Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 

Bạn trai chuẩn 5 sao - Hồng Táo

 
Có bài mới 26.01.2018, 19:58
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 27.06.2017, 21:31
Bài viết: 1577
Được thanks: 3625 lần
Điểm: 11.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bạn trai chuẩn 5 sao - Hồng Táo - Điểm: 11
Chương 14.3

A Thành nhìn tôi, rồi lại nhìn A Long, hình như đã hiểu ra nở nụ cười rất tươi.

“Anh rể? Xem ra vị trí của anh đã tăng lên rồi, Trương Thái Phụng, là em nói A Long gọi anh như vậy phải không? Có phải em muốn con gái chưa chồng khắp thôn này biết được anh là người nhà em, muốn bắt nạt anh hả?”

Tôi trừng mắt nhìn anh ta: “Trong thôn này, anh muốn ai thì đi tìm người đó đi!”

A Thành lại cười: “Giống như trong tiểu thuyết em viết ấy hả, cái gì mà miệng nói vậy, trong lòng lại nghĩ khác? Em xem em, còn nắm tay anh thì nói anh làm sao đi tìm người khác?” Nói xong anh thuận thế ôm tôi vào lòng.

Sau đó anh vui vẻ vuốt tóc tôi, xuôi xuống vành tai, nhẹ nhàng hôn tôi.

“Được rồi, anh là người nhà em rồi. Anh mới không thèm nhìn người khác đó.”

“Còn nữa, mấy ngày trước anh hi sinh nhan sắc đi tìm vốn đầu tư, một thời gian nữa sẽ có các xí nghiệp đến tham gia và hỗ trợ các máy móc cũng như sản phẩm nông nghiệp, ngoài ra, giá trị thương mại của táo chua cũng được khai thác, anh sẽ tìm cách thiết lập sơ bộ dây chuyền sản xuất; về chuyện nuôi heo, bầy heo này năm nay chắc chắn sẽ xuất chuồng, không những con nít trong thôn mà đến người dân cũng sẽ có thịt heo ăn.”

A Thành trìu mến nhìn tôi.

“Trương Thái Phụng, hai chúng ta cũng ở đây được một thời gian rồi, công chuyện trong thôn cũng đã đi vào quỹ đạo, rất nhiều việc anh đã giao lại cho A Long và Vương Miêu Miêu, chờ khi các thiết bị nông nghiệp nhập về, mọi người sẽ học cách dùng, khi đó chúng ta cũng hết việc để làm. Giai đoạn đầu bỏ công sức như vậy là ổn rồi, những thứ về sau, chúng ta cũng nên từ từ buông ra.”

Tôi kinh ngạc hỏi: “Ý của anh là?”

“Ý của anh là, khi nào em mới theo anh trở về? Anh biết lúc trước em trốn tránh anh, một phần vì cống hiến cho thôn, một phần vì muốn lánh mặt khỏi giới truyền thông, nhưng đến giờ, chuyện đó cũng đã dần qua đi, chẳng lẽ em định ở lại đây cả đời sao? Còn nữa, khi nào em mới chịu về gặp gia đình anh? Anh vì em mà phiêu dạt ở thôn này cả mấy tháng trời, trong nhà mà biết anh xuống cấp như thế này, em phải chịu trách nhiệm đấy! Chẳng lẽ để anh một mình cô đơn trở về cho họ cười chê sao?”

Tôi hơi do dự. Thực ra, ở trong thôn được một thời gian rồi, trừ chuyện khó thích ứng lúc đầu, về sau mỗi ngày đều lao động cần mẫn, vô cùng bận rộn. Tuy cuộc sống vật chất không bì kịp thành phố, nhưng nơi này lại đơn giản, thiết thực, không có đua tranh, đấu đá, không có giả tạo chiêu trò, một người như Vương Miêu Miêu kia cũng có thể đố kỵ một cách bộc trực, đơn giản, thẳng thắn, không có tâm địa, âm mưu.

A Thành thấy tôi không trả lời liền trở nên sốt ruột: “Trương Thái Phụng, em định không quay trở về thật à? Như thế sao được! Phía truyền thông sắp viết bài về việc anh cam tâm tình nguyện vì em mà về nơi nông thôn này, bây giờ một mình anh lẻ loi trở về thì làm sao tồn tại trong xã hội này được nữa!”

“Sắp sửa viết bài? Vậy tin tức là do anh tiết lộ phải không, để người ta cố ý đăng sao?”

“Đúng vậy! Vậy thì có làm sao, em cũng đã dùng đến chức danh “anh rể” để đối phó với anh, anh cũng phải chuẩn bị trước gì để tự vệ, hơn nữa, anh biến mất lâu như vậy, những người hậu thuẫn anh cũng sốt ruột lắm rồi. Bây giờ tin đồn ngập trời, có người nói anh bị tai nạn xe cộ, biến thành người thực vật, bỏ lại thị phi sau lưng mà xuất gia tu hành, còn nói năng lực đàn ông của anh có vấn đề nên đã ra nước ngoài trị liệu, kiểu gì cũng có, anh phải trốn thôi!” A Thành thành thực thừa nhận, lại nhìn tôi chớp chớp mắt, “Hơn nữa, Trương Thái Phụng, đẹp trai cỡ như anh đây, nếu vẫn chưa có ai tuyên bố quyền sở hữu thì chiến tranh giữa phụ nữ sẽ bùng nổ đó! Em ngoài chuyện nuôi heo làm giàu thì còn phải giúp nữ giới tránh cuộc nội chiến này cũng là sứ mệnh cao cả đấy.”

“…”

“Tóm lại em hãy suy nghĩ thêm đi, haizz, lại đến giờ đi cho heo ăn rồi, anh đi đây!”

Cũng thật trùng hợp, anh ấy đi chẳng bao lâu, tôi lại đón tiếp thêm một vị cố nhân.

Lúc Marvel đứng trước mặt, tôi thật sự không cách nào tin nổi anh ấy có thể lặn lội đường xa đến tận thôn nhỏ này.

Tuy mệt mỏi nhưng tinh thần và sắc mặt anh ấy tốt hơn rất nhiều so với thời gian ở Los Angeles.

Anh chỉ tùy tiện sách theo một ba lô nhỏ, mỉm cười nhìn tôi.

“Văn Học, lâu rồi không gặp em.”

Tôi ngạc nhiên hớn hở chạy đến vỗ vai anh: “Sao lại đến tận đây? Cũng không thèm báo trước với em.”

Từ sau khi bị liên lụy vào sự kiện “Bạch Đinh”, tôi không muốn truyền thông có cơ hội khai thác thông tin nên càng tránh né, chấm dứt hoàn toàn liên lạc với Marvel. Chuyện sau này dần dần cũng theo ý tôi, những đàm tiếu về Marvel cũng lắng xuống, thời gian sau đó nữa, tôi trốn về thôn nuôi heo. Ở đây tín hiệu không tốt, nên trừ A Lâm ra, tôi gần như cắt đứt với cả thế giới.

Lúc này Marvel với dáng vẻ vui tươi đứng trước mặt, tôi thực sự vô cùng cảm kích. Thế nhưng tất cả những lời muốn nói cuối cùng chỉ còn lại một câu: “Gần đây anh khỏe không?”

“Xin lỗi, những chuyện trước đây đều là lỗi của em, khiến anh gặp không ít phiền phức.”

Marvel ngược lại chẳng hề để tâm: “Không sao cả, thực ra anh nên cảm ơn em mới đúng, cảm ơn em đã giúp anh nhìn rõ bộ mặt của rất nhiều người bên cạnh, qua chuyện lần này, cũng coi như đoạn tuyệt với mấy mối quan hệ không chút giá trị.”

Tôi vừa nói, vừa đưa Marvel vào trong gian nhà duy nhất tạm coi được.

“Em đi nấu chút nước nóng.” Tôi hơi khó xử, “Điều kiện ở đây không được tốt lắm, anh đừng để ý nhé.”

Marvel vừa vào phòng đã nhìn quanh một lượt, thái độ có chút cẩn trọng và yên lặng.

“Thì ra đây là nơi em từng sống.” Anh nhìn nền đất không mấy bằng phẳng, ánh mắt ngơ ngẩn.

Tôi bưng nước lên cho anh: “Sao lại đến nơi này?”

“Anh sắp đi Mỹ rồi.”

“Hửm?”

Marvel nhìn tôi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng có chút lo lắng.

“Văn Học, anh sắp đi Mỹ rồi, cũng sẽ không quay về nữa. Chuyến bay ngày kia đó.” Anh nhìn sâu vào mắt tôi, lặp lại một lần nữa.

“Tuy cuộc thi ở Los Angeles anh không thể tham gia, nhưng có lần anh tình cờ đánh đàn trong một nhà hàng, một người trong giới dương cầm đã nghe thấy, ông ấy liên lạc với anh, có ý muốn nhận anh làm học trò, cho nên sau này anh sẽ phát triển ở Mỹ.”

Tôi nhìn Marvel, bao nhiêu cảm xúc trộn lẫn, anh cười nói: “Em đừng như vậy, đâu phải đi vào chỗ chết chứ. Anh sẽ chú tâm phát triển sự nghiệp ở Mỹ, trong thời gian ngắn có lẽ sẽ không về nước. Nhưng nếu em muốn gặp anh, anh vẫn có thể xuất hiện.”

Tôi vừa định nói thì tiếng chuông điện thoại làm gián đoạn.

“Là điện thoại của A Lâm.” Tôi nhìn điện thoại, cười với Marvel, “Xin lỗi, anh đợi một chút nhé, tín hiệu ở đây không được tốt, không biết A Lâm có chuyện gì gấp không.”

Marvel gật đầu.

Thế nhưng vừa nhận điện thoại thì tôi đã hối hận. Tôi lại quên mất A Lâm là người không có chuyện thì không tìm đến, cuộc điện thoại này lại chỉ là một cuộc nói chuyện phiếm.

“Văn Học à, tớ nói cậu nghe, Marvel và Văn Âm đã chia tay rồi! Tớ vừa nhận được tin nội bộ! Ahahahah! Marvel cuối cùng đã cải tà quy chính, trở lại làm người, ahahahah! Nhưng Văn Âm đúng là quá quan trọng địa vị, khi đó Marvel đang bị dư luận tấn công, lại thêm việc không thể tham gia cuộc thi ở Mỹ, con bé bị phát triển sự nghiệp của bản thân liền chủ động đề nghị chia tay! Nhưng chuyện ấy đối với tớ lại chẳng khác nào trong họa có phúc nhỉ? Ha ha, tuy rằng thực tế là Marvel bị người ta bỏ nhưng sao tớ thấy vui thế này?”

Có lẽ A Lâm đang phấn khích quá mức trước tin tức Marvel độc thân trở lại, thế nên chất giọng cô nàng trong điện thoại cũng đặc biệt lớn, ngay cả loa ngoài không cần mở thì âm lượng đó cũng đủ để Marvel nghe rõ từng câu từng chữ.

Tôi hơi khó xử.

A Lâm cực kì kích động: “Ây da, tốt quá rồi! Cậu có còn nhớ năm ngoái chúng ta cùng đi xem quẻ không, quẻ nói năm nay tớ có vận đào hoa. Cậu thấy đúng không! Cậu có A Thành của cậu, anh ấy đối với cậu cũng rất tốt, vì cậu mà người thừa kế đời thứ hai cũng biến thành trùm nuôi heo rồi; bây giờ Marvel cũng độc thân trở lại, phải chăng mùa xuân của tớ cuối cùng cũng đến rồi không? Cậu nói xem nửa cuối năm này chúng ta có thể tổ chức được một lễ cưới bốn người không, sau đó bốn người cùng nhau đi hưởng tuần trăng mật nữa? Ha ha ha!”

Tôi ra sức ấn chẳt loa, hắng giọng: “Để sau, tớ cúp máy trước đây nhé!”

Lúc quay lại nhìn Marvel, tôi mất hết cả tự tin, chỉ đành gượng cười: “A Lâm thật biết nói đùa, anh đừng coi đó là thật nhé.”

Marvel lại đáp trả bằng một câu khác: “Tống Minh Thành? Cậu ta cũng ở đây à?”

Tôi gặp đầu.

Nét bất ngờ thoáng lướt qua trên khuôn mặt Marvel, lúc sau ngẩng đầu lên, anh lại nở nụ cười tươi thường trực.

“Như vậy cũng tốt.” Anh nhìn tôi, ánh mắt mơ hồ.

Sau đó lại cười: “A Lâm nói không sai, anh và Văn Âm đã chia tay rồi.”

So với việc anh ấy thẳng thắn thừa nhận, tôi lại càng mong anh ấy đừng nhắc tới chuyện này. Tuy tôi cũng cảm thấy Marvel và Văn Âm không hợp nhau, nhưng vì bảo vệ bản thân mà đơn phương cắt đứt quan hệ, điều đó sẽ là một cú đánh mạnh vào lòng tự tôn của Marvel.

“Vốn dĩ bọn anh ở bên nhau chính là một sai lầm.” Marvel lạnh lùng nói, “Cô ấy chủ động muốn chia tay anh, thực ra đối với anh lại chính là một sự giải thoát, cho nên em không cần tỏ ra thương cảm như thế.”

Nghe anh ấy nói vậy, lòng tôi mới nhẹ hơn một chút: “Thực ra em cũng cảm thấy rất kì lạ, lúc trước rõ ràng anh từng nói không thích Văn Âm, chẳng hiểu sao đột nhiên hai người lại quen nhau, em cũng không ngờ tình cảm của đàn ông cũng biến đổi nhanh như vậy. Khi đó tại sao anh lại quyết định quen con bé?”

Marvel uống một ngụm nước, ngón tay mân mê thành li, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ: “Em hãy xem như anh vừa trải qua một giấc mơ đi. Cuộc đời mỗi người đều có những thăng trầm, nhưng cuối cùng có thể trở lại con đường đã chọn thì đó cũng là chuyện tốt rồi.”

Nhận ra sự né tránh của Marvel, nên tôi cũng không hỏi thêm: “Để em đi rửa chút trái cây cho anh.”

Lúc đem đĩa trái cây quay trở vào, tôi liền bị chặn đường.

“Trương Thái Phụng, sao anh ta lại ở đây?” A Thành mang vẻ mặt bất bình xuất hiện trước tôi, “Anh ghét nhất loại đàn ông tâm hồn mong manh dễ vỡ thời đại mới này đấy! Người ta đang lúc tất bật nuôi heo, mặt mày nhem nhuốc, khí thế không còn, thì kẻ được bao nuôi ăn sung mặc sướng kia lại xuất hiện! Muốn tranh giành cái gì đây! Cũng may A Long đã báo tin để anh có sự chuẩn bị trước đấy!”

Nói hết một tràng với giọng phẫn nộ ấy, A Thành liền rút ra một bó bách hợp.

“Dám khoét chân tường của anh!” Trên mặt anh ta xuất hiện niềm vui của kẻ sắp đi báo thù, “cũng may Vương Miêu Miêu lúc trước theo đuổi anh, mỗi lần cô ta đều muốn hẹn anh đến chỗ có bách hợp dại nở rộ, tuy anh không đi nhưng cũng biết được ở đâu đó có bách hợp! Khi đó anh có cảm giác càng nhìn càng thích bách hợp, thì ra đó lại chính là vũ khí lợi hại giúp anh trị tên đàn ông yếu đuối này.”

Anh ấy tay cầm bóng bách hợp, vẻ mặt hết sức nghiêm túc, chuẩn bị quyết một trận sống chết với kẻ địch.

Tôi liền ngăn anh ấy lại.

“Anh bỏ hoa xuống trước đã. Marvel chỉ là một người bạn của em, không phải loại ăn bám như anh nói đâu. Ngày kia anh ấy phải đi Mỹ, về sau chắc cũng không trở lại nữa, lần này chỉ là muốn đến tạm biệt em thôi.

A Thành nghe được câu này liền buông hoa trên tay xuống.

Khi tôi đưa anh ấy đến trước mặt Marvel, vừa đặt mông ngồi xuống anh ấy lập tức hỏi: “Nghe nói anh sắp đi Mỹ hả? Sau này cũng không quay về nữa? Anh có chắc chắn là sẽ không quay về không?”

“…”

Nghe những lời này xong, Marvel tuy có vẻ lúng túng, nhưng cuối cùng vẫn gật gật đầu.

Có lẽ câu trả lời này đã xóa tan sự cảnh giác của A Thành, nên tiếp đó thái độ của anh đối với Marvel liền trở nên cực kỳ tốt đẹp.

“Ấy, ngày kia anh bay rồi phải không? Hay là tôi và Văn Học cùng đến sân bay tiễn anh nhé?”

Tôi tuy rằng kinh ngạc nhưng nghĩ kỹ lại thì, đúng là như vậy, lần này chia tay, sợ rằng sau này chẳng còn gặp lại, nghĩ vậy tôi liền gật đầu: “Lâu rồi em chưa trở về thành phố, có lẽ cũng đến lúc về xem sao.”

Đêm đó Marvel ở lại trong thôn, mà A Thành hiếm hoi lại chịu chia sẻ giường với anh ấy.

Buổi tối trời hơi lạnh, đem hai chiếc chăn đến cho họ.

Bước vào phòng đã không thấy Marvel đâu, chỉ còn A Thành một mình một giường, vừa dọn giường vừa ngân nga một bài hát không thành điệu, thỉnh thoảng còn tự lẩm bẩm.

“Canh chừng ngươi, canh chừng ngươi, chỉ có thể ngủ cùng ta, ta mới yên tâm, người mới không cách nào nửa đêm canh ba đi khoét chân tường, hơ hơ hơ, hơn nữa phải tự tay tiễn ngươi đến Mỹ, như vậy ta đây mới có thể an lòng, hơ hơ hơ hơ. Yeah! Cố lên!”

….

Cảnh tượng này ngoài sức tưởng tượng của tôi… tôi thật không dám nhìn… nhẹ nhàng đặt chân xuống, liền lẻn ra khỏi cửa chạy mất.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn MarisMiu về bài viết trên: Eren Jeager, HNRTV, conluanho, dao bac ha, dtml05, sannje_lee
     

Có bài mới 31.01.2018, 21:58
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 27.06.2017, 21:31
Bài viết: 1577
Được thanks: 3625 lần
Điểm: 11.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bạn trai chuẩn 5 sao - Hồng Táo - Điểm: 11
Chương 15

Anh sẽ luôn ở bên em!


Sau khi nói chuyện với mẹ nuôi và A Long, cả hai đều rất ủng hộ việc tôi quay về. Tôi gọi cho A Lâm, báo cho cô ấy biết chuyện Marvel sắp đi Mỹ, cô ấy tỏ ra rất đau lòng, nhưng có lẽ gần đây bên cạnh lại xuất hiện trai đẹp nào đó nên cũng không đau khổ quá mức, tiếp đó nghe tin tôi sắp trở về, cô ấy liền phấn chấn trở lại.

“Ấy, cuối cùng cậu cũng chịu trở về, tớ ở đây sắp buồn chán đến chết rồi đấy, quanh tớ toàn những người tẻ nhạt thôi.” Có thể nhận ra cô ấy đã lấy lại hứng thú rồi, “Còn nữa, còn một chuyện là, cậu về rồi có định gặp mẹ cậu không? Tớ thấy bà ấy cũng đáng thương lắm, ngày nào cũng hỏi thăm tớ về tung tích của cậu, cậu sống có tốt hay không. Cả chiếc chìa khóa kia nữa, lúc đưa cho tớ bà ấy nói lần đó khi cậu suýt gặp nạn, bà ấy kéo cậu từ trong xe ra, sau đó đã lấy nó đi, nhưng chiếc chìa khóa này vốn dĩ thuộc về cậu, chỉ là chưa tới lúc thôi. Cậu tự xem rồi định liệu, bất kể cậu quyết định thế nào, tớ vẫn sẽ ủng hộ cậu.”

Lòng tôi chùng xuống, có lúc thần kinh A Lâm không bình thường nhưng cô ấy lại là người bạn hiểu rõ tôi nhất.

Sau khi quyết định quay về, tôi và A Thành bắt đầu bàn giao một số công việc, cũng may có lẽ A Thành đã có dự định từ sớm nên mọi chuyện diễn ra khá thuận lợi. Chúng tôi thu dọn xong mọi thứ rồi cùng Marvel trở về thành phố.

Chỉ vừa mới vài tháng trước, tôi vẫn còn là một thành viên trong cộng đồng những người theo đuổi danh lợi ở nơi phồn hoa này, nhưng bây giờ nhìn lại, cuộc sống đó dường như đã rời khỏi tôi.

Đèn đường sáng tối cũng giống như tâm trạng tôi lúc tỏ lúc mờ. Tình cảm của tôi đối với thành phố này quá phức tạp, những hoang mang mơ hồ của một thời niên thiếu, những suy nghĩ toan tính của những ngày tôi cố sức hòa nhập, những suy nghĩ giả tạo về việc tôi đã hoàn toàn thích ứng với nơi này, cùng với những đổ vỡ, va vấp, tất thảy chỉ đem lại cảm giác xa lạ.

Đây là thành phố chứng kiến tuổi xuân của tôi, chứng kiến những tranh đấu và sự trưởng thành của tôi.

Nhưng dường như trái tim tôi vẫn chưa rũ bỏ được tất cả, những ký giả điên cuồng và những người chỉ trỏ đồn đại về tôi không lâu trước đây, tôi vẫn chưa thể quên đi. Ngay cả những tháng ngày ở trong thôn nhỏ khiến trái tim tôi bình yên, cho tôi dũng khí, nhưng vào thời khắc này, tôi cũng không chắc mình đã sẵn sàng đối mặt với tất cả hay chưa.

Trong lúc tôi do dự và sợ hãi, một bàn tay nắm chặt lấy tay tôi.

Là A Thành. Anh ngồi cạnh tôi, đôi mắt dịu dàng nhìn tôi nở nụ cười. Lòng bàn tay anh ấm áp, cho tôi một sự an ủi vô hình, bất kể là ở đâu hay ở nơi nào, anh vẫn luôn là anh.

A Thành nhìn vào mắt tôi, anh lặp lại: “Tất cả sẽ ổn thôi, anh sẽ không để em phải chịu tổn thương nữa.”

Trên đường đưa Marvel ra sân bay, A Thành luôn nắm tay tôi, mười ngón tay đan vào nhau giống như không cho phép tôi rời đi một giây phút nào nữa. Lúc Marvel quay lại, thoáng thấy đôi tay nắm chặt của chúng tôi, anh nở nụ cười nói với A Thành: “Anh chăm sóc tốt cho Văn Học nhé.”

“Đương nhiên rồi.” A Thành nắm tay tôi càng chặt hơn, đáp lại Marvel bằng một nụ cười, “Tôi sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt, không để cho người khác có cơ từ nước ngoài trở về đâu.”

Marvel đang định nói tiếp, nhưng khi nhìn thấy ai đó, anh hướng về người kia cười rồi đưa tay vẫy.

“Ở đây!” Marvel gọi với ra.

Tôi quay đầu lại nhìn, người đang đứng đó chính là Brian.

Ông ta có lẽ sớm đã nhìn thấy tôi, lúc này đang xách hành lý đứng ở nơi đó, ánh mắt chưa từng rời khỏi tôi.

Tôi không ngờ sẽ gặp lại ông ấy ở đây, trong lúc hoảng loạn bất giác lùi lại mấy bước. A Thành nhận ra sự khác lạ đó, đưa tay vịn chặt bờ vai tôi, kéo tôi dựa vào người anh.

Marvel không phát hiện ra sự khác lạ của tôi, anh qua đó đón lấy hành lý trên tay Brian, có lẽ nhìn thấy học trò của mình đang đi tới, Brian mới lấy lại sự tỉnh táo, giấu đi chút biểu cảm phức tạp trên khuôn mặt, cúi đầu bước về phía Marvel.

“Vị này chính là ân sư của anh – Brian.” Marvel đưa Brian đến trước mặt tôi và A Thành, “Văn Học chắc đã biết rồi. Lần này ông ấy sẽ cùng anh về Mỹ.”

Thần thái Marvel rất điềm nhiên, A Thành tuy nhận thấy cả người tôi căng lên nhưng vì không biết nội tình nên cũng tự nhiên, bình thản.

Nghĩ cũng đúng, đối với thân thế cũng như kẻ đứng sau thao túng trận phong ba mang tên “Bạch Đinh” này, hai người bọn họ có lẽ đều không nắm rõ. Tôi cũng mừng vì họ không biết gì cả.

Thế nhưng Brian và tôi lại biết quá rõ về nhau. Ông ta nhìn tôi, mấy tháng không gặp, ông ta từ một nghệ sĩ nho nhã phong độ, nay lại trở thành một người đàn ông thần sắc nhợt nhạt, bi thương.

Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi và người cha ruột thịt của mình đối mặt với khoảng cách gần như vậy.

“Văn Học, mấy tháng nay cháu có khỏe không?”

Tiếng ông khàn đục, thiếu tự nhiên, câu này nói ra, lọt vào tai người khác chẳng qua chỉ là một lời thăm hỏi khách sáo, nhưng với tôi và ông thì khác, đều hiểu rõ hàm ý trong câu nói này.

Tôi nhìn ông, chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp ông trong tình cảnh này, Trước đây tôi cũng từng tưởng tượng về một cuộc gặp tôi sẽ dùng tất cả những lời lẽ cay độc để trút lên người ông. Tôi hận ông vì đã xuất hiện quá đột ngột, sau đó đang tâm phá hoại hoàn toàn cuộc sống bình yên của tôi.

Thế nhưng lúc này đây, nhìn ông ta, tất cả những hận thù sâu sắc nhất trong tôi bỗng nhiên biến mất, không còn dấu vết nào nữa. Lúc này trong mắt tôi, ông ta chỉ là một người đàn ông trung niên bình thường, một người từng mất đi giấc mơ, sự nghiệp và tình yêu, vì hận thù che mắt, mà làm tổn thương đứa con gái ruột duy nhất của mình.

Tôi trầm ngâm nhìn ông ta, suốt cuộc đời này, có lẽ tôi không thể nào đối xử với ông ta như một người cha thực thụ, và lúc này tôi quyết định, mình sẽ không hận ông nữa.

Brian thấy tôi không đáp, nên chuyển chủ đề: “Lần này tôi cùng Marvel về Mỹ, có lẽ sẽ không trở lại đây nữa.”

Nghe ông ta nói vậy, Marvel hơi ngạc nhiên: “Thầy, không phải thầy nói trong nước còn có việc chưa giải quyết xong, có thể sẽ ở lại một thời gian, sao lần này, thầy lại nói không trở lại nữa?”

Brian nhìn tôi, cắn răng đáp: “Đúng vậy, sẽ không trở lại nữa, vì thầy phát hiện ra sự trở về của thầy chẳng giải quyết được gì, hơn nữa còn phản tác dụng, nhưng thấy không hi vọng mọi chuyện sẽ tiến triển theo hướng đó. Trước đây thầy từng làm sai nhiều chuyện để đến ngày hôm nay không cách nào giải quyết được, thậm chí còn biến mọi thứ thành tai họa. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ thầy chút lui mới là cách tốt nhất.”

Nói xong, Brian nhìn tôi và A Thành, nét mặt phức tạp, có thể thấy rõ ông ta đang cố khống chế tình cảm, nhẹ giọng nói: “Ở tuổi này của tôi, nếu như có con gái, có lẽ cũng đã lớn bằng Văn Học.” Nói xong, ông quay sang cười với A Thành, “Chăm sóc tốt cho cô ấy. Chúc hai người hạnh phúc.”

“Cũng đến lúc rồi, chúng tôi phải vào đây.”

Nói hết lời, Brian đưa tay về phía A Thành, hai người bắt tay nhau. Brian đưa tay về phía tôi, dùng ánh mắt van nài nhìn tôi, tôi trì hoãn một lát, cuối cùng vẫn đưa tay ra.

Đó là một sự tiếp xúc cực kỳ ngắn ngủi giữa hai bàn tay, chỉ trong một thoáng, tôi liền rút tay mình lại.

Ông ta thất vọng đến mức gần như rơi nước mắt.

Bắt tay với Brian xong, Marvel cũng bước tới, trao cho tôi một cái ôm thân thiện, anh ấy còn đặt một nụ hôn kên trán tôi.

“Văn Học, em mãi mãi là người bạn đặc biệt nhất của anh, đặc biệt, đặc biệt nhất. Marvel kéo tôi xa khỏi A Thành thêm một chút, “Nếu sau này lúc nào mất ngủ, rất hoan nghênh em gọi điện cho anh, chỉ cần trong điều kiện cho phép anh nhất định sẽ đàn cho em nghe một “Bài hát ru.”

A Thành chẳng khác nào con sư tử đang xù lông, “Muốn nghe “Bài hát ru” không lẽ anh không biết hay sao? Hơn nữa gọi điện sang tận Mỹ thì quá phí tiền.

Sau đó anh liền nhìn đồng hồ, hối thúc nói, “Tôi nghĩ hai người nên vào trong rồi, đến giờ rồi.”

“Văn Học, tạm biệt nhé.”

Marvel nhìn tôi lần nữa, cuối cùng cũng nói lời tạm biệt. Ánh mắt Brian từ đầu đến giờ chưa từng rời khỏi tôi, lưu luyến, áy náy, hối hận, tất cả lần lượt hiện lên gương mặt ông, sau cùng, ông chỉ nói với tôi lời tạm biệt rồi quay đầu đi thẳng.

Tôi cứ thế đứng đó nhìn hai người họ từ từ bước khỏi tầm mắt mình.

Dù là Marvel hay Brian, họ có cuộc đời và những câu chuyện của riêng họ, mà nhân duyên giữa chúng tôi cũng chỉ như vậy mà thôi, bây giờ, họ lại tiếp tục chuyến hành trình tương lai của riêng mình.

Trên đường về, tôi và A Thành vẫn tay trong tay, đột nhiên trời đổ mưa.

Tôi và anh sánh vai bước đi giữa những ồn ào tấp nập, thật bình yên và tĩnh lặng. Thân phận vốn dĩ không muốn giãi bày cùng ai của tôi, trong cơn mưa ấy đã được nói ra tất cả. A Thành kiên nhẫn ngồi nghe, anh không ngắt lời, chỉ có bàn tay càng lúc càng nắm chặt tay tôi hơn.

“Bất kể em là Trương Thái Phụng hay Văn Học, hoặc có thể là một cái tên khác nữa, thì em vẫn là em, đừng sợ, anh nữa sẽ luôn ở đây.”

Cơn mưa phùn rơi trên tóc không khiến chúng tôi cảm thấy lạnh, những hạt nước bé nhỏ ấy lúc này chỉ cho tôi cảm giác mong manh ấm áp mà thôi.

Tôi ngẩng đầu: “Em muốn ăn bánh pudding trà xanh ở tiệm bên trái ngay ngã tư đường thứ ba đó.”

A Thành đáp lời tôi bằng tiếng “uh” đơn giản.

Tôi quay đầu, ở góc độ này vừa hay có thể nhìn thấy khuôn mặt vui vẻ của A Thành.

Một đoạn đường, chỉ cần có hai người đang yêu nhau.

Tiễn Marvel và Brian đi rồi, tôi và A Thành lại trở về với những hiện thực phức tạp của mỗi người.

Hôm nay, tôi đang ở phòng mình sắp xếp mấy thứ thì đột nhiên nhận được điện thoại của A Lâm.

“Văn Học, báo cho cậu một tin tốt, trường đã hủy bỏ hình phạt đối với cậu, việc bảo lưu chờ xem xét cũng hủy bỏ rồi, bây giờ cậu có thể lên lớp học như bình thường!”

Tôi hơi nghi ngờ: “Sao đột nhiên lại hủy bỏ? Quy định trường ta không phải nói chỉ có những trường hợp có cống hiến hoặc biểu dương thì mới hủy bỏ hình phạt sao?”

A Lâm cười “ha ha” một trận: “Cậu có phải ở trong thôn lâu quá rồi nên mất thói quen xem tivi, đọc báo không hả? Mấy ngày vừa rồi, giới truyền thông đã đổi hướng rồi, đầu tiên là một đại diện lớn trong giới truyền thông gửi một bài viết, kêu gọi mọi người lên án mạnh mẽ hành vi sử dụng ngôn ngữ xúc phạm người khác trên mạng xã hội, thuận tiện nhắc đến chuyện của cậu. Sau đó có mấy ký giả mượn chủ đề này mà truy tìm tung tích hiện tại của cậu, và biết được sau khi chịu ảnh hưởng từ sự kiện “Bạch Đinh” cậu đã trở về nơi trước đây từng sống khi bị bắt cóc đem bán, giúp người dân nơi đó cải thiện đời sống.”

A Lâm nói đến đây, giọng điệu vô cùng vui sướng: “Bài báo đó từng bước phơi bày thân thế của cậu, mô tả quá trình cậu bị bắt cóc trước đây, còn tìm đến phỏng vấn mấy vị phụ huynh có con bị đem bán, còn cả những người sau khi bị bắt cóc đã trở về được với cha mẹ, chương trình đó cực kì cảm động, lấy đi của khán giả không biết bao nhiêu nước mắt. Sau cùng thì bắt đầu tìm kiếm thông tin cuộc sống hiện tại của cậu, chính là lúc sau khi cậu rời thôn, bên đài truyền hình đã đến đó làm chương trình. Tớ còn nhìn thấy cả A Long trên tivi ấy! Đặc biệt họ còn phỏng vấn người dân trong thôn, chụp lại hình ảnh chi tiết về những gì cậu đã làm cho thôn.”

Tôi vừa nghe A Lâm nói vừa mở máy tính lên, click vào tin tức có lượt xem cao nhất, đập vào mắt quả nhiên là vô số bài viết với tiêu đề tương tự như: “Tuổi thơ bất hạnh – ‘Bạch Đinh’ và những suy nghĩ sâu sắc” cùng với “Cô gái với trái tim nhân ái – Văn Học.”

“Tuy tớ không coi đám ký giả đó ra gì, lúc thì vùi dập, lúc thì tán dương cậu, nhưng dù sao đây cũng là chuyện tốt, hiện tại sự đồng tình của công chúng dành cho cậu đã lên đến đỉnh điểm, các báo chính thống đều khen cậu, nói cậu tuy lúc nhỏ chịu nhiều thiệt thòi, trước đây còn bị cộng đồng mạng bạc đãi, nhưng vẫn một mực giữ thiện ý đối với thế giới này, còn nói những hành vi hư vinh trong tài khoản ‘Bạch Đinh’của cậu trước đây chỉ vì xuất phát từ việc thiếu cảm giác an toàn mà thôi.

Tôi mở thêm mấy bài đăng nữa, phát hiện những tin tức này cũng tốt, bài viết cũng hay, cách chọn lọc từ ngữ gây tò mò, bài sau xuất sắc hơn bài trước. Có lẽ đây là cách trêu đùa thần kinh người đọc của giới truyền thông, tôi đột nhiên cảm thấy buồn cười. Sức mạnh của một người mãi mãi không thể chống trả lại dư luận, thế nhưng, một cá nhân hoặc một công ty lại có khả năng dẫn dắt và khống chế dư luận. Đây là may mắn hay bất hạnh?

“Tớ không sao đâu, nếu truyền thông không rửa sạch tên tuổi cho tớ thì theo dòng chảy của thời gian, độ hot tin tức về sự kiện “Bạch Đinh” cũng sẽ dần lắng xuống, truyền thông khi ấy cũng sẽ tìm kiếm những điều mới mẻ khác. Nhưng lần này bài viết của truyền thông đúng là có chút tác động tích cực.” Tôi vừa nhấp vào tin tức, vừa nói chuyện với A Lâm, “Một số quỹ từ thiện nhìn thấy hoàn cảnh thiếu thốn trong thôn đã quyết định quyên góp, còn hỗ trợ thêm về kỹ thuật, tiếp tục những gì tớ và A Thành đã làm, hơn nữa nhờ có sự quan tâm của truyền thông, việc này còn được thực hiện chuyên nghiệp, bài bản hơn chúng tớ làm rất nhiều. Đặc biệt là vấn đề giáo dục cho đám trẻ trong thôn, cũng sẽ có các chương trình chuyên nghiệp hơn.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MarisMiu về bài viết trên: Eren Jeager, HNRTV, conluanho
     
Có bài mới 02.02.2018, 16:22
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 27.06.2017, 21:31
Bài viết: 1577
Được thanks: 3625 lần
Điểm: 11.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bạn trai chuẩn 5 sao - Hồng Táo - Điểm: 12
Chương 15.2

Sau khi dừng cuộc điện thoại với A Lâm, tôi gọi cho A Thành, nói chuyện thôn nhỏ nhận được sự chú ý và hỗ trợ. Nghe xong, A Thành không quá ngạc nhiên, như thể mọi thứ đã nằm trong dự định của anh từ lâu.

Tôi rất hiểu những nỗ lực mà anh ấy bỏ ra trong thời gian này: “Những bài viết của phía truyền thông, đều do anh sắp xếp phải không? Cảm ơn anh.”

Thế nhưng anh ấy chẳng thèm kể công: “Anh chỉ là thuận nước đẩy thuyền thôi, hơn nữa anh cũng chỉ làm những điều anh muốn làm, anh không hẳn là vì muốn làm em cảm động, anh sống trong thôn suốt mấy tháng, họ là những con người chân chất bộc trực, anh cũng hi vọng cuộc sống của họ tốt đẹp hơn thôi.”

Thế nhưng càng tỏ ra như không có gì thì trong lòng tôi ngược lại càng cảm động, càng biết ơn. Vốn dĩ những chuyện khiến tôi cảm thấy khó khăn lúc ban đầu, khi có anh, mọi thứ dường như đều trở nên đơn giản hơn. Chính điều đó khiến tôi có thêm dũng khí để đối mặt với những chuyện khó khăn phức tạp khác.

Tôi nắm chặt mảnh giấy và chiếc chìa khóa A Lâm đưa lúc trước, ngưng một lát, cuối cùng lấy lại dũng khí: “Em muốn anh đi cùng em đến một nơi.”

Nhưng khi A Thành lái xe đưa tôi đến địa điểm viết trên giấy, cả tôi và anh điều bất ngờ, đó chỉ là một căn hộ nhỏ ở ngoại thành vô cùng bình thường.

Tôi cầm chìa khóa, cùng A Thành đi lên tầng được viết trong mảnh giấy. Đó là một căn phòng ở tầng ba. Bức tường trước cửa đã có vài vết nứt, nhưng bên ngoài rất sạch sẽ, nắm cửa cũng không vương chút bụi nào.

Tôi cầm chìa khóa, có chút do dự.

“Chìa khóa đưa cho anh, để anh mở, em theo anh nhé.”

Trên đường đến đây tôi đã kể cho A Thành nghe về lai lịch chiếc chìa khóa này, anh ấy cũng đã biết thân thế của tôi, lúc này nhìn thấy dáng vẻ của tôi, anh liền đề nghị giúp một tay.

Trái tim tôi như nảy lên theo từng động tác tra chìa khóa, vặn tay nắm cửa.

Khi cửa mở ra, trong phòng vô cùng sạch sẽ, có thể thấy thường xuyên có người đến dọn dẹp

Tôi cùng A Thành vào trong.

“Ảnh.” A Thành đi phía trước tôi đột nhiên cất tiếng, sau đó anh ấy nhìn chăm chăm lên bức tường, lại thốt lên, “Trương Thái Phụng, bức ảnh.”

Tôi theo tiếng gọi của anh ấy mà ngẩng đầu, đập vào mắt là bức tường dán đầy ảnh. Nhìn xung quanh, các bức tường khác trong nhà đều như vậy, tôi lại gần, tỉ mỉ quan sát, đứa trẻ trong những bức ảnh ấy chính là tôi.

“Là em.” Tôi chỉ vào một bức ảnh đập vào mắt mình trước tiên, “Đây là em lúc mười ba tuổi vừa trở về thành phố! Lúc đó là lần đầu tiên em tắm xà phòng, lần đầu tiên sạch sẽ đến thế, mẹ còn mặc cho em một bộ váy công chúa rồi chụp tấm ảnh này.”

A Thành bước tới: “Đây là em thật sao? Gầy hơn bây giờ nhiều quá, vẻ mặt còn rất lo sợ nữa.”

A Thành nói xong liền men theo bức tường đi một vòng, sau đó đột nhiên trở nên hoạt bát, giọng điện cũng hứng thú: “Ây da, đây hình như là kho hình của em, em nhìn xem Trương Thái Phụng, thì ra lúc còn nhỏ em còn đi chỉnh răng! Em xem tấm này đi, đeo niềng răng, lúc cười còn mở miệng thật lớn, chẳng ý tứ gì cả. Còn tấm này, sau váy của em lấm đầy bùn đất, lại còn cười, thì ra thời nhỏ của em nghịch ngợm như vậy.

Tôi theo bước A Thành tiến lên phía trước, lòng hoang mang. Khắp nơi trong căn phòng này đều là ảnh của tôi, dưới mỗi bức ảnh còn ghi chú ngày tháng, bắt đầu từ năm tôi mười ba tuổi cho đến mấy ngày tôi ở thôn nhỏ gần đây. Đứa trẻ trong ảnh khi thì uất ức, lúc thì vui vẻ, cũng có lúc khóc, có lúc lại hoang mang, khi nhẹ nhàng đưa tay chạm vào những tấm ảnh này, tôi cảm tưởng như đang chạm vào tuổi thơ của mình. Chiếc chìa khóa là của M, cũng chính là mẹ ruột tôi. Bà từng giao chiếc chìa khóa này cho tôi, có lẽ hi vọng một ngày nào đó tôi có thể mở cánh cửa này ra, nhìn thấy quá trình trưởng thành của mình qua những tấm ảnh này.

A Thành xem ảnh hồi lâu, thấy tôi ngây ra liền quay lại nắm lấy tay tôi.

“Trương Thái Phụng, chuyện này nếu không phải mẹ em mà là một người nào đó khác, có lẽ anh sẽ ghen tị chết mất, làm sao anh chịu nổi việc một kẻ ái mộ đáng sợ nào đó ngày đêm điên cuồng theo dõi chụp hình em.” Anh cười, “Nhìn những bức ảnh chụp trong quá khứ, em có thấy sợ vì bị người khác theo dõi không?”

Tôi lắc đầu: “Em không sợ. Chỉ là… chỉ là một lần nữa em ý thức được rằng, người mà xưa nay em cho rằng chưa bao giờ yêu thương, quan tâm em, hôm nay chợt nhận ra mỗi ngày trôi qua người đó luôn dõi theo em, một cảm giác không thật cho lắm,”

A Thành ôm lấy tôi rồi đặt lên trán tôi một nụ hôn: “Sao lại không thật chứ, sau này mỗi ngày anh cũng sẽ dõi theo em, quan tâm, yêu thương em như vậy. Anh hi vọng em sẽ luôn được yêu thương, mặc kệ trước đây hay bây giờ mẹ đối xử với em như thế nào, anh vẫn hy vọng em mãi sống trong tình yêu thương, bởi vì chỉ khi được yêu, con người ta mới biết yêu thương người khác.”

“Khoan đã” Tôi rời khỏi vòng tay anh, đi về phía cửa sổ, cả căn phòng đều tràn ngập những bức ảnh, riêng chỗ khung cửa sổ đó lại đặt một quyển nhật ký.

Tôi bước tới mở nó ra.

A Thành thấy tôi lặng im đọc, anh tò mò: “Là gì vậy?”

Lồng ngực tôi thắt lại, lòng hoang mang: “Là nhật kí của mẹ em, chỉ viết về em thôi. Những điều bà chẳng thể nói được với em, tất cả đều viết vào đây.” Tôi chỉ xem một chút thôi nhưng trái tim đã run lên vì xúc động. Tôi chờ tình yêu của bà từ rất lâu rồi, ông trời lại trêu đùa tôi, chờ đến khi tôi bỏ cuộc mới đột ngột cho tôi biết, thì ra vốn dĩ tôi luôn được yêu thương, nhưng sự thực này lại chẳng hề khiế tôi vui vẻ, ngược lại, lòng càng thấy hụt hẫng. Có những thứ tình cảm một khi đã đi qua, ngay cả khi nó trở lại mạnh mẽ đến mức đủ để lấp đầy những khoảng trống trong quá khứ, nhưng thật khó để đón nhận. Cũng giống như việc có những người vào thời điểm cần thiết nhất nếu không xuất hiện thì mãi mãi cũng không cần phải xuất hiện nữa.

Tôi gấp cuốn nhật ký lại, không thể nào tiếp tục đọc nó nữa. Ý thức được tình yêu của mẹ dành cho mình luôn tồn tại từ trước đến nay, có lẽ đối với tôi, điều đó đã quá đủ. Tôi không còn là đứa con gái bé bỏng thơ dại, không còn dốc sức chứng minh để nhận được sự yêu thương từ cha mẹ, thậm chí tôi cũng không nghĩ đến việc hàn gắn mối quan hệ giữa mình và mẹ nữa.

Đời người quá dài, gặp gỡ một người ở đâu đó đều là duyên phận.

Tôi đặt cuốn nhật ký xuống, đưa mắt nhìn khắp căn phòng chứa đầy ký ức ấy một lần nữa. Tôi không biết khi đó mẹ đã mang tâm trạng gì khi đem từng bức ảnh lồng vào khung và treo khắp căn phòng này, tôi không biết bà đã có tâm trạng gì khi viết những dòng này trong nhật ký, nhưng giây phút này, những thắc mắc đó không còn quan trọng nữa. Mọi thứ đều đã có lời giải, nỗi ấm ức vì sự lạnh nhạt gần mười năm qua bà dành cho tôi, sớm đã không còn tồn tại.

Hòa giải với bà cũng chính là hòa giải với những ngày khốn khó trong quá khứ của tôi. Cố gắng sống thật tốt những ngày sắp tới có lẽ mới là câu trả lời tốt nhất của tôi dành cho bà.

Tôi nhìn A Thành khóa căn phòng này lại, một lần nữa khóa lại tất cả kí ức vào đó. Tôi không còn là đứa trẻ khao khát một ánh mắt quan tâm của cha mẹ. Ánh mắt của ai cũng không quan trọng nữa, điều đáng nói là, tôi vẫn là tôi, vẫn dùng cách của chính mình để sống một cuộc đời thật vui vẻ.

“Trương Thái Phụng, tối nay đi ăn món Tây nhé, anh đặt chỗ rồi.” Bên ngoài hơi lạnh, A Thành lấy khăn quấn vào cổ tôi, “Đi nào. Vui vẻ lên em.”

Tôi gật đầu.

Đó là một nhà hàng khá yên tĩnh, một nghệ sĩ piano đang dạo lên khúc nhạc du dương, tôi còn cho rằng đó cũng chỉ là một bữa tối bình thường, nhưng không ngờ A Thành còn chuẩn bị cho tôi một bất ngờ lớn đến thế.

Sau khi ăn xong món chính, món tráng miệng được dọn lên, A Thành đột nhiên nhìn tôi: “Trương Thái Phụng, chờ anh một chút, anh có thứ này cho em.” Sau đó anh đứng dậy, tiến lại phía cây đàn mà nghệ sĩ piano nọ đang ngồi đàn, người nghệ sĩ nhìn anh rồi đứng lên nở nụ cười, nhường lại vị trí.

A Thành ngồi trước cây đàn, một nhân viên của nhà hàng giúp anh chỉnh micro.

Thử âm thanh của micro xong, A Thành quay lại cười với tôi.

“Hôm nay, tôi muốn đặt một bản nhạc mà tôi tự viết để tặng cho người con gái tôi yêu thương nhất. Cuộc gặp gỡ của chúng tôi là một điều vô cùng kỳ diệu, lúc đó cô ấy hiểu lầm thân phận của tôi, nhưng thật may vì chúng tôi vẫn làm bạn với nhau. Mỗi một ngày ở bên cạnh cô ấy, mỗi con đường chúng tôi đi qua đều cho tôi cảm giác mới mẻ, tuyệt diệu. Cô ấy khiến một kẻ có cuộc sống xa hoa như tôi phải có những suy nghĩ sâu sắc hơn về cuộc sống. Tôi hi vọng cô ấy sẽ luôn được yêu thương, và tình yêu đó không phải là thứ phải cất giữ, giấu giếm. Tôi hi vọng cả thế giới biết được rằng tôi yêu cô ấy. Văn Học. Anh yêu em.”

Bốn phía chợt rộ lên tiếng vỗ tay cùng âm thanh đầy ngưỡng mộ của các thực khách có mặt ở nhà hàng.

Tôi nhìn về phía A Thành đang chăm chú vào những phím đàn đen trắng, nhận thấy ánh mắt của mọi người xung quanh, khuôn mặt tôi bất giác nóng ran.

Tiếng nhạc du dương êm ái tựa như nước chảy mây trôi từ từ tuôn ra, âm thanh đơn giản thuần khiết đến thế, trong trẻo mạch lạc mà cũng chứa chan ấm áp, chẳng khác nào ánh mặt trời giữa mùa đông.

Bản nhạc ấy là viết cho hai chúng tôi, viết cho những ký ức của chúng tôi. Tôi nghiên đầu lắng nghe, A Thành chốc chốc lại ngẩng đầu nhìn tôi, chúng tôi trao cho nhau nụ cười yêu thương.

Khúc nhạc kết thúc, A Thành đứng dậy cúi đầu cám ơn mọi người, trong tiếng vỗ tay vang dội, anh đi về phía tôi, tôi đang định đứng dậy đón thì anh ấn tôi trở lại vào ghế, sau đó nhìn sâu vào mắt tôi, anh quỳ xuống.

“Anh, không phải anh định cầu hôn đấy chứ?!” Tôi kinh ngạc.

A Thành cười láu lỉnh, lấy ra chiếc nhẫn.

“Đúng thế, anh chính là định cầu hôn, dù thế nào em cũng phải cho anh một danh phận chứ. Hơn nữa cũng coi như em cứu vớt chúng sinh đi, một người đàn ông như anh, em không thu phục về chẳng lẽ để anh đi hại cả xã hội? Phụ nữ thời nay vì anh mà tranh giành loạn lên, chẳng lẽ em không cân nhắc đến hậu quả bi thảm đó sao?”

Nói rồi A Thành trực tiếp đeo nhẫn vào ngón tay tôi: “Ừm, chúng ta vui vẻ quyết định như vậy đi, tranh thủ lúc anh còn nhiệt huyết dâng trào, lấn át lý trí, chúc mừng em đã chính thức vướng vào anh.”

Anh nâng bàn tay đeo nhẫn của tôi lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn vào mu bàn tay, sau đó anh đứng dậy xoay người ôm lấy tôi, nhìn mọi người xung quanh cười nói: “Cảm ơn mọi người! Tôi đã cầu hôn thành công rồi.”

Tôi hơi lo lắng: “Anh còn chưa hỏi em có đồng ý hay không mà?”

Xung quanh không ít người cũng thắc mắc: “Tại sao cô ấy chẳng tỏ chút biểu cảm vui sướng nào vậy?”

A Thành hắn giọng: “Cô ấy vì quá ngạc nhiên nên mới ngây ngốc ra vậy đó, bạn gái của tôi, à, không, vợ chưa cưới của tôi là thế đấy, mỗi khi gặp chuyện càng bất ngờ cô ấy càng bình tĩnh, có lẽ dây thần kinh cảm xúc hoạt động hơi chậm. Các vị nhìn cô ấy bây giờ lạnh lùng điềm đạm vậy thôi, nhưng trong lòng thực chất đang cực kỳ hạnh phúc! Cảm ơn mọi người đã chúc phúc cho chúng tôi nhé! Ha ha! Hôm nay đồ uống của mọi người tôi sẽ mời!”

Câu này vừa nói ra quả nhiên chẳng còn ai trêu chọc thêm nữa, mọi người cùng nhau nâng ly chúc mừng chúng tôi.

Khi chúng tôi cùng ngồi xuống tiếp tục với món tráng miệng, A Thành lại rút ra một mảnh giấy nhỏ cùng cây bút, bắt đầu viết gì đó.

“Huh, đây là thái độ của anh sau khi cầu hôn em sao? Anh định làm việc bây giờ à?”

A Thành chẳng có chút phản ứng gì, thậm chí còn không ngẩng đầu lên: “Ầy, Trương Thái Phụng, em đợi một lát đi, anh soạn danh sách khách mời đến dự lễ cưới của chúng ta, em đừng chen ngang, để anh nghĩ xem mới cần mời những ai.” Nói rồi anh lại tiếp tục viết, rất thành tâm.

Lúc này ánh đèn trong phòng rất lung linh, tôi nhìn quanh, dường như mọi thứ đều trở nên đẹp hơn, bên cạnh có cặp vợ chồng lớn tuổi đang nắm tay nhau cười, cách đó không xa còn có một đứa bé đang bi bô tập nói, người mẹ trẻ đang cười với cha đứa trẻ. Còn người đàn ông tôi yêu, lúc này đây đang ngồi trước mặt tôi chăm chú viết danh sách khách mời đến đám cưới.

Tôi đột nhiên bật cười.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn MarisMiu về bài viết trên: Eren Jeager, HNRTV, conluanho, dao bac ha, dtml05
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: caocaovuvu, Google Adsense [Bot], thaorva và 186 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C957

1 ... 136, 137, 138

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.