Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Trẫm luôn cảm thấy có gì đó không đúng - Thanh Sắc Vũ Dực

 
Có bài mới 05.09.2017, 16:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1711 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Trẫm luôn cảm thấy có gì đó không đúng - Thanh Sắc Vũ Dực - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Trẫm Luôn Cảm Thấy Có Gì Đó Không Đúng

Tác giả: Thanh Sắc Vũ Dực

Thể loại: Đam Mỹ, Cung Đấu, Hài Hước

Nguồn: https://ulinhcungngoc.wordpress.com

Trạng thái: Full

Editor: Sa Nguyên, Bel, Đoan, Hướng Quỳ, Hà Thuỷ

Beta : Xuka04

Độ dài: 64c

Giới thiệu:

Diễn chính: trẫm là nhân vật chính ┃ Diễn chung: hoàng hậu, ái phi, cấm quân thống lĩnh, lão thái giám, Vương gia, vài người nữa ┃Diễn biến: các ngươi cứ đoán trẫm xảy ra chuyện gì đi.

Chỉ là trẫm lỡ đập đầu mà thôi nhưng sao khi tỉnh dậy trẫm lại thấy có gì đó không đúng nơi này rất quỹ dị.

Hoàng hậu đoan trang hiền thục của trẫm vẫn là hoàng hậu đoan trang hiền thục, chỉ là bây giờ nàng cao hơn trẫm cả cái đầu;

Ái phi đẹp hết phần thiên hạ của trẫm vẫn là ái phi đẹp hết phần thiên hạ, chỉ là bây giờ ca múa đượm mùi thiên tai;

Thống lĩnh cấm quân trung thành tận tâm của trẫm vẫn trung thành tận tâm, chỉ là bây giờ còn có mong muốn bò lên giường cùng trẫm tâm sự;

Hoàng đệ dã tâm bừng bừng của trẫm vẫn là hoàng đệ dã tâm bừng bừng, chỉ là dã tâm của nó đã chuyển từ ngai vị của trẫm thành phòng the của trẫm.

Trẫm cảm thấy cả thế giới tràn ngập ác ý.



Đã sửa bởi Tiểu Cương Ngư lúc 05.09.2017, 19:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiếu Mễ Mễ
Có bài mới 05.09.2017, 17:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1711 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Trẫm luôn cảm thấy có gì đó không đúng - Thanh Sắc Vũ Dực - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



1: Trẫm thấy rối bời
  

Sau khi tỉnh lại, Cảnh Nhân đế mơ màng nhớ lúc mình còn đang ngắm hoa ở ngự hoa viên thì bị một cung nữ vừa khom người vừa khóc lóc xô vào, té bổ nhào, đầu vừa vặn đập vào bậc thang, lập tức bất tỉnh.

Chuyện này nghĩ lại đúng là thật không thể tưởng tượng, một cung nữ thoạt nhìn bất quá chỉ mười lăm mười sáu tuổi, ngày thường yếu yếu mềm mềm ai thấy cũng thương lại có thể vọt qua mười mấy thị vệ đến trước mặt hắn, còn quét luôn bốn năm thái giám, nhào lên muốn ôm đùi hắn. Đã thế lực đạo của nàng quá lớn đi, không những ôm đùi còn xô té hắn.

Cảnh Nhân đế tỉnh lại rồi nhưng chưa vội mở mắt, cứ thế mà  lẳng lặng nằm trên giường hồi tưởng. Tuy rằng cái chuyện bị một cung nữ nhu nhược đẩy té nghe có hơi xấu hổ, nhưng xét đến việc chỉ một cung nữ có thể vượt qua mấy lớp phòng ngự, Cảnh Nhân đế liền không còn tâm trí xấu hổ nữa, hắn hoài nghi nữ tử này có võ công. Nhưng cung nữ có võ công trong cung đều do cấm quân huấn luyện, đều ẩn mình hộ giá quý nhân, không gặp tình huống vạn bất đắc sẽ không bại lộ thân thủ. Danh sách các cung nữ như vậy Cảnh Nhân đế còn nắm một bản trong tay, hắn tin chắc trong những người này tuyệt đối không có cung nữ kia.

Nói cách khác, một nữ nhân thân phận không rõ, thân thủ cao đến mức có thể phá tan mười mấy thị vệ, trà trộn làm cung nữ, còn vọt tới ngự tiền thương tổn hắn. Như vậy, cung nữ này rốt cuộc là thế nào? Mục đích ra sao? Một mình nàng có thể trà trộn như vậy cũng có thể có thêm nhiều người như nàng.

Nghĩ mà sợ.

Vì thế Cảnh Nhân đế không vội tỉnh lại, hắn chỉ im lặng nhắm mắt, phải nghĩ thông suốt đã, sau đó mới thật sự mở mắt xử lý mọi chuyện.

Cảnh Nhân đế từ lúc mười tám tuổi đăng cơ đến nay đã hơn bốn năm, tuy rằng còn là một hoàng đế trẻ tuổi, nhưng làm người nghiêm cẩn, mọi việc chưa bao giờ dùng ánh mắt phiến diện mà suy xét, sẽ không dựa vào thành kiến đi xét đoán ai, cũng sẽ không bởi người thân cận bỏ nhỏ bên tai mà đi hiểu lầm kẻ khác, xử lý chuyện gì cũng theo lề luật, là một người lãnh tĩnh đến đáng sợ.

Đang lúc tự vấn âm mưu thâm sâu, hắn nghe thấy một giọng nói nhỏ nhẹ thì thầm: “Nương nương, hiện tại đã là giờ sửu, người đã ở đây hai ngày …”

Đại cung nữ Hạ Hà là thân tín của Hoàng hậu, nói chuyện rất đúng mực lại trung thành tận tâm. Năm trước nàng đến tuổi xuất cung hồi hương, Hoàng hậu cũng ân chuẩn, nàng lại xin ở lại, định làm ma ma cả đời không chồng, theo hầu Hoàng hậu.

Nghe thấy thanh âm của Hạ Hà, Cảnh Nhân đế vô cùng cảm động. Hoàng hậu là tiểu thư khuê các đoan trang hiền thục, đối nhân xử thế đều là kiểu cách quý phái, hậu cung được nàng quản lý ngay ngắn trật tự, Cảnh Nhân đế hết sức kính trọng nàng. Mặc dù bốn năm sau đại hôn mà Hoàng hậu vẫn chưa hoài thai, Cảnh Nhân đế cũng không nghe lời tiểu nhân mà bất mãn với Hoàng hậu.

Đương nhiên, đó cũng là bởi vì không chỉ có Hoàng hậu, hậu cung của Cảnh Nhân đế giai lệ ba nghìn, không có hoàng tử, công chúa cũng không. Bởi vì việc này mà triều thần cũng vô cùng lo lắng, vô số danh y bị thỉnh nhập cung, chỉ là một năm trước người được danh y trị liệu đều là nữ tử trong cung, đại khái bây giờ bọn họ muốn bắt mạch cho Cảnh Nhân đế, bất quá đều bị Cảnh Nhân đế đuổi đi.

Vậy đại khái đây là cố chấp duy nhất của Cảnh Nhân đế vốn luôn lãnh tỉnh lý trí, hắn thật sự là có bệnh nên sợ thuốc, không chịu để cho thái y bắt mạch, điều này làm cho các thần tử quan tâm việc nối dõi vô cùng lo lắng.

Bất luận cuối cùng ai sinh hạ hoàng tử (hay là ai không sinh hạ hoàng tử), Cảnh Nhân đế đều sẽ không để cho địa vị của Hoàng hậu dao động.

Từ lời nói của Hạ Hà có thể đoán được, hắn đại khái đã hôn mê hai ngày, mà hai ngày này Hoàng hậu vẫn luôn túc trực bên hắn. Tuy Cảnh Nhân đế rất lý trí, hắn cũng biết cảm động. Chuyện lần này nếu thật sự muốn truy cứu, Hoàng hậu thống lĩnh hậu cung sẽ khó tránh khỏi liên can. Cảnh Nhân đế tạm thời không muốn làm to chuyện, lại càng không muốn giận chó đánh mèo với Hoàng hậu, hắn muốn âm thầm xử lý chuyện này, để tránh bứt dây động rừng.

Cảnh Nhân đế tính toán xong xuôi, vừa định chậm rãi mở mắt, chợt nghe thấy một giọng nam trầm trầm nói: “Không sao, thân thể ta tráng kiện, ba bốn ngày không ngủ cũng không sao. Hoàng Thượng bị thương, nếu không tự mình coi sóc, lòng Bổn cung bất an.”

Cảnh Nhân đế: “…”

Chậm đã chậm đã, nếu chỉ biết nội dung cùng danh xưng, này rõ ràng chính là Hoàng hậu. Nhưng mà giọng nói đó đã xảy ra chuyện gì!

Cảnh Nhân đế cho tới bây giờ chưa từng kinh sợ như vậy, hắn không thể chờ được mà mở to mắt, nghe tiểu thái giám kề bên kinh hỉ gọi: “Nương nương, Hoàng Thượng tỉnh!”, sau đó, một bóng dáng to cao rơi vào tầm mắt.

Người này khoác ngoại bào trăm công vạn hạc, y trang tuy không chỉnh tề, nhưng tôn quý bậc này ở trong cung có ai được mặc ngoài Hoàng hậu. Mà nàng ( hay là hắn?) trên đầu còn có trâm phượng chín nhánh, trong hoàng cung, ngay cả Thái hậu cũng không được phép mang vật như vậy, thứ phục sức này tượng trưng cho quyền uy, chỉ có duy nhất người đứng đầu hậu cung, quốc gia chi mẫu ——Hoàng hậu.

Nhưng… Hoàng hậu của hắn cao như vậy sao? Y phục không che nổi hai chân dài như vậy sao? Bàn tay có thô to như vậy sao? Khuôn mặt… góc cạnh đao phong như vậy sao?

Cảnh Nhân đế cố gắng nhớ, phát hiện đập đầu cũng có ảnh hưởng đến trí nhớ của hắn, hắn nghĩ mãi không ra trước đây Hoàng hậu có dung mạo như thế nào, đầu óc chỉ quanh quẩn hình dáng ấn tượng đáng sợ này, Hoàng hậu lớn lên rồi sẽ có dáng vẻ như vậy sao? Hoàng hậu đoan trang hắn kính trọng bốn năm qua, dáng người… khôi ngô như thế này thật à?

Vậy đây là kẻ khác giả trang Hoàng hậu? Nhưng mà đứa nào có thể nghĩ được chuyện tìm người có dáng vẻ như thế này để giả trang Hoàng hậu?


Cảnh Nhân đế bình tĩnh nhìn dung mạo anh tuấn của Hoàng hậu, Hoàng hậu lại chỉ nhìn hắn một cái rồi quay đầu ra lệnh: “Trần thái y, đến chẩn trị cho Hoàng thượng.”

Một vị nam tử cực kỳ tuấn tú nho nhã bước lên trước, hướng Cảnh Nhân đế thỉnh an, sau đó mới nâng tay bắt mạch.

Cảnh Nhân đế: “…”

Hắn nhớ rõ Trần thái y là thái y có trình độ cao nhất trong viện, trên cơ bản mỗi lần chẩn mạch cho hắn đều là Trần thái y. Ấn tượng của hắn về Trần thái y là tuổi hẳn không ít, hiện tại vị này… Khí chất tuy không kém Trần thái y, nhưng dung mạo cũng quá trẻ rồi? Vừa hợp hắn té đập đầu lại chẳng nhớ dung mạo trước kia, chẳng lẽ là Trần thái y có y thuật cao minh, luyện thành thuật dưỡng nhan rồi sao?

Tay của Trần thái y sờ soạng cổ tay Cảnh Nhân hồi lâu, lâu đến mức Cảnh Nhân đế phải hoài nghi hắn té xong mắc bệnh hiểm nghèo, Hoàng hậu mới đột nhiên mở miệng hỏi: “Trần thái y, bệ hạ thân thể như thế nào?”

Trần thái y buông tay  Cảnh Nhân đế xuống, quay đầu nhìn Hoàng hậu một cái, chẳng biết tại sao, Cảnh Nhân đế thật cảm thấy cái nhìn này có ẩn sát khí cùng địch ý.

Một thái y có địch ý với Hoàng hậu? Điều này làm Cảnh Nhân đế vốn trầm ổn cảm thấy bối rối quá.

“Đã không còn đáng ngại, ” Trần thái y nói, “Nhưng mấy ngày sau sẽ thỉnh thoảng nhức đầu ghê gớm, đây chỉ là bệnh trạng thông thường, nghỉ ngơi mấy ngày là được, đừng để đầu gặp chấn động, chuyện phòng the cũng nên tiết chế, chờ thân thể khỏi hẳn. Vi thần sẽ chỉnh lại đơn thuốc lần trước một chút, dùng thêm ba ngày.”

“Như thế là tốt.” đôi mày nhíu chặt của Hoàng hậu rốt cuộc cũng giãn ra, rộ lện một nụ cười nhẹ nhõm.

Nhìn Hoàng hậu bởi vì tươi cười mà lộ vẻ tuấn tú, Cảnh Nhân đế trầm mặc lại thêm trầm mặc.

Hoàng hậu thật sự là mày kiếm mắt phượng, đừng nói đương thời cái đẹp là tu mi nho nhã, thật sự không gì có thể phủ định sắc đẹp của Hoàng hậu.

Đầu vừa nghĩ đến câu sau, Cảnh Nhân đế cảm thấy hơi tức ngực khó thở.

Nếu không phải hắn biết chắc chỗ mình nằm chính là Tử Thần điện hắn thông thuộc, Cảnh Nhân đế sẽ bắt đầu hoài nghi hắn có phải bị kẻ xấu bắt ra khỏi cung, mà mấy người này đều là người bên ngoài giả trang hay không.

“Bệ hạ có cảm thấy chỗ nào khó chịu?” Hoàng hậu thấy sắc mặt Cảnh Nhân đế không tốt liền tiến lên ân cần hỏi.

Cảnh Nhân đế nhìn khuôn mặt của nàng ( hắn?) nửa ngày, rốt cục nhịn không được mở miệng thăm dò: “Cẩm Ý thật  xuất trần thoát tục, trong hậu cung này, đúng là tìm không thấy một người có thể so với Cẩm Ý.”

Cũng không phải là sai mà, yểu điệu nữ tử làm gì cao bằng Hoàng hậu,  thái giám ẻo lả làm gì có khí thế như Hoàng hậu, thị vệ ngu ngốc ngơ ngác làm sao tuấn lãng như Hoàng hậu.

Đối diện với ánh mắt thăm dò của hắn, Hoàng hậu mặt không đổi sắc, chỉ cười nhạt: “Bệ hạ quá khen, thần thiếp dáng vẻ thô thiển, Hoàng Thượng lần đầu tiên thấy thần thiếp, còn nói vai hùm hàm én. Dung mạo này của thần thiếp, đặt ở hậu cung giai lệ, chính là tìm không thấy rồi.”

Không không không, hoàn toàn có thể tìm thấy mà, liếc mắt một cái là có thể thấy, nàng là đứa cao nhất…

Cảnh Nhân đế  âm ỉ oán thầm, bất quá nghe Hoàng hậu giải thích hắn cũng có thể thông cảm được. Hoàng hậu lúc gả cho chính mình chỉ vừa mới mười bốn, vóc người còn chưa nảy nở, đại khái chắc là không ai đoán được sau này sẽ cao như vậy. Hoàng hậu còn là nữ tử phương bắc, nghe nói nơi đó nữ tử người người đều cao hơn nam tử phương Nam, có lẽ… Nàng vừa được mười tám tuổi sẽ cao là thế, mà hắn cũng không thể chỉ bởi vì dáng vóc nàng khôi ngô mà phế hậu, dù sao nhìn nữ tử không thể chỉ nhìn dung mạo, còn phải nhìn đức hạnh.

Cứ thay Hoàng hậu tìm lý do, nhưng lòng Cảnh Nhân đế vẫn là cảm thấy có gì đó không đúng, bỏ qua trực giác đang mách bảo người trước mắt này chính là Hoàng hậu, Cảnh Nhân đế cũng không phải người chỉ dựa vào trực giác, hắn còn cần thời gian quan sát kết luận sau.

Nhưng đó cũng không phải là chuyện gấp cần giải quyết, trước mắt vẫn nên dưỡng bệnh. Cảnh Nhân đế cảm thấy hơi mệt, truyền lệnh giam cung nữ đẩy ngã hắn lại, chờ hắn khoẻ rồi sẽ tự mình thẩm vấn, sau đó liền ngủ thật say.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.09.2017, 17:25
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1711 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Trẫm luôn cảm thấy có gì đó không đúng - Thanh Sắc Vũ Dực - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2: Trẫm thấy rối bời
  

Lần thứ hai tỉnh lại thì trời đã sáng, dựa vào góc mặt trời chiếu qua cửa sổ, chắc là giờ Tỵ hơn kém một chút, Cảnh Nhân đế mở mắt ra, thấy Hoàng hậu đang đứng bên song cửa, ánh dương chiếu vào khiến cho cả người nàng như được phủ ánh vàng, giống như chiến thần từ trời xuống.

Cảnh Nhân đế lần thứ hai bị ngôn từ hình dung tự nhiên dâng lên trong lòng làm cho hoảng sợ, yên lặng đỡ trán, nhận thấy trận choáng đầu đêm qua đã giảm bớt không ít, xem ra Trần thái y nói không sai, chỉ cần tĩnh dưỡng nhiều một chút là sẽ khỏi.

Hoàng hậu đang đứng bên cửa sổ liếc nhìn liền thấy Cảnh Nhân đế đã tỉnh, nàng lập tức tiến đến,rất tự nhiên sờ sờ trán của hắn, lại nhìn nhìn lỗ tai của Cảnh Nhân đế, hỏi: “Bệ hạ còn cảm thấy choáng váng hay không?”

Có Hoàng hậu ở đây, thái giám cung nữ bên trong không dám nhiều lời, chỉ có Trần thái y cất bước tiến lên, hơi có địch ý nhìn Hoàng hậu.

Bởi vì bầu không khí quá mức quỷ dị giữa hai người, Cảnh Nhân đế chỉ yên lặng quan sát, không lập tức mở miệng.

Bất quá không khí quỷ dị này rõ ràng là do Trần thái y đơn phương nhằm vào Hoàng hậu, Hoàng hậu lại giống như không cảm thấy chút địch ý nào, vẫn hữu lễ như trước mà nói: “Thỉnh Trần thái y xem xét cho bệ hạ.”

Thái độ này làm cho Cảnh Nhân đế không khỏi nghĩ đến những chuyện khoan dung độ lượng mà Hoàng hậu đã làm. Chỉ cần không đề cập đến vấn đề nguyên tắc, người bên cạnh nàng nếu làm sai chuyện nhỏ thì cũng chỉ bị phạt trừ lương tháng, nàng ít khi tra tấn hành hạ ai. Thái độ của Trần thái y tuy rằng rất rõ ràng, nhưng dù sao cũng không trực tiếp phô bày ra, dưới loại tình huống này, Hoàng hậu sẽ không trách tội Trần thái y.

Hoàng hậu của hắn cái gì cũng tốt, nhưng mà tâm tính lại quá nhân từ. Chỉ là một tên thái y mà cũng dám làm mặt lạnh với Hoàng hậu, như vậy thì tôn nghiêm của Hoàng hậu còn đâu nữa?

Cảnh Nhân đế yên lặng ghi nhớ chuyện này, đợi khi xác nhận thân phận của Hoàng hậu rồi hắn sẽ xử lý việc này sau.

Trần thái y sau khi bắt mạch cho Cảnh Nhân đế, nói lại mấy câu không khác gì đêm hôm qua. Cảnh Nhân đế cũng tự biết thân thể đã không còn gì đáng ngại, liền gật gật đầu với Hoàng hậu, ý bảo mình quả thật đã khá lên nhiều.

Hoàng hậu lộ ra một nụ cười thả lỏng, nàng cho gọi Hạ Hà, bảo nàng ta đi thỉnh Thái hậu.

Nếu Thái hậu sinh bệnh, vì để làm tròn đạo hiếu, Hoàng đế phải lập tức đi thăm, tự mình đút thuốc chăm sóc. Nhưng nếu Hoàng đế sinh bệnh, nhất định Thái hậu không được hầu hạ ở bên cạnh, dù cho Thái hậu thật sự muốn làm như vậy, lễ bộ đại nhân có thể mượn việc này  mà dạy dỗ cái tên bất hiếu Cảnh Nhân đến chết . Cho nên mặc kệ Thái hậu mong mỏi ngồi canh bên hài nhi thế nào, bà cũng chỉ có thể đến Phật đường cầu phúc cho Cảnh Nhân đế, chờ đợi tin tức từ Hoàng hậu.

Tối hôm qua khi Cảnh Nhân đế tỉnh lại, Hoàng hậu liền cho người đi báo tin, bất quá khi đó đêm đã khuya, cung nữ phải đứng chờ ở ngoài cửa cho đến khi Thái hậu tỉnh dậy mới báo được. Mà Thái hậu cũng biết sau khi Hoàng Thượng tỉnh thì lại ngủ nên không đi thăm, bất quá bà đã sớm chuẩn bị xuất môn. Chờ tin tức của Hạ Hà vừa đến, Thái hậu lập tức ngồi kiệu đi tới.

Khi Thái hậu đến nơi, Cảnh Nhân đế đã rời giường đi giải quyết xong đại sự nhân sinh, còn rửa mặt chải đầu chỉnh chu, đang ngồi dùng bữa. Hắn ngủ hai ngày, nước gần tràn bờ đê, dạ dày suy yếu, hiện tại chỉ có thể húp cháo.

Nhìn thấy Thái hậu đến, Cảnh Nhân đế thong thả đứng dậy đỡ lấy bà, nhìn gương mặt thân thuộc của Thái hậu, tâm phòng bị của Cảnh Nhân đế rốt cuộc buông lỏng.

Hoàn hảo hoàn hảo, hắn còn nhớ rõ dung mạo của sinh mẫu, vẫn chưa giống như những người khác quên hết toàn bộ mọi chuyện.

“Duệ nhi…” Thái hậu đau lòng mà sờ sờ mặt Cảnh Nhân đế, nước mắt tuôn rơi, hiển nhiên là lo lắng vô cùng. Cảnh Nhân đế vội vàng trấn an, cộng thêm Hoàng hậu trấn an rằng Trần thái y đã nói không sao, nước mắt của Thái hậu lúc này mới ngừng.

Sau khi dùng bữa, Thái hậu muốn cùng Cảnh Nhân đế trò chuyện, bảo toàn bộ người trong cung lui ra, ngay cả Hoàng hậu cũng bị Cảnh Nhân đế ra lệnh trở về nghỉ ngơi, liên tục trông chừng hắn hai ngày ba đêm, Hoàng hậu cũng cần nghỉ ngơi.

“Ai gia nghe nói người cung nữ gây thương tổn cho ngươi là vì muốn cầu tình cho một tên thái giám có giao hảo với nàng ta, muốn cầu tình vì sao không cầu Lục đại bộ hình, dù cho Lục bộ không thể làm chủ, cũng có thể nhờ Lục bộ bẩm báo Hoàng hậu, xin Hoàng hậu đến xử trí. Thật không dám ngờ nàng ta lại có thể trực tiếp mạo phạm ngự tiền, nữ tử này tuyệt đối không thể lưu!” Thái hậu oán hận nói.

Khiến cho Hoàng đế bị hôn mê, cung nữ kia có thể coi là phạm tội lớn dám ám sát Hoàng thượng, bị giam giữ vào thiên lao, không được thiên tử tự mình hạ lệnh thì không thể dễ dàng xử trí. Mà hiện tại Cảnh Nhân đế đã tỉnh, ý của Thái hậu là muốn Hoàng đế bắt người từ thiên lao quay lại hậu cung, giết chết trước mặt mọi người, răn đe.

“Chuyện này có lẽ không đơn giản như vậy,” Cảnh Nhân đế nói đơn giản suy đoán của mình cho Thái hậu, “Nếu chuyện thật sự như thế, chỉ sợ còn có bí mật phải tra. Trong hậu cung có nữ tử võ công cao cường như thế lẻn vào, Hoàng hậu…”

Hắn đương nhiên không có ý nghĩ sẽ xử trí Hoàng hậu, chỉ là muốn thám thính một chút thái độ của Thái hậu đối với Hoàng hậu mà thôi.

“Nếu đúng như ngươi đã nói, Hoàng hậu chưởng quản hậu cung, khó tránh liên can.” Thái hậu thở dài, giọng điệu dịu đi một chút, tiếp tục nói, “Nhưng đây dù sao vẫn là do người phía dưới giám sát bất lực, cũng không thể bởi vậy mà trách phạt Hoàng hậu.”

Xem ra Thái hậu đối với Hoàng hậu cũng là thập phần tín trọng, mới vừa rồi Thái hậu cũng nhìn thấy Hoàng hậu, vẫn không hề lộ ra biểu tình kinh ngạc gì, cho nên Hoàng hậu thật sự có ngoại hình như vậy? Cảnh Nhân đế có chút khó chấp nhận, hắn luôn cảm thấy dung mạo của Hoàng hậu trong đầu hắn không phải giống như bây giờ, lại không thể nào nhớ ra, ngược lại dáng vẻ của Hoàng hậu bây giờ lại gây ấn tượng càng lúc càng sâu trong đầu hắn, không thể nào quên được.

Đã như vậy, không quên được thì không quên.

Cảnh Nhân đế nói với thái hậu, chuyện của cung nữ này hắn sẽ tự mình giải quyết, nếu trong hoàng cung thật sự còn có những cung nữ thế này, hắn tuyệt đối sẽ không để yên.


Bất quá vào lúc này, Cảnh Nhân đế quyết định giả vờ thờ ơ chuyện này, để tâm trạng của kẻ chủ mưu thấp thỏm, đầu óc lơ mơ mới tốt.

Kế tiếp mấy ngày sau, Cảnh Nhân đế đều không vào triều, nhưng chỉ cần có thời gian và đầu hắn không đau nhức, hắn sẽ xử lý những chuyện triều chính còn đọng lại lúc trước. May mắn là mấy ngày nay không phát sinh đại sự gì, việc đồng áng hay chiến sự ở phương nam phương bắc đều rất ổn định, đã nhanh vào đầu hè, cả nước mưa thuận gió hoà, thật sự khiến người người hoan hỉ.

Mấy ngày sau, Trần thái y khẳng định thân thể của hắn đã không còn trở ngại, Cảnh Nhân đế liền bắt đầu thượng triều, mỗi ngày đều tăng thêm giờ, rốt cục đã phê duyệt hết toàn bộ tấu chương còn tồn đọng, lúc này hắn mới chuẩn bị xử lý sự tình của cung nữ kia.

Sau khi hắn tỉnh dậy không lâu liền lệnh cho Cẩm Y vệ nghiêm tra bối cảnh của cung nữ này, mà Cẩm Y vệ sau khi rốt ráo dò tìm chừng mười ngày mới cho hắn kết quả điều tra là —— Bối cảnh của nữ tử này tương đối trong sạch, năm đời gia tộc đều được quan phủ thống kê. Chuyện khó hiểu nhất là, người này tên là Tô Hoài Linh, hoàn toàn không có võ công!

Đúng vậy, Cẩm Y vệ từ thăm dò đến sờ nắn xương cốt cách gì cũng dùng qua, nhất trí cho rằng Tô Hoài Linh không có chút nội lực nào, hơn nữa thân thể nàng còn rất yếu, khí lực so với các cung nữ khác cũng kém hơn rất nhiều, có thể nói là một người trói gà không chặt.

Cảnh Nhân đế: “…”

Nhìn Cẩm Y vệ đưa tới tờ giấy nhỏ ghi mấy chữ “trói gà không chặt”, hắn khó hiểu mà có loại xúc động muốn lật án thư.

Cho nên ý tưởng lúc trước của hắn tất cả đều là sai? Hắn thật sự bị một nữ tử “trói gà không chặt” đẩy ngã, còn hôn mê hai ngày ba đêm, lại tĩnh dưỡng ước chừng mười ngày mới khỏi hẳn?

Cảnh Nhân đế cảm thấy đầu mình như lại hôn mê.

Hắn nhéo nhéo ấn đường, lãnh tĩnh một chút, lúc này mới có thể lần nữa ngẫm lại sự kiện này.

Năng lực điều tra của Cẩm Y vệ không thể nghi ngờ, hơn nữa cung nữ kia đã bị giam giữ tại thiên lao, có võ công hay không thử một lần liền biết. Nếu đại nội thị vệ và Cẩm Y vệ của hắn ngay cả một người có công phu hay không cũng điều tra không ra, vậy chẳng phải hoàng cung sẽ giống như đường tắt ngỏ nhõ, ai cũng có thể tùy tiện vào.

Cho nên cung nữ kia thật sự không có võ công, lại vượt qua ngăn trở của mười mấy thị vệ chui đến trước mặt hắn?

Thật sự là không thể tưởng tượng.

Cảnh Nhân đế cảm thấy từ khi mình tỉnh lại, mọi chuyện chung quanh đều có chút không khống chế được, giống như mọi chuyện đáng ra đều có trật tự, bây giờ lại rối tùng phèo, hắn không thích loại cảm giác này.

Đang lúc trầm tư, Liên công công đứng bên ngoài thông truyền: “Bệ hạ, Thục phi nương nương cầu kiến.”

Cảnh Nhân đế không phong Quý phi, chỉ có Hiền Lương Thục Đức tứ phi, trong đó Đức phi có thân phận cao nhất, bất quá hắn thích nhất lại là Thục phi. Cảnh Nhân đế cũng là nam nhân, cũng thích nữ tử mỹ mạo. Thục phi vốn dĩ tuyệt sắc như hoa, lại tập múa từ nhỏ, phần eo mềm như không có xương cốt, lúc nàng múa dáng người lại càng thướt tha, đẹp không sao tả xiết. Nữ tử như nàng, cho dù có lúc bị hắn nhìn thấu rằng có tiểu tâm tư, chỉ cần không ảnh hưởng toàn cục, Cảnh Nhân đế cũng nguyện ý thỏa mãn nàng.

Nhưng mà hiện tại… Thục phi có hình dáng như thế nào vậy?

Thật sự nhớ không nổi dung mạo của Thục phi, Cảnh Nhân đế trong lòng cũng có một chút tò mò, liền cho phép nàng vào, trong chốc lát Thục phi liền mang theo một người cung nữ đi đến.

“Hoàng Thượng thánh an.” Thục phi yểu điệu quỳ xuống, chờ Cảnh Nhân đế nói “Bình thân”, nàng mới ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tỏ vẻ thân thương, ánh mắt sáng ngời như thủy tinh chớp chớp, nước mắt còn lăn tăn, thật sự đúng là người thấy liền thương xót.

Mà Cảnh Nhân đế giờ phút này không có tâm tình để mà cảm động, hắn chính là âm thầm thở phào, hoàn hảo, dung mạo của Thục phi rất là bình thường, giống hệt như đánh giá của hắn về Thục Phi.

“Hoàng Thượng,” Thục phi sau khi được Cảnh Nhân đế cho phép liền đi đến bên cạnh hắn, dịu dàng nói, “Đã nhiều ngày nghe nói Hoàng Thượng thân thể khó chịu, thần thiếp mỗi ngày đều đi đến Tê Phượng điện thỉnh an, chỉ muốn biết Hoàng Thượng có bình an hay không.”

Dựa theo cung quy, lúc Cảnh Nhân đế sinh bệnh, có tư cách ở bên khán hộ chỉ có Hoàng hậu, phi tần còn lại muốn biết tin tức, đều chỉ có thể chờ. Đương nhiên đại bộ phận phi tần đều có nơi nghe ngóng tin tức, nhưng mà Cảnh Nhân đế mấy ngày nay lúc dưỡng bệnh vẫn không rời khỏi Thừa Kiền điện, hắn lại không có truyền triệu những phi tử này, nhóm phi tần muốn đến cũng cần phải được Hoàng hậu cho phép.

Trong dĩ vãng, đế vương rất ít khi dựa theo cung quy làm việc, có đôi khi phi tử được sủng hạnh đến mức địa vị ở hậu cung vượt qua Hoàng hậu rất nhiều. Mà Cảnh Nhân đế lại không giống như vậy, hắn mặc kệ hắn có thích phi tử đó bao nhiêu, cũng sẽ không để địa vị của phi tử đó vượt qua Hoàng hậu.

Hôm nay Thục phi có thể tới, cũng là bởi vì Cảnh Nhân đế đã khỏi hẳn, Hoàng Thượng ở trong điện, muốn gặp chỉ cần thông truyền là được, không cần thông qua Hoàng hậu.

Nói vậy, trước đó người muốn thăm nom đều bị Hoàng hậu chặn lại hết, Cảnh Nhân đế không muốn nghe Thục phi bất mãn với Hoàng hậu rồi mượn cơ hội cáo trạng, hắn nói thẳng: “Mỗi ngày đi thỉnh an Hoàng hậu là lệ thường trong cung, Hoàng hậu và Thái hậu vẫn chưa miễn cho nàng thỉnh an đúng không? Mấy ngày nay mỗi ngày nàng đều đi Tê Phượng điện thỉnh an, trước kia không đi sao?”

Thục phi: “…”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: khaichinh, Lam Khả Nhi, Nguyên Lý, Túi dấm nhỏ và 37 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.