Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Thiên thần sám hối - Anne Stuart

 
Có bài mới 07.09.2017, 08:49
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35521
Được thanks: 5262 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn - Giả tưởng] Thiên thần sám hối - Anne Stuart - Điểm: 10
Chương 8

Căn nhà nhỏ xíu ấm áp hẳn khi Carrie bước vào. Cô thêm củi vào lò, thả vài thanh quế vào bát nước đặt trên mặt lò, hương vị của lễ Giáng sinh lan tỏa khắp nhà. Cô treo áo khoác lên móc ở hành lang và ngồi xuống bàn bếp, hai tay khoanh trước mặt.

Có thứ gì đó đang quấy nhiễu trong tâm trí cô, khiến cô phát điên, và cô không sao hình dung nổi. Nó ở đây, ngoài tầm ý thức tỉnh táo, và cô không sao tập trung được cho đến khi cô nhớ ra.

Chí ít cũng không liên quan đến Gabriel Falconi, bản năng mách bảo cô. Chính sự có mặt của anh ta khiến ý nghĩ kia bay vuột khỏi cô, và cô phải lôi khả năng tự kiềm chế cứng rắn của bản thân ra mới kéo được nó lại. Không nghĩ về đôi tay mạnh mẽ, thô ráp đó nữa, không nghĩ về hình dáng dong dỏng cùng gương mặt của một thiên thần hạ phàm nữa.

Thiên thần! Đúng rồi! Những thiên thần Gabriel điêu khắc vừa đẹp vừa lạ lẫm, lại thân quen đến kỳ quái. Lars cũng nhận ra hình ảnh Gertrude trên vị thiên thần lớn tuổi nghiêm khắc, nhưng không một ai biết chàng trai có mái tóc vàng. Không người nào ở Angel Falls từng nhìn thấy người đàn ông có vẻ ngoài giống lạ kỳ với vị thiên thần trong sáng kia.

Chỉ mình Carrie. Cô nhìn gương mặt trẻ trung đó và nhìn ra người đàn ông cô đã từng điên rồ đem lòng yêu.

Thực vậy, chẳng có gì ngạc nhiên khi cô tự biến mình thành kẻ ngốc vì Emerson Wyatt MacVey III. Cô thật sự đã từng mong đợi, với mọi xúc cảm của người phụ nữ sẵn sàng yêu mà không cần biết đến ngày mai.

Cô không thể múa. Những gì được cho là tài năng đáng kinh ngạc ở Angel Falls, Minnesota, lại cực kỳ tầm thường ở New York. Tài năng thiên phú của cô chỉ đáng một xu, tình yêu với môn khiêu vũ không hề quý giá. Cô đã rời công ty nghệ thuật nhỏ mà cô mất bao công sức mới được vào, và rời đi trước khi họ sa thải cô. Chấp nhận thất bại, chấp nhận mất đi giấc mơ cả đời và khờ khạo an ủi bằng chủ nghĩa xtôic[1]  của người Scandinavi. Thay vào đó, cô đơn giản thấy mình chỉ là một đứa vụng về không năng khiếu.

[1] Nguyên bản: Stoicism: Bình tĩnh và kiên nhẫn khi có điều không hay xảy ra.

Việc theo đuổi giấc mơ đã lấy đi phần lớn cuộc đời cô. Cô chưa bao giờ có thời gian cho cái gì vượt quá tình bạn ở những tháng năm tuổi trẻ, vì quá bận rộn với việc biến giấc mơ làm một vũ công tài năng thành hiện thực, tìm một chỗ đứng ngang hàng với Martha Graham và Twyla Tharp[2]. Nếu không có một chàng trai đặc biệt kiên quyết theo đuổi cô ở trường đại học, cô có lẽ đã bước sang tuổi hai mươi ba mà vẫn còn là một trinh nữ. Bởi vì thế, những kinh nghiệm về chuyện phòng the của cô rất hạn chế và chẳng có gì là đáng mê say khi cô làm việc cho Emerson Wyatt MacVey và thấy mình gục ngã một cách phi lý lẫn mụ mị trong tình yêu với hắn.

[2] Hai vũ công nổi tiếng của Mỹ

Người ta không tìm thấy ở hắn nhiều ấn tượng tốt, ngoại trừ vẻ đẹp trai vượt xa vẻ đẹp truyền thống. Các nữ đồng nghiệp của cô khinh thường hắn. Dường như hắn không có bạn bè, và thái độ thường thấy ở hắn là vẻ hợm hĩnh lạnh lùng đối với tất cả mọi người. Hắn hoàn toàn đơn độc.

Chính sự đơn độc đó đã kêu gọi cô. Cô tưởng mình đã nhìn thấy sự yếu đuối dưới bề ngoài xa cách của hắn, cô nghĩ mình đã nhìn thấy một đứa trẻ đầy tổn thương, cần tình yêu và lòng trắc ẩn. Cô tưởng mình đã nhìn thấy một người cô có thể hàn gắn, và quá trình ấy cùng hàn gắn được chính bản thân cô.

Giờ cô biết mình là một con ngốc. Nhưng khi ấy, cách đây ba năm, hắn dường như là tất cả mọi thứ cô muốn. Và hắn càng trở nên lạnh lùng, càng trở nên đáng ghét, cô lại càng nghĩ là hắn cần cô.

Ban đầu sự thu hút đó khá mong manh. Nó có thể vẫn nguyên vẹn như thiên hướng làm mẹ của phụ nữ nếu cô không nhìn thấy hắn đi với người bạn gái đương thời, nhìn thấy vẻ xa cách biến mất trong thú vui nhục dục, trong cách hắn chạm vào người phụ nữ trẻ kia, trong cách hắn nhìn cô ấy. Không có sự ấm áp, chỉ có kích thích nồng nhiệt, và làm Carrie mê say, không hề chú ý, rồi choáng váng khi nhận ra cô muốn sự nồng nhiệt đó hướng về phía cô.

Cô muốn hắn để ý cô. Cô muốn được làm vui lòng hắn. Thêm vào đó, cô muốn giúp đỡ phần nào cho các bạn của cô ở Angel Falls, nơi chỉ có ngành công nghiệp duy nhất là nhà máy đang ngập trong khó khăn.

Emerson MacVey biết cách hồi sinh những công ty trên đà phá sản. Hắn mua đi bán lại, rồi đầu tư vào chúng, khiến chúng sinh lời. Cô nghĩ nếu hắn chỉ cần hướng một phần nhỏ trí óc siêu phàm về nhà máy Precision Industries ở Angel Falls, Minnesota, tình trạng nghỉ không lương cùng khoảng thời gian khó khăn sẽ không còn nữa.

Cô tinh ý phát hiện hắn sẽ không hưởng ứng với những chiến thuật dồn dập, mà ngẫu nhiên nhắc đến mới có hiệu quả. Vào một sáng đầu tháng Mười hai khi hắn dừng lại trước bàn cô và yêu cầu cô đưa cho hắn toàn bộ thông tin về Precision Industries, cô những tưởng đó đã là tin chiến thắng. Hôm ấy là ngày khởi đầu mùa lễ Giáng sinh, và cô sẽ đảm bảo cho quê nhà của mình món quà Giáng sinh tuyệt hơn hết thảy.

Hắn không phải là kẻ có quan hệ yêu đương với cấp dưới. Dù sao hắn cũng không dễ yếu lòng. Nhưng định luật không còn đúng nữa vào đêm ngày hai mươi ba tháng Mười hai, khi Carrie quay lại công ty để lấy món quà cô để quên. MacVey có kế hoạch đi dự một buổi gây quỹ từ thiện với cô bạn gái tao nhã nên văn phòng hắn sẽ vắng vẻ.

Nhưng không phải. Khi cô dùng chìa khóa riêng vào dãy văn phòng thiết kế đầy tính thẩm mỹ, bắt đầu lục lọi bàn làm việc tìm món quà cô mua sớm hôm đó, thì nghe âm thanh từ phòng làm việc phía trong vọng ra.

Nhạc. Nhạc Giáng sinh, nhưng không phải những bài vui nhộn. Là loại nhạc cổ điển và được chơi trong các nhà thờ Thiên Chúa thời trung cổ, hợp để đưa tang hơn không khí vui mừng chào đón Giáng sinh. Và cô nghe thấy tiếng thủy tinh loảng xoảng.

Cô đứng bất động, cảm thấy tội lỗi đến ngớ ngẩn. Tự hỏi liệu có phải hắn đang cô đơn đằng sau cánh cửa khép hờ đó không. Tự hỏi hắn đang làm gì.

Bất cứ chuyện nào không đường hoàng, không thích đáng hoặc bốc đồng không phải thói quen của Emerson Wyatt MacVey. Cô đẩy khẽ cánh cửa, định hỏi hắn có cần gì không.

Hắn đang ngồi sau chiếc bàn kính, nét lạnh lùng, trống trải hiển hiện trên gương mặt đẹp trai. Đôi mắt xanh của hắn xa xôi, chiếc áo vest Armani đã được cởi bỏ, chiếc sơ mi bằng vải Ai Cập không cài khuy. Cô chưa bao giờ trông thấy hắn thiếu cà vạt hay mái tóc rối bù. Ngoài thoáng khinh người thường nhật, cô chưa bao giờ thấy cảm xúc khác trên mặt hắn.

“Cô đang làm cái quái gì ở đây?”

Hắn cũng chưa bao giờ chửi thề. Giọng hắn hung dữ, và cô biết hắn đã uống say. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, nhưng cô không nghĩ đây là hậu quả từ thứ chất lỏng màu hổ phách trong chiếc ly thủy tinh bên cạnh bàn tay thanh mảnh của hắn.

“Tôi để quên đồ”.

“Đi đi”.

Cô biết cô nên đi. MacVey là người kín đáo, hắn không muốn cô nhìn thấy hắn lúc này. Trông hắn vô cùng yếu ớt và tổn thương. Nhưng trái tim cô kêu lên vì hắn, và cô đã bước vào trong căn phòng, đóng cánh cửa nặng trịch sau lưng. “Để tôi lấy cho ông một chút cà phê”, cô nhẹ nhàng nói.

Hắn trừng trừng nhìn cô. “Tôi không cần cà phê. Rắc rối đêm nay tôi phải giải quyết bằng rượu đây này, đừng hòng lấy cà phê để làm tôi tỉnh ra. Tôi còn chưa uống đủ. Cô có thể ra ngoài và mua thêm rượu Scotch cho tôi.”

Cô lắc đầu, băng qua căn phòng và đứng trước bàn “Có chuyện gì vậy?”

“ ‘Có chuyện gì vậy?’ à?” Hắn nhại lại, giọng cáu kỉnh. “Cô muốn xoa dịu cơn sốt trên trán tôi sao, Carrie? Chẳng có gì cả, dù sao cũng chẳng có gì hết. Là Giáng sinh, tôi ghét Giáng sinh. Hưởng ứng hợp lý duy nhất từ tôi là uống rượu”.

“Cô Barrow đâu rồi?”

“Bỏ tôi chạy theo thằng khác”.

“Tôi hiểu”.

“Không, cô không hiểu”, hắn bắn trả. “Cô nghĩ tôi ở đây, chết chìm trong đau đớn vì cô ta bỏ tôi đấy à? Cô ta chỉ giỏi trên giường thôi. Chấm hết. Cô ta có vẻ ngoài nhã nhặn, và cô ta không hỏi tôi mấy câu ngu ngốc. Nhưng cô ta lại muốn ‘cam kết’”. Giọng hắn nhạo báng. “Cô ta muốn ‘sự gần gũi’. Cô ta muốn tôi hy sinh vì cô ta, còn tôi chẳng hy sinh cho người đàn bà nào hết”.

“Thế sao ông lại uống rượu?”

“Tỏ lòng tôn kính cho mùa Giáng sinh thôi. Ân trạch cho loài người, và tất cả cái đám rác rưởi kèm theo”.

Cô với tay lấy ly whisky chỉ còn một nửa của hắn, nhưng tay hắn đưa tay ra tóm lấy cổ tay cô, ngăn cô lại.

Hắn làm cô đau, nhưng cô biết hắn không định thế. Hắn chỉ không nhận ra hắn đang bóp tay cô mạnh đến thế nào thôi. Họ cứ ở yên vậy trong chốc lát, không cử động, hắn ngồi đó quan sát cô, cổ tay cô bị giam trong tay hắn.

Và rồi mắt hắn nheo lại, một nụ cười chế giễu bắt đầu định hình trên làn môi mỏng. Và ngón cái của hắn mơn trớn cổ tay cô. “Cô phải lòng tôi, có đúng không?”

Máu dồn lên mặt và cô cố kéo tay ra. “Thật vớ vẩn”.

“Tôi biết các dấu hiệu. Nó diễn ra thường xuyên, chỉ có Chúa mới biết vì sao. Thường những cô gái trẻ tuổi hơn sẽ nghĩ tôi chỉ cần một người phụ nữ ngoan hiền để giúp mình hạnh phúc. Tôi không cần một người như thế, Carrie ạ”.

“Tôi biết ông không cần”, cô cứng đờ. Hắn cuối cùng cũng chịu thả cô ra, và cô vẫn cảm nhận được hơi ấm từ chỗ hắn vừa nắm chặt. “Tôi sẽ đi bây giờ”.

Hắn nhỏm dậy, vòng qua bàn, theo sau cô, săn đuổi cô, dù cái ý niệm đó thật lố bịch với một người đàn ông được giáo dục cẩn thận. “Tôi chỉ cần một người đàn bà”, hắn nói, giọng thấp, mát lạnh và hấp dẫn không thể chối từ. “Em có muốn làm người đàn bà đó không, Carrie? Em có muốn thử xem có thể cứu rỗi được tôi không?”

Cô đã đến được cánh cửa, giật mở, nhung cánh tay hắn không biết từ đâu xuất hiện và đóng sập nó lại. Cô xoay người, ngẩng lên, nhìn hắn không chớp mắt. Hắn không cao hơn cô là bao, và trên gương mặt kiên quyết lạnh lùng của hắn cô vẫn có thể nhìn thấy hình ảnh một đứa trẻ bơ vơ. Một đứa trẻ cô muốn an ủi.

Hắn đứng đó, hai cánh tay giam cầm cô, nhưng cơ thể không chạm vào cô. “Điều này tùy thuộc vào em, Carrie” hắn trầm giọng. “Em muốn tôi để em đi không?”

Hắn thật ấm. Không, thật nóng. Hắn nhìn đăm đăm vào cô qua đôi mắt nhạt màu đầy nhục dục, và lần đầu tiên trong đời cô cảm nhận được sức hút dữ dội từ ham muốn thể xác.

Cô sẽ từ chối. Cô sẽ đánh bại cảm xúc, nhưng lý trí của cô tan chảy, và không hiểu sao cô lại nghĩ nếu cô không chấp nhận, không bắt lấy giây phút này, thì cơ hội sẽ chẳng bao giờ đến nữa.

“Không”, cô nói, đắm đuối nhìn hắn.

“Không cái gì?”

“Không, em không muốn anh để em đi”.

Hắn mỉm cười, đáng lẽ cô phải được cảnh báo từ nụ cười chậm rãi và điềm nhiên của hắn. Hắn đặt môi lên môi cô, và không thế lực nào trên thiên đường hay trái đất có thể ngăn cô lại.

Hắn có vị của whisky. Hắn có vị của cà phê. Hắn có vị của giận dữ và tuyệt vọng. Và tất cả những gì cô muốn nếm là vị ngọt của tình yêu.

Cô không muốn nhớ lại đêm đó, nhưng ký ức kia vẫn săn đuổi cô không biết bao lần trong những đêm thao thức khi cô cảm nhận được đôi tay hắn trên cơ thể cô.

Hắn kéo cô nằm xuống tấm thảm lông dày và chiếm lấy cô khi váy áo vẫn đầy đủ trên người, chỉ có chiếc quần lót bằng vải cotton tiện dụng bị ném ra xa. Hắn chiếm lấy cô trên chiếc ghế sô-pha bọc da, trần trụi, trơn trượt, với ánh đèn của thành phố bao quanh. Hắn chiếm lấy cô khi cô ngả người trên chiếc bồn rửa trong phòng vệ sinh riêng của hắn, chiếm lấy cô trong buồng tắm lát đá cẩm thạch. Hắn chiếm lấy cô, quan hệ với cô, cho cô thấy những điều cô chưa từng tưởng tượng về cơ thể mình. Điều duy nhất hắn không làm là yêu cô.

Chẳng còn chút ảo tưởng nào rơi rớt lại khi cô rời đi lúc bình minh, bỏ hắn nằm dài và thiếp ngủ trên chiếc sô-pha bọc da rộng, với một tấm mền cashmere đắp lên người. Không một từ về tình yêu, không một từ về cảm xúc, ngay cả một cái vuốt ve hắn cũng không cho phép cô. Cô chỉ là người nhận sự đam mê nhuốm màu giận dữ của hắn.

Sáng đó cô đi làm muộn. Lúc cô đến văn phòng các thư ký khác đang tất bật làm việc. Megan chào cô với vẻ mặt cau có. “Sao cô phải chọn hôm nay để đi muộn chứ?” Cô ta đay nghiến.

Carrie không định cho cô ta biết lý do thực sự. “Ngày mai là Giáng sinh. Không ai làm việc quá nhiều vào hôm nay cả”.

“Cô quên chúng ta làm việc cho gã Grinch ghét Giáng sinh rồi. Lúc tôi đến gã đã có mặt ở công ty, gã đang bận phá bung đám nhà máy mới thâu tóm kia kìa. Việc làm quá tử tế cho mùa Giáng sinh”.

Carrie đã hiểu. Cảm giác về thảm họa như thiên thần bóng tối đeo chặt lấy cô từ thời khắc cô rời khỏi vòng tay hắn lúc sớm, và cô đã cố gắng đánh lui nó. “Ý chị là gì?”

“Cả cô và tôi đều biết việc làm của gã”, Megan đốp chát. “Gã mua đứt các công ty rồi moi ruột chúng từng phần, để thu món lợi khổng lồ, và bỏ lại thảm họa sau mỗi lần thức giấc. Có Chúa mới biết vì sao gã lại chọn một nhà máy nhỏ ở Minnesota. Hẳn phải có một khoản lời đâu đó trong nó”.

“Nơi nào ở Minnesota thế?” Cô gần như không nhận ra giọng nói của mình.

“Phải rồi, chẳng phải cô đến từ nơi đó sao?” Megan búng miếng sô-cô-la vào miệng, rồi nhìn cô một cách lạnh nhạt. “Một nơi gọi là Precision Industries ở Angel Falls. Gã bán hết thiết bị cho một công ty ở Utah, cho đóng cửa nhà máy, và bây giờ đang quyết định thuê người tháo dỡ hay cứ để đấy cho nó gỉ sét coi như một khoản thu nhập chịu thuế. Quà Giáng sinh thú vị cho thị trấn đó”.

“Tôi phải gặp ông ấy”.

“Thật ra mà nói…”, giọng Megan nghe giống người hơn một chút “...tôi e gã cũng có một món quà Giáng sinh nho nhỏ cho cô”. Cô ta đưa cho Carrie một chiếc phong bì dài.

Carrie sững người nhìn chiếc phong bì một lúc. Cô không muốn nhận, nhưng hai người phụ nữ khác trong văn phòng cũng đang nhìn cô, và thứ duy nhất cô có thể cứu vớt là lòng tự trọng của mình.

Cô nhận nó với thoáng cười hờ hững. “Tôi cần nói chuyện với ông ấy”.

Megan lắc đầu. “Gã bảo không rồi. Tôi đã thu dọn sẵn bàn cho cô. Cô sẽ thấy số tiền nghỉ việc của cô vô cùng hào phóng. Cô có thể tiếp tục dùng bảo hiểm y tế, và có khoản bồi thường...”

Carrie mở chiếc phong bì. Tấm séc nằm ở đó, với số tiền lớn đến sỉ nhục. Kèm theo một tờ giấy nhắn nguệch ngoạc. Hai từ, được viết bằng nét đậm và dùng sức của hắn. “Xin lỗi”.

Carrie xé toạc chiếc phong bì và thả xuống sàn. “Tôi không cần khoản phúc lợi nào hết”, cô nói. “Tôi chỉ muốn gặp ông ta thôi”,

“Gã ủy quyền cho tôi gọi bảo an nếu cô gây khó dễ”.

Carrie nhìn cô ta không nói một lời, cô quay gót bước ra khỏi tòa nhà, bỏ lại sau lưng chiếc hộp vô dụng chứa các đồ đạc cá nhân, bỏ lại sau lưng trái tim cùng những thơ ngây của cô.

Cô hận hắn. Cô muốn giết chết hắn, dù cô là một trong những người dịu dàng nhất thế gian. Chỉ vì lợi nhuận và một ý thích thoáng qua, hắn đã hủy hoại cả cô lẫn thị trấn quê hương cô. Cô không ảo tưởng về nguyên nhân hắn sa thải cô. Cô đã nhìn thấy mặt yếu đuối nhất của hắn đêm qua. Hắn không muốn bị gợi nhớ lại chuyện đó.

Và hắn thậm chí còn chẳng gom đủ khí khái của một thằng đàn ông để đối mặt với cô, tự mình nói thẳng những gì cần nói với cô. Hắn để thư ký làm cái công việc bẩn thỉu ấy. Và nếu còn chút cảm xúc nào sót lại thì đó chính là nỗi hận thù cô dành cho hắn. Và đúng vậy, ngay khi cô vượt qua được cơn sốc, ngay khi cô bình tâm lại, ngay khi cô nhận ra...

Cô không bao giờ trông thấy chiếc taxi. Giây trước cô còn đang vật lộn để lấy lại tinh thần, giây sau cô đã phải vật lộn để lấy lại sự sống của chính mình. Đến lúc cô đủ sức để nghĩ về Emerson Wyatt MacVey, hắn đã qua đời vì nhồi máu cơ tím. Và tất cả những gì cô có thể làm là bật khóc.

Cô không muốn nghĩ về hắn khi nhìn trân trân Minnesota thôn dã phủ đầy tuyết. Cô nghĩ đã có thể loại bỏ hắn ra khỏi đầu, để tập trung làm nhiều điều hữu ích hơn cho thị trấn bị bao vây bởi cái nghèo do cô mang đến. Chuộc tội, ăn năn, tất cả những cụm từ chính xác và nghiêm khắc trong kinh thánh cũng chỉ còn chút quyền lực trước niềm vui chân chất của lễ Giáng sinh.

Nhưng kể từ khi Gabriel Falconi xuất hiện trước ngưỡng cửa nhà cô, cô lại nghĩ về Emerson. Và tưởng nhớ.

Không mấy khó khăn để cô phát hiện nguyên nhân, dù cô có muốn chấp nhận sự thật hay không. Gabriel và Emerson hoàn toàn khác biệt, ngoại trừ biểu cảm giống nhau đến lạ lùng sâu trong đôi mắt, điều cô thậm chí không thể định nghĩa rõ ràng.

Điểm chung duy nhất giữa họ là Carrie Alexander.

Lần đầu tiên kể từ lúc gặp Emerson MacVey cô bị một người khác thu hút. Cô không thích thế, không muốn chấp nhận, nhưng dường như cũng không thể phản đối. Cô bị hấp dẫn bởi Gabriel, với giọng nói trầm sâu và từ tốn, đôi tay khỏe khoắn, vẻ đẹp như thiên thần và cả cơ thể cao, duyên dáng của anh ta. Giải thích hợp lý duy nhất là chính sức hút này đã mang trở lại những hồi ức về người đàn ông trước kia cô ngu ngốc muốn giữ làm của riêng.

Cô không thể phủ nhận bản thân bị hấp dẫn, nhưng không có nghĩa cô phải ngoan ngoãn tuân theo. Cô sẽ làm hết sức để Gabriel thấy rằng cô không có nhu cầu tìm kiếm một mối quan hệ ngắn ngủi với một anh thợ mộc nay đây mai đó. Cô cũng không có nhu cầu tìm kiếm một mối quan hệ dài lâu với chàng hoàng tử quyến rũ. Cô sẽ không nghĩ đến những mong muốn, những nhu cầu, những yếu điểm của cô. Cô đã có sự ăn năn của cô rồi. Và không gì có thể chen ngang.

Cô biết nên ăn nhiều một chút. Thời gian cô phải liên tục theo dõi cân nặng đã không còn và chút hứng thú nhỏ nhoi với thức ăn đã rời bỏ cô, nhưng cô phải giữ sức khỏe. Cô sẽ mở một hộp súp, rồi bắt đầu làm chiếc chăn Giáng sinh cho bà Robbins.

Nó phải đặc biệt. Bà Robbins dặn đó là món quà Giáng sinh cho cháu gái duy nhất của bà. Cô cháu gái mà bà không có khả năng mua tặng một món quà cưới. Số tiền Carrie nhận từ bà thậm chí không đủ để mua nguyên vật liệu, nhưng bà Robbins không biết điều đó. Đó chỉ là một việc nhỏ bé Carrie có thể làm để cô đền bù mà thôi.

Bà Robbins là một trong những người có cuộc sống bị đảo lộn vì sự đóng cửa của nhà máy. Hai người con trai của bà bị mất việc. Họ đã chuyển cả gia đình đến định cư ở Saint Cloud. Thành viên gia đình duy nhất mà bà cụ này được sống gần là cô cháu gái mới cưới, và cô ấy cũng chỉ ở đó tạm thời. Nếu không có việc, họ không đủ khả năng ở lại thì bà Robbins sẽ phải sống một mình.

Đợt tuyết mới lại rơi, và cơn gió bấc lồng lộng đang quất liên hồi lên ngôi nhà. Carrie hy vọng đó không phải cơn gió báo hiệu mùa đông. Miễn là gió không thôi, căn nhà cũ kỹ này vẫn còn đủ độ ấm. Một khi mùa đông thực sự đến, lò sưởi cũng không thể chống chọi với cái lạnh dần xâm chiếm nơi đây.

Sáng mai Gabriel sẽ đến và sửa lại các bờ kè xung quanh nền nhà, sửa lại mấy cánh cửa sổ, đóng cho khít và sắp xếp cho mọi thứ gọn gàng hơn. Đổi lại cô sẽ trả anh ta số tiền dành dụm của cô, một khoản tiền nhỏ để quyên tặng cho những người nghèo. Cô không hiểu sao lại nghĩ Gabriel là người thiếu thốn. Có lẽ do ánh nhìn tuy khác biệt trong đôi mắt anh ta song giống Emerson đến lạ lùng. Và chưa bao giờ một người đàn ông nào nghèo túng tình cảm hơn Emerson Wyatt MacVey xuất hiện trong đời cô.

Cô phải ngừng nghĩ về hắn. Cũng như ngừng nghĩ về Gabriel Falconi. Cô không có hứng thú với tình dục, nó chỉ toàn gây ra thảm họa. Cô cũng không hứng thú với tình yêu. Phải lòng Emerson MacVey là sai lầm tai hại nhất đời cô. Cô đã tin hắn, và hóa ra hắn là một con rắn táng tận lương tâm. Nhưng không có nghĩa cô không còn yêu hắn. Tuy vậy, lẽ ra cô không nên đặt cả thị trấn quê cô vào đôi bàn tay tàn nhẫn của hắn. Lẫn trái tim cô.

Thời gian hối tiếc đã qua. Hôm nay là Chủ nhật đầu tiên của những tuần lễ đón chờ Giáng sinh, và mặc cho nền kinh tế trì trệ, Angel Falls sẽ có một mùa Giáng sinh tuyệt nhất trong trí nhớ. Carrie quả quyết.

***

Gabriel đứng trong căn phòng nhỏ ở nhà Swensen, cúi người dưới mái hiên, nhìn ra ngoài thị trấn đầy tuyết, rồi đưa mắt tới nhà máy trên ngọn đồi. Lúc nơi đó còn hoạt động, chắc hẳn tòa nhà kia không hề xấu xí. Giá ở đâu đó ở Massachusetts thì đã có thể trở thành một tòa nhà với những căn hộ cao cấp hiện đại, hoặc một trung tâm thương mại sang trọng rồi.

Những người dân ở Angel Falls không có cách nào chi trả cho tòa căn hộ cao cấp hoặc một trung tâm thương mại đắt giá. Họ hầu như chỉ đủ tiền duy trì cuộc sống trong môi trường khắc nghiệt này, chứ đừng nói sẽ hứng thú với những món hàng xa xỉ từng làm gã chán ngán.

Đó là lỗi của gã. Gã không còn hoài nghi, chính công ty tham lam của MacVey đã móc ruột nền kinh tế ở đây, đẩy cả thị trấn vào đà trượt dốc khi chính đất nước này đang cố kéo mình khỏi sự suy thoái. Gã không mảy may nhớ nổi một chi tiết, hay nguyên do. Cuộc sống đó mỗi lúc một trở nên mơ hồ, kẻ đã thực hiện những hành vi kia giờ chỉ như một tên họ hàng xa lạ với Gabriel Falconi.

Nhưng kẻ đó lại là gã. Và không cần thắc mắc cơ hội thứ hai của gã hẳn đã đến từ đâu. Bằng cách nào đó gã phải đưa mọi thứ trở lại trục bình thường, nếu không vì cả cái thị trấn chết tiệt này, thì ít nhất cũng vì gia đình Swensen.

Ba năm trước việc đó vô cùng đơn giản. Gã có thừa tiền và quyền lực. Còn giờ gã chỉ có một tấm thẻ tín dụng vàng, vài trăm đô la tiền mặt, và một phép màu vỏn vẹn cho mỗi người, thứ quyền lực gã cần sử dụng một cách khôn ngoan.

Gã liếc nhìn cuốn sách trên tủ quần áo. Gã chưa bao giờ đọc tiểu thuyết, chưa bao giờ có thời gian cho chúng, và gã nghi ngờ ý định của Gertrude-Augusta vượt xa nhất đâm bất ngờ vào sự yên ổn bấp bênh của gã. Nhà Swensen vẫn bận rộn với các hoạt động gia đình, và gã không muốn chen ngang. Chiếc xe của gã vẫn chưa sửa xong và gió thì đang rít gào ngoài kia, quần đảo tuyết vào một vũ điệu điên cuồng. Gã không có tâm trạng ra ngoài dạo bộ.

Trừ phi ngôi nhà của Carrie Alexander ở trong khoảng cách đủ gần, và gã biết rõ không phải. Gã chỉ có vài tuần ở đây, một giây gã cũng không muốn lãng phí.

Nhưng cô trông có vẻ sợ gã. Gã nhận ra điều đó khi cô nhìn gã, và gã tự hỏi điều gì đã làm cô hoảng sợ. Nụ hôn của gã sao? Hay thứ gì khác?

Rốt cuộc MacVey đã làm gì cô? Không hiểu sao ký ức còn sót lại của gã hoàn toàn trống rỗng. Gã biết mình đã sa thải cô, điều Augusta vui sướng thông báo cho gã. Và cô là người duy nhất rơi nước mắt trước cái chết của gã.

Cô yêu gã chăng? Gã biết khả năng ngủ với cô không thể xảy ra, Emerson MacVey có thể là một thằng khốn, nhưng hắn không ngủ với thư ký.

Nhưng hẳn vẫn còn điều gì đó. Điều gì đó đã bẻ cong tam giác tồn tại đáng lo lắng giữa ba người bọn họ. Giữa Carrie, Gabriel và bản thân xưa kia của gã. Và gã không thể tiến xa hơn trong công cuộc giải cứu Carrie cho đến khi gã tìm ra đó là gì.

Gã rời mắt khỏi phong cảnh trắng xóa trong tuyết, khỏi nhà máy bằng gạch cũ to lớn và ảm đạm, và nhặt cuốn sách lên. Căn phòng lạnh lẽo với cánh cửa đóng chặt, gã chui mình xuống cái chăn bông Carrie làm. Nó mềm mại, âm áp và có mùi như hương thơm của cô. Giá như cô ở đây với gã.

Một ý nghĩ ngu ngốc, Augusta chắc chắn sẽ nghe thấy từ cách xa cả nửa thị trấn và trừng trị gã. Nếu nhiệm vụ này đã định sẵn thất bại ngay từ đầu, gã cũng có thể tận hưởng chút thời gian ít ỏi và sau đó nhận lấy hình phạt của mình như một thằng đàn ông.

Mở cuốn sách ra, gã bắt đầu đọc.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.09.2017, 08:50
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35521
Được thanks: 5262 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn - Giả tưởng] Thiên thần sám hối - Anne Stuart - Điểm: 10
Chương 9

Ôi,Chúa  tôi! Mùi hệt như bánh quy vậy. Hương gừng, quế và gia vị tràn khắp ngôi nhà nhỏ lụp xụp khi Gabriel bước vào sáng hôm sau. Cả mùi cà phê, cùng hạt dẻ để thêm vị ngọt. Gã không hiểu làm sao gã biết đấy là hạt dẻ, nhưng chẳng có chút nghi ngờ nào trong đầu gã.

Bánh quy nướng được đặt lên những tấm giấy nến khắp nơi trong căn bếp sạch bong. Một vài chiếc được rắc hạt xanh xanh đỏ đỏ, những cái khác được nặn thành những hình thù công phu. Cà phê trong một bình pha bằng nhôm cũ đặt trên mặt lò, và gã có thể nghe tiếng cà phê tí tách nhỏ xuống.

Nơi này ngập tràn hơi ấm, thế nhưng, khí trời hôm nay khá dễ chịu. Gã đã nhanh chóng quen với cái lạnh thấu xương của Minnesota, nên ánh mặt trời ở hai mươi độ xem ra vô cùng thoải mái. Gã cởi chiếc áo choàng peacoat[1] cũ dường như đã trở thành vật chống chọi trước mùa đông của gã và treo nó lên cái móc gỗ gần cửa.

[1] Là kiểu áo đặc trưng với hai hàng cúc lớn bằng gỗ hoặc nhựa trên thân áo, ve áo to bản, buông thẳng và không bóp lại ở vòng eo.

Ngôi nhà lan tỏa mùi hương, cũng giống như các âm thanh dễ chịu. Tiếng cà phê nhỏ giọt, tiếng lửa cháy lách tách, tiếng nước từ vòi hoa sen. Và giọng của Carrie, rất to và êm ái, vui vẻ đến không ngờ khi cất lời hát “God rest ye merry, gentlefolk”[2].

[2] Một bài hát Ciáng sinh truyền thông, tên gốc là “God rest you merry, gentlemen” nhưng để bài hát trở nên trung tính và không còn thiên vị đàn ông, người ta đã cho ra đời phiên bản “God rest you merry gentlefolk”, ở đây gentlefolk chỉ giới quý tộc nói chung chứ không phải mình gentlemen - các quý ông nữa.

Chắc chắn hát thế là sai đúng không? Không phải là “merry, gentlemen” sao? Chúa cứu rỗi gã, Carrie Alexander hẳn là người theo chủ nghĩa bình quyền, cũng như một vị thánh tử vì đạo.

Trong quá khứ chẳng có gì khiến MacVey khó chịu hơn những người đòi bình đẳng giới. Nhưng không hiểu sao sáng nay Gabriel chợt nhận ra bản thân gã đang mỉm cười. “God rest ye merry, gentlefolk”. Đúng là nghe vẫn hơn thật.

Thùng chứa gỗ của cô cần được chất đầy. Sự thật là chẳng gì thích thú hơn ngồi xuống, uống cà phê, ăn bánh quy nướng và đợi xem cô đi ra từ nhà tắm có đầy đủ quần áo hay không, nhưng ký ức xa xôi về đôi mắt nghiêm nghị của Augusta đã bóp chết cái cám dỗ ấy. Gã mất ba lượt đi mới chất đầy được thùng chứa gỗ, và gã cố ý tạo âm thanh đủ to để cô không đi ra ngoài chỉ với một chiếc khăn tắm, nhưng gã vẫn thất vọng vô cùng khi cô chào gã ở cửa, mặc một chiếc áo suông kín cổ dài đến đầu gối.

Nhưng rồi gã đã chiến thắng bản năng để nhận ra đó là một thứ quần áo tuyệt vời: màu đỏ tươi và mang không khí Giáng sinh. Nó được làm từ sợi bông mềm, phô bày cả cơ thể thanh mảnh của một vũ công và vấn vít theo từng bước uyển chuyển của cô.

Và gã nhíu mày. Cô còn hơn cả thanh mảnh, nói đúng ra là mỏng dính. “Cô quá gầy”, gã nói khi giậm chân cho tuyết rơi xuống và đá cánh cửa lại đằng sau, nghe cộc lốc hơn gã tưởng.

Carrie chớp mắt ngạc nhiên, rồi một nụ cười ngọt ngào chậm rãi nở trên gương mặt xanh xao của cô. “Tôi cũng chúc anh buổi sáng tốt lành!”, giọng cô vui vẻ. “Cảm ơn vì đã mang củi vào đây giúp tôi. Anh có muốn một chút cà phê không?”

“Có”, gã đáp, biết giọng mình vẫn tương đối gắt gỏng. Gã đi theo cô vào phòng khách, thả rầm đống củi rồi quay sang nhìn cô. Làn da cô ửng hồng sau khi tắm, và một thoáng đề phòng cũng không xuất hiện ở cô sáng nay. Cô vững vàng, quả quyết, và tự chủ. Và gã nhận ra bản thân đang tự hỏi có thể làm gì khiến sự tự chủ của cô mất đi.

Cô vào bếp, rót cho hai người những tách cà phê thơm nức. Gã tự nhủ mình ở đây để cứu cô, chứ không phải ngủ với cô. Gã lấy một trong những chiếc ghế dựa, quay lưng nó lại và ngồi xuống, vừa nhận tách cà phê từ tay cô vừa lẩm bẩm cảm ơn.

Cô ngồi lên chiếc ghế cách gã xa nhất, một sự thật khiến gã hài lòng. Rõ ràng cô không ở trạng thái yên tâm như cô muốn gã tin. Gã thích thế. “Ăn bánh quy đi!”, gã lên tiếng rồi uống một ngụm cà phê, ngon đến mức có thể chết đi được.

Carrie lắc đầu. “Tôi không đói. Anh cứ ăn đi”.

“Cô chẳng bao giờ đói. Lượng thức ăn của cô chẳng đủ nuôi một con chim”.

“Chim ăn gấp ba lần trọng lượng của chúng mỗi ngày”.

“Kiên quyết nhịn ăn đến chết mà vẫn xấc xược đuợc cơ à”.

“Tôi đâu có như vậy”. Ánh mắt cô lấp lánh, và cô dường như đã quên mình phải tỏ ra nghiêm nghị. Cô với tay lấy một chiếc bánh, rồi nhét vào cái miệng bướng bỉnh.

“Vậy làm bánh cho ai?”

“Điều gì khiến anh nghĩ chúng không được làm cho tôi?” Cô cự lại.

“Bởi đến lúc này tôi có thể khẳng định, cô chẳng làm cái của nợ gì cho bản thân cô cả”.

Cô ăn thêm một chiếc bánh khác. “Tôi không nghĩ đó là chuyện của anh”.

Gabriel nhún vai. “Tôi cũng tin thế. Tôi không quen ở gần các vị thánh”.

“Khó lắm”. Cô đã lấy chiếc bánh thứ ba mà không nhận ra. Đó là chiếc bánh gừng hình người, và cô cắn cụt đầu nó bằng hàm răng trắng tinh sắc nhọn. “Thực ra mà nói, phần lớn thời gian trong đời tôi đã ở gần những người chỉ biết lo cho lợi ích bản thân. Những người sẵn sàng nghiền nát bất cứ vật gì chắn ngang lối đi của họ”.

Cô đang nói về MacVey, gã biết rõ. Gã trầm tư uống thêm một ngụm nữa. “Dù kẻ đó có là ai, thì hắn rõ ràng cũng không đánh giá chuẩn xác về cô”.

“Anh đang nói cái gì thế?” Cô nuốt cái bánh thứ ba, và đang với tay lấy cái thứ tư, một chiếc gạc hươu phủ hồ đào lộng lẫy.

“Kẻ nghiền nát mọi thứ chắn lối hắn. Tôi cảm thấy cô là một trong những người bị hắn tàn phá”.

Gã tự hỏi có phải gã đã đẩy cô đi quá xa rồi không. Gã muốn biết những suy nghĩ thật sự của cô về Emerson MacVey. Liệu có phải cô vẫn còn hận hắn? Lý do là gì? Mẹ kiếp, giá như gã có thể nhớ lại được!

Cô đặt chiếc bánh ăn dó xuống. “Nếu anh đã uống xong cà phê, tôi có thể chỉ anh thứ cần sửa quanh đây”.

“Cô đã yêu hắn phải không?”

Gã không chắc đâu là điều gã mong chờ, khi nỗi đau mơ hồ hiện trong đôi mắt xanh của cô, khi nụ cười méo xệch nở bâng quơ trên môi cô. “Phải”, cô nói, rời bàn với sự uyển chuyển của nghệ sĩ múa. “Trái tim tạo ra để tan vỡ, Gabriel. Niềm tin gây dựng để bội phản. Kết thúc thảo luận”. Cô bắt đầu hướng về phía cửa, nhưng Gabriel đã chặn đường.

“Cô vẫn còn yêu hắn?”

Cô ngẩng lên nhìn gã. Vẫn cảm giác lạ thường khi gã nhìn xuống đôi mắt xanh dương của cô. Trong quá khứ, gã không cao hơn cô đến thế.

Đột nhiên gã nhớ lại quá khứ với sự rõ ràng đến choáng váng: hắn đã bao phủ cả cơ thể lên người cô, và hai người vừa khít với nhau đến hoàn hảo. Cô vòng chân quanh hông hắn, đón nhận hắn vào trong, và một đêm, chỉ với một đêm đó thôi hắn đã để lạc mất bản thân và cả sự tồn tại đến khốn khổ của hắn trong sự ấm áp, mềm mại và ngọt ngào của cơ thể cô.

“Hắn đã chết”, cô nói nhanh, đôi mắt nheo lại. “Anh ổn chứ? Trông anh cứ như vừa thấy ma ấy”.

“Tôi chỉ nhớ lại vài chuyện”, gã thì thào, vẫn còn quay cuồng trong ký ức.

“Hẳn không được dễ chịu cho lắm”.

“Tôi sẽ không nói thế”, gã cố dài giọng. “Vậy là tình yêu đích thực của cô đã làm tan vỡ trái tim cô, phản bội niềm tin của cô rồi chết. Chắc cô thấy thoải mái lắm khi tưởng tượng hắn đang bị nướng chín trong lửa địa ngục vì những gì đã làm với cô nhỉ?”

“Tôi không tìm kiếm sự trả thù, Gabriel”, cô nói. “Hơn nữa, tôi cũng không tin có địa ngục”.

“Nhưng cô tin có thiên đường?”

“Phải”.

“Vậy thiên đường có gì hay khi không có địa ngục?”

Cô mỉm cười, tâm trạng có vẻ đã khá hơn. “Khi anh tìm ra, Gabriel, hãy cho tôi biết điều đó”.

Chính những khoảnh khắc thế này, Gabriel nghĩ, được nhìn cô bước ra ngoài ánh mặt trời mùa đông vàng ruộm khiến con quỷ trong gã sợ chết khiếp.

Cô không biết. Cô không thể biết. Nếu gã cố kể với cô, chắc chắn cô cũng sẽ không tin. Nhưng những lời phù hợp đến kinh dị của cô cứ ám ảnh gã khi theo cô ra ngoài.

***

Carrie bắt đầu cho bánh quy vào những hộp sắt tây khác nhau mà cô đã thu thập. Tiếng búa vọng lại hòa nhịp một cách dễ thương với tiếng nhạc Giáng sinh phát ra từ chiếc đài thu cũ, nụ cười bất giác nở trên môi cô. Gabriel đang ở ngoài kia, sửa lại bờ kè quanh nền nhà đang dần sụt xuống vì cũ kỹ. Anh ta hơi ngạc nhiên khi cô đưa anh ta đi xem xét chung quanh, liệt kê những thứ cần tu bổ. Cô không chắc lắm về điều anh ta đang trông đợi.

Rất có thể anh ta nghĩ cô yêu cầu anh ta đến đây vì gương mặt điển trai của anh ta, nhưng anh ta đã nhầm. Hẳn từng có nhiều phụ nữ viện cớ để được ở bên anh ta. Đơn giản thời nay người có diện mạo nổi trội rồi lại lối cư xử điềm đạm, bao dung như thế không còn nhiều. Nhưng anh ta cũng không điềm tĩnh như mặt ngoài thể hiện. Nét thông minh sắc sảo và giễu cợt đang kháng cự mãnh liệt với sự dịu dàng trong đôi mắt đen láy của anh ta. Bất cứ khi nào cô nhìn anh ta, nhìn một cách đúng nghĩa, ý nghĩ lạ lùng rằng cô đang nhìn vào mắt của hai người khác nhau cũng nảy đến với cô.

Anh ta đã đúng một điều, những việc cô nhờ anh ta làm không phải do cô tự tạo ra. Chúng rất cần thiết, song nếu trong một hoàn cảnh khác cô sẽ để chúng đợi.

Nhưng anh ta mới đến thị trấn, đang gặp khó khăn, không công việc và tiền bạc. Nhà máy bị đóng cửa là lỗi của cô. Trách nhiệm của cô là giúp đỡ những người bị việc đó ảnh hưởng. Nếu Precision Industries còn trụ vững, Gabriel có thể đã được làm việc ở đây trong suốt mùa nghỉ lễ rồi.

Anh ta không phải người yêu cầu cũng như dễ dàng chấp nhận sự giúp đỡ. Điều đó cô có thể thông cảm. vì cô cũng có cảm giác y hệt. Khó khăn của phần lớn cư dân trong thị trấn đã bị chính lòng kiêu hãnh che đậy, và Carrie thì ngày càng điêu luyện trong việc lung lạc lòng kiêu hãnh ấy.

Bởi có một điểm khác biệt chủ yếu giữa cô và những người dân ở Angel Falls này. Họ không đáng phải gánh chịu bất hạnh. Kẻ đáng nhận bất hạnh ở đây là cô.

Cô đã nhiếc móc cái tôi của mình không biết bao lần. Giá cô không nghĩ đến chuyện có thể cứu cả thế giới, cứu nhà máy, cứu thị trấn Angel Falls thân thương lẫn Emerson MacVey. Chính những hành động thiện ý của cô đã mang lại sự tuyệt vọng và hủy diệt. Và Emerson MacVey hẳn đã quên sự tồn tại của cô hàng tháng trời trước khi hắn chết.

Tại sao cô vẫn tiếp tục nghĩ về hắn? Kể từ lễ Tạ ơn, hắn vẫn ám ảnh những giấc mơ của cô, cũng như khi cô thức giấc. Cô nghĩ đã vượt qua được tất cả, chỉ nghĩ về hắn một hoặc hai lần một tuần. Nhưng rồi đột nhiên, sức nóng về sự hấp dẫn của cô với hắn, nỗi đau đớn trước sự phản bội của hắn, cơn sốc và nỗi xót thương khi nghe hắn chết hết thảy đều trở lại. Cô nhượng bộ tất cả, biết rằng năng lượng trong người cô cần được tiếp nạp trong quá trình dàn xếp ổn thỏa, để tạo nên khác biệt, để không còn phải khóc than cho quá khứ.

Nhưng hắn dường như đang lơ lửng ngay bên ngoài nhận thức của cô, một bóng ma, một linh hồn, một khát khao khiến cô không thể hoàn toàn vực lại bản thân. Điều cô băn khoăn liệu có bao giờ xảy ra hay không.

Cô thắt sợi ruy băng bằng vải nhung sáng quanh chiếc hộp cuối cùng và thở dài. Chúng là những món quà nhỏ bé, nhưng là chút tấm lòng, và cô có nhiệm vụ giao hết chỗ quà vào chiều nay, một khi cô chắc chắn Gabriel có đủ việc để làm. Cô ngồi rũ người xuống chiếc bàn tròn, lẩm nhẩm một câu “chết tiệt” mệt mỏi. Ngày hôm qua cô đã quên ăn, và bánh quy đường cho bữa sáng cùng cà phê không phải lựa chọn đầy đủ dinh dưỡng nhất.

Cô ngửa đầu ra sau, nhưng căn phòng bắt đầu chao nghiêng quanh cô. Cô cần đứng dậy và cho thêm củi vào lò, cô cần đứng dậy và trả lời điện thoại vừa đổ chuông. Cô thử đứng lên, nhưng cơn chóng mặt lại bủa vây, cô có cảm giác mình bắt đầu rơi thẳng vào bóng tối. Cô rướn tay để tự cứu mình, nhưng không có ai ở đó, chỉ có mình cô, trong màn đêm, và cô đang rơi, rơi mãi...

Anh ta bắt được cô. Hai bàn tay mạnh mẽ và ấm áp đón cô, kéo cô lên khỏi vực sâu, ôm cô thật chặt vào cơ thể rắn chắc, đầy cơ bắp. Cô nghe được giọng nói của anh ta, như từ một nơi xa vọng lại, đang chửi thề, cô có thể cảm nhận được những nhịp đập sợ hãi của trái tim anh ta khi anh ta nâng cô dậy trong vòng tay. Cô muốn nói gì đó, nói với anh ta đừng hoảng loạn, nhưng cô không thốt được một lời, và cô phải nhắm mắt, dựa đầu vào vai anh ta.

Chúa ơi, bờ vai anh ta thật dễ chịu, cô lơ mơ nghĩ. Mạnh mẽ, hơi gồ lên chút xương, nhưng quá đỗi thoải mái bên dưới làn áo sơ mi bạc màu. Cô muốn vùi mặt vào làn vải mềm mại đó. Anh ta có mùi khói từ củi đốt, từ  những khúc gỗ tươi và cà phê hạt dẻ. Cô thắc mắc không biết vị từ miệng anh ta thế nào. Nếu cô nhích đầu một chút thôi, cô sẽ có câu trả lời.

Anh ta đặt cô xuống ghế sô-pha, trong chốc lát cô vẫn cứ bám lấy anh ta, không bằng lòng buông anh ta ra. Anh ta thật ấm áp và an toàn, anh ta là người cô không cần chăm sóc. Anh ta là người sẽ đuổi hết những tên ác quỷ và giữ cho cô bình an, mà cô thì quá mệt mỏi để tiếp tục chiến đấu.

Rồi cô cũng buông anh ta ra, tựa người vào ghế, hai mắt vẫn nhắm chặt. “Xin lỗi”, cô yếu ớt thì thào.

“Có chuyện gì vậy?”

Giọng anh ta thô ráp vì lo lắng, hai bàn tay anh ta, gạt những lọn tóc lòa xòa ra khỏi gương mặt cô. Cô không muốn mở mắt vì nếu cô làm thế cô sẽ thấy anh ta đang nhìn xuống cô. Và cô thì không đủ tự tin là có thể che giấu được nỗi khao khát trong ánh mắt mình.

“Anh nói đúng”, cô nói. “Tôi không ăn đủ. Quá nhiều đường và cafein cho một cái bụng rỗng”.

“Chết tiệt”, anh ta thốt.

Cô choàng mở mắt, cố gắng nở một nụ cười run run. “Đừng lo, trước đây cũng từng bị thế này rồi. Tôi chỉ cần tự rót một tách trà, nướng một ít bánh mì là sẽ ổn…”

“Cô cứ ở yên đây”, anh ta nói mạnh mẽ.

Gương mặt tuyệt đẹp của anh ta nghiêm nghị đầy thu hút. “Nghe này, tôi không sao mà”, cô nói, cố gắng ngồi dậy, nhưng một trong hai bàn tay to khỏe, đẹp đẽ của Gabriel đã đặt lên giữa ngực cô và ấn cô nằm xuống.

“Nằm yên”, anh ta nói, “nếu không tôi sẽ ngồi lên người cô đấy. Tôi sẽ nấu súp, hâm nóng sữa, nướng bánh mì và làm bất cứ thứ gì có thể cho cô”.

Lời của anh ta đột nhiên thổi lên nỗi sợ hãi khắp người cô. “Tôi không đói, Gabriel...”

Nhưng anh ta đã vào trong nhà bếp lục lọi. Cô cố gắng ngồi dậy, song căn phòng lại xoay vòng khiến cô phải nằm xuống. Cô cần một chút thời gian để phục hồi, và rồi cô sẽ giải thích với anh ta...

“Nhà cô chẳng có tí thức ăn nào hết”.

Anh ta trở lại quá sớm, còn cô vẫn chưa đỡ hơn để tranh cãi với anh ta. “Đương nhiên là có”, cô run rẩy đáp. “Có ít nhất mười tá bánh quy…”

“Còn một chút đường và bột mì, thế thôi. Không sữa, không bánh mì, hai túi trà, một hộp cà chua đặc, và một hộp đậu bắp, lạy Chúa. Vì cái gì mà cô lại để một hộp đậu bắp trong tủ thế hả?”

“Nó là thứ duy nhất tôi không thể ép mình ăn”, cô không thể cưỡng lại mà thốt lên. “Chỉ là gần đây tôi không có cơ hội đến cửa hàng thôi. Tôi định ra ngoài chiều nay sau khi để anh bắt đầu công việc. Tôi sẽ đi tặng bánh quy, ghé qua cửa hàng trên đường về và mua thêm đồ dự trữ”.

“Cô sẽ không lái xe đi đâu hết”.

“Thứ lỗi cho tôi?”

“Nếu cô muốn mua sắm tôi sẽ đưa cô đi. Vì nhỡ cô ngất xỉu sau tay lái và làm chết ai đó, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân”. Anh ta gần như cũng bị bất ngờ bởi chính những lời của mình, nhưng vẫn hoàn toàn ngoan cố.

“Tôi sẽ không gây nguy hiểm cho người khác”, cô lí nhí.

“Cô không chăm sóc bản thân tử tế đồng nghĩa với việc cô đang là mối hiểm nguy với sự bình yên của những người khác đấy. Cứ thử nghĩ đến lần tiếp theo cô quên ăn xem”.

Cô không thể cãi lý với anh ta. Sự thật không hề dễ nuốt. Dù cô có xứng đáng hay không, mọi người ở Angel Fails đều lo lắng cho cô. Và kỳ lạ là, cô biết ngay cả khi họ biết sự thật về chuyện gì đã xảy ra với nhà máy họ vẫn yêu cô. Đó không phải lựa chọn ngẫu nhiên của một tập đoàn quyền lực ngông cuồng. Mà là vì những cố gắng sai lầm để đánh bạc với Chúa, cô đã mang lại sự hủy diệt cho chính thị trấn quê mình.

“Anh có thể lái xe đưa tôi đến cửa hàng”, cô mệt mỏi nói, sức chiến đấu đột nhiên cạn kiệt. “Nhưng tôi vẫn sẽ trả tiền cho anh”.

“Trong thị trấn này không còn chỗ nào hay ho hơn để cô ném tiền vào nữa à?” Anh ta chống đối. “Tôi cũng có việc phải đến cửa hàng”.

Cô ngồi dậy, và may thay cơn chóng mặt đã ngừng lại, ít nhất là trong lúc này. “Gabriel, anh có biết thói quen luôn cho là mình đúng của anh gây khó chịu nhất không?”

“Tôi nhún nhường hết sức rồi đấy. Cô cảm thấy đỡ hơn để đi bây giờ chưa?”

Những gì cô muốn là chui vào dưới những tấm mền và ngủ. Cô quá mệt mỏi, cả phần cà phê còn lại trong bình cũng không đủ nạp sức lực cho cô. Nhưng Gabriel sẽ không cho phép cô trốn. Coi anh ta như một trong các dự án chăm bẵm khác của cô có lẽ sẽ là một sai lầm đắt giá được minh chứng trong cuộc đời vốn đã đầy rẫy những sai lầm của cô.

“Đến lúc đi rồi”, cô tươi tắn nói, nghi ngờ khả năng có thể lừa được anh ta dù chỉ trong chốc lát. Đôi mắt thân quen đến khác thường đó có thể nhìn thấu cô.

Một giờ sau cô ngộ ra mình nên kiên quyết hơn. Họ đã để bánh quy tại nhà thờ để Hội phụ nữ đi phân phát rồi đến thẳng siêu thị của Martinsen. Tất cả mọi người đều nhìn thấy họ khi họ đi vào giữa các gian hàng, vẻ hiền hòa hiện lên nét mặt mọi người nhưng cô biết mọi người nghĩ gì. Và thực tế trước đấy, cô từng muốn điều đó trở thành hiện thực thì mọi thứ chỉ càng trở nên tồi tệ.

Gabriel tiếp tục ném các thứ vào xe đẩy của cô. Một tá súp gà đóng hộp, giá tám mươi xu. Nước ép hoa quả loại đắt tiền, bánh quy giòn nhập khẩu, sữa chua, mì ống, tỏi, hành…

“Anh đang làm cái gì vậy?” Cô gặng hỏi khi anh ta quăng một túi mười hai chiếc bánh mì que vào phần giỏ đã đầy ắp. “Một người không thể ăn hết chừng này thức ăn”.

“Tôi sẽ lấy phần lớn. Và hôm nay tôi sẽ nấu bữa tối cho cô”.

“Gabriel... “

“Carrie...” Anh ta bắt chước ngay, nhìn xuống cô và mỉm cười.

Trong thoáng chốc cô không thể thở. Trong thoáng chốc tất cả ký ức về Emerson MacVey và những sai lầm ngu ngốc trong đời cô biến mất, cô cứ thế nhìn lên, vào sâu trong đôi mắt ấm áp của Gabriel Falconi và quỵ ngã trước tình yêu.

Tất cả âm thanh trong cửa hàng bao vây lấy cô. Bà Johannsen già nua đang băng qua cô, hướng thẳng về chỗ bán taco chips[3], ông Draper ngây người bên sạp báo, khao khát nhìn cuốn tạp chí về máy vi tính, và Jeffie Baker thì lén lút đứng gần ngăn để rượu. Carrie nhận ra tất cả bọn họ, nhưng trong giây phút đó tất cả những gì cô có thể tập trung chỉ là người đàn ông đang đứng trước mặt cô, gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh ta, gần đến mức tất cả những gì cô phải làm là tựa vào anh ta và hai cánh tay mạnh mẽ đó sẽ dang rộng, ôm lấy cô thật chặt và an toàn.

[3] Một loại snack

Và rồi thực tại xâm nhập. Cô kéo mình ra xa, quay lại và nhìn thấy Jeffie nhét một chai rượu xuống bên dưới chiếc áo paca[4] kềnh càng.

[4] Áo da có mũ trùm đầu của người Eskimô.

Cô không nghĩ mình có thể nói gì, chỉ buột ra một âm thanh khe khẽ đầy thất vọng. Không ai khác nhận biết chuyện gì đang xảy ra. Không một ai, ngoài Gabriel.

Là một người to lớn, anh ta di chuyển với sự nhanh nhẹn và uyển chuyển đến bất ngờ. Ra vẻ vụng về, anh ta đâm vào Jeffie, làm thằng bé mất đà va phải ngăn nhỏ đựng rượu. Chai rượu thằng bé ăn cắp rơi bộp xuống sàn nhà lót thảm, cùng với nửa tá những chai khác.

“Chúa ơi, tôi hậu đậu quá”, Gabriel - người ít vụng về nhất cô từng gặp - nhanh nhảu xin lỗi. Anh ta xếp lại các chai rượu, nhặt luôn cái chai Jeffie đang định ăn cắp và đặt nó trở về vị trí vốn có trên kệ. Đám đông nhỏ đi mua sắm giữa ngày nhanh chóng quay về với việc của mình, còn cuộc nói chuyện giữa Jeffie và Gabriel đã được hạ thấp để không lọt vào tai cô.

Nghiêm túc mà nói, cảnh tượng đó trông thật thú vị. Jeffie rõ ràng đã nghĩ Gabriel là Chúa trời. Cô chỉ hy vọng Gabriel không làm thằng bé xấu hổ. Đã đủ khó khăn khi ở tuổi mười bảy, và còn khó khăn hơn nữa nếu có những người cha người mẹ quen suy nghĩ vặn vẹo và đáng chê trách như cha mẹ của Jeffie.

Cô lén lăn xe đỗ dọc theo các kệ hàng, hy vọng có thể đặt lại vài thứ, nhưng Gabriel đã tóm lấy tay cô khi cô để mấy hộp súp gà đắt kinh khủng lên ngăn, và anh ta giật cái hộp ra khỏi tay cô. “Tôi đã cho nó một trận”, anh ta thích thú nói.

Cô bị sốc. “Không phải chứ! Thằng bé rất nhạy cảm, Gabriel, anh có thể đã làm mọi thứ trở nên xấu hơn…”

“Không hiểu sao nó lại chấp nhận trận mắng ấy từ tôi. Có lẽ nó cảm thấy dễ chịu hơn khi được chú ý. Nó cần ai đó dạy cho nên thân. Nếu tôi mà bị cha tôi bắt gặp như thế, mông tôi sẽ đau đến mức không thể ngồi trong suốt một tuần”.

“Nhưng cha Jeffie thì chẳng quan tâm”.

“Tôi cũng hiểu cảm giác đó”.

“Quyết định xem, Gabriel. Hoặc cha anh lờ anh đi hoặc ông sẽ dạy anh sửa sai thành đúng. Anh sẽ chọn cái nào?”

“Tôi có trí tưởng tượng rất phong phú. Ra khỏi đây thôi”. Anh ta ném thêm hai hộp súp gà nữa vào xe đẩy.

Cô không có đủ tiền để trả cho tất cả những thứ anh ta đã lấy trên giá. Cả tiền công cô thuê anh ta, và đưa cho mục sư Krieger số tiền cô hứa góp quỹ cho lễ Giáng sinh.

Mọi người cần số tiền đó hơn cô rất nhiều, để mua thức ăn, để mua nhiên liệu.

Cô cùng quẫn trợn mắt nhìn anh ta, không muốn nói cho anh ta sự thật. Nhưng cô đã quên bên dưới đôi mắt nâu sẫm ấm áp đó là một trí tuệ sắc sảo thế nào.

“Sao cô không ra ngoài xe và đợi tôi?” Anh ta điềm nhiên gợi ý.

“Tôi phải trả tiền số thực phẩm này”.

“Không cần đâu”.

“Có, có đấy”, cô giận dữ nói. “Tôi không nhận của bố thí...”

“Tôi biết, cô chỉ thích đem cho thôi. Quá tệ cho ngài, Thánh Carrie ạ. Tôi là người chọn đồ, nên tôi sẽ trả tiền, và ý định của tôi là xử lý gọn ghẽ chúng. Nếu ngài muốn la hét ngay giữa cửa hàng tạp hóa địa phương cũng được, tôi rất vui lòng được chiều lòng ngài”.

“Tôi không la hét”, cô nói, hai hàm răng nghiến chặt.

“Có lẽ cô nên làm thế. Sẽ tốt đối với cô”.

Cô trừng mắt nhìn anh ta. Khốn nỗi anh ta hoàn toàn đúng. Anh ta đang mang đến những xung động, những cảm xúc cô đã chôn chặt, cố gắng chuộc lại những tội lỗi của mình. Trong tuần anh ta đến Angel Falls cô đã được trải qua cảm giác của thèm muốn, của yêu thương, của khao khát và của những cơn giận bùng nổ, khi tất cả những gì cô từng cảm nhận là nỗi tiếc thương lặng lẽ. Gây nên thoáng sợ hãi lạ lùng trong cô.

“Tôi sẽ viết séc cho anh”, cô mím môi, tận hưởng những mạch máu rần rật chảy, tận hưởng cơn phẫn nộ của mình.

“Cứ thế đi. Khi tôi làm xong, cô có thể cộng thêm vào tiền công cho tôi. Sau Giáng sinh, lúc tôi chuẩn bị rời đi”.

“Việc chỗ tôi không nhiều để anh bận đến thế”, cô phản đối.

“Tôi tự có thời gian biểu. Hãy trả cho tôi sau Giáng sinh ấy”.

Cô muốn đánh anh ta. Cô, người chưa bao giờ đánh bất cứ ai trong cả cuộc đời. Cô quay phắt người lại và hiên ngang đi về phía cửa, với niềm kiêu hãnh bao quanh như một tấm áo choàng. Nụ cười ranh mãnh của bà Johannsen chỉ càng làm cô khó chịu.

Đúng năm phút sau anh ta ra ngoài, với bốn túi hàng thực phẩm căng phồng. Anh ta ngâm nga hát khi xếp chúng vào sau xe, âm thanh đó nghe rất quen nhưng lại vui nhộn lạ thường. Cô giật mình hoảng hốt nhận ra. Đó là một bài thánh ca thời trung cổ được chơi với giai điệu nhanh, từng là bản ưa chuộng của Emerson MacVey trong lễ Giáng sinh.

“Anh làm thế nào để trả hết tiền cho đống đồ đó?” Cô gắt gỏng hỏi. “Tôi nghĩ anh không có nhiều tiền”.

“Ừ, nhưng tôi có một thẻ tín dụng vàng”, anh ta vừa đáp vừa chui vào ghế lái.

“Thẻ tín dụng thì sớm hay muộn cũng phải thanh toán”.

Trong thoáng chốc anh ta trông có vẻ bối rối. Rồi anh ta khởi động xe. “Đừng lo”, anh ta lè nhè “thẻ tín dụng của tôi được đảm bảo tuyệt đối vững chắc”.

“Cài dây an toàn của anh vào”.

“Tâm trạng cô đang cáu gắt, phải không?” Anh ta vui vẻ nói. “Tôi không tin vào chúng”.

“Trong xe của tôi thì anh phải cài dây an toàn”, cô quát.

“Rõ, thưa bà”. Anh ta có vẻ hài lòng với tâm trạng rất tệ của cô. “Nhưng tin tôi đi, nó không quan trọng đâu”.

“Nhưng có thể tạo nên khác biệt giữa sự sống và cái chết đấy”.

“Không phải với trường hợp của tôi”.

Anh ta lái xe tốt. Không quá nhanh, hai bàn tay to lớn của anh ta tì lên vô lăng. Cô cố gắng không nhìn anh ta, cố gắng tập trung vào lớp tuyết tan trên mặt đường. Cơn giận của cô dần nhạt đi, nhường chỗ cho tội lỗi nhen nhóm. Anh ta chỉ đang cố giúp cô, và cô không khác gì một đứa ích kỷ vô ơn khi cứ cãi cọ với anh ta.

“Tôi xin lỗi”.

“Tôi biết ngay mà. Đừng xin lỗi, Carrie. Cứ nổi điên đi. Tôi là kẻ độc đoán, và cô thì cứ như quý cô hào phóng ấy. Nhận lại bất cứ thứ gì cũng khiến cô phát điên. Thừa nhận xem nào”.

“Tôi đang cố tỏ ra độ lượng”, cô gay gắt.

“Tôi thích cô thẳng thắn hơn”.

“Tôi cóc cần quan tâm anh thích cái gì”.

Anh ta quay sang mỉm cười với cô, nụ cười rộng, tuyệt đẹp đó có thể làm tan chảy sự kiên quyết của cả một vị thánh. “Có, cô có quan tâm”, anh ta rì rầm, rồi quay sự chú ý trở lại con đường, tiếp tục ngâm nga.

“Anh đang lái hơi nhanh thì phải?” Mất một lúc cô mới mở miệng hỏi. Con đường rộng và vắng vẻ một cách may mắn, nhưng chiếc xe của cô dường như đang tăng tốc kể từ khi họ bắt đầu xuôi xuống ngọn đồi quanh co kéo dài. “Đây không phải cuộc đua Indianapolis 500[5], anh biết đấy”.

[5] Cuộc đua xe quan trọng diễn ra hàng năm ở Indianapolis - thành phố thủ phủ của bang Indiana

“Tôi biết”. Giọng nói của anh ta căng thẳng, và hai bàn tay trên vô lăng không còn nắm lỏng nữa.

“Vậy sao anh lái xe nhanh thế?”

Anh ta không quay sang nhìn cô. Khuôn mặt anh ta trông thật dữ tợn dưới ánh nắng ngày đông. “Bởi vì, thưa Thánh Carrie”, anh ta nói với giọng bình tĩnh giả tạo, “ngài hình như không có cái phanh nào cả”.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.09.2017, 08:54
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35521
Được thanks: 5262 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn - Giả tưởng] Thiên thần sám hối - Anne Stuart - Điểm: 10
Chương 10

Quả thực gã lái xe giỏi kinh hoàng. Sau vụ việc, gã nhận ra điều đó, nhưng vào lúc gã tập trung hết mức để giữ mạng sống cho Carrie, gã không bận tâm đến điều đó. Cũng không có gì khác biệt. Emerson MacVey từng là một tay lái vụng về, bất cẩn, và thiếu lưu tâm đến chiếc Mercedes của hắn. Nếu Gabriel mất thời gian lo nghĩ thì có lẽ bọn họ đã kết thúc trong một lùm cây rồi.

Carrie ngồi im lìm trong lúc gã vật lộn với chiếc xe đang đà lao vùn vụt về phía chân ngọn đồi cuối cùng ở phía trước ngôi nhà kiểu trang trại cũ của cô, và gã chỉ đủ thời gian kịp nhìn thoáng qua cô. Mặt cô tái nhợt, hai bàn tay siết chặt. Nhưng cô trông có vẻ thanh thản, mẹ kiếp! Cứ như cô đang chờ cái chết.

Ý nghĩ ấy làm gã phát điên, gã giậm mạnh chân ga khi chiếc xe trượt dài theo một đường cong, tạo đủ đà để tránh được một lùm cây chết người, sau đó chiếc xe xoáy tròn trên con đường đầy băng, cuối cùng cũng rùng mình ngừng lại. Họ ngồi bất động trong giây lát, rồi gã quay sang nhìn cô.

“Cô ổn chứ?” Giọng gã khàn, đầy tức giận, và gã không thèm che giấu.

Cô chạm tay xuống chiếc dây an toàn, gã điên tiết nhận ra hai bàn tay cô không hề run rẩy. “Tôi ổn. Anh là tài xế giỏi”.

“Cô thậm chí còn chẳng quan tâm phải không?” Gã bùng nổ.

Cô ngây người, ngạc nhiên nhìn gã. “Về cái gì?”

“Cô có thể đã chết. Tí nữa thì toi đời, thưa cô, nếu chúng ta đâm thẳng về phía lùm cây”.

“Nhưng đâu có đâm”, cô điềm tĩnh chỉ ra khiến gã tức điên.

“Nhưng có thể đã bị đâm rồi”.

Cô ra khỏi xe. “Qua dốc là tới nhà. Chúng ta cũng         có thể đi bộ từ đây”.

Gã cố gắng đi theo cô, quên mất gã đã cài dây an toàn. Hai tay của gã đang lẩy bẩy, một sự thật còn khiến gã cáu tiết hơn nữa, rổi gã lẽo đẽo theo sau khi cô lê từng bước kiên quyết lên ngọn đồi phủ đầy tuyết.

Gã không nói một lời trên suốt nửa dặm    đường về nhà. Gã không buồn bận tâm xem cô có rét cóng trong chiếc áo khoác mòn xơ xác cô đang mặc hay không, thật may mắn khi cả bang Minnesota không bị nấu chảy duới sức nóng từ cơn thịnh nộ của gã. Gã theo cô vào bếp đóng sập cửa lại, rồi tóm lấy cánh tay cô khi cô đang cởi chiếc áo khoác bám đầy tuyết ra.

“Cô mong được chết đấy à?” Gã cay nghiệt hỏi.

Cô vẫn yên lặng nhìn gã. Tuyết đã tan trên mái tóc vàng óng, làm ẩm ướt hàng mi dài của cô, và gã không thể nhầm ngọn lửa tình đang bốc lên trong gã trước khi cô dốc toàn lực để dập tắt nó, khi cô trao cho gã ánh nhìn hiểu biết như tình mẫu tử chỉ càng làm tăng cơn cuồng nộ của gã.

“Tôi đủ thực tế để biết khi nào thời gian của tôi đã hết bởi tôi biết không thể thay đổi được nhiều. Tôi không sợ cái chết”.

“Không”, gã nói. “Cô chỉ sợ sự sống thôi”.

Mặt cô trắng bệch, và cô giật mạnh tay ra, cố gắng giải thoát bản thân. Gã không định buông tha cô. “Tôi sợ cái gì không phải việc của anh”.

“Cô sợ cuộc sống, sợ bị tổn thương, sợ mắc sai lầm. Cô tự biến mình thành vị thánh của Angel Falls, giúp đỡ những người nghèo, an ủi những người mệt mỏi, chữa bệnh cho những người ốm yếu. Quá tệ khi mặt hồ đã đóng băng, nếu không hẳn cô sẽ cho tôi mở mang về khả năng đi trên nước của cô rồi”.

Cô giật tay ra lần nữa, và điều đó chỉ làm cô đến gần cơ thể gã hơn. Người cô nóng ran, gã cũng phừng phừng, và gã tự hỏi liệu bếp lò đã được nhóm lên chưa. “Tôi có lý do”, cô hung hăng nói. “Tôi cần bồi thường cho những người tôi làm tổn thương. Tôi cần chuộc tội…”

“Chuộc tội cho cái gì? Tôi không thể tưởng tượng cô có thể gây ra chuyện gì kinh khủng đến mức ấy”.

“Vậy trí tưởng tượng của anh không phong phú rồi”.

Trong một quãng dài suy tư gã cứ trừng mắt nhìn cô. Làn môi mềm mại của cô giờ đang run lên vì giận dữ và xúc cảm, trong khi cái chết gần trong gang tấc chỉ khiến cô bất động. “Tôi không cho là thế”, gã lẩm bẩm. “Tôi có thể hình dung đủ các thể loại chuyện khi tôi nhìn cô”.

Lần thứ ba cô cố giật tay. Cô dựa lưng vào cửa tầng hầm, nhưng gã cũng ở đấy với cô, cơ thể gã áp lên người cô, và gã muốn xem gã còn nhớ mùi vị của miệng cô, nhớ cảm giác cơ thể cô mang lại không. Gã muốn nếm sự sống mà cô lơ đãng giữ gìn.

Gã mong chờ nhiều kháng cự hơn từ cô. Gã đưa tay xuống cằm cô, hơi nâng mặt cô lên, và chiếm lấy miệng cô bằng một nụ hôn sâu và nóng bỏng. Hai tay cô đang ở trên vai gã, nhưng thay vì đẩy gã ra, cô lại níu lấy gã. Làn môi cô hé mở và cô để mặc gã hôn cô.

Gã bứt môi ra và chăm chú nhìn cô. “Thêm khoan dung nữa sao, Carrie?” Gã nói. “Sự thánh thiện của cô có thể vươn được bao xa? Những nụ hôn thụ động à? Hay cô sẵn lòng cởi quần áo và nằm xuống nếu cần để an ủi một kẻ lạ mặt lang thang nghèo đói?”

Gã đang cố chạm đến phía sau của vẻ ngoài điềm tĩnh như một thánh mẫu ấy, và những ngón tay của cô khoan sâu vào vai gã khi cô cố đẩy gã ra xa. “Anh thật kinh tởm”, cô nói.

“Không, không hề. Tôi là người. Ít nhất trong lúc này. Và tôi muốn em hơn tôi từng muốn bất cứ ai trong đời. Nhưng tôi không muốn một vị thánh vô cảm hy sinh trinh tiết của bản thân. Tôi muốn người cũng muốn tôi. Tôi muốn một người đàn bà, không phải một kẻ tử vì đạo”.

“Quỷ bắt anh đi”, cô bắt đầu giận dữ.

“Tốt hơn rồi đó”, gã thì thầm, và lại hôn cô.

Lần này cô không còn chút thụ động. Có cuồng nộ, có đam mê, tất cả những gì gã muốn từ cô. Cô vòng hai tay quanh cổ gã, nghiêng làn môi bên dưới miệng gã, và hôn lại gã.

Cô vụng về, vụng về một cách đáng yêu và đầy khiêu khích, như thể mới đây thôi cô chưa được hôn cho thỏa. Gã nhớ điều đó về cô. Gã khum lấy gương mặt cô, những ngón tay vén tóc cô ra khỏi má gã hôn cô dịu dàng, như muốn dỗ dành cô, và tiếng rên khe khẽ của cô thoát ra từ sâu trong cổ họng như một phần thưởng cho gã. Gã có thể cảm nhận được bầu ngực nhỏ của cô ép vào ngực gã. Thậm chí qua những lớp vải dày gã cũng có thể cảm nhận được đôi nhũ hoa đang căng lên hưởng ứng. Gã kéo cô lại và ôm chặt hơn, muốn chết chìm trong những nhu cầu mà vài tuần ngắn ngủi trước chỉ của riêng gã. Hơi nóng, những đụng chạm, những âm thanh khuấy đảo trong đầu gã và gã biết nếu gã không ngừng lại gã sẽ chẳng còn cơ hội cứu cô được nữa, hay cứu bất cứ ai. Và ít nhất trong tất cả số đó, vô cùng nhỏ bé, là tâm hồn không chút giá trị của gã.

Nhưng gã không bứt ra khỏi cô. Gã nhẹ nhàng vuốt ve cô, càng hôn cô dịu dàng hơn, rồi môi gã di chuyển lên vành tai thanh tú gã cảm nhận được cái rùng mình đáp lại của cô. Gã nếm làn da mịn màng, hít hà mùi hương của cô và tự nhủ phải dừng lại. Gã ôm cô, tựa đầu lên cô, đợi cho đến khi hơi thở của cô chậm lại, đợi nhịp tim của gã vững vàng.

Khi khoảnh khắc của đê mê qua đi, gã khẽ lui lại và nhìn cô. Nỗi kinh ngạc ánh lên trong đôi mắt xanh dương tuyệt đẹp, miệng cô mềm mại, ẩm ướt, và gã sẵn sàng đánh đổi mười năm cuộc đời để được hôn cô lần nữa. Nhưng gã không có năm nào để đổi, bởi vậy gã buông cô ra, lùi bước.

“Xin lỗi”, gã nói. “Tôi không nên làm thế”.

“Tại sao không?” Giọng cô nhẹ đến mức gã gần như không nghe rõ, nhưng gã hiểu chúng từ sâu trong tâm hồn.

“Bởi em không muốn thế”.

Cô nhìn gã, ánh mắt rất trong trẻo. “Không đâu, tôi muốn”. Cô đi ngang qua phòng, hướng đến chỗ đặt điện thoại. “Tôi nên gọi cho Steve và hỏi xem ông ấy có thể làm gì với cái xe”.

Cô kết thúc chủ đề, như thể không có gì quan trọng. Nếu tiếp tục gã sẽ lại chạm vào cô, và nếu gã lại chạm vào cô, gã sẽ không thể để cô đi.

Toàn bộ chuyện này thật đáng nguyền rủa, gã nghĩ, nhìn cô nói chuyện điện thoại, lùa một bàn tay qua suối tóc vàng ánh bạc mượt mà. Ít nhất lần này tay cô cũng đang run rẩy. Chạm trán với thần chết chỉ làm cô điềm tĩnh và bất động. Chạm trán với đam mê, với cuộc sống lại khiến cô run lên đến tận nơi sâu thẳm nhất.

“Ông ấy sẽ ra đây ngay khi có thể”, cô nói, gác điện thoại.

“Sao em lại cần chuộc tội?” Gã đột ngột hỏi.

“Sao cơ?”

“Em nói đã gây ra tội ác và em cần bị trừng phạt. Em phải chịu trách nhiệm cho những tội lỗi nào liên quan đến thị trấn này thế?”

“Không liên quan đến anh”. Cô đặt chiếc ấm đun nước lên bếp, cố tỏ ra bận rộn, không chịu nhìn vào mắt gã.

“Em nói đúng. Nhưng tôi không bận tâm đó có phải chuyện của tôi hay không, và tôi hoàn toàn có ý định săn đuổi em cho đến khi em thú nhận những tội lỗi kinh khủng đó. Tôi cho rằng một khi em nói ra tất cả, em sẽ thấy chúng không tệ như em nghĩ”.

Cô đứng dựa vào quầy bếp, nhìn gã. “Đây là một thị trấn nhỏ, Gabrie”, cô nhẹ giọng. “Người dân ở đây chỉ dựa vào hai thứ để sống. Một là ngành du lịch, nghề không mang lại nhiều lợi nhuận cho hơn mười hai gia đình ít ỏi, sống qua mùa hè trong những ngôi nhà dựng tạm cạnh hồ. Và nhà máy. Precision Industries không có gì đặc biệt, ở đó không sử dụng các công nghệ cao, nhưng là kế sinh nhai của hầu hết người dân trong thị trấn này. Khi nhà máy bị đóng cửa, không ai có đủ tiền trang trải cho nhà cửa, thức ăn, thuốc thang và nhiên liệu. Anh nghe nói về cơ sở hạ tầng rồi chứ? Cơ sở hạ tầng của chúng tôi đã hoàn toàn sụp đổ khi nhà máy không còn hoạt động”.

“Và trách nhiệm của em ở đâu trong tất cả những chuyện đó? Em đánh bom nhà máy à?”

Cô lắc đầu, không nhìn gã. “Anh đã cáo buộc tôi là một vị thánh. Sự hoang tưởng về Chúa cứu thế đó chỉ đúng hơn một chút so với thực tế thôi. Tôi tưởng mình có thể cứu nhà máy, nhưng thay vào đó tôi khiến nó sụp đổ”.

Gã không muốn nghe chuyện này sau tất cả. Gã biết những gì sắp tới, biết với thứ bản năng vượt quá những hiểu biết thông thường, và gã tự hỏi nếu gã bước ra khỏi nhà bếp, trèo lên chiếc xe tải cũ kỹ của Lars Swensen và cứ thế lái đi, liệu gã có thể vui vẻ hưởng thụ ba tuần còn lại hay không.

Emerson MacVey hẳn sẽ hành động như thế. Nhưng gã đang dần nhận ra gã không còn là MacVey nữa. Cũng không phải Gabriel Falconi. Gã là một sự kết hợp khác thường và khó chịu từ cả hai.

Thế nên gã đợi. Bình tĩnh, kiên quyết, bởi gã biết cô sẽ buộc phải kể với gã. Cô quay lưng lại với gã, nhìn trân trân vào cảnh vật hiu hắt bên ngoài.

“Tôi đã từng là một vũ công, anh biết không”, cô mơ màng hồi tưởng. “Không may lại là một vũ công không giỏi cho lắm. Làm sao tôi biết vũ công xuất sắc nhất Angel Falls, Minnesota lại không hơn mức bậc trung ở thành phố New York chứ? Tôi không tìm được việc, nhưng đó chưa phải là điều tệ nhất. Tệ nhất là tôi dần nhận thức và chấp nhận sự thật tôi chỉ là một kẻ tầm thường”. Cô liếc qua vai nhìn gã, và vẻ cam chịu, buồn bã ngự trị trên gương mặt cô.

“Thế nên tôi đã nhận một công việc văn phòng. Không may là tôi cũng không giỏi việc đó. Tôi đã dồn quá nhiều thời gian để cố gắng trở thành một vũ công nên không chuyên tâm vào những cái khác. Tôi đã cố gắng hết sức để làm việc cho một nhà đầu tư ở New York, phải thừa nhận đó là một tên khốn lạnh lùng, vô lương tâm. Quả thực là như thế nếu tôi có nói quá đi chăng nữa. Và tôi mắc sai lầm kinh khủng khi đem lòng yêu hắn”.

Câu nói đó như nhát dao đâm vào tim gã. Còn hơn cả cơn đau tim đã cướp đi sinh mạng của gã, nó vặn xoắn trong cơ thể gã đến mức gã muốn hét lên vì đau đớn. Trên thực tế gã không thể thốt nổi một âm thanh nào.

“Emerson dùng tiền đầu tư vào những công ty nhỏ. Hết lần này đến lần khác, hắn mua chúng rồi làm ra vẻ như đang thu về kha khá lợi nhuận. Vấn đề ở chỗ, tôi không rõ cách làm của hắn. Hắn tháo tung tất cả những gì có thể, bán sạch trang thiết bị, hoặc chia nhỏ để bán cho các tập đoàn lớn hơn. Hắn quá nhẫn tâm, và tôi tự biến mình thành trò hề khi nghĩ rằng hắn đang cải tổ chúng”.

“Sao em có thể làm được chuyện đó?” Gabriel cố gắng hỏi, sửng sốt khi giọng gã nghe có vẻ bất chợt quan tâm đến câu chuyện cô đang kể.

“Tôi nghĩ tâm hồn hắn bị tổn thương, một người đàn ông tốt bụng ẩn dưới dáng vẻ tàn nhẫn của hắn. Tôi nghĩ hắn cần tình yêu của một người phụ nữ hiền lành, tôi nghĩ nếu có quyền lựa chọn hắn sẽ nghe theo lẽ phải”.

“Và em đã làm thế? Trao cho hắn quyền lựa chọn?”

Cô lại cố gắng mỉm cười, nhưng nét mặt vẫn thật hoang vắng. “Tôi đã kể cho hắn nghe về Precision Industries, cho hắn thấy cơ hội đầu tư tuyệt vời thế nào với người có khả năng tổ chức như hắn. Bất hạnh ở chỗ, hắn phát hiện đây là cơ hội đầu tư béo bở hơn nữa bởi nó không khác gì một khoản lợi nhuận trước thuế. Hắn đem bán các trang thiết bị, sa thải toàn bộ công nhân, và bán cái nhà máy trống rỗng đó cho thị trấn giá một đô-la”.

“Vậy thị trấn có thể bán nơi đó…”

“Nơi ấy đang dần xuống cấp. Họ đã thử. Nhưng không một ai mảy may chú ý”.

“Em không cho hắn biết suy nghĩ của mình sao? Có lẽ hắn sẽ lắng nghe nếu em giải thích với hắn…”

“Tôi nghi ngờ chuyện đó. Anh thấy đấy, ngủ một đêm với tôi coi như hắn đã dính vào loại tội lỗi, và sau đó hắn không muốn nhìn mặt tôi dù chỉ một lần, chứ đừng nói đến một cuộc thảo luận”.

“Nếu hai người đã làm tình…”

“Bọn tôi không làm tình. Hắn quan hệ với tôi. Còn tôi thì làm tình với hắn. Một khác biệt mong manh, tôi phải thừa nhận, nhưng cũng đủ làm nên vấn đề. Hắn sa thải tôi ngay hôm sau, để không còn phải nhìn thấy tôi”.

“Carrie”, gã thốt lên, sẵn sàng kể với cô tất cả. sẵn sàng thú nhận mọi tội lỗi, hứa sẽ cải thiện tất thảy, nói với cô rằng lúc ấy kẻ đó có quan tâm đến cô, nhưng chỉ vì hắn quá lạnh lùng, giận dữ và sợ hãi khi cần đến ai đó mà thôi. “Carrie à”, gã gọi tên cô, nhưng những câu chữ từ chối thoát ra.

Augusta đã cảnh cáo gã. Gã có thể thực hiện những phép màu, ba điều ước, gã có thể sửa những sai lầm gã đã gây ra. Nhưng gã không thể kể với bất cứ ai sự thật về lý do ở đây của gã. Ngay cả khi Carrie cần được biết.

Cô quay lại nhìn gã, gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. “Anh nói đúng”, cô nói. “Thú nhận sẽ khiến tâm hồn thanh thản”.

“Em không phải gánh trách nhiệm”, gã bảo cô, tự hỏi gã được cho phép nói bao nhiêu. “Là thằng khốn đó”.

“Ừm, hắn đã phải trả giá cho những việc làm của mình. Hắn đã chết được gần hai năm rồi. Tôi phải gây dựng lại Angel Falls từ những thiệt hại tôi gây nên”.

“Thiệt hại hắn đã gây nên”.

Cô nhún vai. “Sao cũng được. Chẳng gì có thể thay đổi nữa”.

“Em có thể kiện công ty của hắn. Hắn hẳn đã để lại một đống...”

“Không được”.

Gã không muốn hỏi. Gã nghĩ mình đã nghe nhiều hơn những gì có thể chịu đựng. Không hiểu sao gã lại cho rằng chuyện này sẽ tệ hơn tất cả. Gã cố gắng đi về phía cửa, nhưng đôi chân gã như bị cắm rễ xuống sàn nhà. “Em không thể ép bản thân đi kiện...” gã khàn giọng giả thuyết.

Cô lắc đầu. “Vì thị trấn, việc gì tôi cũng có thể làm. Sau cùng, Emerson MacVey phải chịu đựng nỗi thống khổ vượt xa sự đau đớn. Nhưng công ty của hắn không giá trị”.

“Không giá trị?” Gã lặp lại.

“Mọi thứ được cân bằng một cách tinh vi. Với cái chết của hắn, tất cả sụp đổ như lâu đài dựng từ những quân bài. Chỉ còn lại vừa đủ cho một lễ tang tử tế”.

“Làm sao em biết?”

“Tôi đã từng làm việc cho hắn, anh nhớ chứ. Một đồng nghiệp cũ đã gọi và kể cho tôi. Chị ta rất chua chát. Chị ta nói đã phải chịu đựng tên khốn ấy tám năm để rồi hắn lăn đùng ra chết, bỏ lại chị ta với hai bàn tay trắng”.

Megan, Gabriel nghĩ, ký ức lóe lên bất chợt. “Bởi vậy nhiệm vụ của em là vực dậy thị trấn mà hắn đã phá hủy?”

Cô lắc đầu. “Tôi không còn nghĩ mình là Chúa trời thêm nữa. Nhiệm vụ của tôi là cải thiện mọi thứ, miễn còn trong khả năng. Cũng không có gì mà”.

“Đồng thời tự đầy đọa bản thân”.

“Tôi không đầy đọa bản thân”.

Gã không muốn tranh cãi với cô nữa. Cô đã kể cho gã nhiều hơn những gì gã sẵn sàng nghe. Gã cảm giác mình hệt như lão già Scrooge trong truyện Giáng sinh yêu thương[1], nhìn những phù thủy xương xẩu tranh cãi trên khăn trải giường của gã sau khi gã chết. Gã chết với không xu dính túi. Một cái kết xứng đáng cho kẻ chỉ quan tâm đến tiền tài và quyền lực.

[1] Nguyên tác: A Christmas Carol, bộ tiểu thuyết của Charles Dickens xuất bản năm 1843.

“Tôi sẽ quay lại và lấy thức ăn ra khỏi xe”, gã nói. “Trời đang lạnh hơn, chúng ta không muốn những món đồ đó đều đóng băng”.

“Anh không cần…”

“Tôi cần”, gã cáu kỉnh. “Em cứ cuốn chăn trên sô-pha với một tách trà, tôi sẽ trở lại trong vài phút”.

Cô liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. “Tuyết đang rơi”.

“Lúc nào tuyết chả rơi. Ngồi xuống đi”.

***

Cô đợi cho đến khi nhìn thấy anh lê từng bước xuống lối lái xe qua cơn mưa tuyết, rồi buông một hơi thở sâu, hơi thở cô không hề nhận ra đã nín suốt nãy giờ. Hai mắt cô nhức nhối, trái tim cô quặn đau, và cô tự nhủ mình chỉ đang có dấu hiệu bị cúm mà thôi. Và cô tự nhủ Gabriel Falconi ảnh hưởng đến cô vượt xa mức đáng lo ngại rất nhiều.

Ấm đun nước reo lên ngay khi cô định buông xuôi theo nỗi thương tiếc bản thân. Cô thẳng vai, tự làm cho mình một tách trà vị cam, khuấy mật ong nhiều hơn bình thường và thu mình lại trên chiếc sô-pha trong phòng khách.

Anh đã sửa lò sưởi rất tốt, hơi nóng vẫn đang ngập tràn cả căn phòng, nhưng dù vậy cô vẫn kéo chăn quanh người, để bao bọc thêm độ ấm. Cô cần thứ gì đó ôm lấy bản thân, thứ gì đó giữ cho cô an toàn.

Cô sẽ để cho Gabriel đi. Lars hoặc Steve có thể tìm được công việc cho anh. Cô không thể để anh trong nhà cô, không thể để đôi mắt đen huyền, ám ảnh ấy nhìn cô.

Cô không thể để anh đặt đôi bàn tay thanh tú tuyệt đẹp ấy lên người cô, để anh hôn cô với chiếc miệng rộng đầy nam tính ấy. Cô không thể mặc bản thân bị giam cầm trong vòng tay anh để rồi có thể cảm nhận được nhịp đập trái tim anh, nhu cầu của anh, thứ nhu cầu hoàn toàn tương xứng với chính cô.

Cô đã từng yêu một người đàn ông, và rồi không chỉ hủy hoại tương lai của mình mà còn hủy hoại cả thị trấn vì giây phút ngô nghê vội vàng ấy. Giờ cô đang đứng trên miệng vực trước khi ngã lòng trước tình yêu lần nữa, với một người đàn ông sẽ rời đi trong năm mới, và không hiểu sao lại mang cảm giác giống hệt với kẻ cô đã từng yêu. Không thể tìm được ở ai nhiều khác biệt hơn giữa Gabriel Falconi và Emerson MacVey. Một người là thiên thần thời Phục hưng lộng lẫy, và người kia là quý tộc trẻ trung và tham vọng. Một người cao, mạnh mẽ và duyên dáng, còn người kia lại gầy gò, thanh mảnh và câu nệ. Một người thuộc tầng lớp bình dân, người kia thuộc về thế giới thượng lưu. Một người làm việc bằng đôi tay và cơ thể của mình, người kia chưa bao giờ có một ngày làm ăn lương thiện.

Quá khác biệt nhưng vẫn có điểm tương đồng. Tương đồng ở một tâm hồn lạc lõng, ẩn giấu bên dưới hai đôi mắt khác hẳn nhau. Tương đồng ở nỗi khát khao khơi gợi trong cô, nỗi khát khao bùng cháy trong trái tim cô.

Nỗi khát khao mà cô muốn phủ nhận. Cô uống ngụm trà nóng, lắng nghe tiếng gió gào thét quanh ngôi nhà nhỏ, làm những tấm cửa sổ cần trám lại rung lên lạch cạch, va đập vào phần kè đang rất cần gia cố. Nhưng cô sẽ phải tự mình làm những việc đó.

Cô nghe thấy tiếng anh trở lại, bước vào trong bếp, chất những túi hàng lên chiếc bàn tròn bằng gỗ sồi. Cô biết mình nên đứng dậy và giúp anh, đối diện với anh, nhưng cô vẫn cứ ngồi yên, quá mệt mỏi, quá khoan khoái, nên không buồn di chuyển.

Cô hẳn đang lơ mơ ngủ. Cô nghe thấy tiếng Steve trong nhà bếp, cằn nhằn về chiếc xe yêu quý của cô. “Tai nạn thứ hai trong chưa đầy một tuần thế này hả Gabriel”, ông ta làu bàu. “Cậu ước được chết hay sao đây?”

“Không hẳn”, anh đáp. “Phanh xe bị hỏng. Ông có thể sửa không?”

“Không vấn đề. Tôi sẽ kéo nó vào thị trấn để xử lý. Cậu không vội lấy xe của cậu chứ?”

Một khoảng lặng xuất hiện, và hóa ra Carrie vẫn còn đủ sức để tự hỏi anh sẽ trả lời ra sao. Anh muốn rời đi, đột nhiên cô chắc chắn điều đó. Anh muốn rời khỏi Angel Falls cũng như cô muốn anh đi vậy. “Không vội”, anh cuối cùng lên tiếng, giọng cam chịu.

Cô nên đứng dậy và nói với Steve chiếc xe của cô có thể chờ. Gabriel đã mang cho cô thức ăn đủ để cung cấp cho cả quân đội Nga, cô không cần phải đi vào thị trấn trong nhiều ngày.

Nhưng cô không thể. Cô gần như không mở nổi mắt. Cô vẫn nhận biết thời điểm Steve ra về lẫn thời điểm Gabriel quay vào bên trong. Cô không thiếp đi, nhưng cô định sẽ giả vờ như thế.

Anh cho thêm củi vào lò, trước khi bước đến đứng ngay phía sau cô. Cô không muốn mở mắt, nhưng bỗng nhiên không thể kháng cự. Cô muốn đọc được những biểu cảm trên gương mặt anh.

Nhưng điều đó là lãng phí thời gian. Anh rất giỏi che giấu cảm xúc, một điểm chung nho nhỏ với Emerson MacVey. “Em cần ăn”, anh cộc cằn nói.

“Tôi sẽ ăn”.

“Tôi cần quay lại thị trân”.

“Tôi hiểu”.

Anh không di chuyển. Anh muốn chạm vào cô, cô biết. Cô cũng muốn anh chạm vào cô. Nhưng anh sẽ không làm thế. “Tôi có vài việc phải làm”, anh nói. “Tôi không nghĩ có thể đến đây trong vài ngày tới”.

Nỗi thất vọng lẫn sự nhẹ nhõm lướt qua cô. “Thế cũng tốt. Mấy ngày nữa tôi sẽ rất bận. Những việc kia nếu có thể thì để đến mùa xuân cũng được”.

Anh biết tình trạng hư hại cũng như cô, biết rằng không thể chờ thêm. “Ý đó cũng được đấy”, anh đồng ý, bước xa khỏi cô. “Giữ gìn sức khỏe nhé”.

Anh đang nói lời từ biệt. Dù vô lý nhưng cô biết và cảm nhận nỗi đau buồn dữ dội sâu trong mình. Nhưng cô không thể cản anh, không thể vươn tay chạm vào anh, giữ anh ở lại.

Và rồi anh đi. Cô nghe thấy tiếng động cơ từ chiếc xe tải cũ của Lars khi anh lái, và chẳng còn lại gì ngoài sự im lặng bị phá vỡ bởi âm thanh của mưa tuyết đánh lên những khung cửa sổ vẫn nằm nguyên đó nhiều năm trong ngôi nhà của bà cô, của âm thanh cháy lách tách từ khúc gỗ già trong lò sưởi cũ.

Cô đã hứa với anh là cô sẽ ăn. Cô cố dậy và bần thần đi vào bếp, kéo lê chiếc chăn đằng sau. Anh xếp thức ăn đâu ra đấy, người đàn ông ngăn nắp đầu tiên cô từng gặp trong đời. Không, là thứ hai. Emerson MaVey cũng là một người ưa gọn gàng. Ấy vậy mà cô từng cho đó là một thói quen xấu.

Cô không đủ sức để tự đun một ít súp, nên mở một hộp sữa chua vị dâu, và dựa người vào cánh cửa tủ lạnh và cố nuốt nó xuống. Những ngày này tất cả mọi thứ đều có vị lạ lẫm, điều vô cùng hợp lý. Bởi đồng nghĩa với việc cô càng ít hứng thú với thức ăn, thì cô càng có thể dồn thêm ít tiền vào những thứ quan trọng hơn.

Cô quá rã rời. Cô dùng chút sức lực cuối cùng để gọi điện đến nhà Swensen. Maggie trả lời điện thoại, nghe có vẻ lo lắng, và lúc ấy Carrie mới nhớ ra hôm nay là ngày Lars vào rừng, làm việc trong khu khai thác nguy hiểm của Hunsicker. Cô ước có thể an ủi Maggie, nhưng lúc này cô cần giữ tất cả những an ủi đó để tự xoa dịu cho chính bản thân.

“Cố giữ Gabriel không đến đây trong vài ngày chị nhé”, cô cố gắng nói.

“Tại sao...”

“Tin em đi, Maggie. Như thế là tốt nhất”. Cô trông mong vào lòng trung thành của Maggie. Maggie sẽ làm bất cứ việc gì cho cô, kèm theo rất nhiều câu hỏi, đương nhiên, nhưng chị ấy cũng luôn chấp nhận việc không có câu trả lời. Giống như hôm nay.

“Lars có lên kế hoạch cho công việc chiều nay. Có lẽ Gabriel sẽ giúp”.

“Thế thì tuyệt quá”, Carrie gắng hết sức nói.

“Em ổn chưa? Nghe có vẻ như em không khỏe lắm”.

“Chỉ mệt thôi, chị Maggie. Em chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày. Em sẽ gặp lại chị vào sáng chủ nhật”.

“Carrie này, em có chắc...?”

“Không phải em đã bảo sẽ gọi chị ngay khi cần còn gì?” Phải gom toàn bộ năng lượng sắp cạn kiệt giọng Carrie mới nghe có vẻ thực sự tự nhiên.

“Ừ”.

“Giữ cho anh ấy bận rộn nhé, chị Maggie”, cô thì thào “Em sẽ ổn thôi”.

Cô không thuyết phục được Maggie, và cô không thuyết phục được bản thân. Cô chỉ cần nghỉ ngơi một chút. Cô quay lại phòng khách, ngồi xuống ghế sô-pha. Căn phòng quá nóng, nhưng không hiểu sao cô có cảm giác lạnh. Cô rúc vào chăn, tìm kiếm điều gì đó vừa bị lái xa khỏi cô, quay trở về nhà Swensen ở thị trấn Angel Falls. Hai mí mắt cô nặng trĩu, các khớp xương đau nhức, ngực như bị thiêu đốt, đến răng cô cũng có cảm giác đau. Cô nhận ra trước lúc cơn buồn ngủ chiến thắng cô, rằng cô ốm rồi.

Thật phiền phức, cô uể oải nghĩ. Cũng may cô đã nói chuyện với Maggie, để gạt bỏ được Gabriel. Cô có thể tự chăm sóc bản thân.

Đây đơn giản chỉ là một cơn sốt. Một triệu chứng cảm cúm. Chẳng có gì lạ khi cô tự tưởng tượng mình phải lòng người lạ mặt đẹp trai mới xuất hiện. Chẳng có gì lạ khi cô bắt đầu nhìn thấy Emerson MacVey trong anh, khi hai người khác biệt như đêm với ngày.

Cô cần thả lỏng, cần nghỉ ngơi và yên tĩnh. Trong vài ngày nữa cô sẽ lại là cô của ngày xưa, tràn đầy năng lượng, tràn đầy lòng trắc ẩn và không còn vết tích của thèm muốn khát khao về một thứ chỉ đem lại toàn đau đớn cho cô.

Vài ngày nữa, rồi mọi việc sẽ ổn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hh09 và 80 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

14 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

15 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107


Thành viên nổi bật 
Puck
Puck
Alexandra Do
Alexandra Do
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
Eun
Eun
susublue
susublue
Phong_Nguyệt
Phong_Nguyệt

Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.