Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 

Vườn trẻ thiên đình - Lục Dã Thiên Hạc

 
Có bài mới 25.10.2017, 17:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 05.06.2017, 13:14
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 149
Được thanks: 97 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Tiên giới] Vườn trẻ thiên đình - Lục Dã Thiên Hạc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 28: Ngoại truyện 01: Khốn thú kết

Dạy ngươi cách bắt được một con Bạch Trạch

Sức mạnh luân hồi tiêu tan, trật tự thiên giới được khôi phục.

Bãi bể nương dâu hóa luân hồi, đối với thiên giới mà nói là một sự việc lớn, mọi người bức thiết muốn biết nguyên nhân của chuyện này và ảnh hưởng của nó đối với đạo pháp. Mà vấn đề đáp án, hiển nhiên chỉ có Thiên Tôn mới biết được. Sau khi Thiên Cẩu ăn trăng, Ngọc Thanh Cung đóng cửa từ chối tiếp khách mấy ngày, chờ mãi, đến tận lúc cổ của các tiên nhân sắp đứt đến nơi, cửa lớn cuối cùng cũng mở ra thêm một lần nữa.

Thiên Tôn giảng đạo, thường ngày cũng không có nhiều người tới nghe, bởi vì hắn luôn giảng giải rất cao thâm, chỉ có tiên nhân đã đạt đến một đẳng cấp nhất định mới có thể nghe hiểu. Hơn nữa Thiên Tôn quá mức uy nghiêm, các tiên nhân ngồi trong Ngọc Thanh Cung căn bản không dám lộn xộn, thực sự thấy rất bức bối. Nhưng lần này, số lượng tiên nhân tới nghe Thiên Tôn giảng giải về sức mạnh luân hồi, cơ hồ đông đến mức chật kín cả Ngọc Thanh Cung.

“Sao lần này nhiều nữ tiên đến thế nhỉ?” Ngọc Hành Tinh Quân tò mò nhìn chung quanh, thấy được Bách Hoa Tiên Tử, lập tức vẫy vẫy tay với nàng: “Chỗ này này!”

Bách Hoa Tiên Tử mang theo Mẫu Đơn Tiên Tử và Thược Dược Tiên Tử đến cùng, trước đó đã nhờ Ngọc Hành Tinh Quân chiếm hộ chỗ ngồi.

Ba vị tiên tử cùng Thất Tinh Bắc Đẩu hành lễ với nhau, sau đó an vị trên đệm hương bồ mà Ngọc Hành Tinh Quân đã xí được.

“Ta nói này, xưa nay đâu thấy các ngươi đến nghe giảng đạo, bữa nay tất cả sao thế?” Ngọc Hành Tinh Quân hất hất cằm, chỉ chỉ các tiên nữ ở phía xa.

“Ngươi thì biết cái gì? Thiên Tôn hiện tại nguyện ý dùng bộ mặt thật gặp người, các nàng há lại không đến nhìn thêm vài lần?” Bách Hoa Tiên Tử bĩu môi, người khác đều đến để nhìn Thiên Tôn, nàng không phải nha, nàng tới để ngắm Bạch Trạch.

Ngọc đài trong Ngọc Thanh Cung, bây giờ đang bị che khuất bởi một tấm bình phong do kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên tạo thành, cho dù là tiên nhân có pháp lực cao cường cũng không thể phá. Bên trong kết giới, cục lông bự Bạch Trạch đang co bốn móng, ngủ say vù vù.

Phù Lê ngồi ở bên cạnh y, giơ tay nhẹ nhàng giựt mao mao ở tai: “Còn ngủ sao?”

Sau khi từ Đông Hải trở về, Bạch Trạch liền nói muốn ngủ một giấc. Phù Lê nhìn y thật sự đang mệt mỏi, ngay lập tức đóng cửa Ngọc Thanh Cung, cùng y ngủ tới bảy ngày bảy đêm, bây giờ, Bạch Trạch vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.

“Vậy ngươi cứ ngủ tiếp đi, ta phải mở bình phong ra.” Phù Lê hơi cong môi, giơ tay vung mở kết giới.

Ánh sáng xanh mờ ảo lóe lên, Thiên Tôn xuất hiện trên đài ngọc, thanh y ngọc quan, tuấn mỹ phi phàm. Người có pháp lực càng cao, sẽ trở nên càng đẹp, mà pháp lực của Thiên Tôn, cửu thiên thập địa đố ai sánh bằng…

“A…” Mẫu Đơn Tiên Tử nhanh chóng che miệng lại, tránh cho bản thân kinh hô thành tiếng.

“Ôi chao, kia không phải Bạch Trạch à?” Thược Dược Tiên Tử nhỏ giọng nói.

Phía sau Thiên Tôn, có một tấm dựa lưng trắng như tuyết cực bự, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy đó không phải đệm lót, mà là một con Bạch Trạch lông xù vô cùng mềm mại! Mà trên eo Thiên Tôn, tựa hồ, còn đắp một cái móng vuốt toàn mao mao!

Kết giới tan biến, khí tức của những người khác ngay lập tức chui vào khoang mũi, Bạch Trạch giựt giựt mũi, chậm rãi mở mắt ra… Khắp nơi đều là tiên nhân!

“Ế?” Bạch Trạch kinh ngạc thốt lên một tiếng, cứng đờ không dám cử động.

“Ngươi có thể chọn hoặc là giả bộ tiếp tục ngủ, hoặc là thu nhỏ lại.” Phù Lê ngồi thẳng người, ánh mắt rất sâu xa, lặng lẽ truyền âm cho Bạch Trạch.

Lúc trước quyết định đến ở tại Ngọc Thanh Cung, Bạch Trạch cũng có hơi ngại, lấy cớ mệt mỏi liền ngủ mất, lừa mình dối người mà nghĩ, làm như vậy người khác sẽ không biết chuyện mình và Thiên Tôn ở cùng nhau. Ai mà ngờ vừa mở mắt ra, tất cả mọi người đều biết mình đang ở đây, càng chết người chính là… một cái móng vuốt của y, còn quấn quanh eo Phù Lê.

Bạch Trạch nhanh chóng nhắm mắt lại, cố gắng tự hỏi, cứ thế này ở lại cho người ta vây xem tốt hơn, hay biến nhỏ lại tìm một chỗ nào đó chui vào tốt hơn. Hiển nhiên, tìm một chỗ chui vào vẫn tốt nhất.

Nghĩ như thế, Bạch Trạch liền biến thành một cục lông nhỏ, nhanh chân chạy biến.

Phù Lê không thèm quay đầu lại mà vươn tay, chộp được cục lông nhỏ kéo lại, cảm giác sờ sờ đám lông tơ rất là thích, mặt không cảm xúc đem nhét vào trong lồng ngực.

Chúng tiên: “…”

“Thủa ban sơ có thương hải, không có tang điền, bởi vì…” Tiếng nói du dương như âm thanh từ ngàn xưa, truyền khắp toàn trường, mang theo sự uy nghiêm độc nhất của Thiên Tôn, khiến người ta không tự chủ được mà nín thở ngưng thần, chăm chú lắng nghe.

Chỉ có Bách Hoa Tiên Tử hết sức bất mãn mà nhìn chằm chằm vào ngực Thiên Tôn, nàng cũng muốn ôm cục lông nha! Hức hức hức!

Bạch Trạch trốn trong áo Phù Lê, cảm giác mao mao của mình đều muốn đỏ bừng. Chỉ cách có một tầng áo lót mỏng manh, vậy nên có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Thiên Tôn, cũng không phải ấm áp như của phàm nhân, mà dường như một chiếc ấm ngọc, chạm vào man mát, dựa vào lâu một chút sẽ lại ấm dần lên.

Hiện tại trốn cũng không ổn, mà đi ra cũng không ổn, thực sự quá mức lúng túng. Đem sừng trên đầu thu vào, Bạch Trạch ở trong áo Phù Lê chui một vòng, cuối cùng đành cam chịu nằm vật xuống, nhắm mắt, ngủ.

Giảng đạo kết thúc, Thiên Tôn đứng dậy, nhẹ phất ống tay áo, cả người liền biến mất ngay tại chỗ. Các tiên nhân hành lễ với cái bàn trống không, rời khỏi Ngọc Thanh Cung một cách rất trật tự. Ra được đến cửa lớn của cung, đột nhiên sôi sục hẳn.

“Bạch Trạch sao vẫn còn ở Ngọc Thanh Cung thế?”

“Nghe bảo núi Thương Trạch bị ngập, lúc này lại có quan hệ tốt với Thiên Tôn, nên đến ở nhờ đó.”

“Ta cảm thấy sự tình không chỉ đơn giản như vậy.” Bách Hoa Tiên Tử nói chắc nịch.

Mọi người nhao nhao nhìn về phía nàng, muốn biết nàng có cao kiến gì.

“Nhất định là do Thiên Tôn không nỡ xa đống mao mao kia, cố ý giữ Bạch Trạch ở lại Ngọc Thanh Cung.”

“Xì…” Chúng tiên bĩu môi, Thiên Tôn còn lâu mới nông cạn như vậy.

Phù Lê trở lại trong cung thất, đem bàn tay tiến vào trong áo, mò mò, móc ra một cục lông nhỏ đang bụm mặt: “Sao thế?”

Bạch Trạch thả hai móng ra, nhìn xung quanh một chút, phát hiện không có ai, lập tức vặn vẹo cơ thể nhỏ nhảy xuống đất, biến thành hình người, phồng má nói: “Ngươi phải giảng đạo, vì sao không gọi ta thức dậy?”

“Có gọi.” Phù Lê hơi mỉm cười, giọng điệu rất là thẳng thắn hùng hồn: “Nhưng không thức.”

“…” Bạch Trạch nghẹn họng một lúc: “Cho dù thế cũng không thể ở trước mặt tất cả mọi người đem ta nhét vào trong áo chứ!” Nhớ đến cái cảnh mất mặt ban nãy, lại muốn đào một cái hố đem mình chôn luôn.

Lúc này nếu như đang ở nguyên hình, phỏng chừng mao mao cả người Bạch Trạch đều muốn xù lên. Lần này coi như xong, tất cả mọi người đều nhìn thấy y biến thành cục lông nhỏ, thấy cả dáng vẻ ngu xuẩn lúc bị nhét vào trong áo, không còn tẹo uy nghiêm nào nữa.

Phù Lê nhìn y một lát, rất là nghiêm túc nói: “Không đem ngươi giấu đi, bọn họ sẽ nhìn.”

Bạch Trạch trong lúc nhất thời nói không nên lời, cảm thấy Phù Lê nói vừa có đạo lý, vừa không có đạo lý. Gãi gãi đầu, lúc này mới nắm được trọng điểm: “Biến nhỏ như vậy, trước mặt bao nhiêu người bị ngươi nhét vào trong lồng ngực, sau này bọn họ tất sẽ cười nhạo ta.”

“Đều là hình thú, lớn hay nhỏ nào có gì khác biệt.” Phù Lê không hề để ý mà nói, kéo tay Bạch Trạch qua, thả hai cái kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên to cỡ hột đào vào trong lòng bàn tay y.

“Đây là cái gì?” Bạch Trạch ngay lập tức bị quả cầu nhỏ kia hấp dẫn.

Quả cầu tròn vo, phát ra ánh sáng màu xanh mờ ảo, bởi vì người thi triển phép thuật bây giờ pháp lực ổn định, quả cầu hiện tại cũng ổn định vô cùng, bất kể lay động điên cuồng thế nào cũng không bị thay đổi hình dạng.

“Ầm!” Một quả cầu nhỏ đột nhiên biến thành màu vàng, cố sức va vào một quả cầu khác. Quả cầu kia bỗng chốc biến thành màu đỏ thắm, không chút sợ hãi kiêng nể gì nghênh chiến lại.

Bạch Trạch càng lúc càng hiếu kỳ, nhón quả cầu nhỏ kia về phía có ánh sáng nhìn kỹ, vừa nhìn thấy liền lập tức kinh hô thành tiếng: “Cửu Anh!” Bên trong kết giới Tiểu Tiểu Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên, vây nhốt một con hung thú chín đầu to cỡ hạt hạnh đào, con hung thú kia đang dùng một cái đầu va đập vào kết giới, mỗi cái đầu đều dữ tợn cực kỳ, lộ ra răng nanh màu đỏ thẫm, cách lồng kết giới cố sức mà cắn xé ngón tay Bạch Trạch.

Bên trong quả cầu nhỏ màu vàng, là một con Xích Viêm Kim Nghê Thú đầu tròn vo.

“Ngươi đem hai đứa nó biến nhỏ như vậy để làm gì?” Bạch Trạch nhìn Xích Viêm Kim Nghê Thú đang nỗ lực phun lửa về phía mình, còn liên tục vung móng nhỏ lên cào cào, không nhịn được có chút buồn cười.

“Cho ngươi chơi.” Phù Lê không dấu vết ôm lấy Bạch Trạch đi về phía bên trong, để y ngồi xuống, còn mình thì lại ngồi phía đằng sau, một tay vòng qua cơ thể Bạch Trạch, nhẹ nhàng gảy Xích Viêm Kim Nghê Thú trong tay y.

Bởi vì có nghiên cứu sức mạnh luân hồi, nên Phù Lê tỉnh ngộ ra được mấy chiêu. Đem thượng cổ hung thú không thể giết chết biến nhỏ lại, vây nhốt trong kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên, teo đi, lực sát thương tự nhiên cũng giảm xuống.

“Đây đúng là một biện pháp tốt!” Bạch Trạch quay đầu lại cười, bỗng nhiên phát hiện mình đã bất tri bất giác dựa vào trong lòng Phù Lê, còn bị hắn dùng cánh tay giam lại!

“Cái này cũng không phải là kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên, nó gọi là kết giới Lưỡng Nghi Khốn Thú. Trong nháy mắt, Phù Lê đem hai quả cầu trong tay Bạch Trạch bắn đi, Tiểu Tiểu Khốn Thú Kết lập tức ở trên không trung lộn ngược, rơi xuống đất rồi lại nảy lên, chầm chậm trôi nổi giữa không trung: “Vừa mới ngộ ra được.”  bóng nảy =)))

“Ồ…” Bạch Trạch không được tự nhiên rụt cổ lại một cái, lúc Phù Lê nói chuyện, tiên khí nhàn nhạt vừa vặn phả vào lỗ tai của y, có chút ngứa.

“Ngươi muốn học không?” Phù Lê gọi hai quả cầu kia quay lại, nắm trong tay.

“Ta có thể học sao?” Bạch Trạch rất là hiếu kỳ. Mặc dù có thể thông hiểu vạn vật, nhưng lòng hiếu kỳ của Bạch Trạch ngàn vạn năm vẫn thế không hề thay đổi.

Phù Lê quăng hai quả cầu đi, để Bạch Trạch ngồi thẳng người, đối diện với mình, ở trên không trung vẽ hình thái cực, ánh sáng màu xanh long lanh lóe lên, sau đó hướng bàn tay lên trời, hai tay chậm rãi dang ngang.

Bạch Trạch làm theo, chậm rãi dang rộng hai tay, học theo dáng vẻ của Phù Lê, chậm rãi khép lại, sau đó… Hai người liền ôm nhau.

Ánh sáng màu xanh biến mất, chỉ còn dư lại căn phòng yên tĩnh.

“… Khốn Thú Kết đâu?” Bạch Trạch chớp mắt mấy cái. bị lừa rồi em ơi =)))

Phù Lê chậm rãi siết chặt cánh tay: “Kết thành.”

“Ế?”

—— Tiểu kịch trường: Dạy ngươi cách bắt được một con Bạch Trạch

Phù Lê: Đầu tiên, ngươi phải tìm được một con Bạch Trạch.

Bạch Trạch: Ngao ô ô.

Phù Lê: Dang hai cánh tay.

Bạch Trạch: *nhào vào*

Phù Lê: Tiếp đó, ngươi có được một con Bạch Trạch.

Bạch Trạch:???

– Hết ngoại truyện 01 –



Đã sửa bởi Mễ Trùng đại nhân lúc 25.10.2017, 17:32.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.10.2017, 17:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 05.06.2017, 13:14
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 149
Được thanks: 97 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Tiên giới] Vườn trẻ thiên đình - Lục Dã Thiên Hạc - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 29: Ngoại truyện 02: Tết nguyên tiêu

Kia không phải là ngựa lông xám ở núi Côn Du sao

Nhân duyên của Bạch Trạch trên thiên đình rất tốt, biết y ở tại Ngọc Thanh Cung, một số người thi thoảng rảnh quá không có chuyện gì làm, hai ngày ba bữa lại tìm y đi uống rượu.

“Ngươi đi đâu vậy?” Phù Lê đứng trên cầu ngọc, cho hai con tiên hạc trong ao ăn, nhàn nhạt hỏi.

Đang chuồn lén phía sau lưng hắn, Bạch Trạch cứng đờ người một cái: “Bách Hoa Tiên Tử cùng Ngọc Hành Tinh Quân gọi ta đi uống rượu.” Nói xong, lại cảm thấy mình đúng là thứ không có tiền đồ, tại sao phải chột dạ chứ? Quả thực giống như một trượng phu lén lút ra ngoài uống rượu ngắm gái, bị thê tử bắt được tại trận…

Phù Lê đem hạt thức ăn cho chim cuối cùng ném xuống, xoay người, nhìn Bạch Trạch: “Ta đi cùng ngươi.”

“Hả?” Bạch Trạch vẻ mặt khiếp sợ. Thiên Tôn muốn đi uống rượu cùng y? Không đợi Bạch Trạch phản ứng lại, Phù Lê đã nắm lấy tay y dắt ra ngoài.

Vòng qua cầu chín khúc, đi qua hành lang bạch ngọc, trên đường liên tục có tiên nữ liếc trộm về phía bên này.

Bạch Trạch cảm giác được có người nhìn mình, liền ngẩng đầu lên chào hỏi người ta.

“Hì hì hì…” Mấy tiên nữ kia không đáp lại y, chỉ che miệng liếc mắt nhìn nhau cười, hớn hở chạy đi.

Bạch Trạch gãi đầu, bỗng nhiên ý thức được có chỗ nào đó sai sai, cái tay này có thể dùng để gãi đầu, vậy còn một cái tay khác đâu? Một tay khác, đang bị một bàn tay lớn phía dưới ống áo rộng màu xanh, nắm thật chắc.

“Cái kia…” Bạch Trạch dừng bước lại.

“Cái gì?” Phù Lê quay đầu lại nhìn y.

“Đừng kéo tay nữa, bị người khác nhìn thấy…” Bạch Trạch muốn đem tay rụt lại, lỗ tai không tự chủ được mà đỏ ửng lên.

“Nhìn thấy thì có làm sao?” Phù Lê không thèm để ý, vẫn cứ nắm tay Bạch Trạch dắt đi.

“Người khác nhìn thấy, sẽ nói hai chúng ta đoạn tụ!”

Phù Lê dừng bước lại, xoay người nhìn y, chậm rãi nhấc lên sợi tơ hồng giữa cổ tay hai người: “Chẳng lẽ không đúng sao?”

“…” Bạch Trạch há miệng, nói không ra lời, đành phải thuận theo, bị Phù Lê tiếp tục dắt đi.

Trong ngọc đình ở Bách Hoa Viên, Bách Hoa Tiên Tử đang bày điểm tâm mà mình mới làm ra, Thiên Lý Nhãn thò tay muốn ăn vụng, bị Bách Hoa Tiên Tử tét cho một cái: “Không được nhúc nhích, chờ Bạch Trạch đến rồi ăn.”

Thiên Lý Nhãn bĩu môi: “Ngươi thương nhớ Bạch Trạch, người ta nhưng có thương nhớ ngươi đâu, đã sớm như hình với bóng với Thiên Tôn rồi.”

“Đừng nói bậy!” Bách Hoa Tiên Tử cầm lụa tiên trên tay đánh hắn, đang nháo loạn, Phù Lê từ đằng kia dắt Bạch Trạch đi tới.

“Phụt ——” Ngọc Hành Tinh Quân phun nguyên ngụm rượu ra ngoài.

Bách Hoa Tiên Tử quay đầu nhìn lại, nhất thời cũng sửng sốt: “Ngươi… các ngươi…”

“Bái kiến Thiên Tôn!” Thiên Lý Nhãn và Thuận Phong Nhĩ lập tức đứng thẳng người, hành lễ với Phù Lê.

“Không cần đa lễ.” Phù Lê dắt Bạch Trạch đi vào trong đình, tìm chỗ ngồi xuống, để Bạch Trạch ngồi bên cạnh mình.

Bạch Trạch vô cùng thê thảm dùng một tay bụm mặt, ngoan ngoãn ngồi xuống, không dám nhìn vẻ mặt của mấy người xung quanh, cầm điểm tâm lên bắt đầu gặm.

Bầu không khí có chút xấu hổ, Ngọc Hành Tinh Quân lau lau rượu trên khóe miệng, vội vàng ho một tiếng: “Thiên Tôn sao lại có nhã hứng đến nơi này?”

“Hôm nay không có việc gì, nên cùng Bạch Trạch đi ra ngoài dạo một chút.” Phù Lê ôn tồn đáp lời, rót cho mình ly rượu, giương mắt nhìn về phía Thiên Lý Nhãn: “Nhân gian gần đây có việc gì thú vị?”

“Hai ngày nữa chính là tết Nguyên Tiêu (rằm tháng giêng), vì đang thời thái bình thịnh thế, hoàng đế chốn nhân gian muốn mở hội hoa đăng rất lớn ở ngay kinh thành, bọn ta đang thương lượng muốn đi xuống đó xem thử một chút.” Thiên Lý Nhãn ngoan ngoãn nói thật, bị Thuận Phong Nhĩ dùng khuỷu tay thụi cho một phát.

“Bên chỗ Bắc Đẩu Điện còn có rất nhiều việc phải làm, ta không đi đâu.” Ngọc Hành Tinh Quân nói với vẻ mặt rất chi là chính trực, âm thầm cắn răng, cái tên Thiên Lý Nhãn không biết nói chuyện này, mấy lời này để cho Thiên Tôn nghe được, khác nào khai ra việc mỗi ngày bọn họ đều không làm việc đàng hoàng?

“Đúng nha, tết Nguyên Tiêu bên phía Vương Mẫu sẽ mở tiệc mừng, ta cũng rất bận.” Bách Hoa Tiên Tử nhanh nhẹn hùa theo, cười nói.

“Vậy là các ngươi đều không đi?” Bạch Trạch chớp mắt mấy cái, y tới đây vốn là vì muốn bàn bạc cùng mấy người này chuyện đi xuống nhân gian chơi, liếc mắt nhìn Phù Lê một cái, biết ngay tên này ở đây, tất cả mọi người đều sẽ nói không dám đi mà. Bạch Trạch không khỏi mếu máo, y rất muốn đi rước đèn nha.

“Nếu vậy, ta đưa ngươi đi.” Phù Lê đưa cho Bạch Trạch một miếng bánh ngọt.

Hai mắt Bạch Trạch sáng rực lên, nhận lấy cắn một ngụm: “Tốt quá, Khiếu Thiên mấy ngày nay không được ra khỏi cửa cũng không thể rời khỏi người, Dương Tiễn nhờ ta mua cho hắn chân giò kho tương Tường Vân Trai ở kinh thành, chân giò nhà đó làm ăn rất ngon, ta dẫn ngươi đi nếm thử.”

“Ừ.” Phù Lê nhàn nhạt đáp lời, trong mắt chứa đầy ý cười nhìn Bạch Trạch.

Bách Hoa Tiên Tử giật giật khóe miệng, đá chân Ngọc Hành Tinh Quân. Ngọc Hành Tinh Quân quay ngoắt mặt đi chỗ khác, giả vờ cái gì cũng không nhìn thấy.

Hội đèn lồng tết Nguyên Tiêu, ba con phố chính ở kinh thành treo đầy hoa đăng. Đứng từ đầu đường ngắm nhìn, đèn lồng muôn màu muôn vẻ, phảng phất như kéo dài đến tận chân trời.

Ngoại trừ hoa đăng, còn có rất nhiều sạp nhỏ, nào là bán đồ ăn vặt, bán các món đồ chơi nho nhỏ, diễn xiếc khỉ, diễn hí khúc… không thiếu thứ gì. Nam nữ già trẻ cùng nhau ra đường, trên mặt mỗi người đều mang vẻ vui sướng khi đi chơi hội.

Bạch Trạch biến quần áo thành một bộ y bào trắng phổ thông, lôi kéo tay Phù Lê đi xuyên qua đám đông. Phù Lê che giấu thụy khí quanh người, mặc một bộ quần áo màu xanh tương tự Bạch Trạch, không nhanh không chậm theo sát phía sau y.

“Chân giò kho tương!” Bạch Trạch đến thẳng Tường Vân Trai, muốn mua mười cân chân giò gói mang về, thêm một cân cắt sẵn để ăn.

“Ăn ít thịt thôi.” Phù Lê nhìn cách Bạch Trạch nhét thịt vào miệng, có chút bất đắc dĩ. Tiên nhân tu đạo, cần phải ăn ít mấy thứ thịt thà nhiều trọc khí này, ăn nhiều không tốt cho tu vi.

“Ta cũng đâu cần pháp lực cao ngất trời, không sao đâu.” Bạch Trạch phồng mỏ nhai nhai, dùng bàn tay bóng nhẫy bốc một miếng đưa tới bên miệng Phù Lê: “Ngươi nếm thử xem, ăn rất ngon đó.”

Phù Lê nhìn miếng chân giò trước mặt, bên trên miếng thịt dính đầy nước tương, nhìn vào có cảm giác rất thèm ăn. Quan trọng hơn chính là, ngón tay đang cầm miếng thịt kia, thon dài trắng nõn, dính một chút nước tương, trông càng ngon miệng hơn miếng chân giò kho.

Đem việc ăn thịt ảnh hưởng đến tu vi quăng ra sau đầu, Phù Lê nắm lấy cổ tay Bạch Trạch, đem miếng thịt trên tay y ăn vào, tiện đường đem cả ngón tay thon dài trắng nõn kia cũng ngậm luôn vào trong miệng.

Bạch Trạch cảm giác được đầu lưỡi ấm áp xẹt qua ngón tay, không khỏi run rẩy.

“Công tử, mua một cái mặt nạ đi.” Người bán hàng hét một tiếng rõ to, đánh vỡ bầu không khí vi diệu giữa hai người.

Bạch Trạch rụt tay lại giấu vào trong ống áo, bắn ra một tia nước trong suốt để rửa sạch nước tương, quay đầu nhìn về phía sạp nhỏ bán mặt nạ.

Rất nhiều người đi rước đèn hoa đăng tết Nguyên Tiêu đều thích mang mặt nạ. Có mấy vị quan to quyền quý, không muốn để cho người khác nhận ra; có mấy cô nương thẹn thùng, không thích để cho người ta nhìn thấy mặt; cũng có người đơn giản chỉ vì muốn tham gia cho vui.

Mặt nạ trên sạp kiểu dáng gì cũng có, đầu trâu, mặt ngựa, mặt quỷ, mỹ nhân, còn có một cái mắt ở trên trán, rõ ràng chính là Nhị Lang Thần.

“Ha ha ha, Dương Tiễn này xấu quá.” Bạch Trạch chỉ vào cái mặt nạ kia cười ha hả.

Phù Lê cầm lấy một cái mặt nạ nửa mặt, bên trên đính đầy mao mao trắng: “Đây là cái gì?”

“Đây là thần thú Bạch Trạch, năm nay bán rất đắt hàng.” Chủ sạp nhỏ cười híp mắt nói, chỉ chỉ đoàn người trên đường, quả thực có rất nhiều người mang mặt nạ Bạch Trạch.

Bạch Trạch cầm lấy cái mặt nạ kia nhìn nhìn, đeo lên trên mặt: “Ta có giống thần thú Bạch Trạch không?”



Cố Tranh Quân đi xuống xe ngựa, nhìn con phố náo nhiệt đầy hoa đăng: “Nghe nói thần thú Bạch Trạch rất thích náo nhiệt, cũng không biết y có đến hay không.”

Người hầu bên người không dám nói gì, chỉ có thái giám tổng quản là nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng, chúng ta vào xem một chút đi.”

Người đi trên đường, chen vai sát cánh, Cố Tranh Quân đi theo dòng người, nhìn nụ cười tràn đầy vui vẻ trên mặt bách tính, bản thân cũng không nhịn được mà lộ ra ý cười. Thái bình thịnh thế như này, Bạch Trạch sẽ hài lòng lắm nhỉ. Ở thời điểm tuyệt vọng và bất lực nhất, y liền cứ thế giáng xuống trước mặt mình, giống như một dòng nước trên hoang mạc, như một viên than ấm trong ngày trời đông giá rét, cứu vớt giang sơn và cái kẻ gần chết như mình. Nhưng khi bản thân nắm được quyền lực khắp thiên hạ, y lại không xuất hiện nữa.

“Đoán đố đèn, ba đồng một lần đoán!”

“Kẹo hồ lô, ai kẹo hồ lô đi!”

“Công tử, mua một cái mặt nạ nhé?”

Cố Tranh Quân đi lung tung không có mục đích ngắm nhìn khắp nơi, bỗng nhiên, thấy một người ở phía trước, thân hình thon dài, y bào gấm trắng như tuyết, quanh thân tựa hồ còn mang theo một vầng sáng nhu hòa…

“Bạch Trạch!” Cố Tranh Quân nhanh chóng chạy tới, kéo người kia lại.

Người kia đeo một chiếc mặt nạ Bạch Trạch lông xù, quay đầu lại hỏi: “Công tử, làm sao vậy?” Âm thanh vô cùng sáng sủa, không phải Bạch Trạch…

Bị người khác vô duyên vô cớ kéo lại một cái, người đeo mặt nạ tựa hồ có chút không vui, nhưng vẫn nhẫn nại hỏi một câu, không hề nổi nóng.

Cố Tranh Quân cau mày, người trước mặt tuy cũng mặc một thân áo trắng, nhưng hắn tin chắc, đây không phải bóng lưng ban nãy hắn nhìn thấy: “Xin lỗi, nhận lầm người.”

Người kia tháo mặt nạ xuống, quả thực là một khuôn mặt xa lạ, nhưng cũng rất đẹp trai, có một đôi mắt đen láy trong suốt, vô cùng có hồn. Tướng mạo thế này, khiến người ta vừa nhìn đã sinh lòng hảo cảm, thất vọng nơi Cố Tranh Quân giảm xuống đôi chút: “Công tử trông rất lạ, không giống người trong kinh thành.” Người này thân hình cao to, chỗ giữa hai hàng lông mày có một luồng tinh thần khó diễn tả bằng lời, kiến chi vong tục, không giống người bình thường.

NOTE: kiến chi vong tục – cùng người này gặp mặt, lập tức sẽ quên mất những dung tục trên đời.

“À, ta tới từ phía đông.” Người kia cười cười: “Ta tên hôi… Mã Huy.” (ngựa lông xám = hôi mã)

“Gặp được nhau tức là có duyên, ta mời công tử uống một chén trà.” Cố Tranh Quân luôn cảm thấy, trên cơ thể người này có một khí tức làm cho hắn muốn thân cận.

“Được.” Mã Huy cũng rất hiền hòa, đi theo Cố Tranh Quân. Đi được mấy bước, hai người đồng thời quay đầu lại, nhìn về phía sạp nhỏ bán mặt nạ ban nãy, đăm chiêu, lại quay đầu nhìn vào ánh mắt nhau, lập tức nở một nụ cười.

“Mã huynh, mời!”

“Công tử, mời!”

Bạch Trạch liếm một xâu kẹo hồ lô, đứng trong bóng tối nhìn hai người phía xa xa: “Người kia không phải là ngựa lông xám ở núi Côn Du sao?”

“Ừ.” Phù Lê đến gần, cắn mất một viên sơn tra.

“Làm sao nhanh thế đã hóa hình rồi?” Bạch Trạch rất là kinh ngạc.

“Chắc do nhiễm chút thụy khí của ngươi, vận may được thay đổi.” Phù Lê không để ý lắm mà nói, tu tiên tu đạo cũng cần chú ý số mệnh, số mệnh nghịch thiên thì luôn gặp được chuyện tốt, tu luyện dĩ nhiên cũng rất nhanh.

“Thật không…” Bạch Trạch ngẫm lại cũng thấy đúng, quay đầu nhìn về phía Phù Lê: “Gần đây ngươi ngày nào cũng ở cùng ta, tu vi có tăng cao không nha?”

Phù Lê nhìn y, lắc lắc đầu.

“Tại sao?” Bạch Trạch cắn một miếng kẹo hồ lô, nhóp nhép nhóp nhép nhai quả sơn tra.

“Đạo tâm bất ổn.” Phù Lê nói rất ư là đàng hoàng trang nghiêm.

Bạch Trạch chớp mắt mấy cái, sau đó chậm rãi đỏ mặt: “Lại nói bậy…”

“Đây là do Vô Tự Thiên Thư nói, thiên chân vạn xác.” Phù Lê đến gần, đòi lấy một cái hôn chua chua ngọt ngọt, bồi thường cho đạo tâm ngày càng bất ổn của mình.

“Hmm…”

—— Tiểu kịch trường:

Phù Lê: Mất ngủ, mơ nhiều, đạo tâm không yên thì phải làm sao bây giờ?

Vô Tự Thiên Thư: Nhanh dùng nước miếng hiệu Bạch Trạch để làm thuốc an thần cho não.

Phù Lê: Ăn được Bạch Trạch, eo không mỏi, lưng không đau, càng có sức để giảng đạo hơn!

Bạch Trạch: Ta eo mỏi lưng đau chân rút gân _(:з” ∠*)_

Vô Tự Thiên Thư: Nhanh dùng dịch tinh hoa nhãn hiệu Thiên Tôn.

Bạch Trạch: … Càng dùng eo càng đau, quyển sách lừa đảo!

– Hết ngoại truyện 02 –


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mễ Trùng đại nhân về bài viết trên: loan69
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o, Hạ Lan Kỳ Vũ và 80 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.