Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 

Vườn trẻ thiên đình - Lục Dã Thiên Hạc

 
Có bài mới 24.10.2017, 18:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 05.06.2017, 13:14
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 149
Được thanks: 97 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Tiên giới] Vườn trẻ thiên đình - Lục Dã Thiên Hạc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 16: Báo đáp

Không gì đền đáp, lấy thân báo đáp

“Aaaaaaa, ta không có nói như vậy mà!” Thuận Phong Nhĩ oan uổng gào to.

Đúng là không có nói như vậy, nhưng mà nói có Nhân Duyên Tuyến tương liên. Tuy rằng đây là sự thực, nhưng nghe vào tai người khác, ý tứ lại thay đổi hoàn toàn.

Lý Tịnh không nghe, giãy giụa muốn đánh tiếp, hai người kia thấy tình thế không ổn, lòng bàn chân như bôi mỡ, chạy biến.

“Thằng con bất hiếu này, nhanh buông lão tử ra!” Lý Tịnh vung vẩy chân ngắn, bắt đầu đấm đá Na Tra.

“Cha, đừng nghịch, có chuyện lớn rồi.” Na Tra bất đắc dĩ đem phụ thân thả xuống, nói mục đích mà nó đến tìm.

Cực đông có yêu ma quấy phá, đã gây nguy hiểm cho nhân gian. Ngọc Đế yêu cầu Na Tra mang thiên binh đi vây quét đám yêu ma này, nhưng việc điều quân lại cần có Lý Tịnh đồng ý.

“Vậy cứ đi đi.” Lý Tịnh chắp tay nhỏ đứng trên mặt đất, cau mày nhìn nhi tử cao lớn hơn mình rất nhiều.

“Ngươi không điều lệnh các thiên tướng cho ta, ta làm sao điều binh được?” Na Tra lườm một cái. Thiên binh thiên tướng chỉ nhận lệnh của Lý Tịnh, dù cho Na Tra nó có là đại tướng quân, không gặp cha, các vị thiên tướng đều không nghe nó.

“Chốn cực đông, không phải do Đông Hoa Đế Quân trấn thủ à? Tại sao lại có yêu ma quấy phá?” Bạch Trạch nghe được trọng điểm, Đông Hoa Đế Quân là một trong các đại tiên, pháp lực cao cường, từ khi hắn chuyển tới núi Côn Du ở cực đông, bên kia liền không còn có chuyện yêu ma quấy phá.

“Phỏng chừng Đông Hoa Đế Quân cũng…” Na Tra liếc mắt nhìn cha nó trên mặt đất cùng Thiên Tôn trong ngực Bạch Trạch. Làm một đại tiên có pháp lực cao cường, Đông Hoa Đế Quân khó thoát khỏi ảnh hưởng của sức mạnh luân hồi, hiện tại chốn cực đông xảy ra chuyện, tất nhiên là vì Đông Hoa Đế Quân đã biến thành đứa bé. Nhỏ đi rồi pháp lực giảm sút, uy thế cũng sẽ suy yếu theo, yêu ma cảm nhận được sự suy yếu của hắn, nên mới dám chạy đến ra vẻ ta đây.

“Vậy chúng ta nhanh chóng đến đó một chuyến.” Bạch Trạch nói, cúi đầu nhìn Phù Lê trong lòng, Phù Lê đang từ từ gặm bánh nướng, như một bé thú nhỏ ngoan ngoãn, Bạch Trạch nhìn mà tim muốn tan chảy, nói kiểu gì cũng không nỡ đem người buông ra.

“Đi hỏi Ngọc Đế, có thể điều lệnh.” Phù Lê nuốt bánh nướng xuống, quay đầu nói với Na Tra, sau đó sai khiến Bạch Trạch: “Chúng ta trở về, thử để Lý Tịnh lớn lên.”

Hiếm thấy Thiên Tôn nói ra một câu dài như thế, âm thanh du dương mềm mại làm cho lòng người ngứa ngáy, Bạch Trạch nhanh chóng gật đầu không ngừng, một tay ôm Phù Lê, một tay nắm Lý Tịnh, nhảy lên mây rồi bay trở về Ngọc Thanh Cung. Na Tra thì lại tới điện Lăng Tiêu, xem thử Ngọc Đế có biện pháp gì.

“Trẫm có điều lệnh, nhưng…” Ngọc Đế khổ não vuốt vuốt râu mép. Làm đế vương thiên giới, hắn đương nhiên là có thể điều động hết thảy binh tướng, chỉ có điều, có Nguyên Soái rồi, mà Ngọc Đế còn phải tự mình phát hiệu lệnh, việc này dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết là có vấn đề.

Hiện tại bọn họ đang giấu giếm tin tức các đại thần thượng tiên gặp chuyện, giờ nếu như Ngọc Đế tự mình đi điều binh, chẳng phải sẽ lộ ra à?

Na Tra gãi gãi đầu: “Vậy thì phải làm thế nào?”

“Không phải nói uống rượu Ngọc Dịch có thể biến trở về sao? Để Lý Tịnh uống nhiều một chút là được.” Ngọc Đế nói vậy đấy.

“Uống nhiều một chút? Không được không được.” Nghe được tin tức Na Tra mang về, Bạch Trạch lập tức lắc đầu như trống bỏi. Lý Tịnh muốn lập tức biến thành người lớn, phải uống đến nửa vò Ngọc Dịch, hiện tại cơ thể nhỏ bé thế làm sao mà chịu đựng nổi.

“Phụ thân tửu lượng rất khá, uống hai vò Ngọc Dịch cũng không thành vấn đề.” Na Tra sốt ruột không thôi, yêu ma đang quấy phá ở cực đông, muộn đi một khắc, sẽ có vô số người phàm gặp chuyện xui xẻo, không thể trì hoãn được. Dứt lời đoạt lấy Thiên Quân từ trong tay Bạch Trạch, lôi kéo Lý Tịnh đi uống rượu.

Lý Tịnh nếm thử một ngụm, cảm thấy uống ngon, lập tức ôm lấy ừng ực ừng ực uống no say.

“Không thể uống nhiều!” Bạch Trạch đúng lúc đoạt lại, dù như vậy, Lý Tịnh cũng uống mất hơn nửa vò rồi. Quanh thân bỗng chốc ánh sáng rực lên bốn phía, tinh hoa thái dương nồng đậm bành trướng bên trong gân mạch, làm cho Lý Tịnh đau đớn kêu thành tiếng.

“Phụ thân!” Na Tra sợ hết hồn, vội vàng đem cha nó ôm lên.

Bạch Trạch thở dài, tiến lên đưa tay đặt ở trước ngực Lý Tịnh, giúp hắn khai thông.

Chỉ chốc lát sau, một trận kim quang chợt lóe, Tiểu Tiểu Lý Tịnh bay lên giữa không trung, thân thể trong nháy mắt dài ra, biến thành một người mặc áo giáp, mang dáng dấp thanh niên, tay nâng bảo tháp.

“Phụ thân!” Na Tra mừng rỡ không thôi, rốt cuộc cũng thấy được cha lúc bình thường: “Việc này không nên chậm trễ, chúng ta đi nhanh lên.”

“Ợ ——” Lý Tịnh há mồm, ợ một cái vang dội.

Na Tra: “…”

Lý Tịnh đúng là đã say, bước đi đều xiêu vẹo. Na Tra chỉ đành đem hắn nâng lên, gắng gượng tha đến trước mặt thiên binh thiên tướng, nhéo một cái vào eo hắn: “Cha, ngươi mau nói ‘Chốn cực đông có yêu ma xuất hiện, nay điều một vạn binh, giao cho Na Tra đi bắt yêu’.”

“Các ngươi, nghe lệnh!” Lý Tịnh lắc lắc đầu, tỉnh táo trong chốc lát.

“Có!” Mười vạn thiên binh cùng đáp lời.

“Ợ… Cực đông có Na Tra xuất hiện, các ngươi nhanh đi lùng bắt…” Chỉ tỉnh táo được trong nháy mắt, đầu lưỡi lại bắt đầu líu lại.

“Khì…” Các tướng sĩ phía dưới nhịn không được mà cười trộm.

Na Tra cảm thấy mất mặt vạn phần, nhanh chóng đá chân phụ thân một cước: “Yêu ma xuất hiện, yêu ma!”

“A, yêu ma, yêu ma xuất hiện! Điều một vạn binh, Na Tra nhanh đi lùng bắt!” Lý Tịnh khó khăn trắc trở, cuối cùng cũng xem như nói đúng câu.

“Tuân lệnh!” Na Tra cao giọng đáp lời, lập tức điểm một vạn thiên binh, lĩnh binh rời đi.

Bạch Trạch đem Lý Tịnh nhỏ lại thả vào trong Ngọc Thanh Cung, xong rồi mang theo Phù Lê đi tới cực đông. Y đến đó xem thử, sau đó đem Đông Hoa Đế Quân có khả năng đã nhỏ đi ôm trở về.

Chờ Bạch Trạch và Phù Lê vừa đi, bọn nhỏ trong Ngọc Thanh Cung liền loạn cào cào.

Lý Tịnh còn say, nhấc một cái gậy trúc lên bắt đầu luyện túy quyền, đuổi theo Lão Quân chạy quanh sân.“Lý Tịnh, có chuyện gì từ từ nói!” Lão Quân nhấc theo vạt áo nhanh chân chạy, hiện tại pháp lực quá thấp, thể lực cỡ ông đánh không lại Lý Tịnh!

“Oa… không cho các ngươi đánh nhau…” Vương Mẫu bị cảnh này dọa sợ, muốn đi khuyên can, lại bị Lý Tịnh đẩy ngã, bắt đầu há miệng khóc.

Nguyệt Lão đứng ở một bên lo lắng suông, ngay lúc Lý Tịnh chạy tới, đột nhiên gạt chân làm hắn vấp ngã, ném ra một đoạn dây đỏ: “Nhanh, đem trói hắn lại.”

Lão Quân nghe được lời này, lập tức nắm một đầu dây đỏ, cùng Nguyệt Lão hợp lực, đem Lý Tịnh trói thật chặt. Không lâu sau, Tiểu Tiểu Lý Tịnh say khướt bị trói thành một cái bánh chưng bự màu đỏ, ném vào góc tường.

“Khò khò…” Bị trói không thể động, Lý Tịnh cũng không ồn ào, cứ thế liền ngủ thiếp đi. Nguyệt Lão cùng Lão Quân liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng cũng coi như thở phào nhẹ nhõm.

“Hu hu, ta không muốn ở chỗ này, ta muốn đi điện Lăng Tiêu!” Nhưng mà Vương Mẫu vẫn không ngừng khóc, không có Bạch Trạch ở đây, nàng liền bắt đầu cáu kỉnh.

“Đừng khóc, một lát nữa Ngọc Đế sẽ đến đón ngươi.” Nguyệt Lão vô lực nói, ông cũng không muốn dỗ Vương Mẫu, khuyên một câu rồi tự mình đi chơi.

“Hì hì, ngươi khóc lên trông xấu thật, chả trách Ngọc Đế không cần ngươi mà muốn con hồ ly tinh kia.” Lão Quân cười trên sự đau khổ của người khác.

“Oa ——” Vương Mẫu nhất thời khóc càng kinh khủng hơn.

Bạch Trạch ôm Phù Lê, một đường cưỡi mây bay bay về phía cực đông. Bọn họ không đi theo đội ngũ của Na Tra, các thiên binh thiên tướng đi trảm ma trừ yêu, hai người bọn họ chỉ đi chiêu sinh cho vườn trẻ.

“Lâu rồi không đến núi Côn Du, không biết quả Phù Tang chín chưa nhỉ?” Bạch Trạch ngồi ở trên mây, nhớ đến mùi vị của quả Phù Tang. Cây Phù Tang sinh trưởng trên núi Côn Du, là bảo bối của Đông Hoa Đế Quân, phàm nhân ăn một quả trường sinh bất lão, yêu tinh ăn một quả thay gân đổi cốt, thần tiên ăn một quả… mùi vị rất ngon. Thời điểm hội Bàn Đào, Đông Hoa Đế Quân thường sẽ dâng lên một giỏ, mà thần tiên có quan hệ tốt với hắn, thi thoảng cũng có thể đi tới xin một quả để ăn.

Bạch Trạch chính là cái kẻ thường thường đi cọ ăn kia. Y ở ngay ven bờ Đông Hải, cách núi Côn Du cũng không quá xa.

Nói là chốn cực đông, kỳ thực cũng không phải cuối chân trời, chỉ là tiên đảo ở xa Đông Hải nhất. Lại hướng về phía đông, cũng chính là ranh giới giữa tiên ma và là nơi mặt trời mọc.

“Ngươi xem, chỗ đó chính là núi Thương Trạch.” Bạch Trạch nhìn thấy đỉnh núi nơi mình ở lại, lập tức chỉ cho Phù Lê xem.

Phù Lê Thiên Tôn nằm bò trên mây, cẩn thận mà nhìn, mới có thể thấy một tảng đá nhô lên trong vùng biển mênh mông. Đây mà là núi?

Đối diện với ánh mắt hoài nghi của Thiên Tôn, Bạch Trạch rất là oan ức: “Bãi bể nương dâu xoay chuyển, đỉnh núi của ta bị chìm.”

Thì ra là vậy… Phù Lê duỗi cánh tay ngắn ra, vỗ vỗ vai Bạch Trạch: “Không sao, chờ bản tọa khôi phục pháp lực, sẽ giúp người đem núi Thương Trạch dọn đi nơi khác.”

“Được đó!” Bạch Trạch nhất thời vui vẻ hẳn lên. Dời non lấp biển chỉ là truyền thuyết, phần lớn thần tiên đều không làm được, chỉ có thể khai triển chút phép thuật, biến thành các hình thái, đánh đánh nhau, trừ trừ yêu, nhưng Thiên Tôn đại nhân, lại thật sự có thể dời núi.

Truyền thuyết kể rằng năm đó tiên ma đại chiến, Phù Lê vì trấn áp thượng cổ hung thú, một tay di chuyển toàn bộ Thái Hành Sơn.

“Mấy cái đó đều do Ngọc Đế thổi phồng.” Phù Lê vội ho một tiếng, di chuyển toàn bộ Thái Hành Sơn, vậy phải cỡ Phục Hi, Nữ Oa mới có thể làm được, hắn chỉ là chặt đứt một đỉnh núi hiểm trở mà thôi.

“A?” Bạch Trạch chớp mắt mấy cái, lúc trước trong trận đại chiến tiên ma y bị thương, rất nhiều chuyện nhớ không rõ. Tiếp đó, sau khi chiến loạn ngừng lại Ngọc Đế luận công ban thưởng, có kể tới những việc này, đem Phù Lê thổi phồng đến mức có thể sánh ngang các đại thần thượng cổ, quần chúng bọn họ không rõ sự thật nên vẫn luôn tin. Cho tới lúc này, y vẫn còn rất sợ Thiên Tôn, cảm thấy ngày nào đó mà hắn không cao hứng, vặn gãy cột chống trời, thiên giới liền khó mà giữ được.

Nghe được mấy lời này của Bạch Trạch, Phù Lê một lúc lâu không thể nói gì. Cái tên Ngọc Đế này, đến cùng là ở bên ngoài khoác lác những gì a!

“Đúng rồi, thời điểm tiên ma đại chiến, ngươi có biết ai ở phụ cận Bất Chu Sơn không?” Bạch Trạch bỗng nhiên nhớ ra cái gì đó, mở miệng hỏi.

“Ngươi hỏi cái này làm gì?” Phù Lê hơi dừng một chút, ngẩng đầu nhìn về phía xa xa.

Lần trước tới Nam Hải tìm kiếm Giải Duyên Thạch, dùng chiêu Thể Hồ Quán Đỉnh với Bát Trảo Hỏa Ly, làm cho Bạch Trạch tự mình hồi tưởng lại một số đoạn ngắn. Cái người cứu mình kia, là một vị mỹ nhân mặc tiên y thanh sắc, có điều là nam hay nữ thì lại nhìn không rõ.

“Tiên nhân trên tiên giới thích mặc thanh y cũng không ít, Bích Tiêu Tiên Tử, Thiên Quyền Tinh Quân, Đông Hải Long Vương, Ngũ Công Chúa…” Bạch Trạch bẻ ngón tay tính toán, ngoại trừ Ngũ Công Chúa, các tiên nhân khác đều có mặt trong trận chiến tiên ma, thực sự rất khó đoán.

“Nếu ngươi tìm được người kia, muốn làm cái gì?” Phù Lê liếc y một cái.

“Ơn cứu mạng, đương nhiên phải báo đáp.” Bạch Trạch vẻ mặt chân thành nói.

“Có thể cứu ngươi, pháp lực tất nhiên là cao hơn ngươi, ngươi có thể báo đáp cái gì?” Phù Lê cúi đầu, vuốt vuốt dây lụa màu xanh bên hông.

Bạch Trạch chớp mắt mấy cái, nhớ tới một câu chốn nhân gian, không khỏi cười lên: “Không có gì để đền đáp, nguyện lấy thân báo đáp, khà khà…”

Phù Lê cứng người một cái khó nhận ra.

—— Tiểu kịch trường:

Phù Lê: Được, ta sẽ nhớ kỹ.

Bạch Trạch: Hả?

Phù Lê: Ngươi nói muốn lấy thân báo đáp cho ân nhân cứu mạng.

Bạch Trạch: Sau đó thì sao? Ngươi cởi quần áo làm cái gì?

Phù Lê: Bây giờ tới báo ân đi.

Bạch Trạch: Hở???

– Hết chương 16 –



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.10.2017, 18:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 05.06.2017, 13:14
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 149
Được thanks: 97 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Tiên giới] Vườn trẻ thiên đình - Lục Dã Thiên Hạc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 17: Côn du

Hắn không xứng để bản tọa phải cúi đầu

“Nếu như là một tiên nữ…” Bạch Trạch cũng ngã vào đám mây, cười bổ sung, tự cảm thấy mình nói một câu rất hài hước, nở nụ cười một lát, thấy Phù Lê không để ý đến mình, liền nhích đến gần, nhìn khuôn mặt nhỏ căng thẳng của Phù Lê một cái, duỗi ngón tay ra chọt chọt: “Nói nửa ngày trời, đến cùng là ai cứu ta?”

“Bản tọa không phải thiên thư, làm sao biết được?” Phù Lê hừ một tiếng, đứng dậy, đè mây xuống nhanh chóng bay về phía bên dưới.

“A ——” Bạch Trạch sợ hết hồn, nhìn chung quanh, mới nhận ra bọn họ đã đến núi Côn Du.

Núi Côn Du tọa lạc trên một tòa tiên đảo, bốn phía đều là nước biển, bởi vì có cây Phù Tang sinh trưởng, linh khí mười phần, xa xa mà vẫn có thể ngửi được khí tức tiên linh. Chỉ là bây giờ, bọn họ đã tiếp cận đến đỉnh núi, vẫn không ngửi được chút tiên khí nào.

“Ồ?” Bạch Trạch cưỡi mây bay xung quanh núi một vòng, cảm thấy có chút quái lạ, chuẩn bị hạ xuống xem một chút, nhưng “Ầm” một tiếng đụng vào thứ gì đó, ngay lập tức từ trên mây rơi xuống, ngã vào trong biển.

“Hừ hừ!” Bạch Trạch hóa thành nguyên hình, lướt sóng mà đến, hai ba bước đã chạy tới, tiếp được Phù Lê rơi xuống.

“Có kết giới.” Phù Lê ngồi trên đỉnh đầu Bạch Trạch, sờ sờ lồng bảo hộ không nhìn thấy kia.

“Nguy rồi, là hộ sơn đại trận của núi Côn Du.” Bạch Trạch nhíu mày. Khi Đông Hoa Đế Quân làm chủ núi Côn Du, có xây dựng một cái hộ sơn đại trận, dùng để bảo vệ cây Phù Tang, bình thường cũng không mở ra, chỉ khi nào hắn rời khỏi núi Côn Du hoặc xảy ra chuyện gì bất ngờ, mới mở trận pháp.

Bây giờ, chỉ sợ là do Đông Hoa Đế Quân nhỏ đi, không có sức chống cự yêu ma, các đạo đồng liền mở ra hộ sơn đại trận.

“Có thể gọi đồng nhi đến mở không?” Phù Lê gõ gõ lồng bảo hộ trong suốt.

NOTE: đạo đồng, tiên đồng, đồng nhi… là cách gọi mấy đứa nhỏ theo hầu các vị tiên.

“E là… không được…” Bạch Trạch quay đầu, nhìn ranh giới giữa trời và biển phía xa xa, có ngũ thải tiên quang, thỉnh thoảng truyền đến âm thanh từng trận nổ. Bên kia, chính là Na Tra mang theo thiên binh cùng yêu ma ác chiến, nếu nơi này mở trận pháp ra, con thượng cổ đại yêu kia liền có thể trong nháy mắt chui vào, đến lúc đó cướp được một hai quả Phù Tang để ăn, pháp lực tăng lên, liền xong đời.

“Vậy ý ngươi thế nào?” Phù Lê nhăn lông mày nho nhỏ lại, hai người họ chả nhẽ phải chờ ở chỗ này đến lúc Na Tra đánh xong à? Bên kia nếu như ác chiến đến chín ngày chín đêm thì phải làm sao?

Bạch Trạch là thần thú thông hiểu thiên địa, biết rất nhiều chuyện trên thế gian, cúi đầu suy nghĩ chốc lát, bỗng nhiên mắt sáng rực: “Ta còn biết một con đường, chúng ta đi.” Dứt lời, mang theo Phù Lê nhắm về hướng bờ biển Đông Hải mà chạy.

Bốn trảo tạo mây, không chìm không ướt, cự thú trắng như tuyết chạy vội ở trên mặt biển. Phù Lê núp bên trong mao mao trắng như tuyết, tùy ý để Bạch Trạch cõng chạy về phía trước.

Ngây người trên thiên đình lâu như vậy, Bạch Trạch đã sớm ngột ngạt đến mức mốc meo, hiện tại có thể vung chân chạy, cao hứng không ngừng được, một bên chạy một bên gào to gừ gừ.

Trên biển có ngư dân nghe được tiếng gầm rú, ngẩng đầu nhìn trời, thấy một tia sáng trắng xẹt qua nơi trời biển giao nhau, còn mang theo thụy khí ngũ sắc kéo dài không tiêu tán.

“Chắc chắn tiên nhân đi ngang qua!” Ngư dân sôi nổi cảm thán, ngay tại chỗ quỳ lạy.

Một đường chạy đến bờ Đông Hải, Bạch Trạch hóa thành hình người, ôm Phù Lê rơi xuống đất. Trên bờ biển rất là náo nhiệt, có ngư dân đánh cá trở về bán ngay tại chỗ, có tiểu thương thu mua cá dắt xe lừa cùng ngư dân cò kè mặc cả, tiếng người huyên náo, ầm ĩ vô cùng.

Bạch Trạch đem bộ quần áo hoa lệ trên người xóa đi, đổi một thân quần áo vải thô, trà trộn trong đám người cũng không gây sự chú ý. Chỉ là, Phù Lê Thiên Tôn trong ngực y vẫn đang mặc tiên y thắt lưng gấm, vừa nhìn liền biết không phải đứa nhỏ gia đình bình thường.

“Nhanh, đổi xiêm y đi.” Bạch Trạch dùng cơ thể của mình che cho Phù Lê, muốn hắn đổi bộ trên người thành quần áo trần gian.

Phù Lê vung vẩy tay áo, đem tiên y thanh sắc hóa thành áo vải thanh sắc.

“Phì ——” Bạch Trạch nhìn Phù Lê sau khi biến đổi, không nhịn được cười ra tiếng. Người này có lẽ sau khi nhỏ đi pháp lực không khống chế được, chỉ thay mỗi bộ quần áo ngoài, mũ thông thiên thanh ngọc trên đầu vẫn còn. Mà một bé con như thế, lại mặc bộ xiêm y của nam tử trưởng thành trên người, chỉ là thu nhỏ lại một chút, nhìn thế nào cũng hơi quai quái.

Bất đắc dĩ, Bạch Trạch chỉ đành đem Phù Lê ôm lấy, tự mình thi triển pháp lực thay đổi xiêm y cho hắn. Xoay người lại, dân chúng liền nhìn thấy trong lòng Bạch Trạch ôm một bé con tóc để chỏm, mặc quần áo vải thô tay áo hẹp. Có điều, dù có một thân áo vải, cũng khó có thể che lấp được tiên khí lúc ẩn lúc hiện trên người Thiên Tôn.

“Vị đại ca này, xin hỏi đến núi Côn Du thì đi thế nào?” Bạch Trạch ôm Phù Lê, đi tới trước một chiếc xe ngựa, hỏi người đánh xe.

“Núi Côn Du, ước chừng cách đây ba mươi dặm, ta đang muốn đến huyện Côn Sơn, các ngươi một lớn một nhỏ, ba mươi đồng tiền.” Phu xe nhìn trang phục của hai người, ước chừng là gia đình bình thường, lại nhìn khuôn mặt một cái, liền có chút trố mắt. Người trẻ tuổi này, mặt mày như ngọc, ôn hòa có lễ, tất nhiên là một người đọc sách; đứa bé kia, ngũ quan tinh xảo, kiến chi vong tục, nét mặt khó giấu được vẻ ngạo nghễ, giống như một bé con nhà vương công quý tộc.

NOTE: kiến chi vong tục – cùng người này gặp mặt, lập tức sẽ quên mất những dung tục trên đời.

“Xe ngựa chậm quá, chúng ta mua ngựa thôi.” Bạch Trạch suy nghĩ một chút, từ chối lời mời của phu xe, lại ôm Phù Lê đi mua ngựa.

“Trên đất này cũng có núi Côn Du?” Phù Lê hơi nhíu mày, hắn đã lâu không xuống phàm trần, tình cờ đến thăm Đông Hoa Đế Quân, cũng là đi đến tòa tiên đảo biển kia, không biết rằng trên mặt đất cũng có.

“Có, tên Đông Hoa kia đòi hỏi nhân gian phải cung phụng, nhưng kêu người ngồi thuyền ra biển thì không tốt cho lắm, nên tạo một tòa núi Côn Du ở ngay trần gian, xây dựng đạo quán. Hắn vẽ một pháp trận có thể trực tiếp thông đến trên biển ở trong đạo quán.” Bạch Trạch nhỏ giọng giải thích, trong khi nói chuyện đã đi được tới chợ.

Ngựa ở nhân gian rất đắt, Bạch Trạch dùng một khối ngọc thay cho ngân lượng, mua một con ngựa lông xám, lại thêm bộ yên và một bao đồ ăn, lúc này mới ôm Phù Lê cưỡi lên ngựa, lắc lư đi về phía núi Côn Du.

“Hí ——” Đi chưa tới năm dặm, ngựa lông xám liền hí một tiếng, cong chân muốn ngã chổng vó.
Bạch Trạch nhanh tay lẹ mắt ôm chặt Phù Lê, tay còn lại nắm lấy bao vải đựng đồ ăn, bay lên trời, lúc này mới không bị ngã. Nhìn thấy con ngựa kia ngã lăn trên mặt đất, thở phì phò, Bạch Trạch đem Phù Lê buông xuống, để hắn ôm túi vải, còn mình tiến lên sờ sờ đầu con ngựa.

Đem chút thần lực xoay chuyển trong cơ thể ngựa một vòng, Bạch Trạch thở dài, trong lòng biết mình đã bị gian thương lừa: “Ngựa có bệnh, không còn sống lâu được nữa.”

Y chọn con ngựa này bởi vì xương cốt nó rất tốt, chắc hẳn là một tuấn mã. Bây giờ xem ra, chủ nhân trước không cưỡi đến nó, chỉ để cho con ngựa này làm việc nặng, khổ cực sinh bệnh ảnh hưởng đến xương cốt, bây giờ không làm việc nổi nữa, liền bị đem ra bán tháo.

Phù Lê đi tới, nhìn con ngựa lông xám kia, trầm mặc chốc lát, từ trong tay áo móc ra một viên kẹo, đút vào trong miệng con ngựa.

“Tiên đan này…” Bạch Trạch muốn nói lại thôi, đây là do Lão Quân sau khi nhỏ đi luyện chế, cũng đâu phải tiên đan thật, ăn cũng không có tác dụng gì nhiều.

Nói chưa dứt lời, con ngựa lông xám kia đã đem viên kẹo nuốt xuống, quanh thần nổi lên kim quang.

Bạch Trạch trừng to mắt, bỗng nhiên tỉnh ngộ, những viên tiên đan này tuy rằng luyện hỏng, nhưng bên trong vẫn có linh khí. Chút linh khí này đối với tiên nhân có cũng bằng không, nhưng đối với những sinh vật sống dưới thế gian mà nói, vẫn là linh đan thần kỳ hiếm thấy giống như trước. Kim quang tản đi, con ngựa xám mới vừa rồi còn thoi thóp đã lại nhanh chóng đứng lên, tiếng hí trong trẻo vang lên, chạy chậm quanh người Phù Lê một vòng, dùng cái đầu to ủn ủn tay áo hắn.

Phù Lê nhíu nhíu mày, né tránh thân cận của con ngựa, duỗi tay về phía Bạch Trạch.

Bạch Trạch bị động tác muốn ôm một cái này làm cho chấn động rồi, ngừng thở không dám nhiều lời, sợ hắn giống như lần trước lấy lại tinh thần không cho ôm, hai ba bước tiến lên, nhanh chóng đem người ôm vào trong lòng, xoay người lên ngựa.

“Hí ——” Sau khi thay gân đổi cốt con ngựa xám này hưng phấn dị thường. Bị ghìm trụ dây cương, có sức người dẫm trên bàn đạp, rồi sau đó nó lấy tốc độ ngày đi ngàn dặm mà phi như bay.

Bạch Trạch ôm chặt bé con trong lồng ngực, sợ hắn buồn chán, từ bên trong túi vải lấy ra một khối điểm tâm, đưa cho Phù Lê. Phù Lê ngẩng đầu liếc mắt nhìn y, nhận lấy gặm từ từ.

Núi Côn Du không xa, sau một canh giờ, hai tiên một ngựa liền đến được dưới chân núi. Bởi vì tên tuổi Đông Hoa Đế Quân, nên hương khói đạo quán này rất sung túc, người đến đây cầu tiên vấn đạo nối liền không dứt. Cũng chẳng biết có phải vì ăn được tiên đan hay không, con ngựa xám này hết sức lợi hại, ở trên đường núi chật hẹp mà cũng có thể vững bước đến mức dị thường, đi thẳng đến đạo quán trên núi.

“Xin xăm hay đoán mệnh?” Vào trong đạo quán, thấy hai người quần áo không tầm thường, có một tiểu đạo sĩ liền tiến lên đón tiếp.

“Chúng ta tới gặp Đông Hoa Đế Quân.” Bạch Trạch cười, nắm tay Phù Lê đi vào chính điện. Trong chính điện dựng một pho tượng Đông Hoa Đế Quân, mặt dài tai to còn có mấy chỏm râu, coi như cùng bản thân Đông Hoa Đế Quân… không giống một chút nào.

Thiện nam tín nữ quỳ gối bái lạy trên đệm bồ đoàn, Bạch Trạch cùng Phù Lê đứng ở giữa cung điện, trông có vẻ phi thường nổi bật.

“Đứa nhỏ, nhanh quỳ xuống dập đầu với Đế Quân.” Bên cạnh có vị đại thẩm thấy Phù Lê đáng yêu, không nhịn được nhắc nhở một câu.

“Dập đầu?” Phù Lê cười gằn: “Hắn không nhận nổi của bản tọa một lạy.”

Lời này vừa nói ra, tất cả đều kinh hãi.

“Đứa bé này, sao có thể nói thế!”

“Đúng đó, còn nhỏ tuổi đã cuồng vọng như vậy.”

Mọi người nói, đem ánh mắt khiển trách lia về phía Bạch Trạch, Bạch Trạch nuốt nước bọt một cái, ôm Phù Lê nhanh chân chạy về phía hậu điện.

“Bọn chúng nhất định là yêu tà!” Có người đột nhiên nói một câu như vậy. Gần đây thường phát sinh quái sự, nghe đồn là do yêu ma quấy phá, mọi người trong lòng hoang mang, nên mới đến điện Đế Quân bái lạy. Bây giờ trong đại diện thế mà lại xuất hiện hai kẻ bất kính với Đế Quân, xem ra rất không bình thường.

“Cái tên nam tử trưởng thành kia trông không giống phàm nhân, ắt hẳn là hồ ly tinh biến thành.” Có thư sinh mở miệng nói. Trong sách thường viết, người lớn lên đẹp đến hoàn mỹ không một tì vết, đều là hồ ly tinh. Nam tử mặc áo trắng vóc người quả thực quá mức đẹp đẽ, khiến người ta vừa nhìn một cái lòng liền sinh ngóng trông, chắc chắn có quỷ!

Nghe được lời ấy, mọi người dồn dập đứng dậy, đuổi theo.

“Không thể để cho yêu vật làm bẩn thần điện của Đế Quân!”

“Yêu vật sẽ không làm hại chúng ta chứ?”

“Không sợ, chúng ta đang ở trong đạo quán!”

Ấy nhưng mấy đạo sĩ trong đạo quán lại có chút sợ sệt, bọn họ đều là phàm nhân, sư phụ của bọn họ cũng là phàm nhân, căn bản không có cái gì gọi là pháp lực.

—— Tiểu kịch trường:

Bách tính giáp: Xông lên, nơi này có đạo sĩ, bảo vệ bách tính.

Bách tính ất: Xông lên, nơi này có đạo sĩ, hàng yêu trừ ma.

Bách tính bính: Xông lên, nơi này có đạo sĩ, bắt được mỹ nhân.

Đạo sĩ: … Các ngươi đừng kích động o(>﹏<)o

– Hết chương 17 –


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.10.2017, 18:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 05.06.2017, 13:14
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 149
Được thanks: 97 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Tiên giới] Vườn trẻ thiên đình - Lục Dã Thiên Hạc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18: Phù tang

Ta muốn ăn một quả

Bạch Trạch nghe thấy dân chúng đuổi tới, nhìn tiểu tổ tông mặt không cảm xúc trong ngực, đau đầu xoa xoa thái dương. Thiên Tôn đại nhân bình thường không gây rắc rối, một khi đã gây rắc rối liền phiền toái to… Tuy rằng vừa nãy Phù Lê nói cũng không sai… Không nghĩ nhiều nữa, ôm bé con tiến vào trong rừng trúc.

Bên trong rừng trúc có trận pháp truyền tống, Bạch Trạch đem tiên lực tụ vào hai mắt, trận pháp bị ẩn giấu kia tựa như đom đóm ban đêm, hiện lên rõ ràng trước mắt. Bạch Trạch ôm chặt Phù Lê, cấp tốc vọt vào trong trận pháp.

Một trận trời đất ngả nghiêng, ngẩng đầu lần nữa, phát hiện hai người vẫn còn ở trong rừng trúc, nhưng mà bốn phía đã không còn tiếng dân chúng ồn ào, thay vào đó là âm thanh côn trùng và tiếng chim ca hót trong núi, cùng với tiếng sóng biển như gần như xa. Gió nhẹ thổi qua, linh khí nồng đậm mang theo mặn mòi hương vị biển, phả vào mặt.

Nơi này đã không còn là núi Côn Du thuộc huyện Côn Sơn nữa, mà là Côn Du chân chính trên biển Đông Hải.

“Oành ——” Một tiếng nổ to vang rền từ trên đỉnh đầu truyền đến, Bạch Trạch ngẩng đầu, liền thấy vô số kim quang và hắc mang nổ tung trên không trung, bị vòng cung vô hình trên đỉnh chặn lại, dư âm của sức mạnh kia không hề bị truyền tới. Bên trong quang ảnh, tựa hồ còn nhìn thấy Hỗn Thiên Lăng đỏ tươi.

“Bọn Na Tra đã đánh tới đây.” Bạch Trạch lo âu nhìn một chút, ôm Phù Lê nhanh chóng đi ra rừng trúc, hướng về phía phủ Đông Hoa Đế Quân.

Phủ Đế Quân được xây dựng đẹp đẽ vô cùng, toàn bộ tiên phủ xây men theo ngọn núi, năm bước một lầu mười bước một các. Dùng thanh thạch làm đá lát đường, rêu xanh mọc dài xanh rờn, tiên vụ lượn lờ xung quanh, cửa đá cao lớn như ẩn như hiện.

Thoạt nhìn phải có đến mấy ngàn bậc thang, Bạch Trạch đương nhiên không thể leo lên. Ôm lấy Phù Lê, dưới chân đạp mây, trong chốc lát liền bay tới phía trước đại môn. Nhẹ nhàng gõ cổng, cửa đá nặng trình trịch chậm rãi mở ra, đạo đồng mặc tiên y nhạt màu đứng sau cánh cửa, cẩn thận liếc nhìn người tới.

“Bạch Trạch Thần Quân?” Đạo đồng thường ngày một biểu tình cũng không có, nay lộ ra mấy phần vui mừng: “Ngài đã tới!”

Bạch Trạch chớp mắt mấy cái, đạo đồng trên núi Côn Du ở cùng Đông Hoa Đế Quân nhiều năm như vậy, phép thuật thì không có thành tích gì, chỉ mỗi công phu giả vờ giả vịt là học đến sao y bản chính, từ trước đến giờ sắc mặt luôn không biểu hiện vui buồn. Dáng vẻ mừng rỡ thế này, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

“Đế Quân nhà ngươi đâu?” Bạch Trạch ôm Phù Lê đã mặc lại tiên y thanh sắc, nhanh chân tiến vào phủ Đế Quân. Thấy Phù Lê tựa hồ còn chưa nhận ra được mình vẫn đang bị y ôm trong lòng, Bạch Trạch cũng giả vờ không biết luôn, cứ ôm lấy Thiên Tôn đại nhân mềm mại chẳng chịu buông tay.

“Đế Quân…” Đạo đồng lộ vẻ mặt khó xử, trực tiếp mang Bạch Trạch đi tới khu vườn phía sau.

Hậu viên là vị trí trồng cây Phù Tang, xung quanh có tầng tầng trận pháp, không có lệnh bài chuyên biệt thì không vào được. Ở cổng vườn có một đạo đồng lo chuyện chăm nom, sau khi nhìn thấy Bạch Trạch liền lập tức vấn an: “Thần Quân đại nhân.” Động tác cúi đầu khom người, tràn ngập tiên khí, như thể một giây sau sẽ mọc cánh bay đi.

Đông Hoa Đế Quân là một vị thần tiên phong nhã, đạo đồng dưới trướng hắn cũng đều vô cùng phong nhã, chỉ là bây giờ, hai vị đạo đồng này ánh mắt đều sáng quắc mà nhìn Bạch Trạch, có hơi chút quỷ dị.

“Hừ!” Phù Lê khẽ hừ một tiếng, âm thanh vốn dĩ du dương non nớt như đang làm nũng, truyền đến tai hai vị đạo đồng, lại giống như tiếng sấm sét. Hai đạo đồng sợ hãi không thôi nhìn về phía đứa nhỏ trong lòng Bạch Trạch, ngay tức khắc bị đôi mắt chứa vô vàn đại đạo làm cho khiếp sợ, cứng đờ không thể động đậy.

Bạch Trạch nhưng lại chẳng nghe ra có cái gì không đúng, chỉ bị tiếng hừ mềm mại này cào nhẹ vào tim. Cúi đầu nhìn Phù Lê thì thấy bé con đang nhìn chằm chằm vào hai đạo đồng kia, Bạch Trạch nhìn theo, mới phát hiện ra hai người này khác thường, lập tức ôm Phù Lê quay lưng lại, không để bọn họ đối diện trực tiếp với Thiên Tôn, ho nhẹ một tiếng, nói: “Đế Quân hiện ở ngay phía trước mặt à?”

“Vâng.” Hai đạo đồng hoàn hồn, vội vội vã vã lên tiếng, lấy ra hai tấm lệnh bài mở cửa vườn, cũng không dám nhìn lại bé con trong lòng Bạch Trạch.

Cửa vườn mở ra, linh khí nồng đậm phả vào mặt. Trong khu vườn không hề lớn, thế nhưng kỳ hoa dị thảo lại ở khắp nơi, đương nhiên khiến người ta chú ý nhất, chính là cái cây đại thụ cao mười trượng, năm người mới ôm hết trồng ở chính giữa.

Hình dáng cái cây kia cực kỳ tinh diệu, cành lá xum xuê che kín bầu trời, từ xa nhìn lại như thể một con rồng vọt thẳng lên trời xanh. Đây chính là thần thụ Phù Tang, đã từng là nơi nghỉ lại của Thái Dương Kim Ô. Bây giờ trên cây kết đầy trái Phù Tang vàng óng, dưới ánh mặt trời lại càng rực rỡ lấp lánh.

Có một dải lụa dài cửu sắc từ trên ngọn cây buông xuống, ở trong gió bay bay như làn khói. Trang phục Cửu Sắc Vân Hà, chính là tiên y của Đông Hoa Đế Quân, thoạt nhìn thì giống như màu vàng nhạt trong suốt, khi lay động lại giống như có chín sắc màu, vô cùng đẹp đẽ.

“Đông Hoa, ngươi ở trên đó à?” Bạch Trạch vén cành cây, ngước cổ nhìn lên phía trên, bị quả Phù Tang chói lóa làm cho không thấy rõ lắm.

“Người tới từ phương nào? Hãy xưng tên ra.” Tiếng nói lanh lảnh non nớt, dùng giọng điệu giả vờ kiêu căng, nghe đáng yêu đến bất ngờ.

“Phì ——” Bạch Trạch nhịn không được cười ra tiếng, ôm Phù Lê, chà nhẹ mặt đất, dưới chân hiện mây, trong nháy mắt bay lên ngọn cây.

Trên một cành cây ngang, một bé con đáng yêu như ngọc như tuyết đang ngồi, bé con mặc tiên y Cửu Sắc Vân Hà, trên đầu đội tam xoa kim quan, dải lụa bên hông rơi xuống đất, ở trong gió bay bay. Chính xác là Đông Hoa Đế Quân bị teo nhỏ.

“Đông Hoa nha, đây là Thiên Tôn.” Bạch Trạch nhìn dáng vẻ này của Đông Hoa Đế Quân, không nhịn được muốn cười, cố sức nín trở lại, nắm cổ tay nhỏ bé của Phù Lê vẫy vẫy một cái với Đông Hoa.

Đông Hoa Đế Quân nhìn Thiên Tôn đại nhân đồng dạng tay ngắn chân ngắn, đứng dậy, phất tay áo hành lễ: “Thiên Tôn.”

Đông Hoa Đế Quân, luôn là một thần tiên coi trọng lễ tiết, cho dù nhỏ đi, cũng vẫn cứ là một Đông Hoa ưu nhã lễ phép, chỉ có điều, hắn quên mất rằng tay ngắn chân ngắn thì rất… dễ ngã.

Vừa dứt lời, dưới chân Đông Hoa trượt một cái, tức khắc từ trên cành cây rớt xuống.

Bạch Trạch kinh ngạc hét lên một tiếng, nhanh chóng ra tay, một phát tóm được dải lụa cửu sắc thật dài kia, dừng lại trạng thái rơi tự do của Đông Hoa Đế Quân. Bé con cứ thế bị treo ngược giữa không trung, nhẹ nhàng lung lay theo gió.Tiểu Tiểu Đế Quân vươn tay bụm mặt, thật sự quá xấu hổ.

Sau khi biết mình nhỏ đi, Đông Hoa liền mở trận pháp phòng hộ ra, đề phòng yêu ma ngấp nghé quả Phù Tang. Người teo, tâm nhãn cũng teo theo, cứ nhất định phải tự mình ở trong vườn bảo vệ cây Phù Tang, đạo đồng khuyên thế nào cũng không chịu nghe.

“Trái Phù Tang lại chín rồi nha.” Bạch Trạch ngồi trên nhánh cây, đặt Đông Hoa và Phù Lê mỗi bé ngồi ở một bên chân, ngửa đầu nhìn quả Phù Tang vàng rực rỡ khắp cây, nuốt một ngụm nước miếng, đưa tay muốn hái một quả. Một tay hái trái cây, việc ôm bé con cũng chỉ có thể dùng một tay, thế là đem Phù Lê và Đông Hoa ôm cùng một chỗ. Đông Hoa tò mò tiến đến trước mặt Phù Lê nhìn, Phù Lê thế nhưng nhăn lông mày nhỏ lại, đưa tay chống trước ngực Đông Hoa, âm thầm dùng sức đẩy hắn.

Bạch Trạch không chú ý tới động tác của hai bé con, rất tự nhiên mà hái một quả Phù Tang, trái này óng ánh long lanh, chẳng khác nào hổ phách, có thể nhìn thấy rất rõ hai cái hột bên trong.

“Ta muốn ăn một quả.” Bạch Trạch chớp mắt mấy cái, nhìn về phía Đông Hoa.

“Chậm đã.” Đông Hoa Đế Quân đem quả Phù Tang đoạt lại: “Ngươi nói trước đi, tại sao chúng ta đều biến thành trẻ con.” Lời này nghe giống như khi Đế Quân chưa teo nhỏ sẽ nói, rất có khí khái, nếu như quên đi việc… hắn ôm quả Phù Tang xoay người qua một bên.

“Bãi bể nương dâu, luân hồi xuất hiện.” Phù Lê nhàn nhạt nói, đưa tay cướp quả Phù Tang kia, đưa cho Bạch Trạch: “Pháp lực càng cao, biến nhỏ càng sớm.”

Bạch Trạch cười híp mắt nhận lấy, nhồm nhoàm gặm một miếng, lập tức vui vẻ nheo mắt lại. Y đặc biệt thích trái Phù Tang, phần thịt quả trơn bóng vào miệng liền tan, nước quả cực kỳ thơm ngọt, không có bất cứ tạp chất gì, phi thường phù hợp với vị giác của thần thú.

“Oành ——” Quả Phù Tang còn chưa ăn xong, âm thanh một trận nổ lớn từ trên đỉnh đầu truyền đến, một mảng yêu ma đông nghìn nghịt đụng vào kết giới, che kín bầu trời, bốn phía bỗng chốc trở nên mờ tối.

“Chốn cực đông, yêu ma quá nhiều, cứ như vậy cũng không phải là biện pháp hay.” Bạch Trạch đem một miếng cuối cùng nuốt xuống, liếm liếm khóe miệng nói.

Quả Phù Tang đối với yêu ma mà nói, giống như ánh đèn buổi tối và thiêu thân, chỉ cần quả Phù Tang vẫn còn, những yêu ma kia sẽ như tre già măng mọc không ngừng xông về phía bên này.

“Chúng ta đem quả Phù Tang hái hết xuống đi.” Bạch Trạch ôm bé con nhảy xuống dưới đất, ngửa đầu nhìn trái chín khắp cây, nuốt nước miếng một cái. Quả Phù Tang biến mất, những con yêu ma kia sẽ không còn điên cuồng như vậy, Na Tra cũng có thể giảm bớt được chút áp lực.

Đông Hoa Đế Quân đứng chắp tay sau lưng, cúi đầu suy tư một lúc: “Cũng được, đem toàn bộ thu lại, ta và ngươi cùng đi thiên đình.”

Phù Lê mím môi thành một đường thẳng, giơ tay, nhắm vào đầu Tiểu Tiểu Đế Quân bộp một phát: “Nói chuyện cẩn thận.”

Đông Hoa Đế Quân bị đánh cho lảo đảo một cái, quẹt mỏ trừng Phù Lê, từ trong tay áo móc ra một cái túi càn khôn cửu sắc: “Đem quả Phù Tang đều bỏ hết vào đây…” Suy nghĩ một chút, không nhịn được nói thêm: “Không cho ăn vụng.”

Bạch Trạch nhận lấy túi càn khôn, nhìn hai cậu bạn nhỏ. Đông Hoa Đế Quân cúi đầu vuốt vuốt dải lụa bên hông mình, Phù Lê ôm cánh tay nhàn nhạt nhìn y, hai tên này hiển nhiên đều không có ý định giúp đỡ. Vò đầu, Bạch Trạch mệnh lao lực chỉ có thể tự mình leo lên cây, cẩn thận hái quả Phù Tang.

Túi càn khôn này giống như bộ Cửu Sắc Vân Hà trên người Đông Hoa, đều là chí bảo, đem quả Phù Tang bỏ vào linh khí sẽ không bị tiêu tan.

Chứa đầy quả Phù Tang, túi càn khôn bự lại biến thành một chiếc túi nhỏ xinh, Đông Hoa vô cùng hẹp hòi đoạt lại, nhét vào trong tay áo, chắp tay sau lưng đi theo Bạch Trạch ra ngoài.

Hai đạo đồng đứng ở cửa nhìn thấy bọn họ đi ra, lập tức khom người hành lễ.

“Các ngươi ở đây trông nhà giữ vườn, bản Đế Quân đi lên thiên đình.” Đông Hoa hất cằm nhỏ, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, vừa mới dứt lời, liền bị Bạch Trạch ôm lên, cùng Phù Lê ngồi ngốc chung một chỗ.

Phù Lê duỗi tay nhỏ ra, đẩy đẩy ngực Đông Hoa: “Tự mình đi.”

“Dựa vào cái gì?” Đông Hoa nắm lấy cổ tay Phù Lê, cũng đưa tay đẩy lại hắn.

Hai đạo đồng nhìn Đế Quân nhà mình, một khắc trước còn cao sơn ngưỡng chỉ (núi cao để người ta ngưỡng trông), một khắc sau đã bắt đầu cùng bé con trong ngực Bạch Trạch xô đẩy nhau, lập tức cúi đầu, cố hết sức nhẫn cười.

—— Tiểu kịch trường:

Phù Lê: Ngươi đi xuống.

Đông Hoa: Dựa vào cái gì?

Phù Lê: Quần áo của ngươi quá xấu.

Đông Hoa: …

Bạch Trạch: Đừng đánh nhau.

– Hết chương 18 –


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o, TTripleNguyen và 47 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

10 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

19 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.