chỗ tóc đều, cắt sửa thành tóc so le một chút, để cô thấy tóc ngắn nhìn xấu ra sao.

Một lát, anh thấp giọng nói: “Được rồi.”

“Cậu nắm lấy thử xem.” Giọng nói của Phương Huỳnh rất nhẹ, “…Thử xem còn có thể nắm lấy không.”

Tưởng Tây Trì không nhịn được, theo thói quan đặt kéo trên bồn rửa mặt, “Tự câu làm thử đi.”

Cho dù là giả, chỉ mang tính tượng trưng, anh cũng không muốn tổn thương cô.

“A Trì...” Phương Huỳnh quay đầu lại, “... Cám ơn cậu.”

Ánh đèn vàng nhạt chiếu vào trong mắt cô, giống như ánh trăng nhu hòa chiếu trên mặt nước.

Tưởng Tây Trì mím chặt môi, nhìn cô, không lên tiếng.

Pháo hoa ngoài cửa sổ nổ vang, chiếu lên làm bầu trời đêm lúc sáng lúc tối.

Khoảnh khắc tốt đẹp này, cô chớp chớp mắt, chốc lát hơi nước mờ nhạt trong mắt biến mất không dấu vết.

Hình như đã qua 0 giờ, bầu trời đêm bên ngoài đã yên lặng.

Phương Huỳnh quay lưng, vặn mở vòi nước, giội nước lên mặt.

“...” Tưởng Tây Trì không nhịn được nhắc nhở cô, “Vừa mới thoa thuốc cho cậu.”

Tay Phương Huỳnh khựng lại, cười ra tiếng, “… Cậu phiền chết.”

Mở cửa sau ra, hai người đi ra hành lang, mượn ánh sáng đèn lồng trên đầu chiếu xuống, Tưởng Tây Trì lại thoa thuốc một lần cho cô nữa.

Phương Huỳnh xoay người, bắt chước anh như thế, mặt nhìn về phía nước sông, hai chân treo lơ lửng.

Không tránh được tán gẫu chuyện đêm nay.

“Cậu từng tìm người giúp rồi sao?”

Phương Huỳnh cười lạnh một tiếng, “Tớ đã báo cảnh sát, vô dụng.”

Mới đầu, nửa đêm, Phương Huỳnh bị tiếng la khóc cách vách làm tỉnh ngủ, chạy qua hỏi xảy ra chuyện gì, Phương Chí Cường quát cô vài câu, bảo cô mau đi ngủ.

Sau này, một lần lại một lần, Phương Chí Cường cũng không né tránh cô nữa, buổi sáng, giữa trưa, buổi tối, chỉ cần hơi không vừa ý, sẽ lấy Đinh Vũ Liên trút giận.

Có một lần, sau khi Đinh Vũ Liên bị đánh chạy đi cầu cứu, không chạy xa, đã bị bắt trở về, bị hành hung ở trong nhà đến sắp chết, nằm trên giường một tuần mới có thể xuống đất. Năm lần bảy lượt, dần dần bà bị thuần hóa không còn dũng cảm trốn thoát.

Phương Huỳnh từng cầu cứu, từng báo cảnh sát.

Nhưng mà hàng xóm đã sớm bị Phương Chí Cường thăm hỏi bắt chuyện, không có người sẽ đi nghi ngờ một người đàn ông “Trung hậu thành thật nhiệt tình”, mặc dù có vài người nghi ngờ, cũng nghe nói người đàn ông bị “đội nón xanh”, có đàn ông nào chịu được loại nhục nhã này, dạy bảo vợ một chút, quả thật là chuyện bình thường, cử cảnh sát nhân dân ở đồn tới, vừa nghe nói là “vợ chồng cãi nhau”. Chỉ khuyên bảo vài câu thì trở về, “Vợ chồng, nói chuyện rõ ràng, đừng dùng bạo lực giải quyết”, dần dà, vừa nghe nói là con gái của nhà họ Phương báo cảnh sát, đến nỗi cũng lười giải quyết.

Phương Huỳnh cảm thấy dường như xung quanh mình hình thành một khoảng không, rõ ràng có người đến người đi quanh mình, nhưng giọng nói của cô lại bị ngăn cách hoàn toàn, không có bất cứ ai có thể nghe cô kêu cứu.

Trừ cô ra, cũng không thể dựa vào ai.

Chờ hiểu được chuyện này, cô liền thành người “không chuyện ác nào không làm”, “có cha sinh nhưng không được dạy dỗ”, “cẩu tạp chủng” trong miệng hàng xóm. Nếu có ai bịa đặt Đinh Vũ Liên là “người phụ nữ hư hỏng”, “đầu óc có vấn đề”, cô liền xông lên liều mạng với người đó.

Phương Huỳnh lắc lư hai đùi, “... Người chính là như vậy, nếu cậu mạnh hơn hắn, hắn sẽ chịu thua cậu. Bây giờ không có ai còn dám nói xấu mẹ tớ trước mặt tớ, bọn họ muốn sống, tớ không cần sống.”

Cô dừng một lát, bỗng nhiên nghĩ đến lần trước, Tưởng Tây Trì bảo cô “đừng nói lời nói thế này.”

Quay đầu đi, quả nhiên Tưởng Tây Trì nhìn cô với ánh mắt phức tạp.

Phương Huỳnh dịch về phía bên cạnh anh, “… Cậu sẽ giúp tớ giữ bí mật chứ?”

“Sẽ không.”

“...” Hai tay Phương Huỳnh chống lan can, cơ thể nghiêng về phía trước một chút, cúi người nhìn Tưởng Tây Trì, “Giúp tớ giữ bí mật, đừng nói với người ở trong trường?”

“Điều kiện đâu?”

Phương Huỳnh trợn mắt há hốc mồm: “Còn muốn nói điều kiện?”

“Đương nhiên.”

“Cậu nói đi, điều kiện gì?”

Tưởng Tây Trì cân nhắc, một lát mới trả lời: “... Học tập cho tốt.”

Nét tươi cười trên mặt Phương Huỳnh lập tức biến mất, “Trừ cái này ra.”

“Vì sao?”

“Tớ không phải là mọt sách đâu, tớ không muốn học.” Gương mắt nhìn lên, ngọn đèn gần gần xa xa nối đuôi nhau, “… Tớ chỉ muốn gom tiền, dẫn mẹ rời khỏi nơi này.”

“Cậu gom được bao nhiêu?”

Phương Huỳnh mím môi.

“Cậu làm việc ở quán bar à?”

Phương Huỳnh sửng sốt, trên mặt mang theo chút tức giận, “Cậu theo dõi tớ?”

Tưởng Tây Trì không phủ nhận cũng không giải thích gì.

Phương Huỳnh dịch sang bên cạnh, đỡ hành lang bên cạnh, trở người nhảy đáp trên mặt đất, “Tớ đi ngủ.”

“Phương Huỳnh.” Tưởng Tây Trì gọi cô.

Phương Huỳnh dừng bước lại.

“Cậu sợ cái gì? Thật ra cậu rất thông minh.”

“Cám ơn cậu.” Phương Huỳnh quay đầu lại, cười hì hì nói, “Vẫn không thông minh bằng cậu, người đứng nhì khối.”

Sáng sớm hôm sau, Nguyễn Học Văn dẫn Phương Huỳnh đi bệnh viện nhỏ gần đấy làm kiểm tra, được kê thêm vài viên thuốc giảm viêm.

Lần đầu dự định muốn đi thăm người thân, Ngô Ứng Dung hơi khó xử.

Tưởng Tây Trì nói mình không đi, ở nhà chăm sóc Phương Huỳnh và Đinh Vũ Liên.

Họ hàng bên kia, vốn không có quan hệ gần với Tưởng Tây Trì, Ngô Ứng Dung suy nghĩ một lát, liền đồng ý, bảo Tưởng Tây Trì có việc gì thì có thể gọi điện thoại cho bà bất cứ lúc nào.

Trước khi đi, Ngô Ứng Dung cho hai đứa nhỏ mỗi người một bao lì xì, lại an ủi Phương Huỳnh, nói cô ở trong nhà này trước, chờ bà đi thăm họ hàng trở về, sẽ bàn bạc sau này phải làm thế nào.

Giữa trưa ăn cơm xong, Đinh Vũ Liên ngủ trưa, Phương Huỳnh chuẩn bị về nhà một chuyến —— cô nhớ máy ghi âm và băng nhạc đã bị ném hỏng mất.

Khóa cửa lại, Tưởng Tây Trì cùng đi trở về với cô.

Cửa trong nhà đang mở, vừa mới bước vào, đã nghe thấy tiếng xả nước ào ào truyền đến từ toilet.

Một lát, Phương Chí Cường vừa đeo dây nịch, vừa đi ra từ toilet, thoáng nhìn hai người ở cửa, bước chân dừng lại, “Mày vẫn biết đường trở về à?”

“Đây là nhà của tôi, tại sao tôi không thể trở về?”

Tối hôm qua, Phương Chí Cường rất mất mặt, vốn còn đang tức giận, nhìn thấy tính tình này của Phương Huỳnh, cơn tức lập tức dâng lên.

Tưởng Tây Trì nhìn bộ dáng ông ta như muốn động thủ, tiến đến phía trước một bước, kéo Phương Huỳnh về phía sau.

“Đây là chuyện nhà của tao, đến phiên thằng nhóc mày nhúng tay vào sao?” Phương Chí Cường cười lạnh, liếc nhìn Phương Huỳnh, “Hay quá đấy, mới có mấy tuổi, đã học mẹ mày làm chuyện bậy ở bên ngoài…”

Máu nóng Phương Huỳnh dâng lên, buột miệng mắng: “Phương Chí Cường, tôi thao cả nhà ông!”

Tưởng Tây Trì nhanh chóng cản Phương Huỳnh lại.

Trải qua chuyện sáng tỏ tối hôm qua, Phương Chí Cường cũng biết không cần nhịn nữa. Cuối cùng cuộc chiến giữa hai người cũng không xảy ra, ông thay một bộ quần áo, vừa chửi vừa đi ra cửa.

Lần đầu tiên Tưởng Tây Trì vào nhà của Phương Huỳnh.

Mấy căn phòng to như vậy, trừ giường, tủ, một cái bàn, một chiếc ghế dựa ra, cái gì cũng không có. Tường màu trắng bị tróc rớt xuống nền nhà, góc tường thấm nước, nổi lên một lớp mốc màu xanh trắng.

Trên bàn, trong chai nước ngọt cắt một nửa, cắm bông vạn thọ đã héo rũ xuống, còn có thể nhìn thấy chút màu da cam.

Bước vào phòng ngủ, Phương Huỳnh đang đứng trước bàn học với một chồng báo, lấy bút chì cắm vào lỗ băng nhạc, kéo sợi dây ra từng chút từng chút rồi cuộn trở về. Bên cạnh là máy ghi âm đã bị ném vỡ thành phân nửa.

Tưởng Tây Trì cầm máy ghi âm, “Còn có thể dùng sao?”

Phương Huỳnh lắc đầu.

“Tớ giúp cậu sửa thử xem.”

“Không có việc gì... Chắc không sửa được đâu.”

Tưởng Tây Trì nhìn trong tay cô, “Băng thì sao?”

“Băng vẫn tốt.” Giọng nói Phương Huỳnh nặng nề. Tháng mười một vừa mua album mới, cô luyến tiếc vì chỉ mới nghe một lần mà thôi.

Vào mùng ba, Ngô Ứng Dung thăm người thân đã trở về.

Giữa trưa ăn cơm xong, Phương Huỳnh đưa Đinh Vũ Liên về phòng nghỉ ngơi, khi trở ra, Tưởng Tây Trì không ở trong phòng.

Ngô Ứng Dung nói anh đi ra ngoài, mua chút đồ.

Phương Huỳnh chán đến chết, vào phòng Tưởng Tây Trì, tìm được một cuốn vở còn trống, lấy bút ra.

Chờ đến khi viết xong đoạn thứ nhất, cô mới ý thức mình lại nghiêm túc giúp anh làm văn, còn cố gắng học theo lối văn của nam sinh.

Yêu cầu số lượng từ làm văn không nhiều, cả buổi trưa, cô đã làm bài xong cho cả hai người.

Sắp đến lúc ăn cơm tối, rốt cuộc Tưởng Tây Trì cũng trở về.

Phương Huỳnh nghe thấy giọng nói của anh, đúng lúc muốn ra ngoài, anh đã vào phòng ngủ trước.

Vừa nâng mắt nhìn, liền nhìn thấy một đóa hoa vàng rực.

Tưởng Tây Trì nhét hoa vào trong lòng cô, “Cầm.” Rồi quay người đi ra ngoài, chốc lát, cầm một bình thủy tinh đựng nước đi đến.

Phương Huỳnh sửng sốt, nghe anh căn dặn cắm hoa vào, mới phản ứng kịp. Cô vừa nghịch cánh hoa, vừa nhìn anh tháo cặp da đeo ở trên lưng xuống, “Cậu ra ngoài mua hoa à?”

“Không phải.” Tưởng Tây Trì sờ sờ cặp da, lấy ra một đống linh kiện kim loại, đặt vào trong ngăn kéo, cuối cùng, lấy cái gì đó hình bầu dục ra, nhét vào trong tay cô.

Vật này không lớn hơn trứng chim bao nhiêu, mặt trên có vài cái nút nhô lên, cũng không biết là làm cái gì.

Tưởng Tây Trì tiếp tục lục cặp da, lấy một cục pin số bảy ra, cầm lấy vật đó, vừa lắp pin, vừa giảng giải cho cô, “Dụng cụ mang bên người để báo cảnh sát, rút đầu cắm ra, sẽ phát ra tiếng còi báo động 130 dB…”

“130 dB lớn lắm à?”

“Máy bay phản lực cất cánh mới 140 đê-xi-ben.” Tưởng Tây Trì cài nắp pin xong, “Sau này, nếu Phương Chí Cường ra tay, cậu rút đầu cắm ra.”

“Cậu có thể nghe thấy sao?”

“Chắc cả con hẻm đều có thể nghe thấy.”

“Vậy tớ thử xem…”

Tưởng Tây Trì còn chưa kịp phản ứng, Phương Huỳnh đã bắt đầu.

Tiếng “Ting Ting Ting Ting” đinh tai nhức óc vang lên, ánh sáng màu đỏ của “cái nút” thoắt ẩn thoắt hiện, Phương Huỳnh sợ đến mức tim đã rơi lộp bộp rồi.

Tưởng Tây Trì nhanh chóng bắt lấy, gài đầu cắm trở về.

Bên ngoài truyền đến tiếng rống giận của Ngô Ứng Dung rống giận: “Hai đứa đang làm cái gì hả! Dọa chết người!”

Phương Huỳnh ôm tim, cùng Tưởng Tây Trì liếc nhau, cười ha ha.

Cô trân trọng cất còi báo động đi, cười nói: “Cảm ơn, tớ nhất định sẽ mang theo.”

“Ừ.”

“Cho nên.” Phương Huỳnh cố ý đùa anh, “Sau này cậu đừng lấy kính viễn vọng nhìn lén tớ nữa.”

Tưởng Tây Trì: “...”

Phương Huỳnh cười ngả người về phía sau, đẩy sách bài tập về trước mặt anh, nói chuyện nghiêm túc, “Tớ giúp cậu làm văn rồi.”

Tưởng Tây Trì nhận lấy nhìn thoáng qua, “… Lý tưởng của tớ không phải là làm người du hành vũ trụ.”

“Kệ cậu, nam sinh đều muốn làm nhà du hành vũ trụ.” Phương Huỳnh liếc anh, “… Tự cậu sửa đi.”

Tưởng Tây Trì: “...”

“Vậy lý trưởng của cậu là gì?”

“... Không biết.”

Phương Huỳnh vui vẻ quyết định thay anh, “Vậy kệ đi, nỗ lực làm nhà du hành vũ trụ trước.”


Đã sửa bởi Tịnh Hảo lúc 22.06.2018, 22:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: SầmPhuNhân, haycuoidangyeu, hoàng cảnh du, san san, searatsuki
     
Có bài mới 31.01.2018, 12:16
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 562
Được thanks: 2547 lần
Điểm: 37.93
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 16.2 (tiếp)

Edit & beta: Tịnh Hảo

12 tháng Giêng, học kỳ mới khai giảng.

Phương Huỳnh và Đinh Vũ Liên đã chuyển về trong nhà, có còi báo động bên người, lá gan của Phương Huỳnh cũng lớn không ít.

Trên thực tế, sau đêm giao thừa hôm ấy, Phương Chí Cường không về nhà nữa, chắc cũng biết tình thế dư luận gần đây gây bất lợi cho ông ta, muốn đi ra ngoài tránh nạn một thời gian.

Học kỳ sau và học kỳ trước không có gì khác nhau, chỉ là Trương Quân đặt ra một quy định mới, vì cổ vũ học sinh cố gắng cạnh tranh với nhau, để học sinh dựa vào thứ tự trong cuộc thi, tự do chọn bạn ngồi cùng bàn.

Tưởng Tây Trì đứng hạng nhất cuộc thi cuối kỳ một, hoàn toàn có quyền ưu tiên.

Nửa học sinh nữ trong lớp chờ đợi nhìn về phía anh, anh đứng dậy, không nhìn ai cả, gọn gàng dứt khoát, “Chỗ ngồi hiện giờ, em ngồi cùng với Phương Huỳnh.”

Trương Quân sửng sốt.

Phương Huỳnh đá ghế phía sau anh.

Anh làm lơ, hỏi Trương Quân, “Thầy Trương, bây giờ đổi chỗ ngồi, hay là đợi lát nữa mới đổi ạ?”

“Đợi… đợi lát nữa đổi, chắc chắn rồi đổi một lượt luôn.”

Khi chuyển chỗ ngồi, Tưởng Tây Trì chủ động giúp Phương Huỳnh dọn bàn.

Phương Huỳnh liếc anh, “Cậu có bệnh à!”

“Cho cậu chép bài thi.”

Phương Huỳnh thay đổi như gió, chân chó khen ngợi: “... Cậu thật sự là người tốt!”

Nhưng mà Phương Huỳnh rất nhanh đã hối hận.

Hạng ba trong lớp của học kỳ trước, là Mẫn Thắng Nam, cô ấy chọn chỗ ngồi phía trước Tưởng Tây Trì.

Phương Huỳnh rất nhanh phát hiện, không chỉ Tưởng Tây Trì ngồi sau người hạng ba, xéo phía trước là người hạng tư, xéo phía sau là người hạng năm.

… Cô thành “khu thất thủ”, bị bốn, năm học sinh ưu tú hoàn toàn vây quanh.

Ngồi cùng bạn với Tưởng Tây Trì, không những không được sao chép bài thi, khi đi học, Tưởng Tây Trì luôn nhìn chằm chằm không để cô phân tâm, hết giờ học còn tận dụng triệt để giảng đề toán cho cô.

Mà một vòng học sinh ưu tú xung quanh cô, với Tưởng Tây Trì làm trung tâm, hình thành bầu không khí chỉ có học và học, vô tiết hay tan học đều không phân biệt được.

Chưa ngồi được một tuần, Phương Huỳnh đã chịu không nổi, la hét muốn đổi chỗ ngồi.

“Chừng nào cậu thi qua tớ, thì có thể tự do chọn bạn cùng bàn.”

Lòng Phương Huỳnh hóa thành tro bụi: “… Kiếp sau đi.”

Ở chỗ này, duy nhất chỉ có một cô gái nhẹ nhàng là Mẫn Thắng Nam. Khi thi, chỉ cần lấy bút đâm nhẹ lên lưng của cô ấy, cô ấy sẽ dựng bài thi đứng lên.

Chuyện này Tưởng Tây Trì không xen vào, chỉ có thể trừng mắt bày tỏ cảnh cáo, Phương Huỳnh vui vẻ trừng lại anh.

Rất nhanh đã đến tháng ba, là ngày sinh nhật của Tưởng Tây Trì.

Phương Huỳnh bắt đầu suy nghĩ từ rất sớm xem tặng quà gì cho anh. Càng nghĩ, càng suy nghĩ không ra. Khi học tiết lịch sử, cô khều lưng của Mẫn Thắng Nam, truyền tờ giấy qua.

“Sắp tới sinh nhật của Tưởng Tây Trì rồi, tặng món gì cho cậu ấy thì được đây?”

Dường như Mẫn Thắng Nam bị dọa ngốc, nhìn chằm chằm tờ giấy kia hồi lâu.

Phương Huỳnh có chút sốt ruột, định khều cô ấy, nhưng liếc mắt nhìn trên bục giảng, giáo viên lịch sử đang nhìn về phía bên này, không muốn hại học sinh tốt, đành phải từ bỏ.

Qua hồi lâu, Mẫn Thắng Nam mới đưa tờ giấy lại.

“Không phải quan hệ của bạn Phương và bạn Tưởng tốt lắm sao, sao lại hỏi tớ?”

Trả lời như không trả lời, Phương Huỳnh thở dài.

Trước kia khi gặp tình huống thế này, Khổng Trinh Trinh và Vạn Tử Lâm có thể làm người cố vấn cho cô, nhưng học kỳ này, bất giác cô đã hoàn toàn xa lạ cùng với các cô ấy.

Khổng Trinh Trinh càng thêm trầm mặc ít lời, lên lớp tan học đều lén nghịch di động; Ngụy Minh càng ngày càng có phong cách thiếu niên nổi loạn, trốn tiết, đánh nhau, không có gì là tốt cả; mà Vạn Tử Lâm càng ngày càng phô trương, càng biết trang điểm, trở thành tiêu điểm của đám con trai trong lớp.

Có một bữa trong giờ nghỉ chuyển tiết, Phương Huỳnh nghe thấy có mấy nam sinh mập mờ cười hỏi Vạn Tử Lâm, “Này, tuần này cùng đi xem nữa không?”

Vạn Tử Lâm làm bộ muốn đánh bọn họ, nhưng trên mặt lại mang theo ý cười, “Các cậu có ghê tởm hay không chứ!”

Sau này Phương Huỳnh mới nghe nói, Vạn Tử Lâm và vài nam sinh thân thiết, cùng đi tiệm net xem loại “phim đó”.

Còn có một lần, có bạn nam sinh kéo dây áo lót buộc phía sau cổ của Vạn Tử Lâm, cô ấy lập tức ôm trước ngực, một tay giữ dây áo, sẵng giọng: “Các cậu làm gì hả!”

Nam sinh cười hì hì, ánh mắt liếc nhìn trước ngực cô ấy, “Trổ mã không tệ đấy!”

Dường như chỉ trong một đêm, tất cả đề tài nói chuyện của các nam sinh, đều bắt đầu mang theo chút màu sắc, xao động, tò mò, bí ẩn, lại không giấu giếm.

Người duy nhất không chịu ảnh hưởng, hình như chỉ có Tưởng Tây Trì.

Tan học, Phương Huỳnh về nhà cùng Tưởng Tây Trì.

Đến hẻm Kiều đang định tách ra, Tưởng Tây Trì chợt nói, “Đợi một chút.”

“Làm sao vậy?”

Tưởng Tây Trì tháo cặp da xuống, lấy một túi vải từ bên trong ra, đưa cho Phương Huỳnh.

Phương Huỳnh hiếu kỳ nhận lấy, mở ra, nhìn thấy bên trong là máy ghi âm bị ném thành hai nay đã nguyên vẹn.

Phương Huỳnh sửng sốt, “Sửa được sao?”

“Chắc là sửa được rồi, chỗ của tớ không có băng, cậu mang về thử xem.”

Phương Huỳnh kinh ngạc, nhướng mày cười, “Cậu đi theo cùng tớ nhé.”

Còn chưa tới nhà, ở xa xa Phương Huỳnh đã nhìn thấy Phương Chí Cường đi ra từ trong nhà.

Cô sửng sốt, dùng sức đạp, vọt nhanh đến trước, thắng xe lại, chặn đường của ông ta, “Phương Chí Cường, ông trở về làm gì!”

“Nhà của ông, tao về liên quan gì đến mày?”

Lòng Phương Huỳnh hồi hộp, “Mẹ tớ...”

Tưởng Tây Trì nhắc nhở cô: “Dì Đinh không ở nhà, đừng lo lắng.”

Lúc này Phương Huỳnh mới nhớ, Đinh Vũ Liên đã theo Ngô Ứng Dung giúp đỡ trong viện dưỡng lão.

Phương Chí Cường nhìn chằm chằm Phương Huỳnh, “Mẹ mày đi đâu rồi?”

“Liên quan gì đến ông?”

Phương Chí Cường liếc cô, khẽ hừ một tiếng, quay người rời đi.

Đến nhà, Phương Huỳnh mở tủ quần áo ra, kéo hộp sắt cất giấu kỹ của mình ra. Vừa nhìn, mắt choáng váng— khóa bên trong bị cạy mở, tiền giấu ở bên trong không còn một đồng.

Phương Huỳnh tức giận đến môi run run, ném hộp sắt lên giường, băng ở bên trong rơi xuống giường.

Cô chạy mấy bước ra cửa, đuổi tới đầu cầu, cũng không thấy bóng dáng của Phương Chí Cường, chắc là đã sớm đi xa.

“Phương Huỳnh!”

Tưởng Tây Trì đuổi theo, đã thấy bóng lưng cô đứng ở đầu cầu, vẫn không nhúc nhích, cảm thấy có chút khác thường.

Tiến lên phía trước, cùi đầu nhìn.

Ánh nắng chiều chiếu lên sợi tóc của cô, ánh sang ấm áp gò má có chút nhẹ nhàng.

Cô không lên tiếng, quật cường nhìn chằm chằm chỗ nào đó ở phía trước, tay gắt gao nắm chặt, cắn môi thật chặt.

Sau một lúc lâu, Tưởng Tây Trì mới phản ứng kịp.

Cô đang khóc.

Tưởng Tây Trì không chút suy nghĩ, bắt lấy cổ tay của cô, ôm vào lòng mình.

Rất nhiều cảm xúc, cảm xúc lẫn lộn.

Nhưng mà cái ôm này rất đặc biệt và đơn thuần.

Giống như cô lạnh, anh sưởi ấm cho cô, cô khát, anh cho cô nước, cô sợ, anh che chở cho cô.

Chỉ thế thôi.

Qua hồi lâu, giọng nói Phương Huỳnh run run bật ra từ trong kẽ răng, “… Phương Chí Cường trộm tiền của tớ… Tớ đã tích được tiền xe cho hai người…”

Tưởng Tây Trì trầm mặc không nói.

Có một sự khó chịu không nói thành lời.

Hồi lâu, anh nói: “... Đừng sợ.”

Phương Huỳnh khẽ giật mình.

Lúc này, cô mới ý thức mình đang khóc.

Đối với cô mà nói, hành động “khóc” này chẳng có ý nghĩa gì, ngược lại sẽ trở thành chính mình mềm yếu làm người khác nắm được nhược điểm. Từ lần đầu tiên cô phản kháng Phương Chí Cường, bắt đầu bảo vệ Đinh Vũ Liên, cô đã không khóc nữa.

Khi bị Phương Chí Cường đánh đến mặt mũi bầm dập, bị mấy bà bác ở sạp chỉ vào mũi mắng chửi, cô cũng không khóc, nhưng lúc này, một con sóng tuyệt vọng rất lớn đang nổi dậy, đột nhiên quật ngã cô xuống.

Cô phát hiện, thật ra mình cũng có giới hạn.

Đừng sợ.

Lời này giống như là chỗ dựa để cô tin rằng mình không còn tồn tại điểm yếu nữa.

Tưởng Tây Trì thong thả nói: “... Nếu cậu thật sự muốn rời khỏi nơi này, tớ có thể vay tiền cho cậu.”

Yên lặng trong chớp mắt, “... Nhưng mà cậu phải nghĩ kỹ. Đi đâu, bắt đầu cuộc sống như thế nào, một tháng cần trích ra bao nhiêu tiền, mới đủ chi tiêu cho cậu và dì, cậu chưa đến 14 tuổi, còn chưa tốt nghiệp cấp 2, có thể tìm được công việc gì đây…”

Phương Huỳnh ngây ngẩn cả người.

Trừ xúc động và chấp niệm muốn rời khỏi Mặc Thành, mấy vấn đề này, cô chưa từng nghĩ tới.

Luôn muốn lớn lên, bôn ba lâu như vậy, mới phát hiện mình cách trưởng thành còn có một khoảng xa như thế.

“A Huỳnh.” Bàn tay Tưởng Tây Trì đặt lên bả vai gầy gò của cô, “… Chờ 18 tuổi, tớ cùng cậu rời khỏi Mặc Thành.”

“Đi đâu?”

“… Nơi có biển có thuyền.”

Hai mắt Phương Huỳnh đẫm lệ, “... Còn phải rất lâu.”

“Không lâu... Rất nhanh.”

Trầm mặc một lúc lâu, Tưởng Tây Trì chợt nói: “Sinh nhật tớ sắp đến.”

“... Tớ biết.”

“Cậu đừng lo lắng việc chuẩn bị quà, đáp ứng yêu cầu này của tớ là được rồi.”

Mười tám tuổi, cùng nhau rời khỏi Mặc Thành.

Phương Huỳnh lùi một bước, nâng cánh tay dùng sức xoa xoa mắt —— mắt cô đỏ rực, có lẽ là do trời chiều chiếu vào.

Cứ nhìn anh như vậy, trịnh trọng gật đầu, “Được.”

Hôm nay là sinh nhật của Tưởng Tây Trì, học sinh ưu tú xung quanh “cống nạp” không ít quà, nguyên bộ “bí kíp cấp 2 XX”, “đề thi giữa năm X, đề tham khảo năm X”, “luyện môn X của khóa X”, vân vân.

Vào tiết tự học, học sinh ngồi ở cửa phòng học hô một tiếng, “Tưởng Tây Trì, có người tìm cậu!”

Phương Huỳnh vốn chuẩn bị ngủ bù, tò mò ngẩng đầu nhìn ai là người “ngoại tộc cống nạp”, thì thấy Cố Vũ La đứng ở cửa.

Phương Huỳnh quay mặt đi, đầu gối vào giữa hai cánh tay.

Một lát, cô nghe thấy ghế dựa bên cạnh bị kéo ra, Tưởng Tây Trì đi ra ngoài.

Thật vất vả chịu được đến lúc tan học, Phương Huỳnh đang chuẩn bị cùng Tưởng Tây Trì đi về, một nam sinh đi qua, nói có giáo viên tìm Tưởng Tây Trì.

Tưởng Tây Trì bảo cô chờ anh một lát, đi theo nam sinh đó rời khỏi phòng học.

Phương Huỳnh đợi khoảng mười phút, Tưởng Tây Trì còn chưa quay lại.

Cô chán đến chết, lấy máy MP3 từ trong ngăn kéo của anh, đeo một tai nghe, nghe nhạc.

Qua 5,6 bài hát, Tưởng Tây Trì còn chưa trở lại.

Ánh trời chiều chiếu xuống một nửa kính cửa sổ của tầng học làm đỏ bừng.

Một loạt tiếng chân vang lên trên hành lang, Phương Huỳnh vội vàng ngẩng đầu nhìn lên.

Là Khổng Trinh Trinh, thở hổn hển: “Phương, Phương Huỳnh!”

Phương Huỳnh tháo tai nghe xuống.

Khổng Trinh Trinh đỡ eo, không kịp thở, dồn dập nói: “... Mau, nhanh đi cứu Tưởng Tây Trì, Ngụy Minh muốn chỉnh cậu ấy!”


Đã sửa bởi Tịnh Hảo lúc 22.06.2018, 22:42.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: haycuoidangyeu, hoàng cảnh du, san san, searatsuki
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

6 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

12 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

14 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

15 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

16 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 270 điểm để mua Gà con mới nở
Nguyêtnga: Hú hồn ms thấy tỉ năm tnn trở lại
Shin-sama: chắc không còn ai nữa
Shin-sama: :D
Shop - Đấu giá: Tư Bảo Bảo vừa đặt giá 200 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 256 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 933 điểm để mua Ngọc tím
Mavis Clay: á à, ra là tỷ quăng bomb muội
LogOut Bomb: Lily_Carlos -> Mavis Clay
Lý do: ^^
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Cún ngủ
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 242 điểm để mua Gà con mới nở
Ngoc Vo: 4 năm cho chẳn ấy Thiến Thiến hêheee
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Tét cưng kkk
Cô Quân: cả tỉ năm mới thấy tnn đông vui lại
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 421 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 290 điểm để mua Sên vàng
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 242 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 215 điểm để mua Bong bóng gấu
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 244 điểm để mua Chuột thích bay
Độc Bá Thiên: Bobi bobi
Độc Bá Thiên: Sao ko để năm sau  gặp kỉ niệm 5 năm xa cách luôn nhể :)2
Ngoc Vo: Nghĩ dịch ở nhà bay lắc vài tháng (^_-)
Ngoc Vo: 3 4 năm gì í hí hí
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Hà lú u
Độc Bá Thiên: Đào điên :kiss:
Độc Bá Thiên: Vó vó :hug: mới có vài năm thôi mà :)2
Đào Sindy: uầy đông vui phết ta
cò lười: nghĩ dịch nên có vẻ đông vui sôm tụ quá nha
Ngoc Vo: Thiến Thiến vài năm òi mới gặp nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.