Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

Hàng ma tháp - Công Tử Hoan Hỉ

 
Có bài mới 08.10.2017, 01:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 27.05.2017, 21:13
Bài viết: 509
Được thanks: 47 lần
Điểm: 9.82
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Hàng ma tháp - Công Tử Hoan Hỉ - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hàng Ma Tháp

Tác giả: Công Tử Hoan Hỉ

Thể loại: đam mỹ, cổ đại

Tình trạng: 19 chương + 1 ngoại truyện (Hoàn)

Edit: Họa Lam

Beta: Dạ Du

Nguồn: https://thachhoalam.wordpress.com/2011/ ... ma-thap-2/

| Giới thiệu |

Năm ấy vì mắc phải một sai lầm lớn, khiến cả đời hối hận bất cam.

Trăm năm sau, Ngao Khâm lại đứng ở cửa thành, hạ mắt trầm lặng nhìn y từ nơi xa thong thả mà tới.

Con người áo xám chấp nhất quật cường, thân hình mi mục vẫn như trước đây, khác chỉ là mất đi hồi ức kiếp trước !

Tiểu đạo sĩ, ta biết ngươi muốn biết tất cả, nhưng ta sẽ không để ngươi biết, tuyệt đối không !

.

.

.

Từ khi biết ghi nhớ, trong đầu đã có một giọng nói không ngừng thúc giục y,

Trên con đường tìm một người dài đằng đẵng, tiểu đạo sĩ với chuyện cũ không hề hay biết thỉnh thoảng lại đi qua thành nhỏ xa lạ này,

Không ngờ rằng khi đến đây sẽ vướng vào một mối tơ rối rắm giữa kiếp này với kiếp trước,

Nam tử kỳ dị tự xưng là Ngao Khâm, cùng một tiên nhân có khuôn mặt quá giống mình, còn có, Hàng Ma Tháp sừng sững ẩn trong mây.

Người muốn tìm đến tột cùng là ai ?

Trấn trong tháp là ma vật phương nào ? Vì cái gì Ngao Khâm năm lần bảy lượt không để y tới gần ?

Khi chuyện cũ từng trang từng trang trở mình hé mở, bất luận là trăm năm trước hay trăm năm sau,

Chỉ có một lời chân tình trước sau không thay đổi.

Nếu ta thích ngươi, ngươi cũng nên thích ta.

Chẳng sợ bầu trời sẽ sập xuống hay mặt đất sẽ nứt ra, thần phật không dung chúng tiên không nhận !



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.10.2017, 01:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 27.05.2017, 21:13
Bài viết: 509
Được thanks: 47 lần
Điểm: 9.82
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Hàng ma tháp - Công Tử Hoan Hỉ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1:

Cuối xuân tháng ba, đầu tháng tư, mưa phùn rải rác. Một đêm nghe mưa đến bình minh, đầu đường thành nhỏ lại như trước có tiếng người bước vào, gương mặt xa lạ lai lai vãng vãng, dưới tán ô không mới không cũ, vẫn là một đôi mắt vô sân vô hận, tựa hồ đã sớm bàng quan trước tiết trời ẩm ướt khiến người ta mệt mỏi kia.

Hắn nâng tán ô bằng giấy dầu cũ kỹ cô linh đứng dưới cửa thành, ngoài cửa thành, khuất tầm mắt, mưa bụi đan vào nhau như khói phủ, cũng một bóng dáng cô linh.

Người dưới cửa thành đứng lặng, nhìn y từ phương xa chậm rãi mà đến, từ xa đến gần, từ mơ hồ đến rõ nét, trong tay cũng nắm một tán ô cũ kỹ nâu vàng. Lại gần thêm một chút, có thể thấy được vạt áo đạo bào của y bị mưa thấm ướt đẫm, tay áo thật rộng rủ tới tận đầu gối theo gió phất phơ.

Đi tới dưới cửa thành, tán ô trước mặt y nâng lên, một trận gió gào thét xẹt qua, bàn tay không bắt kịp, cán ô đảo một vòng, bọt nước vẩy tứ tung, giọt mưa từ bốn phía rơi trên gò má y, lạnh lẽo như băng, run rẩy uốn lượn chảy tới khóe môi, như hàng lệ, cắn răng nhẫn nhịn một đời, cuối cùng cũng bi thương chảy xuống.

“ A..... Này.... Vô lượng thọ phật, bần đạo thất lễ.” Đạo giả viễn lai vội vã không ngừng xoay người bồi tội, khuôn mặt gió thổi đến trắng bệch đỏ ửng lên như ráng chiều.

Giọt nước tùy ý rơi trên gò má y tạo dảm giác mát lạnh, Ngao Khâm nhìn y không chớp mắt, mục* như hàm châu, mũi như huyền đảm *, đôi môi hồng nhàn nhạt, phảng phất như cánh hoa đào ướt mưa.

Đạo giả hoảng hồn còn chưa kịp bình tĩnh lại thoáng ngẩng đầu, cũng như có như không đánh giá hắn, đôi mắt vẫn trong veo như trước, sáng tựa gương, không chút mảy may phản chiếu ánh mắt trêu ghẹo cùng khuôn mặt lạc mịch* của hắn, lại tìm không thấy một chút dấu vết của ngày xưa.

Kìm lòng không đậu đưa tay nắm lấy cổ tay người kia, chưa kịp xiết lại bàn tay tinh tế ấm áp đã bị y vội vã rút về.

“Thí chủ..." Giọng nói của y trầm nhẹ, thân hình vội vã lùi về sau nửa bước, tầm mắt dừng ở bàn tay hắn còn chưa kịp thu lại, đầu mày khóe mắt đều là vẻ đoan trọng* khiến người ta không thể khinh nhờn.

Chỉ một khoảnh khắc nhỏ nhoi cũng là quá đủ, vẫn thanh mảnh như trước kia, ngón trỏ cùng ngón cái ôm lấy cổ tay y, giống như sợ phải buông ra. Ngao Khâm thu tay lại, cách màn mưa bụi lất phất trầm lặng nhìn y, khuôn mặt không thay đổi, dáng người không thay đổi , vô luận qua bao lâu, y vẫn là bộ dáng này tính nết này, giống như được sinh ra để đắc đạo, đầu mày khóe mắt tỏa ra luồng khí thanh khiết, vô cùng kiền tịnh*, đĩnh bạt * như trúc trong núi sâu, ôn nhuận như ngọc trong đá.

“Tại hạ Ngao Khâm, thất lễ.” Nhẹ nhàng mở miệng, học theo bộ dáng vừa rồi của y khom lưng cúi đầu, vẫn như trước cảm thấy không yên, nhịn không được nhắm mắt lại, lập tức mở mắt ra, đạo giả vẫn đứng trước mặt, khuôn mặt vốn không giấu được tâm tư viết lên sự đề phòng cùng nghi hoặc. Thì ra không phải mơ cũng không phải ảo giác, y thật sự đã đến đây, không rõ là cảm giác gì, trong tim một mảnh tiêu điều.

Không gian trầm mặc bên tai truyền đến tiếng tí tách mưa rơi, hắn hạ thấp người hỏi: “Không biết đạo trưởng xưng hô thế nào ?”

Y kính cẩn hoàn lễ: “Bần đạo đạo hào Vô Nhai.”

Vô Nhai. Thì ra ngay cả tục danh cũng chưa từng thay đổi, trong lòng lại một tầng gợn sóng, "Ngô sinh dã hữu nhai, nhi tri dã vô nhai.” (cuộc đời hữu hạn mà tri thức thì vô hạn)

Đạo giả thủ lễ gật đầu: “Đúng vậy,” Như gặp tri âm, khóe miệng mỉm cười.

Vẫn khờ như thế.

Ngao Khâm cũng cười theo, đuôi lông mày hơi nhếch lên, vô tội mà nghịch ngợm như trẻ nhỏ: “Dã hữu nhai tùy vô nhai, thua rồi!” (lấy cái hữu hạn để theo đuổi cái vô hạn)

Đạo giả vẫn như trước đỏ mặt, có chút kinh ngạc, có chút kinh hoảng, sau đó khẽ giương miệng như là muốn nói gì. Hắn biết y muốn phản bác, cũng biết y sẽ không. Quả nhiên, cuối cũng đạo giả cũng chỉ cúi đầu, hai tay nắm cán ô, trong lời nói vương theo vài phần lạc mịch: “Quả thật là vậy.”

Câu hỏi giống nhau, câu trả lời giống nhau, trêu đùa cùng bị trêu đùa giống nhau. Năm đó mỗi khi thấy y lộ ra biểu tình như vậy, trong lòng liền thấy sảng khoái, về sau mới hay, thì ra y để ý không phải vì mình đùa cợt, mà đơn thuần vì câu “Sinh hữu nhai, tri vô nhai” kia. Mỉa mai thay.

Ngao Khâm quét mắt nói: “Đạo trưởng thứ lỗi, tại hạ lại thất lễ.”

Muốn cúi mình, y lại luống cuống tay chân ngăn lại: “Không không, thí chủ là vô ý thôi.” Vượt lên nửa bước đứng trước mặt Ngao khâm, mặt ô dao động, những hạt mưa lạnh lẽo lại văng xuống.

Đạo giả không kịp xoay xở lại càng thêm hốt hoảng, vội vàng định lui lại, một chân giẫm xuống vũng nước phía sau, Ngao Khâm thuận thế bắt lấy cổ tay y, lòng bàn tay áp sát vào nhau, không để y đào thoát.

“Ta.... " Y vẫn như trước ăn nói vụng về, sắc mặt ửng hồng đến tận cổ, chiếc cằm đầy đặn như sắp chúi vào ngực.

Vẫn ngốc như xưa.

Khóe miệng tràn ra nét cười thản nhiên, Ngao Khâm nắm lấy cổ tay y, không giải thích gì mà một đường kéo y đi về phía trước : “Đạo trưởng đến đây để truyền đạo sao ?”

“Không, là tìm người.”

“Tìm người ?”

“Ừm.”

Chậm rãi hòa vào dòng người rộn ràng nhốn nháo, vòm cầu cong cong, bên bờ sông liễu rủ thướt tha phấn đào diễm lệ. Thành vốn xa xôi, phồn hoa không sánh được với nơi dưới chân thiên tử, nhưng cũng có hàng quán tiền trang mở dọc theo con phố. Dưới mái hiên có rãnh nước men theo viên ngói chảy thành dòng, có người bán rong chăm chỉ làm ăn cao giọng rao hàng.

Hắn với mọi thứ trong thành rõ như lòng bàn tay, một đường vừa đi vừa chỉ điểm, giơ tay chỉ vào một cửa hàng tơ lụa nói: “Khi trời quang, sẽ có một đạo nhân tới đây mở quán xem quẻ, ngay tại trước cửa hàng tơ lụa, cách hiệu thuốc không xa lắm.”

Đạo giả không nói lời nào, chỉ một mình hắn nói, không quay đầu lại, không ngừng bước, chỉ siết chặt cổ tay y, giống như sợ y có thể giật lại bất cứ lúc nào.

Đi được nửa đường, bước chân ngừng lại, là người nọ từ phía sau nắm lấy ống tay áo hắn, ý kiên quyết bảo ngừng, Ngao Khâm quay đầu, đạo giả đứng yên, dòng người như thoi đưa, tựa như một viên sỏi nhỏ trên sông ngoan cố không chịu trôi theo dòng nước thủy triều, “Người ta muốn tìm là ngươi sao?”

Đôi mắt kia sâu xa trong trẻo tựa hồ không thấy đáy, thẳng thắn nhìn, vô vị như vậy, đờ đẫn như vậy, vỏn vẹn trong đáy mắt chỉ thấy một tia hi vọng phiêu miểu* như ngọn đèn trước gió.

Bàn tay bất giác nơi lỏng, Ngao Khâm ngừng thao thao bất tuyệt, im lặng thật lâu sau, “Ngươi một mực tìm người đó sao ?”

Y gật đầu.

“Người đó là gì của ngươi ?”

Y trịnh trọng đáp: “Là người quan trọng.”

Người quan trọng.....

Có gì đó bắt đầu thức tỉnh, khẽ cựa mình ở nơi sâu nhất dưới đáy lòng: “Quan trọng hơn cả tính mạng ?”

“Quan trọng hơn cả chúng sinh.”

Tiếng huyên náo lùi xa, tiếng mưa cũng không còn nghe thấy nữa, liễu rủ úa vàng trong mưa, hoa đào rơi xuống bị nghiền thành bùn đất, trước mắt đều là khuôn mặt kiền tịnh không mang theo một tia tục trần, trước mắt đều là đôi mắt của y từng đỏ tươi như đong đầy những máu.

Chúng sinh, y lại còn nói “người đó” quan trọng hơn chúng sinh – si vọng !

Phẫn nộ không bì kịp chua xót trong lòng, tâm vẫn trống không, chua xót tiêu điều, đau đớn một tầng lại một tầng cựa mình phá kén chui ra, thanh âm trong cổ họng phát ra lại xa xôi như không phải của mình: “Ta không phải.”

“Ồ.” Đạo giả không rơi lệ không cúi đầu, thậm chí một tiếng thở dài cũng không có. Y miễn cưỡng chống đỡ, khuôn mặt sáng sủa bị bóng tán ô làm cho mơ hồ, “Quấy rầy thí chủ.”

Xoay người định đi, cũng là hắn sống chết nắm lấy ống tay áo y, “Đạo trưởng định nghỉ chân ở đâu ?” Vẫn khuôn mặt bị tán ô cũ nát che đi mơ hồ, giọt nước bên gò má chưa kịp khô, nhìn thoáng qua, ngỡ như giọt lệ.

Hắn nói đạo quán trong thành đã nhiều năm không được ai để tâm tu sửa, hắn an phận lùi lại một bước, cung kính chắp tay thở dài: “Trong nhà tại hạ còn mấy gian phòng trống, mong rằng đạo trưởng không ghét bỏ.”

Vô Nhai nhìn dòng người qua lại trên đường mà do dự.

Ngao Khâm chậm rãi buông tay, “Đạo trưởng còn trách tại hạ vừa rồi vô lễ sao ?” Trên gương mặt tuấn đĩnh mang vài phần thất vọng.

“Không, không, không.....” Đạo giả vội xua tay, từ cổ tay đến bàn tay không ngừng lay động.

Hắn thầm nhếch khóe môi, “Coi như cho tại hạ một cơ hội bồi tội đi.” Biết y muốn cự tuyệt, chắp tay cúi thật sâu, hèn mọn đến muốn vùi vào bụi đất.

Đạo giả hoảng hốt, hô lên mấy tiếng “Không dám nhận”, cắn môi khó xử.

“Không nói, ta coi như ngươi đã nhận lời.” Bao nhiêu năm, rốt cuộc cái tính bá đạo cũng không sửa được. Hắn tự nhiên hào phóng đứng thẳng dậy, đuôi lông mày nhướn lên, nắm lấy cổ tay y kéo lại.

Đạo giả trực giác muốn trốn, lại không dám ở nơi đông người mà lộ ra, trên mặt hơi hơi cứng nhắc, ai ngờ, tựa như biết rõ y quẫn bách lại càng cố ý trêu đùa, bàn tay hướng đến trước mặt y dừng một chút, rồi sau đó ngượng ngùng hạ xuống, cầm lấy một góc tay áo y.

“Thí chủ, ta....” Vô Nhai kinh ngạc mở miệng, âm điệu nhẹ đến mức bị mưa tán đi.

Ngao Khâm một mạch ngẩng đầu ưỡn ngực kéo y đi về phía trước, mái tóc buộc cao cùng vạt áo tung bay, bóng dáng cao ngất mang theo khí phách ngang ngược.

Qua hồi lâu, sau lưng truyền đến một tiếng thở dài: “Bần đạo làm phiền rồi.”

Giống như bất đắc dĩ, giống như thỏa hiệp, y vẫn nhân hậu như cũ, dù miễn cưỡng đến mấy cũng không chịu nói nửa chữ “không”. Ngao Khâm bỗng nhiên cảm thấy mỏi mệt , khóe miệng câu lên thật cao, ân ẩn một trận chua xót, bàn tay siết chặt, đau đớn từ lòng bàn tay truyền thẳng vào tim.

Tòa nhà không thể gọi là mới, nhưng cũng không phải cũ. Ngao Khâm thản nhiên nói: “Ở mới được ít năm.”

Nhìn hắn tuổi tác không lớn, trong phòng cũng không thấy gia nhân tôi tớ nào, đạo giả thoáng nghi hoặc, lại không tiện hỏi thăm. Bị y nhìn, tiến thẳng lên giường nằm xuống, nói: “Tại hạ sống một mình, đạo trưởng cứ tự nhiên, không cần lo lắng.”

Đạo giả đứng bên giường chân tay luống cuống, hắn thoải mái tựa lên gối đầu, một tay chống cằm mở to mắt mà xem, ánh mắt sâu xa, nhìn lại nhìn, vẻ mặt lấp loáng nét cười khó hiểu.

Trên lưng một trận hoảng hốt, tiểu đạo sĩ cả người không được tự nhiên. Hắn cuối cùng cũng thay đổi tư thế, lười nhác hướng bên này ngoắc ngoắc: “Lại đây.”

Vô Nhai chần chừ, thật cẩn thận nhích về phía trước nửa bước. Ngao Khâm nhìn, lại cười mà ngoắc: “Lại đây.”

Lại thêm nửa bước.

Ngao Khâm vẫn cười: “Ta là yêu quái, đặc biệt đem ngươi dẫn về ăn sống nuốt tươi.”

Đạo trưởng không chịu nổi trêu chọc, cúi đầu nhìn, “Thí chủ chớ trêu chọc bần đạo.”

Nhẹ nhàng một tiếng, không còn nghe Ngao Khâm nói giỡn nữa.

Hồi lâu sau mới lại nghe hắn mở miệng: “Trên giá sách trong thư phòng có một bản Đạo Đức Kinh, phiền đạo trưởng giúp ta mang tới đây.”

Vô Nhai giương mắt nhìn hắn, hắn bán dựa trên giường, ánh mắt thăm thẳm như nước, giấu bên trong vô số điều bí ẩn, “Lúc này, ta tuyệt đối không trêu chọc ngươi.” Từng chữ từng chữ, trịnh trọng phảng phất hứa hẹn.

Đạo giả lại thấy nhận không nổi, vội vàng nói: “Thí chủ không cần như thế, bần đạo nghe theo là được.”

Vội vàng chạy đi lấy sách, khi quay lại phát hiện ra hắn không biết từ khi nào đã đặt trước giường một chiếc noãn lô *.

“Thật sự là chiêu đãi không chu toàn, lại không mời đạo trưởng ngồi xuống.”

Hắn áy náy đứng dậy, đạo giả quả nhiên lại duỗi tay khiêm nhường, Ngao Khâm ngựa quen đường cũ cầm lấy cổ tay y, thuận thế kéo y ngồi xuống bên cạnh: “Chờ đạo bào của đạo trưởng khô đi, ngươi có muốn ngồi luôn bên ngoài ta cũng không ngăn ngươi.”

Đạo giả theo tầm mắt của hắn nhìn lại chính mình, phát hiện chỗ y bào còn chưa khô hết, từng mảng ẩm ướt dán vào thân mình, một hồi thấp thỏm vật lộn đề phòng hắn, lại không nhận ra cảm giác lành lạnh. Giờ ngồi bên cạnh noãn lô, hàn khí cả người mới bị xua đi phân nửa. Bỗng sinh ra áy náy: “Mới vừa rồi gọi ta tới gần, cũng là.....” Thì ra đã phụ ý tốt của người ta.

Ngao Khâm nhìn mưa ngoài cửa sổ, cười đùa: “Là vì muốn đem ngươi ăn tươi nuốt sống.”

Xoay mặt giật lấy quyển sách trong tay đạo giả đang còn chìm trong xấu hổ, “Đạo trưởng thật thông minh, thứ tại hạ muốn chính là quyển Đạo Đức Kinh này.” Cảm thấy mỹ mãn mà trố mắt nhìn tiểu đạo sĩ.

“Chính là thí chủ bảo bần đạo lấy Đạo Đức Kinh.” Y lấy lại tinh thần, nghiêm trang muốn giải thích.

Vẫn thẳng thắn ngốc nghếch như vậy.

“lạch cạch” một tiếng, Ngao Khâm mở cuốn sách, thẻ tre va chạm vào nhau, ngắt quãng lời nói lắp bắp của y: “Tại hạ có chỗ khó hiểu, phiền đạo trưởng chỉ giáo.” Tự nhiên mà vậy, cố chấp theo ý mình, không để đạo giả kịp ý kiến.

Đạo giả tiếp nhận, tầm nhìn không rời khỏi khuôn mặt hắn, mắt sáng như đuốc, “Thí chú quá khiêm nhường rồi.”

Ngao Khâm thong dong trả lời: “Sao vậy ?”

“Thí chủ đọc nhiều kinh sách của đạo gia, sách cất giữ trong nhà phải đến ngàn vạn, một số ngay cả bần đạo cũng chưa từng nhìn thấy.” Đây là lời nói thật, những giá sách chạm đến nóc nhà chứa đầy cổ thư khiến đạo giả kinh ngạc đến cực điểm, sau khi cẩn thận xem xét, lại càng kinh hãi, sách được cất giữ ở đây toàn bộ đều là đạo gia điển tịch, những thứ đã nhìn thấy, chỉ sợ là ở đạo quán không thể cất chưa được nhiều như vậy. Y chậm rãi nói, không thấy tức giận, không thấy khinh cuồng, ánh mắt trước xong vẫn trong veo, “Nên bần đạo phải thỉnh giáo thí chỉ mới đúng.”

“A...” Không hề có vẻ chật vật khi mánh lới bị vạch trần, Ngao Khâm chỉ muốn cười, cười y, cười chính mình. Cùng chấp nhất một cuốn sách cổ xưa, gần trong gang tấc, dường như đến hơi thở cũng có thể nghe được, chỉ cần đưa tay là có thể chạm đến khuôn mặt kia, một lần lại một lần tinh tế miêu tả nét mặt thanh tú mi nhãn như họa giống như ngày trước, “Ngươi nha.....”

Âm điệu rất thấp, y nghe đến mơ hồ, nét mặt mê mang không rõ ràng. Ngao Khâm cũng không nói thêm nữa, hai mắt nhìn thẳng, nhìn vào đồng tử đen thăm thẳm của y, nhìn vào hình bóng đẹp đẽ ung dung của mình đã lâu không còn in trên mặt kính kia, bỡ ngỡ đến không dám thừa nhận, “Trước mặt ngươi, vì sao ta luôn nuốt lời ?”

Hết chương 1

--- ------ ------ ------ ------ -------

Chú thích

Mục : mắt

Mũi như huyền đảm : ý chỉ sống mũi cao thẳng.

Lạc mịch : cô đơn.

Kiền tịnh : Thanh khiết.

Đĩnh bạt : kiên cường.

Đoan trọng : Nghiêm túc.

Phiêu miểu : Ẩn hiện, mờ ảo.

Noãn lô : lò sưởi.

=== ====== =======


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.10.2017, 01:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 27.05.2017, 21:13
Bài viết: 509
Được thanks: 47 lần
Điểm: 9.82
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Hàng ma tháp - Công Tử Hoan Hỉ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2:

Đạo giả mờ mịt, hắn không giải thích, xấu hổ đưa tay gãi đầu nói: “Đạo trưởng thứ lỗi, ta luống cuống.” Lại là vị công tử nhẹ nhàng hiếu khách bên đường.

Buổi chiều khi dùng bữa, đạo giả nửa từ chối nửa nhân nhượng, miễn miễn cưỡng cưỡng uống mấy ngụm rượu. Ngao Khâm nói, đây là trái mơ năm trước hái xuống ngâm thành rượu, vào miệng thực ôn hòa, so với nước đường chỉ hơn một chút chua cay. Vô Nhai vừa uống một ly liền đỏ mặt, khuôn mặt như thoa phấn ửng một màu hồng son.

Ngao Khâm cố ý quay đầu nhìn ra cửa sổ: “Ai chà, mưa này sợ là sẽ rơi đến sáng sớm mai.” Khóe mắt cố tình liếc về bên này, tiểu đạo sĩ len lén đưa tay quạt gương mặt nóng bừng, như cố gắng ra vẻ người lớn lại trước sau khó thoát được tính trẻ con, đáng yêu đến không nói nên lời.

Khóe miệng theo tâm trạng mà giương lên, ánh mắt đạo giả khó xử luống cuống, Ngao Khâm vờ như không hay, lại nhấc tay rót cho y một chén đầy : “Phong tục bản địa, ly rượu của khách quý không thể rỗng không, nếu không chính là cố ý chậm trễ. Nào, để ta kính đạo trưởng một ly.” Nét mặt cũng đầy ranh mãnh.

Chủ đề quay về đề tài lúc ban ngày hắn thao thao bất tuyệt giới thiệu về phong thổ bản địa, hảo tâm đề nghị với y: “Trà lâu tửu quán phương khách từ nam tới bắc nhiều vô số, đạo trưởng muốn hỏi thăm, vào đó là thích hợp nhất.”

Còn nói: “Võ quán Phiêu Hành cũng có người giang hồ thích kết giao, đến đó tìm người hỏi một chút, chắc sẽ có thu hoạch.”

Cuối cùng không quên dặn dò: “Chỗ đông người ngư long hỗn tạp, đạo trưởng ngươi một thân một mình, tiến thoái nên thận trọng một chút là hơn. “ Tựa như phải moi cả trái tim chân thành hừng hực ra.

Đạo giả gật đầu, đôi mắt trong suốt không chút vẩn đục dần trở nên mơ màng, cư nhiên lại tự động nâng ly rượu trên bàn lên uống, vẻ tươi cười câu nệ ban đầu không hiểu sao sinh ra vài phần hồn nhiên: “Công tử là người tốt.”

Tên ngốc, ngươi say rồi, rượu này khi ủ dùng dị pháp, lúc đưa vào miệng rất thanh ngọt, tác dụng về sau lại cực kỳ hung hãn, dùng để lừa những người như ngươi đó. Vẫn tin người giống như trước kia, dễ dàng mắc mưu, chỉ cần người ngoài cười mấy tiếng, nói vài lời hay, thế là mang cả tấm lòng ra đối tốt với người ta, thói quen qua luân hồi cũng không thay đổi được.

“Sao vậy?” Ngao Khâm nâng chén lắc đầu, chủ đề vừa thay đổi, khuôn mặt đã mang thêm vài phần thần bí, “Đạo trưởng, bỏ quá cho ta nhiều lời một câu, bản thành dù hẻo lánh, nhờ Đông Sơn Thanh Long thần quân phù hộ, từ trước đã mưa thuận gió hòa bốn mùa bình an, ngươi có thể yên tâm du ngoạn, tuy nhiên có một nơi tuyệt đối không thể tới gần.”

Khẩu khí của hắn trầm xuống khiến người ta thấy bí ẩn mà sợ hãi, đạo giả mơ mơ màng màng nghe được vài câu, thuận miệng hỏi: “Là chỗ nào?” Quên không từ chối ý định thêm rượu của hắn.

Ý cười trong mắt càng sâu, Ngao Khâm chậm rãi nhìn hoa văn chiếc lá xanh non biêng biếc trên miệng chén, màu sắc non nớt tươi tắn đến nhức mắt, “Đó là tòa Hàng Ma Tháp trong thành.”

Đạo giả “ồ” lên một tiếng, ngây ngốc truy hỏi: “Bên trong trấn yêu vật?”

Thì ra trừ “người kia”, y cái gì cũng không nhớ. Ngao Khâm buông tay, ánh mắt chuyển từ chiếc ly sứ đến khuôn mặt kiền tịnh phía trước, “Không phải yêu, là ma.”

“Ma?” Y xoa trán cố sức hỏi, say đến mức trên khuôn mặt đỏ ửng hiện ra vài phần ngốc nghếch.

“Tương truyền trăm năm trước có một tiên gia đã dựng lên tòa tháp cao để trấn ma, trưởng lão trong vùng kể lại, cho tới bây giờ, thật thật giả giả rất khó nói.” Ngao Khâm xoay người, tay chỉ ra ngoài cửa sổ thì thầm nói.

Đạo giả nhìn theo tay hắn, cuối trời sừng sững một tòa bát giác tháp cao lồng lộng lẳng lặng đứng sau màn mưa.

Trong lòng không hiểu sao lại rùng mình, cũng tỉnh táo hơn một chút, sắc trời mù mịt lại thêm mưa phùn mông lung, lờ mờ phác lên hình dáng tòa tháp hoành vĩ * khiến người ta khiếp sợ. Mái cong kiều giác* cao chót vót, thân tháp cứng cáp như kiếm, không biết làm ra từ tay vị tiên nhân nào, tháp này trời sinh đã mang theo nhuệ khí, chóp tháp hướng thẳng lên trời mà ẩn trong mây.

“Lệ khí thật lớn, sợ là thực sự trấn tà ma.”

Ngao Khâm phụ họa gật đầu, dặn thêm lần nữa:”Thế giới rộng lớn này luôn có những việc không thể nói ra. Tục ngữ nói, thà tin là có còn hơn tin là không. Đạo trưởng sau này gặp phải tòa tháp đó vẫn nên tránh xa là hơn.”

Đạo giả đầu óc mê muội thậm chí nghe không rõ câu trả lời của chính mình, bất tri bất giác lại bị hắn gạt rót thêm mấy ly nữa, đầu óc càng lúc càng nặng nề, hai tay chống xuống mép bàn nói: “Công tử đừng làm khó nữa, bần đạo sợ là say mất rồi.”

Trong hoảng hốt lại nghe tiếng hắn cười, không biết vì sao, cảm thấy tiếng cười thật quen thuộc, tựa hồ từ rất lâu trước kia đã thường xuyên văng vẳng bên tai.

Ngao Khâm ngồi ngay ngắn sau chiếc bàn nhìn y say rượu, thưởng thức chiếc ly sứ trống trơn xoay đi xoay lại trên tay, “Đạo trưởng tính nán lại trong thành bao lâu?”

Đạo giả chìm trong men say cố giữ lấy một phần thanh tỉnh: “Bao lâu... Một tháng đi .... “

Ông chủ hiếu khách thành tâm giữ lại: “Không ngại thì ở thêm mấy ngày đi.”

Đạo giả khó hiểu, hắn không nhanh không chậm mà biện giải: “Trong nhà hiếm khi có khách quý đến chơi, năm này tháng nọ, quả thực là quạnh quẽ.”

Điềm tửu tác dụng chậm rãi mà mãnh liệt, đạo giả say đến nói cũng không xong, lại cố gắng chống đỡ: “Một tháng cũng đủ rồi.”

“Phải không?” Hắn bất động thanh sắc hỏi lại, tựa như muốn nhìn thấu qua chiếc ly, “Vạn vật chúng sinh, sao ngươi biết được ai là người kia?”

“Người kia chính là người kia, vạn vật chúng sinh, hắn là duy nhất.”

“Hoang đường !” Ngao Khâm ngẩng đầu cười to, mưa quất lên cửa sổ, vang lên từng tiếng tí tách.

Đạo giả không để tâm, chậm rãi cởi xuống trường kiếm đeo trên lưng vốn bất ly thân, đưa về phía trước, thân kiếm hướng về phía Ngao Khâm: “Rút kiếm này ra, ngươi chính là người đó.”

Không cần nhìn xuống cũng tả được hình dáng của kiếm ra sao, vỏ kiếm mộc mạc không một mảnh trang sức, thân kiếm so với binh khí tầm thường còn dày hơn rộng hơn, không bén nhọn, không bắt mắt, đặt giữa chúng thần binh hoa lệ, trông chẳng khác gì một lên ngốc đầu khờ não khờ. Đúng vậy, chính là một tên đại ngốc, thứ phế vật tồi tệ... Tay Ngao Khâm siết chặt, lời ra khỏi miệng ác độc không giấu diếm: “Nếu ở đây không tìm được người đó thì sao?”

“Nếu không tìm thấy, tức là hắn ở nơi khác....”

“Chỗ tiếp theo cũng không có thì sao?”

“Còn chỗ tiếp theo nữa.... “

“Không tìm được thì không bỏ cuộc?”

“Không bỏ cuộc.” Y cuối cùng cũng không chống lại được cơn say dâng lên như thủy triểu, ánh mắt si mê, khó khắn lắm mới nghe được câu cuối cùng.

Mưa rơi bên song cửa, tháp cao sừng sững phía chân trời như một cái lồng khổng lồ phủ lên tâm trí, đầu ngón tay miết lên hoa văn chiếc lá xanh biếc sống động trên miệng chén, móng tay trở nên trắng bệch, bất giác đã ấn thật mạnh tay, hận không thể bóp vỡ. Ngao Khâm cắn răng nói: “Ngươi có từng nghĩ rằng, thế gian có lẽ không hề tồn tại một người như vậy không?” Ánh nến rọi lên khóe mắt đỏ như máu.

Đạo giả hơi hé miệng, mở to mắt chớp chớp một chút lại một chút, “Rầm” một tiếng, gục xuống bàn.

Cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng, tĩnh tới mức có thể nghe được tiếng thở dốc phẫn nộ của mình, “rắc” một tiếng gọn ghẽ, chiếc chén vỡ nát trong tay, mảnh sứ vỡ trên ngón tay cứa thành một vệt xước, tơ máu đỏ tươi chảy xuống, uốn lượn như con rắn nhỏ.

Ngao Khâm nói: “Vì cái gì ngươi vẫn không bỏ được người kia?” Chậm rãi vươn tay, toại nguyện xoa lên gò mà bị hơi rượu huân đến nóng bỏng tay, khát vọng đã áp chế từ lần đầu tiên nhìn thấy y ở cổng thành.

“Tiểu đạo sĩ, tiểu đạo sĩ....” tiếng xưng hô từ rất lâu trước kia nỉ non nơi cửa miệng, toàn tâm toàn ý dùng ngón tay phác lại cặp lông mày thanh tú, Ngao Khâm rướn người ghé vào bên tai y nói nhỏ, “Ngươi xem, chúng ta lại gặp nhau.”

“Chỉ là....” Đầu ngón tay vẽ đến đuôi lông mày rồi trượt xuống, dừng bên khóe miệng, đạo giả ngủ say, lông mi thật dài hơi rung động, bóng rèm mi nhàn nhạt phủ xuống mí mắt, khờ dại như hoàn toàn không biết chút gì. Ngao Khâm cúi đầu hôn lên mi tâm của y, tựa như mưa bụi nhẹ nhàng tinh mịn rơi xuống làn tóc mai, “Chỉ là, vì sao ngươi cố tình chỉ nhớ người đó?”

Người đó rốt cuộc có gì hay ? Nhu tình như nước, cười như xuân phong, hắn có thể, ta cũng có thể. Nhưng là vì sao ? Vì sao ngươi chỉ tâm tâm niệm niệm người đó ? Ngươi rõ ràng nghe được, ngươi rõ ràng nghe được, hắn chỉ là một, một ... ...

Không cam lòng, cho tới bây giờ cũng không cam lòng. Ngàn vạn năm đã thấy hết tang thương, cái gì cũng có thể không cần, chỉ có chút chấp niệm này không thể bỏ qua, cho dù hôi phi yên diệt *, một là ngươi, một là hắn, không nhìn ra chính là không nhìn ra !

Cuối cùng nụ hôn dừng bên khóe môi tươi tắn, đầu lưỡi thấm chút vị rượu mơ thanh ngọt. Mũi chạm mũi, Ngao Khâm nói: “Tiểu đạo sĩ, đừng ngốc nữa, ngươi tìm không thấy hắn đâu.” Nhu tình như nước, tiếu dung * như xuân phong, dùng âm điệu nhẹ nhất trên đời.

Hắn ôm lấy đạo giả đi vào nội thất, cửa phòng phía sau mở rộng, ước chừng sau đêm nay lại là một ngày mưa triền miên không dứt, tựa như ai đó đã giận dữ đánh đổ sông Ngân Hà.

“Nếu đã đến thì vào đi, hay muốn ta dâng hương tịnh thân quỳ nghênh đón ?” Ngao Khâm đưa lưng về phía ngoại thất đột nhiên lên tiếng, nửa câu sau dằn lại rất lâu rồi mới nói, từng chữ từng chữ cố ý nhấn mạnh, “Thanh, Long, thần, quân.”

“Vừa nghe huynh thổi phồng ta như vậy, chắc ta không đến mức phải kinh sợ chắp tay thi lễ nói lời đa tạ chứ ?” Rõ ràng không thấy cửa viện mở ra, một người xuất hiện từ màn mưa bụi đan vào nhau trống rỗng, quả thực là đến từ cơn mưa biến ảo của trời đất, quanh thân lại không thấy một chút vết tích của mưa.

Tương truyền, từ thuở thiên địa hỗn độn sơ khai, tứ phương sinh ra các dị thú quý hiếm, Thanh Long Bạch Hổ Chu Tước Huyền Vũ, chính là tổ tiên của vạn vật sinh linh sau này, Thượng đế bởi vậy mà tôn kính, lệnh cho chúng tiên xưng là thần quân, về sau để các thần tại đông tây nam bắc cung phụng, tôn quý vô cùng. Bản thành cũng có truyền thuyết, tại Đông Sơn Quần Phong ngoài thành trăm dặm, đỉnh núi mênh mông mây phủ chính là chỗ ở của Thanh Long thần quân, mặc dù chưa có người nào tận mắt thấy qua, nhưng dân chúng gần xa lại một mực tin tưởng không chút nghi ngờ, rất nhiều thế hệ dâng hương hỏa cầu bảo hộ, tầm thường trăm sự không rời một câu “Thần quân phù hộ”.

Thần quân đến từ trong mưa cũng một thân cẩm bào màu thanh thạch , vạt áo lất phất theo bước chân, tay áo dài chấm đất, bước chân lướt qua con đường khúc khuỷu sáng chói: “Ta càng nguyện huynh vẫn như trước kia ngẩng cao đầu gọi thẳng ta một tiếng Ngao Cẩm.”

Như bức tranh họa lại giấc mộng vu vơ của thế gian, ngài mang quan mão cao ngất như mây, ngọc lâm lang thúy hưởng*, xứng với thanh kiếm mảnh dài tinh xảo, long chương phượng chất*, phong tư tuấn sảng *. Nửa câu cuối cũng cố ý, dằn lại một hồi: “Đại ca.”

Hắn nhìn bóng dáng Ngao Khâm, nói thẳng ý đồ: “Để y đi đi.”

Ngao Khâm trước sau không quay đầu lại, đạo giả say đến mê mệt an nhàn gối lên đầu vai hắn ngủ, “Chuyện của y ngươi biết được bao nhiêu?”

Ngao Cẩm nhìn chăm chú bóng dáng cố chấp của huynh trưởng, cao giọng nhấn mạnh: “Huynh không nên lưu y lại.”

Ngao Khâm lạnh lùng chất vấn: “Ngươi biết từ đầu ?”

“Huynh nếu muốn tốt cho y, nên mặc y rời đi.”

“Nếu không phải không thể giấu được nữa, ngươi định vĩnh viễn không cho ta biết sao ?”

“Huynh rất rõ ràng, lưu y lại, đối với y không hề có lợi !”

“Y còn nhớ [người kia] !” Ngao Khâm đột nhiên quay lại, dưới ánh nến nhạt nhòa, hai gương mặt tương tự nhau đều âm trầm, ngay cả góc nhướn lên của chân mày cũng tương tự, chỉ là trong hai đôi mắt, một đôi chứa lạnh lẽo một đôi chứa sầu lo.

Giằng co một hồi, Ngao Cẩm bất đắc dĩ nhượng bộ: “Sự bền bỉ của y huynh cũng thấy rồi, ta đã thử rất nhiều cách, không cách nào ngăn được đường đi của y, cũng đã để y rời xa nơi này đến nơi y phải đến, ai ngờ, một trận mưa lại làm cho y quay trở lại. Ngoại trừ nói cho huynh, ta không còn lựa chọn nào khác.”

“Ngươi không có nói cho ta biết, y đến để tìm [người kia].” Tất cả vết thương trăm năm đã phủ mờ khói bụi, nhưng chỉ có một chút này từ đầu chí cuối vẫn làm tim hắn nhói đau.

“Nếu ta nói cho huynh, huynh sẽ không chỉ cho y uống mấy ly rượu.” Ngao Cẩm từng bước tiến đến, gần đến mức như muốn chạm vào đạo giả trong lòng hắn.

Ngao Khâm không thoái nhượng, cằm ngẩng cao ngạo mạn đến không ai bì nổi, mang theo cảm giác huynh đệ bề trên, khóe miệng vẽ nên một nét cười: “Đúng vậy, ta thà rằng độc chết y.”

“... ....” Dường như cuối cùng cũng mệt mỏi vì trận khắc khẩu không có kết quả này, Ngao Cẩm lùi lại, lắc đầu thở dài, “Huynh sẽ không. Nếu không, trăm năm đến giờ, huynh đã không hề một bước không ra khỏi thành.”

Ngao Khâm trầm giọng nói: “Đây là chuyện của ta.”

Ngao Cẩm giương mắt nhìn hắn, đôi mắt sâu như nước tràn ngập xót thương, “Nghe ta khuyên một câu đi, nếu huynh còn nhớ năm đó, để y đi đi. Luân hồi vãng phục*, chấp niệm của y đến một ngày sẽ nhạt phai, với huynh, với y đều là giải thoát.”

Ngao Khâm không thèm nhắc lại, chỉ cúi đầu nhìn đạo giả trong lòng mình. Trận khắc khẩu đã quấy nhiễu mộng đẹp của y, mi gian bằng phẳng hơi nhíu lại, hiện lên vài rãnh sâu nhợt nhạt. Mặc kệ Ngao Cẩm bên cạnh mà cúi đầu hôn lên trán y, dịu dàng vuốt lên ưu phiền của y. Ngao Khâm hôn xong lại ôm đạo giả vào nội thất, “Y nói y muốn lưu lại nơi này một tháng, ta nghe theo y.”

Lại là một tiếng thở dài, Ngao Cẩm đứng tại chỗ nhìn hắn dần ẩn sau bình phong, “Không lâu nữa, Hi Di cũng tới.”

Nam nhân sau bình phong cúi đầu cười: “Ta còn lo hắn không đến.”

Không biết phải làm sao, Ngao Cẩm nói: “Chớ quên nguyên do trước đây huynh dựng lên tháp cao kia.” Cuối cùng cũng nhắc đến.

Trả lời hắn chỉ là tĩnh lặng.

Hết chương 2

--- ------ ------ ---------

Chú Thích

Hoành vĩ: Hoành tráng, vĩ đại.

Kiều giác: phần cong nhô ra ở mỗi góc tháp như chiếc sừng.

Hôi phi yên diệt: tan thành tro bụi

Tiếu dung: khuôn mặt cười, nét cười.

Ngọc lâm lang thúy hưởng: Ngọc quý

Long chương phượng chất: khí chất như rồng phượng

Phong tư tuấn sảng: phong thái đẹp đẽ thẳng thắn.

Vãng phục: lặp đi lặp lại

=== ====== ===


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nguyễn hằng123, Túi dấm nhỏ và 63 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.