Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư

 
Có bài mới 17.11.2017, 11:28
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 496
Được thanks: 4654 lần
Điểm: 36.14
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C5] - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6:

Editor: Trà Đá.

Khóe miệng Đường Nhân khẽ giật giật, sắc mặt không đổi, lại mở miệng một lần nữa: “Nếu thầy dạy môn vật lý thì càng tốt, em ở lại đây nghe giảng một chút.”

Lần này cả lớp không nhịn được thật, đồng loạt cười rộ lên.

“Yên lặng.”

Nói xong, đến bản thân thầy giáo cũng không nhịn được cười: “Thầy cũng biết thầy giáo Trương. Em ngồi xuống trước đã, dù sao cả hai lớp đều nói về bài thi, cũng không có gì khác biệt.”

Giáo viên vật lý lớp 14 họ Trương.

Lộc Dã ở bên cạnh cười nghiêng cười ngả: “Lần đầu tiên phát hiện ra da mặt Đường Nhân dày đến vậy đó, thật sự là dọa chết người mà!”

Nam sinh ngồi cùng bàn trả lời: “Cậu không biết hả, thành tích của Đường Nhân môn nào cũng giỏi, chỉ có vật lý là kém nhất, ha ha ha!”

Lộc Dã trợn mắt: “Sao không biết được, lần trước còn nghe giáo viên vật lý nói là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, thiếu chút nữa là bí mật thiên vị cho Đường Nhân rồi.”

Thành tích các môn còn lại của Đường Nhân cực kỳ tốt, chỉ riêng bị môn vật lý kéo lại, mặc dù vẫn vững vàng chiếm vị trí thứ nhất toàn trường, nhưng nếu như điểm môn vật lý cao lên được một chút, thì chắc chắn sẽ đứng vị trí khá cao trong bảng tổng sắp của thành phố.

Mỗi ngôi trường đều mơ ước có học sinh giỏi nhất thành phố, giỏi nhất tỉnh. Trường tư nhân Gia Thủy cũng còn thiếu mỗi cái danh đó mà thôi, nên Đường Nhân chính là học trò được các thầy cô kỳ vọng nhất.

Bây giờ thì lại kỳ vọng nhiều vào Lục Trì.

Không khí trong phòng học cuối cùng cũng khôi phục lại bình thường.

Đường Nhân ngồi xuống, chọc chọc người bên cạnh: “Lương tâm cậu không cắn rứt sao?”

Người bên cạnh không trả lời, cô lại tiếp tục hỏi: “Lục Trì, có phải cậu cố ý đúng không?”

Qua một lúc, Lục Trì ũ rũ trả lời: “Không…. Không có.”

“Chắc chắn cậu cố ý rồi.”

“Không….. Không có mà.”

Đường Nhân bật cười, sau đó phản pháo: “Rõ ràng mới vừa rồi cậu còn ôm sách vật lý, sao tự dưng lại đổi thành bài thi toán học, cậu nói như vậy có phải cố ý hay không.”

“…. Thôi được rồi.”

“Nhìn xem, cậu thừa nhận rồi đó!”

Giọng nói trong trẻo của Đường Nhân phảng phất như tiếng chim sẻ hót lanh lảnh, Lục Trì nhịn không được vụng trộm nhìn sang.

Cô gục mặt xuống bàn, cánh tay trắng như tuyết gối dưới mặt, hơi mở mắt nhìn anh. Lông mi dày khẽ rung, tựa như cánh bướm đang vẫy.

Đôi môi hồng hào như đang tràn ra ý cười.

“Ha, bắt được cậu nhìn lén tớ!” Đường Nhân tóm lấy áo anh.

Nghe vậy, Lục Trì nhanh chóng dời tầm mắt đi, gò má lập tức ửng đỏ, cẩn thận dùng tay đẩy bàn tay của cô ra.

Đôi khi da mặt cô cũng thật là dày.

Câu nói của ngày hôm qua đột ngột xuất hiện trong đầu Lục Trì một lần nữa, anh do dự lắc lắc đầu, gạt bỏ cái suy nghĩ trong đầu đi.

~

“Nhìn vào lớp tự nhiên thử đi.”

Đúng lúc này, giáo viên chủ nhiệm lớp tự nhiên Ngô Phong nhận được tin nhắn.

Ngô Phong đang uống nước, trông thấy tin nhắn này, trực tiếp phun hết nước ra ngoài.

“Lão Ngô, sao vậy, cái này là giáo án đó.” Người đối diện bất mãn nói.

Ngô Phong nhận lỗi: “Xin lỗi xin lỗi. Do tôi nhịn không được.”

Ngô Phong lập tức đứng dậy đi tới trước cửa nhìn vào lớp 14, quả nhiên thấy vị trí ở phía sau để trống, sau đó lại đi tới lớp tự nhiên, quả nhiên thấy nữ sinh ngồi bên cạnh Lục Trì chính là Đường Nhân.

Thầy giáo Ngô có chút cân nhắc, sau đó quay lại phòng giáo viên.

Trong phòng giáo viên, giáo viên lớp chuyên văn đang nói chuyện: “Mặc dù sáng nay tôi không dự lễ ở sân thể dục, nhưng cũng nghe được chuyện kia, chắc chắn sắc mặt thầy phụ trách rất khó coi. Đường Nhân này công nhận cũng có can đảm.”

Ngô Phong tùy tiện cầm lấy một bài thi quạt quạt: “Mới vừa rồi thầy giáo Vương nhắn tin cho tôi, tiết này Đường Nhân lại chạy tới lớp tôi ngồi học, còn nghĩ thầy ấy dạy môn toán, nói cái gì mà ngưỡng mộ tiết toán của thầy ấy đã lâu, khiến cả lớp cười rộ gây bát nháo.”

Những người khác suýt chút nữa bật cười.

“Chao ôi, cái này chính là rung động tuổi mới lớn mà.”

Ngô Phong còn nói: “Tôi cũng xem như không biết gì, tôi biết rõ Lục Trì, ở Nhất Trung đã trầm mặc ít nói, nguyên nhân là từ phía gia đình, tôi thấy hai đứa nó phỏng chừng chắc chỉ dừng lại ở mức bạn bè thôi.”

“Như vậy cũng tốt, đỡ phải lo lắng, năm nay hi vọng hai đứa nó phải có một đứa đứng đầu thành phố.”

Chủ nhiệm lớp 14 thở dài: “Thành tích môn vật lý của Đường Nhân mỗi lần đều thiếu một chút, mặc dù không nhiều, nhưng cũng là điểm số. Lần này cũng bởi vì kém hơn nên chỉ đứng thứ hai, nhưng thầy thì lại khỏe rồi, học sinh chuyển trường lại đứng thứ nhất.”

Ở trường tư nhân, thành tích của lớp học cũng liên quan đến tiền lương của giáo viên. Nếu như có học sinh đứng đầu, hoặc đứng vị thứ cao thì tiền lương của chủ nhiệm lớp cũng tăng lên.

Trong lòng Ngô Phong thì vui vẻ, nhưng ngoài miệng lại nói: “Thành tích môn vật lý của Lục Trì cũng vừa đủ điểm, không chừng hai đứa nó ở một chỗ lại thảo luận học tập, nếu như phát hiện không có, thì tôi chắc chắn sẽ tách chúng ra.”

~

Trong phòng học, Đường Nhân nhịn không được duỗi tay sờ sờ mặt mình.

Bóng loáng mịn màng, nhan sắc đang ở thời đại đỉnh cao.

Cô có chút thất bại.

Trừ ngày hôm qua bởi vì có tiếp xúc thân thể với Lục Trì nên mới cảm nhận được sự biến hóa của anh, còn những cái khác hoàn toàn không có tác dụng gì.

Chẳng lẽ trong mắt anh chỉ biết đọc sách?

Đường Nhân kéo bài thi của anh: “Lục Trì, sách vở ưa nhìn hơn cả tớ hả?”

Cuối cùng Lục Trì cũng ngẩng đầu lên, tròng mắt đen nhìn chằm chằm Đường Nhân mấy giây, sau đó thong thả cầm lại bài thi.

Sau đó, tiếp tục vẽ hàm số.

Tiểu nói lắp cũng có mặt này nữa sao, Đường Nhân chống cằm nhìn anh, lúc này động tác thoạt nhìn thật sự rất nhẫn nhịn, rất thú vị.

Nửa bên khuôn mặt của Lục Trì thật sự không đủ để Đường Nhân nhìn ngắm, góc cạnh trên khuôn mặt anh rất hoàn mỹ. Ánh sáng chiếu vào từ phía bên kia, nên bóng của anh đổ về phía trước, khiến yết hầu nơi cổ anh gợi cảm muốn chết.

Đường Nhân không tự chủ được đắm chìm trong đó.

Không lâu sau, tiếng chuông hết tiết vang lên.

Thầy giáo đặt viên phấn vào trong hộp: “Bài học dừng lại tại đây, tiết sau chúng ta sẽ tiếp tục. Có vấn đề gì thắc mắc thì lên trên văn phòng tìm tôi, cả lớp nghỉ đi.”

Thầy giáo đứng dạy trong lớp tự nhiên, cho nên phòng làm việc ở trên lầu năm.

Lục Trì thu lại bài thi, nửa ngày sau mới mở miệng hỏi: “Cậu không về lớp….. Lớp học à?”

Đường Nhân nheo mắt, rút bài thi vật lý anh để phía dưới bàn lên: “Lục Trì, thành tích môn vật lý của tớ không được tốt, tớ mượn xem một chút.”

Lục Trì không lên tiếng.

Đường Nhân cho rằng anh không đồng ý, chọc chọc lên bàn tay anh, ngón tay của anh cong cong trông thật đẹp mắt khiến cho cô muốn vuốt ve.

“… Ngày mai….. Mai….. Mai nhớ trả lại đấy.”

“Được, Trì Trì.” Đường Nhân đặc biệt gọi anh một cách thân mật, quan sát phản ứng của anh, cùng lắm là khuôn mặt anh chỉ hồng lên một chút, còn lại không có phản ứng gì đặc biệt.

Đường Nhân bất đắc dĩ cầm lấy bài thi, đi ra khỏi phòng học bằng cửa sau.

Không vội, dù sao thời gian cấp ba còn dài.

Hai nam sinh ngồi phía trước bàn Lục Trì nghe lén được hết câu chuyện, cuối cùng không nhịn được, lên giọng bắt chước: “Lục Trì.”

“Hả.”

“….Cậu có thể hành động thân thiện hơn một chút được không.”

Sau đó, hai nam sinh cười rú lên như bị bệnh thần kinh.

Nghe hai người bàn trên đối thoại, bắt chước anh và Đường Nhân nhéo nhéo hết sức chói tai, lại nhớ tới chuyện cả lớp cười nhạo hai người bọn họ, sắc mặt anh chợt tái đi vài phần.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà anh lại nhìn ra phía cửa sau, lại thấy Đường Nhân đang đứng nói chuyện với Lộc Dã.

Đồng phục sạch sẽ, rộng rãi sáng ngời, hai cái chân thon thon của cô lộ ra ngoài.

Đường Nhân nghiêng đầu, nửa bên mặt trắng nõn sạch sẽ, ngũ quan tinh xảo, chóp mũi thanh tú, tóc dài vén lên cao, màu sắc đồng phục như tôn lên cái cổ trắng nõn của cô.

Giữa hai ngón tay mảnh mai kẹp một bài thi.

Môi cô khẽ nhếch lên, lúc mở lúc đóng. Trên mặt cô rất lạnh nhạt, hoàn toàn bất đồng với vẻ tinh nghịch vừa rồi của cô.

Lục Trì rủ mắt xuống nhìn vào nơi nào đó, trong nháy mắt bị ngừng lại mấy giây, sau đó đột nhiên cởi áo đồng phục ra, không nói lời nào đứng lên.

Hai nam sinh bàn trên đang vui vẻ, đột nhiên thấy anh đứng lên không hiểu như thế nào, hai mắt nhìn nhau.

Thảm họa rồi, Lục Trì sẽ không rơi vào tay giặc chứ?

Đường Nhân còn chưa kịp phản ứng, bên eo đột nhiên xuất hiện hai cánh tay. Cô hơi hoang mang, hơi thở của một người lạ ở sát bên cạnh, làm cho cô không nhịn được dựng hết tóc gáy.

Lục Trì hơi khom lưng, cằm anh trong nháy mắt gần bả vai Đường Nhân chỉ vài phân.

Ở khoảng cách gần mới phát hiện ra làn da của Đường Nhân trắng như sứ, vành tai khéo léo đáng yêu, đặc biệt là mùi của con gái ở cổ truyền thẳng đến chóp mũi anh.

Áo đồng phục của Lục Trì trực tiếp bao bọc nửa phần thân dưới của cô, hai cánh tay áo được anh khéo léo thắt túm lại phía trước bụng cô.

Lộc Dã đứng ở bên cạnh trừng mắt, lẩm bẩm nói: “Mẹ nó tớ không nhìn lầm chứ?”

“Cậu không có nhìn lầm đâu, Lục Trì cởi áo đồng phục ra rồi đưa cho Đường Nhân! Vì sao vậy?”

“Ngốc hả, đương nhiên là cấu kết với nhau làm chuyện xấu rồi!”

“Đợi chút…….. Cái này có câu thành ngữ phải nói như thế nào nhỉ?”

“Điểm ngữ văn của tớ chỉ cao hơn cậu hai phẩy thôi.”

“Cao hơn có hai phẩy mà nhai đi nhai lại mãi, làm như cậu giỏi lắm ý.”

Phần lớn học sinh trong lớp đều ra ngoài đi vệ sinh, còn dư lại vài học sinh ở trong lớp đọc sách, cũng không có bao nhiêu người để ý đến tình huống ở phía cửa sau này.

Đường Nhân đứng im tại chỗ không nhúc nhích, cúi đầu.

Hai tay Lục Trì xuyên qua cái eo thon nhỏ của cô, giống như đang đứng ôm cô từ phía sau vậy, ngón tay thon dài đan xen vài cái, đã có thể thắt nút xong hai cái tay áo lại với nhau.

Cái eo của cô chợt nhỏ lại hơn, không còn ẩn mình trong cái áo đồng phục rộng rãi nữa, mà hiện ra một cái vòng eo nhỏ nhắn mềm mại.

Mà bây giờ đang ở trong lòng bàn tay của anh.

Anh vừa muốn tưởng tượng lại vừa không muốn nghĩ đến.

Lục Trì dường như bị điện giật rút mạnh hai tay về phía sau, sau đó lui về sau một bước.

Đường Nhân nhìn nút thắt trước bụng cô, đột nhiên xoay người, nhìn thẳng vào anh.

Lục Trì cúi thấp đầu, giọng nói lắp bắp khàn đặc: “Đừng…. Đừng cởi ra.”

Lời nói này còn có ý nghĩa rất khác. Sau khi Đường Nhân nghe xong thì cực kỳ sảng khoái, cô hứng thú hỏi lại: “Vì sao?”

Lục Trì ngẩng đầu nhìn cô.

Ánh mắt anh nhìn thẳng vào đôi mắt xinh đẹp của cô, sau đó lại dời ánh mắt xuống cánh môi đỏ hồng của cô.

Sau đó, anh lại dời tầm mắt qua chỗ khác.

Đường Nhân không nhận được câu trả lời của anh, mắt kính trên sóng mũi anh lúc này che kín hết thần sắc của anh khiến cô nhìn không thấu.

Lúc đó, cô thật sự muốn tháo cặp kính đó ra khỏi khuôn mặt anh.

Lục Trì không nói một lời, chỉ quay lại chỗ ngồi của mình, Đường Nhân dõi theo bóng lưng của anh, lòng bàn tay siết chặt, nhếch nhếch môi cười.

Cô cân nhắc mấy giây, tay đặt lên trên áo đồng phục của anh, nở một nụ cười nhẹ, rời khỏi lớp tự nhiên.

Nhất định là anh đang xấu hổ rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.12.2017, 10:39
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 496
Được thanks: 4654 lần
Điểm: 36.14
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C6] - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7:

Editor: Trà Đá

Chờ Đường Nhân đi rồi, Lộc Dã không thể chờ được nữa chạy đến bên cạnh Lục Trì: “Người anh em à.”

“Hả?”

“Người anh em không biết rõ con người Đường Nhân rồi, bình thường cũng không đặc biệt thích thứ gì hết, vậy mà anh thấy cậu ấy thích người anh em nhất đấy.”

Lục Trì không hiểu hỏi: “Chẳng lẽ tớ là đồ…. đồ vật sao?”

Lộc Dã bị câu hỏi này của anh làm cho nghẹn họng lại: “Tớ nói sai rồi. Mấy người học giỏi thật là, ý tớ là Đường Nhân thật sự thích cậu đó.”

Những người có chỉ số thông minh cao đều có tư duy kỳ lạ như thế sao?

Lục Trì rủ mắt xuống, không nhìn lại Lộc Dã.

Lộc Dã gõ gõ bàn, hiếu kỳ nói: “Mà sao lúc nãy cậu lại cởi áo đồng phục ra đưa cho Đường Nhân vậy? Lỡ như hội học sinh đi kiểm tra, cậu bị bắt thì chẳng phải sẽ bị trừ điểm sao.”

Mặc dù cả lớp không bị ảnh hưởng, nhưng học sinh nào bị trừ nhiều điểm quá thì tiền lương của giáo viên chủ nhiệm sẽ bị ảnh hưởng, cho nên bình thường thì giáo viên chủ nhiệm sẽ phạt đứng hoặc là quét dọn vệ sinh.

“Lộc Dã, nhường một chút.” Một giọng nói khác đột nhiên xuất hiện.

Lộc Dã ngẩng đầu: “A, Triệu đại tiểu thư cũng muốn ngồi nữa hả?”

Triệu Như Băng đứng ở hành lang, không mặc áo đồng phục, chỉ có áo sơ mi trắng tay ngắn, lộ ra bên ngoài là cánh tay trắng mịn.

Lộc Dã cũng không ưa thích Triệu Như Băng. Cô ta là bạn cùng lớp với cậu ta năm cấp một, cùng trường năm cấp hai, hiện tại lại học chung cấp ba.

Bình thường cô ta rất khó chịu với mọi người, cực kỳ nhàm chán, cũng cái kiểu không đếm xỉa đến người khác nhưng lại hoàn toàn khác với Đường Nhân, đáy lòng cô ta thật sự xem thường người khác.

“Làm sao đây, tớ đến trước mà.” Lộc Dã không đếm xỉa đến cô ta: “Triệu đại tiểu thư ngồi chỗ khác đi.”

Triệu Như Băng khẽ trừng to mắt: “Cậu!”

Không biết sao Lộc Dã lại không muốn nhường, một chút cũng không nể nang con gái, Triệu Như Băng chỉ có thể ngồi ở trước mặt bọn họ.

Triệu Như Băng mở bài thi ra, lật đến đề bài cần hỏi.

Vào lúc Lục Trì vừa chuyển đến là cô ta đã chú ý tới anh rồi, một học sinh rất cố gắng, dáng vẻ thanh tú, cô ta bỗng chốc có tình cảm với cậu nam sinh mặc áo sơ mi trắng này.

Mặc dù mới tới một hai ngày, nhưng cô ta lại không tức giận khi thấy thành tích của Lục Trì cao hơn mình, thấy tên của Lục Trì đứng trên tên mình, cô ta còn có chút hưng phấn không nói nên lời.

“Lục Trì, thầy giáo vật lý nói cậu được điểm tối đa, có đề bài này tớ không hiểu, có thể thỉnh giáo cậu một chút được không?” Triệu Như Băng dùng tay vén mái tóc lộn xộn ra sau tai, nói nhẹ nhàng, đôi mắt xếch nhìn chằm chằm chữ viết như tranh vẽ của Lục Trì.

Tiết vừa rồi nhìn bộ dáng của Đường Nhân khi ngồi chung bàn với anh, chắc hẳn anh phải cư xử rất khéo léo.

Nghĩ đến Đường Nhân, trong lòng Triệu Như Băng cười lạnh một tiếng, thật sự là chẳng biết xấu hổ, trước mặt toàn trường mà dám làm cái trò không ra gì đó, đây đâu phải là nhà của riêng Đường Nhân.

Lộc Dã cười nhạo một tiếng.

Triệu đại tiểu thư lại còn chủ động đi hỏi người khác, lại còn bày ra bộ dáng dịu dàng nữa chứ, nói không có ý gì mờ ám thì Lộc Dã chắc chắn không tin, sợ là đang nhắm đến Lục Trì.

Lục Trì sững sờ nửa ngày, ngón tay nắm chặt cây bút: “Thầy giáo….. giáo có nói là tiết sau sẽ giải…. giải thích cụ thể hơn.”

Sắc mặt Triệu Như Băng biến hóa trong chớp mắt, nhưng khôi phục lại bình thường rất nhanh: “Tớ…. Chỉ là tớ muốn nhanh chóng biết câu trả lời….”

Lời còn chưa nói hết, thì Lộc Dã đã cười ra tiếng: “Chao ôi, Triệu đại tiểu thư, sao không đợi thầy giáo vào giải đáp, cậu thấy thầy giáo còn kém học trò luôn sao? Thầy giáo vật lý mà biết được chắc khóc lóc mất thôi.”

Triệu Như Băng đá một cước vào chân cậu ta, giọng nói lạnh lùng: “Tớ không có nói chuyện với cậu, cậu không cần phải xen vào việc của người khác, có thời gian rảnh như vậy thì đi xem lại bài đi.”

Giọng nói của cô ta đè thấp hết sức có thể.

Vẻ mặt Lục Trì có chút mất tự nhiên, không biết như thế nào, lại chứng kiến những người chung quanh lại đang nhìn chằm chằm về phía này, sắc mặt anh có chút trắng bệch, trong lòng có chút bực bội.

Lộc Dã và Triệu Như Băng còn đang bận ầm ĩ, không có dấu hiệu ngừng lại, anh dứt khoát đứng lên.

Triệu Như Băng ngây người: “Cậu đi đâu vậy?”

“Ra…. Ra ngoài.” Lục Trì đẩy ghế ra, rời khỏi phòng học từ cửa sau.

Lộc Dã liếc Triệu Như Băng một cái, nhìn có chút hả hê: “Nghe rõ chưa.” Sau đó cũng rời khỏi bàn.

Triệu Như Băng thu lại bài thi, nhìn bóng lưng hai người rời đi, nhịn không được cắn răng, sắc mặt có chút khó coi.

~

Đường Nhân mang một trận cuồng phong về lớp 14.

Nhớ lại bộ dáng không được tự nhiên của Lục Trì, khóe miệng Đường Nhân cong thành một đường xinh đẹp: “Chao ôi, Trì Trì thật sự rất đáng yêu mà.”

Tô Khả Tây lạnh mặt: “Còn biết đường trở về nữa đấy.”

Đường Nhân ném quả bóng rổ vào cái giỏ, kỹ thuật cao, khiến các nam sinh trong lớp hoa cả mắt, sinh lòng bội phục, tiếng vỗ tay hoan hô nổi lên từ bốn phía.

“Chính tay Lục Trì cột áo cho tớ.”

Đến bây giờ cô vẫn còn nhớ tới cảm giác cánh tay mạnh mẽ của anh vòng ở bên hông cô, mỗi một lần nhớ lại sẽ khiến ngực cô tê dại một hồi.

Lạnh lùng nhiều năm như vậy cuối cùng cũng bị bắt làm tù binh rồi.

“Rồi rồi rồi, biết rồi, chỉ là một hành động nhỏ thôi mà cũng khiến cậu mê mệt cho được…. Nếu cậu muốn, tớ cũng cột áo cả ngày cho cậu, cột đến khi cậu hộc máu luôn cũng được.” Tô Khả Tây che miệng.

Lục Trì cột hai ống tay áo lại với nhau rất chỉnh tề, giống như tính cách của anh vậy.

Đường Nhân vươn ngón tay ra, lưu luyến nhẹ nhàng cởi bỏ, đưa áo đồng phục lên chóp mũi.

Đúng như cô nghĩ, một mùi hương thơm ngát ngập tràn trong áo.

Tô Khả Tây không đành lòng nhìn thẳng: “Nhìn bộ dáng si tình của câu kìa!!”

Đường Nhân không để ý tới Tô Khả Tây, xoay người sang chỗ khác, khom lưng cúi xuống bàn tìm này nọ, thì sau lưng váy đồng phục lộ ra một khối màu đỏ nho nhỏ.

Tô Khả Tây kinh hãi: “Bà ơi dì cả của bà đến rồi, làm tôi còn tưởng cún con kia tấn công bà nữa chứ.”

Đường Nhân không bao giờ cảm thấy đau khi kinh nguyệt đến, cũng may thời gian đến cũng có quy luật. Nếu không có quy luật, thì chắc cô cũng không biết khi nào thì kinh nguyệt đến.

Nghe vậy, Đường Nhân nhíu mày, đưa tay sờ sờ, đầu ngón tay có mùi tanh của máu.

Cô quay người lại, mượn gương của Tô Khả Tây xem xét, quả nhiên có một vết máu trên váy đồng phục. Cẩn thận nghĩ lại, hai ngày này vừa đúng lúc kinh nguyệt tới.

Không trách được Lục Trì đột nhiên dùng áo đồng phục che lại cho cô, rõ ràng trước đây anh rất khó tiếp xúc với cô, thân thể anh cứng ngắc.

“Nếu không thì xin về thay váy đi.”

“Không kịp.”

Đường Nhân mặc áo đồng phục của Lục Trì, rất dài, rất lớn, so với cô thì cái áo có vẻ lớn, nam sinh lớn hơn vài phân.

Giống như một đứa bé trộm áo của người lớn.

Tô Khả Tây mới vừa cho cô mượn gương, vừa quay đầu lại thấy cô, thiếu chút nữa không nhảy dựng lên.

Tô Khả Tây nuốt nước miếng: “Nhân Nhân, cậu biết phản ứng đầu tiên của tớ là gì không?”

“Hả?”

Tô Khả Tây nhảy qua nắm hai đầu vai cô: “Nếu như tớ là con trai, thì nhất định sẽ giấu cậu ở nhà!”

Kiểu con gái mặc áo đồng phục của nam sinh, không phải gợi cảm, nhưng lại rất ưa nhìn, hiện tại Đường Nhân khiến cho người ta có cảm giác không dời mắt đi được… Cô là một nữ sinh mà ai cũng muốn giày vò một phen.

Mặt Đường Nhân không biến sắc: “A, vậy thì tớ phải đi mê hoặc Lục Trì gấp thôi.”

“Cút.” Tô Khả Tây nhét băng vệ sinh vào trong lòng Đường Nhân.

Đường Nhân nhíu mày đi vào nhà vệ sinh, may mắn cũng không cách xa phòng học lắm.

Lúc cô cởi váy xuống mới phát hiện ra tính nghiêm trọng, lần này ra rất nhiều, cô không thể nào để dính lên áo đồng phục của Lục Trì, nên dứt khoát cởi váy ra.

May mắn là áo đồng phục đủ dài, trực tiếp dài quá đầu gối vài phân, kéo khóa lên nhìn giống như áo liền váy.

Trường học cho phép mặc váy, nhưng không cho phép mặc váy ngắn trên đầu gối. Nếu không thì bảo vệ vẫn có thể không cho vào trường.

Hai cái chân thon mảnh lộ ra bên ngoài.

Bắp chân thẳng tắp, trắng nõn mềm mịn.

Lần nữa trở lại phòng học, Đường Nhân trở nên yên tĩnh rất nhiều, hai chân cuộn tròn trên ghế, tư thế thiếu lễ độ lật bài thi.

Chữ viết và con người Lục Trì không giống nhau, chữ viết có góc cạnh, hạ bút vừa phải, có chút hơi ngoáy, nhưng lại có thể làm cho người khác vừa liếc mắt đã nhận ra.

Chữ viết tên lớp rất nghiêm chỉnh tinh tế, từng chữ trong đó đều chưa một vẻ đẹp, mạnh mẽ cương nghị.

Đường Nhân dùng ngón tay vuốt ve trang giấy mấy giây, sau đó cầm lấy bút chì vẽ hình trái tim lên trang giấy như nai con.

Rồi sau đó, cô mới chuyển đến phần bài thi.

Bài thi của anh không có bất kỳ phần dư thừa nào, mỗi một bài đều được giải đáp rất hoàn mỹ, thầy giáo chấm bài còn viết mấy lời khen ngợi ở bên cạnh.

Tô Khả Tây đến gần: “Của ai đây? Cậu lấy bài thi của Lục Trì về đây làm gì?”

Cô duỗi tay lật một cái, phần tổng hợp tính điểm từng phần, cái khác được trọn điểm, chả trách đứng thứ nhất, chỉ một môn vật lý thôi đã có thể bỏ xa được rất nhiều người, nhìn lại bản thân chưa được một phần mười.

Con mẹ nó, giữa người với người mà có sự chênh lệch lớn đến vậy sao.

Đường Nhân nhìn xuống dưới, xem đến bài toán vật lý, nhận thấy bản thân sai câu cuối cùng, cô chống cằm: “Rõ ràng là mình cảm thấy mình tính đúng mà……”

Lúc cô viết xuống thì cảm giác đầu tiên chính là như vậy.

Tô Khả Tây: “Nhìn bộ dạng uất ức của cậu khiến tớ vui thật đấy.”

Đường Nhân: “Cút.”

Cô chống cằm, nhìn bài thi đến thất thần. Tay còn lại chạm tới quả bóng rổ, đập từng tiếng.

Có lẽ lần sau có thể viện lý do tìm Lục Trì để dạy kèm cô môn vật lý.

Còn chưa nghĩ xong, thì một giây sau đã thấy bóng dáng của Lục Trì xuất hiện trước cửa sổ.

Đường Nhân nghiêng đầu kêu: “Lục Trì!”

Cửa sổ mở, nên giọng nói được truyền đi rất dễ dàng.

Lục Trì quay đầu, ánh mắt rơi trên người cô, mấy giây sau trên khuôn mặt nhỏ nhắn của anh chuyển thành lo lắng, anh nhỏ giọng hỏi: “Cái…. Cái gì?”

Đường Nhân giơ bài thi lên trên cửa sổ: “Đề này tại sao lại có đáp số như vậy, tớ nghĩ tớ đã làm đúng mà.”

Cô thuận tay giơ bài thi của mình lên bên cạnh.

Chỉ là hỏi về bài thi…. Lục Trì bình tĩnh lại, nhìn bài thi mấy giây, giơ tay ra chỉ, đàng hoàng giải thích: “Công thức thứ ba…. Ba bị sai…. Sai rồi.”

Đường Nhân nghiêm túc lắng nghe anh nói xong, cực kỳ kiên nhẫn.

Lục Trì có chút ngượng ngùng. Trước kia nhiều người nghe anh nói được mấy chữ đã cắt ngang, hoặc trực tiếp không muốn nghe nữa. Dần dần, anh trở nên không thích nói chuyện nữa.

“Rõ ràng là đúng.”

“…Cậu…. Không được chen…. Chen miệng vào.” Lục Trì lớn gan.

Sau khi nói xong câu đó, anh lập tức giật mình, sắc mặt anh đột nhiên trở nên trắng bệch như màu sơn tường.

Đường Nhân bị giật mình bởi phản ứng của anh, giọng nói trở nên động viên: “Cậu nói tiếp đi, tớ không cắt ngang nữa, không sao đâu.”

Lục Trì ngập ngừng mấy giây, con mắt sau tròng kính khẽ trợn tròn, có chút ngượng ngùng, hết sức vì cô mà giảng giải.

Tiếng bước chân trên hành lang, tiếng nói chuyện tựa như cũng biến thành một khung cảnh mơ hồ.

Đường Nhân nhéo nhéo lỗ tai, giọng nói Lục Trì mát lạnh trầm thấp, trong lòng cô tựa như có tiếng mưa rơi.

Nhìn thấy cô thất thần, Lục Trì nghiêng người nhỏ giọng hỏi: “Cậu…. Cậu có đang nghe…. Nghe không?”

Đường Nhân hoàn hồn: “Tớ không cẩn thận nên dùng sai rồi, chứ thật ra tớ cũng thông minh lắm đấy.”

“…”

Triệu Như Băng ra ngoài mua nước, quay người lại thì thấy Lục Trì đang đứng ở bên của sổ lớp 14. Sắc mặt của cô ta không biến sắc làm bộ đi qua chỗ đó, nghe được màn đối thoại không lớn không nhỏ.

“Lục Trì, có phải cậu đã tính toán hết rồi đúng không?”

“Cái… Cái gì?”

“Nếu không thì sao cậu lại xuất hiện bên cửa sổ đúng lúc như vậy, chẳng lẽ không phải cố ý sao?”

“…”

Đường Nhân dùng tay chống trên cửa sổ, hơn nữa lại để ý thấy Triệu Như Băng đứng ở sát vách đang nhìn chằm chằm về phía này, nhướn mày với cô.

Triệu Như Băng nghiêng đầu, cầm lấy chai nước rời đi.

Đường Nhân nhếch môi, ánh mắt trở lại trên người nam sinh đẹp trai trước mặt: “Giảng bài cho tớ có cảm giác tuyệt lắm phải không?”

“…Không có… Không có.” Lục Trì lắp bắp thanh minh.

“Gạt người, hai tai cậu đỏ hết lên rồi kìa.”

“…”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.01.2018, 09:58
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 496
Được thanks: 4654 lần
Điểm: 36.14
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C7] - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8:

Editor: Trà Đá.

Một người ở trong, một người ở ngoài. Một cao một thấp, hài hòa ngoài ý muốn.

Cho đến khi đi được một khoảng cách nhất định, rốt cuộc Triệu Như Băng vẫn không nhịn được quay đầu lại xem, còn có thể thấy khuôn mặt cong cong của Đường Nhân trên cửa kính.

Nghĩ lại vừa rồi bộ dạng nhướn mày của cô ta giống như đang tự làm với chính mình vậy.

Triệu Như Băng giống như đang tự khiêu khích bản thân, cô ta cắn cắn môi dưới.

“Như Băng, cậu làm sao đấy?” Sau lưng một nữ sinh vỗ vào bả vai của cô ta: “Về lớp ngay đi.”

Triệu Như Băng hoàn hồn: “Tớ biết rồi.” Cô ta nhìn lần nữa rồi mau chóng rời đi.

Chuông vào học vừa đúng lúc vang lên.

“Áo…. Đồng phục…” Lục Trì đặt bút xuống, hai đầu lông mày có chút rối rắm: “Giặt sạch… Sạch rồi trả… Trả lại cho tớ.”

Đường Nhân híp mắt: “Được, Trì Trì.”

Nghe thấy câu này, Lục Trì lập tức vội vàng rời khỏi lớp 14, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Trong phòng học còn cãi nhau ầm ĩ, anh dựa vào ghế.

Nhíu mày, sờ sờ lỗ tai với vẻ mặt tự nhiên, cảm giác nóng rực truyền đến đầu ngón tay, lan tràn đến ngực.

Giống hệt như lời cô nói…

~

Lục Trì vừa rời đi, Đường Nhân lập tức khôi phục lại vẻ mặt lạnh nhạt.

“Ô ồ.” Tô Khả Tây liếc cô: “Gạt người ~ Tớ không biết là cậu còn biết làm nũng đấy nhé? Giọng nói vừa rồi thật khiến cho lòng người tan chảy.”

Đường Nhân lạnh nhạt mở miệng: “Bởi vì không gặp đúng người thôi.”

Tô Khả Tây chân thành nói: “Cậu thật sự thay đổi rồi, thay đổi đến buồn nôn, một đống sến súa, bây giờ tớ lại cảm thấy tin tưởng cậu có thể hạ gục được con cún nhỏ đó rồi.”

Đường Nhân không ngừng xoay xoay quả bóng rổ, nở nụ cười sáng rỡ động lòng người.

Cũng không lâu sau, thầy giáo vật lý tiến vào lớp, liếc mắt thấy Đường Nhân ngồi ở phía sau, cố làm ra vẻ nghiêm túc. Đường Nhân làm trò cười ở lớp tự nhiên thì tất cả giáo viên trong phòng làm việc đã biết hết rồi, thầy giáo cũng biết rõ.

Cho nên bây giờ không nhịn được: “Ai đó mới quay về lớp hả, lớp khác có vẻ dễ hiểu hơn lớp tôi đó.”

Giọng nói trách móc của thầy giáo khiến cả lớp không nhịn được đập bàn cười.

Thầy giáo vật lý chính là kẻ dở hơi, nhất là đối với Đường Nhân, thật sự là sầu đến mức tận cùng.

Đường Nhân mím môi cười, cũng không phản bác, đôi mắt xinh đẹp cong thành hình trăng lưỡi liềm, sáng lạng như ngôi sao.

Sau đó không muốn làm khó cô nữa, làm hết phận sự của một thầy giáo, lấy giáo án ra: “Tiết này nói về bài thi vừa rồi, bình quân môn vật lý của toàn trường đạt 68 điểm, các em xem xem các em đạt được bao nhiêu, lúc tôi chấm bài thật sự không muốn nhìn thấy các em.”

Có người phản bác: “Nhưng thầy vẫn đến lớp em đó ạ.”

Miệng thầy giáo run rẩy một cái: “Lớp các em thật sự là lớp yếu kém nhất khối, thật là!”

Cả lớp không ai nhịn được cười, giáo viên nào cũng đều nói đúng câu này. Đến tiết tiếp theo, câu nói này cũng không thay đổi.

Thầy giáo gõ lên tấm bảng đen, cuối cùng khiến cả lớp tập trung lại.

~

Hai tiết sau cũng sửa bài thi, ước chừng có 20 phút hoạt động. Sau giờ học, vài học sinh trong lớp la ré vài tiếng, tốp ba tốp năm kết đôi đi siêu thị.

Siêu thị nhỏ mở bên tòa nhà hành chính, trong trường học nội trú, có các loại đồ ăn vặt trái cây nên siêu thị nhỏ trở nên rất đắt khách, từ sơ trung đến cao trung đều đến đó mua sắm.

Tô Khả Tây đứng lên túm lấy cô: “Không đi mua đồ sao? Cậu chính là cái máy rút tiền của tớ mà.”

Đường Nhân mệt mỏi: “Không đi.”

“Thiệt là, bây giờ cậu ra ngoài, chẳng khác nào sói đội lốt cừu, quá nguy hiểm. Thôi để tớ mua về cho.”

Nói xong, Tô Khả Tây lập tức rời khỏi phòng học như một cơn gió.

Cô ta vừa mới cửa siêu thị nhỏ, thì lập tức gặp phải người quen Lữ Thu Thu.

“Văn Nguyệt đâu?”

Lữ Thu Thu lắc lắc đầu: “Ngày hôm qua Văn Nguyệt ngã bệnh nên về nhà rồi, ở nhà dưỡng bệnh vài ngày, mẹ của cậu ấy có đến, hình như muốn cậu ấy nghỉ hết tuần sau mới đến lớp.”

“Bệnh?”

Lữ Thu Thu gãi gãi đầu: “Tớ cũng không rõ nữa, hôm kiểm tra không thấy cậu ấy ở trường, tối hôm qua lại thấy cậu ấy và mẹ rời khỏi đây cùng nhau, chắc phải tuần sau mới quay lại.”

Nói xong, Lữ Thu Thu khoát khoát tay: “Tớ đi trước đây.”

Văn Nguyệt cũng là học sinh chuyển từ Nhị Trung tới đây, đầu tóc đơn giản, đeo mắt kính, một cô gái đơn giản vui tươi, học sinh lớp chuyên văn.

Nhà của Văn Nguyệt gần Tam Trung, nhưng mẹ cô ta làm việc bên cạnh Nhị Trung, tan lớp muộn, nên bình thường cô ta cũng không đi qua bên kia.

Năm nhất lúc thi cuối kỳ, bởi vì cô ta bị bệnh nên được về nhà, trùng hợp là mẹ cô ta lại quên đón, thế là Văn Nguyệt phải đi qua chỗ làm việc của mẹ mình, kết quả là bị chặn.

Đối với một đám học sinh lưu manh mà nói, thì một nữ sinh nhỏ nhắn thanh tú nhìn qua giống như một học sinh chăm ngoan, rất dễ dàng kích thích lòng dạ đen tối của người khác.

Cây cối ở hai bên bờ sông phát triển xanh tốt, dọc hai bờ sông đều là cây và tán hoa tươi tốt, phía dưới còn có liễu rủ, cho nên buổi tối có rất nhiều người đi tản bộ.

Đúng lúc Đường Nhân thi xong thì lập tức chạy qua bên Nhị Trung tính sổ, vô tình thấy cảnh như vậy. May mắn đám học sinh lưu manh cũng không đông, mà đám đó chỉ dựa vào danh tiếng, hoàn toàn không có chút sức mạnh nào, bị cô đá vài cước đã bỏ chạy.

Sau đó, Nhị Trung một mực tố cáo, chuyện này lập tức đến tai hiệu trưởng, cứ như vậy phạt Đường Nhân, nhưng may sao có người đến làm chứng, nên chuyện này đột nhiên được xem xét điều tra kỹ hơn.

Từ hôm đó, mối quan hệ giữa Văn Nguyệt và Đường Nhân đột nhiên tốt lên.

Tính cách của Văn Nguyệt và Đường Nhân hoàn toàn ở hai thái cực khác nhau, nhưng lại chơi với nhau rất hòa hợp.

Bởi vì cơ thể Văn Nguyệt không khỏe, cho nên được về nhà sau khi học xong, mỗi lần có thời gian nghỉ, là cô ta lại mang đồ ăn ngon đến ăn cùng Đường Nhân và Tô Khả Tây.

Hai người tự nhiên thân thiết hơn.

Sau khi nói chuyện vơi Lữ Thu Thu xong, Tô Khả Tây mang theo túi ny lon màu đen chạy như bay về phòng học, thuật lại sự việc cho Đường Nhân nghe: “Văn Nguyệt càng ngày càng gầy, thân thể cậu ấy vốn đã không khỏe, rất dễ ngã bệnh.”

Đường Nhân ngồi thẳng lên: “Thứ sáu đi thăm cậu ấy một chút, cơ thể cậu ấy quá yếu.”

“Ừ.” Tô Khả Tây đột nhiên mở miệng: “Tớ định cắt tóc, vừa vặn cậu lại muốn ra ngoài nữa, thứ sáu đi cùng nhau đi.”

Đường Nhân nghiêng đầu: “Nhưng cậu dưỡng lâu lắm rồi mà.”

Sắc mặt Tô Khả Tây ảm đạm: “Lục Vũ thích tóc dài, nếu hắn đi rồi, thì cũng chẳng cần nuôi dài làm gì nữa.”

Cũng lâu lắm rồi cái tên Lục Vũ này mới xuất hiện giữa cuộc đối thoại của hai người.

Kể từ cuối học kỳ trước, Lục Vũ đột nhiên chuyển qua Tam Trung mà không nói lý do, hai cô cũng cố gắng tìm hiểu.

Chuyện của Lục Vũ và Tô Khả Tây, thì Đường Nhân cũng rất rõ ràng: “Cắt cũng tốt.”

Tô Khả Tây đột nhiên quay đầu: “Sao cậu không ngạc nhiên? Dự đoán ngoài ý muốn của tớ.”

“Chậm tiêu.”

~

Tiếng chuông tiết học cuối cùng của buổi sáng vừa vang lên, Đường Nhân và Tô Khả Tây lập tức rời khỏi phòng học như tên bắn, trong chớp mắt đã biến mất khỏi lớp học.

Giáo viên vẫn còn duy trì tư thế cầm phấn viết, lập tức ngây người một lát, không thể làm gì ngoài việc đóng giáo án kết thúc tiết học.

Các bạn học lập tức ào ào chen lấn chui ra khỏi phòng học.

“Nhanh nhanh nhanh, đi chậm là hết thịt!”

“Hôm nay không biết có bao nhiêu thịt chua ngọt đây, mỗi lần đi ăn là giống như đi đánh trận vậy đó!”

Cơm trưa của Đường Nhân là nhờ Tô Khả Tây hỗ trợ tranh giành.

Cả ba khối cao trung đều tan học cùng nhau, khối sơ trung tan học trước năm phút, nhưng vẫn chậm trễ. Cho nên ở trong căn tin cực kỳ đông người, Đường Nhân trực tiếp vòng ra phía sau căn tin đi về phía ký túc xá.

Ký túc xá của cao trung nằm ở tận cùng bên trong góc, cho nên bên kia ít người, chạy về ký túc xá cùng lắm năm phút.

Xung quanh ban công trong phòng ngủ ký túc xá được bọc gương, Đường Nhân vừa vào cửa thì lập tức chạy ra ban công. Cô nhìn mình trong gương, trên mặt chậm rãi nở nụ cười mê người nhất.

Cô nhắm mắt lại, tình cảnh lúc đó hiện ra trong đầu cô.

Đường Nhân đưa tay sờ lên cổ, khi đó có làn hơi tinh tế ở chỗ này, ấm áp tê dại, giống như phút chốc đã được lưu lại tại đó.

Tiểu nói lắp còn có cách chọc người rất lợi hại, mặt không biến sắc, mỗi phút cô đều bị bắt lại.

Trong phòng ngủ vẫn chưa có ai quay trở lại.

Hai tay Đường Nhân nắm lại, nằm ngã xuống giường, trong lòng đột nhiên xuất hiện một loại cảm giác nhớ nhung, rõ ràng trước kia cô rất dè dặt.

Kể từ khi gặp được Lục Trì, cho dù chỉ là một ngày ngắn ngủi, cô lập tức biến thành một người mơ mộng như bị thần kinh.

~

Tiết buổi chiều của lớp tự nhiên là môn sinh học.

Giáo viên môn sinh học là một giáo viên nữ, hùng hùng hổ hổ bước vào lớp, vừa vào cửa lớp đã nói liên tiếp không ngừng.

“Đề thi môn sinh học lần này đơn giản như vậy mà điểm thi của các em quá tệ, học hành như vậy thì lấy gì thi vào đại học đây.” Cô giáo lập tức nhìn về phía những học sinh còn lại: “Nghỉ lễ quốc khánh xong thì kiến thức cũng trả lại hết cho giáo viên rồi đúng không, lớp tự nhiên mà điểm thi chỉ được 60 điểm! Trình độ của lớp tự nhiên là như thế này sao?”

“Có rảnh thì học tập bạn mới Lục Trì, người ta cũng nghỉ lễ quốc khánh như các em mà thi được điểm tối đa, còn các em thì sao?”

Mặc dù cô giáo không trực tiếp chấm điểm, nhưng lúc tổng kết thì cũng có xem qua, nên một học sinh được điểm tối đa thật sự khiến cô giáo có hứng thú, lập tức nhớ tên, hỏi thầy giáo Ngô mới biết đó là học sinh mới chuyển trường đến.

Các bạn học trong lớp lập tức cúi đầu, ngụy trang kiểu đà điểu, ngoan ngoãn nghe giáo huấn.

Ở trong tiết sinh học thì tốt nhất không nên lắm mồm lắm miệng, nếu không thì sẽ bị trở thành tâm điểm của tiết học, cả một tiết có thể bị nói không ngừng.

Giáo viên sinh học không để ý đến cả lớp, tiếp tục nói: “Bài thi sinh học lần này chỉ có hai người đạt điểm tối đa toàn khối, xem qua bài thi để biết bạn đó làm như thế nào. Lục Trì, đưa bài thi lên đây cho cô mượn.”

Cô giáo nhìn về phía cuối lớp.

Nửa ngày cũng chưa được đáp lại.

Cô giáo nhíu mày, lặp lại: “Lục Trì, đưa bài thi lên đây cho cô mượn.”

Lục Trì hoàn hồn, mặt không biến sắc giải thích: “Có... Có người khác mượn.... Mượn đi rồi ạ.”

Cô giáo nghi hoặc: “Người khác mượn?”

Lục Trì lập tức gật đầu.

Cô giáo có chút không vui, bài thi vừa mới được trả lại lúc sáng đã bị mượn đi, chẳng lẽ không biết buổi chiều có tiết sinh học sao? Bộ có gì không hài lòng với giáo viên sao?

Nhưng suy nghĩ lại việc Lục Trì được điểm tối đa môn sinh học, nên cũng không hỏi nhiều, cho phép Lục Trì ngồi xuống: “Nếu như các em mà giỏi giống như Lục Trì, thì đâu cần đến trường nữa, tôi cũng có thể về hưu được rồi.”

Trong lớp yên tĩnh.

Cô giáo liên tục khen ngợi sự giỏi giang của Lục Trì. Dù sao học sinh này cũng mới chuyển tới, hơn nữa lại còn nói lắp, đâu phải có chuyện tốt như vậy.

Có học sinh khó chịu trong lòng, nghiêng đầu nhìn về phía sau. Từ đằng trước nhìn lại chỉ thấy Lục Trì cúi đầu, ngồi ở một góc lớp, không biết thần hồn nơi đâu.

Cặp mắt kính che hơn nửa khuôn mặt, đối lập với làn da trắng, giống hệt mặt trắng nhỏ.

Mấy nữ sinh đều di chuyển ánh mắt đến góc cạnh hoàn mỹ nơi cằm anh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chienbinhhanhtinh, Hồng Ngọc(DD), lethuyoanh, sulli980, Thanhluu, Tienly và 237 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

16 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

18 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

19 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34



Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 800 điểm để mua Trái tim đá xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa lan ghép
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa biết hát

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.