Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

 
Có bài mới 10.04.2020, 23:05
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 445
Được thanks: 2951 lần
Điểm: 37.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 59
Editor: Voicoi08

Editor: Thật sự xin lỗi mọi người, do lần trước mình đăng thiếu chương 58, mình đã bù lại, thật sự xin lỗi mọi người.

Thời Diệu không cho Du Thanh Quỳ một mốc thời gian cụ thể, chỉ có thể nói đợt này công việc hết bận sẽ tranh thủ về.

Du Thanh Quỳ cúp điện thoại, ôm Giảo Giảo nằm trong chăn lại không ngủ được. Cô lăn qua lộn lại ở trên giường, khiến cho Giảo Giảo cũng mất kiên nhẫn phải nhảy xuống khỏi giường chạy đến ghế salon phòng khách.

Du Thanh Quỳ rón ra rón rén đi ra khỏi phòng ngủ đến phóng sách. Mở công tắc trên chiếc đèn con ếch, chiếu sáng trên quyển sổ tay. Cô cầm chặt bút, nghĩ nghĩ một lúc rồi mới viết xuống quyển sổ tay:

“Không nghĩ đến anh một chút nào.”

. . .  . . . . .

Sáng sớm hôm sau, Du Thanh Quỳ mơ mơ màng màng rời giường cô đã thấy ba và mẹ cô đang vội vàng làm đồ ăn sáng trong phòng bếp. Mẹ cô muốn nướng bánh bích quy, nhưng bà không hiểu rõ, ba cô đứng sau lưng bà, hai tay ba vòng quanh người mẹ, cầm tay dạy mẹ cách làm.

“Qùy Quỳ, đi đánh răng rửa mặt đi con, đồ ăn sáng sắp xong rồi.”

“Vâng.”

Du Thanh Quỳ suy nghĩ một chút, cô không đi rửa mặt mà vội vàng chạy vào phòng sách lấy điện thoại di động ra chụp cho ba mẹ một bức hình. Cô nhìn thấy ảnh chụp trong điện thoại di động, vui vẻ nói: “Thật đẹp mắt, con rất muốn đăng bức ảnh này lên weibo để những người đáng ghét kia nhìn thấy.”

“Đăng đi con.” Du Trạch Ngôn cầm khăn lau bột mì trên tay Mễ Doanh Tĩnh, ngay cả đầu cũng không ngẩn lên chút nào.

Du Thanh Quỳ kinh ngạc hỏi: “Con thật sự có thể đăng ạ?”

“Thật.” Du Trạch Ngôn nhìn về phía Du Thanh Quỳ, ông cười một cái với con gái.

“Vậy. . . vậy con phải dùng tài khoản nào để đăng ạ? Dùng tài khoản của con sao ạ?” Du Thanh Quỳ hỏi.

“Cái nào cũng được.” Du Trạch Ngôn bưng sữa đi ra ngoài.

Mễ Doanh Tĩnh đi theo sau lưng Du Trạch Ngôn, bà bưng phần trái cây đã được bổ.

Du Thanh Quỳ đăng nhập weibo, quả nhiên, tin được search nhiều nhất vẫn là tin ba cô đánh người. Cô nhìn tin tức search nhiều nhất, sau đó đăng lên bức ảnh ba mẹ chụp chung, còn đăng thêm ba biểu cảm trái tim hồng lên đó.

Hừ, ai quan tâm các người như thế nào, chỉ cần tình cảm của ba mẹ cô tốt lên thì còn quan trọng hơn bất cứ điều gì.

. . . . .

Trên bàn học của Du Thanh Quỳ để một quyển hướng dẫn nguyện vọng rất dày, bên trong có tất cả thông tin về các trường cao đẳng và chuyên nghiệp. Du Thanh Quỳ cầm bút gõ lên trán, tập trung suy nghĩ. Cô biết rõ bản thân cô phải hiểu rõ một ngành để cho bản thân một phương hướng chọn lựa.

Du Thanh Quỳ đọc rất nghiêm túc cho đến khi tiếng chuông tan học vang lên cô vẫn đang nhìn.

Trang Phi Dương đi đến trước bàn học của Du Thanh Quỳ, ý tứ không rõ nói: “Tôi cảm thấy hôm nay cô sẽ có hứng thú với mấy bức ảnh này.”

Du Thanh Quỳ lật tiếp một trang sách, không để ý đến cô ta.

“Cô nhìn đi, thân mật biết bao nhiêu.” Trang Phi Dương mở đến chỗ ảnh chụp của bạn bè, sau đó để điện thoại đến trước mặt Du Thanh Quỳ.

Trong ảnh, một cô gái là con lai đang cầm điện thoại tự sướng, một tay ôm lấy cổ Thời Diệu làm động tác kéo anh xuống. Mà Thời Diệu nhìn về phía điện thoại hơi nhếch mép bày ra dáng vẻ ngoài cười nhưng trong không cười. Trên mặt anh dù chì là nụ cười lấy lệ, nhưng những người có thể khiến anh phải lấy lệ cũng không nhiều.

Trang Phi Dương cười nói: “Cô có muốn xem tiếp những bức hình khác không?”

Du Thanh Quỳ mạnh mẽ đẩy chiếc ghế về phía sau, thành ghế “Cạnh” một tiếng đập vào chiếc bàn phía sau, cô bỗng chốc đứng lên.

Cả phòng học đang ồn ào đều yên tĩnh lại, cả lớp đều nhìn về phía hai người.

Du Thanh Quỳ trừng mắt nhìn Trang Phi Dương, tức giận nói: “Trang Phi Dương, cuối cùng thì cô có thôi đi không? Cô có biết cô cứ như một tên hề, dáng vẻ châm ngòi ly gián của cô khó coi biết bao nhiêu. Cuối cùng là cô không nhìn được người khác tốt hơn cô, hay chỉ đơn thuần là tâm lý cô bị vặn vẹo?”

Trang Phi Dương buông tay, cười nói: “Cô đừng nóng giận, tôi có nói gì đâu? Tôi cũng không nói gì mà, chỉ để cô xem mấy bức ảnh của bạn bè tôi thôi. Làm sao, không phải là cô đang sợ tôi tranh giành Thời Diệu với cô chứ?”

Du Thanh Quỳ nhìn Trang Phi Dương bằng ánh mắt kỳ lạ, nói: “Cô sao? Con mắt của Thời Diệu nhà tôi cũng không phải đã mù. . .”

“Cô.” Nụ cười trên mặt Trang Phi Dương biến mất trong chớp mắt, cô ta tức giận bước thêm một bước về phía Du Thanh Quỳ: “Thời Diệu nhà cô? Cô cho rằng anh ta tốt với cô là thật sao? Không chừng người ta còn đang ở nước ngoài tiêu dao khoái hoạt (vui vẻ thoải mái). Con trai chỉ dụ dỗ cô vài câu cô lập tức tin là thật, thật sự là một đứa nhỏ ngu ngốc.”

“A, hóa ra cô quan tâm tôi sao?” Du Thanh Quỳ giống như bừng tỉnh nhận ra.

“Tôi biết rõ, cũng cảm ơn cô, cô có thể đi chưa? Cô như con rệp vậy, quá phiền phức.”

“Du Thanh Quỳ, cô đừng không biết tốt xấu.” Trang Phi Dương chống nạnh, “Loại học sinh giỏi như cô không cố gắng học tập cho tốt, lại học người ta nói chuyện yêu đương làm gì?”

“Nhưng mà. . .” Trang Phi Dương cười một tiếng, “Cô ở trong nước, anh ta ở nước ngoài, lâu như thế không gặp mặt. Nói  không chừng các người đã chia tay đi? Ai nha nha, nếu như các người đã chia tay, vậy thì thật sự là tôi đang xen vào chuyện của người khác mà.”

Du Thanh Quỳ híp mắt, cô hơi nhếch miệng thành một nụ cười giả, nói: “Tình cảm của chúng tôi vẫn rất tốt, sẽ nhanh chóng đính hôn. Nhưng mà ngược lại thật sự là cô đang xen vào việc của người khác.”

“Đính hôn?” Trang Phi Dương ngẩn ngơ.

“Cốc cốc cốc. . .”

Trong phòng học yên tĩnh vang lên tiếng gõ cửa.

Du Thanh Quỳ và những người khác đang ở trong lớp học đều nhìn về phía cửa thì thấy Thời Diệu trong miệng cô đang đứng trước cửa. Anh ôm cánh tay, hơi dựa người vào trước cửa, anh nhìn về phía Du Thanh Quỳ, khóe miệng hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười, cũng không biết anh đã đứng đó bao nhiêu lâu.

Anh vẫy vẫy tay về phía Du Thanh Quỳ.

Vẻ mặt Du Thanh Quỳ cứng đờ tại chỗ, nào còn dáng vẻ tràn đầy sức lực như khi nói chuyện với Trang Phi Dương? Cô lặng lẽ thở dốc một cái, sau mới mới chậm rì rì đi về phía Thời Diệu.

Thời Diệu đi một bước vào phòng học, cậu cầm tay Du Thanh Quỳ. Du Thanh Quỳ hơi nhíu đôi lông mày nhỏ, cô cảm thấy có chút ngượng ngùng. Thời Diệu hơi cong ngón trỏ gõ nhẹ một cái lên trán cô.

Tiếng chuông vào tiết thứ nhất vang lên. Trong phòng học tốp năm tốp ba học sinh vội vàng trở về chỗ ngồi của mình, mấy học sinh ở ngoài phòng học cũng vội vàng về chỗ, thầy Thịnh đi ở phía sau.

Du Thanh Quỳ cứng đờ người tại chỗ, cô không biết cô có nên về chỗ ngồi không.

“Khụ.” Thầy Thịnh ho nhẹ một cái. “Tiết học này là giờ tự học, Du Thanh Quỳ, em có việc thì cứ đi làm việc của mình đi.”

“A. . .” Đột nhiên Du Thanh Quỳ  cảm thấy có chút quẫn.

Trong phòng học lập tức vang lên một trận ồn ào.

Thời Diệu cười một tiếng, nói: “Em cảm ơn thầy Thịnh.”

Thầy Thịnh giả vờ không nghe thấy, nghiêm túc đi vào bục giảng, bỏ quyển sách trên tay xuống.

Thời Diệu kéo Du Thanh Quỳ một cái, dắt tay cô lên tầng. Ra đến trước cửa phòng học, Thời Diệu nhẹ nhàng nhìn Trang Phi Dương một cái.

Lúc chuông vang lên lần thứ nhất, cũng là lúc học sinh trong các lớp đi ra. Trên hành lang, cầu thang đều là học sinh. Thời Diệu bảo vệ Du Thanh Quỳ chậm rãi lên tầng, khiến cho học sinh các lớp liên tục quay đầu lại nhìn.

“Kia là ai vậy? Công khai ôm ôm ấp ấp ở trường học như vậy. . .”

“Cậu thấy ngu chưa, Thời Diệu và Du Thanh Quỳ mà cũng không nhận ra.”

“Là hai người đó à? Mình không nhìn rõ mặt. . . Không trách được, không trách được. . .”

“Song Tiêu à. Thầy chủ nhiệm cả ngày đi bắt các đôi yêu sớm, sao lại không quản bọn họ vậy?”

“Ha ha, nếu cậu có được thành tích như hai người bọn họ thì đảm bảo thầy chủ nhiệm cũng mặc kệ cậu. . .”

“Vậy thì mình thì lên đại học rồi mới bàn đến chuyện yêu đương đi.”

Thời Diệu đưa Du Thanh Quỳ đến phòng vẽ tranh ở tầng trên cùng của tòa nhà. Anh để Du Thanh Quỳ ngồi xuống ghế sofa sau đó quay người đi về phía cửa phòng vẽ, trước cửa phòng vẽ có một chiếc vali hành lí,lqd, bên trên vali có một chiếc balo rất to. Thời Diệu cầm chiếc balo đưa cho Du Thanh Quỳ.

“Cái gì vậy?” Du Thanh Quỳ vừa hỏi vừa mở khóa kéo ra.

Bên trong balo đều là đồ ăn vặt, hơn nữa đều là những nhãn hiệu cô thích.

Thời Diệu lấy một túi thạch hoa quả từ trong balo ra, anh mở lớp màng bên trên, tự tay đút cho Du Thanh Quỳ ăn.

“Du Thanh Quỳ, nghe nói chúng ta sắp đính hôn à?” Thời Diệu cười hỏi.

“Khụ khụ khụ. . . .” Du Thanh Quỳ đang ăn thạch hoa quả, không cẩn thận bị nghẹn.

“Từ từ thôi, chậm chút nào.” Thời Diệu ngồi bên cạnh cô cười, nhẹ nhàng vỗ lưng giúp cô, vừa lấy cốc nước còn một nửa ở trên bàn trà đưa Du Thanh Quỳ.

Du Thanh Quỳ uống hai ngụm nước, đặt cốc xuống, nói: “Không đúng, cốc nước này cũng không biết đặt đây từ lúc nào, cũng không biết ai đã uống một nửa. . .”

“Là anh.” Thời Diệu vuốt vuốt đầu cô, “Em quên phòng tranh này là phòng chuyên dụng của anh sao?”

“Ai muốn uống nước anh đã uống thừa chứ. . .” Du Thanh Quỳ cố làm ra vẻ ghét bỏ đẩy cốc nước ra xa.

Cô quay đầu nhìn về phía anh, hỏi: “Sao anh lại về nước nhanh vậy?”

Rõ ràng tối hôm qua anh còn nói phải một thời gian nữa mới về được. . .  Đây cũng là quá nhanh đi. . . .

Thời Diệu thở dài, có chút bất đắc dĩ nói: “Có một cô ngốc Qùy Quỳ có tâm sự nhưng không chịu nói nên anh đành phải về nhìn một chút.”

“Em mới không có tâm sự. . .” Du Thanh Quỳ có chút chột dạ cúi đầu.

“Em đó, căn bản là không thể giấu nổi tâm sự. Lúc ở bên cạnh em, chỉ cần một ánh mắt một vẻ mặt cũng đã bán đứng em rồi, lúc anh không ở bên cạnh em, anh dựa vào giọng nói của em đó.”

“Làm sao có thể đoán được. . .” Du Thanh Quỳ nhỏ giọng lẩm bẩm.

Thời Diệu cười cười lắc đầu, nói: “Được chứ, lúc tâm trạng em không tốt mà không chịu nói thì giọng em sẽ không giống bình thường.”

“Không giống ở chỗ nào chứ?” Du Thanh Quỳ tiếp tục hỏi.

“Đó chỉ là nói bậy thôi.” Du Thanh Quỳ tiếp tục cúi đầu xuống một lần nữa, tự cô chơi đùa với ngón tay của chính mình.

“Chơi đùa bằng tay anh hay hơn này.” Thời Diệu đưa tay mình cho cô.

Du Thanh Quỳ đẩy tay anh ra, Thời Diệu lại nhét bàn tay anh vào lòng bàn tay cô, Du Thanh Quỳ vẫn tiếp tục đẩy ra, Thời Diệu lại nhét vào. Qua mấy lần như vậy, lúc Du Thanh Quỳ vẫn tiếp tục đẩy tay anh ra, Thời Diệu đưa tay đặt lên đùi nhẹ nhàng gõ hai cái, không tiếp tục đưa cô nữa.

Du Thanh Quỳ nghiêng đầu nhìn tay anh một lúc, sau đó lại cẩn thận kéo tay anh đến, chậm rãi chơi đùa với những ngón tay thon dài của anh.

Giống như vừa rồi chỉ là đứa nhỏ chơi đùa mà thôi.

Thời Diệu quay đầu ngắm nhìn gò má của Du Thanh Quỳ, sau một hồi, hỏi: “Em chơi đủ chưa?”

“Cũng được rồi.”

“Vậy có thể nói cho anh biết tại sao tâm trạng của em lại không tốt không?” Thời Diệu lại hỏi.

Du Thanh Quỳ do dự một chút, cô cũng không lên tiếng.

Thời Diệu trầm ngâm một chút, nói: “Vậy thế này đi, anh đổi cách hỏi khác. Trang Phi Dương nói gì với em?”

Động tác của Du Thanh Quỳ hơi chậm lại trong chốc lát, cô rũ mắt, không vui nói: “Đúng là cô ta lại nói hươu nói vượn, nhưng em không vui không phải vì chuyện cô ta nói.”

Thời Diệu đột nhiên kéo tay Du Thanh Quỳ, khiến cô ngồi lên đùi anh, sau đó cũng chỉ đơn giản dùng sức vỗ một cái lên mông cô, nói: “Nói chuyện đàng hoàng.”

Du Thanh Quỳ thở gấp, cô thở phì phì trừng mắt nhìn anh: “Thời Diệu! Anh dám dùng bạo lực gia đình.”

“A, đã là bạo lực. . . gia đình a.” Thời Diệu cố ý nhấn mạnh ở chữ gia đình.

Du Thanh Quỳ sững sờ, lúc này cô mới phát hiện ra mình dùng từ này không được hợp lý.

“Thật sao, em nói. . . . Trang Phi Dương cho em nhìn mấy tấm ảnh chụp của anh và một cô gái khác, một cô gái người lai rất xinh đẹp. Hai người cùng ở trên máy bay, cùng đi mua cá. . . .”

Du Thanh Quỳ nhíu mày nhìn về phía Thời Diệu: “Học sinh trong lớp đều nói cô gái kia vừa xinh đẹp lại có dáng người tốt.”

“Dáng người tốt?” Thời Diệu cúi đầu nhìn thoáng qua ngực Du Thanh Quỳ, anh nhịn không được mà cười thành tiếng.

Du Thanh Quỳ dùng ánh mắt nhìn anh biểu hiện sự kháng nghị của cô.

Thời Diệu ho nhẹ một tiếng, anh cố nhịn cười: “Lúc em đến giai đoạn như chị ấy cũng sẽ như vậy. . . Đầy đặn.”

Thời Diệu vừa nói vừa liếc nhìn ngực Du Thanh Quỳ.

“Giai đoạn gì cơ?” Hiển nhiên là Du Thanh Quỳ nghe xong không hề hiểu.

“Là con lai nên mới khó có thể nhận ra tuổi? Cô gái cái quỷ gì, chị ấy là mẹ của hai đứa  nhỏ rồi, đầy đặn là vì. . . . Chị ấy nuôi con bằng sữa mẹ.”

Du Thanh Quỳ ngạc nhiên há hốc miệng, cô không khỏi hỏi: “Cô ấy bao nhiêu tuổi rồi?”

“Chị ấy lớn hơn em mười tuổi.” Thời Diệu lấy điện thoại từ trong túi quần ra, mở đến danh sách bạn bè, sau đó đưa cho Du Thanh Quỳ nhìn.

Lúc Trang Phi Dương đưa ảnh chụp cho Du Thanh Quỳ nhìn đó là ảnh bức ảnh phóng to, cuối cùng Du Thanh Quỳ cũng nhìn rõ bức ảnh chụp đầy đủ bạn bè. Tấm ảnh đầu tiên là cô gái kia và Thời Diệu cùng cầm dao cắt bánh, bức thứ hai là cô gái kia ôm một bé trai khoảng năm sáu tuổi cùng cầm dao cắt bánh. Động tác hoàn toàn giống nhau. Trong hai bức hình, Thời Diệu và đứa bé trai kia nhìn có chút giống nhau. Vẻ mặt Thời Diệu miễn cưỡng nhếch khóe miệng cười cười  chắc là do bắt chiếc đứa bé trai kia. Trên đó còn có một câu nói kèm theo: “Thằng nhóc này càng lớn càng giống chú họ nó, buồn.”

Du Thanh Quỳ còn thấy Lâm Tiểu Ngộ bình luận ở phía dưới.

Lâm Tiểu Ngộ: Dì chín, thằng nhóc này lớn lên giống cậu nhỏ của cháu người nên vui vẻ mới đúng. Cầu chúc không dài lệch nghiêng.

Thời Diệu cũng bình luận ở dưới: Chị ấy hy vọng con chị ấy là người đen.

Du Thanh Quỳ không khỏi bị chọc cười.

Thời Diệu vẫn luôn ngắm nhìn Du Thanh Quỳ, thấy cô cười, cậu mới hỏi: “Em vì chuyện này nên mới không vui?”

Du Thanh Quỳ sững sờ một cái, cô trả lại điện thoại cho Thời Diệu, cúi đầu nói: “Không phải đâu, sao em có thể vì người khác châm ngòi ly gián mà nghi ngờ anh chứ.”

“Vậy thì vì sao?” Thời Diệu tới gần, gần hơn nhìn cô.

“Em không nói được.” Du Thanh Quỳ nói xong lập tức dùng hai tay che kín miệng mình, đánh chết cũng không chịu nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: Bongbong28, Lao, MicaeBeNin, My Nam Anh
     
Có bài mới 14.04.2020, 10:56
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 445
Được thanks: 2951 lần
Điểm: 37.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 60
Editor: Voicoi08

Thời Diệu nghiêm túc nhìn vào hai mắt của Du Thanh Quỳ, gật gật đầu, nói: “Được rồi. Xem ra là anh suy nghĩ nhiều, em thật sự không để ý đến chuyện này. Xem ra anh vẫn nên quay lại nước Đức thì hơn."

Thời Diệu nói xong lập tức đứng lên, đi về phía cửa, nhưng anh đi một bước, tay anh đã bị Du Thanh Quỳ giữ chặt. Thời Diệu nghiêng người, từ trên cao nhìn xuống Du Thanh Quỳ đang ngồi ở sô pha , làm bộ rút tay mình về.

Vốn Du Thanh Quỳ chỉ dùng tay phải nắm lấy tay anh, lúc này cô thấy anh muốn tránh thoát, hai tay cùng nhau nắm lấy cổ tay của anh, như thế nào cũng không chịu buông lỏng ra. Lại dùng hai chân vòng lấy mặt sau một chân Thời Diệu. Cô ngửa đầu, tức giận thở phì phì, trừng mắt Thời Diệu, oán trách: “Thời Diệu, anh lại bắt nạt em!”

Thời Diệu nhịn cười, không nói một lời mà nhìn chằm chằm Du Thanh Quỳ.

Du Thanh Quỳ biết anh đang ép cô nói thật. Du Thanh Quỳ cúi đầu nhỏ giọng rầm rì hai tiếng, không tình nguyện mà nhỏ giọng lẩm bẩm.

Thời Diệu cong lưng, đem lỗ tai dán ở bên môi cô, hỏi: “Sao?”

“Em, em…… muốn ở cạnh anh, nhưng lại không thể ở bên cạnh anh……” Vẫn là giọng nói nho nhỏ như vậy, chỉ là lúc này Thời Diệu nghe thấy được. Nghe giống như một câu không đầu không đuôi, nhưng Thời Diệu đã hiểu.

Anh chậm rãi ngẩng đầu, tiến lại gần nhìn Du Thanh Quỳ, lại cười nói: “Ừ, anh đã biết.”

“Anh biết cái gì nha?” Du Thanh Quỳ vừa khẩn trương lại vừa quẫn bách lại vừa không tưởng tượng nổi và nghi ngờ.

Thời Diệu xoa xoa đầu Du Thanh Quỳ, anh nâng gáy cô nên, đem cái trán anh đặt lên trên cái trán của cô, nói: “Biết em nhớ anh đấy.”

“Mới không có……” Du Thanh Quỳ nhỏ giọng phủ nhận, chỉ là khóe miệng lại không tự chủ được nhếch lên, ngay cả trong giọng nói thấp nhỏ nhẹ của cô đều mang theo nhè nhẹ từng đợt từng đợt ngọt ngào.

Cái lưu luyến nhất ở trên đất khách chỉ có thể là nhớ thương mà thôi.

“Các em vào đây cùng thầy……” Thầy giáo mỹ thuật mang theo năm học sinh mở cửa phòng vẽ tranh ra, mấy người đều bị màn trước mắt khiến cho kinh sợ.

Du Thanh Quỳ lập tức đem Thời Diệu đẩy ra. Cô nhanh chóng cúi đầu, gương mặt đỏ bừng lên.

Thời Diệu cũng đen mặt trong nháy mắt, rõ ràng lập tức anh có thể hôn lên rồi. Đáng thương anh rời đi lâu như vậy, phòng vẽ tranh chuyên dụng của anh thế nhưng bị người khác tùy ý “Chiếm dụng”.

Giáo viên mỹ thuật vừa muốn phát hỏa, ngón tay cũng chỉ đi qua, lúc này ông mới thấy rõ mặt Du Thanh Quỳ. Ông ngạc nhiên một chút, nặng nề mà thở dài, thất vọng mà lắc đầu: “Yêu sớm không thể tin a, Thời Diệu mới đi bao lâu, này liền…… Ai!”

Thời Diệu mặt càng đen.

Anh quay đầu nhìn phía thầy giáo mỹ thuật, hỏi: “Thầy giáo Tần, em mới đi có một thời gian mà thầy đã không nhận ra em rồi sao?"

Mấy học sinh đứng phía sau thầy mỹ thuật cố gắng nín cười.

Thầy giáo Tần cố đanh mặt ho mấy tiếng, nghiêm túc mà nói: “Phòng vẽ tranh này không được đầy đủ thuốc màu, chúng ta đến mấy phòng bên cạnh đi.”

Thầy giáo Tần lập tức xoay người đi, mấy học sinh lớp mỹ thuật lập tức theo sau. Một học sinh nữ đi phía sau vô cùng có ánh mắt mà đem cửa phòng vẽ tranh đóng lại.

Phòng vẽ tranh một lần nữa yên tĩnh lại, Du Thanh Quỳ lúc này mới ngẩng đầu, cô vốn đang tức giận thở phì phì, phồng lên hai má, chỉ là khi cô nhìn vào đôi mắt đen của Thời Diệu, trong lòng cô lập tức yên tĩnh lại. Hai người đối diện, không nhịn được đều bật cười.
Du Thanh Quỳ có chút ngượng ngùng dời mắt, cô lấy một hộp khoai tây ra ăn. Lúc cô ăn khoai lát rất giống sóc con, hàm răng trước cắn một cái, hơn nửa miếng khoai lát còn ở bên ngoài, sau đó cô dùng tay đem miếng khoai lát còn lại từng chút, từng chút đưa vào trong miệng , cùng với tiếng  “Răng rắc”, “Răng rắc”.

“Du Thanh Quỳ, em có nhớ anh từng vẽ một con sóc ngồi trong rạp chiếu phim ăn bắp rang không.” Thời Diệu đột nhiên hỏi.

Du Thanh Quỳ gật gật đầu, quơ quơ chân.

“Em vẫn nhớ rõ nha, anh có đăng trên Weibo. Là bản nháp không tô màu, anh rất ít phát thảo bằng bút chì mà không tô màu. A…… Em nhớ rõ anh không chỉ vẽ con sóc con mà còn vẽ thêm một con rùa con xấu xí."

Thời Diệu nhấp khởi khóe miệng, anh nhéo nhéo mặt Du Thanh Quỳ, nói: “Chính là có một con Tiểu Quỳ ngốc vậy mà lại không biết anh đang vẽ cô ấy.”

“Hả?” Du Thanh Quỳ kinh ngạc mà nhìn Thời Diệu, nửa miếng khoai lát còn ở bên ngoài miệng cô.

Thời Diệu thò lại gần, ăn luôn miếng khoai còn ở bên ngoài miệng cô.

Khoai lát “Răng rắc” một tiếng vỡ tung,hàng lông mi dày của Du Thanh Quỳ đi theo run một chút.

Thời Diệu ngồi thẳng người tự cầm lấy coca trên bàn trà tới uống, Du Thanh Quỳ nhân lúc anh không chú ý lặng lẽ sờ miệng mình. Trên môi cô có chút ngứa, Thời Diệu vừa rồi hình như đụng phải lại giống như không có đụng tới……

Thời Diệu bỗng nhiên quay đầu tới, đem Du Thanh Quỳ đè ở chỗ tựa lưng trên sô pha, hôn lên môi cô.

Nụ hôn này có điểm ngọt, mang theo chút hương vị coca.

Lúc tách ra, Thời Diệu liếm hàm răng của mình. Nơi đó có một chút khoai lát anh mới lấy từ trong miệng Du Thanh Quỳ.

Du Thanh Quỳ quay mặt đi, gương mặt một chút một chút bắt đầu phiếm hồng.

Chuông vào học vang lên.

“Tiết này em học môn gì?” Thời Diệu hỏi.

Du Thanh Quỳ suy nghĩ một chút, nói: “Vật lý.”

Thời Diệu gối lên đùi Du Thanh Quỳ, đôi chân dài của anh vắt lại gác lên bàn trà, hỏi: "Em không đi học sao?"

Du Thanh Quỳ lắc lắc eo nhỏ, mang theo chút kiêu ngạo nhỏ mà nói: “Dù sao em đều sẽ, không cần đi đi học!”

Thời Diệu cười, cười đến không kiêng nể gì.

“Không cho cười!” Du Thanh Quỳ đem khoai lát nhét vào trong miệng Thời Diệu.

Thời Diệu ăn khoai lát, đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, bây giờ em đi học vẫn không mang theo di động sao?”

Khoai lát  trong miệng Du Thanh Quỳ  còn chưa có ăn xong, cô lại nhét vào trong miệng một viên thạch trái cây, đọc từng chữ không rõ mà nói: “Không mang theo.”

Cô thích nhất thạch trái cây có vị quả vải, Thời Diệu mỗi lần mua cho cô đều là mùi vị quả vải!

Thời Diệu cầm lấy di động trên bàn trà, nói: “A, vậy em chắc là còn không biết em đang nổi tiếng thế nào?"

“Sao? Cái gì nổi tiếng?” Du Thanh Quỳ còn không có phản ứng lại, cô duỗi dài cổ nhìn về phía di động của Thời Diệu.

Thời Diệu click mở trang chủ weibo Tiểu Mê Quỳ của Hắc Diệu đại đại, trên đầu Weibo là hình ảnh Du Trạch Ngôn đúng ở phía sau người ôm lấy Mễ Doanh Tĩnh dạy bà làm bánh quy.

Du Thanh Quỳ bừng tỉnh đại ngộ.
Hóa ra là có người đào ra cái tài khoản weibo “Tiểu Mê Quỳ của Hắc Diệu đại đại” là của con gái  Du Trạch Ngôn sao?

Mãi đến khi Thời Diệu mở ra bình luận khu, đưa điện thoại di động đưa cho cô thì cô mới phát hiện nó không đơn giản như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: Bongbong28, Lao, MicaeBeNin, My Nam Anh, Pht6828, Xám
     
Có bài mới 21.06.2020, 20:44
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 445
Được thanks: 2951 lần
Điểm: 37.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 61
Editor: Voicoi08

Thật ra là có người cố ý đào ra  tài khoản ‘Tiểu mê quỳ của Hắc Diệu đại đại’ là của con gái Du Trạch Ngôn.

Những người bình thường là những gương mặt cũ ở phía dưới weinbo của Hắc Diệu khi biết ‘Tiểu mê quỳ’ là con gái của Du Thanh Quỳ cũng cảm thấy có chút mới lạ, nhưng mà ngôn luận cũng coi như có ý tốt, ví dụ như:

Một quả bóng cao su nhảy nhảy: Oa oa. Tiểu mê quỳ, sớm biết cậu có ba là tổng giám đốc lại là ảnh đế thì tôi đã sớm nhảy đến chỗ bạn xin chữ kí rồi.

A Hưu: Thâm tàng bất lộ.

Ba ngày béo mười cân: Ông trời của tôi ơi, thế nhưng trong lúc vô tình tôi oán hận con gái của ảnh đế thật nhiều lần. Tiểu mê quỳ đừng phong sát tôi nha.

Đậu xanh không mí mắt: Vì cái gì. . . . Bình thường tiểu mê quỳ luôn biểu hiện thành dáng vẻ vô cùng háo sắc, đâu có giống con gái của Du đại ảnh đế chứ? QAQ

Đại thần giả: lầu trên +1

Chị dâu Diệu tương lai: Có người cha như vậy thì có phải tôi thua rồi không? Khóc hu hu!!! Diệu Diệu chờ tôi. Kiếp sau chúng ta lại tiếp tục mối nhân duyên.
. . . . . . .  .

Cùng lúc đó, ảnh chụp thân mật của Du Thanh Quỳ và Thời Diệu liên tục bị “người tốt bụng” tung lên. Không chỉ như thế, còn có ‘người rảnh rỗi’ lấy những bình luận bán manh (dễ thương) của Tiểu mê quỳ ở phía dưới weibo của Hắc Diệu đăng lên.

Hai bên đối lập, lập tức có dư luận nói Du Thanh Quỳ hai lòng.

“Ha ha, không phải cùng ba cô ta tú ân ái sao? Bên cạnh có một người ở cùng, lần thứ hai lại có thêm một người yêu tràn đầy tinh thần bên cạnh. Chậc chậc chậc. . .”

“Tôi nói từ sớm rồi mà, cô gái nhỏ này nhất định bị Du Trạch Ngôn cưng chiều đến hư rồi. Mới bao nhiêu tuổi chứ, vậy mà đã kiêu căng nói chuyện yêu đương. Vừa nhìn cũng biết là không phải loại tốt lành gì, không biết có bao nhiêu cái bạn trai.”


“Vừa rồi tôi mới nghe nói cô ta và học sinh nam kia trốn trong phòng vẽ tranh của trường dong dài, kết quả bị thầy giáo trong trường mang theo học sinh đến bắt tại trận, đó là chuyện thật lúng túng nha. Cũng không biết người học sinh nam kia có biết bạn gái của cậu ta cả ngày ở trên mạng trái một câu ‘xoxo’ phải một câu ‘yêu anh’, mỗi ngày đều đúng giờ chúc ngủ ngon.”

“Lầu trên đừng đi. Dong dài cái gì? Đến trình độ nào rồi? Có thân mật giường chiếu không? [sắc][sắc][sắc]

“Là đó. Quá phận. Ta là một người con gái còn không nhìn được. Rõ ràng chính là để cho học sinh nam kia có cái tiếng là bạn gái đi ngoại tình.”

“Này, các người nói cũng khoa trương quá đi? Không phải là truy tinh sao. . .”

“Chắc lầu trên cũng là loại người có bạn trai nhưng còn ngày ngày đều chúc một người đàn ông khác ngủ ngon đúng không?”

“Này này này, sao có thể nói thế  chứ? Có phải mắt bạn bị mù rồi hay không. Đúng là trước kia mỗi ngày con gái Du Trạch Ngôn đều lên mạng chúc người  họa sĩ kia ngủ ngon, cô ấy thích dùng ngôn ngữ nói lên tình cảm yêu đương với họa sĩ kia. Nhưng gần đây đã không còn nha. Rất có thể sau này cô ấy mới gặp bạn trai hiện tại nha.” lqd.com

“Cũng không biết là ai mù mắt. Đọc bài mới nhất trên weibo của họa sĩ kia mà xem. Cô ta còn bình luận khen rồi đó. Này tính là gì chứ?”

“Tinh thần bên ngoài so với thịt. Bên ngoài không thể ghê tởm hơn.”

“Y. Sao các người lại biết là tinh thần bên ngoài? Bên cạnh cũng có người đào ra, họa sĩ kia ở bên cạnh ra giá cao để mua một cái búp bê Bjd, con gái Du Trạch Ngôn lại là người vô cùng yêu thích búp bê bjd, khẳng định là để tặng cô ấy để cô ấy vui. Còn cả chuyện trao quyền băng dán một cách độc nhất vô nhị, tập tranh. . . trong đó có khó hiểu hay không?  Ai biết được họ có gặp mặt ngoài đời thực hay không. . . “

“Lợi hại, không hổ là con gái của ảnh đế, từ nhỏ đã dính vào thói quen của làng giải trí. . . .”

. . . . . . . . . . . .

Du Thanh Quỳ cũng không muốn đọc tiếp, cô ném điện thoại cho Thời Diệu, cúi gằm đầu xuống, thờ phì phì đến mức ngực cũng phập phồng. Cô tự bực tức một lúc lâu, bỗng nhiên lại cười rộ lên.

Thời Diệu đang nằm gối đầu lên đùi Du Thanh Quỳ nhíu mày, có chút ngoài ý muốn. Cậu đưa tay, mu bàn tay đưa lên sờ vào trán Du Thanh Quỳ.

“Anh bị làm sao vậy, em đâu có bị nóng đâu.” Du Thanh Quỳ đẩy tay Thời Diệu ra.

“Chỉ là ngoài ý muốn thôi, em lại có thể cười nha. Ô. . .” Thời Diệu trầm ngâm một chút. “Anh nghĩ rằng em sẽ khóc  nhè.”

“Anh không biết là bản lĩnh bịa chuyện của những người ở trên mạng rất lợi hại đúng không?” Du Thanh Quỳ dùng đôi mắt sáng long lanh nhìn qua. “Đột nhiên em nghĩ đến nếu viết tiểu thuyết, lấy toàn bộ những thứ bổ não trong đầu họ cho vào tiểu thuyết đi.”

“A? Hai chuyện này có gì liên hệ với nhau sao?” Thời Diệu có chút dở khóc dở cười. “Anh nhớ lần trước em có phỏng vấn qua ở một tòa Văn học Tấn Giang? Không phải em đang nghĩ đến chuyện đến đó viết tiểu thuyết chứ?”

Du Thanh Quỳ dùng sức gật đầu, vô cùng nghiêm túc nói: “Mấy năm trước em cũng đọc tiểu thuyết ở chỗ đó. Có những tác giả có đầu óc sáng tạo vô cùng. Thật sự là khiến em rất khâm phục. Nhưng về sau em phát hiện.  . .  Cho dù viết tốt như thế nào thì cũng là kém, giống như mỗi quyển sách văn đều bỏ vào rất nhiều bình xịt. Chính mình tự bổ sung cho não một đống nội dung trong vở kịch sau đó lại mắng nhân vật, mắng tác giả, mắng trang wed làm cho chướng khí mù mịt. Chính là càng ngày càng ác độc, lúc đó em mới không thèm nhìn tới tiểu thuyết. . .”

“Em muốn viết thì cứ viết đi.” Thời Diệu ngồi dậy, lấy trong túi sách ra một túi quả Bích căn. Cậu tách quả ra, đút thịt quả vào miệng Du Thanh Quỳ.

Du Thanh Quỳ còn đang suy nghĩ chuyện viết tiểu thuyết, ngơ ngác tùy ý Thời Diệu đút từng miếng cho cô ăn.

Thời Diệu cười lắc đầu. Vốn cậu còn đang nghĩ phải xử lý chuyện này thế nào cho tốt, nhưng không ngờ rằng Du Thanh Quỳ lại không thèm để ý chút nào đến chuyện này,lqd, ngược lại ý nghĩ của cô đã chín cong mười tám quẹo chạy thẳng đến chỗ viết tiểu thuyết rồi. . .

Đương nhiên, Thời Diệu sẽ không để việc này tiếp tục phát triển tiếp. Nhưng mà lúc này còn chưa phải thời điểm, cậu còn chưa chuẩn bị tốt.

. . . . .. . . . .

Thời Diệu ở trong nước năm ngày, Du Thanh Quỳ muốn xin nghỉ sáu ngày.

Hai người cầm tay nhau đi dạo ở phố ăn vặt, xem phim, đi quỷ ốc, du sơn ngoạn thủy. Một tấm lại một tấm bị phóng viên chụp đăng lên, các loại ngôn luận đều có. Nhưng là hai người đều trong trạng thái không để ý, căn bản là không thèm để ý đến dư luận trên mạng.

Nhiều thời điểm, bọn họ hưởng thụ thời gian hai người ở cùng một chỗ. Không sợ không nói câu gì, ngẩng đầu phát hiện đối phương ở cùng một mái hiên cũng sẽ phát hiện yên lòng hơn nhiều.

Ban đêm, bọn họ ôm nhau ngủ, dùng hôn môi kết thúc một ngày.

Đến buổi tối ngày thứ sáu, bọn họ nghỉ ngơi trong một khách sạn nhỏ ở trấn cổ. Đèn tắt, trong phòng tối đen như mực.

“Thời Diệu, anh ngủ rồi sao?” Du Thanh Quỳ nằm bên cạnh Thời Diệu, cô nghiêng người nhìn dáng vẻ của Thời Diệu.

“Chưa đâu.”

“Hôm trước có phải anh nói anh chỉ ở lại được một tuần đúng không? Vậy . . . Ngày mai là ngày cuối cùng đúng không?” Du Thanh Quỳ cẩn thận hỏi, vừa nghĩ đến chuyện Thời Diệu lại phải ra nước ngoài, cậu lại đến nơi đất khách quê người sinh sống, trong lòng Du Thanh Quỳ chỉ còn lại buồn bã, ê ẩm.

“Mấy ngày nữa đã, chờ Tiểu Ngộ từ nước Mỹ đến đây, anh sắp xếp ổn định cho nó rồi mới đi.” Thời Diệu nói.

“Tiểu Ngộ? Cậu ấy muốn về đây sao?” Trong lòng Du Thanh Quỳ rất vui mừng. Sắp hết một học kì rồi mà cô còn chưa nhìn thấy Lâm Tiểu Ngộ. Qua một lúc, Du Thanh Quỳ lại có chút lo lắng nói: “Tiểu Ngộ thiếu nhiều tiết học như vậy, mà bây giờ ở lớp thực nghiệm cứ sau kì thi mỗi tháng lại có thêm học sinh ra ra vào vào. Không biết Tiểu Ngộ có thể thi vào được không nữa. . .”

“Em cứ yên tâm đi. Thời Diệu nghiêng người, cậu ôm chặt cơ thể nhỏ xinh của Du Thanh Quỳ vào ngực.

“Tiểu Ngộ vừa chăm sóc sức khỏe vừa bổ sung lịch học, vẫn là những giáo viên lúc trước từng dạy mình đến dậy nó.” Trong căn phòng tối tăm, Thời Diệu sờ đến mũi Du Thanh Quỳ, nhẹ nhàng nhéo nhéo. Cậu cười trêu ghẹo: “Cái vị trí thứ nhất luôn trong tay em kia cẩn thận bị nó đuổi theo.”

“Em không sợ đâu.” Du Thanh Quỳ vừa phản bác vừa đẩy tay Thời Diệu ra. Cô hơi lui người về phía sau, bàn tay dưới lớp chăn trong lúc lơ đãng không cẩn thận đụng phải một vật thô ráp.

Du Thanh Quỳ còn chưa kịp phản ứng xem nó là cái gì, cô vô thức lại sờ thêm mấy cái.

Cánh tay Thời Diệu đang ôm thắt lưng Du Thanh Quỳ cứng đờ tại chỗ.

Lúc này Du Thanh Quỳ mới phản ứng kịp, cả người cô đều sửng sốt.

Rõ ràng một giây trước hai người đều đang vui cười, một giây sau hai người đểu yên lặng lại. Trong căn phòng tối om, tiếng hít thở của hai người cũng được phóng đại lên nhiều lần.

Một lúc lâu sau, Thời Diệu cúi đầu hỏi: “Em có biết cậu vừa động vào cái gì không?”

Du Thanh Quỳ giơ tay lên, hai tay che kín mắt, cô cố chống chế: “Em không biết. Em không động vào cái gì hết.”

Thời Diệu cười chọc chọc vào mu bàn tay của Du Thanh Quỳ, hỏi: “Tay trái hay tai phải đây?”

Du Thanh Quỳ rút tay về, cô giấu cả hai tay vào trong chăn, đè chặt dưới thân mình.

“Muộn rồi, em muốn ngủ. . .”

Du Thanh Quỳ còn chưa kịp nói hết Thời Diệu đã vươn người đè lên người cô, hai tay cậu chống đỡ hai bên người cô, sau đó để cả cơ thể cậu đè lên người cô.

Thời Diệu cúi đầu xuống, áp sát vào tai Du Thanh Quỳ, nhẹ giọng nói: “Em cảm nhận được không?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: Bongbong28, Lao, MicaeBeNin, Pht6828
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: akiaki2325, authuyduong, Kiều Diễm, nguyenthoatda, Nguyễn Thảo Nghi, PhamThiThu, phuongle0723, Quocdang, trang trảnh, Trangnguyenhihihaha, xiaolie và 317 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 227, 228, 229

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 228, 229, 230

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 136, 137, 138

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

10 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 136, 137, 138

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 34, 35, 36

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

15 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Tiểu Miu: anh nói tôi đều nghe
Tiểu Miu: lục manh tĩnh
mymy0191: Chúc mọi người buổi tối vui vẻ��
mymy0191: :D
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 627 điểm để mua Tim đỏ
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 313 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 236 điểm để mua Cute pig
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 473 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 339 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
cungquanghang: hi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 321 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 417 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 259 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Bánh bao cute: hello mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 440 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 263 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 200 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 588 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 390 điểm để mua Đá Peridot
real_qingxia: Hi
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 370 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 361 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 578 điểm để mua Hổ trắng thích nhảy
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 314 điểm để mua Thỏ lúc lắc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Hamster chạy bộ
Shop - Đấu giá: Ta Siêu Hố vừa đặt giá 251 điểm để mua Gà sừng sộ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.