Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Dây dưa cùng người bên nhau trọn đời - Bỉ Ngạn Tiêu Thanh Mạc

 
Có bài mới 08.10.2017, 10:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10140
Được thanks: 5473 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới [Bách hợp - Cổ đại] Dây dưa cùng người bên nhau trọn đời - Bỉ Ngạn Tiêu Thanh Mạc - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Dây Dưa Cùng Người Bên Nhau Trọn Đời

Tác giả: Bỉ Ngạn Tiêu Thanh Mạc

Thể loại: Bách hợp [GL], cổ trang, cổ sắc cổ hương, HE.

Edit: Bách Linh

Số chương: 30

Nguồn: https://vongtinhgiang.wordpress.com/tu- ... -tron-doi/

Giới thiệu:

Một người cô độc gặp gỡ một người tịch mịch.

Một tìm kiếm trong sạch trên thế gian ô trọc, một chờ đợi cứu chuộc bên ngoài chiếc lồng giam.

Cùng là nữ tử, cho nên hiểu nhau.

Cùng là nữ tử, cho nên hiểu rõ hơn thế nào là quý trọng.

Ngay cả khi gió mưa cũng nói sẽ không buông tay.

Cho dù thế gian không chấp nhận, trong mưa gió Giang Nam, chúng ta chấp tay giai lão, cùng bên người cả đời này.




Đã sửa bởi Công Tử Tuyết lúc 12.10.2017, 20:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2017, 18:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10140
Được thanks: 5473 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Bách hợp - Cổ đại] Dây dưa cùng người bên nhau trọn đời - Bỉ Ngạn Tiêu Thanh Mạc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1

Đêm đen lạnh lẽo

Đêm đen lạnh lẽo, xiêm y đơn bạc không ngăn cản được từng cơn gió lạnh xâm nhập, lạnh đến thấu xương.

“Phu nhân, nên trở về thôi.” Tiểu Điệp nhẹ giọng nói.

Thân ảnh kia cúi đầu, nhìn lên nền đất. Thân mình gầy yếu, mái tóc dài nhẹ bay, ngay cả bóng dáng cũng cô đơn khiến người ta bi thương.

Đã lâu rồi không nhìn bầu trời như vậy, ánh mắt Vũ Lâm nhìn vầng trăng tròn kia, ánh trăng rực rỡ đến chói loà, chiếu khắp bi hoan trên thế gian, soi tỏ nỗi thống khổ trong lòng dáng hình ấy.

“Thiếu gia đang ở đâu?” Lúc quay đầu đã lại không nhìn thấy tia tịch mịch cùng bi thương kia nữa. Khoảnh khắc lúc nàng xoay người đã đeo lên lớp mặt nạ hoàn mỹ, thích hợp với nhân vật nàng cần sắm vai, đoan trang nghiêm túc, biết tiến thối khôn khéo.

“Ở……ở……Hồng Tụ Các tìm hoa khôi!” Tiểu Điệp cắn môi dưới đáp.

“À.” Thở dài nhàn nhạt, nhẹ nhàng qua đi, giống như thể thời thiếu nữ bị đánh tan đi mọi ảo tưởng cùng kỳ vọng.

“Thay y phục!”

“Phu nhân, đã khuya thế rồi còn đi nơi nào?”


***

Hồng Tụ Các.

Cười nói đón chào, hồng nhan nơi ấy, hương khí vờn quanh, tiếng yến oanh vang dòn. Nữ nhân nơi đó không phải đẹp nhất thì cũng ôn nhu nhất, không phải người am hiểu tri thư đáp lễ nhất thì cũng là người thực am hiểu lòng người. Rượu nơi đó không phải cay nồng nhất thì cũng khiến người ta say sưa nhất. Dưới đèn lồng đỏ thắm, đời người trôi đi, anh hùng lại nguyện ý vứt bỏ công danh chỉ vì một nụ cười của mỹ nhân.

Mà trong một căn phòng nho nhỏ, một bạch y công tử im lặng ngồi, lắng nghe sự hỗn loạn của thế giới hồng trần bên ngoài, chính là nhìn sương khói lượn lờ dâng lên từ chén, trên khuôn mặt trắng nõn tinh khiết như vầng trăng tròn là sự tĩnh lặng đến vô cùng.

“Thật có lỗi, Tiêu công tử, Thanh Y tới chậm.” Chưa thấy nàng đâu, lại vẫn như trước bị thanh âm kia mê hoặc, mềm nhẹ không chút trọng lượng, bước ra từ phía sau tấm màn trướng. Không chút nịnh nọt, ngay cả chút ý tứ hàm xúc lấy lòng cũng đều không có, chính bởi vậy nên mới khiến người ta không tin được đó là thanh âm của một kỹ nữ nên có. Bởi vì, nó thật thánh khiết, thực đẹp đẽ xiết bao.

“Không sao cả.” Bạch y công tử nhẹ nhàng nói, cúi đầu, từ rất xa chỉ đủ thấy cần cổ trắng nõn kia.

“Công tử muốn nghe khúc gì?” Thanh Y ngồi trước bàn, hầu nữ đã sớm mang chiếc đàn tranh nàng thường dùng nhất lên.

“Không cần. Cô nương đã mệt nhọc cả ngày, không cần vất vả vì ta. Ta chỉ thầm nghĩ muốn nhìn cô nương một chút thôi.” Lời Tiêu công tử khiến cho nhóm hầu nữ phía sau kinh ngạc. Công tử này nếu không phải ngốc tử thì chính là loại tình thánh tự phong, nào có ai bỏ ra một cái giá lớn như vậy chỉ để liếc nhìn Thanh Y một cái đâu. Có nam nhân nào tới đây mà không phải vì thân thể của Thanh Y, muốn nếm trải ôn nhu?

“Đa tạ công tử.” Thanh Y đoan trang thấp lưng cúi người, cao quý mà quyến rũ.

“Thanh Y cô nương quả nhiên nghiêng nước nghiêng thành, khó trách khiến nam nhân lưu luyến quên cả đường về.” Tiêu công tử nhẹ tay nâng chiếc cằm của nàng lên, nheo mắt nói.

“Công tử cũng vậy.” Thanh Y tuỳ ý để người kia thưởng thức, tự nhiên hào phóng quay lại nhìn vị công tử thanh tú tựa như đồng tử bước ra từ trong thi hoạ kia.

“Thanh Y cô nương nói gì vậy?” Công tử biến sắc, thu hồi tay.

Thanh Y nhấc chung trà lên, rót vào chiếc chén đặt trước mặt công tử. Chất lỏng màu nâu đậm chậm rãi chảy vào, hương trà lãng đãng.

“Thanh Y chỉ là một nữ nhân bình thường, lưu lạc hồng trần, đương nhiên không thể so với công tử. Thanh Y cũng biết, có đôi khi một khi là mây thì cả đời là mây, nếu là bùn thì vĩnh viễn cũng không biến thành mây được.”

Tiêu công tử trầm mặc nhìn trà lại lần nữa được rót đầy chén, sương khói bốc lên chậm rãi tiêu tán.

“Lui xuống đi.” Thanh Y phất tay, hầu nữ phía sau không tiếng động lui ra.

Tiêu công tử cảm giác có thứ gì đó ấm áp chạm đến, quay đầu lại, thấy Thanh Y nắm tay hắn, ấp ủ trong lòng bàn tay nàng, ấm áp.

“Ngươi……”

“Đêm lạnh như nước, như thế nào không mặc đủ y phục?” Thanh Y cúi đầu, hà hơi thổi.

“Ta……ta……nam nữ thụ thụ bất thân……”

“Vũ Lâm cô nương thực cho rằng Thanh Y là một nữ tử phong trần ngu ngốc sao?” Thanh Y cười có chút tinh nghịch, nháy nháy mắt, như thể một hài tử.

“Sao ngươi biết được?” Vũ Lâm nghiêng đầu hỏi.

“Hàng mi ấy….ánh mắt kia…trong sáng như vậy, không giống của những nam tử không sạch sẽ thường có.” Ngón tay thon dài chậm rãi vuốt ve đôi mi được chăm sóc cẩn thận của Vũ Lâm, bởi vì vô số lần đánh đàn mà lòng bàn tay mang theo hơi ấm chưa từng có truyền theo mi tâm thẳng đến khoé mắt, mềm nhẹ lướt qua.

Cho tới giờ cũng chưa từng ai làm vậy, cho nên Vũ Lâm ngây người, cũng lẳng lặng giãn mày, mặc cho hành vi lỗ mãng của nàng.

“Vũ Lâm cô nương quả nhiên xinh đẹp đúng như ta từng nghe nói, a a!” Thanh Y cầm lên một miếng hoa quế cao, đưa tới trước mặt Vũ Lâm, cười nói: “Tự tay ta làm, thử xem.”

“Ah.” Nhìn hoa quế cao trước mặt, Vũ Lâm vẫn há miệng, cắn xuống.

“Ăn ngon không?” Trong mắt Thanh Y vụt loé tia sáng mà Vũ Lâm đã nghĩ sẽ không bao giờ thấy nữa, đó là thứ ánh sáng chờ mong của người thiếu nữ.

“Hương hoa quế theo miếng bánh được nhẹ nhàng nhấm nuốt mà tản ra, lan tràn khắp toàn bộ khoang miệng. Nhưng mà…ngọt quá.” Vũ Lâm nhẹ nhàng nói. Kỳ thật đây đã không phải ngọt bình thường, mà ngọt đến phát ngấy. Nhìn lại Thanh Y thì phát hiện thứ ánh sáng trong mắt nàng trong nháy mắt đã tiêu thất.

“Ta vẫn không làm được.” Nụ cười của Thanh Y có chút đau thương, bộ dáng điềm đạm đáng yêu khiến người ta đau lòng.

“Không sao, làm thêm vài lần sẽ khá thôi.” Vũ Lâm không tự giác được muốn an ủi nàng.

“Nói cũng phải.” Thanh Y nhẹ giọng thở dài. Tuy nói vậy, nhưng mà Vũ Lâm rõ ràng thấy bóng ma trong đôi mắt sáng ngời kia.

“Đã không còn sớm nữa, ta phải trở về.” Vũ Lâm xoay người định rời đi, lại nghe thấy người phía sau nói.

“Nếu đã đến đây thì vì sao không lưu lại một đêm rồi hẵn đi? Đã nửa đêm rồi, tuy Vũ Lâm cô nương cải trang nam tử, nhưng dù sao vẫn không an toàn. Không bằng……”

Vũ Lâm nghĩ dù mình trở về lúc này cũng không phải chủ ý hay, lại cảm thấy việc cũng không giống như lời Thanh Y nói như vậy. Một loại giãy dụa nhẹ nhàng sinh ra dưới đáy lòng.

Đi hay không đi đây?

“Vũ Lâm cô nương, ở lại đi, sáng mai trở về cũng không muộn, huống chi……” Thanh Y cắn môi dưới, nhưng mà Vũ Lâm biết nàng muốn nói gì, huống chi nam nhân kia cũng sẽ không quan tâm mình. Mình có ở bên ngoài một đêm thì phải làm thế nào đây, cứ lấy danh nghĩa trở về nhà mẫu thân là được, giờ trở về ngược lại càng không tiện.

“Được, vậy phiền Thanh Y cô nương.” Vũ Lâm nói.

Cửa sổ mở ra, ánh trăng bên ngoài chiếu lên sàn, vẽ nên một vòng ánh sáng màu bạc. Nương theo ánh trăng, Thanh Y thấy người bên cạnh vẫn mở tròn đôi mắt, liền nhẹ giọng hỏi: “Làm sao vậy? Ngủ không được? Là bởi lo lắng sao?”

Dù sao đây cũng là một nữ tử bị lễ giáo trói buộc, hôm nay cơ hồ Vũ Lâm đã làm những chuyện mà cả đời cũng sẽ không lặp lại.

“Vì sao ngươi lại gọi ta là cô nương?” Ánh mắt Vũ Lâm ở trong bóng tối khẽ chớp, dưới ánh trăng mơ hồ, lộ ra quang mang mĩ lệ.

“Bởi vì Vũ Lâm chính là một cô nương, cảm giác sạch sẽ như vậy đó.” Thanh Y kéo chăn dịch lại gần nàng, hô hấp gần ngay bên người, còn có thân thể ấm áp kia.

“Tướng công nhà ta……” Thời điểm Vũ Lâm rốt cuộc cố lấy dũng khí muốn nói ra mục đích của mình, Thanh Y vươn tay nắm tay nàng đặt lên trước ngực mình, bàn tay lạnh lẽo bị cảm giác ấm áp bao lấy, trong lúc mơ hồ nghe thấy người kia thì thầm bên tai: “Ngủ đi!”

“Ừ.” Vũ Lâm vẫn giấu câu nói kia nơi đáy lòng, nhắm mắt lại, đã không còn cái lạnh như băng mọi ngày, tay chân cũng không chết lặng, ngủ vô vùng an ổn ngọt ngào.




Hết chương 1


Đã sửa bởi Công Tử Tuyết lúc 12.10.2017, 20:59.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2017, 18:11
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10140
Được thanks: 5473 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Bách hợp - Cổ đại] Dây dưa cùng người bên nhau trọn đời - Bỉ Ngạn Tiêu Thanh Mạc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2

Chiếc đèn lồng đỏ thắm được treo lên phía trước, chùm tua tiên diễm nhẹ nhàng đong đưa giữa không trung. Lúc chữ “hỉ” đỏ thẫm được dán lên cánh cửa, màu đỏ ở mặt trên có cảm giác như máu tươi, còn toả ra hơi ấm. Trong không khí tràn ngập tư vị vui mừng, chuẩn bị nghênh đón người mới, mà người cũ lại ở trong khu vườn đã vắng bóng sắc hoa, lẳng lặng nhìn những chiếc lá rụng nhẹ nhàng phiêu đãng trên mặt hồ, tuỳ ý bị làn nước đưa đi khắp ngõ ngách.

“Phu nhân, thật quá đáng mà, lão gia không báo cho người trước đã cưới ả kỹ nữ kia……”

“Đủ rồi, Thanh Y không phải vậy.” Vũ Lâm nhẹ giọng mắng Tiểu Điệp. Khí thế uy nghiêm của chủ nhân ép tới khiến nàng không dám hé miệng nữa.

“Tướng công cưới tiểu thiếp, vốn là việc thê tử ta phải làm, có lẽ tướng công sợ ta mệt nhọc.” Khoé môi Vũ Lâm khẽ cong lên rất nhỏ, nụ cười chua sót trên gương mặt tiều tuỵ. Hồng nhan tiều tuỵ, nhưng lại giống như đoá hải đường kia, không chịu nổi một đêm gió mưa tàn phá.

“Phu nhân.” Tiểu Điệp nhẹ giọng gọi.

“Không có việc gì, là đêm nay sao?”

“Vâng. Lão gia muốn lấy lễ tiết chính thức cưới ả tiện…Thanh Y vào cửa.” Tiểu Điệp cúi đầu nói.

“Lui xuống đi.” Vũ Lâm phất tay, ý bảo Tiểu Điệp đi xuống. Thấy nét không cam lòng khó che dấu nổi trên khuôn mặt trẻ tuổi của nàng, Vũ Lâm cười khổ.

Ai cũng đều tranh đấu cho bản thân phân lợi ích kia, có ai nghĩ tới nàng đâu? Vũ Lâm nhìn chiếc lá rụng dần dần chìm xuống làn nước, liền giống như vận mệnh của mình, không nắm chắc được. Còn ai tới đây nói với mình những lời ấy, dịu dàng ủ ấm bàn tay lạnh như băng của mình?

“Đêm lạnh như nước, đừng quên mặc thêm xiêm y!” Còn có thể có người như vậy sao, cúi đầu thổi hơi ấm.

Vũ Lâm cúi đầu nhìn bàn tay mình, các đốt ngón tay tinh tế rõ ràng, những ngón tay thon dài, còn nhuốm sắc hoa mùa hạ chưa phai tàn. Một đôi tay xinh đẹp như vậy, ai sẽ tới nắm lấy cả đời này?

Đêm, cảm giác lạnh như băng đã thấm nhập tận xương, khiến người ta run lên. Cắn răng chịu đựng cảm giác lạnh lẽo thấu xương kia, Vũ Lâm phát hiện lòng bàn tay mình thế nhưng đã ướt đẫm mồ hôi.

Đứng trước cửa sổ, xuyên thấu qua khung cửa trạm trổ vân hoa, tiếng nhạc mừng nơi tiền đường loáng thoáng vọng lại nơi này, ánh đèn đuốc đằng kia như thể những ngọn lửa thiêu đốt không ngừng. Tiếng cười chúc mừng, tiếng người náo nhiệt.

Căn phòng tối đen phía sau, không một ngọn nến, tựa một cái miệng lớn vô cùng muốn cắn nuốt lấy nàng.

Một đêm, Vũ Lâm cứ như vậy nhìn căn phòng kia, bóng dáng thẳng tắp không di động dù nửa phần.

“Thanh Y.” Vũ Lâm nhẹ nhàng nhớ kỹ cái tên này dưới đáy lòng, cảm giác nói không nên lời hết lần này tới lần khác trộn lẫn. Lồng ngực đau đớn như bị thiêu đốt, một cỗ vị tanh ngọt dâng lên, hé miệng phun ra một búng máu tươi, hắt lên nền đất, sắc đỏ tựa như chiếc đèn lồng treo cao cao kia.

***

Đèn đuốc đã cháy hết, ánh nắng nhợt nhạt hơi chiếu sáng trước mặt, thế giới lại vẫn hai màu đen trắng. Chữ “hỉ” tối qua dưới ánh dương thoạt nhìn cơ hồ hắc ám.

“Đại phu, tỷ tỷ làm sao vậy?” Bên tai truyền đến một thanh âm trôi nổi, trong trẻo tươi đẹp lại không chút trọng lượng.

“Không sao cả, phu nhân là quá mệt nhọc thôi, nghỉ ngơi xong sẽ ổn.” Đại phu nhẹ giọng nói.

“Vậy đa tạ đại phu.”

Lúc hai mắt hoàn toàn mở ra, xuyên qua rèm trướng có thể trông thấy bóng dáng thanh sắc kia đang cúi người. Mái tóc dài nhẹ nhàng trượt xuống, chiếc trâm trân châu cài trên đó loé lên quang mang dịu dàng không chói mắt.

“Thanh Y!” Vũ Lâm mở miệng muốn gọi tên nàng, lại phát hiện cổ họng khô khốc chỉ đủ để phát ra một tiếng.

“Tỷ tỷ!” Thanh Y vừa nghe thấy liền xoay người ngồi bên giường, đỡ nàng dậy, bàn tay vén mái tóc hỗn độn của nàng, thân thiết nhìn.

“Ta……hận……ngươi!” Một chiếc trâm trân châu đâm vào tay Thanh Y, đầu bén nhọn phá vỡ da thịt trắng nõn, đâm sâu vào huyết nhục, máu tươi chảy ra, uốn lượn như một con rắn màu đỏ. Vũ Lâm vốn bệnh không nhẹ, nhưng dĩ nhiên lại trong khoảnh khắc cướp được cây trâm trên đầu Thanh Y, dùng hết sức bình sinh đâm vào huyết nhục người kia, nỗi hận đã nhấn chìm nàng.

“Vũ Lâm, tỷ mệt mỏi rồi, ngủ một giấc sẽ tốt hơn. Ngủ đi!” Thanh Y như thể không trông thấy vết thương đang chảy máu trên tay mình, dùng bàn tay lành lặn còn lại vuốt ve đôi mi đang nhíu lại của Vũ Lâm, dịu dàng trấn an.

Dưới thanh âm của nàng, Vũ Lâm vốn thở dốc không thôi dần bình ổn hô hấp, đôi mày giãn ra, như thể lần đầu tiên khi hai người gặp gỡ, an tĩnh chìm vào giấc ngủ.

Bàn tay kia vẫn còn chảy máu, từng giọt cực đại như những hạt trân châu rơi xuống, đỏ tươi như thể vốn đã có sẵn ở nơi này.

“Nhị phu nhân, tay người?” Đại phu chần chừ nói.

“Không sao cả, băng bó một chút là được.” Thanh Y ôn nhu cười, dung nhan tuyệt mỹ khiến người ta nhìn mà say mê.

“Vậy……”

“Phiền đại phu.” Thanh Y đứng dậy, hơi kéo chăn, bao lấy đôi tay Vũ Lâm. “Nàng sợ lạnh.” Thanh Y nhẹ nhàng nói.

Đại phu đi phía trước, bỏ lại một tiếng thở dài khó có thể nghe thấy.


Hết chương 2


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoaquynh96, Sưu tầm, trân lỳ 1996 và 40 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.