Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Hải Yêu - Phạn Ca

 
Có bài mới 13.10.2017, 09:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 29.07.2017, 10:47
Bài viết: 401
Được thanks: 571 lần
Điểm: 10.54
Có bài mới [Hiện đại] Hải Yêu - Phạn Ca (Trọn bộ 2 tập) - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


HẢI YÊU

images

Tác giả: Phạn Ca

Người dịch: Tiểu Triệu

Nhà xuất bản Phụ Nữ - Quảng Văn phát hành

Số trang: 2 tập

Năm xuất bản: 5/2017


Type: Cáo, Hồng Anh, Thanh Hương, lazy_nhi, thuyleminh520, thienyet98, PhuongNg22

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn


Giới thiệu sách:

Đây là cuốn tiểu thuyết viết về con thuyền cướp biển Hải Yêu ở bờ biển Algiers

Đá quý, hương liệu, vàng ròng!

Mạo hiểm, chiến đấu, tự do!

Thời đại Hàng Hải đến rồi!

Cướp tàu của quý tộc, chiến đấu với hạm đội vô địch Tây Ban Nha, tài sản, quyền thế, năng lực, danh dự,… Hết thảy thuộc về Barbarossa Hayreddin, người đàn ông được mệnh danh là “Vua cướp biển” trong lịch sử!

“Cướp biển Caribe”, “Vua hải tặc”, “Thời đại hàng hải”, bạn đều thấy ở đây!

Jack Sparrow, chiến thần Ares, Siren, Vua hải tặc, kỵ sĩ tóc vàng, ông chú tóc đỏ, lưỡi hái, lá cờ hình đầu lâu, bạn đều thấy ở đây!

Còn đợi chờ gì nữa, các fan của cướp biển, các fan của kỵ sĩ, các fan của nữ đóng giả nam, tàu Hải Yêu của chúng ta sắp khởi hành, hãy mau chóng mua vé, quá giờ lên tàu chúng tôi không đợi!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn *Cáo* về bài viết trên: MarisMiu, Thúyhân
     

Có bài mới 18.10.2017, 21:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 29.07.2017, 10:47
Bài viết: 401
Được thanks: 571 lần
Điểm: 10.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hải Yêu - Phạn Ca (Trọn bộ 2 tập) - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


QUYỂN 1

Chương 1:

Hải tặc tuyển người


Mùa hè năm 1515. Bờ biển Algiers, Bắc Phi nằm sát cạnh Địa Trung Hải, xanh ngắt, trong lành và mát mẻ, thế nhưng vào mùa hè, những cơn gió thổi đến từ sa mạc Sahara lại mang theo hơi nóng hầm hập có thể sấy khô người sống thành những xác ướp. Giữa trưa, vầng mặt trời khổng lồ thiêu cháy thành phố nằm ven biển này thành một cái lò nướng gần 50°C, ngay cả lũ ruồi cũng không chọn thời điểm này để ra ngoài kiếm ăn, nhưng trên quảng trường nằm giữa trung tâm thành phố Algiers, lại có đến hơn hai nghìn người đàn ông đang chen chúc tụ tập đông nghẹt ở đây.

"Mẹ kiếp, đợi lâu như vậy rồi mà vẫn còn chưa chịu bắt đầu?"

Một người đàn ông lau mồ hôi trên mặt đầy vẻ nôn nóng, rồi cử động đôi chân đã hơi tê cứng. Hắn vừa mới đánh nhau với người ta chỉ vì một chút bóng râm ít đến đáng thương dưới tán cây cọ, khuôn mặt bầm tím càng khiến hắn thêm nóng nảy.

''Chờ đi, tao dám cá rằng chỉ cần vừa bắt đầu, là lập tức sẽ tuyển đủ người, thuyền của Hayreddin không dễ lên như vậy đâu". Bình thường đội thuyền bổ sung nhân lực chỉ cần tầm hai, ba trăm người, nhưng số người đến ứng tuyển lại đông gấp mười lần, mức độ cạnh tranh tàn khốc ra sao chỉ nghĩ thôi cũng biết.

"Nước ép táo chua đây! Bia nhẹ đây! Đồ uống ướp lạnh giải khát tránh nóng đây!"

"Sung nào! Nho tươi nào! Ồliu khô nào! Pho mát dê vừa thơm vừa ngọt nào!"

"Quý khách, có cần vải dầu lau đao không? Lau xong đảm bảo sắc ngọt sáng bóng, đến bảo đao của Aladdin cũng không bì được! Không cần à? Vậy xem thử loại thuốc mỡ trị nấm chân từ phương Đông này đi, có cả thuốc tăng lực một đêm chín lần thần dược của Ấn Độ nữa đấy!"

Hơn chục người bán hàng rong không ngại nắng nóng chen chúc giữa đám người, xách theo mấy chiếc giỏ thô sơ, khá hơn chút nữa thì đẩy một chiếc xe nhỏ, buôn bán các loại thức uống đồ ăn vặt.

Trong thành phố này, có một mục sư Kitô giáo từ xa tới truyền đạo không dám để lộ thân phận, khoác áo choàng chống nắng mua một vại bia, tò mò hỏi người bán đồ uống rong: "Nhiều người mang kiếm xách đao như vậy đến đây định làm gì thế?"

Đối phương lập tức lộ ra vẻ "ông hiểu biết nông cạn quá", đáp: "Ông không biết à? Thuyền của đại hải tặc Hayreddin đang tuyển người!"

"Barbarossa Hayreddin? Là kẻ kiêu ngạo nhất Bắc Phi…”

Vị mục sư che miệng nói: "Đúng là sét đánh ngang tai, cướp biển mà cũng dám công khai hoạt động trong trung tâm thành phố như vậy, đúng là gan thật, tổng đốc không để tâm sao?"

Người bán hàng rong phá lên cười ha hả: "Ông là người từ nơi khác đến đúng không. Algiers là thành phố của cướp biển, ngài Hayreddin mới thật sự là tổng đốc của vùng này, mọi người trong thành phố chúng tôi đều trông chờ vào miếng cơm của ngài ấy đấy. Chỉ cần lên được thuyền, cho dù không khai chiến một tháng cũng được ba đồng vàng đút túi".

Vị mục sư vô cùng kinh ngạc, phải biết rằng ngay cả hải quân chính quy của Tây Ban Nha, mỗi tháng mới có được đãi ngộ là một đồng vàng. Ba đồng vàng, có thể mua được hai mươi con bò để vắt sữa, chẳng trách lại có nhiều người đổ xô đến đây như vậy.

Algiers là thành phố của cướp biển, cuộc sống giàu có của vô số người dân thành thị nơi đây đều do bọn họ đem lại, bọn họ là thần tài, cũng là thần hộ mệnh. Cướp biển chính là nghề xịn nhất ở nơi này, không gì hấp dẫn bằng.

Vị mục sư còn định hỏi gì đó, nhưng lại trông thấy một người đàn ông cường tráng cao gần hai mét nhảy lên tường thành, người trên quảng trường lập tức bật dậy nhốn nháo.

"Đó là phó đội hưởng của đội xung phong Hank!" Người bán hàng rong hưng phấn như nhìn thấy người nổi tiếng, giọng điệu vô cùng sùng bái: "Đội xung phong là đội lợi hại nhất, là cao thủ trong các cao thủ! Ngài Hank có thể bắn một khẩu đại pháo nặng một ngàn cân!"

Người đàn ông cao lớn giơ bàn tay to như một chiếc quạt của mình lên giữa không trung, cả quảng trường lập tức trở nên yên lặng. Lời mở đầu của hắn rất đơn giản và thẳng thắn:

"Mù một mắt, mười đồng vàng! Hai mắt, hai mươi đồng vàng!

Đứt một cánh tay, mười đồng vàng! Đứt hai cánh tay, hai mươi đồng vàng!

Mũi, tai và ngón tay đồng giá, ba đồng vàng!

Mất mạng, phí trợ cấp cho gia đình năm mươi đồng vàng!"

Nội dung kinh dị đậm mùi máu tanh vang vọng trong không trung, những người đàn ông trên quảng trường im lặng chừng ba giây, rồi đột nhiên sục sôi như núi thét biển gầm:

"Tốt quá! Lần này tiền bồi thường cao thật!".

"Ngài Hayreddin muôn năm!".

"Mất mất thằng cu thì được trả bao nhiêu tiền?"

"Phì! Cái thứ đồ chơi bé tí trong quần mày, còn chẳng bằng nửa đốt ngón tay, mà cũng không biết ngượng đòi bồi thường!"

"Ha ha ha ha ha ha!"

Người đàn ông cao lớn kia lại nói: "Lần này cần nhiều, năm trăm người! Có bản lĩnh thì cứ tới thử xem sao!" Nói đoạn hắn móc ra một nắm tiền xu lớn, tung vào giữa không trung, như hắt thêm số dầu sôi sùng sục cuối cùng vào ngọn lửa đang cháy hừng hực: "Đợi lát nữa người nào cướp được xu vàng thì có thể lên tàu!"

Thủ đoạn xa xỉ và hào phóng, cho thấy đội cướp biển này lớn mạnh đến cỡ nào.

Một vài người không giữ được bình tĩnh nhao nhao xông tới tranh giành những đồng xu nhỏ sáng lấp lánh, cả đám người chen chúc xô đẩy, tiếng tranh cướp mắng chửi vang lên liên tục không ngớt. Hank cười lạnh một tiếng, chút tài mọn thế này, có thể lên được tàu nhiều nhất cũng chỉ làm chân sai vặt.

Mấy người đàn ông vạm vỡ khiêng ra một cái lồng sắt to, ngồi bên trong là giám khảo đang phân phát xu vàng, đám đông lập tức trở lên điên loạn, liều mạng chen đến chỗ chiếc lồng, kẻ nào may mắn đứng gần thì cướp được một đồng, kẻ nào xui xẻo đứng ở xa, thì chỉ có thể dốc sức lao tới, hoặc đánh nhau với những kẻ trong tay có xu vàng.

Ánh mặt trời nóng bỏng cũng giúp loại trừ những kẻ cơ thể ốm yếu nhiều bệnh tật, rất nhiều người không chịu được nhiệt độ cao và cảnh chen lấn xô đẩy, cảm nắng cả người mềm nhũn ngất luôn xuống đất. Cả quảng trường như một bầy kiến vỡ tổ, giày dép rơi lăn lóc trên đường. Vị mục sư trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng điên cuồng này, kinh ngạc đến độ không thốt lên lời. Người bán đồ uống rong cười nói: "Đây là cách chuyên dùng để kiểm tra người đấy, trên thuyền không phải là khách sạn thoải mái đâu".

Trong lúc rất nhiều người đang chen chúc đến mức không thể nhúc nhích, thì trên một cây cọ tươi tốt bên cạnh tường thành, có tiếng hạt táo rơi "bộp" xuống đất. Cùng với hạt táo rơi, là một bóng người gầy nhỏ nhảy từ trên cây xuống, giẫm lên bả vai của kẻ khác và mấy chiếc xe đẩy của những người bán hàng rong, tựa như một con báo con nhảy tới nhảy lui, ung dung nhàn nhã vượt qua đám người đang chen chúc kia, nhảy tới chiếc lồng sắt to đang phát tiền xu.

Hank đang đứng cạnh chiếc lồng ngây người ra trong thoáng chốc, cậu thiếu niên này chỉ khoảng mười mấy tuổi, mang theo một cái bọc thon dài, trên người mặc một bộ quần áo cũ đã giặt đến bạc phếch, mấy sợi tóc xoăn màu nâu hạt dẻ lộ ra dưới chiếc khăn trùm đầu bằng sợi đay thô. Khuôn mặt cậu ta bê bết bụi và mồ hôi nên nhìn không ra đường nét, chỉ cố đôi mắt là trong trẻo sáng ngời, đen trắng rõ ràng, thoạt nhìn như chưa từng trải qua sự đời, nhưng lại thấp thoáng ẩn chứa vẻ lạnh lùng không nên có ở độ tuổi này. Mỗi khi ánh mắt lưu chuyển, giống như có ánh trăng lạnh lẽo đang chiếu sáng, khí thế ép người. Hank cũng là một chiến sĩ lọc lõi đã kinh qua hàng trăm trận đánh, nhưng khi nhìn vào ánh mắt của cậu nhóc, lại không biết nên đánh trận này ra sao.

"Cho tôi một đồng vàng". Cậu thiếu niên không chút khách sáo xòe tay ra, cổ tay thoạt nhìn nhỏ nhắn trắng trẻo, nhưng lòng bàn tay lại có những vết chai mờ mờ.

"Thằng nhóc đó giở trò! Sao có thể thế được!" Một giọng nói bất mãn từ trong đám người vang lên, có người còn thò tay ra muốn kéo cậu nhóc xuống, nhưng đành bất lực vì chiếc lồng cao đến hơn ba mét, căn bản không thể với tới.

Cậu thiếu niên lý lẽ hùng hồn nói: "Ông ta chỉ nói cướp được thì sẽ được nhận, nhưng không nói là phải cướp như thế nào".

Hank gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nhưng cũng không đưa đồng xu vàng cho cậu thiếu niên, hắn đánh giá cậu nhóc một lượt, cười nói: "Nhóc con, cậu bao nhiêu tuổi rồi? Thuyền này không cần nít ranh đâu".

"Tôi mười tám, đã trưởng thành rồi". Cậu thiếu niên ngẩng đầu ưỡn ngực, nhưng động tác này chẳng khiến cậu cao hơn được bao nhiêu.

"Thằng nhóc đó căn bản còn chưa đến mười lăm! Lùn như vậy cơ mà!"

"Đúng thế đúng thế! Còn chưa đến tuổi dậy thì, chỉ một con sóng thôi là đánh ngã luôn xuống biển rồi!"

Hank bật cười nói: "Cậu há miệng ra xem nào!"

Cậu thiếu niên chẳng hiểu gì, nhưng giám khảo đã nói thế, nên cũng nghe lời há miệng ra.

Hank khom lưng thật sự xem xét nghiêm túc một hồi, đột nhiên lớn tiếng tuyên bố: "Con ngựa non này răng còn chưa mọc hết, không thể lên thuyền được!".

"Ha ha ha ha ha ha!" Đám người phá lên cười đầy chế giễu.

Cậu thiếu niên có hơi cuống: "Tôi thật sự đã trưởng thành rồi, có thể làm được mọi việc!".

Hank nhìn chiếc cằm nhòn nhọn của cậu nhóc, lắc đầu: "Trên thuyền toàn những kẻ thô tục, cậu không làm được gì đâu, đợi lớn thêm vài tuổi nữa đi".

"Tôi biết chữ! Còn biết đọc biết viết nữa!" Cậu thiếu niên lại báo cáo thêm sở trường của mình. Tiếng cười nhạo lập tức nhỏ hẳn đi, ở vào cái thời đại mà trong cả trăm người chưa chắc đã có thể tìm được một người viết được tên mình, thì có thể đọc được, viết được đã là bản lĩnh đầy mình rồi.

Hank gật gù: "Thì ra là một thằng nhóc có văn hóa. Cậu đi tới mé phía Tây quảng trường đi, xem thử chỗ đó có cần người không".

Thái độ của giám khảo rất kiên quyết, cậu thiếu niên đành nhảy từ trên chiếc lồng sắt xuống, đạp lên vai của những kẻ phía dưới chạy về phía Tây. Tuy đã có chuẩn bị từ trước, nhưng những người bị giẫm không ai túm được mắt cá chân của cậu ta cả.

"Mẹ nó chứ, thật đúng là quái dị, nhìn thằng oắt con đó gầy như vậy, không ngờ lại nặng thế". Một người xoa xoa bả vai bị giẫm đến phát đau, bực bội nói, không biết sức nặng đó đến từ đâu nữa.

So với sự chen chúc đông đúc đến phát điên ở quảng trường, thì buổi tuyển chọn ở phía Tây lại rất bình thường, bên trong căn lều tránh nắng màu trắng là vài chiếc bàn gồ, mặt mỗi giám khảo cũng hiền lành hơn, nhưng không biết tại sao, lại không có mấy người tới. Cậu thiến niên đi tới bên cạnh từng chiếc bàn một, mới hiểu ra tại sao ở đây không có người tới ứng tuyển.

Tuyển hoa tiêu: Yêu cầu biết đọc hải đồ, biết điều khiển bánh lái, thành thạo việc xem chòm sao, thủy triều, địa hình đá ngầm.

Tuyển thợ mộc: Yêu cầu biết xem bản thiết kế, biết sửa làu, vá chỗ thủng, pha chế sơn, chế tạo đồ dùng dụng cụ trong nhà.

Tuyển pháo thủ: Năng lực bắn mười phát trúng chín, biết bảo dưỡng tu sửa các loại vũ khí, biết thao tác tất cả các loại súng hỏa mai, pháo quay, đại bác.

Kỹ sư quân giới…

Cậu thiếu niên vừa đi vừa lắc đầu, những người biết được những chuyên ngành kỹ thuật này còn khó tìm hơn cả tìm người biết chữ. Đi đến chiếc bàn cuối cùng, có một thanh niên trẻ tuổi hào hoa phong nhã đang ngồi trong bóng râm đọc sách. Hắn đeo một cặp kính thủy tinh cao cấp, nhìn không có vẻ gì giống một tên cướp biển, mà ngược lại trông giống một người trí thức lạnh lùng kiêu ngạo hơn. Trước mặt bày ra một chiếc túi làm bằng da đựng dụng cụ, mười mấy con dao bạc với đủ các loại hình dạng trông vô cùng sắc bén, những chiếc cưa dùng để cắt tứ chi lóe lên luồng ánh sáng lạnh lẽo.

Trên tấm biển có ghi: Bác sĩ. Yêu cầu tuyển dụng: Không tuyển người ngu.

Cậu nhóc lại thất vọng.

"Từ điển y học', Avicenna(*)…." Trước khi bỏ đi, cậu nhóc lẩm bẩm đọc tên quyển sách trong tay người thanh niên.

(*) Avicenna sinh vào khoảng năm 980 mất năm 1037, là một học giả người Turk và cũng là thầy thuốc, nhà triết học đầu tiên ở thời kỳ này. Ông cũng là nhà thiên văn học, hóa học, địa chất học, logic học, cổ sinh học, toán học, vật lý học, nhà thơ, tâm lý học, khoa học và nhà giáo. Công trình nổi, tiếng của ông là "The book of healing" - một bách khoa toàn thư khoa học và triết học khổng lồ, và "The Cannon of Mcdicine'' - là bài viết y học chuẩn ở một số trường đại học thời Trung cổ.

Vị bác sĩ đó ngẩng đầu lên liếc nhìn một cái, rồi hỏi: ''Biết tiếng Latin?"

Cậu nhóc đáp: "Một chút".

"Còn biết gì nữa?"

"Tiếng Tây Ban Nha, tiếng Ý, còn cả một chút tiếng Pháp và Ả Rập".

Ở vùng Địa Trung Hải với nền văn hóa phức tạp cùng đủ các kiểu người này, mù chữ nhưng vẫn có thể nói được một vài thứ tiếng nước khác cũng chẳng phải chuyện gì kỳ lạ, có rất nhiều thương nhân sành sỏi đã đi qua rất nhiều nơi thậm chí còn uyên thâm hơn những học giả ngôn ngữ. Vị bác sĩ thờ ơ hỏi tiếp:

"Cũng biết viết chứ?".

"Biết, tôi thường viết thư giúp cho mọi người".

Chàng thanh niên nở nụ cười thân thiết, ấm áp như gió xuân: "Ồ, hiếm thấy đây, cậu tên gì?"

"Nick". Nhìn thấy có một tia hy vọng, cậu nhóc trả lời ngay lập tức.

Khóe miệng của vị bác sĩ khẽ nhếch lên: "Xì, tôi không cần người viết hồ sơ bệnh án, đi đi". Anh ta ra vẻ mình đã chơi khăm cậu nhóc thành công, rồi tiếp tục cúi đầu đọc sách. Cậu nhóc bị chơi xỏ đứng ngây người, một ông đầu bếp thân hình mập mạp ở bàn bên cạnh cười mắng: "Cho người ta ôm một tia hy vọng rồi lại từ chối, Victor, cậu đúng là đồ xấu tính".

"Đi đi, tôi là một người vô cùng tốt bụng đấy, đồng ỷ thì mới là xấu xa". Tay bác sĩ úp quyển sách xuống bàn, cẩn thận đánh giá cậu nhóc một lượt, ánh mắt sắc nhọn phía sau cặp kính giống như một con dao giải phẫu, xuyên qua lớp da thịt cơ bắp, đi thẳng đến phần xương tủy bên trong.

"Cậu nhóc, thành thật mà nói, nhìn cậu quá non. Thuyền của cướp biển là nơi nào chứ? Người Moor (*) hung ác, đám lái buôn Do Thái tham lam, những tín đồ Kitô bị đuổi ra khỏi giáo phái, lừa đảo, trộm cắp, lính đào ngũ, những kẻ đang chạy trốn khỏi lệnh truy nã, mấy trăm tên đàn ông nằm ngoài vòng pháp luật chen chúc khắp nơi trong khoang thuyền, cả tháng trời không thấy một người phụ nữ nào, có một khuôn mặt đẹp trai cũng không phải là chuyện tốt đâu".

(*) Moor là từ dùng để mô tả một nhóm dân số trong lịch sử bao gồm người Berber, người châu Phi da den, người Ả Rập có nguồn gốc Bắc Phi, những nhóm người này dã chinh phục và xâm chiếm bán dảo Iberia trong gần 800 năm.

Nick sững người trong một thoáng, rồi hiểu ra ý của hắn, những vẫn ngoan cố nói lại một câu: "Khuôn mặt anh rất dễ nhìn, không phải cũng làm việc trên tàu đấy thôi".

"Ái chà chà, nói không sai, cậu chủ tôi đây đúng là rất đẹp trai, nhưng vấn đề là cậu không có một thứ". Victor cười cười, ngón tay thon dài vuốt ve mấy con dao bạc và cây cưa, "Con người thì phải cần mạng sống, ở trên thuyền, chỉ có những kẻ ngu xuẩn mới đắc tội với bác sĩ thôi".

Nick không nói gì nữa. Tài nghệ không bằng người ta, những năng lực đó quả thật cậu không có. Ông đầu bếp béo bên cạnh không nỡ nhìn thấy cảnh ấy, bèn chi điểm nói: "Tiếp tục đi về phía Tây đi, lão Luhrmann ở khu bốc vác hàng hóa có lẽ cần người đấy".

Lượt thứ hai cũng bị xua đi, hy vọng được tuyển không nhiều.

Đừng quá ngạc nhiên, cướp biển cũng là nghề kinh doanh buôn bán. Hàng hóa cướp về sẽ được quy đổi thành tiền, chắc chắn có thể giao dịch được với người khác. Đội thuyền của Hayreddin có đến hơn mười chiếc thuyền lớn, vào thời điểm dê béo không nhiều lắm, thì vận chuyển một số loại sản vật địa phương như dầu ôliu, bông, cọ, cũng có thể kiếm được một khoản.

Trong khu bốc vác rất bận rộn, hơn hai mươi người làm thuê ngồi trên xe ngựa vận chuyển hàng hóa, mùa khô trong đất liền cằn cỗi không có lấy một gốc cây ngọn cỏ nào, nên lương thực là một giao dịch quan trọng. Luhrmann là một người đàn ông trung niên vạm vỡ, quanh năm đi lại khắp Địa Trung Hải, là một thương nhân lọc lõi với kinh nghiệm phong phú. Lão đang hút một loại thuốc lá đắt tiền có xuất xứ từ Tân thế giới (*), vừa rít hơi nhả khói, vừa chỉ huy việc vận chuyển hàng hóa.

(*) Tân thế giới là tên gọi được sử dụng từ thế kỷ 16, để chỉ Châu Mỹ, bao gồm Bắc Mỹ, Nam Mỹ, Trung Mỹ và Caribe cũng như các đảo xung quanh.

"Hả? Muốn vào bốc vác?" Luhrmann cúi đầu nhìn cậu nhóc gầy yếu trước mặt, "Không được đâu nhóc ạ, công việc vất vả lắm, bọn ta chỉ cần những người đàn ông có sức vóc thôi".  

Nick cũng không nhiều lời, chạy tới đống bao tải đựng lúa mì, đưa tay kéo một bao cõng lên người, chạy hai vòng quanh chiếc xe lớn.

"Ồ, không nhìn ra đấy, chú em này cũng khỏe ghê". Bao tải nặng năm mươi pound(*), một người đàn ông khỏe mạnh cõng cũng còn phải chật vật. Luhrmann cắn tẩu thuốc, toét miệng ra cười: "Được rồi, vừa khéo đang thiếu một người, cậu đã được tuyển. Sau này ở đây bốc vác hàng hóa, mấy tháng nữa chúng ta sẽ đi đường bộ".

(*)1 pound nặng khoảng 453,59237 gram.

"Sao cơ, không thể lên thuyền à?" Cậu nhóc thả bao tải xuống, nhìn về phía con thuyền vũ trang bên bờ biển.

"Nhóc à, trên thuyền tuy rằng kiếm được nhiều tiền hơn, nhưng lại phải liều cả mạng sống đấy. Cậu có biết tại sao trên quảng trường nhiều người, còn lều của bác sĩ và chỗ của ta lại ít người như vậy không?" Luhrmann nhàn nhã nhả ra một hơi khói: "Bởi vì trên thuyền thì phải liều mạng, chết bao nhiêu người thì sẽ bổ sung từng ấy".

"Tôi muốn lên thuyền". Nick cố chấp nói.

Lão thương nhân lắc lắc đầu, tính khí của bọn thanh niên, chẳng biết thế nào là trời cao đất dày. Lão vỗ vỗ lên đống hành lý trên lưng Nick, rồi đưa cho cậu mấy đồng xu: "Đi ăn một bữa no nê rồi suy nghĩ lại cho kỹ, trên thuyền không cần phụ nữ và con nít, đây là nguyên tắc".

Nếu không phải đến nước không có cơm ăn, thì sẽ có rất nhiều người không bao giờ băn khoăn suy nghĩ về cái nghề liều mạng này. Mấy đồng tiền ấy tuy rằng không nhiều, nhưng cũng có thể mua được một tảng thịt nướng to và một lượng lớn bia nhẹ ở Algiers. Cậu nhóc cúi đầu nói cảm ơn rồi cầm tiền bỏ đi.

Dù có hiểu được nhiều thứ tiếng, cậu vẫn không được chọn. Từ lục địa cho tới hải dương, nơi nào có thể kiếm được lời thì luôn đông đúc. Thi làm cướp biển cũng không phải là việc dễ dàng gì.



Ánh mặt trời Bắc Phi đốt cháy mặt đất, cậu nhóc bị từ chối rời đi càng lúc càng xa, chỉ để lại phía sau bóng dáng nhỏ xíu.

"Thằng bé đó đang cõng cái gì vậy?”

Luhrmann nhìn vào tay mình, hình như lão vừa vỗ vào một thứ kim loại gì đó rất cứng.


Đã sửa bởi *Cáo* lúc 24.10.2017, 15:45.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn *Cáo* về bài viết trên: Thúyhân, heodangyeu, nguoididuong
     
Có bài mới 20.10.2017, 20:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 29.07.2017, 10:47
Bài viết: 401
Được thanks: 571 lần
Điểm: 10.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hải Yêu - Phạn Ca (Trọn bộ 2 tập) - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2:

Hải Yêu

Type: Taranee


Hank mang một chồng khế ước đã được lăn dấu vân tay rất dày đến đại bản doanh.

Hoàn toàn khác với tưởng tượng của mọi người về hang ổ của cướp biển là bẩn thỉu và lộn xộn, đó lại là một tòa lâu đài màu trắng sạch sẽ và thoáng đãng, tọa lạc trên đỉnh một ngọn đồi cao nhất thành phố Algiers, một mặt hướng ra biển lớn, một mặt nhìn xuống toàn thành phố, những mái vòm hình tròn theo kiểu đạo Hồi chìm trong làn sương mù Địa Trung Hải, phong cách trang nhã, cảnh sắc tuyệt đẹp.

Tòa lâu đài này đương nhiên không phải do Hayreddin xây dựng.

Lúc tới “tiếp quản” nó từ tay viên tổng đốc Algiers tiền nhiệm, lão béo đó khóc còn khó coi hơn cả cha chết. Khi không phải lênh đênh trên biển, phần lớn những tên cướp biển bản địa đều nghỉ chân ở nơi khác, chỉ có thuyền trưởng cùng một số thuyền viên cấp cao là nghỉ lại tại đây.

Hank chẳng có tâm trạng đâu mà nhìn ngắm đài phun nước được điêu khắc rất tinh xảo trong sân, mà đi thẳng qua hành lang quanh co gấp khúc, tới trước căn phòng lớn gõ cửa:

“Thuyền trưởng, tôi là Hank.”

“Vào đi.”

Một người đàn ông cao lớn với mái tóc đỏ đang lười biếng ngả lưng trên chiếc giường mềm kiểu Ả Rập, một con sư tử trắng Châu Phi thân dài ba mét nằm dưới chân hắn, hai mắt lim dim giống ngủ mà lại như không ngủ, bên khóe miệng còn dính mấy cọng lông chim màu sắc sặc sỡ. Hank nghĩ, có lẽ đây là con công cuối cùng trong sân.

Người đàn ông tiện tay lật xem tấm hải đồ, gương mặt không có vẻ gì là ngang ngược bá đạo cả. Nhưng tất cả mọi người đều biết, cũng giống như con sư tử đang ở dưới chân kia, thuyền trưởng là người thích giấu móng vuốt sắc nhọn trong lòng bàn chân, nhìn qua thì tựa mặt hồ phẳng lặng không gợn sống, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể tấn công như chớp giật, xé nát kẻ địch thành từng mảnh.

Đây chính là tên cướp biển mạnh nhất tung hoành khắp Địa Trung Hải, người em trai thứ ba trong số các anh em nhà Barbarossa, có biệt danh là “Sư Tử Đỏ của đại dương”, Barbarossa Hayreddin.

Hank cung kính bưng chồng khế ước tới:

“Thuyền trưởng, đã tuyển được năm trăm người mới.”

“Ừ, vất vả rồi.” Hayreddin nhận lấy lật xem, “Có tuyển được người nào phù hợp bù vào chỗ thiếu không?”

“Chẳng có mấy người dùng được, toàn một đám tầm thường chưa trải sự đời.” Không biết tại sao, trong đầu Hank bỗng hiện ra bóng dáng cậu thiếu niên nhanh nhẹn khéo léo kia, những cũng chỉ là thoáng qua mà thôi, hắn lắc lắc đầu, cân nhắc đắn đo cách dùng từ, khó khăn nói:

“Thuyền trưởng, những năm qua đội trưởng Arude vẫn một lòng trung thành, trước giờ khi giết địch cũng luôn xông lên đi đầu, ngài có thể…”

“Không thể”. Người đàn ông tóc đỏ thẳng thừng từ chối, bày những bản khế ước ra nói: “Hank, nhìn các điều mục và những dấu vân tay này đi. Cho dù là không biết chữ, trước khi lên thuyền cũng phải đọc từng mục một cho người mới nghe. Cậu đi theo tôi bao nhiêu năm rồi, ngay cả việc này cũng không nhớ sao?”

“Nhưng hôm đó đội trưởng quả thực đã uống say, trùng hợp lại có một người phụ nữ đi ngang qua…”

Hayreddin lạnh lùng nói: “Ồ, nói như vậy có nghĩa là bị cưỡng bức là lỗi của người phụ nữ đó, còn Arude là bị ép buộc sao? Hank Lanevince, điều thứ tư trong khế ước là gì?” Lúc nói đến câu cuối cùng, giọng điệu của hắn vô cùng nghiêm khắc, cặp mắt màu xanh lam lạnh lẽo bắn ra luồng ánh sáng khiếp người, khiến Hank chấn động, thân hình ưỡn thẳng, giọng nói sang sảng:

“Điều thứ tư: Không được gian dâm xúc phạm phụ nữ, ai vi phảm xử tử!”

Căn phòng chìm vào bầu không khí im lặng chết chóc. Hồi lâu sau, Hayreddin mới nói:

“Đã có rất nhiều người tới cầu xin cho anh ta. Trên thuyền cuộc sống gian khổ, lúc xuống thuyền đến quán rượu uống cho thoải mái, tìm vài người phụ nữ để tiêu tiền, từ trước tới giờ tôi chưa từng quản lý những hoạt động riêng tư đó của mọi người. Nhưng người phụ nữ đó không phải là gái điếm, ngay ngày hôm sau cô ta đã nhảy xuống biển tự tử rồi.”

Nói đến đây, Hayreddin dừng lại một lúc, rồi nói ra thực chất vấn đề: “Hank, cô ta là con gái của một gia đình Hồi giáo truyền thống, chúng ta quanh năm hoạt động ở Algiers, nếu như chọc giận những người Hồi giáo, thì sau này sao còn có thể tiếp tục làm ăn ở đây được nữa? Tha cho Arude, thì sau này làm sao quản thúc được các thuyền viên khác? Khế ước của hải tặc trở nên vô giá trị như vậy từ lúc nào thế?”

Đội thuyền của Hayreddin tung hoành trên biển Địa Trung Hải suốt bao năm nay không có đối thủ, có được danh tiếng giống như những đấng anh hùng ở bờ biển Bắc Phi này, không phải dựa vào đám người ô hợp, mà nhờ vào kỷ luật nghiêm ngặt. Ba câu hỏi của Hayreddin như tháo gỡ hết một bãi mìn, Hank lặng lẽ gật đầu, không thể tranh luận tiếp được nữa.

“Vâng, thuyền trưởng, tôi hiểu rồi.”

Lúc bóng lưng vạm vỡ của phó đội trưởng biến mất khỏi gian phòng, Hayreddin giống như đang tự nói với mình:

“Arude, cậu có một đám anh em rất tốt”.

“Phải, như vậy có chết cũng không còn gì hối hận.” Một người đàn ông cường tráng hơn ba mươi tuổi với chiếc mũi khoằm dài đi ra từ sau tấm bình phong, là đội trưởng đội xung phong, Arude.

“Thuyền trưởng, tôi muốn một lần cuối cùng được đứng trên con thuyền Hải Yêu”.

“Muốn chết ở trên biển sao? Nhưng lần này chưa chắc đã gặp được một đối thủ có thể giết được cậu.”

“Vậy thì coi như là số đen, thần biển không chịu thu nhận kẻ có tội, lúc quay về tôi cam tâm tình nguyện bước lên giá treo cổ.”

Hayreddin im lặng hồi lầu, rồi cũng gật đầu đồng ý.

Cho hắn cơ hội này, cũng tương đương với một cơ hội được giữ lấy tôn nghiêm mà ra đi. Những giọt nước mắt cảm kích long lanh trong đôi mắt Arude: “Cảm ơn thuyền trưởng, ở chỗ bốc vác hàng hóa tôi còn có hơn hai trăm đồng vàng tiền tiết kiệm, bất kể tôi sẽ chết thế nào, xin hãy chuyển số tiền đó cho gia đình của người phụ nữ đáng thương đó.”



Trong màn sương mù mờ mờ ảo ảo lúc buổi sớm, sáu chiếc thuyền vũ trang được trang bị súng đại bác, mười hai chiếc thuyền buồm tam giác nhỏ đã chuẩn bị sẵn sàng, một chiếc thuyền tốc độ cao với phần mũi thuyền có một bức tượng gỗ khắc hình mỹ nhân ngư đang dẫn đầu, xuất phát từ bến cảng Algiers.

Hải Yêu (1) là tên con tàu của Algiers, “nàng ấy” không phải là một chiếc thiết giáp hạm (2) thân gỗ bọc thép, mà là một con thuyền tốc độ cao có kích cỡ trung bình với một cột buồm, cùng hai mười tám khẩu pháo nặng mười tám pound ở hai bên. Vì một chiếc thuyền chở đầy hàng hóa, hoặc một chiếc thuyền được trang bị đại pháo bọc lại thép hạng nặng thì tốc độ không nhanh; thuyền cướp biển cần truy đuổi, bao vây, rút lui, nên không đòi hỏi phải là chiếc thuyền mạnh nhất, mà phải có sự linh hoạt và tốc độ nhanh nhất.

(1) Hải Yêu là nàng tiên cá thường xuất hiện trong thần thoại, là một loại sinh vật đầu là những cô gái trẻ còn nửa người sau là phần đuôi giống cá. Họ nổi tiếng với giọng hát mê hoặc lòng người.

(2) Thiết giáp hạm là một loại tàu chiến lớn được bọc thép với dàn hỏa lực chính bao gồm pháo có cỡ nòng hạng nặng. Thiếp giáp hạm to hơn, được trang bị vũ khí mạnh hơn và có vỏ bọc thép tốt hơn so với tàu tuần dương và tàu khu trục. Là những tàu chiến vũ trang lớn nhất của hạm đội, thiếp giáp hạm thường được sử dụng để chiếm lấy quyền kiểm soát mặt biển và là đại diện cho đỉnh cao sức mạnh hải quân của một quốc gia trong giai đoạn từ thế kỷ 19 cho đến Chiến tranh Thế giới thứ hai.

“Em yêu à, hãy mang vận đen đến cho kẻ địch của chúng ta nào!”

Tay lái chính vỗ vỗ lên bức tượng khắc hình mỹ nhân ngư, uống một ngụm rượu mạnh, phần còn lại đổ xuống biển. Dưới sự điều khiển của thuyền trưởng giàu kinh nghiệm và các thủy thủ, Hải Yêu chính là con thuyền tử thần nhanh nhất Địa Trung Hải.

“Xuất phát!”

Tay thuyền trưởng tóc đỏ vừa ra hiệu lệnh, hàng ngàn cánh buồm nhất loạt giương lên, mũi thuyền rẽ sóng bắn lên muôn vàn bọt nước trắng xóa trên mặt biển.

Những cánh buồn từ từ căng lên nhưng không có mùa đen của cướp biển, mà thay vào đó, lá cờ in hình một con sư tử màu vàng trên nền đỏ - đó là quốc hiệu của nước cộng hòa Venezia (1). Trước khi phát hiện ra đối tượng đi săn, cướp biển sẽ không dùng cờ đầu lâu xương chéo, mà đóng giả thành một chiếc thuyền buồn để đánh lừa đối phương.

(1) Cộng hòa Venezia là một quốc gia xuất phát từ thành phố Venezia ở Đông Bắc Ý, tồn tại trong một thiên niên kỷ, từ cuối thế kỷ 7 đến năm 1797. Quốc gia này ưa thích tham gia vào hoạt động mậu dịch hơn là tham gia vào các hoạt động chiến tranh không cần thiết.

Những người mới khó kìm nén được nỗi hưng phấn hớn hở, nên tay kéo dây cáp không khỏi có hơi run. Trong khi đó giữa những đám thủy thủ cũ lại tồn tại một bầu không khí kỳ lạ, trong lần hành động này, đội trưởng – thần tượng của đội xung phong sẽ phải nhận một hình phạt rất nghiêm khắc, vùi thân nơi đáy biển đã trở thành mơ ước xa xỉ duy nhất để giữ gìn và bảo vệ sự tôn nghiêm của hắn.

Trời về đêm, bầu trời tối đen ảm đạm không thể nhìn rõ trăng sao, lớp sương mù dày đặc phía màn trời bất tận phủ xuống, che kín đại dương bao la. Không còn nhìn thấy những con thuyền của đồng bọn ở gần đấy nữa, mặt biển gần như không có lấy một cơn gió, bốn bề tĩnh lặng, chỉ có tiếng kẽo kẹt khe khẽ của thân tàu và dây thừng siết căng lơ lửng xung quanh, mỗi con thuyền đều giống như đang lướt đi cô độc giữa chốn vũ trụ mênh mông rộng lớn.

Những gì không nhìn thấy chính là thứ đáng sợ nhất, không có mặt đất kiên cố vững chắc để giẫm bước càng khiến người ta đứng ngồi không yên. Những tân binh lần đầu tiên ra biển run rẩy sợ sệt, sống chết cũng không chịu lại gần mạn thuyền, nước biển màu xanh lam trong vắt lúc ban ngày giờ biến thành một mảng đen kịt, dưới mặt biển tối đen nhìn như đang bình tĩnh kia, lại giống như đang ẩn giấu vô số con quái vật to lớn khủng khiếp chỉ chực chờ cắn xé người ta. Lúc này dù có là người theo đạo hay không, đều không kìm được thì thầm gọi tên thánh Allah, Thượng đế.

“Xùy, đúng là một đám nhát gan.” Lão lái tàu nhấm nháp một ngụm rượu, quét ánh mắt khắp lượt những người mới, nói bằng giọng đầy khinh thường: “Trời sương mù, mới là thời tiết tốt nhất để mở hàng. Nếu không phải đã dự đoán trời có sương thì thuyền trưởng sẽ không chọn ngày này để đi biển đâu. Các cậu đã từng nghe chưa, ngài ấy có thể ngửi thấy mùi của con mồi…”

Lão lái tàu cố ý đè thấp giọng xuống, khiến đám người xung quanh không khỏi bị dáng vẻ thần thần bí bí của lão lôi cuốn, lão nói: “Thuyền trưởng có thể dự báo được thời tiết, hiểu được tiếng kêu của chim biển, có thể nhìn thấy được hướng bơi của các loài cá, có thể ngửi thấy mùi của vàng bạc đá quý, theo ngài ấy đi biển, mười lần thì có đến chín lần không về tay không. Biết gì không, nghe nói thuyền trưởng đã dâng tặng một cô em gái cực kỳ xinh đẹp cho thần Biển, để đổi lấy những năng lực này…”

Một tay mới tới run lẩy bẩy, nhất thời cảm thấy gió biển trở nên lạnh hơn, giả vờ trấn tĩnh lại nói: “Đó đều là tin đồn thôi, trong các anh em ở đây, ông là từng trải nhất, trên biển này, ông đã từng thật sự nhìn thấy những… những thứ kỳ lạ bất thường nào chưa?”

“Một con mực khổng lồ có thể kéo cả một con thuyền xuống dưới đáy biển sâu? Những con chim ăn xác thối xé rách được cả cánh buồm? Hay là những nàng tiên cá quyến rũ con người lôi xuống địa ngục? Hì hì hì hì…” Lão lái tàu xấu tính thấp giọng cười không thành tiếng, cười đến nỗi lông tóc những kẻ mới đến dựng đứng. “Đúng là may mắn, tôi chưa thấy bao giờ, vì nếu thấy rồi thì giờ chẳng thể nào đứng đây nói chuyện với các cậu được…”

Trong đêm tối những câu chuyện kinh dị luôn được hoan nghênh, mọi người vừa hiếu kỳ lại vừa sợ hãi, ở những nơi không thuộc thẩm quyền quản lý của Thượng đế, thì những truyền thuyết cổ xưa luôn chiếm thế thượng phong. Trừ những người lái tàu đang phải trực và những tay làm nhiệm vụ quan sát không dám lơ là ra, những kẻ khác đều đắm chìm trong những câu chuyện xa xưa nửa thực nửa hư ấy.

Đúng lúc đó, trên đài quan sát cao nhất của cột buồm, trong một đầu ống kính viễn vọng được cuộn lại bằng giấy da dê đang ở trong tay một tên thủy thủ có nhiệm vụ quan sát từ xa, xuất hiện một thứ kỳ dị khiến người ta không dám tin vào mắt mình. Hắn lấy tay áo lau đi lau lại mắt kính, cổ họng giống như bị nhét bông không thể thốt lên lời:

“Người, người cá…”

Cặp mắt của tay thủy thủ quan sát lồi hẳn ra, nghẹn họng hồi lâu, rồi đột nhiên gào lên như lợn bị chọc tiết:

“Phía Tây Nam! Phía Tây Nam! Mọi người nhìn đi!!!”

Tất cả mọi người trên boong đều bị tiếng hét ấy làm cho giật nảy mình, còn tưởng rằng có kẻ địch tấn công, nhất loạt rút vũ khí ra tiến gần đến mạn thuyền quan sát, ai ngờ lại nhìn thấy một hình ảnh khiến suốt đời bọn họ cũng khó lòng mà quên được.

Trong làn sương dày đặc, một cái bóng quỷ dị màu trắng mờ mờ ảo ảo trôi bồng bềnh trên mặt biển, nhấp nhô theo từng con sóng lên xuống. Gió biển thổi đến khiến màn sương như loãng đi đôi chút, mọi người loáng thoáng nhìn thấy một thần hình trần tụi lộ dần trong không khí, nửa thân trên mảnh khảnh lóe lên những luồng ánh sáng trắng kỳ lạ, mái tóc đen dài ướt át như rong biển rối tung xõa ra, che phủ bầu ngực đầy đặn trắng nõn.

“Nàng ta” cứ trôi bồng bềnh như vậy trên mặt biển, giọng hát như có như không phiêu diêu theo gió bay tới, bức tranh vừa tuyệt đẹp lại vừa kỳ dị tóm chặt lấy tâm trí tất cả mọi người.

“Người cá, thật sự có người cá, có phải chúng ta sắp bị tiếng hát của nàng ta kéo xuống đáy biển không…”

Choang một tiếng, chiếc bình rượu dẹt của lão lái thuyền rơi xuống boong, rượu chảy lênh láng khắp sàn.

Bao gồm cả thủy thủ quan sát và người giám sát bên trong con tàu “Trân Châu”, tất cả thủy thủ đoàn đều tập trung ở bên trái mạn tàu để nhìn ngắm “nàng ta”, không một ai chú ý tới, trong màn sương mù dày đặc phía bên phải, có một chiếc thuyền buồm với lá cờ đầu lâu xương chép màu đen đang rẽ sương từ từ tiến lại gần.



“Hắt xì!”

Theo ánh lửa đang được thổi bùng trên mặt biển, nàng “mỹ nhân ngư” xinh đẹp không mảy may tao nhã hắt xì một cái, Nick kéo kéo chiếc áo sơ mi màu trắng dính bết vào người như thể oán trách, toàn thân nổi hết da gà. Chất vải dệt thưa mỏng, chất lượng kém, sau khi dính nước biển, bất luận là về xúc giác hay thị giác đều giống như không mặc gì.

Âm thanh của súng hỏa mai cùng những tiếng la hét chửi bới át chìm tiếng hát, nhiệm vụ chim mồi Nick được giao cũng có thể coi là đã thành công tốt đẹp. Tuy bị lạnh cóng quá mức chịu được, nhưng động tác của cậu vẫn linh hoạt. Vặn người một cái, một chiếc thuyền ván nho nhỏ dưới mặt biển liền lật lên, vừa này cậu đã ngồi lên thứ này giả làm người cá.

Tháo sợi dây thừng nhỏ buộc ở sau cổ ra, hai “bầu ngực sữa đầy đặn” hút hồn người khác ở trước ngực liền rơi luôn xuống.

Nhìn lại cẩn thận, thì thật ra cái thứ úp ở trước ngực là… hai cái bát bằng sứ trắng. Trí tưởng tượng của đàn ông luôn phong phú đến độ thừa thãi, càng không nhìn rõ, thì lại càng cảm thấy thần bí gợi cảm, lợn sề cũng tưởng thành tiên nữ hạ phàm. Nick cắt đứt sợi dây thường buộc lên tóc, lấy khăn quấn quanh đầu, lập tức khôi phục lại thân phận cậu nhóc ngực phẳng lì.

Hiện giờ cậu là một tên cướp biển. Tuy rất thất vọng vì thất bại trong cuộc tuyển chọn ở Algiers, nhưng ở thời đại cướp biển đang hoành hành ở khắp nơi như hiện giờ, không chỉ có một mình nhóm Hayreddin tuyển người.

“Ấy, đừng giết nhanh thế, đợi tôi với chứ…” Trên con thuyền đang rộn lên tiếng chém giết, Nick lẩm bẩm một câu, rồi cầm lấy mái chèo chèo về hướng con thuyền “Trân Châu” xui xẻo.



Đội thuyền của Hayreddin đang rơi vào tình huống cướp biển cướp của cướp biển.

Thật ra nhóm hải tặc nhỏ với cái tên “Sói Biển” này xưa nay không có ý chọc vào Sư Tử Đỏ Barbarossa, chỉ đáng tiếc là sương mù quá dày, thuyền của Hayreddin lại treo cờ của nước cộng hòa Venezia để ngụy trang, cho nên họ không thể phân biệt nổi, dẫn đến sai lầm tai hại như bây giờ.

Ánh lửa trên thuyền Trân Châu xuyên qua lớp sương mù, lôi kéo những con tàu của đồng bọn tới. Đứng trên mũi thuyền Hải Yêu nhìn đám sương mù đỏ rực ấy, Hayreddin bật cười. Một con thuyền ngu xuẩn tác chiến cô độc lại hăng hái chiến đấu như vậy, không phải đang chủ động dâng miếng mồi ngon vào miệng sư tử sao? Thuyền của cướp biển không nhất thiết phải chở hàng hóa có giá trị, nhưng chắc chắn có một số lượng lớn vũ khí và thuốc súng. Hayreddin nghĩ, cướp bóc một trận, coi như là mở hàng vậy. Huống hồ… nói không chừng có thể có một đối thủ khiến Arude cam tâm tình nguyện chịu chết.



Nhưng mọi việc lại không như dự tính. Còn chưa đợi thuyền của đồng bọn tập trung lại, tiếng súng nổ trên thuyền Trân Châu đã dần dần chìm nghỉm, nhưng lá cờ đại diện cho sự chiến thắng từ đầu đến cuối vẫn không được giương lên.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Arude nhíu mày, ở hai bên mạn thuyền Trân Châu có mười sáu khẩu pháo, lại thêm đội phó của hắn là Hank đã trải qua hàng trăm trận chiến, kinh nghiệm dày dặn, hỏa lực của đối thủ có mạnh đến đâu cũng không đến mức chưa tới một giờ đã không thể chống đỡ được. Arude hét lên với tay quan sát trên cột buồm: “Quan sát tình hình đi!”, hắn còn chưa kịp dứt lời, giọng nói hoảng sợ của tay quan sát đã truyền xuống dưới:

“Đội phó Hank bị trọng thương! Tên giám sát cũng chết rồi! Đó là thứ gì vậy?”

Tất cả lập tức xôn xao. Arude lớn tiếng thét lên một câu: “Bình tĩnh! Đừng làm ồn!” Quay đầu lại nhìn thuyền trưởng, nhưng khuôn mặt của Hayreddin lại chẳng có chút phản ứng nào, chỉ nhìn về phía tàu Trân Châu gật gật đầu.

“Giương hết buồm lên! Giương hết buồm lên!” Tay lái tàu chính lớn tiếng ra lệnh, tài Hải Yêu tăng hết tốc lực lao tới.

Ba trăm thước Anh (1), hai trăm thước Anh, một trăm thước Anh.

(1) Thước Anh hay còn được gọi là yard là tên của một đơn vị đo chiều dài trong một số hệ đo lường khác nhau, bao gồm Hệ đo lường Anh và Hệ đo lường Mỹ. Kích thước mà nó đại diện có thể thay đổi tùy theo từng hệ đo lường. 1 thước Anh = 0.9144 mét.

Luồng ánh sáng bạc chớp lóe dần dần tan ra trong lớp sương mù, cùng với tiếng gào thảm thiết thê lương, tàu Trân Châu trở thành một vũng máu tanh. Hank đã bị mất một cánh tay, máu nhuộm đỏ hơn nửa người, cánh tay còn lại không ngừng quơ quào thanh đao lớn của mình, hai mắt đỏ ngầu, thần trí đã hoàn toàn điên loạn.

“Chết đi con yêu quái kia! Trở về địa ngục của ngươi đi!!!”

Hank khàn giọng ra sức gào lên đầy bi thương, nhưng đối mặt với hắn không phải là một con quái vật cao lớn mười mấy mét, mà chỉ là một cậu thiếu niên thoạt nhìn có vẻ khá gầy yếu.

Trong tay cậu thiếu niên đang cầm một loại binh khí vô cùng cổ quái, phần cán bằng kim loại đen sì dài đến hai mét, cao hơn nhiều so với thân người của cậu, hai đầu là những lưỡi hái cực lớn lóe lên màu máu tươi lấp lánh, giống với loại vũ khí của tử thần trong truyền thuyết. Thứ vũ khí này nói ít thì cũng phải mươi, mười lăm cân, nhưng cánh tay mảnh khảnh của cậu nhóc vung vẩy thứ đó trông lại có vẻ không tốn chút sức lực nào. Mỗi lần lưỡi hái xé bầu không khí rin rít lao tới, thì trong nháy mắt kẻ địch xung quanh sẽ bị mất đi một bộ phận cơ thể.

Hank đã gắng gượng quá lâu, mất máu quá nhiều khiến hắn không còn sức lực để cầm cự tiếp nữa, cậu thiếu niên dường như cũng cảm thấy phiền vì hành động điên cuồng của hắn, bèn nhấc lưỡi hái vung lên cao xoay vài vòng, lưỡi dao lớn trong tay cậu ta vẽ thành một vòng sáng màu đen, một vài thuyền viên còn sót lại ở xung quanh bị tư thế ấy hút chặt không dám xông lên.

Tiếp sau đó, tất cả những thủy thủ trên tàu Hải Yêu được chứng kiến một cảnh tượng vô cùng đáng sợ.

Lưỡi hái cực lớn vờn bay, tựa như cây búa của Thần Thor (1) trong truyền thuyết Bắc Âu đột nhiên giáng xuống! Hank nhấc đao lên cản lại, nhưng vô vọng vì uy lực của lưỡi hái thực sự quá lớn, thanh đao ngay lập tức bị gãy làm đôi ở chính giữa, lưỡi hái lặng lẽ bổ xuống cơ thể vạm vỡ của Hank, một đường vạt nghiêng từ cổ đi xuống, xẻ đôi người đàn ông to lớn đang sống sờ sờ trước mắt thành hai nửa!

(1) Thần Thor là vị thần của sấm sét, dông bão và sức mạnh trong thần thoại Bắc Âu, là con trai lớn nhất của thần Odin và Jord, nữ thần của đất. Thần Thor là người mạnh nhất, bảo vệ các vị thần khác khỏi sự tấn công của bọn khổng lồ.

Từ miệng vết chém máu tươi tuôn ra xối xả, bắn tung tóe đến hơn bốn mét lên những cánh buồm trắng tạo thành bức tranh đẫm máu. Xung quanh là bầu không khí im lặng chết chóc, những còn lại không có nổi dũng khí để cất lên tiếng thét kinh ngạc thảm thiết. Bao gồm cả đồng bọn của cậu thiếu niên, đám hải tặc trên tàu Sói Biển cũng nín thở im lặng, không dám thốt lên một tiếng nào sợ kinh động đến kẻ mới đến quá khủng khiếp đó.

Có lẽ là kinh ngạc vì kẻ địch đã bị chém đứt tay mà vẫn còn có thể cầm cự được lâu như vậy, cậu thiếu niên lại gần cẩn thận xem xét khuôn mặt dính đầy máu tươi của Hank, đột nhiên nhỏ giọng kêu lên đầy ngạc nhiên: “Ô kìa, đây không phải là người phỏng vấn tuyển người ở Algiers sao…”

Cuối cùng tàu Hải Yêu cũng áp sát lại gần mạn thuyền, một chút kinh ngạc do bất ngờ liền biến mất trong khoảnh khắc, cậu thiếu niên thu lại sự chú ý, chăm chú nhìn về phía con tàu.

Rất nhiều năm sau, những người đã từng chứng kiến cảnh đó vẫn nhớ rõ như việc chỉ vừa mới xảy ra. Khắp Địa Trung Hải đều lan truyền một truyền thuyết về cậu thiếu niên trắng nõn như người cá xuất hiện từ dưới đáy biển, vung lưỡi hái cực lớn lên chém đứt sinh mệnh kẻ khác, đôi mắt đen láy như bầu trời đêm không trăng không sao.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn *Cáo* về bài viết trên: Thúyhân, heodangyeu, nguoididuong
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 01636293240, AmyTrann, Diana nguyen, hellen_ngoc, Hieu198k, hoalan12, irismynguyen, khanhthi, luhan92, Lùn-thì-sao, macmet, Nhok miu, Thanh Hưng, Thu An do, Tra Backes, vietbaongan23, y229917 và 389 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.