Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 

Thịnh sủng bà xã phúc hắc - Thiền Nhược Hề

 
Có bài mới 12.07.2018, 22:41
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 918
Được thanks: 2721 lần
Điểm: 35.71
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thịnh sủng bà xã phúc hắc - Thiền Nhược Hề - Điểm: 42
Quyển 1: Chương 90: Động vào cô, thịt nát xương tan!

Edit: susublue

Sau khi kiểm tra toàn thân xong, Dung Lạc ôm Mộc Yên ngồi ở một bên chờ kết quả.

Đến khi bác sĩ run rẩy đưa báo cáo sức khỏe cho anh, nói một câu, Mộc... Mộc tiểu thư không có hiện tượng khác thường thì người đàn ông cả người đầy khí lạnh này mới dịu đi một chút, không phát ra hơi lạnh làm mọi người đông cứng nữa.

"Lạc Lạc, chúng ta về nhà đi." Bàn tay đang nắm tay mình giật giật, Mộc Yên nhìn thấy vì mình mà đã náo loạn phòng cấp cứu của bệnh viện thành gà bay chó sủa, trong lòng cô có chút áy náy.

"Được." Dung Lạc lên tiếng trả lời, ôm lấy Mộc Yên rồi đi ra ngoài.

Mộc Yên cũng không giãy dụa, nhưng khi nhìn thấy bác sĩ, lại giật cánh tay Dung Lạc làm cho anh đứng lại, "Bác sĩ, Sở tiên sinh thế nào?"

Cô vừa nói xong thì cảm nhận được toàn thân Dung Lạc đang ôm mình cứng đờ, Mộc Yên biết anh không vui, nhưng dù sao Sở Hoán bị thương vì cô nên dù thế nào thì cô cũng muốn hỏi một câu.

Nhưng bác sĩ lại hiểu sai ý, anh nhìn sắc mặt Dung Lạc lạnh như băng, cảm thấy nếu câu trả lời của mình không tốt thì có thể sẽ bị người đàn ông này lóc xương lột da."Anh, anh ấy đã không sao rồi, không sao hết." Bác sĩ co rúm lại, ông nói ra câu này xong thì cả người cũng đổ đầy mồ hôi lạnh.

"Vậy là tốt rồi." Mộc Yên lên tiếng trả lời. Lại không ngờ Dung Lạc lại nói, "Nói cho Sở tiên sinh biết phí nằm viện của anh ấy chúng tôi đều đã trả, cho nên đừng gây ra chuyện phiền phức." Giọng nói cực kỳ lạnh lùng, giống như không khí xung quanh đều đông lạnh. Những lời này có ý rất rõ ràng, có thể thấy Dung Lạc không muốn Sở Hoán lấy cớ này để tìm gặp Mộc Yên. Bỏ lại những lời này, Dung Lạc liền ôm Mộc Yên đi ra ngoài, không giống vẻ bình tĩnh ngày xưa, bước chân của anh có chút gấp gáp, lông mày nhíu thật chặt. Nếu không phải vì hôm nay người đàn ông kia đã cứu Tiểu Yên thì anh nhất định sẽ không để cho anh ta xuất hiện trên thế giới này nữa. Người có vẻ ngoài bình thản giống Dung Lạc thật ra trong nội tâm lại rất cực đoan.

Mở cửa xe, ôm Mộc Yên lên xe, sắc mặt anh không có thay đổi quá lớn. Mộc Yên ôm cổ anh, hỏi, "Lạc Lạc, anh tức giận sao?" Lời nói mang theo chút hàm ý.

Dung Lạc thở dài một hơi, lắc đầu, "Anh chỉ lo lắng cho em." Nói xong câu đó anh liền ôm chặt cô. Cô nhất định không biết, vừa rồi lúc nhận được cuộc gọi từ bệnh viện anh sợ hãi cỡ nào. Người luôn luôn bình tĩnh như anh lại bởi vì cô mà lo lắng, hơn nữa còn khắc sâu vào tâm trí. Đương nhiên có nhớ thương một người thì mới có thể lo lắng như vậy, từ lúc bắt đầu cô đã trở thành người anh nhớ thương, cho nên anh mới có cảm xúc này.

"Ngoan, ngủ một lát, lập tức về tới nhà." Hôn lên trán của cô, thắt dây an toàn cho Mộc Yên xong thì Dung Lạc mới lái xe, chở cô về nhà.

Kho hàng dưới lòng đất của Nhà họ Dung.

Ánh đèn trắng ấm áp chiếu sáng kho hàng như ban ngày, nhưng lại khiến người ta lạnh tới mức cả người phát run.

Trên chiếc ghế gỗ lim chạm khắc hoa văn, người đàn ông cúi đầu nhìn hoa văn được điêu khắc một cách tỉ mỉ trên cái ly bằng công nghệ hiện đại, ánh đèn không chiếu rõ khuôn mặt anh, điều này càng khiến anh toát ra vẻ mê người.

Từ trước đến nay người Nhà họ Dung luôn khiêm tốn, nhưng tuyệt đối sẽ không nhân từ nương tay với kẻ thù. Nếu không thì sao có thể duy trì được thế lực đen tối phía sau.

"Thiếu gia, người ngài muốn đã bắt được rồi." Cố Minh đi tới, nói nhỏ vào tai Dung Lạc.

"Dẫn vào!" Ánh mắt lạnh thấu xương quả thực có thể giết người. Người có mặt ở đây đều là những người Nhà họ Dung đã trải qua huấn luyện đặc biệt vẫn luôn đi theo Dung Lạc, cho tới lúc này bọn họ vẫn không hiểu rốt cuộc là chuyện gì mà lại khiến cho Dung Lạc tức giận như thế. Làm gia chủ phía sau Nhà họ Dung, Dung Lạc luôn luôn khiêm tốn, thậm chí không thích lộ diện, dien;daffn*llequys&do0n cho nên số lần anh tức giận cực kỳ ít ỏi. Nhưng lúc này, nhất định là có người đã chạm tới điểm mấu chốt của anh, người đó chắc chắn sẽ chết rất thảm.

Thanh niên bị trói đưa đến chỉ khoảng chừng hơn hai mươi tuổi, trên khuôn mặt thanh tú đầy sự sợ hãi. Giờ phút này cả người anh run run, thậm chí ngay cả dũng khí ngẩng đầu lên nhìn gia chủ Nhà họ Dung cũng không có.

Anh vào Nhà họ Dung đã năm năm, nhưng cho tới bây giờ anh chưa từng gặp qua gia chủ Nhà họ Dung.

Lúc ngẩng đầu lên, anh bị ánh đèn sáng rực chiếu thẳng vào mắt nên không mở ra được. Người đàn ông đó ngồi dưới ánh đèn, không ngờ khuôn mặt đầy sát khí đó lại cực kỳ khôi ngô tuấn tú.

Thì ra là —— thiếu gia!

Người đàn ông nhàn hạ thích chơi cờ ở dưới mái hiên lại là gia chủ thật sự phía sau Nhà họ Dung! Tất cả những chuyện này thật sự khó tin, trong sự khiếp sợ anh cũng đoán được kết cục của mình, anh không chỉ phản bội Nhà họ Dung, mà còn làm thiếu phu nhân bị thương, cho nên anh chết chắc rồi!

Không được, anh tuyệt đối không thể ngồi chờ chết như vậy, theo lời đồn đãi về gia chủ thì anh nhất định sẽ bị Dung Lạc giết!

"Cậu chính là Trương Thừa?" Người đàn ông quay mặt lại nhìn anh, giọng nói lười biếng khiến cho Trương Thừa cảm thấy mình như rơi vào trong giấc mộng.

Dung Lạc luôn không thích lộ diện, cho dù có gặp anh thì cũng chỉ là đứng nhìn từ xa xa. Hôm nay thật sự gặp mặt, Trương Thừa cảm thấy không giống như là anh tới để hỏi tội, giọng nói của lười biếng, âm sắc quá cao quý, anh cảm thấy như đang buồn ngủ.

"Nói mau, thiếu gia đang hỏi cậu đó!" So sánh với anh, Cố Minh đứng bên cạnh lại sắc bén hơn nhiều.

Trương Thừa giật mình hồi thần, vội vàng lên tiếng, "Dạ, dạ."

"Cậu là người Nhà họ Dung sao?" Hoài nghi mở miệng hỏi, đặt ly trà lên bàn, Dung Lạc đứng dậy ngồi xổm xuống trước mặt anh.

Trương Thừa cúi đầu, không dám trả lời câu hỏi của anh. Khí thế của anh quá cường đại, cơ thể bị trói lại bắt đầu run rẩy không ngừng.

"Cố Minh!"

"Dạ, thiếu gia."

"Mở trói cho cậu ta."

"Nhưng."

"Mở trói!" Ánh mắt sắc bén khiến cho Cố Minh không dám nói nữa.

Dây thừng trói Trương Thừa được cởi ra, nhưng anh lại bị dọa sợ đến mức chân mềm nhũn không đứng dậy nổi.

"Tôi ghét nhất là người không biết nghe lời."Đôi mắt lạnh lùng nhưng đầy sát ý nhìn thẳng vào mắt anh.

"Nói!" Đứng từ trên cao nhìn xuống Trương Thừa đang sợ hãi và bất lực, giống như lúc này anh chính là con chuột bạch trong phòng thí nghiệm vậy, dienxdaafnnlleequysdoon chỉ cần Dung Lạc nhẹ dùng sức thì anh sẽ bị nghiền nát.

"Thiếu gia, tôi nói, tôi nói." Bởi vì ánh mắt Dung Lạc đột nhiên trở nên tàn ác nên Trương Thừa không chịu nổi nữa, anh quỳ xuống giống như một con chó, "Thiếu gia, tôi nói hết, cầu xin người đừng giết tôi! Là tiểu thư Chu Phinh Đình kêu tôi lái xe của Dung Ngữ tiểu thư đến đụng thiếu phu nhân."

Đôi mắt của Dung Lạc sắc bén, đồng tử tối đen không thấy đáy.

"Cô ta cho cậu lợi ích gì mà cậu lại phản bội tôi?"

"Không, tôi không có." Trương Thừa quỳ xuống, cố gắng phủ nhận.

"Cậu đã lựa chọn phản bội tôi." Dung Lạc nhắm mắt lại, che đi sự tàn bạo trong mắt.

"Thiếu gia, tôi sai rồi, cầu xin người tha cho tôi một mạng."

"Trương Thừa, tất cả mọi người đều biết tôi ghét nhất là bị phản bội." Dung Lạc nhếch khóe môi, bắt đầu cười rộ lên, giống như là bình minh trước cơn bão táp, càng bình tĩnh bao nhiêu thì kết quả lại càng thê thảm bấy nhiêu.

"Thiếu gia, tôi sai rồi, tôi sai rồi." Trương Thừa quỳ dưới đất, một thanh niên nhiệt huyết khoảng hơn hai mươi tuổi mà lại bị nụ cười của Dung Lạc dọa sợ tới mức bắt đầu khóc lóc.

Mồ hôi lạnh không hòa với nước mắt chảy xuống mặt Trương Thừa, nhưng người đàn ông đang nắm giữ sống chết của anh lại không hề để ý tới anh mà lại quay trở về chỗ ngồi của mình.

Dung Lạc hỏi, "Điều 72 trong luật huấn luyện thuộc hạ của Nhà họ Dung."

Trương Thừa xụi lơ dưới đất, anh biết mình đã tiêu rồi!

"Phàm là người phản bội Nhà họ Dung, gây tổn hại đến lợi ích của Nhà họ Dung đều bị xử tử!" Giọng Cố Minh lạnh lùng giống như lời tuyên án đến từ Địa ngục đã làm Trương Thừa sụp đổ, dienxdaffnllequysdoon đồng thời cũng làm cho tất cả mọi người đang ngồi ở đây chấn động. Bọn họ đều biết, kết cục cho kẻ phản bội là chết không thể nghi ngờ.

Tiếng lên đạn "Răng rắc" vang lên, Trương Thừa xụi lơ trên mặt đất, bất động chờ đợi cái chết đang đến gần, Cố Minh cầm súng trong tay đưa cho Dung Lạc nhưng lại bị anh từ chối.

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều kinh sợ.

Anh đứng dậy, ánh đèn lạnh lùng chiếu vào khuôn mặt tuấn tú của anh, toát ra vẻ mê hoặc làm cho tất cả mọi người đều mê muội, "Một viên đạn đã lấy mạng, thủ đoạn tàn nhẫn như vậy không thích hợp với tôi." Dung Lạc cười như không cười, ngọn đèn lóa mắt chiếu vào khóe môi môi.

Người Nhà họ Dung biết, không phải là Dung Lạc phá lệ mềm lòng nên muốn trừng phạt nhẹ, anh càng cười mê hoặc bao nhiêu thì kết cục của Trương Thừa sẽ càng thảm thiết bấy nhiêu.

"Tôi cảm thấy dù làm cái gì cũng đều phải công bằng." Ngón tay thon dài gõ lên mặt bàn gỗ, "Người Trung Quốc luôn quan niệm có qua có lại mới toại lòng nhau mà."

Dung Lạc đứng lên, thay đổi sắc mặt, vẻ tức giận đầy lạnh lùng, "Trương Thừa, cậu cũng nên nếm thị cảm giác bị xe đụng đi!"

Trương Thừa kinh sợ, vội vàng quỳ lên ôm lấy chân Dung Lạc, liên tục cầu xin tha thứ, "Thiếu, thiếu gia, tôi sai rồi, cầu xin người đừng làm như vậy!"

"Cút!" Giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lùng, trong mắt Dung Lạc đầy sát ý.

Anh hung hăng trừng mắt nhìn Trương Thừa, thật sự đáng chết, dám làm Tiểu Yên bị thương! Anh nhất định phải bầm thây thành trăm mảnh!

"Cố Minh!"

"Dạ!" Ngay cả Cố Minh cũng chưa thấy Dung Lạc nổi giận như vậy bao giờ!

"Lái xe đến đây!"

Trong kho hàng rộng lớn dưới lòng đất, chiếc xe Maybach màu đen giống như ác ma đến từ Địa ngục, cả người Trương Thừa đều suy sụp, ngay cả sức lực đứng dậy để chạy cũng không có, anh ngơ ngẩn để yên cho người ta trói tay chân lại.

Tiếng xe gầm rú vang vọng trong kho hàng trống trải, Dung Lạc vẫn thanh thản ngồi trên ghé như trước, lúc gật đầu với người lái xe thì cả người đầy sát khí.

Chiếc xe màu đen nổ máy chạy qua, một tiếng "A!" vang lên. Cơ thể Trương Thừa bị nghiền nát, la hét thảm thiết, xương đều gãy hết, thịt bị dập nát, máu văng tung tóe. Lúc tất cả mọi người cúi đầu không dám nhìn cảnh tượng tàn nhẫn này thì chỉ có Dung Lạc vẫn lạnh lùng nhìn toàn bộ quá trình Trương Thừa bị thịt nát xương tan, đôi mắt thô bạo làm cho người ta kinh sợ không nói nên lời. Trong phút chốc, mọi người mới biết được gia chủ có vẻ bề ngoài lạnh nhạt của Nhà họ Dung tàn bạo cỡ nào.

"Choang!" Ném ly trà xuống đất, vừa mạnh mẽ lại vừa khí phách, nhìn thi thể bị Cố Minh tha ra ngoài, đôi mắt Dung Lạc âm trầm đến mức không thấy đáy: Chỉ cần động đến cô, tất cả đều phải chết!



Đã sửa bởi susublue lúc 13.07.2018, 11:48.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: NgọcTrâm, huong CT
     

Có bài mới 13.07.2018, 11:45
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 918
Được thanks: 2721 lần
Điểm: 35.71
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thịnh sủng bà xã phúc hắc - Thiền Nhược Hề - Điểm: 56
Quyển 1: Chương 91: Cái ôm của anh, sự dịu dàng của cô.

Edit: susublue

"Lạc Lạc?" Dưới ánh đèn lạnh lùng, trong không khí ở kho hàng trống trải đầy mùi máu tươi. Bầu không khí như vậy không phù hợp với khí chất trên người Mộc Yên lúc này. Cô mặc váy ngủ bằng vải bông thêu hoa, mái tóc dài được cột lên, khuôn mặt vừa tỉnh ngủ vẫn còn hơi ửng đỏ, một cô nhóc mềm mại như thế thật sự trái ngược với bầu không khí cứng rắn lạnh lùng trong kho.

Nghe được tiếng gọi, mọi người đều đồng loạt quay đầu lại, Dung Lạc đang nhíu mi thì hơi giật mình. Anh không muốn để cho cô nhìn thấy mấy thứ này, cũng càng không muốn để cho cô biết đến mấy quy tắc ngầm này.

Bước nhanh đến bên cạnh Mộc Yên, dịu dàng che hai mắt của cô lại, Mộc Yên cảm giác mình rơi vào một vòng ôm ấm áp.

"Ngoan, nhắm mắt lại." Dịu dàng thỏ thẻ, dụ dỗ.

Nhưng mà lúc này, Mộc Yên nhìn thấy người dịu dàng trong ấn tượng của cô lại đang nhìn những người khác với vẻ mặt thô bạo. Bởi vì kiểu chết quá bi thảm nên thi thể Trương Thừa chưa được xử lý xong. Thấy vậy, Dung Lạc ôm lấy Mộc Yên đi thẳng ra ngoài. Cô tới nơi này tìm anh đều vượt khỏi dự liệu của mọi người, nhưng mà người Nhà họ Dung sẽ không cản cô đi vào, dien*dafnlle&quys;doon cho nên cô có thể thoải mái nhìn thấy cảnh tượng máu me kia không sót một chi tiết nào. Lúc này tâm trạng của Dung Lạc rất phức tạp, anh cố gắng không cho cô tiếp xúc với thế lực đen tối sau lưng Nhà họ Dung, nhưng cô vẫn thấy rồi, thấy được khía cạnh mà anh không muốn cho cô thấy nhất, bộ mặt khủng bố tàn nhẫn của anh.

Mở cửa phòng ngủ ra, Dung Lạc đặt cô xuống giường. Bàn tay lạnh lẽo bỏ ra khỏi mắt cô, Mộc Yên lại thấy được ánh sáng.

Lông mi dài run rẩy, cô nhìn người trước mắt, có chút hoảng hốt. Trong phòng ngủ không có bật đèn nên xung quanh tối đen, nhưng ánh sáng bình minh sớm le lói ngoài cửa sổ đã cắt ngang bóng tối yên tĩnh trong phòng, chiếu đúng vào người Dung Lạc đang đứng ở trước mặt cô.

Anh đứng dưới ánh sáng le lói ấy, cả người chìm trong bóng đêm đen tối, đen và trắng chống đối nhau, sự thay đổi trong chớp mắt này quả thực khiến cho vạn vật trên thế gian mất đi ánh sáng.

"Tỉnh rồi sao?" Anh quỳ gối trên tấm thảm nhung ở dưới giường, vừa nói xong thì Mộc Yên lại cảm thấy trên trán ấm áp. Sự ấm áp mang theo hương vị quen thuộc, là anh đang hôn cô.

Mộc Yên nhìn sự ấm áp trong phòng ngủ, cảm thấy cảnh tượng máu me vừa rồi giống như một giấc mơ, thậm chí cô còn nghĩ mình mới vừa tỉnh dậy từ nơi này mà chưa từng đến nơi đó.

Nhưng có đúng vậy hay không thì những gì cô thấy là chân thật nhất, cái chết của người đó thê thảm giống như của tiểu Thất, người từng chấp hành nhiệm vụ với cô. Vì Tiểu Thất không hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn nên bị tổ chức phái người lái xe nghiền nát cơ thể. Lúc ấy cô đứng bên cạnh nhìn thấy toàn bộ quá trình. Còn mơ hồ thấy được máu thịt của tiểu Thất, còn có giọng nói nghiêm trọng của sư phụ Lý Hân, "Đây là kết cục của kẻ phản bội tổ chức." Không biết vì sao, Mộc Yên đột nhiên liên tưởng đến mình, cô cũng phản bội tổ chức, có phải sẽ có một ngày trở thành tiểu Thất trước kia hay không?

Nghĩ đến đây, cô đột nhiên ôm lấy anh, "Lạc Lạc." Cô nhẹ giọng gọi anh, cơ thể có chút run rẩy.

Mấy ngón tay Dung Lạc xuyên qua tóc cô cứng đờ, cô vẫn bị dọa sợ sao? Anh có chút tự trách, có chút đau lòng, mọi cảm xúc tận sâu trong đáy lòng đều dâng lên cuồn cuộn, làm cho sắc mặt anh trông rất đau khổ. Nếu cô không thể chấp nhận con người này của anh thì anh nên làm thế nào mới tốt đây? Thật ra, những gì Dung Lạc lo lắng lúc này là do anh hiểu sai ý Mộc Yên, cô sợ hãi không phải vì nghĩ đến chuyện vừa rồi.

"Tất cả đều đã trôi qua rồi." Anh cúi người xuống hôn lên môi của cô, nụ hôn có chút chấp nhất, mất đi sự dịu dàng nồng nhiệt thường ngày mà lại có chút tàn bạo. Anh tuyệt đối không cho phép cô e ngại anh vì mất chuyện này, cô là của anh, dù anh là loại người gì thì cô vẫn chỉ có thể là của anh!

Giữa nụ hôn kịch liệt mà cố chấp, anh cảm giác được sự phản kháng của cô, trong lúc nhất thời cảm thấy nản lòng thoái chí, cô đã bắt đầu muốn kháng cự anh rồi sao? Càng hôn càng sâu, bởi vì cô phản kháng nên anh càng hung ác cắn nát đôi môi của cô, trong phút chốc mùi máu tươi nhanh chóng lan tỏa trong miệng cả hai, anh không khống chế được mà tiếp tục hôn cô, khi cảm xúc cực đoan dâng lên thì tất cả mọi thứ đều trở nên không thể khống chế được. Cảm giác đau đớn trên môi lan tỏa, cô bị đau nên bắt đầu dùng sức giãy dụa.

"Dung Lạc." Đẩy anh ra, cô nhìn anh, bởi vì môi đột nhiên bị cắn đau nên trong mắt Mộc Yên có chút cảm xúc bực bội.

Dung Lạc đã sớm rơi vào cảm xúc cực đoan rồi nên mẫn cảm phát hiện ra cô đã thay đổi cách xưng hô với mình, sắc mặt anh có chút tái nhợt, đối mặt với cô, anh bắt đầu luống cuống tay chân. Tia nắng ban mai buổi sớm chiếu vào đôi mắt tăm tối của anh, ngay trong giây phút đó Mộc Yên thấy được sự yếu ớt của Dung Lạc. Cô đã quên mất mỗi một động tác, mỗi một câu nói của mình đều sẽ làm người đàn ông trước mắt này nản lòng thoái chí, cho nên sao cô lại đẩy anh ra như vậy chứ. Tuy rằng không biết vì sao anh lại đột nhiên cư xử thế này, nhưng lúc hôn cô, trong lòng anh nhất định đang đấu tranh rất đau khổ. Nghĩ đến đây, Mộc Yên vội vàng gọi anh, "Lạc Lạc."

Thở dài một hơi, Dung Lạc nâng cánh tay lên, ngón tay thon dài lau vết máu tươi trên môi cô, mắt anh đầy vẻ cô đơn, khóe môi nở nụ cười châm chọc, "Tiểu Yên, những gì em thấy mới chính là Dung Lạc." Anh đứng trước cửa sổ đưa lưng về phía cô, bóng lưng cao ngạo đắm chìm trong bóng đêm trước ánh bình minh, "Anh không có dịu dàng như em tưởng tượng. Hơn nữa..." Anh đột nhiên không biết nên nói gì tiếp, nói cho biết hai tay anh đã sớm dính đầy máu tươi, hay là nói cho cô biết cho tới nay anh là người sát phạt quyết đoán, lòng dạ độc ác?

Dung Lạc nghĩ rằng cô nhất định đã thất vọng về anh rồi, nhưng lại thật không ngờ lúc anh đang đắm chìm trong cảm xúc bi quan thì Mộc Yên lại ôm lấy anh từ sau lưng, hai cánh tay ấm áp vòng quanh thắt lưng anh, cảm giác ấm áp thiêu đốt nội tâm anh.

"Lạc Lạc, em thích anh." Dù anh là người thế nào thì em vẫn thích anh.

Cô biết anh bất an, cho tới nay Dung Lạc luôn duy trì vẻ dịu dàng trước mặt cô. Anh nghĩ rằng Mộc Yên thích người tao nhã như vậy nhưng thật ra anh không biết là cô thích anh không phải vì quyến luyến sự dịu dàng của anh. Cô thích chính bản thân anh chứ không liên quan đến thứ gì khác. Mộc Yên thích Dung Lạc, dù anh là người như thế nào, dịu dàng cũng được, lạnh như băng cũng được mà tàn nhẫn cũng được, những thứ cảm xúc này đều xuất phát từ việc anh yêu cô, cho nên sao cô lại không thích anh được? Huống chi, cô cũng giống như anh, cho tới bây giờ đều không phải là “Người tốt” gì. Cô hiểu rõ hơn anh, nếu không học cách tàn nhẫn thì sẽ bị người khác dùng quy tắc ngầm dẫm đạp.

Dung Lạc xoay người lại hơi giật mình.

Ánh sáng mặt trời chiếu vào khóe môi đang nhếch lên của Mộc Yên, cô kiễng mũi chân lên hôn vào môi anh, nụ hôn mang theo sự ấm áp và hương vị của riêng cô. Vì được cô hôn nên mắt Dung Lạc cũng bắt đầu sáng rọi, anh bắt đầu hôn lại cô, nụ hôn đầy dịu dàng, anh có chút đau lòng liếm vết thương trên môi cô, một lần lại một lần, trong đó chứa đầy sự có lỗi và thâm tình.

Thật ra ai cũng có một mặt dịu dàng, cho dù hai tay anh dính đầy máu tươi thì vẫn có một người làm cho anh trở nên dịu dàng. Đương nhiên, không còn gì hoài nghi nữa, đó nhất định là người anh yêu chân thành nhất suốt cuộc đời này.

Con người là một loại sinh vật rất phức tạp, hai người yêu nhau, bên cạnh cảm giác ngọt ngào của tình yêu còn có những sự lo lắng, nếu một khía cạnh nào đó mình cố ý che dấu lại bị đối phương phát hiện thì liệu cô có chán ghét mình hay không. Có đôi khi chúng ta ngụy trang không phải để lừa gạt, nó có thể xuất phát từ tình yêu, xuất phát từ sự quan tâm đối phương quá mức, dien/dafn"lle3quy1;d00n bởi vậy nên bản thân bắt đầu trở nên mẫn cảm, cực đoan. Nhưng dù có như thế nào, nếu đã anh đã yêu cô thì cô nhất định phải yêu anh, dù anh là người thế nào, cho dù hai tay anh dính đầy máu tươi thì cô vẫn sẽ yêu anh, chết cũng không rời.

Nhà họ Chu.

Có rất nhiều cảnh sát mang theo súng ống đi vào, người nhà họ Chu đang ngồi vây quanh bàn ăn còn chưa hiểu được là chuyện gì xảy ra đã bị đưa cảnh sát bắt hết.

"Bởi vì nhà họ Chu bị nghi ngờ buôn lậu thuốc phiện phi pháp cho nên mời mọi người phối hợp, đi với chúng tôi một chuyến." Đội trưởng lạnh lùng giải thích với mọi người.

"Mấy người phản hết rồi, các người có biết tôi là ai không?" Chu Hạo Cường tức đến xanh cả mặt.

"Chu cục, thật xin lỗi, đây là mệnh lệnh của cấp trên, chúng tôi cũng không có cách nào." Đội trưởng cười xin lỗi, rồi vẫn kêu người dẫn Chu Hạo Cường lên xe cảnh sát.

Lúc Chu Phinh Đình bị bắt thì không ngừng kêu to, "Đám người khốn kiếp mấy người không có mắt sao, tôi là con gái của cục trưởng Chu, ngay cả tôi mà các người cũng dám bắt, nhất định sẽ chết không được tử tế!" Bị cô nói đến phiền, một người đàn ông vươn tay đánh cô hôn mê rồi đưa vào xe cảnh sát.

Chỉ trong một buổi sáng mà từ trên xuống dưới nhà họ Chu đều bị đưa vào ngục giam tra khảo.

Một thế gia muốn hưng thịnh như vậy đều cần phải cố gắng vài thế hệ, nhưng một khi đã suy tàn thì chỉ chỉ trong tích tắc. Nhưng nếu nói là làm ăn bất chính thì không một thế gia nào không có, vì che giấu tốt nên nhiều năm như vậy mới không có ai dám tới cửa bắt người. Nhưng lúc này nhà họ Chu không hiểu vì sao mới bắt đầu đợt giao dịch mới mà đã bị lật thuyền rồi, nhất định là có người âm thầm tính kế. Hơn nữa, có thể làm một thế gia đảo điên tuyệt đối là người cực đoan, diệt cỏ tận gốc, tính hết nợ cũ nợ mới trong một lần, không ai có khả năng lật ngược lại tình thế. Cho tới bây giờ Dung Lạc không phải là người lương thiện gì, nguyên tắc của anh vẫn luôn là: Làm anh bị thương một lần thì anh sẽ trả lại gấp mười. Người đàn ông cực đoan này khiến người ta sợ hãi, không ai khống chế được, bọn họ động đến Tiểu Yên của anh thì anh sẽ hủy toàn bộ nhà họ Chu của bọn họ. Vì thế, dưới cơn giận dữ, Dung Lạc đã phá hủy nhà họ Chu.

——

"Lạc Lạc." Lấy chén sứ màu xanh trong tủ bát đũa ra đưa cho anh, Mộc Yên nhìn mí mắt anh bị thâm nên có chút đau lòng. Vì cô, nhất định tối hôm qua anh đã không ngủ một đêm.

"Ngoan, đi ra ngoài chờ đi, sẽ xong ngay thôi." Bỏ nấm hương và tôm đã bóc vỏ vào trong nồi, khuấy cho đều lên, tâm trạng của anh rất tốt, khóe môi nhếch lên.

Người nhã nhặn như vậy, dù thế nào Mộc Yên cũng không dám tin anh và người đàn ông ác độc giết người trong kho hàng đó là cùng một người. Nhưng dù là thế nào thì anh đều là Lạc Lạc của cô, Dung Lạc độc nhất vô nhị trên thế giới này. Nếu người trong tổ chức động đến anh, cô nhất định sẽ làm cho những người đó đến được nhưng không về được. Nghĩ đến đây, trong mắt Mộc Yên lướt qua một ý ác độc, nhưng lại nhanh chóng biến mất không thấy đâu. So sánh với việc cô phản bội tổ chức sẽ bị thịt nát xương tan thì, cô càng sợ anh bị người ta làm bị thương hơn, đám người biến thái ở Seattle giết người không chớp mắt, cô nhất định phải đề cao cảnh giác!

"Lạc Lạc, vì sao chỉ có hai chúng ta ăn sáng vậy?"

"Dung Trạch đi quay ngoại cảnh từ tối hôm qua đến giờ vẫn chưa về."

"Còn Dung Ngữ đâu?" Mộc Yên lại hỏi.

Trên bàn cơm, Dung Lạc múc một chén cháo đưa cho Mộc Yên, nhẹ nhàng cười, "Bởi vì chi nhánh công ty của Nhà họ Dung ở Tây Tạng xuất hiện một ít vấn đề nên tối hôm qua Dung Ngữ đã đến đó rồi."

"Thật không?" Mộc Yên rất hoài nghi, thật ra cô biết rất rõ nhất định là mình đã liên lụy đến Dung Ngữ."Lạc Lạc, cô ấy phải ở đó bao lâu?"

"Em không cần phải xen vào, nó thích cuộc sống nơi đó." Lúc Dung Lạc nói xong những lời này thì Dung Ngữ cũng đang ở sân bay nhìn người Nhà họ Dung đến đón mình, trong lúc nhất thời, cô bị gió lạnh cao nguyên thổi trúng nên rơi lệ đầy mặt.

"Cô chính là Dung Ngữ tiểu thư đúng không?" Lúc thanh niên tuấn tú mặc áo của Tây Tạng cười rộ lên thì để lộ một hàm răng trắng tinh.

"Chính là tôi." Sắc mặt Dung Ngữ mệt mỏi.

"Xin chào Dung Ngữ tiểu thư, tôi là người phụ trách đón cô, Trác Đặc Tư."

"Xin chào." Dung Ngữ cố gắng cười, cô thật sự không muốn tới nơi này. Chết tiệt, rốt cuộc là tên khốn nào động đến xe của cô, dám mang đi hại chị dâu nhỏ! Tối hôm qua anh cả mang vẻ mặt sát khí trở về, giống như dù có chém cô thành trăm mảnh cũng không đủ. Lúc đó cô biết mình hoàn toàn xong đời rồi, lần này cô sẽ phải ở lại Tây Tạng một khoảng thời gian dài rồi.

——

"Lạc Lạc, đêm qua người lái chiếc Hummer màu đen đó không phải là Dung Ngữ." Mộc Yên nhớ lại rồi mới nói với Dung Lạc.

"Ừ." Dung Lạc lên tiếng rồi tiếp tục gắp rau cho cô.

"Lạc Lạc, không phải Cố Minh đã điều tra xong rồi sao?" Cô thử hỏi.

"Tiểu Yên, em xem tài liệu điều tra rồi sao?"

"Xem rồi." Ở trong ấn tượng của Mộc Yên, hình như cô và Chu Phinh Đình chỉ gặp mặt vài lần, vậy mà cô ta lại hận đến mức muốn giết mình, Mộc Yên vẫn cảm thấy có chút khó hiểu, "Lạc Lạc, anh xử lý Chu Phinh Đình thế nào?"

"Đưa đến đồn cảnh sát, có lẽ giữa trưa sẽ bị xử bắn."

Dung Lạc thờ ơ nói không chút để ý, Mộc Yên lại giật khóe miệng.

"Giết người thì đền mạng, tuân thủ luật pháp công dân, đương nhiên phải giao người phụ nữ ác độc này cho quốc gia để họ trừng phạt cô ta." Trực tiếp giết thì không còn gì vui nữa, nhất định phải để cho cô ta chịu khổ trong lao ngục.

"Nghe Cố Minh nói, toàn bộ người nhà họ Chu đều..."

"Một con nhóc sống một mình trong hoàn cảnh ác liệt như vậy thì  rất cô đơn, đương nhiên là phải có người nhà đi cùng, như vậy sẽ an tâm hơn."

"..."

Ăn sáng xong, người hầu đi tới thu dọn bàn. Mộc Yên giật nhẹ ống tay áo Dung Lạc, "Lạc Lạc, em mệt mỏi."

Dung Lạc nhíu mi, tối hôm qua xảy ra nhiều chuyện như vậy, anh lại không ở bên cạnh cô, Dung Lạc biết nhất định Mộc Yên không ngủ ngon.

Trở lại phòng ngủ, anh ôm cô đặt lên giường, nghiêng người nằm bên cạnh cô, vỗ nhẹ lưng của cô, dụ dỗ, "Ngủ đi." Đây là sự dịu dàng mà Dung Lạc chỉ dành riêng cho cô.

"Lạc Lạc, anh đừng đi." Mộc Yên mở mắt ra, kéo tay áo của anh.

"Ngoan, nhắm mắt lại ngủ đi, anh luôn ở đây." Ấm áp hôn lên mí mắt cô vừa mới nhắm lại, vỗ nhẹ lưng cô từng chút một.

Sau một lúc lâu, cảm giác bên cạnh có tiếng hít thở đều, Mộc Yên đang nhắm mắt đột nhiên mở mắt ra. Cô nhìn vẻ mặt mỏi mệt của anh, có chút đau lòng vươn tay xoa mí mắt thâm đen của anh, cô muốn anh nghỉ ngơi một chút. Vì cô, dienxdaffnnleequysdoon anh đã quá mệt mỏi rồi.

Thật ra, cô không sợ những kế hoạch đen tối, bởi vì có anh ở đây. Mộc Yên dịu dàng nằm trong lòng Dung Lạc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: NgọcTrâm
     
Có bài mới 18.07.2018, 12:57
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 918
Được thanks: 2721 lần
Điểm: 35.71
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thịnh sủng bà xã phúc hắc - Thiền Nhược Hề - Điểm: 48
Quyển 1: Chương 92: Cho tới bây giờ cô không hề thiếu người chống lưng

Edit: susublue

Bị Dung Lạc ôm ngủ tới giữa trưa, cô mới cố gắng rời khỏi ngực anh mà không làm anh thức giấc.

Điện thoại di động trên bàn trang điểm phòng ngủ rung lên, Mộc Yên cầm lấy di động nhẹ nhàng ra khỏi phòng ngủ.

"Cô là Mộc Yên đúng không?" Giọng nói của một người đàn ông xa lạ vang lên, cô im lặng trong chốc lát, rồi đầu óc nhanh chóng nhớ ra đây là giọng nói của chủ biên Cao Nghị của tòa soạn Triêu Dương.

“Ừ." Mộc Yên lên tiếng đáp lại, ngạc nhiên không biết vì sao anh ta lại tới tìm cô. Cô biến buổi phỏng vấn của thành thảm hại như vậy, nếu muốn sa thải cô thì còn tự mình gọi điện cho cô làm gì.

"Là như vậy, nếu cô còn thấy hứng thú đối với công việc ở tòa soạn Triêu Dương thì chiều nay có thể tiếp tục đảm nhiệm vị trí trợ lý của chủ biên."

"Biết rồi, tôi sẽ đến."

"Được được, cứ như vậy đi." Giọng điệu khách sáo như thế, tuy rằng Mộc Yên không biết rốt cuộc vì lý do gì mà Cao Nghị không sa thải cô, nhưng dù thế nào thì đây cũng là công việc trước mắt cô có thể làm nên cô muốn làm cho tốt.

Cùng ăn cơm trưa với Dung Trạch vừa mới trở về từ studio, lúc nói về chuyện ngày hôm qua Dung Trạch đã khiếp sợ không thôi, không ngờ anh chỉ ra khỏi nhà có một ngày mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy. Lúc trở về anh có nghe nói về chuyện của Nhà họ Chu nhưng không ngờ lại là sự thật. Đối với chuyện Dung Ngữ bị đưa đến Tây Tạng, Dung Trạch cảm thấy Dung Lạc đã hạ thủ lưu tình rồi. Dù sao khi đụng đến điểm mấu chốt của Dung Lạc mà anh lại không đại khai sát giới, không giận chó đánh mèo thì đã là rất may mắn rồi, từ nhiều năm trước, khi bị đưa về Nhà họ Dung thì anh đã biết Dung Lạc là người cực đoan thế nào rồi.

Thay quần áo xong, chuẩn bị vài thứ mình cần.

Trước khi Mộc Yên ra cửa có nhìn biểu cảm giật mình của Dung Trạch, cảm thấy có chút khó hiểu. Mà lúc này trong mắt Dung Trạch cũng tràn đầy vẻ khó hiểu, rõ ràng là một con nhóc xinh đẹp nhưng khi mặc áo sơmi và quần jean phối cùng với chiếc mũ màu đen đội trên đầu thì đã đánh thẳng vào thị giác của người khác: Đẹp! Không biết khi anh cả của anh nhìn thấy chị dâu nhỏ hóa trang như vậy thì sẽ có cảm tưởng thế nào?

Thật ra Mộc Yên cũng không cải trang như vậy, nhưng cô lại cảm thấy mặc khiêm tốn một chút, kín đáo một chút thì sẽ giảm được không ít phiền phức.

"Lát nữa nhớ đánh thức Dung Lạc dậy ăn cơm." Trước khi Mộc Yên ra cửa thì nghiêm túc nhìn Dung Trạch nói, "Cả đêm qua anh ấy không có ngủ, anh để cho anh ấy ngủ nhiều một chút đi." Nói xong, Mộc Yên liền đi ra cửa, A Cửu đi theo phía sau.

Dung Trạch thấy cô đi xa thì mới phản ứng lại, kêu anh gọi anh cả dậy thì anh tình nguyện đến Việt Nam. Dung thiếu ngủ say, tuyệt đối không ai dám đến quấy rầy.

A Cửu lái xe chở Mộc Yên đến tòa soạn báo Triêu Dương, nói với Mộc Yên là tan làm sẽ tới đón cô về nhà, rồi A Cửu quay đầu xe chạy về Nhà họ Dung.

Vừa tiến vào tòa soạn báo, Mộc Yên liền phát hiện tất cả mọi người đang âm thầm đánh giá cô, cô nghĩ có lẽ là chuyện ngày hôm qua đã truyền đi khắp nơi rồi, điều này khiến cho tất cả mọi người đều có ấn tượng sâu sắc về cô!

Đẩy cửa đi vào khu vực làm việc của cô, tất cả mọi người lập tức ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt của họ đều khác nhau, có người kinh ngạc, có người nghi hoặc, dienx;dafnlle*quys&doon có người sùng bái, cũng có người chán ghét... Nhưng lại nhanh chóng không nhìn nữa, không dám liếc mắt nhìn cô một cái nào nữa. Không để ý đến ánh mắt người khác, Mộc Yên ngồi vào vị trí của mình bắt đầu hoàn thành công việc của mình. Sửa lại bài phỏng vấn, còn lên những kế hoạch cho các buổi phỏng vấn kế tiếp. Mộc Yên suy nghĩ nửa ngày, đến khi Lưu Nhân Nhân đẩy cửa đi đến chỗ Mộc Yên chào hỏi cô, "A Yên, cô đã đến rồi sao?" Cô cười thân thiện, người xung quanh không ngừng nhìn bọn họ với ánh mắt khác thường, Mộc Yên không có ngẩng đầu, cô tiếp tục cúi đầu im lặng nhập số liệu.

Vì ngày hôm qua đã tiếp xúc với cô nên Lưu Nhân Nhân cũng không cảm thấy xấu hổ vì thái độ lạnh lùng của cô."A Yên, tôi có chút việc muốn nói với cậu."

Ngón tay đang linh hoạt đánh bàn phím chợt dừng lại, cô vẫn cúi đầu như trước, "Nói."

Một chữ vô cùng đơn giản, bởi vì Mộc Yên lạnh lùng nên giọng nói hơi trầm thấp và gợi cảm.

Lưu Nhân Nhân chấn động, vươn tay đưa một bản hợp đồng cho cô, cười khanh khách nói, "A Yên, chúc mừng cậu đã thông qua thời gian thử việc, trở thành nhân viên chính thức của tòa soạn báo Triêu Dương." Giọng nói của Lưu Nhân Nhân không lớn, nhưng trong văn phòng yên tĩnh chỉ có âm thanh đánh máy thì lại rất rõ ràng. Không chỉ có những đồng nghiệp khác mà ngay cả Mộc Yên cũng thấy bản hợp đồng này có chút kỳ lạ, cô nhíu mi lại, suy nghĩ nửa ngày mới nói, "Cám ơn." Giọng điệu rất khách sáo, nhưng lại làm cho Lưu Nhân Nhân đứng bên cạnh vui vẻ.

"A Yên, quá khách sáo rồi." Ý cười đầy trên mặt không thể che lấp được. “Đúng rồi, chủ biên Cao Nghị nói muốn em đến văn phòng anh ấy."

"Được." Nhập vài thông tin cuối cùng vào máy, cầm lấy hợp đồng trên bàn, đi theo Lưu Nhân Nhân ra văn phòng phía sau.

Cửa vừa mới đóng lại thì trong văn phòng đã ầm ĩ.

"Cậu bạn đẹp trai mới tới kia là ai?" Người trong văn phòng ồn ào.

"Thật đúng là rất đẹp trai, đáng tiếc là lạnh lùng như bị cấm dục, không dễ dàng tiếp cận."

"Bớt nằm mơ đi, không có việc gì thì đừng mê trai. Nghe nói, cậu ta cầm ly rượu đỏ đổ xuống đầu Sở thiếu đó!"

“Có người dám đổ rượu lên đầu Sở thiếu sao!" Có người sợ hãi than.

"Nhất định cậu ta có quan hệ gì đó với Sở thiếu, nếu không chủ biên ma quỷ của chúng ta sẽ không để cậu ta thông qua kỳ thử việc trong một thời gian ngắn như vậy."

"Năm nay, người có năng lực cũng không gặp được chuyện tốt!"

...

"Nói chuyện vớ vẩn cái gì đó? Còn không mau đi làm việc đi!" Lưu Nhân Nhân vừa đi vào đã nghe thấy mọi người tụ lại bàn luận về Mộc Yên, lập tức nghiêm túc nói.

Người phụ nữ như Lưu Nhân Nhân, tuyệt đối không kết thân riêng tư với bất kì ai, nhất là trong lúc làm việc thì càng vô tình như người máy, cô là trợ lý đắc lực của Cao Nghị, khá nổi tiếng ở tòa soạn Triêu Dương. Bởi vì lạnh lùng khi làm việc và dịu dàng trong cuộc sống ngày thường nên được rất nhiều đàn ông trong tòa soạn để mắt tới, nhưng chung quy vẫn chỉ là mong muốn thôi. Rất nhiều lần, nhân viên trong tòa soạn báo truyền tin xấu về cô và Cao Nghị, nhưng cô lại từ chức để chứng minh mình trong sạch, tuy rằng phụ nữ như vậy rất xinh đẹp, nhưng lại không thể nắm bắt được, vì thế dù người thích cô vẫn rất nhiều nhưng lại không ai dám làm quen mà chỉ âm thầm hâm mộ.

Văn phòng Chủ biên, cô vốn không gõ cửa mà trực tiếp liền đẩy cửa đi vào.

"Rất phù hợp với phong cách cư xử của cô, quyết đoán, thẳng thắn." Cao Nghị cười, nhưng lúc này ánh mắt Mộc Yên lại tập trung vào người bên cạnh anh.

"Cao chủ biên, tôi cảm thấy tôi nên nộp đơn từ chức cho anh." Không nhìn nữa, Mộc Yên lạnh lùng nhìn Cao Nghị, làm cho anh chảy mồ hôi lạnh khắp cả người.

"Chuyện này......" Cao Nghị ấp úng, không biết nên nói gì tiếp theo.

"Bởi vì anh sao." Sở Hoán ngồi một bên, sắc mặt còn trắng hơn lớp băng vải trên cánh tay anh.

"Đúng." Rõ ràng đã sớm biết được kết quả sẽ như vậy, nhưng khi Sở Hoán nghe thấy giọng điệu kiên quyết của cô thì nhịn không đượ mà đau lòng. Anh nhớ là khi mình mới tỉnh lại trong bệnh viện, anh đã điên cuồng tìm y tá để biết tình trạng của cô, nhưng khi cửa phòng bệnh vừa mới mở ra thì anh liền thấy cô ngồi trên ghế dài ngoài phòng bệnh, Dung thiếu đang cúi đầu xuống nhẹ nhàng hôn cô. Sở Hoán chưa bao giờ biết Mộc Yên có thể dịu dàng ngoan ngoãn như vậy, thì ra cô cũng có thể dịu dàng như thế, nhưng tất cả những thứ đó đều không thuộc về anh, mà chỉ thuộc về người đàn ông đó. Lo lắng, ôn tồn, trấn an, cả nụ hôn giữa bọn họ cũng tốt đẹp như vậy, dien;daffn[llequys$do0n mà anh thì chỉ có thể đứng ở bên ngoài mà nhìn, cả người lạnh lẽo như băng.

"Em chán ghét anh như vậy sao?" Sở Hoán đứng lên, bởi vì bi thương tức giận mà khuôn mặt đỏ ửng.

"Thật xin lỗi Sở tiên sinh, tôi không hy vọng ngài là nguyên nhân khiến tôi có thể ở lại đây để là việc." Giọng nói lạnh lùng như sắp đóng băng, khí lạnh mạnh đến mức bao phủ cả người Sở Hoán.

Sở Hoán nhìn cô, hỏi, "Em sợ người khác nói em có chỗ dựa nên mới có được công việc này sao?"

"Anh sai rồi." Giọng nói kính cẩn đến mức có thể đả thương người khác một cách sâu sắc, " Từ trước tới bây giờ Mộc Yên tôi chưa từng thiếu chỗ dựa." Lời nói này rất có khí phách, nhưng lại làm cho lòng Sở Hoán hoàn toàn rét lạnh, bị thương khắp cả người.

Đúng vậy, cho tới bây giờ cô không hề thiếu chỗ dựa, có người đàn ông kia chống lưng, tất cả mọi thứ đều trở nên nhỏ bé không đáng kể. Nhưng anh chỉ muốn làm chút gì đó vì cô, ngay cả một ước nguyện như vậy mà cô cũng không muốn cho anh sao? Nghĩ đến đây, Sở Hoán cảm thấy thế giới như sụp đổ, anh có thể vì cô làm rất nhiều chuyện, thậm chí nếu muốn mạng của anh cũng được, nhưng tình yêu nóng hổi như lửa đó lại bị một câu 'Tôi không thiếu gì' của cô đóng băng hoàn toàn, lạnh đến tận sâu trong đáy lòng. Rõ ràng là anh cố gắng bảo vệ cô, nhưng vì đi sai đường nên đã thua toàn bộ ván cờ.

"Mộc Yên." Đây là lần đầu tiên anh gọi đầy đủ tên họ của cô, trong ánh mắt đầy vẻ mỏi mệt, "Cao chủ biên ký hợp đồng với em thật sự không phải vì anh, nếu phần tin chiều hôm qua em viết không xuất sắc thì anh ta cũng sẽ không giữ em ở lại tòa soạn báo."Lần này anh đến đây chỉ vì muốn tiếp tục buổi phỏng vấn hôm qua mà thôi, anh không muốn vì anh mà cô phải đánh mất công việc này. Anh không biết cô đi làm vì cái gì, nhưng anh muốn làm chút gì đó cho cô, sau khi được cho xuất viện, anh liền vội vàng liên hệ với Cao Nghị, đến tòa soạn báo Triêu Dương, chỉ vì anh muốn gặp lại cô.

Khi biết rõ Cao Nghị ký hợp đồng là vì bản tin cô viết thì Mộc Yên mới đồng ý không nộp đơn xin từ chức nữa mà tiếp tục làm việc ở đây.

Lúc ra ngoài, cô tức giận trừng mắt nhìn Sở Hoán, "Nế muốn chết thì anh có thể tiếp tục chạy đến đây." Lời nguyền rủa ác độc như vậy nhưng Cao Nghị lại thấy khóe môi nhợt nhạt của Sở Hoán nhếch lên.

Cao Nghị không biết rốt cuộc 'Thiếu niên' này có sức quyến rũ thế nào mà lại có thể giẫm lên đầu lên cổ một người luôn cao ngạo như Sở Hoán, thật khó hiểu. Người có tính cách giống như cậu ta, anh nghĩ sau này làm việc nhất định sẽ rất đặc biệt.

Lúc Mộc Yên được A Cửu chở về Nhà họ Dung thì cũng đúng lúc nhìn thấy Dung Trạch đang thu dọn đồ đạc, "Chị dâu nhỏ, chị đã về rồi hả? Anh cả vừa đến công ty nên kêu chị ăn cơm trước đi."

Mộc Yên gật đầu, nghi hoặc hỏi, "Anh đang làm cái gì, vì sao không kêu người giúp?"

"Đây là một ít đồ vật cũ của em, trong phòng không chứa được nên soạn lại cất bớt đi."

"Có muốn tôi giúp anh không?" Mộc Yên vươn tay ra muốn khiêng cái thùng trên bàn lên, nhưng hành động này của cô lại khiến Dung Trạch sợ hãi, có cho anh một trăm lá gan anh cũng không dám sai tâm can bảo bối của anh cả làm việc. Nghĩ đến đây, anh vội vàng xoay người lại ngăn cản.

" Chị dâu nhỏ, thật sự không cần đâu." Cầu xin chị đừng nhiệt tình như vậy được không, em cũng không dám làm phiền chị.

"Để tôi." Giọng nói của Mộc Yên trong trẻo lại có chút chấp nhất. Lúc hai người giằng co thì mấy thứ đồ cũ đựng trong thùng rơi ra ngoài, Mộc Yên vội vàng đi tiếp, nhưng bởi vì không rớt từ khoảng cách quá cao nên đều tập trung lại một chỗ.

Một tiếng "Bịch!" vang lên, tất cả rơi xuống đất, mọi thứ linh tinh đều rớt ra ngoài.

Nhìn thấy một đống đồ lộn xộn, Mộc Yên cũng ngồi xổm xuống nhặt đồ bỏ lại vào thùng với Dung Trạch.

Đến khi nhìn thấy một tấm ảnh đen mờ, cô mới giật mình dừng động tác lại. Sau tấm ảnh đã bị ố vàng vì nó đã được chụp từ rất lâu rồi, trên bức hình là một thiếu niên đang ngồi dưới tàng cây cười rất thoải mái, và chỉ nhìn thấy một bên mặt của anh. Dưới tàng cây, ánh mặt trời xuyên qua lá cây chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của cậu thiếu niên đó, mặt mày sáng sủa nhưng lại có chút lạnh lùng, dienxxdafnllequysdoon giống như chỉ một ánh mắt của anh thôi cũng có thể đẩy người ta ra xa mấy km.

Trí nhớ mơ hồ không rõ, ký ức trong đầu cứ chạy loạn, bàn tay cầm tấm ảnh của Mộc Yên bắt đầu hơi run rẩy.

Cô nắm lấy cánh tay Dung Trạch, Mộc Yên lạnh lùng nhìn anh, hỏi, "Người đứng dưới tàng cây trong tấm ảnh này đang ở đâu?" Cô trừng mắt nhìn anh, cảm xúc dữ dội cùng với giọng điệu lạnh lùng, ánh mắt lạnh thấu xương của cô quả thực có thể giết người.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: NgọcTrâm
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ngoclunglinh, Phong_Nguyệt, Thanhthuy2910 và 328 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 137, 138, 139

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C789

1 ... 114, 115, 116

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

15 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 384 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 364 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 290 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.