Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 87 bài ] 

Võ lâm oai hiệp truyện - Tiêu Đường Đông Qua

 
Có bài mới 27.10.2017, 21:10
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 18:32
Bài viết: 5414
Được thanks: 824 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Võ lâm oai hiệp truyện - Tiêu Đường Đông Qua - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


12

Không biết trải qua bao nhiêu lâu, môi của Khinh Hàn bắt đầu trắng bệch, tay hắn chậm rãi buông ta ra.

“Trước khi trời sáng ngươi phải lập tức rời Cửu Trọng Thiên, nếu để ta thấy được ngươi, ta nhất định giết chết ngươi.” Nói xong hắn đẩy cửa rời đi, mà ta do bị điểm huyệt nên chỉ có thể nằm trên giường, không cách nào quay đầu nhìn theo bóng lưng hắn.

Sáng sớm Điệp Y đến thăm ta, vừa bước vào cửa nhìn thấy bộ dáng ta thì lập tức hốt hoảng, nhanh chóng chạy tới giúp ta giải khai huyệt đạo, nhìn thấy ta khắp người toàn máu thì lo lắng hỏi ta bị thương ở chỗ nào, có nặng không. Nhìn thấy bộ dạng hớt ha hớt hải của nàng, ta không cách gì khác hơn là không ngừng an ủi, nói máu này không phải của ta. Ai dè, nàng lại ngay lập tức hỏi ta vậy máu này là máu của ai làm ta á khẩu, nói không nên lời.

Điệp Y thấy ta một bộ ngơ ngơ ngác ngác, lo lắng cầm tay ta bả mạch, sợ rằng ta gặp vấn đề gì, sau đó lại vạch vạt áo nhiễm đầy máu, tìm kiếm vết thương. Ngay khi bàn tay Điệp Y chạm vào ngực ta, mang đến cảm giác băng lương thoáng qua, ta có cảm giác tựa như trong tim có khối băng ngàn cân đè nặng, không biết tại sao lại có cảm giác nhói đau đến không thở nổi.

“Điệp Y, ta phải rời khỏi Cửu Trọng Thiên thôi.” Ta cười cười, nhưng trong lòng ta biết vẻ mặt mình bây giờ nhất định là rất thê thảm, so với mếu chắc không khác nhau là mấy.

“Tại sao? Ngươi không phải vẫn chưa tìm ra kim phong ngọc lộ ư?”

“…… Bởi vì, tôn chủ của các ngươi muốn ta phải rời đi ngay lập tức.”

“Không thể như vậy được!” Điệp Y bước tới ngăn cản ta thu thập hành lý nói, “Ngươi không biết mỗi lần ta đem những chuyện xưa ngươi kể cho ta nghe kể lại cho tôn chủ, người có bao nhiêu hứng thú và vui vẻ. Không lý nào người lại muốn ngươi đi?”

Ta chậm rãi cất bước đáp: “Nhưng chính ta đã tổn thương hắn rồi.”

“Cái gì? Nói vậy máu này là máu của tôn chủ ư? Là ngươi làm tôn chủ bị thương? Không thể nào?”

“Việc ta làm…so với gây thương tích cho hắn còn nghiêm trọng hơn”. Ta cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói. Rõ ràng ta là người hiểu rõ nhất Khinh Hàn vô cùng tịch mịch. Nhưng vì hắn quá chói mắt, quá hoàn hảo tới nỗi khiến ta quên đi sự thật đó, sự thật rằng hắn cũng có sự cố chấp và rất dễ dàng bị tổn thương.

“Chủ nhân của các người nhất định rồi sẽ tìm được một người tốt thật tốt, giảng cho hắn nghe rất nhiều chuyện xưa, khiến hắn từng ngày từng ngày đều sẽ rất vui vẻ. Trên đời này nhất định sẽ có một người như thế, một người hoàn toàn có thể hiểu hắn, lý giải hắn, nhất định sẽ có ……”

Nói xong, ta một mình nhanh chóng hạ sơn, không dám một lần quay đầu nhìn lại, ta sợ… sợ rằng chỉ cần mình quay đầu lại sẽ không thể rời đi…

Nơi này từng có một người, hướng về ta vươn tay, nhưng chính ta lại đối với người đó, tại tay hắn lưu lại một vết thương thật dài, thật dài.

Khi ta cúi đầu ủ rũ đi tới giữa sườn núi thì nhìn thấy tử lão đầu ngồi trên bậc đá ngủ gục, nghe thấy tiếng bước chân của ta, hắn ngẩng đầu, lộ ra cái bản mặt nham nhở cùng nụ cười chói lọi cực đỉnh: “Hầy, làm sao vậy? Nhìn qua sao giống như sắp chết đói tới nơi thế?”

Ta bất đắc dĩ cười cười đáp: “Đúng đó, chúng ta mà cứ như vậy hạ sơn không biết tới năm nào tháng nào mới xuống được dưới chân núi nữa. Ngài mà không dùng khinh công tống ta hạ sơn e là đồ đệ ta thật sự chết đói đó!”

Trở lại Tú Vân huyện, ta ôm một dĩa thịt bò ngồi ăn, còn tử lão đầu ngồi ở đối diện ta, cái gì cũng không có đụng vào, chỉ lo ngồi cắn hạt dưa mà lão chính mình mang theo. Rốt cục, đợi ta ăn uống xong xuôi hết rồi, hắn mới mở miệng hỏi ta: “Ngươi có tìm được kim phong ngọc lộ không?”

Ta hơi có chút ngỡ ngàng, mắt nhìn chằm chằm dĩa thịt trống không, uể oải đáp: “Không có, nhưng mà Khinh Hàn có cho ta uống máu của hắn.”

“Thật sao? Vậy là người lời to rồi! Ngươi có biết tại sao Khinh Hàn có nội công thâm hậu như thế không? Bởi vì từ lúc hắn bắt đầu tu luyện nội công tới giờ, hàng năm hắn đều phục dụng kim phong ngọc lộ. Do đó máu huyết của hắn có công dụng còn hiệu quả gấp muời lần kim phong ngọc lộ nữa là!” Tử lão đầu nói một hơi nguyên một tràng dài như thế, mà ta thì vẫn nhìn chằm chằm cái dĩa, không phản ứng.

Một lúc lâu, hắn nói chán chê rồi mới phát giác ra nãy giờ chỉ có mình hắn huyên thuyên không dứt, còn ta thì trầm mặc cúi đầu không có sức sống. Thấy vậy, hắn hung hăng dùng tay chỉ mạnh vào trán ta, kéo linh hồn đang phiêu lãng nơi nào đó của ta trở về thân thể.

“Tiểu Đậu Tử a Tiểu Đậu Tử, có một số việc ngươi nên hiểu. Người ta ai trong lòng cũng luôn ước vọng có người sẽ giúp mình làm một việc gì đó, khiến bản thân có thể vui vẻ suốt đời. Nhưng trên thực tế, đó chỉ là hy vọng mà thôi, ngươi không phải thần thánh, càng không có khả năng chuyện gì cũng làm được, cái gì cũng giúp được cho người ta.”

Ta gật đầu, thở hắt ra một hơi nói: “Ừm, cũng đúng. Ta sẽ cố gắng không nghĩ tới nó nữa.”

Kết quả, buổi tối đó ta ôm gối ngủ thẳng, không thèm suy nghĩ gì nhiều cho mệt óc nữa. Sáng hôm sau, khi ta còn chưa có tỉnh ngủ, cửa phòng đột nhiên bị ai đó mở toang, nghe “Bang” một tiếng rõ to.

Ta dụi dụi hai mắt, lơ mơ nhìn về phía cửa, bật người kêu to lên: “Quỷ a! Sư phó cứu mạng!”

“Nói cái gì đó! Tiểu tử thúi! Trên đời này làm gì có …… Á quỷ! Tiểu Đậu Tử cứu mạng!” Ngay lập tức, trên mặt tử lão đầu hiện lên năm dấu ngón tay đỏ ửng rõ mồn một sau tiếng “Chát!”.

“Tử lão đầu! Ngươi nói cái gì hả? Lão nương ta có điểm nào giống quỷ chứ?” Nhìn một cái, kẻ mới đến trên mặt đầy nếp nhăn, đã thế còn có cả một lớp phấn dày cộm, thoạt nhìn cứ như cái mặt nạ sứ nứt nẻ….thấy mà ghê, y như ma vậy. Lại thêm đôi môi tô chi mà đỏ chót, trên mặt chỉ có mỗi đôi mắt là có điểm khác biệt, màu đen – màu đen nổi trên màu trắng, cách phối màu cực kỳ hiệu quả. Muốn nói có bao nhiêu kinh dị thì có đủ bấy nhiêu kinh dị à~

“Sư …… sư muội?” Tử lão đầu xoa xoa gương mặt, vẻ mặt còn chưa hết ngỡ ngàng.

Quỷ kia, à không, vị “Sư muội” kia đi đến trước giường hai ta, liếc mắt nói: “Sư huynh – có phải ngươi đang nghĩ cứ mỗi lần nhìn thấy ta thì đều bị ta làm cho kinh hãi không lần nào giống lần nào?”

“Á …… có …… có chứ….kinh hãi lắm ……” Tử lão đầu mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, lắp bắp.

Kinh hãi đến nỗi ta có cảm giác như não bị trúng phong, thiếu điều muốn đột quỵ ngay lập tức. Trước mắt như nhìn thấy chính mình đang nằm trong cỗ quan tài tối đen, còn bên ngoài thì nghe vị mục sư đáng kính nhẹ giọng trìu mến nói “Con à, con đã về với Chúa rồi đó”.

Khi đầu óc ta còn đang bận phiêu dạt tới tận Thái Bình Dương (chưa gì đã nghĩ tới cảnh chết mà lị) thì tử lão đầu đẩy mạnh ta về phía lão thái bà kia, còn lão thì chuồn lẹ: “Đồ đệ, giao lại cho ngươi đó, sư phó đi trước một bước đây!”

“Sư huynh – nhân gia vất vả lắm mới tìm được ngươi mà -” lão yêu bà quăng ta lại trên giường, đuổi theo lão già kia, tình cảnh cực kỳ giống mấy cảnh hài kịch tình nhân rượt đuổi nhau trên sân khấu.

Tử lão đầu! Ngươi như vậy bỏ chạy, ta sau này biết đi đâu tìm ngươi đây?

Ta tại trong phòng đi tới đi lui lo lắng, suy nghĩ, đột nhiên nhìn thấy được bọc hành lý của tử lão đầu để lại, vừa mở ra nhìn, ta không khỏi con mắt sáng rỡ. Trời ơi, một xấp ngân phiếu dày thật dày, xem ra ngày tháng sau này của ta không cần phải lo nữa rồi, tranh thủ hưởng thụ thôi!

Đi, phải đi nhanh mới được, tay ôm ngân phiếu, ta nhanh chóng thu thập hành lý rời khỏi đó.

Trên đường cái nhộn nhịp đông người, ta vui vẻ tay cầm xâu thịt cừu nướng vừa ăn vừa đi dạo, hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp khó có được. Đột nhiên trong lúc đó, từ một tửu quán bên đường, một bóng dáng màu đen từ trên lầu nhảy xuống chặn đường, làm ta sợ tới nỗi thiếu chút nữa là chết vì mắc nghẹn.

“Các hạ chính là Tàm Đậu, mọi người thường gọi là Đậu Tử?” Hắc y nhân ánh mắt sắc bén, mặc dù hắn xưng ta là các hạ, nhưng trong ngữ điệu không có lấy nửa điểm kính trọng.

Ta cười cười: “Đại gia, ngài nghĩ là có người mang tên buồn cười như vậy ư?” Sau đó ta bắt chước con cua, không đi thẳng mà ngoặt ngang, tránh xa hắn ta ra. Nhưng ai dè, lại bị đối phương không chút nào lưu tình chụp lấy bả vai giữ lại.

“Nếu là một tiểu khất cái bình thường, tại sao trên lưng lại đeo kiếm?”

“Đại gia à ……” Ta nhăn nhó vì bả vai bị hắn nắm đến đau điếng tựa hồ nghe kêu răng rắc, “Ta là khất cái mà, rất dễ bị người ta khi dễ, vác theo thanh kiếm chỉ là để dọa người thôi, có cái gì kỳ quái đâu?”

Đối phương cười lạnh: “Nếu chỉ là thanh kiếm bình thường thì không nói làm gì, nhưng hết lần này tới lần khác rõ ràng trên lưng ngươi lại là ‘Vô Tà’, bảo kiếm do Đế Hạo sở chú!”

“Đại gia? Ngài có đúng hay không nhìn lầm rồi? Ta chỉ là một tên tiểu khất cái, làm gì có cơ hội quen biết một đại nhân vật như thế kia chứ?”

“Đừng giả vờ nữa, tin tức của Túc Thiên Các từ trước tới nay không bao giờ sai.”

Ta trong lòng sửng sốt, khốn kiếp, Dạ Lưu Hiểu, đồ hèn hạ tiểu nhân, lão tử ta một ngày nào đó nhất định sẽ làm thịt ngươi.

– Vị hoàn đãi tục –




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.10.2017, 21:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 18:32
Bài viết: 5414
Được thanks: 824 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Võ lâm oai hiệp truyện - Tiêu Đường Đông Qua - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


13


“Nhìn bộ dáng của ngươi đến kiếm còn không biết dụng thì dựa vào cái gì có thể giữ thanh thần binh này?” Hắc y nhân nắm áo ta, ném ta vào giữa không trung.

Dù gì cũng chết, gia gia ta liều mạng à! “Còn nhìn ngươi ngay bộ dáng làm người cũng không được thì dựa vào cái gì luyện kiếm?”

Trong mắt hắc y nhân chợt lóe lên phẫn nộ, huơ kiếm hướng ta đâm tới, ta nhắm mắt lại, căn cứ vào tốc độ xuất kiếm của hắn, chắc ta cũng sẽ không phải chịu nhiều thống khổ lắm.

Ngay khi ta quyết định anh dũng hy sinh, bên tai chợt nghe một tiếng “Keng”, kiếm trong tay hắc y nhân bay ra ngoài, cắm thẳng tắp vào giữa một cột trụ, đến chuôi cũng không thấy.

“Đế…. Hạo….” hắc y nhân lẩm bẩm.

Ta mở mắt, nhìn hắc y nhân kia đang ngẩng đầu, mắt mở còn to hơn so với mắt trâu nữa.

“Chuyện gì vậy?” suy nghĩ của ta có chút không theo kịp diễn biến. Không để ý tới việc mình chân không chạm đất, được ai đó ôm đỡ từ sau lưng.

Đằng sau tai nghe được âm thanh chiết phiến xếp lại, một thanh âm ôn hòa vang lên: “Kiếm Thần quả nhiên là Kiếm Thần, đã đạt tới ngự khí hóa kiếm.”

Ta được thả xuống, xoay người lại thì thấy Dạ Lưu Hiểu mặt cười tươi rói chỉ chỉ phía trên. Ta nhìn theo hướng cây quạt hắn chỉ, không khỏi giật mình. Trên đỉnh Tụy Tô Các cách đó vài chục trượng, người đó vẫn bạch y phiêu dật, như cỗ băng ngạo nghễ, áp lực vô hình khiến kẻ khác không thể không cúi đầu thuần phục.

“Ta cho tới bây giờ sẽ không chọn sai chủ nhân cho kiếm của ta.”

Vừa dứt lời, ta một bên nghe thấy thanh âm nuốt nước miếng của vị lão huynh hắc y, trong lòng cực sướng, cho ngươi biết thế nào là lợi hại!

“Một tháng sau, tại dốc Lạc Hà, ngươi cùng Tàm Đậu quyết phân thắng bại. Nếu ngươi thắng thì Vô Tà là của ngươi. Đế Hạo ta sẽ tự thông cáo thiên hạ.” Lời của hắn vừa uy nghiêm vừa có chút không thuộc về thế gian làm người khác mang một loại ảo giác như vừa bừng tỉnh sau cơn mê.

Đế Hạo xoay người, khinh công của hắn cũng tuyệt đỉnh không thua gì kiếm thuật, bởi vì khi mọi người định thần lại thì hắn đã tựa như chưa từng xuất hiện tại đây.

Lão huynh hắc y kia quay lại nhìn ta nói: “Một tháng sau, dốc Lạc Hà, quyết tranh thắng bại.” Sau đó ra bộ tiêu sái nhảy lên nóc nhà, cố ý hướng ta phô triển võ công, từng bước như muốn đạp nát mỗi viên ngói dưới chân hắn. Nếu mà ở thế giới của ta, hắn còn lâu mới thoát khỏi tội phá hoại tài sản công dân!

Chuyển thần lại, ta không nhịn được điên cuồng ôm đầu: “Làm sao bây giờ! Làm sao bây giờ! Làm sao bây giờ!”

Dạ Lưu Hiểu ở phía sau ra vẻ cao nhã phe phẩy quạt: “Hắc Tùng kiếm khách, ra tay nhanh, độc, chuẩn. Trên bảng xếp hạng giang hồ có thể xem là hảo thủ, kiếm thuật đứng thứ năm mươi. Tàm Đậu hiền đệ không cần lo lắng, cao thủ lợi hại hơn hắn còn nhiều lắm!”

Ta quay phắt lại chỉ vào mũi hắn mắng to: “Tên hỗn đản nhà ngươi! Gian thương! Nếu không phải ngươi để lộ tin tức ta có Vô tà ra ngoài, ta hôm nay sao lại bị thê thảm như vậy chứ? Có là hảo thủ hay cao thủ cũng mặc, lão tử đây căn bản không biết kiếm thuật!”

“Không đâu~” Dạ Lưu Hiểu vừa cười vừa khoát tay lên vai ta, ra bộ dáng ca ca nói, “Sẽ có người tự đến dạy kiếm thuật cho ngươi.”

Ta hung hăng dằng tay hắn ra: “Làm gì có chuyện đó? Chẳng lẽ tên khẩu phật tâm xà bụng một bồ dao găm nhà ngươi này muốn dạy ta kiếm thuật? Ta thà tìm một gốc cây treo cổ tự vẫn còn hơn!”

“Huynh đệ, ngươi vậy là không đúng rồi,” nụ cười của Dạ Lưu Hiểu bây giờ nhìn thế nào cũng âm hiểm khôn lường, “ta tuy là bán tin tức của ngươi cho Hắc Tùng kiếm khách, nhưng không phải ta cũng đã sai người thông tri cho Đế Hạo chạy tới giải vây cho ngươi sao?”

“Giải vây? Ngươi xem hắn giải cái gì cho ta? Hắn làm ra cái hẹn quyết đấu “giùm” ta, ai bạn ai thù chẳng lẽ tự ta không biết sao?”

“Bằng hữu hay địch nhân gì của ngươi ta không biết, nhưng ta biết một việc.” Vẻ mặt chân thành của Dạ Lưu Hiểu khiến ta tự nhiên có một loại cảm giác tín nhiệm. “Đó chính là, Đế Hạo tuyệt đối sẽ không để cho ngươi xảy ra chuyện gì.”

Nếu ngươi trong lòng đối với ai đó nói hắn là tên lừa đảo một ngàn lần thì hắn chắc chắn là một tên lừa đảo!

Ta đứng tại một mảnh đất trống, cỏ non theo gió dập dờn bãi động từng đợt từng đợt, cách đó không xa là Đế Hạo cầm kiếm đứng đối diện đợi ta.

“Ta sẽ truyền thụ Lưu Vân Phân Thủy kiếm cho ngươi.”

Ta ngây ngốc gật đầu.

“Ngươi hãy nhìn cho kỹ.” Vừa dứt lời, Đế Hạo phi thân, lúc đáp xuống thì tung ra nhất kiếm, tưởng rằng kiếm chiêu vừa ra, thế kiếm không cách nào đỡ được thì thân kiếm lại ngay tại không trung xảo diệu xoay chuyển, động tác mềm mại uyển chuyển nhưng lực độ mạnh mẽ, cảm nhận được kiếm khí khiến ta ngẩn người đến không dám hô hấp.

Sau hơn mười chiêu, kiếm thu về trong vỏ, cỏ cây ngã rạp, khí thế vẫn còn dư âm tồn đọng.

Đế Hạo khôi phục tư thế đứng thẳng lúc đầu, nói: “Ngươi nhìn rõ rồi chứ?”

Ta nuốt nước miếng một cái, rất muốn trả lời hắn là dù nhìn ra được tư thế của ngươi nhưng ta thật sự không thể nào thấy rõ kiếm pháp của ngươi. Thế nhưng chính cái câu “Ngươi nhìn rõ rồi chứ?” có cảm giác quá áp bức, khiến ta dù muốn mở miệng trả lời lắm cũng không thể.

“Ây da ây da!” Dạ Lưu Hiểu đằng sau lại bắt đầu phe phẩy quạt, “Tại hạ thật ra đã thấy rõ rồi, chỉ là vị tiểu huynh đệ này trước kia chưa từng tập qua kiếm thuật, lại vừa tiếp xúc kiếm pháp tinh diệu như thế, trong chốc lát sao có thể tiếp thu được chứ?”

Ta một mặt ngạc nhiên tại sao Đế Hạo lại để Dạ Lưu Hiểu đến xem mình truyền thụ kiếm pháp, như vậy không phải là để tuyệt học của mình cho hắn học lỏm hết rồi sao? Mặt khác ta lại mừng thầm vì may mắn là Dạ Lưu Hiểu đã nói ra những lời mà căn bản ta không dám nói.

Đế Hạo chậm rãi đi tới, “Cầm kiếm lên đi, ta giúp ngươi.” Dứt lời, một tay cầm cổ tay ta, một tay ôm eo ta, chưa hoàn lại tinh thần thì thân thể ta đã theo hắn chuyển động. Mặt hắn ở rất gần, cơ hồ chỉ hơi quay đầu nhìn thì ánh mắt kiên định kia sẽ ngay tức khắc đập vào tầm mắt ta, ta kinh hoảng nhanh chóng thu hồi ánh mắt của mình, tâm như thể có tật giật mình mà đánh trống kịch liệt.

“Đừng quá coi trọng hình thức, chú tâm tiếp thu kiếm ý.” Lúc Đế Hạo giúp ta luyện kiếm đều mấy lần nói như thế.

Kiếm ý? Đại ca à, tiểu thuyết võ hiệp ta không phải không có xem qua, nhưng mà “ý” của trò này thật sự là không thể lĩnh hội, có kẻ hữu duyên thì trong nháy mắt sẽ hiểu được, chỉ là cuộc đời có chút đen bạc, có thể đút lót tí đỉnh để ông trời mở một cánh cửa cho qua ải hay không còn chưa biết chắc à? Nếu xui xẻo thì coi như vô duyên rồi.

Lúc tư duy chạy lạc của ta trở về, ta đột nhiên cảm giác lưng cùng cổ tay có chút nóng, đầu nhẹ ngẩng lên xấu hổ liếc nhìn cằm Đế Hạo, cũng đúng thôi, trời nóng như vậy, cho dù là Kiếm Thần cũng biết xuất mồ hôi chứ bộ?

Hắn nhẹ nhàng buông lỏng tay của mình, hơi cúi đầu, ánh mắt đã trở nên nhu hòa, ẩn dưới hàng mi dài mảnh càng toát ra ảo giác thoát ly thế tục, “Ngươi tự mình luyện một lần xem.”

– Vị hoàn đãi tục –



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.10.2017, 21:14
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 18:32
Bài viết: 5414
Được thanks: 824 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Võ lâm oai hiệp truyện - Tiêu Đường Đông Qua - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


14


Ta dựa theo trí nhớ của mình đem toàn bộ kiếm pháp luyện lại.

Ta thừa nhận, ta vung kiếm có chút chậm, động tác không chuẩn lắm, mà cũng không đẹp mắt, nhưng tên Dạ Lưu Hiểu đáng chết, ngươi cũng đâu cần đứng một bên cứ “Chậc chậc…” đả kích tâm linh yếu ớt của ta kia chứ!

“Ngày mai tiếp tục.” Đế Hạo đơn giản nói như thế rồi quay lưng rời đi.

Gần tối, ta lê tấm thân mệt nhoài trở về khách ***, lúc ăn cơm, Dạ Lưu Hiểu gọi một bàn thức ăn, vừa nhâm nhi tận hưởng rượu ngon vừa nhìn bộ dáng sói nuốt hổ vồ của ta.

“Tại sao ngươi lại đi cùng với Đế Hạo?” Ta một miệng đầy thức ăn hỏi, hướng vào tên tiểu nhân đó mà “văng miểng”. Dạ Lưu Hiểu không hổ là cao thủ nhất lưu trong chốn võ lâm, chiết phiến ưu nhã huơ lên vài cái đã hóa giải “thế công” của ta không còn chút dấu vết nào.

“Túc Thiên Các đem tin tức ngươi sở hữu Vô Tà bán cho Hắc Tùng kiếm khách, ta đương nhiên sẽ không ngoảnh mặt làm ngơ nhìn huynh đệ gặp nguy, cho nên lập tức thông tri cho Đế Hạo. Dù gì, hắn cũng đã đồng ý dạy kiếm pháp cho ngươi rồi, huynh đệ, ngươi đây đúng là nhân họa đắc phúc đó!” Hắn cười cười ôn văn nho nhã như thường lệ.

Ta cười lạnh: “Thật sao? Ngươi cho ta mới lần đầu tiên biết ngươi à?”

“Ừ thì… ta tình cờ gặp Đế Hạo, nói cho hắn biết ngươi đang gặp nguy hiểm, hắn hỏi ta ngươi ở đâu, thế là ta bảo còn phải xem hắn nguyện ý đem cái gì ra để mua tin tức của ngươi.”

“Tên ~ gian – thương này~ Ta đã nói ngươi làm gì mà có hảo tâm kia chứ!” Ta bây giờ phẫn nộ chí cực.

“Đúng, đây là lý do tại sao hắn lại chịu cho ta đứng một bên xem Lưu Vân Phân Thủy kiếm.” Sau đó Dạ Lưu Hiểu liếc nhìn ta, cười thâm ý, “Nhưng mà Tàm Đậu này, ngươi không thắc mắc tại sao Đế Hạo lại muốn dạy ngươi kiếm thuật ư? Đế hạo mười bốn tuổi thì đã nổi danh giang hồ về kiếm pháp, mà Lưu Vân Phân Thủy kiếm chính là tuyệt học thành danh của hắn.”

“Hắn tống Vô Tà cho ta, đương nhiên hy vọng ta giữ nổi thanh kiếm để khỏi đánh mất mặt mũi của hắn rồi.”

“Ngươi không thể suy nghĩ theo một hướng khác sao.” gương mặt Dạ Lưu Hiểu có chút nham hiểm, trong nụ cười hàm chứa thâm ý khó dò, “Hắn tặng ngươi hãn thế thần binh, dạy nguơi tinh tuyệt kiếm pháp, cũng có thể xem là một loại phương thức để bảo vệ ngươi.”

Ta chớp chớp mắt: “Giả thiết của Dạ các chủ nghe ra thật khiến tâm tình người ta khoái trá, vậy đợi một tháng sau, nếu huynh đệ ta đây còn giữ được cái mạng nhỏ này, lúc đó ta sẽ vui lòng nguyện ý tin vào tài phán đoán của các hạ.”

Tâm tư của Đế Hạo, giống như giả thiết Goldbach trong vương quốc số học …, ngươi biết vấn đề đó, nhưng đừng hòng chứng minh được kết quả.

Nửa tháng sau đó, dưới sự chỉ dẫn của Đế Hạo, ta tiếp tục luyện tập Lưu Vân Phân Thủy kiếm. Nghĩ thử xem, người bình thường, trong nhiều ngày chuyên chú làm cùng một việc như vậy, lại không có chút tiến bộ nào, ngươi sẽ như thế nào?

Đương nhiên là phiền chết được!

Tự ta có thể cảm nhận được sự kiên nhẫn của mình đang từ từ bay mất, kiếm từ lòng bàn tay ướt đẫm, đầy mồ hôi của ta vuột ra ngoài, bay thẳng về hướng Đế Hạo, mà hắn chỉ nhẹ nhàng giơ tay một cái là bắt được thanh kiếm kia.

Ta đứng tại chỗ thở hổn hển, thầm nghĩ sao cũng được, ngươi tốt nhất lại đây nhất kiếm chém chết ta cho xong.

Cái đầu cúi thấp của ta có thể thấy được đôi giày trắng tinh không nhiễm một hạt bụi kia của Đế Hạo đã trạm trước mặt ta, cảm giác tay hắn chạm vào mái tóc đẫm mồ hôi của ta, nhẹ nhàng vuốt ve và nói: “Tuy cùng một bộ kiếm pháp nhưng người dùng khác nhau thì cảm giác và uy lực cũng khác nhau. Hôm nay tập đến đây thôi, ngươi đi nghỉ ngơi đi.”

Ta giống như thu được đại xá thi ân, thở phào nhẹ nhõm.

Trở lại khách ***, ăn xong một bữa no nê tự nhiên cảm giác áy náy trỗi dậy. Có lẽ, người thật sự mệt mỏi không phải chỉ có ta, Đế Hạo đứng một bên nhìn ta luyện tập chắc còn uể oải hơn, bởi vì ta đây thật sự chẳng phải là một đệ tử thiên phú hay kỳ tài học võ.

Ta ngồi trong bồn tắm rửa, nghĩ thầm mình cũng nên giải phóng một chút áp lực, vì vậy bắt đấu mở miệng rống: “Sông lớn chảy về đông, nhìn trời tìm sao bắc đẩu a!…. Gặp chuyện bất bình một tiếng hống a! Phải ra tay thì cứ ra tay!” Đột nhiên nghe thấy bên ngoài phòng có thanh âm vật gì từ trên cây té xuống, ta mở cửa sổ thò đầu ra nhìn, thì ra là một em chim non đang run lẩy bẩy miệng sùi bọt mép dưới tàng cây.

Hứ! Đâu cần khoa trương như vậy chứ! Ta buồn bực dùng khăn nghịch nước, phát hiện lúc ta dùng khí lực càng lớn thì chiếc khăn từ mặt nước bắn ra xoáy càng lợi hại. Đột nhiên nghĩ nếu khi ta xuất kiếm càng dùng sức thì lúc bị đối phương chống trả, phản lực cũng sẽ càng lớn, mà bộ kiếm pháp này tên là “Lưu Vân Phân Thủy”, mây lưu chuyển tự nhiên trên bầu trời, theo gió mà động. Còn ta khi gặp địch nhân, tự nhiên muốn cùng đối phương chiêu tiếp chiêu ứng phó, dùng cương đối cương, miễn cưỡng ngoan cố muốn đi nghịch lộ, chỉ biết hao phí khí lực bản thân. Thủy vốn vô hình, ngộ viên tắc viên ngộ phương tắc phương, huơ đao chém xuống cũng không cách nào chặt đứt dòng chảy, không bằng thuận thế mà đi. Ta cười vui vẻ, nhớ lại Đế Hạo từng muốn ta chú ý đến lực của ngón tay cùng cổ tay, vì vậy ta thử vụt mạnh chiếc khăn vào trong nước, âm thầm đem nội lực truyền vào, sau đó mạnh rút về, dòng nước dọc theo đường xoắn của chiếc khăn bắn ra.

Ta tựa hồ có chút thông suốt rồi.

Bỗng chốc, ta nghe được “Ầm~” một tiếng, bồn tắm gỗ nổ tung, ngay tức khắc có người đẩy cửa vào hỏi “Làm sao vậy?”

Ta ngẩng đầu, hóa ra là Đế Hạo, rồi nhìn lại chính mình, quẫn đến độ ta chỉ muốn tìm một khối đậu hủ đập đầu tự tử mà thôi (Đậu hủ mà tự tử chết được thì ta cũng khâm phục ta luôn, thế mới nói, ta “quẫn” đến độ nào). Ack, ta trên người cái gì cũng không có, hoàn toàn trong trạng thái “thoát y” ngồi trên mặt đất, nhưng quan trọng nhất chính là ta vẫn đang dạng hai chân, cả tiểu đệ đệ đều bị phô ra trước bàn dân thiên hạ mất rồi!

Đừng! Van ngươi đừng có lại đây! Ta nhắm mắt vái thầm.

Đế Hạo vẫn chậm rãi đi tới, từ một bên nhặt y phục để thay của ta lên, khoác trên vai ta nói: “Lúc dạy ngươi kiếm pháp thì ta phát giác nội lực trong cơ thể ngươi rất sung mãn nhưng lại không biết cách khống chế, lần sau khi tắm rửa nhớ phải cẩn thận.” Sau đó xoay người rời đi.

Ta đột nhiên nhớ đến lúc mình uống máu của Khinh Hàn, thứ còn quý hơn cả kim phong ngọc lộ…. Khinh Hàn, không biết hắn bây giờ thế nào? Ta cười khổ, tại sao lại còn muốn nhớ tới hắn chứ? Các ngươi có lẽ đều cùng một loại người.

Sáng sớm ngày hôm sau, không thấy Đế Hạo đến chỗ ta luyện kiếm, vì vậy ta tự mình dựa vào những suy nghĩ lúc tắm ngày hôm qua tiến hành luyện tập, không ngờ càng luyện càng thuận lợi.

Lưu vân phân thủy, không phải mỗi lần ra chiêu đối với kẻ địch thì dụng hết toàn lực, giống như khi Đế Hạo múa kiếm ngày đó, rõ ràng khí thế mãnh liệt, nhưng khi thu kiếm vẫn còn dư lực. Thuận thế mà phát, dùng lực chế lực.

Đến tối, Đế Hạo vẫn không xuất hiện, lẽ nào tại đệ tử học nghệ không xong ta này khiến hắn hoàn toàn mất kiên nhẫn rồi sao?

Trở lại khách *** thì nhìn thấy Dạ Lưu Hiểu ngồi trong đại sảnh, toàn thân phảng phất dư vị yên chi ngọc phấn, ta nhịn không được giễu cợt hắn: “Đi phong lưu hưởng thụ khoái lạc mà cũng không thèm nhớ đến kêu bằng hữu một tiếng nữa!

– Vị hoàn đãi tục –



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 87 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o và 98 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.