Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Nô tài tình nhân - Lăng Báo Tư

 
Có bài mới 12.10.2017, 02:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1162 lần
Điểm: 10.19
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Nô tài tình nhân - Lăng Báo Tư - Điểm: 8
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Nô Tài Tình Nhân

Tác giả: Lăng Báo Tư

Thể loại: Đam Mỹ, Hài Hước, Cổ Đại

Nguồn: https://phongtinhcac.wordpress.com

Trạng thái: Full

Độ dài: 10c

Editor: Dạ Phong

Beta: Bi

Giới thiệu:

Có sự nhầm lẫn nào ở đây hay không? Việc hắn bán mình có ý nghĩa là bán sức lao động mà, Nhưng hóa ra lại thành hắn bán đi cây hoa cúc nhỏ của hắn.

Không biết đây rốt cuộc là cái vương phủ biến thái kiểu gì mà đường đường là một Vương gia oai phong lẫy lừng mà không chỉ thức ăn mặn cũng ăn, nam nữ gì đều không quan trọng, thậm chí “Không kinh nghiệm cũng không sao”!

Hắn tưởng là chỉ cần an phận thủ thường mà châm trà, quét rác, nhưng tên Vương gia bá đạo này hết lần này tới lần khác không theo ý hắn, lần một lần hai lừa gạt lần ba còn mạnh bạo, mỗi ngày đều khiến cho hắn không đi nổi!

Thừa dịp Vương gia tìm được đối tượng “luyện binh” mới, hắn cũng từ từ thu xếp quần áo, rời khỏi cái nơi xấu xa “Vừa hại thân vừa hại tâm” này.




Đã sửa bởi Thư Niệm lúc 12.10.2017, 17:58.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.10.2017, 02:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1162 lần
Điểm: 10.19
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nô tài tình nhân - Lăng Báo Tư - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C1: Thượng
  

“Bán thân chôn mẹ”

Trên tấm mộc bài đơn sơ viết xiêu xiêu vẹo vẹo vỏn vẹn bốn chữ. Một thiếu niên hơn mười tuổi, lông mày rậm, mắt to quỳ gối bên đường, đồ đạc trên người cũ nát không thể tả. Đương nhiên rồi, một người không tiền bạc để chôn cất mẹ ruột, đương nhiên không thể có quần áo tốt để mặc.

Tình hình chính trị không ổn định, hiện nay triều đình hủ bại, dân chúng lầm than, ngày hôm nay viết “Bán thân chôn mẹ”, ngày mai lại viết “Bán thân làm nô, chỉ cầu ấm no”, trong nhà nếu có con gái coi như yên tâm, bảy, tám tuổi bán thân vào thanh lâu cũng là chuyện thường, cho nên người qua đường nhìn quen mắt nên cũng chẳng ra tay cứu giúp. Năm nay người nghèo trong tình trạng hỗn loạn, đều là “Tự tảo môn tiền tuyết, hưu quản tha nhân ngõa thượng sương” (*), hôm nay cố ăn cho no bụng, bất chấp người khác sống chết thế nào!”

“Dừng kiệu!”

Bên trong chiếc kiệu được điêu khắc tinh xảo truyền đến một nam âm trầm thấp, trước sau còn có một vài quan binh canh giữ, có thể thấy được đây là nhân vật trọng yếu trong triều đình, tiếng cười như thể “thích thì ta lấy”. Tiếng cười tuy dễ nghe, nhưng sâu trong tai vẫn cảm nhận được một cảm giác lạnh lẽo khác thường, giống như trò chơi nhân sinh, có lẽ tất cả thế gian này là cuộc chơi của y, mặc y ngắm nghía trong lòng bàn tay.

“Bán thân chôn mẹ, thú vị đây.” Nói đến đây, trong kiệu truyền đến âm thanh của quạt.

“Ngươi tên là gì?”

“Không thú vị!” Thiếu niên có vóc người tráng kiện cân đối với gương mặt, chau mày trả lời, thanh âm cũng rất trầm.

“Vương gia hỏi ngươi phải trả lời cho tốt!”

Điêu dân khá lắm, tên quan binh đánh thật mạnh, hung hăng nện vào vai thiếu niên, người thiếu niên cổ họng cũng không phát một tiếng, lưng vẫn thẳng, tên gọi không thua gì khuôn mặt anh tuấn, trông còn có vài phần kiên cường.

“Ngươi tên là gì?”

Xem như người có địa vị cao lại chịu nhân nhượng trước hạng thấp kém hơn, nam tử trong kiệu hỏi lại lần nữa, lúc này, lại cười nhiều hơn, phảng phất trong câu trả lời của người kia khiến y thấy thực sự rất thú vị.

Người thiếu niên kia như quyết tâm quanh co, không sợ chết trả lời lần nữa, “Không thú vị!”

Tên quan binh tức giận đến run người, hắn chưa từng gặp qua một tên dân chúng tầm thường nào như thế này!

Hắn tóm lấy một cách mạnh bạo, lần này nện vào vai kia của thiếu niên, đồng thời đè thiếu niên xuống đất, sợ chọc giận đại nhân vật trong kiệu, giận dữ nói: “Vương gia đang hỏi, phải trả lời thành thật.”

Những ngày qua trời mưa, đất mềm ướt dính vào hai gò má của hắn. Dân chúng không thể chống lại quan binh, nếu không thì sẽ bị đánh một trận tơi bời, cho nên  hắn để cho bùn cứ dính vào, đột nhiên giống như tên câm, không nói không rằng.

Người trong kiệu chỉ một lúc nổi hứng, thấy thú vị mới mở miệng, giờ lại bị cự tuyệt, tự dưng cũng không còn hứng thú dây dưa xuống dưới nữa.

“Quên đi, đừng quan tâm nữa, khởi kiệu.”

Nói xong hai câu này, tên quan binh mới buông người thiếu niên ra. Từ trong kiệu ném ra một lượng bạc, vừa vặn rơi vào mũi giày hắn, xem như là bên trong kiệu bố thí cho.

Ngày hôm sau, người thiếu niên đến gõ cửa Vương phủ, nói rằng mình tự bán thân chôn mẹ, đã nhận bạc của Vương gia, với vài đồng xu chôn cất mẹ, ngân lượng còn dư thì để lại thu xếp gia đình về sau, ngay lập tức đến Vương gia phủ bán mình làm nô.

Người canh cổng vừa nghe liền đóng cửa lại phớt lờ đi. Hắn ở ngoài cửa chờ vài ngày. Ngay cả tổng quản nghe lí do của hắn cũng không kềm được vả vào mồm hắn, kéo ra sao cũng không đứng dậy, hỏi một câu mà mọi người đều không trả lời được: “Thằng ngu này là ngu thật hay ngu giả?”

Hắn đứng ngoài cửa được mấy ngày, quần áo vốn rách rưới nay lại càng tơi tả hơn.

Khi kiệu của Vương gia trở về, hắn quì ở một bên nghênh đón, giống như mình là tôi tớ trong phủ Vương gia. Sáng sớm một câu cung thỉnh Vương gia, tối tối lại hô cung nghênh Vương gia, thật như là tiếng gà báo thức.

Ngay từ đầu, người trong kiệu vẫn xem như hắn không tồn tại, như thể để xem hắn có thể chịu đựng được bao lâu.

Chịu đựng được mười ngày nửa tháng, y phục của hắn cũng đã bắt đầu rách rưới. Thế nhưng sớm tối, hắn đều nói một câu, tuyệt không qua loa, khiến cho toàn bộ Vương phủ đều cười nhạo, suy đoán rốt cuộc nhà hắn có phải ở trước Vương gia phủ hay không?

“Người này là tới nịnh nọt chắc rồi, hắn nhất định biết thế lực Vương gia lớn tới đâu, cho nên mới tới nơi này, muốn vớt chút lợi lộc.”

“Không dám, ta chỉ xem hắn là một kẻ ngu si.”

“Đúng, hắn thập phần là đứa ngốc.”

Thanh niên còn chưa làm chuyện ngu ngốc giống như hắn, tiền bạc Vương gia cho căn bản là không tồn tại trong mắt hắn, ngược lại hắn còn vội vã đến Vương phủ làm nô bộc, đây không phải là chuyện mà người ngu ngốc làm sao?

“Thế nhưng nhìn tướng mạo anh tuấn của Vương gia, cũng không ít người muốn bay lên cành cao làm phượng hoàng, Vương gia vừa không kỵ thức ăn mặn, chỉ cần thấy vừa ý thì sẽ ban nhiều ngân lượng, nói không chừng hắn cũng vì tin này mà tới.” Có người phỏng đoán theo cách khác, ai bảo mọi người đều biết Vương gia phong lưu.

Có người cố tình ra vẻ buồn nôn, Vương gia tuy rằng phong lưu nhưng cũng phải chọn, đúng không?

“Làm phượng hoàng? Trông cái tướng mạo vừa nghèo vừa hèn hạ của hắn đi? Khẩu vị của Vương gia cũng không tốt đến ngay cả cái loại hàng thối toan(*) hạ đẳng này mà nuốt trôi được.

Ngay lúc đó, Vương gia trong phủ đoán được một phần lời nói, cuối cùng vào một tối, kiệu của Vương gia dừng trước cửa, trong kiệu nhẹ giọng nói: “Ta say rồi, đỡ ta xuống.”

Người thị tòng xinh đẹp bên cạnh cẩn thận từng chút một đỡ Vân Phi Nhật xuống kiệu, chỉ thấy sắc mặt hắn như Quan Vũ, mi như rồng bay, trên mặt nở một nụ cười không rõ hình dạng, thập phần là khiêu khích người khác, nhưng đẹp tựa thần tiên, hỏi Vương gia câu đầu tiên trong ngày.

“Vương gia, người uống quá nhiều rồi, đợi lát nữa uống trà giải rượu thì tốt hơn.” Người hầu có khuôn mặt xinh đẹp kia nói chuyện cũng lả lơi, có thể là dáng điệu của một nam sủng.

” Đợi lát nữa thân thể ngươi rã rượu, không uống cũng say.”

“Đáng ghét, Vương gia ngài đang nói cái gì?”

Người hầu kia thoáng chốc mặt đỏ như lửa, chỉ muốn cho qua, nhưng không được bởi vì Vân Phi Nhật nôn lên vài cái. Hắn ngại bẩn, lui từng bước, ngay lập tức bị Vân Phi Nhật giữ chặt hai tay không cho đi, còn cố áp sát lại.

“Tiểu bảo bối, đêm qua không phải ngươi nói mọi thứ ô uế của ta ngươi đều thật lòng yêu sao?”

“Vương gia!”

Vân Phi Nhật làm bộ tiến gần để nôn mửa trên người hắn, người hầu kia sợ tới mức sắc mặt trắng bệch. Vân Phi Nhật ngay hướng quần áo của người kia mà phun ra. Người hầu kia vốn ỷ mình xinh đẹp, từ nhỏ đã được nam nhân nâng niu trong lòng bàn tay, chưa bao giờ bị người ta nôn cả, hắn sợ tới mức liên tục thét chói cả tai.

Lúc này thiếu niên bên cạnh thấy thế, hai tay khum lại, để Vân Phi nôn ngay vào lòng bàn tay hắn, tuyệt không ngại bẩn. Chờ cho Vân Phi nôn một mạch xong, người kia lập tức bắt lấy cơ hội, cứ như là công lao của một mình mình, xoa lưng của Vân Phi Nhật, chen qua trước người thiếu niên kia, dịu dàng nói: “Vương gia, ngài nôn từ từ thôi, đừng làm tổn thương mình.”

Vân Phi Nhật nôn xong, tinh thần có vẻ tốt lên rất nhiều, mỉm cười nói: “Viêm Viêm, ngươi đối với ta thật tốt.”

Người hầu kia vừa rồi còn hoa dung thất sắc(*), giờ thì lại có thể cười duyên như trước mà ngả ngớn đi lên, xem ra hắn rất có kinh nghiệm trong việc lăn lộn phong trần, hiểu rõ phải đối đáp nũng nịu thế nào.

“Vương gia, ngài nói gì vậy, Viêm Viêm trong lòng chỉ có ngài, đương nhiên là chỉ đối xử tốt với một mình ngài.”

“Ân, vậy ngươi hãy ở ngoài cửa, sớm tối đều cung nghênh ta. Ngươi, theo kiệu ta đến Vương phủ.”

Vân Phi Nhật chỉ tay vào thiếu niên, cái “Ngươi” kia, đúng là chỉ thiếu niên bán thân chôn mẹ – Kiều Nghênh Phong.

Người hầu xinh đẹp kia ngây người một chút. Vân Phi Nhật đã vén màn vào kiệu, hắn quì xuống kêu lên: “Vương gia, Viêm Viêm làm sai, Viêm Viêm sẽ sửa đổi, xin Vương gia tha cho Viêm Viêm.”

Vân Phi Nhật ngoảnh mặt làm ngơ, đôi khi lạnh lùng lại là một loại vũ khí giết người không dính máu. Lần đầu tiên Kiều Nghênh Phong hiểu được đạo lý ấy, mà sau khi hắn vào Vương Phủ, không quá một ngày nhìn thấy kiều nhân xinh đẹp Viêm Viêm.

Chú thích

– Tự tảo môn tiền tuyết, hưu quản tha nhân ngõa thượng sương: Tự xúc tuyết trước cửa nhà, không cần quan tâm đến sương trên mái nhà người khác.

– thối đoan: vừa thối vừa chua

-Hoa dung thất sắc: kiểu như hoa đẹp bị dọa kinh sợ đến phải phai màu



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.10.2017, 02:42
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1162 lần
Điểm: 10.19
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nô tài tình nhân - Lăng Báo Tư - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C1: Hạ
  

Tuy Vương gia chỉ đích danh Kiều Nghênh Phong vào Vương phủ, nhưng những người hầu hạ bên cạnh Vương gia đều xinh đẹp, lanh lợi, giỏi ca múa, đệ nhất mỹ mạo này hắn không thể bì kịp. Hắn không có thứ sắc đẹp như tiên trên trời, lại càng không có giọng hát như chim hoàng anh, hai chân chỉ biết đi đường, không khiêu vũ được. Thế nhưng thân mình hắn tráng kiện, thân thể khỏe mạnh, chịu nhiệt tốt, liền nhận làm các công việc nặng nhọc của tôi tớ hạ đẳng.

Nhưng “hứng thú” của Vương gia thật sự rất rộng rãi, hắn không thể không đụng mặt Vương gia.

Như khi quét rác ở hoa viên, thường hay truyền đến từng đợt âm thanh rên rỉ khiến người ta mặt đỏ ửng, trống ngực đập liên hồi.

“Vương gia, nơi này sẽ bị người ta thấy, a, không được, nơi đó không được….”

Ngay sau đó là những tiếng thở dốc, Kiều Nghênh Phong xem như không thấy, tiếp tục quét đất. Toàn bộ hoa viên đều được quét, chỉ trừ chỗ đang bị Vương gia chiếm dụng là chưa quét, nhưng không quét xong sẽ bị bề trên la mắng. Dù có gian khổ thế nào đi chăng nữa, hắn cũng quét cho xong.

Sau khi quyết định, hắn tiếp tục quét rác, đầu tiên là quét một bộ quần áo, rồi quét đến váy, sau đó là cái yếm nhỏ xinh xinh. Sau đó xuất hiện một tiểu khố tử có đôi cánh bạc, cái yếm và cái quần kia cũng không làm hắn chảy máu mũi. Nhưng mặc thứ quần áo bạc kì quái đó không bị cảm lạnh sao?

Người nào dám mặc thứ này quả thật là dũng cảm, thân thể nhất định khỏe mạnh hơn hắn, chịu lạnh còn giỏi hơn hắn. Hắn mà mặc quần áo như thế chắc chắn sẽ lạnh chết thôi.

Hắn tiếp tục quét rác, sau đó liền thấy hai người quấn nhau chặt cứng, hắn không thèm liếc đến một cái, nhanh chóng nhìn xuống lá rụng và cát dưới đất, nhanh tay quơ chổi, quét xong là được phép rời đi.

***

“Vương gia, ngài thích đến nơi này à?”

“Không hứng thú thì xem ngươi biểu hiện thế nào?”

Hắn định quét sài phòng (*) thì ở ngoài đã nghe được cuộc đối thoại, tiếp theo lại là nhưng tiếng rên rỉ kéo dài một cách rập khuôn. Chẳng qua đối tượng đổi thành nam thôi. Xem ra người ta nói Vương gia không kị thức ăn mặn là thật. Thế nhưng ngay cả nam nhân cũng không buông tha. Song, những nam nhân này xem ra rất vui sướng, bởi vì họ nói những lời thực sự hạ lưu.

“Vương gia, nơi này của người so với củi vẫn còn thô, vẫn còn cứng nhỉ!” Giọng nam mềm mỏng, nghe như bán nam bán nữ.

“Đợi lát nữa còn có thể lớn hơn nữa đấy!”

“Ngài thật ba hoa a, Vương gia! A a…. Tới đỉnh rồi, tới đỉnh rồi, thật thoải mái a, Vương gia, ta muốn đi….”

Hắn đứng giữ cửa, xem bọn họ chừng nào làm xong mới có thể vào quét tước.

Đại khái là một lúc lâu vẫn chưa thấy xong, hắn đành bỏ không chờ nữa, đi vào dọn dẹp. Trong chốc lát nhặt được chiếc áo, lại đến quần, sau đó là một chiếc quần lót mỏng nhỏ đáng thương.

Nếu không phải cái quần lót nhỏ kia còn rất mới, màu sắc lại rất rõ ràng, Kiều Nghênh Phong có thể sẽ cho rằng người nam nhân này so với gia đình của hắn còn nghèo hơn, nghèo đến mức ngay cả quần lót cũng giặt đến mức mỏng nhẹ gió lùa được như vậy mà còn không nỡ đổi.

Mà Vương gia và người hầu xinh đẹp kia chiến đấu đến mức khó mà chia lìa được. Sau khi hắn quét xong sài phòng, nhặt lại vài khúc củi đem vào trù phòng (*), muốn rời khỏi đây trước. Bởi vì người kia chính là ân nhân kiêm chủ nhân của hắn, nên hắn vẫn theo quy củ mà hành lễ ở cửa sài phòng rồi rời đi.

Ngay cả nửa đêm khi hắn đi thanh tẩy,  cũng còn thấy được Vương gia cùng một nam một nữ đang ở trong nước đùa giỡn. Hắn không thèm liếc nhìn. Tắm rửa xong là hắn rời đi ngay. Hắn duy chỉ cảm thấy may mắn bởi mình có giọng nói lớn, diện mạo tráng kiện, cho nên tuyệt không nằm trong phạm vi săn bắn của Vương gia.

Nhưng mà nói thật ra, khi mà khắp thiên hạ cả trai lẫn gái đều muốn quan hệ với Vương  gia, kỳ thật hắn căn bản là không cần lo lắng rằng mình lọt vào mắt xanh của Vương gia. Bởi vì Vương gia còn bận rộn với những nam nữ nhân ấy.

Một năm sau, ngay khi hắn nghĩ dung mạo của mình thập phần an toàn, tổng quản lại gọi hắn vào phòng gian(*), bảo hắn thu xếp hành lí, không cần phải cùng người hầu ở chung một phòng nữa.

Hắn chẳng có quần áo hay đồ đạc quí giá gì để mang nặng cả. Tổng quản đưa hắn đến một căn phòng nhỏ xa hoa và xinh đẹp hơn, bên trong có giường êm, ấm trà,… đầy đủ mọi thứ, so với chỗ hắn ở trước kia có thể nói là khác nhau một trời một vực.

“Này, đây là….” Hắn không hiểu tại sao lại có gian phòng này. Hắn không phải khách, chỉ là một kẻ tôi tớ thấp hèn mà thôi.

“Đây là phòng ở của người hầu.” Tổng quản giải thích một phần.

Từ sau khi Kiều Nghênh Phong vào Vương phủ, hắn biết người hầu phải làm những gì. Ngoài mặt, bọn họ hầu hạ Vương gia ăn mặc ngủ nghỉ, nhưng trên thực tế, bọn họ phụ trách tính phúc (*) hạ thân của Vương gia. Chỉ cần Vương gia khâm điểm, ắt phải bồi Vương gia lăn lộn trên giường cho đến khi Vương gia hài lòng mới thôi.

“Có lầm hay không a?”

Kiều Nghênh Phong nghe vậy thiếu chút nữa là phát điên lên. Với cái sắc đẹp của hắn thì bao giờ mới được vào đoàn người hầu xinh đẹp của Vương gia? Rõ là trời khéo đùa người.

Gương mặt tổng quản cũng nhăn nhó chút đỉnh. Hắn phần trên và phần dưới cơ thể đều tráng kiện như nhau, nhìn trái nhìn phải, nhìn lên nhìn xuống, ngoại trừ thân thể cường tráng, thiếu niên trước mắt này căn bản không có một chút sắc đẹp gì đáng kể. Không. Phải nói là hai chữ “sắc đẹp” chẳng có chút quan hệ gì với hắn.

Mỗi hầu nam của Vương gia đều xinh đẹp như tiên, giỏi ca múa, so với các cô nương còn đẹp hơn gấp trăm lần. Thân thể tráng kiện này của Kiều Nghênh Phong ngay cả tiêu chuẩn thấp nhất, tồi tệ nhất cũng không đạt được. Cuối cùng ông ta lắc đầu, nói môt câu mà Kiều Nghênh Phong thấy đúng nhất từ trước đến nay.

“Ta thấy ngươi là một kẻ hầu quá xấu xí. Có lẽ Vương gia muốn thay đổi khẩu vị, ăn quen sơn trân hải vị, thỉnh thoảng cũng muốn ăn chút cơm canh đạm bạc chứ.”

Hắn đã hiểu. Hắn chính là cơm canh đạm bạc mà Vương gia ngẫu nhiên muốn đổi.

Từ đó về sau, dù hắn không nghĩ đến hình ảnh thân mật của Vương gia cũng không được. Bởi vì những kẻ hầu đó chính là muốn mọi lúc mọi nơi mà chiều lòng Vương gia. Cho dù y có cùng một mỹ nữ nào đó ở trên giường nóng bỏng đến ba trăm hiệp, trước khi y gọi ngươi, ngươi cũng chỉ có thể một mực trong phòng chờ lệnh.

“Vương gia, ta chịu không nổi……” tiếng khóc nũng nịu và tiếng giao hoan rung lên theo từng đợt ham muốn.

“Ngoan, chờ một lát, ta khát.”

Vân Phi Nhật cả người trần trụi ôm một thiếu nữ xinh đẹp khác. Đây là người nào đưa tới Kiều Nghênh Phong cũng không rõ lắm. Tóm lại chính là có rất nhiều người tặng cho y rất nhiều mỹ nhân. Rốt cuộc là bao nhiêu, thì dù hắn mỗi ngày chơi đùa, chơi đến sức tàn lực kiệt cũng không thể chơi hết được.

“Trà!” Y cười nhạo và gắt gỏng ra lệnh.

“Vâng”.

Kiều Nghênh Phong thờ ơ dâng trà ấm vào tay Vân Phi Nhật, y cười, khen ngợi: “Ngươi là kẻ dâng trà có độ ấm tốt nhất.”

Mau làm cho xong đi!

Hắn ở trong lòng hung hăng mắng mỏ. Hắn bắt đầu hận mình quá thành thật. Vì cái gì lại vứt tiền của người ta mà chạy đến nơi này bán mình làm nô. Trước mắt hắn rõ là hình ảnh dâm loạn đến cực điểm, vô liêm sỉ.

Nam căn(*) của Vân Phi Nhật cứ tới tới lui lui tiến vào trong mật động của nữ tử. Nữ nhân lớn tiếng rên rỉ. Y vừa uống trà nóng vừa mỉm cười như tán gẫu cùng Nghênh Phong.

“Ở trong Vương phủ không quen sao?”

Muốn làm người ta sau này không đi được nữa sao? Vân Phi Nhật  không thấy hổ thẹn. Kiều Nghênh Phong hắn vẫn cảm thấy đau mắt. Hơn nữa mỗi ngày đều nhìn thấy hình ảnh này, lâu dần hắn cũng thấy được Vương gia mỗi ngày làm loạn đều chẳng hề sức tàn lực kiệt. Thật sự là vô cùng lợi hại.

Kiều Nghênh Phong cúi đầu, dáng vẻ trước sau như một trả lời. Vào Vương phủ đã gần hơn một năm, ngay từ đầu có người dạy hắn các phép tắc, để tránh đụng chạm Vương gia hoặc người bề trên. Dù sao Vương phủ lớn như vậy, tôi tớ nhiều như vậy, nếu không có tôn ti trật tự, Vương phủ kia ắt rối loạn.

Trước khi hắn là người hầu, dù sao đối tượng hầu hạ cũng là Vương  gia, nên hắn đã được dạy phép tắc cẩn thận, hiện tại đã có thể ứng đối rất khá.

“Đa tạ Vương gia ưu ái, tiểu nhân ở đã quen.”

“Có người khi dễ ngươi sao?”

Là có, nhưng tất cả đều là do Vân Phi Nhật lần nào cũng triệu hắn vào phòng hầu hạ, những kẻ hầu khác đều trừng to mắt hung hăng nhìn hắn. Nếu ánh mắt có thể giết người, hắn đã chết mấy trăm lần dưới ánh mắt của bọn người này.

Hắn thực sự không rõ tâm tư của những kẻ hầu này, triệu hắn vào phòng, lần nào cũng xem Vân Phi Nhật cùng với người khác làm bảy xoay ba, hắn còn hoài nghi hắn có phải là một thứ mục rữa hay không. Bọn họ đều muốn được vào vị trí của hắn. Sao cũng được, tốt  nhất là trời nên để Vương gia triệu những người khác đến dâng trà.

Sau một màn mây mưa, Vân Phi Nhật trông có vẻ rất thỏa mãn với nụ cười trên mặt.

Về cơ bản, Kiều Nghênh Phong chưa từng thấy lúc y không cười. Hắn cười mọi lúc mọi nơi. Dù cho là giết người, hay là hoan ái thì trên mặt y cũng chỉ có một nụ cười. Thậm chí cười đến mức Kiều Nghênh Phong nghĩ nó giả tạo đến đáng sợ. Dường như không cười nữa thì trong tâm trí chỉ còn lại sự hung ác và giết chóc.

“Những thứ này là thưởng cho ngươi.”

Y từ trên giường cầm một nắm vàng bạc châu báu,như là bố thí cho nữ tử. Cô gái kia lập tức cười diễm lệ, sau đó gắt gao quấn lấy Vương gia hi vọng được làm lại lần nữa.

Điều duy nhất là cho người hầu xinh đẹp ấy cảm thấy yên tâm là Vân Phi Nhật chưa bao giờ triệu hắn lên giường. Y đại khái chưa ngủ với tất cả người hầu, ngay cả hắn cũng không. Điều này làm cho các nô tài khác tin rằng chỉ là do hắn có hảo công phu pha trà nên Vân Phi Nhật mới để hắn ở bên cạnh ngài.

Với diện mạo của hắn thì dù cho Vương gia có hứng thú thì cũng không thể ăn. Ăn chỉ sợ phá hỏng bao tử, phải lao vào mao xí ấy chứ!

Cũng bởi nhờ hình dáng này mà đám người hầu kia tuy rằng lạnh nhạt với hắn nhưng không đến mức cãi vả. Hơn nữa chỉ cần bồi thụy (*) Vương gia, nhất định Vương gia sẽ ban cho không ít.

Nhưng mà nhiều người không phải cần Vương gia ban tặng, mà mục đích của họ chính là kỹ xảo ân ái đạt đến dục tiên dục tử (*) của y. Hơn nữa, sau khi được Vương gia sủng ái, họ liền tự nhận mình tài trí hơn người, hận không thể để Vương gia sủng ái mình mãi.

Kiều Nghênh Phong thật sự không thể tưởng tượng được suy nghĩ của nam sủng được bồi thụy kia. Nam tử hán đại trượng phu chẳng lẽ không cảm thấy đáng xấu hổ, đáng sợ khi bị nam nhân khác đặt ở dưới, lại còn phát ra những thứ âm thanh này sao?

Với lại người hầu kia lại rên lớn, phát ra những âm thanh vừa vô sỉ vừa phóng đãng. Đặc biệt trên giường lại còn dùng lời ngon tiếng ngọt với Vương gia, luôn làm hắn nghe xong thì nổi cả da gà hết lên. Nghe lâu đầu óc còn choáng váng, nhớ lại mà muốn ói. Thật không biết Vương gia vì cái gì mà lại say mê những lời này.

Hiển nhiên, Vương gia không cảm thấy trong lời nói của họ có gì bất thường. Mà chính những kẻ hầu này cũng chưa từng nghĩ việc bồi thụy nam nhân này có gì không tốt.

Trong đầu họ chỉ có một chuyện là làm sao để cho Vân Phi Nhật mỗi ngày đều triệu bọn họ vào cùng ngủ thôi. Còn những chuyện khác, bọn họ căn bản không muốn làm, cũng chẳng có tâm trí để làm.

“Vương gia, ngài làm cho ta thật thoải mái. A a…. Ta muốn…. Sâu chút nữa đi, mạnh chút nữa… Bảo bối của ngài thật là tốt….”

Kẻ hầu này có lẽ là kẻ rên tốt nhất trong tất cả người hầu. Hơn nữa, tiếng gọi của hắn làm cho Kiều Nghênh Phong cảm thấy rất chói tai, rất dâm dục, hoàn toàn không có một tia tôn nghiêm gì của nam nhân cả. Ngay cả nữ nhân cũng không phóng đãng vô sỉ như hắn. Nào ghê tởm, nào giả tạo trong lời nói đều lộ ra. Chỉ cần mỗi lần nhìn thấy hắn đến hầu hạ, Kiều Nghênh Phong nhìn thấy cái mặt rạng rỡ của hắn liền cảm thấy muốn ói.

Vân Phi Nhật di chuyển phần hông, nhìn hắn cười: “Ta khát, trà.”

Như thường lệ, hắn đi đến bàn để dâng trà. Vân Phi Nhật uống một ngụm. Ngày nào cũng như ngày nào, nên y tìm vài câu vô vị để hỏi hắn, làm cho hắn không thể không cảm thấy được rằng dường như chuyện lần này của Vương gia rất không thú vị. Bởi vậy mới dùng vài câu vô vị hỏi hắn, xem có thể tìm được lạc thú ngoài dự đoán không.

“Ngươi không khát sao?” Vân Phi Nhật hỏi.

Hắn đứng đến nửa đêm, đương nhiên vừa mệt vừa khát. Y là Vương gia, khi nào cao hứng rời giường thì có thể rời giường, còn hắn là nô tài, không hoàn thành xong việc trước thì làm sao có thời giờ mà ngủ nghỉ.

“Có khát chút đỉnh. Nô tài đợi lát nữa rồi uống.” Hắn cung kính trả lời.

Thực tế, xem như là hắn thành thật. Nếu theo cách nói bình thường, hẳn là hắn phải nói là tuyệt không khát mới đúng. Nhưng ngay cả việc nhỏ này, hắn cũng không có cách nào nói dối.

“Thật à?”

Mắt Vân Phi Nhật có ý cười. Y liền đứng trước mặt hắn. Vân Phi Nhật nhanh như chớp cởi bỏ y phục của hắn. Hắn hoảng sợ, chỉ kịp thấy tiếu ý trong mắt Vân Phi Nhật. Sau đó, môi hắn nhanh chóng bị mút lấy, nước trà và chất dịch lạ được đẩy vào trong miệng hắn.

Trời ạ, sau khi y ăn quen sơn trân hải vị, lại muốn ăn dưa cải đặc biệt vùng núi sao?

So với tiên nhân trên giường kia, ngay cả ngón chân hắn cũng kém. Vậy mà với loại hàng hạ đẳng như hắn y cũng có hứng thú sao?

Đầu hắn cảm thấy buồn nôn vô cùng. Thậm chí so với việc ăn thức ăn dư đã thối chua còn thấy ghê tởm hơn. Hắn vô phương chống chế bản thân, đẩy mạnh Vân Phi Nhật ra. Hơn nữa còn nôn chất dịch lạ xuống đất. Bởi cái cảm giác kia thực sự rất ghê tởm, ghê tởm đến mức hắn chịu không nổi. Vân Phi Nhật hiểu rõ sự việc, nụ cười lập tức đông lại.

Hắn lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng không cười của Vân Phi Nhật. Trong mắt y lấp đầy sự nham hiểm, tàn nhẫn và xảo quyệt. Trên khuôn mặt anh tuấn tràn ngập sự lãnh khốc, vô tình.

“Vương gia, nô tài cũng khát…”

Người hầu xinh đẹp kia lập tức nũng nịu nói. Làm sao hắn có thể chịu được sự chú ý của Vương gia lại bị một tên nam nhân cường tráng, không xinh đẹp lại thô thiển cướp đi. Huống hồ vương gia đang ở cùng với hắn.

“Khát phải đi uống nước, uống đến không khát nữa mới thôi.”

Vân Phi Nhật cười nói, đẩy nam tử bên dưới ra, không chút bận tâm một cước đá hắn xuống giường. Sau đó chỉ vào Kiều Nghênh Phong. Sự chú ý của y rời khỏi người của kẻ hầu xinh đẹp kia. Vẻ mặt Vân Phi Nhật nhìn như hài đồng bảy tám tuổi vô cùng hào hứng trước món đồ chơi mới.

“Ngươi tên là gì?”

Y mỉm cười khi hỏi tên hắn, làm cho Kiều Nghênh Phong như đông cứng lại, từ đầu đến chân, giống như rơi xuống biển lạnh như băng, bị lốc xoáy mãnh liệt xé toạc cơ thể. Nụ cười tanh tưởi của y giống như hắn là gia cầm chờ giết mổ, chờ khi nào y cao hứng thì mài dao soàn soạt.

Chú thích:

–         sài phòng: phòng chứa củi

–         trù phòng: nhà bếp

–         phòng gian: phòng giữa

–         tính phúc: tính: tính chất – phúc: hạnh phúc

–         nam căn: cái ấy ấy:”>

–         bồi thụy: bồi: tiếp – thụy: ngủ

–         dục tiên dục tử: cực khoái:”>



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dạ Lam, nguyễn thị huyên và 67 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.