Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 

Dẫn ta bỏ trốn được không? - Summerbreeze

 
Có bài mới 16.09.2017, 20:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 27.05.2017, 21:13
Bài viết: 509
Được thanks: 47 lần
Điểm: 9.82
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Dẫn ta bỏ trốn được không? - Summerbreeze - Điểm: 6
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Dẫn Ta Bỏ Trốn Được Không? - Summerbreeze

Tác giả: Summerbreeze

Thể loại: Cổ trang, 1×1, mỹ công x bình phàm thụ, bình thản ấm áp, HE.

Nguồn: https://windlov3r.wordpress.com

Trạng thái: Hoàn

Số chương: 15 chương + 3 ngoại truyện

Hai nhân vật chính của câu chuyện quen biết nhau  từ nhỏ. Trong lúc thơ bé không biết gì, tiểu thụ đã bị tiểu công dụ dỗ (lừa gạt?) đồng ý làm lão bà.

Sau đó, gia đình tiểu công vì làm ăn nên chuyển lên kinh thành.

Mười hai năm sau, tiểu công trở về, bắt đầu quá trình truy đuổi lão bà của mình.

Truyện chủng điền, ngọt ngào không ngược, mỹ công bình phàm thụ, kết thúc HE.




Đã sửa bởi Tiểu U Linh lúc 16.09.2017, 21:03, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 16.09.2017, 20:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 27.05.2017, 21:13
Bài viết: 509
Được thanks: 47 lần
Điểm: 9.82
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Dẫn Ta Bỏ Trốn Được Không? - Summerbreeze - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Triệu Lam là nông phu
Lúc Triệu Lam mang sọt rau đến quán trọ Phúc Lai thì đã là xế trưa.

Mặt trời giữa hè bỏng rát, cây cối héo rũ rượi, trên đường rất ít người đi lại, ai cũng nhanh chóng rảo bước để tránh cái nóng như thiêu như đốt này.

Triệu Lam đi vào giao rau cho đầu bếp Vương, hàn huyên vài câu rồi nhận tiền ra về. Từ xưa đến nay, rau của y luôn tươi ngon ít bị sâu, y lại mang hàng giao tận nơi, thái độ hiền lành nên rất được khách hàng ưng ý. Lúc về, đầu bếp Vương còn dúi cho y ít thức ăn, y biết Vương thúc có lòng tốt nên cũng không từ chối.

Phúc Lai tuy là quán trọ lớn nhất trong trấn nhưng vì đã qua thời điểm ăn trưa nên khó tránh khỏi có chút vắng vẻ. Khách hàng đã về hết, chỉ còn đám tiểu nhị cùng với mấy ông chú bà thím ngồi buôn chuyện, đặc biệt có thím Hà là vợ lão bản của quán, đang kể chuyện nước miếng cũng tung bay.

“… Tôi đã nói mà, từ lâu đã cảm thấy Trương tú tài và Mai tiểu thư có chút mờ ám, quả thật đúng như tôi đoán, tối hôm qua Trương tú tài cư nhiên dám dẫn Mai tiểu thư chạy trốn…”

Xuân Phong là một trấn nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, ước chừng có trên dưới năm trăm hộ, dân cư chất phác thành thật vì thế cũng không có nhiều chuyện bát quái mà kể. Do đó việc hai người trẻ tuổi bỏ trốn quả là sự kiện chấn động không nhỏ.

“Nghe nói Mai tiểu thư sắp thành thân với con trai Huyện lệnh mà, ngay cả sính lễ cũng đã đưa đến. Sao lại xảy ra chuyện này?” Mọi người nhao nhao.

Thím Hà dương dương tự đắc vì thu hút được sự chú ý của mọi người, nước miếng tiếp tục tung bay:

“Biểu tỷ của tôi làm bà vú trong Mai phủ nên tôi biết, tuy Mai lão gia đã cố dìm chuyện này xuống nhưng cái kim làm sao giấu mãi được trong bọc chứ. Đúng là Mai tiểu thư đã có hôn ước với con trai của Tôn đại nhân. Nhưng đó là cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, Mai tiểu thư kỳ thực không có cảm tình với Tôn công tử, nghe nói hắn ta đam mê tửu sắc, thường xuyên ăn nằm trong kỹ viện, hơn nữa Mai tiểu thư đã có người trong lòng, chính là Trương tú tài đó. Đáng tiếc Mai lão gia tham giàu, dứt khoát nhốt con gái lại đợi đến ngày thành thân thì tống xuất đi. Mai tiểu thư một nháo hai khóc ba thắt cổ, cuối cùng nhờ nha hoàn thân cận đưa thư cho Trương tú tài, hai người lên kế hoạch rồi bỏ trốn trong đêm.”

“Thật không ngờ… ngày thường thấy Trương tú tài thật thà như vậy, ai ngờ dám dẫn con gái nhà người ta bỏ trốn…” Một tiểu nhị lên tiếng.

“Đúng vậy… đúng vậy…” mọi người đồng ý.

“Nhưng Mai tiểu thư và Trương tú tài cũng xứng đôi đó chứ, tuy nhà họ Trương không giàu có gì nhưng ít ra Trương tú tài cũng một bụng kinh thư, không biết cá chép hóa rồng lúc nào đâu.” Trần đại nương bán đậu cảm khái.

“Chắc là đưa nhau đi đâu vài năm, đợi gạo nấu thành cơm rồi dẫn con nhỏ về, lúc đó Mai lão gia cũng chỉ còn cách ngậm bồ hòn làm ngọt thôi…” Thím Hà bổ sung.

Mọi người còn đang thổn thức không thôi, thím Hà ngẩng mặt lên thấy Triệu Lam đi qua, lớn tiếng gọi: “A Lam, cháu mang rau đến à, vào uống chén trà đã.”

Thấy kế hoạch chuồn đi lẳng lặng của mình đã thất bại, Triệu Lam mỉm cười đáp: “Dạ thôi thím ạ, ở nhà cháu còn đang có việc, hôm nào rảnh cháu lại đến chơi. Cháu xin phép mọi người.” Không đợi mọi người đáp lại đã nhanh chân chạy ra khỏi quán.

“Tiểu tử này, lúc nào cũng vội. Haizzz” thím Hà cười cười, lại tiếp tục câu chuyện dở dang lúc nãy.

Kỳ thực Triệu Lam cũng không có việc gì gấp, chẳng qua là y xưa nay vốn ít lời, không thích tham gia vào mấy chuyện bát quái của các bà các cô. Y rảo bước trên đường. Nghĩ đến lu gạo trong nhà đã thấy đáy mà hôm nay vừa có tiền bán rau, y liền đi đong gạo. Ôm một bao gạo nhỏ, tay xách chút thức ăn được cho, y thong thả về nhà.

Nhà của Triệu Lam nằm sâu trong ngõ nhỏ. Mảnh đất của y khá rộng nhưng căn nhà thì nhỏ đến đáng thương, biểu thị cuộc sống không dư dả gì của chủ nhân nó. Đây là căn nhà từ thời phụ mẫu để lại, có hai phòng ngủ, một phòng khách, bên hông nhà là một cái bếp cùng một cái chuồng để nuôi gia súc gia cầm. Không khác được, phụ thân y qua đời sớm để lại hai mẹ con côi cút nuôi nhau, đến năm y chín tuổi thì mẫu thân y cũng lâm bệnh nặng, bao nhiêu tiền tích cóp được đều đổ vào mua thuốc, cuối cũng cũng chẳng qua khỏi. A Lam chín tuổi nho nhỏ liền cứ như vậy trở thành cô nhi. Một đứa nhỏ chín tuổi thì có thể làm gì được chứ? May thay có hàng xóm láng giềng cưu mang, người góp gạo người góp rau nuôi y qua ngày, có điều học đường thì y không đến được nữa.

Tuy còn nhỏ tuổi nhưng Triệu Lam rất có tinh thần tự giác, y cảm thấy không thể ăn nhờ ở đậu người khác mãi được. Cũng may mảnh đất phụ mẫu để lại khá lớn, quyết định trồng trọt để cải thiện cuộc sống. Thời gian qua đi, cuộc sống của y cũng dần ổn định hơn trước, y trồng trọt rất kỳ công, dành nhiều thời gian để chăm sóc, nhặt cỏ, bắt sâu… vì thế rau luôn tươi ngon hơn của người khác. Trong vườn có đủ các loại rau như rau cải, củ cải, su hào, cà chua, dưa chuột, khoai tây… tươi non mơn mởn. Bên cạnh đó y còn nuôi hơn hai chục con gà mái, cứ vài ngày y lại có trứng gà mang bán.

Ngoài thời gian ra ngoài giao hàng thì y chỉ ở trong nhà chăm sóc vườn cây của mình, thành ra càng ngày càng kiệm lời, ít tiếp xúc với người khác.

*

Mấy ngày nay không khí Xuân Phong trấn có chút náo nhiệt hơn ngày thường, ngay cả kẻ thần kinh thô như Triệu Lam cũng cảm giác được.

Trên đường cái, một đoàn xe ngựa đi qua, trên xe chở đầy đồ đạc, che kín không nhìn thấy là gì nhưng khẳng định là đồ đắt tiền vì mỗi xe có bốn thủ vệ đi kèm hai bên.

Hôm nay Triệu Lam lại đi đưa hàng, hiện giờ y đang phải đứng tránh ở ven đường chờ đoàn xe này đi qua.

“Đây là đoàn thứ ba trong hai ngày rồi đó, chở gì mà lắm thế…”

“Nghe nói có một đại phú ông chuyển nhà về đây, họ đã mua đứt viện phủ lớn nhất trong trấn rồi…”

“Ai ai ai, nói rõ chút xem nào… Người nào mà giàu có thế?” mọi người xôn xao.

“Ta ở đây lâu rồi nên biết, Phong gia vốn là gốc ở đây, sau khi buôn bán thuận lợi trở nên giàu có thì họ chuyển nên ở kinh thành. Nghe nói Phong lão gia hiện tại tuổi cũng đã lớn nên muốn về quê an dưỡng, cơ ngơi trên kinh thành để cho Đại công tử và Nhị công tử tiếp quản, chỉ dẫn theo phu nhân và con trai nhỏ nhất về quê.”

“Thì ra là vậy, không ngờ Xuân Phong trấn chúng ta lại có một đại nhân vật như thế này.”

Phong gia? Có chút gì đó lóe lên trong đầu Triệu Lam, thấy đoàn người đã đi hết, y cõng giỏ lên tiếp tục đi, quăng suy nghĩ qua đầu.

./.

Uke là nông dân, nhưng ta sẽ không viết cường tráng thụ đâu >”<


Đã sửa bởi Tiểu U Linh lúc 16.09.2017, 20:55.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 16.09.2017, 20:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 27.05.2017, 21:13
Bài viết: 509
Được thanks: 47 lần
Điểm: 9.82
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ trang] Dẫn Ta Bỏ Trốn Được Không? - Summerbreeze - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Cố nhân
Triệu Lam có một mơ ước.

Lúc nhỏ khi mẫu thân còn khỏe mạnh, y cũng đã từng được đến học đường một vài năm. Y rất thích đi học, bởi vì đến lớp có nhiều bạn cùng tuổi chơi với nhau, được học chữ, và nhất là được nghe lão sư kể chuyện.

Lão sư của Triệu Lam tuy chỉ là một tú tài không làm quan nhưng ông có kiến thức rất uyên bác. Thời trẻ tuổi, sau khi thi đỗ tú tài thì ông không thi tiếp nữa mà dành thời gian để đi đó đi đây. Lão sư đã từng nói với học trò của mình: “Kiến thức không chỉ nằm ở trong sách vở. Nếu chỉ chăm chăm đọc sách thánh hiền mà không chịu quan sát và thu thập những thông tin từ cuộc sống xung quanh thì kiến thức đó chẳng giúp ích gì cả.” Nhìn lũ học trò nhỏ mở to đôi mắt nhìn, lão sư cười ha ha vuốt chòm râu bạc trắng: “Quên mất là các con còn nhỏ, không sao, sau này lớn lên sẽ hiểu thôi.”

Lão sư đã đi qua nhiều nơi trên quốc gia này, gặp gỡ rất nhiều người, chứng kiến biết bao câu chuyện, ông thường kể cho lũ học trò của mình nghe những câu chuyện thú vị khiến bọn nhỏ say mê. Qua lời kể của lão sư, Triệu Lam như nhìn thấy được thế giới thật rộng lớn, ngoài Xuân Phong trấn này thì còn rất rất nhiều thôn xóm làng bản khác, có kinh đô hào hoa náo nhiệt, có đại mạc cát trắng trải dài, có đại dương xanh thẳm, có tuyết sơn phủ tuyết ngàn năm… và còn rất rất nhiều nơi mà lão sư đã đi qua. Ngày qua ngày, y càng hy vọng được đến thăm thú những nơi đó dù chỉ một lần. Ước mơ đó cứ đâm sâu bén rễ vào trong lòng y, trở thành một chấp niệm.

Từ lúc sinh ra đến giờ, Triệu Lam chỉ quanh quẩn trong Xuân Phong trấn, sau khi phụ mẫu lần lượt qua đời, y lại càng sống khép kín, cả ngày chỉ biết bó mình trong khu vườn nhỏ của mình mà trồng rau. Vậy nhưng khát vọng đi khám phá vẫn luôn được y ấp ủ.

Một tiếng đập cổng gấp gáp cắt ngang suy nghĩ của Triệu Lam. Y ra mở cổng, thì ra là Lý đại thúc ở cách vách. Lý thúc thở hổn hển nói với Triệu Lam: “A Lam à, cháu có bận gì không?”

“Dạ, giờ thì cháu đang rảnh đây ạ.”

“Thế hả, may quá. Có chút việc muốn nhờ cháu giúp đây. Có người đặt mua số lượng lớn rượu mang đến tận nơi, thế mà thằng Đại Cẩu nó lại có chút việc sang trấn bên. Giờ thúc không biết phải xoay sở thế nào đành sang nhờ cháu đi cùng.”

“Vâng, thúc cứ về trước, đợi cháu thu xếp một chút rồi cháu sang ngay ạ.”

Lý đại thúc cảm tạ rồi xoay người về, Triệu Lam vào thu xếp một chút, đóng cổng rồi đi sang theo. Lý đại thúc là có truyền thống làm rượu nổi tiếng nhất trong trấn. Rượu của gia đình thúc làm từ gạo ngon, không pha nước lã để tăng số lượng như những hàng khác nên bán rất chạy, trong trấn phàm là nhà ai có đám cỗ đều đến đặt rượu ở đây. Hôm nay số lượng đặt quá lớn mà con trai thúc không có nhà nên phải sang nhờ Triệu Lam. Triệu Lam từ nhỏ nổi tiếng hiền lành chịu khó, nghe vậy liền đáp ứng ngay.

Lý thúc kéo một chiếc xe chở rượu, ước chừng có đến năm chục vò, Triệu Lam đi đằng sau đẩy cho thúc. Đi qua nửa trấn thì đến nơi. Lần này đặt hàng chính là hộ đại phú mới chuyển từ kinh thành về.

Triệu Lam đang đứng trước cánh cửa sơn son thiếp vàng, hai bên có hai con sư tử uy nghi. Hai chữ ‘Phong phủ’ như phượng múa rồng bay trên tấm bảng, đủ nhìn ra khí thế của chủ nhân nơi này.

Sau khi thủ vệ vào báo thì ngay lập tức có một người đi ra, là quản sự trù phòng của Phong phủ. Người này nói với Lý đại thúc mấy câu, Lý đại thúc liền quay sang bảo Triệu Lam: “Mang rượu vào thôi cháu.”

Thế là hai người cùng với một gia đinh nữa chuyển rượu vào trong trù phòng của phủ. Mấy người đi theo quản sự, vòng vo mấy lần trong đường nhỏ thì đến trù phòng.

Chuyển xong, Lý đại thúc quay ra bảo Triệu Lam: “Thúc còn phải đi thanh toán tiền, nếu cháu có việc bận thì cứ về trước.”

“Vâng, vậy cháu về trước.”

“Tối nay nhớ sang nhà thúc ăn cơm nhé.” Lý thúc biết hoàn cảnh của Triệu Lam, thương y một mình cô độc nên thỉnh thoảng lại gọi sang ăn cơm.

“Ôi tháng này cháu đã ăn chực bên nhà thúc mấy bữa rồi đấy ạ.”

“Thằng nhóc này còn xấu hổ, không sang là thúc giận đấy.”

Hai người cười hi ha rồi Triệu Lam cáo từ.

Triệu Lam đi ra, nhưng thật không may, y bị lạc! Có trách thì cũng là trách cái phủ này quá rộng, y không để ý rẽ nhầm đường một cái, thế là giờ không biết mình đang ở chỗ nào. Triệu Lam đầu đầy mồ hôi, nhìn những hòn giả sơn, ao sen, đình đài lầu các trong này mà hoa cả mắt cả mũi. Y đã lạc chừng một khắc rồi mà không tìm được đường ra.

Đang xoay hoay thì nghe thấy tiếng người quát: “Ngươi là ai, sao lại đứng ở trong viện của Tam thiếu gia?”

Một cô nương ăn mặc trang phục của nha hoàn tiến đến, vẻ mặt cảnh giác. Nàng chắc khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, dung mạo xinh đẹp, trên mặt cũng trang điểm không ít.

Triệu Lam vội vàng thanh minh: “Ta đi nhầm đường…”

Cô nương kia không để cho y có cơ hội thanh minh: “Nhầm cái gì mà nhầm, ta xem ngươi là có ý đồ ăn trộm đi. Ai chẳng biết Phong phủ chúng ta giàu có như thế nào, lũ dân thường các ngươi đúng là không biết trời cao đất dày là gì mà!”

“Cô nương đừng hiểu lầm. Ta mang rượu đến quý phủ, đang đi về thì chẳng may lạc đường thôi. Thỉnh cô nương đừng nói những lời khó nghe như vậy.”

“A! Ngươi dám nói ta đổ điêu cho ngươi phải không, người đâu, bắt tên ăn trộm này lại cho ta!”

“Chuyện gì ồn ào vậy? Minh Nguyệt, chẳng phải ta đã bảo ngươi là cô nương cần nói năng nhỏ nhẹ một chút sao…” Một thanh âm nhàn nhã từ trong phòng truyền ra.

“Dạ, công, công tử…” Minh Nguyệt đổ mồ hôi, gấp muốn chết. Thôi rồi, công tử đã nhìn thấy dáng vẻ không đoan trang hiền thục của mình, sẽ có ấn tượng không tốt về mình, làm sao đây làm sao đây… Tại tên quê mùa này, đúng, tất cả là tại tên quê mùa ngu ngốc này làm hại ta. Minh Nguyệt muốn phát tác mà không dám phát, chỉ tức giận nhìn trừng trừng Triệu Lam.

Triệu Lam mạc danh kỳ diệu bị cô nương gia trừng như thế, có chút không hiểu. Y quay người về phía phòng nọ, dè dặt nói: “Công tử xin tha lỗi vì ta đã quấy rầy, quả thật là ta đến đưa rượu bị lạc đường chứ không hề có ý trộm cắp gì.”

Phong Thiên Trí mỉm cười, hắn đương nhiên biết. Từ lúc người này bước chân vào viện tử của hắn thì ngơ ngác nhìn như nai con chạy loạn thật hảo ngoạn. Bộ dáng ấy, giống như trong ký ức của hắn, vẫn là ngơ ngơ như vậy, nốt ruồi nhỏ ở khóe mắt chẳng thể lẫn với ai. Bảo người này đi ăn trộm thì ai tin cơ chứ. Đặt giấy tờ trong tay xuống bàn, hắn bước ra ngoài.

Hắn đứng trên thềm, ánh nắng chiếu trên thân thể thon dài khiến người khác phải chói mắt. Ngũ quan tuấn tú, đôi mắt đào hoa hẹp dài, chiếc mũi cao thẳng, đôi môi mỏng đang câu lên một nụ cười như có như không. Vì thời tiết nóng bức nên mái tóc dài được cột lên cao sau gáy. Hắn mặc trên người bộ y sam màu lam, nhìn họa tiết may trên đó sống động, hẳn là do thợ thủ công lành nghề thêu nên, bên hông đeo ngọc bội. Không quá nhiều phục sức, nhưng khí chất toát ra thì hoàn toàn bất đồng với người xung quanh.

Nếu để Triệu Lam hình dung thì chỉ có một từ “Đẹp”.  Xin lỗi vì vốn từ miêu tả người của y chỉ bó hẹp như vậy thôi, còn nếu muốn hơn, chắc sẽ là ‘so với Tây thi đậu phụ còn đẹp hơn’, nếu Phong Thiên Trí mà biết được suy nghĩ so sánh hắn với một nữ nhân trong đầu Triệu Lam, không biết hắn sẽ có cảm nghĩ gì.

Minh Nguyệt đứng bên cạnh chỉ thiếu lấy xô hứng nước miếng chảy tong tỏng. Nàng đã hầu hạ bên cạnh Tam thiếu gia được một thời gian rồi mà vẫn chưa thể thích ứng được với vẻ anh tuấn của hắn, mà có riêng gì nàng đâu, các nha hoàn trong phủ ai chả mê mẩn Tam thiếu gia. Biết nàng được chọn vào trong viện của thiếu gia, các nàng kia ghen tị đến đỏ mắt. Vào viện của tam thiếu gia, không chỉ có ngày ngày được ngắm dung nhan anh tuấn, bên cạnh đó còn có cơ hội lọt vào mắt xanh của thiếu gia, từ chim sẻ biến thành phượng hoàng. Vì thế ngày nào Minh Nguyệt cũng ăn mặc trang điểm cẩn thận, biến mình thật xinh đẹp mong lấy lòng thiếu gia. Không ngờ hôm nay tên nhà quê này lại làm nàng mất điểm, tức chết.

Phong Thiên Trí không nhìn Minh Nguyệt, lệnh cho nàng lui xuống. Dù không cam lòng, Minh Nguyệt cũng chỉ có thể trừng Triệu Lam rồi cắn môi, lui ra ngoài. Trong phút chốc viện tử chỉ còn lại Phong Thiên Trí và Triệu Lam.

“Triệu nhân huynh, thật có duyên, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Phong Thiên Trí cười khẽ, nói.

“Phong công tử…” Triệu Lam kinh ngạc, không ngờ người này vẫn còn nhớ mình. Từ khi nha hoàn tên Minh Nguyệt này nói ‘viện của Tam thiếu gia’ là y đã lờ mờ đoán được thân phận người nọ. Trước đây cũng tính như họ có chút quen biết. Nhưng trước không nói thân phận cao quý của hắn làm sao có thể để ý đến người như y, chỉ riêng chuyện đã trôi qua hơn chục năm, ngay cả y cũng bắt đầu không nhớ nữa.

“Ta nhớ ngày xưa ngươi không gọi ta như thế.” Phong Thiên Trí nói.

“Phong công tử thân phận như thế nào? Ta bất quá chỉ là một nông phu, làm sao dám với cao, ngày xưa nhỏ dại chưa hiểu chuyện, mong công tử lượng thứ.” Triệu Lam cúi đầu nói.

Phong Thiên Trí yên lặng không nói, chỉ nhìn chằm chằm Triệu Lam. Triệu Lam bị hắn nhìn đến phát sốt.

Phong Thiên Trí nói tiếp: “Hiếm có cơ hội gặp lại nhau, chúng ta uống trà nói chuyện thôi.”

Triệu Lam không dám nói câu từ chối, để Phong Thiên Trí lôi kéo vào lương đình gần ao sen. Có nha hoàn lập tức châm trà, bưng hoa quả, điểm tâm tinh xảo lên.

Vẫn là Phong Thiên Trí mở lời trước: “Ta cùng gia phụ mới trở về nên công việc còn bề bộn, chưa có thời gian thăm hỏi cố nhân. Cuộc sống của ngươi tốt chứ?”

“Vẫn ổn, đa tạ Tam công tử quan tâm.”

Phong Thiên Trí thở dài, không làm sao được đành tiếp tục câu chuyện. Nói là nói chuyện, nhưng phần lớn thời gian là Phong Thiên Trí hỏi, Triệu Lam đáp. Cuối cùng, không chịu đựng được nữa, Phong Thiên Trí ai oán:

“Nãy giờ ngươi cũng không hỏi một câu về ta. Ngươi không quan tâm ta sống thế nào sao?”

“Nga, những năm qua ngươi sống thế nào?”

Thật là, Phong Thiên Trí ôm trán, cái người đầu gỗ này khiến hắn tức chết mà. Nhìn ra Triệu Lam không được tự nhiên, Phong Thiên Trí cũng không miễn cưỡng giữ y nữa. Sau khi hẹn với Triệu Lam rằng khi nào rảnh sẽ ghé qua nhà y bái phỏng, Phong Thiên Trí gọi người đưa Triệu Lam ra tận cổng phủ.

Vốn Triệu Lam không để tâm lời hứa hẹn của Phong Thiên Trí trong đầu, lại chú tâm vào công tác trồng trọt chăn nuôi của mình. Vì thế Triệu Lam lại một lần nữa kinh ngạc, vài ngày sau, Phong Thiên Trí một thân bạch y đứng trước cổng nhà y, cười như gió xuân: “Triệu huynh, hôm nay ta đến quấy rầy.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoaquynh96, Sưu tầm, trân lỳ 1996, 반단소년단 và 37 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.