Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 

Vườn trẻ thiên đình - Lục Dã Thiên Hạc

 
Có bài mới 25.10.2017, 17:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 05.06.2017, 13:14
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 149
Được thanks: 97 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Tiên giới] Vườn trẻ thiên đình - Lục Dã Thiên Hạc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 22: Nhật nguyệt

Ngươi cũng muốn truyền tiên khí cho ta sao

Những bé con kia còn đang ở Dao Trì, trong Ngọc Thanh Cung hiếm khi vô cùng yên tĩnh. Phù Lê ôm Bạch Trạch đi vào, đem người đặt trên đệm mềm, phất nhẹ ống tay áo, nguyên bản đình viện cung thất (phòng ở trong cung)ngổn ngang bừa bộn, tức khắc khôi phục lại dáng vẻ như lúc ban đầu.

Đại khái là xuất phát từ bản năng của thú, nhìn thấy vật gì chuyển động là lại muốn vồ, Bạch Trạch đang ngất ngất ngây ngây vươn tay ra, nắm lấy tay áo vung lên của Phù Lê.

Phù Lê bị y kéo ngã sấp về phía trước, nhanh chóng dùng tay chống đỡ phía hai bên cơ thể, mới tránh được cảnh nện thẳng vào trên người Bạch Trạch.

“Phù Lê…” Bạch Trạch vẫn còn cười khúc khích, nắm tay áo Phù Lê không buông, nhìn một lúc, đột nhiên nhíu mày lại.

“Khó chịu sao?” Phù Lê thấp giọng hỏi, sờ sờ trán Bạch Trạch. Bởi vì là thần thú hệ thủy, nhiệt độ cơ thể Bạch Trạch luôn thấp hơn những người khác, bây giờ sờ nhưng lại có chút phỏng tay.

“Nóng…” Bạch Trạch đưa tay gỡ bỏ mao mao trên cổ áo, động tác thô bạo, đem quần áo bên trong cũng kéo ra, lộ một mảng da thịt trắng nõn trơn bóng, phía trên còn có một tầng mồ hôi thấm ra.

Phù Lê lập tức nắm chặt cổ tay Bạch Trạch, không để cho y tiếp tục cởi loạn, nhìn chằm chằm chỗ da thịt lộ ra chốc lát, lúc này mới vươn tay giúp y đem ngoại sam (áo ngoài) cởi ra.

Trên cổ ngoại sam có một vòng mao mao, sau khi cởi, chỉ còn dư lại trung y mỏng manh trắng như tuyết bên trong, chiếc áo như được làm từ giao tiêu mềm mại, dính sát vào người Bạch Trạch, đai lưng lam nhạt buộc bên hông, phác họa rõ đường nét da thịt cơ thể.

Phù Lê hít sâu một hơi, từ trong tay áo lấy ra một cái khăn thanh sắc, ở trong tay nhẹ nhàng run lên, hóa thành một cái chăn mỏng màu xanh, đắp lên cho Bạch Trạch.

“Gừ gừ!” Bạch Trạch phát ra một tiếng hừ nhẹ, như tiếng của một bé thú nhỏ làm nũng, đưa tay, bám vào bả vai Phù Lê, mở to đôi mắt ôn hòa trong vắt như nước, mơ mơ màng màng nhìn hắn. Người trước mặt, áo xanh tóc đen, mặt mày thanh lãnh, dường như đã gặp ở nơi nào.



Lửa cháy ngập trời ngăn lại con đường sống duy nhất, pháp lực đã tiêu hao hết, hiện tại cả bò cũng không bò nổi. Cửu Anh mọc ra răng nanh đỏ sậm, đứng rít gào cách đó không xa, bị một lồng kết giới to lớn bao vây, mà con Xích Viêm Kim Nghê vàng rực rỡ kia, đột nhiên phun một ngọn kim diễm về phía Bạch Trạch. Tiên y màu xanh bay phấp phới trong gió, chặn lại một đòn trí mạng kia, nhưng đôi mắt Bạch Trạch vẫn bị kim diễm làm tổn thương, y chỉ kịp liếc mắt nhìn gò má của người ấy, rồi ngay lập tức bị đau đớn rời đi toàn bộ sự chú ý.

“Bạch Trạch…” Là ai đang gọi y? Là ai?

Một đôi môi mềm mại nhẹ nhàng dán vào, ôn nhu truyền một luồng tiên khí, giảm bớt đau đớn ở mắt, nhưng cũng làm cho ý thức dần dần mơ hồ.



Bạch Trạch híp mắt nhìn Phù Lê càng ngày càng gần: “Ngươi cũng muốn truyền tiên khí cho ta sao?”

Phù Lê nhìn y, nhẹ giọng hỏi: “Ngươi muốn không?”

“Muốn… rất thoải mái… a…” Bạch Trạch ngốc hề hề nói, một đôi môi mỏng thanh mát liền dán vào, xúc cảm mềm mại, giống như đã từng quen biết. Nhưng bây giờ trong đầu Bạch Trạch giống như tương hồ (keo sữa), không còn sức để suy nghĩ, nghi hoặc vừa lóe lên bỗng bị truyền một luồng tiên khí, làm cho y không nhịn được mà khẽ ngâm một tiếng.

Phù Lê nhấc ngón tay, tháo dây cột tóc của Bạch Trạch, sợi tóc dài nhỏ trơn mượt ở phía sau tản ra, xõa tung trên tấm đệm mềm. Khẽ vuốt phía sau người Bạch Trạch, chỉ nghĩ truyền cho y một hơi rồi buông ra, thế nhưng hai tay không nghe sai khiến, ngược lại còn đem người ôm càng chặt hơn.

Lúc này bạch quang lóe lên, đôi môi mềm mại trơn bóng mang theo hơi nước trong veo liền biến mất, thay vào đó là một cái miệng đầy lông ướt nhẹp.

Phun mao mao trong miệng ra, Phù Lê nhìn cục lông nhỏ trắng như tuyết trong lồng ngực mình, khẽ thở dài một cái.

“Gừ gừ!” Cục lông nhỏ dụi dụi vào trong ngực Phù Lê, hài lòng mà ngủ thiếp đi.

Chờ đến lúc bọn Lão Quân quay trở lại, liền nhìn thấy Thiên Tôn bé con ôm một cục lông nhỏ cỡ lòng bàn tay, nằm trên tấm đệm mềm màu xanh nhạt, ngủ say sưa.

“Phải làm sao bây giờ?” Thất Tinh Bắc Đẩu ôm mấy bé con trở lại, có chút há hốc mồm.

“Thả ta xuống!” Lão Quân uốn éo cơ thể nho nhỏ, không cho Thiên Xu Tinh Quân ôm nữa.

Thiên Xu Tinh Quân đành đem Lão Quân buông xuống. Vừa chạm vào đất, Lão Quân liền dang đôi chân ngắn cũn chạy về phía đệm của Phù Lê, dùng sức nhào tới.

Phù Lê ngay tại lúc bọn họ đi vào đã sớm tỉnh rồi, ôm Tiểu Bạch Trạch lăn khỏi chỗ nằm, làm cho Lão Quân cắm đầu vào trong tấm đệm mềm, trồng cây chuối.

“Làm sao?” Phù Lê ngồi dậy, dùng chân đè lên mông Lão Quân, đem ông đạp ra xa một chút.

“Đám Thất Tinh này nói, có thể làm cho chúng ta biến trở về như cũ!” Lý Tịnh vội vàng xen mồm vào, từ trong lồng ngực Ngọc Hành Tinh Quân nhảy xuống, tiện thể đá cẳng chân Ngọc Hành Tinh Quân một phát.

“Ai ui!” Ngọc Hành Tinh Quân bị đá đến lảo đảo, nhe răng nhếch miệng nói: “Nguyên Soái, tiểu tiên không có đắc tội ngươi mà?”

“Ngươi vừa nãy cũng cướp tháp của ta, tưởng ta không biết sao?” Lý Tịnh vung vẩy tiểu bảo tháp trong tay, tức giận nói không ngừng.

“Tất cả câm miệng!” Phù Lê che lỗ tai cục lông trong lòng, thấp giọng quát lớn, mọi người đang cãi nhau bỗng chốc yên tĩnh lại: “Có việc gì, chờ Bạch Trạch tỉnh rồi bàn tiếp, các ngươi lui ra đi.”

Thất Tinh Bắc Đẩu đồng thời rụt cổ lại, Ngọc Hành Tinh Quân nhỏ giọng nói với Thiên Xu Tinh Quân: “Lão Đại, ngươi có cảm giác được không, Thiên Tôn cùng các bé con khác không giống nhau lắm.”

Thiên Xu Tinh Quân lôi kéo Thất Tinh Bắc Đẩu lui ra ngoài sân, cửa lớn cung thất Ngọc Thanh Cung liền ầm ầm khép lại. Quay đầu, nhìn Lý Tịnh và Lão Quân bắt đầu chơi bắn bi, lại nhìn Đông Hoa Đế Quân ngồi một bên gặm quả Phù Tang… tâm trí Thiên Tôn, dường như trưởng thành hơn một chút so với mấy bé con này.

“Thiên Tôn từ trước đến giờ vẫn luôn thận trọng hơn người khác, chuyện này có gì đáng ngạc nhiên?” Bách Hoa Tiên Tử ôm Nguyệt Lão đi tới, hai bên khóe miệng vẫn không hạ xuống được. Bởi vì không dám ôm Đế Quân, nàng liền cầm mật bách hoa đi đến Nguyệt Hạ Tiên Cung dụ Nguyệt Lão, Nguyệt Lão ăn được mật liền bé ngoan đưa tay cho ôm.

Chờ Bạch Trạch tỉnh ngủ, đã là lúc chạng vạng, phát hiện mình lại biến thành cục lông nhỏ, nhất thời cứng người một lúc, dúi đầu vào trong chăn không dám ló ra ngoài.

Phù Lê duỗi ngón tay ngăn ngắn ra, chọt chọt vào mông cục lông. Mao mao trắng như tuyết bỗng chốc xù hết lên, Bạch Trạch xoay đầu lại, nhe răng với bé con dám to gan chọt mông y, phát hiện ra xung quanh ngoại trừ Tiểu Tiểu Phù Lê thì không có những người khác, nhất thời thở phào nhẹ nhõm, rũ rũ lông, nhảy xuống khỏi đệm mềm, biến thành hình người, đem Thiên Tôn ngủ đến mềm nhũn cả người ôm lấy.

Cứ cảm thấy như mình đã quên mất chuyện gì quan trọng, Bạch Trạch gãi đầu một cái, ôm Phù Lê đi ra ngoài. Trong đầu dần hiện lên một cảnh tượng ngắn ngủi, trên môi tựa hồ còn lưu lại xúc cảm mềm mại kia… Bạch Trạch cứng đờ người, cúi đầu nhìn bé con trong ngực, Thiên Tôn mở một đôi mắt thật to, đáy mắt kia thâm thúy lại trong suốt, không có mảy may chút tạp niệm.

Vẫy vẫy đầu, Bạch Trạch trong lòng âm thầm phỉ nhổ chính mình, sao có thể nằm mơ đến chuyện không thể tả vậy chứ, đọc thầm một lần Thanh Tâm Quyết, giơ tay đẩy cửa lớn Ngọc Thanh Cung.

Tinh thần (ngôi sao), đã tồn tại ngay sau thuở khai thiên lập địa, bên trong bầu trời đầy ánh sao chất chứa vô vàn huyền bí của đất trời. Làm Tinh Quân được truyền thừa ký ức của tinh thần, luôn có thể biết được một số chuyện mà người khác không biết. Tỷ như, làm sao để tiêu trừ sức mạnh luân hồi.

“Sức mạnh luân hồi, kỳ thực là do nhật thăng nguyệt lạc tạo thành, chỉ cần để mặt trăng và mặt trời lên xuống về hướng ngược lại một lần, sức mạnh luân hồi sẽ tiêu tan.” Thiên Xu Tinh Quân nghiêm túc nói.

“Nói thì đơn giản, nhưng nhật thăng nguyệt lạc đâu có thể dễ dàng khống chế như vậy?” Trong miệng Na Tra ngậm một ngọn tiên thảo, đứng khoanh tay tựa người trên cột trụ hành lang.

“Cái này dễ thôi, bảo Đông Hoa đi thông tri cho Kim Ô, đánh từ phía tây về cực đông. Lại kêu Thiên Cẩu thực nguyệt, đem nhật nguyệt xoay chuyển đảo ngược, vậy là được rồi!” Ngọc Đế ôm tức phụ đến vườn trẻ, nghe được lời Thiên Xu nói, rất là kích động. Rốt cuộc cũng có biện pháp giải quyết sức mạnh luân hồi, hắn chỉ sợ tình hình này mà cứ tiếp tục kéo dài, đến thời điểm thần tiên trên thiên giới đều biến thành bé con, cục diện liền khó mà khống chế được.

Bạch Trạch chăm chú nghe xong, khẽ vuốt cằm, bất luận có tác dụng hay không, cũng phải thử một lần xem mới biết được. Sớm ngày giải quyết xong sức mạnh luân hồi, y mới có thể trở về núi Thương Trạch ngủ tiếp.

“Kim Ô từ lâu đã không nghe lời ta, làm sao chịu ra roi?” Đông Hoa Đế Quân đem miếng Phù Tang cuối cùng ăn xong, xòe tay ra để Bạch Trạch rửa rửa.

Bạch Trạch đem hai ngón tay khép lại, một dòng suối trong vắt từ ngón tay phun ra, đem tay nhỏ dính nhớp nháp rửa sạch sẽ.

“Ngươi cầm theo cung Xạ Nhật đi.” Phù Lê mặt không cảm xúc nói. (vietsub: không nghe bắn bỏ =)))

NOTE: cung Xạ Nhật là cây cung Hậu Nghệ dùng để bắn rụng chín mặt trời, cũng chính là chín con Thái Dương Kim Ô. Nay chỉ còn dư lại một con duy nhất.

Đông Hoa: “… Cũng được.”

Còn Thiên Cẩu (Khiếu Thiên Khuyển)… Ngọc Đế giật giật khóe miệng, ôm tức phụ nhà mình đứng dậy: “Bạch Trạch à, việc này giao cho ngươi đó.”

Thiên Cẩu bây giờ là thần cẩu nhà Nhị Lang Thần, người mà Ngọc Đế sợ nhìn thấy nhất cũng chính là Nhị Lang Thần.

“Hả?” Bạch Trạch trợn tròn mắt lên, chỉ chỉ nhật nguyệt trên trời, lại chỉ chỉ mình, thấy Ngọc Đế vô cùng không có nghĩa khí ra sức gật đầu. Vô lực nằm bò trên bàn, tại sao vụ này lại tới phiên y quản?

Thất Tinh Bắc Đẩu cùng Bách Hoa Tiên Tử đồng tình vỗ vỗ vai Bạch Trạch, theo gót Ngọc Đế như một làn khói chạy đi.

“Đi thôi.” Na Tra phun nhánh cỏ trong miệng ra, vỗ tay một cái.

Bạch Trạch nước mắt lưng tròng ngẩng đầu lên: “Na Tra, quả nhiên vẫn là ngươi tốt nhất.”

Na Tra xách cổ cha nhỏ – đang đá đá cẳng chân nó – ném qua một bên. Mỗi ngày đối mặt với một Lý Tịnh như này, nó cũng rất mệt.

“Ngươi cùng Đông Hoa đi tìm Kim Ô, ta với Thiên Tôn sẽ đi tìm Thiên Cẩu.” Bạch Trạch suy nghĩ một chút, để Na Tra và Đông Hoa Đế Quân cùng đi tới cực đông, vì nếu như thật sự cần dùng đến cung Xạ Nhật để uy hiếp Kim Ô, cần phải có Na Tra ra tay.

Na Tra không có dị nghị gì, lôi kéo Đông Hoa rời đi.

“Chúng ta thì sao?” Nguyệt Lão ngẩng đầu nhỏ lên hỏi.

“Các ngươi ở lại Ngọc Thanh Cung trông nhà, không cho đánh nhau, biết chưa?” Bạch Trạch xoa xoa mái tóc trắng mềm mại của Tiểu Tiểu Nguyệt Lão.

Ba bé con cùng nhau gật đầu, nhìn trông hiểu chuyện vô cùng, Bạch Trạch yên lòng bước lên mây bay đi. Chờ đến khi bóng lưng Bạch Trạch và Phù Lê biến mất phía chân trời, trong Ngọc Thanh Cung lập tức vang lên một tiếng hoan hô.

“Chúng ta chơi cưỡi ngựa đi!”

“Được đó, cưỡi ngựa đánh trận!”

“Bạch Trạch nói không cho đánh nhau…”

Nhị Lang Thần – Dương Tiễn, vốn là cháu ngoại trai nhà Ngọc Đế, nhưng cùng Ngọc Đế quan hệ bất hòa, không muốn ở lại thiên đình nên dọn ra riêng, thường trú tại Quán Giang Khẩu dưới nhân gian. Bạch Trạch mang Phù Lê đi tới Quán Giang, bốn phía hoa thắm liễu xanh, cỏ non khắp chốn, phong cảnh tươi đẹp.

NOTE: cậu bé ba mắt Dương Tiễn là con trai thứ hai của Giao Cơ Tiên Tử – em gái Ngọc Đế, chính vì thế nên được gọi là ‘Nhị Lang’. Giao Cơ Tiên Tử trốn xuống trần gian yêu đương với một phàm nhân nên bị thiên giới truy bắt và nhốt vào trong núi.

Quán Giang Khẩu có miếu Nhị Lang Thần, đó là một tòa miếu thờ không rộng lắm. Là chiến thần đệ nhất thiên giới, Nhị Lang Thần từ trước đến giờ không thiếu cung phụng, bách tính đến đây bái lạy nhiều vô cùng, Bạch Trạch đứng trong đám người, bị chen đến ngã trái ngã phải.

“Nhị Lang Thần sẽ nghe lời ngươi chứ?” Phù Lê nhìn tượng đất Nhị Lang Thần mặt trắng không râu bên trong chính đường, hơi nhíu mày.

“Nghe, hai chúng ta quan hệ rất tốt.” Bạch Trạch thuận miệng đáp một câu, ôm Phù Lê đi về phía đằng sau miếu thờ.

Phù Lê mím môi, chậm rãi nắm chặt mao mao cổ áo Bạch Trạch.

—— Tiểu kịch trường: Bục giảng phổ cập tri thức của Lão Quân

Lão Quân: Tiên khí, chứa đựng tinh hoa tiên lực tinh khiết nhất của bản thân tiên nhân, có để dùng để giảm đau, chữa thương, hiệu quả giống như gây mê.

Nguyệt Lão: *giơ tay* Truyền tiên khí đều phải miệng đối miệng sao?

Lão Quân: Sai lầm, truyền tiên khí chỉ cần quay vào mặt người thổi một cái là xong.

Nguyệt Lão: *giơ tay* Ngày đó tại sao Thiên Tôn lại phải miệng đối miệng?

Lão Quân: Vấn đề này không phù hợp với trẻ nhỏ, không thể trả lời trong tiết học.

Nguyệt Lão: *ngoan ngoãn* Vâng.

– Hết chương 22 –



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.10.2017, 17:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 05.06.2017, 13:14
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 149
Được thanks: 97 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Tiên giới] Vườn trẻ thiên đình - Lục Dã Thiên Hạc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23: Thiên cẩu

Thú thú bất thân

Đằng sau miếu Nhị Lang Chân Quân là một đình viện nhỏ, trong sân không có đồ vật gì kỳ lạ, mặt đất mọc đầy những đóa hoa dân dã be bé, lát những viên đá xanh, được xây dựng gần giống như sân của các hộ gia đình bình thường, chỉ là ở giữa có một cây đào rất đặc biệt. Cây đào này dáng vẻ cực kỳ thô to, nhưng cành lại ít lá, nhìn trọc lóc giống một bức tượng gỗ.

“Người trẻ tuổi, đừng đi tới đó.” Phía sau có một phụ nhân lớn tuổi gọi Bạch Trạch lại, không cho y đi đến chỗ đình viện.

“Đại thẩm, có chuyện gì không ổn sao?” Bạch Trạch trước nay rất tốt tính, khi người khác nói chuyện với mình, y hầu như luôn đáp lại một tiếng.

“Bên trong hậu viện này có tiên trận, đi vào rồi thì không ra được.” Phụ nhân nói rất nghiêm túc, kín đáo đưa cho Bạch Trạch một nắm kẹo hạt thông: “Mang theo đệ đệ ngươi đến nơi khác chơi đi.”

Bạch Trạch nhìn xung quanh, những người đến bái thần đúng thực không ai đi tới hậu viện này, nhiều lắm chỉ đứng ở trong phòng nhìn ra ngoài sân chốc lát. Người địa phương đều biết nơi này là đường cùng, tuyệt không tới gần, nhìn thấy có người ngoài thôn không biết, cũng sẽ đúng lúc nhắc nhở, thực sự rất tốt bụng. Bạch Trạch gật đầu, nở nụ cười cảm kích với phụ nhân kia: “Đa tạ đã nhắc nhở.” Nói xong, đưa bà một nhánh hoa dại lúc nãy tiện tay hái.

Bông hoa dại trên tay bỗng hóa thành một tia tường quang bảy màu, xoay quanh người phụ nhân một vòng, trong khoảnh khắc liền tiêu tan.

Thừa dịp đại thẩm ngây người, Bạch Trạch ôm Phù Lê ẩn thân, nghiêng người tiến vào hậu viện.

Phụ nhân kia sững sờ hồi lâu, nhìn hai tay mình, lại nhìn người trẻ tuổi đã biến mất không còn tăm hơi, ‘bịch’ một tiếng quỳ xuống, hướng về chỗ ban nãy Bạch Trạch đứng mà bái lạy: “Thần tiên hiển linh! Thần tiên hiển linh!”

“Ngươi đưa bà ấy cái gì thế?” Phù Lê đem viên kẹo hạt thông bỏ vào trong miệng.

“Một chút ánh sáng may mắn, bảo đảm cho nhà bà ấy ngũ cốc được mùa.” Bạch Trạch đắc ý nhướn nhướn mi, ôm Phù Lê đi xung quanh cây đào. Y là thụy thú, ánh tường quang có thể làm cho người khác gặp vận may.

Vòng quanh cây đào ba vòng, Bạch Trạch đứng lại, hắng giọng một cái, đọc khẩu quyết mở cửa: “Gâu gâu gâu!”

Phù Lê sợ hết hồn, hạt thông đường trong tay lạch tà lạch tạch rơi trên mặt đất. Đây là cái thứ trận pháp gì vậy, còn phải học tiếng chó sủa!

Sau ba tiếng sủa, cảnh tượng trước mắt đột nhiên chuyển biến. Không còn là khu vườn nhỏ trống không kia nữa, mà là một sơn cốc u tĩnh, hai bên núi non trùng trùng điệp điệp, tầm nhìn trống trải, địa thế bốn phía bằng phẳng, cây cối um tùm. Một con suối róc rách từ bên trong thung lũng uốn lượn chảy qua. Trên vách núi cách đó không xa, có một cánh cổng đá, bên trên khắc năm chữ lớn: Phủ Nhị Lang Chân Quân.

“Người tới từ phương nào?” Mới vừa đi hai bước, xung quanh bãi cỏ đột nhiên vang lên tiếng sột soạt sột soạt, bất thình lình chui lên hai vệ binh toàn thân mặc võ phục màu thanh lục, trên đầu đội mũ đan bằng cỏ xanh, trong tay cầm trường mâu, chính là bộ hạ của Nhị Lang Thần – Thảo Đầu Thần.

“Bạch Trạch.” Bạch Trạch ngoan ngoãn khai báo danh tính.

“Bái kiến Thần Quân, mời Thần Quân tự nhiên.” Hai Thảo Đầu Thần thấy rõ người tới, lập tức cung kính hành lễ, lùi về phía sau vài bước, nhanh chóng biến mất, cứ như chưa từng xuất hiện, không hề đi thông báo hoặc là có ý tứ dẫn đường. Hiển nhiên đem Bạch Trạch như chủ nhân mà đối xử, tùy y đi lại.

Phù Lê mím môi, từ trong lòng Bạch Trạch nhảy xuống, nhìn chung quanh một lượt: “Ngươi trước kia thường tới đây sao?”

“Ừ, đồ ăn vặt ở Quán Khẩu rất ngon.” Bạch Trạch cười híp mắt nói, lôi kéo tay nhỏ của Phù Lê đi gõ cửa, cổng đá còn chưa kịp mở ra, từ xa xa đã truyền đến một trận chó sủa.

“Gâu gâu!” Hùng hồn như chuông, thanh âm khí phách, vừa nghe là biết ngay tiếng của Thiên Cẩu, chỉ là không uy nghiêm như khi xưa chiến đấu, nghe giống như đang vui vẻ hơn.

Thiên Cẩu chính là thượng cổ thần thú, cực kỳ hung hãn, răng nanh có thể xé nát thần ma. Những quái vật chốn vực sâu ở cực đông kia đều rất sợ nó. Thần tiên trên thiên giới cũng không thích tới gần Thiên Cẩu, bởi vì hàng này tính khí hung hăng, một câu không hợp liền cắn người.

Phù Lê nắm chặt tay Bạch Trạch, đầu ngón tay bắn ra một bong bóng kết giới Tiểu Tiểu Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên, phòng ngừa vạn nhất.

Bạch Trạch lại chẳng hề cảm giác thấy nguy hiểm, cứ đứng tại chỗ, không lâu sau, một con chó bự chân dài eo nhỏ, toàn thân đen kịt, nhô ra hai cái lỗ tai nhòn nhọn, từ đầu bên kia thung lũng chạy tới đây.

“Cẩu tử!” Bạch Trạch cười híp mắt phất tay với Thiên Cẩu.

“Gâu âu ——” Thiên Cẩu nhìn thấy Bạch Trạch, đầu tiên là sững sờ, sau đó càng thêm ra sức chạy về phía trước, nhảy vồ vào người Bạch Trạch, đem y đẩy ngã xuống.

“Được rồi được rồi, ha ha ha!” Bạch Trạch bị Thiên Cẩu đè ngã ở trong bụi cỏ, đầu lưỡi ấm áp ở trên mặt y cuồng dã liếm một hồi.

Phù Lê mắt trợn tròn, thu hồi kết ấn Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên, hơi nhíu mày. Cảnh tượng trước mắt, nhìn thế nào cũng hơi quai quái, Thiên Cẩu sống đã hàng ngàn hàng vạn năm, sao giống mấy con chó ngố chốn nhân gian thế này?

Bạch Trạch bò lên, Thiên Cẩu còn chưa thân thiết đủ đi vòng quanh người y, dùng sức dụi dụi đầu vào trên đùi Bạch Trạch.

“Dương Tiễn đâu?” Bạch Trạch vỗ vỗ đầu Thiên Cẩu.

“Gâu gâu!” Thiên Cẩu hất cằm ra phía xa xa, tiếp đó nhìn Bạch Trạch, không ngừng vẫy vẫy đuôi, bởi vì vẫy quá dùng sức nên cái mông cũng liền lắc lắc theo.

“Ở chỗ nào?” Bạch Trạch nhìn về hướng Thiên Cẩu chỉ, cái gì cũng không nhìn thấy.

Thiên Cẩu không chỉ lại nữa, vung chân chạy về một phía, nhào vào trong bụi cỏ rậm rạp, ngoạm lên một thứ rồi nhảy vọt ra. Nhìn kỹ thì thấy vật nó ngậm trong miệng, là một bé con cao ba thước.

Bé con mặc một thân kính trang tay áo hẹp màu vàng nhạt, trên hoa văn bát bảo ở bao cổ tay có gắn một viên ngọc, đầu đội phi phượng quan, mặt mày tinh xảo, trông rất xinh đẹp. Quan trọng nhất chính là, trên trán đứa nhỏ có một con mắt khép hờ, con mắt kia so với hai con mắt trên mặt nhỏ hơn một chút, từ xa nhìn lại chẳng khác nào mi tâm vẽ hoa điền.

Ba mắt thông thiên, không phải Nhị Lang Thần thì là ai?

Bạch Trạch: “…”

Thiên Cẩu rất nhanh đã ngậm chủ nhân nhà mình chạy đến trước mặt Bạch Trạch, Nhị Lang Thần đạp đạp đôi chân ngắn: “Con chó ngố nhà ngươi, thả ta xuống!”

“Bịch!” Thiên Cẩu há miệng ra, Tiểu Tiểu Dương Tiễn liền bị ném xuống bãi cỏ.

“Nhị Lang Chân Quân?” Phù Lê tiến lên một bước, dò hỏi.

“Làm sao?” Không hổ là chiến thần đệ nhất thiên giới, vừa rơi xuống đất trong nháy mắt đã liền nhảy lên, hất cằm nhỏ lên nhìn chằm chằm Phù Lê: “Ngươi là ai thế?”

“Hắn là Thiên Tôn, ta là Bạch Trạch.” Bạch Trạch ngồi xổm xuống, đưa cho Nhị Lang Thần một viên kẹo hạt thông.

“Thiên Tôn?” Nhị Lang Thần trừng lớn ba con mắt, nghiêng đầu nhỏ nhìn Phù Lê một chút, còn dùng cả thiên nhãn quét một lần, đột nhiên cười ha hả: “Ta biết ngay mà, chắc chắn không phải riêng mình ta xui xẻo, ha ha ha ha! Cậu của ta có nhỏ đi không a?”

“Không có, hắn có đá Định Thiên.” Bạch Trạch nhún nhún vai, con cẩu nào đó từ phía sau sán qua, gác đầu lên vai Bạch Trạch, lè lưỡi thở dốc ‘hà hà hà hà’.

Nhị Lang Thần bĩu môi, đem hạt thông đường ném vào trong miệng, oán hận cắn một cái, trừng Thiên Cẩu: “Con chó ngố, nhìn thấy Bạch Trạch là không cần ta nữa.”

Ban nãy hắn ở trong cốc dắt chó đi dạo chơi, thi xem mình với chó ai chạy nhanh hơn. Vốn dĩ Thiên Cẩu đang nhường hắn, chạy hai bước sẽ lùi một bước, kết quả vừa nghe được âm thanh của Bạch Trạch, ngay tức khắc không thèm quan tâm đến chủ nhân là hắn đây, vắt chân lên cổ mà chạy, còn đụng cho hắn vấp ngã!

“Gâu!” Thiên Cẩu đáp lại một tiếng, tiếp tục đem đầu đặt trên vai Bạch Trạch, dùng sức vẫy vẫy đuôi.

“Phì ——” Bạch Trạch cười ra tiếng, vươn tay xoa xoa đầu Thiên Cẩu.

Phù Lê kéo tay Bạch Trạch đang sờ chó ngố: “Đừng cười nữa, nói chính sự.”

Bạch Trạch vỗ đầu một cái, nhớ ra mục đích mình tới đây. Tình hình bên Na Tra không biết thế nào, phía bên mình cũng không thể làm cản trở được, phải bàn nhanh một chút mới tốt. Ngồi khoanh chân dưới đất, đem Phù Lê ôm vào trong ngực, Bạch Trạch vỗ vỗ vị trí bên cạnh người ý bảo Thiên Cẩu ngồi xuống. Thiên Cẩu nghe lời sán lại đó, nằm trên mặt đất, tiện thể gác cái đầu bự lên trên chân Bạch Trạch.

Phù Lê không dấu vết đẩy một cái, đem đầu con chó ủn ra xa. Thiên Cẩu ngược lại cũng không tức giận, lè lưỡi liếm liếm lòng bàn tay Phù Lê.

Nhị Lang Thần cũng dang rộng đôi chân ngắn cũn ngồi xuống, quơ quơ hai cái tay nhỏ bé: “Trước tiên nói nghe chút coi, chuyện gì thế này?”

Đầu ngón tay Bạch Trạch bắn ra một tia nước trong vắt, để cho Tiểu Tiểu Dương Tiễn rửa tay: “Bãi bể nương dâu, sức mạnh luân hồi…” Đem đầu đuôi câu chuyện giải thích một lần, cũng nói ra toàn bộ thuyết pháp của Thất Tinh Bắc Đẩu.

Nhị Lang Thần nhai mấy viên hạt thông đường, miễn cưỡng nghe xong lời Bạch Trạch nói, khinh thường bĩu môi: “Bảo Ngọc Đế đem đá Định Thiên mài thành phấn, cho mỗi người ăn một miếng không phải xong chuyện à.”

“Thiên địa chí bảo, không phải cứ nói mài là mài được, còn nữa, mài thành phấn xong chưa chắc đã có tác dụng.” Bạch Trạch tận tình khuyên bảo.

“Ngươi nói với hắn cũng vô dụng, con nít có hiểu gì đâu.” Một âm thanh hàm hậu êm tai truyền đến, Bạch Trạch quay đầu, liền thấy một thanh niên mặc y phục màu đen, lười biếng nằm trên mặt đất, đầu vẫn còn gối trên chân Bạch Trạch, thấy y quay lại, liền nở một nụ cười toe toét: “Chuyện ăn trăng ấy mà, nói với ta là được rồi.”

Phù Lê nhìn thấy Thiên Cẩu biến thành người, ngay lập tức dùng cả hai tay đem cái đầu bự kia đẩy xuống. Thiên Cẩu ngồi dậy, cười híp mắt gãi gãi lỗ tai: “Ăn mặt trăng không quan trọng lắm, nhưng ngươi muốn mặt trời mọc ở hướng tây, đồng thời Thiên Cẩu thực nguyệt, chuyện này sẽ dẫn đến đất đá bay mù trời, sông lớn chảy ngược, đến lúc đó nhân gian sẽ đại loạn, ngươi định làm sao?”

Bạch Trạch sững sờ, y thật sự không biết rằng sẽ có hậu quả lớn như vậy: “Hai ngươi cùng ta lên thiên đình đi, chúng ta cùng nhau thương lượng một chút.”

Thiên Cẩu không có ý kiến gì, nhưng Nhị Lang Thần lại không muốn đi.

“Dương Tiễn, hiện tại không phải thời điểm giận dỗi!” Phù Lê đưa tay, chặt một phát vào sau gáy Dương Tiễn.

Dương Tiễn và Ngọc Đế quan hệ bất hòa, nhưng đối với Thiên Tôn trước giờ vẫn luôn kính trọng, bị đánh cũng không lên tiếng, chỉ biệt nữu phồng mỏ đứng tại chỗ.

Bạch Trạch liếc mắt ra hiệu với Thiên Cẩu, Thiên Cẩu hiểu được, đem nhấc chủ nhân nhà mình lên, để hắn cưỡi ở trên cổ mình: “Đi thôi, gâu!”

“Cái con chó ngố nhà ngươi!” Nhị Lang Thần tức giận không thôi nhéo lỗ tai Thiên Cẩu.

“Hề hề.” Thiên Cẩu chỉ đành cười khúc khích, thật vui vẻ chạy vào bên trong động phủ, lấy ra cái Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao dài một mẩu, nhét vào trong tay chủ nhân, sau đó chạy như điên theo sát Bạch Trạch rời đi.

Phù Lê nằm nhoài trên bả vai Bạch Trạch, nhìn chằm chằm – thanh niên áo đen thi thoảng lại thè lưỡi – ở phía sau trong chốc lát: “Sau này không được cùng Thiên Cẩu thân cận như vậy nữa.”

Bạch Trạch nâng mông nhỏ của Thiên Tôn, dịch dịch lên phía trên, để hắn ngồi thoải mái hơn một chút: “Tại sao?”

“Đây là lễ nghi cơ bản.” Phù Lê bám chặt mao mao trên cổ áo Bạch Trạch: “Thú thú bất thân!”

—— Tiểu kịch trường: Lão Quân ca ca tri kỷ

Lão Quân: Sau khi nhìn thấy Nhị Lang Thần, có ngửi được mùi nguy hiểm không?

Phù Lê: Không có, hắn không đáng yêu như ta.

Lão Quân: Vậy sao còn xụ mặt a?

Phù Lê: Ta thật khờ, chỉ biết phòng cháy phòng trộm phòng mỹ nam, mà không ngờ tới bị một con chó thừa cơ chui vào.

Lão Quân: …

– Hết chương 23 –


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.10.2017, 17:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 05.06.2017, 13:14
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 149
Được thanks: 97 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Tiên giới] Vườn trẻ thiên đình - Lục Dã Thiên Hạc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 24: Suy tính

Ngươi là bị Nhân Duyên Tuyến mê hoặc, bình tĩnh lại một chút!

Thời điểm Bạch Trạch mang theo Thiên Cẩu cùng Nhị Lang Thần quay lại Ngọc Thanh Cung, Na Tra và Đông Hoa đã trở về. Đông Hoa đang chia phần cho các bạn nhỏ mấy viên Lưu Châu tiện tay lấy được ở chỗ Kim Ô.

Lưu Châu vốn là những viên đá ở chốn cực đông, bởi vì quanh năm bị ánh sáng mặt trời giội rửa, phần lớn đã bị thiêu cháy, lưu lại những viên đá có màu vàng trơn mịn long lanh giống như viên đá cuội. Kim Ô thường dùng những viên đá này để trang trí xe thái dương, còn tự mình đặt cho nó một cái tên là Lưu Châu. (hạt tròn mạ vàng)

Dương Tiễn nhéo nhéo lỗ tai Thiên Cẩu, ra hiệu cho nó đem mình thả xuống.

“Gâu!” Thiên Cẩu đáp một tiếng, đem chủ nhân thả xuống, còn mình thì hóa thành nguyên hình, đi theo chủ nhân bé con tham gia cuộc vui.

“Các ngươi đang chơi gì thế?” Nhị Lang Thần chắp tay sau lưng, bàn chân nhỏ ở trên đất loay hoay một hồi, rướn cổ lên nhìn, cương quyết chen vào cho bằng được.

“Ba mắt?” Lão Quân ngay lập tức nhận ra người mới tới.

Nguyệt Lão có chút sợ Thiên Cẩu, hơi co người ra phía sau Đông Hoa Đế Quân.

Còn Lý Tịnh một chút cũng không sợ, xông tới đẩy Nhị Lang Thần một cái: “Ngươi cầm binh khí làm cái gì? Muốn đánh nhau à?”

Nhị Lang Thần bị đẩy, lập tức căm giận, vung đấm về phía Lý Tịnh. Nếu là ngày thường, Lý Tịnh chắc chắn đánh không lại Nhị Lang Thần, có điều bây giờ, mọi người ai nấy đều tay ngắn chân chắn không có pháp lực, nên vẫn dư sức đánh nhau một trận… ha?

Bạch Trạch có chút bận tâm, Thiên Cẩu nhưng lại chẳng thèm lo lắng tẹo nào, nhàn nhã ngồi xổm ở một bên, dùng chân sau gãi gãi cổ. Thấy Bạch Trạch nhìn về phía bên này, Thiên Cẩu lập tức hưng phấn không thôi bật dậy, chạy đến bên cạnh người Bạch Trạch xoay vòng vòng.

“Ngoan… ngươi không đi xem chủ nhân ngươi… à?” Bạch Trạch sờ sờ đầu chó, còn chưa nói dứt lời, vừa ngẩng đầu nhìn lên đã thấy Lý Tịnh bị Nhị Lang Thần quăng xuống đất.

Tiểu Tiểu Nhị Lang Thần cưỡi trên người Lý Tịnh, vung nắm đấm nhỏ ra sức đánh hắn.

Bạch Trạch: “…”

Cuối cùng vẫn phải đến lượt Thiên Tôn ra tay, làm cho một đám bé con đều yên tĩnh lại, ngoan ngoãn ngồi chung một chỗ chơi Lưu Châu. Bạch Trạch lúc này mới có thì giờ lôi kéo Na Tra qua một bên hỏi thăm tình hình.

Câu trả lời của Kim Ô bên kia, giống y như của Thiên Cẩu. Làm cho mặt trời mọc từ hướng tây không thành vấn đề, nhưng cái chính là sẽ dẫn đến tai họa cho nhân gian, phải đem vấn đề này giải quyết mới được.

“Sông lớn chảy ngược, tất sẽ làm cho rất nhiều bách tính bị chết, việc này tuyệt đối không được.” Na Tra cau mày.

Bạch Trạch cũng hết cách. Y mặc dù hiểu biết nhiều, nhưng chưa từng gặp được việc nhật nguyệt đảo chiều, hậu quả ra sao cũng khó mà dự đoán được.

“Thật ra cũng không nghiêm trọng như vậy.” Thiên Cẩu lần thứ hai biến thành hình người, cùng Bạch Trạch và Na Tra ngồi một chỗ, hiện tại trong Ngọc Thanh Cung, chỉ có ba người bọn họ là thành niên, tuy rằng chỉ là hai con thú một củ sen…

Sông lớn chỉ chảy ngược trong sát na nhật nguyệt đảo chiều, không đến nỗi nhấn chìm bách tính, sau đó sẽ tràn về các con sông lớn ở quanh vùng dân chúng ở.

NOTE: Sát na là thuật ngữ phật giáo hay sử dụng, chỉ đơn vị ngắn nhất của thời gian. Nói cách khác, sát na chỉ thời gian chớp nhoáng của mỗi biến đổi. Một ngày 24 giờ được tính bằng – sáu ngàn bốn trăm tỷ chín vạn chín ngàn chín trăm tám mươi – sát na.

“Còn chuyện đất đá bay mù trời, chúng ta chọn một ngày, dặn bách tính đóng chặt cửa nẻo là ổn.” Na Tra gật đầu đồng ý.

Bạch Trạch nhíu mày, kêu bách tính dưới nhân gian cùng đóng chặt cửa một ngày, nào có đơn giản như vậy?

“Gâu?” Thanh niên áo đen nghiêng đầu: “Nói cũng đúng, bách tính nhìn thấy ta ăn mặt trăng, có khi còn ra ngoài khua chiêng gõ trống ấy chứ.” Bọn họ nhất định sẽ không chịu chủ động núp đi.

NOTE: hiện tượng nguyệt thực được gọi là “Thiên Cẩu ăn mặt trăng”, người ta thường mê tín, làm phép bằng cách gõ mõ, ném đá để đuổi thiên cẩu đi, cứu lấy mặt trăng.

Bạch Trạch cúi đầu, trầm mặc một lúc lâu.

Nhân gian bây giờ có đế vương thống trị, chỉ cần đế vương ra lệnh một tiếng, trong vòng một ngày vừa để bách tính ở phụ cận sông lớn tạm thời chuyển nhà, vừa để tất cả người dân không được bước chân ra khỏi cửa, chắc hẳn có thể thực hiện được. Lấy thân phận thụy thú của y để đi khuyên bảo đế vương chốn nhân gian làm theo lời mình, cũng không phải là việc khó. Nhưng phải chuyển nhà bao xa, có bao nơi bị liên lụy, chính bọn họ cũng không biết trước được thì làm sao có thể thuyết phục được đế vương chốn nhân gian?

“Bản tọa có thể ra tay.” Có âm thanh du dương mềm mại ở phía sau lưng vang lên, Bạch Trạch quay đầu nhìn liền thấy Tiểu Tiểu Phù Lê đang chắp tay đứng ngay sau mình.

“Ồ?”

Cửu thiên thập địa, bàn về việc suy tính (thôi diễn) thì không ai sánh bằng Thiên Tôn Phù Lê. Hắn là người hiểu được sự huyền bí của Vô Tự Thiên Thư, mọi việc trong thiên hạ đều không giấu được thuật thôi diễn của hắn.

Hai thú một củ sen lập tức mắt tỏa ánh sao!

Thiên Tôn cần đêm xuống để xem tinh tượng, Bạch Trạch đi theo hỗ trợ. Bữa nay, nhiệm vụ trông các bé con liền giao cho Thiên Cẩu.

“Gâu!” Thiên Cẩu không từ chối, nhận lời một cách hết sức sảng khoái.

Trăng treo giữa trời, Thiên Cẩu biến về nguyên hình, đem đám bé con đang chạy tới chạy lui cắp vào trong cung thất Ngọc Thanh Cung, nhường sân lại cho Thiên Tôn. Bên trong phòng, Bạch Trạch đã bày sẵn một cái đệm lót mềm mại cỡ bự để cho bọn nhỏ ngủ.

“Ta không buồn ngủ!” Lý Tịnh còn muốn chơi thêm lúc nữa, không chịu đi lên đệm nằm, đã thế còn chạy vòng vòng xung quanh.

“Gừ…” Thiên Cẩu nhảy đến ngăn Lý Tịnh lại, hung dữ trừng mắt nhìn hắn, chậm rãi lộ ra răng nanh, phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp.

Tức khắc Lý Tịnh bị dọa sợ luôn.

Bữa nay thấy Thiên Cẩu ở trước mặt Bạch Trạch rõ là ngoan ngoãn, làm mọi người quên đi việc con hàng này bình thường hung ác cỡ nào. Nhị Lang Thần thấy đám bé con kia bị chó ngố nhà mình dọa sợ, rất chi là đắc ý nha, đứng bên cạnh Thiên Cẩu nói: “Tối hôm nay, các ngươi ai cũng phải nghe lời ta.”

“Dựa vào cái gì?” Đông Hoa Đế Quân có chút không vui.

Vừa dứt lời, Thiên Cẩu đã động thủ, ngậm cổ áo Lý Tịnh, hất đầu lên một cái, đem người quăng vào trong đệm mềm. Sau đó chạy quanh một vòng, đem các bé con đang chui ở khắp các ngóc ngách trong cung thất, từng đứa từng đứa ném vào trong đệm.

“Hừ hừ, dựa vào Khiếu Thiên nhà ta…” Nhị Lang Thần đang đắc ý nói, nhưng còn chưa kịp dứt lời đã bị chính Thiên Cẩu nhà mình gặm lên, quăng chung vào trong đệm.

“Ai ui! Cái con chó ngu này!” Nhị Lang Thần đầu đập vào khôi giáp trên người Lý Tịnh, nhất thời đau đến nhe răng nhếch miệng.

“Dương Tiễn, chó nhà ngươi hình như cũng không nghe lời ngươi…” Nguyệt Lão bám vào vai Đông Hoa Đế Quân, lộ ra nửa cái đầu, nhỏ giọng nói.

“Ha ha ha ha…” Lão Quân rốt cuộc cũng nhịn không nổi, nằm bò trên đệm cười ầm lên.

Bạch Trạch không biết tình trạng nước sôi lửa bỏng của các bé con trong vườn trẻ, lúc này y đang ngồi cùng Thiên Tôn trong sân, chờ Phù Lê làm thuật thôi diễn.

Rót cho mình một ly Thiên Quân, Bạch Trạch gãi đầu một cái, y thực sự không muốn uống thứ rượu này, say rồi lại bị mất mặt.

“Thuật thôi diễn không cần quá nhiều pháp lực, uống một chén là đủ rồi.” Phù Lê nhàn nhạt nói.

Bạch Trạch gật đầu, bưng ly rượu lên uống cạn một hơi. Ánh sáng lóe lên, Phù Lê Thiên Tôn thân hình thon dài, tuấn mỹ vô song lại xuất hiện.

“Uống thêm một chén.” Phù Lê giơ tay, lại rót một ly, đưa tới bên miệng Bạch Trạch.

Thường nói ngắm người dưới trăng thêm ba phần đẹp, Phù Lê được ánh trăng dát lên người một vầng sáng nhu hòa, so với dĩ vãng lại càng đẹp hơn. Bạch Trạch nhìn hắn, ngây ngốc cắn vành chén, ừng ực ừng ực nâng lên uống sạch.

Phù Lê cầm ly rượu đi, nhìn thấy trên khóe môi Bạch Trạch có vương một giọt rượu, liền vươn tay, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng lau đi. Bờ môi mềm mại trơn bóng, mang theo hơi nước man mát, con ngươi Phù Lê bỗng chốc tối sầm lại, không dấu vết miết nhẹ bờ môi kia.

Xúc cảm ấm áp lưu luyến ở trên môi, Bạch Trạch cứng ngắc một cái khó nhận ra. Nhìn Phù Lê thu tay về cứ như không có chuyện gì xảy ra, cúi đầu chi phối thiên thư… Cảm giác quái dị một lần nữa lại nổi lên trong lòng.

Vô Tự Thiên Thư mở ra to như mặt thớt, trôi nổi trước mặt Phù Lê, nhẹ nhàng lay động theo cơn gió đêm.

Lòng hai bàn tay hướng lên trời, chậm rãi triển khai, động tác dứt khoát vung lên ống tay áo, phảng phất như đem phồn tinh (sao dày đặc) thu vào hết bên trong. Sau đó thiên thư lướt qua, bầu trời ngàn sao tức khắc phản chiếu trên nền giấy trắng như tuyết. Trang sách dần dần biến thành một màu xanh lam đậm như bảo thạch, như biến thành một màn trời đầy sao thu nhỏ.

Ngón tay như ngọc trúc, nhẹ nhàng điểm trên trang sách, vô số ánh sao nho nhỏ di chuyển theo đầu ngón tay Phù Lê, đây chính là ‘tinh thần thôi diễn chi pháp’. (cách bói sao =)))

Bạch Trạch chưa từng thấy Phù Lê triển khai thôi diễn thuật, cảm thấy rất là ngạc nhiên, đôi mắt nhìn chằm chằm đầu ngón tay xinh đẹp kia liên tục di chuyển.

Cảm giác được ánh mắt chăm chú của Bạch Trạch, khóe môi Phù Lê lộ ra một chút ý cười nhỏ bé đến không thể nhận ra, càng lúc càng tăng nhanh tốc độ thôi diễn. Mười ngón cùng sử dụng, tung tay trên màn sao lam đậm, tư thái tao nhã trầm ổn, uy nghi vạn phần, phảng phất như không phải đang suy đoán tinh tượng, mà như đang ở dưới ánh trăng gảy lên một khúc Thái Cổ Di Âm. (tên một bộ cầm phổ)

“Uống thêm một chén nữa.” Phù Lê thôi diễn gần nửa canh giờ, nhẹ giọng nói một câu.

Bạch Trạch đang xem đến ngây người lúc này mới hồi phục tinh thần, nhanh chóng uống thêm một ly rượu. Cứ như vậy, suy tính một lúc, uống thêm một chén, suy tính đến ba canh giờ, mới miễn cưỡng thu tay lại.

Phù Lê lấy ra một chiếc khăn màu xanh, phủ lên mặt thiên thư, ánh sao trên trang sách đột nhiên sáng rực, sau đó biến mất không còn tăm hơi. Vô Tự Thiên Thư khôi phục lại dáng vẻ như xưa, bay bay lơ lửng lên giữa không trung, yên tĩnh lại. Còn chiếc khăn xanh, đã biến thành một mảnh lụa dài ba thước, rộng một thước, trên mặt vải hiện lên rõ ràng địa đồ chốn nhân gian, khoảng chừng có mười tám cửa sông lớn bị đánh dấu.

Bạch Trạch tiếp nhận mảnh lụa, coi như trân bảo mà cất đi, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, lắc lắc cái đầu có hơi choáng, cũng may đêm nay không uống quá nhiều, chỉ mới nửa bầu rượu, còn trụ được.

“Say rồi?” Phù Lê đến trước mặt Bạch Trạch, cúi đầu đưa tay ra đỡ.

Âm thanh trầm thấp du dương vang vọng bên tai, khiến lỗ tai Bạch Trạch không khỏi bắt đầu ửng hồng: “Còn… vẫn còn tốt…”

“Có muốn tiên khí không?” Phù Lê mặt không đổi sắc hỏi.

“Không… A?” Bạch Trạch đang muốn lắc lắc, đột nhiên cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía mỹ nhân trước mặt: “Phù, Phù Lê, ngươi ngươi ngươi…”

Ngày hôm ấy uống nhiều quá, y mơ hồ có chút ấn tượng, chính mình quấn quýt lấy Phù Lê muốn hắn truyền tiên khí, Phù Lê liền cứ như vậy mà… truyền cho y. Sau khi tỉnh lại phát hiện sắc mặt Phù Lê vẫn như thường, còn tưởng rằng do mình mộng xuân, nhưng nhìn tình hình này… lẽ nào là sự thật?!

“Sao?” Phù Lê nghiêng người về phía trước, đem Bạch Trạch bao phủ hoàn toàn, khoảng cách rất gần, có thể ngửi thấy được mùi hơi nước trong veo tỏa ra từ trên người Bạch Trạch.

“Đừng!” Bạch Trạch chống một tay về phía sau, một tay chặn Phù Lê ngăn cho hắn không đến gần thêm nữa, đầu ngón tay nhịn không được có chút run rẩy: “Ngươi là bị Nhân Duyên Tuyến mê hoặc, bình tĩnh lại một chút!” Thực ra, chính y cũng mặt đỏ tim đập, rất muốn nếm thử lại mùi vị của đôi môi mỏng nhợt nhạt kia. Đây nhất định là do Nhân Duyên Tuyến gây họa…

“Nhân Duyên Tuyến?” Phù Lê nắm lấy cái tay đang chống trước ngực mình kia, trên cổ tay trắng nõn, sắc đỏ tươi của Nhân Duyên Tuyến đặc biệt chói mắt, dưới ngón tay thon dài của Thiên Tôn… đột nhiên đứt đoạn.

“Ngươi, ngươi giải được Nhân Duyên Tuyến?” Bạch Trạch trợn to hai mắt.

“Ừ.” Phù Lê khẽ đáp lời, thoáng nghiêng đầu, ngậm lấy đôi môi trơn bóng trong veo kia.

—— Tiểu kịch trường:

Phù Lê: Nơi này bị cẩu đần liếm qua, phải tiêu độc, chụt~

Bạch Trạch: Hmm…

Phù Lê: Nơi này bị cẩu đần đạp lên, phải tiêu độc, chụt~

Bạch Trạch: Đạp có một cái thôi mà, hmm…

Phù Lê: Nơi này bị cẩu đần cọ qua, phải tiêu độc, chụt~

Bạch Trạch: Người ta không có cọ nơi đó! Ê!

Nhị Lang: Khiếu Thiên, bọn họ đang làm cái gì nha?

Thiên Cẩu: QAQ Bọn họ ngược cẩu, gâu!

– Hết chương 24 –


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Bánh giò
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 451 điểm để mua Hamster đánh đàn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 469 điểm để mua Thần Nông Nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua iPhone
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 207 điểm để mua Logo Arsenal

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.