Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 147 bài ] 

Mang theo linh tuyền xuyên thành nông dân - Xuân Chí Thì Hoà

 
Có bài mới 28.10.2017, 12:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 18:32
Bài viết: 5414
Được thanks: 812 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Mang theo linh tuyền xuyên thành nông dân - Xuân Chí Thì Hoà - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



6: Thầy thuốc Hoa
  

Miêu: beta-ed

Quý Hòa gọi rất lớn tiếng, giọng nghe còn rất thê thảm, té trên mặt đất lăn mấy vòng, ôm đầu nhẹ buông tay, ngất đi, kỳ thật là hắn giả vờ.

Cả nhà Quý gia bị giật mình, sững sờ đứng nơi đó, Quý Đại Tài phản ứng lại đầu tiên, vọt tới bên người Quý Hòa ngồi xổm xuống chụp cánh tay của hắn, kêu lên: “Thằng Ba Thằng Ba mày tỉnh lại, mày bị làm sao đây con?

Quý Thuận than thở nói: “Mới vừa làm việc đã gục, thật vô dụng, không phải đàn ông mà, còn chẳng bằng sinh đứa con gái còn có thể gả ra ngoài kiếm phần sính lễ.”

“Mày câm miệng lại, hai đứa còn ngây ngốc cái gì, còn không mau cõng người về, thằng Thuận đi gọi thầy thuốc Hoa về nhà, thằng cả cõng thằng ba” Quý Đại Tài phân phó hai đứa con trai, lão ấn huyệt nhân trung nửa ngày vẫn không thấy Quý Hòa tỉnh, mày nhăn tít, thấy bọn họ không muốn đi, lại rống lên một tiếng, “Nhanh đi, còn định chờ cái lưng già của tao cõng nó sao?” <!-- 300x250 3 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Quý Hiếu chỉ có thể đi qua cõng Quý Hòa, Quý Thuận đi mời thầy thuốc, nhưng gã tuyệt không gấp, thẫm nghĩ mời thầy thuốc lại phải tiêu tiền, cũng đại biểu là số tiền đó gã không được tiêu, tự nhiên không muốn. Trong lòng hắn nghĩ Quý Hòa thật sự là rất xúi quẩy, một tên sao chổi, làm cả nhà sống không tốt, còn làm hỏng thanh danh gia đình, giờ thì chưa được mấy ngày đã mời hai lần thầy thuốc, sao mình lại có đứa em như thế chứ, còn không bằng nó chết quách đi.

Thầy thuốc Hoa tên là Hoa Hưng, không phải một thầy thuốc đứng đắn, chẳng qua trước kia làm học đồ của thầy thuốc trấn trên hai năm, sau thì cả nhà thầy thuốc kia dọn đi, hắn liền không học y với thầy thuốc khác nữa, ở lại thôn làm thầy thuốc nông dân, bệnh thương bình thường đều trị được, trị không khỏi thì người ta sẽ đưa lên trấn trên, mấy năm nay hắn may mắn không chữa chết ai, hoặc là nói cho dù có người chết thì cũng không tính lên đầu hắn được, cho nên cuộc sống cũng rất tốt.

Quý Hòa lần trước vừa thấy ông thầy thuốc này là biết ngay một kẻ gian xảo, y thuật cũng không cao minh, kêu hắn xem bệnh cho mình Quý Hòa căn bản không lo lắng sẽ lòi đuôi, còn bảo tìm thầy thuốc khác ấy hả, ha hả, Quý gia sao lại tiêu tiền đi tìm thầy thuốc xịn xem bệnh cho hắn chứ? Mời thầy thuốc Hoa đến cũng đủ khiến bọn họ xót ruột, thầy thuốc Hoa mà nói trị không hết, bọn họ khẳng định sẽ tin, cho là hắn sắp chết.

“Thằng Ba nhà các người đây là bệnh còn chưa hết đã phải đi làm việc nặng, nhìn bệnh nặng như vầy, còn phải uống thuốc tiếp. Nếu không uống sẽ để lại mầm bệnh” <!-- 300x250 4 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Thầy thuốc Hoa xem cho Quý Hòa, nói với người nhà họ Quý, trong lòng nghĩ xem có thể bán được mấy bao thuốc cho nhà này.

Phùng thị nhíu mày nói: “Nó còn chưa khoẻ sao? Rõ ràng hôm nay rất có *** thần, buổi sáng vui vẻ đi lên núi chặt củi, giữa trưa còn ăn không ít cơm, giờ còn chưa làm việc đã mệt? Còn phải uống thuốc, lần trước đã uống thuốc rồi, giờ bệnh càng nặng, còn uống nữa có khoẻ lại không? Lão Hoa à, cứ nói thẳng với tôi đi, nó phải uống bao nhiêu thuốc nữa thì mới khoẻ?”

Thầy thuốc Hoa trong lòng mắng mụ Phùng thị này rất không hiểu chuyện, lại dám nói với mình cái kiểu đấy, gã không nể mặt nói: “Người ta hay nói hồi quang phản chiếu, thằng Ba nhà bà buổi sáng tốt lành không phải là khỏi bệnh mà là hồi quang phản chiếu, vốn phải tiếp tục nghỉ ngơi, lại làm việc nặng, bệnh càng thêm bệnh, tự nhiên là bệnh quá nặng, lần này tăng lượng thuốc lên, tôi xem phải năm đợt thuốc, uống xong rồi tính tiếp.”

“Năm đợt thuốc? Thế thì tốn bao tiền?” Phùng thị vừa nghe phải uống năm đợt thuốc thì giọng cao vút, lần trước một đợt thuốc thầy thuốc Hoa lấy ba mươi văn tiền, uống ba đợt là chín mươi văn, lần này còn muốn những năm đợt, chẳng lẽ phải một trăm năm mươi văn? Còn phải thêm năm văn tiền phí chẩn bệnh nữa

Thầy thuốc Hoa mắt cũng không thèm chớp mà nói: “Lần này đổ bệnh, tôi phải cho nó thêm hai vị thuốc, một đợt tính bốn mươi văn tiền, năm đợt là hai trăm văn.”

“Hai trăm văn” Phùng thị vừa nghe tròng mắt trợn trừng, “Thế tổng cộng chẳng phải ba trăm năm mươi văn tiền? Hơn nữa phí chẩn bệnh thêm vào là ba trăm sáu mươi văn, không phải cũng gần nửa xâu tiền rồi sao Không phải chỉ là rơi vào nước phát sốt thôi sao? Lại phải tiêu nhiều tiền như vậy”

Thầy thuốc Hoa xụ mặt, nói: “Các người nếu không sợ nó chết thì nấu cho nó một nồi nước gừng cho uống cũng được, đừng chê tôi nói chuyện khó nghe, đến lúc đó đừng bảo ba trăm văn tiền, nhà thiếu đi một lao động, còn phải thêm một bộ quan tài, nhưng mà quan tài mỏng nhất cũng phải một lượng bạc.”

Thầy thuốc Hoa nói chuyện không dễ nghe, Phùng thị tức giận còn muốn mở mồm, bị Quý Đại Tài kéo một cái, lão nói với thầy thuốc Hoa: “Chú Hoa à, đừng để ý mụ ta, cứ việc bốc thuốc đi.”

Thầy thuốc Hoa vừa nghe thấy đồng ý bỏ tiền mới lộ nụ cười, nói nhà mình có thuốc, bảo người đi cùng hắn về nhà lấy.

Quý Đại Tài kêu Phùng thị đi lấy tiền, Phùng thị không vui lòng, vẫn là Quý Đại Tài đẩy mụ một cái mụ mới hung hăng mà hừ một tiếng nổi giận đùng đùng đi lấy tiền.

Những người khác trong Quý gia không vào phòng nhỏ của Quý Hòa, nhưng đều đứng ở vửa, nghe nói phải tốn một đống tiền trong lòng không vui nổi.

Đợi mọi người ra khỏi phòng, Quý Hòa mới mở mắt ra, khóe miệng lộ ra một nụ cười mỉm, nghĩ mình mới giả bộ một lần đã khiến bọn họ tiêu mất gần bốn trăm văn bọn họ liền khó chịu như vậy, chờ hắn giả thêm mấy lần nữa, cũng không tin bọn họ còn có thể chịu được, đến lúc đó bọn họ không cho mình ra ở riêng thì mình đề cập cũng không ai ngăn cản, tới lúc đó dù là bọn họ kêu hắn ra ở riêng hay hắn đòi ra ở riêng, Quý gia đều sẽ bị gắn cái mác cho con trai bệnh nặng ra ở riêng, lúc đó mục đích của hắn mới coi là đạt được.

“Uống thuốc.” Chu Quế Hoa mang thuốc để lên bàn, thấy Quý Hòa hơi hơi mở to mắt, cô ta dài mặt nhìn hắn.

Quý Hòa nói: “Chị dâu, chị cứ để thuốc đó, lát nữa em uống.”

Chu Quế Hoa không thèm nói gì, xoay người bước đi, hiện tại trong lòng cô ta oán giận, cảm thấy Quý Hòa sinh bệnh rất phá của, cô ta có thể nấu thuốc cho hắn đã là không tồi, kêu cô ta ôn tồn là không có khả năng.

Quý Hòa lại nằm trong chốc lát, đứng dậy đổ bát thuốc kia xuống dưới gầm giường, để bát lại trên bàn.

Buổi tối là Quý Tiểu Ngọc đưa thuốc vào, Quý Tiểu Ngọc để thuốc lên bàn, nhìn Quý Hòa nói: “Chú ba đáng ghét, sao chú suốt ngày bệnh thế? Chú mà bệnh cả đời thì về sau cháu mất đi thật nhiều quần áo mới, cháu ghét chú lắm, cái nhà này không có chú là được rồi Nếu không phải sợ chú chết càng tốn tiền thì thật không muốn cho chú uống thuốc tí nào.”

Quý Hòa bày ra vẻ đau lòng nhìn nó, trong lòng nghĩ con nhóc này lớn lên trông xinh xắn đơn thuần thế kia, nhìn cứ như ngay cả con kiến cũng không nỡ giết hại mà lại có cái mồm nói những lời tổn thương người khác đến thế, thật sự là không thể trông mặt mà bắt hình dong, Quý gia này ngoại trừ Quý Hòa, không một ai tốt lành.

Quý Tiểu Ngọc mím môi: “Nhìn cái gì? Còn nhìn tôi móc mắt chú ra”

Quý Tiểu Ngọc đi rồi, Quý Hòa tự nhiên là đổ thuốc đi.

Quý Hòa lại nằm năm ngày trên giường, năm ngày này ngày nào cũng nghe người trong nhà quở trách hắn, trong tiếng oán giận uống hết thuốc, đúng ra là đổ hết, hắn lại làm như không có việc gì là đã khỏi bệnh. Vô cùng chịu khó muốn làm việc, nhưng Quý Đại Tài lại kêu hắn nghỉ ngơi, cũng không phải đau lòng thương tiếc chi mà là sợ hắn bệnh chưa khỏi lại tái phát, đến lúc đó lại phải tiêu tiền. Lão vừa nói thế, những người khác cũng không nói được gì. Phùng thị trong lòng hận không thể bắt Quý Hòa làm hết mọi chuyện trong nhà để bù lại số tiền đã tiêu, cũng chỉ dám để cho hắn làm chút chuyện không mệt nhọc, chuyện đi chặt củi trong rừng thì không dám sai.

Cứ như vậy lại qua bốn năm ngày, Quý Hòa vẫn như cũ rất có *** thần, chậm rãi hắn càng ôm đồm nhiều việc trong nhà, mọi người cũng thấy lần này hắn nhất định là đã khỏi hẳn, lại bắt đầu sai hắn làm việc nặng, bắt đầu từ đốn củi.

Quý Hòa mặt ngoài bình tĩnh trong lòng sung sướng mà đi, mấy ngày này hắn dù có là người bệnh cũng không được ăn uống tử tế, mấy người phụ nữ nhà họ Quý gia tay nghề bếp núc giống nhau, đều là mấy món để lấp no bụng, Quý Hòa ăn tẻ nhạt vô vị, vì để diễn trò, phải bảo trì hình tượng xanh xao vàng vọt của mình, hắn cũng không uống thêm linh tuyền, làm người hiện đại lúc nào cũng tìm kiếm mỹ thực như hắn thật sự thấy thèm, mỗi ngày chỉ nghĩ muốn ăn cá nướng lần nữa.

Thêm một lần nữa ăn được cá nướng, Quý Hòa cảm thấy mỹ mãn, lại vòng vo xung quanh, sau đó mới chịu trách nhiệm vác củi về trong thôn, khi gặp được người ngoài thì cố ý còng lưng, đi lại vô cùng gian nan, lắc lư đi mười bước lau mồ hôi một lần.

Quý Hòa rơi vào sông sinh bệnh, sau lại ngã xuống ruộng phát bệnh, người trong thôn cũng biết, nhìn bộ dáng này của hắn đã nghĩ nhất định là bệnh còn chưa khỏi hết, cho dù không có cảm tình gì với Quý Hòa cũng hiểu được người Quý gia thật sự không coi Quý Hòa ra gì.

Quý Hòa cứ đi thế ba ngày, sau đó lại giở trò cũ, té xỉu lần hai, lần này là đi đốn củi rồi ngất ngay chỗ đông người nhất trong thôn, doạ mọi người đều giật mình, vội vàng đi nói cho người nhà họ Quý.

Quý gia ai cũng giận điên lên, thế mà lại không thể không mời thầy thuốc, nhưng cũng không quá tin tưởng thuốc mà thầy thuốc Hoa bốc, cảm thấy hắn bốc hai đợt thuốc Quý Hòa đều không khoẻ, bắt đầu hoài nghi hắn liệu có phải lừa bọn họ để thu thêm vài lần tiền. Phùng thị bóng gió chuyện này, thầy thuốc Hoa sắc mặt liền không dễ nhìn, nói thẳng nhà bọn họ không để cho Quý Hòa nghỉ ngơi tử tế mới càng làm người bệnh thêm mệt, chả liên quan gì tới thuốc của hắn.

Thầy thuốc Hoa gân cổ lên nói: “Có thích chữa nữa hay không, tôi đã bốc thuốc, Quý Hòa cũng khoẻ rồi, người trong thôn đều thấy được, nó hai lần té xỉu đều là do làm việc nặng, còn là mới bệnh vài ngày trước. Tôi cũng đã sớm bảo phải để cho nó nghỉ ngơi, nghỉ cho khoẻ, nếu không lại bệnh nữa, các người không nghe tôi, làm người bệnh mệt thêm còn nghi ngờ tôi? Thật sự là buồn cười”

Quý Đại Tài không muốn đắc tội thầy thuốc Hoa, đây là người cùng thôn, lại là thấy thuốc duy nhất trong thôn, về sau còn phải nhờ vào gã, hơn nữa lão cũng hiểu chuyện này không liên quan gì đến thầy thuốc Hoa, Quý Hòa đúng là lại mệt nhọc. Lão trừng mắt nhìn Phùng thị một cái, nghĩ tất cả là do mụ bắt Quý Hòa đi đốn củi, mình ngăn đón đều không được, giờ thì tốt rồi, lại phải tiêu tiền

Quý Đại Tài ôn tồn nói với thầy thuốc Hoa: “Chú Hoa à, chú đừng tức giận, không cần so đo với đàn bà làm gì. Chú nói rõ với tôi xem, bệnh của Quý Hòa rốt cuộc còn có thể chữa khỏi hay không? Là bị bệnh căn từ nay không thể làm việc nặng hay là nghỉ ngơi không đủ. Chú trả lời chắc chắc cho tôi.”

Quý Hòa đang giả choáng váng, cảm thấy hiện tại thời cơ không tệ lắm, có giả bộ nữa cũng không tất yếu, hơn nữa giả bộ nữa thì vết thương trên đầu kia sẽ khỏi mất, nhân lúc nó còn chưa khỏi làm chứng cứ, dằn mặt người Quý gia một phen, doạ bọn họ sợ, doạ bọn họ phải cho hắn ra ở riêng mới thôi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vu Kỳ về bài viết trên: xinmayco
Có bài mới 28.10.2017, 12:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 18:32
Bài viết: 5414
Được thanks: 812 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Mang theo linh tuyền xuyên thành nông dân - Xuân Chí Thì Hoà - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



7: Ý kiến của Kim Thúy Nương

Miêu: beta-ed

Quý Hòa hừ một tiếng chậm rãi mở to mắt, nhìn Quý Đại Tài vẻ mặt áy náy mà nói: “Cha, con thật vô dụng, lại bị bệnh, có phải lại phải tiêu tiền nữa không?”

Phùng thị chen vào nói nói: “Mày còn biết mày vô dụng à Mày nói xem, cho mày ăn không ít uống không thiếu, thuốc cũng nhiều như vậy, ngay cả việc nặng cũng không cho mày làm, nói mình khoẻ rồi, kêu đi đốn củi thì lăn quay ra ngất, mày nói xem có phải mày giả vờ hay không Nếu không thì đang khoẻ sao tự dưng lại hôn mê?”

Quý Đại Tài kéo mụ lại trách cứ: “Bà nói bậy bạ gì đó? Thằng ba nào dám giả bộ bất tỉnh, nó không phải đứa như vậy.”

Phùng thị gạt tay lão, trừng Quý Hòa nói: “Ai mà biết được, nó cũng chả thành thật gì cho cam, người trong thôn ai chả biết nó lớn lên âm trầm đầy bụng ý xấu, chỉ biết chây lười Nói không chừng là mấy ngày nằm trên giường sướng nó quen, muốn tiếp tục nhàn hạ mới lại giả bộ bất tỉnh Chú Hoa chú nói có phải không? Nếu không làm sao mà chú chữa mãi không khỏi?” <!-- 300x250 3 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); “Cái này…” thầy thuốc Hoa thấy Phùng thị nhìn mình, trong lòng đột nhiên hiểu ra, Phùng thị này có phải không muốn tốn tiền cho Quý Hòa nữa hay không đây, nhưng lại sợ người khác nói mụ độc ác, mới nói là Quý Hòa giả bệnh, mà mình nếu không làm theo lời mụ nói, nói không chừng mụ già này sẽ đổ trách nhiệm lên đầu kình, nói mình y thuật không ***.

Thầy thuốc Hoa phân vân giữa giữ lại thanh danh y thuật cùng ham muốn tiếp tục đào bạc để Quý Đại Tài chữa bệnh cho Quý Hòa.

Quý Hòa vừa thấy này tình huống lập tức nói: “Mẹ ơi, con không có giả bộ bất tỉnh, con đau đầu thật đó, đau muốn chết luôn. Chú Hoa, đầu cháu sưng một cục, là ngày đó rơi vào trong sông, chắc là đập vào đá, chú nói có phải cháu bị đập hỏng đầu rồi hay không?”

Thầy thuốc Hoa vừa nghe lập tức đi qua coi đầu Quý Hòa, quả nhiên thấy một cục u sắp lặn mất, hắn vừa chạm vào Quý Hòa liền hô đau. <!-- 300x250 4 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Quý Đại Tài vội vàng hỏi: “Chú Hoa, sao rồi? Thằng ba cứ hay choáng váng có liên quan gì tới cục u này hay không? Người bị đụng vào đầu dễ chết lắm.”

Thầy thuốc Hoa nói: “Xem ra Quý Hòa là bị đụng vào đầu, trong não có cục máu tụ nên mới hễ mệt liền té xỉu, là động vào cục máu đông nên mới có thể đau đầu, sau đó té xỉu.”

Quý Hòa ra vẻ sợ hãi, trong lòng lại cười không ngừng, nghĩ cũng may đó là một thầy thuốc gà mờ, nếu là một thầy thốc giỏi bắt mạch một cái là biết ngay trong đầu mình có máu tụ hay không, mình muốn giả cũng không giả được. Hiện tại mục đích của mình đã thuận lợi tiến hành được một nửa, một nửa sau liền nhìn Quý gia, xem bọn họ có thể nhẫn nại việc mình con ma ốm không thể làm việc nặng tuỳ thời sẽ ngất xỉu được nữa hay không.

Quý Thuận hỏi: “Chú Hoa, chú nói thằng ba trong đầu có máu đông, về sau không thể làm việc nặng? Về sau nó liền giống như ông lớn ăn không ngồi rồi mới có thể giữ mạng?”

Thầy thuốc Hoa gật gật đầu nói: “Cho dù như vậy cũng tùy thời có nguy hiểm đến tính mạng, tốt nhất là uống thuốc thường xuyên, có lẽ một ngày kia máu tụ sẽ tan. Đương nhiên, nếu các người lo lắng, có thể dẫn nó lên trấn trên xem sao, nhưng chỉ sợ đến lúc đó càng tiêu nhiều tiền hơn, thuốc cũng đắt hơn tôi bốc nhiều.”

Thầy thuốc Hoa tin tưởng người Quý gia sẽ không mang theo Quý Hòa đi trấn trên, ngay cả chỗ mình còn không muốn tiêu tiền nữa là lên trấn trên? Gã căn bản không lo mình chẩn không đúng, hơn nữa gã cảm thấy bệnh của Quý Hòa chính là do trong đầu có máu tụ, nếu không phải, đến lúc đó chính mình tự nhiên còn có lời khác.

Người Quý gia vừa nghe lời này trong lòng mây đen dày đặc, có nghĩa là về sau phải tiêu tiền không ngừng cho Quý Hòa sao? Không thể làm việc nặng. Như vậy sao được

“Cha, mẹ, con không muốn chết, hai người nhất định phải cho chữa cho con Về sau con nhất định sẽ báo đáp cha mẹ Tiền trị bệnh coi như cho con mượn, cha mẹ chữa cho con đi, con không muốn chết” Quý Hòa bắt đầu cúi đầu giả khóc, cố gắng làm cho mình chảy nước mắt, nam tử hán đại trượng phu thật không dễ dàng khóc lóc, hắn rơi vào đường cùng chỉ có thể xoa mắt hồng hồng, rốt cuộc cũng không nỡ thả linh tuyền ra giả làm nước mắt.

Phùng thị oán hận mà nói: “Trả? Mày lấy gì mà trả? Sau này mày là ông lớn rồi Ngay cả việc nặng cũng không làm được, mày kiếm được tiền cái rắm à Thằng quỷ đòi nợ Muốn chữa bệnh, nằm mơ đi con Mày có chết tao cũng không ném tiền vào cái động không đáy là mày”

“Bà câm miệng” Quý Đại Tài khiển trách Phùng thị.

“Tôi không câm đấy Tôi nói cho ông biết, ông đừng hòng nghĩ chữa bệnh nữa cho nó nữa, bệnh này của nó trị thế nào được Đây là ông trời muốn gọi nó về rồi. Ông mà dám chữa cho nó, tôi không để yên cho ông đâu” Phùng thị kiên định mà nhìn Quý Đại Tài.

Kim Thúy Nương lôi kéo Chu Quế Hoa sang một bên nhỏ giọng nói mấy câu, sau đó ôn tồn kêu thầy thuốc Hoa theo Chu Quế Hoa đi uống nước, lại khuyên nhủ bố mẹ chồng sang phòng khác nói chuyện.

Phùng thị kiên trì không bỏ tiền, Quý Đại Tài trong lòng cũng tiếc bỏ tiền, nhưng Quý Hòa vẫn là con lão, lão mà không chữa người trong thôn sẽ nói xấu lão, cho nên còn đang do dự. Ánh mắt liền nhìn về phía hai đứa con trai, xem ý tứ bọn nó, kỳ thật lão sao lại không biết bọn nó định làm thế nào?

Quý Hiếu nói: “Cha, thằng ba là con trai cha, con với thằng hai cũng là con cha, nó chỉ có một người, bọn con lại có vợ con, cha không thể chỉ vì mình nó mà liên luỵ đến cả nhà được. Con không muốn bỏ tiền chữa bệnh cho nó đâu. Cái đồ sao chổi gây hại trong nhà đủ thảm rồi, giờ còn muốn tiêu hết của nả trong nhà, con không đồng ý”

Quý Thuận nói: “Muốn con nói thì chắc là ông trời thương nhà mình, định mang thằng sao chổi này đi, nhà mình liền bình an. Đây là chuyện tốt.”

“Thằng Thuận nói đúng Đây là ông trời muốn thu nó” Phùng thị hát đệm, hừ lạnh nói: “Nó làm ra chuyện không vẻ vang như vậy, bị đụng đầu là xứng, đây là ông trời muốn thu nó Chúng ta nếu xen vào, ông trời lại không vui, có cái đồ sao chổi này bại gia nghiệp nhà mình, ông trời liền giáng tai hoạ xuống đầu. Cứ để nó đi thôi”

Quý Đại Tài vốn thiên về phía vợ con, nghe thế liền nghiêng hẳn, nhưng lão vẫn không nói gì.

Kim Thúy Nương đứng một bên thêm quyết tâm cho lão, nhẹ giọng nói: “Cha, nhà mình không thể để chú ba liên luỵ được. Tú Nhi còn chưa có lập gia đình, Đại Sơn còn phải đọc sách, đây đều là chuyện phải tiêu tiền hết.”

“Đúng vậy, Tú Nhi cần phải gả cho người tốt chứ, Đại Sơn đọc sách mà giỏi, tương lai còn phải thi đậu tú tài đậu cử nhân, đều cần tiền Ông già, ông cũng không thể vì cái thằng sao chổi kia mà phá hỏng chuyện lớn nhà ta.” Phùng thị ở bên cạnh đốt thêm lửa, cháu gái cháu trai, đều là tim gan của mụ.

Quý Đại Tài thở dài, nói: “Không chữa bệnh cho nó, nhà mình thể nào cũng bị người chỉ trỏ, không tốt cho thanh danh nhà mình, cưới gả cũng trở ngại, tiền đồ học hành của Đại Sơn cũng bị ảnh hưởng.”

Kim Thúy Nương nói: “Cha, mẹ, con ngược lại có một ý này, không biết được không.”

Phùng thị lập tức nói: “Có ý gì thì nói mau, chỉ cần không để cho thằng quỷ đòi nợ kia liên luỵ đến nhà mình là được, không làm được mẹ cũng nghĩ biện pháp.”

Quý Đại Tài nhìn Phùng thị một cái, trong lòng thở dài, nghĩ bà già này thật sự ghét cay ghét đắng thằng ba, nhưng cũng chẳng thể trách mụ, thằng Ba này từ sau lúc nó chào đời, trong nhà liền nhiều tai nạn, tận đến khi con gái út sinh ra mới bớt đi, mà ngay cả lão trọng nam cũng không có biện pháp thích thằng ba, huống chi là Phùng thị vì sinh thằng ba mà thiếu chút nữa toi mạng. Không thể trách mụ, muốn trách chỉ có thể trách thằng ba mệnh không tốt.

Kim Thúy Nương nói: “Chúng ta ở riêng.”

“Gì?” Phùng thị vừa nghe tức giận, chỉ vào mũi Kim Thúy Nương muốn chửi ầm lên, nghĩ rằng Kim thị thật là lớn gan, bà già này còn chưa chết đã dám khuyến khích ở riêng, thật sự là ngày lành sống sướng quá mà.

Kim Thúy Nương vội vàng nói: “Mẹ Mẹ đừng hiểu lầm, con nói ở riêng không phải bọn con ở riêng mà là cho em Ba ở riêng”

Phùng thị vừa nghe mới nguôi giận, cau mày nói: “Cho nó ra thì được, nhưng nó còn đang bệnh, chúng ta cho nó ra ở riêng còn không phải cho người ta nói mình cho nó đi chết? Lại nói ở riêng khẳng định phải chia một phần sản nghiệp cho nó, dựa vào cái gì mà phải cho cái thằng phá của này”

Quý Thuận hỏi Kim Thúy Nương: “Em đã nghĩ cả rồi phải không? Nói mau đi.”

Cả nhà đều nhìn Kim Thúy Nương, Kim Thúy Nương trong lòng mỉm cười, trên mặt lại mang theo một chút áy náy, nói: “Con là nghĩ thế, chỉ thấy có lỗi với chú ba, chú ấy cũng là con trai của cha mẹ, là em trai của chồng con, nhưng cũng là vì cha mẹ, vì cả nhà mình, đành có lỗi với chú ấy…”

Phùng thị ngắt lời cô nói: “Sao cô lắm lời vô nghĩa thế hả, nói mau, chỉ cần có thể đuổi được thằng bại gia kia đi thì cô có công lớn.”

Kim Thúy Nương lúc này mới nói: “Chú hai Hoa người này tham tài, nếu chú ta không kiếm được tiền xem bệnh của chú ba, đến lúc đó nói không chừng lại nói quá bệnh của chú ba thành nghiêm trọng đáng thương với người trong thôn, nói nhà mình máu lạnh, mình có nói chú ba giả bệnh cũng không được. Cho nên chỉ có thể muc chuộc chú Hoa, chúng ta cho chú ta một ít tiền, kêu chú ta nói bệnh của chú ba chỉ cần chậm rãi điều dưỡng là sẽ khỏi, nhưng chú ba lại làm mẹ tức đến ngất xỉu, lúc này mới cho chú ba ra ở riêng. Cứ như vậy, thanh danh mình sẽ không bị ảnh hưởng. Cho dù chú ba mệnh không tốt, thật sự bị ông trời gọi đi, cũng không trách chúng ta được, chỉ có thể nói là chú ba không biết tự chăm sóc bản thân, mà chú Hoa thì vì thanh danh, cũng sẽ nói bệnh của chú ba là bệnh vặt, là chú ba tự mình tìm đường chết.”

Phùng thị vỗ tay nói: “Chủ ý này không tồi, lão già, lần này lão cũng phải diễn trò với tôi nghe chưa”

Quý Đại Tài chần chờ một khắc, cuối cùng gật đầu.

Quý Hiếu hỏi: “Thế chia cho nó những gì đây? Nhà mình có vài mẫu đất, còn có căn nhà này, cũng không thể để nó ở lại đây được.”

Quý Thuận chậm rì rì nói: “Bên cạnh ruộng cát nhà mình không phải có một gian nhà cỏ sao? Gian nhà kia là năm ngoái mới dựng, chia cho nó cũng coi như có lời. Về phần ruộng, mẫu đất cát kia cách đấy rất gần, cho nó đi, lại cho thêm một mẫu ruộng cạn. Cũng được rồi. Nhà mình không lắm tiền, chữa bệnh cho nó đã tiêu hơn nửa, cũng không thể cho nó đồ cưới của em gái được, mẹ xem thế được chưa.”

Quý Hiếu nghe xong gật đầu, thằng hai nghĩ không khác mình mấy, nếu không phải vì mặt mũi, ngay cả một mẫu ruộng cạn kia gã cũng không muốn cho đâu, mẫu ruộng cạn kia sản lượng có tồi mấy cũng đáng mấy lượng bạc.

Quý Đại Tài nhìn vợ con trai con dâu nói mấy câu liền thương lượng xong chuyện cho thằng Ba ra ở riêng, đầu óc cũng dần kiên định.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.10.2017, 12:42
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 18:32
Bài viết: 5414
Được thanks: 812 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Mang theo linh tuyền xuyên thành nông dân - Xuân Chí Thì Hoà - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



8: Tìm trưởng thôn


Miêu: beta-ed

Quý Hòa nhìn Phùng thị chậm rãi từ trên giường ngồi xuống đất, sau đó ui da hô lên mấy tiếng rồi ngã lăn ra đất giả bộ hôn mê, lại nhìn Quý Thuận cùng Kim Thúy Nương hô to gọi nhỏ, một người nâng Phùng thị dậy gấp cứ như mẹ chết đến nơi, một người chạy ra ngoài lớn tiếng gọi thầy thuốc Hoa, miệng còn nói thằng ba đẩy mẹ ngã hôn mê linh ***, khóe miệng co rút, mơ hồ hiểu được bọn họ muốn làm gì.

Quý Hiếu còn chưa vào cửa đã giận dữ rống ầm lên: “Thằng ba Mày có sợ chết thì cũng đừng đối xử với mẹ tao như vậy Mẹ mà có mệnh hệ gì thì tao đánh chết thằng khốn nạn nhà mày”

“Mẹ Mẹ không sao chứ?” Quý Hiếu vào cửa rồi thì bổ nhào vào trước mặt Phùng thị hô, giọng ầm ầm như sấm khiến Phùng thị đang giả bộ bất tỉnh nhíu mày, hé mắt trừng Quý Hiếu một cái.

“Chú hai Hoa, chú mau nhìn mẹ cháu xem, mẹ cháu bị thằng ba làm cho tức ngất xỉu luôn rồi.” Quý Thuận thấy thầy thuốc Hoa tiến vào lập tức nói. <!-- 300x250 3 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); “Tôi không có, không phải tôi làm mẹ tức ngất xỉu.”

Quý Hòa không quản Quý gia đang định làm trò gì, hắn không thể cứ ngồi yên để bọn họ đổ vấy tội lên đầu, bọn họ biết diễn kịch, hắn cũng biết, Quý Hòa vẻ mặt bị oan uổng đau khổ.

Quý Hiếu đứng bật dậy đi đến trước mặt Quý Hòa, vươn tay muốn đánh hắn, bị Chu Quế Hoa giữ chặt lại. Chu Quế Hoa hô: “Cha sắp nhỏ, chú ba đang bị bệnh mà, anh đánh là chú ấy không chịu nổi đâu, đừng chấp chú ấy” Quý Hiếu vừa nghe mấy câu này nghĩ, bọn họ còn định đuổi hắn ra khỏi cửa mà, ngộ nhỡ đánh chết trong nhà thì phiền toái. Gã giơ tay doạ Quý Hòa vài cái, mới hừ hừ vài tiếng xoay người trở về làm con trai hiếu thuận của Phùng thị.

Quý Hòa cúi đầu, trong mắt tràn ngập trào phúng, nghĩ Quý Hòa ơi Quý Hòa, đây là người nhà của cậu đó, về sau tôi mặc kệ bọn họ cậu đừng có trách tôi, bọn họ đang tính kế cậu, căn bản không coi cậu là người nhà, mà cậu, cũng đã vì lúc trước bọn họ không đúng lúc mời thầy thuốc mà toi mệnh, vẫn là về sau đường ai nấy đi thôi <!-- 300x250 4 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Thầy thuốc Hoa vừa muốn xem cho Phùng thị, Phùng thị liền tỉnh, miệng rên hừ hừ, nói rằng: “Muốn chết, muốn chết, sinh một thằng quỷ đòi nợ như thế thật là tôi mạng khổ mà Ông trời không thu nó thì thu tôi đi”

Quý Hiếu cùng Quý Thuận bên cạnh không ngừng khuyên nhủ Phùng thị, kêu mụ bớt giận.

Thầy thuốc Hoa nhìn bọn họ, lại nhìn Quý Hòa, nhìn Quý Đại Tài đứng một bên nghiêm mặt không lên tiếng, nghĩ chẳng nhẽ thật sự là Quý Hòa làm Phùng thị tức xỉu? Gã hơi không tin, tuy rằng Quý Hòa thanh danh trong thôn không quá tốt, nhưng có thể làm bà lão mạnh mẽ như Phùng thị tức xỉu cũng khá là khó tin, cơ mà đây là chuyện nhà người ta, gã mặc kệ, gã chỉ cần kiếm được tiền là ổn.

Bởi vì bọn họ vừa rồi lớn tiếng hô, hàng xóm cách vách nghe ồn ào liền chạy qua, nhìn ngay thấy Phùng thị đang được đỡ ra ngoài, quan tâm hỏi han có chuyện gì.

Phùng thị thều thào mà nói: “Nhà vô phúc, sinh ra một thằng bất hiếu, nó là muốn mạng tôi đấy mà”

“Mẹ, mẹ mới vừa ngất xỉu, thật vất vả mới tỉnh đừng tức giận thêm, nhanh đi nằm nghỉ ngơi một chút đi.”

Kim Thúy Nương khuyên nhủ, sau đó dùng giọng nói mềm nhẹ mang theo vài phần oán giận vài phần thương hại nói: “Thím Quách, chị dâu Quách, khiến hai người chê cười rồi, còn không phải là do chú ba sao, mấy ngày trước bị bệnh không khỏi, giờ lại hôn mê, chú ấy sợ chết, nhất định bắt người nhà cho chú ấy lên trấn trên khám bệnh, chúng cháu cảm thấy chú hai Hoa xem bệnh cũng rất được, uống thêm mấy đợt thuốc nữa là khỏi. Để chú ấy nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa là được. Nhưng chú ấy không tin, làm ầm lên, còn nói không đưa chú ấy đi khám bệnh chú ấy sẽ… Ai, chú ba sợ cũng bình thường thôi, nhưng chú ấy không thể nguyền rủa người trong nhà chứ, mẹ cháu cũng tức xỉu luôn. Thật sự khiến người ta không biết làm sao mới được”

“Ai nha, thật sự là bất hiếu mà, sao lại thế được Chị Quý chị phải giữ gìm thân thể, một thằng con bất hiếu không sao cả, mấy đứa con nhà chị đứa nào chả ngoan ngoãn.” Nghe giọng hơi già, rõ ràng là thím Quách kia đang khuyên nhủ Phùng thị.

“Đúng vậy, nhà ngoại bác tương lai tốt như vậy, ngày lành về sau còn dài, cũng không thể bị một đứa bất hiếu mà tức giận hại thân, không đáng.” Giọng nói hơi the thé này có vẻ trẻ tuổi, chính là chị dâu Quách kia, “Cháu nói ấy chứ, thằng bất hiếu như vậy cho ra ở riêng đi, tránh cho con sâu làm rầu nồi canh”

Kim Thúy Nương thở dài một tiếng nói: “Cha mẹ tốt tính, chẳng sợ chú ba từ lúc sinh ra đã mang vận xui cũng tiếc không muốn đưa chú ấy cho người khác nuôi, nhưng chú ấy vẫn ghi hận, không nghĩ tới lần này tự mình làm sai chuyện, liên luỵ tới người nhà, lại còn hận lại mọi người, nói hết những lời nguyền rủa trong lòng. Thật sự là đau lòng mẹ cha. Chúng cháu là dâu con nhìn cũng đau lòng.”

Quý Hiếu cả tiếng mà nói: “Nó làm mẹ tức thành như vậy, em không thể bỏ qua dễ dàng cho nó đâu, lần này dù cha mẹ có buồn lòng đến đâu em cũng sẽ không cùng nó ở dưới một mái nhà. Ở riêng Nhất định phải ở riêng Nếu không cái nhà này sắp bị nó phá nát”

Mẹ chồng nàng dâu nhà họ Quách vừa nghe liền nhìn nhau một cái, nghĩ lần này thằng ba sao chổi nhà họ Quý nói không chừng thật sự bị đuổi ra khỏi cửa

Quý Hòa nghe rõ hết, thật đúng là giống y những gì hắn nghĩ, Quý gia sợ hắn bệnh tốn tiền, nhưng lại sợ bỏ rơi đứa con bệnh nặng bị hỏng thanh danh, cũng không muốn gánh cái đứa về sau không thể làm việc nặng, muốn đuổi hắn ra ở riêng. Đây là điều hắn vẫn chờ, cũng là mục đích hắn giả bệnh, nhưng người Quý gia còn vô sỉ hơn so với hắn nghĩ, trước khi đuổi ra còn phải bôi đen hắn thêm một lần

Để cho họ thuận lợi mà bôi đen hắn, sao hắn có thể ra ở riêng vì cái tội này cho được? Khó mà làm được

Quý Hòa giả bộ cả yếu ớt thất tha thất thểu mà đi ra khỏi phòng, vẻ mặt bi thương nói: “Căn bản không phải như vậy Mẹ không phải do tôi làm tức xỉu Mấy người vu oan cho tôi Từ nhỏ đến lớn các người có chuyện gì cũng đổ hết lên đầu tôi, tôi nào có gan mà những chuyện đó Ai nhìn thấy tôi làm những chuyện đó? Còn không phải đều là Đại Sơn Tiểu Ngọc nói sao Các người không muốn cho tôi đi khám bệnh, sợ tốn tiền, cảm thấy tôi là gánh nặng, muốn đuổi tôi ra ở riêng, các người cứ nói thẳng Tôi sẽ không trách các người, các người sao ngay đến lúc này rồi cũng không quên hắt nước bẩn lên người tôi. Đừng có mà tội lỗi tôi gánh hết, còn nói tôi bất hiếu, cái tội này tôi không gánh được đâu”

Quý Hòa nói xong liền đi ra ngoài, tuy rằng liêu xiêu nhưng tốc độ cũng rất mau.

“Mấy đứa còn ngây ngốc cái gì? Còn không đuổi theo nó” Quý Đại Tài rống to.

“A, đi đây” Quý Hiếu lập tức đuổi theo, ba người đàn bà đứng xem bên cạnh cũng đuổi theo.

Mẹ chồng nàng dâu Quách gia sáng mắt, nghĩ chắc thằng ba Quý gia không nhịn nổi nữa. rốt cục nói ra tội lỗi trước kia là nó gánh thay người ta, giờ thì náo nhiệt rồi, cũng không biết Quý Hòa định làm gì, dù có là gì thì trong thôn đều có thể có thêm chuyện để mà bàn tán rồi đây

Kim Thúy Nương vừa thấy ánh mắt mẹ con nhà này thì hơi khẽ cau mày, nghĩ thằng ba chết tiệt này, thành thật bị đuổi ra khỏi cửa chẳng tốt sao, thế mà dám làm ầm ĩ lên, giờ thì bọn họ làm gì nói gì người khác cũng sẽ nửa tin nửa ngờ. Sớm biết thế đã không hãm hại nó trắng trợn, tiếc là giờ thì muộn rồi.

Quý Hòa đích xác là định chạy tới nhà trưởng thôn, dọc theo đường đi khiến không ít người chú ý tới, nghĩ Quý Hòa này làm sao vậy? Chờ Quý Hòa mới chạy đi liền thấy Quý Hiếu cùng ba mẹ con dâu Quý gia đuổi theo phía sau, Quý Hiếu vẻ mặt tức đến khó thở càng khiến mọi ngươi tò mò, cả đám người không có việc gì làm liền sôi nổi theo sau.

Cổng nhà trưởng thôn mở rộng, Quý Hòa chạy vào, liền nhìn thấy trưởng thôn đang ngồi trong sân hút thuốc tẩu, bên cạnh ngồi vài người trong thôn, mà hắn vừa đến trước cổng nhà trưởng thôn thì có mấy người người phụ nữ cũng qua xem náo nhiệt nói rầm rì, trong lòng hắn nghĩ như vậy vừa lúc, tránh việc mình diễn trò lại chỉ có mình trưởng thôn xem.

Trưởng thôn họ Lâm, gọi Lâm Vĩnh Tân, trông rất bình thường, nhưng có lẽ bởi vì nhiều năm làm trưởng thôn nên trông hơi nghiêm, thấy Quý Hòa tiến vào liền nhăn mày, mới vừa nghe nói nó lại hôn mê, sao giờ lại hốc mắt đỏ bừng chạy tới đây? Ông ta còn chưa mở miệng hỏi, Quý Hòa đã nói trước.

Quý Hòa mồm mép nhanh, đơn giản sáng tỏ nói hết chuyện ở nhà, đau lòng mà nói: “Trưởng thôn, cháu thật sự không đẩy mẹ cháu ngã, cháu nào có gan làm chuyện đó, là bọn họ không muốn chữa bệnh cho cháu, muốn đuổi cháu ra ở riêng lại sợ người nói xấu sau lưng mới phải làm như vậy. Cháu vì người nhà gánh nhiều tiếng xấu rồi, nhưng lần này cháu không muốn gánh nữa. Hiện giờ lòng cháu khó chịu, thì ra cho dù cháu có nhường nhịn cỡ nào thì cha mẹ cũng sẽ không để ý đến cháu, một khi đã như vậy, căn nhà kia cháu không ở cũng thế. Cháu đồng ý ra ở riêng, không để họ thêm phiền lòng vì cháu nữa.”

Lâm Vĩnh Tân nghe mà mày nhăn tít, nghĩ nếu Quý Hòa nói đúng, thế thì Quý gia cũng quá đáng quá, cho dù ông hiểu nguyên do bọn họ làm vậy, cũng thấy họ quá nhẫn tâm, ở riêng thì ở riêng, phút cuối còn muốn diễn trò nữa.

Mấy người ngồi cạnh trưởng thôn cũng nhìn nhau, đối chuyện này nửa tin nửa ngờ.

“Cậu cũng muốn ở riêng? Ở riêng thì bệnh này càng không ai chữa, cậu nghĩ kĩ chưa? Cho dù ở riêng thì cậu cũng không được mấy phần gia sản, nếu gia sản không tốt thì biết sống sao?”

Quý Hòa cúi đầu nói: “Cái nhà này đã không chứa nổi cháu nữa, cháu chắc chắn sẽ bị đuổi ra ở riêng. Cũng không biết bệnh cháu có khỏi hay không, chỉ là cháu không muốn gánh cái tội đánh mẹ ruột. Thanh danh của cháu có không tốt nữa cháu cũng nhịn được, chỉ có cái tội này là cháu chịu không nổi.”

“Mày có cái gì mà chịu không nổi? Chính mày đã đánh mẹ còn gì” Quý Hiếu đứng ở cổng lớn tiếng nói, trong lòng hận điên, nghĩ thằng nhãi Quý Hòa này trước nhát gan là thế giờ lại to gan, sớm biết thế đã không coi nó là thằng ngu mà diễn trò rồi, lừa nó là được, giờ thì nó nói toạc móng heo ra, coi như nhà mình có bảo nói nói bậy thì nhà mình cũng bị ảnh hưởng, thật muốn đánh chết nó mà.

Quý Hiếu tuy lớn lên thô kệch nhưng cái miệng cũng không dại, nói lại những lời đã biên trước một hồi, nói Quý Hòa sợ chết mới đánh Phùng thị, lại biết đánh Phùng thị rồi tất nhiên sẽ bị cho ra ở riêng nên mới cắn ngược lại một miếng.

“Thằng ba trước kia luôn làm mấy chuyện không ra gì, mẹ cháu có mắng nó cũng là muốn nó tốt lên, trưởng thôn cũng các chú các bác đừng bị nó lừa Nó giờ đang hận chúng cháu, muốn đổ oan cho chúng cháu, để mọi người bênh vực cho nó, như thế thì cho dù nó có đánh mẹ ruột cũng chẳng hề gì, cho dù nó có bị đuổi ra ở riêng cũng sẽ được chia một phần gia sản.”

Quý Hiếu vừa nói thế, mọi người lại hơi tin, bởi vì thanh danh trước kia của Quý Hòa quả thật không tốt, bọn họ nhìn Quý Hòa lại mang theo chán ghét khinh bỉ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vu Kỳ về bài viết trên: xinmayco
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 147 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Btdrvh, Lam Khả Nhi, mjschjckkut3, Sưu tầm, 반단소년단 và 45 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.