Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư

 
Có bài mới 17.01.2018, 09:48
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 492
Được thanks: 4622 lần
Điểm: 36.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C8] - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9:

Editor: Trà Đá.

Ở bên kia lớp học.

Lộc Dã và Vương Suất nháy mắt với nhau, buổi sáng rõ ràng mới nghe chính miệng Lục Trì nói là buổi chiều cần dùng đến, sao kết quả lại biến thành là cho người khác mượn.

Người mượn ngoài Đường Nhân ra thì còn có thể là ai được.

Hóa ra ban đầu đã cố ý như vậy, lần sau chắc cũng làm vậy.

“Học giỏi quả nhiên cũng có thủ đoạn.”

“Chậc chậc, không thể động vào được.”

Hai người tụ lại một chỗ nói nhỏ, đối với chuyện của Đường Nhân, có thể nói toàn bộ trường học đều nháo nhào hết lên, bởi vì cô quá phô trương, giống như ngọn lửa.

Mà học sinh chuyển trường này thật tình quá bình tĩnh.

Học sinh giỏi bình tĩnh là chuyện rất bình thường, nhưng lần đầu tiên Lộc Dã nhìn thấy Lục Trì đôi lúc quá bình tĩnh, về sau mới biết được nguyên nhân nói lắp, mặc dù không có gì tự ti.

Một tuần trôi qua, Lục Trì cũng đã nói chuyện với Lộc Dã được mấy câu. Lục Trì thường xuyên liếc mắt qua Lộc Dã, thì anh ta lập tức quên mất điều mình đang định nói, thật sự rất quỷ dị.

Lộc Dã còn nhớ rõ câu nói trước kia của ba anh ta.

Có một loại người, chỉ cần người đó xuất hiện ở trước mặt, thì người đối diện đột nhiên có cảm giác thấp hơn một bậc.

Lộc Dã rất muốn quay về nói chuyện với ba anh ta, rằng anh ta gặp tình huống này trước mặt một con mọt sách bình thường.

~

Lúc tối, sau khi Đường Nhân xong giờ tự học buổi tối thì mang đồng phục đi giặt sạch, sau đó đi ra ngoài ban công, treo ở chỗ bắt ánh nắng vào ban ngày.

Sau khi Trương Mai về phòng ký túc xá, lại kỳ quái hỏi: “Áo đồng phục của ai đây, sao lớn quá vậy?”

Tô Khả Tây dựa vào tường, bĩu mỗi lên phía trên.

“A hiểu rồi.” Trương Mai nháy nháy mắt.

Hôm nay Trương Mai cũng không để ý nhiều, cơ bản Đường Nhân đã rất lợi hại, thời gian chưa bao lâu mà đã được người ta cho mượn đồng phục, vấn đề hai người dính với nhau cũng không còn xa nữa.

Đột nhiên ở bên trên truyền đến giọng nói lười biếng: “Muốn biết đầu đuôi sự việc thì nộp tiền đây.”

Tô Khả Tây nhai kẹo cao su, giơ chân đạp lên phía giường trên: “Đường Nhân, cậu thấy sắc quên bạn rồi đúng không. Có ý trung nhân là quên ngay cha mẹ, tôi ngậm đắng nuốt cay nuôi dưỡng cô, lo từ miếng ăn đến giấc ngủ, vậy mà cô đối xử với tôi như vậy đó hả.”

“Cút càng xa càng tốt.” Đường Nhân ném xuống một đống giấy nháp.

Trương Mai trèo lên giường trên: “Cậu thật sự vừa ý cái tên ở lớp tự nhiên hả?”

“Chứ chẳng lẽ là giả, cậu xem bộ dáng hôm nay của Đường Nhân mà xem, mặt mày hớn hở, đắm đuối đưa tình, cậu chưa thấy cái cảnh bàn luận đề thi của hai người họ vào giờ nghỉ đâu, ôi trời đất ơi, kể cậu nghe…..” Tô Khả Tây kéo lấy cánh tay Trương Mai, nói nhỏ sự tình hôm nay.

“Nhìn không ra luôn đó.” Trương Mai nghẹn họng trố mắt nhìn.

Trương Mai không có quan hệ thân thiết với Đường Nhân như Tô Khả Tây, nhưng tối nay Trương Mai có thể nhìn ra phong cách đối nhân xử thế của Đường Nhân.

Đối với nam sinh thì khỏi phải bàn tới, ba năm qua, cô cực kỳ hờ hững, không vừa mắt với bất kì ai, thế mà lần này cũng thất bại.

Xem ra chuyện của Đường Nhân và nam sinh mới chuyển tới sẽ rất thú vị đây.

~

Ồn ào nhốn nháo không bao lâu, thì dì quản lý kí túc xá thổi còi ở bên ngoài.

Trường tư nhân Gia Thủy cũng khá coi trọng thành tích, cho nên đối với việc học cũng có chút nghiêm khắc, ở các trường khác thì giờ tự học kết thúc sau chín giờ tối, ở đây kết thúc giờ tự học cũng đã mười giờ bốn mươi.

Cho nên bọn họ phải mau chóng trở về phòng ngủ, tắm rửa qua loa cũng hơn mười một giờ rồi.

Không lâu sau đó thì tắt đèn, ở bên ngoài ban công truyền đến tiếng rầm rầm.

Trời không tốt, đổ mưa rồi.

Ngày thứ hai vừa rời giường, nhận thấy đồng phục còn ẩm ướt, tâm tình Đường Nhân cực kỳ khó chịu.

Mưa rơi bao nhiêu ngày, thì tâm tình Đường Nhân cũng u ám bấy nhiêu ngày.

Nhưng các giáo viên bộ môn lại mang vào vài bài thi, phát xuống mấy bộ đề, khiến cô quên đi tâm trạng không tốt.

“Haiza, tâm tình đã khó chịu rồi còn phải làm bài nữa.” Tô Khả Tây bưng mặt than thở.

Tiết này là tiết ngữ văn, giáo viên ngữ văn cực kỳ dài dòng, hai tiết ngữ văn liên tiếp, cho nên thời gian nói nhảm cũng kéo dài hơn, còn hơn cả giáo viên chủ nhiệm nữa, mỗi lần đến tiết là cũng mất mười mấy phút mới bắt đầu vào bài học.

Chuyện thường làm nhất trong tiết ngữ văn chính là làm văn, dùng cả hai tiết.

Tô Khả Tây nhìn thấy bộ dạng cực kỳ nghiêm túc của Trương Mai, cho nên cũng không dám quấy rầy, vô tình đi phía trước nhìn thoáng qua, chợt thấy một hình ảnh rất kì quái.

Tô Khả Tây dùng bút chọc chọc người ngồi phía trước: “Trương Mai, cậu đang làm gì vậy?”

Trương Mai ngồi phía trước lập tức thẳng lưng, rồi sau đó chột dạ vỗ ngực, che miệng mắt trợn tròn: “Bà mẹ nó, cậu làm tớ sợ đứng tim. Tớ còn tưởng là cô chủ nhiệm vào lớp từ cửa sau.”

Đường Nhân cũng nhìn sang, chỉ thấy trong bụng Trương Mai không phải là sách vở gì, mà là những tờ giấy nho nhỏ màu sắc lộn xộn: “Cái gì mà đủ màu sắc hết vậy?”

“Sao năm cánh.” Sắc mặt Trương Mai trở nên hồng hồng, nhỏ giọng giải thích: “Chính là 520 ngôi sao, các cậu hiểu ý tớ mà đúng không?”

Nói xong, Trương Mai len lén đưa cho Đường Nhân.

Đường Nhân duỗi tay nhận lấy, lấy sách che lại rồi cùng nhìn với Tô Khả Tây.

Bên trong bình đựng thủy tinh được nhét đầy những ngôi sao năm cánh nho nhỏ đầy màu sắc rực rỡ, những ngôi sao chen lấn chật ních như chứa đầy tâm sự của thiếu nữ.

Mọi người trong cùng phòng kí túc xá đều biết Trương Mai thầm mến lớp trưởng, đôi khi mọi người ở trong phòng ngủ cũng trêu chọc Trương Mai. Bình thường Trương Mai cũng rất cởi mở, nhưng khi gặp được người thầm mến, thì nửa năm cũng không dám mở miệng, đôi khi mọi người trong phòng ngủ còn giúp Trương Mai tạo cơ hội.

Trương Mai nhỏ giọng nói: “Tớ có nghe nói tháng sau là sinh nhật của cậu ấy.”

Đường Nhân lên tiếng: “Cậu định hôm đó đưa cho cậu ấy hả?”

“Ừ.” Trương Mai nghich nghich đầu ngón tay: “Các cậu suốt ngày khuyên tớ đi tỏ tình, bây giờ cũng cuối cấp rồi, tớ cũng muốn thử một lần.”

Trương mai không chịu tỏ tình là có nguyên nhân.

Lớp trưởng hoàn toàn không có cảm giác với Trương Mai, hai người lại cùng lớp, sợ đến lúc đó lại lúng túng, không dám nhìn nhau, Trương Mai sợ nhất chuyện này.

Nhưng vài ngày qua chứng kiến hành động hùng hùng hổ hổ của Đường Nhân, Trương Mai cũng muốn thử, cùng lắm thì trở thành người xa lạ, cũng không nên hi vọng quá nhiều.

Nói thì nói như thế, nhưng tận sâu trong đáy lòng Trương Mai vẫn hi vọng chuyện này sẽ thành công.

“Vậy cũng được.” Đường Nhân xoay xoay bút, lơ đãng nói: “Tớ nghe nói có nhỏ nào đó ở lớp 13 có ý tứ với cậu ấy.”

Trong nháy mắt Trương Mai kinh hoảng: “Thật vậy hả?”

Giọng nói có chút lớn, nên giáo viên ngữ văn nhìn sang bên này một cái, Trương Mai vội vàng xoay người đọc sách.

Chưa tới một phút, Trương Mai lại len lén đưa cho Đường Nhân vài tờ giấy nhỏ màu xanh nhạt, chắc là vì cảm ơn Đường Nhân đã nói ra thông tin này.

Đường Nhân đặt bút xuống, đột nhiên hưng phấn, nhìn chằm chằm động tác của Trương Mai, rồi tự gấp thành ngôi sao năm cánh nho nhỏ, sau đó đặt vào trong hộp bút.

Chợt cảm thấy vui vẻ lạ thường.

Chốc lát sau, Tô Khả Tây nhịn không được tiến lại gần: “Sao tớ lại không biết ở lớp 13 có nhỏ nào đó để ý lớp trưởng vậy?”

“A, lừa cậu ấy thôi.”

“…”

Đường Nhân tỏ vẻ lão luyện: “Nếu cậu ấy đã quyết tâm làm, lại nỗ lực như vậy, thì cũng nên để lớp trưởng biết chứ, chỉ cần nói: Tớ thích cậu. Như vậy chẳng phải là xong sao.”

“Nhưng lớp trưởng đâu có thích Trương Mai, cậu cũng biết rõ tính cách của lớp trưởng mà.” Tô Khả Tây lo lắng: “Nếu Trương Mai bị từ chối thì chết mất.”

Đường Nhân liếc Tô Khả Tây: “Không thử sao biết được.”

Tô Khả Tây gật đầu: “Cũng đúng. Vậy cậu cũng muốn thử xem có bắt được Lục Trì hay không đó hả?”

Không nhận được câu trả lời, Tô Khả Tây cười nhạo: “Tớ thấy rõ ràng là cậu cứ mượn vở của Lục Trì, hai người học giỏi ở cạnh nhau, thì làm bài tập chính là niềm vui rồi.”

Đây cũng chính là nguyên nhân khiến thành tích của Đường Nhân ngày càng tốt lên, cho nên các giáo viên cũng mắt nhắm mắt mở mặc kệ.

Tất cả đều dựa vào thành tích.

Đường Nhân cười mà như không cười, lại lấy dưới bàn ra một quyển vở bí mật.

Tô Khả Tây mở to hai mắt: “Thôi cho tôi xin, tự dưng giờ này lại lấy quyển vở bí mật này ra? Tránh xa tớ ra một chút, nhìn thấy đã muốn đau đầu rồi!”

Quyển vở bí mật đó chính là cơn ác mộng đối với Tô Khả Tây.

Trước kia vì muốn ở gần Lục Vũ, cho nên Tô Khả Tây phấn đấu đứng thứ năm toàn khối, bên dưới bàn đều là những quyển vở bí mật mà cô ta cày ngày cày đêm, quả thật khiến bầu trời tối đen. Bây giờ nhìn lại thấy cả người đều khó chịu.

Đường Nhân không ngẩng đầu: “Không thích thì quay đầu đi chỗ khác đi.”

Tô Khả Tây bừng tỉnh: “Ờ ha.”

Tô Khả Tây yên lặng quay đầu, rút từ dưới bàn ra một quyển tiểu thuyết ngôn tình, quyết định rửa mắt.

Đường Nhân rõ ràng là cố ý!

~

Lục Trì chuyển đến trường được một tuần lễ, trừ ngày đầu tiên giới thiệu, thì tất cả mọi người cũng không để ý nhiều, cảm thấy có chút kiêu ngạo. Nhưng hai bài thi vừa rồi được điểm tối đa, thì mọi người cũng phải ngước nhìn lại.

Trước kia, người đứng đầu toàn khối là Đường Nhân, đứng thứ hai là Triệu Như Băng lớp tự nhiên, đạt được 700 điểm trên tổng số cũng là tuyệt đỉnh lắm rồi. Vậy mà hiện tại điểm số của Lục Trì đã được 730 rồi, càng lên cao càng khó đuổi theo, cách quá xa.

Thật ra tiết này là tiết ngữ văn, nhưng chủ nhiệm lớp là thầy giáo Ngô lại biến tiết ngữ văn thành tiết chủ nhiệm, nói rất nhiều, không gì khác ngoài chuyện muốn cả lớp cố gắng, đến cuối cùng lại để cả lớp tự học.

Trên cơ bản các tiết học ở cấp ba đều không có, tiết ngữ văn đôi khi cũng sẽ bị lấy ra hoặc thêm vào, nếu không phải là tiết kiểm tra, thì cũng là giờ tự học.

Hôm sau vào lúc giờ tự học buổi tối, một bạn học vừa được truyền nước biển về.

“Em xin phép.” Nam sinh đứng ngoài cửa nói.

Thầy giáo khoát khoát tay.

Nam sinh cười hì hì đi xuống bàn cuối, ra dấu chào hỏi với mấy nam sinh ngồi gần đó, rồi sau đó mới ngồi xuống.

Lục Trì nhìn qua vài lần, có khả năng là bị bệnh, cho nên sắc mặt nam sinh ngồi cùng bàn không tốt lắm, nhưng quả đầu húi cua thoạt nhìn như phát sáng.

“Chào bạn mới, tớ là Đường Minh.” Đường Minh cười tủm tỉm chào hỏi, “Tớ nghe nói cậu chuyển từ trường Đệ Nhất về đây, về sau xin cậu chỉ giáo nhiều.”

Lục Trì gật đầu: “Chào…. Chào cậu.”

Đường Minh có chút giật mình, không nghĩ tới người ngồi cùng bàn lại nói lắp.

Đường Minh chỉ nghe nói thành tích của Lục Trì rất tốt, rất ít nói chuyện, nhưng cũng không nghĩ đến mức này. Cùng lắm thì trước kia Đường Minh chưa từng tiếp xúc qua kiểu người như vậy, cũng không biết bạn cùng bàn tốt xấu thế nào.

Bởi vì phía trên còn có giáo viên đang đứng, cho nên Đường Minh không dám nói lớn tiếng, chỉ nhỏ giọng giới thiệu bản thân, sau đó nhanh chóng xem lại bài vở.

Ngày hôm qua vừa mới thi xong, Đường Minh vắng mặt ở buổi kiểm tra chiều, sách vở của giờ tự học buổi tối đều được chuyển từ phòng ngủ đến lớp học, nhờ các bạn cùng phòng giúp đỡ, cộng thêm giấy tờ tài liệu chồng chất, tất cả được đặt hết lên bàn.

Nhanh như đúc, bài thi được trả về phải xem xét chỉnh sửa ngay, nếu không thì vài ngày sau không biết đường nào mà lần.

Mới sửa được một nửa, Đường Minh lập tức sửng sốt, mở ra, gãi gãi đầu, đẩy đẩy bạn cùng bàn: “Cái này của cậu à.”

Lục Trì mờ mịt: “Không… Không.”

“Sao không phải của cậu được, có tên của cậu nữa nè.” Đường Minh trả bài thi toán lại cho Lục Trì: “Không ngờ luôn đó, cậu trông thế mà chữ viết đẹp quá, nhìn chữ của tớ giống y như chó gặm, tớ còn không dám nhìn chữ của tớ nữa mà.”

Bài thi được mở ra, trên bài thi có viết hai chữ “Lục Trì”.

Bút máy, rất nhẹ.

Lục Trì lập tức giật mình, tay phải cầm bài thi, chăm chú nhìn mấy giây, lắp ba lắp bắp: “Có thể là…. Là không cẩn thận viết….. Viết lên.”

Hai tai Lục Trì hơi hơi đỏ ửng lên.

“Không sao không sao.” Đường Minh cũng không để ý, “Có thể là do tớ vội quá, nên không cẩn thận bị lẫn vào.”

Đối với bạn mới ngồi cùng bàn, Đường Minh cực kỳ kính nể, mặc dù Đường Minh ở nhà đợi, nhưng vẫn biết rõ thành tích. Theo những gì Đường Minh biết, thì lần thi này học sinh chuyển từ Nhất Trung đến đứng nhất.

Nhìn toàn cảnh đã thấy không giống rồi. Trường tư nhân Gia Thủy lại bị một học sinh chuyển từ trường công lập đến giành lấy vị trí thứ nhất, trong lòng tự nhiên không thoải mái.

Hơn nữa bây giờ là cuối cấp, nếu như về sau biết được nguồn gốc của trạng nguyên của trường tư nhân Gia Thủy, thì chắc chắn ai cũng muốn chạy qua bên này.

Mặc kệ cuộc thi đã xong, nhưng thành tích cuối cùng vẫn chưa có.

Lớp tự nhiên khác lớp văn, làm một đoạn văn cũng có thể nâng cao điểm số lên mấy phần, đoán không chừng lớp văn sẽ nhận được điểm cao trong những phần trả lời câu hỏi quan trọng. Cho nên mỗi một lần thi, đều có thành tích mới.

Đường Minh còn đang suy nghĩ, con mắt thoáng nhìn qua bên cạnh thì thấy người ngồi cùng bàn đang dùng ngón tay xoa xoa cái tên trên bài thi.

Sau đó lại nhẹ nhàng đặt qua một bên.

“Trời đất cậu làm gì vậy?” Đường Minh vuốt mặt, đè thấp giọng nói: “Cậu cứ dùng tay xoa xoa như vậy thì bay mất tên đấy.”

Giáo viên coi lớp ở phía trên bục giảng, Đường Minh không chịu được sự im lặng.

Mấy giây sau, Đường Minh không nhịn được nhỏ giọng nói chuyện: “Nếu như giữ cái tên lại, không chừng sau này đi thi đại học tớ có thể khoe khoang với mọi người, người đứng nhất trường tư nhân Gia Thủy, lại là tương lai sáng lạng của thành phố H, chính là người ngồi cùng bàn với tớ!”

Nói chuyện không hết, thì đừng nói gì đến tự học.

Lục Trì không nhịn được hỏi: “Người nhà họ…. Họ Đường đều…. Đều thích nói…. Nói chuyện vậy sao?”

Nghe vậy, Đường Minh không hiểu: “Người nhà họ Đường? Trong lớp tự nhiên chỉ có mình tớ họ Đường, còn có ai họ Đường nữa sao, giới thiệu cho tớ quen biết một chút, nói không chừng năm trăm năm trước cùng một nhà….”

Người ngồi cùng bàn không trả lời lại.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.01.2018, 12:52
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 492
Được thanks: 4622 lần
Điểm: 36.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C9] - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10:

Editor: Trà Đá.

Lớp 14, thầy giáo toán học đang tận dụng giờ tự học buổi tối để giảng giải bài thi.

Đường Nhân hắt hơi một cái.

Tô Khả Tây không ngẩng đầu lên, nói: “Ai nhớ cậu vậy.”

“Chắc là Lục Trì rồi.”

“…Da mặt cậu cũng dày đó.”

Đường Nhân xoa xoa mũi, suy nghĩ không chừng chính là Lục Trì, nếu không thì ai lại đi nhớ cô vào lúc này.

Bên ngoài trời đã tối đen, lâu lâu lại kèm theo tiếng sấm chớp.

Từng tiếng, từng tiếng, khiến lòng người khó chịu.

~

Mưa vẫn rơi, áo đồng phục vẫn còn treo ở ban công, cuối cùng đến ngày thứ năm thì mặt trời cũng ló dạng, không gắt nhưng ấm áp.

Được ngày thời tiết tốt, Đường Nhân lấy đồng phục ra phơi khô, còn kèm theo mùi thơm nhàn nhạt của hoa oải hương. Đường Nhân rất thỏa mãn vì ngăn tủ bên trong đựng áo đồng phục của Tô Dịch.

Trước tiết học buổi chiều, cô gấp áo đồng phục bỏ vào trong túi.

“Hôm nay có gì mà tâm tình tốt vậy hả?”

Tô Khả Tây hỏi: “Toàn thân tản ra hơi thở của mùa xuân, mà bây giờ mới là mùa thu thôi đó, thận trọng một chút.”

Tô Khả Tây thật sự nghĩ không ra, mới nhìn thấy người ta được hai ba lần mà trái tim đã rung động. Lẽ nào đây chính là tiếng sét ái tình trong truyền thuyết? Vừa gặp đã yêu?

Đường Nhân không để ý Tô Khả Tây, cô lấy ngôi sao năm cánh vừa mới gấp hai ngày trước ra, đặt trong lòng bàn tay tường tận xem xét hết nửa ngày, sau đó nhét vào trong túi áo của Lục Trì.

Nghe nói Trương Mai đã làm hơn ba trăm ngôi sao, thật sự lợi hại.

~

Sau khi tan học, hai người cùng đi toilet.

Đi ngang qua phòng giáo viên, nghe được tiếng lớn giọng của giáo viên sinh học.

“Hai ngày trước lúc tôi muốn mượn bài thi của Lục Trì, thì trò đó nói là bài thi đã cho người khác mượn rồi, sau đó tôi cũng có đến lớp mượn một lần nữa, trò đó vẫn nói có người mượn chưa trả, cũng không biết là người nào mượn.”

“Thì cô hỏi trò đó xem thử ai mượn.”

“Tôi có hỏi, thầy đoán xem trò đó nói gì, trò đó nói không nhớ rõ ai mượn, thầy nói xem thái độ học sinh mà như vậy có được hay không….. Thôi, nhắc đến lại bực mình.”

Đường Nhân nghe xong khóe môi khẽ nhếch, trong lòng ngọt như đường.

Tô Khả Tây cười đến đau bụng: “Người ta bao che cho cậu kìa, còn không mau trả bài thi lại cho người ta đi.”

“Hôm nay trả.” Trả cùng với áo đồng phục.

“Tớ đoán chừng cô giáo sinh học sẽ bức hỏi đến cùng người nào không biết xấu hổ mượn bài thi rồi không trả lại, thế là cậu lại nổi tiếng.”

“Tớ đã đủ nổi tiếng rồi.”

“Đường Nhân, cậu đúng là không biết xấu hổ.”

~

Tiết tiếp theo là ngữ văn, giáo viên ở phía trên đang giảng bài về thể loại văn học.

Tô Khả Tây dùng khuỷu tay thúc vào Đường Nhân: “Nhìn nè, trong ngôn tình có bài thơ về tình cảm nồng nàn nè, để tớ đọc cho cậu nghe!”

“Tô Khả Tây! Em đang làm cái gì vậy?” Giáo viên ngữ văn nghiêm mặt ngắt lời cô ta.

Tô Khả Tây bất đắc dĩ đứng lên.

Đường Nhân chậc lưỡi.

Giáo viên ngữ văn đã sớm để ý đến Tô Khả Tây, đi qua mở ra thì thấy Tô Khả Tây đang giấu một cuốn tiểu thuyết ngôn tình dưới sách ngữ văn, màu sắc mặt bìa rực rỡ đến khó coi: “Giờ là lúc nào rồi còn đọc truyện, có muốn thi đại học nữa không?”

Tô Khả Tây yên lặng nói: “Dạ muốn.”

Giáo viên ngữ văn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Nếu muốn thì lo mà học hành cho đàng hoàng, đừng có lơ là lêu lỏng. Ngồi xuống tập trung nghe giảng.”

Tô Khả Tây trơ mắt nhìn cuốn ngôn tình không cánh mà bay, cô ta che miệng rên lên một tiếng. Hôm nay thời vận không tốt mà, cô ta đã đọc ngôn tình trong lớp nhiều năm như vậy, thế mà hôm nay lại bị phát hiện.

Đường Nhân phát âm khẩu hình miệng: Thơ tình gì?

Nhắc tới cái này, Tô Khả Tây lại tràn trề sức lực, viết viết vào giấy nháp, sau đó đưa cho cô: “Nếu người cũng có đuôi, thì sẽ không cảm thấy thẹn thùng, bởi vì khi ở cùng người, cuối cùng ta cũng không nhịn được vẫy đuôi. Cậu xem đây có phải là hình dáng thật sự của cậu hay không?”

Trên giấy chỉ có vài dòng ngắn ngủi.

Đường Nhân nhìn vào tập trung suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng như bừng tỉnh: “Không phải là…”

Cô sẽ không vẫy đuôi với người khác, không thích là không thích, thích là thích, sẽ không phá vỡ cái nguyên tắc cơ bản này.

Tô Khả Tây bĩu môi, lấy lại tờ giấy nháp, ánh mắt nhìn chằm chằm lên bảng tập trung nghe giảng.

Đường Nhân mở bài thi của Lục Trì ra, ánh mắt ngừng lại đề bài cuối cùng trong bài thi môn vật lý.

Cô nhớ lại hơi lạnh trên ngón tay anh khi anh chỉ lên bài thi, bộ dáng lắp ba lắp bắp đáng thương, mọi thứ như đâm vào trong lòng cô.

Hô hấp của cô ngưng lại, cô bụm mặt, một luồng nhiệt nóng bức trào lên.

Mọi người xung quanh không chú ý đến bên này, Đường Nhân cố làm ra vẻ lạnh nhạt, mở chai nước ra uống ừng ực.

~

Tiếng chuông tan học vừa vang lên, Đường Nhân lập tức đi tới lớp tự nhiên.

“Haiza, mưa lớn như vậy, sợ buổi tối chạy về kí túc xá ướt như chuột lột mất.” Lộc Dã đang nói đùa với bạn bè, chợt nhìn thấy cô: “Tìm Lục Trì nữa hả?”

“Ừ.”

Đường Minh vừa đúng lúc đi từ bên cạnh qua, há hốc nhìn Đường Nhân đi về phía Lục Trì. Nếu không phải là bàng quang đầy như muốn nổ tung, thì Đường Minh đã đứng lại coi rồi.

Bên trong lớp, Lục Trì không hề biết gì, vẫn cúi đầu nghiêm túc viết này nọ.

Đường Nhân đứng ở bên cạnh ngắm nhìn như vậy một lúc, chép chép miệng, sắc đẹp có thể thay cơm, đêm nay không cần ăn khuya rồi.

Cô đi tới, đứng ở sau lưng anh, ngón tay chọt chọt bả vai anh, nhỏ giọng nhắc nhở: “Con mọt sách, áo đồng phục của cậu đã được giặt sạch sẽ rồi.”

Đèn trên đỉnh đầu rõ ràng đã bị bóng của một ai đó che đi.

Ánh mắt Đường Nhân rơi trên gương mặt anh, lúc cô nói câu nói đó, cho dù anh có đeo mắt kính, cô cũng có thể thấy được tai anh khẽ động động.

Nhìn thấy anh phản ứng mạnh như vậy, Đường Nhân cười cười, đuôi mắt mang theo nét đẹp thiếu nữ. Cô đặt bài thi lên bàn: “Còn có bài thi nữa. Cảm ơn.”

Có lẽ khó mà nghe được hai chữ kia, Lục Trì còn bị giật mình.

Nghĩ đến chuyện mấy hôm trước, trong mắt anh chợt lóe lên một tia ngượng ngùng, anh lập tức lùi ra tạo khoảng cách với cô, nhẹ giọng nói: “Không…. Không có gì.”

Đường Nhân nhìn chằm chằm anh.

Bộ dáng rụt rè của anh có thể khiến cho cô mê muội.

“Ừ.”

Đường Nhân dừng lại một chút, ánh mắt rõ ràng đang đánh giá anh từ đầu đến chân, trước khi đi bỏ lại một câu: “Bài thi của cậu không được cho người khác mượn đâu đấy.”

~

Không lâu sau đó, Đường Minh và Lộc Dã kề vai sát cánh quay lại, thấy người bạn ngồi cùng bàn bày biện bài thi trên bàn, ngạc nhiên mừng rỡ kêu lên một tiếng: “Chao ôi, cuối cùng bài thi bị thất lạc quay trở về rồi à?”

Ánh mắt oán niệm của cô giáo sinh học vẫn còn ở đâu đây.

“Cho tớ mượn bài thi đạt điểm tối đa xem chút nào!” Đường Minh tự tay lấy đi.

Nhưng mà tay của Đường Minh còn chưa đụng bài thi, thì Lục Trì đã dùng sách đè lên bài thi, liếc nhìn cậu ta một cái: “Chờ…. Chờ.”

Động tác của Lục Trì khiến cho Đường Minh có chút lúng túng.

Lục Trì thấy sắc mặt của Đường Minh có chút không đúng, anh bổ sung thêm một câu: “Tớ còn chưa…. Chưa sửa lại nữa.”

“Ờ ừ.”

Đường Minh hiểu rõ. Lục Trì đã nói như vậy thì chắc không phải cố ý.

Vài phút sau tiếng chuông tan giờ tự học vang lên, Lục Trì vừa rời khỏi phòng học, Lộc Dã lập tức chạy lại gần, ngồi xuống, cười nói: “Ngồi học cùng thần đồng có cảm giác như thế nào?”

“Chua lắm! Tớ nhìn thấy bài thi tiếng anh của cậu ấy, thì lập tức nhớ lại bài thi tiếng anh lẹt đẹt của tớ. Môn học nào cậu ấy cũng rất lợi hại! Cậu ấy bị sai một bài trong đề thi mà nhìn bộ dạng của cậu ấy thảm dễ sợ.”

“Về sau có không thích, thì cũng đừng có đẩy qua cho tớ, chủ nhiệm lớp chắc chắn có thành kiến đối với tớ.”

Lộc Dã châm chọc một câu, ánh mắt liếc nhìn bài thi để trên bàn, duỗi tay ra định lấy.

Đường Minh dùng bút đánh lên tay của Lộc Dã: “Đừng có đụng vào.”

“Là sao.”

“Tớ vừa định động vào thì đã bị cản lại, cậu ấy nói chưa sửa lại bài. Không chừng là không thích người khác chạm vào đồ đạc của mình.”

Lộc Dã không phục: “Chắc chắn là lấy cớ thôi, cậu có biết hai ngày trước bài thi đó ai mượn không?”

Mặt mũi Đường Minh mờ mịt: “Ai mượn? Chắc là lớp khác mượn.”

“Đường Nhân đó!”

“Đừng có giỡn vậy cha nội.”

“Tớ giỡn cậu lúc nào, Đường Nhân ngồi ngay chỗ cậu ngồi nè, tán tỉnh cậu ấy hết cả một tiết vật lý.”

Đối với chuyện mấy ngày trước thì Đường Minh cũng có nghe qua, nhưng lúc này lại được nghe chuyện này, còn cảm thấy có chút mơ hồ.

Đường Minh nhỏ giọng nói: “Hôm trước vào tiết tự học tớ vô tình thấy tên cậu ấy được viết lên trên bài thi toán học, cậu ấy dùng tay xoa xoa lên cái tên như muốn xóa đi, hơn nữa hình như nét viết của con gái.”

Lộc Dã khoanh tay: “Chắc là Đường Nhân viết lên rồi.”

“Lục Trì nói là do cậu ấy không cẩn thận viết lên, tớ còn cho là cậu ấy luyện viết chữ.”

“Chuyện này cậu chưa hiểu đâu, người ta có tình ý đó.”

“…”

Hai người nói chuyện với nhau nửa ngày, phát hiện ra chuyện này thật sự không đơn giản, lòng hiếu kỳ đối với bài thi nằm trên bàn trở nên mãnh liệt, nhưng không dám lấy đi.

Lộc Dã đã sớm quan sát Lục Trì, mặc dù tính cách rất hướng nội, nhưng lại không dễ dàng buông tha người ta.

Lại nói, lòng hiếu kỳ hại chết mèo, cuối cùng vẫn nên kiềm chế lại.

Lộc Dã còn định nói gì đó, nhưng liếc thấy nhân vật chính đang tiến vào phòng học.

Lộc Dã ho nhẹ vài tiếng, nháy mắt với Đường Minh: “Khụ khụ, Đường Minh, ngày mai ăn cái gì?”

Đường Minh lập tức ngầm hiểu: “Ngày mai? Phải xem thử căn tin có gì ăn mới được, lúc trước được nghỉ lúc nào cũng được ăn thịt kho tàu, về nhà suốt ngày được ăn ngon. Mới quay lại trường có vài ngày mà đã nhớ đồ ăn mẹ tớ nấu rồi. Thịt băm cà tim, cá nấu cải chua, gà xào cay…”

Lộc Dã đạp Đường Minh một cước: “Con mẹ nó đừng có nói nữa được không!”

Đường Minh oan ức: “Lộc Dã, cậu có bị bệnh như tớ không mà nói, bệnh đi rồi ăn!”

“Sao cậu bệnh mà ăn nhiều vậy hả?”

“Tớ thuận miệng thôi, có phải lỗi tại tớ đâu. Nhà tớ là đại gia đó, Lộc Dã cậu dám đá tớ thử xem?”

Bởi vậy, hai người bắt đầu tranh cãi.

Ầm ĩ hết nửa ngày, cuối cùng Lộc Dã cũng ý thức được hai người bọn họ rõ ràng phải đang diễn trò mới đúng, tại sao lại thành ra cãi nhau thế này.

Cuối cùng hai người mỗi người một ngả.

~

Trước khi tiếng chuông lớp vang lên, rốt cuộc Đường Minh không nhịn được muốn hỏi.

Lời nói đã chực trào ra khỏi miệng, nhưng khi thấy bộ dáng nghiêm túc tự học của Lục Trì thì Đường Minh dừng lại.

Đường Minh cương quyết chuyển đề tài: “Mặc dù hai ngày qua không kiểm tra, nhưng tớ nghe nói ngày mai hội học sinh sẽ đi kiểm tra đó, cậu tốt nhất là nên mặc áo đồng phục, nếu không chắc chắn sẽ bị trừ điểm.”

Nghe vậy, Lục Trì nhẹ gật đầu với Đường Minh, giọng nói đè thấp: “Tớ…. Tớ biết rồi.”

Nhắc tới điều này, Lục Trì nhanh chóng mặc áo đồng phục lên.

Tay trái anh theo thói quen bỏ vào trong túi áo, sau đó lập tức phát hiện ra có gì đó không đúng.

Trong túi áo có một thứ gì đó có góc cạnh rõ ràng.

Sờ thấy rất nhỏ, có thể kẹp giữa hai ngón tay.

Tim Lục Trì đập mạnh, lấy ra đặt trong lòng bàn tay.

Một ngôi sao năm cánh nho nhỏ màu xanh nhạt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.01.2018, 11:10
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 492
Được thanks: 4622 lần
Điểm: 36.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C10] - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11:

Editor: Trà Đá

Ngôi sao nho nhỏ giống như viên kẹo.

Lục Trì bóp bóp.

Góc cạnh đâm vào tay.

“A, ai cho cậu ngôi sao năm cánh này vậy?” Đường Minh ngạc nhiên hỏi.

Lục Trì ngơ ngác: “Hả?”

Đường Minh lấy sách che mặt, nhìn ngôi sao nhỏ mà nói: “Người anh em ngốc quá, bây giờ con gái đang rất rộ cái phong trào gấp sao năm cánh tặng cho người họ thích đó. Em gái tớ ở nhà suốt ngày gấp sao, nói là muốn tặng cho người trong mộng.”

Hiện tại không biết đám nữ sinh nghĩ như thế nào mà đi gấp sao năm cánh, không bằng trực tiếp tỏ tình có phải là tốt hơn không.

Nói xong, Đường Minh nháy nháy mắt với Lục Trì: “Mới chuyển về đây một tuần lễ, mà đã có người để ý rồi. Tớ ở đây học lâu như vậy, cũng chưa bao giờ được nắm tay con gái nữa.”

Đầu ngón tay trắng bệch của Lục Trì thả ngôi sao vào lại trong túi áo.

Một lát sau, anh không nhịn được lấy ra một lần nữa.

~

Tiết cuối cùng của buổi chiều thứ sáu là tiết chủ nhiệm.

Chủ nhiệm của lớp 14 là giáo viên toán học Lâm Nhữ, tuy rằng thành tích của cả lớp rất kém, nhưng điểm thi môn toán cũng coi như tạm chấp nhận được.

Đường Nhân mở đề toán ra: “Chiều nay sau khi tan học, tớ muốn qua bên Tam Trung, đi không?”

“Không đi, không muốn đi.”

“Ok.”

Một lúc sau, Tô Khả Tây thúc vào tay Đường Nhân: “Tớ đi với, nhưng tớ không vào trong đâu, đứng bên ngoài thôi!”

Đường Nhân mơ hồ không rõ, nói: “Tùy cậu.”

Tô Khả Tây có cảm giác như bản thân đã bị nhìn thấy, mặt có chút nóng lên, liên tục lật sách vở không ngừng, làm bộ tập trung học hành.

Nhìn động tác của Tô Khả Tây là biết đang chột dạ, Đường Nhân chỉ cười không nói gì.

Tư nhân Gia Thủy có quy định thời gian nửa tháng được về nhà một lần, buổi chiều thứ sáu sau khi tan học, buổi chiều chủ nhật phải có mặt tại trường. Tính tới tính lui, thì chỉ được một ngày nghỉ.

Nhưng cho dù chỉ được nghỉ một ngày, thì mọi người cũng đều vui vẻ.

Vị trí của trường tư nhân Gia Thủy cũng không hẻo lánh lắm, nhưng xung quanh không có nhiều tòa nhà ở xung quanh, lại gần sông, không có nhiều người tụ tập như ở Nhị Trung, cảnh vật phát triển tốt hơn nhiều.

Tam Trung cách trường tư nhân Gia Thủy rất xa, phải di chuyển bằng phương tiện công cộng, trên đường còn đi ngang qua Nhất Trung.

Nhất Trung có tiếng là trường giỏi của khu vực, nhưng trên cơ bản thì không có nhiều người quan tâm đến trường tư nhân Gia Thủy, ngược lại Nhị Trung ở gần đó nên hay bị so sánh với bọn họ.

Vị trí không tốt lắm, đi về phía trái ước chừng mười mấy phút mới đến được ngã tư. Ở ngã tư thứ nhất thì có nhiều địa điểm xe đò đi xa, ở ngã tư thứ hai mới có trạm xe buýt.

Cho nên ngày thứ sáu tan học, hầu hết học sinh đều có xe của người nhà đến đón.

~

Tới gần giờ tan học, tâm tình của học trò đều ở trên mây, cho nên Lâm Nhữ không tiếp tục giải đề nữa, mà để thời gian cho cả lớp tự học.

Một lát sau, Lâm Nhữ gọi Đường Nhân ra ngoài.

“Nhân Nhân, sắp thi giữa kỳ rồi, lần này trường ta thi cùng với Nhất Trung, em nhất định phải làm bài cho thật tốt đó.” Lâm Nhữ dặn dò, “Ngàn vạn lần đừng có gây chuyện đó.”

Lâm Nhữ thật sự rất khổ tâm.

Nghĩ lại mấy lần trước đáng ra là đứng nhất, nhưng kết quả lại đi đánh nhau ở phía sau trường thi.

Đường Nhân nghiêm túc trả lời: “Dạ được.”

Lâm Nhữ cười: “Ở bên lớp tự nhiên có trò Lục Trì rất giỏi môn vật lý, cô biết rõ em đang cần nhất điều gì, chỉ cần đừng vượt quá giới hạn là được. Hiện tại cũng đúng lúc, mặc kệ em có thích trò đó hay không, nhưng bây giờ học tập mới là điều quan trọng nhất. Chờ đến khi tốt nghiệp chẳng phải là tốt hơn sao.”

Bộ dạng của Lục Trì thanh tú, thành tích lại tốt, có nhiều nữ sinh thích là điều bình thường.

Lâm Nhữ đã từng trải qua thời kỳ con gái mới lớn như vậy rồi.

Mặc kệ có rung động hay không, thành tích mới là quan trọng nhất.

Lâm Nhữ nhẹ giọng: “Em thông minh như vậy chắc là hiểu ý cô đúng không?”

Đường Nhân đảo đảo mắt: “Dạ hiểu.”

“Vậy là tốt rồi.” Lâm Nhữ hài lòng gật đầu rời đi.

~

Giáo viên tiếng anh Ngô Phong lớp tự nhiên, lớp tự nhiên có không ít nam sinh yếu môn tiếng anh. Đối với tiếng anh mà nói, đôi khi đoán mò lại đúng, mà nghiêm túc suy nghĩ lại sai.

Lục Trì để ý hai bạn học ngồi phía trước liên tục cãi nhau ầm ĩ, động tĩnh cũng không nhỏ.

Anh vừa dời tầm mắt đi, thì lập tức nghe được một tiếng vang rất lớn.

tiếng đập tay trên bàn phát ra âm thanh rất lớn.

Chủ nhiệm lớp Ngô Phong đi nhanh qua bên này, thấy tay người này đang cầm tay người kia, sắc mặt thầy giáo trở nên khó coi: “Hai em đang làm gì đó?”

Hai học sinh trả lời đồng thanh: “Thể hiện tình cảm!”

“…”

Cả lớp bắt đầu cười rộ lên. Lục Trì ngồi gần đó cũng không nhịn được cong cong miệng cười.

Ngô Phong tức giận trợn tròn hai mắt, la lớn: “Hai người các em…. Thật sự là muốn chọc điên tôi đúng không! Muốn nắm tay nhau vui vẻ đúng không? Được, dắt tay nhau lên bục giảng, rồi đứng trên đó nắm tay nhau cho cả lớp xem thể hiện tình cảm là như thế nào!”

Hai nam sinh bất đắc dĩ đứng lên, xô đẩy lẫn nhau: “Cũng tại cậu, nếu cậu không túm lấy tay tớ thì đâu bị như vậy.”

“Xem lại bản thân đi, cậu động thủ trước mà còn mặt mũi nói tớ hả.”

Hai người chậm chạp đi lên bục giảng, thấy cả lớp đang che miệng cười, dù cho da mặt có dày cỡ nào thì cũng không nhịn được mà đỏ lên.

Bọn họ chỉ là đang đùa giỡn, cầm lấy tay đối phương để ngăn chặn mà thôi.

Ngô Phong gõ lên bàn, lạnh lùng nói: “Nắm tay.”

Bộ dáng của thầy giáo phát hỏa rất khủng bố, hai nam sinh lập tức nắm tay nhau, dùng hết sức lực bóp tay đối phương, rồi chịu đựng cơn đau. Chờ giáo viên chủ nhiệm quay người đi, hai người lại nhe răng trợn mắt, đạp chân mắng chửi nhau.

Tất cả ánh mắt của các bạn học trong lớp tập trung lên hai người bọn họ.

Năm phút sau.

Ngô Phong dùng ánh mắt lạnh lùng lướt qua hai nam sinh đứng trên bục giảng: “Thể hiện tình cảm thế nào rồi?”

“Dạ tốt lắm ạ!”

“Bây giờ bọn em có cảm giác tình thương mến thương hơn ạ.”

“…”

Hai người kẻ xướng người họa, ngược lại Ngô Phong không nhịn được, miệng lưỡi run rẩy trong chốc lát, cuối cùng vẫn phải để hai nam sinh về lại chỗ ngồi.

~

Ở cửa sau truyền đến tiếng nói chuyện nhỏ xíu.

Đường Minh vừa đúng lúc nhìn qua bên kia, thì thấy Đường Nhân đang đứng bên ngoài, Đường Minh trợn tròn mắt, không nhịn được thúc thúc người ngồi cùng bàn: “Nhìn ra ngoài kìa.”

Lục Trì nhìn ra ngoài cửa, đôi mắt nhíu lại. Chỉ thấy có một góc bóng lưng, còn có mái tóc dài bị gió thổi bay lên.

Một lát sau, anh cúi đầu, suy nghĩ một chút, do dự mở đề thi vật lý ra.

Mở ra trang sau cũng không thấy gì khác lạ.

Anh vẫn yên lặng lật bài thi, lật đến trang cuối cùng thì thấy có mấy dòng chữ đập vào mắt anh.

[Ngày đó ngươi đến
Hải đường cũng vừa nở
Phong cảnh rất hợp tình  
- - Nhớ về ngươi. Tiểu Tiên Nữ]  

Chữ viết xinh đẹp, được viết bằng bút máy, nhẹ nhàng, nét chữ giống như đúc lần trước.

Không biết như thế nào, cô không cần cúi đầu thì thầm vẫn khiến lời nói vang vọng ở bên tai.

Lục Trì cảm thấy bên tai nóng lên, sắc mặt có chút mất tự nhiên.

Ngón trỏ thon dài đè trên bài thi. Lục Trì ho khan một tiếng, nửa ngày không biết nên có phản ứng gì.

Thời buổi này con gái đều nói thẳng ra như vậy sao?

“Sao vậy?” Đường Minh phát hiện ra có gì đó kỳ quái, tiến sát lại gần.

Lục Trì lấy sách đè lên bài thi. Mấy giây sau, nói ra mấy chữ: “Không có gì.”

Vừa nói xong, chính anh cũng cảm thấy sợ, trong mắt chợt lóe lên một tia ngạc nhiên, anh không nói lắp, trái tim anh kích động như muốn nhảy ra ngoài.

Đường Minh cũng lấy làm kinh hãi, nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc của Lục Trì thì không dám quấy rầy nữa.

~

Chuyện xảy ra với hai nam sinh vừa rồi cũng khiến cả lớp yên tĩnh đi nhiều.

Đường Minh đang chuẩn bị cười nhạo hai nam sinh ngồi bàn trên, chợt nghe người ngồi cùng bàn hiếm khi nói chuyện hỏi một câu: “Trường mình liệu… Liệu có hoa hải…. Hải đường không?”

“Có, ở giữa dãy cấp ba với tòa nhà thí nghiệm có một bồn hoa hải đường. Quên mất là cậu vừa mới chuyển đến, chỗ đó cũng gần đây, cậu nhìn ra ngoài cửa sổ có thể thấy được.”

Đường Minh nhanh chóng đoán ra, tò mò hỏi: “Cậu hỏi cái này làm gì? Có ai tặng hoa hải đường cho cậu hả?”

Không ai tặng hải đường cho anh, ngược lại chỉ có thơ tình.

Ồ…. Hẳn là thơ tình….

Lục Trì rũ mắt, nhìn chằm chằm bài thi một hồi lâu, nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra.

Hiện tại đang trong tiết học, ở bên dưới lầu rất yên tĩnh, không có một bóng người. Dưới bồn hoa lớn hình tròn nở đầy hoa, màu trắng màu hồng phấn tụm quanh cùng một chỗ.

Ánh mặt trời ở phía trên chiếu xuống những giọt sương còn đọng lại trên lá khiến bồn hoa tỏa sáng lấp lánh.

~

Cũng không lâu sau đó, tiếng chuông tan học vang lên, trong phòng học như muốn reo hò sung sướng, chỉ tiếc giáo viên chủ nhiệm vẫn còn đứng giảng bài trên bục giảng.

Đường Minh và Lộc Dã bắt đầu gõ bàn, bất mãn chuyện giáo viên chủ nhiệm dạy quá giờ.

Ngô Phong không nhanh không chậm giảng cho xong bài, sau đó mới chậm chạp mở miệng: “Cả lớp nghỉ. Về nhà đừng quên đọc sách đó, làm bài tập về nhà đầy đủ, chủ nhật quay lại trường.”

Tiếng nói vừa dứt, thì tiếng reo hò nổi lên bốn phía.

Lộc Dã đã sớm thu dọn sách vở, xách cặp lên chạy bay ra ngoài, vừa mới quay người thì đã bị Đường Nhân hù dọa đi lùi lại một bước.

Đường Nhân đang chờ ở ngoài cửa.

Trên hành lang ngẫu nhiên có một cơn gió thổi đến, mát mẻ đập vào mặt.

Càng đến gần Lục Trì, thì trái tim cô càng rung động.

Theo đạo lý mà nói, anh trông thanh tú như vậy, thì có cái gì mà lại khiến cho cô mê muội, giống như một loại mê dược, sau khi nghiện thì khiến cho cô càng ngày càng trầm mình sâu vào trong, không thể nào từ bỏ.

Còn về phần thuốc này có độc hay không thì cô không biết.

Lộc Dã cười ha ha hai tiếng.

Đầu tiên là nháy mắt mấy cái với Đường Nhân, rồi sau đó hướng về phía trong kêu to: “Lục Trì, có người tìm!”

Lục Trì ngẩng đầu, liếc mắt ra cửa, cũng không thấy gì hết.

Lộc Dã cười hì hì: “Tớ giúp cậu rồi đó, lần sau nhớ mời tớ ăn cơm!”

Đường Nhân gật đầu: “Được, chỉ cần cậu dám ăn.”

“Vậy thôi bỏ đi!"

Sau khi bỏ lại câu này, Lộc Dã nhanh chóng rời đi.

Vài phút sau, Lục Trì xuất hiện ở cửa, Đường Nhân dùng chân chặn anh lại, nói: “Nè tiểu nói lắp, tớ có chuyện muốn nói.”

Trong lớp có không ít bạn học đang ngoái đầu về phía này xem chuyện vui.

Lục Trì rũ mắt xuống, vất vả nói: “Chuyện…. Chuyện gì?”

Giọng nói có chút cứng rắn, nhưng lại rất kỳ quái.

Đường Minh mới vừa đi tới cửa thì dừng chân lại. Đường Minh có cảm giác chỉ cần đứng đợi tí nữa có thể sẽ nghe được chuyện gì đó.

Đường Nhân bị phản ứng của anh chọc cười, cô dựa vào vách tường bên cạnh, nghiêng đầu. Sau đó lại thở dài nói: “Nghĩ lại hai ngày vừa qua không được gặp cậu là đã khiến tớ khó chịu rồi.”

“…”

“Cho nên cậu cho tớ địa chỉ Weibo của cậu được không?”

“…”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: danghuyen, maihuynh, Nguyễn Thảo Nghi, Thiên233, Yuhtel94 và 182 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 138, 139, 140

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

8 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

14 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

17 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 263 điểm để mua Kem gấu trúc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !
Sunlia: Đổi tiêu đề truyện thành [thể loại] Tên truyện - Tên tác giả (Hoàn) là mod sẽ tự chuyển, hoặc b nhắn cho mod cx đc
Meolun: Cho mình hỏi nếu truyện sáng tác hoàn rồi thì có cần tìm đến Mod nhờ chuyển về box hoàn không ạ ? Hay họ sẽ tự chuyển giúp mình vậy các bạn ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 256 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 200 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 360 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 447 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 531 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 504 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 479 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 226 điểm để mua Teddy ôm bé
Lily_Carlos: cái đó là chống copy nhé, bạn bỏ tích ở ô chống copy bài viết nếu không thích bị hiện ảnh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.