Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 

Huyện lệnh rất bận! - Tế Dương Phi Vũ

 
Có bài mới 16.10.2017, 19:18
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5476 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới [Bách hợp - Xuyên không] Huyện lệnh rất bận! - Tế Dương Phi Vũ - Điểm: 8
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Huyện lệnh rất bận!

Tác giả: Tế Dương Phi Vũ

Thể loại:bách hợp, cổ đại, xuyên không, linh hồn chuyển hoán, âm mưu tranh đấu, hoan hỉ oan gia, 1x1, HE

Tình trạng bản raw: hoàn (79c+8PN)

Tình trạng edit: Hoàn

Nguồn sưu tầm: https://www.wattpad.com/story/70028103- ... -ho%C3%A0n

Edit:  khoailang213

Nhân vật chính: Hách Liên Minh Kính, Mộ Dung Hi Nguyệt, Sở Yên, Hạ Lan Yên, Sở Liên Phong.

Giới thiệu:

  Huyện lệnh (Hách Liên Minh Kính): Ta đây rất bận, thực sự rất bận! Ngoài việc khám nghiệm tử thi để phá án còn phải đi theo bảo hộ Đại tiểu thư, bắt phi tặc cùng tấn công Hồng Liên giáo, ngươi nói xem ta có bận hay không?
  
  Đại tiểu thư (Mộ Dung Hi Nguyệt): Bổn tiểu thư ta đây tốt bụng lắm mới cho ngươi làm thủ hạ ở cái huyện nhỏ này, ngươi phải tu mấy kiếp mới được, vậy mà dám chê bổn tiểu thư đây vướng tay vướng chân!
  
  Phi tặc ( Sở Yên): Muốn bắt ta, vậy phải xem ngươi có bản lãnh hay không, trước hết học khinh công đi rồi hãy nói chuyện với ta.
  
  Giáo chủ (Hạ Lan Yên): Tiểu Kính Kính, làm một huyện lệnh nhỏ có gì tốt, không bằng theo tỷ đây, toàn bộ Hồng Liên giáo đều thuộc về ngươi.



Đã sửa bởi Công Tử Tuyết lúc 29.10.2017, 21:55.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.10.2017, 22:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5476 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Bách hợp - Xuyên không] Huyện lệnh rất bận! - Tế Dương Phi Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Buổi liên hoan tốt nghiệp bi thảm

Mùa hè, gió mát thổi nhè nhẹ, nước trong hồ gợn nhấp nhô.

Một cô gái có khuôn mặt thanh tú vui tươi đội nón cử nhân, mặc áo cử nhân đang đứng ở ven hồ.

Mùa tốt nghiệp lại tới mang theo rất nhiều cảm xúc vui buồn lẫn lộn, có người sẽ giã từ thanh xuân, có người ôm mộng tiến vào đời.

Năm nay tới lượt của mình.

Yeah! Tốt nghiệp rồi, ha ha ha. Rốt cuộc cũng đến ngày này, vì ngày hôm nay mà mình đã bỏ qua bao nhiêu phong hoa tuyết nguyệt, vì hôm nay... suy nghĩ một chút mấy năm này mấy vị giáo sư biến thái bắt mình thực tập viết báo cáo, thật đúng là... đau lòng đến nỗi không biết nói gì luôn. Ôi, thật đúng là một cuộc sống địa ngục!

Nhưng mà giờ phút này đây,.... tốt nghiệp rồi. Cuối cùng cũng hoàn thành báo cáo với thực tập khám nghiệm trên thi thể, từ bây giờ trở đi mãi mãi cũng không bị thầy áp bức nữa.

Lúc đang định ngửa mặt lên trời cười to thì đột nhiên bị một tên đùa dai vỗ bả vai "Ha ha, mình đang tự hỏi cậu biến đi đâu mất, nguyên lai len lén chạy ra đây. "

"Phù! Chu Đình Đình cậu không biết làm như vậy là hù chết người sao!"

"Chúng ta sinh ra vừa đẹp vừa tài, đối mặt với thi thể còn không sợ, sao lại sợ bị hù dọa chư." Chu Đình Đình buồn cười nhìn cô gái đang vỗ ngực vì bị kinh sợ "Được rồi, đại thiên tài của mình, đi nhanh đi, buổi tiệc sắp bắt đầu rồi, hiệu trưởng và giáo sư đang vội vả tìm cậu đấy."

"Nè, đừng có đẩy chớ, mình đi vào liền."

"Buổi tiệc liên hoan tốt nghiệp của Đại học y khoa chính thức bắt đầu..."

"Tiếp theo chúng ta hãy vổ tay hoan nghênh bạn học Hách Liên Minh Tĩnh hạng nhất trong đợt tốt nghiệp vừa rồi cùng với thầy hiệu trưởng khui rượu champagne..."

"Là nàng, chính là nàng, cô gái thiên tài đó chỉ cần 3 năm để hoàn thành khóa học 5 năm."

"Không hổ là niềm tự hào của đại học y khoa năm nay, nhìn xem ..."

"Nghe nói, nàng chưa tốt nghiệp đã có nhiều bệnh viện lớn ngỏ ý mời nàng về làm đấy."

"Thật là đáng yêu, lại rất xinh đẹp nữa, sao tao chưa gặp bao giờ nhỉ?"

"Đần, bạn học Hách Liên rất bận rộn, sao giống như mày, ở trường học mà cứ như đi dạo, chủ yếu chỉ cần có cái bằng tốt nghiệp."

Nói đến Hách Liên Minh Tĩnh, đại học y khoa không ai không biết, được khen là cô gái thiên tài. Chỉ cần 3 năm để hoàn thành khóa học 5 năm, là học trò cưng của các giáo sư, cũng là niềm tự hào của cả đại học y khoa. Hơn nữa cái họ Hách Liên này cũng rất đặc biệt, Hách Liên Minh Tĩnh tướng mạo vui vẻ khả ái. Bình thường quả thực quá 'bận bịu', nên nhiều khi có cảm giác thần long thấy đầu không thấy đuôi, cho nên tin đồn về nàng cũng được truyền rộng rãi trong trường học.

Phanh ------

Mở rượu champagne ra Hách Liên Minh Tĩnh và hiệu trưởng đem rượu đổ vào đống ly được xếp thành hình kim tự tháp.


Tô Hoán Thần một văn nhược thư sinh đầy bụng kinh luân học thức uyên bác, nữ phẫn nam trang trà trộn vào trường thi, cùng cả đời tài học, điện thượng  ung  dung đối đáp thiên tử, làm cho thiên tử quân tâm đại duyệt, đặc biệt ban thưởng  đồng Thám Hoa, nàng từ bỏ tiền đồ tươi sáng xin được bổ nhiệm  về Lôi  Châu làm tri phủ để điều tra phi tặc cứu mạng thúc thúc. Tại đây nàng gặp được chân mệnh thiên nữ của mình Nam Cung Nhược Yên. Bất chấp làm độc nhân để kéo dài mạng sống cho nàng
Nam Cung Nhược Yên 1 kì nữ tử, chẳng may mang tật bệnh từ nhỏ, nhượng nàng phải lấy độc trị độc làm bạn độc dược mà sống, mất hết lạc quan về cuộc sống một lần hữu duyên do thiên ý hay là do người sắp đặt  gặp được phu lang như ý Tô Hoán Thần. Chỉ vì một câu "Dụng tâm mà sống, nhưng cầu không uổng" mà rơi vào bể tình.
Nếu mọi người đã xem 2 bộ Phù Sinh Nhược Mộng và Phồn Hoa Tự Cẩm thì nên xem bộ này

Hứa Thế Ngôn: Tuần phủ đại nhân
Triệu Hinh: Đạo tặc
Bị bắt, Triệu Hinh suốt ngày quyến rũ Hứa Thế Ngôn. Còn Thế Ngôn phải chịu đựng những trò kích thích của nàng.
Câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng giữa hai nữ nhân giữa chốn quan trường hiểm ác.
Phía dưới, mọi người vổ tay hoan hô, đem nón cử nhân ném lên đại biểu cho việc bọn họ đã tốt nghiệp.

Hách Liên Minh Tĩnh đi tới trước mặt giáo sư già cúi đầu một cái "Cám ơn lão giáo sư mấy năm nay đã thương yêu chỉ bảo tận tình đối với Hách Liên."

Giáo sư tuổi cao tóc bạc hoa râm nắm tay Hách Liên Minh Tĩnh khóc lóc nói "Hách Liên, em là để tử mà thầy đắc ý nhất, thầy không bỏ được em."

"Hách Liên cũng không bỏ được giáo sư" Hách Liên Minh Tĩnh vui vẻ cười một tiếng, ông là không bỏ được người giúp ông viết báo cáo cùng mổ thi thể đi.

Giáo sư già vừa nghe Hách Liên Minh Tĩnh nói như vậy, vội vàng ngẩng đầu lên "Hách Liên cũng không bỏ được sao, vậy em cũng không cần tốt nghiệp, thầy sẽ nói chuyện với ba của em, dù sao ông ấy nhất định cũng nghe lời của ta, học xong tiến sĩ thì học hậu tiến sĩ xong rồi tới giáo sư tiến sĩ cũng được..."

"Oh, giáo sư thật biết nói đùa" Hách Liên Minh Tĩnh vừa nghe xong nụ cười cứng ngắc, vội vàng rút tay về. Đùa gì thế, ba nàng đối với giáo sư vô cùng kính trọng khẳng định sẽ đồng ý.

"Hách Liên, mau tới, chúng ta cùng nhau nâng ly." Chu Đình Đình vẫy tay với Hách Liên Minh Tĩnh.

"A, cái đó, các bạn kêu em kìa, em đi trước đây." Không để cho giáo sư có cơ hội mở miệng nàng vội vàng chạy mất.

Lão giáo sư buồn cười lắc đầu một cái, nàng y hệt ba nàng năm đó, có tài năng thiên phú như vậy nhưng lại không muốn học tiếp, đứa bé Hách Liên này có thể trở thành danh nhân trong giới pháp y cũng coi như không phụ lòng người thầy này.

"Cạn ly! ! !"

"Hách Liên sao cậu không uống?"

Hách Liên Minh Tĩnh có chút bối rối khi nhìn thấy ly rượu champagne đầy nhóc kia. "Thật ngại quá, ta không biết uống rượu." nàng là loại người một ly liền say, hai ly ngã gục.

"Cậu yên tâm, rượu champagne này uống không say, nếu như cậu say, mình sẽ hộ tống cậu về nhà." Chu Đình Đình nói nhỏ trong tai Hách Liên Minh Tĩnh.

Nghe được Chu Đình Đình nói vậy, Hách Liên Minh Tĩnh an tâm, nhắm hai mắt lại uống cạn một hơi.

Không nghĩ tới có chút giống như uống nước ngọt, ha ha, có khi còn ngon hơn.

Tiếp theo Hách Liên Minh Tĩnh đem rượu champagne như nước ngọt mà uống một ly rồi lại một ly....

"Ai ui!" Hách Liên Minh Tĩnh đỡ cái trán vừa đau vừa nhức, mặc dù nói là lần đầu tiên uống say, nhưng tại sao trán lại đau như vậy.

"Công tử! Cám ơn trời đất, công tử rốt cuộc tỉnh rồi" Giang Liên Nhi vội vàng đỡ công tử đang muốn đứng dậy.

"Thật là đau!" Hách Liên Minh Tĩnh sờ trán, tại sao uống rượu vào thì lại nổi một cái cục u trên trán.

"Dĩ nhiên là đau rồi, hảo công tử của em, ngài cũng không thèm nhìn qua cái cục u vừa đỏ vừa sưng nổi trên trán sao." Giang Liên Nhi không khí nói.

Công tử? Mình đây vẫn chưa tỉnh sao?

"Em nói công tử nè, sau này ngài làm ơn sửa đổi tật xấu hay thích xen vào chuyện của người khác được không, cũng bởi vì ngài thích xen vào chuyện của người khác làm hại đoạn đường này xảy ra nhiều chuyện không hay, vốn đã sớm tới trấn Thái Bình rồi, ngài cũng đã sớm..."

Hách Liên Minh Tĩnh mở to mắt nhìn cái người ở bên cạnh miệng nói không ngừng ăn mặc lại giống như thư đồng thời cổ đại. Còn căn phòng này lại đậm chất cổ kính nữa, đột nhiên cảm nhận được một sự khác thường không nhỏ. Không thể nào, cô không phải uống say trong buổi tiệc tốt nghiệp sao! Tại sao tỉnh dậy lại bị xuyên qua đây?

"Công tử? Công tử?" Giang Liên Nhi thấy công tử nhà nàng từ lúc tỉnh dậy có chút kỳ quái.

"Ngươi mới vừa rồi kêu. . . kêu ta là cái gì?" Trán của Hách Liên Minh Tĩnh nhất thời toát ra ba đường hắc tuyến! Mọi chuyện sẽ không hỏng bét như vậy chứ... bình thường cô luôn là một công dân tốt lại là một học sinh ngoan nữa.

Mặc dù có lúc cô vẽ một vòng tròn để nguyền rủa giáo sư, nhưng mà cũng không đến nổi bị trừng phạt xuyên qua thành nam tử chứ! Điều này làm cho một người học chuyên khoa khám nghiệm tử thi làm sao chịu nổi!

"Công tử, ngài bị làm sao vậy? Không phải bị đánh đến nỗi đần luôn chứ?" Giang Liên Nhi có chút khẩn trương nhìn Hách Liên Minh Tĩnh.

Hách Liên Minh Tĩnh không để ý đến biểu tình của Giang Liên Nhi, vội vàng sờ ngực mình một cái rồi lại sờ coi có cục xương ở cổ họng không.

"Công tử, công tử, ngài đừng dọa Liên Nhi nha, ngài nếu bị ngu, em làm sao dám đối mặt với sự giao phó của lão gia phu nhân đây, oa oa" dứt lời liền khóc.

Hô! May quá may quá, mặc dù ngực bị buộc chặc không thể thấy rõ, bất quá thân là sinh viên y khoa đối với cấu tạo cơ thể vẫn là rất rõ ràng.

"Lão gia, phu nhân, Liên Nhi thật xin lỗi hai người. Oa oa hai người ở dưới suối vàng biết đừng trách Liên Nhi. . ."

"Đừng khóc!" Hách Liên Minh Tĩnh thấy Giang Liên Nhi khóc có chút phiền lòng, người nên khóc hẳn là ta mới đúng!

Nhất thời Giang Liên Nhi đừng khóc, đôi mắt to long lanh nhìn công tử nhà nàng.

"Kia, Liên Nhi đúng không? Ta hình như bị mất trí nhớ rồi." Hách Liên Minh Tĩnh lăn lăn cái túi to trên trán nói "Cái gì cũng không nhớ."

"Hả, công tử ngài bị mất trí nhớ?"

"Ừ, đây là đâu, triều đại nào? Ngay cả tên của ta là gì cũng không nhớ." Hách Liên Minh Tĩnh âm thầm đè cái túi trên trán mình, mặt đầy thống khổ nói "Ui da, suy nghĩ một chút đầu liền đau!" Nguyên tắc đầu tiên khi bị xuyên qua là giả bộ mất trí nhớ.

"May quá, công tử ngài đừng suy nghĩ nhiều, hên là đầu không bị hỏng nếu không là nguy rồi, để Liên Nhi nói cho ngài biết."

"Nơi này là huyện Dư Gia của Bắc quốc."

Bắc quốc? Trong lịch sử có triều đại này sao? Chẳng lẽ bị xuyên qua triều đại không biết tên!

"Công tử tên là Hách Liên Minh Kính "

"Cái gì, Hách Liên Minh Tĩnh?" Wow giống với tên của ta nha.( 镜=Kính, 静=Tĩnh, đồng âm là jìng)

"Đúng vậy, từ nhỏ công tử đã được mọi người đã nói ngài là thần đồng, ba tuổi có thể làm thơ, năm tuổi có thể làm văn, bảy tuổi có thể đối câu, hơn nữa hiện tại còn là đương kim Trạng nguyên."

" Chờ một chút, Liên Nhi a, công tử nhà em, ừm chính là ta, mà ta hình như là, là nữ đi. Triều đại này nữ nhân cũng có thể tham gia khoa thi sao? Triều đại này coi bộ tư tưởng cũng tiến bộ quá ta.

"Dĩ nhiên không thể! Nếu như có thể, công tử ngài cũng không cần giấu giếm thân phận nữ giả nam trang đi ứng thí." Lại nghĩ đến tiểu thư nhà nàng vì hoàn thành tâm nguyện của lão gia....

"Vậy ta vì sao phải nữ giả nam trang lên kinh ứng thí?"

"Chuyện là như vầy, công tử, ừm, tiểu thư ngài là con nhà danh môn vọng tộc, thân phận hiển hách, đời tổ tiên là làm quan, chẳng qua là đến đời ông nội ngài bắt đầu suy bại, sau đó đến lão gia vẫn không có làm quan, mơ ước cả đời của lão gia chính là làm quan triều đình, ông còn đặt tên cho ngài là Minh Kính, hy vọng sau này làm quan có thể 'treo cao gương sáng' làm rạng danh Hách Liên gia. Nhưng mọi chuyện không được như ý, thi mười mấy lần cũng không đậu được kỳ thi Hương, lão gia luôn buồn bực không vui. Công tử ngài vì muốn hoàn thành nguyện vọng của lão gia, quyết tâm muốn thi đậu Trạng nguyên, từ đây nữ giả nam trang. Rốt cuộc năm nay cũng đậu Trạng nguyên."

"À nguyên lai là như vậy" nguyên lai là Kính chứ không phải Tĩnh.

"Bất quá, từ nhỏ công tử ngài là người chính trực a, vốn là quan thất phẩm ở Hàn lâm viện, nhưng không ưa chuyện quan trường, chống đối Viện sĩ đại nhân, bị cách chức đến làm chức huyện lệnh tép riu cửu phẩm ở trấn Thái Bình nhỏ này.

"Vậy tại sao ta lại té xỉu?" Hách Liên Minh Tĩnh chỉ chỉ cái cục u sưng đỏ trên trán của mình.

"Còn không phải là bởi vì công tử ngài thích xen vào chuyện của người khác sao, cái tính thích bênh vực kẻ yếu ấy, rõ ràng bản thân không biết võ công cứ nhất quyết giúp người ta bắt ăn trộm, kết quả bị ăn trộm cầm cây gậy tập kích, hôn mê một ngày một đêm đấy." Nghĩ tới đây Giang Liên Nhi liền không khách khí liếc Hách Liên Minh Tĩnh một cái

Chủ nhân của thân thể này khá giống ta, thích xen vào chuyện người khác, thích bênh vực kẻ yếu. Bất quá cũng không đến nổi bị đánh một gậy liền chết đi! Linh hồn của chủ nhân cổ thân thể này đang phiêu du ở nơi nào rồi?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.10.2017, 12:28
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5476 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Bách hợp - Xuyên không] Huyện lệnh rất bận! - Tế Dương Phi Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Uống rượu gây họa

"Công tử để em lấy trứng gà xoa trán ngài cho bớt sưng." Giang Liên Nhi đem trứng gà đã bóc vỏ đặt trong khăn tay, nhẹ nhàng giúp Hách Liên Minh Tĩnh xoa.
"Liên Nhi em nói trên trán ta có cục sưng này, có ảnh hưởng đến hình tượng anh tuấn tiêu sái của ta không hả?" Hách Liên Minh Tĩnh cười nói

"Xì ~ anh tuấn? Tiêu sái? Ha ha" Giang Liên Nhi sau khi nghe xong cười lên "Công tử ngài từ trước đến giờ có thèm để ý đến chuyện này đâu."

Hách Liên Minh Tĩnh nghe được hai chữ trước kia, mi hơi giật một cái, liền vội vàng nói "Ách, đây không phải là tính thích chưng diện mọi người đều có sao. Trước kia công tử nhà em là ta đây toàn bộ tâm tư đều đặt ở khoa cử, dĩ nhiên không thèm để ý đến bộ dạng bên ngoài, bây giờ đã là một Phương huyện lệnh, dĩ nhiên là phải chú ý đến hình tượng chứ."

"Công tử nói đúng, ai cũng thích chưng diện, huống chi công tử vốn chính là cô gái. Yên tâm yên tâm, công tử mặc dù có cục sưng nhưng vẫn tuấn mỹ, làm say đắm biết bao thiếu nữ thiếu nam." Giang Liên Nhi cầm gương cho Hách Liên Minh Tĩnh nhìn

Trong gương, tóc mai được vén lên vô cùng nho nhã, lông mày như mực vẽ, mặt hồng như hoa đào. Đầu đội một cái mũ, tóc được búi lên gọn gàng, trông như thư sinh.

"Công tử? Công tử?" Giang Liên Nhi quơ quơ tay trước mắt Hách Liên Minh Tĩnh.

"A, Liên Nhi mới vừa nói cái gì?" Hách Liên Minh Tĩnh hoàn hồn.

"Công tử ngài nhìn gương suy nghĩ gì vậy?"

"Ha ha, không có gì, cũng may không có mất hình tượng. Bộ dạng ai nhìn cũng thích, hoa kiến hoa khai, xa kiến xa bạo thai." Hách Liên Minh Tĩnh lúng túng cười một tiếng, thật mất thể diện, bản thân lại bị dung mạo hiện giờ hấp dẫn.

"Xì ~" Giang Liên Nhi lần nữa bị Hách Liên Minh Tĩnh làm cho tức cười, công tử sau khi mất trí nhớ không chỉ thích ngẩn người, ngay cả tính cách cũng thay đổi, không giống như trước hay phiền muộn.

"Công tử ngài chờ một chút, em đi gọi tiểu nhị đem thức ăn lên, một ngày nay ngài chưa ăn gì, chắc đói rồi."

Giang Liên Nhi sau khi rời khỏi, để lại Hách Liên Minh Tĩnh ngồi một mình trong phòng, nhìn căn phòng cổ kính này, lại nhìn mình trong gương "Hách Liên Minh Kính a Hách Liên Minh Kính, mặc dù dáng dấp ngươi rất đẹp, nhưng mà ta vẫn muốn trở về thế kỷ 21 làm Hách Liên Minh Tĩnh, chỉ là ta trở về bằng cách nào đây?" Hách Liên Minh Tĩnh nhíu mày.

Khoan đã, đúng vậy, ta không phải là sau khi uống say mới bị xuyên qua đây sao, nếu uống say lần nữa là có thể trở về? Ôi, tốt quá, ta có thể về nhà rồi. 2

"Công tử, thức ăn tới rồi." Giang Liên Nhi bưng thức ăn lên.

Hách Liên Minh Tĩnh nghĩ đến biện pháp trở về, miệng mở ra, bưng cơm lên ăn. Đang ăn quay qua hỏi "Liên Nhi, có rượu không?"

"Công tử muốn rượu làm gì?"

"Đương nhiên là uống rồi."

"Cái gì! Công tử ngài muốn uống rượu sao?" Giang Liên Nhi mặt đầy khiếp sợ nhìn Hách Liên Minh Tĩnh.



"Công tử, ngài không thể uống rượu!" Giang Liên Nhi nói.

"Vậy sao, ta mất trí nhớ, cho nên quên." Hách Liên Minh Tĩnh cười một tiếng, tiếp tục ăn cơm, con ngươi sáng ngời đảo qua đảo lại. 1

Sau khi cơm nước xong, Hách Liên Minh Tĩnh cố ý nhìn gương ngắm bên trái chỉnh bên phải một chút nói, "Liên Nhi, em có thể ra phố mua giúp ta cái mão không, ta vẫn cảm thấy cái cục sưng trên trán này có ảnh hưởng tới hình tượng của ta."

"Vậy cũng tốt, Liên Nhi ra phố giúp ngài mua, bất quá ngài phải đáp ứng Liên Nhi không được ra khỏi tửu lầu, còn có đừng xen vào việc của người khác. "

Hách Liên Minh Tĩnh thấy Giang Liên Nhi đáp ứng, vội vàng đáp ứng "Được, ta đáp ứng, ta đáp ứng."

"Vậy Liên Nhi đi đây."

"Không thể tùy tiện mua nha, phải chọn loại đẹp mắt đó."

"Biết "

Hách Liên Minh Tĩnh thấy Giang Liên Nhi ra tửu lầu, vội vàng đi xuống lầu.

"Yêu, khách quan ngài cần gì sao?" Tiểu nhị thấy Hách Liên Minh Tĩnh xuống lầu liền chào hỏi.

"Tiểu nhị mau mang bầu rượu tới cho ta."

"Được rồi ~ "

"Khách quan rượu của ngài tới rồi ~ "

Nhìn rượu trong ly cứ như nhìn mỹ tửu.

Lập tức có thể trở về, không do dự nữa, bắt đầu uống một ly rồi lại một ly.

Uống mấy ly, phát hiện hô hấp dồn dập, đầu đầy mồ hôi.

Hách Liên Minh Tĩnh che ngực, phát hiện tim đập dị thường nhanh. Tệ hại là cổ thân thể này đối với rượu cồn quá mẫn cảm, uống nữa sợ rằng sẽ bị sốc. Nhưng mà mình không có say, không được, coi như dị ứng với rượu cồn vẫn phải uống!

Tiếp theo lại rót một ly.

Mồ hôi ra càng ngày càng nhiều, mặt đỏ bừng, trong mắt toàn tia máu. Đầu có chút choáng váng, mình... mình không thể bị sốc, mình...phải về nhà, mình còn chưa có say đâu.

Hách Liên Minh Tĩnh tay trái chống cái đầu càng ngày càng nặng, tay phải làm đổ rượu.

Giang Liên Nhi ra phố mua cái mão xong trở lại, nhình thấy Hách Liên Minh Tĩnh ngồi ở cửa chính uống rượu. Vội vàng chạy tới, đoạt ly rượu trong tay Hách Liên Minh Tĩnh "Ai nha, công tử, ngài không thể uống rượu! !"

"Đem, đem rượu. . . cho, cho ta. Ta. . . Ta phải về nhà" Hách Liên Minh Tĩnh hô hấp có chút khó khăn, mặt đỏ bừng đầu đầy mồ hôi.

"Công tử, công tử, ai nha, tiểu nhị đi nhanh giúp ta kêu đại phu, công tử nhà ta uống rượu sẽ bị bệnh!" Giang Liên Nhi hướng về phía tiểu nhị hô.

Tiểu nhị thấy vậy vội vàng chạy ra ngoài kêu đại phu.

Trên phố ------

"Chớ chạy, tên ăn trộm kia đứng lại!"

Một cô gái mặc đồ hoàng sắc có thêu hình phượng hoàng, quần lụa màu hồng phấn, tay cầm trường tiên màu đỏ, đang đuổi theo một gã đàn ông đang liều mạng chạy, trong tay còn cầm một cái bọc quần áo.

"Công tử, chúng ta mau trở về phòng" Giang Liên Nhi muốn kéo Hách Liên Minh Tĩnh lên. Không biết làm sao người uống rượu say thật là nặng, căn bản kéo không nổi.

"Không, ta, ta muốn uống rượu" Hách Liên Minh Tĩnh mặt đỏ bừng, lắc đầu. Tay cũng không có nhàn rỗi, với tới cầm bầu rượu.

"Ai! Không thể uống, không thể uống" Giang Liên Nhi thấy vậy, vội vàng đè bầu rượu lại, Hách Liên Minh Tĩnh chỉ cảm thấy bây giờ dạ dày cứ như có một trận sóng biển dập dồn, hình như có thứ gì đó từ trong miệng muốn phun ra, khó chịu muốn chết.

"Dám trộm đồ của bổn tiểu thư, ta mà bắt được, ngươi chết chắc!" Cô gái mặc hoàng sắc tiếp tục đuổi theo.

Không nhịn được! Hách Liên Minh Tĩnh che miệng chạy ra ngoài.

Phanh --- -------

"Ui da! Tên khốn khiếp nào chán sống rồi hay sao mà dám đè bổn tiểu thư!"

"Đứng lên, cút ngay cho ta!" Người bị đè phía dưới là Mộ Dung Hi Nguyệt, muốn đẩy cái người đè mình ra.

"Ngươi cút ngay cho ta, có nghe thấy không" Mộ Dung Hi Nguyệt bị đè sắp không thở nổi.

Không biết làm sao Hách Liên Minh Tĩnh mặt đỏ bừng nửa híp mắt, , đầu óc choáng váng một chút, lỗ tai ầm ầm vang dội, không nghe được bất kỳ thanh âm nào.

Thật khó chịu, dạ dày thật khó chịu. . .

"Ngươi. . . , ngươi chớ. . ." Mộ Dung Hi Nguyệt thấy Hách Liên Minh Tĩnh dáng vẻ hình như muốn ói, có chút kinh hoàng.

"Ọe ~ " 1

"A! ! ! ! !"

Trên đường phố truyền đến một tiếng thét chói tai của nữ nhân, mà người đầu têu của chuyện này hôn mê rồi.

Ngày hôm sau ------

Hách Liên Minh Tĩnh tỉnh lại, đầu truyền tới cảm giác đau đớn kịch liệt khiến nàng nhíu mày lại. Ngày hôm qua mình thật sự uống say chứ? Vậy có phải mình đã về nhà rồi không?

"Công tử! ! !"

Một tiếng kêu ma quỷ truyền tới hoàn toàn hủy diệt đi hi vọng của Hách Liên Minh Tĩnh, có chút thống khổ nhắm mắt lại, lấy tay che mắt không muốn nhìn thấy Giang Liên Nhi.

"Công tử? Công tử?" Giang Liên Nhi lắc lắc công tử nhà nàng.

Trời ạ, chẳng lẽ ta không thể trở về? Định trước phải ở lại chỗ này làm Hách Liên Minh Kính!

Hách Liên Minh Tĩnh hít sâu một hơi, mở mắt ra.

"Công tử ngài tỉnh rồi." Giang Liên Nhi vội vàng đi tới hỏi

"Công tử, ngài có còn chỗ nào không thoải mái không, tỷ như lòng buồn bực không, hay hô hấp dồn dập, ngày hôm qua em đã dút ngài uống thuốc một lần, hôm nay có muốn uống nữa không? Giang Liên Nhi có chút khẩn trương nhìn Hách Liên Minh Tĩnh.

"Ta không sao, Liên Nhi không cần lo lắng."

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt" Giang Liên Nhi thở phào nhẹ nhõm.

"Vậy là ngươi không sao, vậy thì chuyện giữa chúng ta cũng nên thanh toán cho xong chứ." Mộ Dung Hi Nguyệt đứng ở cửa, tay quất cái trường tiên kêu PHÁCH PHÁCH vang dội, khóe miệng cười lạnh, dám áp bổn tiểu thư, còn ói lên người bổn tiểu thư nữa, ngươi chết chắc rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nh0cv1tbd và 22 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.