Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 

Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW Ngoại truyện 1]

 
Có bài mới 19.07.2018, 10:57
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 327
Được thanks: 2718 lần
Điểm: 32.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C44] - Điểm: 45
Chương 45:

Editor: Trà Đá.

Thật sự là không thể chịu được.

Đường Nhân cho rằng anh đang cố ý quyến rũ cô trước mặt nhiều người như vậy.

Tuy rằng trong lòng nghĩ vậy, nhưng nụ cười trên mặt cô càng lúc càng lớn.

Đến lượt Đường Nhân, phía dưới lập tức yên lặng, lẳng lặng chờ đợi.

Lần này chỉ có học sinh cuối cấp, nên cực kỳ quen thuộc với Đường Nhân và Lục Trì, không quen biết thì cũng nghe rất nhiều chuyện về hai người bọn họ.

Mọi người đều nhớ rõ về bài phát biểu lần trước của cô, hiện tại lại thấy thầy phụ trách thỏa hiệp cho cô lên phát biểu, mọi người không nhịn được che miệng lại, sợ cười ra tiếng.

Học sinh cấp ba đều dễ dàng bị kích động cho dù là chuyện nhỏ nhặt nhất.

Đường Nhân cầm tờ giấy phát biểu trên tay, thử micro.

Mấy nữ sinh đứng ở bên góc đều mở to mắt nhìn cô.

Có nữ sinh nhỏ giọng nói: “Chẳng có gì ghê gớm hết.”

“Bởi vì ba cậu ấy là hiệu trưởng.” Người bên cạnh nói với theo, “Nếu không thì làm gì có chuyện lần này được lên phát biểu.”

Là mấy nữ sinh ở lớp chuyên Nhật.

Nữ sinh lớp đặc biệt không nhiều lắm, Triệu Như Băng đợi đến lượt lên phát biểu, đứng gần đó.

Vừa đúng lúc nghe được nội dung nói chuyện giữa mấy nữ sinh, nhất thời nhịn không được cười nhạo.

Không ghê gớm sao.

Nếu không ghê gớm thì sao Đường Nhân đánh người ta đến sưng mặt mũi mà vẫn được yêu thích, nếu không ghê gớm thì sao đạt được thành tích tốt đến như vậy.

Triệu Như Băng thật sự ghen tỵ với Đường Nhân, từ trước đến nay cô ta phải thừa nhận Đường Nhân lợi hại.

Mấy nữ sinh này không chỉ biết chế giễu người khác, lại mơ tưởng đến Lục Trì, còn tự cho mình lợi hại hơn người khác. Nếu để Lục Trì sánh đôi cùng với một trong số nữ sinh kia, thật sự khiến Triệu Như Băng cảm thấy buồn nôn.

Nghĩ đến đây, Triệu Như Băng lại cảm thấy Đường Nhân thuận mắt hơn rất nhiều.

Đường Nhân đứng trên bục phát biểu chưa bắt đầu nói, cũng không có động tác dư thừa nào khác.

Thầy phụ trách đứng phía dưới thấy cô vẫn chưa phát biểu, bắt đầu cảm thấy lo lắng, lần này sẽ không ăn nói gì bậy bạ chứ?

Đáng ra ông ta không nên tin tưởng Đường Nhân, không nên để cô lên phát biểu mới đúng.

Đường Nhân tùy ý quét mắt qua các bạn học đứng phía dưới: “Phương pháp học tập thì tự mỗi người phải tự tìm tòi ra, tớ sẽ không chia sẻ, dù sao có nói thì các bạn cũng chẳng nghe.”

Thầy phụ trách nhất thời hít sâu vào một hơi khí lạnh.

Tự dưng ông ta có dự cảm sẽ có chuyện không hay sắp xảy ra!

Chính ông ta tự tay xét duyệt bài phát biểu, rõ ràng mở đầu là “Các bạn học sinh thân mến” mới đúng chứ, sao bây giờ lại bắt đầu bằng những lời này.

Các học sinh phía dưới lập tức cảm thấy đầy hứng thú, chú ý lắng nghe, chuẩn bị nghe Đường Nhân nói những lời khác người.

Đường Nhân thấy thế, mỉm cười một cái: “Bây giờ cũng đã tới gần ngày thi đại học rồi, mà các cặp đôi trong trường ta vẫn tăng lên không ít. Nếu đã có bản lĩnh yêu đương, thì sao lại không có bản lĩnh cùng nhau học tập tốt?”

Tất cả mọi người có mặt ở đó ồ lên.

Mặt mày thầy phụ trách tối sầm, lần sau có đánh chết ông ta cũng sẽ không để cho Đường Nhân lên phát biểu nữa.

“Mặc kệ các bạn có tin hay không, nhưng tớ vẫn muốn học cùng trường đại học với Lục Trì.”

Đường Nhân liếc mắt nhìn Lục Trì: “Tớ cực kỳ lo lắng khi để cậu ấy học ở một trường đại học khác tớ, không nhìn thấy sẽ không yên tâm.”

Bị lời nói của cô làm chấn động, cả toàn trường không kịp phản ứng, còn cô thì quẳng tờ phát biểu đi, rời khỏi bục phát biểu.

Vài giây sau, toàn thể học sinh vỗ tay hú hét ầm cả lên.

Triệu Như Băng thấy tình hình đang kích động, cô ta trực tiếp nói với thầy phụ trách là bị mất bài phát biểu, nhanh chóng chuồn đi.

Những người khác đều không nhận ra.

Chương trình 100 ngày động viên đã kết thúc trong sự náo nhiệt.

~

Bài phát biểu gây chấn động thật sự khiến người khác phải nhớ mãi.

Cho dù đã mấy ngày trôi qua, những vẫn còn không ít người muốn truy hỏi Đường Nhân đến cùng, càng miễn bàn đến chuyện trước cửa lớp đặc biệt xuất hiện nhiều học sinh hiếu kỳ đến vây xem.

Lộc Dã cảm thấy rất đắc ý.

Dạo gần đây Lục Trì đối xử với anh rất thân thiện, lần trước anh ta giải đề bị sai, Lục Trì đi ngang qua thấy còn nhiệt tình giải thích cho anh ta hiểu.

Sự đãi ngộ trước đó và sau này hoàn toàn khác nhau.

Vào giờ tự học buổi tối, Lộc Dã đang tụ tập ăn đồ ăn vặt với vài bạn học ở cửa sau.

Cửa sau đột nhiên bị gõ vài cái, chưa đợi anh ta mở cửa, thì đã có một nữ sinh đã xuất hiện ở bên cạnh cửa sổ, nhìn anh ta chằm chằm.

Lộc Dã lên tiếng: “Cậu tìm ai?”

“Lục Trì.” Nữ sinh có chút chần chừ, “Có phải Lục Trì ở lớp này không?”

Ánh mắt Lộc Dã không chút thiện cảm: “Không có, cậu tìm nhầm lớp rồi.”

Câu nói vừa dứt, đúng lúc Đường Minh đi vào từ cửa trước, lớn tiếng kêu: “Lục Trì có ở trong lớp không? Thầy chủ nhiệm tìm!”

Lộc Dã trợn mắt, thật là biết phá hoại mà.

Nữ sinh trợn mắt nhìn Lộc Dã: “Không phải cậu nói là không ở trong lớp này sao?”

“Thì đúng vậy mà.” Lộc Dã giảo hoạt, “Cả phòng học đâu có bao nhiêu người trong lớp, nhìn qua cũng không biết là có Lục Trì ở trong lớp hay không à?”

Thấy anh ta già mồm, nữ sinh kia cũng không thèm tiếp tục đôi co nữa, dùng sức đóng mạnh cửa sổ.

“Bất lịch sự.” Lộc Dã thầm nói.

Theo trực giác của anh ta thì nữ sinh này đến tìm Lục Trì cũng chẳng phải là chuyện gì tốt đẹp.

Từ lúc Lục Trì chuyển trường đến đây thì đâu có tiếp xúc với người ngoài lớp, kể cả những người trong lớp anh cũng cực kỳ ít tiếp xúc, thì lấy đâu ra có người ngoài lớp đến tìm.

Hơn nữa Lộc Dã cũng chưa từng nhìn thấy qua nữ sinh này, có lẽ là lớp 10 hoặc 11, chứ học sinh cuối cấp đương nhiên là biết chuyện về Lục Trì rồi.

Lần trước Lục Trì phát biểu rất xuất sắc, thần thái lạnh lùng, bộ dáng xinh trai, lại không bị nói lắp nữa.

Phần lớn con gái bây giờ thích con trai trông xinh trai một chút, chắc chắn là nữ sinh đó thích diện mạo của Lục Trì rồi, cho nên mới có gan đến tận đây.

Đường Nhân mà biết chỉ sợ là sẽ làm loạn lên mất.

Vì nữ sinh đó mà anh ta phải suy ngẫm vài giây, sau đó lại tiếp tục ăn đồ vặt.

Một lát sau, Đường Nhân ở bên ngoài trở về lớp.

Lộc Dã nhìn cô bĩu môi nói: “Bên ngoài có nữ sinh tới tìm Lục Trì nhà cậu kìa.”

Đường Nhân đưa mắt nhìn ra bên ngoài.

Nữ sinh này không phải học sinh cuối cấp, nhưng giống học sinh lớp 11, có lẽ cô đã từng gặp qua ở đâu đó, nhưng bây giờ không nhớ ra được.

Thật sự có nữ sinh dám tới tìm Lục Trì sao.

Đúng lúc nữ sinh đó quay đầu lại, nhìn thấy Đường Nhân đang nhìn mình, trong lòng muốn chống đối, bày ra biểu cảm khiêu khích.

Tin đồn cũng chỉ là tin đồn, nếu không được thấy tận mắt, thì cô ta không tin.

Đường Nhân cũng không thèm để ý nữa, lập tức quay về chỗ ngồi.

~

Vào lúc bắt đầu giờ tự học buổi tối, Lục Trì từ từ tiến vào lớp, trên tay còn cầm cái gì đó.

Lộc Dã chậc lưỡi, may là Lục Trì đi mua quà vặt, nếu không thì đã xảy ra chiến tranh thế giới rồi, mặc dù Đường Nhân có khả năng sẽ giết người ngay lập tức.

Hiện tại Đường Nhân đang ngủ.

Lục Trì không đánh thức cô dậy, chỉ thuận tay đặt sữa chua lên bàn cô.

Lúc anh ngẩng đầu lên, bắt gặp thấy biểu cảm khó hiểu của Lộc Dã, giống như có chuyện gì khó nói.

Tiết đầu tiên của giờ tự học là môn sinh học.

Không bao lâu sau, Đường Nhân mở mắt, nhìn qua bên cạnh một lát, rồi lại quay đầu ngủ tiếp.

Lục Trì cảm thấy thái độ của cô không đúng.

Nếu là thường ngày, khi cô thức dậy, chắc chắn sẽ bắt chuyện với anh, hôm nay chỉ nhìn anh giây lát rồi lại quay đi, cực kỳ không bình thường.

Nghĩ là nghĩ vậy, nhưng anh không ý thức được mình lại nói ra tiếng.

Lộc Dã nghe thấy không nhịn được quay đầu lại nói nhỏ: “Cậu không nhìn thấy hả, ghen đó!”

Do không kiểm soát được giọng nói, cho nên tiếng phát ra lớn hơn bình thường.

Bây giờ đang trong giờ tự học, cực kỳ yên tĩnh, cho nên cả toàn bộ phòng học đã nghe thấy câu này.

Giáo viên sinh học bực mình, đập bàn: “Lộc Dã!”

Lộc Dã nặng nề đứng lên.

Giáo viên sinh học hỏi: “Em nói ghen ghen cái gì đó?”

Lộc Dã giảo hoạt, lí nhí nói: “Là do bạn ngồi cùng bàn với em không thấy em đang ghen tỵ…”

Bởi vì giọng nói đầy tủi thân của Lộc Dã mà khiến cả lớp cười rộ lên, lý do này thật sự là rất hợp lý.

Lục Trì cũng không nhịn được cười lên.

Chờ Lộc Dã ngồi xuống, anh mới hỏi chuyện gì đã xảy ra.

Lộc Dã nhanh chóng kể lại sự tình có nữ sinh đến lớp tìm Lục Trì, còn kể chi tiết chuyện Đường Nhân đối mặt với nữ sinh đó.

Lộc Dã miêu tả cực kỳ sinh động.

Lục Trì hầu như có thể tưởng tượng ra tình cảnh lúc đó.

~

Đường Nhân ngủ đến tiết thứ hai giờ tự học buổi tối.

Cô còn chưa tỉnh lại, thì giáo viên vật lý đã đứng trên bục giảng.

Hôm nay cô giáo bộ môn vật lý muốn giảng đề.

Từ sau khi thay đổi giáo viên vật lý, Đường Nhân cũng cảm thấy bị hành hạ, giọng nói của cô giáo nhè nhẹ tựa như đang hát ru.

Đường Nhân mới tỉnh ngủ nheo mắt nhìn.

Từ sau khi bắt đầu kỳ học cuối, chuyện kiểm tra đột xuất xảy ra như cơm bữa, bất cứ tiết nào giáo viên đều có quyền lên tiếng “Cất sách vở, kiểm tra.”

Hôm nay hai tiết ban sáng đã phải làm bài kiểm tra đột xuất.

Điểm số không cao lắm.

Sắp gần đến ngày thi thử lần hai, sau đó còn thi đại học, không ít người cảm thấy căng thẳng, bất an lan tràn khắp toàn bộ phòng học, làm ảnh hưởng trực tiếp đến điểm số.

Lúc giáo viên vật lý giảng đề cũng chẳng mấy vui vẻ.

Giảng đến bài cuối cùng, cô giáo đột nhiên ngừng lại, nhìn quanh phòng học một chút, mở miệng: “Đường Nhân, lên bảng làm bài này.”

Mọi người đang buồn ngủ lập tức bừng tỉnh.

Vào giờ tự học buổi tối chắc chắn sẽ có rất nhiều người ngủ gà ngủ gật, hôm nay lại là tiết vật lý, càng khiến cho cả lớp muốn ngủ, nhất là giáo viên vật lý lại có giọng nói dịu dàng êm tai.

Đường Nhân bị Lục Trì đánh thức.

Cô đứng lên, nhìn bài tập trên bảng, đầu óc xoay tròn.

Giờ kiểm tra lúc ban sáng cô không làm bài, vì lúc đó cô bị thầy giám thị gọi lên văn phòng viết giấy cam đoan.

Hơn nữa cô mới tỉnh ngủ, đầu óc chắc chắn không suy nghĩ được gì.

Cô hơi há miệng, đang muốn lên tiếng, thì cô giáo đột nhiên lên tiếng: “Người đầu tiên giải câu a. Ai xung phong lên giải câu b?”

Trong phòng học không có ai giơ tay.

Cô giáo chuẩn bị chỉ định, thì nhìn thấy Lục Trì đứng dậy, gật đầu hài lòng: “Vậy thì Lục Trì.”

Anh biết Đường Nhân đã không làm bài kiểm tra lúc sáng, lúc cô về cũng không cần làm lại bài thi, trừ khi viết trực tiếp trên bảng đen, còn không thì chắc chắn cô cần có thời gian suy nghĩ.

Cô giáo nhất định là cố ý vì thấy Đường Nhân đang ngủ.

Có nam sinh lớn gan ở dưới huýt sáo, phòng học đang yên tĩnh bỗng trở nên sôi động hẳn lên.

Giáo viên vật lý cực kỳ dịu dàng, chưa bao giờ tức giận, cho nên mọi người trong lớp học khá to gan, lên lớp cũng sẽ đùa vui thả lỏng một chút, không ảnh hưởng đến việc học là được.

Lục Trì và Đường Nhân một trước một sau tiến lên bục giảng.

Trong lúc nhất thời, mọi người trong phòng đang buồn ngủ lập tức trợn to hai mắt nhìn bọn họ.

Đường Nhân theo đuổi Lục Trì là chuyện công khai, hơn nữa lại không thèm kiêng kị mọi người xung quanh, tuy rằng bọn họ không lên tiếng nhưng không có nghĩa là bọn họ không thích xem chuyện bát quái.

Với lại Đường Nhân đã hai lần lên phát biểu có thể nói là chấn động toàn trường.

Hiện tại hai người tiến lên bục giảng, mặc dù chưa phát sinh chuyện gì hết, nhưng cũng đủ để khiến người khác liên tưởng rồi.

Cũng không biết có phải Lục Trì cố ý lên cùng không.

Lớp học không có ai xung phong thì lại thấy anh đứng lên.



Đường Nhân đứng nhìn bảng đen, đầu óc trống rỗng.

Thật đúng là phiền phức mà.

Lục Trì nghiêng đầu nhìn cô, thấy cô đang dụi dụi mắt, lại khẽ ngáp, đoán chừng là chưa tỉnh ngủ.

Anh liếc mắt ra phía sau, thấy cô giáo đang đứng đưa lưng về phía bọn họ.

Lục Trì đưa tay lấy bài thi trong tay Đường Nhân, lại nhét bài thi của mình vào tay cô, động tác cực kỳ tự nhiên.

Cả lớp đều đang căng mắt xem, cuối cùng huýt sáo rồi vỗ tay.

Dám làm chuyện ân ái quang minh chính đại, chắc chắn chỉ có hai người bọn họ.

Giáo viên vật lý quay đầu lại, chỉ thấy cả hai người đều đang viết.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 24.07.2018, 11:12
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 327
Được thanks: 2718 lần
Điểm: 32.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C45] - Điểm: 52
Chương 46:

Editor: Trà Đá.

Cơ bản mọi người trong lớp học đang buồn ngủ vì giọng giảng bài dịu dàng như ru ngủ của giáo viên vật lý, nhưng màn vừa rồi cực kỳ kích thích, khiến tất cả mọi người bừng tỉnh.

Lộc Dã đập bàn.

Đường Minh nghẹn giọng nhìn trân trối: “Cậu ấy thật sự không sợ cô giáo thấy sao?”

Mặc dù giáo viên vật lý đứng đưa lưng về phía bọn họ, nhưng cũng có thể quay đầu lại nhìn bất cứ lúc nào, vậy mà hai người bọn họ dám ngang nhiên làm chuyện đó trước mắt nhiều người như vậy.

“Hai người bọn họ mà sợ cô giáo sao?” Lộc Dã nghiêng đầu nói.

Thành tích của Lục Trì luôn luôn xuất sắc, cho nên chỉ cần không phạm phải sai lầm nào nghiêm trọng thì các giáo viên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, Đường Nhân đương nhiên cũng không khác biệt lắm, chẳng qua hơn một cái là con gái của hiệu trưởng.

Giáo viên luôn thiên vị học sinh giỏi.

Lục Trì cầm đề thi không có đáp án bắt đầu viết bài giải lên bảng một cách lưu loát.

Nhìn tới nhìn lui cũng không nhận ra được anh đang trực tiếp giải bài.

Ít nhất thì bọn họ cũng không thể giải bài nhanh được như vậy, lại còn có thể nhớ rành mạch từng chữ số, cũng không cầm máy tính.

Cả lớp phía dưới ồ lên thán phục.

Giáo viên vật lý nói: “Ồn ào cái gì, tập trung nhìn bài giải trên bảng. Lần này trong lớp chỉ có một mình Lục Trì làm được bài cuối cùng.”

Trong phòng học vang lên tiếng thở dài.

Lục Trì còn đang đứng trên bục giảng chơi trò ám muội với Đường Nhân, vậy mà điểm vật lý lại được trọn điểm, bọn họ ở phía dưới bị giáo viên la rầy.

Giữa người với người mà sao lại chênh lệch quá lớn như vậy.

Mặc dù Đường Nhân mất một lúc mới tỉnh ngủ hẳn, nhưng động tác tay cũng rất nhanh lẹ, cô nháy nháy mắt mấy cái, viết bài giải lên bảng.

Không thể không nói bài giải của Lục Trì rất tuyệt, cô sao chép lên bảng rất cẩn thận, hơn nữa cũng có thể hiểu được bài toán rất dễ dàng.

Đường Nhân viết xong lại hắt xì một cái.

Lục Trì cũng vừa lúc viết xong, quay đầu nhìn cô, tuy rằng anh không cười, nhưng trong mắt lại lộ ra một xíu ý cười, tâm tình đương nhiên không tệ.

Đường Nhân đã hoàn toàn tỉnh ngủ.

Hai người một trước một sau rời khỏi bục giảng, trên đường quay lại chỗ ngồi, Đường Nhân đưa tay ra cào cào lưng anh.

Lục Trì nhanh tay bắt lấy tay cô.

Bạn học ngồi hai bên cũng nhịn không được lên tiếng: “Ùi chà.”

Thật sự là đôi cẩu nam nữ.

Trước mặt mọi người mà lại tự nhiên làm trò khiến người khác ghen tỵ, ở trên bục giảng còn chưa đủ, trên đường về chỗ ngồi ngắn như vậy cũng phải nắm tay mới chịu.

Rõ ràng là muốn châm ngòi nổ mà.

Lộc Dã lắc đầu: “Chậc chậc.”

Lục Trì buông tay Đường Nhân ra, quay lại chỗ ngồi của mình.

Trong lòng Đường Nhân khó chịu, đá chân ghế của Lộc Dã: “Nhiều chuyện.”

Giáo viên vật lý đã quay trở lại bục giảng, giọng giảng bài đều đều lại vang lên, khiến mọi người trong phòng học lại cảm thấy buồn ngủ.

Lục Trì trả lại đề thi cho cô.

Đường Nhân trực tiếp giật lại đặt lên bàn.

Lục Trì thấy cô không làm đề, lại vươn người qua giúp cô mở đề thi ra, lật đến bài cuối cùng.

Sau đó Đường Nhân thấy trên bài cuối cùng có một hàng chữ: Tâm tình không vui hả?

Đường Nhân quay đầu, nhìn anh mấy giây, bất mãn nói: “Ai cho phép cậu cám dỗ người khác như vậy.”

Lục Trì: “…”

Giáo viên vật lý còn đang giảng đề ở phía trên: “Các em phải noi gương Lục Trì và Đường Nhân mà chăm chỉ học tập, cách giải của hai em ấy rất tốt, cách giải tương tự nhau chứng tỏ không chỉ một người mới có thể nghĩ ra, các em cũng có thể suy luận ra.”

Cả lớp thầm than thở, rõ ràng là Lục Trì đưa bài giải của mình cho Đường Nhân, nếu không viết tương tự nhau thì mới kỳ quái.

Đường Nhân chống cằm, trong lòng cô khó chịu vì có người con gái khác thầm thương nhớ trộm người của cô.

Hơn nữa, tối nay có vẻ Lục Trì thật sự quan tâm đến cô, khiến cô cũng vui vẻ phần nào, cô cười tủm tỉm hưởng thụ ánh mắt của mọi người trong lớp.

~

Sau khi kết thúc tiết tự học môn vật lý, cửa sổ phía cuối lớp đặc biệt lại vang lên tiếng gõ cửa.

Bạn học bên kia trực tiếp quay đầu kêu: “Lục Trì, có người tìm.”

Đường Nhân nghe thấy lời này, trực tiếp quay đầu, thì lập tức thấy nữ sinh ban nãy lại tới nữa.

Cô quay đầu nhìn Lục Trì, uy hiếp: “Cậu dám ra ngoài sao?”

Lục Trì lại nói: “Chắc là… Chắc là có việc gì đó.”

Nói xong, anh lập tức đứng lên, đi ra phía ngoài.

“Mẹ nó.” Đường Nhân hiếm khi mắng chửi thô tục.

Cô đứng lên, cũng đi ra khỏi phòng học.

Ngoài hành lang không có đèn, đều là dựa vào ánh sáng từ trong các phòng học hắt ra ngoài, nên trông hành lang khá tối.

Thấy Lục Trì đi ra, hai mắt nữ sinh kia sáng lên, gò má hơi ửng đỏ, giọng nói thẹn thùng: “Lục Trì, em là…”

Đường Nhân đi tới: “Tiếp tục đi.”

Nữ sinh kia thấy cô đi tới, vẻ mặt có chút khó coi, không để ý tới cô nữa, tiếp tục giới thiệu.

Đường Nhân lại đột nhiên tiến sát lại: “Lục Trì, nhìn qua bên phải.”

Cô đột nhiên nói, Lục Trì theo phản xạ nhìn qua bên phải.

Trong nháy mắt, Đường Nhân nhón chân lên, nhẹ nhàng hôn lên gò má anh một cái.

Sau đó lại quay trở lại vị trí cũ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nữ sinh kia trợn mắt, không kịp phản ứng, chuyện xảy ra trước mắt nằm ngoài dự tính của cô ta.

Dựa theo những tin tức mà cô ta thăm dò, Lục Trì là người rụt rè, cho nên cô ta chủ động thì sẽ tốt hơn.

Ai mà biết vừa tới đã gặp phải cảnh tượng này.

Đường Nhân thật sự khiến cô ta chán ghét.

“Hình như em gái rảnh rỗi không có chuyện gì làm, vậy thì mau về học tập cho tốt đi.” Nói xong, Đường Nhân bĩu môi với Lục Trì: “Đúng không?”

Lục Trì không nói gì, nhưng lại gật gật đầu một cách máy móc.

Nữ sinh kia thấy rõ ràng, lúc này dậm mạnh chân một cái, công kích Đường Nhân: “Liên quan gì đến chị?”

“Ồ.” Đường Nhân nhíu mày.

Khẩu khí cũng không nhỏ.

Đường Nhân nhướng mày: “Sao lại không liên quan?”

Cô chuẩn bị nói tiếp, Lục Trì nhanh tay kéo cô, nhưng kết quả không kịp ngăn cản: “Em gái thầm thương nhớ trộm người của chị, vậy mà nói không liên quan đến chị là sao?”

Hai tai Lục Trì đỏ lên.

Đường Nhân lơ đãng nhìn thấy, nhanh tay lôi kéo anh rời khỏi đó, đến bộ dáng xấu hổ này cũng không thể để cho người khác thấy được.

Về phần nữ sinh này, đến từ đâu thì về lại đó.

Lục Trì cũng không vùng vẫy, tâm tình vui vẻ mặc cho cô kéo anh về lớp.

~

Ngày tháng trôi qua rất nhanh, đã đến kỳ thi thử lần hai.

Hai ngày thi thử liên tiếp như ác mộng nhanh chóng kết thúc.

Vừa ra khỏi phòng thi, cả toàn trường đều ngập trong bầu không khí thương tâm.

Có lẽ bởi vì bài thi quá khó.

Mà Đường Nhân còn mệt mỏi vì phải viết bản kiểm điểm.

Chính là vì bài phát biểu chấn động trong ngày lễ một trăm ngày động viên lần trước.

Lần đó thầy giám thị đã kêu cô lên văn phòng giáo huấn một trận, nghiêm khắc cảnh cáo nhưng vẫn thả cô về.

Mọi chuyện tưởng chừng như kết thúc, nhưng trong lòng thầy giám thị vẫn còn tức giận, sau khi kết thúc thi thử lần hai thì tới tìm cô, muốn cô viết bản kiểm điểm.

Có thể bởi vì thầy giám thị không tin vào lời cam đoan của cô.

Với chuyện này, có người cười thành tiếng: “Ha ha ha, không tin là đúng rồi. Ai bảo cậu diễn giỏi quá làm gì.”

Nam sinh dựa lên thành cửa sổ là Tô Tuân, học cùng sơ trung với Đường Nhân, mặc dù bình thường hai người ít nói chuyện, nhưng trên thực tế thì mối quan hệ giữa hai người cũng rất thân thiết.

Lần này Đường Nhân chủ động đến tìm anh ta, Tô Tuân bởi vì thường xuyên trốn học đánh nhau cho nên bị phạt viết bản kiểm điểm như cơm bữa.

Còn Đường Nhân trước giờ chưa từng viết bản kiểm điểm, lần này bắt cô phải viết bản kiểm điểm hối hận dào dạt, không bằng bắt cô nhảy lầu còn hơn.

Tô Tuân cười nói: “Cậu khiến thầy giám thị bị sốc mấy lần rồi, lúc nào gây chuyện xong cũng cam đoan này nọ, rồi chứng nào tật nấy có bỏ đâu.”

Đối với Tô Tuân, đây là người bạn học cũ anh ta cực kỳ quý trọng.

Nhất là từ sơ trung cho đến nay, hành động của Đường Nhân càng lúc càng khiến người khác sùng bái, ít ra thì cũng có nhiều nữ sinh thấy cô cực kỳ ngầu.

Lần phát biểu sau này còn lơi hại hơn lần trước, lúc đó Tô Tuân trừng lớn hai mắt.

Đường Nhân nghiêng đầu nhìn Tô Tuân: “Không thì cậu viết giúp tớ đi?”

Hiện tại cô đang ngồi trên thành cửa sổ, đá đá chân, bộ dáng thoải mái, nhìn vào không thấy điểm nào là đang phiền não vì viết bản kiểm điểm.

Tô Tuân lắc đầu: “Bây giờ tớ đang là học sinh ngoan, loại chuyện như vậy tớ không làm đâu.”

Hiên tại anh ta đang hăng say học tập, là một học sinh ngoan, không thể quay lại cuộc sống trước kia được.

Nghe vậy, Đường Nhân vung tay đánh Tô Tuân.

Tô Tuân ngửa ra sau, né tránh cái vung tay từ cô, Đường Nhân mất thăng bằng ngã về phía sau, may mắn nhanh tay giữ được thành cửa sổ mới giữ thăng bằng lại một lần nữa.

“Ghét nhất cái kiểu này của cậu á.” Cô nói.

“Chịu thôi.” Tô Tuân cười tủm tỉm, “Tìm Lục Trì nhà cậu viết cho kìa. Chắc chắn là cậu ấy đồng ý.”



Lộc Dã đi từ văn phòng ra.

Anh ta bất ngờ khi thấy Lục Trì đang đứng gần đó.

Lộc Dã đánh một cái lên bả vai Lục Trì: “Sao lại đứng đực ra ở đây?”

Lục Trì không trả lời, động đậy bả vai, hất tay Lộc Dã ra.

Thấy anh nhìn chằm chằm về một phía, Lộc Dã cũng nhìn theo, vài giây sau hiểu ra: “A thì ra là nhìn lén Đường Nhân, để tớ méc cậu ấy.”

Lục Trì giấu ánh mắt ở sau cặp kính, nhàn nhạt hỏi: “Tô Tuân… Tô Tuân và…”

Lộc Dã chưa nghe hết câu đã đoán ra được Lục Trì muốn hỏi gì, cười nói: “Cậu hỏi Tô Tuân hả? Cậu ấy và Đường Nhân học chung sơ trung với nhau, cùng nhau trốn học đánh nhau. À… Trước khi cậu chuyển đến đây, Đường Nhân còn đi cùng với Tô Tuân kéo đến Nhị Trung đánh nhau.”

Lúc đó chuyện này cực kỳ rùm beng, Lộc Dã không chứng kiến nhưng vẫn có thể hiểu được.

Nghe vậy, tâm tình Lục Trì lại càng thêm không vui.

Hai người sóng vai đi về hướng lớp học, cách đó không xa đột nhiên có tiếng thét chói tai.

Tiếng thét không nhỏ, các phòng học lầu trên lầu dưới đều có học sinh chạy ra ngoài vây xem, trên hành lang đông nghịt người.

Nửa ngày mới phát hiện ra là có người bị té cầu thang.

Lộc Dã cũng vây xem, chớp mắt cái đã thấy Lục Trì tới gần chỗ Đường Nhân đang ngồi.



Đường Nhân còn đang cãi cọ với Tô Tuân.

“Cậu không giúp tớ viết đúng không? Lần sau đừng hòng nhờ tớ làm chim bồ câu đưa thư.”

Văn Nguyệt hay đến lớp tìm cô, dáng dấp nõn nà, Tô Tuân đã sớm để ý đến Văn Nguyệt, đáng tiếc là không bao giờ hẹn gặp được.

Đương nhiên là anh ta có đi tìm, nhưng lại không thành công.

Có thể nói chỉ có Đường Nhân mới hẹn được Văn Nguyệt đến.

Tô Tuân lập tức lộ ra nụ cười tươi tắn: “Chị gái xinh đẹp để em viết cho ạ. Mấy cái loại bảng kiểm điểm này chỉ cần một chút lòng thành là có thể làm siêu lòng biết bao nhiêu người rồi.”

“Chỉ cần thầy giám thị hài lòng là được rồi.” Đường Nhân hài lòng gật đầu.

Cô xoa xoa đầu Tô Tuân, vừa muốn đưa tay ra bóp mặt anh ta.

Tuy rằng tính Tô Tuân cà lơ phất phơ, nhưng mặt mày tròn tròn múp múp, nắn bóp rất thích tay.

Chưa đợi tay cô chạm đến mặt Tô Tuân, thì đột nhiên bên cạnh có một bàn tay ngăn chặn hành động đụng chạm giữa hai người.

Đường Nhân đang ngồi trên bệ cửa sổ, chân cô dài, nên nhanh chóng chạm đến mặt đất.

Cô còn chưa đứng vững thì đột nhiên bị ép sát vào thành tường bên cạnh cửa sổ.

Lục Trì lạnh mặt, quay đầu cô lại.

Đường Nhân đảo mắt nhìn Lục Trì, cô nghi ngờ: “Lục Trì, cậu làm gì vậy? Có chuyện gì hả?”

Tô Tuân ngoái đầu ra: “Sao vậy?”

Không ngờ Lục Trì lại nhanh tay đóng cửa sổ lại, nhốt Tô Tuân ở bên trong, không nghe được tiếng nói chuyện.

Mũi của Tô Tuân đụng vào mặt gương cửa sổ, anh ta kêu “Á” một tiếng.

Lục Trì này có bị bệnh không hả?

Không phải anh ta và Đường Nhân chỉ đang nói vài câu thôi sao? Tự dưng làm mất hứng, chắc phải nhốt Đường Nhân ở trong nhà thì mới khiến Lục Trì hài lòng quá.

Đường Nhân bị anh ép sát, vùng vẫy một cái: “Thả tớ ra.”

Lục Trì nhìn cô chằm chằm, ánh mắt anh dừng lại trên cánh môi mọng nước đỏ tươi của cô, trước mắt anh đột nhiên xẹt qua một hình ảnh khiến ánh mắt anh sáng lên.

Anh nhíu mày, giọng nói yếu ớt: “Không thích… Thích…”

Đường Nhân đã có kỹ năng có thể đoán được ý tiếp theo anh định nói, cô mở miệng tiếp lời: “Không thích tớ chạm vào người con trai khác?”

Lời này thật sự khiến cô vui vẻ.

Hai người đứng gần sát nhau, có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

Đường Nhân cười vui vẻ, nhìn bộ dạng này của anh lại khiến cô nghĩ đến những hình ảnh mà thiếu nhi không nên thấy, cô lặng lẽ liếm liếm môi.

Nhưng chỉ một động tác đơn giản này của cô thôi cũng khiến cho người khác đê mê, thèm nhỏ dãi.

Cô quên mất là Lục Trì còn đang ép cô dính sát tường, từ đầu đến giờ vẫn chưa thả cô ra.

Ngay lúc cô đang mãi suy nghĩ, thì Lục Trì trực tiếp cúi sát người xuống.

Môi anh bất ngờ ngậm chặt môi cô.



“Xảy ra chuyện gì? Mọi người đang nhìn gì vậy?”

“Sao vậy? Sao vậy?"

“Á mù mắt tớ rồi! May là chưa về lớp chứ không thôi là không thấy rồi!”

“A a a a cái gì kia? Đã nói là tính cách của Đường Nhân chắc chắn giống y như lúc cậu ấy phát biểu mà!”

“Mau nhìn sang phía đối diện! Đối diện á! Góc đó kìa, hai người đứng chỗ cửa sau đó!”

“Ôi mẹ ơi ở trường cũng có thể được tận mắt thấy cảnh này, sau khi tốt nghiệp có thể lên Weibo giới thiệu màn chấn động của trường mình cho thiên hạ biết rồi.”

Trong nháy mắt, bởi vì mọi người chạy ra ngoài xem náo nhiệt lúc trước chưa đi hết, cho nên khi thấy cảnh này thì trên hành lang lập tức tràn ngập tiếng thét ồn ào.

Giống như một tiếng nổ mạnh, “Bùm” một tiếng, giống như một trận long hổ tranh quyền, từ đầu tới đuôi, từ tầng một đến tầng năm đều xôn xao.

Lộc Dã đứng cách đó không xa đang há miệng trợn mắt nhìn, suýt chút nữa là không cẩn thận xé rách xập bài thi trên tay rồi, nhịn không được la lên: “Con mẹ nó!”

Tất cả ánh mắt mọi người đều tập trung về phía hai người bọn họ.

Người không đeo mắt kính cũng phải nheo mắt nhìn, nhanh chóng kể chuyện xảy ra cho người bên cạnh biết.

Hận không thể hóa thành hươu cao cổ.

Mọi người bị kích động đỏ mặt tía tai.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
 31.07.2018, 18:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 04.12.2017, 20:30
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 1
Được thanks: 1 lần
Điểm: 1
 Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C46] - Điểm: 1
Hay chết mất, hay chết mất! Lót déo hóng chương mới nè!!!!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ThiênNhư về bài viết trên: Tra172
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 732 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
TranGemy: Dạo này bạn có đọc được truyện nào hay không? Chia sẻ với chúng mình ngay tại Nhật ký đọc Sách nhé!
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 484 điểm để mua Bướm hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 407 điểm để mua Thỏ xinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 696 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ đi mua sắm
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 584 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 555 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 480 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 456 điểm để mua Cô bé cưỡi châu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.