Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 147 bài ] 

Mang theo linh tuyền xuyên thành nông dân - Xuân Chí Thì Hoà

 
Có bài mới 28.10.2017, 13:42
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 18:32
Bài viết: 5414
Được thanks: 812 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Mang theo linh tuyền xuyên thành nông dân - Xuân Chí Thì Hoà - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



9: Một đao chặt đứt
  

Miêu: beta-ed

Quý Tiểu Thi cũng đứng cạnh nói: “Đúng vậy, cháu nhìn thấy, chính là chú ba đẩy bà nội ngã, chú ấy còn nguyền rủa chúng cháu, bảo là mọi người đuổi chú ra ở riêng sẽ không có kết cục tốt, bà nội rất giận chú, sau đấy chú còn đẩy ngã bà.”

Quý Tiểu Ngọc cùng Quý Tiểu Hương hai người cũng gật đầu.

Quý Hòa nhìn mấy đứa, cũng không ngoài ý muốn, bởi vì chuyện đổ oan này không phải lần đầu.

“Những chuyện đó không phải tôi làm, tôi cũng không đánh mẹ, các người không thể nói oan cho tôi.” Quý Hòa nhìn Quý Hiếu vẻ mặt bi thương, cắn răng một cái, lớn tiếng nói: “Anh nói tôi muốn oan uổng các người là vì muốn ở lại nhà, muốn đòi gia sản, giờ để chứng minh tôi không làm những chuyện đó, tôi nguyện ý không cần một cắc bạc nào từ Quý gia, tôi tay trắng ở riêng” (tay trắng ở riêng: một mình trắng tay đứng ra lập thành một hộ riêng, con cháu thành 1 chi riêng, k có liên quan tới nhà chính, <!-- 300x250 3 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Lời kia vừa thốt ra tất cả mọi người đề kinh ngạc đến ngây người, những người tin lời Quý Hiếu thì ngậm miệng, nghĩ Quý Hòa cũng dám nói lời này sao, chẳng lẽ thật là bị oan? Bọn họ nhìn Quý Hiếu vài cái.

Quý Hiếu cũng sợ ngây người, thật không nghĩ tới Quý Hòa dám nói như vậy, nhìn ánh mắt của mọi người lại thấy bực bội, nhưng trong lòng cũng hơi sung sướng, Quý Hòa đồng ý không cần một đồng bạc cắc ra ở riêng, thế có nghĩa là trong nhà vẫn giữ lại được chút gia sản? Đừng nhìn trước đó bọn họ đã thương lượng xong chỉ cho Quý Hòa mảnh đất cùng căn chòi kém cỏi nhất, gã đã thấy đau lòng lắm rồi, hiện tại Quý Hòa cái gì cũng không cần, thế là tốt nhất

Quý Tiểu Hương mở to đôi mắt hạnh trong veo như nước hỏi: “Chú ba, chú nói thật đấy à? Không phải đùa đấy chứ? Chú mà không lấy gì sẽ đói chết đó.”

Quý Tiểu Ngọc kéo em gái một cái, nghĩ thầm cái đứa ngu này, nói thế làm gì? Hắn đói chết thì đói chết, bớt được tiền trong nhà là được, nó còn muốn may thêm hai bộ quần áo sặc sỡ sáng sủa mà. <!-- 300x250 4 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Quý Tiểu Thi hếch cằm nói: “Chú Ba thật biết nói đùa, sao chú ta lại không cần chứ, chú ta chỉ muốn lừa mọi người tin lời mình thôi.”

Quý Hòa thấy ánh mắt mọi người lại nhìn về phía chính mình, mím môi nói: “Tôi không nói chơi. Trải qua chuyện ngày hôm nay, tôi đã nghĩ rõ ràng, trong cái nhà kia không có chỗ cho tôi dung thân, người nhà đều coi tôi là sao chổi là gánh nặng, nếu họ không cần tôi nữa thì tôi cũng không muốn ở lại căn nhà đó. Không bằng rời đi, sạch sẽ mà rời đi. Nếu các người muốn, tôi sẽ ra đi tay trắng, về sau sẽ không còn là người nhà họ Quý các người, cho dù tôi sống hay chết, giàu hay nghèo cũng không quan hệ gì tới các người nữa.”

Đây là mục đích của Quý Hòa, hắn phải chắt đứt quan hệ với người nhà họ Quý

Quý Hòa nghĩ cho dù có ở riêng, nhưng chỉ cần mình hơi có tiền thì khó đảm bảo người nhà này lại dán tới, không bằng chặt đứt quan hệ Mình tay trắng ở riêng, lại ngay lúc bị bệnh nặng cần chữa trị thì bị hãm hại bắt ra khỏi nhà, đến lúc đó bọn họ có muốn sáp tới cũng là bọn họ mất mặt Hắn muốn bọn họ nhìn mình sống những ngày lành mà hối hận, cũng coi như xả giận cho nguyên chủ

Quý Hiếu cười nhạo nói: “Mày nói như vậy còn không phải muốn ở riêng, muốn dùng lời này làm bọn tao áy náy, đừng có mơ Đáng tiếc đứa em dám đánh cả mẹ ruột tao cũng chẳng thèm”

“Vậy ở riêng Tôi thấy hôm nay là ngày lành, nhờ trưởng thôn viết giúp giấy tờ ở riêng, còn có giấy tờ đoạn tuyệt quan hệ nữa Đồ sao chổi tôi đây về sau sẽ không liên luỵ mấy người, mấy người cũng đừng hòng bắt tôi chịu tiếng xấu thay. Tôi chết tôi sống đều là chuyện mình tôi.”

Quý Hòa giả bộ đau đớn thấu tim gan, hắn nghĩ về sau mình sẽ chậm rãi lộ ra bản tính vốn có, mọi người cũng chỉ cho là mình bị người nhà làm cho đau đớn, sẽ không nghĩ nhiều, cho nên hôm nay nhất định phải diễn cho đẹp.

Người vây xem chung quanh đúng là bị biểu tình của Quý Hòa lừa, nghĩ thầm rằng Quý Hòa lần này chắc là nói thật, vì để chứng minh mình trong sạch mà muốn trắng tay ở riêng. Nếu thật như lời bọn Quý Hiếu thì Quý Hòa căn bản sẽ không làm như vậy, hắn sợ chết thì phải chết sống đòi ở lại nhà chứ, cho dù ra ở riêng cũng phải đòi gia sản, sao lại cái gì cũng không cần? Còn cứng rắn muốn đoạn tuyệt quan hệ như vậy, chắc là tức lắm rồi đây.

Quý Hiếu cảm thấy chuyện thoát khỏi khống chế của mình.

Trưởng thôn nói: “Việc này còn phải nói với cha mẹ hai đứa, nói trái nói phải cũng không giải quyết được, đi qua nhà hai đứa hỏi xem bọn họ nghĩ thế nào.”

Quý Hiếu liên tục gật đầu, trừng mắt nhìn Quý Hòa một cái, đồng thời đi về phía nhà mình.

Quý Đại Tài vừa thấy trong nhà có rất nhiều người tới đã cảm thấy có chút mất mặt, nghe trưởng thôn nói xong càng cảm thấy cái mặt già nóng lên, lão nghĩ chuyện đến nước này đã không còn đường cứu vãn, chỉ có thể trách Quý Hòa lần này rất không hiểu chuyện, chút áy náy đang có cũng mất sạch.

Phùng thị không đợi Quý Đại Tài ra tiếng đã réo lên: “Muốn chặt đứt quan hệ? Được đấy Mày không muốn tao cũng phải chặt, cái đồ vô ơn xúi quẩy, từ lúc sinh ra mày đã khắc bọn tao, người nhà không nhẫn tâm dìm mày vào chậu nước cho chết đuối đã là may, giờ thì đánh mẹ ruột, còn đổ oan cho người nhà, thằng vô ơn Cái đứa vô ơn như mày tao không thèm, còn để ở trong nhà không chừng ngày nào đấy bị mày hại chết Lão già, lão mà còn dám mềm lòng là tôi chết cho lão xem”

Phùng thị vốn đã chán ghét Quý Hòa, khi hắn còn bé nuôi là vì giữ thể diện, chờ hắn lớn lên rồi thành lao động trong nhà, giờ ngay cả việc nặng cũng không làm được, còn phải tốn tiền mua thuốc, tai hoạ vô dụng như thế lại còn tiêu tiền của con trai mụ, mụ hận không thể đuổi hắn ra khỏi cửa ngay lập tức, tay trắng ở riêng càng đúng như mụ muốn.

Quý Đại Tài đang tức Quý Hòa, nghe Phùng thị gào như thế liền không hé răng, coi như đã đồng ý.

Lâm Vĩnh Tân trong lòng nhíu mày, nghĩ chả biết ai thật ai dối nhưng Quý Hòa trong cái nhà này không còn đường sống là thật, khó trách hắn không sống chết đòi ở lại nhà. Ông ta nhìn về phía Quý Hòa, thấy Quý Hòa tuy rằng cúi đầu, nhưng vẫn có thể nhìn ra rất đau khổ, ỉu xỉu như đứng không vững lại còn cố chống, ông ta nhẹ thở dài một tiếng. Nói với vợ chồng Quý Đại Tài: “Anh hai Quý, chị hai Quý, tốt xấu gì cũng là con mình, trên đời này nào có cha mẹ không tha thứ cho con mình, muốn chặt đứt quan hệ với nó, về sau hai người cũng chưa chắc đã dễ chịu trong lòng. Hai người vẫn là nghĩ lại xem sao.”

Phùng thị không chút nào suy tư mà nói: “Trưởng thôn, ông không cần khuyên, thằng tai hoạ vô ơn này chúng tôi không tha thứ nổi, thứ con trai như thế không có thì hơn Vẫn là viết thư đoạn tuyệt đi”

Lâm Vĩnh Tân nhìn Phùng thị một cái, hỏi Quý Đại Tài: “Anh hai Quý, anh thì sao?”

Quý Đại Tài nhìn không ít hương thân đứng trong sân xem náo nhiệt, mỗi ánh mắt đều gắt gao nhìn mình chằm chằm, lão cảm thấy bọn họ đều đang cười nhạo mình, trong lòng càng phiền, cúi đầu nói: “Quý Hòa là con trai tôi, cho dù mấy năm nay gây không ít chuyện, nhưng tôi cũng nghĩ chờ lúc nó lấy được vợ có cuộc sống của mình, cảm thấy đến lúc đó nó rời khỏi cái nhà này có lẽ sẽ đổi vận, nhưng không nghĩ lại biến thành giống hôm nay. Theo ý tôi, chặt đứt thì không cần, cứ ở riêng thôi, có gian nhà cỏ ngoài thôn cho nó, lại cho hai mẫu đất một ít tiền, về sau tự sống đời mình, đừng làm mẹ tức giận là được. Mày đừng trách cha nhẫn tâm, là mày không hiểu chuyện”

Quý Đại Tài rốt cuộc vẫn muốn có thanh danh tốt, Quý Hòa gây sự đến độ này rồi, lão nhường một bước sẽ chỉ khiến cho người ta cảm thấy Quý Hòa không hiểu chuyện, cảm thấy lão không muốn so đo với Quý Hòa, cho rằng lão là người tốt. Quý Hòa cũng là không hiểu chuyện, lão là người tốt, tự nhiên mấy lời nói lúc trước của Quý Hòa là nói dối, thanh danh trong nhà sẽ ít bị ảnh hưởng nhất.

Quả nhiên, Quý Đại Tài lời kia vừa thốt ra, người nghe đều cảm thấy Quý Đại Tài mềm lòng.

Những người khác của Quý gia lại thấy sốt ruột, cái nhà tranh kia thì thôi, hai mẫu đất lại là tiền đó, còn muốn cho thêm tiền? Có thể không cho sao phải đưa Nhưng Quý Hiếu mới tiến lên một bước, chỉ thấy Quý Đại Tài trừng bọn họ, Quý Hiếu đành câm miệng, còn lại cũng không ai tiện nói gì.

Quý Hòa trong lòng cười lạnh, tuyệt không cảm động, hôm nay hắn nhất định phải chặt đứt quan hệ, đồ của Quý gia cũng không lấy, hắn cũng không thèm

Quý Hòa nhìn Phùng thị một cái, nghĩ Quý Đại Tài có thể cản được người khác, sao cản được mụ ta? Quả nhiên, Phùng thị mở miệng phản đối: “Ông cho nó làm gì? Người ta muốn chặt đứt Chặt đứt chặt đứt, chính là chặt đứt quan hệ, nó không muốn thân tình, ai mượn ông quan tâm nó? Để nó chạy lấy người thôi, chúng ta không cho nhà không cho gia sản, cùng lắm thì không cần nó đưa tiền nuối dưỡng mấy năm nay là được.”

Nghe thấy lời này mọi người đều cảm thấy Phùng thị thật đúng là không có tí tình mẹ con nào với Quý Hòa, bắt con trai tay trắng ra ở riêng còn muốn nó trả tiền nuôi dưỡng, Quý Hòa còn có bệnh cơ mà, cứ nhìn cả nhà muốn đuổi Quý Hòa ra ở riêng là biết bệnh không nhẹ, tay trắng ở riêng nói không chừng chả biết chết lúc nào, mụ lại còn muốn đòi tiền, thật sự là quá nhẫn tâm.

Quý Đại Tài nghe có người nói như vậy, mặt già đỏ bừng, trừng Phùng thị một cái, nghĩ mụ già này thật là biết gây chuyện.

Quý Hòa nói với trưởng thôn: “Trưởng thôn, cha mẹ cháu cũng đã đồng ý, bác liền viết công văn đi, về sau cháu với Quý gia không còn quan hệ, về sau cho dù cháu sống hay chết, giàu hay nghèo cũng không có liên quan tới Quý gia. Cháu muốn vô can với Quý gia, về sao xui xẻo cũng không liên lụy đến họ, như vậy dù cháu chết hay sống cũng ưỡn thẳng được thắt lưng”

Quý Tiểu Thi che miệng vui vẻ nói: “Hì hì, chú ba chú còn muốn giàu sao? Bằng chú mà cũng giàu được? Chú mà giàu được thì nhà ta đã sớm giàu rồi? Chú cái đồ sao chổi, cái đồ đoản mệnh”

Kim Thúy Nương kéo Quý Tiểu Thi lại, nghĩ sao con gái mình lại không giống mình? Thật là đau đầu. Cô nhìn Quý Hòa mang theo chút xin lỗi nói: “Chú ba, chú đừng nóng giận, về sau chú mà thật phát đạt tất nhiên là chuyện tốt.”

Quý Tiểu Hương đứng một bên nhìn Quý Tiểu Thi nói: “Đúng đấy, chú ba nếu có phát đạt thì là chuyện tốt, đến lúc đó chị hai khẳng định sẽ đi dính tí thơm lây, rồi lời hôm nay cũng thành gió bay thôi.”

Chu Quế Hoa mặt cứng đờ, vừa rồi cô còn cười thầm Quý Tiểu Thi vụng về, nói lung tung trước mặt nhiều người như vậy, giờ thì báo ứng tới nhanh quá, con gái mình cũng ngốc nghếch, hai chị em đấu mồm lúc nào mà chả được, lại mất mặt trước nhiều người như vậy, vội kéo con gái mình về.

Quý Hòa trong lòng cân nhắc một khắc liền quyết định.

Lâm Vĩnh Tân nghĩ chuyện hôm nay coi như đã hết đường cứu chữa, Quý gia không muốn giữ lại Quý Hòa, Quý Hòa đã nản lòng với cái nhà này, mình cũng chỉ là người ngoài, quản không được. Bọn họ muốn ở riêng thì ở riêng thôi. Ông ta hỏi là hôm nay chia luôn hay là chờ ngày mai, Phùng thị kêu liền hôm nay, mụ còn sợ ngày mai Quý Hòa lại chết cũng không chịu đi, Quý Hòa cũng đồng ý hôm nay, hắn so với Phùng thị càng sợ chậm trễ gây chuyện.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.10.2017, 16:54
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 18:32
Bài viết: 5414
Được thanks: 812 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Mang theo linh tuyền xuyên thành nông dân - Xuân Chí Thì Hoà - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



10: Tiền sinh dưỡng



Miêu: beta-ed

Ở riêng phải chia gia sản, không có tranh chấp thì chia rất nhanh, chỉ có vì tranh gia sản mới có thể gây sự mất thời gian, mà Quý Hòa cái gì cũng không muốn, ngay cả bước chia gia sản cũng bỏ đi, chỉ cần viết giấy tờ là được.

Bởi vì không phải đơn thuần ở riêng, mà là cắt đứt quan hệ, cho dù có không ít người đứng bên nhìn thì trưởng thôn vẫn cho người đi mời hai vị cao tuổi đức cao vọng trọng trong thôn, mặt khác còn mời anh trai của Quý Đại Tài, Quý Đại Phát. Đến lúc đó mời bọn họ cùng ký tên hoặc điểm chỉ lên giấy tờ, làm người làm chứng.

Quý Đại Phát tới trước, chỉ mình ông đến, sắc mặt không quá tốt, ánh mắt nhìn Quý Đại Tài cùng Phùng thị căn bản không giống như nhìn thấy em trai em dâu, còn hơi có vẻ oán hận, nhưng nhìn đến Quý Hòa vẻ ốm yếu ngồi một bên, lại có chút ấm áp.

Quý Hòa cố gắng tìm kiếm ký ức, rốt cục biết bác cả tuy rằng không viết giấy tờ chặt đứt với Quý gia, nhưng hai nhà cũng không qua lại với nhau nữa, là do ân oán trước kia, còn là ân oán hai đời người, cũng là một bồn máu chó lớn. <!-- 300x250 3 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); “Chú hai, chú thật muốn chặt đứt với Tiểu Hoà?” Đây là câu đầu tiên Quý Đại Phát vào cửa đã nói, câu nói thứ hai là “Chú làm thế thì ăn nói ra sao với mẹ dưới suối vàng? Mẹ thương Tiểu Hoà nhất. Bà mà biết chú đuổi nó ra ở riêng lại còn chặt đứt quan hệ ngay lúc nó ốm đau nhất, bà sao nhắm mắt cho được?”

Quý Đại Tài nghe xong da mặt đỏ lên, lão cúi đầu nhỏ giọng nói: “Không phải em muốn chặt đứt mà là nó muốn, thằng nhỏ này rất không hiểu chuyện…”

“Thối lắm Nó có hiểu chuyện hay không tôi còn không biết hay sao? Nó ở nhà chịu thiệt nhiều như vậy cũng không nói gì, sao giờ bệnh thành như vậy lại muốn gây chuyện chặt đứt quan hệ? Lại còn tay trắng ở riêng Còn không phải các người bức nó” Quý Đại Phát mắng Quý Đại Tài xa xả, ánh mắt chuyển qua Phùng thị, lạnh lùng nói: “Lại là mụ già này gây chuyện, mụ gây chuyện nhà họ Quý chúng tôi còn chưa đủ sao? Khiến anh em tôi bất hoà, bây giờ còn muốn ồn ào khiến cha con nó đoạn tuyệt quan hệ, mụ cũng một bó tuổi rồi, tích đức chút đi”

Phùng thị tức đến giơ chân, réo lên: “Đây là chuyện nhà tôi, không mượn ông xen vào, thật cho là anh cả thì như cha đấy à. Lúc tôi gả vào nhà, bố chồng còn chưa có chết đâu, ông còn chưa đảm nổi chức cha này Bác cả trách mắng em dâu, quản chuyện nhà em trai, ông cũng nhàn quá thể? Muốn ở lại thì ở, không thích thì biến” <!-- 300x250 4 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Quý Đại Tài tức đến muốn tát cho Phùng thị một cái, nhưng tay cũng không hạ xuống được, quát lớn: “Bà câm miệng cho tôi Còn ngại chưa đủ mất mặt à”

Phùng thị hoảng sợ, thấy Quý Đại Tài giơ tay không hạ, mụ thuận thế ngồi bệt xuống đất khóc ầm lên, nói bác cả xúi em trai đánh vợ nhẫn tâm linh ***. Chu Quế Hoa cùng Kim Thúy Nương vội vàng đi qua khuyên nhủ, mấy đứa Quý Tiểu Hương cũng khuyên nhủ, Quý Tiểu Ngọc thì lau nước mắt, không biết còn tưởng nó chịu oan ức nhiều lắm.

Quý Đại Phát tức đến nổi gân xanh, thật muốn phủi tay chạy lấy người, chỉ là liếc nhìn thấy Quý Hòa, vẫn không đi.

Lúc này hai người cao tuổi tôn kính trong thôn cũng tới, một người cũng họ Quý, cũng có họ hàng thân thích với Quý gia, nhưng quan hệ hơi xa, hai anh em Quý Đại Phát cũng có thể gọi một tiếng chú Quý. Người trong thôn cũng gọi một tiếng ông hai Quý. Một người khác là cụ Điền, Điền gia ở thôn Thanh Sơn là gia tộc lớn, mà cụ Điền là tộc trưởng, đức cao vọng trọng, làm người rất công bằng, cho nên không chỉ riêng người họ Điền tôn kính cụ, người họ khác có việc cũng sẽ mời cụ làm nhân chứng.

Phùng thị lúc này cũng không tiện tiếp tục khóc nháo trên đất nữa, nhờ con dâu đỡ đứng lên, miệng than thở nhất định phải chặt đứt với Quý Hòa, nói cái gì mà Quý Đại Phát bênh Quý Hòa, về sau nhà mình càng không được an bình, thậm chí còn nói Quý Đại Phát hận bọn họ, muốn mượn Quý Hòa khiến bọn họ nhà nát cửa tan. Nếu không phải Quý Đại Tài trừng mụ khiến mụ câm miệng, mụ còn muốn nói nữa.

Quý Hòa cúi đầu nói cảm ơn với Quý Đại Phát: “Bác cả, cháu biết bác muốn tốt cho cháu, nhưng lần này cha mẹ cháu thật sự không chứa chấp cháu nữa, cháu cũng rất đau đớn, cho dù chết cháu cũng muốn chết cho an lòng. Mấy năm nay cháu làm sao chổi cũng đủ rồi, thật sự không muốn làm nữa. Chặt đứt quan hệ, coi như chút lòng hiếu thảo cuối cùng của cháu với cha mẹ.”

Quý Đại Phát nhìn Quý Hòa, thở dài, ông biết Quý Hòa ở trong cái nhà này sống không tốt, nhưng ít nhất có thể chữa bệnh mà, nếu đi khỏi thì không còn đường lui. Nhưng nhìn tình huống này nó không đi cũng phải đi, Quý gia đã không muốn chứa chấp nó nữa, nhưng ông thấy nó rời đi cũng tốt, ít nhất cũng có chút sản nghiệp.

“Cháu thật muốn chặt đứt quan hệ? Ở riêng không được sao?”

“Ở riêng vẫn là người thân, cháu không muốn làm cho cha mẹ thêm xúi quẩy. Cháu không muốn cuộc sống sau này lại làm sao chổi nữa.” Quý Hòa nghĩ thầm rằng Quý Đại Phát đúng thật có vài phần tốt bụng với Quý Hòa, chỉ là hắn hiện tại thật không cần sự tốt bụng này, hắn hận không thể phân rõ giới hạn với Quý gia.

Quý Đại Phát cũng không khuyên nữa, ông nhìn ra Quý Hòa đã quyết tâm muốn chặt đứt quan hệ, xem ra đứa nhỏ này mấy năm nay đã chịu rất nhiều oan ức, lần này rốt cục chịu không nổi nữa. Nếu cháu mình đã kiên trì như thế, ông cũng không nói gì thêm, đến lúc đó giúp được nó cái gì thì giúp, cũng không thể để nó lưu lạc đầu đường được. Nghĩ lại tình huống nhà mình, tâm tình ông càng trầm trọng.

Quý gia đã có giấy và bút mực, lại nói tiếp Quý Hiếu Quý Thuận đều biết chữ, nhưng Quý Hiếu biết ít chữ, mấy năm nay càng không thích viết, đã sớm hoang phế, Quý Thuận thì thông minh, nhưng lại thích đọc sách giải trí, làm văn thì không được, hơn nữa giữa đường lại có chuyện khiến gã đứt gánh khoa cử. Nhưng viết chữ thì vẫn được, giấy tờ chặt đứt quan hệ do gã viết.

Quý Đại Tài không biết nói gì, để Quý Thuận nói những điều mình muốn nói một lần, Quý Thuận há mồm nói, nghe thì rất công chính nhưng lại đổ hết trách nhiệm lên đầu Quý Hòa.

Còn chưa đợi Quý Hòa nói gì, Quý Đại Phát đã mở miệng, sửa lại hết những lời bất lợi với Quý Hòa kia, kêu Quý Thuận viết cho rõ ràng là vì Quý Hòa bát tự không hợp với cả nhà họ Quý, mà Quý Hòa không muốn liên lụy với cha mẹ nên mới chặt đứt quan hệ. Cứ như vậy sẽ không có ảnh hưởng tới Quý Hòa, lại không ảnh hưởng tới thanh danh của Quý gia, chỉ cần không ảnh hưởng tới người nhà sau này của hắn và người trong thôn, ai quản Quý Hòa có hợp bát tự với người trong nhà hay không?

Quý Hòa thật sự hơi cảm tạ Quý Đại Phát, vị bác cả này còn thật sự suy nghĩ cho mình.

Phùng thị vừa định phản đối, Lâm Vĩnh Tân liền nói: “Viết như vậy đi, cứ như vậy đều không hại gì cho thanh danh của hai bên, sẽ chỉ khiến người ta cảm thấy trời cao không muốn cho các người làm người một nhà, như vậy là tốt rồi, cứ viết vậy đi.”

Ông hai Quý cùng cụ Điền cũng gật đầu kêu phải.

Phùng thị không có biện pháp phản đối, mụ mà phản đối thì lại đắc tội quá nhiều người, nhưng mụ rất tức, tuy rằng chính mụ cũng hay bất chấp mặt mũi nhưng mụ đâu thấy mất mặt gì, hôm nay lại thấy bẽ mặt quá, mà hết thảy những điều này đều do thằng trời đánh Quý Hòa mụ ghét nhất tạo thành, mụ nghĩ cái thằng xui xẻo này, trước khi đi còn phải làm cho mụ thấy ngột ngạt, mụ cũng sẽ không cho nó sống khá giả.

“Chặt đứt quan hệ, Quý Hòa về sau không cần dưỡng lão chúng ta, chỉ là mấy năm nay chúng ta nuôi nó lớn lên, nó phải trả lại, nếu không ơn dưỡng dục này vẫn chưa chặt đứt, vẫn có liên lụy, tôi cũng không muốn liên lụy gì tới nó hết. Quý Hòa, mày phải trả hết số tiền mấy năm nay mày ăn mặc chi tiêu Lúc tao sinh mày bị mất nửa cái mạng, chịu nhiều tội như vậy, không lấy nhiều, năm lượng bạc, nuôi mày mười sáu năm, cũng không lấy nhiều, mười năm lượng thôi. Tổng cộng hai mươi lượng.”

Phùng thị nghĩ thầm ngộ nhỡ Quý Hòa không chết, cho dù có chặt đứt quan hệ, Quý Hòa cũng phải đưa bạc cho mình chi tiêu

Mọi người nghe lời Phùng thị nói mà sợ ngây người, người trong thôn cũng biết Phùng thị chán ghét Quý Hòa, cứ nhìn lần này mụ đuổi Quý Hòa ra ở riêng ngay lúc bệnh hoạn đã nhìn ra được mụ rất ghét hắn, nhưng chặt đứt quan hệ còn bắt nó tay trắng ở riêng lại đòi tiền sinh dưỡng, cũng quá tuyệt tình rồi Mụ vừa nói như thế, tất cả mọi người lại thấy đồng tình với Quý Hòa, mà ngay cả những người tin lời Phùng thị nói lúc trước, tưởng Quý Hòa đẩy ngã mẹ mình lại bắt đầu hoài nghi Quý Hòa có phải bị oan hay không.

Lâm Vĩnh Tân nhíu mày nói: “Không phải mới vừa nói không cần tiền sinh dưỡng của Quý Hòa sao? Sao mới chớp mắt đã sửa miệng rồi?”

Quý Đại Tài cảm thấy mặt mũi mất hết, vừa rồi mụ già nhắc tới tiền dưỡng lão đã đủ dọa người, giờ lại sửa miệng muốn thêm, càng dọa người Lão tức giận nói với Phùng thị: “Bà về phòng đi Tiền này không lấy được”

Phùng thị cũng nổi nóng, cũng không sợ Quý Đại Tài, ngạnh cổ nói: “Sao lại không lấy được? Quý Hòa không phải nói không muốn kéo xúi quẩy cho chúng ta hay sao? Nó nói chặt đứt là chặt xúi quẩy, thế thì phải trả lại khoản nợ sinh dưỡng thì mới coi là chặt đứt, ông lại còn ngăn nó tẫn hiếu à? Thằng ba, mày nói, tiền này mày có đưa hay không?”

Quý Hòa tuy rằng càng thêm chán ghét Phùng thị, nhưng trong lòng cũng thấy hơi vui, trước đó Quý Tiểu Thi nói móc mình, lời Quý Tiểu Hương liền nhắc nhở hắn, điều này thật đúng là một tai hoạ ngầm, vốn định từ từ sẽ dẫn lời, không nghĩ tới Phùng thị lại tự mình nói ra. Giờ thì người khác sẽ cảm thấy mụ rất tuyệt tình, về sau mình mà lạnh nhạt với Quý gia, người khác cũng sẽ không nói mình cạn nghĩa, dù sao Quý gia tuyệt tình đã khiến hắn chết tâm

Quý Hòa cố gắng điều chỉnh biểu tình trên mặt, đầu tiên là bi thương muốn chết, sau đó biểu tình thương tâm biến mất, biến thành chết lặng lạnh nhạt, trầm giọng nói: “Đưa”

Mọi người nhìn mặt Quý Hòa, nghe giọng của hắn, nghĩ thầm: thôi rồi, đứa nhỏ này thật sự đã chết tâm với cha mẹ nó. Trong lòng bọn họ cũng không rõ cảm xúc gì, nghĩ nếu là mình khẳng định đã sớm hận muốn điên, cứ nghĩ như vậy lại càng không có hảo cảm với Quý gia.

Quý Đại Tài trong lòng tức giận, Quý Hòa còn đang bệnh mà, lại tay trắng ở riêng, đào đâu ra hai mươi lượng bạc, đây không phải là muốn giết chết nó sao? Lão vốn định nói không cần số tiền này, nhưng nhìn bộ dạng Quý Hòa, lại không mở được miệng, cuối cùng lại muốn chặt sạch sẽ cũng tốt, số tiền này vẫn áp chế được Quý Hòa

“Hai mươi lượng nhiều quá, Quý Hòa mấy năm nay ăn cái gì mặc cái gì chỉ cần có mắt là nhìn ra được, căn bản không tiêu hết bao nhiêu. Mấy năm nay nó làm việc còn hơn cả trâu trong nhà, coi như nó làm công trả đi, ăn mặc chi tiêu trừ đi còn dư lại không ít, tiền đó còn chưa đủ để trừ tiền nó ăn mặc lúc còn bé sao? Mà ngay cả mụ sinh nó khó khăn lấy năm lượng bạc cũng đủ”

Quý Đại Phát vừa nói lời này, người bên ngoài đều gật đầu, Quý Hòa tuy rằng thanh danh không quá tốt, nhưng đúng là có khả năng.

Quý Hòa nhìn Quý Đại Phát, trong lòng vốn đã không ghét Quý Đại Phát, bởi vì lúc vừa rồi ông giúp mình nói chuyện nên rất cảm tạ ông, hiện tại càng thấy người này rất tốt, ngay cả tiền cũng mặc cả cho mình, mình nhất định phải trả giá nhưng nhờ ông nên đỡ rất nhiều chuyện Quý Hòa quyết định về sau nhất định phải cám ơn người bác cả này.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.10.2017, 16:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 18:32
Bài viết: 5414
Được thanks: 812 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Mang theo linh tuyền xuyên thành nông dân - Xuân Chí Thì Hoà - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



11: Bác cả
  

Miêu: beta-ed

“Đó là ông nói, tôi nói không đủ Nó chính là một đứa thùng cơm, ăn nhiều mà không thấy béo, người khác còn tưởng chúng tôi không cho nó ăn cơm, thực ra nó ăn nghèo cả nhà”

Phùng thị ăn không nói có, mụ hận chết Quý Đại Phát, Quý Hòa đã đáp ứng đưa hai mươi lượng bạc rồi, chỉ cần nó còn sống là nhất định có thể đến tay, lại để cho Quý Đại Phát quấy rối, thật là quá đáng giận.

Quý Hiếu lập tức đứng một bên lên tiếng ủng hộ mẹ mình, gã cũng nhớ thương hai mươi lượng bạc kia, tuy rằng cảm thấy Quý Hòa bị cái bệnh này nói không chừng ngày nào đó sẽ chết, nhưng chỉ cần nó không chết thì hai mươi lượng này sẽ có ngày tới tay.

Ngoại trừ Quý Đại Tài, những người còn lại ở Quý gia cũng luyến tiếc này hai mươi lượng bạc này, Quý Tiểu Thi lập tức đổ trận đại chiến cướp bánh mấy hôm trước lên đầu Quý Hòa. Quý Tiểu Hương không nói chuyện, Quý Tiểu Ngọc dùng giọng nói nhỏ nhẹ biểu đạt sự ghen tỵ đối với Quý Hòa ăn thế nào cũng không mập, coi như để chứng thực lời Quý Tiểu Thi. Mấy người Quý Thuận cũng không nói chuyện, mặc kệ bọn nó nói bậy. <!-- 300x250 3 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Quý Hòa thầm cười lạnh, nhìn ba đứa cháu gái nói: “Ba đứa, có dám thề là đứa nào nói dối sẽ vừa đen vừa xấu hay không? Chú đây dám thề, mấy đứa dám không”

Bọn Quý Tiểu Ngọc đương nhiên không dám, bọn nó tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã yêu đẹp như mạng, ngay cả đứa thích ăn nhất là Quý Tiểu Hương cũng yêu đẹp, không dám thề thốt gì.

Mọi người còn có thể không rõ là có chuyện gì hay sao? Ba đứa cháu gái nhà họ Quý nói dối, tất nhiên Phùng thị cũng là nói dối Tuy đã sớm đoán được Phùng thị là một người như thế, nhưng ba đứa cháu gái nhà Quý gia mà cũng nói láo, mọi người cảm thấy hình tượng ba cô bé nghe lời đáng yêu đã có vết rách, nghĩ chẳng lẽ mấy lời nói trước đó của Quý Hòa là thật? Từ trước tới nay hắn đều chịu tiếng xấu thay cho người khác? Có đôi khi chỉ cần có sự nghi ngờ thì chuyện này chuyện khác cũng đều thấy nghi ngờ, huống chi Quý Hòa đều nói sự thật.

Kim Thúy Nương vừa thấy tình huống không ổn, lập tức bước lên trước một bước nói: “Trẻ con nhà nào dám thề cái gì mà thốt, đừng dọa bọn nó. Chú ba, vẫn là nói chuyện chính đi.” <!-- 300x250 4 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Chu Quế Hoa cũng kéo hai đứa con gái ra sau người, nói: “Đúng vậy, nói chuyện chính, nói chuyện chính.”

Phùng thị cảm thấy hôm nay mọi chuyện đều không xuôi, mụ cũng muốn chấm dứt cho nhanh, Quý Đại Phát nhìn mà thấy phiền, hai mươi lượng bạc thì không đời nào trả, chỉ có thể thở phì phì mà nói: “Mười hai lượng”

“Ba lượng” Quý Đại Phát bình tĩnh mà nói, nhìn Quý Đại Tài.

“Ba lượng bạc thì ba lượng bạc, mụ già, mụ đừng làm ầm lên nữa” Quý Đại Tài bị Quý Đại Phát nhìn chăm chú mà xấu hổ vô cùng, lão có thẹn với anh cả, hơn nữa anh cả nhắc tới mẹ mình, không thể để Phùng thị gây chuyện thêm nữa.

Phùng thị hơi không cam lòng, nhưng nhìn thấy Quý Đại Tài mắt đỏ lên cứ như muốn ăn tươi nuốt sống mụ thì đành phải thỏa hiệp, gật đầu nói: “Ba lượng thì ba lượng.”

Quý Đại Phát lập tức kêu Quý Thuận viết lên giấy là Quý Hòa sẽ đưa cho vợ chồng Quý Đại Tài ba lượng bạc coi như tiền sinh dưỡng, còn nói rõ là Quý Hòa mấy năm nay làm việc vất vả đã trả đủ tiền sinh dưỡng, cho nên mới đưa ba lượng bạc. Có thể nói là rất cẩn thận, Quý Hòa trong lòng lần thứ hai cảm tạ Quý Đại Phát. Mà Quý Thuận lại không tình nguyện mà viết lên giấy những lời này của Quý Đại Phát. Gã viết xong lại đọc một lần, không có dị nghị rồi mới chép thêm một bản, cuối cùng là Quý Đại Tài Phùng thị Quý Hòa còn có bốn nhân chứng đều ký tên điểm chỉ, trưởng thôn còn ghi lại vào sổ việc thôn. Một phần giấy đưa cho Quý Hòa, một phần đưa cho vợ chồng Quý Đại Tài.

Quý Hòa nhìn giấy tờ chặt đứt quan hệ giấy trắng mực đen dấu tay đỏ này, trái tim cuối cùng cũng về lại chỗ cũ, cả người cảm thấy thoải mái hẳn lên.

Trưởng thôn thấy việc đã xong xuôi liền đi trước, nhìn Quý Đại Phát một cái, vẫn nói với Quý Hòa là có việc gì thì đi tìm ông.

Trưởng thôn cũng giải tán những người đứng ngoài, Quý gia rốt cục cũng yên tĩnh.

Phùng thị tức giận mà nói: “Mày còn ở lại nơi này làm gì? Còn muốn đi thu dọn đồ đạc đấy hử? Nói cho mày biết, mày là tay trắng ở riêng, tao đã tốt bụng cho mày bộ quần áo trên người, những thứ khác thì đừng nghĩ, tao còn giữ lại mà nhóm lửa Đúng, mau đưa ba lượng bạc tới, đừng nghĩ là không đưa mà được.”

Quý Đại Tài nhíu mày nói: “Mụ giục cái gì mà giục? Nó còn có bệnh.”

“Không chết được, tai họa sống lâu mà Mày cút cho nhanh đi, mày cút rồi nhà tao cũng hết xúi quẩy.” Phùng thị xua tay đuổi Quý Hòa.

Quý Hòa cũng không muốn đối mặt thêm với những người này nữa, hắn chào Quý Đại Phát, sau đó liền đi ra ngoài.

Quý Đại Phát căn bản không muốn ở lại đây, nếu không phải vì Quý Hòa, ông sẽ không bước chân vào cái sân này, ngay cả cái cổng cũng không bước qua, hiện tại Quý Hòa đã đi, ông tự nhiên cũng không ở lại, cũng không để ý tới Quý Đại Tài giữ lại liền cùng đi với Quý Hòa.

Quý Đại Tài ủ rũ mà về, nói với Phùng thị, “Giờ thì bà thỏa mãn rồi chứ?”

Phùng thị sung sướng cả người, nói: “Đúng, cái thằng sao chổi này đi rồi, đáng tiếc chỉ bắt nó đưa cho ba lượng bạc. Ông già ông cũng nên vui lên, nó đi rồi ông không cần tiêu tiền chữa bệnh cho nó nữa, không cần quản nó ăn mặc, quan trọng nhất là nó đem hết những cái xúi quẩy kia đi, về sau nhà chúng ta sẽ sống thật tốt, chỉ bằng người nhà mình là có thể sống càng ngày càng tốt.”

Người bên cạnh thấy Quý Đại Tài còn mất bình tĩnh, cũng khuyên bảo, bọn họ hiện giờ cũng rất vui trong lòng, thằng của nợ xui xẻo Quý Hòa rốt cục cũng đi rồi, chẳng những không phải chia đồ cho nó mà nó còn phải trả mình ba lượng bạc, thật sự là niềm vui ngoài dự đoán, bọn họ đều cảm thấy sung sướng.

Quý Đại Tài bị con trai con dâu thêm mấy đứa cháu gái khuyên nhủ, tuy rằng trong lòng vẫn có chút không được tự nhiên, nhưng lại cảm thấy Phùng thị nói đúng, nghĩ vì người nhà này, Quý Hòa đi thì cũng đi rồi, cũng là Quý Hòa không hiểu chuyện, nếu không làm sao lại phải tay trắng ở riêng. Cùng lắm thì về sau nếu nó thật sự xảy ra chuyện không hay, lão sẽ đi nhặt xác cho nó.

Quý Hòa còn không biết Quý Đại Tài đều đã muốn nhặt xác cho mình, hắn hiện tại rất vui vẻ, trên mặt lại không thể biểu hiện ra ngoài, bởi vì Quý Đại Phát còn đang ở bên người.

Quý Đại Phát nhìn Quý Hòa nói: “Cháu dứt khoát nhỉ, mụ ấy muốn bạc thì cháu cho ngay? Còn lập tức đồng ý cho hai mươi lượng, cũng không nghĩ xem bao lâu cháu mới kiếm được hai mươi lượng.”

“Bác cả, tiền cứ cho, về sau cháu cũng sẽ không cảm thấy mình nợ bọn họ.”

Quý Hòa không thèm để ý số tiền này, dùng số tiền này để chặt đứt tai hoạ ngầm về sau, đáng Hơn nữa dù sao cũng là cha mẹ của nguyên chủ, cho dù hắn vì nguyên chủ đã chịu quá nhiều oan ức mà thay mặt y chặt đứt quan hệ, cũng không biết y có vui hay không, dù sao thì trong trí nhớ nguyên chủ không hề tìm được ý tưởng muốn chặt đứt với Quý gia, Quý Hòa trước kia thật sự rất yếu đuối lương thiện, chỉ nghĩ đối tốt với người trong nhà, người nhà bị y cảm động rồi sẽ đối tốt với y, thật sự là nghĩ đẹp quá. Hiện tại đưa chút tiền sinh dưỡng coi như làm hết phần hiếu thảo của nguyên chủ, tin tưởng y cũng sẽ không trách mình chặt đứt quan hệ.

Quý Đại Phát hỏi: “Cháu tính về sau thế nào? Cháu thật đúng là, tay trắng ở riêng, nóng đầu lên cái gì cũng đáp ứng hết, cũng không nghĩ xem đến lúc đó thì ở cái gì ăn cái gì? Còn đang bị bệnh cơ mà, cũng không sợ toi mạng nhỏ”

Tạm dừng một chút, Quý Đại Phát tiếp tục nói: “Nếu không qua nhà bác ở.”

Quý Hòa lập tức nói: “Bác cả, cháu cảm ơn, chỉ là không cần, cháu sợ bác gái không vui. Đừng làm bác thêm phiền.” Quý Hòa cũng biết giữa hai nhà Quý Đại Phát Quý Đại Tài từng có chuyện, mấy năm nay đều không qua lại, hôm nay Quý Đại Phát có thể tới nhà Quý Đại Tài chắc cũng do bà nội đã từng phó thác hắn cho bác cả, hắn cũng không muốn gây thêm phiền toái cho Quý Đại Phát. Hắn đã nghĩ ra nơi để đi rồi.

Quý Đại Phát cũng biết đem Quý Hòa về có thể sẽ mang theo cả phiền toái, nhưng trước khi mẹ mình qua đời đã dặn dò phải giúp đỡ Quý Hòa lúc khó khăn, mấy năm nay ông đều không quản, hiện tại Quý Hòa cùng đường, ông không thể lại không quản. Về phần người nhà mình, ông biết bọn họ chán ghét là bọn Quý Đại Tài, đối với Quý Hòa ngược lại có đôi khi còn nói dăm ba câu đáng thương, mình đem nó về hẳn cũng không làm sao.

“Không có việc gì, bác gái cháu hay mềm lòng, hơn nữa cháu cũng chặt đứt với người nhà rồi, bà ấy không hận cháu.”

“Bác cả, thật không cần, cháu đã có tính toán, cháu sẽ không tới nhà bác. Bác đừng lo cho cháu, ngày mai cháu nhất định sẽ tới thăm nhà bác”

Quý Hòa nói, tấm lòng Quý Đại Phát hắn biết rõ là được, nhưng hắn cũng không muốn gây thêm rắc rối cho ông, nếu không có linh tuyền thì có lẽ hắn còn dày mặt mà theo, chỉ là có linh tuyền thì hắn sẽ không đói chết, còn sẽ rất nhanh mà sống tốt hơn.

Quý Đại Phát hỏi: “Cháu có tính toán gì không? Cháu không có chỗ nào đặt chân thì bác làm sao an tâm?”

Quý Hòa trong lòng nghĩ bác cả này còn lo mình không có chỗ ở, so với một nhà Quý Đại Tài thật tốt hơn nhiều quá, hắn nói Quý Đại Phát: “Cháu định đi tìm trưởng thôn, nói với ông ấy cho cháu ở lại gian nhà trên núi Tây kia.”

Cái nhà kia vốn là của một nhà dân chạy nạn, sau đó thì người ta đi hết, phòng bỏ không, bởi vì cách xa thôn nên không có ai muốn ở, bình thường cũng chỉ có bọn nhóc mới muốn vào đấy đùa nghịch, vài năm nay căn phòng kia đã rách nát nhiều. Quý Hòa lại nhìn trúng nơi đó, bởi vì nơi đó cách thôn xa, lại tiện hắn vào núi, thật sự là rất thích hợp.

Quý Hòa kiên trì không tới nhà mình, Quý Đại Phát cũng không cưỡng cầu nữa, nói đi cùng Quý Hòa tới gặp trưởng thôn, nói với ông ta, cái phòng kia tuy vô chủ, nhưng trưởng thôn làm chủ để cho Quý Hòa ở chỗ đó thì người khác không lời ra tiếng vào được gì nữa.

Lâm Vĩnh Tân vừa nghe liền đồng ý, còn đưa cho Quý Hòa một cái bình ngói, bên trong có một túi hạt ngô giống và một ít tiền đồng dùng dây xâu lại.

“Trưởng thôn tôi đây cũng cũng chỉ có thể làm đến thế này.” Lâm Vĩnh Tân nghĩ Quý Hòa kiên trì muốn tay trắng ở riêng, ông ngăn cũng đã ngăn lại rồi, cũng không thể rước phiền toái về nhà mình, cho chút đồ ăn với tiền đã tận tình tận nghĩa. Lại nói còn có Quý Đại Phát, nhìn Quý Đại Phát là biết sẽ không bỏ mặc cháu trai mình không quản.

Quý Hòa cũng không chối từ, tiếp nhận rồi nói lời cảm tạ, sau đó cùng Quý Đại Phát rời đi.

Vợ của Lâm Vĩnh Tân, Trương Ngọc Nga hơi không vui mà nói: “Ruột già ông cũng tốt ghê nhỉ, có tiền cho người ta còn không bằng tự mua thêm vài bữa thịt mà ăn.”

Lâm Vĩnh Tân liếc nhìn bà cái nói: “Bỏ qua không tính tôi là thôn trưởng thì bà cũng đừng quên là cháu ngoại trai nhà bà đẩy nó xuống sông, cũng không biết cái bệnh động tí là ngất xỉu này có tốt hơn không, giúp đỡ người ta coi như tích đức.”

“Phi Thằng Tuấn nó là vì cứu người, làm sao mà phải xin lỗi Quý Hòa Quý Hòa bị thế là đáng Chả làm sao thì nói cái gì mà tích đức không tích đức ” Trương Ngọc Nga trừng Lâm Vĩnh Tân.

Lâm Vĩnh Tân nói: “Cứu người cũng không cần đẩy người ta vào sông. Lại nói tôi thật không tin Quý Hòa có cái gan đi đùa giỡn con gái nhà họ Trương đâu. Không chừng xảy ra chuyện gì.”

Trương Ngọc Nga không nói, nghĩ tất cả đều là cái đứa Trương Lệ Nương kia báo hại, chờ bà đi nói với em gái, kêu cháu trai cách nó xa một chút.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vu Kỳ về bài viết trên: xinmayco
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 147 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Lam Khả Nhi, mjschjckkut3, Sưu tầm, 반단소년단 và 45 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.