Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 

Vườn trẻ thiên đình - Lục Dã Thiên Hạc

 
Có bài mới 24.10.2017, 17:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 05.06.2017, 13:14
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 149
Được thanks: 97 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Tiên giới] Vườn trẻ thiên đình - Lục Dã Thiên Hạc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 13: Ngọc dịch

Không biết vì sao Thiên Tôn đại nhân bỗng dưng tức giận

Nghe nói hấp thu tinh hoa nhật nguyệt có thể làm cho các vị tiên nhân biến về như cũ, Ngọc Đế liền đem các bảo vật có thể thu thập tinh hoa nhật nguyệt gom vào chuyển tới Ngọc Thanh Cung. Có điều trong Thiên Cung tàng phẩm kiểu này cũng không có nhiều, vơ vét nửa ngày, cũng chỉ tìm được một viên Thái Dương Tinh Thạch, thêm cái hũ ngọc.

Thái Dương Tinh Thạch, chính là viên tinh hạch của mặt trời lưu lại do bị Hậu Nghệ bắn rơi ở thời kỳ thượng cổ, bên trong chứa đựng toàn bộ tinh hoa của mặt trời, tuy nhiên chỉ có thể dựa vào sức mạch bên ngoài thúc ép ra, đã thế còn phi thường chậm chạp. Mà cái hũ ngọc kia, tên là Thiên Quân (ngàn cân), có thể cân bằng linh khí, lưu giữ tinh hoa nhật nguyệt vào trong đó.

“Thiên Cung to như thế, chỉ có mấy thứ này thôi sao?” Bạch Trạch tỏ vẻ không thể tin được.

“Trẫm cũng không dựa vào mấy thứ này để tu luyện, nhận được cung phụng, liền tiện tay thưởng cho người ta.” Ngọc Đế có chút chột dạ gãi đầu, liếc mắt nhìn chén Yêu Nguyệt được Bạch Trạch dùng sợi dây đỏ buộc vào bên hông, trước đây bảo vật đều bị tùy tiện tống đi như thế, thời điểm hiện tại muốn dùng nhưng chẳng còn lại được mấy cái.

Bạch Trạch chậm rì rì đem tinh thạch cùng hũ rượu cất đi, có bảo vật là tốt rồi, ít còn hơn không.

Việc hiện tại cần làm, chính là đem nhật tinh (tinh hoa mặt trời) bên trong Thái Dương Tinh Thạch bức ra, lưu giữ lại bên trong Thiên Quân, sau đó để đám con nít hấp thu. Thế nhưng nhật tinh vô ảnh vô hình, thúc ép ra rồi, làm sao để bỏ vào trong hũ ngọc?

“Đem nhật tinh dung hợp vào bên trong tiên đan không phải là được rồi sao.” Lão Quân bĩu môi.

“Ngươi hiện tại luyện được đan sao?” Bạch Trạch liếc ông, nếu như Lão Quân biết luyện đan, y cũng chẳng cần phải phiền muộn nữa, nhét cho mỗi người một viên là xong việc.

Lão Quân: “Đương nhiên biết!”

“Răng rắc răng rắc.” Nguyệt Lão ngồi một bên nghiêm túc nhai kẹo ngọt mới vừa ra lò của Lão Quân.

Bạch Trạch: “…”

“Đem nhật tinh dung hợp vào bên trong sủi cảo.” Vương Mẫu ôm một bát sủi cảo măng xanh, xì xụp xì xụp ăn ngon lành.

“Sủi cảo…” Bạch Trạch nhìn cái hũ ngọc trong tay một chút, mấy bé con này hiện tại cần bổ sung thể lực, phải dựa vào đồ ăn, điều này cho thấy rằng thức ăn so với tĩnh tọa càng dễ dàng khiến thân thể của bọn nhỏ hấp thu hơn. Như vậy, đem tinh hoa nhật nguyệt hòa tan vào trong đồ ăn, cũng là một biện pháp hay.

Thế là, Bạch Trạch bắt đầu cố hết sức đem nhật tinh và các loại đồ ăn dung hợp. Đầu tiên là đem Thái Dương Tinh Thạch bỏ vào đáy hũ ngọc, sau khi luộc xong sủi cảo, mì sợi, cơm tẻ, hoa quả linh tinh thì bỏ vào, chờ đến khi cảm thấy đủ rồi thì lại lấy ra.

Kết quả, nhật tinh ở trong hũ ngọc không bị tiêu tan, nhưng dung hòa vào trong đồ ăn cũng rất ít. Mấy bé con đã ăn no đến mức nằm bò ra đất, nhật tinh thu được cũng chỉ có thể làm một ngón tay út lớn lên.

Bạch Trạch giơ tay xoa xoa cái bụng tròn vo của Phù Lê, không nhịn được thở dài.

Thiên Tôn đại nhân híp mắt, hưởng thụ lòng bàn tay ấm áp kia đụng vào. Lão Quân nằm sấp một bên nhìn thấy, chậm rãi bò đến, cũng muốn xoa xoa, nhưng lại nhận được một ánh mắt sắc như đao của Thiên Tôn, nhất thời không dám tiến lên, bĩu môi, tự mình vươn tay nhỏ ra xoa cái bụng.

“Lẽ nào không có biện pháp khác? Cũng chẳng thể đem tinh thạch đập nát rồi nuốt vào.” Ở đầu ngón tay Bạch Trạch biến ra một dòng nước trong suốt, đem Thái Dương Tinh Thạch bị nhiễm mùi đồ ăn rửa sạch sẽ. Viên đá có màu vàng ánh kim, long lanh óng ánh, trong sắc vàng thỉnh thoảng có ánh sáng lóe lên. Bên trong viên đá này có chứa toàn bộ tinh hoa của mặt trời, cho dù có bị mài thành từng hạt nhỏ, sức mạnh kia cũng sẽ kéo căng kinh mạch của tiên nhân bình thường, những bé con này căn bản không chịu nổi.

Phù Lê ngước mắt nhìn Bạch Trạch mặt mày ủ rũ, chậm rãi ngồi dậy, vẫy vẫy tay. Thiên thư tựa ở trên tường làm bảng dạy học, bỗng dưng bay tới, trôi bồng bềnh trên đầu Bạch Trạch.

“Có thể hỏi thiên thư.”

“A, đúng nha!” Bạch Trạch mắt sáng lên, sao lại đem bảo vật cửu thiên thập địa không gì không biết này quên mất chứ! Vội vàng đem thiên thư kéo đến trước mặt: “Thiên thư thiên thư, Thái Dương Tinh Thạch phóng ra tinh hoa, phải dùng cái gì lưu giữ?”

Thiên thư nhẹ nhàng bay giữa không trung, không hề bị lay động.

“Nó không để ý tới ta.” Bạch Trạch ấm ức nhìn về phía Phù Lê.

Phù Lê: “… Lấy tay chạm vào, truyền đạt thần thức.”

“Khụ…” Bạch Trạch vội ho một tiếng, mình vừa nãy đần thật, thế mà tự dưng đi nói chuyện trực tiếp với thiên thư, làm một quyển sách, nó cũng đâu có cái năng lực ‘nghe’ này.

Lúng túng xong, Bạch Trạch dùng thần thức đem vấn đề của mình truyền đạt cho thiên thư, thiên thư trầm tĩnh trong chốc lát, rồi bắt đầu tỏa ra một vòng tròn vầng sáng, sau đó, trang sách trắng như tuyết bắt đầu ào ào ào nhanh chóng chuyển động, một lúc lâu sau, dừng lại ở một trang giấy. Bạch Trạch vội vàng kề sát vào xem, vẫn là mặt giấy không có một chữ, cũng chẳng nhìn thấy cái gì.

Phù Lê cố gắng nhón lên xem, nhưng thiên thư bay quá cao, đến ngang ngực Bạch Trạch. Làm một bé con chỉ đứng tới hông Bạch Trạch, hắn chỉ có thể nỗ lực cố gắng nhảy lên phía trên, một cái hai cái, vẫn không nhìn thấy gì.

Bạch Trạch vươn tay, đem Phù Lê bế lên, để hắn nhìn thiên thư.

Phù Lê nhìn chằm chằm trang sách trống không kia trong thời gian khoảng nửa nén hương, lúc này mới nhẹ nhàng nhắm hai mắt, ngón cái tay trái đè lên ngón áp út, nhanh chóng bấm tay, một lúc lâu sau, chậm rãi mở mắt ra.

“Quỳnh Tương Ngọc Dịch dung hòa nhật tinh, Thiên Quân có thể cất mỹ tửu.”

Ý tứ chính là, có thể dùng rượu ngon để dung hợp và thôi thúc Thái Dương Tinh Thạch xuất ra tinh hoa, đem rượu rót vào bên trong hũ ngọc, có thể đảm bảo tinh hoa không bị phân tán ra ngoài, sau đó chỉ cần đem rượu uống cạn là xong.

Thì ra là như vậy…

Bạch Trạch lập tức chạy đi tìm Ngọc Đế đòi rượu. Ngọc Dịch và Quỳnh Tương, kỳ thực là hai loại khác nhau, tuy rằng đều dùng ngọc ủ thành, nhưng bên trong Ngọc Dịch có lẫn nước suối thác Tinh Tử, khẩu vị thanh đạm, còn Quỳnh Tương hòa chất lỏng Cửu Hoa Chi, mùi vị nồng đậm.

Ngọc Dịch thông thường chỉ có trong yến hội, được Ngọc Đế ban thưởng mọi người mới có thể uống, mà Quỳnh Tương, bị Ngọc Đế giữ lại tự mình uống không cho bất luận người nào.

“Không được, chỉ có thể cho ngươi hai vò Ngọc Dịch, nhiều hơn thì không được.” Ngọc Đế nghe thấy ý đồ của Bạch Trạch, ôm ấm rượu trong tay không buông.

“Quỳnh Tương bên trong có Cửu Hoa Chi, dễ dàng dung hợp nhật tinh hơn.” Bạch Trạch chớp mắt mấy cái, vẻ mặt ngay thẳng nói.

“Nói bậy, nước ở thác Tinh Tử mới càng dung hợp tinh hoa nhật nguyệt tốt hơn. Ngươi nghĩ trẫm ngu chắc!” Ngọc Đế hừ lạnh, vung vung tay ra hiệu tiên nữ mang cho Bạch Trạch hai vò Ngọc Dịch.

Thật keo kiệt… Bạch Trạch ôm hai vò rượu rời khỏi điện Lăng Tiêu, không nhịn được mà bĩu môi. Y còn chưa từng được uống qua Quỳnh Tương mà, nhất định là rất ngon…

Phù Lê đứng ở bên ngoài điện chờ Bạch Trạch, thấy y đi ra, liền tự giác vươn tay.

Bạch Trạch sững sờ, Thiên Tôn đây là muốn ôm một cái hở? Cùng Phù Lê ở chung lâu như vậy, tên này trước giờ đều không thích được y bế, mỗi khi bị cưỡng ép ôm lên, không ồn ào thì cũng phi đao bằng mắt, này là lần đầu tiên chủ động cho ôm.

Nhìn Tiểu Tiểu Thiên Tôn đại nhân trắng trẻo non nớt, Bạch Trạch căn bản không từ chối được, tức khắc muốn ném vò rượu trong tay chạy đi ôm bé con.

“Cẩn thận!” Phù Lê lập tức quát bảo Bạch Trạch ngừng hành vi ngu xuẩn lại, tiện thể thu hồi hai tay đang duỗi ra của mình, cúi đầu nhìn. Từ sau trận chiến ở Bàn Đào Viên, Bạch Trạch luôn cảm thấy hắn tiêu hao quá nhiều linh lực, đi tới đâu cũng muốn ôm, hắn mới dần dần thành thói quen, vậy nên ban nãy chủ động vươn tay ra! Thực sự là… quá mất mặt.

Bạch Trạch nhanh chóng ôm chặt vò rượu, cúi đầu nhìn Phù Lê, vừa vặn thấy một đôi tai nhỏ đang dần đỏ lên, nhất thời cảm thấy tâm càng ngứa. Không biết có phải nguyên nhân do Nhân Duyên Tuyến không, y quan tâm Phù Lê càng nhiều hơn trước đây, hơn nữa còn có thể nhìn thấu các loại tâm tình từ bên trong khuôn mặt nhỏ không cảm xúc kia, giờ phút này, Thiên Tôn hẳn là đang… thẹn thùng?

Nhận ra được điều này khiến cho Bạch Trạch không hiểu sao có chút hưng phấn, cười híp mắt ngồi xổm người xuống: “Hai tay ta đều bận, không thể ôm ngươi, ngươi ngồi lên trên bả vai ta đi.”

Thần thú Bạch Trạch, không phải ai cũng có thể cưỡi.

Phù Lê vốn muốn cự tuyệt, nhưng nhìn thấy trên cổ áo Bạch Trạch có một vòng mao mao trắng như tuyết, còn có đôi mắt tràn đầy mong chờ kia, thần xui quỷ khiến mà đồng ý.

Vậy là, các bạn nhỏ trong vườn trẻ Ngọc Thanh, nhìn thấy cảnh Bạch Trạch tiên sinh ôm hai vò rượu lớn, trên vai cõng một vị Thiên Tôn bản thu nhỏ, hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đi tới.

“Ta cũng muốn cưỡi!” Lý Tịnh ném ngựa trúc trong tay xuống, nhảy nhót chạy tới, bám vạt áo Bạch Trạch leo lên trên.

“Ấy ấy, đừng nghịch!” Bạch Trạch nhanh chóng dùng pháp lực nâng vò rượu lên, để qua một bên, sau đó luống cuống tay chân đem mấy nhóc con đang bò trên người tóm xuống.

Tóm một bé xuống, lại một bé khác leo lên, dỗ làm sao cũng không được. Cuối cùng, Bạch Trạch bất đắc dĩ, chỉ đành biến thành nguyên hình, để bọn nhỏ tất cả cưỡi lên, cõng các bé con đi một vòng quanh Ngọc Thanh Cung.

Phù Lê lại không chịu ngồi nữa, đứng ở trên cầu ngọc nhìn thần thú lông xù xoay vòng ở trong sân, trên lưng cõng mấy đứa nhỏ ồn ào ầm ĩ, môi mỏng dần dần mím thành một đường thẳng.

“Thêm một vòng nữa!” Sau khi chạy xong một vòng, Lý Tịnh cảm thấy nghiện, vẫn còn muốn chơi, ồn ào muốn thêm vòng nữa. Lão Quân cùng Vương Mẫu cũng phụ họa theo, Nguyệt Lão thì không nói gì, vẫn đang chuyên tâm bện mao mao Bạch Trạch thành bím.

“Đi xuống hết!” Phù Lê lạnh mặt nói.

Không biết vì sao Thiên Tôn đột nhiên lại tức giận, mấy bé con đều có hơi sợ hắn, nghe thấy thế đều thành bé ngoan, bò xuống.

“Sao vậy?” Bạch Trạch cười híp mắt biến thành người, đi tới trước mặt Phù Lê.

“Rượu.” Phù Lê chỉ chỉ hai cái vò kia.

Bạch Trạch âm thầm cảm thán, vẫn là Thiên Tôn đáng tin nhất, mặc dù biến thành bé con, nhưng vẫn luôn nhớ đến chính sự, hoàn toàn khác hẳn mấy bé kia.

“Còn chưa chơi đủ mà, ngươi làm chi lại không cho bọn ta chơi?” Lý Tịnh không phục nói.

“Hắn là tiên sinh, các ngươi phải hiểu việc tôn sư trọng đạo, cưỡi ở trên người tiên sinh còn ra cái thể thống gì?” Phù Lê lạnh lùng nói một câu, hất cằm nhỏ tinh xảo lên.

“Ngươi cưỡi thì được, lại không cho bọn ta cưỡi à?” Vương Mẫu không vui, bước tới duỗi tay nhỏ ra, đẩy Phù Lê một cái.

Phù Lê đứng rất vững, bị đẩy chỉ hơi nghiêng người, không hề bị ngã chổng vó, ngược lại còn bắt được cổ tay Vương Mẫu: “Còn dám vô lễ với bản tọa, bản tọa…”

“Ngươi thế nào?” Vương Mẫu cũng không sợ, trừng mắt cãi nhau với hắn.

Phù Lê trầm mặc chốc lát: “… Bản tọa liền đi mách Ngọc Đế.”

Vương Mẫu mếu máo, thật sự không lên tiếng nữa.

Lão Quân cảm thấy rất mới mẻ, nha đầu điên này vậy mà cũng có điểm yếu? Ngay tức khắc cười hô hố, cảm thấy mình đã nắm được một chiêu mới để chế trụ Vương Mẫu.

Bọn nhỏ cãi nhau, nhưng Bạch Trạch cũng không chú ý tới, y đang chuyên tâm nghiên cứu Thái Dương Tinh Thạch. Đem Ngọc Dịch đổ vào trong Thiên Quân, linh khí ẩn chứa trong đó thật sự bị hũ ngọc khóa lại, không thể tiêu tán. Còn làm sao đem nhật tinh hòa vào thì…

“Tỏm.” Bạch Trạch trực tiếp ném viên đá vào trong hũ ngọc, đậy nắp lại.

“Như vậy có được không đó?” Nguyệt Lão tò mò đến gần xem.

“Cái này…” Bạch Trạch có chút chột dạ, y thực sự không biết làm sao để thúc đẩy nhật tinh, chỉ có thể ném nguyên cả cục vào, nhưng thân làm tiên sinh dạy trẻ nhỏ, y không thể lộ ra dáng vẻ vô trách nhiệm như thế, liền giả vờ thâm trầm hỏi: “Vậy ngươi cảm thấy còn thiếu cái gì?”

Nguyệt Lão nhíu nhíu đôi lông mày nhỏ, từ trong tay áo móc ra một đoạn tơ hồng: “Nắp cần phải dùng dây đỏ quấn lại.”

Bạch Trạch: “… Ngươi nói có lý.”

—— Tiểu kịch trường:

Lão Quân: Ta còn chưa chơi đủ nha.

Phù Lê: Không cho các ngươi cưỡi Bạch Trạch.

Vương Mẫu: Dựa vào cái gì không cho chúng ta cưỡi?

Phù Lê: Vợ ta, chỉ mình ta có thể cưỡi.

Bạch Trạch: ???

– Hết chương 13 –



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.10.2017, 17:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 05.06.2017, 13:14
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 149
Được thanks: 97 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Tiên giới] Vườn trẻ thiên đình - Lục Dã Thiên Hạc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 14: Trò chơi

Bạch Trạch cảm thấy mất mặt vô cùng, nâng hai móng lên bụm mặt

Vậy là, hũ ngọc Thiên Quân bị quấn một vòng dây đỏ, nhìn tương đối vui mắt.

Đậy kín Thiên Quân ba ngày ba đêm, Bạch Trạch mỗi ngày đều bảo vệ nó, chỉ sợ bọn nhỏ làm hỏng, ngay cả buổi tối đi ngủ cũng ôm. Trăng treo giữa trời, các bé cưng đều ngủ say như chết trên thảm ngọc, Bạch Trạch thì lại biến về nguyên hình nằm nhoài trong sân, hai chân trước còn ôm một hũ ngọc nho nhỏ.

Phù Lê kết thúc việc tĩnh tọa, chậm rãi đi tới bên người Bạch Trạch. Dưới ánh trăng, Nhân Duyên Tuyến trên cổ tay hai người càng rõ ràng. Từ trong chén Yêu Nguyệt tràn ra ánh trăng trong suốt óng ánh, bị hút vào trong cơ thể Bạch Trạch, thông qua dây tơ hồng, cuồn cuộn không ngừng tràn vào trong tay Phù Lê. Duỗi ngón tay như đoạn hành trắng ra, nhấc lên sợi dây Nhân Duyên Tuyến mềm mại, cánh tay ngắn nhỏ kia, dần dần kéo dài, biến thành một bàn tay thon dài trắng nõn, chậm rãi vuốt cái móng toàn lông của Bạch Trạch.

“A…” Bạch Trạch mở một mắt ra, trong cơn mông lung nhìn thấy Tiểu Tiểu Thiên Tôn đứng trước mặt, ngáp một cái, duỗi móng vuốt ra, đem Phù Lê cuốn vào trong lồng ngực, lè lưỡi liếm liếm mặt hắn.

“Này!” Phù Lê giãy giụa, thế nhưng khí lực của Bạch Trạch quá lớn, hắn căn bản không tránh thoát được, đành bị Bạch Trạch nửa mơ nửa tỉnh liếm láp khắp mặt. Nước miếng Bạch Trạch không có dính nhớp nháp, mà mang theo hơi nước ẩm ướt cùng tiên khí trong lành, nhưng dù có thế đi chăng nữa, hành động kiểu liếm cổ này vẫn khiến Phù Lê không chịu được, giơ tay nắm mao mao trên miệng Bạch Trạch: “Ngậm mồm!”

Bị quát to một tiếng như thế, nhưng Bạch Trạch vẫn không tỉnh lại hẳn, chỉ dán sát vào cổ Phù Lê, nhẹ nhàng ngửi một cái, dùng mũi to ươn ướt cọ cọ hắn, nhìn trông hơi ngốc.

“Ngươi sao vậy?” Phù Lê cảm thấy có gì đó không đúng, túm chặt Bạch Trạch lại hỏi, một luồng ánh sáng màu vàng dọc theo Nhân Duyên Tuyến tràn mãnh liệt vào kinh mạch, Phù Lê không nhịn được rên rỉ một tiếng, lập tức cắn răng nhịn xuống đau đớn khi bị tinh hoa rót vào người, khoanh chân ngồi tĩnh tọa. Không lâu sau, thân thể nho nhỏ liền nhanh chóng phình ra, một trận kim quang lóe lên, biến thành hình dáng người trưởng thành.

Thiên Tôn mặc thanh bào thắt lưng gấm, tuấn mỹ vô song, diện mạo trẻ tuổi, quả thực đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt khỏi.

Bạch Trạch ợ hơi rượu, lại duỗi móng ra đem Phù Lê tóm tới, đè dưới thân, một trận bạch quang lóe lên, hóa thành hình người, nằm nhoài trên người Phù Lê, ngốc hề hề cười lên.

“Ngươi uống rượu?” Phù Lê nhìn Bạch Trạch đè trên người, giơ tay xoa xoa gò má y.

“Khà khà, Phù Lê, dung mạo ngươi thật là đẹp mắt.” Mặt Bạch Trạch vốn trắng nõn, bây giờ lại hiện lên một tầng phấn hồng nhàn nhạt, ngay cả mũi cũng trở nên hồng hồng, trông rất đáng yêu.

Phù Lê mặt không cảm xúc mà nhìn y, quỷ xui thần khiến thế nào lại không có đẩy ra, tùy ý y nằm trên người mình cọ cọ.

“Khà khà…” Bạch Trạch tiếp tục cười khúc khích, không biết rằng mình đã biến thành hình người, còn tiến lại gần mặt Phù Lê ngửi ngửi.

Hơi thở trong veo mượt mà bổ nhào lên mặt, Phù Lê có chút không được tự nhiên né né đầu, con thú uống say kia cứ dán sát vào không chịu thôi, tiếp tục ngửi tới ngửi lui. Mao mao trên y phục lướt qua cổ Phù Lê, có chút nhột. Không thể nhịn được nữa, Phù Lê vươn tay đem Bạch Trạch đẩy ra, ngồi dậy.

Giơ tay, Thiên Quân một bên nhẹ nhàng bay lại đấy, vững vàng rơi vào trên tay Phù Lê. Nhẹ nhàng ước lượng một chút, phát hiện rượu bên trong đã vơi đi một phần ba. Cái đứa mê rượu này…

Quỳnh Tương Ngọc Dịch, cũng không phải rượu mạnh, nhất là Ngọc Dịch, cực kỳ thanh đạm không dễ say. Dựa vào tửu lượng trước đây của Bạch Trạch, có uống nguyên một vò cũng không vấn đề gì, thế sao hôm nay lại say nhèm thế này?

Phù Lê mở hũ rượu, dùng gáo ngọc lấy ra một ít, nhấp thử một ngụm. Thanh ngọt dễ chịu, dư vị lâu dài, tựa hồ ngon hơn mấy phần so với Ngọc Dịch bình thường. Rượu vào trong miệng, một luồng tinh hoa thái dương cuồn cuộn tản mạn ra, trong nháy mắt hơi chút choáng váng.

Hơi nhíu mày lại, Phù Lê đem gáo ngọc thả xuống, đóng hũ rượu lại. Ngọc Dịch đại khái là chịu ảnh hưởng của nhật tinh, trở nên dễ say hơn, Bạch Trạch thế nhưng lại không biết, còn dựa theo tửu lượng ngày thường mà uống đến non nửa hũ.

“Ha…” Bạch Trạch nằm trên đất, bởi vì biến thành hình người không có mao mao, nằm trên mặt đất bằng ngọc có chút lạnh, không khỏi hơi co người lại.

Phù Lê khoanh chân chuẩn bị đả tọa, tích trữ lại chút nhật tinh này, nhìn thấy cảnh ấy, thở dài một cái khó nhận ra, vươn tay kéo Bạch Trạch đang ngủ thiếp đi tha lại đây, để y gối lên chân của mình.

Diện tích trên đùi có hạn, cũng không làm Bạch Trạch ấm áp lên được, một trận bạch quang lóe lên, Bạch Trạch hình người biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó là móng của một bé lông trắng. Đầu nhỏ tròn vo xù lông, dựa vào trên chân Phù Lê ngủ say sưa.

Sáng sớm hôm sau, mọi người tỉnh lại, liền nhìn thấy Phù Lê Thiên Tôn đã biến trở về dáng dấp bé con, cuộn người trên thảm ngọc, trong lòng ôm một cục bông trắng như tuyết.

“A?” Bạch Trạch mở mắt ra, đập vào mắt là khuôn mặt phóng to của một bé con, mặt mày tinh xảo, nhất thời không phản ứng kịp. Đứng lên vẫy vẫy đầu, mới phát hiện mình đã nhỏ đi, ngẩng đầu, Lão Quân, Nguyệt Lão, Lý Tịnh, ba nhóc siêu quậy, đang cười hì hì nhìn mình.

“Tiên sinh, ngươi sao lại biến thành nhỏ thế này?” Lão Quân khom lưng nhìn hắn.

“Ta muốn ôm ôm.” Nguyệt Lão vươn tay, định đem Bạch Trạch ôm lên.

“Cho ta ôm!” Lý Tịnh chen ngang Nguyệt Lão, xuống tay trước tiên.

“Bốp!” Một bàn tay nhỏ mang theo bao bảo hộ màu xanh ngọc vươn qua, tét lên mu bàn tay của Lý Tịnh một phát, đem mọi người ủn hết ra, Thiên Tôn đại nhân chậm rãi đứng dậy, tự mình ôm Bạch Trạch lên.

Mọi người: “…”

Bạch Trạch cảm thấy mất mặt cực kỳ, giơ hai móng lên bụm mặt.

Ngọc Dịch hữu hiệu, chỉ là không thể uống nhiều, Bạch Trạch dùng thân thể thần thú uống còn say, mấy bé con này thì lại càng không chịu nổi. Vì lẽ đó, mỗi ngày chỉ có thể cho các bé uống một chén, tích lũy từ từ.

Nghe nói Ngọc Dịch có công hiệu, Ngọc Đế lại đưa thêm mấy vò đến, thả Vương Mẫu không muốn đến vườn trẻ xuống, dỗ một lát mới làm cho nàng buông tay, trước khi đi lại giao việc cho Bạch Trạch: “Mặc kệ dùng biện pháp gì, phải mau chóng làm cho bọn họ khôi phục, ít nhất cũng phải chống đỡ được đến hết hội Bàn Đào.”

Hội Bàn Đào trăm năm một lần còn hai tháng nữa sẽ mở ra, đến lúc đó tiên nhân khắp cửu thiên thập địa sẽ hội tụ tại Dao Trì, nếu như nhìn thấy chư vị thượng tiên đại thần đều biến thành bé con thơm mùi sữa, không hiểu sẽ loạn thành thế nào.

Hội Bàn Đào a…

Bạch Trạch nhìn đám bé con trong sân, bỗng chốc cảm thấy vô lực. Phù Lê hiện tại có Nhân Duyên Tuyến trói lại cùng y, hấp thu được nhiều tinh hoa nhật nguyệt, dễ dàng tích lũy. Mà bản thân hắn đối với việc khống chế tiên lực cao đến cực điểm, chỉ cần chăm chỉ luyện tập, muốn duy trì ở hội Bàn Đào chắc vẫn làm được. Nhưng những người khác thì không thể nói trước.

Mỗi ngày một ly rượu Ngọc Dịch, năng lượng nhật tinh tích trữ được bao nhiêu vẫn là ẩn số.

Lão Quân đang nhổ một cây cải thảo vừa mới mọc ở trên nền đất, Vương Mẫu lập tức đi tới ngăn cản: “Không cho phép phá hoại thức ăn, Bạch Trạch nói chút nữa làm cho chúng ta ăn sủi cảo cải thảo đó!”

“Suỵt, đừng làm ầm, ta chỉ nhổ một cây thôi.” Lão Quân đẩy Vương Mẫu ra, tiếp tục nhổ cải thảo: “Ta muốn luyện một loại tiên đan mới, ăn có vị cải thảo chua!” (dưa muối =)))

“Tiên đan cải thảo chua, ăn vào có thể biến thành người lớn sao?” Nguyệt Lão kéo một cuộn tơ hồng thật dài đi tới.

“Xì!” Đối với trò chơi vô nghĩa của mấy người này, Lý Tịnh chẳng thèm để ý, vẫn mải trèo lên đầu tường nhìn ngó xung quanh ra bên ngoài.

Bạch Trạch đau đầu đi tới, đem Lý Tịnh đang cố gắng không ngừng trèo tường trốn khỏi vườn trẻ tóm xuống, ném tới trước mặt Phù Lê đang tĩnh tọa, để hắn trông giùm một chút, đồng thời lấy đi cải thảo trong tay Lão Quân: “Đừng nghịch, ta làm bánh nướng cải thảo cho các ngươi ăn.”

“Được nha!” Ba người bạn nhỏ lập tức vui vẻ lên, đem chuyện muốn luyện tiên đan vị cải thảo quên sạch sẽ.

Bạch Trạch nhận mệnh đi nướng bánh, trước khi đi liếc mắt ra hiệu với Phù Lê, muốn hắn trông chừng mấy bé con này cho tốt. Phù Lê Thiên Tôn sắc mặt lạnh nhạt, không có bất kỳ phản ứng nào. Bạch Trạch liền coi như hắn đã đồng ý, cầm cải thảo cùng với bột mì vừa mới xay rời đi.

Bạch Trạch vừa đi, đám con nít liền nháo loạn. Lý Tịnh đề nghị chơi trò đánh trận, Lão Quân thì lại muốn chơi bắn bi, Nguyệt Lão muốn buộc Nhân Duyên Tuyến cho hai con tiên hạc trong ao, Vương Mẫu đòi chơi đu dây. Bốn bé con cãi nhau không xong, liền chạy đi tìm Thiên Tôn để quyết định.

Phù Lê liếc đám nít ranh ồn ào này một cái, cao thâm khó lường nói: “Chơi bắn bi, ai thua thì trói vào tiên hạc, bị đánh.” Một câu nói, bắn bi, đu dây, se tơ hồng, đánh nhau, đều có cả. =)))

“Đu dây ở chỗ nào?” Vương Mẫu không hiểu.

“Tiên hạc bay lên trời, người bị buộc phía dưới chính là bàn đu dây đó!” Lão Quân giải thích.

Lần này, hết thảy các trò đều có thể chơi.

Bốn người cảm thấy vụ này có gì đó không đúng, nhưng lại chẳng nghĩ ra được không đúng ở chỗ nào, thế là ứ cần nhiều lời nữa, thật cao hứng mà đồng ý. Lão Quân móc ra một nắm Đông Hải Dạ Minh Châu mà hôm nay Ngọc Đế sẽ đến đòi, bảo Lý Tịnh đem tiểu bảo tháp để trên mặt đất, mọi người nằm bò cách đó không xa, cùng một đoạn khoảng cách, ai bắn vào bên trong tháp trước thì thắng, vào sau cùng thì thua.

Phù Lê không tham gia, chắp tay nhỏ đứng ở một bên, nhìn các bé con chơi.

Ban đầu hạt châu của Nguyệt Lão lăn chậm nhất, còn bị viên của Lý Tịnh đụng cho bay ra xa. Nguyệt Lão gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, đột nhiên linh quang lóe lên, đem hạt châu xuyên vào dây tơ hồng, một đầu gài bên trong cửa bảo tháp, một đầu nắm trên tay, nhẹ nhàng bắn ra, kéo sợi dây, hạt châu kia lọc cà lọc cọc lăn về phía trước, chui thẳng vào tháp.

“Ngươi chơi bẩn!” Vương Mẫu bất mãn nói.

“Cũng đâu có nói không được xuyên dây vào.” Nguyệt Lão cười hì hì, đem viên dạ minh châu xuyên dây đỏ buộc lên đầu Vương Mẫu, Vương Mẫu lập tức né tránh, dưới chân đá phải hạt châu của mình, hạt châu kia lọc cà lọc cọc lăn về phía trước, chui thẳng vào trong tháp.

Mọi người có chút sững sờ, thế mà cũng được? Vương Mẫu lắc lư đầu, hai bím tóc bị thắt dây đỏ vung vẩy trên không trung, rất chi là đắc ý.

Hai tên căn bản không biết bắn bi lại thắng trước tiên, lần này, chỉ còn lại Lão Quân và Lý Tịnh. Lão Quân mỗi ngày đều nghịch đủ loại tiên đan, với mấy hạt tròn tròn là quen thuộc nhất, đụng cho hạt châu của Lý Tịnh lăn ra xa, một bàn thắng rất nhẹ nhàng.

Lý Tịnh thua trận, phải nhận trừng phạt bị buộc vào trên chân tiên hạc. Nguyệt Lão hứng trí bừng bừng đem hắn trói lên, còn tiện tay tết cho hắn cái bím nhỏ: “Tiên hạc bay lên trên, ngươi có thể chơi đu dây nha!”

—— Tiểu kịch trường:

Bạch Trạch: Các ngươi đang làm gì đấy?

Phù Lê: Nghi thức phóng bay Lý Tịnh.

Bạch Trạch: Hoạt động này ý nghĩa ở chỗ nào?

Phù Lê: Giúp hắn thoát khỏi khốn cảnh, tìm lại được chính bản thân mình.

Bạch Trạch: Nói tiếng người.

Phù Lê: Đem mấy thứ chướng mắt ném hết khỏi Ngọc Thanh Cung, tạo thành hoàn cảnh tốt để bản tọa bàn chuyện yêu đương.

Bạch Trạch: …

– Hết chương 14 –


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.10.2017, 17:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 05.06.2017, 13:14
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 149
Được thanks: 97 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Tiên giới] Vườn trẻ thiên đình - Lục Dã Thiên Hạc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 15: Lời đồn

Hai tên ngu ngốc này, nói Bạch Trạch cùng Thiên Tôn cấu kết

“Không phải ngươi muốn chơi đánh trận sao? Vậy thì chúng ta cùng đấu võ!” Lão Quân ném vào trong miệng một viên kẹo, cười hì hì sán lại đấy.

“Hừ!” Lý Tịnh bị trói quanh hông nên tay vẫn có thể cử động, đánh đòn phủ đầu, cho Lão Quân một đấm. Lão Quân né tránh, vỗ lên mông tiên hạc một cái. Tiên hạc nhất thời bị dọa sợ, giương cánh bay lên.

Hạc bình thường đương nhiên không thể xách theo được đứa nhỏ nặng như thế, huống hồ đứa nhỏ này còn mặc một thân áo giáp. Nhưng tiên hạc ở Ngọc Thanh Cung đã thành tiên từ lâu, đừng nói mang theo một đứa bé, chứ có cõng Thiên Tôn bay đến Nam Hải cũng không thành vấn đề. Thế là, Lý Tịnh cứ thế bị tiên hạc mang đi.

Một đám bé con ngơ ngác ngước đầu lên trên nhìn, Nguyệt Lão nhỏ giọng nói: “Lúc nữa Bạch Trạch đi ra, có mắng chúng ta không nhỉ?”

“Ta cái gì cũng không nhìn thấy.” Lão Quân xoay người rời đi, chạy sang khu rừng trúc bên cạnh, làm bộ như đang đào giun. Vương Mẫu lè lưỡi một cái, kéo Nguyệt Lão qua một bên chơi dây. Phù Lê trầm mặc chốc lát, ngẩng đầu liền nhìn thấy Bạch Trạch nướng xong bánh quay lại.

“Lại đây ăn nào.” Bạch Trạch cười bắt chuyện với mấy bé con, nhìn xung quanh một chút: “Lý Tịnh đâu?”

Lão Quân cầm một miếng bánh nướng xong chạy ngay, không hề trả lời Bạch Trạch. Vương Mẫu tới lấy hai cái, chuẩn bị mang cho Nguyệt Lão tay đang bận giữ dây ở một bên. Phù Lê thì ngồi trên đệm hương bồ, không hề bị lay động.

“Vương Mẫu, Lý Tịnh đi đâu rồi?” Bạch Trạch cảm thấy tình hình có chút không đúng, trước đây nếu như Lý Tịnh nghịch ngợm chạy đi đâu đó chơi ngựa trúc, Lão Quân nhất định là người mách đầu tiên, Vương Mẫu cũng sẽ hùa thêm mấy câu, bây giờ tất cả lại đều ngậm miệng không nói chuyện.

“À… bị tiên hạc đem đi rồi.” Vương Mẫu cắn một miếng bánh nướng, hàm hàm hồ hồ nói.

“Cái gì?” Bạch Trạch lập tức quay đầu nhìn Ngọc Trì, trong ao nguyên bản có hai con tiên hạc lông trắng chân dài, mỗi ngày đều ưu nhã đứng trong nước rỉa lông, uống sương sớm. Bây giờ, chỉ còn dư lại một con.

Gần đây, mấy bé con bị nhỏ đi này trốn ở trong Ngọc Thanh Cung, đi theo Bạch Trạch hết ăn lại uống. Tiên nhân trên thiên giới đều cho rằng mấy vị thượng tiên đang ở Ngọc Thanh Cung nghe Thiên Tôn luận đạo, không dám quấy nhiễu. Nếu như đột nhiên bị bọn họ nhìn thấy cảnh tiên hạc trên chân cột Tiểu Tiểu Lý Tịnh, không hiểu sẽ có vẻ mặt gì.

Bạch Trạch nhanh chóng thả bánh nướng trong tay xuống, chuẩn bị đuổi theo.

“Ta đi cùng ngươi.” Phù Lê không nhanh không chậm đứng lên. Con tiên hạc kia là hắn nuôi, tất nhiên sẽ nghe hắn triệu hoán.

Lời này Bạch Trạch nghe vào trong tai, lại thành Thiên Tôn chịu trách nhiệm vì không chăm sóc tốt cho Lý Tịnh, quả nhiên, mặc dù đã biến thành bé con, Thiên Tôn vẫn là đáng tin nhất đó! em ơi đừng tin nó lừa đấy =)))

Bạch Trạch gật gật đầu, đem Phù Lê ôm lên rồi rời đi, bỗng nhiên dừng bước, cầm lấy một miếng bánh nướng, nhét vào trong tay Phù Lê: “Cầm ăn trên đường.”

Phù Lê nhìn Bạch Trạch một chút, ưu nhã giơ tay, chậm rãi nhận lấy, cụp mắt nhìn bánh bột trong tay, vẻ ngoài trông không được đẹp mắt, nhiều chỗ còn bị cháy. Giương mắt nhìn khuôn mặt đầy mong chờ của Bạch Trạch, Phù Lê Thiên Tôn mím mím môi nhỏ nhạt màu, thử cắn một miếng. Vị bánh cháy truyền tới thông qua đầu lưỡi, mang theo linh khí nồng đậm, điều bất ngờ là, mùi vị cũng không tệ lắm…

Bạch Trạch thấy Phù Lê thích ăn, không khỏi có mấy phần vui vẻ. Chẳng biết có phải do Nhân Duyên Tuyến giữa hai người không, mà hiện tại Bạch Trạch luôn không nhịn được muốn đối xử với Phù Lê tốt hơn một chút, thấy hắn thích bánh nướng của mình, tâm tình cũng trở nên sáng sủa, ngay cả lo lắng vì việc Lý Tịnh bị tiên hạc mang đi cũng giảm mấy phần.

Lại nói đến Lý Tịnh bị trói trên chân tiên hạc, từ Ngọc Thanh Cung bay thẳng một đường ra ngoài, phía dưới là tiên vụ lượn lờ đình đài lầu các, thỉnh thoảng có tiên nhân qua lại. Có điều mọi người sớm đã quen với việc trên đầu có các loại tiên điểu vội vã bay qua bay lại rồi, nên cũng không ngẩng đầu nhìn.

Từ ngày biến thành bé con, Lý Tịnh chưa từng cưỡi mây đạp gió lại lần nào, giờ phút này bị tiên hạc mang theo bay khắp nơi, cảm thấy chơi cực kỳ vui, hưng phấn đến hoa chân múa tay.

“Hú hú, xông lên, xông lên điện Lăng Tiêu, bảo vệ bệ hạ!” Tiểu Tiểu Lý Tịnh hẵng còn đang diễn sâu trong cảnh tưởng tượng của chính mình.

Tiên hạch vẫn cứ chậm rãi bay, cũng không để ý tới đứa nhỏ ồn ào trên chân kia, bay thẳng đến một cái đình bát giác, nhẹ nhàng đậu vào trên mái đình, bắt đầu nhàn nhã rỉa lông.

Cái đình này, nằm ở nơi có hai dòng suối tụ hội, có một con tiên hạc toàn thân trắng như tuyết ưu nhã đi dạo ở trong nước. Con tiên hạc đứng trên mái đình ngừng lại việc rỉa lông, si ngốc nhìn con ở trong làn nước kia.

Lý Tịnh kéo lông tiên hạc, ra hiệu cho nó tiếp tục bay, tiên hạc không hề bị lay động. Hắn đành phải tự mình động thủ, đem dây đỏ cởi ra, bám vào mái cong nhìn xuống, hình như có hơi cao, không xuống được.

Trong đình, mấy vị tiên nhân đang nói chuyện phiếm.

“Hôm qua đi tặng mật hoa cho Nguyệt Lão, nhưng lại không thấy bóng người.” Bách Hoa Tiên Tử nói tới một chuyện rất hiếm thấy. Ý là nhân duyên trong thiên hạ ngàn ngàn vạn, Nguyệt Lão mỗi ngày đều rất bận, không có đại sự chắc chắn sẽ không rời khỏi Nguyệt Hạ Tiên Cung.

“Nghe nói cũng đi tới Ngọc Thanh Cung nghe đạo.” Ngọc Hành Tinh Quân hâm mộ nói.

“Nguyệt Lão cũng tới?” Bách Hoa Tiên Tử hơi kinh ngạc. Lão Quân là cái loại cuồng luận đạo, có cơ hội cùng Thiên Tôn luận đạo đương nhiên là sẽ đi; Vương Mẫu thích tham dự mấy chuyện náo nhiệt kiểu này, đi nghe một chút cũng là bình thường; Lý Tịnh tính tình nóng nảy kiểu đó, nghe nói Ngọc Đế bắt hắn đi nghe đạo để tu dưỡng tính tình.

Còn như Nguyệt Lão, nắm giữ nhân duyên tiên nhân, ông cũng đâu cần đạo pháp cao thâm làm gì. Hơn nữa Nguyệt Lão là người từ trước đến giờ không có lòng cầu tiến, sao đột nhiên lại thông suốt rồi?

“Nguyệt Lão cùng Lão Quân là đồng lứa, phỏng chừng bị tiện thể gọi đi tới đó.” Ngọc Hành Tinh Quân không hề để ý cầm lấy bầu rượu trên bàn, rót một chén Bách Hoa Tửu.

Đây là rượu Bách Hoa Tiên Tử ủ, hết sức thơm ngọt. Hắn cứ thích tìm Bách Hoa Tiên Tử tán gẫu, kỳ thực là vì có rượu chùa để uống. Hớp một chén Bách Hoa Tửu, có cùng mục đích giống như Ngọc Hành Tinh Quân, còn có hai huynh đệ Thiên Lý Nhãn và Thuận Phong Nhĩ.

“Bạch Trạch Thần Quân có phải vẫn còn ở trên thiên đình không?” Bách Hoa Tiên Tử nhìn hai huynh đệ này nãy giờ không nói tiếng nào, mở miệng hỏi.

“Đúng vậy, vẫn chưa đi, cũng đang ở Ngọc Thanh Cung đấy.” Thiên Lý Nhãn thuận miệng nói. Mọi chuyện lớn nhỏ phát sinh trong thiên đình, không có chuyện gì có thể lọt khỏi tai mắt của bọn họ, mọi người cũng quen với việc tìm hai người này để hỏi thăm tin tức.

Nghe thấy như thế, Bách Hoa Tiên Tử vẻ mặt có chút kỳ quái: “Bạch Trạch Thần Quân cũng muốn nghe đạo sao?”

Bạch Trạch là thượng cổ thần thú, đâu có cần tu luyện đạo pháp, cứ việc nằm úp sấp ngủ là được, ở Ngọc Thanh Cung làm cái gì? Huống hồ lúc trước Bạch Trạch từng nói với nàng, cứ nhìn thấy khuôn mặt lạnh như băng của Thiên Tôn là lại phát hãi, làm sao có khả năng chạy đi nghe Thiên Tôn luận đạo?

Bởi vì Bạch Trạch phải đi chăm sóc những đại thần bị biến thành bé con kia a! Phải làm đệm lông cho những bé con đó á! Phải làm cơm nướng bánh cho bọn họ nha! Rầu đến độ mao mao muốn rụng hết kìa ha ha ha ha ha…

Thiên Lý Nhãn và Thuận Phong Nhĩ liếc mắt nhìn nhau, từ trong ánh mắt của đối phương nhìn thấy được khát vọng ngập tràn. Rất muốn nói, rất muốn nói…

Nhưng mà, trên đầu vẫn còn lệnh cấm mà Ngọc Đế hạ, cái gì cũng không thể nói. Thiên Lý Nhãn kìm nén đến mức khuôn mặt đỏ tía càng thêm đỏ, hít sâu một hơi, nói: “Ôi chao, cái này ngươi không biết đâu, thật ra Thiên Tôn yêu thích Bạch Trạch, từ lúc Bạch Trạch lên thiên đình, vẫn luôn ở tại Ngọc Thanh Cung…”

Bách Hoa Tiên Tử mắt sáng rực lên: “Ồ? Nói nhanh lên, xảy ra chuyện gì?”

Ngọc Hành Tinh Quân cũng đặt ly rượu xuống, vểnh tai lên muốn nghe tiếp đoạn sau.

Thiên Tôn ngàn vạn năm qua đều cứ lạnh băng băng như vậy, râu mép thật dài che khuất mặt, nhìn như trên đời chẳng còn có gì hứng thú. Nhưng có người nói, Thiên Tôn thực ra là mỹ nam tử số một số hai khắp cửu thiên thập địa, chỉ tiếc vẫn luôn không dùng mặt thật để gặp người. Mà Phù Lê luôn vô dục vô cầu, chưa từng thấy hắn quá để bụng tới bất kỳ người nào, bây giờ thế mà biểu hiện yêu thích đối với Bạch Trạch, chuyện này quả thực là lần đầu tiên kể từ thủa khai thiên lập địa.

“Thiên Tôn hiện tại thích nằm trên người Bạch Trạch ngủ, mao mao của Bạch Trạch ngươi cũng biết rồi đấy, chà chà…” Thiên Lý Nhãn nói rất ra dáng.

“Bạch Trạch đồng ý sao?” Ngọc Hành Tinh Quân có chút không tin, với hiểu biết của hắn về Bạch Trạch, tuy rằng thụy thú hiền lành, nhưng cũng không thích người khác tùy tiện sờ lông y, càng đừng nói đến chuyện nằm trên người y ngủ. Nhiều năm như vậy, hắn cũng chỉ từng thấy Bạch Trạch ở nhân gian cõng mấy bé con, hắn muốn đến gần cọ một cái đều sẽ bị phun nước.

“Đồng ý, sao lại không đồng ý? Y còn rất cao hứng.” Thuận Phong Nhĩ không chịu cô đơn nói chen vào: “Tối hôm qua ta còn nghe được Bạch Trạch cùng Thiên Tôn nói cái gì mà ‘Ngươi và ta có Nhân Duyên Tuyến tương liên’.”

“A?” Bách Hoa Tiên Tử sợ đến mức đánh đổ bầu rượu trong tay, Nhân Duyên Tuyến? Bạch Trạch cùng Thiên Tôn?

“Phụt ——” Ngọc Hành Tinh Quân vừa mới uống được hớp rượu trong nháy mắt phun hết ra ngoài, sặc khù khụ một lúc: “Hai ngươi lại linh tinh rồi, không muốn nói thì thôi, dùng bọn ta tiêu khiển làm chi.” Nói xong, phất tay áo, đem rượu trên người hong khô, lắc đầu rời đi.

Bách Hoa Tiên Tử trừng Thuận Phong Nhĩ một cái, cướp lại bầu rượu hắn vừa cầm đi, thon thả nhẹ nhàng, xoay người theo Ngọc Hành Tinh Quân rời khỏi.

“Ta nói đều là sự thật…” Thuận Phong Nhĩ nhỏ giọng lầu bầu.

“Mọi người đều say mình ta tỉnh, than ôi, thật là cô quạnh!” Thiên Lý Nhãn rung đùi đắc ý mà cảm khái.

Lý Tịnh ở trên mái đình đem mấy câu này nghe được rõ rõ ràng ràng, vô cùng phẫn nộ. Hai cái tên miệng rộng này, chính sự thì không làm, vậy mà ở đây bịa đặt chuyện Bạch Trạch cùng Thiên Tôn, quả thực tội không thể tha thứ. Vừa kích động một cái, liền trượt chân, rầm rầm rầm té xuống.

Thuận Phong Nhĩ nghe được tiếng động, lập tức ngẩng đầu, theo bản năng đưa tay đón lấy, vững vàng tiếp được Tiểu Tiểu Lý Tịnh rơi xuống.

“Í, Nguyên Soái đại nhân… Ui da!” Thuận Phong Nhĩ nói còn chưa dứt câu, đã bị Lý Tịnh đánh một quyền vào thẳng hốc mắt.

“Nguyên Soái, ngươi làm gì vậy?” Thiên Lý Nhãn nhanh chóng can ngăn, nhất thời cũng bị ăn đánh.

Lý Tịnh tuy rằng thu nhỏ, nhưng khí lực đánh người lại không yếu chút nào, mới mấy chiêu đã đem hai huynh đệ nhà này đánh cho đầu sưng đầy cục. Hai người vẫn không hiểu tình hình, liền bắt đầu chạy trối chết, bị Tiểu Tiểu Lý Tịnh đuổi theo đánh một trận ra trò.

Thời điểm Na Tra theo Bạch Trạch tới tìm cha, nhìn thấy chính là cảnh tượng này, nhất thời bó tay không hiểu, tiến lên đem Lý Tịnh ôm lấy: “Cha, ngươi đang làm cái gì thế?”

“Hai tên khốn kiếp ngu ngốc này, nói Bạch Trạch tiên sinh cùng Thiên Tôn cấu kết, thực sự là tức chết ta mà!” Lý Tịnh đạp đạp chân ngắn, còn muốn đi đánh người.

Bạch Trạch đang ôm Phù Lê đứng ở bên cạnh, nghe thấy như thế, mặt ‘phừng’ một cái đỏ lên: “Bậy… nói bậy gì đấy!”

—— Tiểu kịch trường:

Thiên Tôn: Hoàn toàn nói bậy.

Lý Tịnh: Đúng thế, Thiên Tôn và tiên sinh cấu kết lúc nào?

Thiên Tôn: Cái này gọi là yêu đương.

Lý Tịnh: Đúng thế …Hả?

– Hết chương 15 –


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.