Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 

Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư

 
Có bài mới 20.10.2017, 10:19
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 402
Được thanks: 3599 lần
Điểm: 34.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C1] - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4:

Editor: Trà Đá.

Nắm tay……. Lục Trì để ý đến chi tiết đó.

Anh căng thẳng hít sâu một hơi, quyết định không để ý tới nữa.

Chờ đến khi Lục Trì đi mất, cuối cùng Đường Nhân không nhịn được cười to, tiếng cười nhẹ nhàng khoan khoái khiến hai nam sinh đứng trong nhà vệ sinh nam không dám ra ngoài.

Đối với chuyện bên Nhị Trung, cô phỏng đoán anh đã nghe được gì ở bên trong.

Đúng lúc này có một nam sinh từ phòng học bên kia đi lại đây, Đường Nhân vẫy vẫy tay: “Vào trong xem một chút, bên trong có ai.”

Nam sinh kia không hiểu, nhưng vẫn nghe lời đi vào.

Đường Nhân nâng nâng cái cằm.

Một lúc sau, nam sinh kia chạy ra, kinh hoàng nói: “Chị Nhân, bên trong có một thằng rất bỉ ổi, sau khi nhìn thấy em còn dùng ánh mắt đó nhìn em!”

“Ánh mắt nào?”

“Chính là kiểu ánh mắt này!”

Đường Nhân hít sâu một cái, quái dị liếc nam sinh kia một cái: “Cảm ơn.”

Vài phút sau, nam sinh kia ở bên ngoài không nghe được động tĩnh gì hết, lại không thể kìm nén được lòng hiếu kỳ, len lén đi tới.

Nam sinh kia còn chưa động vào cánh cửa, thì đã thấy Đường Nhân đi ra ngoài.

Xem ra có vẻ như không có chuyện gì, nam sinh kia nghĩ thầm.

Chờ Đường Nhân đi rồi, cậu ta lập tức đẩy cửa đi vào, phát hiện ra nam sinh bỉ ổi kia nằm trên đất rên rỉ đau đớn, lại nhìn sang phía khác mà không dám nhìn thẳng mặt.

Chị đại Gia Thủy, quả nhiên không giống người thường.

~

Vừa mới thi xong, ký túc xá ngập tràn tiếng la hét chói tai.

Sắc trời đã tối, không ít người phóng túng hết mới trở về, rồi sau đó mới nhận sách vở, sách vở cấp ba rất nhiều, cho nên việc sắp xếp cũng rất ồn ào.

Tô Khả Tây hất tay, móc ra cái mặt nạ: “Đám Nhị Trung kia cũng to gan nhỉ, cũng may chưa bị cậu nhấn vào bồn cầu, nói chuyện mắc ói.”

Không nghĩ đến ở trong trường học vẫn còn có người thông đồng với Nhị Trung.

“Nghỉ hè rảnh rỗi quá mà.” Đường Nhân thong thả ung dung, mở túi khoai tây chiên ra.

Vừa ăn vừa nheo mắt kể chuyện Lục Trì cho Tô Khả Tây nghe.

Nhất là phản ứng của anh.

Điều kiện của ký túc xá trường tư thục tốt hơn rất nhiều, bốn người một phòng, có hai giường tầng. Mỗi học sinh trong ký túc xá đều có ngăn tủ riêng.

Tô Khả Tây bịt mặt: “Mẹ nó, có phải cậu muốn khiến tớ chết vì cười không hả, muốn dùng cái mặt nạ này của tớ không?”

“Chẳng lẽ xài mặt kia?”

“Biến, trả khoai tây chiên lại cho tớ.”

Tô Khả Tây kéo mặt nạ xuống, la to một tiếng rồi nhào tới. Áp sát cái mặt đang dính dính lên mặt cô, lại tiện tay dán mặt nạ lên mặt cô.

Tô Khả Tây đoạt lại khoai tây chiên: “Dựa trên những gì cậu vừa kể, tớ suy đoán cậu ta đúng chất là một con cún ngây thơ luôn, cậu trêu chọc như thế nào cũng dính hết.”

Đối với chuyện Đường Nhân đột nhiên hứng thú với một nam sinh như vậy, Tô Khả Tây vẫn cảm thấy rất kỳ lạ. Cô nương nhà cô vẫn luôn đơn thuần mười mấy năm nay, vậy mà bây giờ lại gặp trúng tiếng sét ái tình.

Tình yêu tới quá nhanh.

“Chao ôi, xung quanh giờ chỉ còn lại một mình tớ cô đơn.” Tô Khả Tây nói.

Phòng ngủ có bốn người, hai học giỏi hai cặn bã, một người học giỏi lớp 11 quen với bạn cùng lớp anh anh em em, sau khi nghỉ hè thì lại ngọt ngọt ngào ngào ngán chết người. Còn một người học cặn bã vậy mà quen được một đàn em học giỏi, thoải mái yêu đương.

Ban đầu còn có Đường Nhân là người cùng chung số phận với cô ta, bây giờ chỉ còn mình cô ta cô đơn.

Tô Khả Tây nghiêng đầu nghiêm túc hỏi: “Nhân Nhân nghiêm túc hả? Nếu như chỉ là nhất thời hứng thú thì đâu cần phải trêu chọc người ta như vậy, mà đối phương lại là học sinh giỏi nữa chứ.”

Có lẽ người ta chỉ muốn tập trung học tập để thi đậu đại học.

Đường Nhân nhìn Tô Khả Tây: “Nghiêm túc. Lần đầu tiên nhìn thấy cậu ấy, là tớ đã xao động rồi.”

Lại nhớ đến cảm giác khi bàn tay cô chạm đến thân thể anh, cô liếm liếm môi, thật sự là rất đáng tiếc.

~

Thứ hai, ánh nắng tươi sáng, trường học có buổi chào cờ đầu tuần.

Tiết tự học buổi sáng vừa mới kết thúc, tất cả học sinh đều kéo nhau xuống sân thể dục.

Đường Nhân nhớ tới Lục Trì, chưa cần cô đến trước cửa lớp ban tự nhiên, thì Lộc Dã đã xuất hiện cười ha ha: “Lục Trì bị thầy chủ nhiệm gọi đi rồi.”

Cô gật gật đầu, ngược lại đi xuống sân thể dục.  

Trường tư nhân Gia Thủy, từ cổng trường đi vào bên trong cỡ chục mét có ba hướng đi, hướng bên phải là trường cấp ba, hướng bên trái là trường cấp hai, ở giữa là khu hành chính, có cây cầu vượt bắt ngang.

Từ dưới cầu vượt đi liên tục về phía trước, đi qua căn tin, hướng trái là ký túc xá, hướng phải chính là sân thể dục.

Lưới sắt màu xanh lá cây vây quanh sân thể dục, giống như nhà giam.

Bình thường trên sân thể dục rất vắng vẻ, trống trải tĩnh mịch, giờ phút này lại đứng đầy học sinh.

Ánh mắt trời tản ra từ tầng mây trắng chiếu xuống trên áo đồng phục màu trắng, càng khiến cho học sinh phát sáng ngời ngời.

Lá cờ màu đỏ bay ở giữa không trung.

“…Các bạn học, mùa thu tháng mười, mùi đan quế tỏa ra theo chiều gió, tại đây dưới tiết trời mùa thu sảng khoái, chúng ta đón mặt trời mới lên, kèm theo cả hương hoa khắp nơi…. Cuộc đời học sinh cấp ba sống không chỉ vì mình, mà còn đầy những hứa hẹn….”

Hằng năm thầy phụ trách đều cầm lấy micro, nói văng nước bọt tứ tung.

Trên tấm lưới sân thể dục có một cái cửa sau, hư đã lâu rồi mà không được sửa chữa, xung quanh có đủ mọi loài cây, có đủ mọi bóng râm, vừa vặn tiện nghi cho cô.

Bên cạnh cửa sau là lớp cuối cùng, cô chậm rãi đi từ lớp cuối cùng lên trên, dọc đường chào hỏi đám đàn em, lúc đi ngang qua lớp tự nhiên có nhìn tới nhìn lui nhiều lần.

Lục Trì không đứng ở trong hàng, nếu dựa trên dáng vóc của anh, thì chắc chắn anh sẽ đứng ở đằng sau. Nếu anh ở đây, Đường Nhân cảm giác cô có thể phát hiện ra anh đầu tiên.

Không biết như thế nào, cô đột nhiên có cái suy nghĩ nhìn thấy anh đầu tiên.

Có mấy nữ sinh đứng ở hàng giữa líu ríu thảo luận: “Thầy phụ trách có phải dùng mãi một bài ba năm nay rồi không thay đổi đúng không?”

Một nữ sinh ở bên cạnh cười: “Cũng không hẳn, ít ra thì đổi từ cấp hai thành cấp ba, vậy là tiến bộ rồi. Mỗi lần như vậy tớ lại thấy nghi ngờ, cái micro bị dính nhiều nước miếng đến vậy mà vẫn còn sử dụng được sao?”

Vui vẻ được mấy giây, đột nhiên có một nữ sinh nói: “Chao ôi, tớ còn nhớ rõ có một lần Đường Nhân lên phát biểu, phải gọi là xuất sắc.”

Nghi thức chào cờ đã trở thành hình thức rồi.

Trước kia, Đường Nhân đứng nhất toàn trường, đương nhiên được lên đọc bài phát biểu trước toàn trường, có thể nói đó là bài phát biểu duy nhất của cô, cô chỉ nói: Không có lời nào để nói.

Khi đó, tất cả học sinh đứng phía dưới đều nhìn đến ngây người, thầy phụ trách run rẩy nửa ngày không nói ra được lời nào, cuối cùng cũng phải nhẹ nhàng mời cô xuống.

Về sau, loại phát biểu này không đến lượt cô nữa, mà trực tiếp chuyển đến người đứng nhì và đứng ba toàn trường. Mỗi tuần nghe bọn họ phát biểu một lần, tất cả học sinh muốn phát điên lên rồi.

Nhất là tên đứng nhì toàn trường. Cậu ta phát biểu cực kỳ không giống ai, về phần tại sao cậu ta lại có thể được đứng nhì toàn trường, đã phải trải qua vài chục lần lên xuống, bạn học cùng thời có thể chỉ ra.

Còn kém treo cổ trên trần nhà đục tường trộm sách thôi.

Học sinh lớp 14 đứng lưa thưa lớt thớt, cuối cùng Tô Khả Tây vẫy vẫy tay với cô: “Tới đây.”

Không thấy được Lục Trì, Đường Nhân cảm thấy hơi thất vọng.

Vừa tới chỗ Tô Khả Tây, thì trong loa vang lên tiếng của người đứng nhì.

Cuối học kỳ vừa rồi, cậu ta dành được ngôi vị á quân trong cuộc thi hùng biện của thành phố.

Còn học sinh đứng phía dưới phải biết làm gì.

Tâm tình Đường Nhân đang u ám, nghe được bài phát biểu kia, xoa xoa đầu, không nhịn được nói: “Cái rắm.”

Tô Khả Tây quay lại nói nhỏ: “Sao, cậu thúi lắm hả?”

Đường Nhân đá cô một cước: “Với cái thân thể gầy nhom đó của cậu ta, đi mười mét phải đứng lại thở gấp, không có cây chống gậy thì đừng hòng đi tới được chân núi.”

Xung quanh nghe được câu cô nói thì cười rộ lên.

Tô Khả Tây cười ha ha: “Tư tưởng lớn gặp nhau rồi.”

~

Trong lúc phát biểu, 20 lớp phía dưới bắt đầu có dấu hiệu xôn xao.

Thầy phụ trách sinh lòng bực bội, xuống tuần tra. Thầy ấy đã trung niên, hói đầu, chỉ có một vòm tóc đen thưa thớt mọc xung quanh đầu, mọi người đặt cho thầy ấy biệt danh Địa Trung Hải.

Trong tay thầy ấy là cuốn chương trình được cuộn tròn lại, đi một lượt dọc từ lớp một đến lớp mười ba, giọng nói nghiêm nghị bên tai không dứt: “Đồng phục của em đâu? Đồng phục đâu?! Đứng thẳng, khom lưng như khỉ! Bảng tên đâu!?”

Sau đó rất nhanh chóng đến lớp 14, thầy phụ trách đi từ đầu đến cuối gõ gõ.

“Hai người các em…” Cuối cùng thầy ấy cũng dừng lại chỗ Đường Nhân, lời nói như bị chặn lại ở trong họng, nhỏ nhẹ nói: “Mau chỉnh sửa lại đồng phục cho gọn gàng. Tô Khả Tây, sao đồng phục cua em lại đen nhất khối vậy hả?”

Tô Khả Tây bĩu môi: “Hôm qua em đi đào than đá cùng với ba ạ.”

“Sao em không nói mình đi đào mỏ vàng luôn đi?”

“Thầy à, chúng ta làm gì có mỏ vàng ạ!”

Thầy phụ trách bị bí, học sinh đứng xung quanh đã thấy nhưng không dám lên tiếng.

Thầy ấy trở lại đứng bên cạnh sân khấu, hai người phát biểu đã xong, vì không muốn để cho học sinh giỏi bị lúng túng, nên có vài tiếng vỗ tay thưa thớt vang lên.

Micro lại lần nữa rơi vào trong tay thầy phụ trách, tất cả học sinh đều cảm thấy buồn chán, chờ thầy phụ trách tuyên bố kết thúc.

Đường Nhân đảo mắt nhìn xung quanh một lượt, sau đó khẽ rủ mắt xuống, cảm xúc thất vọng hiếm thấy.

Tô Khả Tây nhịn không được nói: “Nói nghe nè, tớ nghĩ cậu nên nhào tới hôn cậu ta một cái, bắt hắn chịu trách nhiệm. Cậu ta không chịu thì đánh cậu ta cho tới khi nào chịu nhân trách nhiệm thì thôi. Có câu nói, đánh là thương mắng là yêu, không đánh không thương không mắng sao yêu.”

Cô ta cười ha ha.

Đường Nhân nhìn cô ta: “Sao hôm nay tự dưng ăn nói như người điên vậy?”

Tô Khả Tây lạnh nhạt nói: “Á à, có bản lĩnh thì cắn tớ đi.”

“Xin lỗi, tớ không ăn shit!”

“Cút!”

Một lát sau, vẫn là Tô Khả Tây chủ động bu lại: “Cô em à, đừng nói chị đây không thương em, vì chị đây rộng lượng nói cho cô em biết, nhìn lên trên đi.”

Đường Nhân đang cực kỳ buồn bực bứt rứt, nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn lên.

Lục Trì đang đứng bên cạnh thầy phụ trách.

Lần này anh mặc đồng phục, cực kỳ sáng chói, hiện ra vẻ yếu ớt, phối hợp với dáng người cao gầy. Mái tóc đen dưới ánh mặt trời tinh xảo giống như những gì cô nhìn thấy ngày hôm qua vậy.

Cho dù đồng phục giống nhau, nhưng ở Lục Trì lại toát ra một hương vị cấm dục. Mặc kệ đứng ở phía trên, anh nhất định sẽ căng thẳng muốn chết.

Thật khiến cho miệng lưỡi cô có cảm giác tươi mới. Một lần lại một lần nữa, cô như ở trong trạng thái bị trúng độc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 31.10.2017, 08:33
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 402
Được thanks: 3599 lần
Điểm: 34.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C1] - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5:

Editor: Trà Đá.

Trên sân khấu trước sân thể dục, thầy phụ trách tùy ý nói vài lời.

Ánh mắt Đường Nhân vẫn đang dán chặt vào người bên cạnh.

“…. Mời em Lục Trì lên phát biểu, mọi người cho một tràng pháo tay!”

Nhờ câu nói kia mà Đường Nhân choàng tỉnh, cô lập tức vỗ tay.

Tô Khả Tây đứng phía trước nghe được tiếng vỗ tay, cô ta quay đầu lại châm chọc: “Cậu làm gì vậy, tự dưng đi vỗ tay là thế nào?”

Lại một người khác mở miệng: “Tình yêu của chị Nhân nảy mầm rồi.”

Đường Nhân không để ý đến mọi người xung quanh, chỉ chăm chú chuẩn bị lắng nghe. Chỉ là không nghĩ anh vừa mở miệng, thì cô lại có cảm giác rất kỳ lạ.

Một Lục Trì nói chuyện lắp bắp, vậy mà khi đọc bài phát biểu lại rất nghiêm túc, cực kỳ rành mạch. Có lẽ đây chính là trường hợp đặc biệt, thật sự không nghĩ Lục Trì lại có kỹ năng này.

Lục Trì say mê đọc bài phát biểu, giọng nói mát lạnh mang thêm vài phần ngọt ngào.

Liên tục liên tục rót vào lòng cô như muốn tràn ra ngoài rồi.

~

Bài phát biểu kết thúc, cuối cùng Đường Nhân cũng hoàn hồn.

Tô Khả Tây thật sự là không chịu nổi thần sắc bộ dáng này của Đường Nhân: “Lục Trì như vậy mà cũng khiến cho cậu thần hồn điên đảo á hả? Tớ không nhìn ra được chỗ nào quyến rũ luôn á?”

Muốn lại gần, nhưng khoảng cách lại xa, nhưng cũng không phải đến nước này.

Đường Nhân đá hòn đá nhỏ trên sân thể dục.

Mặt mày cúi xuống, lông mi dài cũng rủ theo, trong chốc lát vụt sáng.

Tô Khả Tây còn chuẩn bị nói gì đó, chỉ nghe thấy giọng nói của Đường Nhân: “Mỗi lần nhìn thấy cậu ấy, tự dưng trong lòng tớ cảm thấy ngọt ngào lắm.”

“Ọe… Cậu đừng có nói mấy lời buồn nôn như vậy nữa được không hả?”

“Không được.”

Tô Khả Tây còn chưa kịp đáp lại, thì đã thấy Đường Nhân đột nhiên chạy về phía trước, xen lẫn trong hàng ngũ, thẳng tiến đến hàng đầu tiên.

Đúng lúc thầy phụ trách lại đứng chỗ đó, thấy cô chạy đến, hỏi: “Chuyện gì? Có chỗ nào không thoải mái sao?”

Đường Nhân cười đến mức sáng rực: “Em muốn lên phát biểu.”

Sắc mặt thầy phụ trách có chút quái dị, cái lần cô lên phát biểu “Không có gì để nói” cũng đã đủ khiến thầy ấy phải tối sầm mặt mũi rồi, bây giờ lại tính lên bày trò gì đây?

“Đường Nhân à, em có chắc chắn lần này lên phát biểu nghiêm túc không đó?” Trong lòng thầy phụ trách đầy mong đợi, hỏi.

Đường Nhân nhìn chằm chằm Lục Trì đang đi về phía hàng ngũ của lớp tự nhiên, mở miệng nói: “Không chỉ có mỗi mấy chữ như lần trước đâu ạ.”

Thầy phụ trách gật gật đầu, thở dài một hơi nhẹ nhõm: “Vậy thì em nên truyền thụ một ít phương pháp học tập, cơ hội này khó có được, em nên truyền chút lửa cho các bạn nâng cao thành tích.”

Nói xong, thầy ấy đưa micro cho cô.

Đường Nhân nhếch môi, cầm lấy micro đứng trên sân khấu, sợi tóc bị gió thổi bay tán loạn, sau khi thấy mọi người tập trung nhìn cô rồi thì khẽ mở miệng.

Mặt mũi thầy phụ trách tràn đầy mong đợi, các bạn học cũng rất mong đợi.

“Bắt đầu từ hôm nay, Lục Trì ở lớp tự nhiên do tớ quản.”

Dư âm vẫn còn văng vẳng bên tai, vang vọng khắp sân trường.

Tất cả học sinh đồng loạt nhìn về phía thầy phụ trách, nhìn vẻ mặt thầy ấy như hóa đá, trong lòng tràn đầy sự cảm thông.

Lần phát biểu này dài hơn lần trước, lợi hại hơn nhiều.

Cuối cùng lớp tự nhiên cũng nhốn nháo hẳn lên.

Lộc Dã vừa vặn đứng ở phía trước Lục Trì, nghe được câu nói ý vị sâu xa như vậy, thiếu chút nữa là cậu ta đã vỗ đùi đen đét rồi, cậu ta quay đầu lại cười nói: “Ha ha ha, Đường Nhân đúng là cái gì cũng dám làm, Lục Trì, cậu thật sự là….”

Lời nói của cậu ta bị nghẹn lại ở cổ họng.

Trước mắt cậu ta, Lục Trì đang cúi đầu, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, gọng kính che khuất hai mắt, nhìn qua vừa lạnh lùng lại rất lạnh nhạt, giống như anh không phải là nhân vật chính trong chuyện này vậy.

Lộc Dã đột nhiên im lặng, trong lòng đang đắc ý.

Học sinh chuyển trường Lục Trì này quả thật không đơn giản, chỉ sợ Đường Nhân không dễ gì mà theo đuổi được thôi.

Một lát sau, khi không còn ai chú ý tới nữa, thì sắc môi Lục Trì trở nên trắng bệch, lòng bàn tay nắm chặt đến toát cả mồ hôi, nhưng tim anh thì đập liên hồi.

Mà ở trên sân khấu, Đường Nhân thiếu chút nữa là bị thầy phụ trách đuổi xuống.

May là thầy phụ trách vẫn còn chú ý đến hình tượng, lại đi lên phát biểu một đoạn khá hay, giống như muốn rửa sạch dấu vết ác liệt vừa rồi.

~

Mỗi lớp theo thứ tự rời khỏi sân thể dục.

Bởi vì vấn đề vị trí, nên từng lớp từng lớp một rời đi, đầu tiên là lớp tự nhiên, rồi sau đó mới đến lớp 14.

“Tiết sau là môn gì? Tớ còn chưa xem qua thời khóa biểu nữa, nghỉ vài ngày đã quên sạch hết rồi.”

“Tiết toán, tớ mới xem lúc sáng.”

“Tiết toán là tiết phiền phức nhất, đọc đề bài thôi đã đau đầu lắm rồi, kỳ này chắc chắn thành tích tụt xuống nhiều lắm đây, hi vọng không bị đá ra khỏi lớp.”

Bóng dáng của Lục Trì đã biến mất ở phía trước, xung quanh có vài học sinh vây lại.

Những người khác đi càng lúc càng xa, giọng nói chuẩn xác rơi vào tai Đường Nhân, cô đột nhiên có mưu đồ.

Khoảng cách từ sân thể dục đến phòng học khá xa, chờ tất cả học sinh chậm chạp vào tới phòng học, thì chuông vào lớp vừa đúng lúc vang lên.

Đường Nhân nhớ lại màn đối thoại kia, còn muốn nhìn phản ứng đáng yêu của Lục Trì, cô lấy quyển sách từ trên bàn, đi ra khỏi phòng học.

Tô Khả Tây kéo lấy cô: “Đi đâu vậy? Vào học rồi.”

Đường Nhân quay đầu lại, phun ra mấy chữ: “Lớp tự nhiên.”

“Đầu óc cậu có bị làm sao không vậy?” Tô Khả Tây duỗi tay muốn kiểm tra, “Đầu đâu có nóng, tiết này là tiết Vật Lý, hiểu chưa? Là tiết Vật Lý đó!”

Đường Nhân yếu nhất là môn vật lý, mặc dù kém nhưng cũng bỏ xa các bạn học trong lớp mấy cái ngã tư.

Một nữ sinh ở bên cạnh góp ý gượng gạo: “Đúng vậy đúng vậy, nhan sắc cũng không khiến thành tích của cậu khá lên được đâu, thầy giáo vật lý cũng không phải không biết, tiết nào cũng muốn cậu trả lời câu hỏi.”

Tô Khả Tây lại bổ sung: “Hôm nay cậu phát biểu trước toàn trường như thế, nếu không phải vì ba cậu là hiệu trưởng, thì cậu chắc chắn đã bị hành ra tương rồi.”

Đường Nhân nhún vai: “Tớ biết mà.”

Cô chính là hiểu tính tình của thầy phụ trách, ba năm qua đều không thay đổi. Hơn nữa hiện tại thành tích của cô rất tốt, hoàn toàn không thể nói gì được, còn nữa lời nói của cô khi đó hoàn toàn rõ ràng.

Một phút sau, hai người cùng nhau buông tay.

Tô Khả Tây buông tay: “Đi đi đi đi, tớ nói với thầy vật lý là đầu óc cậu bị vào nước, đến phòng y tế hút nước rồi, thầy ấy tin hay không thì không liên quan đến tớ.”

Đường Nhân đột nhiên cúi người xuống, hôn lên má Tô Khả Tây một cái.

Tô Khả Tây chụp lấy bàn tay cô: “Em gái, còn muốn ở lại trêu chọc chị sao!”

Thành tích lớp 14 là kém nhất trường, chỉ có Đường Nhân là học giỏi nhất nên lập tức trở thành bảo bối của thầy cô giáo, thời gian qua muốn gì làm đó, chủ nhiệm lớp quá hiền, chỉ cần không phải là chuyện gì lớn, thì đều mặc kệ Đường Nhân.

~

Thừa lúc thầy giáo còn chưa tới, Đường Nhân cầm lấy quyển sách nghênh ngang tiến vào cửa sau của lớp tự nhiên.

Lớp tự nhiên rất yên tĩnh, không giống lớp bên cạnh, lúc nào đến lớp cũng rất huyên náo.

Lục Trì ngồi ở hàng cuối cùng gần cửa sổ bên trong, đang tập trung viết gì đó.

Sĩ số lớp tự nhiên bị lẻ, khi anh chuyển đến thì các bạn học đã có vị trí ngồi ổn định, cho nên anh được ngồi một mình một bàn.

Đường Nhân không cần hỏi cũng có thể biết được.

“Khụ khụ.” Lộc Dã ngồi ở bên cạnh cửa sổ bên này đã phát hiện ra Đường Nhân, cậu ta nhấc chân lên, hạ thấp giọng: “Đây là lớp tự nhiên, cậu đi sai lớp hả?”

“Lục Trì.” Sắc mặt Đường Nhân không thay đổi.

Lộc Dã kìm nén tiếng cười: “Lớp ta có diễm phúc thật mà, Đường đại tiểu thư đến…”

Cậu ta còn chưa dứt lời, thì Đường Nhân đã đi lướt qua.

Nam sinh ngồi phía trước Lục Trì nghe thấy tiếng động, vừa quay đầu lại đã thấy Đường Nhân đang đi về hướng này, hai mắt trợn to.

Nam sinh kia không ngừng cầm bút đâm lên cuốn sách của Lục Trì, nhìn anh không có một chút động tĩnh gì, nam sinh đó lại càng gấp gáp hơn.

Lục Trì nhìn quyển sách chi chít dấu vết, anh khẽ nhíu mày. Đang muốn đẩy quyển sách đi thì đột nhiên có cảm giác ở bên cạnh có người vừa ngồi xuống, anh vừa ngẩng đầu, lại thấy khuôn mặt ngày hôm qua.

Anh yên lặng cúi đầu, tiếp tục viết viết.

“Lục Trì, một người đẹp như tớ ngồi bên cạnh cậu, vậy mà cậu chỉ ngẩng đầu lên nhìn một cái thôi sao?” Đường Nhân ghé sát mặt nói thì thầm với anh.

Lục Trì lập tức rụt người lại.

Đường Nhân nhíu mắt, lại sát lại gần một lần nữa: “Lục Trì, lần trước về ký túc xá rồi có nhớ tới tớ không?”

Vừa dứt lời, thì thầy giáo vừa bước vào, đầu tiên thầy ấy nhận xét về bài thi, phần lớn lớp tự nhiên đều đạt trên 50 điểm, nhưng có rất nhiều bạn bị mất điểm ở những câu rất cơ bản, nội dung cũng không cần nói chi tiết.

“Ban cán sự lên trả bài thi cho các bạn.”

Nét mặt của Lục Trì không có một chút biến hóa nào, không lên tiếng đính chính bài thi, bài thi lần này là do anh chọn sai, là do bản thân anh mắc sai lầm.

Đường Nhân nghiêng đầu, lấy tay chống mặt, nhìn anh không nói lời nào.

Bị ánh mắt nóng rực của cô nhìn chăm chú đến như vậy, Lục Trì muốn làm ngơ cũng không được.

Viết công thức thiếu chút nữa bị sai, anh khẽ ngẩng đầu nhìn Đường Nhân, đúng lúc cùng cô đối mặt, nhẹ giọng nói: “Cậu….. Cậu có thể….. Có thể chuyển….. Chuyển qua ngồi ở chỗ khác không?”

Đường Nhân khẽ lắc đầu: “Không được, ai bảo cậu nhìn ngon mắt quá như thế.”

Lục Trì: “…”

Hai nam sinh ngồi phía trước nghe được sau đó liếc mắt nhìn nhau, nhìn thấy trong ánh mắt của nhau có vẻ khiếp sợ, nhỏ giọng thảo luận: “Nổi hết cả da gà lên rồi.”

Nam sinh ngồi cùng bàn phụ họa theo: “Thật không thể tưởng tượng được một Đường Nhân bình thường yên ắng tĩnh lặng lại đi thích kiểu người như vậy.”

Mặc dù giọng nói của bọn họ cực kỳ nhỏ, nhưng trên thực tế lại truyền ra phía sau rất rõ ràng, Đường Nhân không giận, mà chỉ cười nhẹ.

Lục Trì trong nháy mắt có chút bức bách, cố làm ra vẻ lạnh nhạt nhìn bài thi.

Thật lâu sau đó, cuối cùng Đường Nhân nhìn không được: “Bài này chỉ là một tổ hợp công thức bình thường, cậu nhìn được hai phút rồi đó……”

Cô còn chưa dứt lời, trên bục giảng đã truyền đến một giọng khác: “…Đường Nhân? Sao em lại ở đây, lại còn ngồi ở đó nữa?”

Nghe vậy, cả lớp lập tức quay đầu lại, mọi con mắt đều chăm chú nhìn về phía cuối lớp, tâm tình của mọi người như muốn bay ra ngoài.

Đường Nhân ngoan ngoãn đứng lên, phát hiện ra thầy giáo này nhìn có chút quen mắt, lại giống như chưa từng thấy qua. Trong mắt cô, mọi thứ cô cảm thấy nhạt mắt đều giống nhau.

Có vài giáo viên lớp tự nhiên không ở trong phòng giáo viên, mà là có văn phòng riêng ở trên lầu cao, trước giờ Đường Nhân không đi lên trên, nên chỉ thấy qua vài giáo viên.

Thầy giáo nghi ngờ nói: “Thầy nhớ tiết này đâu có lớp nào nghỉ đâu? Sao em lại ở đây giờ này?” Mặc dù thành tích tốt, nhưng cũng không được trốn tiết.

Ánh mắt cô nhìn về phía Lục Trì, bài thi số học cộng với hình vẽ đập vào mắt, sau đó lập tức mở miệng: “Thưa thầy, em ngưỡng mộ tiết toán do thầy đứng lớp đã lâu, nên hôm nay đến đây dự thính ạ.”

Trong phòng học lập tức im phăng phắt.

Có nam sinh nhịn không được đập bàn một cái, cuối cùng phì cười. Có một thì sẽ có hai, không khí trong phòng học lập tức trở nên kỳ lạ.

Ban cán sự lớp cầm bài thi, mới vừa đi tới trước mặt Lục Trì.

Bài thi trong tay phát cũng không được, không phát cũng không xong, cả người thiếu chút nữa nghẹn đến nội thương.

Đường Nhân nhìn xung quanh một vòng, nhìn thấy thần sắc của bọn họ có chút quái dị.

Thầy giáo đứng trên bục giảng cũng nhịn cười không được, nói: “Thật sao? Em thật sự thích lớp toán thầy dạy như vậy sao, thật là vinh hạnh cho thầy quá.”

Thầy giáo đứng ở phía trên, nghĩ thầm trước kia không nhận ra lớp 14 lại có học sinh hài hước như Đường Nhân, chả trách giáo viên chủ nhiệm lớp suốt ngày nâng đỡ.

Đường Nhân nghiêng đầu: “Lục Trì.”

Lục Trì ngưng bút, do dự mở miệng: “Là tiết vật…. Vật lý.”

Đường Nhân: “…”

Tiết vật lý mắc mớ gì cậu ta phải ngồi học công thức toán học?

Tốt lắm, quả nhiên tươi mát thoát tục không làm ra vẻ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.11.2017, 11:28
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 402
Được thanks: 3599 lần
Điểm: 34.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C5] - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6:

Editor: Trà Đá.

Khóe miệng Đường Nhân khẽ giật giật, sắc mặt không đổi, lại mở miệng một lần nữa: “Nếu thầy dạy môn vật lý thì càng tốt, em ở lại đây nghe giảng một chút.”

Lần này cả lớp không nhịn được thật, đồng loạt cười rộ lên.

“Yên lặng.”

Nói xong, đến bản thân thầy giáo cũng không nhịn được cười: “Thầy cũng biết thầy giáo Trương. Em ngồi xuống trước đã, dù sao cả hai lớp đều nói về bài thi, cũng không có gì khác biệt.”

Giáo viên vật lý lớp 14 họ Trương.

Lộc Dã ở bên cạnh cười nghiêng cười ngả: “Lần đầu tiên phát hiện ra da mặt Đường Nhân dày đến vậy đó, thật sự là dọa chết người mà!”

Nam sinh ngồi cùng bàn trả lời: “Cậu không biết hả, thành tích của Đường Nhân môn nào cũng giỏi, chỉ có vật lý là kém nhất, ha ha ha!”

Lộc Dã trợn mắt: “Sao không biết được, lần trước còn nghe giáo viên vật lý nói là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, thiếu chút nữa là bí mật thiên vị cho Đường Nhân rồi.”

Thành tích các môn còn lại của Đường Nhân cực kỳ tốt, chỉ riêng bị môn vật lý kéo lại, mặc dù vẫn vững vàng chiếm vị trí thứ nhất toàn trường, nhưng nếu như điểm môn vật lý cao lên được một chút, thì chắc chắn sẽ đứng vị trí khá cao trong bảng tổng sắp của thành phố.

Mỗi ngôi trường đều mơ ước có học sinh giỏi nhất thành phố, giỏi nhất tỉnh. Trường tư nhân Gia Thủy cũng còn thiếu mỗi cái danh đó mà thôi, nên Đường Nhân chính là học trò được các thầy cô kỳ vọng nhất.

Bây giờ thì lại kỳ vọng nhiều vào Lục Trì.

Không khí trong phòng học cuối cùng cũng khôi phục lại bình thường.

Đường Nhân ngồi xuống, chọc chọc người bên cạnh: “Lương tâm cậu không cắn rứt sao?”

Người bên cạnh không trả lời, cô lại tiếp tục hỏi: “Lục Trì, có phải cậu cố ý đúng không?”

Qua một lúc, Lục Trì ũ rũ trả lời: “Không…. Không có.”

“Chắc chắn cậu cố ý rồi.”

“Không….. Không có mà.”

Đường Nhân bật cười, sau đó phản pháo: “Rõ ràng mới vừa rồi cậu còn ôm sách vật lý, sao tự dưng lại đổi thành bài thi toán học, cậu nói như vậy có phải cố ý hay không.”

“…. Thôi được rồi.”

“Nhìn xem, cậu thừa nhận rồi đó!”

Giọng nói trong trẻo của Đường Nhân phảng phất như tiếng chim sẻ hót lanh lảnh, Lục Trì nhịn không được vụng trộm nhìn sang.

Cô gục mặt xuống bàn, cánh tay trắng như tuyết gối dưới mặt, hơi mở mắt nhìn anh. Lông mi dày khẽ rung, tựa như cánh bướm đang vẫy.

Đôi môi hồng hào như đang tràn ra ý cười.

“Ha, bắt được cậu nhìn lén tớ!” Đường Nhân tóm lấy áo anh.

Nghe vậy, Lục Trì nhanh chóng dời tầm mắt đi, gò má lập tức ửng đỏ, cẩn thận dùng tay đẩy bàn tay của cô ra.

Đôi khi da mặt cô cũng thật là dày.

Câu nói của ngày hôm qua đột ngột xuất hiện trong đầu Lục Trì một lần nữa, anh do dự lắc lắc đầu, gạt bỏ cái suy nghĩ trong đầu đi.

~

“Nhìn vào lớp tự nhiên thử đi.”

Đúng lúc này, giáo viên chủ nhiệm lớp tự nhiên Ngô Phong nhận được tin nhắn.

Ngô Phong đang uống nước, trông thấy tin nhắn này, trực tiếp phun hết nước ra ngoài.

“Lão Ngô, sao vậy, cái này là giáo án đó.” Người đối diện bất mãn nói.

Ngô Phong nhận lỗi: “Xin lỗi xin lỗi. Do tôi nhịn không được.”

Ngô Phong lập tức đứng dậy đi tới trước cửa nhìn vào lớp 14, quả nhiên thấy vị trí ở phía sau để trống, sau đó lại đi tới lớp tự nhiên, quả nhiên thấy nữ sinh ngồi bên cạnh Lục Trì chính là Đường Nhân.

Thầy giáo Ngô có chút cân nhắc, sau đó quay lại phòng giáo viên.

Trong phòng giáo viên, giáo viên lớp chuyên văn đang nói chuyện: “Mặc dù sáng nay tôi không dự lễ ở sân thể dục, nhưng cũng nghe được chuyện kia, chắc chắn sắc mặt thầy phụ trách rất khó coi. Đường Nhân này công nhận cũng có can đảm.”

Ngô Phong tùy tiện cầm lấy một bài thi quạt quạt: “Mới vừa rồi thầy giáo Vương nhắn tin cho tôi, tiết này Đường Nhân lại chạy tới lớp tôi ngồi học, còn nghĩ thầy ấy dạy môn toán, nói cái gì mà ngưỡng mộ tiết toán của thầy ấy đã lâu, khiến cả lớp cười rộ gây bát nháo.”

Những người khác suýt chút nữa bật cười.

“Chao ôi, cái này chính là rung động tuổi mới lớn mà.”

Ngô Phong còn nói: “Tôi cũng xem như không biết gì, tôi biết rõ Lục Trì, ở Nhất Trung đã trầm mặc ít nói, nguyên nhân là từ phía gia đình, tôi thấy hai đứa nó phỏng chừng chắc chỉ dừng lại ở mức bạn bè thôi.”

“Như vậy cũng tốt, đỡ phải lo lắng, năm nay hi vọng hai đứa nó phải có một đứa đứng đầu thành phố.”

Chủ nhiệm lớp 14 thở dài: “Thành tích môn vật lý của Đường Nhân mỗi lần đều thiếu một chút, mặc dù không nhiều, nhưng cũng là điểm số. Lần này cũng bởi vì kém hơn nên chỉ đứng thứ hai, nhưng thầy thì lại khỏe rồi, học sinh chuyển trường lại đứng thứ nhất.”

Ở trường tư nhân, thành tích của lớp học cũng liên quan đến tiền lương của giáo viên. Nếu như có học sinh đứng đầu, hoặc đứng vị thứ cao thì tiền lương của chủ nhiệm lớp cũng tăng lên.

Trong lòng Ngô Phong thì vui vẻ, nhưng ngoài miệng lại nói: “Thành tích môn vật lý của Lục Trì cũng vừa đủ điểm, không chừng hai đứa nó ở một chỗ lại thảo luận học tập, nếu như phát hiện không có, thì tôi chắc chắn sẽ tách chúng ra.”

~

Trong phòng học, Đường Nhân nhịn không được duỗi tay sờ sờ mặt mình.

Bóng loáng mịn màng, nhan sắc đang ở thời đại đỉnh cao.

Cô có chút thất bại.

Trừ ngày hôm qua bởi vì có tiếp xúc thân thể với Lục Trì nên mới cảm nhận được sự biến hóa của anh, còn những cái khác hoàn toàn không có tác dụng gì.

Chẳng lẽ trong mắt anh chỉ biết đọc sách?

Đường Nhân kéo bài thi của anh: “Lục Trì, sách vở ưa nhìn hơn cả tớ hả?”

Cuối cùng Lục Trì cũng ngẩng đầu lên, tròng mắt đen nhìn chằm chằm Đường Nhân mấy giây, sau đó thong thả cầm lại bài thi.

Sau đó, tiếp tục vẽ hàm số.

Tiểu nói lắp cũng có mặt này nữa sao, Đường Nhân chống cằm nhìn anh, lúc này động tác thoạt nhìn thật sự rất nhẫn nhịn, rất thú vị.

Nửa bên khuôn mặt của Lục Trì thật sự không đủ để Đường Nhân nhìn ngắm, góc cạnh trên khuôn mặt anh rất hoàn mỹ. Ánh sáng chiếu vào từ phía bên kia, nên bóng của anh đổ về phía trước, khiến yết hầu nơi cổ anh gợi cảm muốn chết.

Đường Nhân không tự chủ được đắm chìm trong đó.

Không lâu sau, tiếng chuông hết tiết vang lên.

Thầy giáo đặt viên phấn vào trong hộp: “Bài học dừng lại tại đây, tiết sau chúng ta sẽ tiếp tục. Có vấn đề gì thắc mắc thì lên trên văn phòng tìm tôi, cả lớp nghỉ đi.”

Thầy giáo đứng dạy trong lớp tự nhiên, cho nên phòng làm việc ở trên lầu năm.

Lục Trì thu lại bài thi, nửa ngày sau mới mở miệng hỏi: “Cậu không về lớp….. Lớp học à?”

Đường Nhân nheo mắt, rút bài thi vật lý anh để phía dưới bàn lên: “Lục Trì, thành tích môn vật lý của tớ không được tốt, tớ mượn xem một chút.”

Lục Trì không lên tiếng.

Đường Nhân cho rằng anh không đồng ý, chọc chọc lên bàn tay anh, ngón tay của anh cong cong trông thật đẹp mắt khiến cho cô muốn vuốt ve.

“… Ngày mai….. Mai….. Mai nhớ trả lại đấy.”

“Được, Trì Trì.” Đường Nhân đặc biệt gọi anh một cách thân mật, quan sát phản ứng của anh, cùng lắm là khuôn mặt anh chỉ hồng lên một chút, còn lại không có phản ứng gì đặc biệt.

Đường Nhân bất đắc dĩ cầm lấy bài thi, đi ra khỏi phòng học bằng cửa sau.

Không vội, dù sao thời gian cấp ba còn dài.

Hai nam sinh ngồi phía trước bàn Lục Trì nghe lén được hết câu chuyện, cuối cùng không nhịn được, lên giọng bắt chước: “Lục Trì.”

“Hả.”

“….Cậu có thể hành động thân thiện hơn một chút được không.”

Sau đó, hai nam sinh cười rú lên như bị bệnh thần kinh.

Nghe hai người bàn trên đối thoại, bắt chước anh và Đường Nhân nhéo nhéo hết sức chói tai, lại nhớ tới chuyện cả lớp cười nhạo hai người bọn họ, sắc mặt anh chợt tái đi vài phần.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà anh lại nhìn ra phía cửa sau, lại thấy Đường Nhân đang đứng nói chuyện với Lộc Dã.

Đồng phục sạch sẽ, rộng rãi sáng ngời, hai cái chân thon thon của cô lộ ra ngoài.

Đường Nhân nghiêng đầu, nửa bên mặt trắng nõn sạch sẽ, ngũ quan tinh xảo, chóp mũi thanh tú, tóc dài vén lên cao, màu sắc đồng phục như tôn lên cái cổ trắng nõn của cô.

Giữa hai ngón tay mảnh mai kẹp một bài thi.

Môi cô khẽ nhếch lên, lúc mở lúc đóng. Trên mặt cô rất lạnh nhạt, hoàn toàn bất đồng với vẻ tinh nghịch vừa rồi của cô.

Lục Trì rủ mắt xuống nhìn vào nơi nào đó, trong nháy mắt bị ngừng lại mấy giây, sau đó đột nhiên cởi áo đồng phục ra, không nói lời nào đứng lên.

Hai nam sinh bàn trên đang vui vẻ, đột nhiên thấy anh đứng lên không hiểu như thế nào, hai mắt nhìn nhau.

Thảm họa rồi, Lục Trì sẽ không rơi vào tay giặc chứ?

Đường Nhân còn chưa kịp phản ứng, bên eo đột nhiên xuất hiện hai cánh tay. Cô hơi hoang mang, hơi thở của một người lạ ở sát bên cạnh, làm cho cô không nhịn được dựng hết tóc gáy.

Lục Trì hơi khom lưng, cằm anh trong nháy mắt gần bả vai Đường Nhân chỉ vài phân.

Ở khoảng cách gần mới phát hiện ra làn da của Đường Nhân trắng như sứ, vành tai khéo léo đáng yêu, đặc biệt là mùi của con gái ở cổ truyền thẳng đến chóp mũi anh.

Áo đồng phục của Lục Trì trực tiếp bao bọc nửa phần thân dưới của cô, hai cánh tay áo được anh khéo léo thắt túm lại phía trước bụng cô.

Lộc Dã đứng ở bên cạnh trừng mắt, lẩm bẩm nói: “Mẹ nó tớ không nhìn lầm chứ?”

“Cậu không có nhìn lầm đâu, Lục Trì cởi áo đồng phục ra rồi đưa cho Đường Nhân! Vì sao vậy?”

“Ngốc hả, đương nhiên là cấu kết với nhau làm chuyện xấu rồi!”

“Đợi chút…….. Cái này có câu thành ngữ phải nói như thế nào nhỉ?”

“Điểm ngữ văn của tớ chỉ cao hơn cậu hai phẩy thôi.”

“Cao hơn có hai phẩy mà nhai đi nhai lại mãi, làm như cậu giỏi lắm ý.”

Phần lớn học sinh trong lớp đều ra ngoài đi vệ sinh, còn dư lại vài học sinh ở trong lớp đọc sách, cũng không có bao nhiêu người để ý đến tình huống ở phía cửa sau này.

Đường Nhân đứng im tại chỗ không nhúc nhích, cúi đầu.

Hai tay Lục Trì xuyên qua cái eo thon nhỏ của cô, giống như đang đứng ôm cô từ phía sau vậy, ngón tay thon dài đan xen vài cái, đã có thể thắt nút xong hai cái tay áo lại với nhau.

Cái eo của cô chợt nhỏ lại hơn, không còn ẩn mình trong cái áo đồng phục rộng rãi nữa, mà hiện ra một cái vòng eo nhỏ nhắn mềm mại.

Mà bây giờ đang ở trong lòng bàn tay của anh.

Anh vừa muốn tưởng tượng lại vừa không muốn nghĩ đến.

Lục Trì dường như bị điện giật rút mạnh hai tay về phía sau, sau đó lui về sau một bước.

Đường Nhân nhìn nút thắt trước bụng cô, đột nhiên xoay người, nhìn thẳng vào anh.

Lục Trì cúi thấp đầu, giọng nói lắp bắp khàn đặc: “Đừng…. Đừng cởi ra.”

Lời nói này còn có ý nghĩa rất khác. Sau khi Đường Nhân nghe xong thì cực kỳ sảng khoái, cô hứng thú hỏi lại: “Vì sao?”

Lục Trì ngẩng đầu nhìn cô.

Ánh mắt anh nhìn thẳng vào đôi mắt xinh đẹp của cô, sau đó lại dời ánh mắt xuống cánh môi đỏ hồng của cô.

Sau đó, anh lại dời tầm mắt qua chỗ khác.

Đường Nhân không nhận được câu trả lời của anh, mắt kính trên sóng mũi anh lúc này che kín hết thần sắc của anh khiến cô nhìn không thấu.

Lúc đó, cô thật sự muốn tháo cặp kính đó ra khỏi khuôn mặt anh.

Lục Trì không nói một lời, chỉ quay lại chỗ ngồi của mình, Đường Nhân dõi theo bóng lưng của anh, lòng bàn tay siết chặt, nhếch nhếch môi cười.

Cô cân nhắc mấy giây, tay đặt lên trên áo đồng phục của anh, nở một nụ cười nhẹ, rời khỏi lớp tự nhiên.

Nhất định là anh đang xấu hổ rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichngan78, camap0412, May May, Ngockhue19, thuyle87, zozobeteo và 209 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • Nhận ý kiến đóng góp cho Player đọc truyện

1 ... 11, 12, 13

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 463 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 320 điểm để mua Nữ thần mặt trời
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 285 điểm để mua Chong chóng gió 7 cánh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 440 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.