Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 147 bài ] 

Mang theo linh tuyền xuyên thành nông dân - Xuân Chí Thì Hoà

 
Có bài mới 28.10.2017, 16:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 18:32
Bài viết: 5414
Được thanks: 812 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Mang theo linh tuyền xuyên thành nông dân - Xuân Chí Thì Hoà - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



12: Tân gia
  

Miêu: beta-ed

Căn phòng kia ở chân núi Tây, cạnh bờ sông, chung quanh là đất trống, đều mọc đầy cỏ dại rồi thì cây cối.

Quý Hòa cảm thấy chỗ này rất tốt, cách thôn xa, cách núi cách sông lại gần, an tĩnh không khí tốt, trước khi hiểu rõ tường tận về thế giới này thì cứ ở nơi này dưỡng thân thể kiếm tiền cũng được lắm.

Chỉ một gian nhà, thì ra bên cạnh còn có một cái lều, hiện tại đã rách mướp lung lay sắp đổ. Mà căn nhà này còn không có cửa không cửa sổ ngay cả nóc nhà cũng hở vài lỗ to, trong phòng mọc đầy cỏ dại, chỉ có mấy tảng đá đặt ở góc tường, nhìn có vẻ là chỗ đặt ván giường ngày trước.

Nếu như không có linh tuyền, Quý Hòa nhìn nơi ở vậy còn thật muốn thở dài, nhưng hiện tại hắn cảm thấy rất tốt, ít nhất tạm thời còn có một chỗ đặt chân. <!-- 300x250 3 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Quý Đại Phát nhíu mày nhìn gian nhà này, nói rằng: “Quý Hòa, cháu trước cứ qua nhà bác ở, chờ dọn dẹp nơi này rồi, ít nhất thì cũng phải thêm cái cửa, cửa sổ lại vây cái hàng rào vá lại cái mái nhà hẵng vào ở chứ.”

“Không cần, hiện tại đã là mùa xuân, không có cửa cửa sổ thì sẽ không lạnh. Bác cả nếu có thể thì giúp cháu tháo tấm gỗ bịt cửa sổ này ra, lại cho cháu mượn một tấm ván gỗ chắn cửa là được rồi.”

Quý Hòa không muốn tới nhà bác cả thiêm phiền toái, ăn nhờ ở đậu cũng không thoải mái.

Quý Đại Phát thấy Quý Hòa kiên trì, chỉ có thể nói: “Cháu ở trong này nghỉ ngơi, bác về nhà lấy mấy thứ, trước lo cái cửa với cửa sổ, ngày mai lại đến giúp cháu sửa nóc nhà.” <!-- 300x250 4 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); “Cám ơn bác cả.”

“Cảm ơn cái gì, bác là bác cả của cháu, bà nội cháu cũng dặn dò bác phải chăm lo cho cháu, mấy năm nay bởi vì quan hệ giữa hai nhà không tốt nên không giúp gì, làm cháu phải chịu nhiều oan khuất rồi.” Quý Đại Phát nhắc tới một nhà Quý Đại Tài sắc mặt lại không tốt, không muốn nói gì thêm trước mặt Quý Hòa, nói một tiếng liền rời đi.

Quý Hòa nghĩ cả nhà Quý Đại Tài thật sự là tìm đường chết, rõ ràng làm chuyện sai còn sống chết không biết nhận sai, cuối cùng còn gây đến độ anh em ruột không còn qua lại, còn nói nguyên chủ là sao chổi, hắn xem bọn họ tự bản thân đã không tử tế gì, cuộc sống an lành bọn họ còn chê bai, còn muốn oán người khác, ông trời có ngủ mơ mới có thể cho bọn họ sống tốt, hắn chờ xem bọn hắn cách xa cái đồ sao chổi là hắn ra thì sống tốt ra sao.

Quý Hòa nhổ một ít cỏ dại trên mặt đất, nhìn trong phòng cũng không có gì khác để thu dọn, chờ nóc nhà sửa lại mới tính, giờ có quét tước cũng bằng phí công. Hắn liền uống chút linh tuyền, giấu đồ trưởng thôn cho, đi ra ngoài lấy củi. Không có dây thừng chỉ có thể dùng cỏ miễn cưỡng tết thành dây bó củi ôm về, qua lại mấy lần, cảm thấy đủ thì phát hiện Quý Đại Phát cũng tới.

Quý Đại Phát kéo một chiếc xe ba bánh*, bên trên có để tấm ván gỗ, còn có đệm chăn gối đầu, thêm vào là một cái giỏ và một cái bình.

(平板车 giống phần sau của xe thồ bò/ngựa kéo, có hai cái càng xe, ở đây người kéo

Quý Đại Phát nói: “Bác gái kêu bác mang tới mấy thứ này.”

Quý Hòa nhìn thấy mà cảm động trong lòng, nghĩ một nhà Quý Đại Phát còn tốt hơn gấp vạn lần một nhà Quý Đại Tài, bọn họ chẳng những đồng ý mình tay trắng ở riêng, đi muộn một chút bọn họ còn thấy ghét, căn bản không nghĩ hắn còn đang sinh bệnh, không nhà để về thì có bao nhiêu đáng thương. Mà cả nhà bác cả tuy rằng có cừu oán với nhà Quý Đại Tài, lại còn nguyện ý trợ giúp con trai Quý Đại Tài, cho dù là bà nội của Quý Hòa đã dặn dò qua nhưng cũng đủ nói lêng tấm lòng nhà bọn họ tốt đẹp.

Quý Hòa nghĩ về sau mình mà sống tốt nhất định phải báo đáp cả nhà bác cả, người tốt có hảo báo

Quý Đại Phát giúp đỡ lấy tấm ván gỗ bịt kín cửa sổ lại, nói chờ ông làm xong cửa sổ với cửa thì sẽ lắp lên cho, đặt ván giường lên, trải chiếu cỏ lên sau đó đặt đệm chăn gối đầu. Giúp hắn dùng đá đắp thành cái bếp giản dị, lấy cái nồi sắt ông mang đến đặt lên trên, như vậy Quý Hòa có thể làm được bữa cơm đơn giản.

(chiếu cỏ tranh

Chờ làm xong mấy thứ này, trời cũng đã tối đen, Quý Hòa kêu Quý Đại Phát về nhà, hắn bây giờ còn chưa có cơm nước gì để tiếp đãi ông cả.

“Thế bác đi trước, cháu đóng kỹ cửa lại, cái này cho cháu phòng thân.” Quý Đại Phát đưa cho Quý Hòa một cái búa, “Nhưng cháu cũng không cần sợ, núi Tây này không có thú hoang gì to lớn. Chỉ là để phòng thì tối trời vẫn bớt ra ngoài vẫn hơn, ra ngoài thì mang theo cái búa vào. Còn có cái bình kia trong có thuốc, cháu sắc thuốc cho nhanh mà uống, lần này cẩn thận một chút có lẽ về sau sẽ không lại đổ bệnh nữa.”

Quý Đại Phát mua thuốc cho Quý Hoà từ chỗ thầy thuốc Hoa, Quý Hòa vừa nghe đã muốn trả cho ông mang về, hắn có linh tuyền mà, thuốc này mua hắn cũng sẽ không uống, phí tiền. Nhưng lại nghĩ mình giả bộ bệnh mới gây sự rời khỏi căn nhà kia, nếu không uống miếng thuốc nào đã khỏi lại không khỏi khiến người ta hoài nghi, vẫn là nhận lấy đi. Hắn ghi nhớ nhà bác cả tốt, về sau báo đáp lại là được.

“Bác cả, cám ơn bác, về sau cháu nhất định sẽ báo đáp. Về sau bác không cần tiêu tiền cho cháu nữa, người nhà bác cũng cần dùng tiền.” Quý Hòa nghĩ tới anh họ nhà bác cả, nghĩ thầm rằng chờ tìm một cơ hội sẽ qua thăm. “Bác cả bác mau trở về đi thôi, trời cũng tối rồi, đừng làm cho bác gái đợi sốt ruột.”

Chờ Quý Đại Phát đi rồi, Quý Hòa liền cài chốt cửa bắt đầu kiểm kê tài sản của mình.

Trưởng thôn cho một cái bình không lớn, hơn phân nửa là túi hạt ngô, ba mươi đồng tiền. Bác cả đưa tới đệm chăn gối đầu, một túi vụn ngô, hai cái bình một cái nồi sắt nhỏ, còn có hai cái bát một đôi đũa, bên trong giỏ là một ngọn đèn dầu nhỏ cùng đá đánh lửa, đúng, thêm một cái búa. Mặt khác còn mua thuốc cho, ngay cả cơm tối cũng mang đến, hai cái bánh màn thầu to cùng hai củ cà rốt muối.

Tính ra, Quý Hòa cảm thấy so với tình cảnh trống trơn chỉ có cá nướng ăn trong tưởng tượng lúc trước đã tốt hơn nhiều.

Trời đã sắp tối đen, Quý Hòa bận rộn nửa ngày bụng cũng đã đói, mặc dù cách sông có mấy chục mét cũng phải mang theo búa, giắt tiền lên người, đóng cửa lại vội vã đi bờ sông. Tuy rằng màn đêm đã buông xuống, hắn vẫn cẩn thận quan sát một phen, phát hiện không có người mới bắt một con cá xử lí ngay tại chỗ rồi mới trở về.

Ăn xong cá nướng cùng bánh màn thầu, Quý Hòa vỗ cái bụng no, thỏa mãn lòng vòng quanh phòng một lát, sau đó ngã xuống giường, nhìn từ cái lỗ trên nóc nhà thấy ánh trăng mỏng manh, dần dần thấy buồn ngủ, dập tắt ngọn đèn dầu nhỏ, nặng nề rơi vào giấc ngủ, một đêm không mộng mị.

Ngày hôm sau trời còn chưa sáng Quý Hòa đã tỉnh, ra khỏi phòng tới bờ sông rửa mặt, bây giờ còn không dám dùng linh tuyền rửa mặt, định qua mấy ngày nữa lại dùng. Cho dù những người khác phát hiện cũng không có việc gì, chỉ nói là rời khỏi Quý gia thoải mái liền thay đổi, còn đổ thêm tội cho một nhà Quý Đại Tài, thật là tốt.

Vệ sinh cá nhân xong, Quý Hòa bắt đầu chạy lên chạy xuống, hiện tại thân thể này quá kém, cho dù linh tuyền có thể thay đổi nhưng bản thân hắn cũng phải cố gắng rèn luyện. Ra cả người mồ hôi, cảm thấy mệt liền uống linh tuyền, bao nhiêu khó chịu liền biến mất hết, toàn thân từ trong ra ngoài đều thoải mái.

Hâm nóng cái bánh màn thầu còn dư ăn kèm với củ cà rốt muối, Quý Đại Phát cũng tới, còn mang thêm hai người giúp, nói là hàng xóm của ông, là người Điền gia, lớn tuổi gọi Điền Đại Cường, trẻ tuổi là con ông gọi Điền Tiến Đa. Quý Hòa vội vàng nói cảm ơn với hai người.

Điền Đại Cường nói: “Thằng nhóc này sống cũng không dễ, dưỡng thân thể cho tốt. Nếu đã chặt đứt rồi thì về sau đừng qua lại với cái nhà kia nữa, bác cả cậu giúp cậu nhiều như vậy thì đừng làm ông ấy khó xử.”

Quý Hòa vừa nghe là biết ngay người này không thích một nhà Quý Đại Tài, qua lại thân thiết với Quý Đại Phát. Mà Điền Tiến Đa nói chuyện thì còn thẳng hơn, vỗ bờ vai của hắn sang sảng nói: “Bình thường nhìn ông ủ rũ y như cây cải thìa thiếu nước, còn tưởng chỉ biết mệt chết vì cái nhà kia cũng không lên tiếng, không nghĩ tới lần này lại làm ra được một chuyện người ta thấy sảng khoái. Chặt đứt lần này hay lắm, hợp ý tôi, về sau có việc tìm tôi nhé. Nhưng ông mà còn để cho cái nhà kia chiếm lợi thì đừng trách tôi một tay đẩy ông vào lòng sông.”

Quý Hòa cười nói: “Vậy thì ông không có cơ hội rồi.”

Quý Hòa vốn chính là một người sáng sủa, cười lên cho dù là trên một khuôn mặt vàng vọt thì vẫn khiến người ta thấy cả người sinh động hẳn lên, hơn nữa ánh mắt kia, sáng ngời khiến người ta thích.

Điền Tiến Đa giật mình, lớn tiếng nói: “A Thật là chạy khỏi hố lửa, cười lên cũng khác hẳn mà Như vậy mới giống một người có sức sống chứ Được”

Quý Đại Phát trong lòng cũng cảm khái, nghĩ mẹ ơi, mẹ xem đi, Quý Hòa còn chưa bị cái nhà kia biến dạng thành vô tâm vô phế, chỉ cần thân thể của nó tốt lên, về sau nó sẽ càng sống càng tốt, mẹ cứ yên tâm đi.

Bốn người cùng làm việc, vốn không muốn để cho Quý Hòa làm việc, nhưng hắn kiên trì muốn làm, để cho hắn làm mấy chuyện nhẹ nhàng. Ba người kia đều là người có khả năng, hai cha con Điền Đại Cường sửa nóc nhà, Quý Đại Phát làm cửa sổ, hết một ngày chẳng những sửa lại gian nhà kia, ngay cả cái lều bên cạnh cũng đắp lại, bên trong đắp cái bếp, đất trống chung quanh cũng dùng rào tre vây lại.

“Hòa Tử, hàng rào tre này dù làm từ trúc đặc nhưng ông cũng nên tìm mấy loại hoa có gai mà trồng thêm vào, như vậy thì là người hay dã thú cũng ngăn lại được.” Điền Tiến Đa nói với Quý Hòa, cậu ta làm người thoái mái, lúc mới tới còn gọi Quý Hòa, giờ đã sửa miệng, hiển nhiên thân cận hơn trước rất nhiều.

Quý Hòa gật đầu nói: “Được, tôi nhớ rồi. Bác cả, chú Điền, Tiến Đa, cám ơn mọi người, chờ lúc cháu có tiền nhất định sẽ mời mọi người ăn cơm.” Bọn họ giúp chính mình nhiều như vậy, giờ mình ngay cả bữa cơm đơn giản nhất cũng không mời lại được, Quý Hòa chỉ có thể ghi tạc trong lòng.

Quý Đại Phát nói: “Mời bác hay không cũng không sao, nhớ phải cám ơn chú Điền là được.”

Điền Đại Cường khoát tay nói: “Nói gì chứ, chỉ ra chút sức thôi mà.”

Điền Tiến Đa nói: “Quý Hòa thân thể ông không tốt, về sau có việc nặng gì không làm được thì cứ kêu tôi, giờ tôi nhìn ông rất thuận mắt, giúp ông tôi cũng thích.”

Quý Hòa cười gật đầu, tiễn ba người rời đi, đứng trước cửa trong rào tre nhìn mọi thứ trong sân, nghĩ rằng sau này sẽ là nhà của mình, tuy rằng không biết sẽ ở chỗ này bao lâu, nhưng cuối cùng cũng có một mái nhà để đặt chân, không cần chịu bực từ cái nhà toàn cực phẩm kia nữa, cho dù ở một mình cô quạnh cũng còn tốt hơn trăm lần phải sống ở cái nơi ồn ào lời qua tiếng lại kia.

Quý Hòa cảm thấy nơi này vẫn hơi hẻo lánh, chỉ có mình mình ở nơi này, nếu đi ra ngoài trộm vào nhà cũng không ai biết. Hiện tại đồ đạc trong nhà sơ sài, về sau có nhiều hơn sẽ thật phiền toái, hắn cân nhắc chờ về sau thì nuôi chó, một con không đủ, nuôi hai con, có linh tuyền thì mấy con chó kia sẽ lớn lên cao to uy mãnh, ai dám đến trộm đồ chưa cần bị cắn đã bị hù chết. Nói không chừng còn có thể theo hắn vào núi săn thú, còn biết làm bạn với mình, thật sự là nhiều tác dụng mà.

Nghĩ đến cuộc sống tương lai tốt đẹp, Quý Hòa cười tươi, nhìn căn nhà đơn sơ trước mắt cũng thấy ấm áp, hưng trí bừng bừng bắt đầu dọn dẹp trong ngoài.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vu Kỳ về bài viết trên: xinmayco
Có bài mới 28.10.2017, 17:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 18:32
Bài viết: 5414
Được thanks: 812 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Mang theo linh tuyền xuyên thành nông dân - Xuân Chí Thì Hoà - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



13: Một nhà bác cả
  

Miêu: beta-ed

Quý Đại Phát cùng hai cha con Điền gia về thôn, trên đường nói về Quý Hòa.

Điền Đại Cường nói: “Thằng nhỏ Quý Hòa chắc lần này biết khôn không yếu mềm như trước kia nữa, nhìn cũng khiến người ta thích, chỉ tiếc thân thể kia. Ai, chỉ ngóng trông ông trời mở to mắt, để cho nó đừng chịu khổ nữa, bệnh kia không cần tái phát.”

Điền Tiến Đa nói: “Con thấy cậu ta lúc không phát bệnh tốt lắm, chỉ cần không làm việc nặng thì tám phần sẽ không phát bệnh nữa. Cho dù về sau cậu ta một thân một mình sống khổ chút, cũng thoải mái hơn so với lúc ở cái nhà kia, cái nhà kia thật coi cậu ta làm cu li mà sai này sai nọ, cũng chỉ có cậu ta mới nhìn được, phải con thì đã sớm chạy.”

Quý Đại Phát thở dài nói: “Chỉ mong ông trời mở mắt. Trong nhà tôi cũng không dư tiền, nếu không cũng giúp cho nó ít nhiều. Cái nhà kia rất là nhẫn tâm, cứ như vậy đuổi nó ra ngoài. Ngay cả bộ quần áo cũng không cho lấy. Mẹ tôi trên trời không biết có giận quá hay không. Cũng là tôi vô dụng.” <!-- 300x250 3 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Điền Đại Cường khuyên nhủ: “Ông cũng đừng khó chịu quá, cái nhà Quý Đại Tài kia ông còn không biết sao? Bọn họ đối xử với nhà ông như thế nào? Đến ngay anh cả là ông mà còn đối đãi như vậy, chớ nói chi là với Quý Hòa, Quý Hòa chính là sao chổi trong mắt bọn họ mà. Tôi thấy Quý Hòa rời khỏi căn nhà kia cũng tốt, ông không còn cảnh nhớ nó mà chỉ có thể nhìn, giờ muốn gặp là gặp, chị nhà cũng sẽ không buồn bực ông nữa.”

“Đúng vậy, đúng vậy, bác gái Quý là người tốt, bác ấy chỉ tức nhà Quý Đại Tài thôi, hiện tại Hòa Tử đã chặt đứt với bên ấy, trong lòng bác ấy cũng đồng tình với Hòa Tử đi?” Điền Tiến Đa xen vào nói: “Cháu thấy Hòa Tử rất tốt tính.”

Điền Đại Cường cười mắng: “Mới một ngày đã Hòa Tử Hòa Tử gọi không ngừng, mày với nó y chang một tính.”

Điền Tiến Đa cười hì hì nói: “Trước kia con cũng không hợp tính cậu ta đâu, chỉ thấy người đâu mà vừa ngu vừa nhát gan, bị người nhà bắt nạt ngay cả rắm cũng không dám phóng, con nít ranh cũng dám hắt nước bẩn lên người, quá vô dụng. Nhưng hiện tại con cảm thấy cậu ta thay đổi rồi, xem ra bị cái tên Quý Tuấn kia đẩy vào sông làm tỉnh cả người, cái tên Quý Tuấn kia cũng coi như chó ngáp phải ruồi làm được một chuyện tốt.” <!-- 300x250 4 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Ba người nói chuyện đến trong thôn, chào nhau thì ai về nhà nấy.

Quý Đại Phát vào cửa liền nhìn thấy vợ mình đang ở trong sân ngồi thêu hoa, nhìn trời đã bắt đầu tối, đi qua đi nhẹ giọng nói: “Trời đã tối rồi, đừng thêu nữa, mắt bà không tốt như ngày xưa đâu.”

Trương thị vợ Quý Đại Phát cũng không ngẩng đầu lên mà nói: “Không thêu thì sao? Trong nhà không cần tiền đấy? Về sau lại thêm một người phải chăm lo, chỉ trông vào mình ông mà được à? Làm ông mệt muốn chết rồi thì trụ cột nhà này ngã xuống. Phải ngã thì cũng phải là tôi ngã, tôi không mù được.”

Quý Đại Phát nhìn vợ mình cổ gầy như sắp gãy đến nơi, trong lòng áy náy, thở dài một tiếng nói: “Tôi thấy thể trạng Tiểu Hoà vẫn được, chỉ cần không tái phát cái bệnh kia, về sau cuộc sống sẽ ngày càng tốt. Nó bị bệnh lần này coi như đã tỉnh hồn, không né tránh như ngày trước, biết lễ phép rồi. Nó sẽ nhớ kỹ bác gái đối tốt với nó. Nói không chừng đến lúc đó còn có thể đỡ đần cho Thanh Nhi nhà mình, cũng có thể làm chỗ dựa cho Lam Nhi.”

Trương thị rốt cục ngẩng đầu, xoay xoay cái cổ nhức mỏi, nói: “Thật thế thì tốt, nhưng tôi cũng không quá trông cậy vào. Lần này nó làm được một chuyện thẳng sống lưng nhưng ai biết sau này thế nào? Đều nói bản tính khó dời, thằng cháu ông tính tình rất mềm yếu. Trước đây ông cho nó ăn, bị mấy đứa cháu trai cháu gái nhìn thấy, mới doạ mấy câu đã nhường cho bọn nó ăn, ông phát hiện thì nhìn nó ăn nó cũng không dám ăn, sợ trở về bị đánh. Cuối cùng lại khiến nhà mình chật vật, hừ, ai biết về sau nhà anh em ông cho nó sắc mặt tốt nó lại trở về bán mạng? Đến lúc đó nó về làm trâu làm ngựa cho nhà người ta, chỉ có lòng tốt của mình là bị dẫm đạp thôi.”

Trương thị nói chính là chuyện trước kia, Quý Hòa là cháu trai của Quý Đại Phát, lại có mẹ ông phó thác, nhìn y sống không tốt sao có thể giương mắt nhìn, thường hay cho y ít đồ ăn, chỉ là cuối cùng còn bị mấy mẹ con Phùng thị gây sự đến tận cửa, nói ông cho Quý Hòa quả dại có độc, Đại Sơn ăn vào tiêu chảy, bắt ông trả tiền tìm thầy thuốc. Quý Đại Phát khi đó quả thật có cho Quý Hòa quả dại, nhưng sao ông lại không phân biệt được quả dại nào có độc hay không, tự nhiên là không thừa nhận. Nhưng Phùng thị kéo Quý Hòa bắt y làm chứng, Quý Hòa cuối cùng thừa nhận Đại Sơn ăn trái cây do y đưa cho. Tuy nói không thể chứng minh Đại Sơn sau đó có ăn thêm trái cây nào khác nữa không, có phải do thế mà mới trúng độc không, nhưng Quý Đại Phát cũng không thể phủi sạch.

Một lần đó nhà Quý Đại Phát ăn mệt, tiền trị bệnh cho Đại Sơn nhà bọn họ ra một nửa, nếu không phải Trương thị về nhà mẹ đẻ vay tiền thì tiền thuốc cho Quý Thanh cũng suýt gom không đủ. Tuy rằng về sau Quý Hòa có khóc nhận lỗi, Quý Đại Phát cũng biết Quý Hòa chỉ nói lời thật, nhưng bởi vì cảm thấy mắc nợ người nhà mình nên ông không đối xử với Quý Hòa như trước nữa, dù còn quan tâm nhưng cũng không cho y đồ ăn thường xuyên nữa, mà Quý Hòa cũng sợ lại gây chuyện cho bọn họ, nên kêu ông không cần lo cho y, từ đó về sau trốn tránh ông.

Nghĩ đến chuyện cũ, sắc mặt Quý Đại Phát không tốt lắm.

Trương thị nhìn bộ dạng đó của ông, lại sợ trong lòng ông nghẹn, nói: “Thôi, tôi cũng chỉ nói thế thôi, thằng nhỏ Quý Hòa kia cũng không xấu, chúng ta cũng không thể bởi vì bị rắn cắn một lần mà sợ dây thừng mười năm có phải không? Nể tình nó chặt đứt quan hệ với cái nhà kia, tôi đối tốt với nó thêm một lần. Nhưng tôi cũng nói trước với ông, nếu nó mà còn dây dưa với cái nhà kia thì đừng trách tôi không nhận đứa cháu trai này của ông Tôi cũng không muốn liên hệ gì tới cái nhà khốn nạn kia”

“Được, tất cả nghe bà”

“Cha, mẹ, cơm xong rồi, hai người vào ăn đi.” Giọng nói trong trẻo vang lên, một thiếu niên đi ra từ phòng bếp, quần áo trên người giặt đến trắng bệch nhưng sạch sẽ. Lớn lên chỉ coi là thanh tú, nhưng mặt mày sáng sủa, hiển nhiên rất có sức sống. Cậu ta nhìn Quý Đại Phát nói: “Cha, Quý Hòa kia đổi tính thật hả? Không ủ rũ giống gà bệnh như trước nữa sao?”

Quý Đại Phát trừng cậu ta một cái nói: “Nói bậy bạ gì đấy? Đó là anh họ con, sao lại nói anh thế được”

Trương thị cũng sẵng giọng: “Lam nhi”

Quý Lam bĩu môi, hừ một tiếng nói: “Con chỉ nói thật thôi mà, cho dù là anh họ cũng là của cái nhà kia, người nhà kia không ai tốt cả Đừng nhìn anh ta ủ rũ, ai biết trong bụng nghĩ gì, nói không chừng đen thui. Không nói cái khác, cứ nói chuyện năm đó, nếu anh ta mà có lương tâm thì sao không nói đỡ cho cha, chỉ cần anh ta mở miệng thì nhà mình cũng không cần tiêu uổng tiền. Nói không chừng bệnh của anh cũng có thể chữa khỏi”

Quý Lam nghĩ mấy năm nay có mấy người cứ lấy chuyện kia mà chọc ngoáy cậu ta, còn có anh trai sinh bệnh đau khổ thì trong lòng liền không thoải mái. Cậu ta cũng biết Quý Hòa khó xử, nhưng mà Quý Hòa chỉ biết rúc cổ, thật khiến cậu ta thấy khinh thường.

Quý Đại Phát cũng biết Quý Lam mấy năm nay chịu tủi thân, không tiện dạy bảo, chỉ có thể nói: “Khi đó nó còn nhỏ, sợ bị đánh. Hiện tại nó rời khỏi cái nhà kia, về sau sẽ không như vậy nữa. Con xem về sau nó ra sao, nếu là tốt thì gọi một tiếng anh, đối tốt với anh, nếu nó không tốt thì con không cần để ý tói nó. Như vậy được rồi chứ?”

Quý Lam thấy mẹ nhìn mình chằm chằm, chỉ có thể nói: “Con sẽ xem biểu hiện của anh ta, nếu anh ta vẫn cái dạng cũ thì con sẽ đánh anh ta răng rơi đầy đất”

Quý Đại Phát cùng Trương thị có chút dở khóc dở cười, vừa muốn quở trách, chợt nghe đến trong phòng truyền ra tiếng ho khan, tất cả đều biến sắc. Trương thị để Quý Lam đi dọn cơm, bà với Quý Đại Phát cùng chạy vào trong phòng.

Quý Hòa một đêm ngủ thơm ngọt, đứng lên rồi thì rửa mặt chải đầu sạch sẽ lại đi bắt con cá làm món cá hấp xì dầu, lại nấu cháo ngô đặc, ăn tròn cả bụng, lòng vòng quanh sân một lúc mới cảm thấy thoải mái. Hắn muốn lên núi đi dạo, nếu có thể bắt mấy con gà rừng thỏ hoang về thì tốt rồi, cá ăn ngon, nhưng có thể đổi món thì càng tốt. Hắn cũng muốn làm quen với hoàn cảnh nơi này một chút, trong núi toàn bảo bối đó, hắn không thể đứng yên nhìn được.

Quý Hòa đã nghĩ ra vài cách kiếm tiền, chính là bán cá cùng món dân dã.

Cá bắt rất dễ, hơn nữa hắn cảm thấy cá trong sông còn không ít, đến lúc đó kiếm tiền nhất định sẽ dễ dàng. Món dân dã còn chưa rõ ràng lắm.

Quý Hòa nghe Điền Tiến Đa nói núi Tây tương đối yên bình, chỉ có một ít chim trĩ thỏ hoang, không nhiều lắm, gặp được phải xem vận may. Thú hoang đều ở núi Bắc, nhưng núi Bắc cũng nguy hiểm, địa hình hiểm trở, cây cối rậm rạp, không quen thuộc sẽ bị lạc đường, nghe nói có gấu, sói cùng lợn rừng, nếu gặp phải khó chạy thoát, người trong thôn biết săn thú đều không dám đi vào một mình, đều kết bạn đi vào. Nơi đó hươu nai hay chim trĩ thỏ hoang cũng rất nhiều, cũng bởi vì nhiều cho nên động vật nguy hiểm có ăn, bình thường chúng cũng không rời núi, ngay cả núi Tây cũng không thường đi, chỉ làm ổ ở núi Bắc, trong thôn cũng không có nguy hiểm gì.

Quý Hòa nghe đã thấy đó là một ngọn núi vàng, nghĩ mình có linh tuyền, đến lúc đó đào cái bẫy, bỏ ít linh tuyền vào trong, nhất định có thể dẫn mấy con động vật tự nhảy vào trong, mình chỉ cần đi nhặt là được. Gặp được động vật nguy hiểm cũng không sợ, dùng linh tuyền gạt bọn nó, còn có thể chờ lúc chúng nó lao về phía linh tuyền thì chế trụ chúng nó.

Nghĩ hay lắm, nhưng Quý Hòa cũng hiểu được hiện tại thân thể này còn quá yếu, tốt nhất chờ cường tráng thêm một ít hãy đi núi Bắc, hiện tại đi trước núi Tây thử thời vận, có thể bắt mấy con gà rừng thỏ hoang là được.

Quý Hòa đã hỏi thăm, ngày mai có họp chợ cách thôn mười mấy dặm, bắt ít thú hoang với cá đi bán vừa lúc kiếm chút tiền, cũng mua thêm vài thứ trong nhà dùng, tốt nhất là mua được ít gạo và mì, hắn cũng không muốn dạ dày mình chịu tội nữa.

Giấu hết đồ trong nhà đi, khoá cửa lại, Quý Hòa liền lên núi.

Hiện tại đúng là mùa xuân, cỏ cây đã nhú xanh, nhưng còn chưa quá tươi tốt, ánh mặt trời vàng kim rơi qua tán lá, bóng râm loang lổ, có thể nghe được tiếng lá bị dẫm dưới chân cùng với tiếng các loại chim hót khắp nơi, trong không khí có mùi bùn đất mùa xuân trộn lẫn với mùi cỏ cây.

Quý Hòa lúc thì nhìn lá cây xanh non, lúc thì nhìn hoa dại không biết tên nở trong bụi cây, lúc lại nhìn chim trên cây, cười tươi tắn. Mấy hôm trước hắn cũng lên núi, cũng có một ít hiểu biết với hoàn cảnh nơi này, nhưng khi đó chưa rời khỏi Quý gia, nào có thoải mái như bây giờ. Hắn cảm thấy cả người tràn đầy sức lực, tính toán hôm nay nhất định phải làm một mẻ, ngày mai đi chợ còn bán lấy tiền mua đồ.

“A”

Phía trước đột nhiên truyền đến một tiếng kêu sợ hãi, nụ cười trên mặt Quý Hòa biến mất, nhăn mày, vẫn bước nhanh về phía có tiếng kêu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vu Kỳ về bài viết trên: xinmayco
Có bài mới 28.10.2017, 17:02
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 18:32
Bài viết: 5414
Được thanks: 812 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Mang theo linh tuyền xuyên thành nông dân - Xuân Chí Thì Hoà - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



14: Song nhi
  

Miêu: beta-ed

Quý Hòa đi theo hướng có tiếng kêu, trong chốc lát thấy được người, còn không phải chỉ một, ánh vào mắt Quý Hoà đầu tiên là một thiếu niên.

Quý Hòa nhìn người kia, trong lòng nghĩ cuối cùng cũng có một thanh niên nhìn yếu ớt hơn mình, hoặc là nói thiếu niên thì đúng hơn, kỳ thật Quý Hòa hiện tại cũng còn là một thiếu niên, chẳng qua đời trước bôn ba nhiều, lại lớn lên cao gầy mạnh mẽ, đã quen coi mình đàn ông thanh niên. Hiện tại cái dáng người gà bệnh này chính là nỗi đau trong lòng hắn, hắn thề nhất định phải thay đổi, dù sao thì đã có linh tuyền, khẳng định rất nhanh có thể lớn lên cao lớn như đời trước. Mà trước khi thay đổi lại thấy được người còn nhỏ gầy suy nhược hơn mình, cảm giác trong lòng thật là phức tạp, cảm giác người cùng cảnh ngộ.

Người thiếu niên kia đang đứng trên đường núi, tuy rằng nhìn từ trên cao xuống lại vẫn làm cho người ta cảm thấy cậu gầy yếu, sắc mặt cũng không dễ nhìn, không phải vàng vọt như Quý Hòa, mà là tái nhợt, ánh mặt trời hắt lên mặt cậu lại khiến làn da trông như trong suốt, như sáng lên nhàn nhạt rất hấp dẫn người, hơn nữa tuy rằng cậu gầy nhưng vẫn có thể nhìn ra đó là mặt trái xoan (mặt trứng ngỗng, đôi mắt dù cụp xuống vẫn nhìn ra được rất to, lông mi thật dài rủ xuống giống như hai cây quạt nhỏ, cái mũi khéo léo cái miệng khéo léo, trông rất là điềm đạm nho nhã.

Trên đường núi phía trước thiếu niên này còn có hai người nữa, một người té trên mặt đất, một người khác đang nâng y dậy. <!-- 300x250 3 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Rõ ràng, tiếng kêu sợ hãi vừa rồi là do cái người ngã trên đất kia kêu, mà nhìn từ địa hình bọn họ đứng thì có thể là người thiếu niên kia đẩy người nọ ngã xuống.

“Được lắm Trương Tiểu Dư Mày lại dám đẩy tao Tao không để yên cho mày đâu, xem tao có đánh gãy tay mày hay không, cho mày dám đẩy tao ngã” người ngã trên đất được người kia nâng dậy, một tay đỡ thắt lưng một tay xoa mông, đau quang quác kêu ầm lên, gạt người đang đỡ mình ra muốn đi về phía trước.

Thiếu niên gọi là Trương Tiểu Dư chống đòn gánh trước người, nói: “Tôi không đẩy cậu, là tự cậu không cẩn thận ngã. Nếu không phải cậu muốn đánh tôi thì làm sao lại trượt chân ngã? Quý Tiếu, cậu đừng có không phân rõ phải trái như thế.”

“Buồn cười Quý Tiếu tao lúc nào thì biết phân phải trái? Có đứa ngu mới phân rõ phải trái với tao Tao nói là mày đẩy chính là mày đẩy ” Quý Tiếu dừng, chỉ vào đòn gánh trong tay Trương Tiểu Dư nói: “Mày vứt đòn gánh xuống, ngoan ngoãn cho tao đánh một trận, việc hôm nay coi như xong Nếu không tao sẽ qua nhà mày mách, cứ bảo là mày đẩy tao ngã bị thương, bắt người nhà mày đền tiền cho tao Cho dù không đền tiền thì bọn họ cũng phải đánh mày một trận nên thân Đến lúc đó thanh danh của mày cũng chẳng ra gì. Không thì cứ ngoan ngoãn để tao đánh một trận cho xong. Hai cái tự chọn một đi” <!-- 300x250 4 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Quý Hòa nhướng mày, đã biết chân tướng sự tình, chính là Quý Tiếu gặp được Trương Tiểu Dư, muốn đánh người không thành lại tự làm bị thương chính mình, hiện tại uy hiếp Trương Tiểu Dư, thật là đủ bỉ ổi.

Quý Hòa kế thừa ký ức nguyên chủ, nhưng không phải toàn bộ, có ký ức phải nhìn tới người hoặc vật mới nhớ ra được, hiện tại hắn lại nghĩ tới đến một ít chuyện, là thân phận của Trương Tiểu Dư cùng Quý Tiếu nhảy ra trong đầu. Chờ hắn nhớ ra, ánh mắt trừng lớn, rất là kinh ngạc, nghĩ mình tới một nơi thật là thần kỳ.

Quý Hòa đã biết quốc gia mình đang đứng này gọi Mộ Quốc, cho dù hắn không thông thạo lịch sử lắm cũng biết trong lịch sử Trung Quốc không có quốc gia này, đây là một thế giới hư cấu. Nhưng đó cũng không phải điều ngạc nhiên nhất, ngạc nhiên nhất chính là thế giới này chẳng những có đàn ông phụ nữ, còn có một loại người gọi là song nhi.

Song nhi, là đàn ông giống phụ nữ biết sinh con, nhưng tỉ lệ mang thai không cao bằng. Bọn họ không thể làm cho phụ nữ có thai, cũng không giống đàn ông có sức khoẻ, cho nên đều giống phụ nữ lập gia đình.

Trương Tiểu Dư cùng Quý Tiếu đều là song nhi, người đứng cạnh Quý Tiếu cũng là một song nhi, là em họ của Quý Tiếu, gọi Trương Lan.

Nói đến cũng khéo, chị của Trương Tiểu Dư cùng anh trai Quý Tiếu đúng là hung thủ đã hại thân thể nguyên chủ Quý Hòa tử vong.

Quý Hòa nhìn Trương Tiểu Dư, nghĩ Trương Lệ Nương là bông hoa của thôn, người em trai của cô cũng rất thanh tú, chỉ là lớn lên không quá giống nhau. Tuy rằng đều khiến cho người ta cảm giác nhu nhược, Trương Lệ Nương nhu nhược giống như là dây tơ hồng muốn leo dựa vào người khác, mà Trương Tiểu Dư lại như là cây cỏ nhỏ, cho dù gió táp mưa sa cũng kiên cường mà cố đứng thẳng lưng. Chính bởi loại cảm giác này mà tuy Trương Tiểu Dư là người Trương gia nhưng Quý Hòa lại không hề chán ghét cậu.

(Dây tơ hồng, xếp hạng trong 10 cây dại độc hại nhất theo Bộ Nông nghiệp Mỹ, đông y tên là Thỏ ty tử, hình dung chuẩn vại =

Quý Tiếu là em trai của Quý Tuấn, Quý Tuấn là một thanh niên tuấn tú nổi danh trong thôn, mà Quý Tiếu thì lớn lên trông bình thường, nhưng tính tình lại rất ngang ngược. Hiện tại y bắt nạt Trương Tiểu Dư không thành ngược lại té đau, tự nhiên nuốt không trôi cơn tức này, kiên trì muốn đánh Trương Tiểu Dư cho hả giận.

Trương Tiểu Dư mím môi, sắc mặt càng thêm tái nhợt, nắm chặt đòn gánh, mắt cũng hơi đỏ lên.

Quý Hòa nhìn Trương Tiểu Dư như vậy, nghĩ lại tình cảnh của cậu ở trong đầu, không khỏi lắc đầu, nghĩ cậu cũng là đứa trẻ không được yêu thương trong nhà. Trương Tiểu Dư cũng nhỏ gầy giống mình, sắc mặt không tốt, ở nhà không được thương yêu, ở bên ngoài cũng không dám gây chuyện thị phi, nếu không nhất định về nhà sẽ bị đánh chửi. Hơn nữa Quý Tiếu chính là em trai của Quý Tuấn. Không nói đến việc nhà Quý Tuấn sống tốt hơn Trương gia, Trương gia không thể trêu vào, chỉ nói đến việc Trương Lệ Nương thích Quý Tuấn, Trương Tiểu Dư đắc tội Quý Tiếu đã không có trái ngọt ăn rồi.

Đến lúc đó Trương Lệ Nương vì lấy lòng nhà Quý Tuấn, nói không chừng sẽ thu thập Trương Tiểu Dư.

Quý Hòa bởi vì Trương Tiểu Dư cũng giống mình là Lọ Lem, đối với cậu có cảm giác đồng bệnh tương liên. Hơn nữa bởi vì Trương Tiểu Dư lớn lên nhìn thuận mắt hắn nên lại càng thêm đồng tình.

Quý Tiếu nhìn đôi mắt đỏ của Trương Tiểu Dư, biết cậu sợ, trong lòng đắc ý, chỉ vào Trương Tiểu Dư kiêu ngạo mà nói: “Mày đã biết sợ còn không xuống đây để tao đánh? Đừng đứng đó làm khúc gỗ nữa Đưa cái đòn gánh kia cho tao”

Trương Lan đứng một bên nói: “Trương Tiểu Dư, cậu nhanh xuống đây đi, đừng chọc A Tiếu nữa. Nếu làm anh ấy tức lên sẽ qua nhà cậu đó.”

Trương Tiểu Dư khẽ cắn môi, lắc đầu nói: “Không phải tôi đẩy Tôi dù có bị người nhà đánh chết, cũng sẽ không cho các người đánh tôi”

Khóe miệng Quý Hòa cong lên, nghĩ Trương Tiểu Dư này vẫn rất can trường, tuy rằng cùng chịu oan ức giống Quý Hòa nhưng lại mạnh hơn Quý Hòa nhiều. Hắn tiếp tục nhìn, phải xem chuyện còn đi đến đâu.

Quý Tiếu thấy Trương Tiểu Dư không nghe lời, tức điên muốn đi lên trước, nhưng thấy đòn gánh trong tay Trương Tiểu Dư lại dừng chân, kêu Trương Lan đi bắt người xuống. Trương Lan trong lòng không vui, đi qua để bị đánh đau sao? Nghĩ như vậy lại thêm oán hận Quý Tiếu, nghĩ nếu không phải dựa vào nhà cậu mợ mà sống thì còn lâu y mới phải nghẹn khuất như vậy dính lấy Quý Tiếu, một ngày nào đó y sẽ sống còn tốt hơn Quý Tiếu, đến lúc đó bắt Quý Tiếu phải tâng bốc nịnh nọt mình

Trương Lan đang nghĩ cách khuyên nữa Trương Tiểu Dư để cậu chủ động qua bị đánh thì lại có người đến.

Người đến là hai thanh niên cao lớn, một người trắng, một người đen hơn. Người đen kia Quý Hòa có quen, đúng là Điền Tiến Đa, mà cái người trắng hơn kia thì cũng có ấn tượng, tên gọi Giản Hổ. Quý Hòa vừa thấy gã, lại nghĩ tới đến một việc, mỉm cười, nghĩ thật là trùng hợp. Bởi vì Quý Tiếu thích Giản Hổ, mà giữa Giản Hổ cùng Trương Tiểu Dư lại có một cái hôn ước không rõ ràng, Quý Tiếu tự nhiên coi Trương Tiểu Dư là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt.

Điền Tiến Đa lớn tiếng nói: “Mấy cậu đứng ở chỗ này làm gì? Quý Tiếu, có phải cậu lại bắt nạt Trương Tiểu Dư hay không? Tôi thấy cũng đủ rồi đấy, song nhi mà cứ ngang ngược như vậy thì về sau ai dám lấy? Cho dù nhà cậu có đưa mười xe ngựa đồ cưới cũng không gả cậu ra ngoài được đâu Chớ nói chi là Hổ Tử cậu nhớ thương. Cậu cũng nên học Trương Tiểu Dư đi”

Quý Hòa hơi muốn che mắt, nghĩ Điền Tiến Đa không có đầu óc sao, cậu ta nói như thế Quý Tiếu về sau có mà càng thêm hận Trương Tiểu Dư.

Quý Tiếu quả nhiên hung hăng trừng mắt nhìn Trương Tiểu Dư, sau đó điều chỉnh sắc mặt, oan ức mà nói: “Tôi mới không bắt nạt Trương Tiểu Dư, là nó đánh tôi. Nó lấy đòn gánh đánh tôi, làm tôi ngã từ trên xuống, ngã đến không đi nổi đây này. Hai người không tin hỏi Trương Lan, nếu không nhờ nó che chở, mặt tôi cũng hỏng luôn rồi.”

Trương Lan bị Quý Tiếu nhéo một cái, lập tức nói: “A Tiếu nói không sai.”

Điền Tiến Đa nói: “Thôi đi, ai chả biết là hai người làm sao, cậu nói đông Trương Lan chưa bao giờ dám nói tây, cậu ta nói không tính. Trương Tiểu Dư, cậu nói.”

Trương Tiểu Dư thấy cứu *** đến, thở phào, nói: “Tôi không đánh cậu ta, là cậu ta muốn đánh tôi, tự mình ngã té xuống đó.”

Quý Tiếu nhìn Giản Hổ, tủi thân mà nói: “Anh Hổ Tử, anh có tin em không? Trương Tiểu Dư chỉ biết giả đáng thương, trong bụng toàn ý xấu, anh không thể nghe nó. Hôn ước kia căn bản không tính là gì, anh đừng thiên vị nó Anh mà thiên vị nó, em sẽ nói cho anh trai em biết”

Điền Tiến Đa liếc mắt xem thường, nói: “Cứ đi mách lẻo đi, không biết anh cậu với Hổ Tử là bạn sao? Cho dù là bạn thì cũng đâu thân bằng phu lang* được?” (vợ là song nhi

Giản Hổ vẫn luôn không nói chuyện, nhìn Trương Tiểu Dư, lại nhìn Quý Tiếu, nói: “Việc này cứ vậy thôi, làm ầm lên cũng không tốt cho ba người song nhi. Trương Tiểu Dư, cậu lên núi, Quý Tiếu, cậu xuống núi. Nếu cậu không nghe lời thì tôi nói cho anh cậu biết, để anh ta quản câu.”

Quý Tiếu dậm chân một cái, hung hăng trừng mắt nhìn Trương Tiểu Dư một cái, nói với Giản Hổ: “Em mà nghe lời thì ngày mai anh đi phiên chợ với em” Nhìn thấy Giản Hổ gật đầu, y mới lộ ra khuôn mặt tươi cười, kêu Trương Lan đồng thời xuống núi đi.

Trương Tiểu Dư cũng hướng về trên núi đi rồi, cũng không nói nhiều với Giản Hổ một câu nào.

Điền Tiến Đa cười nói: “Hổ Tử, tôi mà nói thì khuyên ông vẫn nên lấy Trương Tiểu Dư đi, tuy đều là song nhi nhưng cậu ta so với Quý Tiếu kia mạnh hơn gấp trăm lần. Nếu cậu thật muốn lấy Quý Tiếu, về sau cậu sống náo nhiệt lắm đây.”

Giản Hổ thản nhiên mà nói: “Đừng nói bậy, song nhi mặc dù không phải con gái những vẫn trọng thanh danh. Bọn họ đều là song nhi chưa lập gia đình, bớt miệng cậu lại đi. Hiện tại mặc dù đang ở trên núi, nhưng có người đang nghe kia kìa Ai tránh ở một bên kia, xuất hiện đi, cứ trốn tránh mãi không mệt sao?”

Điền Tiến Đa lập tức nhìn quanh, hét lớn: “Ai? Đi ra đây cho ông”

Quý Hòa nhướng mày, nghĩ cái người Giản Hổ này còn rất ***, không hổ là một thợ săn giỏi. Hắn đi ra ngoài cười với Điền Tiến Đa, nói: “Là tôi, nhưng mà tôi không trốn, chỉ đứng đó thôi. Tiến Đa, ông há mồm là ông này ông nọ, để bác cả tôi nghe thấy coi chừng bác ấy không tha cho ông.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vu Kỳ về bài viết trên: xinmayco
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 147 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nguyên Lý, nguyễn thị huyên và 66 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 440 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.