Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Hẹn ước nơi thiên đường - Hải Nham

 
Có bài mới 04.10.2017, 16:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 35935
Được thanks: 5478 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới [Hiện đại] Hẹn ước nơi thiên đường - Hải Nham - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


HẸN ƯỚC NƠI THIÊN ĐƯỜNG

images

Tác giả: Hải Nham
Người dịch: Sơn Lê
Nhà phát hành: Chibooks
Nhà xuất bản: NXB Văn Hóa Sài Gòn
Khối lượng: 550g
Kích thước: 14 x 20.5 cm
Ngày phát hành: 12/2009
Số trang: 456
Giá bìa: 73.000đ
Thể loại: Tiểu thuyết Đương đại
Thông tin ebook - Nguồn: TVE
Thực hiện ebook: thanhbt
Ngày hoàn thành: 06/02/2017
Dự án ebook #283 thuộc Tủ sách BOOKBT​


Giới thiệu

Lâm Tinh là một nữ phóng viên trẻ sắc sảo, đang tìm kiếm tư liệu viết về tập đoàn nổi tiếng Trường Thiên và tiếp cận được với Tổng giám đốc Ngô Trường Thiên. Cô tình cờ quen và yêu Ngô Hiểu - cậu con trai duy nhất của ông Trường Thiên, người sẽ thừa kế toàn bộ tài sản to lớn của tập đoàn sau này, nhưng lại có thú vui chỉ muốn làm nghệ sĩ thổi saxophone. Cuộc tranh giành quyền lực kinh tế chốn thương trường khiến ông Trường Thiên buộc phải ép duyên con trai với con gái một quan chức nhà nước - người có khả năng cứu giúp tập đoàn Trường Thiên khỏi cơn sóng gió đe dọa bị thôn tính bởi các thế lực khác. Ngô Hiểu phản đối cha, cương quyết dọn ra ngoài chung sống với Lâm Tinh. Tình cảm cha con rạn nứt. Cuộc ngộ sát Hân - cô bạn thuê chung phòng với Lâm Tinh - ngay tại biệt thự của ông Trường Thiên kéo theo hàng loạt cuộc ám sát giết người diệt khẩu. Lâm Tinh vô tình nắm được bí mật của cha chồng...

Cuốn tiểu thuyết của nhà văn Hải Nham - cây bút được đánh giá là nhà văn thành phố ăn khách nhất Trung Quốc - được xuất bản tại Việt Nam qua bản dịch của Sơn Lê. Tác phẩm đã được chuyển thể thành phim truyền hình ở Trung Quốc, thuộc series sách ăn khách nhất Trung Quốc hiện nay.

Phim truyền hình được chuyển thể từ tiểu thuyết này mang tên "Cuộc đời anh mãi đa tình như thế", dài 25 tập, đạo diễn Y Lực, các diễn viên: Thường Viễn (vai Lâm Tinh), Lưu Đông (vai Ngô Hiểu), Lý Pháp Tăng (vai Ngô Trường Thiên)...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.10.2017, 16:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 35935
Được thanks: 5478 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hẹn ước nơi thiên đường - Hải Nham - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


1


Giao thời của thiên niên kỷ có vô vàn câu chuyện ngàn năm ít gặp, nhưng lớn nhất cũng không bằng chuyện cửu đại hành tinh của vũ trụ xếp thành hình chữ thập... Điều dự đoán về ngày tận diệt vẫn là nỗi sợ hãi vĩnh viễn của loài người. Những người vô tư nhất cũng không khỏi suy nghĩ đến ngày ấy và tháng Bảy chết chóc. Lời tiên đoán về thảm họa tràn ngập trở thành nỗi ám ảnh thường nhật vào cuối thế kỷ của những người chỉ lo chuyện không đâu. Nhưng nếu không có cuộc phỏng vấn ông Ngô Trường Thiên, chưa chắc Lâm Tinh đã biết trong văn hóa Trung Hoa thiên văn học là ngành khoa học phát triển sớm nhất. “Tam viên nhị thập bát túc” cổ nhân phân định không khác gì khái niệm kinh độ vĩ độ trong thiên văn học ngày nay.

Xưa nay trong con mắt người Trung Quốc, các thiên thể vẫn gắn liền với những chuyện thần thoại dân gian, mang màu sắc nhân sinh. Cứ theo cách nói của ông Ngô Trường Thiên, cái đạo làm người của Trung Quốc cũng có liên quan đến tận trăng sao trên trời, lớn là quốc gia, nhỏ là bộ tộc, nhỏ nữa là gia đình, tất thảy đều xoay quanh một trung tâm, một lãnh tụ, một con người cụ thể, giống như ngàn sao xoay quanh Bắc Đẩu. Lãnh tụ uy nghi bất động chỉ cần phát ra một hiệu lệnh, muôn dân đều hướng về phía tay ông ta chỉ, đất trời cũng phải xoay chuyển theo. Quy luật tự nhiên của vũ trụ ngàn năm không đổi. Lẽ nào chỉ trong tháng Bảy, mùa hè cuối cùng của hai ngàn năm có một ngôi sao chổi bay qua đụng vào, khiến cả nhân loại sống chết không biết ra sao?

Nếu nói dải Ngân Hà sắp có những biến động bất thường chỉ là chuyện ngẫu nhiên đối với quy luật tự nhiên. Vậy trước mắt Lâm Tinh lúc này, ông Ngô Trường Thiên là trung tâm ổn định tất yếu của tập đoàn doanh nghiệp Trường Thiên có một trăm tám mươi ngàn con người và tám tỉ đồng tiền vốn. Từ trong cái văn phòng rộng lớn của ông, mọi cú điện thoại gọi đi, mọi mệnh lệnh phát ra, đều khiến hàng ngàn con người, hàng triệu đồng vốn phải chuyển động một cách có hiệu quả, giống như bấm một nút điều khiến bí mật, khiến Lâm Tinh phải kính nể.

Văn phòng có những cửa kính sát xuống tận sàn nhà, tiếng chuông điện thoại nghe lúc rõ lúc không. Một ê-kíp thư ký mẫn cán đang trả lời những âm thanh ấy, tiếng nói lộn xộn chỉ vang vào trong văn phòng này mỗi khi có người đẩy cửa bước vào. Trong phòng trong bày một cái bàn làm việc rộng rãi và bộ sofa lớn bằng da, tủ sách cửa kính sáng loáng, một phòng vệ sinh bồn sứ trắng tinh. Lâm Tinh ngồi ở một góc sofa dài, không khỏi có cảm giác nhỏ bé, nhưng ông Ngô Trường Thiên đang được người khác săn đón, cứ ra ra vào vào nhà vệ sinh, vội vã chải tóc, thắt cà vạt trước khi đi, đồng thời trả lời những câu hỏi của Lâm Tinh.

Đây là lần đầu tiên Lâm Tinh được ngồi trên cái sofa sang trọng và đắt tiền như vậy. Cô thỉnh thoảng phải chú ý đến tư thế. Cô và tạp chí của cô hình như không ngờ cô lại một mình dễ dàng thâm nhập vào văn phòng của ông Chủ tịch tập đoàn Trường Thiên để có cuộc phỏng vấn kể từ sau ngày tốt nghiệp đại học. Tất nhiên điều ấy bắt nguồn từ lòng tự tin, tự tin vì khuôn mặt tươi trẻ và ưa nhìn của cô. Đấy là mối quan hệ nhân quả vô cùng đơn giản. Hồi ở đại học, lúc đi thực tập phỏng vấn, cô đã vận dụng điều kiện này của mình và không một chỗ nào cô không chiến thắng. Hôm nay cô không mời mà đến, bắt đầu từ người bảo vệ ở cửa, cô đi qua ba cửa, sáu ngõ vào thẳng, cuối cùng bước vào ô cửa sang trọng này. Lúc các cô thư ký ở phòng ngoài hỏi han vài câu và đang định “mời” cô đi ra thì ông Thiên từ phòng trong ra và nói:

“Tôi chỉ có năm phút.”

“Thưa bác Chủ tịch, cháu cũng chỉ có một vấn đề.” Cô nói.

Vậy là cô bước vào trái tim của một doanh nghiệp lớn kiểu Titanic, có được một vị trí ngắn ngủi trên cái sofa kiểu Mỹ.

Cô định lần lượt làm việc với các công ty thuộc tập đoàn doanh nghiệp Trường Thiên, viết một loạt bài điều tra về quá trình ra đời và phát triển của tập đoàn này để soi sáng sự đổi thay của thời đại sau hai mươi năm Trung Quốc cải cách mở cửa. Cô đã báo cáo đề tài với tòa soạn, nhưng chưa được chấp nhận và ủng hộ. Trong con mắt của những phóng viên cũ có đủ tư cách, kế hoạch của cô đưa ra bỗng trở thành điển hình của chuyện vui. Về điểm này, qua biểu hiện của ông trưởng phòng cũng có thể trông thấy đôi chút. Chính vì biểu hiện ấy mới thúc đẩy cô hôm nay đơn thương độc mã gặp may ngay trong tòa cao ốc của chi nhánh tập đoàn Trường Thiên tại Bắc Kinh. Được gặp nhân vật truyền kì gây dựng cơ nghiệp bằng năm ngàn đồng, đối với Lâm Tinh là điều bất ngờ.

Cho dù ông Ngô Trường Thiên chỉ dành cho cô năm phút, nhưng khi ông bước vào phòng trong lại không có nổi nửa phút rỗi rãi. Thư ký cứ liên tục vào mời ông nghe điện thoại, ký giấy tờ, giúp ông mặc áo quần, báo để ông biết xe đã sẵn sàng... Lâm Tinh ngồi lặng lẽ quan sát. Qua báo chí, cô biết ông năm nay mới năm mươi tuổi, nhưng vất vả khiến ông già hơn tuổi. Có lẽ một đứa con nít hai mươi tuổi đầu như cô rất dễ dàng nhìn người trung niên có phần già hơn.

Cô ngồi ở sofa vẫn không vội nêu câu hỏi, cho đến khi ông Thiên trong lúc bận bịu đưa ánh mắt ra hiệu, cô mới nêu những đề mục tạm thời xác định.

“Thưa bác Chủ tịch, cháu muốn biết một vị lãnh đạo doanh nghiệp, ví dụ như bác, mọi người sẽ phải miêu tả vị trí của bác trong doanh nghiệp như thế nào?”

Ông Thiên vừa ký văn bản và chỉnh lại cà-vạt, vừa trả lời một cách rành rọt: “Cô có biết bảy ngôi sao trong chòm sao Bắc Đẩu không? Tức là thiên văn hiện đại chỉ đại hùng tinh và tiểu hùng tinh. Tổ tiên của tôi coi chòm sao Bắc Đẩu là tọa độ chỉ phương hướng, vì phương hướng của chúng ổn định nhất, cũng sáng nhất. Lãnh đạo một doanh nghiệp phải là ngôi sao Bắc Đẩu. Ánh sáng của ông ta phải đủ soi sáng thuộc cấp, tập hợp họ xung quanh mình.”

“Xin hỏi, ánh sáng của một doanh nhân là gì?” Lâm Tinh hỏi.

“Đây là vấn đề thứ hai của cô, phải không?” Ông lấy câu hỏi để thay cho câu trả lời.

“Không ạ, vẫn là vấn đề thứ nhất. Vừa rồi bác nói đến ánh sáng, cháu muốn biết bác ám chỉ điều gì. Có phải là tri thức và tài năng của người lãnh đạo?”

Ông Thiên mặc cái áo vét lên người, lắc đầu: “Không phải là chủ yếu.”

“Là quyền lực ư?”

“Quyền lực rất dễ bị phản bội.”

“Vậy là gì?”

Ông đang định đi ra cửa, Lâm Tinh không thể không đứng dậy. Cô mong câu trả lời của ông không quá đơn giản, nhưng ông chỉ nói đúng ba tiếng:

“Là đạo đức.”

Chưa dứt lời thì ông đã bước ra khỏi cửa, Lâm Tinh vội đi theo. Hai người cùng ra đến hành lang, theo sau ông là mấy thuộc hạ. Ông nở nụ cười coi như kết thúc buổi phỏng vấn. “Cô thỏa mãn rồi chứ?” Ông hỏi.

Nhưng Lâm Tinh không đáp lại bằng nụ cười. Cô vội nêu vấn đề vừa lóe lên trong đầu: “Xin hỏi bác Chủ tịch, bác đánh giá thế nào về ông Chử Thời Kiện, Chủ tịch tập đoàn Hồng Tháp tỉnh Vân Nam. Có người nói ông ấy mang tính điển hình nhất định cho các doanh nhân Trung Quốc, bác thấy thế nào?”

Câu hỏi quá đường đột, ngay cả Lâm Tinh cũng phải đứng sững lại. Ông Thiên cũng đứng lại, nhưng vẻ mặt tươi cười vừa rồi vẫn còn nguyên trên khuôn mặt. Đám nhân viên theo sau vội đi lên, giải vây cho ông: “Xin lỗi, ông Chủ tịch đang có việc vội...” Nhưng ông dùng câu trả lời để cắt ngang câu nói của đám nhân viên.

“Chúng ta thỏa thuận với nhau chỉ nói một vấn đề thôi mà.”

Lâm Tinh giấu vẻ bối rối, nói: “Xin lỗi, vừa rồi, vừa rồi bác nói đến đạo đức, cho nên...”

Ông Ngô Trường Thiên cười nhạt, đi xuống lầu, cuối cùng cũng phải tiếp tục câu chuyện với Lâm Tinh: “Cô đã đọc Gia thư Tăng Quốc Phiên chưa nhỉ?” Lâm Tinh nói thật chưa đọc. Ông ta nói tiếp: “Cũng nên đọc.” Một nhân viên đưa cho ông cái điện thoại di động vừa đổ chuông, cắt ngang câu chuyện. Không biết ông đang bàn với ai đó về một vấn đề mà Lâm Tinh nghe không hiểu. Cho đến khi họ ra khỏi cửa cao ốc, trước khi lên xe, ông mới tắt máy, quay lại nói với Lâm Tinh: “Cô có biết một thứ dụng cụ gọi là cái đấu ngày xưa vẫn dùng để đong lương thực không nhỉ? Lương thực đổ đầy đấu rồi dùng một thanh gỗ gạt ngang. Thanh gỗ ấy gọi là thanh gạt. Tăng Quốc Phiên viết: trời không gạt thì người gạt, trời cũng phải mượn tay người để gạt. Tôi học cách của Tăng Quốc Phiên tự mình gạt lấy. Cho nên tôi không làm ông Chử Thời Kiện.”

Những ngày sau đấy Lâm Tinh vẫn nghĩ, trong cuộc phỏng vấn chớp nhoáng bất ngờ, mỗi câu nói của ông Ngô Trường Thiên đều hàm ý sâu sắc. Cô dùng phương pháp phân loại tính cách trong giáo trình tâm lý học ở bậc đại học để nhớ lại khẩu khí, động tác và biểu hiện của ông. Cô cảm thấy ông ta thuộc loại người “xua đuổi”, có khả năng quyết đoán và kiềm chế tình cảm cao độ, đòi hỏi kết quả nói chuyện ở người khác, yêu cầu đối phương phải ngắn gọn, trong sáng, giải thích và nhắc lại quá mức dễ làm ông mất kiên nhẫn. Nhưng rồi cô lại cảm thấy ông luôn đồng tình và làm thỏa mãn người phỏng vấn. Ông rất nhạy cảm và có khả năng thông hiểu tâm lý đối phương, lại giống như người “thân thiết” vậy. Tối hôm ấy, Lâm Tinh phát hiện ở nhà Lưu Văn Khánh, bạn trai cô có cuốn Gia thư Tăng Quốc Phiên cất trên gác cao bị bụi phủ lâu ngày. Cô lấy xuống xem, quả nhiên tìm thấy đoạn luận thuyết ông Thiên vừa nói hôm nay:

“Quản Tử Vân: Đấu đầy có người gạt, người đầy trời sẽ gạt...”

Lâm Tinh tỏ ra hứng thú. Cô đọc tiếp để lĩnh giáo lời “tự gạt” của Tăng Quốc Phiên. Thì ra chỉ có ba chữ: “Thanh, Cần, Khiêm”, nhìn chữ để hiểu nghĩa, không có gì khác là thanh liêm, cần cù, khiêm tốn với mọi người. Từ những lời thâm thúy của Ngô Trường Thiên, Lâm Tinh thấp thoáng một ý nghĩ con người này thật đáng kính. Xem ra dư luận tốt đẹp về ông như “doanh nhân học giả”, “nho thương đương đại”, “nửa bộ Luận ngữ’” không phải là những lời khen không căn cứ.

Lâm Tinh mượn bộ Gia thư Tăng Quốc Phiên gồm ba cuốn về. Văn Khánh mua bộ sách này theo phong trào, chứ chưa có ý định mở ra đọc. Từ ngày từ bỏ vai trò công chức trong một nhà máy quốc doanh chạy theo làm người môi giới chứng khoán, anh trở nên lạnh nhạt với mọi thứ. Yêu một người môi giới chứng khoán buồn nhất là anh ta luôn luôn cảm thấy cổ phiếu mạnh mẽ hơn, kích thích hơn, kịch tính hơn cả tình yêu. Cho dù Văn Khánh vẫn thường nói những lời hoa mỹ: “Anh chơi cổ phiếu là vì em!” nhưng không thuyết phục nổi Lâm Tinh, cô vẫn cho rằng, tình yêu vốn là một hoạt động tinh thần, liệu ai tin nổi một người chỉ yêu tiền còn yêu người khác được nữa? Văn Khánh chỉ cười nhạt với lập luận của Lâm Tinh: Đừng quên, đối với chúng ta, sống là thứ nhất, không sống làm gì còn tình yêu? Xã hội ngày nay nếu không có tiền làm sao sống nổi? Trước đây, những lời hùng biện của Văn Khánh vẫn khiến Lâm Tinh không nói vào đâu được. Nhưng sau khi phỏng vấn ông Ngô Trường Thiên, cô có một cảm giác mới: ông là một người cần gì có nấy, vậy mà vẫn coi đạo đức là tài sản lớn nhất trong đời. Mọi người đều phải sống, nhưng sống cũng cần có giới hạn! Văn Khánh nghe nói, vẻ mặt sa sầm, nói như nhìn thấu cuộc đời: những người xưa nay vẫn coi đạo đức có giá ngàn vàng và phú quý không đáng một đồng đều là những kẻ giàu nứt đố đổ vách.

Về ông Ngô Trường Thiên mà Lâm Tinh nói đến, Văn Khánh rất xem thường nhưng không giảm bớt sự chú ý đối với con người nổi tiếng kia. Theo sự phân loại của giới học giả phương Tây, Lâm Tinh cảm thấy Văn Khánh là con người điển hình kết hợp thùy não phải và thùy não trái. Con người này ưa mạo hiểm, thích mưu kế, đối với bất cứ việc gì cũng quen phân tích, lạnh lùng, khắc nghiệt, pha chút tình cảm, đối với những thứ mình thích sẽ truy đuổi không biết đâu là giới hạn. Khi anh nghe Lâm Tinh nói đến chuyện một mình phỏng vấn ông chủ đứng đằng sau Công ty đầu tư - thương mại Trường Thiên có cổ phiếu đang nóng trên thị trường, anh lập tức tỏ ra hứng thú, hỏi tỉ mỉ về nội dung cuộc nói chuyện, kể cả không khí làm việc bên trong cao ốc chi nhánh của tập đoàn Trường Thiên tại Bắc Kinh, tưởng chừng những điều đó có thể trở thành đầu mối để phán đoán khả năng cổ phiếu của Công ty đầu tư - thương mại Trường Thiên lên hay xuống. Anh nói, hiện tại rất nhiều người đang quan sát cái thế của Công ty này dù cổ phiếu của họ đã cao ngất ngưởng, nhưng nếu tung tin có lợi, biết đâu có thể bứt phá vươn lên. Ví dụ, Hội đồng quản trị năm nay sẽ chia lãi cho cổ đông bằng cổ phiếu, chắc chắn cổ phiếu ấy sẽ còn cao nữa. Anh tiếc nhất là trong lúc Lâm Tinh nói chuyện với ông Thiên cho dù chỉ vài lời gián tiếp, ông ấy cũng không nói gì về nội dung này.

“Ông ấy không nói với em.” Lâm Tinh cảm thấy Văn Khánh như bị tẩu hỏa nhập ma.

Tất nhiên Lâm Tinh thừa nhận, đúng lý mà nói, làm việc gì cũng nên kiên trì. Nhưng cô phản đối thái độ cố chấp quá đáng của Văn Khánh, có lúc vì để đạt mục đích, tưởng chừng anh ta không từ một thủ đoạn nào. Đàn ông làm việc gì cũng chú trọng kết quả, cho nên quá mức cố chấp trở thành bệnh của đàn ông. Phụ nữ lại chú trọng hưởng thụ, chỉ cần được hưởng thụ là thỏa mãn lắm rồi, thậm chí có lúc coi quá trình là mục đích. Từ sau ngày Văn Khánh say mê cổ phiếu, Lâm Tinh tranh luận với anh không biết bao nhiêu lần về ý nghĩa cuộc sống là theo đuổi thành công hay là tìm kiếm niềm vui. Niềm vui trong đời là đạt mục tiêu cuối cùng hay là có được sự tốt đẹp trong suốt cả đời người? Hễ nói đến những chuyện này, Văn Khánh tỏ vẻ không đáng đề bàn đến. Ánh mắt và nụ cười hiện rõ sự châm biếm: như thế còn nói làm gì, vất vả suốt ngày mà không đạt mục đích còn nói gì đến niềm vui? Nhưng Lâm Tinh cho rằng, không nghi ngờ gì nữa, chân lý cuộc sống ở bản thân cuộc sống. Để đạt mục đích sống đến tám mươi mà phải sống rất căng thẳng, không chút vui vẻ cho đến ngày chết, cho dù đã đạt được mục tiêu, như vậy liệu còn ý nghĩa gì? Ngày nào cũng tranh luận nhưng không bên nào thắng. Lâm Tinh không mong thuyết phục được Văn Khánh, bởi cô biết theo đuổi thành công là bản tính của đàn ông.

Chuyện tiền nong giữa hai người cũng đầy mâu thuẫn. Văn Khánh không bao giờ né tránh quan niệm không có tiền là không có tất cả, kể cả tình yêu. Cách nói của Văn Khánh khiến cho Lâm Tinh không tìm thấy cái mà cô cần gửi gắm. Cô chỉ có thể khen tính thẳng thắn của Văn Khánh. Một người đàn ông thẳng thắn còn hơn giả dối. Văn Khánh bày tỏ thẳng thắn anh kiếm tiền là vì Lâm Tinh, chẳng cần hoa mỹ, chỉ là logic của anh về tiền tài và tình yêu. Thật ra, Lâm Tinh không có nhu cầu tiêu xài quá đáng. Cô thích ăn ngon một chút nhưng không nghiện. Cô thích mặc đẹp nhưng không cần phải là hàng hiệu; đi đâu ngồi taxi là tốt nhất. Nếu không vội, cô đi xe buýt cũng được. Mỹ phẩm dùng loại vừa túi tiền, hoặc đồ nội cũng xong, họp mặt bạn bè nói chung thực hiện chế độ A-A... Tiền cho ăn mặc, chỗ ở và tiêu vặt của cô cũng đủ dùng. Sau khi bố qua đời, bà ngoại ở Bắc Kinh để cho cô sử dụng căn hộ ba phòng một sảnh, cô cho Aly và Hân thuê hai phòng. Tiền nhà hai cô gái Cáp Nhĩ Tân mỗi tháng trả cho cô đủ chi dùng cho cuộc sống trong khi chưa tốt nghiệp và trước khi về công tác tại tòa soạn.

Aly và Hân là hai cô gái xông xênh hơn Lâm Tinh. Hai cô này ở Bắc Kinh đã hai, ba năm nay, thay đổi nhiều công ty, làm những việc có thể nói có, có thể nói không. Bởi các cô luôn luôn thay đổi bạn trai, mà bạn trai toàn là các ông chủ công ty. Liệu ai dám nghĩ các cô ấy không có tiền? Con gái có tiền tối nào cũng giết thời gian ở các quán bar hoặc trong hộp đêm, ban ngày lăn ra ngủ, rồi đi suốt đêm với đủ loại bạn bè, hát xướng, khiêu vũ, tán gẫu, ăn đêm, xả láng đến tận ba, bốn giờ sáng. Các cô thích sống như thế, hễ màn đêm buống xuống là vui vẻ. Lâm Tinh cũng thích đến các quán bar và hộp đêm, nhưng chỉ cuối tuần, bởi hôm sau có thể ngủ muộn. Gần đây cô thích đến bar Thiên Đường. Ở đấy nội thất trang trí rất đẹp. Mỗi góc dù là sáng hay tối cũng đều có thể làm bạn bất ngờ: cái mandoline cổ lỗ, cái kèn đồng loang lổ. Cả những tấm hình chụp lại được làm cũ bằng nước trà, mấy tờ quảng cáo nhạc ngoại quốc không biết từ những năm tháng nào. Tất cả đều không giống với những gì thường thấy, cũng không giống cái cũ hoặc đã bắt gặp ở đâu đó. Lâm Tinh thích đến đây vì ở đấy có nhạc hay, không ồn ào, có thể diễn dịch thật hay hai chữ buồn thương. Lâm Tinh không rõ những quán bar đám trai gái đường phố Bắc Kinh vẫn tụ tập có bao nhiêu ban nhạc không chính thống nhưng được tập tành tử tế. Ở bar Thiên Đường có ban nhạc Thiên Đường, cái tên nghe rất trong sáng như tên quán bar. Những lúc ban nhạc biểu diễn, trên sân khấu chỉ có một ánh đèn chiếu thẳng từ trên xuống, piano và guitar hòa tấu cùng với cây saxo nghe rất hay, khiến từng nốt nhạc xuyên thấu tâm hồn.

Người chơi saxo trẻ nhất ban nhạc, đến gần có thể phát hiện khuôn mặt anh trẻ trung sáng sủa, giống nhân vật Rukawa Kaede trong phim hoạt hình Nhật Bản “Cao thủ ném bóng”. Một người rất trẻ nhưng diễn giải từng nốt nhạc đến độ rung động tình cảm, khiến Lâm Tinh không khỏi thán phục. Có lần, Lâm Tinh gặp Aly đến Thiên Đường cùng một ông già người Canada trông như một vị nhân sĩ. Hai người ngôn ngữ bất đồng, nhưng rất chịu chơi. Aly thấy Lâm Tinh liền kéo cô vào làm phiên dịch, vì ông già vào quán bar tỏ ra rất thích nhạc. Ông say mê nghe anh chàng nhạc công chơi saxo. Bản nhạc vừa kết thúc, ông rất trịnh trọng vỗ tay hoan nghênh. Vỗ tay xong, ông nói: “Ban nhạc trình diễn rất chuyên nghiệp. Nhưng đấy là điệu nhạc đưa đám, không thích hợp với nơi này.” Aly liền đi tới truyền đạt lời nhận xét của ông già với anh chàng thổi saxo, đồng thời mượn hơi rượu để cười chê, làm cho anh kia và các bạn trong ban nhạc phải ngượng. Người chơi piano lập tức đi tới, nói với ông già người nước ngoài, Chúng tôi chỉ biết đây là bản nhạc có tên gọi “Hẹn ước nơi Thiên đường”. Trong trường nhạc coi đây là bản nhạc để tập luyện, xuất xứ và sử dụng đều không biết. Lâm Tinh không chú ý đến nội dung hai người nói với nhau. Nhưng cô rất thích bản nhạc này, thích cái thâm trầm sâu sắc. Khúc nhạc làm cô nghĩ đến những nỗi xót xa và niềm khổ đau cao thượng, thậm chí cô phải rơi nước mắt.

Về sau, ban nhạc của bar Thiên Đường đã thay đổi, nghe nói ông chủ quán bar đã thay đổi. Ban nhạc mới trống phèng tung tóe thay cho không khí của những bản Jazz sâu lắng cổ xưa. Nhạc thay đổi làm cho cảm giác của quán bar cũng thay đổi theo, cảm thấy không còn linh hồn.

Sau đấy Lâm Tinh không đến đây nữa.

Cũng vì từ đấy Lâm Tinh không còn thời gian nhàn rỗi. Sau khi phỏng vấn ông Ngô Trường Thiên, tòa soạn chấp nhận đề tài. Cô bắt đầu bận, ngày nào cũng phải đến các cơ sở của tập đoàn Trường Thiên ở Bắc Kinh thu thập tư liệu cần thiết cho bài viết. Đây là thách thức đầu tiên đối với sự nghiệp của Lâm Tinh kể từ sau ngày ra trường, cho nên cô phải chuyên tâm, không còn thời gian đến quán bar. Nhưng khi tiếp xúc với cán bộ và nhân viên rất thực tế của doanh nghiệp, một không khí sống khác với ở các quán bar và những sinh hoạt đêm, cô có cảm giác trở về với dòng chính của cuộc sống. Thậm chí cô sống thể nghiệm mấy ngày ở trung tâm giải trí Kinh Thiên trực thuộc tập đoàn Trường Thiên tại Bắc Kinh, lần lượt thể nghiệm trách nhiệm và nỗi khổ của nhân viên phục vụ, công nhân vệ sinh và nhân viên thu ngân, đồng thời kết bạn với nhiều người lớn tuổi. Trong đó có không ít người vốn là công nhân mất việc ở các doanh nghiệp nhà nước. Hầu hết họ đều tỏ ra cảm động thực sự đối với tập đoàn Trương Thiên. Trong báo cáo điều tra của Lâm Tinh, hành động của Trường Thiên thu hút đại bộ phận công nhân mất việc của các doanh nghiệp nhà nước, cũng được coi là một ví dụ cấu thành đạo đức doanh nghiệp của tập đoàn này.

Ở khu giải trí Kinh Thiên, Lâm Tinh tình cờ gặp lại anh chàng nhạc công chơi saxo trẻ tuổi. Có một thời gian, anh ta vẫn đến đây chơi bi-a. Anh lặng lẽ chơi với khách lạ kiếm một vài đồng thắng thua. Anh ăn mặc giản dị, không phô trương nhưng rất tinh tế, khác xa với hình ảnh của những chàng nhạc sĩ, nhạc công hình hài lôi thôi, lãng mạn trong ấn tượng của cô. Nhưng chỉ nhìn bề ngoài của một con người sẽ không đủ tin, cứ nhìn anh suốt ngày chơi bi-a ăn tiền với những thanh niên trông rất thấp kém kia, cũng đủ khiến cho Lâm Tinh thấy cần thiết phải khấu hao. Sự thất vọng thậm chí ít nhiều làm mất đi cái lưu luyến tốt đẹp đối với ban nhạc sâu lắng cảm động của bar Thiên Đường.

Về sau còn nhiều chuyện khiến Lâm Tinh bừng tỉnh. Hôm ấy đúng lúc cô trực thay nhân viên phòng chơi bowling, một nhân viên lĩnh cơm hộp về cho cô. Trong lúc cô vào nhà vệ sinh rửa thìa, hộp cơm để ở bàn không cánh mà bay. Cô đang nghi ngờ thì thấy trong phòng bi-a bên cạnh, anh chàng nhạc công chơi saxo bưng hộp cơm của cô đang ăn ngấu ăn nghiến. Hơn nữa trong lúc cô đang ngơ ngác không biết phải làm thế nào thì hộp cơm của cô hết sạch. Cô đi tới, cầm cái hộp cơm không để ở cái bàn nhỏ, vừa bực tức ném nó vào thùng rác, vừa lạnh lùng hỏi anh ta:

“Ăn hết rồi à?”

“Hả?” Anh ta ngước lên nhìn Lâm Tinh, mặt không hề biến sắc, khẩu khí tỏ ra bất cần.

“Ngon không?”

Anh kia tỏ vẻ ngơ ngác nhìn Lâm Tinh, không chút ngượng ngùng: “Cũng được!” rồi cố tình không để ý đến cô, ánh mắt nhìn vào cái máy thu hình treo trên tường, xem chương trình MTV đang nhảy múa điên loạn. Nếu người bên phòng bowling chưa gọi, Lâm Tinh còn làm cho cậu thanh niên kia phải xấu hổ chứ đừng có vờ vịt ngớ ngẩn!

Sau đấy Lâm Tinh nghĩ, anh này mặt dày đến độ đáng yêu, không hề cảm thấy có lỗi và cần phải che giấu, vẫn rất tự nhiên, đàng hoàng. Tối hôm ấy sau khi hết giờ, Aly bỏ quên chìa khóa phòng. Cô chạy đến tìm Lâm Tinh. Hai người cùng ăn một bữa cơm Thượng Hải ngay tại phòng ăn của khu vui chơi giải trí. Bữa cơm do Aly mời. Cơm xong hai người còn chơi tại phòng ca múa, mãi đến khi có một anh ngà ngà say tưởng Lâm Tinh là cô gái tiếp khách, cứ đến quấn lấy. Lúc bấy giờ cô mới kéo Aly ra về. Lúc này đã khuya, trước cửa khu giải trí vui chơi không còn taxi. Có mấy người vội vã đứng ngay giữa đường chờ xe. Lâm Tinh và Aly chờ phải đến mười phút mới vẫy được một chiếc taxi, nhưng bỗng đâu có một anh giành trước. Lâm Tinh nhìn, thì ra anh chàng thổi saxo, bất giác cô nổi xung, hét lên: “Này, anh còn biết lịch sự là gì nữa không?” Anh kia tỏ ra lì lợm, tự nhiên hơn buổi trưa cướp cơm, nói, 'Muộn lắm rồi, chúng ta có thể đi chung được không? Mình đưa hai bạn về trước, mình sẽ trả tiền xe'. Lâm Tinh định nói không được, không ngờ Aly lại rất cảm động vì sự “khẩn thiết” của anh kia, vội nói cũng được, không vấn đề gì, lên xe đi! Anh kia cảm ơn rồi vội ngồi vào ghế trước nhanh hơn cả Lâm Tinh và Aly.

Xe vừa chạy anh ta liền ngả đầu ra ngủ. Xe về đến nhà Lâm Tinh, Aly đánh thức anh ta dậy. Anh ta lau nước miếng, giọng ngái ngủ hỏi bao nhiêu tiền? Aly cười: Thôi, em trả tiền rồi. Lâm Tinh không nói gì, cứ thế xuống xe. Anh ta chào nhưng cô không đáp lời. Aly xuống xe rồi hỏi Lâm Tinh: Đằng ấy quen anh ta à? Ban nhạc của anh ta biến đâu mất nhỉ? Lâm Tinh nói: Đằng ấy đi mà hỏi anh ta. Lâm Tinh biết, bạn trai của Aly hầu hết là những đại ca “đầu ba” “đầu bốn” nhưng trong lòng Aly thật sự thích những chàng vừa đẹp mã vừa siêu hạng, anh chàng chơi saxo có khuôn mặt Rukawa Kaede, tất nhiên có sức sát thương mạnh mẽ đối với Aly. Lâm Tinh chưa dứt lời, anh kia tưởng chừng như nghe thấy gì đó, xe đã chạy được chừng mươi thước bỗng đứng lại. Anh ta từ trong xe chạy đến chỗ hai người. Aly phấn khởi hỏi, Có chuyện gì? Anh ta nói: Cho mình vay tiền, được không? Aly ngơ ngác ngạc nhiên: Anh là ai mà hỏi vay tiền chúng tôi? Anh quay sang nói với Lâm Tinh: Chả phải bạn làm việc ở khu vui chơi giải trí Kinh Thiên hay sao? Mình quên không đem theo tiền, cho vay hai chục cũng được. Mai mình sẽ trả. Lâm Tinh sĩ diện lấy tiền trong ví ra. Cô có tờ năm chục, đưa cho anh. Lâm Tinh nghĩ bụng, anh chàng này được những người chung quanh, kể cả các cô gái trẻ chiều chuộng quen rồi, nên không biết ngượng là gì. Thật ra, Lâm Tinh không phải chưa gặp những chàng đẹp mã. Cô biết những chàng càng đẹp mã càng khó tin.

Quả nhiên, hôm sau anh ta không còn ló mặt ở khu giải trí Kinh Thiên. Hôm thứ ba, Lâm Tinh kết thúc đợt làm việc ở đây để chuyển sang siêu thị Trường Thiên. Lâm Tinh không lấy gì làm kỳ lạ. Đám con trai được chiều chuộng quen xài tiền của người khác là chuyện thường tình. Lúc đầu hỏi vay, nhưng chỉ ra vẻ lịch sự vậy thôi.

Chuyện cũng chỉ làm Lâm Tinh cảm thấy buồn nôn một chút, sau đấy cô không nghĩ nữa. Cô đã nộp lãnh đạo bài đầu tiên trong loạt bài điều tra về tập đoàn Trường Thiên, mệt mỏi trong lòng cũng dịu đi khá nhiều. Nếu không có trận cãi nhau với Văn Khánh, cô sẽ mua vé tàu đi chơi Cát Hải ít hôm. Cát Hải có công viên quốc gia nổi tiếng, có khu nghỉ dưỡng, còn là nơi khởi nghiệp của tập đoàn Trường Thiên.

Gần đây Lâm Tinh hai lần cãi nhau với Văn Khánh, đều qua điện thoại. Hôm ấy Văn Khánh gọi điện mời Lâm Tinh dự chiêu đãi, không phải vì hai tuần không gặp nhau, mà đấy là buổi chiêu đãi quan trọng của Văn Khánh. Một người bạn anh ta chủ trì, đặt phòng ở nhà hàng Bào Ngư, nghe nói khách dự toàn là giám đốc các công ty và “sao” trong giới văn nghệ. Văn Khánh không biết dựa vào cửa nào cũng chen vào được buổi chiêu đãi toàn khách VIP này. Trong điện thoại, giọng anh rất khẩn thiết: “Tối nay cực kì quan trọng, em có biết ai đến không? Ông Tổng giám đốc Công ty đầu tư - thương mại Trường Thiên cũng được mời dự đấy.”

Lâm Tinh thấy kỳ lạ: “Ai cũng mặc kệ người ta, có liên quan gì đến em đâu? Một mình anh đi là được rồi. Em không thích ngồi ăn uống với những người không quen.”

Ở đầu kia đường dây không biết Văn Khánh vênh mặt hay đang cười: “Em không biết à, ông Tổng giám đốc ấy rất tuyệt vời. Nếu em đến nói chuyện với ông ấy về tình hình cổ phiếu của công ty đầu tư - thương mại Trường Thiên, chắc chắn ông ấy sẽ nói ra nhiều chuyện lắm. Em hỏi, anh ngồi bên nghe, anh sẽ hiểu. Như bao giờ thì họp Hội đồng quản trị công ty, phương án chia cổ tức ra sao. Ông ấy là Tổng giám đốc một công ty trực thuộc chắc chắn biết nhiều thông tin nội bộ lắm.”

Lâm Tinh lập tức từ chối, không những từ chối mà còn gay gắt trách cứ: “Anh định đem em ra chơi trò mỹ nhân kế à?”

“Em đến ăn một bữa cơm, hơn nữa làm quen với các nhân vật ở tầng lớp trên, thế thôi.”

“Tại sao anh không ra ngoài phố kéo theo một cô nào đấy vào dự, ở trước cửa khách sạn ấy cũng có đấy.”

“Em nói lạ thế? Anh đưa bạn gái đến, danh chính ngôn thuận, em đừng gây sự.”

“Người ta có mời em đâu. Em đến ngượng lắm.”

Văn Khánh cười, nói: “Trong trường hợp này các cô gái đẹp rất được hoan nghênh, càng nhiều càng hay.”

“Được! Vậy em đem theo một đứa bạn đi cùng.”

“Được lắm, chỉ cần đẹp.” Văn Khánh cười, nhưng rồi lập tức thôi ngay, nói: “Đừng đùa, đừng đùa, không phải vì anh không thôi, kiếm tiền cũng vì em đấy.”

“Được lắm, đã vậy em tuyên bố, từ nay về sau em không tiêu bất cứ một xu nào của anh. Từ nay về sau anh cũng đừng nói vì em nữa nhé.”

Khẩu khí Văn Khánh như van xin: “Thôi thôi, coi như vì anh, được chưa nào? Tối nay sáu rưỡi nhé, nhà hàng Bào Ngư, cảm phiền lão gia của anh đến xơi bữa cơm dưa muối, được không?”

Bỗng điện thoại bị ngắt, không biết điện thoại cầm tay của anh ta hết pin hay bị nghẽn mạch, Lâm Tinh còn nghe thấy tiếng Văn Khánh: “A lô, a lô, em nghe rõ không, tối nay sáu giờ rưỡi...” Lâm Tinh không gọi lại, dù sao tối nay cô không định đi dự. Văn Khánh ngang nhiên đưa người yêu ra làm mồi câu nơi thương trường, Lâm Tinh không thể chấp nhận. Cô quen biết Văn Khánh khi anh ta còn làm một kỹ sư của nhà máy sản xuất máy lạnh. Máy lạnh của gia đình Lâm Tinh bị hỏng, anh ta đưa công nhân đến sửa. Sau đấy lại hỏng, Lâm Tinh có cảm tình với anh kỹ sư vóc dáng cao lớn, giỏi kỹ thuật này. Hồi ấy, Văn Khánh cũng rất thích kiếm tiền, nhưng chỉ thích ở cửa miệng. Trong quan niệm của Lâm Tinh, tuổi trẻ biết kiếm tiền là một bản lĩnh. Chỉ cần “quân tử thích tiền, ắt biết tìm kiếm”, không những không phải là khuyết điểm mà còn là động lực làm nên sự nghiệp. Nhưng Văn Khánh lúc này giống như con người bị mọi người ghét, càng ngày Lâm Tinh càng không tìm thấy vị trí của mình ở nơi anh ta. Rất nhiều lần Lâm Tinh muốn khuyên nhủ, để xem anh phản ứng thế nào. Cô không dự đoán được anh ta sẽ đau đớn cực điểm hay là yêu ai đó.

Năm giờ chiều, hết giờ làm việc ở tòa soạn, tất nhiên Lâm Tinh không đến nhà hàng Bào Ngư làm gì, mà đi xe đạp về nhà, dọc đường tính xem nên ăn gì đó hay về nhà thổi cơm. Giữa lúc suy tính thì đã về đến cửa, cô đang cúi xuống khóa xe bỗng có người ở phía sau “Òa” một tiếng. Cô quay lại, thì ra anh chàng chơi saxo gầy gò. Không biết anh ta đang có chuyện gì vui. Cô nghĩ có thể đến trả tiền, vì vậy cô nhìn anh thiện cảm hơn.

Quả nhiên, anh nói: “Mình cứ tưởng bạn làm ở khu vui chơi giải trí Kinh Thiên cơ đấy, hỏi thăm mới biết bạn là phóng viên. Mình còn nợ tiền bạn.”

Lâm Tinh nói: “Ôi, em cũng quên rồi.” Tuy vậy cô vẫn chưa quên, nhưng cảm thấy cần phải nói như vậy.

Anh đưa trả năm chục đồng, hỏi: “Có phải trả lãi không?”

Lâm Tinh còn muốn nói chuyện tiếp: “Tùy đấy!”

Anh kia miệng lưỡi như cứng lại, ngập ngừng giây lát rồi mới nói: “Vậy, lúc nào rỗi mình mời bạn đi ăn cơm nhé!”

Nói đến ăn, bỗng Lâm Tinh nhanh trí: “Ăn thì thôi đi, em chỉ muốn nhờ anh một việc, được không?”

“Được.” Anh kia nói.

Lâm Tinh định nói nhưng rồi thôi, cô cười: “Thôi, nói ra sợ anh nổi cáu.”

Anh kia tuy chậm mồm chậm miệng, xem ra thái độ rất chân tình: “Không sao.”

Lâm Tinh vẫn cười: “Đừng cáu nhé?”

Anh kia: “Không đâu.”

Lâm Tinh nói: “Anh không coi em là điên đấy chứ?”

Anh kia cười cười lắc đầu.

Lâm Tinh nói: “Vậy không khách khí nữa, anh thích giúp thì giúp, không giúp không sao. Em cũng coi như không có chuyện gì.”

Anh kia lại một lần nữa nói: “Được!”

Lâm Tinh nói: “Anh đi ăn cơm với em.”

“Mình sẽ mời bạn cơ mà?”

Lâm Tinh nói: “Anh không phải mời, đã có người mời. Anh đi với em, coi như bạn trai của em, được không?” Thấy anh ta sững sờ, Lâm Tinh cười làm cho anh ta bớt căng thẳng: “Anh có sợ không?”

Anh ta cảm thấy bất ngờ, nhưng cố trấn tĩnh: “Không, không.”

Lâm Tinh nói: “Đến đấy anh cứ việc ăn, không cần phải nói gì. Em nói gì chỉ cần anh hưởng ứng, thế thôi.”

Cảm thấy từ chối yêu cầu của một cô gái chứng tỏ mình nhát gan và nhỏ nhen, nên anh ta rất mạnh dạn, nói: “Được thôi, không vấn đề gì.”

Lâm Tinh nhìn đồng hồ trên cổ tay, nói: “Đi!”

Vậy là hai người đứng ở ngã tư, giơ tay vẫy taxi, Lâm Tinh nói với anh kia: “Em tên là Lâm Tinh, còn anh tên gì?”

Anh kia nói: “Mình tên là Ngô Hiểu.”

Lâm Tinh dặn: “Trong lúc ăn, có ai hỏi anh chúng ta quen nhau bao lâu rồi, là anh theo đuổi em, được không? Không làm anh mất lòng chứ? Anh bao nhiêu tuổi rồi?”

Ngô Hiểu đáp: “Hai mươi hai.”

“Hai mươi hai?”, Lâm Tinh nghiêng đầu nhìn Ngô Hiểu: “Trông anh không lớn hơn em.”

Ngô Hiểu nói: “Có thể bảo cho mình biết tại sao phải giả vờ làm bạn trai của bạn?”

Lâm Tinh cười: “Yên tâm, không có gì phạm pháp đâu. Trong số những người ăn cơm tối nay có một anh chàng theo đuổi em. Em đưa anh đến để làm cho anh kia tức mình.”

Ngô Hiểu cười: “Ôi!” Rồi anh hỏi rất thật lòng: “Liệu có làm tổn thương anh ta không?”

Lâm Tinh nói: “Yên tâm, không chết người đâu mà sợ.”

Hai người đứng dưới ánh đèn đường vừa bật sáng, trao đổi ngắn gọn như thống nhất lời khai, lại như tiến hành bàn giao chính sách và làm công tác tư tưởng cho nhau. Xe cũng có ngay, nhưng vì tắc đường đến nhà hàng Bào Ngư ở phía đông đường Trường An, những người dự tiệc đã xong chầu rượu thứ nhất. Văn Khánh không kịp trách cô lề mề đến muộn mà chỉ đưa mắt nhìn Ngô Hiểu, khẽ hỏi Lâm Tinh: “Ai đấy?”. Chợt có người hỏi: “Khánh, bạn gái của cậu đấy à? Đến muộn phải chuộc tội ba ly!” Văn Khánh cười, giới thiệu: “Nào, đến đây để anh giới thiệu, đây là Tổng giám đốc Mã, là ân nhân của anh. Đây là nhà buôn chứng khoán, cả Bắc Kinh không ai không biết đại danh giám đốc Hoàng. Đây là chủ nhiệm Hạ, cán bộ lãnh đạo nhà nước trên bàn tiệc hôm nay... Đây là Giám đốc Kim, anh đã từng nói với em. Giám đốc Kim là ông chủ của Công ty đầu tư - thương mại Trường Thiên...” Anh ta giới thiệu người sắm vai chính hôm nay cuối cùng, hơn nữa khẩu khí khéo léo nhấn mạnh. Nhưng ông Giám đốc Mã có thể là chủ nhân của buổi tiệc rất nhiệt tình thúc giục nhân viên phục vụ đặt thêm ghế, thêm bát đũa, sắp xếp Lâm Tinh ngồi bên cạnh Văn Khánh, rồi ông ta nói một thôi một hồi: “Tôi quen anh Khánh đây đã lâu. Vậy mà đến hôm nay anh ấy mới giới thiệu bạn gái, thật kinh khủng, kinh khủng!” Lâm Tinh cũng không biết ông ta nói kinh khủng là muốn nói gì. Cô đẩy Văn Khánh sang ngồi phía kia, kéo Ngô Hiểu ngồi vào chỗ của Văn Khánh, gần cô. Cô nửa cười nửa không trả lời vị Giám đốc kia: “Em với anh Khánh là chuyện cũ rồi, đây mới là bạn của em hiện tại.” Cô ngang nhiên giới thiệu Ngô Hiểu với mọi người, rồi nói tiếp: “Nhưng anh Khánh vẫn rất tốt. Những buổi chiêu đãi như thế này anh ấy không bao giờ quên em.”

Mọi người có phần ngạc nhiên, có người lén đưa mắt nhìn Văn Khánh. Mặt Văn Khánh tái nhợt, nhưng vẫn cười, anh biết Lâm Tinh đang gây sự. Lâm Tinh cũng biết chắc trong hoàn cảnh này, Văn Khánh không thể nào cãi lộn với cô, bởi con trai không thể vì chuyện trai gái mà không nể mặt và sự nghiệp của mình. Huống chi tiền và tình đâu là vấn đề đầu tiên trong quan niệm của Văn Khánh đã xác định. Văn Khánh cười, nâng ly nói với mọi người nhằm tự giải thoát khỏi sự cười chê: “Xin mọi người mặc kệ cô ấy. Tính cô ấy thế đấy, tôi cũng không thua đâu. Nào, bác Kim, kính chúc bác một ly...”

Mọi người cạn ly, đàn ông vốn không nhạy cảm, coi như không có chuyên gì xảy ra, chỉ chú ý chuyện lớn, bàn ăn trở lại không khí vốn có. Lâm Tinh chỉ chọc tức Văn Khánh, mục đích đã đạt được, không muốn làm rùm beng, cùng uống rượu. Cô tỏ ra lạnh nhạt với Văn Khánh, cười nói trò chuyện với người khác, gắp thức ăn cho Ngô Hiểu, hai người cụng ly. Lâm Tinh không biết uống rượu, nhưng cô vẫn cụng ly với anh, chỉ nhấp một chút, làm ra vẻ, mục đích để cho Văn Khánh trông thấy. Ngô Hiểu không nói gì, chỉ nghe người khác nói chuyện và mải miết ăn. Anh không ăn như hổ hôm lấy trộm cơm của Lâm Tinh, cũng không tỏ ra mất tự nhiên. Lâm Tinh vẫn được mời đến ăn cơm ở các nhà hàng cao cấp và các khách sạn lớn. Trong những bữa ăn cùng nam giới, các cô gái xinh đẹp là phong cảnh không thể thiếu. Nhưng Ngô Hiểu là một thanh niên mới lớn chưa có cơ hội ấy, nên Lâm Tinh thấy ngạc nhiên trước vẻ ung dung tự nhiên của anh. Cách ăn uống của anh ra dáng người tầng lớp trên, rất đúng phép tắc, không cố tình, nhất cử nhất động đều rất tự nhiên. Không biết sự thành thạo ấy của anh là do bản thân cuộc sống hay anh đã học được ở đâu.

Đối với Lâm Tinh, bữa cơm này không biết là thắng lợi hay thất bại. Về sau cô cũng không biết mình đã chọc tức được Văn Khánh hay chọc tức chính mình. Vì không như cô trông chờ Văn Khánh nổi giận, khó xử thậm chí ngã không dậy nổi. Qua một tuần rượu mọi người tỏ ra vui vẻ bước vào chủ đề chính của bữa tiệc. Văn Khánh nói, Ông Kim, hôm nay ông có mặt tại đây, tôi xin hỏi ông một câu, trong tay tôi nắm rất nhiều cổ phiếu của Công ty đầu tư - thương mại Trường Thiên, chưa biết phương án cổ tức năm nay của Hội đồng quản trị ra sao. Liệu có tin tức gì vui vẻ tiết lộ được không? Dù saohôm nay cũng đều là người trong nhà cả. Rượu đã làm mặt ông Tổng Giám đốc Kim đỏ gay. Ông hỏi lại, Vậy mọi người mong có phương án nào? Văn Khánh nói, Cổ phiếu của Công ty mấy năm nay đều có giá, lúc này lại đang lên, tất nhiên nên là phương án chia cổ phiếu, dù một phần mười cũng tốt. Chúng tôi hiện đang lo phương án chia cổ tức bằng tiền mặt, như vậy không thể không rớt giá, tốt nhất ngay từ bây giờ phải xả hàng, lúc này giá còn cao. Văn Khánh nói câu ấy khiến cả bàn tiệc đều chú ý, các câu chuyện khác đều tạm dừng. Mọi người nhìn vào ông Kim, không biết miệng ông ta đang ngậm tin tốt lành hay là bất lợi. Nhưng ông Kim mặt đã nóng lên vì rượu mỉm cười, không nhìn Văn Khánh, nhưng buông một câu thật rõ ràng: Cứ giữ lấy.

Văn Khánh là con người thông minh, không hỏi thêm nữa, mặt mày rạng rỡ, uống một ly chúc mừng. Thấy Văn Khánh đã đạt được mục đích, Lâm Tinh lại thấy mục đích của mình sắp bị phá sản, một chút vui mừng vừa có nhưng đến khi tiệc tan cũng bay biến đâu mất. Mọi người chia tay trước nhà hàng Bào Ngư, Văn Khánh thậm chí cũng không mời cô cùng về. Anh ta không nói gì, cứ thế ngồi chung xe với người có tên là Mã. Có người mời cô ngồi cùng xe, cô từ chối. Sau những tiếng đóng cửa xe, những chiếc xe như đàn cá theo nhau chạy đi, trong chốc lát chỉ còn lại cô và Ngô Hiểu đứng bên đường.

Ngô Hiểu nói, Chúng mình gọi taxi, bạn có về nhà không?

Lâm Tinh không trả lời, lòng những bình thản. Cô nói, Anh gọi xe đi. Để một mình em đứng đây một lúc.

Một chiếc taxi Hạ Lợi màu đỏ dừng lại, người lái xe nhìn họ, Ngô Hiểu mở cửa xe, nói: Đưa bạn về trước.

Lâm Tinh vẫn đứng, xua xua tay: Anh về trước đi.

Ngô Hiểu nói: Không sao chứ?

Lâm Tinh nói: Không sao, anh cứ về trước đi, hôm nay cảm ơn anh nhiều, sẽ gặp lại anh.

Ngô Hiểu vào xe, xe chạy. Lâm Tinh đứng sững sờ hồi lâu bên đường, rồi cô chậm bước về phía đèn lửa rực rỡ. Lúc chia tay, Văn Khánh muốn để cô nghĩ đến thất bại của mình không chỉ tối hôm nay. Xưa nay cô vẫn cho rằng mình cẩn thận. Trong số bạn trai cô quen biết, Văn Khánh là người cô tín nhiệm đầu tiên ở trí tuệ và lòng can đảm, vẻ bề ngoài mạnh khỏe. Tất cả đều biểu hiện cái rắn rỏi, vững chắc của người đàn ông. Lúc này cô mới hiểu tín nhiệm một con người cũng có nhiều nguy hiểm. Nó làm cho cô thấy mình bị bỡn cợt, chợt nhận ra cái mà mình tín nhiệm chỉ là ảo tưởng. Chẳng qua cô đã lấy nhu cầu tinh thần ra để đặt cược, mà người thua chắc chắn là cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.10.2017, 16:33
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 35935
Được thanks: 5478 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hẹn ước nơi thiên đường - Hải Nham - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


2


Sự tín nhiệm triệt để giữa người với người là vô cùng khó khăn, ít nhất cũng cần một thời gian dài. Rất nhiều người suốt đời không tín nhiệm một ai. Nhất là những người thành công hiển hách nhất thời sẽ càng có nhiều điều đáng ngờ hơn ai, chính đấy là nỗi buồn quyền thế. Chỉ xét một điểm này thôi, ông Ngô Trường Thiên, Chủ tịch tập đoàn Trường Thiên là người rất xứng đáng được vui mừng. Sau công thành danh toại, ông vẫn được hưởng thụ sự thoải mái vui vẻ giữa đồng sự vây bọc mà không cần đề phòng. Trong vương quốc doanh nghiệp của ông, nhiều năm nay chưa xảy ra sự phản bội hoặc bất ngờ làm phản, dù là rất nhỏ, có thể đấy là sự đền đáp tình nghĩa của mọi người.

Xét từ góc độ lập nghiệp, ông đúng là người thành đạt. Hai mươi năm trước, ông xin thôi không giữ chức Trưởng phòng khoa học - kỹ thuật của Cục Vệ sinh môi trường thành phố Cát Hải, nhận thầu nhà máy nhựa Cát Vệ, trong tay chỉ có năm ngàn đồng vốn lưu động, đã có công đưa cái xưởng nhỏ chỉ hơn trăm người chuyên sản xuất một thứ sản phảm cấp thấp là túi đựng rác trở thành tập đoàn Trường Thiên theo kiểu Titanic có đến mấy chục doanh nghiệp nhỏ với gần hai trăm ngàn con người. Nhất là từ năm kia, Công ty cổ phần đầu tư - thương mại Trường Thiên, con chủ bài của tập đoàn, lên sàn chứng khoán thành công, đại mưu lược trong nhiều năm và mơ ước của ông Ngô Trường Thiên, về cơ bản trở thành sự thật.

Khi quyền lực, vinh dự, địa vị và lợi ích của một cá nhân đã có, người ấy sợ nhất điều gì? Đó là sự cô đơn cùng theo đến. Địa vị của ông Ngô Trường Thiên trong tập đoàn tuy được coi là duy ngã độc tôn, nhưng thuộc hạ không vì thế mà kính nhi viễn chi. Với tín điều đạo đức, nhân cách, tin dùng, tác phong thân thiện đối xử với nhân viên trong tập đoàn suốt hai chục năm trời, ông được mọi người trong tập đoàn tôn sùng và yêu quý, thậm chí càng thân cận, càng gần gũi, quan trọng hơn cả tôn sùng và yêu quý. Xuất phát từ tấm lòng, họ tuyệt đối phục tùng. Nếu nói ông Ngô Trường Thiên là lãnh tụ anh minh của tập đoàn Trường Thiên, ông không có gì phải ngượng. Tuy chưa bao giờ ông phát động một cuộc vận động dưới bất cứ hình thức nào để tạo dựng hình ảnh, uy tín của mình.

Buổi chiều, ông Ngô Trường Thiên dặn ông Lí Đại Công - Giám đốc hành chính tìm giúp cậu con trai ông là Ngô Hiểu đã bốn năm hôm nay không về nhà. Tuy là việc riêng nhưng ông Công điều động hơn chục nhân viên của Công ty tại Bắc Kinh, cùng sáu, bảy chiếc ô tô, chia thành mấy nhóm lùng sục khắp ngõ ngách, gọi mấy chục cuộc điện thoại đến những nơi Ngô Hiểu có thể đến. Ai cũng tỏ ra nghiêm chỉnh, thành tâm thành ý. Ông Công vốn là tổ trưởng phụ trách hậu cần của xưởng nhựa Cát Vệ, theo ông Thiên hai chục năm nay. Cứ như khẩu khí của ông Thiên, tất nhiên ông Công hiểu, vị lãnh đạo này rất ít bận tâm về vai trò người cha trong gia đình và cậu con trai Ngô Hiểu độc nhất, nhất định có việc hệ trọng gì đây.

Suốt buổi chiều ông Thiên ngồi ở phòng đọc sách trong biệt thự Kinh Tây, luôn cau mày, ông Trịnh Bách Tường- Phó chủ tịch tập đoàn gọi điện đến, thông báo vị ủy viên cuối cùng trong Hội đồng quản trị Công ty đầu tư - thương mại Trường Thiên đã đáp máy bay vừa đến Bắc Kinh, đang trên đường đến khách sạn Trường Thành. Tối nay Hội nghị Hội đồng quản trị có thể họp đúng giờ. Đấy là một tin tốt, vì tối nay Hội đồng quản trị phải quyết định một vấn đề quan trọng. Các ủy viên đến dự phải đủ số theo luật định. Nếu không, mọi việc đã được chuẩn bị kỹ đều phải hoãn lại, mà thời cơ thì không thể trì hoãn thêm. Luật Chứng khoán của nhà nước Trung Quốc đã ban hành, có hiệu lực kể từ tháng Bảy. Đấy là tháng Bảy chết chóc mà các nhà tiên tri đã nói từ mấy trăm năm trước. Ông phải thu gom đủ cổ phiếu đã lên sàn, từ mấy tháng trước phải chuẩn bị chu đáo cho toàn chiến dịch, không để lộ tung tích dấu vết. Thời gian không chờ ai, phải sớm khởi động mới có thể vừa kiên quyết, quả đoán, lại như rất tự nhiên.

Ông biết vào lúc này ông Bách Tường đang gặp mặt từng vị trong Hội đồng quản trị để bàn luận tham khảo lẫn nhau, trưng cầu ý kiến, tranh thủ sự đồng tình đối với kế hoạch của ông ta. Lúc này ít ai biết tập đoàn Trường Thiên đang trong thời kỳ quan trọng nhất trong lịch sử mà ông Bách Tường là một người trong số đó. Ông vốn là Phó bí thư chi bộ Đảng của nhà máy nhựa Cát Vệ năm xưa, đồng thời là một trong số những người sáng lập tập đoàn, bao nhiêu năm nay là thành viên chủ yếu trong ê-kíp hạt nhân của ông Ngô Trường Thiên. Cái sáng suốt của ông Thiên là ở chỗ dùng người. Ông không bao giờ cầu toàn đối với nhân viên dưới quyền, tùy người để sử dụng. Ví dụ, hai người Bách Tường và Đại Công cùng ở bộ đội về nhưng rất khác nhau. Ông Công có thừa lòng trung thành, trí tuệ thì không đủ, xông xáo, thuộc loại hữu dũng vô mưu. Ông Tường từng qua đại học, thích đọc sách, biết nói biết suy luận, nhưng tự tư tự lợi, tính toán cho bản thân quá nhiều, cống hiến cho người khác quá ít, so với ông Công thua kém nghĩa khí, đấy cũng là do chênh lệch về trình độ văn hóa. Bản thân ông Thiên coi như một trí thức, nhưng lại tin ở câu nói dân gian: trọng nghĩa là kẻ làm thịt chó, phụ lòng đa phần là người có học. Hai con người này về mặt giao tiếp xã hội cũng thể hiện rõ quy luật ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Ở nhà máy nhựa, ông Tường là cán bộ nhỏ nhưng thích làm quen với giới tinh hoa trong xã hội như nhà báo, luật sư, nhà văn. Ông Công ngày nay lên chức Giám đốc hành chính của Tập đoàn vẫn bù khú, nhậu nhẹt với đám lái xe, bán hàng, tiếp xúc quen biết với những đối tượng tương đối phức tạp. Nếu có ai yêu cầu ông ta kiếm cho một bao bột mì trắng, một khẩu súng lục, chắc chắn sáng sớm mai ông ta sẽ đưa đến tận bàn làm việc. Hai năm trước, vì say rượu khoác lác với người khác rằng, “hắc đạo bạch đạo, đạo nào cũng thông thạo”, bị ông Ngô Trường Thiên gọi đến phê bình. Làm đến cấp nào có cách nói năng của cấp đó, làm đến cán bộ cấp phòng của tập đoàn còn nói những lời thấp kém như vậy, nhất là một vị nguyên lão của Tập đoàn Trường Thiên, cận thần của Chủ tịch, rất dễ làm ảnh hưởng không tốt đến hình ảnh ông Ngô Trường Thiên. Nhưng có lúc ông Thiên lại nghĩ, là một đoàn thể, cuối cùng không thể thiếu một vài nhân vật theo kiểu “Lí Quí” như vậy. Tất nhiên ông Tường là người toan tính mưu lược phía sau để ông Thiên đứng trước ba quân. Nhưng gia đình ông Thiên có việc gì, khó khăn cực nhọc hoặc những chuyện không muốn cho người ngoài biết, ông không thể không nhờ đến ông Công có đầu óc tối tăm nhưng trung thành này.

Suốt cả buổi chiều ông Ngô Trường Thiên ngập trong đống văn bản do thư ký đưa đến. Ông xem báo cáo hàng tháng của công ty địa ốc, gọi điện thoại lên Thẩm Dương, phê bình Giám đốc công ty đang dự hội nghị hiện trường. Ông rất ít khi nổi cáu trong điện thoại. Sau đấy, trong khoảng thời gian ít ỏi, ông phải tiếp Giám đốc một công ty xây dựng Thâm Quyến, ông mới nở nụ cười xã giao thường thấy. Công ty xây dựng kia muốn nhận một vài công trình của tập đoàn Trường Thiên, ông ta cũng đã làm việc với những bộ phận hữu quan. Từ ngày thành lập tập đoàn, ông Ngô Trường Thiên ít khi tiếp những khách hàng nhỏ như thế. Nhưng hôm nay ông khách này được một nhân vật cấp cao giới thiệu, cho nên ông không thể không tiếp.

Trong khi tiếp ông khách xây dựng Thâm Quyến, đầu óc ông lại nghĩ đến cuộc họp Hội đồng quản trị tối nay. Hội đồng quản trị của Công ty đầu tư - thương mại Trường Thiên có chín thành viên. Ngoài ông hôm nay “vắng mặt vì ốm”, trong tám vị còn lại phải có năm phiếu đồng ý phương án phân chia lợi tức bằng tiền mặt, kế hoạch của ông mới được thực hiện. Tập đoàn Trường Thiên là cổ đông lớn của Công ty đầu tư - thương mại Trường Thiên, tại hội nghị Hội đồng quản trị sẽ có năm phiếu đa số. Theo ông Thiên phán đoán, ngoài ông ra, hôm nay ông Tường thể nào cũng giành được sáu phiếu. Nếu tất cả đều thuận lợi, chỉ trong vòng ba ngày sau khi công bố phương án lợi tức, hàng vạn nhà đầu tư không đạt mục đích, nhìn cổ phiếu của Công ty đầu tư - thương mại Trường Thiên sụt giá sẽ tháo chạy tan tác. Đến khi các công ty của tập đoàn dùng chiêu “thông đồng” sụt giá để thu hút đủ vốn, ông với tư cách là người giữ cửa xuất hiện “dẹp loạn”, thay đổi phương án phân chia cổ tức bằng cổ phiếu, kéo giá cổ phiếu lên cao, đánh xong trận cổ phiếu cuối cùng của Công ty đầu tư - thương mại do ông phát động. Có được tấm vé chuyến cuối cùng đầy khoang kết quả, dong buồm ra đi, coi như ông không phụ lòng một trăm tám chục ngàn con người trong tập đoàn Trường Thiên. Sau đấy, ông rửa tay gác kiếm, không còn dính dáng gì đến những lo toan nghi ngờ trên thị trường cổ phiếu nữa. Ông vốn là người tay không chơi cổ phiếu, thiếu hẳn tâm lý thích ứng. Ông vẫn thích thành thật đầu tư kinh doanh, kinh doanh sản phẩm của mình, sống như vậy sẽ thanh thản hơn. Với triết lý xử thế của ông, ông không muốn lấy mạnh đè yếu, để hai bàn tay mình dính máu của những người vô tội. Bi kịch của những con người ấy ở chỗ, họ hy sinh oanh liệt khi đã bắn đến viên đạn cuối cùng mà vẫn không biết mình đánh ai.

Đưa tiễn ông khách Thâm Quyến đi rồi, ông gọi thư ký vào pha cho ông một cốc trà Quân Sơn Ngân Trân thật đặc. Ông nhìn những cánh trà như đang nôn nóng áp chế hơi nóng của nước, tỏ ra rất nặng nề nhưng lại âm thầm. Trà này ngọn dài và dày, lâu ngấm, phải yên tâm chờ đợi. Thư ký lại đưa vào một tập giấy tờ xin chữ ký, đặt lên cái bàn làm việc rất lớn, ông để nguyên không đụng đến. Người thư ký gãi đầu, rất thận trọng báo cáo lại những cú điện thoại nhận được trong buổi chiều nay, xin ý kiến ông trả lời thế nào. Ông như nghe như không, không trả lời thẳng câu hỏi:

“Bác Công về, bảo vào tôi gặp ngay.”

“Dạ, bác Công chưa về, có thể đang đi tìm anh Hiểu.” Người thư ký trả lời.

Ông Thiên chỉ hỏi một câu rồi im lặng, người thư ký không chờ ông trả lời, anh lùi ra. Ông nhìn trời chiều ngoài cửa sổ, trong lòng lại nghĩ chuyện khác. Chuyện lớn còn hơn cả cuộc họp Hội đồng quản trị tối nay, liên quan đến vị trí của ông trong tương lai, quan hệ đến cả sự nghiệp, liên quan cả đến... Theo ông, chuyện lớn quan hệ đến số phận của Tập đoàn Trường Thiên sắp tới.

Đấy là chuyện, thân phận của ông, thân phận của tập đoàn Trường Thiên, giữa ông và tập đoàn Trường Thiên là quan hệ gì.

Hai mươi năm trước, khi tiếp nhận xưởng sản xuất đồ nhựa, cái xưởng nhỏ nhưng nợ chồng chất, tài sản là số âm. Cát Vệ hồi ấy như một đứa trẻ chết không ai muốn nhận. Theo quan niệm tài vụ trên thực tế đấy là một doanh nghiệp đã phá sản. Có điều lúc ấy cả nước chưa có một doanh nghiệp nào tuyên bố phá sản để làm hình mẫu cụ thể. Chính ông Ngô Trường Thiên đã cứu sống đứa trẻ, nuôi nó lớn thành một người không lồ hiện nay. Ngày nay xã hội phát triển, ba yếu tố để doanh nghiệp lập thân đúng là ba điều hấp dẫn mọi người vào thời đó: khoa học - kỹ thuật, vốn và quyền lực. Chỉ có sự kết hợp chặt chẽ ba điều ấy mới có thể sinh ra thành tích vĩ đại của một doanh nghiệp. Trong quá khứ, điều để ông Ngô Trường Thiên cảm thấy kiêu hãnh chính là tự ông đã có được sự kết hợp ấy. Doanh nghiệp Trường Thiên dựa vào khoa học - kỹ thuật để vươn lên, dựa vào khoa học - kỹ thuật để tích lũy vốn ban đầu. Trong vòng hai mươi năm sau đấy, Tập đoàn nhanh chóng mở rộng nguồn vốn là cơ sở vững chắc để ông làm bất cứ việc gì. Về quyền lực, lẽ nào ông không có quyền lực? Nếu nói trong Tập đoàn Trường Thiên, ông không có quyền lực chỉ là câu nói hài hước thuần túy. Công lao, khí phách, năng lực và phẩm chất vì mọi người của ông khiến ông trở thành lãnh tụ kiểu Mao Trạch Đông trong vương quốc của mình. Ông có đủ quyền uy và sự sùng bái cần thiết. Khi cấp dưới của ông học cách Lâm Bưu “theo gót” Mao Trạch Đông hồi xưa, nói: Đối với chỉ thị của ông Ngô Trường Thiên, hiểu phải chấp hành, không hiểu cũng phải chấp hành, trong lúc chấp hành sẽ hiểu sâu hơn, tất nhiên không phải là chuyện hài hước, mà là chân thành ủng hộ. Không ai nghĩ được rằng, sau hai mươi năm Tập đoàn Trường Thiên phát triển, bỗng ông Ngô Trường Thiên nhận ra quyền lực của mình chỉ là ảo giác hùng vĩ trước mắt, là cái bóng đảo ngược bỗng lớn bỗng bé, bỗng có bỗng không tùy theo sự xê dịch lúc lên cao lúc xuống thấp của ánh mặt trời.

Câu chuyện bắt đầu từ giữa những năm tám mươi của thế kỷ trước, khi ông lấy cái tên Trường Thiên thành lập Công ty đầu tư - thương mại Trường Thiên - công ty nền móng của cả Tập đoàn Trường Thiên, để được hưởng chính sách ưu đãi về thuế khu công nghiệp Cát Hải, ông đăng ký tên công ty Trường Thiên vào Cục Tài chính của khu công nghiệp. Dù sao thì hàng năm, Cục này cũng chỉ thu tiền quản lý, không hỏi han gì về hoạt động kinh doanh của ông, cũng không hỏi đến việc di chuyển nhân sự, vật tư, tài chính, mọi chuyện trong doanh nghiệp đều do ông làm chủ. Tuy các công ty con của Trường Thiên nằm rải rác ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Đông và nhiều thành phố khác ở Đông Bắc, nhưng ông đăng ký chúng ở khu công nghiệp Cát Hải. Thời gian ấy có trăm phương ngàn kế để được hưởng chính sách ưu đãi. Bây giờ thì Trung ương quyết định chính quyền các cấp không được quản lý các doanh nghiệp trực thuộc. Mấy tuần trước ông Cục trưỏng Tài chính của khu công nghiệp tìm ông để bàn bạc, chuẩn bị chuyển quan hệ của Tập đoàn Trường Thiên sang cho Tổng công ty đầu tư của khu công nghiệp. Ngay lúc ấy ông sững sờ hồi lâu không nói được câu nào. Tập đoàn Trường Thiên là của ông, nhà nước không bỏ một đồng vốn. Tay trắng ông xây nên lâu đài, mỗi ngày xây lên một ít. Ông không cần chuyển sang Công ty đầu tư nào hết, lẽ nào ông cần một bà già quản lý ông? Để rồi có một cấp trên bổ nhiệm ông? Để rồi sau ít năm đưa ông về hưu một cách sĩ diện? Khi ông cầm đồng lương hưu bước ra khỏi vương quốc tự tay ông gian nan khổ cực dựng lên, đồng thời không còn chút quan hệ nào với nó, ông sẽ là một vĩ nhân cao thượng hay là thằng ngốc của lịch sử?

Đúng vậy, quan hệ giữa ông và chính quyền chỉ là sự nhờ vả. Quá trình phát triển của tập đoàn Trường Thiên đã chứng minh rõ ràng mấy tỉ vốn liếng của Trường Thiên được tích lũy từng li từng tí thế nào. Ông Bách Tường nói đúng, thiên hạ là do chúng ta tạo dựng, nhưng khi tạo dựng chúng ta quên dựng ngọn cờ. Tài khoản chúng ta kiếm về, tiền chúng ta kiếm về, nhưng không làm bất cứ thủ tục cá nhân góp vốn. Cho nên, về mặt pháp lý, mỗi một viên gạch, mỗi một cỗ máy, mỗi một đồng của Tập đoàn Trường Thiên đều là của nhà nước. Còn anh, người sáng lập Tập đoàn Trường Thiên, đang đối diện với một đơn vị cấp trên về tiếp quản tài sản, khảo sát cán bộ, tổ chức học tập chính trị, tiến hành đủ loại thanh tra. Mỗi một đồng thu nhập của anh đều phải báo cáo rõ ràng. Mỗi một thước vuông nhà ở của đều phải đăng ký, vượt quá quy định phải trả lại, xe cộ, điện thoại đều dùng trong khuôn khổ công vụ, vượt chi phải bỏ tiền túi ra... Nhưng những điều đó chưa phải là quan trọng. Có thể kể từ ngày nhận cái xưởng Cát Vệ rách nát, chưa bao giờ ông nghĩ đến hưởng thụ. Quan trọng là bao nhiêu ngón nghề kinh doanh của tập đoàn Trường Thiên đều phải được tập thể thảo luận, phải xin ý kiến cấp trên. Mọi sự điều động hoặc miễn nhiệm, khen thưởng, kỷ luật đều bị hạn chế bởi rất nhiều quy định. Tất cả không còn tùy cơ ứng biến, không thể nhanh chóng kịp thời quyết định. Anh không thể hàng ngày chỉ nghĩ đến kinh doanh và sản xuất, tiêu thụ và kỹ thuật, mà ít nhất một nửa sức lực và tinh thần nhằm tạo nên tư thế chính trị theo sát tình hình, tạo cho mình đủ loại mặt nạ tư tưởng và hành động; anh phải chiều chuộng bà dì cấp trên, lấy lòng bí thư đảng ủy do cấp trên cử về và tranh giành quyền lợi với cấp phó; phải lôi kéo bè phái, để tạo ấn tượng có “quần chúng cơ bản” đối với các quan chức thanh tra; anh phải quảng giao đoàn kết với các bà dì, đến lúc ấy khó mà đếm hết các bộ phận chủ quản: tổ chức , tuyên truyền, kế hoạch, kiểm tra - kỷ luật, lao động tiền lương, thậm chí công đoàn, thanh niên, phụ nữ... Anh không còn là người chỉ huy, người đưa ra quyết sách độc lập của doanh nghiệp, chẳng qua chỉ là một cán bộ được bổ nhiệm mà mọi lúc mọi nơi phải quan sát vẻ mặt thượng cấp, tuân lệnh tuyệt đối. Những kết quả ấy có chung từ một nguyên nhân, tài sản của Trường Thiên, về mặt pháp lý, không còn là của anh.

Ông Ngô Trường Thiên là người bước ra từ cơ chế đó. Ông khó quen với đặc điểm và quy tắc đó. Ông nghĩ, nếu từ đây ông không có quyền quyết định gì nữa, thậm chí nếu còn phải hao tổn vô ích tinh thần và sức lực với ông bí thư do cấp trên cử về và ông phó giám đốc, vậy ông coi như xong, Tập đoàn Trường Thiên cũng coi như xong.

Ông lập tức phải hành động bảo vệ thành quả của mình. Thoạt đầu, ông vạch phương án cổ phần hóa Tập đoàn: ngoài việc bán phần lớn cổ phần của Công ty đầu tư - thương mại, còn gọi vốn đầu tư vào các doanh nghiệp cốt cán khác của Tập đoàn, tạo thành các công ty trách nhiệm hữu hạn của nhiều nhà đầu tư, nhằm tăng thêm màu sắc xã hội của những công ty này, thoát khỏi sự khống chế của Tổng công ty đầu tư đối với Tập đoàn Trường Thiên. Nhưng phương án này đi vào thực thi vô cùng phức tạp, cần phải có thời gian. Hơn nữa, xét đến cùng, ông không có cổ phần cá nhân trong đó. Những năm gần đây ông có quyền lực đối với các công ty, nhưng không động não để cá nhân phát tài dẫn đến giàu có. Sự trong sạch liêm khiết của ông được cấp trên công nhận. Mọi khoản thu chi tài chính, vật tư đều theo đúng quy định, kiểm soát chặt chẽ, công khai minh bạch. Ông Chử Thời Kiện của tập đoàn Hồng Tháp tỉnh Vân Nam tham ô đến tàn bạo, không hề nghĩ ngợi. Thứ nhất, phẩm cách của ông không như thế. Thứ hai, có thể ông không nghĩ rằng vào một năm nào đấy, một tháng nào đấy, một ngày nào đấy lại có một Tổng công ty đầu tư bỗng từ trên trời rơi xuống, trùm lên đầu ông, trở thành chủ nhân pháp định đối với tài sản của ông. Hiện tại tài khoản cá nhân của ông ở ngân hàng chỉ có hơn tám triệu đồng do ông bán cái xưởng may rất khá của vợ ông đã tần tảo gây dựng, sau khi bà qua đời. Về tình hay về lý, khoản tiền này thuộc về Ngô Hiểu, cậu con trai duy nhất của ông. Bởi đó là tài sản của mẹ anh để lại cho anh. Ông Thiên không nghĩ đấy là khoản tiền lớn. Ông cho rằng một khi ông nhắm mắt xuôi tay, ông để lại cho con một tài sản trị giá cả tỉ, thậm chí chục tỉ. Ông buồn vì cậu con trai không biết từ lúc nào đâm say mê cây kèn saxophone, từ đấy không còn nghe theo sự hướng dẫn khuyên bảo của ông, không còn hứng thú học hỏi nghề quản lý kinh doanh. Con có nối nghiệp cha hay không trở thành nội dung chủ yếu của những cuộc tranh luận giữa hai cha con trong những năm gần đây. Một năm trước, Ngô Hiểu không hỏi ý kiến cũng không báo trước, bỗng dưng bỏ đại học Công nghiệp, tham gia ban nhạc nghiệp dư chỉ có thể biểu diễn ở các quán bar. Xung đột cha con lên đến đỉnh điểm. Ông Ngô Trường Thiên có thể chỉ huy thiên binh vạn mã trong Tập đoàn nhưng không bảo nổi cậu con trai. Nhất là từ sau khi vợ qua đời, đối với con, ông không sao cứng rắn nổi.

Ông đã từng nghĩ đủ cách, tự cho mình không có ý thức nông dân phong kiến, phải để lại cho con cháu vàng bạc châu báu, ruộng vườn nhà cửa mới có thể nhắm mắt nổi. Mấy chỗ ở hiện tại của ông đều là tài sản của công ty chưa làm thủ tục chuyển sang cá nhân, khi đương chức có thể ở, về hưu phải trả lại. Ông cũng chưa bao giờ cho ban nhạc của con trai lấy một đồng tài trợ, ngoại trừ ban nhạc cướp mất con ông. Ông cũng không chủ trương con mình không lao động mà có cơ ngơi, ngồi hưởng ân trạch của cha để lại, vì như vậy cũng bất lợi cho sự trưởng thành của con trai. Bây giờ ông đang tìm cách không để tập đoàn công ty trở về với cơ chế nhà nước. Điều này không chỉ vì một mình ông, mà cũng vì mấy anh em bao năm nay cùng hội cùng thuyền chịu đựng gió mưa. Ông không thể để mọi người cởi bỏ bộ đồ cán bộ, đi chân đất xuống biển, xông vào sóng to gió lớn, sau đấy lại lên bờ mặc bộ đồ cũ vào người, như vậy liệu có cần phải lội bùn vất vả?

Trước hôm về Bắc Kinh lần này, ở Cát Hải ông có nhã ý mời ông Mai Khởi Lương, Bí thư Thành ủy và vợ cùng ăn bữa cơm. Ông rất quen ông Bí thư này. Trong bữa ăn có thể theo cách nói chuyện thân tình, nói về chiến lược phát triển từ nay về sau của ông, rồi chuyển dần câu chuyện sang Tập đoàn Trường Thiên. Ông Lương là người cũ của Cát Hải. Lúc ông Thiên xin thôi việc ở Cục Môi trường ra ngoài làm việc, ông Lương là cán bộ tuyên huấn của Sở Giao thông - Công nghiệp, tuổi tác, cấp bậc cũng như ông Thiên. Trong quá trình ông Thiên ra khỏi biên chế làm nhà máy thậm chí sau đấy doanh nghiệp Trường Thiên đăng ký nhờ vào Cục Tài chính khu công nghiệp, ông Lương đều biết rõ. Trong những năm đó, ở Cát Hải, Tập đoàn Trường Thiên nộp thuế thuộc loại nhất nhì, quan hệ cá nhân giữa ông và ông Lương cũng rất tốt. Cho nên ông Lương nhiệt tình ủng hộ mọi việc của Tập đoàn Trường Thiên. Trong bữa ăn hôm ấy họ bàn chuyện Tập đoàn Trường Thiên sẽ về đâu, thái độ của ông Lương hết sức cởi mở.

“Trước tiên phải nghe ý kiến của anh.” Ông Lương nói: “Tập đoàn Trường Thiên một tay anh dựng nên, anh thấy cơ chế nào thích hợp với nó? Anh là người có quyền phát ngôn.”

Ông Lương rất thành khẩn và tỏ ra thông cảm, có tác dụng khơi gợi đối với ông Thiên. Uống thêm vài ly rượu, ông Thiên vốn cẩn thận, không biết tại sao, nói một câu chưa nghĩ chín lắm: “Anh rõ rồi đấy, Tập đoàn Trường Thiên là do tôi gom góp dựng nên, đăng ký nhờ Cục tài chính là yêu cầu của cơ chế kinh tế kế hoạch hóa thời ấy. Bây giờ thì kịch giả hóa thật, trở thành tài sản của nhà nước, nhà nước không có đồng nào đầu tư vào đấy.”

Nói xong, ông lập tức thấy hối hận, vì sắc mặt ông Lương bỗng sa sầm, im lặng trầm tư, làm cho hơi men trong ông nguội đi. Ông thử nói lại:

“Tất nhiên, bao nhiêu năm nay mọi việc kinh doanh của tập đoàn tôi vẫn để ở Cát Hải, không có gì thay đổi, ấy là vì Thành ủy và Chính quyền dành sự ủng hộ to lớn đối với tôi. Tôi phải có chút gì cống hiến cho Cát Hải. Anh biết rồi đấy, thành phố yêu cầu tôi cung cấp tiền, cung cấp người, bảo tôi làm việc gì, chúng tôi có bao giờ từ chối? Tài sản của Tập đoàn cho dù thuộc tính chất nào, tôi đối với Thành ủy, đối với Ủy ban, về nguyên tắc vẫn kiên định.”

Lúc này ông Lương mới gật đầu: “Anh là hộ kinh doanh đóng thuế lớn nhất ở Cát Hải, tất nhiên Thành ủy, Ủy ban ủng hộ anh. Đầu não của Trường Thiên vẫn để ở Cát Hải là chính xác, Cát Hải tạo điều kiện và chính sách cho anh, đi nơi khác chưa chắc đã có. Nói về tính chất, quá trình lịch sử của Tập đoàn, mọi người đều biết, nhưng cách nhìn nhận lại không nhất trí như vậy. Các anh không dựa vào đầu tư của nhà nước, tay trắng dựng nhà, gian khổ lập nghiệp. Tinh thần ấy, lịch sử ấy, mọi người đều công nhận. Nhưng lúc bấy giờ là cấp dưới của Cục Vệ sinh môi trường, sau đấy lại đăng ký vào Cục Tài chính khu công nghiệp, coi như doanh nghiệp trực thuộc cục này. Tuy chính quyền không bỏ vốn vào đấy, nhưng chính sánh dành cho anh lúc đó chính là sự giúp đỡ, đối xử giống như một doanh nghiệp nhà nước. Tất nhiên, về góc độ tiền đầu tư, làm rõ ra tài sản của tập đoàn Trường Thiên là của anh, điều này không phải không có lý. Sau Đại hội mười lăm, Trung ương cũng đề xuất phải làm rõ quan hệ quyền sở hữu tài sản của doanh nghiệp, đề xướng doanh nghiệp đi theo con đường cổ phần hóa. Nếu anh có một cổ phần trong tập đoàn Trường Thiên, với tính tích cực của anh cũng có cái tốt đối với sự phát triển của Tập đoàn Trường Thiên. Nhưng mà, cổ phần là một vấn đề phức tạp, phải căn cứ vào luật pháp. Tóm lại ý kiến cá nhân của tôi đối với việc này vẫn có thể thảo luận,... vẫn có thể thảo luận.”

Ý kiến nửa sáng nửa tối, phải trái như nhau, vừa không mất nguyên tắc, lại có thể biến hóa, ông Thiên cứ lật đi lật lại, suy nghĩ hồi lâu. Có lúc thấy khó gỡ, có lúc lại thấy chút hy vọng, chợt ông cảm thấy có ngầm ý gì đây, phân tích thêm lại thấy không rõ nội dung chủ yếu là gì. Một chút ánh sáng duy nhất để lại cho ông là, câu kết thúc nhắc lại hai lần “vẫn có thể thảo luận”. Chỉ có câu nói ấy để lại cho ông chút hy vọng, tuy ông Lương không nói không gian có thể thảo luận lớn đến mức nào.

Sau bữa cơm ấy với ông Lương, ông Thiên vội vã về Bắc Kinh. Mọi người cứ tưởng ông về Bắc Kinh để chuẩn bị cho cuộc họp Hội đồng quản trị Công ty đầu tư - thương mại Trường Thiên, thật ra là không phải. Cuộc họp của Hội đồng quản trị ông giao cho ông Bách Tường chuẩn bị. Ông chỉ đứng đằng sau điều khiển những khâu quan trọng nhất. Mấy hôm nay ngoài cuộc tiếp vị khách xây dựng của Thâm Quyến ra, ông đều đóng cửa không tiếp một ai. Cuộc họp Hội đồng quản trị tối nay, ông cũng cáo ốm không dự. Suốt ngày ông làm việc với thanh tra tài chính của Tập đoàn, có lúc tiếp riêng vài vị cán bộ có liên quan trong chính phủ ngay tại văn phòng. Tuy ông Lương bày tỏ thái độ quyền sở hữu tài sản của tập đoàn Trường Thiên phải theo luật pháp. Nhưng không phải vì thế mà ông không có sự chuẩn bị. Phải chuẩn bị về luật pháp, chính sách, tài chính, lý luận, quá trình lịch sử... tất thảy phải chuẩn bị. Chuyện này ông chỉ nghiên cứu với cán bộ phụ trách tài chính và luật pháp của Tập đoàn. Ngoài ra còn có Phó chủ tịch tập đoàn Trịnh Bách Tường và Giám đốc hành chính Lí Đại Công biết mà thôi. Đối với ông Tường, ông Thiên cho riêng ông mười phần trăm cổ phần. Với ông Công và mấy người cũ của Tập đoàn, tuy không cụ thể, nhưng vẫn thể hiện nhân cách của ông Thiên. Ông với họ có phúc cùng hưởng, có khó khăn cùng gánh vác, có thua thiệt cùng chịu, có vinh quang cùng chia sẻ, không để họ thiệt.

Chuyện lớn số một, chuyện lớn có liên quan đến tồn vong, lặng lẽ khởi động vào những ngày rét nhất trong mùa đông cuối cùng của thế kỷ, ngay trong thư phòng nho nhỏ của ông Thiên. Có thể tâm trạng bức xúc của ông cũng là tâm trạng cuối thế kỷ. Trong lòng ông cảm thấy kì hạn của một thời đại đến gần, rất muốn trước khi thế kỷ mới bắt đầu phải giải quyết xong xuôi. Trong số những người hiểu ông, chỉ có ông Công không tham gia nghiên cứu và hành động cụ thể. Ông ta làm tốt việc chăm lo đời sống, sắp xếp xe cộ cho mọi người và chu tất sự vụ hành chính hậu cần, gồm việc suốt cả chiều nay tìm kiếm Ngô Hiểu.

Gần chín giờ Ngô Hiểu mới xuất hiện ở quán bar nơi anh sẽ biểu diễn. Ông Công đưa anh về biệt thự Kinh Tây, lúc ấy đêm đã khuya, đường phố đã yên tĩnh. Từ đáy sâu lòng mình, ông Thiên rất yêu thương cậu con trai này, tình thương ấy khó mà diễn tả bằng lời lẽ. Những lúc bận với việc giấy tờ, ông bỗng nhớ đến con. Cậu con trai là đối tượng duy nhất để ông nhớ đến gia đình, nhớ đến người vợ đã quá cố. Cho dù giữa cha và con không có tiếng nói chung, khoảng cách trong đời sống thường ngày cũng cách xa.

Ngô Hiểu nằm trên giường. Cái giường và căn phòng rất sạch sẽ. Tuy ông Thiên không cho chị giúp việc thu xếp căn phòng của con trai, nhưng căn phòng này cũng như áo quần anh mặc trên người luôn luôn gọn gàng, sạch sẽ. Nếp sống chỉn chu này khác hẳn với thứ âm nhạc và thói quen đang thịnh hành. Thấy bố vào, anh ngồi dậy, vẻ mặt vẫn không thay đổi. Ông Thiên định gọi con vào phòng khách, nhưng do dự giây lát, rồi thôi. Ông để hộp nhạc cụ của Ngô Hiểu sang một bên, ngồi xuống sofa. “Con vẫn ở ban nhạc ấy à?” Ông hỏi.

“Vâng.” Ngô Hiểu cầm chai nước khoáng trên cái tủ để đầu giường, ngửa cổ lên uống.

“Việc quay MTV đã có tài trợ chưa?”

“Đang tìm ạ.”

Ông Thiên trầm ngâm giây lát, không biết sẽ nói gì tiếp theo. Ngô Hiểu hỏi:

“Bố, bố tìm con có việc gì?”

Nói chuyện với con, ông vẫn giữ cái giọng uy nghiêm chẳng qua là vì thói quen. Thật ra trong lòng ông chứa chan yêu thương mỗi khi đối diện với con trai. Ông hỏi: “Gần đây con có gặp cô Mai San không, con có đi tìm cô ấy không?”

Ngô Hiểu hỏi lại: “Con tìm cô ấy làm gì?”

Ông Thiên nói: “Lần trước con và cô ấy, cả mẹ cô ấy nữa, cùng đi du lịch Hồng Kông, con với cô ấy rất thân nhau cơ mà? Thế nào, không quan hệ với nhau nữa à?”

Ánh mắt của Ngô Hiểu thoáng chút nghi ngờ. Không phải vì bố hỏi câu ấy, mà vì khi hỏi, khuôn mặt ông tỏ ra dịu dàng lạ kì. Ngô Hiểu nói: “Vẫn quan hệ đấy chứ, nhưng rất ít.”

Ông Thiên gật đầu, nói: “Lần này, trước khi rời Cát Hải, bố mời bố mẹ cô San ăn cơm. Bà ấy nói với bố, cô San rất thích con. Không biết ấn tượng của con đối với cô ấy thế nào. Cô ấy hiện tại đang ký hợp đồng với một công ty người mẫu, con có thể tiếp xúc với cô ấy. Mẹ cô ấy muốn con ở Bắc Kinh chú ý giúp đỡ cô ấy.”

Ý của bố đã rõ ràng. Ngô Hiểu không hiểu vì bản tính ngây thơ hay cố tình làm ra vẻ ngớ ngẩn, trả lời rất tự nhiên: “Không sao, bố cứ nói với ông bà ấy, cô San có chuyện gì cứ tìm con, nhất định con sẽ giúp.”

Ông Thiên suy nghĩ hồi lâu, không hiểu tại sao lại nói rõ thêm. Hôm nay ông phải có được thái độ rõ ràng của con trai. Ông hỏi, không khỏi để lộ ý đồ: “Cô San... ấn tượng của con đối với cô ấy thế nào?”

Ngô Hiểu chưa kịp trả lời, ông lại hỏi: “Ở Hồng Kông, bố thấy cô ấy rất tốt với con. Bà ấy nói, cô ấy một thân một mình ở Bắc Kinh dự thi người mẫu, phần lớn là vì con. Chuyện này lẽ ra mẹ con nói với con. Nhưng bây giờ bố vừa làm bố lại vừa làm mẹ, không thể không lo chuyện này cho con.”

Mặc dù đằng sau câu nói ẩn chứa thương cảm, nhưng Ngô Hiểu nghe, ánh mắt vẫn tỏ ra bình thản, lời lẽ từ cửa miệng anh chưa bao giờ tỏ ra sắc lạnh:

“Bố, có phải ông Dương Bạch Lao mượn tiền của địa chủ Hoàng Thế Nhân, nên phải đem Hỉ Nhi đến gán nợ?”[1]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bongmi0809, hoakhong97, langtugiosm, phuongnhi82 và 202 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1470

1 ... 184, 185, 186

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 211, 212, 213

16 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

17 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

18 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 54, 55, 56

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.