Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 239 bài ] 

Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du.

 
Có bài mới 20.11.2017, 16:41
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 4469
Được thanks: 13311 lần
Điểm: 8.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 128: Thu đồ đệ, mở y quán

Tin tức Trang Thư Tình sắp thu đồ đệ không có ai biết, nhưng từ miệng hạ nhân hai nhà Từ Liễu, tin tức này rất nhanh được truyền ra.

Tất nhiên là lời gì cũng có, nhưng được hai gia tộc tán thành, mặc kệ là trong lòng nghĩ như thế nào cũng không có người dám đi cầu rủi ro.

Dù sao thì Liễu gia và Từ gia cũng là gia tộc lớn ở Hội Nguyên Phủ, không người nào nguyện ý đắc tội với đại gia tộc.

Ngày này, chẳng những Liễu nhị gia và nhị phu nhân tới mà cả Liễu lão gia tử cũng tự mình tới đây, phía Từ gia, người đến là Từ tướng quân và phu nhân.

Người không nhiều, nhưng sức nặng mười phần.

Hôm này không có tôn lão và những người khác, chỉ có một mình Trang Thư Tình ngồi trên chủ vị, bởi vì hiếu kì chưa qua nên vẫn mặc mộc mạc như trước, dù là trang sức cũng không quá chói mắt, ở trong mắt hai vị phu nhân càng cảm thấy thương tiếc, nàng vì nương giữ đạo hiếu, còn phải chăm sóc cho đệ đệ, vị cô nương như vậy đúng là khó có được.

Liễu Tri Quỳnh và Từ Giai Oánh trước ngày bái sư đã thương lượng một hồi, cùng mặc một thân áo lam nhạt, chân đi đôi giày vải màu vàng, cũng không có trang sức chói mắt, nhẹ nhàng khoan khoái đi đến trước mặt sư phụ.

Hai người nhất tề quỳ xuống trước mặt Trang Thư Tình, hai tay bưng trà giơ cao trên đỉnh đầu, “Sư phụ, mời dùng trà!”

Trang Thư Tình tiếp nhận ly trà của Từ Giai Oánh nhấp một ngụm, sau đó đưa cho Bảo Châu, lại nhấp một ngụm của Liễu Tri Quỳnh xong mới nói chuyện, “Giai Oánh lớn tuổi hơn, là sư tỷ, Tri Quỳnh là sư muội.”

”Vâng, sư phụ.”

Đưa tách trà cho người bên cạnh, Trang Thư Tình tiếp tục nói: “Học y không thể nóng vội, trong tất cả những nghề, riêng học y là không có khả năng học thành nhanh chóng cũng không thể học chỉ một lần là xong, cho dù mất đến mười năm, tám năm, may ra mới có thể học được chút da lông, học càng sâu, các ngươi sẽ phải làm quen với các bộ phận trong cơ thể con người, còn phải động dao trên xác chết, chỉ có trải qua thực tiễn, các ngươi mới biết được vị trí của lục phủ ngũ tạng. Chỉ có thể tìm đúng vị trí các cơ quan thì mới có thể chữa trị được đúng bệnh. Nếu như không xác định đúng vị trí, có thể sẽ lưu lại bệnh căn, không chừng còn cắt phải mạch máu khiến người bệnh mất máu mà chết, sợ hãi sao?”

Trong lòng hai người đều đã chuẩn bị tâm lý, cái gì cũng nghĩ tới, chỉ duy nhất không tính được sẽ phải động dao lên xác chết, nhìn nhau, từ mắt đối phương hai người đều thấy được sự sợ hãi, nhưng tâm trí kiên định, chỉ bằng thứ này vẫn chưa thể đánh mất quyết tâm của các nàng.

”Có một chút sợ hãi, nhưng mà ta nghĩ có thể vượt qua, sư muội cũng nhất định có thể.”

”Ta có thể, sư phụ, ta có thể.”

Trang Thư Tình khẽ gật đầu, cũng không động dung, ngược lại hai vị mẫu thân ngồi ở một bên nghe nàng nói, đã mấy lần muốn mở miệng nhưng cũng không nói ra lời gì.

”Các ngươi chỉ cần nhớ kỹ, những khổ cực các ngươi học được ở đây đều là quá trình ta đã từng trải qua, nhưng ta sống được đến nay, cho dù học hành gian nan vất vả, vừa khóc vừa học, thời gian học giải phẫu cho dù có vô cùng đói nhưng cũng không thể nuốt được cơm, chỉ cần ăn một chút liền phun ra, nhưng vẫn phải ăn, cuối cùng ta chỉ có thể bưng bát cơm đối mặt với thi thể bên cạnh ăn từng muỗng từng muỗng một. Y thuật của ta không giống những gì các ngươi từng biết, chỉ cần hơi có sai lầm khả năng sẽ mất đi tính mạng con người. Năm đó, ngày đầu tiên ta học, câu nói đầu tiên học được chính là không được sợ hãi khi đối mặt với sinh mệnh con người. Nếu như sợ hãi thì không còn tư cách làm đại phu, những gì ta đã từng trải qua sau này các ngươi cũng phải đối mặt, nếu không làm được, cho dù mười năm, hai mươi năm sau ta cũng sẽ không cho các ngươi bước vào nghề y, hiện tại các ngươi hối hận còn kịp, nếu như sau này nữa đường rút lui, ta lập tức sẽ trục xuất sư môn, không chút lưu tình.”

Hai người mặt đã không còn chút máu nhưng ánh mắt lại không có chút nào lui bước.

Đúng vậy, các nàng sợ hãi, nhưng các nàng càng sợ hãi sẽ phải sống những tháng ngày như trước kia, nhìn không thấy hi vọng, lúc đau đớn, khó chịu cảm giác dồn nén như muốn giết sạch tất cả mọi người, muốn cho tất cả mọi người cùng chính mình chịu đau khổ, bản thân như vậy, ngay cả các nàng cũng không dám đối mặt lần nữa.

Hiện tại các nàng đã bước ra từ những tháng ngày đen tối kia, nhưng chuyện đã từng xảy ra, chưa giờ khắc nào các nàng quên đi, nếu các nàng có thể học được dù chỉ một chút bản lãnh của sư phụ, vậy một ngày kia các nàng cũng có thể trợ giúp những người đã từng sống trong đau khổ như các nàng... Vừa nghĩ đến trong lòng liền tràn ngập ý chí chiến đấu.

Chỉ cần kiên trì tiến lên, tương lai nhất định sẽ tốt đẹp, cho dù vất vả một chút thì có làm sao!

Hai người ngẩng đầu ưỡn ngực, “Vâng, sư phụ, đồ nhi ghi nhớ.”

Lúc này Trang Thư Tình mới lộ ra thần sắc vừa lòng, “Đứng lên đi.”

”Vâng.”

Chuyện trong lòng ngóng trông hồi lâu rốt cuộc cũng thành, hai người đều có chút kích động, đứng lên nắm chặt tay đối phương, nếu không có trưởng bối và sự phụ ở đây sợ là hận không thể nhảy cẫng lên khiến tâm tình chính mình bình tĩnh lại.

Trang Thư Tình vốn cũng không phải người nghiêm túc, thấy cảm tình sư tỷ muội các nàng tốt như vậy, trên mặt cũng tràn đầy ý cười.

Từ vị trí chủ vị đi xuống bên người Bạch chiêm, tuy rằng thân phân có chút thay đổi, nhưng tuổi vẫn còn nhỏ, đặt ở trước mặt mấy vị trưởng bối nói thế nào nàng vẫn nên đi về vị trí của tiểu bối.

“Về sau khẳng định sẽ phải chịu đau khổ, bây giờ vẫn chưa bắt đầu, nên nói cái gì mọi người đều nói đi.”

“Đau lòng thì đau lòng, Trang đại phu dạy thế nào thì vẫn phải dạy thế đó, dù sao chúng ta cũng không nhìn thấy.” Liểu lão gia tử là người rộng rãi, “Nếu có thể học được của ngươi mấy phần bản lãnh, về sau cũng có thể sống yên ổn.”

Nhị phu nhân nhất thời đỏ hồng vành mắt, dù nàng đau lòng nữ nhi nhưng cũng không thể bảo bọc được cả đời, bây giờ còn tốt, có Liễu gia tử thiên vị, ai cũng không thể nhiều lời, nhưng đợi đến khi lão gia tử không còn, bọn họ làm cha mẹ cũng không thể sống mãi cùng nàng, đến lúc đó phải làm thế nào?

Cảm tình huynh muội cho dù có tốt nhưng về sau có tẩu tử vào cửa cũng sẽ có một tầng ngăn cách, nếu có bản lĩnh có thể khiến bản thân sống tốt, về sau cũng không cần nhìn sắc mặt người khác, nghĩ như vậy, Nhị phu nhân liền đem đau lòng ép xuống dưới.

Bây giờ vất vả một chút, về sau cũng không cần phải lo nghĩ.

Ngẩng đầu nhìn về phía Từ phu nhân, chống lại ánh mắt cũng đỏ hồng như mình, trong lòng cảm thấy hiểu rõ, địa vị của nữ tử đã cùng cách còn không bằng gái lỡ, bây giờ đau sủng, về sau cũng không thể duỗi tay đi quản, cho dù các nàng không thể học được hoàn toàn bản lãnh của Trang đại phu nhưng có thể đi theo nàng cũng tốt.

Ánh mắt Từ công mậu có chút phức tạp, “Trang đại phu có thể nhận con là đồ đệ cũng coi như có phúc khí, về sau như thế nào cũng chỉ có thể xem tạo hóa.”

“Ở nơi này của ta không có hai từ 'tạo hóa', các nàng trả giá bao nhiêu thì sẽ nhận về bấy nhiêu.” Trang thư tình liếc mắt nhìn hai người, cười nói. “Các nàng đã bái ta làm sư phụ, về sau hành y đều phải mang theo các nàng, sẽ nhiều lần phải xuất đầu lộ diện, khó tránh khỏi có người nói lời khó nghe, các nàng nói như vậy cũng biết là đã chuẩn bị tốt tâm lý, cho dù những người bên ngoài không có nhiều cơ hội để tiếp xúc, nhưng có chút thời điểm không thể mãi trốn tránh.”

“Mặc kệ cho bọn họ nói, ta nhịn được, chỉ cần Quỳnh Nhi không sao, việc gì ta cũng có thể chịu đựng. Trang đại phu yên tâm, ta đã chuẩn bị trước tâm lý.”

“Ta sẽ không khách khí như nhị phu nhân, ai dám nói linh tinh trước mặt ta ta nhất định sẽ không nén giận.” Từ phu nhân xuất thân danh môn, từ khi gả vào Từ gia tình tình cũng mạnh mẽ không ít, chỉ cần động đến điểm mấu chốt của nàng, nàng lập tức dựng thẳng sát khí.

Trang Thư Tình nhìn, có chút đoán được tính tình mạnh mẽ kia của Từ Giai Oánh là học từ ai.

Thu đồ đệ, bởi vì sắp mở y quán mà Trang Thư Tình bận càng thêm bận, chỉ nói đến giảng bài đã chiếm của nàng không ít thời gian.

Bỏi vì nơi này không có thuốc tây, nói đến trung y thì bản thân nàng cũng chỉ hiểu được khái quát, vì vậy nàng cũng đành vừa giảng vừa học, may mắn hai vị học sinh này không có tín nhiệm nàng mù quáng, không cảm thấy có gì đó không đúng.

Liễu Tri Quỳnh làm bệnh nhân nhiều năm, tốt xấu cũng có chút trụ cột, Từ Giai Oánh thì hoàn toàn là người mới nên học có chút cố sức, Trang Thư Tình không thể không thả chậm tốc độ để nàng có thể đuổi kịp.

Mỗi ngày đều liên tục như vậy, thời gian cũng trôi qua rất nhanh.

Ngày khai trương y quán, Trang Thư Tình cũng chỉ treo bảng hiệu lên liền coi như xong việc.

Y quán là nơi trị bệnh cứu người, không cần đến nhiều lễ nghi rườm ra.

Trình Kha đã tới từ sớm, ngẩng đầu nhìn bốn chữa như rồng bay phượng múa ‘Y quán Cùng Tế’ một hồi lâu mới bước qua ngưởng cửa, mùi thuốc quen thuộc đập vào mật, nhưng bất đồng với những y quán khác đó là nơi này tất cả đều là nữ tử.

“Trình đại phu đến.” Trang thư tình đã sớm cho người đứng chờ ngoài cửa, nghe thấy tiếng gọi liền vội vàng ra ngoài.

Y quán không thể không có đại phụ, những đại phu khác hoặc là mở y quán tại nhà, hoặc là đến những y quán có tuyển đại phu để chẩn bệnh, chỉ có Trình Kha là không giống, hắn không chịu câu thúc, cho dù là y quán của sư phụ hay các sư thúc bá cũng không làm việc cố định ở bất kỳ nơi nào.

Nàng cho người đi đề nghị hắn đến làm việc tại y quán cùa nàng, hắn liền lập tức đồng ý, Trang Thư Tình nghe vậy cũng cảm thấy ngoài dự đoán.

”Trình đại phu tới thật sớm.”

”Tò mò nên muốn đến sớm một chút để xem thử.” Nhưng mà hắn có chút thất vọng nho nhỏ liếc mắt nhìn xung quanh, y quán ở đây cũng không có gì khác những y quán ngoài kia, kỳ thực hắn là muốn đến kiến thức một phen khả năng mổ bụng chữa bệnh của Trang đại phu..

Chút tiểu tâm tư ấy của hắn Trang Thư Tình tất nhiên là nhìn ra được, cười cười dẫn hắn vào bên trong.

Phòng giải phẫu cũng không khác những phòng bên ngoài là mấy.

Đây vốn chỉ là một cách để chữa bệnh, nếu có người có thể thấy hứng thú với nó mà dụng tâm nghiên cứu, nàng cầu còn không được.

“Trình đại phu cảm thấy hứng thú thì cứ tự do tham quan, chúng ta đi vào nhìn một cái.”

Một nơi vô cùng sạch sẽ, thoảng thoảng có mùi cồn quen thuộc.

Chính giữ căn phòng nhỏ hẹp bày một chiếc giường, bên góc tường còn đặt những thứ kỳ lạ hắn chưa bao giờ thấy qua, duy nhất nhận biết chính là hộp dụng cụ của Trang đại phu.

“Đây là dụng cụ hô hấp, lúc mổ có thể hỗ trợ bệnh nhân hô hấp, đây là dụng cụ ly tâm...”

Mỗi một dạng Trang Thư Tình đều giới thiệu cho hắn, nói trong khoảng thời gian này chuyện nàng cao hứng nhất chính là dụng cụ ly tâm rốt cục cũng đã hoàn thành, so với đoán trước của nàng càng thêm tinh tế, không hổ là người của Bạch công tử, có cái máy này, nàng bắt đầu đi thu thập các nhóm máu khác nhau.

Mấy ngày gần đây Thanh Dương Tử đều ôm cái này mãi không tha, hận không thể rút máu của tất cả mọi người đi kiểm tra, trong Bạch phủ, ngoài Bạch Chiêm ra không ai có thể chạy thoát khỏi hắn, bây giờ vừa nhìn thấy hắn lập tức liền trốn.

Trang Thư Tình vô cùng yên tâm đem dụng cụ ly tâm giao cho hắn, việc này, nàng tin tưởng không có bất kỳ người nào làm tốt hơn hắn.

”Ta có thể chạm vào mấy thứ này sao?”

“Đương nhiên có thể, về sau, lúc nào ta giải phẫu ngươi cũng có thể đứng một bên quan sát.”

Trình kha mừng rỡ, “Thật sao?”

”Đương nhiên.”

”Tốt, vậy ta liền lưu lại nơi này không đi!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Heo♥LoveLy, Hàn Lam, MacSongThien, Ninhngoan04082015, Ruby0708, TTripleNguyen, hienbach, lan trần, qh2qa06, thtrungkuti, xichgo, y229917, ●Ngân●
     

Có bài mới 20.11.2017, 16:41
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 4469
Được thanks: 13311 lần
Điểm: 8.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du - Điểm: 14
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 129: Y quán cùng tế

Không bao lâu, Lưu Thanh Quân đến, nhìn trong ngoài một chút, ánh mắt đảo qua phòng phẫu thuật mấy lần, chào hỏi rồi trở về, nếu như không phải y quán nhà hắn đang còn mở cửa hắn thật sự sẽ ở lâu hơn một chút.

Sau đó mấy vị đại phu cùng nàng hợp tác giải quyết dịch bệnh ở Hội Nguyên Phủ cũng đến, cũng không ở lại lâu lắm, chào hỏi một tiếng rồi ra về.

Không người nào biết, bốn chữ 'Cùng Tế y quán' chính do hoàng thượng ngự bút đề lên, y quán cứ như vậy im ắng khai trương.

Đại khái vì Trang Thư Tình ít khi ra tay, hơn nữa tuổi của nàng còn rất trẻ, mặc dù có thanh danh, nhưng vẫn không có bao nhiêu người tin nhận, ý quán mở mấy ngày nay cũng chỉ có ít người đến cửa.

Thấy tình huống như vậy, mười vị y nữ sau khi chuyển đến y quán đều cảm giác có chút lo sợ bất an, sau khi thật sự xác định Trang đại phu không phải vì tình hình y quán mà buồn rầu mới yên lòng một chút.

Thật sự thì Trang Thư Tình không hề phát sầu, cho dù người đến nhiều nhưng chỉ là những chứng bệnh phổ thông bình thường thì nàng cũng chỉ có thể trông cậy vào Trình Kha, xét về phạm trù trung y khả năng của nàng hoàn toàn kém hơn nhiều những vị đại phu ở đây, không phải bệnh nào nàng cũng có thể chuẩn đoán.

Trình Kha thì càng nóng nóng này, phải nói là hắn còn ước gì không có người đến, để mỗi ngày hắn có thể trốn trong phòng giải phẫu không đi ra, những dụng cụ phẫu thật này của Trang đại phu so với cái gì cũng đều hấp dẫn hắn.

Sáng sớm, sau khi dùng xong bữa sáng mỗi người đều làm việc của mình, Trang Thư Hàn đến lớp học, Trang Thư Tình đi y quán, Trang Thư Mẫn đến trông coi cửa hàng.

Trang Thư Mẫn lo lắng nhìn Thư Cố, kéo kéo ống tay áo Tình muội muôi.

Lúc đầu Trang Thư Tình có chút không hiểu, nhìn ánh mắt của Thư Mẫn một hồi chợt hiểu được, mấy ngày nay nàng quả thật đã quên mất tiểu gia hỏa này.

”Thư Cố, đệ đang nghĩ gì vậy?”

Trang Thư Cố lập tức ngẩng đầu, hắn cho là tỷ tỷ đã đi!

Trang Thư Tình ngồi xuống bên cạnh hắn, sờ sờ đầu nhẹ giọng hỏi: “Có phải đang trách gần đây tỷ tỷ quá bận hay không?”

Trang Thư Có lắc đầu liên tục, “Không có, đệ không trách.”

”Vậy sao lại mất hứng.”

Đứa nhỏ lại không nói chuyện.

Trang Thư Tình nghĩ nghĩ. “Thứ Cố, tỷ tỷ đưa đệ đến trường học có được không? Lúc đó tỷ tỷ đã hứa với đệ nhưng mà sau đó lại quá bận rộn, là tỷ tỷ sơ sót.”

Nhìn hắn vẫn không nói chuyện, Trang Thư Tình thấp giọng hỏi, “Không muốn đi sao? Vậy mỗi ngày tỷ tỷ đều mang đệ đến y quán có được không?”

Một lát sau, Trang Thư Cố mới ngẩng đầu lên, trên mặt hồng hồng còn mang theo nước mắt, “Đệ muốn đến trường, sau này cũng muốn làm quan giống như nhị ca.”

”Được, được, vậy thì đến trường, về sau rồi làm quan. đừng khóc.” Lau nước mắt cho Thư Cố, Trang Thư Tình nhịn không được cười cười, nhìn về phía Bạch Chiêm đang đứng tựa ngoài cửa, “Aizz, hai vị đệ đệ của ta đều muốn làm quan.”

Bạch Chiêm chỉ nhướng mày, cũng không nói chuyện.

”Được rồi, mau nín khóc nào, bây giờ chúng ta lập tức đi, Nam Châu, đi chuẩn bị tốt lễ vật bái sư, đúng rồi, mấy ngày sau ngươi đi theo Thư Cố đi.”

”Vâng.”

Để Bảo Châu đi thay xiêm y khác cho Thư Cố, Trang Thư Tình đến bên người Bạch Chiêm nói chuyện với hắn. “Chàng đừng cho người đến nữa, để ở chỗ ta đúng là có tài nhưng không biết dụng.”

”Bọn họ có tài gì, ở trong phủ không có việc gì làm, đi theo nàng còn có thể dùng một chút.”

Trang Thư Tình bất đắc dĩ nhìn hắn, “Vậy là lại muốn đưa người đến?”

”Ai biết được sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, ta để người đi theo hắn cũng an tâm hơn chút, không chừng còn có người muốn dụng tâm kín đáo.”

Trang thư Tình hiểu ý hắn nói, Thư Cố vốn không phải người Trang gia, cho dù nàng đã nhận hắn làm đệ đệ nhưng hắn vốn xuất thân từ cái thôn nhỏ kia, người ở đó cũng không phải tốt lành gì, nếu không canh chừng tốt không chừng sẽ có người nói gì đó bên tai hắn, khiến Thư Cố có suy nghĩ sai lệch đến lúc đó trở tay không kịp.

Bác nông dân và con rắn, chuyện này nàng đã từng nghe qua.

”Tuổi Thư Cố còn nhỏ, không thể khiến đệ ấy chịu áo lực quá lớn.”

”Ừm.” Bạch Chiêm nhéo nhéo vành tai của nàng, “Tối hôm qua Thanh Dương Từ có mang về mấy cỗ thi thể mới chết chưa lâu.”

Trang Thư Tình trố mắt, “Hắn tìm được ở đâu?”

”Không có hỏi.”

”Sao hắn nghĩ được cái này? Đúng rồi, “ Trang Thư Tình giật mình, “Có phải hắn nghe nói ngày ấy Giai Oánh các nàng bái ta làm sư phụ không? Nhưng ta nhớ rõ ngày ấy hắn không có ở trong phòng a.”

”Ừm.” Bạch Chiêm từ chối cho ý kiến, không ở trong phòng thì có thể ở ngoài phòng, hắn sớm đã thấy Thanh Dương Tử tới.”

”Hắn... Muốn làm cái gì?” Trang Thư Tình có chút không kìm nén được nghĩ, Thanh Dương Tử người kia rất tà tính, chỉ làm việc theo tâm ý, người như vậy vô cùng không thích hợp trở thành đại phu, nhưng khi học Tây y với nàng hắn lại vô cùng thông minh, không chỉ suy một ra ba mà còn từ một làm thành mười, hắn cũng rất chuyên cần nghiên cứu, nếu được hướng dẫn tốt, về sau sẽ phát triển không giới hạn.

Nàng duy nhất có thể cậy vào chính là hắn đối với nàng coi như tôn kính, tuy rằng vì lúc trước đã bái sư nên không thể đầu nhập môn hạ của nàng, nhưng đối với hắn nàng cũng coi như là nửa sư phụ, hơn nữa có Bạch Chiêm ở đây, nàng cũng có chút yên tâm.

”Thi thể kia là loại người gì?”

”Đều là những người có chết cũng không hết tội.” Thấy nàng sắc mặt ưu sầu, mày Bạch Chiêm nhăn lại, “Ta nói nàng việc nàng không phải vì muốn nàng lo lắng, trước khi sư phụ Thanh Dương Tử chết đã bắt hắn thề độc, hắn tuyệt đối sẽ không thương hại đến người vô tội.”

Lời này là che chở cho Thanh Dương Tử hay là muốn để nàng yên tâm đây? Trang Thư Tình tà tà liếc mắt nhìn hắn, “Nói Thanh Dương Tử đừng làm xằng bậy, lãng phí thi thể, không phải hắn làm được chống phân hủy đã có chút tâm đắc hay sao, dùng thử một chút thử coi, hôm nay ta sẽ dạy Giai Oánh và Tri Quỳnh lý thuyết của giải phẫu, nói Thanh Dương Tử cũng đến nghe đi.”

Bạch Chiêm nhìn ra ngoài cửa, Trang Thư Tình theo tầm mắt hắn cũng nhìn lại, kẻ đang cười đến thấy răng không thấy mắt kia không phải Thanh Dương Tử thì còn là ai!

”Trang tiểu thư, về sau chuyện thi thể cứ giao cho ta, ta nhất định sẽ giúp cho hai vị đồ nhi của người luôn có thi thể tươi mới để dùng.”

Trang Thư Tình nghe thấy liền trợn trắng mắt, cố gắng nhịn xuống xúc động muốn đánh người.

Trần phu tử không nghĩ tới Trang Thư Tình đột nhiên sẽ tới cửa, nhìn đứa nhỏ bên người nàng liền hiểu ý đồ nàng đến đây.

”Thư Cố là đứa nhỏ lúc trước ta cứu về, ta muốn để đệ ấy theo học Trần tiên sinh, không biết Trần tiên sinh có nguyện ý thu đệ ấy?”

”Mấy tuổi rồi?”

Nhìn Trần phu tử hỏi Thư Cố, Trang Thư Tình lẳng lặng nhìn, không đáp lời.

Trang Thư Cố nhìn tỷ tỷ, giống như tiểu đại nhân nghiêm cẩn đáp lời Trần phu tử, “Tiên sinh, Thư Cố năm tuổi.”

”Là đến tuổi dạy vỡ lòng, nhận biết được mặt chữ chưa?”

”Nhị ca có dạy cho Thư Cố.”

Trần phu tử gật đầu một chút, vẫy tay ý bảo hắn đi qua, mở ra một quyển sách trong đó để hắn đọc.

Những chữ đơn giản đều đọc được không út, Trang Thư Tình còn có chút giật mình.

Đối với Thư Cố, quả thật nàng không có để bụng như Thư Hàn, cũng không phải là cố ý muốn như thế, lần đầu tiên ở thế giới này, người nàng nhìn thấy đầu tiên khi mở mắt ra là Thư Hàn, kể từ đó hai tỷ đệ đều cùng sống nương tựa lẫn nhau, cảm tình tất nhiên sâu hơn một chút, Thư Cố đến sau, dấu vết ở trong lòng nàng cũng không nặng như vậy, nhưng nói đến cùng thì cũng là nàng sơ sót.

Trần phu tử lại hỏi một chút những thứ khác, hắn đều đáp được, không hiểu chỗ nào cũng sẽ nói ra, thái độ này của Trang Thư Cố khiến hắn cùng thêm vui mừng, liên tục gật đầu nói: “Tốt lắm, hai vị đệ đệ Trang tiểu thư đều chỉ dạy được rất tốt.”

”Thư Tình nào dám tranh công, tất cả đều là Thư Hàn dạy.” Trang Thư Tình nhìn đứa nhỏ trở về bên người nàng cười cười, vô cùng thân thiết sờ sờ đầu hắn, nhìn thấy hắn mỉm cười đáp lại tâm tình càng tốt hơn rất nhiều, “Vậy sau này Thư Cố đành giao cho tiên sinh, không mong rằng về sau tiền đồ của đệ ấy có lớn như thế nào, chỉ cầu tiê sinh dạy nhiều cho đệ ấy đạo lý đối nhân xử thế, con người sống ở đời không có đạo đức cùng cốt cách, cho dù học vấn có lớn đến đâu cũng vô dụng, ta cũng không nguyện hắn về sau sẽ bị người khi dễ.”

”Ha ha ha, lời này của Trang tiểu thư vô cùng đúng, làm một con mọt sách suốt ngày chỉ biết khoe chữ để làm gì, còn người không chỉ cần học vấn, còn cần phải am hiểu rõ ràng đạo lí đối nhân xử thế, tránh cho sau này bước vào đời bị người khi dễ mà bản thân cũng không biết.”

”Chính là đạo lý này.” Trang Thư Tình vỗ vỗ đầu Thư Cố, “Mau đi kính trà cho tiên sinh.”

Trần phu tử nhìn đứa nhỏ nghe lời bưng trà quỳ xuống, hai tay dâng lên đưa ly trà đến trước mặt mình trong lòng cảm khái, tật không biết Trang Thư Tình dạy đứa nhỏ như thế nào, người đệ đệ nào cũng có thể dạy được tốt như vậy, hắn làm phu tử nhiều năm, đối với học trò của mình cũng đều để bụng một hai, nhưng từ trước tới giờ bọn họ đối với mình cũng đều là sợ nhiều hơn kính, không dám nói hơn một lời, Thư Cố hiện tại giống như Thư Hàn lúc trước, sự sùng bái đối với tỷ tỷ không hề che dấu.

Thư Cố tuy không so được với Thư Hàn, nhưng cũng chỉ không so được với vị thiên tài mới mười một tuổi đã là tam nguyên, tư chất của Thư Cố tuyệt đối là thượng đẳng, chỉ cần hắn dụng tâm chỉ dạy, nói không chừng về sau chính là ngay cả hắn cũng thua kém học sinh mình.

Nghĩ như vậy, ánh mắt Trần phu tử nhìn Trang Thư Cố cũng nhiều hơn một phần hòa ái, điều này khiến cho Trang Thư Cố được thỏa ý nguyện, tâm cũng an lòng rất nhiều

Từ ngày đó trở đi, mỗi ngày Trang Thư Cố đều ngồi xe ngựa di chuyển giữa nhà và trường học, bên người có thêm một thư đồng mười sáu tuổi, mỗi ngày Trang Thư Hàn đều sẽ cưỡi ngựa hộ tống đệ đệ tới trường sau đó sẽ vòng đi quý phủ của Tô tiên sinh

Mỗi ngày cứ vòng quanh như vậy cho đến khi Trang Thư Hàn rời khỏi Hội Nguyên Phủ với chấm dứt.

Trước tới giờ Trang Thư Hàn đều biết, cảm tình không phải từ trên trời rớt xuống, mà phải từ từ bồi đắp.

Giải quyết xong một cọc tâm sự, Trang Thư Tình trực tiếp tới y quán.

Từ Giai Oánh và Liễu Tri Quỳnh cũng đang ở y quán, trong ngày thường phần lớn chuyện ở y quán đều do Liễu Tri Quỳnh quản để Từ Giai Oánh có thể có càng nhiều tâm tư dùng trên việc học tập.

Nhìn thấy nàng tiến vào, Liễu Tri Quỳnh vội cầm một tấm thiệp lên chào nàng, “Sư phụ, thiếu phu nhân Lưu gia khó sinh, ta đã hỏi thăm, y quán trong thành đều nhận đựa bái tiếp.”

”Vậy liền đi xem thử đi, gọi Giai Oánh ra, hai người cùng đi theo ta, Hạ Trân, ngươi cũng đến, mang theo ngân châm của ngươi.”

”Vâng.”

”Ta cũng đi.” Thanh Dương Tử ôm cái hộp thuốc lớn không biết từ đâu xuất hiện, trên mặt tràn đầy ý cười.

Trang Thư Tình liếc hắn một cái, “Nữ nhân sinh đứa nhỏ ngươi đi tới chắc chắn sẽ không cho ngươi vào.”

”Nói thế nào đi nữa ta đây nhất định cũng phải đi.”

Thấy người khác đều chuẩn bị tốt, Trang Thư Tình cũng không tranh cãi với hắn, “Đi thôi.”

Bạch Chiêm đã sớm chuẩn bị một chiếc xe ngựa ở y quán, Trang Thư Tình hiểu ý của hắn, chỉ cần mang theo những người khác đi cùng nàng cũng chưa chắc được vào trong.

Lưu gia tuy rằng không so được với từ gia và Liễu gia, nhưng cũng là đại gia tộc cắm rễ nhiều năm ở Hội Nguyên Phủ.

Sinh con trai là chuyện cực kỳ quan trọng, nhưng cái thai lần này của Lưu gia tuyệt đối không tốt như dự tính.

Trang Thư Tình là người đến trễ nhất trong các vị đại phu, người còn chưa tiến vào sân đã nghe thấy một âm thanh bén nhọn thét lên, “Đương nhiên là bảo trụ đứa nhỏ, trưởng tôn Lưu gia chúng ta đương nhiên phải bảo trụ.”

”Bảo đại nhân, thông gia, ngươi không thể cứ như vậy muốn mệnh nữ nhi của ta, thai này không còn thì sẽ có thai sau, nếu như nhi của ta không còn, về sau đứa nhỏ cũng sẽ bị khi dễ, tất yếu phải bảo vệ người lớn.”

”Trưởng tôn Lưu gia ai dám khi dễ, nữ nhi của người vào cửa bốn năm mới có một cái thai như vậy, ai biết sau này còn có thể có hay không, nhi tử, ngươi tới nói cho ta, bảo trụ ai?”

”Con rể, ngươi nói đi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Heo♥LoveLy, Hàn Lam, K thien, MacSongThien, Ninhngoan04082015, Ruby0708, TTripleNguyen, hienbach, lan trần, qh2qa06, sxu, thtrungkuti, xichgo, y229917, ●Ngân●
     
Có bài mới 20.11.2017, 16:42
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 4469
Được thanks: 13311 lần
Điểm: 8.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du - Điểm: 14
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 130: Mổ bụng lấy thai nhi

Trầm mặc thình lình xảy ra khiến bước chân Trang Thư Tình dừng lại, một người nam nhân thanh âm thả nhẹ mang theo cầu xin nói: “Nương, bảo trụ người lớn đi, đứa nhỏ... về sau sẽ có.”

”Ngươi, đứa con bất hiếu này, nghiệt tử!” Thanh âm nàng thêm bén nhọn, còn có khuynh hướng lấn át tiếng la thất thanh của sản phụ.

Trang Thư Tình cảm thấy, nam nhân này tuy rằng không đủ kiên cường, nhưng dù sao hắn có thể làm ra lực chọn như vậy cũng đã tốt hơn rất nhiều nam nhân khác.

Phòng sinh két một tiếng mở ra, bà đỡ một bàn tay đầu máy bước ra ngoài, gấp giọng nói: “Thiếu phu nhân không được...”

Lời còn chưa dứt, lại một người từ bên trong bước ra, “Thiếu phu nhân đã tình, nói là, phải bảo trụ đứa nhõ.”

Người đàn bà chanh chua kia vừa nghe thấy lập tức sáng mắt hét lên, “Đây chính là tự nàng quyết định.”

”Nương!”

Lúc này Trang Thư Tình đã bước đến gần đó, nhìn thấy trán nam nhân kia đều hiện lên gân xanh, vẻ mặt dữ tợn quát lớn. “Đó là con dâu ngài, mấy năm nay nàng ở Lưu gia không có công lao cũng có khổ lao, ngài cần gì phải muốn nàng chết!”

Một phu thân khác cơ hồ đã khóc đến ngất xỉu, Trang Thư Tình đoán đây là mẹ ruột của sản phụ, mà vị phu nhân kia trên mặt hoàn toàn không tốt hơn chút nào, bị nhi tử ruột chỉ trích mà rít gào tức giận như muốn bùng nổ tiến lên đánh người.

”Bảo đại nhân, Bảo phu nhân.”

”Trang đại phu.” Lưu Thanh Quân vừa quay đầu liền nhìn thấy Trang Thư Tình, nhất thời quá đỗi vui mừng, lập tức vội vàng chạy đến đón, nói cho nàng tình huống của sản phụ, “Tình huống hiện đã không tốt lắm, đứa nhỏ được bồi bổ quá tốt nên phần đầu quá lớn không chui ra được, sản phụ đã kiệt sức, nếu như tiếp tục như vậy cả người lớn và đứa nhỏ đều không thể giữ được.”

Trang Thư Tình còn chưa lên tiếng, Lưu phu nhân lập tức liền gân cổ lên hét lớn, “Làm sao có thể không giữ được, Trang đại phu, không phải người biết mổ bụng người sao? Mau cứu lấy tôn nhi của ta, ngài muốn bao nhiêu tiền bao nhiêu vàng cũng được.”

Trang Thư Tình liếc nhìn nàng một cáu, cảm thấy vị nam nhân ngượng ngùng lúng túng lúc nãy có một vị mẫu thân như vậy quả thật đáng thương, người như vậy, sao có thể chưởng quản Lưu gia?

”Nếu đứa nhỏ có thể sống sót, ngàn vạn lần không được cho Lưu phu nhân nuôi dưỡng.” Nói xong cũng không để ý tới những người khác. Trực tiếp đi tới phòng sinh, “Thanh Dương tử, ngươi lưu lại bên ngoài chuẩn bị lấy máu.”

”A... ĐƯỢC.”

Cửa phòng sinh mở ra, mùi máu tươi xông vào mũi.

Tháng bảy thời tiết nóng nực, trong phòng lại kím không kẽ hở, càng giống như một cái lồng hấp.

Trong phòng có hai bà đỡ, cùng với hai vị vú nuôi Lưu gia, một người đang không ngừng lau mồ hôi cho sản phụ, sản phụ lúc này đã khóc đến hồng mắt.

Trang Thư Tình gật đầu với này, “Lưu lại một bà đỡ, ngươi cũng lưu lại, những người khác đều đi ra ngoài.”

”Này...”

”Đi ra ngoài, Hạ Trân, xem mạch.”

Hạ Trân vào giữa, nắm lấy cổ tay sản phụ một hồi liền nhăn mày, “Phù hư khí nhược, tình huống vô cùng không ổn.”

Trang Thư Tình đeo mũ, khẩu trang và đang mang bao tay.

”Bà đỡ, thai vị khổng ổn sao?”

Bà đỡ nhìn tình hình trong phòng thay đổi có chút hoang mang, nói chuyện cũng không quá lưu loát, “Thai vị rất tốt, chỉ là thai nhi quá lớn, không ra được.”

Đến gần một chút nhìn thai phụ, lại nhìn tổng quát cơ thể của thai phụ, đứa nhỏ này cũng thật biết tranh dinh dưỡng.

”Hạ Trân, dùng châm.” Để vị phụ nhân chiếu cố sản phụ tránh ra, Trang Thư Tình bước lên phía trước dùng sức ấn huyệt nhân trung, người còn chưa tỉnh hoàn toàn đã bị cơn co rút đau đớn thổi quét qua, mặt mày trắng bệnh.

”Ta là Trang đại phu. Từng nghe đến ta chưa?”

Lúc bấy giờ trong mắt sản phụ đã có chút thần thái, khiến cho trên mặt tro tàn của nàng có chút sinh khí, “Đã nghe qua, ta biết ngài, Trang đại phu, ta... rất hâm mộ ngài.”

”Về sau lại từ từ hâm mộ.” Trang Thư Tình nắm lấy tay nàng cười khẽ,“Tình huống hiện tại của người không tốt lắm, nếu như vậy sẽ không nhịn xuống được bao lâu, ta muốn hỏi ngươi môt chút, trước kia ngươi đã từng có chứng bệnh gì chưa?”

”Bệnh? Thân thể của ta vẫn luôn tốt, dù là đau đầu cũng rất ít.”

”Vậy ngươi có muốn thử phương pháp chữa bệnh của ta không?”

”Mổ bụng sao?”

”Xem ra ấn tượng của ta với ngươi chính là cái này sao? Nhưng nói tóm lại thì cũng không sai, chỉ là một bụng ngươi để lấy đứa nhỏ ra.”

”Đứa nhỏ sẽ không có chuyện gì sao?” Vừa nói xong, Lưu thiếu phu nhân liền bị cơn đau nhức thổi quét qua toàn thân, tay vô thức sờ tới bụng cũng mình lại bị Hạ Trân bắt được, “Ta đang châm cứu cho ngài.”

Mẫu tính phát ra khiến cho tâm người nào cng4 đều mềm mại, Trang Thư Tình gật đầu, “Đứa nhỏ không sao, người cũng sẽ không sao.”

”Vậy giao cho Trang đại phu.”

Vị sản phụ mặt trắng bệnh cười cười nhìn nàng, thật ôn nhu, Trang Thư Tình thấy nàng như vậy nhịn không được nhẹ giọng an ủi, “Yên tâm, ta có bảy phần nắm chắc.”

Tuy rằng châm cứu có thể giảm bớt đau đớn nhưng thời gian đứa nhỏ ở trong bụng đã lâu, sản phụ cũng bị ép buộc đến sắp hấp hối, lúc này ngay cả gật đầu cũng là việc vất vả.

Trang Thư Tình không dám tiếp tục trì hoãn, quay đầu liền phân phó nói:“Giai Oánh, đi lấy chút máu của thai phụ đưa cho Thanh Dương Tử để hắn mau chóng chuẩn bị tốt, một hồi nữa sẽ phải dùng, mặt khác nói hắn đưa chút thuốc tê, tê ba phần.”

”Vâng.”

”Khăn khô.”

”Cầm máu.”

Trong ngày thường ở y quán cũng không bận việc gì nhiều, Trang Thư Tình đều đem mọi chuyện phân công cho từng người, khẩu lệnh vừa mở rất nhanh liền có người phụ trách làm việc thỏa đáng, bà đỡ nhìn cảnh tượng trước mắt trừng lớn mắt, che miệng không dám phát ra một lời.

Trang Thư Tình không chút nào khách khí cũng bắt đầu sai nàng đi làm việc, “Đi xem tình huống hiện tại như thế nào.”

”Ôi ôi.” Nơm nớp lo sợ đến gần, sờ bụng xong lại nhìn sản đạo, sắc mặt nhíu lại, “Đã ép buộc tám canh giờ, đứa nhỏ ở trong đã lâu, nếu tiếp tục như vậy sợ là...”

Nếu sinh ra một thai chết, lấy vẻ ta đây của Lưu phu nhân, mấy người bọn họ sợ là ai cũng đều không sống tốt.

Trang Thư Tình nhíu mày, mang tốt khẩu trang, “Hạ Trân, ngươi xem thử những mạch tượng quan trọng coi như thế nào.”

”Vâng.”

Lúc này Từ Giai Oánh cũng đã cầm thuốc tê tiến vào, hòa với nước cho sản phụ uống vào

Rất nhanh, vẻ mặt thống khổ của sản phụ liền rút đi, Trang Thư Tình lúc này mới cầm lấy giao phẫu thuật, “Bắt đầu đi.”

Ngoài phòng, Thanh Dương Tử đã kiểm nghiệm xong nhóm máu của sản phụ, bắt đầu quét mắt một còng, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên người nam nhân sắc mặt sốt ruột, “Người nhà?”

Lưu công tử sững sờ một chút, vội vàng gật đầu, “Ta là trưởng tử Lưu gia Lư Xuân Hiền.”

”Đem mấy vị hạ nhân thân thể khỏe mạnh trong nhà đưa đến, ta muốn lấy máu truyền cho sản phụ.”

”Được, được, quản gia, nhanh đi.”

Thanh Dương Tử nhắc nhở một câu, “Trong khoảng thời gian ngắn không có sinh bệnh.”

Quản gia cúi đầu bước nhanh rời đi, dù là hạ nhân bọn họ cũng đều cảm thấy thiếu phu nhân mệnh khổ, thiếu phu nhân tính tình rất tốt, luôn luôn đều tạo điều kiên cho bọn họ sống an ổn làm việc, nếu như lại đổi một người khác sợ là sẽ không được yên tĩnh, cho dù như vậy có phu nhân luôn luôn bắt bẻ mọi chuyện, tính tình thiếu phu nhân trước giờ cũng không tranh chấp, nếu thiếu phu nhân không còn, lại cưới vào một phòng sợ là không biết sẽ náo thế nào, trong phủ cũng sẽ không được an ổn, tất cả hạ nhân đều ngóng trông thiếu phu nhân có thể qua khỏi

Lưu Thanh Quân đến bên người Thanh Dương Tử, hắn rất thích cái người nói chuyện không khách khí này, thanh niên này luôn nghe theo lời Trang đại phu nói, hắn sống vài thập niên, chút ánh mắt ấy vẫn phải có, thanh niên này ánh mắt trong suốt, bản tính chắc chắn sẽ không kém.

Ừm, tuy rằngcó chút kiêu ngạo.

Chỉ vào thứ bên chân hắn, Lưu Thanh Quân nói: “Cái này ta đã nhìn thấy ở y quán, dùng để làm cái gì?”

”Thử máu.” Thanh Dương Tử mở mắt, ngồi xuống bậc thang

”Vì sao muốn thử máu?”

”Trang tiểu thư nói, máu của mỗi người đều chia ra từng nhóm khác nhau, chỉ có những người có chung nhóm máu thì có thể truyền máu từ người này qua người kia.”

Lưu Thanh Quân khẽ gật đầu, nhìn chằm chằm dụng cụ ly tâm, mấy vị đại phu có quen biết với Lưu Thanh Quân cũng tiến lên xem thử.

Thanh Dương Tử lại đem dụng cụ ly tâm ôm lên người.

“...”

”Trang tiểu thư nói cái này về sau do ta quản, các ngươi tránh xa một chút.”

Lưu Thanh Quân muốn cười, càng nhìn càng cảm thấy thanh niên này thật tốt, là thiên tài học y. “Vậy một hồi ngươi làm việc có thể cho chúng ta xem hay không?”

”Không được quấy rầy ta.”

”Được.”

Rất nhanh liền có mấy hạ thân lục đục chạy đến, Thanh Dương Tử rút chút máu từ ngón tay của bọn họ, từ tròng hộp thuốc lấy ra mấy cái bình nhỏ đẻ riêng biệt máu của từng người, sau đó để vào dụng cụ ly tâm dùng sức quay tay cầm.

Ngay cả Lưu phu nhân vẫn luôn kêu gào không dứt lúc này cũng không khỏi nhìn chằm chằm nơi này.

Nhưng mà Thanh Dương Tử chỉ làm không nói, những người khác cũng không hiểu vì sao đâu.

”Ngươi, ngươi.” Thanh Dương Tử chỉ vào hai người, “Máu của các ngươi có thể dùng, đến đây.”

Hai người không biết hắn muốn làm như thế nào, cùng nhau đi đến, nhìn thấy hắn lấy ra thứ trong hộp lập tức liền muốn chạy.

Quản gia khom người, “Vậy còn cần thêm người không?”

”Kêu mấy người nữa đến để dự phòng.”

”Vâng. Được.”

Nghĩ nghĩ Thanh Duơng Tử tạm thơi vẫn không lấy máu, thời tiết quá nóng, lấy ra sợ sẽ hư, khi nào dùng thì lấy là được.

Sau đó mọi người đều nhìn hắn lặp lại hành động vừa rồi một lần, sau đó lưu lại hai người nữa.

Bốn, hẳn là đủ.

Mặt trời ngày càng nóng cháy, một ít người đã đi vào trong phòng, chỉ dư lại mấy người đang trông chừng bên ngoài.

Lưu Xuân Hiền cũng đứng ngồi không yên đi qua đi lại mấy vòng quanh sân, Thanh Dương Tử ôm máy ly tâm của hắn không nói lời nào.

Thời gian bỗng như càng lúc càng chậm

Bên trong một mực vẫn không truyền ra động tĩnh, cũng không có người nào đi ra, Lưu Xuân Hiền thật nhịn không được hỏi Thanh Dương Tử vẫn đang một mực nhắm mắt dưởng thần, “Thế nào ngay cả một chút âm thanh cũng không có? Có phải hay không đã...”

”Oa...”

Thanh Dương Tử lập tức đứng lên, nhìn về phía Lưu Xuân Hiền cả người đều choáng váng, “Có thanh âm.”

”Ta nghe được.” Ngốc lăng trả lời, Lưu Xuân Hiền tiến lên vài bước, cơ hồ như sắp đẩy cửa tiến vào, cửa liền két một tiếng mở ra, bà đỡ ôm đứa nhỏ ra ngoài, nhìn thấy người lập tức liền liền thanh chúc mừng, “Chúc mừng công tử, là một tiểu công tử.”

Lưu Xuân Hiền mong nhi tử mong đã bốn năm, lúc này thực sự cũng không dám tự mình đi ôm, chỉ là ánh mắt dính trên gương mặt hồng hồng của nhi tử không chuyển được.

”Phu nhân đâu? Tình huống phu nhân như thế nào?”

Câu hỏi này khiến bà đỡ nghĩ đến cảnh tượng địa ngục trong phòng, đời này của nàng đây là lần đầu tiên nhìn thấy oa nhi đi ra bằng cách mổ bụng sản phụ, sản phụ thế nhưng không có nửa phần động tĩnh.

Nàng cho rằng sản phụ đã chết.

Nhưng nhìn tình hình bên trong thật sự không hề giống.

”Còn... còn chưa tỉnh.”

Lưu Xuân Hiền nhìn về phía nàng, không tình? Thế nào lại không tỉnh? Mết mỏi ngất đi hay là thế nào?

Ánh mắt bà đỡ tán loạn đảo quanh, chỉ là không dám nhìn hắn, bởi vì nàng thật sự không biết phải nói thế nào.

May mắn thanh âm lập tức từ trong phòng truyền ra, “Chát mạch.”

”Phải một lúc nữa mới xong, tiếp tục bổ sung cho sản phụ đường glucô và nước muối.”

”Vâng.”

Lưu Xuân Hiền hơi có chút yên tâm.

Tuy rằng thê tử là do lệnh cha mẹ và người mai mối quyết định, nhưng vị thê tử này vô cùng hợp tâm ý của hắn, ôn nhu tiểu ý, tình tình vô cùng tốt, người cũng rất rộng lượng, lại không giống những người khác thích huyên náo khiến gia đình không yên.

Tính tình mẫu thân mình như thế nào hắn rất rõ ràng, mỗi lần chạm mặt phu nhân luôn luôn thoái nhượng hắn cũng nhìn ở trong mắt, hắn là thật không muốn mất đi nàng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Heo♥LoveLy, Hàn Lam, MacSongThien, Ninhngoan04082015, Ruby0708, TTripleNguyen, hh09, hienbach, lan trần, qh2qa06, sxu, thtrungkuti, xichgo, y229917, ●Ngân●
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 239 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: A Bạch, banmaixanh204_9x, beyeu20189, bichmong77, giap382014, Mamakute2003, Mạn Yên, Nguyễn Thị Nguyên, nobotdien, Trangcrist, Trường Nhạc, Vienvien và 236 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.