Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Đông Phương Bất Bại chi noãn dương - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

 
Có bài mới 25.10.2017, 23:13
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 18:32
Bài viết: 5414
Được thanks: 812 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới [Đam mỹ - Xuyên không] Đông Phương Bất Bại chi noãn dương - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đông Phương Bất Bại Chi Noãn Dương

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Nguồn: https://bachbang.wordpress.com

Trạng thái: Full

Editor: Bách Băng

Thể loại: Đông Phương Bất Bại x Dương Liên Đình/ Dương Liễm, Xuyên không, nhất công nhất thụ, ôn nhu công, băng lãnh thụ, HE

Tình trạng: Hoàn(số chương lớn hơn 70 + 2 ngoại truyện).

Giới thiệu:

Truyện được kể về nam nhân sống ở thời hiện đại nhưng có cơ hội được xuyên qua vào trong truyện thành Dương Liên Đình lại cùng với Đông Phương Bất Bại yêu nhau.

Đông Phương Bất Bại được ví như mặt trời của phía Đông, hạnh phúc và kiêu ngạo,chứ không phải là một người bị một tên tiểu nhân thương thân hại tâm.

Là mặt trời cùng hoa sen ôn hòa? Hay là hoa sen khiến cho mặt trời rực rỡ trở nên ôn hòa?

Truyện này lấy Đông Phương làm chủ, mà điểm căn bản là không để Đông Phương bất ly bất khí, kiên định quán triệt hộ Đông Phương, thủ Đông Phương, tôn Đông Phương, đây chính là phương châm viết nên câu truyện này. Kiên định với ba nguyên tắc: không hãm hại, không ngược, không mẹ kế.

MỤC LỤC

Chương 1  -  Chương 2  -  Chương 3  -  Chương 4
Chương 5  -  Chương 6  -  Chương 7  -  Chương 8
Chương 9  -  Chương 10  -  Chương 11  -  Chương 12
Chương 13  -  Chương 14  -  Chương 15  -  Chương 16
Chương 17  -  Chương 18  -  Chương 19  -  Chương 20
Chương 21  -  Chương 22  -  Chương 23  -  Chương 24
Chương 25  -  Chương 26  -  Chương 27  -  Chương 28
Chương 29  -  Chương 30  -  Chương 31  -  Chương 32
Chương 33  -  Chương 34  -  Chương 35  -  Chương 36
Chương 37  -  Chương 38  -  Chương 39  -  Chương 40
Chương 41  -  Chương 42  -  Chương 43  -  Chương 44
Chương 45  -  Chương 46  -  Chương 47  -  Chương 48
Chương 49  -  Chương 50  -  Chương 51  -  Chương 52
Chương 53  -  Chương 54  -  Chương 55  -  Chương 56
Chương 57  -  Chương 58  -  Chương 59  -  Chương 60
Chương 61  -  Chương 62  -  Chương 63  -  Chương 64
Chương 65  -  Chương 66  -  Chương 67  -  Chương 68
Chương 69  -  Chương 70  -  Chương 71  -  Chương 72



Đã sửa bởi Vu Kỳ lúc 26.10.2017, 11:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vu Kỳ về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 25.10.2017, 23:15
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 18:32
Bài viết: 5414
Được thanks: 812 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Đông phương bất bại chi noãn dương - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



1: Bữa sáng rất quan trọng
  

Tảng sáng, Hắc Mộc Nhai ẩn hiện dưới làn sương sớm, làm lầu các trong Nhật Nguyệt Thần giáo có vẻ mông lung, khán bất chân thiết [nhìn không rõ mọi vật, không phân biệt được đâu là ảo ảnh đâu là thực cảnh], tạo cho người nhìn một cảm giác thần bí.

Trong màn sương hai nữ tử đứng trước một cánh cửa gỗ chạm hoa, thần sắc hoảng loạn, gần đây tân giáo chủ mới đăng vị, lại để cho Dương Liên Đình công tử làm tổng quản trong giáo, mấy ngày trước vào giờ này tổng quản đã sớm thức dậy đi hầu hạ giáo chủ rửa mặt chải đầu, sao hôm nay đã trễ đến vậy mà vẫn chưa thấy bên trong có động tĩnh gì?“Thương Cầm tỷ tỷ, chúng ta có cần……” Bích Nguyệt còn chưa nói hết câu, liền bị Thương Cầm trầm mặt cắt đứt, “Hồ đồ, tổng quản lúc nào tỉnh thì lúc đó chúng ta vào hầu hạ, ngươi nếu không muốn chờ, sau này đến trù phòng làm việc, miễn cho cái mạng nhỏ của mình bị mất mà cũng không rõ nguyên do,” Hiện tại người nào trong giáo mà không biết Dương tổng quản được giáo chủ tín nhiệm, mặc dù nàng trong lòng không thích Dương Liên Đình cho lắm, nhưng cũng không dám đắc tội người này.

“Vâng,” Bích Nguyệt lập tức phát giác chính mình nói lỡ, cúi đầu xuống không dám nhiều lời nữa.

Hai người vừa ngừng nói chuyện, thì chợt nghe trong phòng truyền đến thanh âm đồ sứ bị ném vỡ, hai người nhìn nhau, Thương Cầm cắn răng, nén xuống nỗi sợ hãi trong lòng mở miệng nói, “Dương tổng quản, người đã tỉnh, chúng nô tỳ vào hầu hạ người thay áo.”

Trong phòng một lúc lâu vẫn im ắng, lúc các nàng cho rằng Dương Liên Đình sẽ không để ý đến các nàng, thì chợt nghe trong phòng truyền đến một thanh âm ám ách,”Vào đi.”

Hai người nhẹ nhàng đẩy cửa ra, chỉ thấy nam tử trong phòng một đầu tóc đen rối tung, mặc bạch sắc trung y, trên gương mặt tuấn tú mang một tia mệt mỏi. Các nàng không dám nhìn nhiều, tiến lên thay Dương Liên Đình mặc y phục chỉnh tề, rửa mặt buộc tóc, nhưng tốc độ nhanh hơn mọi ngày rất nhiều.

Lúc Thương Cầm cầm ngọc bội định cài vào thắt lưng Dương Liên Đình, thì Dương Liên Đình nãy giờ không có bất cứ biểu hiện gì bỗng mở miệng nói, “Thôi, những thứ này đặt sang một bên đi.”

Tay Thương Cầm nắm ngọc bội run run, yên lặng lui qua một bên.

Dương Liễm liếc mắt nhìn vẻ kinh hoảng trên mặt nàng, đuôi lông mày hơi nhíu lại, quay đầu nhìn tiểu viện bị bao phủ trong màn sương, trong mắt khó nén được bất an.

Hắn song thân mất sớm bận rộn công tác chưa bao giờ nghĩ tới mình cũng sẽ đến một thế giới trong tiểu thuyết, hơn nữa còn là làm một tiểu nhân bị mọi người phỉ nhổ.

Dương Liên Đình, một nhân vật tồn tại vì quyền thế mà lừa gạt cảm tình người khác, nam nhân vô sỉ nữ nhân khinh bỉ. Hắn Dương Liễm sao mà may mắn đến vậy chứ, biến thành một kẻ mà chỉ cần ai xem qua nguyên tác đều thấy chán ghét. Trong đầu lưu lại trí nhớ cũng không nhiều, ngoại trừ tên một số người, chính là một đám mỹ nhân đủ loại từng có da thịt cận kề với Dương Liên Đình, điều này làm một nam nhân trước nay vẫn là ngũ hảo nam nhân [Ôn nhu, thiện lương, săn sóc, giàu tình thú, cực trách nhiệm] như hắn nhíu mày. [Shal: vậy sao anh bị bạn gái đá tới 3 lần?]

“Giờ nào?” Dương Liễm mất tự nhiên sửa sang lại mái tóc dài trên vai, nén xuống bối rối cùng bất đắc dĩ trong lòng.

“Hồi tổng quản, hiện tại đã giờ Mẹo[7-8h sáng].” Bích Nguyệt nhìn sắc trời bên ngoài, nuốt lại một câu ‘giáo chủ đã thức dậy’ vào miệng.

Vuốt bạch bào bằng tơ tăm trên người, Dương Liễm thở ra một hơi, dưới ánh mắt của hai tỳ nữ thong thả chậm rãi bước ra ngoài, mang theo hào khí cùng khí thế của một đấng nam tử ra khỏi cửa phòng.

Hai tỳ nữ nhìn bóng lưng ấy, thần sắc không khỏi hoảng hốt, Dương tổng quản tuy công phu không được tốt, nhưng bộ dáng lại thuộc hàng nhất đẳng trong giáo, làm người nhìn khó tránh khỏi tâm động.

Ra tiểu viện, trong trí nhớ quẹo phải chính là viện tử của đương nhiệm giáo chủ Đông Phương Bất Bại, đứng trong hành lang uốn lượn, Dương Liễm ôm đầu ngồi xuống, hận không thể đập phiến đá dưới chân, nghĩ xem hắn – một nam nhân an an phận phận gần 30 năm, không trộm không cướp, tuy bị đá ba lần, nhưng tốt xấu cũng không làm chuyện thất đức gì, vậy mà sao lại gặp phải chuyện thế này?

“Dương tổng quản, ngươi làm sao vậy?” Giáo chúng đệ tử thấy Dương Liên Đình đang đi bỗng nhiên ngồi xuống, cho là hắn xảy ra chuyện, lật đật chạy tới, vốn là một hành lang trống rỗng lập tức có một dãy đệ tử khoác hắc sắc ngoại bào đứng.

Dương Liễm mặt không biểu tình đứng dậy, thuận tiện vỗ vỗ tro bụi không tồn tại trên người,”Ta đang nghiên cứu sàn nhà dưới chân kết cấu có rắn chắc không,” Nói xong, hắn liếc nhìn hơn mười người trước mặt,”Các ngươi vừa rồi đi đâu?”

Một đệ tử thu hồi mục quang đang đặt dưới nền nhà nói,”Tổng quản, chúng ta đều ở đây a.”

Dương Liễm khóe miệng co rút, “Ân, rất tốt, tiếp tục duy trì.” Nói xong, phất tay áo rời đi, lưu lại vài đệ tử trong giáo vì được khích lệ mà đứng cười ngây ngô.

Qua hành lang, liền đến tiểu viện của Đông Phương Bất Bại, Dương Liễm nhìn thoáng bốn phía, một bóng người cũng không có, nhưng hắn có thể xác định một việc, nếu hắn hiện tại cầm một thanh đao xông vào, chỉ sợ còn chưa vào cửa đã bị một đám người đột nhiên dũng mãnh tiến ra chém thành một đống nằm dưới đất, mà hắn trước khi chết khẳng định ngay cả có bao nhiêu người nhảy ra cũng đếm không kịp.

Võ hiệp thế giới, thật sự là quá kinh khủng.

“Dương tổng quản, ngươi đến rồi, giáo chủ đã thức dậy, đang chờ ngươi đó,” Khi một lục y nữ tử từ trong góc khuất hiện ra, Dương Liễm đã có thể duy trì mỉm cười trên mặt mà không biến dạng, hắn nhìn tỳ nữ mỹ mạo nói,”Hôm nay thức dậy hơi trễ, còn thỉnh Lục La cô nương thứ lỗi.”

“Dương tổng quản ngươi khách khí,” Lục y nữ tử mặc dù nói vậy, nhưng biểu lộ trên mặt lại thập phần hưởng thụ, nàng vốn là người hầu hạ trong viện tử của Đông Phương Bất Bại, ngay cả bảy vị phu nhân cũng phải cho nàng vài phần mặt mũi, hôm nay Dương Liên Đình đối với nàng khách khí, nàng tự nhiên tâm tình thư sướng.

Lục La một mặt dẫn đường, một mặt nói,”Dương tổng quản, hôm nay ngươi tới trễ, giáo chủ sợ sẽ chất vấn ngươi vài câu, ngươi phải cẩn thận hầu hạ mới được.”

“Đa tạ Lục La cô nương nhắc nhở,” Dương Liễm cười ôm quyền, theo sau là tiếng Lục La nhẹ giọng cười, tiếu dung này thật khiến Dương Liễm nao nao.

Nam nhân vốn thích nhìn mỹ nhân, không phải ôm lòng sắc dục, mà là giữ thái độ thưởng thức, cái đó gọi là nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí [người bình thường thì thích nhìn vẻ ngoài, người thông thái thì thích thưởng thức trí tuệ], đại khái chính là thế này, ở phương diện đó, Dương Liễm một mực kiên định cho mình là hảo nam nhân trăm năm khó gặp.

Tới bên ngoài gian phòng của Đông Phương Bất Bại, Lục La bước nhẹ lại, cũng không dám nói chuyện với Dương Liễm, Dương Liễm cũng rất tự giác bước nhẹ lại, căn cứ trí nhớ của Dương Liên Đình, hiện tại Đông Phương Bất Bại tựa hồ đối với Dương Liên Đình vẫn chưa có tâm tư khác thường, chỉ là hơi chút tín nhiệm hắn, bây giờ mà đắc tội y, ngay cả cơ hội để hắn trở thành tiểu nhân cũng không có, mà hắn sẽ trực tiếp trở thành người chết.

“Giáo chủ, Dương Liên Đình cầu kiến,” Dương Liễm đứng ngoài cửa, có lẽ là bởi vì trên sách miêu tả Đông Phương Bất Bại quá mức lợi hại, dẫn tới hắn dù cho cách một cánh cửa, trong ngôn ngữ cũng không tự giác khoát lên vẻ tôn kính.

“Vào đi,” Thanh âm này rất êm tai, không hề chán ghét như người từng đóng vai Đông Phương Bất Bại của một trung tâm phim truyền hình nào đó, Dương Liễm nghĩ vậy, nhẹ nhàng đẩy cửa ra liền nhìn thấy nam nhân ngồi trước gương, một thoáng hắn ngẩn người, người trước mắt dáng vẻ thật xinh đẹp, làn da trắng nõn, mặc bạch sắc đoạn bào, vạt bào lại thêu không ít hoa văn *** xảo, ít đi một phần tục tằng của nam nhân, nhưng lại không có phong tư cùng tiêu sái của nữ nhân gia, nhất thời, Dương Liễm nghĩ đến một từ ngữ hơi tục khí một chút, đó chính là tuyệt đại tao nhã.

Đông Phương Bất Bại thấy Dương Liên Đình dĩ vãng chỉ cần nhìn thấy mình đã tiến lên nịnh nọt giờ phút này lại đứng ở cửa không chịu bước vào, nhíu mày,”Hôm nay Dương tổng quản tựa hồ hơi luyến tiếc rời giường.”

Một câu bình bình đạm đạm, làm Dương Liễm sinh sinh toát ra một tia mồ hôi lạnh, hắn khom người,”Thuộc hạ thất trách, thỉnh giáo chủ trách phạt.”

Đông Phương Bất Bại cao thấp dò xét người trước mắt một phen, rõ ràng vẫn là dung mạo của dĩ vãng, vì sao hôm nay lại khiến y thấy bất đồng? Y chậm rãi thu hồi mục quang, quay đầu nhìn mình trong gương, lười biếng mở miệng,”Thôi, Giúp ta buộc tóc.”

Dương Liễm thấy Đông Phương Bất Bại tựa hồ không có ý trách cứ, mới bước lên cầm lấy mảnh lược sừng trâu trên bàn, tay nhẹ nhàng cầm lên một lọn tóc đen trước mắt, nội tâm âm thầm gật đầu, chất tóc rất tốt, may mà mình đã từng vì kiếm tiền mà làm công tác trong kịch đoàn, nhìn những hình tượng sư chải đầu cho diễn viên cổ trang, học được phương pháp, bằng không hiện tại hắn chỉ sợ đã bị Đông Phương Bất Bại một chưởng đánh bay ra ngoài, đương nhiên cũng có thể là bị một châm đâm chết.

Hiện tại Đông Phương Bất Bại mặc y phục phong cách tương đối nam tính hóa, cho nên Dương Liễm lựa chọn một kiểu tóc mang tính truyền thống trong kịch cổ trang, xỏa một phần tóc trên vai, còn những phần khác dùng ngọc quan buộc lại, kiểu tóc như vậy sẽ không quá dương cương khiến Đông Phương Bất Bại nội tâm không thích, cũng không có vẻ nữ khí, ngược lại có vài phần khí chất ngọc diện công tử.

Chải tóc xong, Dương Liễm lại tìm một kiện ngoại bào khoát lên người Đông Phương Bất Bại, đầu xuân trên Hắc Mộc Nhai tuyệt không ôn hòa. Mặc xong y phục lại tiếp tục mang giầy, dù sao Dương Liễm hiện tại nhận thấy, cái chức vị tổng quản này chỉ sợ là tổng quản [ăn, mặc, ở, đi lại] cho Đông Phương Bất Bại, mà không phải tổng quản chăm lo nghiệp lớn trong giáo.

Đông Phương Bất Bại nhìn nam nhân quì xuống giúp mình mang giày, thần sắc khẽ biến, ngày xưa Dương Liên Đình tuy cũng hầu hạ y mặc xiêm y, nhưng chuyện mang giày này vẫn là y tự làm, sao hôm nay hắn lại giúp y mang?

“Giáo chủ, hiện tại có muốn dùng điểm tâm không?” Nam nhân ngẩng đầu, mỉm cười hỏi.

Đông Phương Bất Bại nhìn cái ý cười ôn hòa này, có chút ngây người, đứng lên thanh âm lạnh lùng nói,”Bảo hạ nhân dọn lên đi.”

Dương Liễm nghe lời này biết rõ Đông Phương Bất Bại đang chuẩn bị dùng bữa sáng trong phòng, liền ra cửa đối Lục La một mực canh bên ngoài nói,”Lục La cô nương, giáo chủ truyền cơm.”

Lục La nhẹ gật đầu, không dám do dự, vội vàng rời đi.

Đông Phương Bất Bại ngồi trên mặt ghế khắc hoa, ánh mắt rơi xuống người Dương Liễm đang đứng ở cửa, mục quang không chút che dấu làm nụ cười trên mặt Dương Liễm ngày càng cứng lại.

Lục La đến quấy rầy không khí kỳ quái này, hơn mười món ăn được dọn lên chiếc bàn làm từ gỗ liêm, vài tỳ nữ bước vào hầu hạ Đông Phương Bất Bại rửa tay súc miệng, Đông Phương Bất Bại mới cầm lấy chiếc đũa. Nhìn bữa sáng trước mặt mình, thần sắc đạm mạc, tựa như trước mặt y bày không phải là một bữa sáng mỹ vị, mà là một thứ gì đó không thể nuốt nổi.

Nhìn Đông Phương Bất Bại dù không nói một lời nhưng quanh thân lại tản mát ra khí tức khó chịu, Dương Liễm cảm khái, không hổ là Đông Phương giáo chủ, ngay cả kén ăn cũng có thể kén ăn cá tính tới vậy.

Đối với rất nhiều nam nhân mà nói, nam diễn viên trong võ hiệp tiểu thuyết đều là nhìn để hâm mộ chứ không phải nhìn để thích, mà hắn cũng không ngoại lệ, trong nhân vật của Tiếu Ngạo hắn thích nhất không phải Lệnh Hồ Xung mà là Đông Phương Bất Bại hơi khác thường một chút, đương nhiên không phải sơn trại Đông Phương trong cái trung tâm phim truyền hình nào đó, mà là Đông Phương bễ nghễ quần hùng kiêu ngạo và khát vọng hạnh phúc dưới ngòi bút của Kim đại sư. Bởi vì Đông Phương Bất Bại dám yêu dám hận, một người như vậy, trong Tiếu Ngạo có mấy ai bì kịp?

Quả nhiên, Đông Phương Bất Bại ăn được hai đũa liền buông xuống,”Dọn đi.”

Lục La thần sắc tái nhợt, lập tức trả lời,”Tuân lệnh.” Gần đây giáo chủ hỉ nộ bất định, ai cũng không dám làm trái ý của y, người làm trái, chỉ có chết.

“Giáo chủ, ăn nhiều chút a, như vậy sẽ tốt hơn cho thân thể,” Dương Liễm nhìn sắc mặt tái nhợt của Đông Phương Bất Bại, nhịn không được mở miệng nói,”Không ăn cơm no, sao xử lý sự vụ trong giáo được.”

Không khí vốn ngưng trọng trong phòng lập tức đông đặc lại, Lục La vốn chuẩn bị thu dọn bàn ăn lập tức ngừng tay, nhưng chỉ có nàng biết rõ, lòng tay nàng lạnh bao nhiêu, tim đập nhanh đến nhường nào.

Đông Phương Bất Bại ánh mắt chậm rãi chuyển nhìn Dương Liễm, cuối cùng nhìn vào hai mắt Dương Liễm, sau nửa ngày nhổ ra một chữ,”A?”

Hết bữa sáng rất quan trọng




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vu Kỳ về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 25.10.2017, 23:16
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 18:32
Bài viết: 5414
Được thanks: 812 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Đông phương bất bại chi noãn dương - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2: Bi ai của kẻ không phải là cao thủ
  

Đông Phương Bất Bại nhìn nam nhân đang mỉm cười trước mắt, hắn to gan nói như vậy, là vì ngày thường y quá mức dung túng hắn hay hắn thật sự không sợ chết.

Trong trí nhớ của hắn, Dương Liên Đình mặc dù là người khéo đưa đẩy, nhưng còn chưa có được cái ưu điểm không sợ chết này, y nhếch mi, “Ý của ngươi là bổn tọa nếu không ăn bữa điểm tâm này, sẽ không thể xử lý tốt sự vụ trong giáo?”

Dương Liễm phát hiện vài tỳ nữ khác trong phòng đã phát run, mà ngay cả Lục La sắc mặt cũng trắng bệch, hắn nhìn Đông Phương Bất Bại sắc mặt bình tĩnh đáng sợ, quỳ một gối,”Thuộc hạ nói lỡ lời, thỉnh giáo chủ trách phạt.” Hắn lúc này mới chính thức tỉnh ngộ, đây không còn là nơi hắn vẫn sống, giết người cũng không đầu rơi xuống đất, mà người trước mặt hắn là đương thời đệ nhất cao thủ, ngoại trừ diễn viên mang hào quang, ai cũng không thể thương tổn y.

Nghĩ đến kết cục trong sách của Đông Phương Bất Bại, Dương Liễm thở dài, có lẽ người thương tổn Đông Phương Bất Bại còn có cả Dương Liên Đình, Liên đệ người được Đông Phương Bất Bại yêu quý nhất.

Trong phòng lần nữa trở nên yên ắng, Lục La vụng trộm liếc nhìn, phát hiện giáo chủ chỉ đang nhìn Dương Liên Đình quỳ dưới đất, vội thu tầm mắt mình lại, cực lực thu nhỏ cảm giác sự hiện hữu của mình.

“Vậy ngươi nói xem ngươi nói lỡ chỗ nào?” Đông Phương Bất Bại dựa vào thành ghế, ngón trỏ phải nhẹ nhàng gõ lên tay vịn.

“Thuộc hạ phải nói, giáo chủ cho dù không cần ăn điểm tâm vẫn sẽ nhất thống giang hồ, thiên thu vạn đại, nhưng mà nếu có thể dùng cơm nhiều một chút, tự nhiên là chuyện tốt,” Dương Liễm phát hiện, loại tư thế quỳ tiêu chuẩn này rất khó chịu, thật không biết những diễn viên trong kịch tổ trước kia làm sao quỳ nổi trong những cảnh diễn viên phải quỳ xuống như thế.

Đông Phương Bất Bại thật không ngờ người này nói chuyện chỉ là bình mới rượu cũ, rõ ràng người này như ngỗ nghịch mình, mà y lại thấy tâm tình của mình tốt hơn một phần, nhìn điểm tâm trên bàn cũng thêm phần khẩu vị, quét người còn quỳ trên đất,”Ngươi đứng dậy hầu hạ.”

Dương Liễm vừa nghe, vội nói “Đa tạ giáo chủ” Liền đứng lên, tốc độ này nếu so với lúc quỳ nhanh hơn không ít, Đông Phương Bất Bại dùng dư quang khóe mắt đảo qua động tác dùng tay xoa xoa hai gối của hắn, tâm tình lại kỳ lạ tốt thêm một chút.

Lục La nhìn tình huống hiện tại, cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới phát hiện sau lưng mình đã thấm một lớp mồ hôi, nàng nhìn Dương Liên Đình đang vì giáo chủ phân thức ăn, trong nội tâm bắt đầu dần minh bạch, Dương Liên Đình này chỉ sợ rất được giáo chủ sủng ái, ngày xưa nếu như nói Dương Liên Đình được sủng ái, vậy cũng bất quá là giáo chủ đối hắn đặc biệt nửa phần mà thôi, bất quá nhìn tình huống hiện tại, đấy lại không còn là vấn đề nửa phần nữa rồi.

Giáo chủ hỉ nộ vô thường, nhưng ghét nhất chính là có người xen vào chuyện riêng của mình, hôm nay Dương Liên Đình có hành vi như vậy nhưng lại không bị giáo chủ trách phạt, sợ là ý vị sâu xa.

Dương Liễm không bao lâu liền phát hiện Đông Phương Bất Bại thích thức ăn nhẹ, vì vậy lúc hắn phân thức ăn, cũng chọn những món điểm tâm nhẹ mà không quá ngán, một bữa cơm, y cũng dùng không ít.

Hiện tại Đông Phương Bất Bại lên ngồi đại vị không quá nửa năm, giáo chúng sự vụ chỉ sợ cũng cực kỳ phiền toái, trong nguyên tác mặc dù không miêu tả quá trình Đông Phương Bất Bại đoạt vị, bất quá không cần nghĩ cũng biết đó chẳng phải chuyện đơn giản gì cho cam.

Nghĩ đến Đông Phương Bất Bại sau này, yêu thích hồng trang, còn vì yêu một nam nhân mà cam nguyện buông tha hết thảy quyền lợi, ngay cả Lệnh Hồ Xung diễn viên chính cũng chế nhạo y là “Yêu quái”, Dương Liễm liền vì con người tuyệt đại tao nhã trước mắt mà khổ sở.

Điểm tâm qua đi, Đông Phương Bất Bại phải đi xử lý một ít sự vụ trong giáo, Dương Liễm cũng nhân thời gian này đi tế ngũ tạng miếu của mình, ăn xong điểm tâm, nhìn đủ loại lầu các cổ kính trước mắt, hắn không thể không thừa nhận hắn thật sự đã trở thành Dương Liên Đình xuất hiện trong nguyên tác không quá nhiều, nhưng lại bị phần đông những người mê võ hiệp khinh bỉ.

Giáo chủ có chuyện của giáo chủ, tổng quản có chuyện của tổng quản, tỷ như tiểu tư trong giáo hẳn phải lãnh bao nhiêu tiền, tỳ nữ lại lãnh bao nhiêu tiền, lá trà muốn mua bao nhiêu, cải trắng cần mấy cân, Dương Liễm bi phẫn, vì sao người khác xuyên việt đều là Vương gia hoàng đế, sau đó vận khí đại phát thu phục được một đám mỹ nữ, sao hắn xuyên lại thành một nam sủng, thành nam sủng thì thôi, còn trở thành tên nam sủng Dương Liên Đình, trở thành Dương Liên Đình thì thôi, còn trở thành một Dương Liên Đình không có bao nhiêu thực quyền.

Lay công cụ tính toán nguyên thủy —— bàn tính, cẩn thận ghi chép mua gạo cần mấy tiền mấy bạc mấy đồng, bảy vị phu nhân ai cần yên chi trù đoạn, Dương Liễm bắt đầu hoài nghi, hắn đời trước làm nhiều chuyện như vậy chỉ là vì chuẩn bị cho việc xuyên qua này.

Sắp tới buổi trưa, Dương Liễm cuối cùng ghi chép hết một nửa những thứ loạn thất bát tao này, vừa khép lại sổ lại, thì có một tiểu tư đến truyền lời, nói Đông Phương giáo chủ gọi hắn đi hầu hạ.

Dương Liễm ở một góc tiểu tư không nhìn tới bi phẫn cào cào cái bàn, kỳ thật hắn bây giờ là cầm tiền lương tổng quản, ngồi làm công tác của bảo mẫu cùng tổng quản mới đúng.[Shal: =]] thật đáng thương, anh còn làm bảo mẫu với tổng quản suốt đời anh ạ.]

Đông Phương Bất Bại ngồi trước bàn, nhìn từng món thức ăn được bày lên, ánh mắt cố ý vô ý lướt qua cửa, cau mày.

Sau khi món ăn dọn lên hết, Đông Phương Bất Bại mới thấy Dương Liễm mặc một thân bạch bào đi đến, vạt áo còn có vài nét mực khả nghi, y nhíu mày, xem như không phát hiện.

“Thuộc hạ tham kiến giáo chủ,” Dương Liễm nhìn các món ăn trên bàn, rất tự giác rửa tay sau đó đứng cạnh bàn, chuẩn bị phân thức ăn.

“Dương tổng quản bề bộn nhiều việc?” Để y đợi suốt 1 nén nhang.

“Chỉ là vài chuyện vụn vặt trong giáo, thuộc hạ tới chậm, thỉnh giáo chủ trách phạt,” Dương Liễm khẽ cắn môi, tuy nói đàn ông dưới trướng có hoàng kim, vì cái mạng này, hoàng kim ta cũng bỏ [Shal: =]] cổ nhân mà nghe được câu này chắc chết rồi cũng đào mồ sống dậy bóp cổ anh tới chết quá], vì vậy dưới con mắt lạnh lẽo của Đông Phương giáo chủ, hắn nhanh chóng quỳ xuống.

“Ngươi đã nói là sự vụ vụn vặt, ta phạt ngươi làm chi?” Đông Phương Bất Bại phất tay, ‘“Thôi, ngươi đứng lên đi.” Y thấy động tác đứng lên đầy lưu loát của nam nhân, duỗi ra ngón tay trắng nõn chỉ hướng đĩa cá kho tàu.

Dương Liễm gắp cá, khi Đông Phương Bất Bại cho là hắn sẽ gắp cho y, thì nào biết đâu rằng hắn lại gắp vào chén mình, Đông Phương Bất Bại híp mắt, người này ngại thứ trên cổ quá nặng sao?

Khi y thấy nam nhân cẩn thận dùng đũa tách xương trong cá ra hết mới để vào chén mình, thần sắc có chút sợ sệt, cho cá vào miệng, nuốt xuống rồi nói, “Hôm nay cá làm khá ngon, cho đầu bếp thêm hai phần tiền lương.”

Dương Liễm bất bình nghĩ, ta dựa theo tiêu chuẩn phục vụ cao nhất hầu hạ ngươi ăn cơm, sao không thấy ngươi cho ta thêm nửa đồng tiền lương?

Trên bàn các loại thức ăn đều hết sức *** xảo, Dương Liễm không khỏi cảm khái, Nhật Nguyệt Thần giáo khó trách bị võ lâm chính phái nói thành tà giáo, chỉ bằng cái trình độ tài chính của nó cũng đủ làm đám danh môn chính phái kia hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Người trong võ lâm không hề giống thế gia, lúc ăn cơm cũng không có quy củ khi ăn không được nói gì đó, ngược lại tôn trọng sự phóng khoáng ăn một khối thịt lớn uống một ly rượu lớn, Đông Phương Bất Bại dù không phóng khoáng đến tình trạng này, nhưng lại không quá cố kỵ chuyện ăn nói.

“Vừa rồi nghe ngươi nói giáo vụ vụn vặt, ta lại không biết chuyện này thì có gì bận rộn,” Đông Phương Bất Bại đảo mắt qua tay nam nhân, tay nam nhân bảo dưỡng vô cùng tốt, vì không thường luyện võ, mười ngón tay thoạt nhìn rất đẹp, không lộ ra các đốt tay cũng không có vết chai, y thầm nghĩ, người này chỉ sợ không thích hợp làm chuyện gì khác.

Giữ thái độ rất phụ trách, Dương Liễm trong lúc phân thức ăn chú ý phối hợp rau thịt, hắn chọn một ít măng cho Đông Phương Bất Bại, lui ra sau một bước rồi mở miệng nói,”Giáo chúng tiểu tư tỳ nữ có vài trăm người, mỗi một phần chi tiêu đều phải ghi lại, ăn, mặc, ở, đi lại, tiền lương tháng, những điều này cũng cần ghi lại, còn có trang sức thủy phấn của các vị phu nhân cũng phải đặc biệt chú ý, không thể trộn lẫn, cho nên nhìn như đơn giản lại rất phức tạp.”

“Những chuyện này ngươi làm, hạ nhân sẽ làm gì?” Đông Phương Bất Bại cười lạnh,”Những người đó chẳng lẽ dám can đảm cắt xén bạc? Theo bổn tọa thấy, nếu phát hiện có người tay chân không sạch sẽ, trực tiếp giết rồi ném xuống Hắc Mộc Nhai.” Đông Phương Bất Bại đối với mất chuyện vụn vặt này, chưa bao giờ để ở trong lòng, bất quá nghe Dương Liễm nhắc tới bảy tiểu thiếp của mình, y nhíu mày, hiện tại y chỉ cần nghĩ đến bảy tiểu thiếp mỹ mạo kia liền thấy không thích.

Dương Liễm khóe miệng co rút, giang hồ không hổ là giang hồ, giết người bất quá đầu rơi xuống đất, vì mấy lượng bạc mà lấy mạng người ta, thật đúng là…… Hắn biết thế giới võ hiệp giết người không phạm pháp, được rồi, phải nói là giết người cũng không có ai nói họ phạm pháp, bất quá hiện tại trực tiếp nghe được như vậy, vẫn là thấy sợ hãi.

Đông Phương Bất Bại nhìn Dương Liễm không nói lời nào, ánh mắt lạnh lại, “Sao hả, bổn tọa nói ngươi bất mãn?”

“Thuộc hạ không dám, chỉ là thuộc hạ thấy, đang ở vị trí này, thì tự nhiên phải thật sự phụ trách, đấy không phải là vì lo lắng hạ nhân tay chân không sạch sẽ, chỉ là không muốn thấy có lỗi với sự tín nhiệm của giáo chủ.” Dương Liễm thiếu điều chưa nói, thuộc hạ nguyện vì giáo chủ máu chảy đầu rơi không chút tiếc nuối, bất quá nghĩ đến mấy nhân vật trong kịch truyền hình, chỉ cần nói lời này xong thì không bao lâu sau đã đi gặp Diêm vương, hắn nghĩ qua nghĩ lại, vẫn là nuốt lời này xuống.

“Hừ, vậy mà ngươi cũng nói được,” Đông Phương Bất Bại sắc mặt nguôi xuống, không tiếp tục đề tài này nữa.

Dương Liễm tiếp tục bước lên phân thức ăn, loại hành vi này của hắn tự nhiên đã rơi vào trong mắt Đông Phương Bất Bại, nghĩ đến Dương Liễm vừa rồi lúc đáp lời cách bàn cơm một khoảng, y híp mắt, hắn là một người rất cẩn thận, ưu điểm này trước kia y không phát hiện ra.

Cơm trưa qua đi, Dương Liễm rốt cục được Đông Phương giáo chủ gật đầu, rơi lệ đầy mặt về chỗ của mình dùng cơm trưa, trở lại tiểu viện của Đông Phương Bất Bại, thì nghe nói Đông Phương Bất Bại đang nghỉ trưa, xoay chân định ra ngoài thuận tiện du lãm quang cảnh Hắc Mộc Nhai.

Hắc Mộc Nhai lầu các tuy nhiều, nhưng không tu kiến cửu khúc hồi lang giống Tô Châu lâm viên, một cánh cửa lại một cánh cửa, phần lớn đều khá lớn, chợt có giáo chúng tuần tra đi ngang qua, nhìn thấy Dương Liễm đều hành lễ.

Dương Liễm không đi quá xa liền gặp được một đại hán khôi ngô cùng một nữ nhân vẫn còn phong vận đi đến, đối phương hiển nhiên cũng nhìn thấy hắn, chỉ là ánh mắt đó không có quá nhiều hữu hảo.

Dương Liễm cẩn thận nghĩ, hai người này hẳn là Đồng Bách Hùng cùng Tang Tam Nương, trong nguyên tác hai người này thập phần không thích Dương Liên Đình, nghĩ vậy, hắn bi thúc nhìn trời, tùy tiện đi tản bộ đều cũng có thế gặp được hai vị cao thủ không ưa gì hắn trong Nhật Nguyệt Thần giáo, hắn có bao nhiêu bi thúc a?

“Ta nói là ai, nguyên lai là thằng nhãi ngươi, sao hôm nay không hầu hạ bên cạnh giáo chủ, chẳng lẽ giáo chủ đuổi ngươi ra?” Tang Tam Nương là giáo chúng trưởng lão, tính tình mạnh mẻ, đối đãi Dương Liên Đình không có mấy phần bổn sự tự nhiên không chút khách khí.

Trong chốn võ lâm, cường giả là vua, loại người như Dương Liên Đình, đừng nói là Tang Tam Nương, mà ngay cả Dương Liễm cũng không chịu nổi, hắn nghe Tang Tam Nương nói móc, cười khổ chấp tay,”Đồng đường chủ, Tang trưởng lão.”

Tang Tam Nương tuy không thích Dương Liên Đình, nhưng nhìn thấy đối phương dùng lễ đãi nàng, nàng cũng không tiếp tục làm khó dễ, miễn cưỡng giấu khinh thường trong lòng xuống,”Giáo chủ hiện tại có bận không?”

“Giáo chủ hiện tại đang nghỉ trưa, bất quá nếu Tang trưởng lão cùng Đồng đường chủ có việc cần cầu kiến, hẳn giáo chủ sẽ gặp nhị vị,” Hiện tại Đồng Bách Hùng cùng Đông Phương Bất Bại quan hệ cá rất tốt, Đông Phương Bất Bại mười một tuổi thì được Đồng Bách Hùng cứu, ân tình này, đối với Đông Phương Bất Bại mà nói, tuyệt không thể quên.

“Thằng nhãi này ngươi nói chuyện cứ tỏ vẻ nho nhã, lão tử nghe khó chịu,” Đồng Bách Hùng xuy một tiếng, thân thủ xách cổ áo Dương Liễm,”Đi, ngươi vào bẩm báo giáo chủ, nói hai chúng ta có việc cầu kiến.”

Dương Liễm dưới đáy lòng nghiến răng, con bà nó, hắn sao lại không biết Đồng Bách Hùng giảo hoạt như vậy, lúc này gọi hắn đi bẩm báo, nếu Đông Phương Bất Bại tức giận một chưởng đánh hắn, thì hai người họ nhiều lắm là bị trách phạt, phi, võ công cao thì giỏi lắm a.

Tuy bất đắc dĩ, Dương Liễm vẫn là bị Đồng Bách Hùng dùng vũ lực trấn áp đi vào tiểu viện của Đông Phương Bất Bại, trước khi vào phòng hắn yên lặng liếc mắt nhìn bầu trời thắm xanh, có thể nhìn thì cứ nhìn a, nếu không đợi lát nữa có thể sẽ không nhìn được.

Hết Bi ai của kẻ không phải là cao thủ



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vu Kỳ về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

8 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.