Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW Ngoại truyện 3]

 
Có bài mới 11.11.2018, 12:09
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 329
Được thanks: 2938 lần
Điểm: 32.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C70] - Điểm: 42
Chương 71:

Editor: Trà Đá.

Lục Trì tiến vào phòng cô, bị con bọt biển màu vàng cực to trên trần nhà dọa sợ.

Đây là lần đầu tiên anh thấy trần nhà của một người biến thành cái dạng này, con bọt biển màu vàng đối diện với giường ngủ.

Đường Nhân hỏi: “Đẹp không?”

Lục Trì nói: “Đẹp.”

Anh sợ nói không đẹp thì cô không vui, trần nhà đương nhiên không xấu, mà là thất bại…

Đường Nhân đi phía sau anh, lặng lẽ đóng chặt cửa lại, sau đó như tên trộm, nói: “Bây giờ chỉ còn lại hai đứa mình thôi!”

Lục Trì xoay người nhìn cô, cảm thấy cô khá kỳ quái.

Đường Nhân trực tiếp tiến sát gần anh, bổ nhào về phía trước định ép anh tới giường, nhưng kết quả chưa tới giường thì hai người đã ngã lên tấm thảm mềm mại.

Cũng may tấm thảm lông khá dày và êm.

Cho dù như vậy thì Lục Trì vẫn không nhịn được kêu lên một tiếng đau đớn.

Đường Nhân không ngờ tới chuyện này, vội vàng hỏi: “Cậu có đau chỗ nào không?”

Nói xong, cô duỗi tay sờ soạn người anh, nhưng áo ấm của anh dày, sờ soạn kiểu gì cũng không biết được, rốt cuộc cô trực tiếp cởi từng nút áo ấm của anh, duỗi tay vào trong.

Lục Trì không mặc nhiều áo, cho nên khi tay cô chạm vào thì cảm giác vô cùng rõ ràng.

Anh ngập ngừng nói: “Đừng… Đừng có sờ soạn nữa.”

Đường Nhân dừng tay, nói: “Cậu bị té mà, tớ chỉ muốn biết cậu đau chỗ nào thôi.”

Lục Trì: “…”

Anh nghi ngờ không biết Đường Nhân đang vô tình hay cố ý.

Nhưng tay cô thì mò sau lưng anh, còn người lại nằm trong lòng anh, cho dù là ai cũng khó mà kiềm chế.

Lục Trì giữ tay cô, thấp giọng nói: “Đừng… Tớ không sao hết.”

Anh động một cái, xoay người định đứng lên, kết quả lại bị Đường Nhân đẩy ngã ra đất, nửa người cô lại nằm trên người anh.

Đường Nhân rút tay ra, rốt cuộc nghĩ tới điều gì đó, cười hỏi: “Có phải không nhịn được đúng không?”

Lục Trì: “…” Anh quay mặt đi không trả lời.

Đường Nhân không hỏi nữa, cô biết rõ tính cách hay xấu hổ của anh, chắc chắn sẽ không trả lời câu hỏi của cô, hỏi nữa cũng vô ích, với lại có một số việc nói rõ ra sẽ rất lúng túng.

Cô trực tiếp hành động, khẽ cắn môi anh, nhẹ nhàng, còn vươn đầu lưỡi ra liếm.

Lục Trì vốn đang bị châm ngòi một hồi, bây giờ không nhịn được nữa, vươn tay giữ đầu cô, trực tiếp chen đầu lưỡi vào khoang miệng cô.

Dưới tình huống như thế, đầu óc quay cuồng, tất cả đều là dục vọng.

Đầu lưỡi hai người quấn quanh một chỗ, xung quanh chỉ toàn là hơi thở của đối phương, hai người lăn một vòng trên mặt đất, đổi vị trí cho nhau.

Một lúc lâu sau, anh ngừng lại, buông cô ra.

Lục Trì cọ xát chóp mũi cô, khẽ hôn cô một cái.

Đường Nhân nháy mắt, lông mi run run, trở nên cực kỳ sinh động trong mắt Lục Trì.

Cô thở đều đều, hai người ở khoảng cách rất gần, có thể nghe rõ tiếng hít thở của nhau, dường như nghe cả tiếng nhịp tim của nhau.

Mặc dù đã hôn nhiều lần, nhưng lần này lại cực kỳ khác lạ.

Bên ngoài bất ngờ vang lên tiếng bước chân cắt đứt bầu không khí trong phòng, cả hai người đều căng thẳng một chút, may là tiếng bước chân không ngừng trước cửa phòng Đường Nhân.

Lục Trì ngồi dậy, ho nhẹ một tiếng, sau đó thấp giọng nói: “Tớ… Về đây.”

Đường Nhân có chút không đành lòng, cô nhìn đồng hồ, đã sắp mười một giờ, đợi đến khi anh về đến nhà cũng đã gần nửa đêm.

Thời gian không còn sớm nữa, cô cũng không thể cưỡng cầu, cười khổ nói: “Ừ, để tớ đưa cậu ra cửa.”

Hai người xuống lầu, Tưởng Thu Hoan và Đường Vưu Vi đã quay về, thấy Lục Trì muốn đi, mở miệng muốn giữ lại chơi một chút.

Lục Trì xin phép về, đi theo Đường Nhân ra cửa.

Đường Nhân nói: “Về nhà phải nhớ tớ đó.”

Lục Trì cúi đầu, hôn lên trán cô một cái, nói: “Ừ.”

Cô nói câu này không biết bao nhiêu lần rồi.

Mỗi lần tạm biệt nhau thì cô đều dặn dò anh như vậy.

~

Thời gian trôi qua, hai người quay trở lại trường học, một học kỳ mới bắt đầu.

So với học kỳ một thì Đường Nhân đã thành thạo hơn, lâu lâu cũng trốn học vài tiết phụ cùng với Triệu Nhạc.

Chỉ là Triệu Nhạc bình thường về ký túc xá ngủ, còn cô chạy tới khoa y tìm Lục Trì.

Có không ít người ở khoa y đều trông ngóng hai người chia tay, kết quả từ đầu học kỳ tới nay, mối quan hệ giữa hai người vẫn tốt như cũ.

Cho đến mãi về sau thì mọi người mới mặc kệ hai người.

Đường Nhân vui vẻ đến lớp anh dự thính, vài giáo sư nhìn thấy cô cũng quen mắt, cô dùng phương thức này để nói cho người khác biết Lục Trì đã có chủ.

Nhưng mà cô không ngờ vẫn có người để ý Lục Trì, ngày ngày tìm biện pháp tiếp cận anh.

Học kỳ sau thời khóa biểu của khoa y được chỉnh sửa rất nhiều, lớp Lục Trì cũng vậy, anh thỉnh thoảng cũng có một ngày không có lớp.

Chẳng qua thời gian này Đường Nhân lại có lớp cuối tuần.

Cho nên Lục Trì sẽ ở thư viện học bài cho đến trưa, chờ đến giờ Đường Nhân tan lớp thì anh sẽ đến khoa ngoại thương đón cô.

Học kỳ hai đã qua hơn một nửa, hai người vẫn chung đụng như vậy.



Giáo sư trên bục giảng, nói: “Bài tập lần này phải nộp qua email cho tôi trong ngày hôm nay, hết hôm nay mà chưa nộp thì coi như chưa làm bài tập, điểm bài tập lần này được tính vào điểm cuối kỳ.”

Nói xong, giáo sư lập tức rời phòng học.

Triệu Nhạc cao hứng nói: “Bài tập kiểu này thú vị đây, sau giờ học phải bắt tay vào làm.”

Nói là tan học nhưng thật ra cũng không phải.

Giáo sư phát xuống một tờ giấy, trên giấy ghi 20 nhiệm vụ, bọn họ phải làm năm trong 20 nhiệm vụ được đưa ra, sau đó chụp hình lại bằng điện thoại, rồi nộp qua email của giáo sư.

Đường Nhân thu dọn sách vở, nói: “Tớ đến thư viện đây, cậu làm bài tập vui vẻ.”

Triệu Nhạc lộ ra vẻ mặt sâu xa: “Ha ha ha, đi tìm bác sĩ nhà cậu đúng không, đi đi, tớ đến căn tin, trong bài tập có nói đến căn tin.”

Đường Nhân gật gật đầu, sau đó hai người tách ra.

Hiện tại cũng chưa đến thời điểm thi cuối kỳ, cho nên trong thư viện cũng không đông người, cô đã sớm hỏi anh ở đâu, bây giờ chỉ cần trực tiếp đi đến là được.

Nhưng mà cô không ngờ ngồi đối diện Lục Trì là một nữ sinh.

Lục Trì đang cúi đầu đọc sách, giống như không để ý đến mọi thứ xung quanh, một chút cũng không phát hiện ra nữ sinh ngồi đối diện đang nhìn anh.

Đường Nhân nhướn mày, cô cũng đã từng gặp qua nữ sinh kia.

Hiện tại không ít người trong lớp Lục Trì đều biết cô, thỉnh thoảng còn có những nữ sinh ngồi xung quanh còn mời cô ăn đồ ăn vặt cho vui.

Dần dà, những nữ sinh lớp Lục Trì cũng thân quen với Đường Nhân, còn kể sự tình cho cô nghe, kể cả người nào đang để ý Lục Trì.

Trong đó có nữ sinh này.

Lần đầu tiên gặp, Đường Nhân thấy nữ sinh kia đang hỏi mượn gì đó từ Lục Trì, Lục Trì trực tiếp từ chối đối phương.

Sau này những nữ sinh khác trong lớp anh nói cho cô biết, nữ sinh kia là học tỷ, bị rớt môn này nên kỳ này đến lớp Lục Trì học lại, vừa tới đã để ý Lục Trì.

Không có việc gì thì sẽ đến kiếm Lục Trì nói chuyện, còn mang đồ ăn vặt đến mời anh ăn cùng, Đường Nhân đương nhiên cũng rất hài lòng vì Lục Trì chưa từng đáp lại, lúc nào cũng thẳng thừng từ chối.

Thế nhưng học tỷ này càng bị từ chối lại càng hăng, càng tấn công mãnh liệt.

Học kỳ này Đường Nhân đến lớp Lục Trì rất nhiều lần, nhưng cũng chưa từng đụng đến học tỷ kia, bởi vì cô cùng thường có lớp chuyên ngành đúng tiết đó.

Cũng bởi vì Lục Trì bình thường không quan tâm đến học tỷ kia, cho nên Đường Nhân cũng không có phản ứng gì.

Không ngờ hôm nay lại thấy cảnh tượng này.

~

Vu Hân Hân lật quyển sách trên tay, nhưng ánh mắt lại nhìn người đối diện.

Ngay từ đầu cô ta đã chán ghét phải học lại, nhưng không ngờ trong lớp này lại có nam sinh đẹp trai đến như vậy.

Mặc dù cô ta đã từng gặp qua nhiều người đẹp trai tuấn tú, nhưng đều không khiến cô ta rung động nhiều như Lục Trì.

Vào ngày đầu tiên đến lớp, cô ta đã chú ý tới anh, khi đó chỉ mang tính chất nhìn ngắm, không hề có ý nghĩ gì khác.

Sau này thời gian đến lớp ngày càng nhiều, hơn nửa học kỳ trôi qua cô ta mới phát hiện trái tim mình bị rung động, mỗi ngày đều muốn đến lớp gặp anh.

Nhưng Lục Trì lại có bạn gái rồi.

Vu Hân Hân khó chịu với chuyện này, chuyện Lục Trì có bạn gái thì trong lớp ai cũng biết, cô ta đã từng chạm mặt bạn gái Lục Trì một lần.

Sau này cô ta còn điều tra thêm, phát hiện ra bạn gái Lục Trì ở trong đội bóng rổ nữ, bộ dáng cũng không tệ, học khoa ngoại thương.

Hai người học hai khoa khác nhau nhiều như vây, trong trường đại học lại có nhiều sinh viên, chưa biết cặp đôi này sẽ tiếp tục được bao lâu, cô ta có cảm giác mình có hy vọng.

Hơn nữa, yêu đương lâu ngày sinh ra nhàm chán, đương nhiên sẽ muốn thử cái mới, Vu Hân Hân suy nghĩ như vậy nên cố ý xuất hiện trước mặt anh với tần số nhiều, để anh có thể ghi nhớ khuôn mặt cô ta.

Với lại bộ dáng của cô ta cũng không xấu, cũng có người theo đuổi, mặc dù Lục Trì và bạn gái đã biết nhau trước đó khá lâu, nhưng cô ta vẫn tự tin nuôi hy vọng.

Đàn ông ai mà không ăn trong bát, nhìn trong nồi, Vu Hân Hân không tin Lục Trì có thể nhất kiến chung tình với Đường Nhân.

Nghĩ tới đây, Vu Hân Hân nhìn đồng hồ, đã mười một giờ.

Cô ta soi gương một cái, sau đó nhỏ giọng nói: “Lục Trì, mười một giờ rồi, đi ăn cơm chung nhé?”

Cuối cùng Lục Trì cũng ngẩng đầu lên, trong ánh mắt có phần thiếu kiên nhẫn, nhưng vẫn lễ phép mở miệng: “Xin lỗi học tỷ, em đang chờ bạn gái.”

Anh cảm thấy bản thân đã nói rất rõ ràng rồi.

Nghe thấy anh trả lời, vẻ mặt Vu Hân Hân không tốt lắm, nhưng vẫn tiếp tục nói: “Học tỷ mời cậu ăn cơm, cậu không nể mặt học tỷ mà đi sao?”

Lục Trì đặt sách xuống, nói: “Xin lỗi học tỷ, em phải làm bài tập.”

Vu Hân Hân: “…”

Bài tập cái rắm, bài tập sao đẹp bằng người được.

Cách đó không xa, Đường Nhân đứng đó suýt chút nữa bật cười, câu trả lời của Lục Trì hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô, nhìn thấy học tỷ bị quê mà cô thấy cực kỳ thỏa mãn.

Đã biết người ta có bạn gái rồi, vậy mà vẫn khăng khăng tấn công, không hiểu nổi.

Đường Nhân đi tới, ngồi bên cạnh Lục Trì, khoác cánh tay anh, mở miệng thay anh: “Xin lỗi học tỷ, bạn trai em chỉ muốn ăn cơm với em thôi.”

Thấy cô đến, sắc mặt Lục Trì vui vẻ hơn.

Vu Hân Hân không nói nên lời, bị bạn gái người ta bắt gặp thật sự rất xấu hổ.

Cô ta hít sâu một hơi, cười cười, nói: “Nếu học muội đã nói thế thì để lần sau vậy, có cơ hội sẽ cùng ăn bữa cơm.”

Vu Hân Hân đóng sách lại, chuẩn bị đứng dậy đi.

Lục Trì nhìn gò má Đường Nhân, nói: “Bọn mình đi chưa?”

Anh cảm thấy hôm nay Đường Nhân trông rất đáng yêu, ngọt ngào mà ngon miệng, anh muốn cắn cô một cái, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế được.

“Đợi lát nữa.” Đường Nhân ghé sát vào bên tai anh, nhỏ giọng nói: “Tớ quyết định phải đóng vai ác một chút.”

Lục Trì không hiểu cô định làm gì, nhưng cũng không ngăn cản, ngoan ngoãn đáp: “Ừ.”

Đường Nhân cười, chống cằm, nhìn chằm chằm Vu Hân Hân, thong thả nói: “Học tỷ, vậy cũng không được, từ nay về sau Lục Trì chỉ muốn ăn cơm với bạn gái cậu ấy thôi.”

Cô lại tiếp tục nói: “Học tỷ, có phải chị thường xuyên chủ động mời bạn trai em ăn cơm đúng không? Chị không thấy xấu hổ với bản thân hả?”

Vu Hân Hân còn chưa trả lời, thì Đường Nhân đã nói câu tiếp theo: “Đặc biệt là… Những lúc em không có mặt ở đây.”

Ý tứ của cô cũng đã rất rõ ràng.

Đôi mắt tinh xảo của cô đang nhìn chằm chằm Vu Hân Hân.

Vu Hân Hân ngẩn người, cảm giác như suy nghĩ của cô ta đã bị lột trần, nửa ngày không nói nên lời.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.11.2018, 12:02
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 329
Được thanks: 2938 lần
Điểm: 32.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71] - Điểm: 49
Chương 72:

Editor: Trà Đá.

Một lúc sau, Vu Hân Hân tái mặt rời đi.

Cô ta muốn nói nhưng không thể nói ra được một từ, Lục Trì cũng không hề lên tiếng nói giúp cho cô ta, bây giờ thì cô ta đã hiểu.

Đường Nhân chán ngán, nói: “Sau này không cho cậu nói chuyện với chị ấy.”

Lục Trì có chút oan ức: “Tớ có nói gì nhiều với chị ấy đâu.”

Đường Nhân gật đầu, nắm tay anh: “Ngoan.”

Hai người sánh vai rời khỏi thư viện, trên đường gặp lại Vu Hân Hân, nhưng lần này cô ta chủ động né tránh.

Xem ra những lời Đường Nhân nói cũng ảnh hưởng đến cô ta.

~

Ở trong trường học cảm thấy một ngày trôi qua rất chậm, nhưng một khi thời gian đã trôi qua rồi thì sẽ cảm thấy rất nhanh, khiến người ta phải giật mình.

Lục Trì bắt đầu được thực hành những gì đã học, vào phòng thí nghiệm, học giải phẫu, có rất nhiều thứ Đường Nhân không thể tưởng tượng nổi.

Cứ mỗi lần cô đến tìm anh thì sẽ thấy anh mặt áo blouse, từ ngoài cửa sổ nhìn vào, thấy vẻ mặt anh cực kỳ nghiêm túc, anh dùng dao mổ cực kỳ cẩn thận, sau đó khâu lại.

Hết thảy mọi thứ trông rất hoàn mỹ, giống như những gì tiểu thuyết miêu tả vậy.

Đường Nhân thích ngắm nhìn dáng vẻ anh lúc tập trung toàn tâm cho ngành y, khiến cô không rời mắt đi được, cho cô nhìn ngắm anh cả ngày cũng không phiền.

Chuyện tình yêu của bọn họ thì cả hai khoa đều biết rõ, kể từ sau chuyện của Vu Hân Hân bị lộ ra ngoài, thì không nữ sinh nào dám động đến Lục Trì nữa.

Dù sao chẳng ai muốn bị người khác nói khó nghe… Tuy rằng không có nửa chữ thô tục.

Cô đã rút lui khỏi đội bóng rổ, các học tỷ đã tốt nghiệp, bên trong có thêm nhiều người mới, khiến cô không còn hứng thú nữa.

Đường Nhân không còn lựa chọn nào khác, đi thực tập.

Cô tìm được một công ty nước ngoài, có danh tiếng, với năng lực của cô thì trong một thời gian ngắn cũng có thể được tuyển vào vị trí chính thức.

Sau khi kỳ thực tập kết thúc, quả nhiên là cô đã được tuyển vào vị trí chính thức, làm thông dịch viên.

Sau khi kết thúc bảo vệ luận văn, cô đi thẳng đến phòng thí nghiệm tìm Lục Trì.

Có nhóm nữ sinh trong lớp đi ra ngoài, thấy cô lại cười chào hỏi: “Đường Nhân, Lục Trì ở bên trong đó.”

Bây giờ các cô cũng đã quá quen với Đường Nhân, ngay từ ban đầu các cô còn cho rằng hai người sẽ mau chóng chia tay, vậy mà bốn năm trôi qua rồi mà tình cảm của hai người vẫn như cũ, không có một chút dấu hiệu gây gổ.

Loại hiện tượng này thật sự khiến các cô giật mình.

Mà chuyện khiến các cô cực kỳ hâm mộ chính là Lục Trì một lòng một dạ với Đường Nhân, người không quen biết thì đừng hòng nói được một câu với anh, càng không cho người khác nuôi hy vọng.

Về phần Đường Nhân thì vẫn thường xuyên trêu chọc Lục Trì, các cô thỉnh thoảng cũng thấy Lục Trì đỏ mặt.

Người ta nói yêu đương mà không cãi nhau thì không đi đến cuối đời được, ban đầu các cô cũng cảm thấy như vậy, nhưng Lục Trì và Đường Nhân đã đánh tan suy nghĩ đó của các cô.

Hai người chỉ gây gổ đúng một lần, đại khái là Lục Trì không đồng ý ở chung với Đường Nhân trước khi tốt nghiệp.

Kết quả ngày hôm sau lại thấy hai người cùng đi ăn cơm.

Các cô đều cảm thấy hai người sẽ kết hôn sau khi vừa tốt nghiệp.

Đường Nhân cười cười với các cô.

Phòng thí nghiệm bình thường không cho người ngoài vào, hiện tại cô thừa dịp lớp anh tan học mới có thể đi vào một chút, nếu không sẽ bị đuổi ra ngoài ngay lập tức.

Lục Trì đang đứng nói chuyện với giáo sư trên bục giảng, ánh mắt nghiêm túc sáng suốt, như những vì sao trong đêm tối.

Không biết sao anh lại liếc mắt về phía cửa, thấy Đường Nhân đang dựa vào tường, nhìn anh cười.

Lục Trì nói với giáo sư hai câu, chỉ thấy giáo sư nhìn về phía cô, sau đó tươi cười gật gật đầu.

Đường Nhân không biết hai người họ nói gì, chắc có lẽ là Lục Trì xin phép về, bởi vì sau khi nói xong thì anh cũng cởi áo blouse ra.

Lục Trì vừa mới tới bên cạnh cô, cô nhịn không được nhỏ giọng nói: “Bộ dáng nghiêm túc của câu… Thật khiến tớ mê đắm đó.”

Lục Trì không trả lời, thừa dịp chỗ cầu thang ít người, anh lập tức ép cô sát tường, rồi cúi xuống hôn cô.

Đường Nhân: “…”

Bây giờ anh không thể kiềm chế ý muốn trêu ghẹo cô.

Một lát sau, cô lại hào hứng nói: “Năm nay tớ không có nghỉ hè, chắc phải xin nghỉ phép, hay là hè này bọn mình đi du lịch đi?”

Lục Trì suy nghĩ một chút, đáp: “Ok.”

Hiện tại anh cũng không có việc gì, du lịch xả hơi một chút, quan trọng nhất vẫn là muốn cô vui vẻ.

Thấy anh đồng ý, Đường Nhân cảm thấy rất cao hứng.

Sau khi quay về phòng thì cô bắt đầu tìm kiếm địa điểm du lịch, xem tới xem lui cuối cùng quyết định xuống phía nam.

Vì ở đây mùa đông cũng lạnh, Đường Nhân cảm thấy phía bắc sẽ lạnh.

Khác hoàn toàn với phía nam, trong phòng cũng ấm hơn, hơn nữa phía nam cũng không có loại gió lạnh thổi vào cổ khó chịu.

Cô nhớ lại lúc trước, bởi vì trời tuyết cộng với mưa, toàn thân Lục Trì bị ướt, khi đó trông anh cực kỳ quyến rũ.

Kết quả ba năm trôi qua, cô chưa được ăn một miếng nào.

Nghĩ tới đây, cô kiểm tra thời tiết, nhiệt độ nóng nhất cũng chỉ hơn hai mươi độ, cực kỳ thích hợp đi chơi.

Cô nhắn tin địa điểm cho Lục Trì biết, sau đó đặt vé máy bay, bây giờ cũng chưa phải lúc cao điểm mùa du lịch, cho nên không sợ không có chỗ ở.

Đường Nhân nhìn chằm chằm hình ảnh khách sạn một lúc, sau đó quyết định đặt một phòng.

Vừa mới đặt phòng xong, thì Lục Trì điện thoại tới: “Đặt được phòng khách sạn chưa?”

Đường Nhân yên lặng vài giây, sau đó nói: “Tớ vừa mới đặt được phòng khách sạn rồi. Trực tiếp đến nhận phòng là được.”

Thấy cô không giống bình thường, Lục Trì phát giác ra có điều gì đó kỳ quái.

Một lúc sau, anh mới mở miệng, giọng dò hỏi: “Có… Có phải cậu chỉ đặt một phòng thôi đúng không?”

Đường Nhân làm bộ kinh ngạc, nói: “Trì Trì nhà ta thông minh quá.”

Lục Trì: “…”

Cái này cần gì đoán, từ cao trung đến bây giờ, cô chẳng bao giờ che giấu tâm tư mình, trước sau như một, chưa từng thay đổi.

Đường Nhân gian xảo, nói: “Khách sạn chỉ còn một phòng duy nhất thôi, không đặt thì chẳng lẽ ngủ ngoài đường, cậu chịu sao?”

Lục Trì do dự nói: “Còn khách sạn khác mà.”

Đường Nhân nói: “Không có, chỗ nào cũng hết phòng.”

Cô tiếp tục hù Lục Trì, nói: “Nếu cậu không muốn đi thì có thể ở nhà.”

Bây giờ cô ở thế chủ động, Lục Trì vẫn còn do dự, Đường Nhân cảm thấy mặt mũi mình càng ngày càng dày.

Lục Trì thở hắt ra một hơi, không phản đối nữa.

“Vậy tớ cúp máy đây, ngủ ngon.” Đường Nhân trực tiếp cúp điện thoại, đỡ phải nghe anh đổi ý.

Lục Trì: “…” Anh vẫn chưa làm gì mà.

~

Sau khi Lục Trì kiểm tra cuối kỳ xong, hai người trực tiếp ra sân bay.

Chỗ này có thể nói là chim hót hoa thơm, khác một trời một vưc so với thủ đô oi bức.

Khách sạn cho xe đến đón hai người.

Đường Nhân đúng là may mắn, khách sạn chỉ còn lại đúng hai phòng, cô may mắn lắm mới đặt được phòng, vì ngày hôm sau xem lại thì đã hết phòng.

Phòng của bọn họ gần biển, có thể trực tiếp ngắm nhìn biển.

Nếu không có người trả phòng, thì sợ rằng không đặt được phòng tốt như vậy.

Sau khi cất hành lý xong, hai người bắt đầu đi chơi.

Ở đây nổi tiếng về du lịch thắng cảnh, đường ngang ngõ tắt đều cực kỳ đặc biệt, khiến người ta trầm trồ.

Trên đường hầu hết đều là du khách, có không ít nữ sinh lén lén nhìn Đường Nhân và Lục Trì, còn chụp hình lại.

Hôm nay Đường Nhân mặc váy dài, vóc dáng cô cao, cho nên đứng bên cạnh Lục Trì cũng rất xứng đôi.

Đường Nhân dạo một vòng, nói: “Bọn mình đi ăn gì đó đi.”

Lục Trì đi theo cô.

Đường Nhân ăn gì cũng chỉ ăn hai ba miếng, rốt cuộc tất cả nằm trên tay Lục Trì, ngược lại anh cũng không ghét bỏ, tiếp tục ăn phần còn lại.

Con phố rất dài, đi dạo một vòng thì trời cũng bắt đầu tối.

Đường Nhân cũng hơi mệt, quấy quấy ly trà sữa, nói: “Thôi về khách sạn, tắm rửa lên giường ngủ.”

Lục Trì nhíu mày, chỉ khẽ gật đầu một cái.

Đường Nhân không nghe thấy anh trả lời, ngẩng đầu nhìn anh, bắt gặp bộ dáng của anh, cô thanh minh: “Tớ chỉ suy nghĩ đơn giản thôi mà.”

Cô đúng là chỉ nói tắm rửa rồi ngủ.

Hai tai Lục Trì ửng đỏ, há miệng: “Do tớ nghĩ nhiều thôi.”

Đường Nhân chỉ trích anh: “Cậu lúc nào mà không suy nghĩ nhiều, cả ngày lẫn đêm chỉ toàn nghĩ đến cái gì không đâu.”

Lục Trì: “…”

Thấy cái miệng nhỏ nhắn nói không ngừng nghỉ, Lục Trì nhất quyết không nói lời nào, đợi đến khi cô nói mệt rồi thôi.

Cuối cùng Đường Nhân nhắc lại: “Về khách sạn, tắm rửa lên giường ngủ.”

Lần này Lục Trì ngoan ngoãn đáp: “Ừ.”

Đường Nhân nghiêng đầu nhìn anh, cười hì hì nói: “Lần này cậu đồng ý rồi đấy nhé.”

Lục Trì: “…”

~

Trở lại khách sạn thì trời đã tối đen như mực.

Lục Trì để Đường Nhân đi tắm trước, còn anh ngồi trên giường, không động đậy, không biết đang suy nghĩ gì.

Trong phòng chỉ có một giường lớn.

Phòng tắm bằng cửa kính, mặc dù không nhìn thấy cảnh tượng bên trong, nhưng nghe tiếng nước chảy ào ào cũng khiến Lục Trì miệng đắng lưỡi khô.

Anh không nên làm theo ý Đường Nhân mới đúng.

Không biết qua bao lâu, Đường Nhân đi ra ngoài, cô mặc váy ngủ, tay chân thon dài lộ ra ngoài, trắng nõn tinh xảo.

Lục Trì trực tiếp cầm lấy quần áo ngủ đi vào phòng tắm, không nói lời nào.

Đường Nhân nhìn chằm chằm bóng lưng anh, nhếch miệng cười.

Nếu đêm nay cô để Lục Trì chạy mất, thì cô cũng không cần sống nữa.

Cảnh biển ban đêm mờ ảo đẹp không sao tả xiết, Đường Nhân sấy khô tóc đứng ở ban công ngắm biển.

Phòng ở gần biển được đặt nhiều nhất cũng có lý do của nó, nhất là phòng có ban công nhìn hướng ra biển.

Sau lưng truyền đến tiếng động, Đường Nhân xoay người dựa vào lan can.

Lục Trì sau khi tắm xong nhìn giống y như lúc anh bị ướt mưa, nước nhỏ giọt, cằm anh bạnh ra, đầu tóc bị lau khô có chút loạn, thật khiến người ta muốn phạm tội.

Đường Nhân cảm thấy sắp không chịu nổi nữa.

Chờ sau khi Lục Trì sấy khô tóc xong, thì cô đi vào phòng, ngồi bên giường nhìn anh, cũng không nói chuyện, chỉ nhìn anh chằm chằm.

Yết hầu Lục Trì động đậy, anh khó chịu nói: “Ngủ.”

Nói xong, anh vén chăn lên, nằm ngay ngắn ở một bên, không nhúc nhích.

Đường Nhân hoàn hồn, không hài lòng, đêm còn dài, ngủ cái gì mà ngủ, nhàm chán.

Cô nhân lúc Lục Trì nằm im không nhúc nhích, trực tiếp nằm trên người anh, nhẹ cắn môi anh, sau đó nhỏ giọng nói: “Không thành thật.”

Cằm anh cũng bị cô cắn một cái.

Không đau, ngược lại ngứa, khiến cả người ngứa ngáy, anh lắp bắp nói: “Đường… Đường Nhân…”

Đường Nhân bỗng nhiên quay lại chỗ của mình, tắt đèn bàn, nói: “Tắt đèn, ngủ.”

Lục Trì: “…”

Trong phòng chỉ còn tiếng hít thở, còn có tiếng gió biển bên ngoài.

Một lúc lâu sau, Lục Trì đột nhiên xoay người qua, Đường Nhân mơ mơ màng màng, sắp ngủ, nhỏ giọng nói: “Sao vậy?”

Anh khẽ hôn lên khóe môi cô, sau khi thấy cô không có động tĩnh, anh bắt đầu vùi đầu vào cái cổ bóng loáng nhẵn nhụi của cô, nhẹ nhàng liếm láp, giống như đang thưởng thức một món ăn ngon tuyệt trần.

Đường Nhân run run, rốt cuộc mở mắt.

Lục Trì thấy cô tỉnh, chóp mũi anh đụng chóp mũi cô, Đường Nhân cắn cắn yết hầu anh, sau đó biến thành liếm.

Cả hai người đều tỉnh.

Lục Trì nhẹ run một cái, hôn cái môi không an phận của cô, tay kia kéo váy ngủ cô lên, phía dưới chính là thân thể bóng mượt.

Tay anh ngừng lại vài giây, sau đó thì không còn dừng lại nữa.

Từng tấc, từ dưới lên trên.

Cả cơ thể Đường Nhân nóng lên, váy ngủ đã bị cởi ra, đồ lót bị ném qua một bên, tay Lục Trì không ngừng vuốt ve thân thể cô, mang theo từng đợt tê dại.

Ánh sáng mờ mờ ở bên ngoài chiếu vào phòng, Lục Trì nhìn thấy tường tận cơ thể của Đường Nhân, yết hầu anh động động, môi anh triền miên trên ngực cô, vừa trơn bóng vừa tinh tế.

Đường Nhân thở dốc cộng với tiếng rên khẽ của cô càng kích thích Lục Trì hơn.

Vào lúc đầu ngón tay Lục Trì tiến vào, cô khẽ nhíu mày, nhưng lại nhanh chóng giãn ra, thả lỏng cơ thể.

Hình như có giọt mồ hôi rơi trên trán cô, sau đó lăn xuống.

Lục Trì rút ngón tay ra, trong mắt mang theo ánh lửa khó mà dập tắt, khàn giọng: “Nhân Nhân…”

Đường Nhân khẽ nâng đầu, ngậm lấy chóp mũi anh.

“Em… Ráng chịu đựng một chút…” Giọng nói Lục Trì khàn khàn, anh tách hai chân cô ra, phần eo khẽ hạ xuống, cọ xát vài giây, sau đó anh hôn cô, môi lưỡi dây dưa triền miên.

Đường Nhân ráng kiềm chế không hét thành tiếng.

Lục Trì tự chủ rất tốt, nhưng vừa chạm vào Đường Nhân thì anh như một người khác, anh cảm giác như cả cơ thể bị thắt lại, mỗi một lần nhúc nhích như bị tra tấn. Khát vọng chế trụ cái eo mảnh mai của cô cuối cùng đã đạt được.

Đường Nhân thở gấp bên tai anh, từng tiếng từng tiếng.

Tiếng va chạm, tiếng sóng vỗ, sự phóng túng vang vọng trong không gian nhỏ, trong nháy mắt còn có cả mùi gió biển khiến người ta mất đi cả lý trí.

Cuối cùng Lục Trì cũng nhẹ nhàng di chuyển, khiến Đường Nhân nhịn không được vặn vẹo cơ thể.

Nhưng động tác của cô vô tình đẩy dục vọng của Lục Trì lên cao.

Một lúc lâu sau, đôi chân co quắp của cô dần thả lỏng.

Đường Nhân vô thức hôn anh, rồi khẽ rên, khiến Lục Trì nhịn không được hôn khắp mặt cô.

Cuối cùng cô nhắm mắt lại rúc ở trong lòng Lục Trì, mê man.

Ngoài cửa sổ là vô số ánh đèn bên bờ biển, chiếu vào màn sương mù càng trở nên lung linh huyền ảo.

Sóng biển đập vào đá ngầm, phát ra từng tiếng ào ào.

Đã hơn nửa đêm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.11.2018, 08:55
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.08.2015, 13:52
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1493
Được thanks: 18879 lần
Điểm: 9.91
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72] - Điểm: 4
Cục thịt này cao cấp quá, chờ mòn chờ mỏi, đến hết truyện mới có. Có nhưng đoạn văn ngắn tí xíu xỉu xìu xiu. Đói quá cũng không tốt cho người ăn mặn đâu. Cầu tác giả viết nhiều ngoại truyện thịt và thịt!!!
Ngẫm lại hình như hai cô cậu không dùng áo mưa. Chậc, ta có thể hiểu sau đấy cưới và có bảo bảo liền không nhỉ?!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo WĩWĩ về bài viết trên: Tra172
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Comay nguyen và 72 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

4 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

5 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

8 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

12 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

18 • [Xuyên không] Dưỡng chồn thành hậu tà mị lãnh đế ôn nhu yêu - Túy Mộng Khinh Cuồng

1 ... 215, 216, 217

19 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147



Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Cây thông 4
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 578 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 396 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Cáo Tuyết: <3
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 376 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 549 điểm để mua Mèo xám ngủ
Tuyền Uri: -.-
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 248 điểm để mua Hải cẩu xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày hồng thắt nơ
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 312 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 738 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1738 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 544 điểm để mua Hamster trắng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 701 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 365 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1654 điểm để mua Hamster màu cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.